THẾ GIỚI ĐANG ĐỨNG “TRƯỚC NGƯỠNG “THẾ CHIẾN III?…

Hữu Kim Thạch
THẾ GIỚI ĐANG ĐỨNG “TRƯỚC NGƯỠNG “THẾ CHIẾN III?…

• Gần đây, nỗi sợ hãi một cuộc thế chiến thật sự được khơi dậy lần nữa, trong bối cảnh Trung Quốc đàm phán một thỏa thuận kinh tế-quân sự “khổng lồ” với Iran; và mối quan hệ Mỹ-Trung leo thang thành cuộc chiến “ý thức hệ”, chiến tranh tiền tệ, căng thẳng Biển Đông… Phải chăng thế giới đang đứng trước ngưỡng cửa của Thế chiến thứ III?

Tổng thống Nixon đã từng nói ông sợ rằng mình đã tạo ra một ác quỷ “Frankenstein”, bằng cách mở cửa nền kinh tế thế giới cho Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Đáng tiếc là sự lo sợ của Nixon đã thành hiện thực…

Đã gần 4 thập niên kể từ khi Tổng thống Nixon đến Bắc Kinh vào năm 1972 và Hoa Kỳ thiết lập bang giao với Trung Quốc, mối quan hệ Mỹ-Trung hiện nay đã vào giai đoạn “đối đầu toàn diện”. Với “cú hích” dịch viêm phổi Vũ Hán và việc che giấu tình hình dịch bệnh của Bắc Kinh, đã biến chính quyền này thành “kẻ tội đồ” của toàn nhân loại.

Học thuyết Thucydides từ thời Hy Lạp cổ đại đã chỉ ra quy luật này: khi một thế lực quốc gia nổi lên muốn sắp đặt lại trật tự thế giới thì chiến tranh lớn sẽ nổ ra. Lịch sử về các cuộc thế chiến đẫm máu đã nói lên tính chính xác của điều này. Những gì ĐCSTQ đã làm trong suốt thời gian giành được chính quyền với tuyên bố “trỗi dậy hòa bình” hoàn toàn bị thúc đẩy bởi động lực của quy luật chiến tranh nói trên.

Sự chuẩn bị của Trung Quốc cho Thế chiến thứ III- Một chiến lược dài hạn cho ‘giấc mộng Trung Hoa’ ám ảnh toàn cầu

Nếu nghĩ rằng Chiến tranh trong thế kỷ 21 này sẽ giống như hai cuộc Thế chiến trước kia, thì có lẽ chúng ta đã nhầm. Chiến tranh hiện đại có thể là chiến tranh kinh tế, công nghệ, ý thức hệ, quân sự, và cả chiến tranh sinh – hóa học. Các “trụ cột” này được tích hợp lại đến mức mặc dù là các thực thể riêng biệt, chúng giao thoa và bổ sung cho nhau thường xuyên.

Trung Quốc đã sớm chuẩn bị cho cuộc chiến này với 4 giai đoạn chính: Giăng bẫy – rải độc, lôi kéo đồng minh, tạo sự hỗn loạn và cuối cùng là đánh bại.

* Giai đoạn 1 ‘giăng bẫy – rải độc’:

Đây chính là giai đoạn ĐCSTQ ẩn mình chờ thời, thu góp tài chính, tài nguyên công nghệ đồng thời “rải độc” ra khắp thế giới với các chiến thuật được che giấu bài bản, kỹ lưỡng dưới công cụ hợp tác kinh tế, phát triển công nghệ, sản xuất hàng giá rẻ…

-Trung Quốc lên kế hoạch cho ‘dã tâm cưỡng đoạt công nghệ thế giới’

Bắt đầu từ khi gia nhập WTO từ năm 2001, Trung Quốc đã lên kế hoạch cho “dã tâm cưỡng đoạt công nghệ thế giới” của mình một cách rất bài bản, có chiến lược, chiến thuật cụ thể.

CNN cho biết Trung Quốc buộc các công ty trao các bí mật thương mại, công nghệ để đổi lấy quyền tiếp cận thị trường “mồi nhử” 1,4 tỷ dân của họ, cuối cùng các công ty Trung Quốc từng bước nắm trong tay công nghệ của các đối tác nước ngoài, nhờ các thủ đoạn kinh tế thông qua hệ thống toàn cầu hóa.

Tiếp đó, vào năm 2008, chính quyền này lại “sáng tạo” ra Kế hoạch Nghìn nhân tài (TTP), một chương trình thu hút những học giả Trung Quốc “trở về”, cũng như chiêu mộ những nhà nghiên cứu nước ngoài dưới danh nghĩa tham gia vào các dự án nghiên cứu học thuật. Thực chất, đây chính là một hoạt động đánh cắp tài sản sở hữu trí tuệ. Năm 2012, quốc gia này đã chi 1,98% tổng sản phẩm quốc nội cho kế hoạch này và khoản chi này tăng khoảng 20% ​​mỗi năm, theo KChester LLC.

Các sinh viên và nhà khoa học Trung Quốc đã tràn ngập các trường đại học Mỹ và các tổ chức nghiên cứu để thực hiện mục tiêu ăn cắp bí mật thương mại, bí mật quân sự và tài liệu nghiên cứu của Mỹ. Điều này giúp Trung Quốc có được những công nghệ mới nhất trên thế giới mà không phải tốn nhiều phí nghiên cứu.

Tờ Clearance Jobs cho biết, TTP đã thu hút hơn 70.000 chuyên gia “chia sẻ” kiến ​​thức và chuyên môn của họ với Trung Quốc.

Ngoài ra, các “chiến binh” như Huawei, Tiktok từng bước nắm giữ thị trường công nghệ thông tin thế giới, cung cấp cho ĐCSTQ những phần mềm gián điệp hữu dụng nhất để chinh phục thế giới. Tới cuối năm 2018, Huawei có 21 trung tâm nghiên cứu và phát triển R&D trên toàn thế giới với tổng vốn đầu tư lên tới hơn 15 tỷ USD.

Ngoại trưởng Pompeo cho biết: “Cho dù là TikTok hay WeChat, còn có vô số công ty khác nữa đang báo cáo trực tiếp dữ liệu với ĐCSTQ và các cơ quan an ninh quốc gia của họ”.

Ông Robert Spalding, một thiếu tướng quân đội Không quân Hoa Kỳ đã nghỉ hưu, nhận định rằng dữ liệu cũng giống như là tài nguyên chiến lược của thế kỷ 21, với một cuộc đua xảy ra giữa các công ty và chính phủ nhằm làm chủ việc thu thập và phân tích dữ liệu.

Không những thế, ngày 1/10/2016 – được mệnh danh là ngày “Mỹ ném Internet cho bầy sói”, bởi vì ngay khi Barack Obama đã chuyển quyền kiểm soát Internet của Mỹ cho ICANN, Trung Quốc đã “chạm đến” được Hoa Kỳ. ICANN không chỉ đơn giản là một tập đoàn phi lợi nhuận có trụ sở tại Los Angeles (bang California), mà tập đoàn này còn có một văn phòng đặt tại Bắc Kinh, có hơn 30.000 nhân viên Trung Quốc đang làm việc trong bộ máy An ninh mạng của ĐCSTQ.

Điều “thú vị” là, đồng sở hữu ICANN gồm những “gương mặt” cộm cán như Nga, Iran, Cuba, Bắc Triều Tiên, Ả Rập Saudi, Venezuela, và đặc biệt là Trung Quốc – những quốc gia nổi tiếng bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận của công dân nước họ.

-ĐCSTQ phát tán ‘ý thức hệ độc hại’ thông qua kiểm soát truyền thông phương Tây và mạng lưới ‘Viện Khổng Tử’

Từ năm 2004, ĐCSTQ cho thành lập cái gọi là “Viện Khổng Tử”, liên kết với các địa phương và các trường đại học trên toàn thế giới. Từ đó đến nay, đã có hơn 500 Học viện Khổng Tử được “tạo dựng” trong khuôn viên của các trường đại học nước ngoài, được sử dụng một cách hiệu quả để tiếp tục truyền bá quan điểm chính trị của ĐCSTQ ra xã hội phương Tây và cộng động người Trung Quốc ở nước ngoài.

Tiến thêm một bước, vào năm 2016, Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) đã mở chi nhánh tại London. Bắt đầu từ đây, ĐCSTQ bắt đầu “bung chân rết” của mình, tờ báo tiếng Anh của ĐCSTQ là China Daily đã ký hợp đồng với ít nhất 30 tờ báo tên tuổi của Mỹ và Anh, nổi bật trong đó là tờ New York Times, Wall Street Journal, Washington Post và UK Telegraph. ĐCSTQ đã “trả tiền” cho các bài tuyên truyền của họ xuất hiện trong hàng chục ấn phẩm quốc tế.

Nhiệm vụ này được hỗ trợ thêm bởi một nhóm gồm hơn 2 triệu tin tặc và đội quân “50 xu” hỗ trợ việc lan truyền tin tức. Họ “bắn phá” các quốc gia đối thủ bằng những thông tin sai lệch và video giả mạo.

Trang CSIC đã trích dẫn từ báo cáo của Ủy ban đánh giá kinh tế và an ninh Hoa Kỳ-Trung Quốc, cho thấy ông Tập tiếp tục xác định Trung Quốc là “nền kinh tế số hai trên thế giới”, đánh dấu một cột mốc quan trọng trong tham vọng thống trị của Đảng cầm quyền, góp phần “đại trùng tu Trung Quốc”. Ông Tập còn lập luận rằng ĐCSTQ là “hình mẫu”, là một “ngọn lửa mới” soi đường cho các nước đang phát triển khác đang tìm cách hiện đại hóa và bảo vệ chủ quyền của họ.

Hệ tư tưởng “Chủ nghĩa tư bản sẽ tiêu vong, chủ nghĩa xã hội sẽ chiến thắng” của ĐCSTQ làm giới chức Hoa Kỳ đi đến kết luận rằng chính quyền này sẽ không từ bỏ chính sách đối đầu, và đặc biệt nhắm vào Hoa Kỳ. Một sự đối lập “ý thức hệ” về căn bản giữa hai cường quốc hàng đầu thế giới đã lộ diện rõ ràng, liệu có phải đây là phần mở màn cho một cuộc thế chiến?

-Chuẩn bị cho chiến tranh sinh-hóa học toàn cầu

Những gì mà thế giới lo ngại cũng là điều chúng ta thường thấy trong các bộ phim viễn tưởng, giờ đã hiện diện thành sự thật: chiến tranh sinh – hoá học trong Thế chiến thứ III.

Những gì không được phép sử dụng như bom hoá học đã được sử dụng tại Seria và hàng trăm đứa trẻ đã chết. Nhưng ít ai biết rằng trong sự hỗn loạn của Trung Đông, có sự “góp sức” của Trung Quốc. Các phần tử hồi giáo cực đoan của Trung Đông được hậu thuẫn, đào tạo, hoặc có mối liên hệ mật thiết ĐCSTQ.

Theo nguồn tin tình báo do các chính trị gia phương Tây tiết lộ rằng, hơn 80 – 90% vũ khí của các chính quyền độc tài, nhóm khủng bố Trung đông được cung cấp bởi Trung Quốc theo các con đường tiểu ngạch. Năm 2018, Viện Royal United Services cho biết Trung Quốc là nhà cung cấp máy bay không người lái quân sự quan trọng cho các nước Trung Đông.

Luận cương “tiến tới thế giới đại đồng” của các phần tử khủng bố có lẽ cũng chính từ quá trình “rải độc” hệ tư tưởng của ĐCSTQ mà được hình thành.

