Luật sư: 19 trong 29 bị cáo Đồng Tâm nói bị bức cung, nhục hình

 

 Luật sư: 19 trong 29 bị cáo Đồng Tâm nói bị bức cung, nhục hình

Một Luật sư vào trưa ngày 9-9-2020 tiết lộ một chi tiết bất ngờ xảy ra vào cuối giờ xử ngày thứ 2 (8-9) trong vụ án Đồng Tâm đó là các bị cáo đồng loạt khẳng định mình bị bức cung, nhục hình.

Luật sư Đặng Đình Mạnh tường thuật lại trên Facebook cá nhân:

“Lúc 6h20′, trời Hà Nội đã tối hẳn. Trong phiên tòa có một luật sư lớn tuổi đã đề nghị cho nghỉ vì đã quá trễ, nhưng chủ tọa bác, cho phiên tòa tiếp tục.

– Chủ tọa : Mời các luật sư tham gia xét hỏi.

Im lặng.

– Chủ tọa : Nếu các luật sư không còn câu hỏi thì …

– Luật sư Đặng Đình Mạnh giơ tay : Xin phép hội đồng xét xử, tôi tham gia xét hỏi.

– Chủ tọa : Nhưng luật sư đã tham gia xét hỏi rồi.

– LS Đặng Đình Mạnh : Nhưng luật không hạn chế việc xét hỏi của luật sư. Hơn nữa, câu hỏi này phát sinh trong quá trình theo dõi sự xét hỏi của đồng nghiệp. Tuy vậy, tôi chỉ xin hỏi 1 câu ngắn – quay xuống hàng ghế những người bị truy tố

– Tôi hỏi một câu chung với tất cả 29 bị cáo : Nếu những ai CÓ bị tra tấn trong giai đoạn điều tra thì ngồi yên. Nếu những ai KHÔNG bị tra tấn trong giai đoạn điều tra thì vui lòng giơ tay.

1,2 … rồi 10 cánh tay giơ lên. Nhưng vẫn có đến 19 cánh tay còn lại vẫn giữ xuôi theo người. Có lẽ, họ có nhiều điều muốn nói hơn là cái giơ tay.

Đó là lý do mà chúng tôi ước mong có nhiều luật sư đồng nghiệp hơn tham gia những phiên tòa như thế này để cùng lắng nghe họ, khi mà hoàn cảnh xã hội chưa cho phép luật sư bảo vệ được họ như thiên chức nghề nghiệp.”

Các thông tin này đều không được báo đài nhà nước Việt Nam đăng tải. Bạn nghĩ sao?

#RFAVietnamese #DongTam #VuanDongTam #LeDinhKinh #DongTamVillage

* Chú thích ảnh: Luật sư Lê Văn Luân là người đứng, kế bên là luật sư Đặng Đình Mạnh và thứ ba là luật sư Nguyễn văn Miếng.

Image may contain: 6 people, people standing, text that says 'O RFA Luật su: 19 trong 29 bi cáo Đong Tâm nói bi búc cag, nhuc hình RFA RFAVietnam ravietnamese RFAVietnamese DaiAChauTuDo rfa.org/vietnamese'

XEM LẠI VỤ MỞ RỘNG SÂN BAY TÂN SƠN NHẤT NĂM 1965

XEM LẠI VỤ MỞ RỘNG SÂN BAY TÂN SƠN NHẤT NĂM 1965

Đinh Bá Truyền

Năm 1965, vì nhu cầu Quốc phòng, Nội các Nguyễn Cao Kỳ quyết định tăng diện tích sân bay TSN. Chính phủ mua lại 1178 ha đất của dân với giá 35 triệu đồng, và đó là giá thị trường. Tuy thế có một số chủ đất ở Hạnh Thông Tây, sở hữu 508 ha, không muốn bán. Họ đòi ra tòa. Thế là Nội các bèn giao cho Bộ Công chánh mướn luật sư cãi. Cuối cùng tòa phán Bộ Công chánh phải mua 508 ha đất đó với giá 15 triệu đồng, tức là hơn giá thị trường một tí.

Điều đấy cho thấy Chính quyền VNCH xử lý vấn đề đất đai rất nhân văn, không hề dùng sức mạnh hay bạo lực để cưỡng chế, dù rằng dùng cho mục đích quốc phòng.

Trở lại vụ Đồng Tâm, sở đất đồng Sênh thuộc diện tranh chấp giữa Bộ Quốc phòng VN và nhân dân Đồng Tâm. Rõ ràng đây chỉ là tranh chấp dân sự. Đúng ra nên kéo ra tòa (tất nhiên là ở nước Văn minh). Chắc chắn Bộ QP họ biết đuối lý, thế nên tranh chấp dân sự bùng lên thành bạo lực và đến nay thì là án hình sự.

Nhà cầm quyền CS đã quyết liệt dùng bạo lực với nhân dân Đồng Tâm, và họ dùng tòa án của họ để khủng bố dân oan mất đất trên cả nước.

Bạo lực sẽ dẫn đến bạo lực. Con cháu của tất cả dân oan mất đất trên toàn cõi VN chắc chắn sẽ ghi nỗi hận thù ấy vào óc và tim. Một ngày nào đó, sẽ có ngày đó, thanh toán bằng máu!

Nguồn: Đinh Bá Truyền

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=3899769090039721&id=100000200045190

Image may contain: outdoor and nature

Câu chuyện về ba CA bị chết trong giếng chỉ là trò hề xạo láo để giết và kết án thêm nhiều người dân Đồng Tâm

Câu chuyện về ba CA bị chết trong giếng chỉ là trò hề xạo láo để giết và kết án thêm nhiều người dân Đồng Tâm, cũng như hợp thức hóa cuộc thảm sát với ông Kình, một đảng viên có 65 tuổi đảng

– Kịch bản đầu tiên đưa ra là 3 chiến sĩ té vô hố chông chết, nhưng dân làng cho biết không có hố chông nào cả, CA liền chuyển kịch bản sang chết trong giết trời và chết do xăng….

