Những gói hạt giống bí ẩn được gửi từ China…

Image may contain: one or more people and closeup
Chau Nguyen Thi

Những gói hạt giống bí ẩn được gửi từ China đến các bang của Mỹ gần đây, là một dạng bom sinh học -Bioterrorism. Chúng có thể gây phỏng da khi chạm vào và chứa nhiều chất độc. Chính phủ lưu ý người dân khi nhận được gói hạt giống không được mở bao bì, không được bỏ thùng rác mà phải báo cho cảnh sát để thu hồi.

Từ fb Le Van Quy

Nhà nghiên cứu Trung Quốc nhận tội đánh cắp bí mật từ bệnh viện nhi đồng Mỹ

Nguyễn Hữu Vinh

“Trong 10 năm làm việc tại bệnh viện, Chen đã đánh cắp bí mật thương mại từ đơn vị này và chuyển chúng sang Trung Quốc sau khi nhận được các khoản thanh toán từ chính phủ Trung Quốc” – ông David M. DeVillers, lãnh đạo Cơ quan Tư pháp Mỹ tại TP Columbus, cho biết.

Chồng bị cáo Chen là Yu Zhou cũng bị xem là đồng phạm. Ông ta đã làm việc 10 năm trong các phòng thí nghiệm nghiên cứu y tế chuyên biệt tại viện nghiên cứu thuộc Bệnh viện Nhi đồng Nationwide. Bị cáo Zhou làm việc ở đó từ năm 2007 đến 2017, trong khi Chen được tuyển dụng từ 2008 đến 2018.”

Người lao động/ American Military News 02-08-2020 – 11:27 AM| (NLĐO) – Một nhà nghiên cứu Trung Quốc đã thừa nhận tại tòa án liên bang Mỹ tội đánh cắp bí mật thương mại khoa học vì lợi …

CÔ GÁI BÁN (DON)

Chau Nguyen Thi
CÔ GÁI BÁN (DON)

Đến định cư tại miền Bắc California Hoa Kỳ hơn nửa năm, bỗng một hôm, tôi nhận được cú điện thoại của Thung từ Texas gọi qua. Thung là bạn học, cũng là chiến hữu của tôi ngày xưa. Hắn đề nghị gởi vé máy bay mời tôi qua Houston chơi. Nhân tiện thăm viếng khu vực dễ làm ăn và giá nhà cửa cũng dễ thở hơn nhiều so với San Jose. Tôi đồng ý. Một tuần lễ sau, một vé máy bay và một cái check 300 Mỹ kim trong bì thư gởi đến. Đây là một món quà khá hậu hỉ ở đất lạ quê người. Ba ngày sau, tôi lên máy bay của hãng Continental Airlines đi Texas. Bay suốt bốn tiếng đồng hồ, chiếc Boeing mới hạ cánh xuống phi trường Houston. Thung đón tôi tại lối ra của khu hành khách. Lần gặp nhau cuối cùng ở quê nhà vào năm 1973, tại Đại Học CTCT Đà Lạt. Ngày ấy, trông hắn rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng mà hôm nay, sau mười sáu năm định cư tại Mỹ, hắn hoàn toàn lột xác. Nước da trắng hồng đỏ au, cái bụng căng tròn, dáng người bệ vệ trông “rất ông chủ”. Mà chủ thực. Thung làm chủ cái chợ bán đồ biển. Vợ và con quản lý còn Thung lo chạy vòng ngoài.

Ngày hôm sau Thung đưa tôi đến thăm cơ sở làm ăn của gia đình. Nào phòng mạch nha sĩ của đứa con trai đầu lòng, phòng dịch vụ về bảo hiểm của đứa con gái. Sau đó Thung mời tôi đi ăn trưa.

Nhà hàng có tên Cổ Lũy Restaurant tọa lạc tại khu sầm uất nhất của người Việt và Hoa tại thành phố Houston. Vào giờ xế trưa, nhà hàng vắng khách nên chúng tôi chọn chiếc bàn đặt gần quầy thu tiền. Người bồi bàn trao cho chúng tôi bản thực đơn. Cái tên Cổ Lũy nghe quen thân quá. Tôi nghĩ, có lẽ chủ nhà hàng là người Quảng Ngãi. Bởi Cổ Lũy là tên một cửa biển từ hai dòng sông Trà Khúc và Sông Vệ nhập vào. Nơi đây thuyền bè tấp nập ra vào bến tàu Phú Thọ. Trong tờ thực đơn có món “Hến xúc bánh tráng”. Nhìn thấy hến mình lại nhớ đến món don. Chẳng cần xem tiếp tờ thực đơn, tôi gọi ngay một tô don. Cô bồi bàn giọng miền Nam nhìn tôi ngạc nhiên hỏi:

– Don là món gì vậy, nghe lạ quá hỡ ông? Thực đơn nhà hàng này không có món đó.

– Cái món “Hến xúc bánh tráng” trong thực đơn có ghi, tại sao lại không có món don ?

Tôi vừa cự nự (kiểu Quảng Ngãi hay co) vừa chỉ cho cô chạy bàn cái món ruột hến, rồi tiếp:

– Nếu không có don thì cho tôi cái món số 15 này.

Cô gái bồi bàn đi vào bếp. Ngay sau đó, một phụ nữ đứng tuổi ăn mặc sang trọng từ quầy thu tiền đi thẳng đến bàn chúng tôi. Bà có mái tóc ngắn làm nổi bật khuôn mặt trái soan đầy đặn với làn da trắng mịn. Thung khều chân tôi nói nhỏ : “Bà chủ”

– Chào hai anh. Người đàn bà nở nụ cười thân thiện.

– Chào bà chủ, Thung đáp lễ.

– Vị nào thích món don ? bà chủ tươi cười hỏi.

– Thưa bà, tôi ạ.

– Xin lỗi, anh người quê Quảng Ngãi ?

– Tại sao bà biết ?

– Tôi chỉ đoán thôi, bởi vì chỉ có dân sống tại Quảng Ngãi mới thấy thích thú món don. Thế bà cũng là người Quảng Ngãi, đúng không?

– Anh nghĩ sao mà đoán ra thế?

– Chỉ nhìn cái tên hiệu Cổ Lũy của nhà hàng là biết ngay.

– Nầy ông anh, trước kia ở Quảng Ngãi, anh sống ở huyện nào vậy?

– Tôi ở thị xã, trên đường Quang Trung.
Ngã Tư Chính Quảng Ngãi

Người đàn bà nhìn tôi một chặp lâu rồi quay vào bên trong nhà hàng. Lát sau, món ăn được bưng ra. Một tô bún chả cá cho Thung và một dĩa ruột hến xúc bánh tráng cho tôi. Lâu lắm rồi tôi mới nghe lại mùi hến. Hến ở quê nhà ruột nhỏ, dai và thơm. Còn hến đóng hộp nhập cảng con lớn, mềm lại mất hết mùi vị. Ngày xưa, mỗi lần đi Huế, tôi nhất định phải ăn cho được một lần cơm hến. Đi đâu xa trở về Quảng Ngãi, tôi không thể nào quên ăn một bữa don cho đã cơn ghiền.

Cô bồi bàn bưng hai ly nước cam vắt đến bàn chúng tôi nói của bà chủ mời, có kèm theo một tấm danh thiếp trao cho tôi. Mặt sau danh thiếp là chữ viết của bà chủ nhà hàng mời riêng tôi đến nhà vào chiều Thứ Bảy. Đặc biệt, bà khoản đãi món don do bà nấu. Phần dưới là số phone và địa chỉ nhà riêng. Trên đường về, tôi hỏi Thung:

– Cậu nghĩ sao cái trường hợp lạ lùng này ?