Hơn nữa, Trung Quốc đã có sự chuẩn bị chu đáo về việc nghiên cứu virus làm vũ khí khủng bố sinh học. Năm 2005, sau đại dịch SARS, Viện Virus học Vũ Hán được thành lập, tạo “thế đối trọng” trong nghiên cứu vũ khí sinh học với Hoa Kỳ.

Trong bài viết “Virus Corona Vũ Hán – con quái vật làm thay đổi thế giới”, Giáo sư Joseph Tritto – bác sĩ phẫu thuật vi mô, chuyên gia về công nghệ sinh học và công nghệ nano và là chủ tịch của Học viện Khoa học và Công nghệ Y sinh Thế giới, cho biết: “Shi (người đứng đầu Viện Virus học Vũ Hán) muốn nghiên cứu một loại virus mạnh hơn để tạo ra một loại một thuốc chủng mạnh hơn: kết hợp virus dơi với virus tê-tê trong ống nghiệm, và năm 2017 đã công bố kết quả của những nghiên cứu này trong một số bài báo khoa học. Nghiên cứu của Shi thu hút sự quan tâm của ngành quân sự và y tế-sinh học Trung Quốc, liên quan đến vũ khí sinh học được sử dụng như một biện pháp phòng thủ và tấn công”.

Và giờ đây, cả thế giới đang đối mặt với cuộc chiến virus Corona Vũ Hán bắt nguồn từ Trung Quốc, chỉ có điều ít ai ngờ rằng ĐCSTQ đã lên kế hoạch cho điều này từ lâu.

-Hàng giá rẻ thao túng phương Tây, và dùng ‘bẫy nợ’ cưỡng đoạt lợi ích kinh tế, khống chế các nước nghèo

Nếu trước đây khái niệm “nghệ thuật chiến tranh” chỉ có thể được hình dung trong bối cảnh một trận chiến vũ trang, thì bây giờ Trung Quốc vươn tới mục tiêu này bằng các công cụ tài chính, từ những cách cơ bản nhất như hối lộ đến những cách tinh vi hơn như đầu tư, trợ cấp và cho vay. Tờ Eurasian Times cho rằng ĐCSTQ đã chuẩn bị cho một cuộc chiến công phu hơn, và vũ khí chính là TIỀN.

Trong hai thập kỷ qua, Trung Quốc đã trở thành nước cho vay lớn nhất trên toàn cầu, với mức cho vay vượt quá 5% GDP toàn cầu. Tổng cộng, Chính phủ Trung Quốc và các công ty của họ đã cung cấp 1,5 nghìn tỷ USD cho các khoản vay trực tiếp và tín dụng thương mại cho hơn 150 quốc gia.

Chính quyền này xuất khẩu nền kinh tế tham nhũng qua Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI) để giăng “bẫy nợ”, tiếp tục củng cố vị thế của mình bằng cách “rải độc” cho vay các cơ sở hạ tầng và các dự án khác cho các nước “cả tin”, nhằm chiếm đoạt đất đai, tài nguyên và khống chế các quốc gia “con nợ” tuân thủ theo “hệ ý thức của ĐCSTQ”.

Ngoại trưởng Libya Musa Kusa từng phát biểu: “Khi chúng ta trở về với thực tại, chúng ta thấy cái gì đó giống như Trung Quốc đang xâm lược lục địa châu Phi”.

Báo cáo của Viện Tài chính Quốc tế (IIF) cho biết, BRI đã “tung ra” hơn 730 tỷ USD vào các dự án đầu tư và xây dựng ở nước ngoài tại hơn 112 quốc gia. Nhiều quốc gia đã nợ Trung Quốc ít nhất 20% GDP danh nghĩa của họ (Djibouti, Tonga, Maldives, Congo, Kyrgyzstan, Campuchia, Niger, Lào, Zambia, Samoa, Vanuatu và Mông Cổ).

Bằng cách thiết lập mối quan hệ “thực dân” khắp châu Phi, châu Á, và cả “sân sau” của nước Mỹ là châu Mỹ Latinh, Trung Quốc đang ngày càng lấy nhiều nguồn tài nguyên thiên nhiên của thế giới ra khỏi thị trường toàn cầu và giữ làm của riêng. Điều này “tạo điều kiện” cho Trung Quốc mua lại các cảng, sân bay và các công ty nhà nước… của các quốc gia vỡ nợ với giá hời. Ngoài ra, Trung Quốc cũng đã có được “sự ủng hộ” vững chắc cho những phiếu bầu vào tổ chức Liên Hợp Quốc (LHQ) ở những vùng đất xa xôi này.

Do đó, đến năm 2019, các quan chức Trung Quốc đang nắm giữ hàng loạt vị trí lãnh đạo quan trọng trong các cơ quan và tổ chức của thế giới. Cụ thể là, trong số 15 cơ quan chuyên môn của LHQ thì [có đến] 4 cơ quan là thuộc sự lãnh đạo của Trung Quốc, và đây chỉ là “phần nổi của tảng băng chìm”.

Ngoài ra, chiến lược giăng bẫy của ĐCSTQ đã phát huy tác dụng khi vào thời điểm cuối năm 2019, các công ty nước ngoài không ngừng rót thêm tiền đầu tư vào Trung Quốc vì không thể bỏ qua “một thị trường trị giá 600 tỷ USD cho nền kinh tế Mỹ”.

Để rồi khi các công ty nước này từng bước nắm trong tay công nghệ của các đối tác nước ngoài, Trung Quốc có được cơ sở để xây dựng một thị trường hàng nhái giá “cực rẻ” tràn lan khắp trong nước và thế giới, làm công cụ mặc cả với các nước phương Tây khống chế nền kinh tế toàn cầu.

Có thể nói, trong giai đoạn 1 này, Trung Quốc đã hoàn thành kế hoạch “giăng bẫy và rải độc” theo một cách rất bài bản, chiến thuật được toan tính lâu dài, sâu rộng trên phạm vi toàn thế giới.

*Giai đoạn 2: Lôi kéo đồng minh và thực hiện giấc mơ ‘bá chủ thế giới’
Cuộc giao tranh giữa Ấn Độ và Trung Quốc ở vùng biên giới 2 nước dưới chân dãy Himalaya có thể chỉ là chiến tranh vùng, chưa loang ra thế chiến. Nhưng đó là một trong những dấu hiệu ban đầu cho thấy mưu đồ bá quyền của ĐCSTQ.

Sau khi Washington rút khỏi thỏa thuận hạt nhân năm 2015 năm 2018, Tehran đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi lệnh trừng phạt của Mỹ, bao gồm phần lớn thương mại nước ngoài. Trong khi cựu nhà ngoại giao Iran Fereydoun Majlesi cho biết rằng “mọi con đường đều đóng lại với Iran”, Trung Quốc nghiễm nhiên trở thành đồng minh duy nhất với một thỏa thuận gần đây giữa hai bên trị giá lên đến 400 tỷ USD.

Theo tờ Express cho biết, nhiều nguồn tin nội bộ tiết lộ rằng Bắc Kinh và Tehran sẽ thỏa thuận hợp tác quân sự, bao gồm phát triển vũ khí, kết hợp đào tạo và chia sẻ thông tin tình báo để chống khủng bố và buôn bán ma túy và con người. Đây được xem là bước “lôi kéo đồng minh’ vô cùng thiết yếu của ĐCSTQ.

Ali Gholizadeh, một nhà nghiên cứu người Iran tại Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc tại Bắc Kinh, cho biết: “Cả Iran và Trung Quốc đều coi thỏa thuận này là một quan hệ đối tác chiến lược, không chỉ mở rộng lợi ích kinh tế của họ mà còn nhằm đối đầu với Hoa Kỳ”.

Liệu còn những ai là “đồng minh” của Trung Quốc, nếu thế chiến nổ ra? Một vài năm trước, nhiều người nghĩ rằng đây có thể là câu hỏi cho những năm về sau của thập kỷ. Nhưng đây rõ ràng là câu hỏi của hiện tại.

BRI là một chiến lược phát triển toàn cầu được Trung Quốc thông qua vào năm 2013, dự kiến ​​phát triển cơ sở hạ tầng và đầu tư vào ít nhất 70 quốc gia và tổ chức quốc tế ở châu Á, châu Âu. Một số nhà quan sát coi đó là sự thống trị của Trung Quốc trong các vấn đề toàn cầu bằng cách khai thác mạng lưới thương mại của các nước này.

Mahbubani – nhà ngoại giao hàng đầu của Singapore tại Liên Hợp Quốc, cho rằng các nước châu Á coi Trung Quốc là một “thực tế ngay trước cửa nhà” và rằng việc đối đầu với Trung Quốc đặt họ vào “sự tự sát” về kinh tế, họ trở thành “đồng minh bất đắc dĩ” của Trung Quốc.

Hiện tại, Trung Quốc đã ký các thỏa thuận hợp tác liên quan đến BRI với 138 quốc gia và 30 tổ chức quốc tế. Mục đích xa hơn thế nữa, chính quyền này nhận thức rõ ràng về lâu dài, rằng cần phải “đóng quân” càng nhiều công dân của mình càng tốt tại các lãnh thổ khác nhau.

Nghị sĩ Ai Cập Mustafa al-Gindi đã nói rằng: “Dù họ nói gì đi nữa, có một sự thật là người Trung Quốc đến châu Phi không chỉ với các kỹ sư và nhà khoa học. Họ đang đến với cả các nông dân. Đó là chủ nghĩa thực dân mới. Không đạo đức, không giá trị”.

Tương tự như vậy, khi Namibia bị phá sản với hàng tỷ USD nợ vay của Trung Quốc, Bắc Kinh đã đòi nợ bằng cách thương lượng cho hàng ngàn gia đình Trung Quốc tới Namibia.

Đây là tình huống bị “thuộc địa hóa” đáng tiếc nhất của mảnh đất Sudan mà các tác giả cuốn sách “China Safari” viết: “Nơi đây người Trung Quốc khoan dầu và bơm nó vào các đường ống của Trung Quốc, được bảo vệ bởi vệ sĩ Trung Quốc, đưa tới một bến cảng cũng được xây dựng bởi người Trung Quốc, nơi mà dầu sẽ được bơm lên những tàu chở dầu Trung Quốc để chở về Trung Quốc. Những người lao động Trung Quốc xây dựng đường xá, cầu cống và một đập nước khổng lồ, giải tỏa các mảnh đất nhỏ của hàng chục ngàn tiểu nông địa phương; người Trung Quốc trồng trọt lương thực Trung Quốc để cho người Trung Quốc chỉ ăn rau cũng của Trung Quốc với ngũ cốc nhập khẩu cũng từ Trung Quốc; người Trung Quốc vũ trang cho một chính phủ phạm tội ác chống lại loài người; và người Trung Quốc bảo vệ chính phủ đó và bênh vực nó trong Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc”.

Trong một thập kỷ qua, 750 ngàn người Trung Quốc đã định cư tại châu Phi. Các chuyên gia cho rằng Trung quốc dự tính sẽ gửi 300 triệu người tới châu Phi trong giai đoạn tiếp theo của chủ nghĩa bành trướng. Như vậy, càng có nhiều người Trung Quốc ở một vùng lãnh thổ cụ thể, thì cơ quan mật vụ Trung Quốc càng có quyền tự do hành động ở đó. Những quốc gia này bất đắc dĩ trở thành đồng minh của Trung Quốc.

Một nhóm “đồng minh” khác của Trung Quốc có thể kể đến là Mỹ Latinh, khu vực “sân sau của Mỹ” này đã nhanh chóng trở thành “sân trước” của Trung Quốc. Theo The Guardian, từ năm 2018, dự án BRI của Trung Quốc đã “nuốt trọn” 14 trong số 20 quốc gia thuộc khu vực này.

