HỘ CHIẾU VÀNG & SỢI DÂY TREO CỔ…

HỘ CHIẾU VÀNG & SỢI DÂY TREO CỔ…

Bình quân, mỗi công dân Việt Nam đang sống trên đất nước này, một năm có thu nhập bình quân khoảng 2.800 USD, tương đương 64,4 triệu đồng.

Và như thế, công dân có quốc tịch Việt Nam, đang sinh sống và làm việc ở đất nước Việt Nam, muốn có tiền mua tấm hộ chiếu vàng của nước Cộng hoà Cyprus sẽ phải làm việc và dành toàn bộ số tiền kiếm được, nhịn ăn nhịn mặc, thậm chí nhịn cả tiểu tiện… trong suốt 963 năm.

Nghĩa là, để có thể mua được một tấm hộ chiếu vàng như người đại biểu đại diện cho dân trong Quốc hội Việt Nam – ông Phạm Phú Quốc – dân Việt phải mất ít nhất 14 đời người.

Dễ hiểu hơn, số tiền mua tấm hộ chiếu vàng ấy tương đương toàn bộ thu nhập của 963 người Việt trong một năm.

Phạm Phú Quốc, đại biểu Quốc hội thuộc Đoàn TP.HCM, người đại diện cho ý chí và nguyện vọng của dân, vừa được nêu tên trên một hãng thông tấn nước ngoài với vai trò là khách hàng mua quốc tịch quốc đảo Cyprus.

Ông Quốc là đảng viên được giao nhiệm vụ quản lý tại một số doanh nghiệp nhà nước, xét về bản chất là cán bộ nhà nước chứ không phải doanh nhân. Tiền bạc, tài sản tại các doanh nghiệp mà ông đứng đầu, dù là trăm tỉ hay ngàn tỉ, tất cả đều là nguồn lực quốc gia, là tiền của dân, là mồ hôi, là xương máu của nhân dân.

Vậy thì, cán bộ nhà nước, sống bằng mồ hôi nước mắt của dân, lấy đâu ra 60-70 tỉ đồng vung tay mua thêm quốc tịch?

Giữa năm 2018, vợ chồng ông Phạm Phú Quốc bắt đầu nộp hồ sơ mua tấm hộ chiếu vàng.

Cũng vào quãng giữa cái năm 2018 ấy, tại Gia Lai, một công dân Việt Nam mới 29 tuổi đã lựa chọn kết thúc cuộc đời mình bằng một sợi dây treo cổ. Và, kết quả là cái chết. Thứ còn lại khi lìa đời của công dân ấy là một thư tuyệt mệnh, ở đó là cuộc sống cơ cực, bần hàn, không lối thoát.

Những ngày cuối tháng 8/2020 này, khi đại biểu Quốc hội Phạm Phú Quốc được công bố đã sắm thêm cho mình tấm hộ chiếu vàng Cyprus, thì tại Đắk Lắk, trong một khu trọ nghèo, hai công dân Việt Nam là vợ là chồng của nhau đã lựa chọn lối thoát cho đời mình bằng hai sợi dây – hai sợi dây treo cổ. Họ đã kết thúc cuộc đời trong căn phòng trọ quạnh hiu, giữa bệnh tật, đói nghèo và bế tắc.

Sống ở đất nước này, có bao nhiêu người đang phải giật gấu vá vai, lo ăn từng bữa, thiếu thốn, khốn cùng? Có biết bao người đang bị cái đói, cái nghèo bủa vây, trói chặt? Có biết bao người sống một đời khổ đau và mỏi mệt, sống không ngày mai, không hi vọng, không tương lai?

Khát khao một cuộc sống nhẹ nhàng hơn, tốt đẹp hơn là chính đáng. Đi tìm một lối thoát cho hiện thực bế tắc cũng là chính đáng.

Chỉ có điều, ở một đất nước như Việt Nam, quan mà giàu thì dân sẽ nghèo, nhà quan mà thừa mứa thì nhà dân sẽ bần hàn.

Thế cho nên, khi đại biểu Quốc hội tìm tương lai cho mình bằng cách bỏ ra vài triệu USD mua quốc tịch một quốc gia châu Âu, thì có những người dân cũng đến châu Âu bằng con đường thùng nhân, để rồi mất mạng bên trong chiếc container đông lạnh trên con đường tìm kiếm một tương lai.

Và, có những người ở lại, tìm tương lai mãi tận kiếp sau bằng sợi dây treo cổ.

Bi kịch xã hội ấy là của chúng ta.

BẠCH HOÀN

No photo description available.

THEO THẦY GIÊSU

THEO THẦY GIÊSU

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Có câu chuyện ngụ ngôn kể rằng: Một con chồn muốn vào một vườn nho, nhưng vườn nho lại được rào dậu cẩn thận.  Tìm được một chỗ trống, nó muốn chui vào nhưng không thể được.  Nó mới nghĩ ra một cách: nhịn đói để gầy bớt đi.

Sau mấy ngày nhịn ăn, con chồn chui qua lỗ hổng một cách dễ dàng.  Nó vào được trong vườn nho.  Sau khi ăn uống no nê, con chồn mới khám phá rằng nó đã trở nên quá mập để có thể chui qua lỗ hổng trở lại.  Thế là nó phải tuyệt thực một lần nữa.

Thoát ra khỏi vườn nho, nó nhìn và suy nghĩ: “Hỡi vườn nho, vào trong nhà ngươi để được gì?  Bởi vì ta đã đi vào với hai bàn tay không, ta cũng trở ra với hai bàn tay trắng.”

Khi bước vào trong trần thế này, con người muốn mở rộng bàn tay để chiếm trọn mọi sự.  Khi nhắm mắt xuôi tay, cũng đành phải ra đi với hai bàn tay trắng mà thôi.

Chúa Giêsu dạy các môn đệ: “Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì nào có ích lợi gì?”  Xuất thân từ bụi đất, con người rồi cũng trở về với đất bụi.  Chỉ có sự sống vĩnh cửu mới tồn tại muôn đời.

Chúa Giêsu còn dạy rằng: “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, ai liều mất mạng sống mình vì Thầy thì sẽ tìm được mạng sống ấy.”  Ở đời ai cũng muốn được và sợ mất.  Không phải cứ thu vào là được, buông ra là mất.  Trái lại, nhiều khi phải chịu mất trước, rồi mới được sau.  Mất nhỏ để được lớn.  Mất ít để được nhiều.  Sống ở đời ai cũng tranh phần được và không muốn mất.  Vấn đề là phải xác định xem đâu là cái được thực sự, lâu bền, trọn vẹn, đâu là cái được quan trọng nhất, cần thiết nhất.  Kitô hữu là người say mê cái được vĩnh cửu, vì thế họ chấp nhận những mất mát tạm thời.  Họ tin rằng cuối cùng chẳng có gì mất cả.  Mọi sự, nếu họ mất vì Thầy Giêsu, thì họ sẽ được lại.  Mất tạm thời để giữ được mãi mãi.  Từ bỏ chính mình là để tìm lại cái tôi trong suốt hơn, ngời sáng hơn.

Chúa Giêsu cũng quả quyết: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ mình đi, vác thập giá mà theo.”  Muốn làm môn đệ Chúa Giêsu, phải “đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.”  Theo Thầy không phải để vinh thân phì gia.  Theo Thầy để tìm một lẽ sống cho cuộc đời, vì Thầy là con đường dẫn về nguồn sống là Chúa Cha.  Thầy là sự thật giải thoát muôn dân.  Muốn theo Thầy, không những phải “từ bỏ chính mình”, tức là “tư tưởng của loài người”, mà còn phải mang thân phận như Thầy với thập giá riêng trên vai.  Thực tế, theo hay không theo Thầy, con người vẫn không thoát khỏi khổ giá.  Nhưng nếu theo Thầy, môn đệ sẽ tìm được hướng giải thoát.  Muốn theo Thầy “anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa” (Rm 12,1).

Theo Thầy Giêsu là đi vào con đường từ bỏ.

Từ bỏ là một quy luật.

– Quy luật của sinh tồn: có nhiều thứ nếu ta không chịu bỏ, thì ta sẽ chết.  Chẳng hạn ta có một khúc chân đang bị hoại tử.  Nếu không cắt bỏ nó đi thì chứng hoại tử sẽ lan dần đến toàn cơ thể làm ta phải chết.

– Quy luật của phát triển: cơ thể ta hằng ngày hằng giờ hằng phút đều bỏ đi những chất thải, bỏ đi một số tế bào già nua để thu nhận vào những chất dinh dưỡng, để sinh những tế bào mới.  Nhờ đó, cơ thể lớn dần lên.  Trong quá trình phát triển, con người phải đi qua từng giai đoạn, bỏ đi đứa bé sơ sinh, đứa trẻ con ấu trĩ… có thế mới phát triển dần thành người lớn.

– Quy luật của cải thiện: cải thiện là bỏ đi những cái chưa tốt để lấy vào những cái tốt hơn.

– Quy luật của tiếp nhận: có bỏ thì mới có nhận.  Thí dụ ta có một cái chai đang đựng nước.  Muốn có một lít rượu thì trước hết phải đổ bỏ một lít nước kia ra khỏi cái chai.

Chẳng những phải bỏ bớt, bỏ cái này, bỏ cái kia… mà có khi phải bỏ hoàn toàn, bỏ tất cả nữa.  Chẳng hạn chiếc xe gắn máy của tôi đã hư quá nặng, nếu tiếp tục sử dụng thì có ngày sẽ gây tai nạn, có sửa bộ phận này, bộ phận khác cũng không bảo đảm an toàn.  Vì thế tôi phải bỏ hẳn để mua một chiếc xe khác. (sợi chỉ đỏ).

Làm môn đệ Thầy Giêsu là làm một người khác hẳn, cho nên không lạ gì khi Người bảo chúng ta phải “từ bỏ mình.”  Cái phần “mình” được bỏ đi bao nhiêu thì cái phần “Chúa” được gia tăng bấy nhiêu.  “Từ bỏ mình” hoàn toàn thì sẽ trở thành “Kitô khác” hoàn toàn.

Như thế, từ bỏ nhưng không mất, mà lại được; không thiệt thòi mà lại có lợi hơn.

Theo Thầy Giêsu là đi vào con đường sự sống

 Theo Thầy Giêsu là đi vào con đường thánh giá dẫn đến phục sinh.  Con đường từ bỏ là con đường dẫn đến vinh quang.  Phải qua sự chết, mới đến sự sống.  Phải qua tủi nhục, mới đến vinh quang.  Phải qua gian khổ, mới đến hạnh phúc.  Khi mời gọi “Hãy theo Thầy”, Chúa muốn chúng ta triển nở đến viên mãn.

Theo Thầy Giêsu, các môn đệ bị người đời chê là khờ dại vì sống từ bỏ và vác thập giá hàng ngày.  Thế nhưng họ vui mừng sống một nghịch lý căn bản “mất mạng sống mình vì Thầy.”  Con người ta cứ tưởng rằng, chiếm hữu càng nhiều thì càng làm cho mình giàu có thêm.  Thực ra, chẳng có gì quí hơn mạng sống.  Nhiều người đánh đổi mạng sống để có của cải vật chất.  Thực tế chưa ai giàu có đến nỗi làm chủ được cả trần gian.  Nhưng “nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì?  Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?” (Mt 16,26).  Chỉ một cách duy nhất có thể tìm lại được mình là “mất mạng sống mình vì Thầy” (Mt 16,25).  Như thế, phải chăng Thầy có sức thu hút khiến người ta không thể cưỡng lại được?  Giống như ngôn sứ Giêrêmia, họ phải thốt lên: “Lạy Đức Chúa, Ngài đã quyến rũ con, và con đã để cho Ngài quyến rũ.  Ngài mạnh hơn con, và Ngài đã thắng” (Gr 20,7).  Thầy có sức quyến rũ mãnh liệt, vì đã vận dụng được nghịch lý của cây thập giá để “ngày thứ ba sẽ chỗi dậy” (Mt 16,21) từ cõi chết.  Cả thế giới cũng không đem lại sự sống.  Chỉ một mình Thầy mới có thể làm cho người môn đệ “tìm được mạng sống ấy” (Mt 16,25), vì Thầy là “sự sống lại và là sự sống” (Ga 11,25).  Bởi thế, Thầy có sức quyến rũ hơn cả vũ trụ vì Thầy là “con đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6).

Lời Chúa hôm nay gởi đến cho chúng ta sứ điệp: từ bỏ không phải để mất, mà để được, được lại một cách sung mãn, hoàn hảo và cao cả phong phú hơn gấp bội.  Mất hiện tại, để được tương lai.  Mất đời này, để được đời sau.  Mất phàm tục, để được thần thiêng.  Mất tạm bợ, để được vĩnh cửu.

Thánh Phanxicô Assisi đã cảm nghiệm sâu xa chân lý này nên đã thốt lên lời ca bất hủ: “Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh.  Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân.  Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ.  Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.”

Các vị tử đạo là những người say mê sự sống, đến nỗi dám chấp nhận cái chết.  Các ngài coi trọng sự sống vĩnh cửu của mình hơn cả thế giới phú quý vinh hoa.

******************************************

“Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đã chịu chết và sống lại, xin dạy chúng con biết chiến đấu trong cuộc chiến mỗi ngày để được sống dồi dào hơn.

Chúa đã khiêm tốn và kiên trì nhận lấy những thất bại trong cuộc đời cũng như mọi đau khổ của thập giá, xin biến mọi đau khổ cũng như mọi thử thách chúng con phải gánh chịu mỗi ngày, thành cơ hội giúp chúng con thăng tiến và trở nên giống Chúa hơn.

Xin dạy chúng con biết rằng, chúng con không thể nên hoàn thiện nếu như không biết từ bỏ chính mình và những ước muốn ích kỷ.

Ước chi từ nay, không gì có thể làm cho chúng con khổ đau và khóc lóc chỉ vì quên đi niềm vui ngày Chúa Phục Sinh.

Chúa là mặt trời tỏa sáng Tình Yêu Chúa Cha, là hy vọng hạnh phúc bất diệt, là ngọn lửa tình yêu nồng nàn; xin lấy niềm vui của Người mà làm cho chúng con nên mạnh mẽ và trở thành mối dây yêu thương, bình an và hiệp nhất giữa chúng con.  Amen.” (Mẹ Têrêxa Calcutta).

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Follow-Jesus - CardBanner.jpeg

Đây là bức ảnh rất lạ lùng và xúc động đối với đa số người Việt Nam.

Image may contain: one or more people and people standing

Anna Khánh Hòa

 added a new photo to the album: Anh em là MUỐI , ÁNH SÁNG cho đời — 

Đây là bức ảnh rất lạ lùng và xúc động đối với đa số người Việt Nam.

Bức ảnh này diễn tả các nữ y tá đang cung kính quỳ gối và khiêm tốn cúi sâu mình thành khẩn cầu nguyện cùng Thiên Chúa cho công việc của mình được thành công và xuôn xẻ trước khi giao ca.

Bức ảnh này được chụp trong 1 bệnh viện ở Anh Quốc, nơi có nền y học tiên tiến, hiện đại và đẳng cấp hàng đầu thế giới.

Xa xa, các bệnh nhân đang nhìn các nữ y tá với cái nhìn thân thương trìu mến.

“Ở đâu có hai hoặc ba người tụ họp nhân danh Chúa, thì có Chúa ở đấy giữa họ.” (Mt 18,20)

Thật là tuyệt vời!

Khi xem bức ảnh này, chúng ta sẽ không khỏi chạnh lòng đau đớn.

Trông người mà ngẫm đến ta.

Ở nước ngoài thì tính mạng trước, tiền bạc sau.

Lương y đích thực là lương y có trái tim dịu dàng của người mẹ nhân ái.

Lương y khôn ngoan là lương y luôn nhớ rằng, rồi một ngày nào đó, họ cũng phải nằm quằn quại đau đớn trên giường bệnh.

Cứu chữa thành công được 1 người bệnh thì hơn xây một châu thành lớn.

Xin hôn đôi bàn tay Chúa tay bệnh nhân cô vắng người thân, đôi tay gầy của bé thơ.

Bàn tay con xin là bàn tay Chúa. Bàn chân con xin là bàn chân Chúa. Xin cho con yêu Chúa yêu tha nhân, dang đôi tay cứu giúp người yếu hèn.

Tình yêu con xin là tình yêu Chúa. Và tim con xin yêu tình yêu Chúa. Loan tin vui cho những ai cô đơn, đem yêu thương cho những ai đói nghèo.

Chính Chúa đã phán:

“Ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ là một chén nước lã mà thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu”. (Mt 10, 42)

Ta hãy cầu cho các bệnh nhân, dù có mang trọng bệnh thì cũng luôn thành tâm phó thác cậy trông vào Thánh ý Chúa. Khi bác sỹ bó tay thì chính Chúa sẽ ra tay.

Ta hãy cầu cho các y bác sỹ ngày càng thêm nhiệt huyết và nhiệt tình cứu chữa bệnh nhân.

Ta hãy cầu xin Chúa cho các y bác sỹ luôn đặt bản thân mình vào vị trí bệnh nhân và xin giúp họ luôn nhớ rằng, rồi một ngày nào đó họ cũng bị đau đớn bệnh tật, hầu cho họ luôn có tinh thần khiêm nhường phục vụ.

Xin cho sự khôn ngoan của Chúa chạm mạnh vào tâm trí của họ. Xin cho trái tim thương xót của Chúa chạm mạnh vào trái tim thịt mềm của họ, để họ luôn sẵn sàng vui vẻ phục vụ, an ủi và nâng đỡ các bệnh nhân của mình trong tình yêu thương.

Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Chúa đây, là các ngươi đã làm cho chính Chúa vậy”.(Mt 25, 40)

Xin cho họ luôn ý thức rằng, phục vụ bệnh nhân là phục vụ chính Chúa, cứu chữa bệnh nhân là cứu chữa chính Chúa.

Đong đấu nào, thì sẽ hưởng đấu ấy.

Xin cho họ cũng luôn biết rằng, có nhiệt thành cứu chữa bệnh nhân, thì sau này Chúa mới dang tay cứu chính bản thân họ và cho họ phần thưởng là sự sống vĩnh cửu đời đời. Amen.

Giuse Kích

(Nếu thấy ý nghĩa cho chính mình và mọi người, thì xin đừng quên Tạ ơn Chúa, rồi nhanh chóng chia sẻ cho người khác. Và xin cầu cho nhau)

CHUYỆN SAU LY HÔN

 

Nguyễn Học

CHUYỆN SAU LY HÔN

– Vợ cũ của anh hiện sống có tốt không?

– Sau khi ly hôn, cô ấy đã lấy một người nước ngoài, cuộc sống rất hạnh phúc.

– Cô ấy không quay lại thăm con sao?

– Không có! – Anh bạn trầm ngâm trả lời.

– Lạ nhỉ, Cô ấy không yêu con? Những đứa con do mình sinh ra mà? Thật khó hiểu! – Tôi thắc mắc.

Anh bạn tôi bắt đầu uống rượu và kể với tôi nhiều chuyện về cuộc hôn nhân đã qua của anh ấy và người vợ cũ…

– Vợ tôi là một người phụ nữ tốt, mặc dù trước khi cưới, cô ấy rất thích đi chơi, hội hè… Nhưng sau khi kết hôn đã thay đổi nhiều, cô ấy quán xuyến rất nhiều việc trong cuộc sống sinh hoạt gia đình.

Khi đứa con đầu tiên ra đời, anh bạn tôi thường xuyên đi sớm về muộn, nói là vì còn bận giao tiếp, công việc làm ăn. Người vợ thông cảm với chồng, nghĩ người chồng đã rất vất vả với công việc ở bên ngoài nên một câu trách móc cũng không có.

Rồi đứa con thứ hai ra đời, anh bạn tôi càng về nhà muộn hơn, thường xuyên, thậm chí còn qua đêm ở bên ngoài. Người vợ hi vọng cậu ấy có thể dành ra một chút thời gian ở bên gia đình, nhưng cậu ấy luôn viện lý do vì bận công việc, vì sự nghiệp. Mẹ chồng lại là một người phụ nữ có tư tưởng bảo thủ, bà cho rằng mọi việc khiến cho con trai bà hành xử như thế đều là do vợ đã làm không tốt. Bà đối xử với con dâu bằng thái độ rất lạnh nhạt, có phần hà khắc.

Kết hôn 8 năm, khi mọi việc trở nên quá sức chịu đựng thì cô ấy nói với chồng:

– Em không thể tiếp tục sống như thế này nữa anh à!

– Em lại muốn kiếm chuyện gì đây?

– Kết hôn 8 năm rồi, anh có bao giờ nghĩ rằng đã làm được gì cho gia đình này? Đã làm được gì cho em?

Anh bạn tôi gào lên trong cơn say:

– Bao nhiêu năm nay tôi vất vả kiếm tiền vì các người, vì cuộc sống mà dốc sức làm việc, như thế còn chưa đủ sao?

Cô vợ cay đắng:

– Anh cho rằng như thế là đủ rồi sao? Những điều một người vợ mong muốn ở người chồng chỉ là như thế thôi sao?

Anh bạn tôi cười khẩy:

– Vậy thì cô còn muốn cái gì nữa? Ai cho cô không phải lo lắng gì đến cái ăn cái mặc, không phải lo cơm, áo gạo, tiền? Mỗi ngày chỉ ngồi ở nhà đợi chồng, muốn làm cái gì thì làm, hỏi có mấy người phụ nữ nào được như cô?

Người vợ đau lòng nói trong nước mắt:

– Thì ra bấy lâu nay anh nghĩ về em như thế! Kết hôn từng ấy năm, anh rốt cuộc không nhìn thấy những công sức mà em đã bỏ ra, những buồn khổ mà em đã chịu. Anh không biết vì sao mà các con anh bỗng nhiên lớn lên và có hiểu biết, ngoan ngoãn… anh nghĩ những đồng tiền anh đem về là đủ để mọi thứ được như hiện nay sao?

– Nói như cô có nghĩa là tôi không có công sức gì? Không lo cho cô? Người cho cô tiền để tiêu là ai? Các con lớn lên, ngoan ngoãn như bây giờ nếu không từ những đồng tiền tôi vất vả kiếm được thì từ đâu?

Cô vợ im lặng để kết thúc cuộc nói chuyện… không phải vì không đủ lý lẽ mà vì cô ấy quá hụt hẫng khi hiểu được suy nghĩ của chồng về vợ, về cuộc sống gia đình, cô cho rằng đã đến lúc phải chọn lựa… Cuối cùng, cô ấy đưa ra yêu cầu ly hôn, ly hôn vô điều kiện, không tranh giành nuôi con, cũng không cần tiền, chỉ muốn rời xa người chồng mà cô đã lãng phí cả tuổi thanh xuân, người chồng không biết quan tâm đến cô.

Kể chuyện đến đây thì anh bạn tôi cúi đầu không nói tiếp. Tôi cũng nghĩ cậu ấy đã uống quá nhiều, tôi lấy tay vỗ vỗ lưng cậu ấy…

– Cậu có biết không? Sau khi ly hôn, tôi cũng muốn vì bọn trẻ và vì bản thân mình mà tìm một người có thể thay thế mẹ chúng. Nhưng chỉ là tôi muốn chứ bọn trẻ đều không muốn.

Tôi hỏi anh ấy:

– Có phải điều quan trọng nhất là vì bọn trẻ không thích nên anh cũng không muốn đúng không?

Anh bạn tôi gật gật đầu… Anh ta bắt đầu lầm bầm:

– Tôi bây giờ mới biết được rằng con cái không tự nhiên mà lớn lên được! Tôi cũng phát hiện ra Mẹ tôi thường hành xử rất vô lý và rất không công bằng với con dâu… Tôi không ngờ việc nhà vất vả như thế, rồi vì hai đứa trẻ mà cô ấy không thể lo cho bản thân những điều cơ bản nhất, ngay cả gặp gỡ bạn bè hay đơn giản chỉ là về thăm nhà cũng rất khó khăn….hóa ra cái nhà vệ sinh sạch sẽ cũng là có nguyên nhân!!!

Anh bạn tôi bắt đầu khóc … Tôi lặng lẽ nhìn anh ấy và suy gẫm về tình yêu, hôn nhân…

— Có một số người đàn ông không bao giờ học nổi cách yêu thương một người phụ nữ.

— Có một số người đàn ông cần người phụ nữ chỉ là bởi vì họ thiếu một người bảo mẫu, chỉ là vì thiếu một người giúp việc hay là để sinh con nối dõi tông đường.

— Có những người sau khi ly hôn, đến một ngày ngồi trong nhà vệ sinh mới phát hiện ra điều mà anh ta chưa bao giờ biết đến… Anh bạn của tôi không thể hiểu được nhà vệ sinh cũng cần phải cọ rửa, đến khi chính mình làm họ mới hiểu được người phụ nữ đã vất vả như thế nào! Nếu không vì yêu, không lấy anh ta, thì cô ấy chưa chắc đã khổ.

— Có một số người, đánh mất đi rồi mới thấy tiếc….

Thế nên, hãy biết trân quý những người mình yêu thương…

-Sưu tầm-

Image may contain: 1 person, closeup

THỜI SỰ BUỒN TỪ MỘT CUỘC TUYỆT THỰC 20 NGÀY

Trần Bang

BÙI CHÍ VINH

THỜI SỰ BUỒN TỪ MỘT CUỘC TUYỆT THỰC 20 NGÀY

Cuộc tuyệt thực 20 ngày diễn ra trong tù

Bây giờ là Trịnh Bá Tư và trước kia là Trần Huỳnh Duy Thức

Những cuộc tuyệt thực âm thầm nhưng nhói ngực

Không làm đau tim những kẻ chuộng an toàn

Dư luận giờ đây chọn im lặng là vàng

Không cần biết có tù nhân lương tâm hay tù nhân chính trị

Hai triệu rưỡi đô la mua quốc tịch Cyprus của một thằng doanh nhân đang làm mọi người chú ý

Phạm Phú Quốc là ai mà hòn đảo trùng tên Phú Quốc bị nhấn chìm

Số đông giờ đây thích Youtube hoặc livestream

Con rắn hổ chúa quấn cổ tay một nông dân nghèo thu hút hơn cuộc tuyệt thực đòi công bằng trong bóng tối

Đứa con gái quỳ lạy thằng chủ quán hung bạo hấp dẫn hơn gông cùm và tự do bị trói

Thuốc chủng ngừa Covid lên ái nữ của Putin đang làm mờ đi dân Belarus biểu tình

Cái ác ngập trần gian nên Chúa bị đóng đinh

Nên Phật ngồi tịnh khẩu giữa Biển Đông dậy sóng

Cuộc chiến đấu đằng sau song sắt xà lim bơ vơ như ác mộng

Tội nghiệp Trịnh Bá Tư cô độc giữa dòng đời…

BCV

(Copy FB nhà thơ Bùi Chí Vinh)

Image may contain: 4 people, text

Cảnh Báo ai đã có App Tik Tok trong phone.

Image may contain: text that says 'prime VISA $857.98 Current balance Paycard card You have no minimum payment due. Payment due date Minimum payment due Sep 04, 2020 Interest saving balance $0.00 $0.00 Show details Recent transactions Digital Receipts WF* WAYFAIR 3406741179 Aug 26, 2020 Pending WF* WAYFAIR 3406741179 Aug 26, 2020 Pending -$865.98 WALMART.COM $865.98'

Cảnh Báo ai đã có App Tik Tok trong phone.

Hãy xoá ngay.. Hôm qua vì muốn xem cai clip vui ( do bạn gửi ) nên mình đã download cái TiK Tok về máy mình

Kết quả hôm nay có ng đã xâm nhập vào điện thoại mình và đã mua 1 món hàng $865.98 trên WAYFAIR. (Họ trả bằng apple pay or lấy dư liệu từ Apple Pay) Cũng may là mình phát hiên kip nên đã report cho Chase Bank và đã ko bị hack cai Card.

Bởi. Hỏi sao mình ko ghét China là vậy.

Tik Tok là của China. Có trung tâm luu trử tại Bắc Kinh. Ho dùng app nay đê gây sự thích thú bằng nhưng clip đẹp va HOT. Nó có thể xâm nhập vào điện thoại mình. Biết được tất ca về Email Facebook và tất cả những gi bao mât trong phone.

HÃY XOÁ NGAY 

 TIN MỚI VỀ VIRUS VŨ HÁN

 TIN MỚI VỀ VIRUS VŨ HÁN

  1. Trần Đức Anh Sơn

Anh Son Tran Duc

Hồi dịch cúm Chệt mới xảy ra, mình có đăng một số bài liên quan đến Thạch Chính Lệ, và cũng ghi rõ đây là thuyết âm mưu, chưa được kiểm chứng, nhưng thấy có nhiều người nghi ngờ Trung Quốc chủ động tạo ra Wuhan virus nên đăng cho bà con biết thêm thông tin.

Sau đó thì có bà GS. Isabelle Maruo ở Bồ Đào Nha, gửi cho mình một file tập hợp nhiều thông tin liên quan đến Thạch Chính Lệ và thuyết âm mưu về việc Trung Quốc tạo ra vũ khí sinh học từ virus. Mình đăng file này.

Rứa là có một mớ toàn là trí thức ghê gớm cả, nhảy vào FB của mình comment kết tội mình vì ghét Tàu cộng mà đăng tin bậy bạ.

Mình vào profile của họ để coi họ là ai mà bênh vực Tàu cộng điên cuồng vậy (dù mình đã ghi rõ đây là thuyết âm mưu), thấy họ gồm hai thành phần chủ yếu:

  1. Họ là du học sinh Việt Nam từng học tập và nghiên cứu ở Trung Quốc;
  2. Một số là trí thức gốc Hoa, nay đang ở phương Tây (có cả Mỹ).

Vậy là mình hiểu, nên dừng tranh cãi với họ, vì vô ích.

Chừ thì mình đăng thêm bài này, copy từ FB của anh Luong Le-Huy bên Úc và sẵn lòng mời những người hôm nọ lên án mình đăng thuyết âm mưu chống Tàu cộng vào đọc và tranh luận tiếp. He he.

* * *

Đây là status vừa đăng hôm nay (24/8/2020) của anh Luong Le-Huy:

“Ngày 24/02/2020 tôi có viết một stt: “Có vẻ như vi khuẩn Corona Vũ Hán vừa cóp-pi được tính cách sát hại của SARS, lại sao chép được bản tính ủ lâu, nấp giỏi của vi khuẩn HIV và khả năng truyền bệnh dễ và nhanh của vi khuẩn cúm.”

Từ đó đến nay, một số chuyên viên hàng đầu thế giới về vi khuẩn, đã khám phá ra trong Coronavirus Vũ Hán có một phần chuỗi nhiễm sắc tố (genome sequences) của vi khuẩn Liệt Kháng (HIV). Gần đây nhất, vào ngày 4/08/2020, GS Giuseppe Tritto, một chuyên gia về virus, được quốc tế nể trọng đã cho xuất bản cuốn sách, trình bày nghiên cứu của ông về virus Vũ Hán, nhan đề tiếng Ý là:

CHINA COVID 19: LA CHIMERA CHE HA CAMBIATO IL MONDO (COVID 19 Tàu: Quái thú hai mình đã thay đổi thế giới).

Trong cuốn sách, GS. Tritto đã kể lại lịch sử của con vi khuẩn Vũ Hán, từ lúc bà “phụ nữ dơi” Shi Zhengli (tiếng Việt là Thạch Chính Lệ) khám phá ra nguồn gốc của vi khuẩn SARS – gây kinh hoàng thế giới vào năm 2003 – từ một loại dơi trước đây ít ai biết tới. Đó là chủng loại “dơi móng ngựa” (horseshoe bat) trú ngụ trong những hang động xa xôi hiểm trở thuộc tỉnh Vân Nam.

Sau cuộc khám phá đó, vào 2005, “tiến sĩ dơi” Thạch Chính Lệ đã thu thập nhiều mẫu vi khuẩn dơi, tập trung chúng tại một viện nghiên cứu coronavirus, thành lập tại Vũ Hán, chỉ riêng cho mục tiêu này. Mục tiêu đề ra là tìm thuốc chủng ngừa cho các bệnh dịch sinh ra bởi các loại coronavirus.

Ít nhất có hai nước trên thế giới đã giúp đỡ chương trình tìm thuốc chủng ngừa chống coronavirus về mặt kiến thức, kỹ thuật và tài chánh, đó là Pháp và Hoa Kỳ. Đặc biệt, nước Pháp đã giúp đỡ chương trình về mặt kỹ thuật xây phòng thí nghiệm bảo đảm an ninh cho các nghiên cứu về vi khuẩn nguy hiểm.

Thế nhưng, sau khi Pháp cung cấp cho chương trình những thông tin kỹ thuật, thì Trung quốc đã không cho phép người của Pháp bén mảng để phòng thì nghiệm Vũ Hán, từ lúc bắt đầy xây dựng cho đến sau này. Đối với người Mỹ cũng thế. Dưới thời TT Obama, Hoa Kỳ chỉ được phép cung cấp kiến thức khoa học, kỹ thuật lẫn tài chánh, nhưng hoàn toàn không tham gia vào công trình nghiên cứu. Cho đến ngày TQ công bố là nạn dịch do coronavirus gây ra ở thành phố Vũ Hán, Hoa Kỳ không biết chuyện gì đang xảy ra trong phòng thí nghiệm kín cổng cao tường ở Vũ Hán.

Trong cuốn sách, CHINA COVID 19: LA CHIMERA CHE HA CAMBIATO IL MONDO, GS, Tritto cho biết coronavirus Vũ Hán, nay có tên là Covid 19, là sự nối kết của ít nhất hai loại virus SARS và HIV, thành một chủng loại virus mới, cực kỳ mạnh để “tìm ra một thuốc ngừa mạnh”…

Một ngày đẹp trời, bộ chỉ huy quân đội Trung Quốc để ý đến những “thành quả” của viên nghiên cứu Vũ Hán, biến cơ sở này thành một bộ phận của quân đội Trung Quốc, dưới quyền quản trị của thiếu tướng Chen Wei… Từ đó, theo GS. Giuseppe Tritto, nhiệm vụ chính của Viện Nghiên cứu Vi khuẩn Vũ Hán là nghiên cứu và chế tạo vũ khí sinh học”.

Còn đây là link có liên quan đến GS. Giuseppe Tritto và cuốn sách CHINA COVID 19: LA CHIMERA CHE HA CAMBIATO IL MONDO: https://www.corona-stocks.com/renowned-eu-scientist-covid-…/?

Ai quan tâm thì mời đọc; ai muốn share cứ tự nhiên.

NGƯỜI NƯỚC HUỆ (@ Đà thành, Quảng Nam quốc)

Nguồn: TS. Trần Đức Anh Sơn

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10215154340646461&id=1670718810

Hiến pháp Việt Nam không cấm đa đảng

Hiến pháp Việt Nam không cấm đa đảng

Mời xem lại Điều 4.

On  26/08/2020

By  Trần Hà Linh

Ông Nguyễn Phú Trọng đặt tay lên Hiến pháp tuyên thệ nhậm chức chủ tịch nước, ngày 23/10/2018. Ảnh: VOV.

 Chuyện Việt Nam hiện nay không có chế độ đa đảng không nhất thiết đồng nghĩa với chuyện luật Việt Nam cấm đa đảng. Hai chuyện này hoàn toàn khác nhau.

Điều 4 nức danh của Hiến pháp Việt Nam hoàn toàn không cấm đa đảng. Ta hãy xem nó nói gì.

Điều 4.

  1. Đảng Cộng sản Việt Nam – Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạoNhà nước và xã hội.
  2. Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình.
  3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

Như vậy, điều 4 nói Đảng Cộng sản Việt Nam là “lực lượng lãnh đạo”, chứ không phải là lực lượng lãnh đạo duy nhất.

Và nếu Hiến pháp có nói Đảng Cộng sản là lực lượng lãnh đạo “duy nhất” (như trong Hiến pháp năm 1980) đi chăng nữa, thì điều đó cũng không có nghĩa là các đảng phái khác không được phép ra đời và tồn tại. Đảng Cộng sản muốn độc quyền lãnh đạo thì cứ độc quyền, còn chuyện các đảng khác được lập ra và hoạt động vẫn hợp hiến, miễn là họ không trở thành lãnh đạo.

Để chứng minh, ta có thể lấy thực tế tồn tại của Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội suốt từ trước Cách mạng Tháng Tám đến khi họ giải tán năm 1988. Họ đã tồn tại và hoạt động xuyên suốt qua các thời kỳ Hiến pháp 1946, 1959, và cả Hiến pháp 1980 kể trên, có chân trong Quốc hội, có người còn làm bộ trưởng (Dương Đức Hiền, Cù Huy Cận, Nghiêm Xuân Yêm, Vũ Đình Hòe…). Nếu như sự tồn tại của họ là phù hợp với bản Hiến pháp hà khắc nhất, độc đoán nhất, “xã hội chủ nghĩa” nhất là Hiến pháp 1980, thì không có lý do gì đến Hiến pháp 2013 lại thành phi pháp.

Hiến pháp nói nhà nước Việt Nam là nhà nước xã hội chủ nghĩa, nhưng không ở đâu nói nhà nước xã hội chủ nghĩa thì không được phép tồn tại đa đảng.

Dù Hiến pháp nói vậy, nhưng người Việt Nam vẫn có niềm tin rất vững chắc rằng lập đảng, hoạt động đảng phái đối lập ở Việt Nam là phạm pháp. Niềm tin vững chắc này có lẽ hình thành từ công tác tuyên truyền của Đảng Cộng sản, và được củng cố bằng hoạt động đàn áp các đảng đối lập ở Việt Nam trên thực tế. 

Nhưng trên hết, công dân được làm những gì pháp luật không cấm. Đó là nguyên tắc pháp lý bất di bất dịch. Theo nguyên tắc này thì ngay cả trong khuôn khổ Hiến pháp do Đảng Cộng sản lập ra, công dân Việt Nam vẫn có quyền lập đảng, vận động, tranh cử.

Đọc thêm:

Vì sao phải làm giả thẻ nhà báo?

Chuyện làm giấy tờ giả, bằng cấp giả ở Việt Nam được biết đến từ hàng chục năm qua. Riêng việc làm thẻ nhà báo giả lại xuất hiện thời gian gần đây. Vậy thẻ nhà báo có giá trị như thế nào mà lại có chuyện bị làm giả?

Vì sao phải làm giả thẻ nhà báo?
RFA.ORG
Vì sao phải làm giả thẻ nhà báo?

Câu chuyện cuộc đời: Ám ảnh

Câu chuyện cuộc đời: Ám ảnh

  • Kieu Duong

Thứ Tư, 26/08/2020

Bức ảnh này là một sự ám ảnh kỳ quặc đối với tôi bao năm qua.

Bức ảnh này là một sự ám ảnh kỳ quặc đối với tôi bao năm qua. Thời gian đó tôi ở Nhà Bè, sau này tách ra một phần thành quận 7.

Đó là thời gian gia đình tôi bốn người sống trong căn nhà lá ở đường số 10, xã Tân Quy Đông. Trước mặt nhà, cách một cái ao nhỏ là một cái đầm lúc nào cũng mênh mông nước. Rau muống mọc tự nhiên khắp nơi, loại rau muống cọng hơi cứng, màu đỏ. Thú thật chẳng bao giờ tôi dám hái vì chung quanh cái đầm đó toàn là… cầu tỏm. Những năm đó mưa ngập lụt cả một vùng quanh nơi tôi sống. Mỗi lần ra khỏi nhà là cả một vấn đề: quần xắn lên cao, giày dép bỏ lên xe, đẩy xe ra khỏi vùng nước lúp xúp.

Năm đó, tôi phải ở nhà chăm sóc má chồng tôi và đứa con gái nhỏ mới mười tháng tuổi. Ông xã tôi lúc đó đang làm báo PL cùng lúc cộng tác với báo TT.

Trong một lần đi làm, ông xã bị xe tông trúng mắt cá, phải nằm một chỗ. Má chồng bệnh, con còn nhỏ, giờ chồng không đi làm được. Hàng ngày tôi phải vừa lo việc nhà vừa chăm sóc mẹ chồng, chồng và con gái nhỏ.

Đến khi tôi thấy ông xã bớt đau nhức, tôi nói ổng viết bài, tôi sẽ mang đến báo gửi, và nhận tiền nhuận bút để xoay sở việc sinh nhai.

Một buổi sáng tôi chạy gửi bài sớm. Lúc trở về ngang cầu Khánh Hội cũ, tôi đã nhìn thấy bà cụ bán rau (ảnh đính kèm, bức ảnh này tình cờ tôi thấy trên mạng, giật mình đó đúng là bà cụ tôi vẫn gặp!). Đôi gióng được làm bằng sợi kẽm to với chiếc đòn gánh to đặt bên lối đi dành cho người đi bộ.

Nhìn dáng bà ngồi, chiếc lưng cong như không thể cong hơn được nữa làm tôi nhớ tới bà ngoại tôi cũng lưng còng như vậy, nhưng lúc ngoại già vẫn có con cháu lo lắng, chăm sóc. Tôi tự hỏi con cháu bà đâu, sao để bà gồng gánh đi bán rau, những mớ rau đó chắc cũng do chính bà cắt hái từ ao quanh nhà bà.

Hai chiếc thau nhôm đặt lọt thỏm trong chiếc gióng với vài bó rau. Bà ngồi đó im lặng không nói gì, chỉ nhờ vào lòng hảo tâm của người qua đường mua giúp mấy mớ rau. Bà ngồi trên cầu như một bức tượng đài về nỗi thống khổ của con người.

Từ đó về sau, mỗi lần đi ngang qua cầu Khánh Hội, tôi hay đưa mắt nhìn, tìm kiếm bà dù không biết để làm gì.

Tôi không thể mua rau, vì chỗ tôi ở ngập nước rau mọc tùm lum tôi còn không hái. Tôi cũng không thể giúp gì được vì tôi cũng đang lâm vào cảnh khốn khó. Tôi phải tự lo, chẳng kêu gào ai giúp đỡ cả. Lúc nào cũng vội vội vàng vàng về nhà, nơi đó có ba con người đang chờ tôi về.

Gần hai tháng sau, ông xã tôi mới tự đi xe, đi làm lại. Tôi ít ra ngoài hẳn…

Đến lúc có dịp đi thì không thấy bà cụ bán rau bên cầu Khánh Hội, nghe nói bà cụ đã qua đời. Tôi thoáng bâng khuâng, nhớ bà, nhớ những mảnh đời bất hạnh khác như ông đạp xích lô già hơn bảy mươi gầy tong teo vẫn phải oằn lưng chở người kiếm sống, rồi nhớ lại trước đây có lần tôi nhờ người chở hàng cho chủ, lúc lên dốc cầu tôi phải xuống xe đẩy phụ xe qua dốc cầu…

Rồi tôi nhớ về hoàn cảnh của mình, tôi bỗng trở nên “sến” khi nhớ đến câu hát trong bài bolero Thói đời: “Đường thương đau đầy ải nhân gian, ai chưa qua chưa phải là người…”.

Bao con người khốn khổ mà tôi gặp có phải là người không? Hình ảnh bà cụ ngồi bên thành cầu Khánh Hội theo tôi cả cuộc đời, như một nỗi day dứt về sự dửng dưng của con người với nhau.

Đăng lại từ Facebook Kieu Duong và Fanpage Dấu Quê

SỐNG TIẾT ĐỘ BIẾT KIỀM HÃM THÂN XÁC, BIẾT CHIA SẺ ĐỂ CÓ ĐƯỢC NƯỚC TRỜI


SỐNG TIẾT ĐỘ BIẾT KIỀM HÃM THÂN XÁC

BIẾT CHIA SẺ ĐỂ CÓ ĐƯỢC NƯỚC TRỜI

Tuyết Mai

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Con người chúng con từ xưa đến nay nếu cho sống Tự do quá thì thành ra trác táng, lêu lổng, không theo một nguyên tắc hay luật lệ nào cả và thường cho kết quả dẫn đến bi thảm, bệnh tật, và chết tức tưởi. Do đó nếu chúng con có được Tự Do và biết cách sống tương đối thì tất cả đều được thoải mái nhất là cái Tự Do của mình không được dẫm lên Tự Do của người khác.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Ở ngoài xã hội thì thông thường ai ai cũng phải tôn trọng Pháp Luật và phải tuân theo cách triệt để, nếu không thì tất cả mọi nơi trong Nước sẽ nổi loạn và bất an. Câu “Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” ai cũng hiểu được câu nói ấy nhưng nếu “Tề gia” không xong thì “Trị Nước” làm sao đặng được?. Chỉ trong gia đình có bấy nhiêu người mà hằng ngày đã có bao nhiêu chuyện xung khắc, bao nhiêu nạn giải không có được một ngày bình yên.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Ước mong những người có cuộc sống khá giả như hàng triệu phú, tỷ phú họ luôn là người biết kính sợ Thiên Chúa và có lòng bác ái. Biết kiềm hãm bản thân thì ắt họ sẽ được Nước Trời cách không khó, phải không thưa Mẹ Maria ơi!. Còn với người thường dân thì hiểu rằng ai được Chúa ban cho có thì chỉ mong cho có được hằng ngày dùng đủ, có phương tiện để sống và để giúp đỡ cho những người bất hạnh sống ở chung quanh.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Xin giúp chúng con ngày nào còn sống ở trần gian này nếu có cơ hội thì nên cho người lời an ủi, lời khuyến khích lẫn nhau nhất là cha mẹ cần lắm để khuyến khích con cái. Có thế thì xã hội sẽ nên tốt lành hơn. Có thế thì nhiều người có được sự an ủi, chịu đựng và chấp nhận dù tình huống có trở nên xấu trong hiện tại hay sẽ có ở trước mặt.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Còn điều kiện để được vào Nước Trời thì có phải Thiên Chúa còn cho con người một thứ Tự Do trên cả sự Tự Do của mọi dân nước trên thế giới. Người đã hằng ban cho chúng con một thứ Tự Do mà chỉ đòi hỏi chính từng người học biết để kiềm hãm sự Tự Do của chính mình?. Người là Thiên Chúa Đấng quyền năng vô cùng ấy vậy mà Người đã không trói buộc ai phải biến thành một Nô Lệ trước một Thiên Chúa vô cùng uy nghi và đầy quyền phép.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Người vô thần đã lên tiếng cho rằng Thiên Chúa Người đã cố tình làm ra những thiên tai để giết chết biết bao nhiêu con người trần gian tội lỗi. Nhưng lý do là có nhiều tài phiệt giàu có nhất nhì thế giới đã mua chuộc được những người lãnh đạo quốc gia cố chấp nói rằng nguồn thiên nhiên không bị thương tổn hay không bị nhiễm chất độc hại do con người thải ra. Chỉ buồn cho những người nghèo khổ, thấp cổ, bé miệng.

— Lạy Mẹ Maria thân thương!
Rất yêu dấu của chúng con! Trong tâm tình cố gắng sống một cuộc đời lành mạnh xin Mẹ Maria giúp hết thảy chúng con biết chọn Chúa để được hằng ngày dùng đủ. Để có được hạnh phúc trong gia đình là được sống bên vợ, chồng và con cái …. Luôn biết sống yêu thương, quan tâm và lo lắng cho nhau. Mà đáng lý ra ai có gia đình cũng cần phải có được.

— Quả con người chúng con sống phức tạp quá! Khi còn là độc thân thì hằng ngày cầu nguyện cùng Chúa để xin cho có được một mái ấm gia đình …. Nhưng khi có rồi thì lại hướng ngoại và làm cho cái mái ấm gia đình nó trở thành tan nát và biến thành cái Hỏa Ngục. Dẫu biết rằng “Nhân vô thập toàn” nhưng không có nghĩa người thì trước sau như một, còn người thì có lòng dạ thay đổi là sao?.

— Do đó thật không khó cho chúng con thấy được khoảng cách bao xa giữa Nước Trời và Hỏa Ngục? Chúng con cần phải nhớ là Thiên Chúa ban cho từng người có Tự Do để chọn Chúa hay không chọn Chúa. Nên có nhất quyết chọn cuộc sống dù có thiếu đi một chút, cố gắng hơn một chút, hy sinh thêm một chút, nhường nhịn thêm một chút để gia đình có được thuận hòa. Có được gương tốt để con cái chúng học bắt chước theo.

— Thì Thiên Đàng đâu còn bao xa nữa phải không thưa Mẹ Maria yêu dấu của chúng con ơi!!! Amen.

Y tá con của Chúa,
Tuyết Mai
25 tháng 8, 2020