Ở Mỹ, có một người phụ nữ bị gặp tai nạn giao thông…

Tho Nguyen and Hieu Vo shared a post.
Image may contain: one or more people, people sitting and baby
Mai-Agnetha Pham is with Mai-Agnetha Pham.

Nguồn: Fb Peter Nguyen

Ở Mỹ, có một người phụ nữ bị gặp tai nạn giao thông. Khi đưa vào bệnh viện cấp cứu thì phát hiện người phụ nữ đã trở thành người thực vật nhưng bên cạnh đó bác sĩ phát hiện cô ấy cũng đã mang thai được 3 tháng. Các bác sĩ đã truyền thức ăn nuôi sống đứa trẻ trong khi mẹ của bé vẫn hôn mê.

Sau nửa năm thì cũng đến ngày đứa bé chào đời. Nhưng khó khăn lớn nhất ở đây là nếu các bác sĩ mổ để lấy đứa bé ra mà người mẹ tắt thở nửa chừng thì đứa bé cũng sẽ chết.

Họ họp với nhau rất nhiều lần nhưng ko thể tìm ra cách tốt hơn. Cuối cùng họ quyết định vẫn mổ để đem bé ra.

Trước khi mổ, vị bác sĩ kề vào tay người mẹ thì thầm : “Hôm nay là ngày chúng tôi mổ để lấy đứa con của chị ra. Chị hãy ráng giữ hơi thở để con chị có thể chào đời.” và rồi họ tiến hành.

Quá trình mổ tiến hành thuận lợi, người mẹ vẫn duy trì hơi thở và may mắn khi đứa bé đã được cất tiếng khóc chào đời nhưng đó cũng là lúc người mẹ trút hơi thở cuối cùng ra đi mãi mãi.

Các bác sĩ nhìn chị ngậm ngùi. Họ biết rằng chị đã cố gắng hơi thở cuối cùng vì đứa con bé bỏng của mình và đôi mắt của chị là 2 dòng lệ tuôn trào….

Đó là dòng lệ của sự vui mừng vì con mình chào đời nhưng cũng là dòng lệ đau buồn khi biết rằng mình phải vĩnh viễn ra đi, không một lần có thể ẵm con trong vòng tay, không thể chăm sóc nhìn con lớn khôn nữa..

Quỳnh Giao, Nhìn Từ Bên Nhật

Hoang Le Thanh
Quỳnh Giao, Nhìn Từ Bên Nhật.

Tác giả: Nguyễn Hữu Nghiêm.

Lời giới thiệu: Vũ Đăng Khuê

Đăng trên trang Fb: Kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa – Xuan Nguyen

*

Tôi có một người bạn khá thân cùng tuổi, học cùng trường Nhật Ngữ vào khoảng năm 1972, tôi thân với hắn là vì hắn “chịu” nghe tôi nói, ít khi “phản luận” nhiều khi lý luận của tôi lúc đó ngang phè như cua. Hắn thường rủ tôi tới nhà để nghe tôi nói và… làm “mồi” cho tôi nhậu. Dạo đó, thỉnh thoảng hắn có cho tôi đọc một vài bài thơ và một vài bài viết về ý tưởng của hắn về đất nước, về quê hương, tôi chỉ nghe cho có chuyện.

Tháng 4/1975, “giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay chém giết đồng bào”, hắn rời Nhật sang định cư ở Mỹ. Năm 1980, tôi gặp lại hắn tại Hoa Kỳ vì sinh hoạt trong cùng tổ chức Người Việt Tự Do.

Năm 1983 vì một vài lý do khách quan tôi mất liên lạc với N. từ đó. Tôi chỉ biết tin hắn qua một tên anh họ “phốp pháp” mà trong nhóm sinh viên du học Nhật Bản của tôi thời đó người nào cũng biết là Phước mập: “Ê Khuê, chụp với tao tấm hình về để cho thằng N. biết mày hình dạng ra sao? hay “Thằng N. hỏi thăm mày hoài”. Tôi chỉ biết vậy và không hỏi thêm. Tháng 3 năm ngoái, tôi có dịp sang Mỹ và nhất định phải gặp cho được hắn, tôi mãn nguyện sau cái đêm ngất ngư với hắn tại nhà vì thấy nó nói nhiều hơn trước.

———

Nghe tin nữ ca sĩ Quỳnh Giao mất, tôi đã viết đâu đó trong mail gửi cho bạn bè:

– Có thể có người hợp hay không hợp nhưng Quỳnh Giao là một trong những ca sĩ chuẩn nhất của miền Nam Việt Nam.

Tôi bồi hồi nhớ lại: Năm 1970, lúc còn học lớp luyện thi Tú Tài của thầy Phạm Huy Ngà và Vũ Bảo Ấu tại trường Thăng Long, tôi đã học chung lớp với một cô có tên Vân Quỳnh, trong ban nhạc Mây Bốn Phương gồm bốn người là Quỳnh Giao, Vân Quỳnh, Vân Khanh và Vân Hòa. Tôi thích ban Bốn Phương với những bài hát chia rất nhiều bè có tính cách chuyên nghiệp như bài Lữ Hành của nhạc sĩ Phạm Duy trong băng nhạc Jo Marcel. https://www.youtube.com/watch?v=Vs9anPP1Rbc

Sau này, tôi biết cô Quỳnh này là em gái của nữ ca sĩ Quỳnh Giao. Cô Quỳnh này chắc cũng chẳng biết tôi là ai vì lớp luyện thi có cả hơn trăm mạng.

Năm 1983, trong ngày lễ ra mắt của em gái tôi sau khi lấy chồng ở bên Mỹ, không có tôi nhưng có bố mẹ tôi. Đem hình về cho tôi xem thì tôi nhận ra được ca sĩ Quỳnh Giao, vợ của kinh tế gia Nguyễn-Xuân Nghĩa. Tôi hỏi bố tôi: “bố có biết ca sĩ Quỳnh Giao này không?”, bố tôi cho biết có nghe tên, chắc là có gặp. Sở dĩ bố tôi nói thế là vì dạo thập niên 1960, ông là chủ sự phòng nhân viên của đài phát thanh Saigon, thường tiếp xúc để sắp xếp cho các ca sĩ hát. v.v…

———

Tôi định viết một bài về nữ ca sĩ khả ái này nhưng hôm nay N. gửi tôi bài viết dưới đây, đã nói hộ tất cả những điều tôi muốn nói. Không dài giòng, xin trân trọng mời mọi người đi vào bài viết của Nguyễn Hữu Nghiêm, thằng bạn ít nói. Tôi hơi ngạc nhiên vì chẳng bao giờ nghe N. nói về âm nhạc cả.

Vũ Đăng Khuê

*

ĐỂ TƯỞNG NHỚ MỘT VÌ SAO

Nguyễn Hữu Nghiêm

Tối hôm đó như lệ thường, sau khi đọc một số điện thư, viết vài thư cần thiết, tôi vào tờ báo mạng quen thuộc để đọc tin tức, và một số bài viết thường xuyên trên báo. Sau khi lướt qua các mục tin tức thế giới, Hoa Kỳ …thấy không có gì khác lạ, tương tự như những tin tức trong một tờ báo Mỹ địa phương mà tôi đã đọc hồi sáng, tôi vội tìm sang phần tin Cộng đồng xem có gì đặc biệt. Bỗng một hàng tin đập vào mắt khiến tôi không khỏi sửng sốt, bàng hoàng: Nghệ sĩ Qưỳnh Giao qua đời, hưởng thọ 68 tuổi. Mở tin ra đọc, tôi mới biết là thời gian qua chị bị lâm trọng bệnh và mới qua đời buổi sáng ngày hôm đó. Đã khá lâu không thấy bài của chị đăng trên báo, tôi cứ tưởng là chị bị bận một số công việc nên không có thì giờ để viết bài. Nào ngờ…

Thú thật, tôi không phải là một trong những người mến chuộng giọng hát của chị. Đó là giọng ca truyền cảm, rất sang cả, quí phái. Giọng hát của chị cũng như các bản nhạc chị trình bày rất kén chọn người nghe mà tôi lại không phải trong thành phần được kén chọn đó. Với tôi, tiếng hát của Khánh Ly, Lệ Thu, Duy Trác, Sĩ Phú… lúc xưa và Ngọc Lan, Quang Dũng…. sau này với các bản tình ca của Trịnh công Sơn, Vũ thành An, Ngô thụy Miên… vẫn là những tiếng hát thấm đẫm vào tâm hồn của tôi hơn.

Tuy nhiên tôi mến mộ chị ở lĩnh vực khác. Cách nay khoảng mười năm, tình cờ một hôm khi đọc báo Người Việt, tôi thấy có một bài viết về một đề tài văn học, tác giả ký tên là Quỳnh Giao. Tò mò tôi mở ra đọc thử. Bài viết khá công phu, tác giả có một kiến thức về văn học Việt Nam uyên bác, thâm sâu. Khi đó tôi thắc mắc trong lòng: Quỳnh Giao có phải là nữ ca sĩ Quỳnh Giao? Vì theo sự hiểu biết hạn hẹp của tôi thì từ truớc đến giờ người nữ ca sĩ này có bao giờ viết lách gì. Rồi tôi tiếp tục đọc tiếp thêm mấy bài viết sau đó. Những bài này thì tác giả viết về đề tài âm nhạc. Khi đó thì tôi khẳng định tác giả Quỳnh Giao chính là ca sĩ Quỳnh Giao. Thế rồi từ đó tôi thường xuyên đọc các bài viết của chị .

Bằng bút pháp điêu luyện, trong sáng, nhẹ nhàng với những nhận xét hết sức tinh tế và mẫn cảm, tác giả đã mở cánh cửa cho chúng ta cảm thấy cái hay, cái độc đáo của các ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng một thời ở miền Nam tự do thân yêu.

Những bài viết theo cảm nghĩ của tôi, được viết từ sự xúc cảm chân thành, bởi sự rung động của con tim trước cái đẹp của nghệ thuật âm nhạc, nên rất sống động, hấp dẫn người đọc, chứ không phải như một bài biên khảo khô khan, nặng nề. Qua những cảm nhận của tác giả cho chúng ta thấy, tác giả nghe nhạc không chỉ bằng đôi tai thẩm âm lão luyện của mình mà còn hoà nhập con tim của mình vào tiếng hát và bài nhạc.

Cũng chính nhờ những bài viết này mà một kẻ dốt đặc về âm nhạc như tôi đã hiểu biết được đôi chút về lĩnh vực này. Trước đây khi nghe ca sĩ trình bày một bản nhạc mà mình ưa thích, tôi thấy hay nhưng không biết giải thích hay ở chỗ nào. Bây giờ nhờ tác giả mà cánh cửa vô minh của tôi đã phần nào được khai mở. Đối với tôi đó là một vui sướng, một hạnh phúc thật tuyệt vời.

Hãy đọc một đoạn chị viết về nữ ca sĩ Thái Thanh: ”Thái Thanh có sự bén nhạy thiên phú để hát mạch lạc từng câu từng chữ, với âm sắc hoàn toàn Việt Nam. Cái “hồn Việt” chúng ta nói đến trong tiếng hát của bà được bắt gặp trước tiên ở cách hát cho rõ lời. Cũng vì vậy, đòi Thái Thanh hát nhạc ngoại quốc là chưa bắt được cái “thần” của bà. Thái Thanh là người hoàn toàn Việt Nam từ cốt tủy. Và hát hay nhất các ca khúc về mẹ. “Bà mẹ Gio Linh” của Phạm Duy không thể nào sống mãi trong chúng ta, dù chiến tranh đã tàn, nếu không có cách diễn tả của Thái Thanh, “Giọt mưa trên lá” cũng thế. “Tình ca” cũng vậy. Ngay trong tiếng nức nở về tình yêu và chinh chiến, từ “Buồn tàn thu” xa xưa đến “Kỷ vật cho em” hay “Bài hương ca vô tận” về sau, Thái Thanh vẫn làm chúng ta rùng mình không vì nỗi lòng thiếu nữ mà là tâm tư của thiếu phụ…”

Hay về nhạc sĩ Phạm đình Chương:

“…Phạm Ðình Chương không đi theo đám đông mà tự tạo một thế giới âm thanh riêng, ông không viết cho thị hiếu quần chúng hay trào lưu của xã hội. Ông mở ra trào lưu riêng. Phạm Ðình Chương chỉ biết buồn và viết nhạc buồn khi viết về tình yêu.

Ngoài Quang Dũng với các thính giả miền Nam, nhiều thi sĩ thực ra có món nợ với Phạm Ðình Chương khi ông phả thơ của họ vào cõi nhạc để đọng mãi trong hồn người. Nhiều người yêu nhạc đã tìm đến thơ cũng nhờ thanh âm Phạm Ðình Chương. Ông nắm lấy cái hồn của bài thơ và vẽ ra một không gian khác, một tâm tư khác, bằng nhạc. Phải chăng vì những bằng hữu chí thiết nhất của ông là những nhà thơ, nhà văn, những người cầm bút?…”

Hoặc Anh Ngọc, Sĩ Phú:

”Quỳnh Giao sở dĩ gọi giọng hát của danh ca Anh Ngọc là trượng phu vì chất sang sảng, chắc nịch, đầy nam tính. Khi hợp ca, giọng Anh Ngọc bao trùm lên các giọng khác…”

“Lạ một điều là giọng hát Sĩ Phú tương phản với vóc dáng của ông. Giọng Sĩ Phú nhẹ lắm, hát gần như thủ thỉ. Cái lối thủ thỉ ấy thật tuyệt khi hát những bài có nội dung kể chuyện, nhất là kể chuyện tình. Các ca khúc “Cô Láng Giềng” của Hoàng Quý, “Cô Hàng Cà Phê” của Canh Thân, được ông kể bằng giọng nhỏ nhẹ, nghe như vừa đủ bên tai một câu chuyện thật ra chẳng có gì đặc sắc, mà sao lại rất quyến rũ….”

Phải có một kiến thức thật sâu sắc, một tấm lòng vô cùng trân quí âm nhạc, tác giả mới có được những nhận xét hết sức tinh tế và sắc sảo như thế.

Chị không những chỉ viết về các ca sĩ, nhạc sĩ Việt Nam, mà chị còn viết thêm về những danh tài lẫy lừng quốc tế nữa. Ngoài ra chị còn bước sang lĩnh vực thời trang với những bài viết về nước hoa, ví xách, quần áo… Bài viết của chị ở địa hạt nào cũng đều rất thú vị, hấp dẫn người đọc. Những kiến thức và tài năng chị có được có lẽ nhiều phần là từ thuở bé chị đã được nuôi dưỡng trong cái nôi văn học và âm nhạc Việt Nam thời bấy giờ.

Thân mẫu chị là nữ ca sĩ một thời vang bóng Minh Trang và người cha kế là nhạc sĩ tài danh Dương thiệu Tước. Giòng máu nghệ thuật đã chảy trong huyết quản của chị từ tấm bé, cho nên không những chỉ có giọng ca điêu luyện, chị còn là một dương cầm thủ tài ba, đậu thủ khoa khi tốt nghiệp trường Quốc Gia Âm Nhạc. Cách nay ít năm những bài viết của chị đã được gom lại xuất bản thành sách với tựa đề: Tạp Ghi Quỳnh Giao.

Đây là tác phẩm đầu tiên mà cũng là cuối cùng mà chị hiến tặng cho đời.

Nhiều khi tôi thắc mắc tự hỏi, tại sao những kẻ đầy tài hoa và nhân cách như ca sĩ Ngọc Lan, nhà báo Lê Thiệp, ca nhạc sĩ Việt Dũng, nghệ sĩ Quỳnh Giao…. trời không cho sống lâu hơn. Để họ có thể cống hiến thêm cho đời, cho tha nhân những tài năng, những tâm huyết mà họ sở đắc và ấp ủ. Tôi chợt liên tưởng đến thuyết tài mệnh tương đố mà cụ Tiên Điền Nguyễn Du đã nêu lên trong truyện Kiều. Nghĩ đến khiến tôi không khỏi ngậm ngùi thương tiếc.

Riêng với Quỳnh Giao, tôi thương tiếc chị không chỉ vì từ đây tôi không còn được đọc những bài viết rất bổ ích, linh động, đầy giá trị nghệ thuật mà tôi còn hết sức tiếc là từ đây trên văn đàn sẽ thiếu vắng một cây bút duyên dáng và tài ba. Khi một nhân vật nổi tiếng trong lĩnh vực nghệ thuật qua đời, người ta thường bảo là một vì sao trên nền trời âm nhạc, văn học,… vừa vụt tắt. Nhưng với tôi, những vì sao này không bao giờ tắt, luôn luôn chói sáng trong tâm tưởng của những người mến mộ họ.

Tôi tin rằng ở thế giới bên kia, nơi chị đang nghỉ ngơi yên bình, luôn vang lừng tiếng nhã nhạc, thánh thót như giọng hát trong như pha lê, du dương như tiếng đàn dương cầm, và mượt mà như những giòng chữ trong những bài tạp ghi của người nghệ sĩ tài hoa Công Tằng Tôn Nữ Đoan Trang Quỳnh Giao.

Mùa Hè 2014
Nguyễn Hữu Nghiêm

*

Copy từ FB Nhà kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10208092070697547&id=1773354689

Image may contain: 1 person, standing, child and outdoor

  CHUYỆN NGƯỜI ĂN MÀY

  CHUYỆN NGƯỜI ĂN MÀY

Victor sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở nước Anh. Cha mẹ của cậu đều dựa vào làm thuê để sinh sống. Mặc dù họ sống trong nghèo khó, nhưng mọi thành viên đều không vì vậy mà đánh mất đi sự chính trực, lòng lương thiện và nhân ái.

Khi còn bé, Victor đã từng gặp một ông lão ăn mày đáng thương gõ cửa xin ăn. Lúc ấy đang là giữa mùa đông, bên ngoài gió tuyết không ngừng thổi, ông lão ăn xin vừa đói vừa lạnh. Mẹ Victor trên tay chỉ còn vẻn vẹn mấy đồng tiền lẻ, nhưng đều đưa hết cho ông lão ăn mày. Victor nhìn mẹ cảm thấy thật khó hiểu..

Người mẹ nói với Victor, “Chúng ta ăn ít đi một bữa thì có thể cứu sống được một mạng người.” Victor lớn lên trong hoàn cảnh luôn chứng kiến những lời nói và việc làm mẫu mực của cha và mẹ.

Vài năm sau đó, Victor khi ấy đã trưởng thành. Trong một lần gặp gỡ bạn bè, anh quen được một cô gái có dung mạo xinh đẹp. Thế rồi rất nhanh, hai người họ đã yêu nhau.

Nhưng, cha của cô gái là một quan tòa, không muốn con gái mình lấy một người thanh niên nghèo chỉ có hai bàn tay trắng. Vì vậy, ông nói, “Khi nào cậu kiếm được đủ 10 ngàn bảng Anh thì mới nhắc tới hôn sự này.”

Mười ngàn bảng Anh, đối với một người trẻ tuổi vừa mới ra ngoài xã hội mà nói, thật sự là điều không thể nào thực hiện được..

Victor thất vọng đi tìm người bạn tốt của mình để tâm sự giải sầu. Daniel, bạn của Victor, là một họa sĩ trẻ tuổi, đang ở nhà vẽ một bức chân dung về người ăn mày. Anh ta mời một người ăn mày đến làm người mẫu. Người này ăn mặc quần áo cũ rách, khom người, một tay chống gậy, một tay cầm bát hướng về phía trước, trên trán còn hằn sâu vài nếp nhăn.

Victor nhìn thấy vậy trong lòng xúc động vì nhớ đến người ăn mày năm xưa ở trước cửa nhà mình. Trò chuyện một lúc, anh biết được người bạn của mình trả cho ông lão đó tiền công là 10 xu/1 giờ. Victor không khỏi xấu hổ vì sự keo kiệt của anh bạn.

Lúc này, người gác cổng trước nhà đến báo, Daniel có người tìm gặp vì thế anh vội đi và để Victor ngồi lại với ông lão ăn mày. Victor nhìn thấy bộ dạng đáng thương của ông lão, tay không tự chủ được mà đưa vào túi quần, móc móc một lúc. Cuối cùng cũng móc ra được một đồng bảng Anh tiền xu. Thừa dịp Daniel còn chưa quay lại, Victor mau chóng nhét đồng bảng Anh tiền xu vào tay ông lão. Ông lão ăn mày ngẩng đầu lên nhìn Victor có chút kinh ngạc, rồi tiếp nhận mà không nói một lời nào.

Sau đó, trong một lần tụ họp bạn bè, Victor gặp lại Daniel, anh bèn hỏi thăm xem bức chân dung người ăn mày của Daniel đã hoàn thành chưa. Daniel nói cho Victor biết, ông lão ăn mày kia vốn dĩ chính là nam tước Alfred Adler, một vị danh gia vọng tộc. Sản nghiệp của ông ấy nhiều vô kể, hàng năm đều tặng tiền từ thiện rất lớn cho các tổ chức và trường đại học. Ông sở dĩ muốn để Daniel vẽ mình thành một lão ăn mày cũng bởi lòng hiếu kỳ, muốn biết xem khi mình là một tên ăn mày thì bộ dạng sẽ như thế nào.

Victor nghe xong tình huống này trong lòng cảm thấy xấu hổ vô cùng vì sự khinh suất lỗ mãng của mình khi đó. Victor nghĩ, “Người ta là phú ông tiền tỷ, còn ngươi chỉ có một đồng bảng Anh tiền xu mà dám bố thí sao? Thật là không biết lượng sức mình!”

Không lâu sau đó, Victor nhận được một bức thư do nam tước Alfred Adler gửi đến. Trong thư ông viết, “Chàng trai trẻ, ta vì sự lương thiện, chính trực và tấm lòng nhân ái của cậu mà cảm thấy tự hào. Ta được Daniel kể cho nghe về câu chuyện tình yêu đẹp đẽ của cậu. Bức thư này có lẽ có thể giúp cậu biến câu chuyện tình yêu đẹp đẽ ấy thành sự thật.”

Trong bức thư còn kèm theo một tấm thiệp chúc mừng, bên trong có tấm chi phiếu 10 ngàn bảng Anh được viết như sau, “Lễ vật thành hôn dành cho anh Victor cùng cô Alister! Một lão ăn mày kính tặng!”                                 

Nguyễn Thị Vịnh

From: TU PHUNG  

Mời các bạn đọc thơ của 1 thi sĩ Miền Bắc VN

Kimtrong Lam
Mời các bạn đọc thơ của 1 thi sĩ Miền Bắc VN:

Ông Thái Bá Tân.

***NGÔ ĐÌNH DIỆM
Đọc trên mạng, thấy nói
Vào những năm sáu mươi,
Khi Ngô Đình Diệm chết,
Người ta lục trong người
Chỉ thấy chuỗi tràng hạt,
Nửa bao Bastos Xanh.
Loại thuốc rẻ tiền nhất
Của người nghèo Sài Thành.
Các tướng lĩnh đảo chính
Soi tài khoản của ông,
Cả trong và ngoài nước,
Xem có nhiều tiền không.
Cuối cùng, ông Minh Lớn
Thông báo với đồng bào:
Tài khoản của ông Diệm
Không có đồng tiền nào.
*
Trên mạng nghe nói thế,
Không biết đúng hay sai.
Còn đây là sự thật,
Tuyệt đối đúng, không sai.
Trưởng ban tổ chức đảng
Tỉnh Yên Bái vừa qua,
Bị bắn chết, để lại
Một trăm nghìn đô-la.
Cộng thêm một tỉ rưỡi,
Thành gần bốn tỉ đồng.
Số tiền khổng lồ ấy
Được cất ở văn phòng.
Dân, vốn lười suy nghĩ.
Tuy nhiên, qua vụ này
Cũng muốn hỏi nhà nước
Mấy câu hỏi sau đây:
Một – ông Ngô Ngọc Tuấn,
Chết, tiền thế là nhiều.
Thế những năm còn sống,
Trong phòng có bao nhiêu?
Hai – ông Tuấn giàu thật,
Dẫu mới chỉ quan to,
Chưa phải quan to nhất
Đang sống ở thủ đô.
Họ, quan to nhất ấy,
Ngộ nhỡ chết như ông,
Trong phòng họ làm việc
Có bao nhiêu tỉ đồng?
*
Tự nhiên nhớ ông Thiệu
Hồi còn ở Miền Nam:
“Đừng nghe cộng sản nói.
Hãy xem cộng sản làm!”
_________
NGÔ ĐÌNH DIỆM – 2
Thời ông Diệm, kinh tế
Của Việt Nam Cộng Hòa
Hơn Hàn Quốc gấp rưỡi.
Thái Lan – gần gấp ba.
Đến ông Lý Quang Diệu
Cũng chỉ mong nước ông
Có ngày sẽ giàu đẹp
Như Hòn Ngọc Viễn Đông.
Nghe nói cả bóng đá
Từng lên đỉnh vinh quang –
SEAP Games năm 59
Dành được Huy Chương Vàng.
Thậm chí đội Nhật Bản,
Lại nghe nói, nhiều lần
Sang Sài Gòn tập huấn
Nên mới khá hơn dần.
*
Sau khi ông Diệm chết,
Ngô Đình Thục, anh ông
Sống nghèo đói ở Mỹ
Trong Tu Viện Cộng Đồng.
Bà Nhu thì héo hắt
Trong căn hộ tí hon
Ở thành Rome nước Ý,
Vì nghèo và vì buồn.
Tức là cả ông Diệm
Và người thân của ông,
Khi tại chức, quyền lực,
Không tư túi một đồng.
Nghe người ta nói thế
Về Việt Nam Cộng Hòa.
Sai đúng là một chuyện.
Chuyện khác, buồn cho ta.
________
Có thể bạn không biết
NGÔ ĐÌNH DIỆM
Tổng thống Ngô Đình Diệm
Cúng năm trăm nghìn đồng
Và ra lệnh chính phủ
Xuất thêm hai triệu đồng
Để xây chùa Xá Lợi,
Hai nghìn rưởi mét vuông.
Năm Một Chín Năm Sáu
Ngôi chùa ấy xây xong.
Chính ông đã đề nghị
Cấp đất không lấy tiền
Xây một ngôi chùa mới,
Đó là chùa Vĩnh Nghiêm.
Ông cũng cúng toàn bộ
Mười lăm nghìn đô-la
Tiền ông được giải thưởng
Cho Đạt Lai Lạt Ma.
Chùa Nam Thiên Nhất Trụ
Và cả chùa Phổ Quang
Cùng một số chùa khác
Được xây dựng khang trang
Cũng là nhờ ông Diệm,
Một con chiên có lòng.
Tiếc, sau này phật tử
Đã nhiều người chống ông.
______
NGÔ ĐÌNH DIỆM
“Tôi không phải thần thánh,
Mà là người bình thường.
Tôi thức khuya, dậy sớm,
Vì đất nước, quê hương.
Tôi tiến, mong các bạn
Hãy cùng tiến theo tôi.
Tôi lùi, hãy bắn bỏ.
Tôi chết, nối chí tôi”

Đã đóng cửa khu giải trí Quỷ Núi.

Từ Thức to TT GROUP
Image may contain: outdoor
Từ Thức

Đã đóng cửa khu giải trí Quỷ Núi. Nghĩa là việc gào thét, phẫn nộ trên mạng đôi khi cũng có ích, ngay cả trong một chế độ độc tài.

Không phải họ tôn trọng dư luận, biết nghe lẽ phải. Họ chỉ sợ bứt dây động rừng, sợ hình ảnh thô bỉ của quỷ núi sẽ khiến thiên hạ chú ý đến chuyện họ tàn phá cả một thanh phố thơ mộng của người Pháp để lại, để làm doanh thương địa ốc kiếm tiền một cách thô bạo

Không còn quỷ núi, nhưng quỷ rừng, quỷ thành phố, quỷ hồ ao, bãi biển, ở Đà Lạt hay khắp nơi trên toàn quốc, vẫn tiếp tục hoành hành. Quá trễ, quá mạnh để trừ yểm.

Thờ ơ, nhắm mắt là một cách đồng loã với tội ác, với ma quỷ, với sự ngu dốt, man rợ.

Cứu nước khó, nhưng đôi khi có thể cứu một ngọn núi, một khu rừng, một cây bàng, nếu không ngồi khoanh tay, chép miệng. Bày tỏ phẫn nộ cũng là một cách đóng góp, nếu không muốn ”làm chính trỊ ”. Có còn hơn không.

TRUNG CỘNG MUA NƯỚC MỸ

TRUNG CỘNG MUA NƯỚC MỸ

Để bổ túc thêm cho người đọc thấy nhiều việc rõ hơn là từ năm 1994 chính Mai Chí Thọ có gửi thư mời tôi về để trainning về mạng cho công an CSVN thời đó . Ông Thọ nói với tôi lúc đó qua thư là ” Tôi chỉ cần anh trainning như thế nào khi có 1 thằng tù vượt ngục mà công an đánh tên nó lên thì cả nước phải biết.”

Tôi có hỏi chi phí do ai trả thì Thọ nói sẽ do chính phủ Hoa Kỳ đài thọ. Sau đó một nhân vật trong Cty Clothe Times thời đó tới liên lạc với tôi và nói rỏ là tôi nếu đồng ý sẽ nằm trong 1 ủy ban 10 người mà trong đó chỉ có mình tôi là VN . Đây là nhóm computer nhà nghề sẽ về VN trainning cho CSVN mạng network và do ủy ban của 😭 Clinton tài trợ cho CSVN 1994. Tôi sau đó đã từ chối và đi China chơi. Đến năm 1995 khi CSVN đã bắt đầu biết dùng mạng để kiểm soát xã hội thì chính quyền Clinton dở bỏ lệnh cấm vận và cho SP500 đầu tư ào ạt vào Việt Nam . Chính nhờ việc làm ngu xuẩn nhưng để lấy tiền “under table” đổ vào các Cty Clinton Foudation của vợ chồng Clinton. Thời đó tôi đang bị thất nghiệp, lang thang từ Thượng Hải đến Bắc Kinh, Giang Nam, Tô Châu, Quế Châu…không có nơi nào mà tôi không đến . .Lúc này tôi còn đang độc thân sau khi ly dị với x-wife.

Bài học lớn nhất mà tôi biết được qua thực tế ở Tàu là : Chổ nào cũng đúc tượng Bill Clinton. Ở Quế Châu cũng có 1 chổ Bowling đúc tượng Clinton trên 1 vách núi song song với Đặng Tiểu Bình .

Nhờ thế tôi mới biết rằng chính quyền Mỹ không phải ai cũng đánh Tàu Cộng. Ngay cả chính gia đình Bush cùng với những công ty khổng lồ như Microsoft, Apple, Walmart, Mc Donald, KFC…và ngay cả phe của đảng Dân Chủ là ủng hộ Tàu Cộng 100% .

Có nhiều người hỏi vì sao Bill Gates ủng hộ Tàu Cộng ?

Trước năm 1995 sau thành công của Windows 95 thì Bill Gates trở thành tỉ phú, tất cả các computer sản xuất ở Mỹ đều phải mua License của Windows trước khi xuất xưởng . Khi Novell ra bộ Network Novell thì Bill Gates sợ mất chổ đứng nên phải gấp rút ra MCSE tức là Microsoft Certified System Engineer rộng và dài hơn Novell . Lúc đó thị trường ở Hoa Lục và Việt Cộng gần 100% xài bản sao lậu và không đóng cho Bil Gates đồng nào . Sau khi dở bỏ cấm vận Việt Nam và tìm cách tiếp xúc với thị trường Tàu thì cả Bill Gates và Steve Jobs của Apple đều cho người chạy qua Tàu và tìm cách xin License của Tàu Cộng và VN .. Tôi không nhớ rỏ là lúc nào nhưng mà trước năm 2000 thì CSVN qua Cty đại diện của Microsoft ở VN là FPT gì đó tôi không nhớ rỏ là bằng lòng trả cho Microsoft và Apple khoảng gần 1 US Dollar cho mỗi bản quyền xử dụng tại VN . Còn về phía Tàu Cộng thì hình như là dưới $ 3.00 cho mỗi bản quyền xử dụng . Nên nhớ lúc đó vì Clinton cho SP500 được giảm thuế tối đa nếu đầu tư vào Hoa Lục nên nhiều tư bản Mỹ làm ăn chung với Tàu sản xuất ra máy Computer “Great Wall” bán cả trăm triệu máy vào Hoa Kỳ giết luôn Công Ty của Mỹ là AST lúc đó và còn nhiều Cty khác của Mỹ chết thê thảm . Cty của Tàu Fry’s Electronic lúc đó cũng giết rất nhiều Cty bán lẻ của Mỹ như Soft Ware House…..và còn đến ngày nay .

Kể cho các bạn nghe những gì tôi biết qua chính tai nghe mắt thấy về những việc làm của chính quyền Bill Clinton thời đó trong lảnh vực Computer mà thôi .Còn những lảnh vực khác cũng tương tự như vậy nhưng tôi không thấy thì không dám nói .

Do đó đến bây giờ Ông Donald J.Trump là người 😭 can đảm và duy nhất lên tiếng chống Tàu quyết liệt nhất mà chưa ai dám làm .Ông là vị 😭 vô cùng cô đơn và phải chống trả với quá nhiều người . Tôi xin chuyển bài viết này cho nhiều người được đọc và biết.

Thân kính
John Dao
Network Engineer
NLO ( Nationwide Lead Organizer )

TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG


TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Bạn muốn biết trận chiến cuối cùng sẽ xảy ra khi nào ư? Xin thưa, trận chiến sẽ xảy ra vào ngày 3 tháng 11 năm 2020. Trận chiến này là trận chiến giữa Lương Tâm chống lại Bất Lương, giữa Ánh Sáng chống lại Bóng Tối, giữa Sự Thật chống lại Lừa Dối. Nếu phía Lương Tâm, phía Ánh Sáng, phía Sự Thật chiến thắng, thì thế giới văn minh còn. Nếu ngược lại, thế giới văn minh này sẽ biến thành Trại Súc Vật. Nói theo luận điệu tuyên truyến là: Thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa.

Chứng cớ rõ ràng, không ai có thể chối cãi, chủ nghĩa cộng sản là một thứ tôn giáo của quỷ sứ. Nó quyết liệt tiêu diệt tất cả tôn giáo khác. Sở dĩ, các tôn giáo tồn tại tới ngày nay là nhờ Hoa Kỳ còn thống lĩnh. Khi nói ra điều này, tôi sẽ chứng minh. Tôi không nói hàm hồ như cái ông Đại tá Y sĩ Hoàng Cơ Lân.

Tôn giáo là lương tâm nhân loại. Tôn giáo không còn, lương tâm không còn. Khi lương tâm không còn, Con Người trở thành Súc Vật. Con quỷ Cộng sản có khả năng quyền biến. Nó có thể đóng vai Giáo hoàng, Tổng thống. Khi màn hạ xuống, son phấn trôi hết, hiện thân của quỷ lộ ra. Khi thấy rõ mặt quỷ, thì đã quá muộn. Hãy nhớ lại chuyện Hồ Chí Minh nài nỉ xin Đức Cha Lê Hữu Từ rửa tội theo đạo Công giáo, thì may ra không lầm lạc thủ đoạn của quỷ để tránh rơi vào địa ngục Đỏ!

So với nhiều quốc gia trên thế giới, Hoa Kỳ là quốc gia tân lập. Tại sao một quốc gia mới mẻ chưa đầy 200 năm mà trở nên hùng cường nhất thế giới và đem sức mạnh quân sự, kinh tế đi giải phóng những chế độ độc tài cho nhân loại? Vì nước Mỹ có những con người vĩ đại và dân Mỹ có Đức tin mãnh liệt vào Thiên Chúa.

Sau khi đánh bại Thực dân Anh, giành độc lập, những người thân cận đề nghị Tướng George Washington lên làm vua, để ngang vai vế với vua nước Anh. Ngài từ chối. Ngài muốn xây dựng Hoa Kỳ thành một Quốc gia Cộng hòa. Sau khi làm Tổng thống 2 nhiệm kỳ, người ta đề nghị Ngài hãy làm tiếp tục, Ngài từ chối. Ngài nói: “Một người dù tài giỏi đến mấy, làm Tổng thống 2 nhiệm kỳ, thì sáng kiến đã hết. Hãy nhường cho người khác”. Người biết giới hạn khả năng của mình, không say sưa quyền lực, là bậc vĩ nhân hiếm có trên đời.

Hiến pháp Hoa Kỳ không hạn chế nhiệm kỳ Tổng thống. Nhưng do Tổng thống Washington đã tạo tiền lệ, các Tổng thống kế tiếp đều tuân theo quy luật đó.

Đến khi Tổng thống Franklin D. Roosevelt viện cớ Đệ nhị Thế chiến còn tiếp diễn, Ngài bèn “hy sinh” tranh chức Tổng thống nhiệm kỳ 3 và nhiệm kỳ 4. Nhưng Tổng thống Roosevelt qua đời ở nhiệm kỳ thứ 4, Phó Tổng thống Harry Truman lên thay. Từ đó, Quốc hội viết Tu Chính án giới hạn chức vụ Tổng thống chỉ 2 nhiệm kỳ mà thôi. Nếu không có Tu Chính án này, TT Barack Hussein Obama sẽ tìm đủ mánh mung để làm Tổng thống mãn đời giống như Vladimir Putin.

Tám năm cầm quyền, Obama chưa đủ thời gian để biến Hoa Kỳ thành quốc gia xã hội chủ nghĩa. Cho nên Obama chuẩn bị cho bà Hillary Clinton làm Tổng thống trên danh nghĩa, nhưng Obama sẽ nắm thực quyền, vì Obama đã gài cho bà Hillary trở thành con tin của mình. Bà Hillary Clinton làm những việc phi pháp như: bán Uranium cho Nga, sử dụng “server” riêng để làm áp-phe, bỏ mặc cho Đại sứ Christopher Stevens chết ở Benghazi, mua hồ sơ giả cùa điệp viên Anh Christopher Steele … và còn nhiều bí ẩn nữa. Biết những việc làm ăn phi pháp của bà Hillary, Obama cứ để mặc cho bà làm. Đó là cái kế nhằm sử dụng “blackmail” để sai khiến bà làm theo mệnh lệnh của mình. Cách sử dụng người của cộng sản đấy!

Barack Obama được giáo dục từ nhỏ trong trường Hồi giáo, tới tuổi thành niên được một thủ lãnh cộng sản – Frank Marshall Davis – huấn luyện. Khi theo Christian thì được ông Mục sư Jeremiah Wright thuộc giáo phái Trinity rửa tội. Ông Mục sư này luôn mồm gào thét “God Damn America”. Với cái “background” như thế, nếu Obama đi xin việc cần có “security clearance”, chắc chắn bị từ chối. Nhưng tranh cử Nghị sĩ, Tổng thống, mà được truyền thông không bươi móc thì được.

Barack Obama mới đắc cử Thượng viện 2 năm, tiếng tăm chưa có gì, nhưng giành được chức Tổng thống là nhờ truyền thông khuynh tả (một bộ máy tuyên truyền giống như cộng sản) và nguồn tiền dồi dào (2 tỉ đô-la), số tiền mà chưa một ứng cử viên nào sở hữu trước đó. Với kỹ thuật dùng người kiểu cộng sản, Obama đã biến An ninh (FBI), Tình báo (CIA), Phản gián (DNI) làm công cụ cho riêng mình. Sẵn có một tập đoàn truyền thông khuynh tả, Obama sử dụng chúng như bộ phận tuyên truyền dối trá một cách tinh vi để đưa bà Hillary lên ngôi Tổng thống. Đảng Dân Chủ tin tưởng 100% thế nào Hillary Clinton sẽ thắng, nên tờ tuần báo Newsweek đã in sẵn lên trang bìa “Chào Mừng Nữ Tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ”.

Donna Brazile thú nhận đã đưa câu hỏi trước cho Hillary Clinton trong cuộc tranh luận (debate) với Donald Trump, mà Hillary vẫn thua. Thế mà có người Việt Tị nạn chê Trump dốt, học chưa qua lớp 4, thì cái ông Việt Nam đó liều thật!

Không ai có thể ngờ nhà doanh thương tỷ phú Donald Trump chưa hề tranh cử một chức vụ chính trị nào, lại chiến thắng 15 đối thủ trong đảng Cộng Hòa, rồi thắng luôn cả Hillary Clinton. Nhiều người nghĩ rằng sự chiến thắng của ông Trump là do bàn tay Thiên Chúa mầu nhiệm. Tôi cũng nghĩ vậy, vì ai có thể giải thích hiện tượng lạ kỳ đến như thế?

Sự chiến thắng của ông Donald Trump làm cho đảng Dân Chủ lồng lộn lên, vì chiến dịch để đưa bù nhìn lên ngôi một cách tinh vi đã hoàn toàn thất bại. Đảng Dân Chủ không còn là đảng đối lập theo truyền thống lâu đời với câu phương châm “If you can’t beat them, join them”, mà trở thành một đảng phá hoại. Từ đầu năm 2017 cho dến nay, quốc dân không thấy họ có kế hoạch nào để phục hưng tình trạng xuống cấp của kinh tế, mà chỉ thấy họ dùng mọi cách truất phế Tổng thống Donald Trump. Tình trạng hỗn loạn của Mỹ ngày nay y hệt cuộc đấu tranh vì “Đạo Pháp” ở Miền Nam năm 1963. Mặc dầu đã giết cả gia đình Tổng thống Ngô Đình Diệm xong rồi, cuộc đấu tranh vẫn tiếp diễn. Nếu là người bị mất nước đã chứng kiến cái trò đấu tranh “vì Đạo Pháp”, mà nay ủng hộ đảng Dân Chủ thì có lẽ người đó mắc chứng “down syndrome”, vì kinh nghiệm chẳng dạy được điều gì!

Đại tá bác sĩ Hoàng Cơ Lân gọi những người ủng hộ “thằng” Donald Trump là một lũ bựa hoặc bỏ phiếu cho “thằng” Donald Trump là Việt cộng. Ông lo lắng cho tương lai nước Mỹ và cho những người Việt Nam tỵ nạn ở Mỹ. Ông bác sĩ rất kiêu ngạo về cái lon Đại tá “thực thụ” của mình, nhưng sinh trưởng trong dòng họ Hoàng Cơ có truyền thống tạo phản, khiến ông có thái độ “mục hạ vô nhân” và xu hướng chính trị đứng về phía đảng Dân Chủ là đương nhiên. Không phải hàm hồ, tôi quan sát thấy ông Việt Nam tị nạn nào thuộc phe “đấu tranh vì đạo pháp” của các Thầy đều ủng hộ đảng Dân Chủ. Hoặc những ông được Chính phủ VNCH cho đi du học, rồi trốn luôn không về, đều ủng hộ đảng Dân Chủ. Còn những người Việt tỵ nạn nào có tinh thần Quốc gia chân chính lo ngại thế giới bị Trung Cộng đè đầu, thì đều ủng hộ nhà ái quốc Donald Trump.

Tôi ủng hộ Tổng thống Donald Trump, vì ông là người thực sự yêu nước Mỹ.

  Bất cứ ai yêu nước, đều muốn có một vị lãnh đạo đặt quyền lợi nước mình lên hàng đầu. ÔngTrump xác định ông là Tổng thống Hoa Kỳ, chứ không phải là Tổng thống thế giới. Ông công khai tuyên bố trước Diễn đàn Liên Hiệp Quốc rằng ông mong muốn những nhà lãnh đạo các Quốc gia khác trên thế giới cũng phải đặt quyền lợi Quốc gia của họ lên hàng đầu. Điều đó chứng tỏ ông muốn mọi Quốc gia trong sân chơi quốc tế tranh đấu công bằng, không ai lợi dụng ai, không ai ăn cắp sản phẩm trí tuệ của ai.

 Tôi muốn có một vị lãnh đạo khôn ngoan, không thể nào để cho Quốc gia khác “hút máu” nước mình bằng thủ đoạn lưu manh. Chính sách thuế khóa của các chính quyền tiền nhiệm làm Hoa Kỳ mất vào tay Trung Cộng 500 tỉ đô-la và mất tay các nước Nhật, Đại Hàn, Âu châu tổng cộng 500 tỉ-đô la, thì chẳng bao lâu Hoa Kỳ sẽ khánh kiệt. Ông đòi chính sách thuế khóa sòng phẳng giữa các quốc gia là điều chính đáng.

 Tôi ủng hộ chủ trương giảm thuế cho các Đại Công ty để những Đại Công ty ở khắp nơi trên thế giới trở về Hoa Kỳ. Ông chủ trương “Buy American, Hire American” là hợp lý. Như thế, người dân có công ăn việc làm, nạn thất nghiệp giảm, nạn chi trả trợ cấp (welfare) giảm, thì ngân sách Quốc gia tăng để hiện đại hóa vũ khí phòng thủ, kiến thiết hạ tầng cơ sở, nâng cao mức sống nhân dân.

– Tôi ủng hộ việc xây tường biên giới để ngăn làn sóng di dân bất hợp pháp do âm mưu của kẻ thù nước Mỹ tạo ra. Đoàn “Caravan” cả 100 ngàn người tràn sang biên giới phía Nam vào nước Mỹ năm 2017 là do sự tài trợ của tỷ phú George Soros, một người có xu hướng cộng sản. Nước Mỹ dù giàu nứt đố, đổ vách cũng không thể nào nuôi báo cô hàng triệu người bất hợp pháp, mà lại được thụ hưởng quy chế trợ cấp xã hội, y tế, gia cư giống như người hợp pháp. Và đặc biệt di dân bất hợp pháp đó được quyền bầu cử, thì chế độ lưỡng đảng trong nền dân chủ Hoa Kỳ không còn nữa. Cứ thấy đảng Dân Chủ chiếm đa số ở Hạ Viện từ năm 2018 thì biết, khi những người làm luật (lawmaker) bất lương sẽ tai hại cho Quốc gia biết chừng nào.

  Tổng thống Trump thấy được “Wuhan Virus” là do âm mưu của Trung Cộng hãm hại thế giới. Ông ra lệnh ngăn cấm người Tàu từ lục địa vào Mỹ đề phòng sự lây lan là đúng, chứ không phải kỳ thị chủng tộc như đảng Dân Chủ chụp mũ. Bằng cớ là nhà vi trùng học người Hongkong  Li-Men Yang  mới tiết lộ với FBI rằng “Wuhan Virus” là do âm mưu của Trung Cộng phát tán ra thế giới. FBI đang bảo vệ tính mạng bà này rất kỹ.

Không riêng gì nước Mỹ mà cả thế giới đang lâm vào tình trạng khủng hoảng kinh tế, xã hội, vì con Wuhan Virus. Đáng lý ra, đảng Dân Chủ phải tiếp tay với Tổng thống Trump để chống lại âm mưu của Trung Cộng mới phải. Ngược lại, họ chụp cho ông Trump các thứ tội một cách vô lý, làm cho tình trạng khủng hoảng trầm trọng hơn, là đủ biết đảng Dân Chủ đứng về phía Trung Cộng, kẻ thù của nhân loại.

Cái chết của George Floyd là do cá nhân viên cảnh sát gây ra. Ai cũng thấy điều đó. Nhưng cái gọi nhà “Nhà Nước ngầm” (Deep States) đã phát động cuộc bạo loạn, cướp bóc, đập phá cơ sở thương mại, di tích lịch sử, tôn giáo là điều không thể chấp nhận trong một quốc gia dân chủ pháp trị. Đảng Dân Chủ đạo đức giả, (tức là đểu), vờ thương xót Da Đen. Đảng Dân Chủ ủng hộ câu khẩu hiệu “Black Lives Matter” cũng giống như các ông Thầy tu xúi đồng bào Huế mang bàn thờ xuống đường ủng hộ cuộc “Đấu Tranh Vì Đạo Pháp”. Thực ra, đảng Dân Chủ chẳng yêu thương gì dân Da Đen. Họ quỳ gối trước “Vong linh” anh George Floyd là để kiếm phiếu, bởi vì cái chết của Đại úy Cảnh sát David Dorn, 77 tuổi, bị bọn cướp của giết chết vì bảo vệ cơ sở thương mại cho dân thì họ có đếm xỉa tới đâu? Cái “đểu” của đảng Dân Chủ là ở chỗ đó. Bọn AntiFa xúi giục bọn bạo loạn đập phá các pho tượng của những vị anh hùng dựng nước, đập phá tượng Chúa mà đảng Dân Chủ cho đấy là cuộc Cách Mạng đòi hỏi sự công bằng cho người Da Đen, thì đó là luận điệu “đểu” giống miệng lưỡi Việt Cộng. Riêng tôi, tôi cho đó là cuộc Cách Mạng Vô Văn Hóa nhằm xóa bỏ lịch sử của một nền văn minh.

Giật tượng vị Cha Già lập quốc George Washington để dựng tượng anh George Floyd lên hay sao? Người ủng hộ đảng Dân Chủ có nghĩ tới điều đó không?

Dân chủ là ước mơ của mỗi người, nếu nền Dân Chủ đó được lãnh đạo bởi những người yêu nước lương thiện, nhìn xa trông rộng và một quần chúng có trình độ nhận thức để không bị bọn chính trị gia hoạt đầu, lưu manh lợi dụng. Để có một quần chúng biết nhận thức, thành phần trí thức phải có trách nhiệm giáo dục quần chúng. Khi 10 trường Đại Học danh tiếng nhất nước Mỹ ủng hộ bà Hillary, khi bà Chủ tịch Hạ viện nghiến răng xé bài diễn văn của Tổng thống với vẻ mặt đanh lại, trước hàng triệu con mắt khắp thế giới cũng đủ cho ta thấy sự suy đồi đạo đức của trí thức Hoa Kỳ, của đảng Dân Chủ. Người nào cổ súy cho đảng Dân Chủ và chửi Tổng thống Trump thì ta có thể đánh giá nhận thức của những người đó là rất thấp kém.

Nữ Dân biểu Rashida Tlaib dùng chữ “mother fucker” để chửi Tổng thống mà không một Thượng Nghị sĩ, Dân biểu nào của đảng Dân Chủ lên tiếng phản đối, thì ta có thể kết luận đảng Dân Chủ là cái đảng Mất Dạy. Đảng Dân Chủ giả bộ quỳ để cầu nguyện cho một phạm nhân là cái đảng vô tư cách. Bà Nancy Pelosi, ông Joe Biden là người Công giáo mà đấu tranh cho phá thai, là bọn phản Chúa. Về hùa với bọn bạo loạn đập phá di tích lịch sử là cái đảng phản quốc. Đảng Dân Chủ viện cớ Wuhan Virus lây lan, không chấp nhận cho giáo dân đi nhà thờ, nhưng kích động bọn phá hoại đi biểu tình là học cái thói lưu manh của cộng sản. Yêu cầu bỏ phiếu bằng thư để dễ gian lận là một mưu toan hạ cấp. Có ai còn muốn bầu cho đảng Dân Chủ nữa không?

Đồng ý rằng sống trong xứ sở tự do dân chủ, người công dân có quyền lựa chọn, muốn bầu ai thì bầu. Nhưng người có hiểu biết phải hướng dẫn cử tri bầu cho người xứng đáng đại diện mình. Là người tị nạn cộng sản mà đi kêu gọi đồng bào ủng hộ đảng Dân Chủ đứng về phía Trung Cộng là cái thứ tỵ nạn … đểu.

Tôi là binh sĩ. Dù học hành chả tới đâu, bề gì cũng mang danh Kẻ S..ĩ. Mà đã là Kẻ Sĩ thì không thể trốn tránh trách nhiệm của mình. Huống chi còn là người rất có kinh nghiệm chống cộng sản?

Cộng sản là tai họa của nhân loại. Nghị viện Âu Châu đã ra Nghị Quyết xác nhận chủ nghĩa cộng sản phạm tội diệt chủng, chống nhân loại. Cho nên chủ nghĩa cộng sản đã bị nhân loại ném vào thùng rác lịch sử. Đảng Dân Chủ Hoa Kỳ hiện nay là cái đảng đi moi đồ phế thải trong thùng rác để sống. Nếu không phải thế, tại sao giờ này còn giương cao chiêu bài xã hội chủ nghĩa để tranh cử? Người nào không thấy điều đó mới là Bựa, chỉ biết làm tay sai cho Việt Cộng mà thôi.  

Sở dĩ anh em nhà Hoàng Cơ Minh lập Mặt Trận Kháng Chiến Bịp và tung hoành như chốn không người được là vì Tướng lãnh, trí thức vô trách nhiệm, cầu an, sợ đoàn viên Mặt Trận khủng bố hoặc bôi nhọ. Lâu lắm mới có nhà trí thức, Giáo sư Vũ Quý Kỳ, lên tiếng dạy cho con trai Hoàng Cơ Định – Hoàng Tứ Duy, phát ngôn viên băng đảng Việt Tân – một bài học khi hắn dở giọng chống Tổng thống Trump!

Tôi mới đọc một bài của ông Đặng Vũ Chấn bênh vực đảng Việt Tân với một lập luận rất ấu trĩ, mặc dầu tôi đã nói cho mọi người biết Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh là do Việt Cộng “setup” bởi sự ngây thơ của các anh em Người Việt Tự Do từ Nhật sang Thái Lan làm công tác thiện nguyện giúp thuyền nhân.

Tôi cho rằng những người thuộc hạng tai mắt của Việt Nam Cộng Hòa thấy Hoàng Cơ Minh hóa trang giống hệt hình tượng Hồ Chí Minh mà vẫn đi theo, là ngu, là cuồng. Tôi chống Cộng, tất nhiên tôi chống sự lừa đảo, dối trá. Tôi viết lên sự thực là để cho dân mình tỉnh lên! Giải phóng Dân Tộc cái quái gì mà lại “thờ phượng” tên tội đồ của dân tộc ngày ngày đang bị nhân dân cả nước nguyền rủa?

Trên diễn đàn có kẻ đưa ra luận điệu: “Ủng hộ Donald Trump hay ủng hộ Joe Biden đều ngu. Bởi vì Trump hay Biden đều là tay sai của thế lực tài phiệt đứng đàng sau”. Nếu người nào không chịu suy nghĩ thì cho cái luận điệu đó đúng! Lưỡng đảng để mà làm gì, cứ độc đảng như cộng sản là yên chuyện, là cái mánh tuyên truyền của Việt cộng! Dẫu cho rằng tài phiệt chẳng tốt lành gì, nhưng ít nhất họ làm ra của cải để dân chúng có cuộc sống đầy đủ, hơn là để cho những thằng vừa dốt, vừa ngu trong Bộ Chính trị bóc lột tận xương tủy! Luận điệu đó xưa rồi, dư luận viên!

Cộng sản dùng bạo lực biến con người thành súc vật. Chúng không cho phép ai được quyền sống có nhân cách. Đến nước tự do tỵ nạn cộng sản, hạnh phúc nhất của tôi là được sống có nhân cách, vì không sợ bị bỏ đói, bỏ tù, bị đánh đánh đập, bị bắt buộc nói điều dối trá, trái lương tâm, trái đạo lý làm người. Cái thằng nói “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” mà đày dân xuống hàng thú vật, là thằng đểu!

“Đứng thẳng! Chúng ta chỉ quỳ trước Thiên Chúa!” Tôi ủng hộ Tổng thống Donald Trump vì câu nói đó! Chỉ ở thời Quân chủ mới phải quỳ. Nhưng quỳ trước mặt vua; chứ không quỳ vì thằng ăn cắp!

Tôi khinh bọn Dân Chủ quỳ và khinh những bọn hô hào ủng hộ đảng Dân Chủ quỳ.

Nếu cuộc bầu cử Ngày 3 tháng 11 năm 2020 này, anh chàng Joe Biden buồn ngủ, nói trước quên sau mà thắng cử, Hoa Kỳ sẽ trở thành đàn em của Trung Cộng và các nước cộng sản, vì thâm niên trong Xã Hội Chủ Nghĩa kém xa hơn.

Tôi thách ông Đại tá Quân Y Hoàng Cơ Lân và cả đảng Việt Tân công khai tranh luận (debate) một cách có văn hóa với tôi. Cấm dùng dư luận viên bôi bẩn, dùng lời lẽ dơ bẩn làm nhục nòi giống Việt Nam có bốn ngàn năm Văn Hiến.

Tổng thống Donald Trump đã thấy rõ dã tâm của Trung Cộng. Cho nên ông sẽ quyết tâm xé Trung Cộng ra nhiều mảnh. Tôi tin Tổng thống Trump thành công, vì lẽ Trời công minh, sẽ trừng phạt bọn ác quỷ để hành tinh này không bị biến thành hỏa ngục.

Bằng Phong Đặng văn Âu

Telephone: 714 – 276 – 5600.

bangphongdva033@gmail.com