Chile – nền kinh tế thị trường tự do nhất trên lục địa, coi Trung Quốc là đối tác thương mại chính của mình cả về nhập khẩu và xuất khẩu; 1/3 số nợ của Ecuador trị giá 18,4 đô la bn (15 tỷ bảng) – đang nợ các ngân hàng chính sách của Trung Quốc; Mexico, Venezuela và Bolivia cũng có liên kết thương mại mạnh mẽ với Trung Quốc.

Từ năm 2017, Panama, Cộng hòa Dominica và El Salvador “ngoan ngoãn” nghe theo Trung Quốc để đổi lấy sự đảm bảo tài chính và đầu tư cơ sở hạ tầng.

Giai đoạn 3: tạo sự hỗn loạn nhằm thực hiện mưu đồ “Thế chiến” – sắp đặt lại trật tự thế giới

Các “độc dược ” của giai đoạn 1 và “mưu đồ” ở giai đoạn 2 bắt đầu phát huy tác dụng trong giai đoạn 3 này, giai đoạn mà ĐCSTQ tạo ra sự hỗn loạn.

Vào năm 2016, Chủ tịch ĐCSTQ Tập Cận Bình đã chỉ ra Trung Quốc sẵn sàng chuyển sang giai đoạn mới khi tuyên bố rằng: “Trung Quốc đã trở thành một nhân tố quan trọng trong việc thay đổi nền chính trị và kinh tế thế giới. Chúng ta cần nỗ lực hơn nữa để biến sức mạnh tiền tệ của mình thành một thể chế quốc tế”.

Liệu có phải chính quyền này đang toan tính thực hiện nguyên tắc: Trao đổi vai trò của “Chủ – Khách” với Hoa Kỳ?

Tuy nhiên, vào tháng 9/2019, chính quyền Trump đã bắt đầu cuộc chiến thuế quan Mỹ-Trung, tăng thuế lên những hàng nhập khẩu của Trung Quốc từ mức 10% lên tới 25%, 50%. Như vậy, chỉ tới tháng 12/2019, gần như toàn bộ 6.000 mặt hàng xuất khẩu trị giá 540 tỷ USD của Trung Quốc sang Hoa Kỳ phải chịu thuế.

Kể từ khi Hoa Kỳ tuyên bố thương chiến, chính sách cho giai đoạn 3 này đã thay đổi, các nhân tố như phần tử khủng bố Trung Đông, Antifa, vũ khí virus, hóa học… được ĐCSTQ đồng loạt kích hoạt khi chính quyền này nhận thấy rằng không thể che giấu dã tâm của mình và không thay đổi được cục diện địa chính trị toàn cầu.

Có lẽ Trung Quốc vẫn đang “ẩn mình” để củng cố nền tảng vững chắc, nhưng đòn thương chiến của ông Trump đã khiến ĐCSTQ “hiện nguyên hình”, thế cuộc hiện tại buộc ĐCSTQ phải “lộ mình” sớm hơn.

Do đó, chính quyền này tung ra “chiêu” hiểm độc hơn: phát tán virus Corona Vũ Hán “có tính toán”.

Theo Blackwill & Tellis (2015): “Trong nhiều thập kỷ, tốc độ tăng trưởng cao GDP chính là căn cứ tồn tại hợp pháp của chính quyền Trung Quốc. Nhưng bây giờ là thời điểm mà Trung Quốc không còn năng lực duy trì ‘căn cứ tồn tại hợp pháp của mình”. Vì thế, nếu có thể khiến cả thế giới lao dốc vì virus Corona Vũ Hán và nhân cơ hội đó trục lợi, thì Trung Quốc có cơ hội thắng lớn trong trò chơi sinh – tử này.

Để biến đổi gen, trong tự nhiên sinh vật cần đến thời gian hàng ngàn năm. Nhưng hiện nay virus Corona Vũ Hán có rất nhiều chủng biến đổi gen và biến đổi gen nhanh một cách khó hiểu. Vấn đề là, nguồn gốc của tai hoạ đến từ Trung Quốc, và sự hỗn loạn cũng từ đó mà ra.

Về truyền thông, từ “bàn đạp” là vào năm 2009 Trung Quốc tuyên bố chi 6,6 tỷ USD để tăng cường sự hiện diện truyền thông trên toàn cầu. Đến năm 2020, sau khi “tung” virus Corona Vũ Hán ra khắp thế giới, ĐCSTQ đã bắt đầu chiến dịch “bóp méo sự thật”, tuyên truyền rằng đó là virus… Mỹ. Những bài báo bôi nhọ Tổng thống Trump cũng từ đó mà ra, đơn giản vì ông Trump là vị tổng thống Mỹ duy nhất dám mạnh mẽ đối đầu và trừng phạt ĐCSTQ.

Ngoài ra, ngay khi tổ chức khủng bố Antifa gây bạo loạn ngay trong lòng nước Mỹ, cơ quan ngôn luận của ĐCSTQ thừa cơ “dồn hết mã lực” để kích động ngôn luận chống Mỹ. Tổng chưởng lý Hoa Kỳ William Barr cho biết: ”Một số cuộc biểu tình bị tổ chức cánh tả cực đoan kiểm soát, họ có mục đích khác”.

Chín mươi năm về trước, Liên Xô cũ đã tạo ra khái niệm ”chống phát xít” với mục đích tuyên truyền. Đảng Cộng sản Liên Xô khi ấy cần triển khai một thông điệp nhằm xoa dịu các nền dân chủ phương Tây “ngây thơ dễ tin”, và cũng nhằm “đánh lạc hướng” để họ không coi chủ nghĩa Bôn-sê-vích là một mối đe dọa.

Thực tế, những cuộc bạo loạn của nhóm Antifa, Black Lives Matter… chính là một phần trong kế hoạch kháng Mỹ, chống Trump, và là nỗ lực trong chuỗi mục tiêu cuối cùng của những kẻ theo chủ nghĩa Marxist mới sùng bái Satan: Phá hủy Đức tin Kitô giáo ở Mỹ.

Do đó, không có gì ngạc nhiên khi suy ra rằng Antifa là một tổ chức “thân ĐCSTQ”. Nhiều nghi vấn được đặt ra rằng: “Antifa” hợp tác với các chỉ thị của ĐCSTQ, mượn đề tài người Mỹ gốc Phi bị cảnh sát giết làm cớ để tạo ra hỗn loạn.

Quan trọng hơn cả, virus Corona vẫn đang “tung hoành” khắp thế giới, nhiều quốc gia vẫn đang trong trạng thái phong tỏa đất nước, nền kinh tế thế giới đã bị “chà đạp” một cách thảm hại và hàng triệu sinh mệnh đã bị “tước đoạt” bởi virus này.

Tờ zeenews nhận định rằng, thế giới hầu như không nhận thức được thực tế rằng Thế chiến thứ III đã bắt đầu, kể từ khi Trung Quốc “phát tán” virus Corona Vũ Hán ra toàn thế giới. Trong khi nền kinh tế thế giới “quỳ gối” trước sự bùng nổ của dịch bệnh, Trung Quốc gần như đã phát động Thế chiến thông qua sức mạnh tài chính của mình nhằm cố gắng lật đổ các cường quốc toàn cầu như Hoa Kỳ và các nước châu Âu khác.

Trong khi các quốc gia đang tìm cách “tự vực dậy”, Trung Quốc bắt đầu chiến dịch bành trướng ở Biển Đông. Theo The Times of India, ước tính thương mại toàn cầu đi qua Biển Đông hàng năm trị giá lên đến 3,37 nghìn tỷ USD, chiếm 1/3 thương mại hàng hải toàn cầu; 80% lượng nhập khẩu năng lượng của Trung Quốc và 39,5% tổng lượng thương mại của Trung Quốc đi qua Biển Đông.

Vì điều này mà Trung Quốc đã không ngại ngần “xô xát” với các quốc gia như Indonesia, Malaysia, Philippines, Nhật Bản và Việt Nam, hòng “chiếm đoạt” khu vực Biển Đông.

Và khi mà thế giới quá thực đã rơi vào trạng thái hỗn loạn cực độ. Đây cũng là lúc Trung Quốc tung ra “ngón đòn” cuối cùng…

*Giai đoạn cuối: đánh bại – hay sẽ là sự thất bại, sụp đổ thảm hại?

Nếu chỉ có Trung Quốc và Mỹ thì ko thể gọi là thế chiến. Nhưng chính quyền Trump đã xây dựng, liên kết được lượng đồng minh hùng hậu trong khi “phe Tập Cận Bình” có nhiều phần tử cực đoan ở Trung Đông, nhiều “đồng minh” là các quốc gia mắc nợ ở Châu Phi, có Antifa ở trong lòng nước Mỹ, có ít nhất 5 tổ chức chuyên môn quan trọng nhất trong lòng Liên Hợp Quốc, có mạng lưới truyền thông phủ 99% nước Mỹ và toàn cầu…

Với sức mạnh mang tính toàn cầu của Mỹ và Trung Quốc, có vẻ như thế giới chúng ta đang nằm trong (chứ không phải trên ngưỡng cửa) của Thế chiến thứ III. Điều khủng khiếp là thế giới không phải chỉ đối mặt với các hệ lụy của cuộc chiến thương mại, tiền tệ, mà đó còn có thể là cuộc chiến “sinh tử” sinh – hoá học, nơi mạng người sẽ thành như cỏ rác…

Cuốn “Nhật hoàng Hirohito và công cuộc kiến thiết nước Nhật hiện đại” mô tả quan điểm phổ biến của Nhật thời đó không khác gì của ĐCSTQ hiện nay, đó là cho rằng luật pháp quốc tế chỉ là những sản phẩm của phương Tây phục vụ cho lợi ích của phương Tây. Hitler, Stalin cũng đã từng phổ biến những quan điểm như vậy. Tất cả họ đều cho rằng phải lật đổ trật tự cũ và thiết lập nên một trật tự thế giới mới “đạo đức hơn, cao cả hơn”.

Nhật hoàng được giới quân phiệt dựng nên như một biểu tượng đạo đức sáng ngời để ban phát sự nhân từ của mình cho mọi dân tộc trong “Đại đông Á”. Chính quyền Nhật thời Hirohito trước Thế chiến II chưa bao giờ thiếu những lời lẽ chân thành, cả lúc chuẩn bị gây chiến lẫn lúc đã tàn sát hàng loạt người vô tội.

Nếu các lực lượng và xu hướng dân chủ không đảo ngược được tình thế này thì việc ĐCSTQ đưa cả dân tộc Trung Hoa vào chiến tranh là điều không thể tránh khỏi, bất chấp những tuyên bố vì hòa bình rất “chân thành” của chính quyền này hiện nay. Sự trỗi dậy hung hăng của ĐCSTQ là một dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy điều này và chứng minh nguy cơ bùng nổ của Thế chiến thứ III.

Thế nhưng, liệu mưu đồ của chính quyền tà ác này có thành công không, và “gã khổng lồ” Hoa Kỳ cùng “Liên minh thế giới” sẽ làm gì để đưa ĐCSTQ vào thế “thập diện mai phục”, vẫn sẽ là một bài toán đầy thú vị và nan giải!

(Tâm An- Theo ntdvn)

Image may contain: fire and night
Image may contain: 1 person, suit
Image may contain: 2 people, people standing
No photo description available.
Image may contain: 1 person
+4

Mỹ-Trung, Nixon đến Trump: Kết thúc một ảo tưởng?

Mỹ-Trung, Nixon đến Trump: Kết thúc một ảo tưởng?

