ABBA – Happy New Year
CON CHÓ
CON CHÓ
Có một lần, tôi gọi taxi để đưa con chó đi khám bệnh. Vì con chó ho rất nặng tiếng nên gây chú ý đến người tài xế. Anh ta quay lại hỏi: “con chó bị cảm lạnh à?”
Tôi đáp: “Đúng vậy, nó ho liên tục từ hôm qua đến giờ.”
Người tài xế thở dài hỏi:”Chà, ho giống người vậy.”
Rồi anh ta bắt đầu câu chuyện. Anh ta kể về những trải nghiệm đau khổ khi anh ta nuôi con chó của mình. Nhiều năm trước đây, anh ta nuôi một con chó becgie. Nó có thân hình cao lớn, ăn rất khỏe, tiếng sủa của nó rất vang.
Một hôm, anh cảm thấy mình không còn đủ sức để nuôi nó, anh cho nó vào bao tải và chở đi vứt.
Vì sợ nó quay về nhà, anh đã lái xe đến một vùng núi cách nhà hơn 100km rồi thả nó ở đó.. Sau khi thả con chó, anh lái xe thật nhanh, con chó đuổi theo mấy cây số rồi biến mất.
Một tuần lễ sau, vào lúc nửa đêm anh nghe ngoài cửa có tiếng lạch cach. Mở cửa ra nhìn thì hóa ra con chó quay về. Thân hình của nó gầy còm, dáng vẻ bối rối, rõ ràng là nó đã trải qua một thời gian tìm kiếm khá lâu.
Tuy rất ngạc nhiên nhưng anh ta chẳng nói câu nào, lẳng lặng vào trong nhà lấy ra một chiếc bao tải và cho con chó vào, vứt nó đi một lần nữa.
Lần này anh đi theo đường quốc lộ số 1. Dọc đường đi anh nghe thấy tiếng con chó khóc thúc thít. Khi đến nơi, anh ta mở chiếc bao tải ra, thì thấy toàn là máu. Ở khóe miệng của con chó, máu vẫn tiếp tục trào ra. Anh dùng tay banh miệng con chó ra thì thấy lưỡi nó đã đứt làm đôi. Hóa ra con chó đã cắn lưỡi tự tử.
Khi người tài xế kể xong chuyện, một không khí im lặng lạ thường bao trùm chiếc xe. Từ chiếc kính chiếu hậu, tôi nhìn thấy khóe mắt của anh ta đỏ lên.
Một lát sau, anh ta mới nói: “Mỗi lần nhìn thấy chó của người khác, tôi đều nhớ đến con chó đã cắn lưỡi tự tử của tôi. Sự việc này khiến cho tôi đau khổ suốt cả một đời. Tôi không phải con người. Tôi không phải con chó.”
Nghe xong câu chuyện của người tài xế, trước mắt tôi như hiện ra cảnh tượng: con chó ấy chạy lang thang giữa núi sâu, giữa những cánh đồng hoang, giữa những thành phố ngoại ô. Để trở về nhà gặp lại chủ nhân, nó đã chạy hàng trăm cây số. Khó khăn lắm mới tìm được đường về nhà, vậy mà chủ nhân không những không mở cửa, không một lời động viên nào còn lập tức vứt nó đi lần nữa. Đây là một cú sốc lớn chừng nào đối với một con chó trung thành và tình nghĩa. Để khỏi bị chối bỏ lần nữa, con chó đã tự kết liễu đời mình.
Người tài xế kể tiếp. Anh đã mang con chó về chôn cất ở trong vườn, thường xuyên cầu nguyện cho nó. Vậy mà đến nay anh vẫn chưa gạt bỏ được nỗi ân hận trong lòng. Vì thế anh thề rằng, phải kể cho những người nuôi chó nghe câu chuyện này, khuyên mọi người hãy yêu quý con chó của mình nhiều hơn. Anh hy vọng việc này sẽ giúp anh chuộc lại phần nào tội lỗi của mình.
Một con chó có tình có nghĩa nhưng lại bị vứt bỏ một cách vô tình, điều này khiến cho người tài xế đau khổ suốt cả cuộc đời.
Chó còn như thế huống hồ là con người.
Khi ai đó bỏ mặc một người có tình có nghĩa, liệu anh ta có thể sống yên ổn suốt cả cuộc đời hay không?
Với những kẻ làm cha làm mẹ chối bỏ con cái mình, với những kẻ làm con nhưng lại bỏ mặc cha mẹ tuổi già sức yếu thì tội ác lớn biết chừng nào.
