Nghiền nát nước Mỹ – Grinding America down

https://drive.google.com/file/d/1Q-dYiPlQphJv413TOuK83g2u0Vzjhe7v/view?fbclid=IwAR3J-zTEegr_9M3PZ9CYckm4pm6ailpvG3Rp9cqNDtVLnzlxcPoUqSdG0rw

                                Thuyết Minh & Phụ Đề Việt Ngữ

 

Nghiền nát nước Mỹ – Grinding America down

 Tất cả người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản đang sống trên đất nước Hoa Kỳ này ! Chúng ta không phân biệt bất cứ một tôn giáo, hay một đảng phái nào. Xin Quý Anh Chị hãy xem hết để tự mình đánh giá, và hiểu rõ những gì quê hương thứ hai của chúng ta đã và đang phải đối phó hiện nay..

Thân chuyển đến Quý Anh Chị 1 bộ phim tài liệu rất đáng xem. Đã được chuyển âm, thông dịch và phụ đề tiếng Việt rất dễ hiểu.         

Đinh Công Đức

 Thưa các Bạn!

Chúng ta là những người chạy trốn CS. Tới đây chúng ta làm lại cuộc đời mới. Những lúc gần đây xã hội xáo trộn vì những kẻ giật dây trong bóng tối, kích động vô sản chống lại tư bản, Da Đen chống lại Da Trắng, Vô Thần chống tại Tôn Giáo … Điều mà tôi ngạc nhiên là bao nhiêu bạn bè than thở với tôi là tụi nhỏ ( con cái họ ) cực lực bênh vực Antifa, BLM … Tôi không dè là tụi CS nằm trong bóng tối quá thành công như vậy. Thành công là phải vì trong 8 năm dưới thời 1 TT da màu được huấn luyện từ những người trong XHCN …

Nếu Bạn có thì giờ xin xem phim này. Sau khi xem, nếu có thể cho con em xem, để tụi nó hiểu thêm về chính sách của CS, của XHCN. 

Xin cám ơn. Xin chia sẻ rộng rãi 

Cám ơn BS Hoà đã chuyển

HT

 

 

  Nghiền Nát Nước Mỹ – Grinding America Down.

 

Âm Mưu Thâm Độc của Cộng Sản nhằm phá huỷ nước Mỹ vĩ đại được giải thích toàn bộ ở bộ film này. Obama và bọn Cực Tả là tay sai của chúng.

Cộng Sản đang giẫy chết từ 1990 ư? Sao nó mãi không chết? Trái lại, Cộng Sản đang lớn mạnh hơn bao giờ hết từ thời Clinton cho tới thời Obama. 

Chúng ta đã bị lừa phỉnh từ 1990 cho tới nay mà nhiều người không hề hay biết. Hãy xem và tỉnh thức đi America.

Ngọn cờ thượng lên trong lễ quốc tang hôm nay, nên cắt một góc…

Nhạc Sĩ Tuấn Khanh

Ngọn cờ thượng lên trong lễ quốc tang hôm nay, nên cắt một góc, để nhắc nhớ về phần đất nước bị cắt ngọt, trao cho Bắc Kinh từ ông Phiêu.

Mặc dù trong Bên Thắng Cuộc, tác giả Huy Đức có châm chước khi viết rằng xét cho cùng, ông Phiêu chỉ là người phải thực hiện những gì đã hứa hẹn từ hiệp ước Thành Đô 1990. Nhưng một tập thể hay một cá nhân lãnh đạo chọn bán rẻ đất nước bằng thỏa thuận với ngoại bang cũng là điều không thể chấp nhận được. Đặc biệt khi các thỏa thuận đó chỉ phục lợi ích đảng phái chứ không phải của dân tộc.

Hành động như vậy, lịch sử giáo khoa hiện tại của nhà nước Việt Nam còn có tư cách gì khi phê phán Phan Thanh Giản, thậm chí không đủ tư cách để nói về quốc gia quá khứ cùng chủng tộc của mình ở phía Nam.

Đọc những lời ca ngợi về Phiêu, nghe như một loại âm nhạc ngược chiều, vừa thô bỉ vừa cay đắng. Kẻ bán nước được vinh danh, còn tất cả những người dân tử tế chống họa xâm lược phương Bắc thì bị bắt, bị tù.

Cuộc đời Tổng bí thơ của ông Phiêu ngắn, do bị bãi nhiệm nửa chừng, cho thấy việc ông Phiêu làm cũng gặp những phản ứng trong hệ thống chính trị, đặc biệt là từ giới lão thành. Sự ra đi của Phiêu chỉ có thể cờ trống vài ngày từ phía đảng, nhưng nhân dân thì còn cả một chiều dài lịch sử về sau để nhắc tới Phiêu, và cả cái gọi là “Hiệp định phân định biên giới trên bộ và Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ”.

Viết trên báo Nhân dân, tướng Nguyễn Chí Vịnh ca ngợi rằng “Ðó thực sự là con người dám nói, dám làm và dám chịu trách nhiệm trước những quyết định lịch sử”.

Lịch sử, chỉ có một lịch sử. Và lịch sử ấy ghi rằng chưa có một ai, hay thể chính trị nào của Việt Nam đã công khai cắt đất, nhượng vĩnh viễn cho ngoại bang như Phiêu đã làm.

https://www.facebook.com/718643180/posts/10157675437413181/
_____
Fb Thanh Mai

Dễ hình dung cho anh chị về ải Nam Quan ta ở đâu, khoanh màu xanh kia là Hữu Nghị Quan ( tên cụ Hồ và cụ Mao đặt cho cái ải Nam Quan của TQ )

Chấm mầu đỏ kia là khoảng ải cổng làng của chúng ta cũng tên là Nam Quan và đã bị phá tan tành rồi, đường mầu vàng là biên giới Pháp, Nguyễn – Thanh, giữa đường mầu vàng có chấm vàng đó là cột 18 bằng đá ngày xưa.

Hiện trạng ngày nay cột 1116 của chúng ta lui lại khoảng 2 nửa quả núi, điểm này là điểm trọng yếu và có công trình cụ thể nên TQ khó lòng lấn sâu chứ dọc tuyến biên giới 1979 các điểm khác toàn cây rừng họ cắm ntn thì đúng là chịu.

Không dâng hai quả, mà chỉ dâng hai nửa quả đồi thôi 🙂

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=3044625808989527&id=100003264142971

Image may contain: outdoor

Cô ấy không ăn vạ

Ngô Thứ
Nguyễn Thùy Dương

Cô ấy không ăn vạ

Người đàn bà cố thủ dưới bánh xe cuốc, tại Dự án của Vin ở Phước Thiện – Quận 9. Tên thật là Lâm Thị Lâm. Đọc hồ sơ của của cô ấy, tôi thấy thấp thoáng một thời đen tối của gia đình mình đâu đó.

Hơn 20 năm trước, Long Bình – Quận 9 vẫn còn là một vùng đất hoang vu. Vẫn còn rừng, còn con nước dữ, còn rắn rết, còn những hiểm nguy chờ được khai phá. Cô Lâm cùng gia đình và những người hàng xóm đã chọn nơi heo hút, xấu xí, đầy rủi ro làm nơi mưu sinh.