Nixon gọi đó là Tuần thay đổi thế giới. Tháng 7 năm 2020, tròn 49 năm, gần nửa thế kỷ, kể từ khi sự hình thành của một ý tưởng viển vông, vốn nằm trong hành trình của những lời ngụy biện và ngu ngốc.

Vào ngày 30 tháng 6 năm 1971, Tổng thống Hoa Kỳ Richard Nixon nói với Patrick McConaughy, Đại sứ Hoa Kỳ tại Đài Loan: “Về mặt thể chất hay triết học, chúng tôi không làm điều đó với bạn bè của chúng tôi.”

Nixon đang truyền đạt sự đảm bảo về tình hữu nghị được tiếp tục với Đài Loan trong bối cảnh cuộc gặp sắp tới giữa Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ Henry Kissinger và Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai.

Mười ngày sau, Kissinger nói với Chu-Ân Lai rằng “chúng tôi đã kết thúc Tuần tra eo biển Đài Loan, loại bỏ một phi đội máy bay tiếp dầu khỏi Đài Loan” và cắt giảm 20% nhóm cố vấn quân sự của chúng tôi “.

Vào cuối tháng 7 năm 1971, Kissinger và Nixon đã hoàn thành điều mà chỉ có thể được mô tả là phiên bản ngoại giao của việc ném một ‘người bạn’ vào gầm xe buýt.

Đến tháng 11 năm 1971, Đài Loan ra khỏi LHQ, một quốc gia không có tư cách thành viên trên diễn đàn thế giới.

Đồng hồ đã quay. Tuần này, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã cử Bộ trưởng Y tế Mỹ Alex Azar đến Đài Loan, quan chức cấp cao nhất trong hơn 40 năm để làm việc này. Hôm thứ Sáu, Trump, trong nỗ lực biến Trung Quốc trở thành kẻ phản diện trung tâm trong nỗ lực tái tranh cử, đã công bố một loạt biện pháp.

Hoa Kỳ đã áp đặt các biện pháp trừng phạt đối với 11 quan chức và đồng minh của Trung Quốc tại Hồng Kông, trong đó có Trưởng Đặc khu Hongkong Carrie Lam. Trump cũng thông qua lệnh hành pháp cấm các công ty và cư dân Hoa Kỳ kinh doanh bất kỳ hoạt động nào liên quan với các ứng dụng TikTok và WeChat thuộc sở hữu của Trung Quốc, và đặt ra thời hạn 45 ngày.

Ngay cả khi Phố Wall suy đoán về những hậu quả có thể xảy ra đối với những gã khổng lồ công nghệ của Mỹ, không thể cưỡng lại được rằng ảo tưởng được tạo ra dưới thời Nixon đang làm sáng tỏ TikTok… tích tắc.

Giả thuyết, được Nixon truyền bá và Kissinger thực hiện, là để xóa sổ Trung Quốc để chia rẽ khối cộng sản do Liên Xô lãnh đạo. Sự thật là khối được đoàn kết chỉ trong sự sợ hãi. Nỗi sợ hãi lớn nhất của Trung Quốc là sự chia cắt.

Chu Ân Lai nói với Kissinger: “Điều tồi tệ nhất là Trung Quốc sẽ lại bị chia cắt sâu. Bạn có thể đoàn kết, với việc Liên Xô chiếm tất cả các khu vực phía bắc sông Hoàng Hà, và bạn chiếm tất cả các khu vực phía nam sông Dương Tử, và phần phía đông giữa hai con sông này có thể để lại cho Nhật Bản. “

Ý tưởng của Nixon được hình thành vào năm 1967 khi với tư cách là một ứng cử viên, ông đã viết “đơn giản là chúng tôi không thể để Trung Quốc mãi mãi bên ngoài gia đình các quốc gia, ở đó để nuôi dưỡng những tưởng tượng, ấp ủ những thù hận và đe dọa các nước láng giềng.”

Gần nửa thế kỷ sau, Mỹ cáo buộc Trung Quốc can thiệp bầu cử của mình, Ngoại trưởng Mike Pompeo tin rằng “Tổng Bí thư Tập Cận Bình là người thực sự tin tưởng vào hệ tư tưởng độc tài toàn trị đã phá sản” với “mưu đồ bá quyền”, và trớ trêu thay, Cố vấn An ninh quốc gia Robert C. O’Brien nói rằng Chủ tịch Trung Quốc “Tập Cận Bình coi mình là người kế nhiệm Josef Stalin”. Điều đáng chú ý nhất về câu chuyện là phương tiện đó được sử dụng bởi Nixon và nhóm của ông.

Nền dân chủ lâu đời nhất thế giới được xây dựng dựa trên các nguyên tắc “quyền con người được sống, tự do và mưu cầu hạnh phúc” đã chọn ôm lấy Trung Quốc cộng sản, một quốc gia độc tài dưới thời Mao khét tiếng về thảm sát hàng loạt, đàn áp và vi phạm nhân quyền, và giúp đỡ nhà độc tài quân sự Pakistan Yahya Khan và bạo chúa khét tiếng Nicolae Ceauescu của Romania.

Mối quan hệ Ấn-Mỹ được gắn bó trong bối cảnh tự kỷ ám thị. Cơ sở của Mỹ thường đề cập đến mối quan hệ của Ấn Độ với Liên Xô. Điều mà người ta không hiểu là chính mối quan hệ Mỹ-Trung đã đẩy Ấn Độ vào vòng tay của Hiệp ước Hữu nghị Liên Xô.

Alexei Kosygin đã đề nghị hiệp ước vào tháng 9 năm 1969 nhưng Indira Gandhi đã gạt nó sang một bên cho đến ngày 9 tháng 8 năm 1971 khi Kissinger tiết lộ các đường nét của thành kiến ​​mới của Troika và Nixon.

Trong 5 thập kỷ, Hoa Kỳ đã thúc đẩy sự phát triển chính của Trung Cộnh, mở cửa thương mại và thậm chí thúc đẩy Trung Cộng gia nhập WTO. Xuất khẩu của Trung Quốc sang Mỹ tăng từ 3,5 tỷ USD năm 1985 lên 557 tỷ USD năm 2019.

Là công xưởng của thế giới, nó tự hào về kim ngạch xuất khẩu 2,5 nghìn tỷ USD và GDP trên 15 nghìn tỷ USD. Đối với tất cả những thành công của thể chế chính trị Hoa Kỳ về nhân quyền và dân chủ, các công ty của chính họ đã đảm bảo cho Trung Quốc một bức tường ngăn cách giữa động cơ lợi nhuận và chính trị. Trong khi đó, Trung Quốc đã tận dụng sức mạnh kinh tế của mình để thực hiện các tham vọng của mình.

Cách nó hoạt động được minh họa rõ nhất bằng phép loại suy này. Hàng năm, những người đánh cá Trung Quốc săn bắt một loài cá mập có nguy cơ tuyệt chủng ngoài khơi quần đảo Galapagos. Về mặt kỹ thuật, các hòn đảo nằm trong vùng biển của Ecuador. Các tàu Trung Quốc dùng mồi nhử để dụ những con cá mập có nguy cơ tuyệt chủng ra khỏi vùng biển Ecuador vào vùng biển quốc tế và bắt chúng.

Sự thức tỉnh duy nhất của lưỡng đảng trong thời Trump được kích hoạt bởi sự gia tăng nợ, thâm hụt và bất bình đẳng (thương mại…)- và những gì dường như là hành vi cướp việc làm và tăng trưởng của Mỹ. Khi tham gia với Trung Quốc, Mỹ đã xuất khẩu tiền tiết kiệm, đầu tư, công nghệ và việc làm của mình. Nguồn vốn FDI của Mỹ vào Trung Quốc hiện ở mức hơn 115 tỷ USD và Trung Cộng sở hữu hơn 1,1 nghìn tỷ USD trái phiếu kho bạc Mỹ.

Hiện họ đang cố gắng tạo dựng các liên minh mới – cho dù là trên 5G, chuỗi cung ứng hay bảo mật. Bản giao hưởng của Ấn Độ với bản hit mới, ‘love me love my Quad’ là một phần của bản giao hưởng mới. Ấn Độ phải và sẽ chọn giai điệu tango để nhảy theo.

Đúng là bối cảnh rất quan trọng đối với chính sách và chính trị. Di sản và lịch sử cũng vậy. Con đường cứu chuộc là một chặng đường dài gian khổ.

Nguồn https://www.newindianexpress.com/…/us-china-nixon-to-trump-…?

Image may contain: 2 people, people standing and suit

Bộ Công an: Ông Nguyễn Đức Chung bị điều tra liên quan đến nhiều vụ án

CỤ KÌNH ĐỒNG TÂM BÁO ỨNG TỪNG ĐỨA MỘT, SAU CHUNG CON SẼ ĐẾN ĐỨA NÀO?

(MỖI ĐỨA SẼ BỊ BÁO ỨNG MỘT KIỂU, CHỜ ĐI LŨ QUỶ ĐỎ, BAY CỨ ÁC VỚI DÂN NHIỀU VÀO)
————
Bộ Công an: Ông Nguyễn Đức Chung bị điều tra liên quan đến nhiều vụ án

HÀ NGÂN – MAI LOAN
20:10 11/08/2020

Người phát ngôn Bộ Công an, Thiếu tướng Tô Ân Xô cho biết, theo điều tra ban đầu, ông Nguyễn Đức Chung có liên quan đến ba vụ án.

Liên quan đến việc ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch UBND TP Hà Nội bị tạm đình chỉ công tác để xác minh, điều tra làm rõ trách nhiệm có liên quan trong một số vụ án, Người phát ngôn Bộ Công an, Thiếu tướng Tô Ân Xô cho biết, theo điều tra ban đầu, ông Nguyễn Đức Chung có liên quan đến ba vụ án.

Cụ thể, vụ án “Buôn lậu”, “Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng”, “Rửa tiền”, “Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Công ty TNHH Thương mại và Dịch vụ Kỹ thuật Nhật Cường (Công ty Nhật Cường), Sở Kế hoạch và Đầu tư TP Hà Nội và một số đơn vị liên quan.

Vụ án thứ hai ông Nguyễn Đức Chung có liên quan là “Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí” xảy ra tại TP Hà Nội và vụ án “Chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước” mà Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an đã khởi tố vụ án.

Ngày 11/8, Bộ Chính trị đã quyết định đình chỉ sinh hoạt Ban Chấp hành Đảng bộ, Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội và đình chỉ chức vụ Phó Bí thư Thành ủy Hà Nội đối với ông Nguyễn Đức Chung, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội để xác minh, điều tra làm rõ trách nhiệm có liên quan của ông Nguyễn Đức Chung trong một số vụ án theo quy định của pháp luật.

Cùng ngày, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc vừa ký Quyết định 1223/QĐ-TTg tạm đình chỉ công tác đối với ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội.

Quyết định nêu rõ, tạm đình chỉ công tác đối với ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội để xác minh, điều tra làm rõ trách nhiệm có liên quan của ông Nguyễn Đức Chung trong một số vụ án theo quy định của pháp luật.

Thời hạn tạm đình chỉ công tác là 90 ngày, kể từ ngày ra quyết định tạm đình chỉ công tác.

http://daidoanket.vn/bo-cong-an-ong-nguyen-duc-chung-bi-die…

Image may contain: 1 person, text

Vợ là phong thủy của gia đình: Phụ nữ càng dịu dàng thì đàn ông càng mau giàu

Vợ là phong thủy của gia đình: Phụ nữ càng dịu dàng thì đàn ông càng mau giàu

By Tạp Chí Nước Úc – 11 Tháng Tám, 2020

“Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm” dường như vẫn luôn là câu châm ngôn sống của mỗi gia đình để mỗi một thành viên biết được trách nhiệm cũng như công việc “chuyên môn” của mình.