(St )

Một gia đình hạnh phúc

Một gia đình hạnh phúc, vui mừng Chúa Giáng Sinh suốt cả cuộc đời, cho dù anh chủ nhà này không có tay và không có chân. Thế mà Chúa sai anh ấy đi khắp thế giới loan báo Tin Mừng, khuyên lơn mọi người có đủ tay và chân hãy vui sống, đừng bao giờ bỏ cuộc. Nhiều người ở Hanoi và Saigon đã từng trò chuyện với anh ấy.
Tình hình nhân quyền Việt Nam 2020: chính quyền bất chấp luật pháp và dư luận quốc tế
Để có cái viển ảnh thực tế về tình hình nhân quyền của Việt Nam trong năm tới, ông Tam nói cần phải xét lại thành quả của những năm trước. Ông phỏng đoán rằng chính quyền Việt Nam cũng đã nghiên cứu về phong trào đấu tranh dân chủ trong 10 năm qua và đã “bắt tẩy” được cách hoạt động của họ để từ đó có chính sách đàn áp tinh vi hơn.
“Theo dõi phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, phong trào đòi nhân quyền ở Việt Nam trong vòng 10 năm trở lại đây thì tôi cảm thấy hơi tiếc là có vẻ như phong trào dậm chân tại chỗ.
Nếu nói về mức độ thì có vẻ như là nó phát triển rất là mạnh mẽ, nhưng mà về tính chất và phương thức hoạt động thì trong vòng 10 năm qua nó không có sự thay đổi.
Chúng ta chỉ quanh đi quẩn lại những việc như là lên tiếng ở trên mạng xã hội hoặc là tiến hành biểu tình.
Trong khi đó thì các phương thức đấu tranh bất bạo động thì nó có thể lên tới gần 200 phương thức khác nhau mà chúng ta thì không áp dụng bất cứ một cái phương thức nào”.
Ông Tam cho rằng, năm 2020 cũng đã có nhiều cuộc tranh luận về các vấn đề chính trị trong và ngoài nước, và điều này có thể giúp phong trào trao dồi thêm về những vấn đề chính trị.
Từ đó, ông nói, các nhà đấu tranh phải thay đổi phương thức hoạt động nếu muốn thay đổi viển ảnh cho tương lai trước mắt.
“Nếu như chúng ta không thay đổi các phương thức hoạt động thì tôi đánh giá là năm 2021 nó vẫn tiếp tục xấu đi rất là nhiều.
Và cái việc xấu này thì nó không phải xuất phát từ phía chính quyền Việt Nam mà nó do cái sự trì trệ của phong trào”.
10 Điều Phương Tây Đã Dạy Tôi
GÓC SUY GẪM….
10 Điều Phương Tây Đã Dạy Tôi
Là một người may mắn được ăn học ở Phương Tây, tôi cũng đã ít nhiều học được nhiều thứ mà tôi nghĩ ở Việt Nam sẽ chẳng bao giờ dạy.
Trước đây có một bài báo mang tên “2 tỷ đồng du học có mua được một người văn minh không?” Theo tôi, văn minh không phải là một cái gì đó có thể mua được, vì tôi thấy có nhiều bạn du học mà vẫn xấu tính như thường. Văn minh là một thứ gì đó chúng ta phải tiếp thu và truyền lại cho người khác.
Chúng ta không cần phải bỏ ra 2 tỷ để mua một con người văn minh. Sau đây là 10 điều mà tôi đã học và Phương Tây đã dạy tôi.
- Nụ cười. Người Phương Tây rất thích cười. Thậm chí, đó là điều bạn sẽ trông thấy đầu tiên từ người quen cho đến người ngoài đường. Khi bạn đi bộ và thấy một người lạ nào đi đối diện, họ sẽ nhìn bạn và nở một nụ cười, và thậm chí hỏi “bạn khỏe không?”
- Cảm ơn và xin lỗi. Đây là 2 câu cửa miệng của người Phương Tây mà tôi nghĩ còn xa lạ đối với đại đa số người Việt. Không phải vì chúng ta kém văn minh hơn mà chúng ta có cái suy nghĩ khác về việc sử dụng 2 từ này. Nếu bạn vô tình va chạm một ai đó cho dù lỗi là bạn, nhưng họ cũng sẽ nói “I’m sorry.” Và khi bạn làm gì đó cho họ, họ sẽ đáp lại với câu “thank you.” Nhiều bạn sống lâu năm ở Phương Tây khi trở về Việt Nam sinh sống và làm việc cảm thấy rất khó chịu vì môi trường Việt Nam thiếu đi điều này.
- Tư duy cá nhân. Trường lớp Phương Tây khuyến khích tư duy cá nhân, khác với tư duy tập thể của văn hóa Đông Á. Thậm chí, tư duy cá nhân là nền tảng của giáo dục Phương Tây. Mỗi cá nhân là một cái gì đó đặc biệt và không thể gom chung được.