– Đốt chết ra tro 3 con người cần cở 3 tới 4 giờ. Tại sao một ngàn quân thấy mà không cứu đồng đội? Đứng đó nhìn ư? Con người hay súc vật vậy?

– Đốt ra tro 3 con người cần bao nhiêu lít xăng, vài chậu xăng bé tí ư?

– Một ngàn quân súng ống đầy đủ, trang bị tận răng nửa đêm xông vô làng. Người dân có cơ hội đi đổ xăng đốt ai không trước 1000 họng súng?

– Người dân Đồng Tâm bê chậu xăng đã châm lửa tạt xuống hố sao họ không bị bỏng? Trò hề Lê Văn Tám bị vạch mặt lâu rồi sao xài quài zậy?

– Báo chí không có lấy một tấm ảnh về vụ 3 chiến sĩ cháy đen mà phải đồng loạt đi ăn cắp hình một thợ điện bị cháy tại Nam Phi.

– Hố cháy suốt 4 giờ sao dây điện còn nguyên? hay dây điện mua của Tôn ngộ không? Mà sao tường của hố không hề ám khói

Tóm lại, không có cái chết nào cả. Một trò hề dàn dựng vụng về và ngu xuẩn…

Ông Lê Đình Công: “Tôi bị đánh mười ngày như một!”

Ông Lê Đình Công: “Tôi bị đánh mười ngày như một!”

Tối ngày 8-9-2020, luật sư Ngô Anh Tuấn công bố bản ghi chép về phiên tòa Đồng Tâm ngày thứ hai cho thấy ông Lê Đình Công khai trong giai đoạn điều tra ông bị đánh hàng ngày bằng dùi cui cao su.

“Bị đánh mười ngày như một. Ông Phạm Việt Anh dùng dùi cui cao su đánh!” – ông Công trả lời câu hỏi của luật sư Đặng Đình Mạnh về việc có hay không bị cơ quan điều tra bức cung nhục hình.

Riêng ông Bùi Viết Hiểu (77 tuổi) khi bị Hội đồng xét xử đặt câu hỏi về nguồn gốc đất đồng Sênh, ông cũng trả lời rõ ràng là:

“Bị cáo là chủ nhiệm Hợp tác xã, bị cáo nắm rõ nguồn gốc 59,6 ha đất đồng Sênh là đất nông nghiệp của người dân Đồng Tâm.

Các cụ cao niên gần 90 tuổi ở địa phương đều công nhận với chúng tôi nội dung trên.”

Ông Hiểu cũng khẳng định việc thành lập Tổ đồng thuận hồi năm 2012 là để chống tham nhũng và nhiều cán bộ ở xã đã phải đi tù trước sự tố cáo của Tổ đồng thuận.

Ông Bùi Viết Hiểu nói thêm:

“Tường rào xung quanh sân bay Miếu Môn đã được quân đội xây xong từ trước tết dương lịch nên kế hoạch bảo vệ xây tường rào chỉ là cái cớ để tấn công những người dân Đồng Tâm để xử lý người biết rõ về nguồn gốc đất đồng Sênh”.

Khi được xem đoạn clip nhận tội trước cơ quan điều tra ông Hiểu khẳng định bị điều tra viên bắt ép: “Tôi nghe rõ và những lời khai này nhưng đó là những lời do điều tra viên bắt tôi phải nói đúng như vậy.”

Bạn nghĩ sao?

#RFAVietnamese #DongTam #VuanDongTam #LeDinhKinh #DongTamVillage

Image may contain: 1 person, text that says 'TTXVN RFA Bị đánh mười ngày nhu' một. Ông Phạm Việt Anh dùng dùi cui cao su đánh! Ông Lê Dình Công TÔA DONG TÂM: ONG LE DINH CONG KHAI BI DÁNH TRONG TRAI TẠM GIAM RFA RFAVietnam I rfavietnamese RFAVietnamese DaiAChauTuDo rfa.org/vietnamese'

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui 

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui 

 

Tác giả: Nguyễn Diệu Anh Trinh.

 

Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng; Cựu nữ sinh NTH Hồng Đức, Đà Nẵng từ 1969-1975, đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Tựa đề bài viết mới của bà là tên một ca khúc Trịnh Công Sơn. 

 

Tôi thức dậy khi tiếng chim hót ríu rít thật vui tai trên rặng cây cao ở khu rừng thông bên cạnh nhà. Sáng thứ sáu, ngày cuối tuần vui vẻ, tôi mang tâm trạng vui tươi đó khi diện chiếc quần jean và cái áo trắng model hết cỡ để đi làm. Trong tuần, chỉ có ngày thứ sáu là được tự do mặc jean thoải mái, khác với những ngày đầu tuần, lúc nào cũng phải dress up nghiêm túc, lịch sự để gặp gỡ, làm việc với khách hàng. Khách hàng là … thượng đế nên mình không được ăn mặc lè phè.

 

Tôi thật may mắn được làm việc với ông Sếp rất dễ thương, không hề biết làm khó dễ nhân viên là gì.

 

Kể từ dạo công ty tôi làm mở mang thêm mấy dãy lầu, sân bãi đậu xe cũng được nới rộng ra. May quá, văn phòng của Sếp phải dời sang building khác để thuận tiện cho ông trong việc họp hành, giao tiếp với khách hàng hay gặp gỡ các Sếp lớn. Tôi được đưa sang làm ở phòng film, cách văn phòng của Sếp một dãy cơ xưởng lớn. Một mình một cõi, cả tháng chưa thấy mặt Sếp, khi có chuyện gì cần dặn dò, trao đổi thì Sếp điều khiển từ xa, qua mấy cái email là xong. 

 

Công việc trôi chảy nhịp nhàng như thế, tính ra cũng xấp xỉ hai mươi năm rồi, tôi chưa hề bị khiển trách, thỉnh thoảng còn được khen thưởng. Là người phụ nữ da vàng duy nhất của bộ phận Proof-Reading (Đọc bản vẽ) tôi nhận được khá nhiều ưu tiên từ Sếp so với các đồng nghiệp khác màu da, khác màu mắt. Thích nhất là giờ giấc làm việc thật thoải mái. Thay vì mỗi ngày làm tám tiếng, năm ngày một tuần đi đi về về, tôi đã xin làm rút gọn trong bốn ngày, mười tiếng một ngày với lý do nhà xa, mà thật ra là để đỡ “hao xăng” và lại có thêm được một ngày nghỉ, tha hồ mà lang thang lên trang web … buôn dưa leo với mấy “bà tám”. 

 

Giờ có mặt ở bàn làm việc của tôi cũng chẳng bó buộc, tôi không sợ bị đi trễ, không bị áp lực trong công việc và giờ giấc. Tôi biết đó là những ưu đãi trong nghề nghiệp mà không phải ai ước là cũng có được. Đường công danh của tôi, tuy không đạt đến đỉnh như bao người với quyền cao chức trọng, nhưng đó là một công việc tôi yêu thích, với đồng lương xứng đáng so với khả năng và tuổi tác của mình.

 

Lòng hân hoan, thơ thới, tôi lái xe đi qua con đường quen thuộc mà tôi đã đi lại nhiều năm. Buổi sáng sớm, đường phố chưa tấp nập lắm, sương mai còn phủ lờ mờ khiến cảnh vật thật huyền ảo, mùi cỏ mới cắt dịu dàng, thoang thoảng làm tôi ngất ngây. Tôi vặn lớn volume của CD trong xe, lắng nghe âm thanh tiếng nhạc dạo … “… Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn những bông hoa và những nụ cười …”(TCS) …nghe có lý lắm! 

 

Bỗng nhìn lên kiếng chiếu hậu, ánh đèn màu xanh biếc đang chớp chớp, xoay xoay … Chết cha rồi, cảnh sát! Tôi bình tĩnh đưa tay tắt nhạc, cẩn thận lái xe thêm một đoạn, tìm cách tấp vào một khu shopping bên phải, tắt máy xe và chờ đợi. 

 

Chiếc xe cảnh sát nối đuôi tôi, cũng tấp vào phía sau. Mấy phút sau, một viên cảnh sát người Mỹ trắng cao to với hàm râu xồm xoàm làm khuôn mặt thêm phần oai vệ, nếu tôi không muốn nói là dữ tợn:

– Chào bà , vui lòng cho tôi xem bằng lái xe và giấy bảo hiểm.

Tôi lấy bằng lái xe ra trình. Hắn lịch sự:

– Cám ơn quí bà

 

Rồi đi về phía xe của hắn, đang còn chớp đèn đàng sau. Tôi ngồi yên trong xe mình, cũng chưa rõ mình bị stop vì lý do gì… có lẽ chạy quá tốc độ cho phép?

Không, tôi đâu có nôn nóng gì trên đường đi làm, bao nhiêu năm lái xe tôi chưa hề bị phạt về vụ này mà! Đang toan tính kiếm vài câu xã giao năn nỉ nếu bị hắn phạt quá nặng vì một tội vô cớ nào đó. Cảnh sát mà, họ làm tiền cho ngân sách chính phủ nên tôi đành chấp nhận một cách … lạc quan! Viên cảnh sát trở lại, hỏi tôi:

– Xin bà vui lòng cho tôi biết, tốc độ cho phép của đoạn đường bà đang lái xe, thưa bà!

Trời ơi, gì chớ bài học này, con số 45 miles nằm chình ình trên tấm bản nhỏ phía lề phải, dựng rải rác trên lề đường, có nhắm mắt tôi cũng nằm lòng mà, tuy vậy tôi cũng nhỏ nhẻ, lịch sự:

– Thưa ông, tốc độ cho phép là 45 miles một giờ.

Viên cảnh sát hỏi tiếp:

– Thưa bà, vậy vừa rồi bà đang chạy với tốc độ là bao nhiêu?

Tôi e dè:

– Tốc độ của tôi lúc nãy chừng 50 miles (tôi biết chắc, đây là con số … có thể tha thứ)

Viên cảnh sát nhìn tôi: 

– Thưa bà, bà đã chạy với tốc độ 70 miles một giờ.

Tôi xây xẩm mặt mày, không lắng nghe hắn nói lải nhải gì thêm về luật giao thông … Tôi biết, một khi cảnh sát đã phán là y như tòa án phán, không kiện thưa làm gì cho tốn công mà còn phải trả lệ phí toà án. Nó nói mình chạy 70 miles? Cũng có thể lắm, khi vừa lái xe mà vừa nghe nhạc xập xình, có thể đầu óc hưng phấn nên lỡ trớn … Tôi thầm tính toán, với tốc độ vượt mức cao nghệu như thế, tôi phải chi ra bao nhiêu tiền để đóng phạt cho lần này, chi phí này chúng tôi vẫn gọi đùa là…tiền ngu! 

 

Viên cảnh sát lải nhải một hồi, ông ta trả lại tôi cái bằng lái xe và tấm thẻ bảo hiểm xe. Tôi nhìn đôi mắt màu xanh lá cây biêng biếc của hắn và nghĩ đến những tờ đô la cũng màu xanh như thế phải chi ra một cách oan uổng. Vẫn chưa thấy tờ biên lai phạt màu vàng, không biết hắn xác định tội trạng của mình như thế nào đây, tôi nghe ông tiếp:

– Bà đã chạy quá nhanh trên đoạn đường vắng vẻ này, rất nguy hiểm cho bà.

– Vâng, thưa ông, tôi biết!

– Bà nên luôn nhớ rằng, lúc nào tôi cũng chạy xe sau lưng bà, cẩn thận nhé!

Tôi rủa thầm trong bụng, quái, hắn muốn gì đây mà lên giọng hăm dọa phụ nữ? Cảm giác bực bội len lỏi vào tâm trí.

– Tạm biệt bà, chúc bà một ngày tốt lành!

Ông ta nói xong, đưa bàn tay lông lá ra bắt tay tôi rồi quay lưng đi, không kịp nhận ở tôi một lời cám ơn… giả dối!

 

Tôi kiểm soát lại một lần nữa giấy tờ của mình, nhìn quanh chỗ ngồi trong xe, không có gì rơi rớt. Tôi mở cửa xe bước ra ngoài cẩn thận xem xét, mọi thứ đều OK. Tôi nổ máy xe, lái khỏang năm phút là đến cổng công ty, tâm trạng vẫn còn hoang mang.

 

Lấy chìa khóa mở cửa phòng, việc đầu tiên tôi làm là lục bóp xem lại giấy tờ. Vẫn không thấy tờ giấy phạt ở đâu để biết ngày nào là hết hạn đóng phạt. Có một người đồng sự mang hồ sơ đến giao, hắn hỏi bâng quơ vài câu, tôi vui miệng kể cho hắn nghe sự việc xảy ra sáng nay. Hắn cười lớn:

– Vậy là chị được tha rồi. Hôm nay chị diện đẹp quá, một ngày may mắn cho chị đó!

Tôi nghe và vẫn không tin đó là sự thật, dễ gì tên cảnh sát râu xồm lại bỏ qua một cách vô lý khi hắn đã ngăm nghe là tôi chạy quá tốc độ khủng khiếp như thế.

 

Khoảng chín giờ sáng, Sếp tôi đi họp, tiện đường ông đem một số dụng cụ văn phòng đến giao cho tay thư ký trong phòng tôi. Có lẽ vì khuôn mặt tôi đang còn băn khoăn nên Sếp hỏi:

– Chào cô, mọi chuyện đều tốt chứ, tôi có thể giúp gì cho cô hôm nay không?

Tôi kể lại chuyện gặp cảnh sát sáng nay và chờ ở Sếp một lời an ủi vì mới sang sớm đã bị … hao tài. Ông Sếp hỏi tới hỏi lui:

– Cô chắc là ông ta chỉ trả lại giấy tờ chứ không bắt cô ký giấy phạt chứ?

– Tôi chắc, không ký giấy gì cả.

 

Vậy là cô được tha rồi, may mắn quá! Nếu không, giá chót là cô phải tốn hai trăm đồng cho lần phạt này. Hôm nay chắc tên cảnh sát đó có chuyện vui nên dễ dãi đó, lấn sau cẩn thận nhé!

Tôi vẫn còn bán tin bán nghi, không thể nào tin vào vận đỏ hôm nay. Cho đến ngày hôm sau …

 

…Trưa thứ bảy, tôi được phép đi ra ngoài ăn trưa vì căng tin đóng cửa. Vốn không thích những thức ăn nhanh của Mỹ nên bất đắc dĩ lắm tôi đành phải ghé vào một cửa hàng ăn vội đĩa salad. Trong khi đang chờ lấy order. 

– Xin lỗi bà, cho phép tôi ngồi ghế này được không?

Tôi ngước mắt nhìn, một ông Mỹ đang đứng cạnh bàn tôi và … chính xác là hắn đang hỏi tôi..

Tôi trả lời như một cái máy:

– Được, xin ông cứ tự nhiên

Người đàn ông ngồi xuống, rất thân thiện:

– Chào bà, khỏe chứ!

– Cám ơn ông, tôi cũng thường. Ông khỏe không? 

– Cám ơn bà. Nhà bà ở gần đây sao?

– Công ty tôi làm cách đây chừng 5 phút, thưa ông.

Tôi trả lời rất thờ ơ, người đàn ông vẫn nhìn tôi:

– Bà thật không nhận ra tôi hay sao, bà Nguyễn?

 

Câu hỏi của người đàn ông làm tôi giật mình. Tôi hơi sửng sốt rồi tự hỏi mình, quái, quen biết ở đâu? Sao hắn biết mình họ Nguyễn? Có thể quen mặt vì gặp nhau trong công ty hàng ngày. Tôi dò hỏi:

– Xin lỗi, ông cũng làm ở SGI Inc, phải không?

Người đàn ông cười:

– Bà không nhớ chúng ta mới gặp nhau hôm qua hay sao?

Lúc này tôi mới mở to mắt nhìn, Ah, đôi mắt “màu xanh đô la” và … hàm râu….  Thì ra hôm nay viên cảnh sát mặc thường phục nên tôi không thể nào nhìn ra được người đã stop tôi sáng hôm qua. Tôi tỏ vẻ ân hận:

– À, thật đáng tiếc, chào ông.

Có tiếng người phục vụ gọi tôi lấy thức ăn, người đàn ông đứng lên đi theo:

– Để tôi giúp bà.

Người đàn ông đến quày giúp tôi lấy thức ăn và nhận luôn phần ăn của ông ta bưng về bàn. Chúng tôi cùng ngồi ăn trưa. Tôi vừa dùng đĩa salad của mình vừa lắng nghe. Nét mặt người đàn ông có vẻ bùi ngùi, ông ta nói thật chậm, giọng kể lể, câu chuyện của ông đưa tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác:

 

– … Ba tôi là một sĩ quan quân đội Hoa Kỳ, đã từng tham dự cuộc chiến tranh ở Việt Nam nhiều năm. Mẹ tôi nói Việt Nam ở xa lắm, bên kia bờ đại dương. 

Ngày Ba tôi rời gia đình thì tôi mới năm tuổi, ông đi … và đi mãi không về. Mẹ tôi vật vã, oán hờn cái đất nước bên kia bờ đại dương đã nuốt trọn hình hài của ba tôi. Vì sau nhiều đợt kiếm tìm đều trở về trong thất vọng, thân xác ba tôi vẫn còn nằm lại đâu đó, trong một khu rừng già nhiệt đới hay đã tan tành dưới đạn bom vô tình năm xưa. 

 

Từ đó, mẹ tôi ghét cay đắng những con người từ cái xứ sở đã cướp đi người bà yêu thương. Khi những đoàn người Việt Nam di dân sang đây ồ ạt, bà dạy tôi không được giao tiếp với những đứa bạn mang dòng họ Nguyễn. Theo sự tìm hiểu của bà, đó là dòng họ lớn nhất của người Việt Nam. 

 

Tôi không biết mẹ tôi đúng hay sai, nhưng tôi hiểu là tôi nên làm mẹ vui lòng. Cho đến một ngày … năm năm trước đây, mẹ tôi bị đau thận, cả hai quả thận của bà đều không còn hoạt động được bao lâu nữa.

Bà mỏi mòn chờ một trái thận “từ thiện” thích hợp để kéo dài đời sống. Và … như một định mệnh, hay nói đúng ra là một sự đền bù được Thượng Đế sắp đặt, một phụ nữ bị tai nạn xe hơi qua đời, trong bằng lái xe có dấu hiệu sẵn lòng hiến dâng cả hai trái thận. Mẹ tôi may mắn được ghép một trái thận từ người phụ nữ nào đó, mang họ Nguyễn, cái họ khắc nghiệt mà bà căm ghét từ lâu. Chúng tôi không được phép biết tên vị ân nhân đó, chỉ biết đó là một bà họ Nguyễn. 

 

Thưa bà … mẹ tôi nay sống khỏe mạnh phần đời còn lại với một trái thận mang họ Nguyễn, … như họ của bà đây.

Người đàn ông có đôi mắt xanh biếc ngưng một lát, ông ta nhìn tôi … và tiếp:

– …Sáng hôm qua tôi đã nhìn thấy trong bằng lái xe của bà dòng chữ màu đỏ ORGAN DONOR (Hiến Dâng Nội Tạng), bà Nguyễn … thật cám ơn bà. Xin thay mặt mẹ tôi, thật cám ơn những trái tim nhân ái đến từ bên kia bờ đại dương.

… Nước mắt ướt nhoè khuôn mặt khi tôi nghe lời cám ơn rất trân trọng của người đàn ông. Trong khi thân xác bao người như cha anh và đồng đội của ông đang còn nằm lại trên quê hương tôi. Mấy mươi năm qua rồi, tôi làm sao dám nhận ở anh lời cám ơn hôm nay. Nhưng qua câu chuyện của người đàn ông vừa kể, quả thận được hiến dâng của người phụ nữ họ Nguyễn nào đã cứu được mạng sống của mẹ anh, người đàn bà khác chủng tộc, không quen biết cũng là một hóa giải cho bao ưu phiền bấy lâu. Tôi nghe mà mừng.

 

Chia tay người đàn ông, tôi nhận được thêm ở ông lời cầu chúc:

– Chúa sẽ ban phước lành cho bà!

– Cám ơn ông!

 

Tôi chào ông trở về nơi làm việc. Giữa trưa, bầu trời xanh thẫm, vài cụm mây trắng lang thang trên cao, tia nắng mùa hè xuyên qua cành lá, rơi xuống sân bãi đậu xe. Gió đưa nhẹ cành cây làm bóng nắng lung linh nhảy múa. Tôi bước vào công ty, những bước chân như reo vui.

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn những bông hoa và những nụ cười …*

 

*Ca từ của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn 

From: Paul.Duong H

GS Nguyễn Văn Bông và tinh thần Quốc Gia Hành Chánh.

 Thưa Bà Con,

Your Story kỳ nầy dành cho GS Nguyễn Văn Bông, Viện trưởng Học viện Quốc Gia Hành Chánh, Saigon. GS Bông và GS Nguyễn Ngọc Huy đã có công rất lớn cho Việt Nam Cộng Hòa là xây dựng nền tảng cho Hiến Pháp Việt Nam qua “móng dân chủ pháp trị” đặt căn bản trên ba quyền phân lập nhằm thiết lập cơ chế check – balance qua ba cơ quan Hành pháp – Lập pháp – Tư pháp. GS Bông bị VC ám sát ngày 10/11/1971 tại góc đường Cao Thắng và Phan Thanh Giản.

***

Ra Mắt Sách Di Cảo GS Nguyễn Văn Bông -13-12-2008

Kính Thưa Quý vị Quan khách,

Kính thưa Ban Tổ chức,

Thưa Ông Giáo Già Trần Minh Xuân,

Trước hết xin cám ơn BTC cho phép tôi được phát biển nhân buổi Ra Mắt sách Di Cảo Giáo Sư Nguyễn Văn Bông hôm nay. Tiếp theo, xin thành thật cám ơn tác giả Trần Minh Xuân và Ban Tổ chức thực hiện Buổi Ra Mắt trong điều kiện tế nhị ngày hôm nay, 13 tháng 12, năm 2008. Tuy nhiên, đó là một điều cần thiết để dư luận được soi sáng thêm qua những bút tích của GS Nguyễn Văn Bông và tinh thần Quốc Gia Hành Chánh.

Thưa Quý vị,

Tôi không nằm trong môi trường giáo dục về luật pháp và hành chánh của Trường Quốc Gia Hành Chánh, tuy nhiên, cá nhân tôi cũng là một thành viên của giáo dục đại học trong lãnh vực khoa học và điều hành Đại học Cao Đài Tây Ninh. Nhưng cho đến hôm nay, đối với GS Bông, tôi đã học hỏi được nhiều điều mà GS đã thể hiện trong thời gian còn sanh tiền, trong các bài tham luận và nhứt là trong cung cách xử thế cùng đức tánh khiêm cung của GS.

  • Thứ nhứt, tôi học được cung cách hành xử theo hướng “đối lập, tương kính, và pháp trị” để từ đó nhận thức được rằng, trên chính trường đấu tranh chánh trị, cần phải có một đảng phái đối lập, hợp pháp, không được hoạt động như một hội kín ngoài vòng pháp luật như các đảng phái trong thời dành độc lập trước kia.
  • Còn về tinh thần tương kính, GS nêu lên, thể hiện một đức tánh cần có của một nhà làm chánh trị chơn chánh, để không tạo ra những bất đồng hay dị biệt giữa các đảng phái biến thành những sự việc không thể hàn gắn được thậm chí có thể biến thành “không đội trời chung với nhau”.
  • Và tính cách pháp trị của GS nói lên tính mã thượng của người làm chánh trị đứng thẳng lưng và ngang nhiên tranh đấu cho đường lối hoặc chánh sách của đảng mình, không mị dân hay mê hoặc quần chúng bằng những mỹ từ hay chánh sách không tưởng.

Từ ba quan niệm trên của GS đã nói lên tâm huyết của người hoạt động chánh trị chơn chính.

Tuy nhiên vẫn còn một điểm son nơi GS Nguyễn Văn Bông là trong những sanh hoạt chuyên môn, GS không bao giờ nói về sanh hoạt của đảng phái mình hay cổ suý Đảng của mình vào những bài xã luận hay thuyết giảng cho sinh viên. Mặc dù là một con chim đầu đàng của Phong Trào Quốc gia Cấp tiến, GS Nguyễn Văn Bông không bao giờ vận động hay kết nạp thành viên của Phong Trào trong học trình giảng dạy của Ông.

Đây là một điểm son mà tôi học hỏi nhiều nhứt vì, làm như thế sẽ giữ được tính khách quan của vấn đề, và tránh được sự đả kích của những người chống đối cho rằng lạm dụng chức vụ và quyền hạn để vận động cho đảng phái hay cho cá nhân. Và theo quan điểm chủ quan của cá nhân, đây cũng là hình thức hay nhứt để tạo sự đồng thuận trong việc việc phối hợp hành động hiệp đồng trong đấu tranh chính trị tránh được sự chia rẽ trong nội bộ và giữa các đảng phái với nhau.

Một lần nữa xin cám ơn GS Trần Minh Xuân đã cho tái bản và bổ túc thêm nhiều chi tiết trong cuốc sách Di Cảo GS Nguyễn Văn Bông để người Việt hải ngoại có thêm cơ hội nghiền ngẫm về môt phương cách đấu tranh chính trị mã thượng, không mị dân để có thể thu ngắn tiến trình dân chủ hoá cho Việt Nam trong tương lai.

Xin Cám ơn Quý vị đã lắng nghe.

Mai Thanh Truyết

Image may contain: 1 person

Bị cáo trước tòa Đồng Tâm: “Tại sao có luật pháp mà không thi hành?”

Bị cáo trước tòa Đồng Tâm: “Tại sao có luật pháp mà không thi hành?”

Bà Bùi Thị Nối, con nuôi ông Lê Đình Kình vào sáng ngày 8-9-2020 bất ngờ phản pháo lại Hội đồng xét xử vụ Đồng Tâm theo lời kể của một luật sư tham gia bào chữa.

Luật sư Đặng Đình Mạnh thuật lại diễn biến vụ việc trên trang cá nhân như sau:

”Chỉ chực nghe gọi tên bà đã ngồi bật dậy chạy xăm xăm lên bục khai báo, 2 nữ cảnh sát dẫn giải vội chạy theo giữ tay, bà liên tục vung tay thoát khỏi sự áp giải của cảnh sát để tiếp tục chạy lên bục khai báo.

Nhưng vượt chỉ độ 5 hàng ghế thì thêm vài cảnh sát khống chế đã kịp chặn giữ, đưa bà về chỗ ngồi.

Khi vừa về chỗ, được đưa micro thì bà chụp ngay lấy và đứng lên ghế để nói, các nữ cảnh sát lại phải vất vả kéo tay bà xuống và giữa chặt 2 cánh tay.

Bà la lớn “Bỏ tay ra, xích ra, đứng xích ra …”, vung 2 tay yêu cầu họ buông tay bà.

Khi đã rảnh tay, không chờ Hội đồng xét xử hỏi, bà tuôn lời chất vấn như liên thanh, đại loại:

“Tại sao có luật pháp mà không thi hành ? Tại sao không bắt bố Nối (tức cụ Kình) đàng hoàng, mà lại lừa ra đồng đánh gẫy chân bố Nối ? …”.

Chủ tọa cắt lời hỏi “Bà mua xăng để làm gì ?” ,, bà vẫn liên tục chất vấn những câu đôi khi không đầu, không đuôi.

Được hỏi đến lần thứ 3 :“Bà mua xăng để làm gì ?”, thì bà mới trả lời: “Mua xăng để thiêu chết bọn tham nhũng !!!”.

Bà Bùi Thị Nối nhắc lại vụ việc hồi tháng 4-2017, khi một số sĩ quan quân đội mời ông Lê Đình Kình ra đo mốc giới nhưng sau đó ông nói mình bị Phó Trưởng Công an huyện Mỹ Đức đánh gãy chân và bắt cùng với một số người khác khi đang cố giải cứu ông.

Vụ việc dẫn đến người dân nổi dậy bắt giữ hàng chục cán bộ, cảnh sát cơ động trong nhiều ngày để đòi trao đổi với người dân và đề nghị đối thoại.

Theo luật sư Mạnh, sau đấy bà Nối vẫn phớt lờ các câu hỏi của chủ tọa và tiếp tục chất vấn tòa án theo ý mình cho đến lúc chủ tọa ra lệnh cho cảnh sát trục xuất bà ra khỏi phòng xử.”

Luật sư Mạnh nhận xét về hành động của bà Nối:

“Trang lưu bút pháp đình sẽ phải nhớ rất lâu câu chuyện hi hữu về một bị cáo đứng trên ghế chất vấn tòa án, lần đầu tiên và chắc cũng sẽ là lần duy nhất.

Bà Nối không cao, nhưng khi đứng trên ghế, dõng dạc vung tay chất vấn tòa án, xem ra, nhiều kẻ thường nhìn xuống sẽ khó thấy tầm vóc của bà, nông dân đất Đồng Tâm.”

Vụ việc không được báo chí nhà nước Việt Nam tường thuật.

Bạn nghĩ sao?

#RFAVietnamese #DongTam #VuanDongTam #LeDinhKinh #DongTamVillage 

Image may contain: one or more people

PHIÊN TÒA GIẾT NGƯỜI

Trần BangTái hiện một phần cuốn sách “1984” của George Orwell do Phạm Nguyên Trường dịch

! 1984 1984 1984 1984 1984 1984!

FB Pham Doan Trang:

PHIÊN TÒA GIẾT NGƯỜI

Không thể chỉ dùng cụm từ “sai quy trình, thủ tục tố tụng” để miêu tả phiên xét xử 29 người dân Đồng Tâm, bắt đầu sáng nay (07/9/2020) tại Hà Nội. Sự thật kinh khủng hơn thế: Đây là một phiên tòa được lập ra để hợp thức hóa việc giết người, diệt khẩu.

Mở đầu phiên xét xử, tòa đã bật video cho các luật sư và bị cáo xem, và đó là… một phóng sự tài liệu về tội ác của dân Đồng Tâm (sát hại ba chiến sĩ công an), cũng như nỗi đau cùng giọt nước mắt của thân nhân, gia đình ba chiến sĩ đã “hy sinh” trong lúc làm nhiệm vụ.

Luật sư đã lên tiếng phản đối, yêu cầu tòa nếu có cho xem gì thì phải cho xem bằng chứng gốc chứ không phải cho xem phim ảnh đã qua công đoạn dàn dựng, đạo diễn, biên tập. Tuy nhiên, tòa gạt đi và bảo các luật sư “cứ xem đi đã”.

Xem hết phim, đến phần luận tội, những sự thật khủng khiếp về nền tư pháp-hành pháp công an trị của Việt Nam mới được bộc lộ một cách tàn nhẫn.

Tất cả các bị cáo đều có clip nhận tội, được phía công an thực hiện đầy đủ, kỹ càng, trau chuốt. Cứ mỗi bị cáo được xướng tên là lại có ngay một clip nhận tội được trình chiếu.

Tuy nhiên, tất cả các bị cáo đều cho thấy dấu hiệu của việc bị tra tấn, hoặc bị đe dọa, khủng bố đến mức không thể không cúi đầu nhận tội. Một trong những người bị đánh dã man nhất là ông Lê Đình Công, con trai cụ Lê Đình Kình.

Một số bị cáo “may mắn” được tiếp xúc với luật sư có hé lộ cho luật sư biết rằng họ bị tra tấn đến mức không chịu nổi, và được điều tra viên ép “cứ nhận đi rồi có gì ra tòa phản cung sau”. Tuy nhiên, tại tòa, những cá nhân phản cung đều bị tòa đánh giá là ngoan cố, không thành khẩn, và đây sẽ là tình tiết tăng nặng đối với họ. Tòa cũng bác bỏ việc các bị cáo kêu bị tra tấn, với lý do: “Không có bằng chứng”.

Một số khác thì dường như khuất phục điều tra viên là do bị đe dọa “nếu không nhận tội thì sẽ gây nguy hiểm cho gia đình, vợ con…”. Đây thực chất cũng là một biện pháp ép cung hiệu quả và đáng sợ, bởi lẽ nhiều khi, nếu vụ việc chỉ liên quan đến một cá nhân, anh ta sẽ không khai gì, nhưng nếu nghĩ rằng nó có thể làm liên lụy tới thân nhân, anh ta sẽ ra sức nhận tất cả về mình để bảo vệ người thân. Kết cục là cả nhà bị bắt và cả nhà đua nhau nhận tội.

CỤ BÙI VIẾT HIỂU: THOÁT CHẾT VÌ ĐẠN CÔNG AN BẮN TRƯỢT

Cụ Bùi Viết Hiểu – sinh năm 1943, thành viên Tổ Đồng thuận Đồng Tâm và bị công an đánh giá là nhân vật quan trọng chỉ sau cụ Lê Đình Kình – có lẽ là bị cáo bất khuất, ngẩng cao đầu nhất hôm nay.

Trước tòa, cụ cho biết nhiều chi tiết lạnh gáy: Cả cụ và cụ Lê Đình Kình đều bị bắn trong đêm 09/01 khi công an tấn công Đồng Tâm; tuy nhiên, cụ Kình bị đạn xuyên tim, trong khi viên đạn bắn cụ Hiểu lại “trượt”, đi chệch xuống bụng, nên cụ chỉ bị trọng thương. Công an đưa cụ vào bệnh viện, và kết quả khám nghiệm được ghi vào biên bản là… bị thương không rõ nguyên nhân.

Ngay khi vừa bình phục, cụ Hiểu lập tức bị đưa về trại giam, và hôm nay, cụ xuất hiện trước tòa như là một trong bốn bị cáo “cầm đầu”, tội nặng nhất.

Tòa cũng đưa ra clip chứng minh tội của cụ Hiểu, trong đó có những tuyên bố mạnh mẽ về cách đối xử với công an. Tuy nhiên, clip có dấu hiệu cắt ghép, nhất là khi cụ Hiểu khẳng định trước tòa rằng những tuyên bố đó là hình ảnh cũ của cụ, được ghi từ năm 2017 trong vụ “khủng hoảng con tin” ở Đồng Tâm (vụ bà con Đồng Tâm bắt giữ 38 cảnh sát cơ động, tháng 4/2017). Các hình ảnh này được trộn lẫn với những đoạn phim hiện tại, do các “nhà làm phim” của công an vừa mới sản xuất.

* * *

Việc tra tấn, bức cung diễn ra dã man và quá rõ ràng, nhưng bị tòa chối bỏ. Việc dụ dỗ bị cáo nhận tội để cứu lấy thân nhân, giờ đã bị chính tòa “phản cung”. Việc luận tội dựa vào những phóng sự tài liệu được sản xuất, biên tập rất “có nghề”. Luật sư không được tiếp cận với bị cáo và hồ sơ vụ án một cách đầy đủ (về thời gian, không gian, cơ sở vật chất…) theo chuẩn mực quốc tế. Tòa không đếm xỉa đến các lập luận phản bác của luật sư.

Tất cả những cái đó cho thấy phiên tòa xử vụ Đồng Tâm này chỉ là một thủ tục để hợp thức hóa âm mưu giết người diệt khẩu của một thế lực gian ác nào đó (mà có lẽ chính tòa và lực lượng công an bảo vệ tòa hôm nay cũng không biết là ai).

Có thể thấy trước là sẽ có vài án tử hình – trước sự bất lực của những người có lương tri.

https://www.facebook.com/pham.doan.trang/posts/10158974933558322

Luật sư: Phiên tòa Đồng Tâm bị biến thành buổi chiếu phim tuyên truyền!

 

Luật sư: Phiên tòa Đồng Tâm bị biến thành buổi chiếu phim tuyên truyền!

Các luật sư bào chữa cho 29 người dân Đồng Tâm vào tối 7-9-2020 phản ánh với đài Á Châu Tự Do việc Hội đồng xét xử đã biến phiên tòa thành buổi chiếu phim tuyên truyền chủ đích có lợi cho chính quyền.

Luật sư Đặng Đình Mạnh cho hay:

“Ở đầu phần xét hỏi, thay vì hỏi theo một cách thông thường thì họ làm một chuyện chưa từng có.

Đó là cho trình chiếu một cái clip, mà thật ra nó giống như là một đoạn phóng sự, phim tài liệu mà trong đó nêu quan điểm của Chính quyền cho rằng người dân Đồng Tâm đã khiếu kiện đất đai không đúng.

Đồng thời, từ chuyện đó đưa đến chỗ không đúng thứ hai là tấn công lực lượng vào tối ngày 9-1-2020 làm chết 3 chiến sĩ.

Rồi cuối phim họ đưa cảnh của những những gia đình “bị hại” là 3 chiến sĩ bị chết, nào là cô vợ trẻ khóc không ra tiếng, rồi đứa con thơ 6 tháng tuổi… Đại khái là như vậy.

Tôi là một trong những luật sư đã phản ứng về chuyện này.

Tại vì, lẽ ra trong giai đoạn xét hỏi, nếu được trình ra những cái clip, âm thanh hoặc hình ảnh, thì nó phải là những clip, âm thanh và hình ảnh mang ý nghĩa chứng cứ của vụ án.

Tức là, nó là những tình tiết có thật và phải nguyên vẹn, không bị chỉnh sửa.

Một đoạn phim thì nó không phải là như vậy, khi nó được dựng theo quan điểm của người dựng phim.

Nó được cắt gọt chỉnh sửa, thậm chí họ lồng nhạc vào đó để tạo ra những hiệu ứng… thì đó không phải là chứng cứ.

Đây là một điều rất lạ lùng mà tôi đã phản đối.”

Cũng theo luật sư Đặng Đình Mạnh, điều bất thường thứ 2 là toà đã chiếu các đoạn clip nhận tội của các bị cáo mà luật sư không hề được biết trước:

“Sau đó, toà chuyển qua xét hỏi 6 bị cáo đầu vụ. Và mỗi một bị cáo thì họ lại xuất trình một đoạn clip ghi hình, trong đó 6 người này đã khai nhận tội trạng của mình.

Về nội dung khai nhận tội thì mình không nói. Cái vấn đề là ở chỗ với những đoạn clip khai nhận tội này thì khi các luật sư tham khảo hồ sơ không hề có những cái clip nhận tội này.

Khi họ đưa ra thì các luật sư hết sức bất ngờ. Đây cũng là một điểm mà các luật sư hết sức bất bình. Bởi vì họ tung ra những cái clip đó mang tính chất bất ngờ như là để lừa dối các luật sư.

Lẽ ra, theo luật tất cả những cái đó phải có trong hồ sơ vụ án, mà Khi các luật sư tiếp xúc thì họ được quyền coi và tham khảo trước, tìm hiểu trước về nó.”

Xem toàn bộ bài viết ở đây: https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/dong-tam-truth-revealed-09072020130846.html

#RFAVietnamese #DongTam #VuanDongTam #LeDinhKinh #DongTamVillage

Image may contain: 1 person

CÓ HAI SỰ THẬT…

CÓ HAI SỰ THẬT…

Có hai sự thật: cây phượng bật gốc đè chết học sinh và cổng trường đổ sập cũng đè chết học sinh.

Có hai sự thật: người ta đồng loạt chặt cây phượng để mong không có tai nạn nào trong nhiệm kỳ và dĩ nhiên người ta không đập tất cả các cổng trường.

Có hai sự thật: trẻ em có thể chết “rất có lý do” như vụ Gateway và chết một cách khó hiểu lý do như cái cổng trường đổ sập tại Lào Cai.

Có hai sự thật: một ông ngọng làm bộ trưởng ký tự phong giáo sư cho mình nhưng chưa bao giờ có chút liêm sỉ để nhận trách nhiệm cho nền giáo dục ông ta cai quản.

Có hai sự thật: Ta hoặc chính con khỉ, có thể đưa con khỉ ấy ra khỏi khu rừng…

Chú thích: ảnh internet

MAI QUỐC ẤN

No photo description available.