Trong mối quan hệ gia đình, vợ chồng, đàn ông luôn giữ trọng trách xây dựng tổ ấm, gánh nặng mưu sinh, còn ở phía sau luôn là người phụ nữ vun vén và chu toàn cho mọi công việc nội trợ, ủng hộ và hết lòng giúp đỡ chồng con. Ấy vậy nên người ta vẫn ɫhường nói phía sau một người đàn ông thành đạt luôn có bóng dáng người phụ nữ tận tâm, mềm mỏng.

Dù ngày nay, nhiều người lên tiếng đòi quyền bình đẳng nam nữ, vợ chồng “quyền lực” ngang nhau nhưng sự cứng rắn, thậm chí là rạch ròi chưa bao giờ khiến cho mối quan hệ vợ chồng “đầu xuôi đuôi lọt”, mọi sự hanh thông.

Vợ càng dịu dàng, chồng càng thành công

Nhiều người cho rằng, xã hội ngày này đang ngày càng phát triển và mối quan hệ vợ chồng cũng cần có sự bình đẳng, hòa hợp để tiếng nói của cả hai đều có sức mạnh ngang nhau, không ai phải nhún nhường trước ai. Thế nhưng nếu quay ngược trở lại thời ngày xưa, khi mà người phụ nữ vẫn luôn được cho là hậu phương vững chắc của người chồng, người trụ cột trong gia đình mới thấy rằng, thành công của những cánh mày râu đều đến từ sự dịu dàng, nhẫn nại và mềm mỏng của người đầu gối tay ấp với mình.

Không phải là vì họ không có tiếng nói mà bởi vì sự ôn nhu, mềm mỏng bao giờ cũng dễ dàng “mua chuộc” thái độ của người đàn ông. Đều là thành viên trong nhà, lại còn là những người sẽ gắn bó với mình cả cuộc đời, phân chia cao thấp, so đo tính toán từng địa vị liệu có được gì hay không?

Sự dịu dàng, dễ ɫhương của người phụ nữ chính là “nguyên nhân” dẫn đến thành công của chồng.

Cũng như ở thời đại ngày nay, một người chồng thành công có thể quán xuyến 5 công 7 việc, với 3 đầu 6 tay chỉ với một mục đích là mang lại hạnh phúc cho vợ con, gia đình mình. Vậy nên đổi lại sự hi sinh gần như suốt cả cuộc đời ấy của người đàn ông, chị em nhún nhường một chút, mềm mỏng một chút và chu toàn hơn “nhiều” chút thì quả thực cũng không phải là một yêu cầu quá cao.

Những người đàn ông ấy mà, họ tuy cứng rắn và khắt khe thế nhưng đâu có ai từ chối được lời nói nhẹ nhàng, cử chỉ dịu dàng của phụ nữ bao giờ đâu. Họ sẽ luôn nhìn vào dáng vẻ “liễu yếu đào tơ” và thái độ mềm mỏng của người phụ nữ để ngày càng thay đổi, ngày càng phấn đấu thành công hơn trong sự nghiệp.

Người phụ nữ là phong thủy của gia đình

Nếu như nói cả đàn ông và phụ nữ đều là những người quan trọng trong gia đình thì không sai mà cũng chẳng đúng hoàn toàn. Bởi thành công của người đàn ông chẳng phải xuất phát từ sự dịu dàng của người phụ nữ hay sao? Tính cách nhu mì, dịu dàng của người vợ sẽ dẫn đến thành công của chồng trong sự nghiệp cũng như nhiều phương diện khác. Chẳng khác nào nói người phụ nữ là phong thủy của gia đình bởi thành công hay thất bại đều phụ thuộc vào sự vun vén từ chính bàn tay họ.

Gia đình có hạnh phúc, đầm ấm cũng phụ thuộc vào “nữ nhân” quyết định. Dù bằng cách gián tiếp hay trực tiếp thì họ cũng chính là người quan trọng trong gia đình chẳng thua kém gì người đàn ông trụ cột.

Chồng là trụ cột, vợ là phong thủy, cả hai kết hợp lại sẽ tạo nên tổ ấm gia đình.

Nếu gọi đàn ông là trụ cột của gia đình thì phụ nữ chính là phong thủy của tổ ấm. Mỗi người sẽ có một cách để vun vén cho hạnh phúc của mình, nhưng chung quy lại thì họ đều dồn hết tâm sức vào cho tổ ấm chung của cả hai. Người phụ nữ có “thiên chức” đặc biệt hơn một chút, bởi họ quyết định sự hạnh phúc hay đau khổ trong gia đình, cũng như sự gọn gàng, sạch sẽ mà một tổ ấm mang lại.

Thứ mà một người đàn ông cần ở bạn đời là tính ɫìпh ôn nhu, hòa nhã, dịu dàng

Dù ngày nay, nam nữ bình đẳng và phụ nữ có thể kiếm tiền chẳng thua kém người chồng trong gia đình thế nhưng nếu có sự ủng hộ ở phía sau lưng thật vững chãi, đàn ông còn có thể kiếm gấp ba, gấp bốn lần công sức bỏ ra bình ɫhường. Ấy là nhờ vào người phụ nữ ở nhà luôn âm thầm ủng hộ và sẵn sàng trợ giúp chồng “bôn ba chiến trường”.

Chẳng cần đòi hỏi cao sang hay đặc biệt gì, người đàn ông chỉ cần vợ dịu dàng, công – dung – ngôn – hạnh là như một sự ủng hộ to lớn cho sự nghiệp cũng như cuộc sống của họ. Bình đẳng thì cũng tốt đấy, cũng rất công bằng đấy nhưng liệu có phải người đàn ông nào cũng chấp nhận “được” vợ che chở, nuôi ăn hay không?

Ai cũng có cái lí của mình, nhưng vì gia đình và hạnh phúc của cả hai, mỗi người nên nhường nhau một chút, tôn trọng nhau một chút…

Phụ nữ một khi đã quyết tâm, họ có thể làm ra nhiều điều bất ngờ và to lớn hơn cả cánh mày râu, thế nhưng vì hạnh phúc gia đình và vì chính người chồng đầu gối tay ấp với mình, họ sẵn sàng trở thành một cô vợ nhỏ bé, dịu dàng và ôn nhu luôn ở phía sau làm hậu phương vững chãi. Suy cho cùng, đàn ông ở ngoài kia thành công hay thất bại ra sao thì khi về nhà cũng chỉ mong được làm chỗ dựa cho vợ con, gia đình. Hà cớ gì phải bắt họ chịu thua vợ – người mà họ đã hứa sẽ bảo vệ cả cuộc đời này?

Suy cho cùng, mọi sự cố gắng của chồng cũng đều dành cho vợ và gia đình.

Tình cảm vợ chồng không chỉ được xây dựng từ ɫìпh yêu đôi lứa, mà quan trọng hơn cả chính là ɫìпh ɫhương, ɫìпh “bằng hữu” mà họ dành cho nhau. Mỗi người nhún nhường đi một chút thì tự khắc mối quan hệ sẽ ngày càng thăng hoa, ɫìпh cảm vợ chồng ngày một mặn nồng. Vợ càng dịu dàng thì chồng càng ɫhương, càng phấn đấu thành công. Tuy nhiên, những bà vợ “dữ dằn” cũng không hẳn làm chồng “thân bại danh liệt” mà rất có thể, họ còn giúp bạn đời thành công theo một con đường khác nhiều “chông gai” hơn thì sao?

Ảnh: Tiệm ảnh Sa Sa

Image may contain: 2 people, people standing, suit, wedding, sky, outdoor and nature
Image may contain: 1 person, shoes and outdoor
Image may contain: 2 people, outdoor
Image may contain: 2 people, closeup and outdoor
Image may contain: 2 people, people standing and outdoor
+2

NHÌN NGƯỜI LẠI NGHĨ ĐẾN TA

NHÌN NGƯỜI LẠI NGHĨ ĐẾN TA

Pham Doan Trang

Tỷ phú Jimmy Lai (Lê Trí Anh) năm nay 72 tuổi, là người gốc Quảng Đông (Trung Quốc), di tản đến Hong Kong năm 12 tuổi.

Ông bị truyền thông quốc doanh của Trung cộng coi là phần tử phản quốc, “bàn tay đen” giật dây các cuộc biểu tình ở Hong Kong, kẻ âm mưu cấu kết với các thế lực thù địch nước ngoài để phá hoại Trung Quốc.

Hồi tháng 6 vừa qua, phóng viên Jerome Taylor của AFP đã có bài phỏng vấn Jimmy Lai. Khi phóng viên hỏi tại sao ông không chọn cách sống im lặng và thụ hướng sự giàu sang như những tỷ phú khác ở Hong Kong, Jimmy Lai đáp:

“Tôi bị đạp vào đây (cuộc chiến đấu này), nhưng tôi cảm thấy chiến đấu là đúng… Có lẽ tôi là kẻ nổi loạn bẩm sinh, là người muốn cuộc sống của mình phải có thật nhiều ý nghĩa ngoài việc kiếm tiền”.

Jimmy Lai cũng nói trước rằng ông biết mình sớm muộn cũng sẽ bị bắt theo Luật An ninh quốc gia mới của Bắc Kinh.

Phóng viên bèn hỏi tại sao ông sẵn sàng hy sinh cả tài sản và tự do của mình để đứng lên phản đối Bắc Kinh và ủng hộ dân chủ cho Hong Kong như vậy.

Jimmy Lai đáp rằng: “Tôi đến đây với hai bàn tay trắng. Tự do của Hong Kong đã đem lại cho tôi tất cả. (Nên) Có lẽ bây giờ là lúc tôi trả ơn nền tự do ấy bằng cách chiến đấu vì nó”.

Nhà tỷ phú 72 tuổi tuyên bố ông không định rời Hong Kong mà cũng chẳng có ý định hạ “tông” các quan điểm của mình.

“Điều duy nhất chúng ta có thể làm là kiên gan bền chí, không phải là mất tinh thần, mất hy vọng. Và phải nghĩ rằng cuối cùng thì điều gì đúng sẽ tồn tại”.

* * *

Hãy nhìn ông, và nghĩ đến một số đông các nhà “tư sản dân tộc” của chúng ta:

Những người luôn sống nhờ vào mối quan hệ ấm nồng của họ với chính quyền, nhờ những cơ hội do mối quan hệ ấy đem lại (và đều trên tinh thần “cách làm giàu nhanh nhất là làm nghèo đất nước”).

Những người luôn nhìn các nhà hoạt động dân chủ như những “võ sĩ giác đấu” đánh thuê trên sân khấu chính trị, để phán xét xem đứa nào “khá”, đứa nào “chẳng ra gì”.

Những người luôn nhếch mép, xoa đầu người trẻ nào dám lên tiếng: “Dại lắm con ơi. Đấu tranh kiểu mày thì chỉ có chết” (nhưng không bao giờ họ chỉ ra được đấu tranh kiểu nào thì không “chết”).

Những người có thể vỗ vai, vỗ lưng bọn trẻ đấu tranh: “Khá lắm, cố gắng lên con” đấy, rồi lát sau lại khoe con cái họ đang du học nước ngoài, mai sau này về lãnh đạo đất nước, “phải thế mới được”.

Những người khi có khó khăn thì nhanh chân chạy ra nước ngoài, visa đầu tư, thẻ xanh, nhà cửa xe cộ yên ấm ở một xứ phương Tây nào đó rồi. Từ bên ngoài, họ lại nhìn về đất nước và thở dài, buồn cho cái phong trào đấu tranh ở Việt Nam.