- Văn hóa đọc sách. Trung bình, một người Tây sẽ đọc tầm 4-7 cuốn sách trong một năm. Còn ở Việt Nam thì con số là 0.7. Bạn sẽ hỏi “rồi sao? Đọc sách thì liên quan gì?” Sách là kho tàng kiến thức, là nơi một người tìm đến để mở mang tầm nhìn của mình. Ngành xuất bản ở Phương Tây rất phát triển, khác hoàn toàn đối với ở Việt Nam. Một đất nước mà trung bình một người dân chỉ đọc 0.7 cuốn sách thì bạn nghĩ đất nước đó có đủ kiến thức để phát triển không? Tôi nghĩ là không.
- Không soi mói đời tư cá nhân. Người Phương Tây chỉ tập trung vào chuyên môn của bạn, họ không quan tâm bạn là ai, từ đâu đến. Điều quan trọng nhất vẫn là năng lực của bạn. Ngược lại, người Việt Nam thường hay soi mói cá nhân và những thứ chẳng liên quan gì.
- Tư duy chỉ trích những lãnh đạo chính trị. Cái này mình xin không nói nhiều nhé…..Nói tóm lại là người Phương Tây coi lãnh đạo của họ là những viên chức ăn lương bình thường như bao người khác, không hơn không kém. Họ đã nhận lương thì họ phải làm tốt công việc của mình. Còn ở Việt Nam thì sao?
- Tầm nhìn dài hạn. Người Phương Tây khi đã lên kế hoạch và xây dựng cái gì thì họ sẽ có tầm nhìn dài hạn, ít nhất là 20 năm trở lên. Các doanh nghiệp Tây không bao giờ làm ăn chụp giật để kiếm lời trong ngắn hạn như Đông Á. Họ luôn có cái nhìn lâu dài và bền vững.
- Tôn trọng và nâng niu phụ nữ. Ở Phương Tây, quy luật tất yếu là “phụ nữ là nhất.” Phụ nữ luôn được đàn ông tôn trọng. Ở Việt Nam thì khi đàn ông nhìn phụ nữ tôi cá rằng họ chỉ muốn “chịch.” Cách tán gái của đàn ông Việt vì vậy mà thô tục không kém. Chẳng có văn hóa và đẳng cấp chút nào.
- Tôn trọng sự khác biệt của người khác, đừng bao giờ ép người khác phải theo mình. Đây cũng là một phần của “chủ nghĩa cá nhân.” Mỗi cá nhân là một món quá đặc biệt của Thượng Đế. Nên đừng bao giờ ép người khác phải làm theo ý mình, trừ khi họ tự nguyện.
- Và cuối cùng, tôi nghĩ cái này là quan trọng nhất, đó là “tư duy thắc mắc” hoặc cái mà tôi gọi là “văn hóa tại sao?”
Người Phương Tây luôn luôn hỏi, luôn tìm hiểu và luôn hỏi tại sao. Họ không bao giờ ngừng suy nghĩ hay tự cao về bản thân. Cũng ít khi nào lấy bằng cấp mình đi khoe và coi đó là sự thể hiện rằng mình hơn người khác. Họ không bao giờ ngừng học hỏi. Ở đây không phải tôi so sánh, mà hình như người Việt Nam không có cái tư duy này. Trong mắt người Việt luôn có cái nhìn “kệ nó” hay “tại vì xứ mình nó thế.”
Đó là 10 điều trong vô số điều mà tôi đã học được từ Phương Tây. Người Việt Nam là một dân tộc rất đẹp, nhưng tôi nghĩ chúng ta cần phải học hỏi nhiều từ Phương Tây.
Không phải vì chúng ta thấp hơn hay họ cao hơn, mà vì những thứ trên là những yếu tốt giúp họ trở thành những nước phát triển.
Hy vọng các bạn đọc và hiểu.
Cafe Ku Búa….
Dân biểu Cộng Hòa Liên bang được bầu ở Louisiana chết vì Covid.
Dân biểu Cộng Hòa Liên bang được bầu ở Louisiana chết vì Covid.
MELANIE ZANONA
Dân biểu Luke Letlow (R-La.) Đã chết vì coronavirus, nhiều nguồn tin đã xác nhận vào tối thứ Ba. Ông ấy mới 41 tuổi.
Letlow, người đã thông báo vào ngày 18 tháng 12 rằng anh ấy có kết quả dương tính với Covid-19 và đã được điều trị tại phòng chăm sóc đặc biệt tại Ochsner LSU Health ở Shreveport.
Letlow đã thắng cuộc bầu cử bổ sung tại district 5 của bang Louisiana (bao gồm phần đông bắc của tiểu bang) vào ngày 5 tháng 12 để thay thế Dân biểu Liên bang Abraham khi ông từ chối tái tranh cử trong năm nay.
Chủ tịch Hạ viện bà Nancy Pelosi cũng dành sự tôn vinh cho ông: “Dân biểu đắc cử Letlow là người Louisianan thế hệ thứ chín. Người đã tranh đấu hăng say cho quan điểm của mình và cống hiến cả đời mình cho dịch vụ công.
– Đảng viên Cộng hòa Louisiana Luke Letlow đã giành được ghế Dân biểu trong một cuộc bầu cử bổ sung vào ngày 5 tháng 12 | Ảnh AP / Melinda Deslatte


LS STEVEN ĐIÊU: TRUMP HỦY HOẠI TRUYỀN THÔNG & ĐỊNH CHẾ DÂN CHỦ MỸ?
httpv://www.youtube.com/watch?v=79s91CL8znM
LS STEVEN ĐIÊU: TRUMP HỦY HOẠI TRUYỀN THÔNG & ĐỊNH CHẾ DÂN CHỦ MỸ?
Những nhà độc tài thường ra nhiều chiêu bài như: tạo mâu thuận phân hóa trong xã hội, Tạo kỳ thị tôn giáo ,chủng tộc, hủy hoại truyền thông là đệ tứ quyền” Truyền thông là kẻ thù nhân dân “. Đó là những điều Trump đưa ra trong suốt 4 năm qua.
‘Nghĩa đời trong ba tiếng’ (*)

TẠP GHI HUY PHƯƠNG….
*******
‘Nghĩa đời trong ba tiếng’ (*)
Nhân loại, ai khi mới sinh ra cũng cất tiếng khóc. Theo y học, sau khi ra đời, cuống nhau thai nhi cung cấp oxy và các chất dinh dưỡng bị cắt bỏ, đứa bé buộc phải tự hô hấp. Tiếng khóc làm phổi mở rộng và đứa trẻ bắt đầu thở. Tiếng khóc của em bé giúp đẩy ra và hít không khí vào phổi liên tục với tốc độ nhanh, giúp phổi nhanh chóng thích ứng với việc hô hấp. Tiếng khóc còn giúp trẻ sơ sinh loại bỏ được những chất dịch còn đọng lại trong phổi, mũi hoặc miệng.
Nghe tiếng khóc, bác sĩ còn có thể biết được tình trạng sức khoẻ của đứa trẻ.
Trẻ không khóc là không thở được, người ta sẽ dốc ngược thân em bé xuống và vỗ mạnh vào mông đứa trẻ.
Tiếng khóc đầu đời của một bé sơ sinh cũng là nỗi vui cả người cha đang ngồi ở phòng chờ và người mẹ vừa mới qua cơn sống chết để sinh con. Tiếng khóc cũng là âm thanh khởi đầu cho một đời người, mà theo triết lý bi quan, có buồn nhiều hơn vui, vì “đời là một thung lũng nước mắt,” hay “đời là bể khổ.”
Chính Nguyễn Công Trứ cũng đã có lần hỏi: “Trần có vui, sao chẳng cười khì?”
Dù thế nào đi nữa, tiếng khóc cũng là biểu hiện cho sự sống. Đó chính là niềm hạnh phúc cho mỗi gia đình.
Lớn lên, ai cũng phải vất vả mới có miếng ăn. Dù là “cổ xanh” hay “cổ trắng,” ai cũng phải chạy theo thời gian, dính líu đến chiếc đồng hồ chỉ giờ.
Ngày còn đi làm, tôi ghét nhất là cái đồng hồ báo thức, lúc sáng sớm, bỗng reo lên, phá tan cơn mộng mị và giấc ngủ đang ngon lành, vì cứ đi trễ vài lần là chắc chắn mất việc, mà mất việc sẽ dẫn đến chuyện mất nhà, và mất… vợ!
Qua thời gian đi làm việc mưu sinh trên xứ này, nếu có người hỏi tôi, cái gì làm cho tôi chịu đựng nhiều nhất, đó là gặp một ông boss khó tính hay bạn đồng nghiệp thiếu thân thiện, kỳ thị, thì tôi trả lời ngay đó là cái đồng hồ báo thức khi phát kêu lên những tiếng kêu khó thương mỗi buổi sáng, những buổi sáng mùa Đông lạnh lẽo, nhất là những ngày ở miền Đông, vén màn nhìn ra ngoài trời, thấy tuyết đang rơi mù mịt.
Dù là cái đồng hồ hay chiếc radio phát ra những nốt nhạc trầm bổng, hay tiếng kêu lích kích thì cũng chẳng ai ưa, nhưng nếu cái vật biết kêu này, một sáng nào đó, nhức đầu sổ mũi, ngủ quên, làm chính chủ nhân nó cũng ngủ quên theo, thì lại là một đại họa.
Đó là “nhân vật” gần gũi khó chịu nhất, mà tối trước khi đi ngủ, chúng ta phải sờ đến nó, trừ tối Thứ Bảy và những ngày nghỉ lớn trong năm. Có lẽ đến tuổi về hưu, chúng ta nên “làm lễ” tống khứ cái đồng hồ báo thức, hay lấy búa đập nó thành mớ sắt vụn, cho hả dạ.
Thời gian làm lụng vất vả, ai cũng mong cho đến một này “rửa tay, gác kiếm,” thong dong bước vào tuổi già, mắc võng giữa hai cây lớn, đầy bóng im trong vườn nhà, đong đưa cho quên hết việc đời. Nhưng khổ nỗi, chữ “hưu” gần với chữ “già,’ mà già, bệnh, và chết là ba giai đoạn cuối cùng của cuộc đời. Ít ai được chết như ngọn đèn hết dầu tắt phụt hay như chiếc xe hết nhiên liệu, đột ngột tắt máy, dừng lại giữa đường. Không ít thì nhiều, khi ta về già, ai cũng trải qua nhiều thứ bệnh tật, vào ra bệnh viện, trước khi xuôi tay.
Nhìn quanh bạn bè, chẳng ai khá hơn ai. Người thì bị troke bán thân bất toại, người thì suy thận, phải vào bệnh biện ba lần mỗi tuần để lọc thận, người phải mang bình tiểu quanh năm, người mắc bệnh ung thư, sau nhiều năm chữa bệnh, tóc rụng, thân gầy nằm chờ chết. Mà không ai biết ngày mai, mình sẽ ra sao? Không biết đêm nay có phải là một đêm yên lành, để sáng mai thức giấc, còn được nhìn thấy ánh mặt trời qua khung cửa hay không. Chuyện gì sẽ đến trong đêm hôm nay?
Nhiều đêm, chúng ta chợt thức giấc nửa khuya, nghe tiếng còi cấp cứu vang rền trong đêm vắng, để đưa một ai đó vào bệnh viện. Chúng ta đã có lúc, hay rồi ra sẽ có khi là nhân vật nằm trên chiếc cáng, trong chiếc xe màu trắng, loang loáng ánh đèn đỏ, chớp tắt liên hồi ấy, hối hả trên đường đến bệnh viện.
Tiếng còi xe cứu thương đã trở thành một âm thanh ghê sợ, hãi hùng, có khi đem một người đi mãi không về, nếu không thì cũng bệnh viện với màu trắng của giường nệm, y phục của những người y tá, dây nhợ chuyền thuốc men, nước biển… Những đoạn thời gian hôn mê trong phòng mổ, những cơn đau vật vã, những mũi thuốc vội vàng từ người y tá và một nỗi buồn tê dại mỗi chiều, mỗi đêm, cô quạnh với những giọt thuốc nhỏ giọt thấm vào cơ thể, tiếng nói cười của những người xa lạ, trần nhà trước mắt và những ánh đèn chong sáng suốt đêm.
Con đường từ nhà ra nghĩa địa hay lò thiêu mà không đi qua bệnh viện là con đường đẹp nhất! Phúc cho ai chưa bao giờ phải nằm trên chiếc cáng trong xe cứu thương hay chưa trải qua một ngày nào trong bệnh viện.
Đêm nay, một đêm cuối năm lạnh lẽo, trời trở gió, văng vẳng đâu đây một tiếng còi xe cấp cứu, nghe khi gần khi xa.
Xin cầu nguyện cho chúng ta được một đêm yên lành, và không bao giờ chiếc xe đó, dù chỉ một lần, trực chỉ đến địa chỉ căn nhà của chúng ta đang sống!
Phải chăng,“Nghĩa đời trong ba tiếng”: Tiếng khóc của trẻ thơ. Chuông buổi sáng báo giờ. Hồi còi xe cấp cứu!
– Em bé chào đời. (Hình: PHILIPPE HUGUEN/AFP via Getty Images)
Giá Trị Con Người Là Số 1 Hay Số 0?
GÓC SUY GẪM…
Giá Trị Con Người Là Số 1 Hay Số 0?
“Nhà toán học Ả Rập vĩ đại Al Khawarizmi khi được hỏi về giá trị của con người, ông đã trả lời:Nền tảng con người là đạo đức. Nếu có đạo đức, thì giá trị của bạn là 1.
Cách mà nhà toán học Al-Khwarizmi diễn giải để thiết lập giá trị của một con người theo các con số toán học có chút gì đó… kỳ kỳ mà đảm bảo khi xem kỹ, khối dân công sở sẽ giật mình. Đâu là giá trị làm nên một con người?
Đối diện với câu hỏi này, tin chắc rằng không ít dân công sở sẽ trả lời rằng nó nằm trong trí tuệ, sự giàu có, mức độ thành công và thậm chí là cả nhan sắc.
Bởi lẽ, hầu hết đều ngộ nhận rằng, trong môi trường làm việc, một cá nhân thông minh thì sẽ được sếp và đồng nghiệp đánh giá cao; thân thế tốt thì ít nhiều cũng nhận được sự coi trọng nhất định. Nếu thêm đẹp đẽ xinh xắn nữa thì ai ai cũng muốn ở gần để được… chiều chuộng thị giác.
Và Muhammad Musa al-Khwarizmi – nhà toán học vĩ đại người Ả Rập cũng đồng tình với những điều trên. Ấy thế nhưng, cách mà ông diễn giải để thiết lập giá trị của một con người theo các con số toán học có chút gì đó… kỳ kỳ mà đảm bảo khi xem kỹ, khối dân công sở sẽ giật mình.
Cụ thể, có câu chuyện kể rằng, lúc Khwarizmi được hỏi về giá trị của con người, ông điềm đạm đã trả lời như sau:Nền tảng con người là đạo đức. Nếu có đạo đức, thì giá trị của bạn là 1.
Nếu cũng thông minh, thêm một số 0 và giá trị của bạn sẽ là 10.
Nếu cũng giàu có, thêm một số 0 nữa và giá trị của bạn sẽ là 100.
Nếu trên tất cả bạn lại còn xinh đẹp, lại thêm một số 0 và giá trị tổng sẽ là 1000.
Nhưng nếu bạn bị mất số 1, tương ứng với mất đạo đức, bạn sẽ mất tất cả giá trị và giá trị của bạn chỉ còn là số 0.
Quả thật, dù đạo đức là thứ không thể đo lường bằng các định lượng khách quan được, nhưng suy cho cùng từ xưa đến nay, không chỉ Khwarizmi, cổ nhân từ phương Đông cho đến phương Tây mà cả những thế hệ người lớn gần gũi xung quanh chúng ta như ông bà, bố mẹ, thầy cô đều đồng tình cho rằng nền tảng để tạo nên giá trị của một con người là nằm ở mặt đạo đức.
Đúng thật là như nhiều người nghĩ, xinh đẹp, tài giỏi hay thông minh đều mang đến cho chúng ta nhiều lợi ích nhất định trong mắt người đời. Tuy nhiên, một khi nền tảng đạo đức không có thì giá trị của chúng ta chỉ dừng ở mức có và rất khó để dùng.
Riêng trong môi trường công sở mà nói. Tài giỏi mà không có đạo đức, người ta rốt cuộc cũng chỉ là kẻ tiểu nhân, dùng cái tài của mình để mưu cầu lợi ích cho bản thân hoặc xem sự tài giỏi của mình là vũ khí để công kích đồng nghiệp, uy hiếp cả sếp.
Đẹp mà không có đạo đức cũng chẳng làm gì ra hồn, không “chọc trời” cũng quay sang “khuấy nước”, gây chuyện điên đảo thị phi trong công ty.
Giàu vật chất mà không có đạo đức, đời sống tinh thần chẳng lúc nào yên vui vì chất chứa tâm cơ, đồng nghiệp chán ghét.
Ngược lại, nếu dân công sở dẫu chẳng đẹp đẽ, thông minh hay tài giỏi, chỉ cần có đạo đức, biết kính trên nhường dưới, nắm rõ nghệ thuật đối nhân xử thế và tử tế tốt bụng với mọi người xung quanh, đảm bảo ai cũng yêu quý và nể trọng.
Nên nhớ, trí tuệ kiến thức có thể trau dồi nhưng nhân phẩm và đạo đức một khi đánh mất sẽ rất khó tìm lại được. Nhân phẩm tốt có thể bù đắp lại sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng tài vận vĩnh viễn không thể bù đắp được thiếu sót trong nhân cách.
“Tả thị Xuân Thu” có câu “trước lập đức, sau lập công”. Câu này có nghĩa là phàm làm người muốn thành danh, thành công trên con đường sự nghiệp thì trước tiên phải biết “lập đức”, tức là trau dồi nhân phẩm, dung dưỡng đạo đức và đạo làm người cho tốt cái đã.

Quan Sát Tâm
Chính xác. Có câu, “có đức không sức mà ăn” là vậy. Có đức thì những thứ khác từ từ sẽ bị hút đến.
Cuối cùng rồi, sau khi nhắm mắt xuôi tay, cái gì sẽ còn giữ lại, theo ta mãi mãi, đó không phải là tiền bạc, giàu sang, quyền lực, chức vụ, địa vị, đó chính là nhân cách, là đạo đức của con người. Khi nhắm mắt có nhiều người thương tiếc, nhiều người cầu nguyện cho. Tục ngữ ta có câu”Có đức không sức mà ăn” chỉ cảm nghiệm được sau khi trải qua cuộc đời thăng trầm, sẽ nhìn thấy dễ dàng hơn lúc về già.
LỰA CHỌN CÁCH SỐNG
LỰA CHỌN CÁCH SỐNG
Ta chọn làm người lương thiện không có nghĩa là mềm yếu, mà bởi vì ta hiểu rằng lương thiện là bản tính nguyên sơ của con người, “nhân chi sơ, tính bổn thiện”. Làm người thì không thể chọn con đường trở thành kẻ ác, người ác tất sẽ có báo ứng.
Ta chọn “khờ khạo” không phải vì ta khờ khạo thật, mà bởi vì ta hiểu rằng, khi đối diện với hiểu lầm, oan ức, bất công thì không nên so đo tính toán quá, cứ nở nụ cười mà lặng nhìn thế thái nhân tình. Đôi khi chủ động ngốc không phải là ngốc thật, mà chỉ là muốn cấp cho đối phương thêm một cơ hội nữa.
Ta chọn nhường nhịn không có nghĩa là ta thụt lùi, mà vì ta hiểu rằng, “một sự nhịn, chín sự lành”, nhịn một chút sóng yên biển lặng, lùi một chút biển rộng trời cao.
Ta chọn tha thứ không phải vì ta nhu nhược, mà bởi vì ta hiểu rằng tha thứ là một trong những đức tính tốt đẹp nhất trên đời, không bao giờ là sai cả. Ta lựa chọn tha thứ còn một nguyên nhân nữa, không phải vì ta không giữ vững lập trường, mà bởi vì ta hiểu rằng mọi chuyện không nên làm cho tuyệt tận…
Ta chọn chân thành và nói lời thẳng thắn là bởi vì ta hiểu rằng, những lời nói dối, trái với lương tâm chỉ dùng để đối phó tình huống, trong khi thật lòng đối đãi, nói lời chân tình mới thật sự giải quyết tận gốc vấn đề và không có hậu họa về sau.
Cuộc đời vốn dĩ có nhiều điều dù ta có muốn hay không chúng vẫn tồn tại. Tuy nhiên khi đối diện với cuộc đời thì bản tính của mình như thế nào mới là điều quan trọng nhất.
St ảnh “Ta béo, không phải vì ta muốn béo.
Mà nhìn món ăn, đã muốn ăn rồi “.
Đặng Đài

CÁN BỘ KHÔNG BIẾT CHỮ, NHƯNG VẪN LÀM LÃNH ĐẠO

CÁN BỘ KHÔNG BIẾT CHỮ, NHƯNG VẪN LÀM LÃNH ĐẠO
Các bạn nghĩ gì khi lãnh đạo Huyện ở Hà nội lỡ miệng nói “tôi không biết chữ”
Sau khi buột miệng, vị cán bộ này đã lảng tránh, tìm đường rút lui trước và tránh trả lời những câu hỏi của phóng viên.
Vấn đề đặt ra là tại sao có chuyện một người không biết chữ mà làm lãnh đạo?
Phải chăng là dùng tiền đút lót để có vị trí cao trong Đảng để tha hồ có cơ hội để mà “tham nhũng”?
Thật sự những chuyện này xảy ra thường xuyên trong nội bộ của Đảng ở nhiều cấp, từ địa phương lên đến trung ương trong nhiều năm qua, chứ không phải mới đây.
Chính vì chuyện bình thường này xảy ra khi tổ chức Đại hội Đảng tuyển lựa nhân sự, cho nên ông Nguyễn Phú Trọng nhiều lần nhắc nhở trong nội bộ tìm cách ngăn chặn cán bộ chạy chọt vào Trung Ương.
“Không để lọt vào Trung ương những người xu nịnh, chạy chọt, tham vọng quyền lực” ông nói.
Có đến giờ, vấn đề này vẫn không thể giải quyết được, vì sự tham tiền của một số nhân sự trách nhiệm của Đảng. Điểm mấu chốt của vấn đề là đưa người chạy chọt ở một số vị trí lãnh đạo, vừa được tiền, vừa có thể tạo thêm vây cánh.
Đại hội Đảng 13 sắp tới đây, chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc cán bộ chạy chọt để giành những vị trí lãnh đạo trong Đảng.
Các bạn đoán xem, sẽ có bao nhiêu cán bộ lãnh đạo “không biết chữ” hoặc cầm “bằng cấp giả” nằm ở vị trí cao trong nhiệm kỳ tới?
Fb Lê Ánh
New York Post kêu gọi Trump ‘dừng sự điên rồ’ và nhượng bộ
New York Post kêu gọi Trump ‘dừng sự điên rồ’ và nhượng bộ
Một trong những tờ báo yêu thích của Tổng thống Trump đang thúc giục ông “chấm dứt trò chơi đen tối này” và thừa nhận thất bại trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020.
Trong một bài xã luận gay gắt trên trang nhất được xuất bản hôm thứ Hai , tờ New York Post cáo buộc Trump “cổ vũ cho một cuộc đảo chính phi dân chủ” trong lời kêu gọi các đảng viên Cộng hòa quốc hội lật ngược kết quả vào ngày 6 tháng 1, khi Quốc hội họp để chứng nhận lá phiếu của Cử tri đoàn xác nhận Chiến thắng của Biden .
Kể từ cuộc bầu cử ngày 3 tháng 11 , chiến dịch tranh cử của Trump và nhóm pháp lý của nó đã khởi kiện hàng chục vụ kiện với những tuyên bố vô căn cứ và không có cơ sở về hành vi gian lận cử tri. Họ đã mất gần như tất cả.
“Bạn có mọi quyền điều tra cuộc bầu cử,” Post nói. “Nhưng chúng ta hãy nói rõ rằng: Những nỗ lực đó không đạt được kết quả gì”.
Bài báo gọi Sidney Powell, một trong những luật sư đã đưa ra các thuyết âm mưu sai lầm và hoang đường cáo buộc gian lận cử tri lớn, một “kẻ điên rồ”. Nó càng thổi bùng lên bởi Michael Flynn, cựu cố vấn an ninh quốc gia của Trump, người đã đưa ra ý tưởng tuyên bố thiết quân luật để tổ chức lại cuộc bầu cử ở bốn bang mà tổng thống đã thua, là phản quốc và “đáng xấu hổ.”
“Chúng tôi hiểu, thưa Tổng thống, rằng ông tức giận vì đã thua cuộc,” bài xã luận viết. “Nhưng tiếp tục đi trên con đường này thật là tai họa. Chúng tôi cung cấp điều này như một tờ báo ủng hộ ông và Nếu ông muốn củng cố ảnh hưởng của mình, thậm chí tạo tiền đề cho sự trở lại trong tương lai, ông phải chuyển sự giận dữ của mình thành một thứ gì đó hiệu quả hơn. “
Trump thường xuyên ca ngợi tờ báo New York Post vì bài đăng trong những ngày kết thúc của chiến dịch về Hunter Biden. Trump cũng có mối quan hệ rộng rãi với tờ Post từ những ngày ông còn là một nhà phát triển bất động sản. “Rất tự hào về @nypost, ‘tờ báo quê hương’ trước đây của tôi,” Trump đã tweet vào tháng 10.
Bài xã luận thúc giục Trump tập trung vào cuộc bầu cử ở vào ngày 5 tháng 1 ở Georgia sẽ quyết định đảng nào kiểm soát Thượng viện Hoa Kỳ. Đảng viên Đảng Dân chủ Jon Ossoff và Linh mục Raphael Warnock đang thách thức các TNS Cộng Hòa David Perdue và Kelly Loeffler.
Hiện tại, đảng Cộng hòa có 50 ghế tại Thượng viện, trong khi đảng Dân chủ kiểm soát 48 ghế. Nếu Warnock và Ossoff đều giành chiến thắng, đảng Dân chủ sẽ nắm quyền kiểm soát Thượng viện vào tháng 1 vì Phó tổng thống đắc cử Kamala Harris sẽ có thể bỏ bất kỳ phiếu thuận lợi nào.
“Nếu đảng Cộng hòa David Perdue và Kelly Loeffler giành chiến thắng, họ sẽ ngăn Biden quay trở lại những gì ông đã đạt được,” Post cho biết. “Thượng viện của đảng Cộng hòa có thể gây áp lực buộc Biden quay trở lại thỏa thuận cũ với Iran đã thất bại, có thể ngăn ông mở cửa biên giới phía nam của chúng tôi, sẽ ngăn ông tăng số thẩm phán ở Tòa án tối cao.
“… Đảng viên Đảng Dân chủ sẽ cố gắng loại bỏ ông như một sự sai lầm chỉ có một kỳ hạn và thành thật mà nói, ông đang giúp họ làm điều đó. Bảo đảm Thượng viện có nghĩa là đảm bảo di sản của ông, ”Post nói thêm. “Nếu ông khăng khăng muốn dành những ngày cuối cùng của mình tại nhiệm sở và đe dọa thiêu rụi tất cả, đó sẽ là cách ông được ghi nhớ. Không phải với tư cách là một nhà cách mạng, mà với tư cách là một kẻ vô chính phủ ”.
https://www.nytimes.com/…/new-york-post-trump-editorial…