– Ở quê người, nhớ cố hương, gặp người Việt đã mừng rồi huống chi lại là đồng hương Quảng Ngãi. Bà ấy mời cậu đến nhà có lẽ để hỏi thăm tin tức bà con ở quê nhà. Cứ nhìn dáng dấp bà ấy với cái cơ ngơi nầy là cậu hiểu ngay bà ta là dân trụ ở đây khá lâu. Biết đâu cơ may đem đến cho cậu công ăn việc làm ở thành phố này. Bạn tôi suy luận như thế. Riêng tôi, vì lạ đất lạ người nên có phần bồn chồn, áy náy.

hến xúc bánh tráng

Hương vị của món hến xúc bánh tráng làm tôi nhớ đến kỷ niệm ngày mới lớn nơi quê nhà. Tôi từ trên quê xuống tỉnh học, ở trọ nhà người chị thứ Tư trên đường Quang Trung Thị xã Quảng Ngãi. Anh chị dành cho tôi căn phòng trên căn gác lửng. Có ban-công nhô ra làm mái hiên cho tầng dưới. Thông thường mỗi sáng, tôi thức dậy học bài rất sớm. Đường phố vẫn còn sương mù vướng mắc đó đây. Hàng cây bên đường trĩu nặng những hạt sương khuya, dấu kín bóng đêm trong vòm lá sum sê. Khi chân trời vừa rựng đỏ khuất sau hàng tre hướng Đông, là tiếng rao hàng ăn buổi sáng bắt đầu râm ran trước đường nhựa. Nào xôi, bánh bột lọc, cháo gà, bánh canh, bánh mì… đủ các loại hàng ăn vặt, và cũng đủ các loại âm thanh. Tiếng trầm, tiếng bổng, tiếng hơi khàn, giọng Huế, giọng Bắc, giọng Nam… Duy có tiếng rao: “Ai ăn don ho..o..o.. ông” là khiến tôi để ý. Tiếng “ho..o..o..ông” sau cùng kéo dài không đủ hơi chứng tỏ người rao hàng không phải giọng của người đứng tuổi. Tiếng rao nghe lánh lót như chim non mới tập hót, âm điệu ngây thơ rời rạc. Tôi ngồi học mà vẫn để ý đến tiếng rao bán don vang lên trước nhà. Tiếng rao như bị sương lạnh buổi sáng sớm làm đông lại không thoát ra được, nó nhỏ dần, nhỏ dần rồi hút mất ngoài xa.

Một hôm, tôi đang đứng tập mấy động tác hít thở trên ban-công, chợt tiếng rao “Ai ăn don ho..o..ông” quen thuộc vang lên phía dưới đường. Tôi vạch bức mành nhìn xuống thấy một người con gái mặc chiếc áo bà ba trắng thân hình mỏng mảnh với gánh don trên vai.

“Ê don”, tôi gọi cô nàng đứng lại rồi vộï vàng xuống thang gác.

Gánh don đã được đặt trước hiên nhà, nàng đứng đó chờ tôi mở cửa.

– Anh ăn don? Nàng hỏi khi tôi nhẹ nhàng lách mình qua cánh cửa sắt. Là một cô bé ước chừng mười mười bốn, mười lăm. Mái tóc vừa chấm vai che một bên khuôn mặt trái soan còn măng tơ. Tôi nhìn vào ngực cô bé, đôi nhũ hoa hồng hồng như hai núm quả cau nhú bên trong làn vải mỏng không áo lót, khiến cô bé cúi mặt thẹn thùng. Bạn học của tôi, những cô nữ sinh cùng cỡ tuổi đã bắt đầu chưng diện se sua, áo ngoài áo trong, phần trên phần dưới đủ cả, không khác chi người lớn. Còn cô bé, với chiếc quần đen, áo bà ba trắng mộc mạc nổi bật nét đẹp của người con gái chân quê.

– Anh ăn don?

Cô bé nhắc lại lần nữa, tôi sực tỉnh trả lời :

– Không ăn don, kêu cô lại làm gì?

Cô bé chợt hiểu nở miệng cười chữa thẹn khoe hàm răng trắng đều như những hạt bắp nếp. Nụ cười hồn nhiên khiến người đối diện cũng thấy lòng dạt dào, xao xuyến. Cô bé hai tay thoăn thoắt múc don. Mùi don thơm nồng pha chút hương biển từ ui don bay lên ngào ngạt. Cô bé trao cho tôi tô don còn bốc hơi cùng với chiếc bánh tráng nướng và hai trái ớt xiêm tươi xanh. Ăn don đâu cần phải bàn ghế. Tôi đặt bát don xuống nền xi măng, bẻ bánh tráng bỏ vào tô giằm luôn hai trái ớt. Nước don ngọt và béo. Cái ngọt độc đáo không phải vị ngọt của thịt, cá mà vị ngọt rất đậm đà hương vị quê hương. Lại thêm vị nồng cay của ớt, mùi thơm của bánh tráng nướng nó quyện vào lưỡi, ngấm vào chân răng, kích thích tận cùng tế bào vị giác. Nước don nuốt tới đâu ấm tới đó. Trời lạnh mà ta ăn don vào buổi sáng thì mới thưởng thức được hết cái thú ăn don ở quê nhà. Miếng don cuối cùng để lại trong miệng, trong cổ của ta vị ngọt ngọt, cay cay, nồng nồng, béo béo quyến rũ lạ kỳ. Nó khiến người ăn don không muốn dừng ở tô thứ nhất.

Tôi ăn ngon lành. Miệng hít hà vì ớt cay. Cái lưỡi tê tê mùi cay nồng của loại ớt xiêm vô cùng hấp dẫn làm cho nước mắt nước mũi tuôn ra. Nhìn cách ăn rất thật tình của tôi, cô bé cứ che miệng cười. Một tô, hai tô rồi ba tô. Cô bé trợn trừng đôi mắt, đôi mắt bồ câu đen lay láy. Cô kêu lên :

– Coi chừng bể bụng đó, anh Hai !

Ô, lần đầu tiên tôi được một người con gái gọi bằng anh. Anh Hai. Mười sáu tuổi, học lớp đệ Tứ rồi đấy nhé. Thế mà cha mẹ, anh chị cứ gọi tôi là Út Đẹt. Mẹ tôi thường nhắc chuyện hồi tôi còn nhỏ. Đã bốn, năm tuổi rồi mà vẫn còn bú và ăn cháo. Các bà chị tôi chế nhạo hoài mỗi lần tôi ôm vú mẹ. Chị Hai tôi hay trách mẹ tôi nhiều nhất :

– Mẹ ơi, mẹ cưng chiều nó quá làm sao nó thành người lớn. Mẹ tôi cười, nhỏ nhẹ bảo :

– Các chị lớn cả rồi còn em nó út ít mà”. Chị tôi bực mình bảo:

– Chừng đó tuổi mà chưa chịu dứt sữa. Chẳng lẽ đến khi đi học, mẹ phải mang vú đến trường cho Út sao?

Chị Hai nói xong bỏ đi. Mẹ vò đầu tôi, tóc còn ướt nhẹp mồ hôi, âu yếm :

– Giàu út ăn, khó út chịu, Mẹ có sữa con nhờ.

Cái hòn đá bàn dưới bến sông, nơi để giặt áo quần là chỗ ngủ của tôi trong những buổi trưa hè. Nền nhà lót gạch trước bàn thờ là giường ngủ của tôi trong những đêm nóng bức. Các chị tôi thường hay đùa cợt:

– Thằng Út cứ ăn chay nằm đất kiểu nầy, lớn lên nó trở thành thầy chùa là cái chắc.
học sinh

Tôi là đứa con thứ bảy trong gia đình. Những tá điền, người làm cho cha mẹ tôi đều gọi tôi là cậu Bảy Út. Thế mà bác Tám Đang ở xóm dưới dám đặt cho tôi biệt danh “Bảy Thưa” chỉ vì mấy cái răng cửa của tôi mọc hơi sưa một chút. Cái thân hình của tôi hồi đó mỏng như thân con nhái bén. Da dẻ sần sùi khô khốc bởi suốt ngày cứ để lưng trần chạy ngoài nắng. Mỗi lần bạn bè rủ tôi đá banh trên ruộng lúa mới cắt, chúng nó cứ la oang oang cái tên “Bảy Thưa” nghe chẳng đẹp tý nào ấy:

– Ê, Bảy Thưa đưa banh qua cho tao. Nào, Bảy Thưa banh đây sút vào…

Tức lắm, tôi bèn ra một điều kiện:

– Nếu bọn bay còn gọi cái tên “Bảy Thưa” nữa là tao bỏ chơi. Nhóm thằng Thới xóm Thọ Đông đang chiêu dụ tao đó. Liệu hồn!…

– Nầy cô bé, sao không múc tiếp một tô nữa?

– Anh à, em chưa hề thấy người nào ăn đến ba tô don mà còn kêu thêm nữa, ăn no quá mất ngon, thôi để ngày mai nghe anh,

Tiếng “nghe anh” của cô bé sao mà êm đềm quá, ngọt ngào quá. Bỗng nhiên tim tôi đập rộn ràng. Tôi muốn hỏi tên cô bé nhưng cứ ngại ngùng, đành phải móc tiền ra trả. Cô bé đi rồi, tiếng rao “Ai ăn don ho..o..ông” đã văng vẳng ngoài xa mà tôi vẫn còn đứng nhìn theo thẫn thờ. Sáng hôm sau, cô bé cất tiếng rao hàng rồi đặt gánh don trước hiên nhà chờ đợi. Tôi lại vội vàng mở cửa :

– Nầy, đằng ấy tên gì vậy ?