Nguồn: Fb Pham Doan Trang
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10158905976663322&id=641613321

Image may contain: one or more people and people sitting

Hong Kong – Bắt Đầu Chuỗi Ngày U Ám

Hong Kong – Bắt Đầu Chuỗi Ngày U Ám

Ngày 11-08-2020 (GMT +7)

By MẠNH KIM

Ảnh: Ông Lê Trí Anh bị bắt vào trưa thứ Hai 10-8-2020 (AP)

Luật An Ninh Quốc Gia Hong Kong

Benny Tai

Giáo Dục Hong Kong

Ba ngày sau khi Bộ tài chính Hoa Kỳ áp đặt lệnh cấm vận đối với đặc khu trưởng Hong Kong Lâm Trịnh Nguyệt Nga (Carrie Lam) cùng 10 viên chức Hong Kong “vì thực hiện các chính sách đàn áp tự do và tiến trình dân chủ ở Hong Kong”, Bắc Kinh trả đũa bằng việc cấm vận 11 người Mỹ, trong đó có các thượng nghị sĩ Marco Rubio, Ted Cruz và Chris Smith. Cùng ngày, chính quyền Hong Kong mở chiến dịch bắt bớ rầm rộ. Hai nhân vật nổi cộm – Lê Trí Anh (Jimmy Lai) và Chu Đình (Agnes Chow) – đã bị áp giải vào thứ Hai 10-8, mở màn cho chuỗi ngày đen tối đối với Hong Kong.

Chiến dịch được tính toán sao cho càng tạo “tiếng vang” càng tốt. Thông điệp rất rõ: già cũng bắt, trẻ chẳng buông. Cùng với Lê Trí Anh và Chu Đình là khoảng chục người khác, trong đó có hai con trai của ông Lê và bốn viên chức điều hành tập đoàn truyền thông Next Digital do ông Lê sáng lập, vốn lâu nay là cái gai trong mắt Bắc Kinh. Từ khi Luật an ninh quốc gia có hiệu lực (bắt đầu từ 23g đêm 30-6-2020), một không khí căng thẳng đã bao trùm Hong Kong. Mặc áo có “tuyên ngôn” đòi độc lập: bị bắt; viết tweet đòi tự do-dân chủ: bị bắt; từng tổ chức biểu tình tưởng niệm Thiên An Môn: bị bắt… Chỉ tính đến trưa trong một ngày thứ Hai 10-8, đã có 9 người bị bắt, trong đó có phóng viên tự do Wilson Li (làm cho ITV News) và nhà hoạt động Andy Li…

Chu Đình lúc bị bắt (AP)

Có đến khoảng 200 cảnh sát-an ninh vào trụ sở Next Digital để gom nhiều thùng “vật chứng” (Apple Daily/AP)

“Đối tượng” bị bắt có thể bị gán ghép bất cứ tội danh nào. Như trường hợp ông Lê Trí Anh. Ông bị cáo buộc “thông đồng với các thế lực nước ngoài”. Thế lực nước ngoài mà ông Lê “thông đồng” là những người ông gặp tại Washington DC vào tháng 7-2019 trong đó có Phó Tổng thống Mike Pence, Ngoại trưởng Mike Pompeo và Chủ tịch Quốc hội Nancy Pelosi. Hoặc như trường hợp cậu sinh viên Tong Ying-kit 23 tuổi. Tong bị cáo buộc tội “có hành vi khủng bố” khi tham gia cuộc biểu tình ngày 1-7-2020 và cắm lá cờ “Quang phục Hương Cảng” lên chiếc xe gắn máy của mình…

Có lẽ nơi có thực quyền trong điều hành các vấn đề “nội chính” Hong Kong bây giờ không phải là chính quyền đặc khu của bà Lâm Trịnh Nguyệt Nga mà là Văn phòng giám sát Luật an ninh quốc gia (“Trung ương Nhân dân Chính phủ trú Hương Cảng đặc biệt hành chánh khu duy hộ quốc gia an toàn công thự” – CPGNSO). Được thành lập ngày 1-7-2020 nhằm giám sát-thực thi Luật an ninh quốc gia, CPGNSO hiện nằm dưới sự điều hành của Trịnh Nhạn Hùng (Zheng Yanxiong), người từng nổi tiếng với vụ “dẹp loạn” tại Ô Khảm (Quảng Đông) năm 2011.

Trụ sở “Trung ương Nhân dân Chính phủ trú Hương Cảng đặc biệt hành chánh khu duy hộ quốc gia an toàn công thự” (New York Times)

Phối hợp cùng Trịnh Nhạn Hùng là “cố vấn” Lạc Huệ Trữ (Luo Huining). Là cựu bí thư tỉnh Thanh Hải và tỉnh Sơn Tây, Lạc Huệ Trữ được đánh giá là nhân vật có thực quyền số một Hong Kong hiện tại, thậm chí bao trùm lấn át cả “bù nhìn” Lâm Trịnh Nguyệt Nga. Theo tiến sĩ Willy Wo-Lap Lam trong bài viết trên trang web The Jamestown Foundation đăng ngày 29-7-2020 thì Lạc Huệ Trữ chẳng khác gì “bí thư” Hong Kong. Nói cách khác, bằng việc cho ra đời Luật an ninh quốc gia cùng cơ quan giám sát nó (CPGNSO), quyền lực đã được sang tay tại Hong Kong và cách thức cai trị Hong Kong cũng bắt đầu được thay đổi.

Bắc Kinh muốn Hong Kong phải “thay đổi” thật nhanh, toàn diện, từ hệ thống chính trị đến hệ thống giáo dục. Niên khóa mới 2020-2021, từ tháng 9 năm nay, sẽ khởi đầu của việc “chấn chỉnh”, từ cấp mẫu giáo đến đại học. Chính quyền đang thực hiện cái gọi là “lựa” lại và thải bỏ những “quả táo thối”. Bằng ngôn ngữ tuyên truyền như thời Cách mạng Văn hóa tại Hoa lục, chính quyền chỉ trích gay gắt những giáo sư-giáo viên “tiêm nhiễm chất độc” vào đầu óc thế hệ trẻ. Ngày 28-7-2020, ông Đới Diệu Đình (Benny Tai), phó giáo sư luật Đại học Hong Kong, đã bị trường này sa thải (ông Đới là người tổ chức cuộc biểu tình rầm rộ Dù Vàng năm 2014) – một quyết định mà Hồ Tích Tiến, tổng biên tập tờ Hoàn Cầu, “nhận định” rằng “thật tuyệt vời”. Nhà lập pháp Triệu Gia Trân (Shiu Ka-chun), từng dạy xã hội học tại Đại học Hong Kong Baptist trong 11 năm, nói rằng ông rất sốc trước việc nhà trường không ký tiếp hợp đồng với mình.

Cảnh sát trấn áp một cuộc biểu tình ngày 1-7-2020 (New York Times)

Vài tháng trước khi Luật an ninh quốc gia ra đời, Sở Giáo dục Hong Kong đã thực hiện loạt biện pháp nhằm loại các “quả táo thối” cũng như áp dụng những chính sách siết lại môi trường học thuật tự do. Sở Giáo dục đã ra quy định cấm học sinh-sinh viên hô khẩu hiệu chính trị và hát ca khúc đấu tranh trong trường. Cảnh sát sẽ được gọi đến nếu học sinh-sinh viên có hành vi xúc phạm quốc ca Trung Quốc. Tất cả sách của những tác giả ủng hộ dân chủ bị rút khỏi hệ thống thư viện công cộng. Giáo viên nếu không muốn bị tước giấy phép hành nghề thì phải học và thực hành “đạo đức chính trị”… Giáo dục và tự do học thuật là yếu tố căn bản tạo nên một Hong Kong như từng thấy và được ngưỡng mộ. Giờ đây, Bắc Kinh đang thả táo thối vào và làm hư hại cái tinh thần đó.

Chính quyền Hong Kong đã hoãn ngày bầu cử hội đồng lập pháp dự kiến đầu tháng 9-2020. Lý do được đưa ra là Covid-19. Tuy nhiên, điều mà chính quyền sợ không phải là coronavirus mà là khả năng phe thân Bắc Kinh thua, dù họ đã loại khỏi danh sách ứng cử viên 12 đối thủ đáng sợ trong đó có Hoàng Chi Phong. Thời hạn hoãn bầu cử kéo dài đến… một năm. Giải pháp “câu giờ” đến một năm có lẽ đủ để giúp Bắc Kinh thao túng một cách “chắc ăn” tình hình chính trị lẫn xã hội ở mảnh đất này. Hong Kong 2021 và trở về sau là một Hong Kong vĩnh viễn khác với Hong Kong trước 2020.

https://thenewviet.com/hong-kong-%E2%80%93-bat-dau-chuoi-ng…

Image may contain: one or more people and people sitting

Nữ sinh gốc Việt ở Mỹ cả gan công khai lập trường thiên hữu, phản bác cánh tả Mỹ và cái kết…

httpv://www.youtube.com/watch?v=dGFLm_bLDcM&feature=youtu.be&fbclid=IwAR371xgjkLoxBssgyp_XSv6fuXpk0MYF2DWtKWE7VxerxwzamBMWloSWEis

Nữ sinh gốc Việt ở Mỹ cả gan công khai lập trường thiên hữu, phản bác cánh tả Mỹ và cái kết…

httpv://www.youtube.com/watch?v=7aGWvT0Hp4w

How Conservatives Can WIN Again? How NOT To Let LEFTISTS BULLY YOU? Why Conservatives Lose?

“Cô bé” Agnes Chow (Châu Đình) đã bị bắt vào tối (10/08/2020)

Lê Vi
“Cô bé” Agnes Chow (Châu Đình) đã bị bắt vào tối (10/08/2020), theo luật an ninh mới được Bắc Kinh chính thức áp dụng ở đặc khu Hong Kong, theo Reuters. Cùng ngày tỷ phú Hong Kong Jimmy Lai cũng đã bị bắt, trong thế phủ đầu của nhà cầm quyền Bắc Kinh.

Châu Đình sinh năm 1996 (chỉ một năm trước khi Hong Kong được Vương quốc Anh bàn giao cho Trung Quốc đại lục vào năm 1997), là một nhà hoạt động xã hội trẻ tuổi nhưng đầy danh tiếng của Hong Kong. Cô cùng Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) bắt đầu hoạt động xã hội từ năm 2012 và trở nên nổi tiếng trong Phong trào Dù Vàng kể từ năm 2014.

Thông thạo 4 ngoại ngữ, Châu Đình từng có quyết định gây sốc với gia đình khi chấp nhận từ bỏ quyền Công dân Vương quốc Anh, tạm hoãn việc du học ở Anh để ở lại Hong Kong tranh cử, tranh đấu kề vai sát cánh cùng Hoàng Chi Phong và bạn bè “trong hội”. Đó là hồi năm 2018, khi Châu Đình 22 tuổi, để đủ điều kiện theo luật pháp Hong Kong khi ấy nếu muốn ra tranh cử ở Hội đồng Lập pháp Hong Kong. Nếu được bầu, Châu Đình sẽ là nhà lập pháp trẻ nhất trong lịch sử Hồng Kông.  Tuy nhiên, cuối cùng cô đã bị ngăn chặn từ chính quyền của bà Lam- Đặc khu trưởng Hong Kong, vì bản tuyên ngôn ủng hộ dân chủ của Đảng Dân chủ Hong Kong Demosistō (Châu Đình là thành viên của Ủy ban Thường vụ Demosistō, đồng thời là cựu phát ngôn viên của phong trào sinh viên Scholarism/ Học dân tư triều- được thành lập vào năm 2011 dưới sự lãnh đạo của Hoàng Chi Phong/ Joshua Wong).