Để khai hoang phần đất hơn 9.000m2. Cô Lâm và gia đình đã trải qua những ngày tháng gian truân tưởng chừng không lối thoát. Một đứa con của cô bị đuối nước chết trong thời kì khai hoang đó. Cô đem xác con về chôn trên đất bằng, cô sợ bùn sình “ăn mất” con trai cô. Người mẹ đó ôm nỗi đau mất đi một đứa con, gánh trên vai tương lai của đứa con còn lại, ít học, thiếu hiểu biết. Bà tiếp tục bám mảnh đất hoang vu.

Từng cục sình móc lên bồi bờ, đắp nền. Mái chòi dựng lên, chuồng gà, chuồng heo, chuồng bò bắt đầu được cất nóc. Người phụ nữ ấy ít chữ nhưng không ít nghị lực. Bà khai khẩn, bồi đắp hơn 9.000m2 đất. Chính Quyền thấy không? Hàng xóm biết không? Một con người tồn tại, sinh sống, khai hoang hơn 20 năm trường hỏi sao mà không biết?

Bà cứ thế chẳng giàu sang được cái bình an. Rồi dự án tới, người hàng xóm bỗng nói phần đất bà khai hoang hơn một nửa là của họ. Họ kiện thưa, bà không chịu. Hai nhà kế nhau, tại sao khi mảnh đất hoang hóa không ai nhận, bây giờ lại qua nhận? Bà ít học, cứ nghe ai nói sao thì làm theo vậy. Con đường phía trước mịt mờ, bà chịu không nổi nhiệt buông tay mất bay 6.045m đất.

Bà nhủ lòng kệ vẫn còn hơn 3.000m cho thằng con. Bà kể người của doanh nghiệp vào nói: Chị còn hơn 3000m gần 4000m. Nếu chị chịu chia đôi, tụi tui đẩy hồ sơ đi cho chị.

Bà từ chối, bà nói:” hồi tui móc cục sình đắp bờ cho tới khi thành khoảnh, tui mất đủ rồi. Không chia được nữa”. Họ về, bà không tiễn.

Không biết họ làm sao, miếng đất của bà bỗng đứng tên một ai đó mà cả xóm đều không biết nhân vật đó. Phường xác nhận, bà là kẻ chiếm dụng đất từ năm 2018. Trong khi bà bắt đầu khai phá, canh tác từ 1998. Cả xóm bất ngờ, không ai biết người được thay bà Lâm nhận tiền đền bù là ai?

Bà cố thủ giữ đất, mặc cho Dự án vứt bà ra khỏi chòi, xô đẩy, giật nhà. Họ dùng một nửa pháp lý tung tin bà ăn vạ. Bà nhận đền bù rồi, bà đòi đền bù lần hai. Hài hước thật! Các anh chị truyền thông ạ! Các anh chị có con không? Các anh chị dám đem con mình ra thề nếu các anh chị vu khống cho bà Lâm, con các anh chị sẽ như đứa trẻ đã mất của bà ấy không?

Mảnh đất đó, ba mạng người vì khai phá nằm xuống. Nó là đất máu. Tôi khuyên các anh chị nên ngừng vu khống và bịa đặt cho một người phụ nữ yếm thế để tích đức cho con cái mình. Bà Lâm đang trên hành trình đi đòi công lý. Bà ấy có thể thắng, có thể thua. Nhưng bà ấy luôn thắng các anh chị, thắng vì bà ấy là một con người.

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=3416829658337571&id=100000317120264

No photo description available.

TRƯƠNG DUY NHẤT NÓI TẠI TOÀ

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.
TRƯƠNG DUY NHẤT NÓI TẠI TOÀ

Copy từ FB Huynh Ngoc Chenh

Theo luật sư Nguyễn Văn Miếng, phiên toà phúc thẩm xét xử ký giả Trương Duy Nhất ngày hôm nay 14/8/2020 tại Toà CC tại Hà Nội vừa kết thúc lúc 5g30 chiều. Tòa tuyên Y ÁN SƠ THẨM 10 năm tù giam.

Viện kiểm sát tránh né tranh luận, nhưng do các luật sư dồn dập nêu ra nhiều vấn đề pháp lý chứng minh anh Trương Duy Nhất vô tội, nên buộc chủ tọa phiên tòa phải can thiệp bằng tuyên bố … chấm dứt tranh luận (!)(?).

Ngoài ra, theo ghi nhận tại phiên tòa, trong lời nói sau cùng chiều nay, anh Trương Duy Nhất đã phát biểu nguyên văn như sau:

“Chiếu theo các căn cứ pháp lý và những chứng cứ thẩm tra tại tòa trong cả hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm, nếu có hiểu biết về pháp luật và còn chút lương tri thì không thể kết tội tôi.

“Trong vụ việc này, tôi là người mang lại lợi ích lớn lao cho báo Đại Đoàn Kết, không phải là người gây thiệt hại, không có bất kỳ hành vi sai trái nào, không vụ lợi hay động cơ gì cả và cũng không phạm tội. Tất cả chỉ là một đòn thù chính trị đê hèn nhằm dập tắt tiếng nói của Trương Duy Nhất. Đòn thù nhơ nhớp của các thế lực què quặt về tư duy, lú lẫn về trí tuệ.

“Trong các lần lấy cung, các điều tra viên đã trấn an tôi rằng sẽ đến ngày thế cuộc xoay chiều. Khi đó, chính họ sẽ lại là người ngồi thay vào vị trí của tôi hôm nay. Tôi hiểu và nhận ra nỗi lo lắng thật sự này của họ. Nó sẽ đến trong một tương lai rất gần. Rất có thể, điều báo ứng sẽ ập xuống trên quãng đời của chính họ chứ không đợi đến thế hệ cháu con.

“Vì thế, đối với những vụ án như của chúng tôi, điều quan trọng không phải ở sự trừng phạt chúng tôi mà chính ở giá trị thức tỉnh dành cho chiều ngược lại. Đừng để các thế hệ cháu con sau này nhìn lại phải cúi đầu tủi hổ về những phán quyết sai lầm của cha ông chúng, của một thời nhóm lò loạn lạc, một thời đất nước tưởng có phúc mà vô phúc, có trọng mà không đáng trọng.

“Với các bạn đồng nghiệp, những nhà báo đang tham dự và theo dõi phiên tòa, hãy đưa thông tin đầy đủ và trung thực và đặc biệt là những lời nói sau cùng của tôi. Nếu không thể đăng phát được trên truyền hình và báo chí, thì hãy đưa lên trang mạng cá nhân của các bạn.

“Tôi xin cám ơn các bạn về điều này!

“Cuối cùng, để khép lại phần lời nói sau cùng trong phiên tòa phúc thẩm hôm nay, xin được đọc bốn câu thơ mà tôi viết vội đêm qua :

“Ôi đất nước thuở nhóm lò loạn lạc
Lú cũng lên ngôi, quẹo cũng xưng hùm
Mẹ tổ quốc hay chúng mình có lỗi
Trí nhân đâu rặt một lũ điên khùng”

TRƯƠNG DUY NHẤT

* * *

Nguồn: FB Huỳnh Ngọc Chênh
https://www.facebook.com/1763201593/posts/10208010497137921/

Image may contain: one or more people

MỸ PHÁT HIỆN CỎ DẠI ĐỘC, ẤU TRÙNG BỌ TRONG HẠT GIỐNG GỬI TỪ TÀU

Phan Thị Hồng
MỸ PHÁT HIỆN CỎ DẠI ĐỘC, ẤU TRÙNG BỌ TRONG HẠT GIỐNG GỬI TỪ TÀU

UPI 13/8

Bộ Nông nghiệp Mỹ (USDA) đã phát hiện cỏ dại và ấu trùng bọ trong các gói hạt giống lạ gửi từ Tàu tới hàng ngàn người dân nước này, theo bản tin ngày 13-8 của UPI.

Các quan chức nông nghiệp Mỹ cho biết, cỏ dại có thể xâm lấn và làm cạn kiệt chất dinh dưỡng trong đất của cây trồng bản địa. Trong khi đó, ấu trùng bọ cánh cứng ăn lá và phá hoại cây bản địa.

Do đó, USDA cảnh báo rằng người nhận không nên mở các gói hàng này.

Giáo sư Jonathan Crane – Đại học Florida – khuyến cáo người dân “đừng mở những gói hạt giống ra, cũng đừng vứt chúng vào thùng rác, vì chúng có thể nảy mầm từ bãi rác”.

Các nhà sinh vật học đang xử lý hạt giống một cách cẩn thận vì bất kỳ hạt nào trong số chúng đều có thể mang sâu bệnh, nấm hay thậm chí là virus thực vật.

Chúng có thể gây hậu quả thảm khốc, tàn phá toàn bộ cây trồng, tổn thất có thể hàng tỷ đô la.

Tham khảo: UPI 13/8, DKN 14/8/2020

Image may contain: food

VỌNG CỔ BUỒN.

… “Trong vô số người Việt Nam lưu vong hôm nay, còn được bao nhiêu người khi nhìn trong gương vẫn nhận ra mình là người Việt Nam?” (Tiểu Tử)

VỌNG CỔ BUỒN.

(Tiểu Tử)

Tôi vượt biên một mình rồi định cư ở Pháp. Năm đó tôi mới 49 tuổi, vậy mà đi tìm việc làm đến đâu người ta cũng chê là tôi già! Vì vậy, một hôm, khi chải tóc, tôi nhìn kỹ tôi trong gương. Tôi bỗng thấy ở đó có một người có vẻ như quen nhưng thật ra thì rất lạ: mắt sâu, má hóp, mặt đầy nếp nhăn trên trán, ở đuôi mắt, ở khóe môi, mái tóc đã ngả bạc cắt tỉa thô sơ như tự tay cắt lấy. Từ bao lâu nay tôi không để ý, bây giờ soi gương vì bị chê già, tôi mới thấy rằng tôi của hồi trước “Cách mạng thành công” và tôi của bây giờ – nghĩa là chỉ sau có mấy năm sống dưới chế độ gọi là ưu việt – thật không giống nhau chút nào hết. Tôi già thiệt, già trước tuổi. Cho nên, tôi nhìn tôi không ra. Từ đó, mỗi ngày tôi tập nhìn tôi một lần, nhìn kỹ, cho quen mắt!

Một người bạn làm việc lâu năm ở Côte d’ Ivoire (Phi Châu) hay tin tôi đã qua Pháp và vẫn còn thất nghiệp, bèn giới thiệu tôi cho Công ty Đường mía của Nhà nước. Không biết anh ta nói thế nào mà họ nhận tôi ngay, còn gởi cho tôi vé máy bay nữa!

Xưa nay, tôi chưa từng quen một người da đen gốc Phi Châu nào hết. Và chỉ có vài khái niệm thô sơ về vùng Phi Châu da đen như là: ở đó nóng lắm, đất đai còn nhiều nơi hoang vu, dân chúng thì da đen thùi lùi, tối ngày chỉ thích vỗ trống, thích nhảy tưng tưng v.v.. Vì vậy, tôi hơi ngán. Nhưng cuối cùng rồi tôi quyết định qua xứ da đen để làm việc, danh dự hơn là ở lại Pháp để tháng tháng vác mặt Việt Nam đi xin trợ cấp đầu nọ, đầu kia

Nơi tôi làm việc tên là Borotou, một cái làng nằm cách thủ đô Abidjan gần 800km! Vùng này toàn rừng là rừng. Không phải là rừng rậm rì cây cao chớn chở như ở Việt Nam. Rừng ở đây cây thấp lưa thưa, thấp thấp cỡ mươi, mười lăm thước coi khô hóc. Không có núi non, chỉ có một vài đồi trũng, nhưng đồi không cao và trũng không sâu

Nhà nước phá rừng trồng mía. Ruộng mía ngút ngàn! Nằm ở trung tâm là khu nhà máy, khu cơ giới, khu hành chánh, khu cư xá v.v.. Khu này cách khu kia cỡ vài cây số.

Muốn về thủ đô Abidjan, phải lái xe hơi chạy theo đường mòn xuyên rừng gần ba chục cây số mới ra tới đường cái tráng nhựa. Từ đó chạy đi Touba, một quận nhỏ với đông đảo dân cư. Từ đây, lấy máy bay Air Afrique về Abidjan, mỗi ngày chỉ có một chuyến.

Phi trường Touba nhỏ xíu, chỉ có một nhà ga xây cất sơ sài và một phi đạo làm bằng đất đỏ, mỗi lần máy bay bay lên đáp xuống là bụi bay đỏ trời !

Tôi hơi dài dòng ở đây để thấy tôi đi “làm lại cuộc đời” ở một nơi hoang vu hẻo lánh mà cảnh trí thì chẳng có gì hấp dẫn hết! Thêm vào đó, tôi là người Á Đông duy nhứt làm việc chung với Tây trắng (chỉ có năm người) và Tây đen (đông vô số kể). Ở đây, thiên hạ gọi tôi là ” le chinois” – thằng Tàu – Suốt ngày, suốt tháng tôi chỉ nói có tiếng Pháp. Cho nên, lâu lâu thèm quá, tôi soi gương rồi nói chuyện với tôi bằng tiếng Việt, trông giống như thằng khùng! Chưa bao giờ tôi thấy tôi cô đơn bằng những lúc tôi đối diện tôi trong gương như vậy.

Một hôm, sau hơn tám tháng ” ở rừng” , tôi được gọi về Abidjan để họp (Đây là lần đầu tiên được về thủ đô!).
Anh tài xế đen đưa tôi ra Touba. Chúng tôi đến phi trường lối một giờ trưa.

Sau khi phụ tôi gởi hành lý, anh tài xế nói:

– Tôi ra ngủ trưa ở trong xe. Chừng Patron (ông chủ) đi được rồi tôi mới về.

Ở xứ đen, họ dùng từ “Patron” để gọi ông chủ, ông xếp, người có địa vị, có tiền, người mà họ nể nang v.v Nghe quen rồi, chẳng có gì chói lỗ tai hết!

Tôi nói:

– Về đi! Đâu cần phải đợi!

Hắn nhăn răng cười, đưa hàm răng trắng toát:

– Tại Patron không biết chớ ở đây lâu lâu họ lại hủy chuyến bay vào giờ chót, nói tại máy bay ăn-banh ở đâu đó. Máy bay cũng như xe hơi vậy, ai biết lúc nào nó nằm đường.

Rồi hắn đi ra xe. Tôi ngồi xuống một phô-tơi, nhìn quanh : hành khách khá đông, nhiều người ngồi với một số hành lý như thùng cạc-tông, bao bị, va-ly v.v Không phải họ không biết gởi hành lý, nhưng vì những gì họ đã gởi đã đủ số ký-lô giành cho mỗi hành khách, nên số còn lại họ xách tay, cho dầu là nhiều món vừa nặng vừa cồng kềnh!

Không khí nóng bức. Mấy cái quạt trần quay vù vù, cộng thêm mấy cây quạt đứng xoay qua xoay lại, vậy mà cũng không đủ mát. Thiên hạ ngủ gà ngủ gật, tôi cũng ngã người trên lưng ghế, lim dim

Trong lúc tôi thiu thiu ngủ thì loáng thoáng nghe có ai ca vọng cổ. Tôi mở mắt nhìn quanh rồi thở dài, nghĩ: “Tại mình nhớ quê hương xứ sở quá nên trong đầu nghe ca như vậy” . Rồi lại nhắm mắt lim dim. Lại nghe vọng cổ nữa. Mà lần này nghe rõ câu ngân nga trước khi “xuống hò” : “Mấy nếp nhà tranh ẩn mình sau hàng tre rũ bóng đang vươn lên ngọn khói á lam à chiều”

Đúng rồi ! Không phải ở trong đầu tôi, mà rõ ràng có ai ca vọng cổ ngoài kia. Tôi nhìn ra hướng đó, thấy xa xa dưới lùm cây dại có một người đen nằm võng. Và chỉ có người đó thôi. Lạ quá ! Người đen đâu có nằm võng. Tập quán của họ là nằm một loại ghế dài bằng gỗ cong cong. Ngay như loại ghế bố thường thấy nằm dưới mấy cây dù to ở bãi biển họ cũng ít dùng nữa.

Tò mò, tôi bước ra đi về hướng đó để xem là ai vừa ca vọng cổ lại vừa nằm võng đong đưa. Thì ra là một anh đen còn trẻ, còn cái võng là loại võng nhà binh của quân đội Việt Nam Cộng Hòa hồi xưa. Tôi nói bằng tiếng Pháp:

– Bonjour!

Anh ta ngừng ca, ngồi dậy nhìn tôi mỉm cười, rồi cũng nói ” Bonjour” . Tôi hỏi, vẫn bằng tiếng Pháp:

– Anh hát cái gì vậy?

Hắn đứng lên, vừa bước về phía tôi vừa trả lời bằng tiếng Pháp :

– Một bài ca của Việt Nam. Còn ông? Có phải ông là le chinois làm việc cho hãng đường ở Borotou không?

Tôi trả lời, vẫn bằng tiếng Pháp:

– Đúng và sai! Đúng là tôi làm việc ở Borotou. Còn sai là vì tôi không phải là người Tàu. Tôi là người Việt Nam.

Bỗng hắn trợn mắt có vẻ vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ, rồi bật ra bằng tiếng Việt, giọng đặc sệt miền Nam, chẳng có một chút lơ lớ:

– Trời ơi! Bác là người Việt Nam hả?

Rồi hắn vỗ lên ngực:

– Con cũng là người Việt Nam nè!

Thiếu chút nữa là tôi bật cười. Nhưng tôi kềm lại kịp, khi tôi nhìn gương mặt rạng rỡ vì sung sướng của hắn. Rồi tôi bỗng nghe một xúc động dâng tràn lên cổ. Thân đã lưu vong, lại “trôi sông lạc chợ” đến cái xứ “khỉ ho cò gáy” này mà gặp được một người biết nói tiếng Việt Nam và biết nhận mình là người Việt Nam, dù là một người đen, sao thấy quý vô cùng. Hình ảnh của quê hương như đang ngời lên trước mặt

Tôi bước tới bắt tay hắn. Hắn bắt tay tôi bằng cả hai bàn tay, vừa lắc vừa nói huyên thuyên:

– Trời ơi! Con mừng quá! Mừng quá! Trời ơi! Bác biết không? Bao nhiêu năm nay con thèm gặp người Việt để nói chuyện cho đã. Bây giờ gặp bác, thiệt con mừng ” hết lớn” bác à!

Rồi hắn kéo tôi lại võng:

– Bác nằm đi! Nằm đi!

Hắn lại đống gạch “bờ-lóc” gần đấy lấy hai ba viên kê bên cạnh võng rồi ngồi lên đó, miệng vẫn không ngừng nói:

– Con nghe thiên hạ nói ở Borotou có một người Tàu. Con đâu dè là bác. Nếu biết vậy con đã phóng Honda vô trỏng kiếm bác rồi! Đâu đợi tới bây giờ

Hắn móc gói thuốc, rút lòi ra một điếu, rồi đưa mời tôi:

– Mời bác hút với con một điếu.

Hắn đưa gói thuốc về phía tôi, mời bằng hai tay. Một cử chỉ mà từ lâu tôi không còn nhìn thấy. Một cử chỉ nói lên sự kính trọng người trưởng thượng. Tôi thấy ở đó một “cái gì” rất Việt Nam.

Tôi rút điếu thuốc để lên môi. Hắn chẹt quẹt máy, đưa ngọn lửa lên đầu điếu thuốc, một tay che che như trời đang có gió. Tôi bập thuốc rồi ngạc nhiên nhìn xuống cái quẹt máy. Hắn nhăn răng cười:

– Bác nhìn ra nó rồi hả?

Tôi vừa nhả khói thuốc vừa gật đầu. Đó là loại quẹt máy Việt Nam, nho nhỏ, giẹp lép, đầu đít có nét cong cong. Muốn quẹt phải lấy hẳn cái nắp ra chớ nó không dính vào thân ống quẹt bằng một bản lề nhỏ như những quẹt máy ngoại quốc. Hắn cầm ống quẹt, vừa lật qua lật lại vừa nhìn một cách trìu mến:

– Của ông ngoại con cho đó! Ổng cho, hồi ổng còn sống lận.

Rồi hắn bật cười:

– Hồi đó ổng gọi con bằng “thằng Lọ Nồi”.

Ngừng một chút rồi tiếp:

– Vậy mà ổng thương con lắm à bác!

Hắn đốt điếu thuốc, hít một hơi dài rồi nhả khói ra từ từ. Nhìn cách nhả khói của hắn tôi biết hắn đang sống lại bằng nhiều kỷ niệm Tôi nói:

– Vậy là cháu lai Việt Nam à?
– Dạ. Má con quê ở Nha Trang.
– Rồi má cháu bây giờ ở đâu?

Giọng của hắn như nghẹn lại:

– Má con chết rồi. Chết ở Nha Trang hồi Việt cộng vô năm 1975.
– Còn ba của cháu?
– Ổng hiện ở ParisTụi này nhờ có dân Tây nên sau 1975 được hồi hương. Con đi quân dịch cho Pháp xong rồi, về đây ở với bà nội. Con sanh ra và lớn lên ở Sài Gòn, về đây, buồn thúi ruột thúi gan luôn!

Tôi nhìn hắn một lúc, cố tìm ra một nét Việt Nam trên con người hắn. Thật tình, hắn không có nét gì lai hết. Hắn lớn con, nước da không đến nỗi đen thùi lùi như phần đông dân chúng ở xứ này, nhưng vẫn không có được cái màu cà phê lợt lợt để thấy có chút gì khác khác. Tóc xoắn sát da đầu, mắt lồi môi dầy

Tôi chợt nói, nói một cách máy móc:

– Thấy cháu chẳng có lai chút nào hết!

Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nghiêm trang:

– Có chớ bác. Con có lai chớ bác.

Hắn xòe hai tay đưa ra phía trước, lật qua lật lại:

– Bên nội của con là nằm ở bên ngoài đây nè.

Rồi hắn để một tay lên ngực, vỗ nhè nhẹ về phía trái tim:

– Còn bên ngoại của con, nó nằm ở bên trong. Ở đây, ở đây nè bác.

Bỗng giọng hắn nghẹn lại:

– Con lai Việt nam chớ bác!

Trong khoảnh khắc, tôi xúc động đến quên mất màu da đen của hắn, mà chỉ thấy trước mặt tôi, một thanh niên Việt Nam, Việt Nam từ cử chỉ tới lời lẽ nói năng. Tôi vói tay vỗ nhẹ lên vai hắn mấy cái, gật đầu nói:

– Bác thấy. Bây giờ thì bác thấy !

Hắn mỉm cười:

– Ở đây người ta nói con không giống ai hết, bởi vì con hành động cư xử, nói năng không giống họ. Bà nội con cũng nói như vậy nữa! Còn con thì mỗi lần con nhìn trong kiếng, con vẫn nhận ra con là người Việt Nam. Bác coi có khổ không?

Rồi nó nhìn tôi, một chút trìu mến dâng lên trong ánh mắt:

– Bây giờ con gặp bác rồi, con thấy không còn cô đơn nữa. Gặp một người giống mình, ở cái xó xa xôi hẻo lánh này, thiệt là Trời còn thương con quá!

Tôi im lặng nghe hắn nói, nhìn hắn nói mà có cảm tưởng như hắn đang nói cho cả hai: cho hắn và cho tôi. Bởi vì cả hai cùng một tâm trạng

Hắn vẫn nói, như hắn thèm nói từ lâu:

– Nhớ Sài Gòn quá nên con hay ca vọng cổ cho đỡ buồn. Hồi nãy bác lại đây là lúc con đang ca bài ” Đường về quê ngoại ” đó bác.
– Bác không biết ca, nhưng bác rất thích nghe vọng cổ.

Giọng nói của hắn bỗng như hăng lên:

– Vọng cổ là cái chất của miền Nam mà bác. Nó không có lai Âu lai Á gì hết. Nó có cái hồn Việt Nam cũng như cá kho tộ, tô canh chua. Bác thấy không? Bởi vậy, không có gì nhắc cho con nhớ Việt Nam bằng bài ca vọng cổ hết.
– Bác cũng vậy.

Tôi nói, mà thầm phục sự hiểu biết sâu sắc của hắn. Và tôi thấy rất vui mừng có một người như vậy để chuyện trò từ đây về sau

Có tiếng máy bay đang đánh một vòng trên trời. Chúng tôi cùng đứng lên, hắn nói:

– Nó tới rồi đó. Con phải sửa soạn xe trắc-tơ và rờ-mọt để lấy hành lý. Con làm việc cho hãng Air Afrique, bác à.

Rồi hắn nắm tay tôi lắc mạnh:

– Thôi, bác đi mạnh giỏi. Con tên là Jean. Ở đây ai cũng biết ” Jean le vietnamien ” hết. Chừng về bác ghé con chơi, nghen.

Bỗng, hắn ôm chầm lấy tôi siết nhẹ, rồi giữ như vậy không biết bao nhiêu lâu. Tôi nghe giọng hắn lạc đi:

– Ghé con nghe bác Ghé con

Tôi không còn nói được gì hết. Chỉ vừa gật gật đầu, vừa vỗ vỗ vào lưng hắn như vỗ lưng một người con

Khi hắn buông tôi ra, tôi thấy hai má của hắn ướt nước mắt. Tôi vội vã quay đi, lầm lũi bước nhanh nhanh về nhà ga mà nghĩ thương cho “thằng Jean le vietnamien” . Hồi nãy, nó ôm tôi, có lẽ nó đã tưởng tượng như là nó đang ôm lại được một góc trời quê mẹ

Trên máy bay, tôi miên man nghĩ đến “thằng Jean” rồi tự hứa sẽ gặp lại nó thường. Để cho nó bớt cô đơn. Và cũng để cho tôi bớt cô đơn nữa!

Bây giờ, viết lại chuyện thằng Jean mà tôi tự hỏi:
“Trong vô số người Việt Nam lưu vong hôm nay, còn được bao nhiêu người khi nhìn trong gương vẫn nhận ra mình là người Việt Nam?”
“Và có được bao nhiêu người còn mang mểnh trong lòng bài ca vọng cổ, để thấy hình ảnh quê hương vẫn còn nằm nguyên trong đó?”

Tiểu Tử

Bác sĩ hàng đầu từ chức sau khi Nga công bố vaccine ngừa Covid -19 đầu tiên

Image may contain: text that says 'AM Bác si hàng đâu tù chức sau khi Nga công bő vaccine ngừ'a Covid-19 đâu tiên Thu Sau. 14/08/2020 Daily Mail, giáo su Alexander Chucalin đã rời Bo Y tế Nga khi co ngăn chặn việc Nga công bő vaccine Sputnik V bất Ông cáo hai nghiệp đã vội vàng đua vaccine vào sản xuat loat. Giáo Chucalin đến tên của giáo su Alexander Gintsburg, Viện Nghiên curu Gamaleya và giáo sur Sergey Borisevich, hàm đại tá trong quân đội Nga. Nam đặt 50-150 triệu liều vắc xin ngừa COVID-19 của Nga'

Quan Nguyen Thanh to Dân Saigon Xưa

MỘT TẤM GƯƠNG ĐÁNG KÍNH TRỌNG VỀ Y ĐỨC, ĐẠO ĐỨC NGHỀ NGHIỆP VÀ TRÁCH NHIỆM XÃ HỘI MÀ NHỮNG NHÀ NGHIÊN CỨU Y DƯỢC CHÚNG TA CẦN NOI GƯƠNG

Giáo Sư, Bác sĩ Chucalin, là một giáo sư và là bác sĩ giỏi đầu ngành, làm việc bộ y tế nước Nga. Ông đã từ chức ngay khi ông Putin và nước Nga tuyên bố là nước đầu tiên sản xuất vaccine cho dịch bệnh virus Covid-19 (Corona, virus cúm Tàu).

Lý do giáo sư, bác sĩ Chucalin từ chức sau khi Ông cố gắng ngăn chặn việc nước Nga công bố vaccine Sputnik V ngừa virus Covid-19 nhưng bất thành.

Ông cáo buộc hai đồng nghiệp đã vội vàng đưa vaccine vào sản xuất hàng loạt. Giáo sư Chucalin nhắc đến tên của giáo sư Alexander Gintsburg, giám đốc Viện Nghiên cứu Gamaleya và giáo sư Sergey Borisevich, nhà virus học hàng đầu, mang hàm đại tá trong quân đội Nga (24h.com.vn, danviet.vn).

Mình nói thế này: Việc phát triển một vaccine hay thuốc mới không đơn giản vì nó liên quan đến tính mạng con người. Nó phải được nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, rồi thử nghiệm trên động vật, sau đó mới thử nghiệm nhóm nhỏ trên người, rồi mới thử nghiệm nhóm lớn, đa trung tâm. Sau đó mới được sử dụng rộng rãi cho người chúng ta chính thức nhưng vẫn theo dõi sát liên tục các tác dụng phụ. Trong lúc dịch bệnh nguy hiểm, thuốc khẩn cấp thì người ta có đơn giản một vào bước nhưng phải đảm bảo quy trình tối giản và chặt chẽ. Vì nó là thuốc liên quan tính mạng con người nên không ẩu được, không thể thử nghiệm mấy mẫu rồi kết luận vội vàng, cho sản xuất đại trà được. Cái đó gọi là giết người và vi phạm y đức.

Việc Nga đã vi phạm cơ bản trong nghiên cứu (đã nhiều thông tin trên báo đưa tin, nên không nhắc lại ở đây). Cỡ mẫu và các bước thử nghiệm rất quan trọng. Có khi hàng trăm hoạt chất nhưng khi làm tới bước cuối được duyệt dùng cho người chỉ còn 1 hay 2 hoạt chất mà thôi. Các hãng dược bỏ tiền rất nhiều cho nghiên cứu thuốc mới là vậy, nên các thuốc Biệt Dược của các nước tiên tiến đắt tiền là vậy đấy.

Vị Giáo Sư, Bác Sĩ Chucalin này đã làm đúng y đức trong nghiên cứu và hành nghề y dược. Ông đã thấy cái sai của những đồng nghiệp và chính phủ nên Ông đã ngăn cản việc công bố cái chưa hoàn thiện, chưa đúng, chưa nghiên cứu kỹ. Ông Giáo sư, bác sĩ Chucalin không vì địa vị và quyền lực mà Ông đã vì sức khoẻ và tính mạng con người trên hết. Vâng! Ông xứng đáng là một tấm gương y đức để các bác sĩ, dược sĩ, các nhà nghiên cứu y dược chúng ta học hỏi Ông.
Kính Trọng Ông Giáo Sư, Bác Sĩ Chucalin, một hình ảnh y đức tuyệt đẹp, một tấm gương về trách nhiệm xã hội và đạo đức nghề nghiệp trong y dược.
Thân mến!

P/s: Có thông tin cho rằng Việt Nam đã đặt mua 50-150 triệu liều vắc xin ngừa COVID-19 của Nga (tuoitre.vn). Mình nói thế này, ai cả gan dám tiêm nó chứ mình thì không dám đánh đổi mạng sống mình với vaccine Nga đâu!

Link hình và nội dung có trích dẫn:

https://www.google.com.vn/…/bac-si-hang-dau-tu-chuc-sau-khi…

https://tuoitre.vn/viet-nam-dat-mua-50-150-trieu-lieu-vac-x…

—Ts Nguyễn Đình Trọng

ẢI NAM QUAN: xưa & nay!

Image may contain: outdoor
Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: sky and outdoor
Liên Trà

ẢI NAM QUAN: xưa & nay!

Tran Thanh Canh

Ngày xưa đi học cấp 1, bài tập đọc cô giáo bắt thuộc lòng: nước ta bắt đầu từ Ải Nam Quan…

Lớn lên chút, đọc sách sử biết câu chuyện Nguyễn Trãi tiễn cha là Nguyễn Phi Khanh ở Ải Nam Quan với lời dặn đẫm nước mắt: về lo cứu nước cứu dân đang rên xiết dưới ách cừu thù, ấy mới là cái hiếu của kẻ sĩ phu…

Mặc định trong đầu từ thủa xa xưa thơ ấu, Ải Nam Quan là ranh giới, là nơi phân định nước Bắc- Trung Quốc, với nước Nam- Việt Nam đã tự ngàn đời nay…

Ảnh chụp thời Pháp thuộc còn lưu lại rành rành kia: cửa ải và những bức tường chạy dài về hai bên, phân định rõ ràng biên cương lãnh thổ. Tôi cũng không có điều kiện để nghiên cứu cái hiệp định Pháp- Thanh về phân chia lãnh thổ hai bên, nhưng tôi tin chắc rằng khi ấy người Pháp cùng triều đình nhà Thanh đã tôn trọng lịch sử mà lấy Ải Nam Quan làm cột mốc đường biên giữa hai nước…

Lịch sử quan hệ Việt Nam- Trung Quốc từ thế kỷ 19, 20, 21 nay là một giai đoạn rất hỗn loạn. Có lúc như thiên tử với chư hầu, có lúc độc lập, có lúc đối đầu không đội trời chung, lại có lúc anh em môi răng thắm thiết rồi… lại quay ra cắn xé nhau!

Gần đây nhất, sau cuộc chiến 1979 mà rốt cuộc cả hai bên đều thấy phi lí, bèn quay ra làm lành: hội nghị Thành Đô mở đầu, rồi tiếp theo là vô vàn các cuộc thăm viếng hiếu hỉ các cấp với những ôm hôn thắm thiết, tay bắt mặt mừng…như chưa hề có chuyện mấy vạn sinh linh hai nước chết oan uổng, như chưa hề có vụ coi nhau là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất!
Rồi một ngày không biết xấu hay đẹp, thấy nhà nước công bố Hiệp định phân định biên giới trên bộ Việt -Trung đã hoàn thành!

Kẻ này vốn nhẹ dạ cả tin, tin rằng thế này thì hòa bình vĩnh viễn rồi. Rằng Ải Nam Quan đầy máu xương và nước mắt xưa nay sẽ thành Hữu Nghị Quan hòa hiếu muôn năm…

Bèn làm tua du lịch đường bộ đầu tiên sang Trung Quốc qua ngả Bằng Tường…

Hỡi ôi thất vọng!

Qua cửa khẩu làm thủ tục xong, nhìn mãi chả thấy Ải Nam Quan xưa đâu. Hỏi hướng dẫn viên, nó bảo cứ đi thẳng về phía trước sẽ thấy: kẻ này đã kéo vali đi bộ mướt mải mới tới Ải Nam Quan xưa, nay hoàn toàn nằm sâu trong lãnh thổ Trung Quốc! Ngay lúc đó đã nhiều người phẫn nộ, lắc đầu ngao ngán…
Đất đai của ông cha, giao cho ai đó thay mặt nhân dân quản lý mà tùy tiện đem xén, đem cho, đem bán cho nước người cứ như không! Cứ như là những tấc đất mét núi dặm sông biển trời kia chưa từng ngấm máu và mồ hôi của con dân Việt trải từ Triệu, Đinh, Lý, Trần, Lê, Nguyễn cho đến nay khai phá bồi đắp giữ gìn mà nên được non sông gấm vóc này!

Ôi, Ải Nam Quan xưa đã vĩnh viễn chỉ còn trong sử sách! Mỗi lần muốn chiêm ngưỡng dấu tích cổ xưa của biên giới nước Việt ta lại phải mua vé du lịch sang nước “bạn”, mới được ngắm cảnh xưa và mong gặp lại hồn cố nhân…

Ai làm ra nỗi này?

Rồi đây tất cả những kẻ đó sẽ phải chịu sự phán xét nghiêm khắc của nhân dân và lịch sử!

Không một điều gì bị lãng quên. Và cũng không một kẻ nào dù quyền cao chức trọng đến đâu mà che giấu được bất cứ hành động nào của họ. Đặc biệt là những việc liên quan đến chủ quyền lãnh thổ, vận mệnh quốc gia. Tất cả sẽ bị lột trần dưới ánh mặt trời với sức mạnh vô biên của thời gian!

(Cảm nghĩ nhân ngày quốc tang- Thật tiếc là mấy ngày hôm nay đã ra sức lục tìm nhưng không thấy ảnh đã từng chụp rõ hình Ải Nam Quan xưa, nay đã nằm sâu trong đất Trung Quốc!) 

Các nhà khoa học phương Tây bày tỏ lo ngại về tốc độ phát triển vaccine của Nga

Lê Vi
Quan chức Nga nói đề nghị “hợp tác chưa từng có” với Mỹ về vaccine Covid-19, nhưng Washington không mặn mà với tiến bộ y tế của Moskva.

“Có cảm giác Mỹ không tin tưởng Nga về mọi thứ và chúng tôi cho rằng các công nghệ, bao gồm vaccine, xét nghiệm và phương pháp điều trị, không được áp dụng ở Mỹ vì sự nghi ngờ đó”, một quan chức cấp cao Nga hôm 13/8 cho hay.

Theo quan chức này, Nga đã đề nghị hợp tác với Chiến dịch Thần tốc (OWS), được chính quyền Mỹ phát động để tăng tốc phát triển vaccine và phương pháp điều trị Covid-19 hiệu quả.

Theo đó, Nga rất cởi mở với việc chia sẻ thông tin cho Mỹ về vaccine Covid-19 và điều này sẽ cho phép các công ty dược phẩm Mỹ sản xuất vaccine Nga ngay trên đất Mỹ. Moskva trước đó nói rằng một số công ty dược phẩm Mỹ quan tâm về vaccine Nga, nhưng tên các công ty này không được tiết lộ.

Tuy nhiên, đề nghị này đã bị phía Mỹ từ chối. Các quan chức Nga cho rằng Mỹ nên “xem xét một cách nghiêm túc” việc ứng dụng vaccine Nga, khẳng định vaccine Sputnik V Nga vừa phát triển thành công có thể cứu mạng nhiều người Mỹ.

“Nếu vaccine của chúng tôi được chứng minh là một trong những loại hiệu quả nhất, câu hỏi là tại sao phía Mỹ không nghiên cứu khả năng này sâu hơn, tại sao chính trị lại can thiệp vào vaccine”, quan chức Nga nói.

Chiến dịch Thần tốc hiện chưa bình luận về thông tin trên.

Nga ngày 11/8 trở thành quốc gia đầu tiên trên thế giới cấp phép cho vaccine Covid-19 dù chưa hoàn thành giai đoạn thử nghiệm ba. Vaccine được đặt tên là “Sputnik V”, theo tên vệ tinh đầu tiên trên thế giới “Sputnik 1” được Liên Xô phóng lên vũ trụ năm 1957.

Thử nghiệm lâm sàng, hay thử nghiệm Giai đoạn ba, là bước thử nghiệm quan trọng trên quy mô hàng nghìn người. Nhưng Nga chưa thử qua giai đoạn này mà chỉ phát biểu chung chung.

Quá trình này đòi hỏi một tỷ lệ người tham gia nhất định tiếp xúc với virus để theo dõi hiệu quả của vaccine, thường được coi là tiền đề cần thiết giúp vaccine được cơ quan quản lý chấp thuận.

Các nhà khoa học phương Tây bày tỏ lo ngại về tốc độ phát triển vaccine của Nga, nghi ngờ giới nghiên cứu nước này có thể đã “đốt cháy giai đoạn” dưới áp lực từ chính quyền.

Thư ký Báo chí Nhà Trắng Kayleigh McEnany hôm 13/8 cho biết hôm Tổng thống Donald Trump đã được thông báo tóm tắt về loại vaccine mới của Nga, thêm rằng vaccine của Mỹ trải qua thử nghiệm Giai đoạn ba “nghiêm ngặt” và đạt tiêu chuẩn cao.

Các quan chức Mỹ khác nói rằng vaccine Nga được coi là nửa vời ở Mỹ đến mức nó thậm chí không thu hút được sự quan tâm một cách nghiêm túc trước khi được công bố.

“Không đời nào Mỹ thử loại vaccine này trên khỉ, chứ đừng nói đến con người”, một quan chức y tế công cộng của chính phủ Mỹ cho biết.

Theo: CNN
Vnexpress
-Hoàng Nguyên Vũ

Image may contain: 2 people

VN LÀ NƠI ĐÁNG SỐNG?!…

Image may contain: 2 people, child and outdoor
8 SÀI GÒN

VN LÀ NƠI ĐÁNG SỐNG?!…

Một số người ở VN, nhờ may mắn, hoặc khôn ranh, biết cách luồn lách, mà có được một cuộc sống khá giả, đầy đủ, thong dong. Họ đi du lịch đây đó, kể cả ra ngoại quốc; được vào ăn uống trong những nhà hàng sang trọng; được ở khách sạn 4 sao, 5 sao…

Họ khoe những điều đó trên Facebook cá nhân để chứng minh rằng VN bây giờ giàu có, ấm no, hạnh phúc rồi… Và hễ ai phơi ra những áp bức, bất công, oan ức, đói khổ ở VN thì họ mắng là “nói xàm, mê ngủ, phản động, chống phá đất nước” v.v…

Nước Việt có gần trăm triệu dân, và bao nhiêu người có được đời sống giàu có, khá giả đó? Và bao nhiêu người đói khổ, không đủ ăn, không đủ mặc? Một xã hội tốt đẹp là xã hội giàu nghèo không chênh lệch quá xa, và người nghèo vẫn đủ ăn đủ mặc, không ai chết vì đói; chứ không phải xã hội có một số ít người giàu nứt đố đổ vách, còn đa số thì nghèo đói, xác xơ.

Đó là chỉ mới nói về phương diện vật chất. Còn về phương diện tinh thần như đạo đức, luân lý… thì sao? Một xã hội mà đạo đức, luân lý suy đồi đến tận đáy, cha mẹ, con cái, anh em, thầy trò, người và người giết nhau chỉ vì một chút lợi nhỏ; đĩ điếm, hiếp dâm, cướp giựt tràn lan; ra đường thấy chết đứng trơ mắt ra ngó; người làm việc giáo dục mà há mồm ra, không chút xấu hổ, nói “ai cũng gù, mình thẳng lưng thì thành khuyết tật” v.v… thì đó là xã hội gì? Là xã hội của con người hay sao? Là xã hội đáng sống hay sao? Đừng có kẻ nào nhảy vào cãi ngu rằng những thứ đó thì bất cứ xã hội nào cũng có, đâu phải chỉ ở VN. Xã hội nào cũng có tệ nạn, giống như ở đâu cũng có ruồi; nhưng có nước ruồi quý như “đặc sản của VC”, tìm không ra; có nước ruồi dày đặc khắp nơi, như VN.

Những kẻ “may mắn” có được một cuộc sống êm ấm hơn nhiều người khác, nếu còn chút lương tri, thì hãy ngậm miệng, cúi mặt xuống mà hưởng “phước đức” của mình; chứ đừng bôi mặt làm kiếp sủa thuê cho VC!

(Ảnh: Internet)

NGO DU TRUNG

TỪ MỘT VŨ NỮ HỘP ĐÊM TRỞ THÀNH NỮ TU

TỪ MỘT VŨ NỮ HỘP ĐÊM TRỞ THÀNH NỮ TU

Chị Anna Nobili là một vũ nữ, nhưng Chúa Giêsu đã mời gọi chị vào đời sống thánh hiến. Hôm nay chị là một nữ tu truyền giáo bằng chính những vũ điệu. Câu chuyện theo đạo của chị và trở thành nữ tu thật tuyệt vời và đầy cảm hứng!

Chị từng là một vũ nữ tại các hộp đêm và chị đã khám phá ra Chúa Kitô và quyết định dâng mình hoàn toàn cho Ngài. Hiện tại chị mở lớp dạy khiêu vũ mang tên Holy Dance, nơi tập hợp các nghệ sĩ Công Giáo.

Dự án của Chị Anna là “loan báo niềm vui Thiên Chúa. Thiên Chúa là Tình yêu và đã sai Con Một của Ngài đến thế gian để nhờ Con của Ngài mà chúng ta được sống.”

Đây là câu chuyện đầy cảm hứng của người vũ nữ gặp thấy Chúa Giêsu và dâng hiến đời sống cho Ngài

Những gì chị đã kinh nghiệm và kể lại như sau: “Thân thể là một điểm kết nối với thế giới siêu việt, nhưng với tôi nó là thế giới giải trí, nó là thế giới của đêm.

Cha mẹ tôi đổ vỡ trong hôn nhân và cuộc sống tuổi thơ của anh em chúng tôi là di chuyển liên tục từ thành phố này qua thành phố khác. Chúng tôi thiếu sự quan tâm và giáo dục từ gia đình. Thậm chí chúng tôi còn sống trong môi trường bạo lực.

Tôi luôn thích khiêu vũ, nhưng tôi rất nhút nhát, nói lắp bắp, và nội tâm bất an. Năm 18 tuổi, sau một cuộc tình nổi loạn với một chàng trai không thành, tôi quyết định đăng ký một khóa học khiêu vũ.
Khóa học do một biên đạo múa từ kênh 5 đưa ra, một kênh truyền hình của Ý, và bất ngờ tôi lên sóng truyền hình vì khuôn mặt của tôi trông rất đẹp trước ống kính . Và vào thời điểm đó tôi bắt đầu sống về đêm ở Milan, vì vậy tôi đã lần lượt đến các quán bar, bởi vì tôi là một vũ nữ.

Mỗi khi trở về nhà là gần sáng, đôi khi trong trạng thái say xỉn và sau đó là cảm giác cô đơn, trống rỗng. Trong một lần, tôi nhận ra rằng thân thể của mình không phải để mua vui cho đàn ông.”
Cuộc gặp gỡ đầu tiên với Chúa Giêsu

“ Mẹ tôi đã theo đạo và đã khám phá về Chúa Giêsu và bà tìm cách cho tôi cũng theo đạo. Bà đưa cho tôi cuốn Kinh thánh và gợi ý cho tôi đọc các Thánh vịnh. Ban đầu tôi đã phản đối lời đề nghị này. Lúc ấy tôi đã xúc phạm mẹ tôi, xúc phạm đến Chúa. Nhưng bà đã cầu nguyện cho tôi. Lời cầu nguyện của mẹ tôi đã được đáp ứng.

Ở tuổi 22, lần đầu tiên tôi biết thế nào là đi dự Thánh lễ và tôi cảm thấy có điều gì đó khác lạ trong tôi nhưng tôi không hiểu điều gì đã làm tôi xúc động.

Rồi ngày càng tiến gần đến với Chúa Giêsu hơn, tôi đến một giáo xứ và tham dự một buổi tĩnh tâm. Lúc ấy, tôi bắt đầu cảm thấy một sự say mê với Chúa Giêsu. Tôi cảm thấy rằng tình yêu của Chúa là chân thực. Cảm giác này đã làm cho tôi mê mẩn .

Tuy nhiên, tôi vẫn còn tiếp tục sống một cuộc sống hai mặt, một vũ nữ về đêm và một tín hữu Công giáo. Cho đến một ngày, khi tôi trở về sau một khóa linh thao, tôi nhận ra rằng Đấng Tạo Hóa là Thiên Chúa hiện diện trong chính thân thể tôi. Và đó là câu Lời Chúa đã thay đổi đời tôi ‘ bạn không biết rằng thân thể bạn là đền thờ Chúa Thánh Thần sao’.

Và tôi quyết định bỏ đi tất cả. Tôi đã tìm được viên ngọc quý là Chúa Giêsu. Tôi khám phá ra rằng viên ngọc quý không phải là tôi mà là Chúa Giêsu. Lời Chúa lại tiếp tục đánh động tôi: “Ai muốn theo Thầy phải từ bỏ chính mình.”

Hoàn toàn dâng mình cho Đức Kitô

“Sau đó tôi đến gặp gặp các Nữ tu thuộc Tu hội Nhà Thánh Nazareth và tôi nhận ra rằng Chúa muốn tôi ở cùng với các chị em này . Tôi đã ở lại và trở thành một nữ tu như hôm nay”.

Gx. Cần Giờ – DCCT

Image may contain: 2 people, people standing
Image may contain: 1 person, shoes, child and indoor
Image may contain: 3 people, people sitting, people eating, drink, food and indoor

MỸ ĐIỀU TRA VẬT THỂ BAY KHÔNG XÁC ĐỊNH (UFO)

MỸ ĐIỀU TRA VẬT THỂ BAY KHÔNG XÁC ĐỊNH (UFO)

Washington (CNN) Lầu Năm Góc đang thành lập một lực lượng đặc nhiệm mới để điều tra UFO đã được máy bay quân sự Mỹ quan sát, theo hai quan chức quốc phòng.

Thứ trưởng Bộ Quốc phòng David Norquist sẽ giúp giám sát lực lượng đặc nhiệm, dự kiến ​​sẽ chính thức được công bố trong vài ngày tới, theo các quan chức. Những nỗ lực trước đây nhằm xem xét những gì mà Lầu Năm Góc cho là hiện tượng không xác định được dẫn đầu bởi Hải quân Hoa Kỳ khi nhiều cuộc chạm trán được ghi lại có liên quan đến máy bay của họ.

Bộ Quốc phòng đã không trả lời ngay lập tức yêu cầu bình luận.

Các thành viên của Quốc hội và các quan chức Lầu Năm Góc từ lâu đã bày tỏ lo ngại về sự xuất hiện của máy bay không xác định đã bay qua các căn cứ quân sự của Mỹ, gây rủi ro cho các máy bay phản lực quân sự. Không có sự đồng thuận về nguồn gốc của chúng với một số người tin rằng chúng có thể là máy bay không người lái có khả năng được vận hành bởi những kẻ thù trên trái đất đang tìm cách thu thập thông tin tình báo hơn là người ngoài trái đất.

Báo cáo sự cố mới được công bố nêu chi tiết về UFO & # 39; của Hải quân Hoa Kỳ & # 39; cuộc gặp gỡ
Các báo cáo sự cố mới được công bố chi tiết các cuộc gặp gỡ ‘UFO’ của Hải quân Hoa Kỳ.

Vào tháng 6, Ủy ban Tình báo Thượng viện đã bỏ phiếu yêu cầu Lầu Năm Góc và cộng đồng tình báo cung cấp phân tích công khai về các vụ chạm trán, sau khi Lầu Năm Góc công bố chính thức 3 đoạn video ngắn cho thấy máy bay Mỹ gặp phải những hiện tượng này.

“Chúng tôi có những thứ bay qua các căn cứ quân sự và những nơi chúng tôi đang tiến hành các cuộc diễn tập quân sự, và chúng tôi không biết nó là gì và nó không phải của chúng tôi, vì vậy đó là một câu hỏi chính đáng để hỏi”, Chủ tịch ủy ban đó, Sen Marco Rubio, nói với một đài tin tức địa phương ở Miami, WFOR-TV vào tháng Bảy.

Nguồn CNN

Image may contain: 1 person, text that says 'CNN politics 2020 Election Donald Trump Supreme Court Court Congress Facts First By Ryan Browne, CNN Updated 0033 GMT (0833 HKT) August 14, 2020 3.4 RING -35° 1500 H ค V E LST 1500'