– Em tên Thuyền

Cô bé trả rồi dạn dĩ nhìn tôi hỏi:

-Thế còn tên anh ?”

– Hạo. Hạo, cái tên lạ quá ! Cô bé nhắc lại tên tôi rồi cười bẽn lẽn. Đôi tay Thuyền múc don lẹ làng, vén khéo không hề rơi rớt. Tôi để ý lần này, cô bé đem theo một cái tô cỡ lớn hơn, khác hẳn với những cái tô khác chồng trên miệng ui. Cô tự ý bẻ bánh tráng cho vào tô trước khi đổ don vào. Vừa làm cô bé vừa giải thích :

– Làm thế nầy don còn giữ được độ nóng, và hương don không bị loãng.

Cô bé trao tô don cho tôi, vô tình tôi đặt bàn tay chạm phải tay nàng. Bé cúi mặt thẹn thùng khiến hai tai nàng rựng đỏ, Thuyền bảo :

– Mỗi sáng anh ăn hai tô nầy là đủ rồi.

Từ đó, sáng nào tôi cũng ăn don của cô bé Thuyền. Thỉnh thoảng chị tôi mua ốc don tươi về nấu. Thông thường chị thêm vào nồi don cả thịt bằm, tóp mỡ, nhưng tôi ăn một cách lơ đãng chẳng thấy hấp dẫn tý nào. Chị tôi chế giễu :

– Thằng Út nó đâu có mê don, chỉ mê con nhỏ bán don.

Có lần tôi cố tình giữ bàn tay Thuyền bên dưới tô don, cô bé cứ để nguyên nhìn tôi với ánh mắt long lanh tình tứ.

Chặp lâu sau, nàng rút tay về hối thúc:

– Người ta thấy kìa, ăn đi kẻo nguội.

Thế là suốt mùa don, cô bé Thuyền ít có buổi sáng nào vắng mặt. Ăn hoài tôi đâm ghiền. Ngày nào Thuyền không đến là suốt ngày đó tôi thấy trống vắng lạ thường. Tôi nhớ hương vị của don, tôi nhớ khuôn mặt của Thuyền. Suốt ba tháng hè tôi không về quê lấy cớ học bài thi. Có lẽ nhờ ăn don mà thân thể tôi đẫy đà. Da dẻ tôi thêm hồng hào trắng mịn. Bà chị tôi phát giác sự “thay da đổi thịt” của thằng em út. Chị chế nhạo: “Nghèo nghèo, nợ nợ kiếm cô vợ bán don. Mai sau có chết cũng còn cặp ui”.

Năm đó tôi đậu bằng Trung Hoc Đệ Nhất Cấp, cha mẹ tôi cho tôi theo người anh họ vào Sài Gòn tiếp tục học. Tôi từ biệt Quảng Ngãi mà nghe lòng mình buồn tê tái. Tôi ra đi lúc trời chớm Thu, những cơn mưa đầu mùa đã làm cho nước sông dâng cao. Tôi còn nhớ lời Thuyền dặn: “Khi nào nước sông dâng cao thì don không còn nữa. Chừng ấy em sẽ không còn dịp gặp anh, chỉ còn biết hẹn anh vào mùa don tới đầu tháng Hai âm lịch”.

Biết như thế nhưng sáng nào tôi cũng trông tiếng rao của Thuyền. Tôi mong gặp nàng để nói lời từ biệt. Giờ phút chót ngồi trên xe đò mà tôi vẫn dõi mắt đợi chờ, hy vọng Thuyền xuất hiện. Khi xe chuyển bánh, mẹ và chị tôi mắt rưng rưng lệ nắm tay tôi từ giã. Tôi không cầm được xúc động đã òa khóc. Lần đầu tiên tôi xa mẹ xa chị, xa gia đình cách gần ngàn cây số. Tôi cảm thấy nỗi cô đơn như đè nặng lên lồng ngực mình. Tôi thương mẹ, thương chị. Nhưng tình của tôi đối với Thuyền vừa nồng nàn vừa xót xa. Tôi xót thương vì cuộc sống của nàng quá lam lũ. Tuổi vừa lên ba, cha Thuyền đã tử nạn theo tàu đánh cá ngoài khơi khi bị cơn bão bất ngờ ập tới. Mồ côi cha, mẹ ở vậy nuôi Thuyền ăn học hết bậc Tiểu học. Mới chừng ấy tuổi mà phải từ giã ghế nhà trường, lăn lộn vào trường đời. Mẹ nấu don, Thuyền gánh bán dạo hàng ngày đi về trên mười cây số.

* * *

Những đêm đầu tiên ở Sài Gòn, tôi nhớ day dứt nụ cười rạng rỡ của Thuyền. Nhớ đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng run run trong bàn tay tôi. Nhớ đến hương vị thơm lừng của tô don với chất béo của ruột don trộn mùi cay nồng của ớt, mùi bánh tráng nướng, mùi hành lá tươi. Nó tổng hợp thành hương vị không có món ăn nào so sánh được. Don Quảng Ngãi chiếm lĩnh cương vị độc tôn đối với người dân Quảng Ngãi bởi nó là món ăn quê hương. Và đối với riêng tôi có pha cả mùi hương con gái của Thuyền.
mỏ than lộ thiên

Xa nơi chôn nhau cắt rún lần đầu, tôi nhớ nhất là những chuyến đi chơi với bạn bè trên núi Thiên Ấn. Sau một hồi leo giốc mệt bở hơi tai, khát nước khô cả cổ chỉ cần uống mấy ngụm nước giếng của nhà chùa là cơn mệt cùng mồ hôi tan đi hết. Có người bảo đó là nước của Tiên Phật độ trì. Một truyền thuyết kể rằng có một vị sư đến đào giếng này suốt cả năm trời, khi giếng có nước thì vị sư ấy biến mất. Ngôi chùa Thiên Ấn tọa lạc trên đỉnh núi có mặt bằng vuông vức, cao hơn mặt nước biển trên trăm mét, nhưng nước giếng trong và ngọt cung cấp cho chùa không bao giờ cạn. Quả là điều rất hiếm. Đây là “Đệ nhất thắng cảnh” của quê nhà có tên là “Thiên Ấn Niêm Hà” do quan Tuần Vũ Nguyễn Cư Trinh đặt tên trong mười hai bài thơ Đường Luật. Mỗi bài ca ngợi một thắng cảnh của tỉnh Quảng Ngãi. Đứng trên đỉnh núi nhìn bao quát ta thấy dòng sông Trà Khúc óng ánh bạc uốn mình theo những lũy tre xanh đến tận cùng cửa Cổ Lũy trước khi nhập vào biển Đông. Nơi đây ta có thể thưởng ngoạn thêm “Đệ nhị Thắng cảnh” của quê hương, đó là “Cổ Lũy Cô Thôn” nằm im lìm nơi cửa biển, nước bủa mênh mông. Nhìn chệch qua bên trái là mũi Ba-Tâng-Gâng phơi mình với sóng bão đại dương. Để hồn trải rộng đến cuối chân trời, ta có cảm tưởng như người được thoát tục về nơi tiên cảnh. Kẻ nào có tham vọng, mang ý đồ đen tối mà đối diện với cảnh sắc nầy, trong thoáng chốc cũng tạm thời quên đi.

Vào những ngày sắp nghỉ Hè, tôi nhận được thư của chị tôi : “…Đầu mùa don năm nầy, con bé bán don trở lại. Sáng nào nó cũng đặt gánh don trước cửa nhà chị. Lâu lâu nó rao lên “Ai ăn don hông” rồi đứng đó đợi chờ. Người ta không biết nó đợi chờ ai, nhưng chị, thì chị đoán biết. Thời gian kéo dài cả tháng trời, chị thấy tội nghiệp nên thỉnh thoảng kêu don của nó cho cả nhà ăn buổi sáng. Đôi mắt nó thật buồn, cứ lén nhìn sâu vào trong nhà mà không dám hỏi. Một hôm, cầm lòng không được, chị cho nó biết là em vào Sài Gòn học đã gần một năm. Sau đó chị không còn thấy con bé bán don trên con đường nầy nữa…”

Đêm đó tôi nằm mơ nghe thấy tiếng rao: “Ai ăn don ho..o..ông” như tiếng chim cuốc lẻ đôi khắc khoải gào khan suốt mùa Hè thương nhớ rồi cuối cùng chết khô theo con trống, chung tình. Thuyền ơi, hãy tha thứ cho tôi. Những rạo rực tình yêu đầu đời đã làm cho con tim em phải se thắt vì phân ly.

Rồi thời gian trôi qua, ba năm miệt mài đèn sách đã giúp tôi quên hình ảnh cô gái bán don ngày nào. Sau khi lấy xong bằng Tú Tài toàn phần, tôi về thăm Quảng Ngãi. Vào buổị sáng, tôi dậy sớm cùng chị tôi chuẩn bị về quê thăm cha mẹ. Đang xếp áo quần vào va-li chợt tôi nghe tiếng rao “Ai ăn don ho..o..ông”. Tôi vội vàng chạy ra ban-công gọi :

– Ê ! Cô bán don.

Tôi nhanh chân xuống thang gác mở cửa. Cô bán don đứng đợi dưới mái hiên nhà. Thoáng nhìn, tôi tưởng một thiếu phụ nào khác không phải Thuyền. Nhưng không, làm sao tôi nhầm lẫn được. Âm thanh tiếng rao của Thuyền như mọc rễ trong ký ức của tôi. Cũng thân hình mảnh khảnh đó nhưng cao hơn và già dặn hơn. Chính là Thuyền của ba năm về trước.Tôi hỏi:

Thuyền phải không? Nàng nhìn tôi đăm đăm, rồi những giọt nước mắt lăn tròn trên má. Tôi thấy loáng thoáng trên ngực áo nàng vết ố của những giọt sữa đã khô. Đứng sát vào Thuyền, tôi đặt tay lên vai nàng bảo:

– Em để gánh xuống đây, múc don cho anh ăn nhé.

– Không. Don em đã cuối mùa, gặp luồng nước bạc (nước lụt), em không bán cho anh đâu.

Nói xong, nàng đưa tay áo quệt nước mắt, trở gánh quay lại con đường cũ. Tôi đứng nhìn theo nàng mà nghe hồn trĩu nặng. Tôi cố lắng nghe tiếng rao “ai ăn don ho..o..ông” lần cuối cùng của Thuyền lẫn lộn với tiếng rao hàng khác nhưng tuyệt nhiên im lặng, chỉ còn sót lại hương don thoảng bay trong gió.

* * *

Chiều Thứ Bảy, Thung bỏ tôi trước căn nhà số 28… trên đường White Forge thành phố Sugarland. Căn nhà lầu ở khu mới xây khá đồ sộ. Vách tường áp gạch màu nâu đỏ trông thật mát mắt. Tôi đứng tần ngần một hồi lâu mới bấm chuông. Người phụ nữ ở quán Cổ Lũy hôm trước mở cửa, gục đầu chào rồi mời tôi vào khu phòng khách trang hoàng lộng lẫy. Bộ sô-pha da màu vàng nhạt choán cả một góc phòng. Chiếc TV cỡ lớn cùng dàn karaoke với hệ thống âm thanh chiếm trọn góc phòng đối diện. Bà chủ rót trà :

– Mời anh dùng nước, nàng trao tôi tách nước rồi tự giới thiệu:

– Tôi tên là Mary, chồng tôi là người Mỹ đưa tôi sang đây từ năm 1972. Xa quê mình lâu quá, nay gặp người đồng hương tôi mừng lắm. Và đặc biệt là dân ở Quảng Ngãi mà lại thích ăn don như anh.

– Bà ở huyện nào ? tôi tò mò hỏi :

– Huyện Tư Nghĩa xã Tư Nguyên.

Bà Mary nhìn tôi định hỏi tiếp điều gì, nhưng bà lại đổi thế ngồi, xoay người sang hướng khác bưng bình trà rót thêm nước vào tách cho tôi. Bà nói :

– Thôi, để lát sau mình nói chuyện tiếp, giờ mời anh dùng món ăn quê nhà kẻo nguội mất.

Tôi theo nàng đến phòng ăn. Mùi don từ trên bếp bốc hơi thơm lừng. Bà chủ nhà bưng hai tô don hơi lên nghi ngút đặt trên bàn có cả bánh tráng nướng, đĩa ớt xiêm và lá hành xắt nhỏ.

Bà tươi cười bảo :

– Đây là don chính hiệu từ Quảng Ngãi đấy nhé. Người ở ngoài tỉnh cứ hiểu lầm don là hến. Thực ra don và hến là hai loại ốc khác nhau. Ốc don dài, vỏ mỏng, ruột don có tua màu hồng thoạt trông như cái đuôi. Nước don ngọt và ít nồng hơn hến vì don chỉ sống nơi vùng sông nước lợ gần cửa biển. Tôi bưng tô don ăn ngon lành, ăn thật tình. Ớt cay, don nóng, tôi hít hà, nước mắt nước mũi chảy ra. Bà chủ nhà đưa tissues cho tôi với ánh mắt đầy xúc động. Một tô rồi hai tô, bà ngồi nhìn tôi ăn và khuyến khích thêm tô nữa nhưng tôi vỗ bụng lắc đầu từ chối. Nàng bảo :

– Anh sợ vỡ bụng đấy à?

Quảng Ngãi

Câu nói của bà chủ khiến tôi sực nhớ đến Thuyền, cô gái bán don thời tôi còn trung học ở Quảng Ngãi. Cô bé đã từ chối bán cho tôi tô thứ tư với câu : “Coi chừng bể bụng”. Tôi ngước nhìn bà Mary, tâm sự:

– Ăn don hôm nay khiến tôi nhớ đến kỷ niệm thời niên thiếu ở quê nhà. Tôi là khách ăn thường xuyên của cô gái bán don tên Thuyền. Tôi thương nàng và tội nghiệp hoàn cảnh cô ấy. Mới mười mấy tuổi đầu đã phải bỏ học thay Mẹ đi bán don dạo. Buổi sáng nào Thuyền cũng gánh don đến trước nhà tôi trọ học và chăm sóc tô don cho tôi như người chị lo cho em. Sau nầy tôi vào Sài Gòn học đã quên bẵng cô bé bán don. Ba năm sau trở về Quảng Ngãi, tôi tình cờ gặp lại nàng cũng với gánh don trên vai, nhưng cô bé đã trở thành thiếu phụ. Thuyền đã từ chối không bán don cho tôi còn bảo… Vừa nói đến đây, chợt bà Mary cướp lời tôi, lên tiếng :

– Em không bán cho anh đâu, don em cuối mùa lại gặp luồng nước bạc!

Bà chủ nhà đã nói lên nguyên văn câu nói của Thuyền ngày xưa, ẩn chứa sự trách móc giận hờn, khiến tôi giật mình sửng sốt. Tôi nhìn vào mắt bà Mary, hình như long lanh ánh nước. Tôi kêu lên:

– Thuyền phải không?

Thuyền ngày xưa không trả lời câu hỏi của tôi chỉ đưa tay áo lau dòng lệ. Mary bây giờ với giọng ngậm ngùi:

– Vâng, em là Thuyền của 37 năm về trước. Em đã nhận ra anh ngay khi anh cho biết chỗ ở trước kia là đường Quang Trung. Đó là con đường dạt dào hạnh phúc trên mỗi bước đi của em hồi đó, mà cũng là con đường mang đầy xót xa thương nhớ ngày anh rời xa. Thuyền đứng dậy đến ôm vai tôi :

– Cảm ơn anh đã cho em một tình cảm trân quý, dù là đối với một cô gái bán don nghèo hèn. Suốt quảng đời đen tối về sau này, tình anh là ngọn đèn thắp sáng cho em trong những đêm mịt mù sương tuyết. Hạo ơi – cái tên nghe lạ quá – ngày đó em đã nói với anh như thế. Nhưng sau nầy mỗi khi gặp những đau khổ chất chồng, chính cái tên Hạo trở nên thân thương sưởi ấm lòng em.

Tôi nắm lấy tay nàng, nói như một triết gia:

– Đời như một dòng sông, chuyển đổi không ngừng. Xưa kia Thuyền là cô gái bán don, ngày nay Mary là chủ một nhà hàng lớn nhất nhì ở đây. Chúc mừng em. Chúc mừng người đồng hương Quảng Ngãi đã nắm bắt được cơ hội vươn lên trên xứ người.

Sau buổi hàn huyên, Thuyền đưa tôi ra tận xe khi bạn tôi đến đón. Lên xe rồi, tôi thấy nàng còn quyến luyến nhìn theo, đưa mấy đầu ngón tay áp vào môi hôn. Tôi hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, chợt nghe hương don còn nồng trong hơi thở.

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Ảnh: Tác giả Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Image may contain: people standing
Image may contain: 1 person, suit and closeup

“ĐẾN GIỮA THẾ KỶ XXI VIỆT NAM TRỞ THÀNH NƯỚC PHÁT TRIỂN THEO ĐỊNH HƯỚNG XHCN”

Giang Thanh
“ĐẾN GIỮA THẾ KỶ XXI VIỆT NAM TRỞ THÀNH NƯỚC PHÁT TRIỂN THEO ĐỊNH HƯỚNG XHCN”

Lại cho dân ăn bánh vẽ nữa hã..?

Cái bánh của thế kỷ trước là, nước ta đang xây dựng CNXH, giai đọan đầu của Chủ nghĩa Cộng sản. Chủ nghĩa xã hội là sung sướng gấp vạn lần, dân chủ, tự do gấp vạn lần chủ nghĩa tư bản….

Cái bánh 20 năm của đầu thế kỷ 21 là “đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp phát triển”…

Rồi cái bánh mới hôm qua là gì chắc ai cũng biết..!

Họ đâu biết rằng nền tảng để cho một quốc gia phát triển đâu phải cứ hô khẩu hiệu, rồi kiên định với đường lối chính trị Mác- lê. Rồi cho nhân dân ăn bánh vẽ mấy chục năm qua không biết ngán, mà mới đây còn vẽ cho dân mình ăn thêm cái bánh đến năm 1945 là thành nước công nghiệp phát triển. Rồi nước phát triển theo hướng XHCN… là sao..?

Đến nay thu nhập GDP theo đầu người của Việt Nam năm 2018 chỉ đứng thứ 136/168 so với các nước tham gia xếp hạng của thế giới.

Theo Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng, GDP bình quân đầu người của thế giới ngày một doãng xa so với Việt Nam.

Cách đây 30 năm, GDP bình quân đầu người của thế giới hơn của Việt Nam 3.900 USD, nhưng nay đã vọt lên hơn 7.500 USD, gần gấp đôi, theo chuyên gia kinh tế Nguyễn Quang Thái.

Nhưng thực tế ở nước ta và nhiều nước CNXH “anh em” khác như Trung Quốc, Triều Tiên, Cu Ba, các nước Đông Âu , Liên Xô ( cũ) 80 năm qua, càng xây dựng CNXH thì cuộc sống càng đi xuống, bị kềm nén không có tự do báo chí, không có tự do lập hội, thiếu dân chủ .v.v..

Chỉ đi xe chục tiếng sang Thái Lan, thấy đời sống nước họ, tự do dân chủ nước họ mà thèm. Đó là chưa nối đến Hà Lan, Thụy Sĩ, Thủy Điển, Đan Mạch… cuộc sống của họ là thiên đường thực sự .

Đấy, CNXH là rứa đó, nhân dân ta đã bao nhiêu năm điêu đứng , lầm than vì nó, đã có lần vùng lên “phá CNXH”, cố thoát ra khỏi cái ách đó , mà không thể thoát được. CNXH lại biến thành cái đuôi đằng sau cái khái niệm : Kinh tế thị trường định hướng XHCN, pháp chế XHCN .v.v..

Với kinh tế nhà nước là chủ đạo. Thế là tha hồ cho bọn tham lam hốt tiền ngân sách. Các tập đoàn nhà nước đã thất thoát hơn triệu tỷ đồng, bọn bán biệt thự Hà Nội trốn thuế 1.400 tỷ đồng, những Vinashine, Vinaline… mọc lên như nấm.

Bây giờ thì CNXH đã lộ nguyên hình là một hình thái xã hội tham nhũng, ăn cắp. Ăn đất, ăn biển, ăn rừng, ăn dự án, ăn chức, ăn quyền … ăn cả học vị và học hàm giáo sư, tiến sĩ.

Đau đớn thay ! Nhưng nhân dân Việt Nam đến lúc nhận ra nhất định sẽ tìm cách để vứt bỏ chiếc vòng kim cô CNXN vô lý đang thít chặt quanh đầu mình …”

Image may contain: text
No photo description available.

TRUNG CỘNG LẠI RA CHIÊU MỚI CƯỠNG BỨC TÔN GIÁO

TRUNG CỘNG LẠI RA CHIÊU MỚI CƯỠNG BỨC TÔN GIÁO

Trung Cộng đang treo giải thưởng bằng tiền cho những người báo cáo sự hiện diện của các nhà thờ trong cộng đồng của họ, tạp chí Bitter Winter đưa tin hôm thứ Năm, 30 tháng 7.

Giải thưởng đang thực hiện tại tỉnh Hắc Long Giang từ đầu năm nay. Tại thủ phủ của tỉnh này, người dân được treo cho giải thưởng trị giá 5.000 Tệ (khoảng 700 USD) nếu họ báo cáo cho công an những điểm nghi ngờ về hoạt động của các Giáo hội Hầm Trú (tức là các Giáo hội trung thành với Giáo hội Rôma không theo Giáo hội Nhà nước do Trung Cộng đặt lên).

Bây giờ, theo báo cáo của Bitter Winter, chương trình “khuyến khích” này đã được nhân rộng ở các thành phố khác trong nước và phần thưởng đã được tăng lên tới 100.000 Tệ, khoảng 14.000 USD.

Tháng trước, tại tỉnh Hải Nam, Sở Công an đã ban hành “thông báo thưởng cho những người báo cáo manh mối về hoạt động của các Giáo hội Hầm Trú”.

Tại thủ phủ của tỉnh Sơn Đông, cung cấp danh tính của một người thuộc Giáo hội Hầm Trú hoặc một học viên Pháp Luân Công cho công sẽ được thưởng tới 2.500 Tệ, khoảng 360 đô la.

Ngoài việc thưởng bằng tiền, Trung Cộng còn ra sức tuyên truyền chống tôn giáo trên cả nước. Trung Cộng ép người dân không được tin vào bất kỳ tôn giáo nào ngoài Đảng Cộng sản; “Chỉ cần tin vào Đảng và Chính phủ Nhân dân Trung Quốc” là khẩu hiệu được treo tại các công viên.

Mặc dù có một thỏa thuận tạm thời giữa Vatican và Trung Quốc, được ký vào năm 2018, nhiều người Công giáo ở nước này thuộc Giáo hội Hầm Trú luôn bị theo dõi và bách hại. Các giám mục và linh mục đã tố cáo sự quấy rối, bắt giữ và giam giữ những ai công khai không trung thành với Hiệp hội Yêu nước Công giáo Trung Quốc, do cộng sản kiểm soát.

Đầu tuần này, một phiên điều trần quốc hội về tự do tôn giáo ở Trung Quốc đã nêu bật trường hợp của Giám mục Bảo Bình, vị Giám mục đã bị bắt vào năm 1997 và đã không ai thấy ngài kể từ năm 2003.

Gx. Cần Giờ- DCCT

Image may contain: one or more people, people standing and outdoor

CÀ CUỐNG

Từ Thức
CÀ CUỐNG

Cà cuống chết đến đít còn cay. Trước sự bế tắc của đất nước, sự băng hoại của xã hội, người ta chờ đợi một chút-một chút thôi-khiêm nhượng, tỉnh táo, nhưng pháo chỉ biết nổ. Đồng chí Võ Văn Thưởng vừa phất cờ: sẽ cương quyết ‘’phát huy truyền thống 90 năm’’ của ngành tuyên giáo.
Bài diễn văn ngày 1/8, chạy trang nhất các báo, là tổng hợp tất cả những từ ngữ đao to búa lớn trong từ điển, mà người dân đã thuộc lòng, đến phát ói, từ gần một thế kỷ

Hãy gồng mình đọc một đoạn:

‘’Bước vào thời kỳ đổi mới, công tác tuyên giáo đã tích cực góp phần vào đổi mới tư duy, nhất là đổi mới tư duy kinh tế, đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng, xây dựng hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh; tích cực tham gia nghiên cứu lý luận, tổng kết thực tiễn, góp phần mở rộng dân chủ, khẳng định sự vận dụng sáng tạo, phù hợp chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, khơi dậy khát vọng dân tộc, xây dựng, giữ gìn và phát huy truyền thống văn hóa tốt đẹp của con người Việt Nam, bảo đảm quốc phòng – an ninh, giữ vững ổn định chính trị và trật tự an toàn xã hội ‘’.

Trong một đoạn, người ta thấy đủ cả

1.Câu nọ chửi cha câu kia: làm cách nào vừa khẳng định chủ nghĩa Mác-Lênin vừa phát huy truyền thống dân tộc ?

2. Lý thuyết chửi cha thực tế:
-phát huy văn hoá tốt đẹp của con người VN là khuyến khích lừa đảo, trôm cướp
-đổi mới tư duy kinh tế là bỏ túi riêng tài sản, kinh tế quốc gia.
-Xây dựng hệ thống chính trị trong sạch là đồng đảng nắm trọn quyền sinh sát, thi nhau tham nhũng từ trên xuống dưới .
-Mở rộng dân chủ là bỏ tù 10, 15, 20 năm những người không đồng ý chuyện bán nước
-An toàn xã hội là đàn ông đi làm cu ly cho nước ngoài, đàn bà làm đĩ, người trẻ thất nghiệp, con nít căn mày

Gồng mình đọc tiếp:

Tuyên giáo đã góp phần ‘’làm thay đổi sâu sắc diện mạo, cơ đồ, uy tín và vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế, tạo tiền đề vững chắc để đưa đất nước ta tiếp tục tiến lên giành những thắng lợi ngày càng to lớn hơn’’.
Muốn biết diện mạo, cơ đồ, uy tín, vị thế của VN chỉ cần đọc mục ăn cắp, ăn trộm, tin toà án trên báo chí nước ngoài.

Thắng lợi càng ngày càng to lớn mang tên Tư Chính, Hoàng Sa, Trường Sa..

Sức người có hạn. không có can đảm đọc hết. Cái bực mình khi nghe ông Thưởng, là người ta không có cả dịp ôm bụng cười như khi nghe những câu ngớ ngẩn của các vua nổ khác. Đâm ra nhớ đồng chí Phúc, đồng chí Đam…

(TG)- Ngày 1/8, Ban Tuyên giáo Trung ương đã long trọng tổ chức lễ kỷ niệm 90 năm Ngày truyền thống Ngành Tuyên giáo của Đảng (1/8/1930-1/8/2020). Đồng chí Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo…

ẤM LÒNG MÙA DỊCH 

ẤM LÒNG MÙA DỊCH ❤️

Giữa mùa dịch Covid tại một ngã tư đường trong lúc dừng đèn đỏ :

Anh Grab tạt vào, vội vàng móc ví ra tìm tìm đếm đếm rút đưa cho cô bé 20.000. Vừa đưa tiền vừa xua tay nói “Chú không lấy gì đâu, cầm lấy đang dịch bệnh ngồi đây làm gì về đi” rồi phóng vọt đi rất nhanh… Có lẽ 1 cuốc khách đang đợi, cuốc khách đó có khi chỉ 10-20.000.

Cô bé nhận ra mình bị chụp ảnh, chẳng khó chịu mắt nheo nheo trong ánh nắng, một tay vẫy vẫy tôi lại một tay lột bỏ chiếc khẩu trang ra nhoẻn miệng cười thật tươi chỉ chỉ vào chiếc máy ảnh ra hiệu chụp cháu đi một cách hồn nhiền… Tạch, đã xong, cười đẹp lắm đấy cháu nhá.

– Này, cháu mấy tuổi rồi?
– Tám tuổi ạ.
– Dịch bệnh như này ngồi đây không sợ à?
– Có sợ nhưng sợ đói hơn chú ạ…
– Ừ, đói sợ thật, chú cũng đã từng rất sợ đói đấy.

Tay tự động đưa vào túi quần, còn bao nhiêu tiền để bên ngoài đưa cho bé hết (chắc chỉ vài trăm), dẫu đã quá từng trải để biết rằng tiền đến cuối buổi cô bé cũng chẳng được cầm.

– Thôi, hôm nay nghỉ sớm nhé chú nghĩ đủ số cháu đc khoán rồi đấy!

Cô bé mở to đôi mắt, nhoẻn miệng cười thật tươi một lần nữa. Hà Nội trong những ngày bệnh dịch, suy cho cùng cũng chỉ mong một chữ “Bình An”

Lúc hoạn nạn ta mới thấy được tình người thắm thiết như thế nào…! Cầu mong điều may mắn đến với em nhiều hơn nữa ♥️

©️ Tung Đinh.

Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people, people sitting, child, motorcycle and outdoor
Image may contain: one or more people, people sitting, child, motorcycle and outdoor
Image may contain: 1 person, sitting, child and outdoor

Làm sao để đánh giá một sản phẩm hay một cơ quan truyền thông?

Image may contain: 1 person, text that says 'RT'
Teresa Trần Kiều NgọcFollow

Làm sao để đánh giá một sản phẩm hay một cơ quan truyền thông?

Trong mọi cuộc tiếp xúc lần đầu với những thân chủ mới, đặc biệt là trong luật hình sự, KN thường hay “dọa” một câu dẫn nhập: “Trên đời này có ba loại người mà khi gặp, anh chị buộc phải nên nói thật. Người thứ nhất là linh mục trong tòa giải tội, người thứ hai là bác sĩ, và người thứ ba là luật sư.” Đúng như thế, theo Đức Tin và luật Hội Thánh, anh chị đi xưng tội mà không xưng thật thì tội đó không được tha. Có bệnh mà không nói cho rõ, cho thật thì bác sĩ không biết đường nào mà chẩn bệnh để cứu mình. Sau cùng, với luật sư, anh chị không kể mọi chi tiết cho đúng theo sự thật thì họ không có cách nào tìm ra bằng chứng manh mối để biện hộ, hay xin giảm tội cho anh chị. Nói chung, “Sự Thật sẽ giải thoát anh em” thật đúng trong ba trường hợp trên.

Ngoài ba trường hợp trên, trải qua chiều dài lịch sử, chúng ta thấy “Sự Thật” qua truyền thông càng là một yếu tố vô cùng hệ trọng trong việc duy trì, phát triển nền thịnh vượng của một đất nước dân chủ. Ngược lại, tuyên truyền “dối trá”, nói sai sự thật, sẽ nuôi dưỡng cho một thể chế độc tài toàn trị.

Trong thời đại tràn ngập thông tin ngày nay, trong đó lắm tin giả, chúng ta phải làm gì đây? Như KN trình bày trong status trước, tin giả thật lẫn lộn sẽ làm cho nền dân chủ của một quốc gia bị suy thoái. Chính vì thế, qua Bộ Nội Vụ/Home Affairs, chính phủ Úc đã và đang tìm cách giúp người dân hiểu rõ làm sao nhận diện được tin giả do các thế lực nước ngoài tìm cách xâm nhập. Thế lực này không ai khác là Trung Quốc, tuy không phải là nước duy nhất.

Các bạn có thể tìm hiểu thêm bài đăng trên báo The Guardian: https://www.theguardian.com/…/home-affairs-flags-steps-to-h…

KN muốn chia sẻ những cách thức sau đây để các bạn có thể đánh giá một sản phẩm truyền thông nào đó, ví dụ một bản tin hay một bình luận, hay đánh giá một cơ quan truyền thông một cách tổng quát.

Tiêu chí thứ nhất là mức độ đáng tin cậy (Reliable). Làm sao biết được những gì mình đọc có đáng tin cậy hay không? Hãy nhìn vào tính chuyên môn của người viết, hay người được phỏng vấn, được trích dẫn, trong bài viết đó. Nên nhớ vẫn có ngoại lệ. Việt Nam thì có vô số tiến sĩ, nhưng những bằng cấp này chẳng có giá trị nào. Cho nên cần phải cẩn trọng là tính chuyên môn đến từ đâu, có khả tín không.

Tiêu chí thứ hai là tính chính xác (Accurate). Tính chính xác đòi hỏi phương pháp nghiên cứu của nguồn được trích dẫn. Cũng có lắm người không nghiên cứu đàng hoàng mà lại đi sao chép hoặc đạo văn người khác. Hoặc là dùng phương pháp không khoa học, hoặc dựa trên các dữ kiện không thật. Cả hai đều đưa đến những kết quả hay nhận định sai lầm. Chúng ta cần biết mức độ chính xác của vấn đề.

Tiêu chí thứ ba là khả năng kiểm chứng (Verifiable/Traceable). Những bài nghiên cứu thường phải trình bày rõ ràng các nguồn mình dùng từ đâu, tác giả nào nói gì, khi nào, ở đâu, và nhà xuất bản là ai v.v… Các tác giả nổi tiếng thì dễ kiểm chứng hơn, nhưng không phải vì thế tin mà mình tin răm rắp rằng họ là tác giả chính, hay luôn nói đúng. Người Việt thường có thói quen viết không trích dẫn nguồn, coi như mình là có thẩm quyền. Điều này không qua mặt được những người hiểu biết.

Tiêu chí thứ tư là cập nhật (Current). Có nhiều vấn đề, thông tin và nghiên cứu bị mất giá trị qua thời gian. Ngay cả khi chỉ cách nhau một hai ngày. Tốc độ thay đổi ngày nay xảy ra cực nhanh so với trước đây. Cho nên những gì cập nhật nhất, có giá trị riêng của nó nếu vấn đề đó mang tính thời sự.

Tiêu chí thứ năm là tính liên hệ (Relevant). Có nhiều người thường hay đưa ra dữ kiện hoặc kết quả nghiên cứu để tìm cách thuyết phục người khác, nhưng nó chỉ mang tính chung chung và có khi không liên hệ gì đến các vấn đề đang trình bày. Ví dụ như tình trạng đàn áp nhân quyền hay tôn giáo tại Việt Nam là rõ ràng có. Tuy nhiên, sự đàn áp đối với từng thành phần hoạt động có khác nhau và từng tôn giáo có khác nhau. Do đó, thông tin trình bày cần phải cụ thể và chi tiết thì mới mang tính liên hệ cao.

Tiêu chí thứ sáu là cân bằng (Balanced). Bất cứ một vấn đề nào cũng có nhiều góc nhìn khác nhau. Khi có những báo cáo khác nhau thì sản phẩm truyền thông cần phản ảnh cái nhìn đa dạng thay vì một chiều. Ví dụ như các cơ quan truyền thông tại VN do nhà nước Việt Nam kiểm soát gần như toàn diện và tuyệt đối, nên các bài vở họ phổ biến, nhất là về các vấn đề chính trị, gần như một chiều giống nhau. Không có sự cân bằng nào ở đây cả. Trong khi đó các bài nghiên cứu học thuật tự bản chất của nó phải phản ảnh cái nhìn cân bằng thì mới thể hiện tính đa nguyên của xã hội.

Tiêu chí thứ bảy là khách quan (Objective). Con người có xu hướng chủ quan. Trừ khi ý thức và được luyện tập thường xuyên, tính chủ quan giảm đi, tính khách quan tăng dần. Thêm vào đó người làm ra sản phẩm truyền thông có thể vì quyền lợi riêng mà để quan điểm của mình chi phối. Điều này dễ dàng xảy ra, vì người đó có niềm tin như thế, hay vì trực tiếp hay gián tiếp được hưởng lợi vì vấn đề mình trình bày. Hoặc sử dụng hay loại trừ các thông tin khả tín khác trong bài của mình. Như thế đã là không khách quan trung thực.

Trên hết KN nghĩ rằng, chúng ta phải trau dồi và thường xuyên sử dụng tư duy phê phán (Critical thinking) của mình để nhìn nhận mọi vấn đề. Không nên vội kết luận mà phải luôn tìm cách kiểm chứng, ngay cả những điều căn bản nhỏ nhặt nhất.

Đó là một số ý kiến về cách đánh giá các tác phẩm truyền thông.

Để đánh giá một cơ quan truyền thông thì phải đánh giá phần lớn các sản phẩm họ làm ra. Không có một cơ quan truyền thông nào hoàn toàn khách quan, trung thực hay chỉ trình bày sự thật. Không có một cơ quan truyền thông nào không lầm lỗi và không từng đưa lầm tin, vì đã là người thì sẽ có lúc lầm lỗi. Và không có một sự thật khách quan nào cả mà chỉ là cách nhìn nhận vấn đề dựa trên các dữ kiện trung thực. Mỗi cơ quan truyền thông đều có quan điểm riêng của họ và vì quyền lợi/lợi nhuận của họ thôi. Nhưng khi đánh giá từng sản phẩm và tổng kết lại qua một thời gian dài thì chúng ta có thể tự kết luận cơ quan truyền thông nào khả tín (Credible).

KN mong các bạn có thể sử dụng những bước trên để nhận diện ra được các sản phẩm truyền thông và các cơ quan truyền thông khả tín nhất. Bởi vì điều nguy hiểm cho nền dân chủ không chỉ là những thành phần độc đoán độc tài mà còn là do mỗi công dân thiếu hiểu biết, hay hiểu lầm vấn đề do tin giả gây ra. Nhưng tệ hại hơn nữa là vì thiếu hiểu biết mà lại đi truyền nhau các thông tin giả này cho người thiếu hiểu khác để rồi tất cả đều là nạn nhân phục vụ cho những ý đồ không tốt cho xã hội, cộng đồng, quốc gia.

Cố vấn thương mại của Nhà Trắng Peter Navarro cảnh báo về sự nguy hiểm của TikTok,

Minh Le is with Lisa Lê and 83 others.
Tiến Sĩ Kinh Tế Peter Navarro Cố Vấn Thương Mại Toà Bạch Ốc Cảnh Báo Cho Biết Hệ Thống Truyền Thông Tik Tok Rất Nguy Hiểm Về An Ninh Cá Nhân Người Xử Dụng.

Lược Dịch:

Cố vấn thương mại của Nhà Trắng Peter Navarro cảnh báo về sự nguy hiểm của TikTok, ông giải thích trong lần xuất hiện thứ bảy trên chương trình ‘Công lý với Thẩm phán Jeanine’ tại sao Tổng thống Trump có thể cấm ứng dụng truyền thông xã hội.

“Mỗi khi bạn đăng ký TikTok, tất cả thông tin của bạn có khả năng sẽ quay trở lại với Đảng Cộng sản Trung Quốc. Quân đội Trung Quốc và chính phủ Trung Quốc, họ có thể sử dụng các ứng dụng truyền thông xã hội này để đánh cắp thông tin cá nhân, thông tin doanh nghiệp của bạn, “Họ sử dụng các ứng dụng truyền thông xã hội này để theo dõi bạn và giám sát bạn và theo dõi các chuyển động của bạn.”

“Vì vậy, Tổng thống Trump đã xem xét điều này”, Navarro nói thêm. “Bộ trưởng Pompeo cũng đang tuyên bố hùng hồn về nó. Đây là một mối đe dọa an ninh quốc gia.”

Ứng dụng truyền thông xã hội Tik Tok này cho phép người dùng chia sẻ các video ngắn, đã trở nên cực kỳ phổ biến, đặc biệt là trong trong dịch coronavirus gần đây. Nhưng đã có những lo ngại từ lâu về ứng dụng này do công ty mẹ Trung Quốc ByteDance và nó có thể dẫn đến dữ liệu người dùng bị chính phủ Trung Quốc truy cập. Đặt nghi vấn này, nhưng TikTok đã từ chối trả lời.

Tổng Thống Trump hôm thứ Sáu cho biết ông dự định ký lệnh hành pháp hoặc sử dụng một quyền lực kinh tế khẩn cấp vào thứ Bảy cấm ứng dụng từ Hoa Kỳ.

TikTok vào hôm thứ Bảy cho biết, họ đã ở đây trong một thời gian dài, vì họ không có kế hoạch đi đến bất cứ nơi nào để đáp lại Trump

Navarro cảnh báo không bị ảnh hưởng bởi TikTok và những người vận động hành lang nói thay mặt cho nó.

“Trung Quốc đã thuê cả một nhóm vận động hành lang người Mỹ. Họ đặt một giám đốc điều hành bù nhìn phụ trách công ty đó”, Navarro nói. “Họ sẽ làm cho nó nghe như, ‘Ồ, nó không thể làm tổn thương bạn.’ Cái này, cái kia và cái khác. Đừng yêu cái này. “

White House Trade adviser Peter Navarro warned of the dangers of TikTok, explaining why President Trump may potentially ban the social media app.

 

FOXNEWS.COM
White House Trade adviser Peter Navarro warned of the dangers of TikTok, explaining why President Trump may potentially ban the social media app.

Bác sĩ Rajiv Parti: Trải nghiệm cận tử và thông điệp mang về từ địa ngục.

Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh and Kieu Loan.
Đọc và cảm nhận – Những cái chết lâm sàng – những nghiên cứu khoa học và lời kể của những con người đã trải qua cận tử.

Tôi và bạn có thể/hoặc từng là một người hết sức ích kỷ.

Cần phải thay đổi phương thức hành xử với người khác.

– “Tôi từng là một người hết sức ích kỷ”,

– “Dù là một bác sỹ có kỹ thuật tốt, nhưng tôi không có sự đồng cảm với những người bệnh.”

Xin mời các bạn cùng đọc:

*

Bác sĩ Rajiv Parti: Trải nghiệm cận tử và thông điệp mang về từ địa ngục.

Tác giả: Minh Ngọc

Trí thức VN 27/07/2017 •

Một vị bác sĩ tin rằng ông đã thực sự đi xuống địa ngục và sau đó quay trở lại nhân gian. Trải nghiệm đầy kinh ngạc này cũng đã mở ra một trang hoàn toàn mới cho cuộc đời của ông.

Ảnh 1: Bác sĩ người Ấn Độ Rajiv Parti hiện đang sống ở California (ảnh chụp/Youtube).

Ảnh 2: Hình bìa cuốn sách Dying To Wake Up (Tạm dịch: Chết để thức tỉnh) của bác sĩ Rajiv Parti.

Trước đây, vị tiến sĩ gốc Ấn Độ Rajiv Parti, từng là một bác sĩ thành công trong đỉnh cao sự nghiệp, ông kiếm được rất nhiều tiền, muốn gì có nấy, nói một cách khác thì cuộc sống vô cùng sung túc. Ông là một bác sĩ, trưởng khoa gây mê hồi sức tại Bệnh viện Tim Bakersfield ở California.

Qua nhiều năm làm nghề y, ông đã được nghe nhiều bệnh nhân chia sẻ về trải nghiệm linh hồn xuất ra khỏi thân thể nhưng ông vẫn luôn không để tâm, cho đến tận khi bản thân ông thể nghiệm được cảm giác cận tử.

Năm 2008, bác sĩ Rajiv Parti từng bị chẩn đoán ung thư tuyến tiền liệt. Ông đã trải qua nhiều ca phẫu thuật để cắt bỏ khối u, nhưng bệnh trạng ngày càng trầm trọng. Hai ngày trước Lễ Giáng sinh năm 2010, ông trở bệnh và có các triệu chứng sốc nhiễm khuẩn, phải nhập viện và phẫu thuật khẩn cấp một lần nữa.

Rajiv Parti kể lại, chính là trong lần phẫu thuật này, linh hồn của ông đã rời khỏi thân thể, đi đến địa ngục. Ông có thể nhìn thấy bản thân mình nằm trên bàn mổ, sau này còn thuật lại được những lời tán dóc mà các bác sĩ phẫu thuật lúc đó nói với nhau.

Trong cuốn sách Dying To Wake Up (Tạm dịch: Chết để thức tỉnh) của mình, ông đã viết: “Tôi có thể dễ dàng hồi tưởng lại toàn bộ quá trình trải nghiệm cận tử của mình. Tại biên giới của địa ngục tôi đã gặp người cha quá cố của mình, cũng nhìn thấy được một vài kiếp sống mình từng trải qua, những điều này đã giải thích đầy đủ những khúc mắc tâm lý trong đời tôi. Tôi còn vinh hạnh gặp hai vị giám hộ thiên sứ Raphael và Michael, toàn thân họ bao phủ bởi ánh sáng rực rỡ, họ bước ra từ một biển hoa, trên thân tỏa ra một sức mạnh thiện lương chân chính khó có thể biểu đạt bằng lời.”

Bác sĩ Patty cũng nhớ lại, khi cận kề cái chết, các thiên sứ nói với ông cần phải thay đổi phương thức hành xử với người khác. “Tôi từng là một người hết sức ích kỷ”, ông nói, “Dù là một bác sỹ có kỹ thuật tốt, nhưng tôi không có sự đồng cảm với những người bệnh.”

“Khi ý thức của tôi rời khỏi thân thể, tôi có thể nhìn thấy cảnh tượng phẫu thuật mình, có thể ngửi thấy mùi thuốc sát trùng, nghe được từng lời các bác sĩ phẫu thuật nói.”

Các bác sĩ phẫu thuật cho rằng đã gây mê Rajiv Parti chưa đủ sâu, nên khi phẫu thuật rơi vào tình trạng nửa tỉnh nửa mê. Nhưng Rajiv Parti khẳng định: “Tôi không hề cảm thấy đau đớn, nên tôi biết rằng không phải như vậy.”

Rajiv Parti còn thấy mẹ và em gái. Mẹ ông mặc bộ đồ truyền thống sari (trang phục truyền thống của phụ nữ Ấn Độ), em gái thì mặc quần bò, áo lửng màu xanh đang ngồi ở nhà. Họ đang cùng chuẩn bị bữa tối. Tiếp đó, ông thấy cảnh tượng u ám, những đám mây đen kịt, sấm sét, một ánh lửa lóe lên và sự xuất hiện của những con vật có sừng dài. Ông còn nhìn thấy cả bệnh nhân cũ và những người mà ông từng cáu giận với họ.

Khi nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp tại biên giới địa ngục, ông đã tự hỏi bản thân: “Tại sao mình lại ở đây? Mình đã làm những gì mà lại phải đến cửa địa ngục thế này?” Ông nghĩ lại: “Mình không đối xử tốt với các bệnh nhân của mình. Khi gặp gỡ người khác, mình luôn nghĩ xem có thể nhận được thứ gì tốt đẹp từ họ không?” Nỗi sợ hãi dâng trào, và trong cơn tuyệt vọng khi sắp bị kéo vào đại ngục, ông đã cầu nguyện một cơ hội để chuộc lại những lỗi lầm.

Lúc đó, cha của Rajiv Parti đã hiện ra và đưa ông tới một đường hầm đầy ánh sáng, “Nơi đó ngập tràn ánh sáng mặt trời, nhưng lại không khiến người ta chói mắt.” Người cha trong ký ức thời thơ ấu của ông luôn khắt khe và độc đoán ấy đã ôm ông vào lòng và nói rằng chỉ có tình yêu thương là điều đáng trân trọng nhất trên thế giới này.

Sau cùng, hai thiên sứ Michael và Rapheal đã đưa ông đến một nơi rực rỡ ánh sáng. Các thiên sứ khi ấy đã chỉ cho ông một hướng nhân sinh mới: “Hãy thay đổi cách đối xử với mọi người, thay đổi cách hành xử với bệnh nhân”. Họ cũng nói: “Hiện tại đã đến lúc điều trị các loại bệnh trong tâm ông rồi: Đó chính là bệnh nghiện uống thuốc, trầm cảm, các bệnh mãn tính và ung thư”.

Sau khi trở về, vị bác sĩ này cho rằng ông có sứ mệnh kể lại những trải nghiệm trong địa ngục cũng như bài học giáo huấn mà ông nhận được. Ông bỏ nghề bác sĩ, bán hết tài sản kể cả căn nhà sang trọng và hàng loạt xe hơi giá trị để sống một cuộc sống thanh đạm. Ông khẳng định:

“Mục đích nhân sinh hiện tại của tôi chính là truyền lại những chân lý này cho người khác.”

Thông qua cuốn sách “Dying to Wake Up” và những trải nghiệm cận tử chân thực, Rajiv Parti hy vọng có thể giúp những ai đang đau khổ trầm luân có thể tìm ra đáp án nhân sinh cho mình.

Nhiều người trong chúng ta sẵn sàng tin vào linh hồn bất diệt, cũng hy vọng cuộc sống kiếp sau có thể hạnh phúc vui vẻ. Hy vọng quyển sách này có thể trở thành một động lực để cho nhiều người học theo, tránh làm hại người khác nữa.

Trong lịch sử nhân loại có nhiều nền văn minh tin rằng thiện ác hữu báo. Thiên Chúa giáo cũng giảng làm người tốt có thể lên thiên đường, Phật giáo chú trọng giảng tu thiện. Cổ nhân cũng có câu “gieo nhân nào gặp quả nấy”, những triết lý này kỳ thực đều khuyến đạo, hướng con người ta duy trì những tiêu chuẩn đạo đức tốt đẹp.

Minh Ngọc

———————

Xem thêm:

>> Nghiên cứu hàng ngàn trải nghiệm cận tử: Tinh thần con người độc lập với bộ não

>> Nghiên cứu lớn nhất về trải nghiệm cận tử: Những ký ức khi tim đã ngừng đập.

>> Cựu chiến binh Mỹ kể lại trải nghiệm cận tử trong chiến tranh Việt Nam (video)

—————
Nguồn: Trí thức VN
https://m.trithucvn.org/…/bac-si-rajiv-parti-trai-nghiem-ca…

* * *

Mời tham khảo:

>> Chuyến du hành đến địa ngục của một người đàn ông Tây phương

>> 4 trải nghiệm cận tử nổi tiếng kể về hành trình đi vào địa ngục

>> Nghiên cứu hàng ngàn trải nghiệm cận tử: Tinh thần con người độc lập với bộ não

>> Cô bé thấy “hồn lìa khỏi xác” trong lúc bị ngạt nước

Link: https://m.trithucvn.org/…/chuyen-du-hanh-den-dia-nguc-cua-m…

Image may contain: 1 person, standing, suit and outdoor
Image may contain: text that says 'DYING to WAKE UP A Doctor's Voyage into the Afterlife and the Wisdom He Brought Back RAJIV PARTI, M.D. with PAUL PERRY FOREWORD BY RAYMOND MOODY, MD'