Là con gái duy nhất trong một gia đình mà cha mẹ làm việc trong ngành thương mại, những người “ít nói về chính trị”, Châu Đình khẳng định mình đã bắt đầu hoạt động xã hội thông qua các mạng xã hội. 😉 Vào năm 15 tuổi, cô tình cờ biết đến một bài đăng trên Facebook cho thấy hàng ngàn người trẻ tuổi đang kêu gọi thay đổi, họ là những học sinh cấp hai như cô, kể từ đó Châu Đình không bao giờ hối hận khi xuống đường tranh đấu. 

Năm 2012, Châu Đình tham gia biểu tình chống lại kế hoạch của chính phủ Hong Kong (từ chỉ thị của Bắc Kinh) gọi là “giáo dục đạo đức và lòng yêu nước” với Trung Quốc đại lục, một kế hoạch mà các nhà chỉ trích đối lập gọi là “tẩy não”. Châu Đình đã gặp Hoàng Chi Phong trong cuộc biểu tình này. 😉

Khi phong trào phản khảng của người Hong Kong chống dự luật Dẫn độ gia tăng, Châu Đình đã cùng Hoàng Chi Phong tới Nhật Bản kêu gọi chính phủ nước này gây áp lực lên chính quyền Hong Kong, nhằm rút lại dự luật Dẫn độ. Phát biểu bằng tiếng Nhật tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia Nhật Bản, Châu Đình kêu gọi Tokyo chú ý hơn đến dự luật, bởi nó nguy hiểm không chỉ đối với cư dân Hong Kong mà còn đối với cả du khách nước ngoài tại Hong Kong. Du khách có thể bị dẫn độ về Trung Quốc đại lục mà Châu Đình mô tả đó là nơi “không thượng tôn pháp luật, không có sự bảo vệ của nhân quyền và tự do”.

Nhà nữ hoạt động xã hội trẻ đẹp của xứ Hong Kong này cũng đã từng đến diễn thuyết với phong thái đầy bản lĩnh, tại Hội nghị thường niên của Liên đoàn các Hiệp hội Đài Loan, tổ chức tại Mainz (Đức).

Fb Phuoc Chau

Image may contain: 1 person, standing, crowd and outdoor

Ngày tàn của công nghệ thông tin cộng sản Tàu.

Ngày tàn của công nghệ thông tin cộng sản Tàu.

Mới đây, ngày 5/8, Ngoại trưởng Mỹ Pompeo tuyên bố nội dung:

5 SẠCH RÚNG ĐỘNG TÀU CỘNG

Ngoại trưởng Mỹ Pompeo tuyên bố chiến lược mạng “5 sạch” rúng động toàn bộ các tập đoàn công nghệ khổng lồ của cộng sản Tàu.

5 sạch bao gồm:

1- Nhà cung cấp mạng sạch.

2- Cửa hàng dịch vụ mạng sạch.

3- Ứng dụng mạng sạch.

4- Đám mây điện toán sạch.

5- Cáp mạng sạch.

Sạch là gì ?

– Minh bạch nguồn tài chính sạch, nhà đầu tư sạch, không bị chính trị bẩn chi phối.

– An toàn tuyệt đối cho người xử dụng, tức các dữ liệu cá nhân của người xử dụng không bị ăn cắp.

– Đảm bảo thông tin truyền đi đến đích tuyệt đối an toàn.

Hầu hết các tập đoàn công nghệ thông tin hoặc dịch vụ thông tin của cộng sản Tàu như: Huawei, Tiktok, Wechat, … đều bị loại khỏi Mỹ và các đối tác toàn cầu của Mỹ.

Mỹ sẽ ngăn chặn:

– Loại các công ty viễn thông của Trung cộng trên toàn nước Mỹ.

– Loại bỏ các ứng dụng của Trung Cộng mà có công ty mẹ đặt tại Trung Cộng ra khỏi các cửa hàng ứng dụng tại Mỹ như TikTok, Wechat, … đây chính là hiểm họa đầy rủi ro cho dữ liệu cá nhân người dùng Mỹ.

– Ngăn cấm Huawei và các nhà ứng dụng khác cài đặt sẵn hoặc cung cấp việc tải xuống các ứng dụng có nguy cơ đánh cắp dữ liệu người dùng tại Mỹ.

Mới đây, Ấn Độ cũng đã ban hành lệnh cấm hàng trăm phần mềm ứng dụng công nghệ của Tàu cộng.

Chính phủ Australia đã ban hành lệnh cấm Huawei, ZTE, và đang xem xét cấm TikTok trên toàn Úc.

Nguồn sữa bú mớm bị cắt đứt. Ngày tàn của công nghệ thông tin cộng sản Tàu đã điểm.

Tham khảo nguyên văn (tiếng Anh) của trang web Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.
https://www.state.gov/announcing-the-expansion-of-the-clea…/

Image may contain: text that says 'Announcing the Expansion of the Clean Network to Safeguard America's Assets PRESS STATEMENT MICHAEL R. POMPEO, SECRETARY OF STATE AUGUST 5, 2020 Share'
No photo description available.

QUAN CHỨC HỒNG KÔNG -TAY SAI ĐỘC TÀI CSTQ ĐANG RUN KHI MỸ RA LỆNH PHONG TOẢ TÀI SẢN,

QUAN CHỨC HỒNG KÔNG -TAY SAI ĐỘC TÀI CSTQ ĐANG RUN KHI MỸ RA LỆNH PHONG TOẢ TÀI SẢN, vì họ vi phạm nhân quyền ở Hongkong

Joshua Wong tweet liệt kê quan chức Hồng Kông hiện nay, đa số có quốc tịch và tài sản tại Anh, Úc, Canada, Mỹ
Joshua đề nghị Tập yêu cầu họ từ bỏ quốc tịch nước ngoài, mang tài sản về Hongkong Trung Cộng … để chứng tỏ họ trung thành với ĐCSTQ
—-

1.Trưởng đặc khu Hongkong : Carrie Lam
Lam Siu-Por (chồng) | Quốc tịch: Anh
Jeremy Lam Jit-si (con trai) | Quốc tịch: Vương quốc Anh
Joshua Lam Yeuk-hei, hay còn gọi là Josh Lam (con trai) | Quốc tịch: Vương quốc Anh

2. Bộ trưởng tài chính
Paul Chan Mo-po
Frieda Hui Po-ming (vợ) | Quốc tịch: Vương quốc Anh
James Chan Tian-hsing (con trai) | Quốc tịch: Vương quốc Anh
Joyce Chan Tian Yan (con gái) | Quốc tịch: Vương quốc Anh

3.Bộ trưởng Tư pháp
Teresa Cheng Yeuk-wah
Otto Poon Lok-to (chồng) | Quốc tịch: Canada

4. Bộ trưởng An ninh
John Lee Ka-chiu
Vợ | Quốc tịch: Anh
Two Sons | Quốc tịch: Anh

5. Bộ trưởng Môi trường
Wong Kam-sing
Susan Leung So-wan (vợ) | Quốc tịch: Canada

6.Bộ trưởng Giáo dục
Kevin Yeung Yun-hung
Con trai và con gái | Hiện đang học ở Úc

黃之鋒 Joshuawongcf

Image may contain: 1 person, eyeglasses, text that says 'CHIEF EXECUTIVE CARRIE LAM LAM SIU-POR (HUSBAND) Nationality: British JOSHUA WONGCHIFUNG JEREMY LAM JIT-SI (SON) Nationality: British JOSHUA LAMEUK- HEI, AKAJOSH LAM (SON) Nationality: British'
Image may contain: 1 person, eyeglasses and closeup, text that says 'FINANCIAL SECRETARY PAUL CHAN MO-PO FRIEDA HUI PO-MING (WIFE) Nationality: British JAMES CHAN TIAN-HSING (SON) Nationality: British JOYCE CHAN TIAN YAN (DAUGHTER) Nationality: British JOSHUA WONGCHIFUNG'
Image may contain: Thi Khieu Vu, meme, text that says 'SECRETARY FOR JUSTICE TERESA CHENG YEUK-WAH ΟΤπο POON LOK-TO (HUSBAND) Nationality: Canadian'
Image may contain: 2 people, eyeglasses and meme, text that says 'SECRETARY FOR ENVIRONMENT WONG KAM-SING SECRETARY FOR EDUCATION KEVIN YEUNG YUN-HUNG SUSAN LEUNG so -WAN (WIFE) Nationality: Canadian SON AND DAUGHTER Now studying in Australia JOSHUA WONGCHIFUNG'

CON NGỰA THÀNH TROY…

8 SÀI GÒN
CON NGỰA THÀNH TROY…

Thành Troy thất thủ vì một con ngựa gỗ được tặng bởi quân thù, trong đó ẩn chứa binh lính đối phương, để chỉ một đêm nội ứng, ngoại hợp đoạt thành.

Những món tiền thù lao vượt biên trái phép cũng giống như những con ngựa thành Troy đang đưa những kẻ vượt biên vào sâu đất Việt, như binh lính chiếm thành năm xưa tiềm phục chờ thời.

Có một điều hết sức lạ lùng là dù gần sát với Tàu song số ca lây nhiễm tại một thành phố lắm người Tàu như Đà Nẵng, Nha Trang không hề nhắc đến nguồn lây nào made in China.

Khi không có dịch lẫn khi có dịch, những dòng công nhân, chuyên gia Tàu vẫn sang đều. Đó là một nhu cầu thấy rõ của kinh tế bị phụ thuộc mà bên nào bị thì quá rõ.

Nhưng giữa đại dịch, vẫn có nhiều người Việt mờ mắt trước tiền để đư “ngựa thành Troy” vào đất Viêt bất chấp các nguy cơ lây lan từ quốc gia “trùm cuối” của Covid-19- quốc gia có đường biên giới với Quảng Ninh.

Những tiền thân đặc khu không cần khi thị thực như Vân Đồn, Phú Quốc hay Hiệp ước dẫn độ tội phạm hai nước đến giờ mới thể hiện cuộc cờ của tà quyền họ Tập.

Mạng xã hội nhắc nhiều đến mật ước Thành Đô và cột mốc 2020 nhưng có lẽ tờ giấy vụn vô giá trị ấy không phải là cốt lõi. Mà nằm ở quá trình nhiều nằm tổng kết 4 tốt, 16 chữ vàng.

Chẳng có nhà quản lý nào dại dột công bố rằng những thứ xưa nay mình ca ngợi là hữu hảo lại là nguồn cơn của nỗi uất hận nghìn năm trước hay nguồn mắc dịch bây giờ, nếu không có lợi cho sự cai trị của mình.

Sự tiềm phục rất lâu, rất kiên trì, rất bền bỉ của những đồng chí tốt trong từng dự án kém chất lượng, đội vốn, gây nợ công là thứ dễ thấy nhất khi chúng gây hậu quả. Song sẽ cần bao nhiêu ví dụ để thấy rằng suy nghĩ của một ca sĩ có thể bất cần đảo có chủ quyền miễn chỉ để kiếm tiền bất chấp là đã có từ rất lâu.

Tiền Tàu! Là nhân dân tệ đang làm nhân dân tệ?

Hay là một bộ phận không nhỏ đang nhìn phương Bắc với sự ngưỡng vọng Đại Hán trong từng câu, từng chữ “lo lắng cho bang giao hai nước” của quan chức lãnh đạo. Trong từng status dẫn dắt của những thành viên nghìn like trên mạng xã hội, những đại nhà báo được đài thọ sang Thâm Quyến để về làm “văn mẫu” đặc khu? Hay cả trong từng comment của những hồng vệ binh tay nhanh hơn não hay các đầu nậu mua bán nguyên liệu kém chất lượng từ bên kia biên giới?.v.v..

Hiềm nỗi… Quốc gia vắng tá người trung chánh còn nhớ tiền nhân nửa đêm vỗ gối trước thực trạng quốc gia từ đất liền đến biển đảo.

Đôi khi một ai đó thoát Trung, nếu muốn thành công, có lẽ cần sự ủng hộ cho hành động của mình; nhưng càng cần hơn những kẻ thoát Trung bằng mồm leo lẻo suốt ngày yêu nước nhưng lại xài hàng Tàu đến vô thức từ thói quen, câm bớt mồm lại.

Trong thần thoại Hy Lạp, đáng lẽ ngựa chứa binh không vào được thành Troy nếu không có những sự can thiệp thông qua. Cũng giống như những vụ vượt biên “không ai biết” hẳn cũng phải có ai đang biết?

Chỉ là không biết phản quốc là đại tội nặng nhất trong các đại tội!

MAI QUỐC ẤN

Image may contain: 1 person, standing and sunglasses, text that says 'THANH NIEN Phùng Thế Anh và Vàng Seo Xóa đã nhận của các đối tượng người Trung Quoc 240 triệu đông để đua 44 người Trung Quoc vượt biên, nhập cảnh trái phép vào Lào Cai, sau đó thuê xe đua ho vào TP.HCM. Nhóm 4 người Trung Quoc do Phùng Thế Anh và Vàng Seo Xoá tham gia to chức vượt biên vào Lào Cai bị lực lượng biên phòng bat giű ANH TRUNG DUNG'

Bài 5 – Cầu nguyện: Cuộc Hành Trình của Tổ Phụ Abraham


ĐTC Phanxicô – Giáo Lý về Cầu Nguyện:

Bài 5 – Cầu nguyện: Cuộc Hành Trình của Tổ Phụ Abraham

Xin chào anh chị em thân mến,

Có một tiếng nói bỗng nhiên vang vọng trong đời sống của Abraham. Một tiếng nói mời gọi ông thực hiện một cuộc hành trình có vẻ ngu dại: một tiếng nói thôi thúc ông bật gốc khỏi quê quán của ông, khỏi gia đình quyến thuộc của ông, để tiến đến một tương lai mới, một tương lai khác. Hoàn toàn căn cứ vào một lời hứa hẹn mà ông chỉ biết tin tưởng. Mà việc tin tưởng vào một lời hứa hẹn nào đó đâu có phải là chuyện dễ; người ta cần phải can đảm. Nhưng Abraham đã tin tưởng.

Thánh Kinh không hề đề cập gì đến quá khứ của vị Tổ Phụ tiên khởi này. Theo suy đoán tự nhiên thì người ta có thể cho rằng ông đã tôn thờ các vị thần linh khác; có lẽ ông là một con người khôn ngoan, thông biết về bầu trời cùng trăng sao tinh tú. Chính vì thế mà vị Chúa mới hứa hẹn với ông rằng con cháu của ông sẽ nhiều như sao lốm đốm trên bầu trời.

Thế rồi Abraham ra đi. Ông lắng nghe tiếng của Thiên Chúa và tin tưởng vào lời của Ngài. Điều quan trọng ở đây là ông tin tưởng vào lời của Thiên Chúa. Bằng việc lên đường ra đi của ông đã hiện lên một cách thức mới liên quan đến mối liên hệ với Thiên Chúa; chính vì lý do này mà Tổ Phụ Abraham hiện lên, nơi truyền thống thiêng liêng của Do Thái giáo, Kitô giáo và Hồi giáo, như là một con người trọn hảo của Thiên Chúa, ở chỗ phục tùng Ngài, cho dù Ý Muốn của Ngài được tỏ ra một cách gay go, nếu không muốn nói là hoàn toàn không hiểu nổi.

Bởi vậy mà Abraham là một con người của Lời Chúa. Khi Thiên Chúa nói, con người trở thành thụ nhân của Lời ấy, và đời sống của họ trở thành nơi cần cho Lời Chúa nhập thể. Đó là một tính chất rất mới mẻ trong hành trình tôn giáo của con người: đời sống của tín hữu bắt đầu được cưu mang như là một ơn gọi, tức như là một tiếng gọi, như là một nơi chốn cho lời hứa hẹn được hiện thực; và con người di chuyển trên thế giới này không phải bị đè nặng bởi một cái gì đó bí mật khó hiểu, mà bằng quyền lực của lời hứa hẹn ấy, một hứa hẹn sẽ được hiện thực vào một ngày nào đó. Abraham đã tin vào lời hứa của Thiên Chúa. Ông đã tin và đã ra đi, không biết rằng mình đi đâu – như Thư Do Thái viết (11:8). Nhưng ông đã tin tưởng.

Đọc Sách Khởi Nguyên, chúng ta khám phá thấy Abraham đã sống cầu nguyện ra sao trong việc liên tục trung thành với Lời Chúa, những lời đã hiện lên dọc theo cuộc hành trình của ông từng giai đoạn một. Tóm lại, chúng ta có thể nói rằng, nơi đời sống của Abraham, đức tin đã trở thành lịch sử. Thật vậy, bằng đời sống của mình, với gương mẫu của mình, Abraham đã dạy chúng ta cách thức này, đường lối ấy, những gì làm cho đức tin trở thành lịch sử. Thiên Chúa không còn được thấy chỉ ở các hiện tượng vũ trụ, như là một vị Thiên Chúa xa cách, Đấng có thể ra tay đáng sợ. Vị Thiên Chúa của Abraham trở thành “Thiên Chúa của tôi”, vị Thiên Chúa cho chuyện đời tư của tôi, Đấng dẫn dắt các bước chân tôi đi, Đấng không bỏ rơi tôi, Vị Thiên Chúa của những ngày giờ của tôi, vị đồng hành của những cuộc mạo hiểm của tôi – Vị Thiên Chúa Quan Phòng. Tôi tự vấn mình và xin hỏi anh chị em nhé: chúng ta có cảm nghiệm về Thiên Chúa ấy hay chăng? Về “Vị Thiên Chúa của tôi”, Vị Thiên Chúa đồng hành với tôi, vị Thiên Chúa trong câu chuyện đời tư của tôi, Vị Thiên Chúa dẫn dắt các bước chân tôi đi, Đấng không bỏ rơi tôi, Vị Thiên Chúa của những tháng ngày đời tôi? Chúng ta đã có được cảm nghiệm ấy chăng? Chúng ta hãy nghĩ về nó một chút đi.

Cảm nghiệm này của Abraham cũng được chứng thực bởi một trong những bản văn ngay từ đầu của lịch sử khoa linh đạo nữa, đó là cuốn Tưởng Niệm của Blaise Pascal. Nó được bắt đầu như thế này: “Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac, Thiên Chúa của Giacóp, chứ không phải là Thiên Chúa của các triết gia và của những con người hiền triết. Chân thực, chân thực. Cảm thức. Niềm Vui. An Bình. Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô”. Cuốn Tưởng Niệm này, được viết trên một mảng giấy bằng da nhỏ, và được tìm thấy sau khi ông qua đời, được thêu ở bên trong một chiếc áo của nhà triết gia, không diễn tả một thứ suy niệm về trí thức mà một hiền triết có thể nghĩ về Thiên Chúa, mà là một cảm quan sống động được trải nghiệm trước sự hiện diện của Ngài. Pascal thậm chí còn ghi nhận những lúc chính xác giây phút ông đã cảm thấy thực tại ấy, để rồi cuối cùng ông đã gặp thấy nó, đó là vào đêm 23/11/1654. Ngài không phải là một Vị Thiên Chúa trừu tượng hay là một Vị Thiên Chúa vũ trụ – không. Ngài là Vị Thiên Chúa của một ngôi vị, của một tiếng gọi, Vị Thiên Chúa của Abraham, của Issac, của Giacóp, Vị Thiên Chúa là những gì chân thực, cảm thức, hân hoan.

Lời cầu nguyện của Abraham trước hết được bày tỏ bằng những việc làm: là một con người tĩnh lặng, ông đã lập một bàn thờ cho Chúa ở mỗi đoạn đường đi” (Catechism of the Catholic Church, 2570). Abraham không kiến thiết một đền thờ, nhưng rải trên đường đi các viên đá nhắc nhở về việc trải qua của Thiên Chúa. Một Vị Thiên Chúa lạ lùng, như khi Ngài thăm ông duới hình thù của 3 người khách, những vị cả ông lẫn Sara cùng tiếp đón, và được các vị báo cho biết về việc đứa con trai Isaac của ông bà (xem Khởi Nguyên 18:1-15). Abraham bấy giò đã đến 100 tuổi và vợ ông hơn kém 90. Họ đã tin, họ tin Thiên Chúa, và Sara, vợ ông, đã thụ thai – ở vào tuổi ấy! Đó là Vị Thiên Chúa của Abraham, Vị Thiên Chúa của chúng ta, Đấng đồng hành với chúng ta.

Bởi vậy Abraham đã trở nên thân thiết với Thiên Chúa còn có thể lý sự với Ngài nữa, nhưng bao giờ cũng trung tín. Ông đã nói với Thiên Chúa và biện luận với Ngài. Cho đến khi Thiên Chúa thử thách ông hết cỡ, khi Ngài yêu cầu ông hiến tế người con trai Isaac của ông, người con trong lúc tuổi già của ông, người con nối dõi duy nhất của ông. Đến đây Abraham đã sống đức tin như là một thảm trạng, khi mò mẫm bước đi trong đêm tối, dưới bầu trời bấy giờ chẳng còn tinh tú. Nhiều lần nó cũng xẩy ra cho cả chúng ta nữa, khi chúng ta bước đi trong tăm tối, chỉ bằng đức tin. Chính Thiên Chúa đã giữ bàn tay Abraham đang sửa soạn đâm xuống đứa con lại, vì Ngài đã thấy được những gì trọn vẹn hy sinh không tiếc xót của ông (xem Khởi Nguyên 22:1-19).

Thưa anh chị em, chúng ta học được từ Abraham, chúng ta học biết cầu nguyện bằng đức tin, ở chỗ lắng nghe Chúa, bước đi, đối thoại đến biện luận. Chúng ta không sợ biện luận với Thiên Chúa! Tôi đang nói một cái gì đó như thể lạc giáo. Nhiều lần, tôi đã nghe dân chúng nói cùng tôi rằng: “Cha biết đó, điều ấy đã xẩy đến cho con, nên con tức giận Chúa”. “Con dám tức giận Chúa hả?” “Đúng thế, con tức giận đấy”. “Thế nhưng, đó lại là một hình thức cầu nguyện”, vì chỉ có một đứa con mới có thể tức giận với cha của mình, sau đó lại gặp gỡ Ngài. Chúng ta học được từ Abraham cách lấy đức tin mà cầu nguyện, mà đối thoại, mà biện luận, thế nhưng bao giờ cũng phải sẵn sàng đón nhận Lời Chúa mà đem ra thực hành. Chúng ta học biết nói chuyện với Chúa như con cái với cha mình: ở chỗ nghe Ngài, đáp ứng, biện luận, thế nhưng một cách tinh ròng, như một người con với người cha. Abraham dạy chúng ta cầu nguyện như thế đó. Xin cám ơn anh chị em.

https://zenit.org/articles/popes-general-audience-on-the-prayer-of-abraham-full-text/

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu