Đột Quỵ & Nhồi máu cơ tim

Image may contain: 1 person

   Bác sĩ Khánh

 Đột Quỵ & Nhồi máu cơ tim: Anh Chị nên chủ động dự phòng!

(Vì khi xảy đến, chúng ta có rất ít cơ hội)

Anh Chị ạ, cứ mỗi độ đông về hay tết đến => số lượng bệnh nhân bị đột quỵ (Tai biến mạch máu não) và nhồi máu cơ tim tăng lên rõ rệt => rất nhiều người ra đi hoặc để lại những di chứng nặng nề. Và đến thời điểm này, sau rất nhiều năm thống kê thì nhồi máu cơ tim cùng với đột quỵ vẫn luôn là hai nguyên nhân đứng số 1 và số 2 gây tử vong cho con người trên toàn Thế giới.

Với cá nhân mình, đã rất nhiều bài Bs viết về hai căn bệnh này gửi đến anh chị. Và ở đó, Bs luôn nhấn mạnh việc DỰ PHÒNG để không cho nó xảy đến là yếu tố quyết định nhất, vì với hai tổn thương này => khi nó đã xảy ra thì cơ hội cứu sống/chữa lành là vô cùng bé nhỏ, dù nhà bệnh nhân có ở ngay cạnh cổng….viện đi chăng nữa.

Đột quỵ xảy ra khi nguồn cung cấp máu cho một phần não của chúng ta bị giảm hoặc mất hoàn toàn do mạch máu não bị tắc hoặc bị vỡ => các mô não không nhận được oxy + chất dinh dưỡng => tế bào não bắt đầu chết dần trong vài phút. Có hai loại đột quỵ chính theo thương tổn đó là: Thể mạch máu não bị tắc nghẽn (Nhồi máu não) và thể mạch máu não bị vỡ (Xuất huyết não). Một số người có thể chỉ bị gián đoạn tạm thời lưu lượng máu đến não => gọi là cơn thiếu máu cục bộ thoáng qua (Transients Ischemic Attack-TIA), chúng thường không gây ra các triệu chứng lâu dài tuy nhiên đây cũng là “điềm báo” về nguy cơ chúng ta bị đột quỵ về sau nếu không được dự phòng sớm. Nhồi máu cơ tim (Heart Attack hay Myocardial Infarction) về cơ chế giống như thể nhồi máu não, tức là các tế bào cơ tim bị thiếu máu cấp tính do mạch nuôi tim (Mạch vành) bị tắc nghẽn => tim bị “chết” một phần hoặc toàn bộ => tử vong rất nhanh.

Anh Chị ơi, với hai thương tổn này (Đột quỵ và nhồi máu cơ tim) Bs luôn luôn nhấn mạnh rằng với mỗi người dân chúng ta, nắm rõ các giải pháp dự phòng và thực hành chúng chính là YÊU TỐ QUYẾT ĐỊNH giúp bảo vệ chính mình, bảo vệ ông bà cha mẹ mình để tránh những cuộc chia ly trong đường đột, anh chị ạ.

Dưới đây, Bs xin được gửi đến mọi người “9 NỘI DUNG DỰ PHÒNG” đó:

  1. Luôn tuân thủ điều trị & kiểm soát đường máu, mỡ máu và huyết áp với những người cao huyết áp, tiểu đường hay tăng mỡ máu (Rất quan trọng).
  2. Xây dựng và duy trì những thói quen tốt cho sức khoẻ hằng ngày như không hút thuốc lá, giảm rượu mạnh, ngủ trước 23h và dậy sớm thể dục (Đi bộ, chạy bộ, đạp xe, tập Yoga, dưỡng sinh, bài tập với bóng Gym tại nhà…). Gần tết và tết mọi người hay phá vỡ những thói quen này và rất dễ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Khi chúng ta thể dục thể thao thường xuyên => hệ thống tim mạch được cải thiện, thành mạch máu tăng cường sức bền và những khối xơ vữa cũng được loại bỏ.
  3. Tránh những thói quen không tốt trong ăn uống làm tăng nguy cơ bị đột quỵ/nhồi máu cơ tim như ăn quá mặn, ăn nhiều thực phẩm xào-rán-quay-nướng, thịt nguội, xúc xích hay những thực phẩm đóng hộp công nghiệp. Chúng ta nên tạo thói quen ăn sáng đủ đầy-ăn trưa vừa phải và ăn tối ít, thực phẩm thì nên ưu tiên kho nhạt-luộc-hấp-nấu canh-salad.
  4. Tránh ngồi lâu 1 tư thế vì rất dễ hình thành những cục huyết khối => bắn đi gây tắc mạch não, mạch vành, mạch phổi. Khi ngồi máy bay-ô tô dường dài, ngồi làm việc lâu…cứ tối đa 60 phút => rời khỏi vị trí, vận động ép giãn cơ thể, vươn thở, co duỗi tay chân dăm phút, anh chị nhé!
  5. Thuốc lá, rượu mạnh, tiểu đường, béo phì, cao huyết áp và bệnh rung nhĩ-loạn nhịp là 6 nguy cơ “hạng nặng” dẫn đến đột quỵ/nhồi máu cơ tim => cần loại bỏ hoặc kiểm soát tốt ngay từ bây giờ, anh chị nhé! Nếu có dùng chất cồn => ưu tiên rượu vang, rượu nhẹ dưới 30 độ.
  6. Người có nguy cơ cao bị đột quỵ/nhồi máu cơ tim bao gồm: Tăng cân béo phì, ít vận động thể thao, người bị cao huyết áp-tiểu đường-tăng mỡ máu, người có tiền sử người thân bị tai biến-nhồi máu, người đang chữa ung thư, người bị bệnh thận mạn tính hoặc bị bệnh hệ thống-miễn dịch, phụ nữ có tiền sử bị tiểu đường thai nghén hoặc tiền sản giật, người nằm lâu sau phẫu thuật (thay khớp, phâu thuật ổ bụng…). Những ai có một hay nhiều những yếu tố trên nên tạo thói quen đi kiểm tra sức khoẻ định kỳ hằng năm đặc biệt là khám chuyên khoa tim mạch. Nếu cần => nên chụp cắt lớp khảo sát mạch vành tim, chụp cộng hưởng từ sọ não mạch máu não, siêu âm động mạch cảnh hai bên…để phát hiện sớm những bất thường trong hệ thống mạch máu.
  7. Stress là một nguyên nhân lớn dẫn đến đột quỵ/nhồi máu cơ tim => buông bỏ bớt và luôn trân quý từng ngày được sống. Vì được có mặt trên cuộc đời này và khoẻ mạnh để gặp gỡ mọi người đã là một hạnh phúc rồi, phải không anh chị?
  8. Mùa lạnh này => tránh để cơ thể tiếp xúc với sự thay đổi nhiệt độ đột ngột, đặc biệt người già. Sau khi tỉnh giấc hoặc sau tiệc rượu => chưa vội tung chăn rời khỏi giường hoặc “lao” ra đường ngay, anh chị nhé! Luôn xoa lòng bàn tay bàn chân vào nhau hoặc khởi động cơ thể trong chăn 1 lúc trước khi ra ngoài hoặc cần mặc ấm trước khi rời tiệc vì ăn mặc phong phanh rất dễ tai biến. Cứ mỗi mùa Noel và năm mới, trên khắp châu âu luôn có nhiều trường hợp tử vong do rời quán rượu ra về giữa băng tuyết, đăch biệt là vùng Đông Âu.
  9. Vô cùng để ý đến những dấu hiêu báo trước dù mơ hồ nhưng lại có ý nghĩa rất lớn để phát hiện và xử lý kịp thời tai biến-nhồi máu. Chúng bao gồm:

➢ Đột ngột đau nhức đầu hoặc đang ăn cơm tự nhiên rơi đũa hoặc lắp bắp nói khó (Dấu hiệu của đột quỵ). Chúng ta có thể kiểm tra nhanh thêm những dấu hiệu như bảo người đó nói to chứ “A” với hơi dài, hoặc bảo thè lưỡi, huýt sáo…Nếu lưỡi lệch 1 bên, khó khăn khi huýt sáo, méo miệng, không nói tròn vành chữa A…=> Cần liên hệ xe cấp cứu để đưa bệnh nhân đến viện nhanh nhất có thể. Chủ động chụp cắt lớp vi tính sọ não-cộng hưởng từ sọ não để phát hiện sớm những thương tổn. Vì với bệnh lý này, thà chụp không có gì còn hơn theo dõi chưa chụp mà làm mất đi thời gian vàng trong xử trí.

➢ Hồi hộp đánh trống ngực, kích thích vã mồ hôi kèm đau thắt ngực trái, cơn đau có thể lan sau lưng hoặc lan lên vai trái…Cần nghĩ đến nhồi máu cơ tim => Để bệnh nhân nằm yên nghỉ ngơi tránh lo lắng-gắng sức & gọi nhân viên y tế ngay, anh chị nhé!

➢ Năm hết, tết đến..mọi người thường ngại đi kiểm tra sức khoẻ định kỳ hoặc khi có những dấu hiệu ban đầu nghi ngời rất ngại gọi nhân viên y tế => đó chính là sai lầm chết người, anh chị ạ. Vì trong bệnh lý đột quỵ/nhồi máu cơ tim..THỜI GIAN LÀ VÀNG!

Lời kết: Trên đây là những chia sẻ Bs tâm huyết gửi đến anh chị, rất mong mọi người lưu tâm thực hiện để mỗi mùa đông không còn những con người ra đi trong nuối tiếc. Và Nếu thấy ý nghĩa, “Share” giúp Bs tới cộng đồng, anh chị nhé! Vì 1 giây bấm nút chia sẻ của anh chị hữu tình đâu đó lại cứu được một con người.

Trân trọng!

Bs Khánh,

VÔ THƯỜNG

VÔ THƯỜNG

Tương lai là những điều không thể biết trước và đời người có những chuyện không thể thay đổi, không nên sợ và có những chuyện không thể lựa chọn. Đời người luôn có 2 chuyện không thể đợi, 2 việc không thể sợ và 2 việc không thể lựa chọn.

Đời người có 2 thứ không thể sợ, không nên sợ, bạn có biết là gì không?

Thứ duy nhất bạn có thể làm là đối mặt !

Hai điều không nên sợ

Sợ cái chết

Đã là con người ai cũng phải theo vòng tuần hoàn của trời đất, sinh ra, lớn lên, trưởng thành và già đi rồi trở về với cát bụi. Thế nhưng cũng có những người số phận ngắn, bệnh tật hay tai nạn khiến họ không thể ở lại thế gian lâu hơn nữa. Cuộc đời sinh lão bệnh tử đó là quy luật của tự nhiên, không thể nào làm trái, đến một ngày nào đó ai cũng phải mất đi.

Nếu sống mà chỉ như “tồn tại”, sống không có ý nghĩa, không mục đích thì cuộc sống ấy bạn có thấy hạnh phúc hay không. Nếu chết mà như không chết, được người đời tôn trọng, lưu danh và mãi mãi khắc ghi những thành tựu của bạn, thì đó không phải là chết. Đó là “sống mãi’, trong tim mọi người, được người đời yêu quý.

Hãy coi trọng từng ngày sống trên thế gian để làm việc thiện, việc có ích, có lý lẽ sống. Như vậy mỗi ngày sống của bạn không hề hoài phí, không hề vô vị. Và cái chết khi ấy đã bị bạn xem thường.

Sợ nỗi cô đơn

Rất nhiều người chia sẻ họ sợ cô đơn, vì vậy họ luôn cố gắng tìm một mối quan hệ mới để khỏa lấp chỗ trống. Thực ra con người từ khi sinh ra đã đối diện với nỗi cô đơn, khi bé thì sợ ở nhà một mình, sợ bóng tối nên khóc đòi mẹ. Khi lớn đi đến trường lại sợ cô đơn nếu không có ai chơi cùng, bị bạn bè xa lánh. Khi đó ai cũng cố gắng tìm kiếm cho mình một người bạn.

Lớn lên vì sợ nỗi cô đơn nên ta tìm một nửa yêu thương để san sẻ tình cảm, để cuộc sống trở nên bận rộn, sinh động hơn. Khi những đứa con đủ lông đủ cánh để bay xa, ta lại sợ nỗi cô đơn vì thiếu vắng, vì nhớ nhung chúng. Khi đó là lại tìm tới những người bạn và những thú vui tuổi già.

Như vậy ta luôn trốn tránh nỗi cô đơn trong một mối quan hệ mới, nhưng ít người biết học cách đối diện, tìm cách tự bản thân cảm thấy vui vẻ, hài lòng. Ví như những người tu luyện trên núi, rừng quanh năm chẳng gặp bóng người, há chẳng phải rất cô đơn lạc long sao? Thế nhưng tại sao họ lại vẫn cảm thấy an yên, vui vẻ. Đó là cách họ học cách đối diện với nỗi cơ đơn, làm bạn với thiên nhiên, tự khắc lòng mình bình lặng lại.

Hai điều không thể đợi

Đợi báo hiếu

Tình thương của cha mẹ luôn vô bờ bến và không bao giờ phải đợi chúng ta “đền đáp”. Rất nhiều người nhầm tưởng rằng hiếu thảo là ‘trách nhiệm”, không đâu đó là việc hiển nhiên, xuất phát từ chính cái tâm chúng ta. Đừng biến nó thành khuôn khổ.

Lòng hiếu thảo với cha mẹ như dòng chảy tự nhiên trong con người, nhưng người ta vẫn cần nhiều nỗ lực – để chữ hiếu còn là một chuẩn mực hành vi.

Sự hiếu thảo của con cái không phải là việc cho bố mẹ tiền bạc, nhung lụa mà đơn giản là những hành động, quan tâm nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống. Bởi ở tuổi già, bố mẹ chẳng cần gì cả, chỉ cần con cái cháu chắt khôn ngoan, lễ phép với ông bà.

Đừng đợi để báo hiếu, bởi ba mẹ già “như chuối chín cây”, không thể biết cha mẹ có thể ở bên cạnh chúng ta bao lâu. Vì vậy hãy trân quý thời gian bên cạnh họ, bù đắp lại nỗi vất vả, hi sinh vì con cái. Cảm ơn ba mẹ đã sinh ra, dưỡng dục thành người.

Giữ gìn sức khỏe

Sức khỏe là thứ đáng quý trong cuộc sống này, bạn có thể có tiền bạc của cải nhưng lại không có sức khỏe. Khi ấy tiền chẳng còn nghĩa lý gì, có tiền nhưng chẳng tiêu vào bản thân được. Khi chết cũng không thể nào mang đi được. Đừng nghĩ chúng ta còn trẻ mà coi thường sức khỏe, có những thứ khi đã mất đi rồi có bao nhiêu tiền cũng không thể lấy lại.

Hãy giữ cho tâm hồn luôn khoáng đạt, yêu thương cộng đồng và gia đình. Ăn uống và luyện tập lành mạnh để có sức khỏe tốt nhất, để có thể giải quyết những khó khăn của cuộc sống. Người đời thường nói “có sức khỏe, là có tất cả”, quả đúng như vậy.

Hai điều không thể thay đổi

Vận may

Sống trên đời ai chẳng muốn bản thân gặp được nhiều may mắn, mọi chuyện suôn sẻ, hanh thông. Tuy nhiên nếu gặp chuyện xui xẻo bạn cũng đừng nên nản lòng, đã là vận thì không thể thay đổi. Hãy đối diện và tìm cách hóa giải nó.

Hãy sống có ích cho đời, sống an yên và làm những việc thiện, tự khắc bạn sẽ thấy cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn

Xuất thân

Không ai có quyền lựa chọn thân phận khi mới sinh ra. Là người giàu, người nghèo hay những người có số phận kém may mắn đều không thể lựa chọn. Xuất thân như thế nào không quan trọng, quan trọng là bạn có biết cách khiến cuộc đời bạn trở nên ý nghĩa hay không. Có dám vượt lên số phận để có một tương lai mới mẻ hay không? Đó là ở quyết định, nghị lực của chính bạn.

Như vậy xuất thân không thể thay đổi nhưng tương lai của bạn, chính bạn có thể thay đổi.

S.T.

From: TU-PHUNG

NGUYÊN TẮC “TRỪ TAO”- MỘT “ĐẶC SẢN” CỦA CS

 

NGUYÊN TẮC “TRỪ TAO”- MỘT “ĐẶC SẢN” CỦA CS

Đỗ Ngà

Đứng trên luật pháp là gì? Diễn giải một cách dễ hiểu thì “đứng trên luật” nó mang nghĩa thế này đây: “Luật sẽ áp dụng cho mọi người trừ tao”. Nhân vật “Tao” trong câu nói ấy chính là kẻ đứng trên luật pháp. Thời Phong Kiến tồn tại nhiều ngàn năm với quy tắc luật pháp như vậy “Luật pháp được phép áp dụng cho mọi người trừ Tao”. “Tao” đó là vua. Nói chung thời Phong Kiến nó tồn tại 2 tầng luật, một là luật pháp hai là lệnh vua. Lệnh vua đè bẹp luật pháp.

Thể chế dân chủ hình thành, nó tiến bộ hơn Phong Kiến bởi vì nó đã loại bỏ hệ thống 2 tầng luật của thời phong kiến và chỉ còn 1 tầng luật, đó là luật pháp cho tất cả. Có người lại ví Sắc lệnh Hành pháp của tổng thống tựa như “phép vua” nhưng kì thực nó không phải, Sắc lệnh Hành pháp ở Mỹ nó đứng dưới luật, nó sẽ bị tòa án hiến pháp loại bỏ nếu nó trái luật hoặc vi hiến. Tuy nhiên ở Việt Nam thì khác, Nghị định có phủ định luật pháp, luật pháp có thể phủ định hiến pháp là bình thường. Nói chung luật của CS là một mớ hổ lốn không nghiêm nên dễ tạo ra những thứ đặc quyền dành cho lãnh đạo, từ đó nó tự tung tự tác chèn ép dân lành.

Ngày 28/9/2013, khi tiếp xúc với cử tri quận Tây Hồ và Hoàn Kiếm trước kì họp thứ 6 Quốc hội khoá 13, ông Trọng nói rằng “Hiến pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng nhất sau cương lĩnh của Đảng”. Nói cho dễ hiểu thì câu phát biểu này của ông Nguyễn Phú Trọng có ý nghĩa như sau: “Luật pháp sẽ áp dụng cho mọi người trừ Bọn Tao”. Nhân vật “Bọn Tao” trong câu văn ấy chính là ĐCS.

Hiện nay ông Nguyễn Phú Trọng bị 2 tiêu chuẩn chặn lại không cho ông tiếp tục ngồi lại ghế tổng bí thư nữa: Tiêu chuẩn thứ nhất, là ông đã đủ 2 nhiệm kỳ, trong khi đó Điều 17 trong Điều Lệ Đảng có quy định là “Đồng chí Tổng Bí thư giữ chức vụ Tổng Bí thư không quá hai nhiệm kỳ liên tiếp”; Tiêu chuẩn thứ nhì, đó là Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban bí thư tái cử thì tuổi không quá 65. Như vậy nếu đúng quy tắc của “đảng luật” thì ông Trọng phải tự động về vườn sau đại hội 13 vào cuối tháng 1 đầu tháng 2 năm 2021 sắp tới. Tuy nhiên cho đến nay, điều kiện tái cử cho ông Nguyễn Phú Trọng vẫn còn đang bỏ ngỏ. Ông Trọng vẫn đang muốn đạp lên trên đảng luật của đảng ông để biệt đãi riêng cho mình. Nghĩa là ông Trọng đang muốn làm sống lại nguyên tắc “Đảng luật dành áp dụng cho mọi đảng viên, từ Tao”.

Ở đại hội 12 năm 2016, khi đó ông Trọng đã 72 tuổi, qua tuổi quy định đến 7 tuổi nhưng vì áp dụng nguyên tắc “trừ Tao” nên ông được tiếp tục nhiệm kỳ 2 chức tổng bí thư, trong khi đó Nguyễn Tấn Dũng 66 tuổi vượt tuổi có 2 năm nhưng bị loại. Hiện nay báo chí CS cũng đang rầm rộ nói rằng, trung ương đảng đã đưa ra “trường hợp đặc biệt” để cho một số lãnh đạo chủ chốt trong Bộ Chính Trị được tại vị. Nói cho cùng “trường hợp đặc biệt” ấy chính là “nguyên tắc trừ Tao” chứ chả có gì khác. Người ta nghi ngờ rằng, đây là là một nguyên tắc dọn đường cho ông Nguyễn Phú trọng tiếp tục ôm ghế.

Thời Phong kiến, chỉ một quy tắc “trừ Tao” thì luật pháp bị phân thành 2 tầng khác nhau, và con người đã không được hưởng nhà nước pháp quyền. Đến thời dân chủ người ta vứt bỏ quy tắc “trừ Tao” thì lúc đó nhà nước pháp quyền ra đời và thúc đẩy nhân loại tiến tới văn minh tiến bộ. Tuy nhiên, bất chấp những giá trị dân chủ ưu việt, CS vẫn muốn đưa loài người trở lại thời man rợ hơn cả phong kiến. CS không những dùng một mà đến 2 nguyên tắc, đó là “trừ bọn Tao” và “Trừ tao” để phân luật pháp thành 3 tầng với tầng càng cao càng nhiều biệt đãi, chính điều này tạo ra một xã hội bất bình đẳng với tầng càng cao thì càng lộng quyền, tầng càng thấp càng bị oan ức.

Ở Hàn Quốc, tổng thống bị kết tội không ít, nhưng ở Việt Nam tổng bí thư “luôn trong sạch” còn đảng viên nếu tham ô ngàn tỷ nhưng án thì còn nhẹ hơn người dân lỡ tay ăn cắp… con vịt. Xã hội bất công, số ít ăn cướp số đông, số ít đè đầu cưỡi cổ số đông… cũng vì thứ nguyên tắc “từ Tao” khốn nạn ấy mà ra. “Trừ Tao” nó là một “đặc sản” của CS.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://tulieuvankien.dangcongsan.vn/…/dieu-le-dang-do…

https://vnexpress.net/bo-phieu-bieu-quyet-nhan-su-tham…

Image may contain: outdoor and nature

 Ba câu chuyện ý nghĩa…

 Ba câu chuyện ý nghĩa, đọc đi đọc lại để thấy lẽ đời trong từng nhịp sống

*******

Câu chuyện thứ nhất.

Người thợ mộc chặt được một cây gỗ, anh làm ra 3 cái thùng.

Một thùng đựng phân gọi là “thùng phân”, mọi người đều tránh xa;

Một thùng đựng nước gọi là “thùng nước”, mọi người đều dùng nó;

Một thùng đựng rượu vang gọi là “thùng rượu”, mọi người cùng thưởng thức rượu ngon trong thùng.

Ba chiếc thùng giống nhau hoàn toàn từ chất liệu đến hình thức, nhưng vì chứa các vật chất khác nhau mà nhận được “sự đối xử” khác nhau. Cuộc đời cũng như vậy. Giá trị của chúng ta không nằm ở ngoại hình hay địa vị, mà là ở bên trong mỗi người.

Câu chuyện thứ hai

Báo chí đưa tin về một trường hợp trúng số độc đắc, mọi người liền đổ xô đi mua vé số với mong muốn vận may sẽ đến với mình. Nhưng khi báo đưa tin về một vụ tai nạn, trong 50 hành khách trên xe thì có 2 người mua bảo hiểm nhân thọ, mỗi người đều được bồi thường một khoản tiền rất lớn.

Chắc hẳn bạn cũng đồng ý rằng họ đã mua đúng thứ cần thiết, nhưng không vì điều đó mà bạn đi mua bảo hiểm vì cho rằng rủi ro này không thể xảy ra với bạn được. Hai sự việc này đã phản ánh rõ tâm lý mâu thuẫn của con người.

Câu chuyện thứ ba

Sói đi ngàn dặm để săn mồi, ngựa đi ngàn dặm để có cỏ xanh tươi, cá để sinh tồn phải bơi ngược dòng, đến khi chết xác sẽ xuôi theo dòng nước.

Có một câu nói như thế này: “Bạn thực sự mệt ư? mệt là đúng rồi, thảnh thơi là chỉ khi ta không còn sống!”

Khổ mới là cuộc sống,

Mệt mới là công việc,

Biến mới là số phận,

Nhẫn mới là tôi luyện,

Dung (bao dung) mới là trí tuệ,

Tĩnh mới là tu dưỡng,

Xả (bỏ qua) mới là có,

Tác (làm việc) mới là sở hữu!

Nếu bạn thấy mình đang quá vất vả, hãy nhắc nhở bản thân: Đoạn đường dễ đi đều là những đoạn xuống dốc, hãy cố gắng lên vì đoạn đường bạn đang đi là đoạn lên dốc!

Tác giả Quỳnh Chi.

So sánh mức sinh hoạt ở Mỹ và Việt Nam

Một chiếc xe Lexus 570 ở Mỹ được bán ra với giá khoảng 2 tỷ đồng nhưng ở Việt Nam được bán với giá 9 tỷ đồng, cộng thêm thuế và phí để lăn bánh được thì khoảng 10,5 tỷ đồng.

Thu nhập bình quân đầu người ở Mỹ khoảng 60 nghìn USD/năm (tương đương 1,35 tỷ đồng) trong khi thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam khoảng 3 nghìn USD/năm (tương đương 70 triệu đồng).

Như vậy, để mua 1 chiếc xe Lexus 570 thì dân Mỹ phải làm 1 năm 4 tháng trong khi người Việt Nam phải làm khoảng 145 năm.

Nếu giá xe tham chiếu trên mức thu nhập bình quân đầu người thì giá chiếc Lexus 570 ở Việt Nam chỉ là 94 triệu. Nói dễ hiểu thì nếu dân ta là dân Mỹ với mức thu nhập hiện tại thì chỉ phải bỏ ra 94 triệu để sở hữu chiếc xe này.

Người Mỹ thu nhập cao hơn ta 20 lần nhưng lại mua xe với giá rẻ hơn 5 lần. Tại sao vậy? Giá xe thì nhà sản xuất bán ra ở đâu cũng gần giống nhau, chẳng qua ở ta phải mua giá cao là do nhà nước thu thuế, phí cao.

Thuế, phí đánh lên xe ô tô quá cao như hiện nay đã tước đi cơ hội sở hữu xe ô tô của phần lớn dân chúng trong khi hệ thống giao thông công cộng yếu kém buộc người dân phải chọn xe máy để đi lại, đây là nguyên nhân số người chết vì tai nạn giao thông ở ta rất cao vì phần lớn bị thiệt mạng trong các vụ TNGT đều là người đi xe máy.

Thuế, phí cao đánh lên xe hơi thì nhà nước tăng thu nhưng dân lại chết nhiều, đó là sự thật.

Chỉ khi nào chi tiêu ngân sách minh bạch, bộ máy nhà nước tinh gọn và không còn các hội đoàn ăn bám vào ngân sách thì người Việt Nam mới được mua 1 chiếc xe hơi có giá như người dân các nước trong khu vực.

Ls Nguyễn Danh Huế

Hạ Viện vô hiệu hóa ‘phủ quyết dự luật ngân sách quốc phòng của Trump’

 

Hạ Viện vô hiệu hóa ‘phủ quyết dự luật ngân sách quốc phòng của Trump’

WASHINGTON, DC (NV) – Hạ Viện Mỹ do Dân Chủ kiểm soát đã bỏ phiếu vô hiệu hóa phủ quyết dự luật ngân sách quốc phòng của Tổng Thống Donald Trump, vào tối Thứ Hai, 28 Tháng Mười Hai.

Kết quả bỏ phiếu 322 phiếu thuận và 87 phiếu chống, hơn mức hai phần ba, vượt quá quyền phủ quyết của tổng thống.

Nếu dự luật này được Thượng Viện chuẩn thuận với tỷ lệ hơn hai phần ba, đây là lần đầu tiên chữ ký phủ quyết của Tổng Thống Trump bị Quốc Hội bác bỏ.

Trước đây, ông Trump lên Twitter dọa sẽ phủ quyết “Đạo Luật Quốc Phòng Thường Niên rất yếu ớt này,” trừ khi luật hủy bỏ Khoản 230, một phần trong bộ luật truyền thông bảo vệ Twitter, Facebook và các công ty công nghệ lớn khác khỏi bị kiện về nội dung.

Tổng thống muốn chấm dứt điều khoản này vì theo ông, các công ty trên “kiểm duyệt” nội dung các trang của những nhóm bảo thủ.

Ông Trump cho rằng trong thời gian vừa qua, các công ty Facebook và Twitter xóa đi hoặc ẩn các thông điệp không đúng với thực tế.

Rất nhiều tin nhắn của Tổng Thống Trump trên Twitter bị ẩn đi và đánh dấu là nội dung không đúng sự thật.

Đối với các nhà lập pháp, điều khoản 230 trên không có liên quan gì đến ngân sách quốc phòng.

Ông Trump cũng đòi Quốc Hội bỏ điều khoản cho phép đổi tên những căn cứ quân sự tôn vinh lãnh đạo Liên Minh Miền Nam thời nội chiến.

Sau đó, Hạ Viện tuyên bố sẽ vẫn bỏ phiếu cho dự luật được công chúng rất quan tâm này, bất chấp Tổng Thống Trump dọa phủ quyết. Kết quả cuối cùng, hơn 80% dân biểu bỏ phiếu ủng hộ, tức trên 2/3 số phiếu cần thiết để tránh nguy cơ bị phủ quyết.

Đáng chú ý, trong số 335 dân biểu này có 140 người Cộng Hòa.

– Điện Capitol, tòa nhà Quốc Hội Mỹ. (Hình minh hoạ: Samuel Corum/Getty Images)

https://www.nbcnews.com/…/house-set-override-trump-s…

https://www.cnbc.com/…/house-votes-to-override-trump…

House overrides Trump veto of $740 billion defense bill, sends to GOP-led Senate
CNBC.COM
House overrides Trump veto of $740 billion defense bill, sends to GOP-led Senate
The $740 billion National Defense Authorization Act, which Trump vetoed last week, funds America’s national security portfolio. 

Biden: ‘Thiệt hại to lớn’ cho các cơ quan an ninh Mỹ của Trump – BBC News Tiếng Việt

 

 

Tổng thống đắc cử Mỹ Joe Biden nói rằng các cơ quan chủ chốt đối với an ninh Mỹ đã phải hứng chịu “thiệt hại lớn lao” dưới tay chính quyền Trump.

Ông Biden nói rằng đội ngũ của ông không nhận được thông tin cần thiết, kể cả từ Bộ Quốc phòng, trong khi cơ quan này đang chuyển giao quyền lực.

Tổng thống đắc cử nói thêm rằng đội ngũ của ông cần một “bức tranh rõ ràng về vị thế lực lượng của chúng ta trên toàn thế giới” và các kẻ thù của Mỹ có thể khai thác bất kỳ sự nhầm lẫn nào dẫn đến kết quả.

Việc ông Trump sau đó cài cắm những người trung thành với mình trong Bộ quốc phòng bị các đối thủ chính trị xem là mối lo ngại, những người xem đó là nỗ lực gieo rắc mầm hỗn loạn trong những tuần cuối cùng của chính quyền ông.

Biden: 'Thiệt hại to lớn' cho các cơ quan an ninh Mỹ của Trump - BBC News Tiếng Việt

BBC.COM

Biden: ‘Thiệt hại to lớn’ cho các cơ quan an ninh Mỹ của Trump – BBC News Tiếng Việt

Tổng thống đắc cử nói rằng đội ngũ của ông không nhận được thông tin cần thiết về an ninh quốc gia.

 CHỨNG NHÂN LẶNG LẼ

 CHỨNG NHÂN LẶNG LẼ

“Người ta nghe tiếng khóc than nức nở,

đó là tiếng bà Rakhel than khóc con mình”.

Kính thưa Anh Chị em,

Sẽ rất ngạc nhiên khi nói, trước cả cái chết của Têphanô, vị thánh phó tế, các trẻ sơ sinh thời Chúa Giêsu giáng thế là những chứng nhân tử đạo đầu tiên của Ngài; bằng chứng là Giáo Hội tôn kính các Thánh Anh Hài như các vị thánh tử đạo. Thật bất ngờ, những trẻ này nói với chúng ta nhiều điều nhân dịp Giáng Sinh, dẫu đó là những ‘chứng nhân lặng lẽ’ không mấy ai chú ý.

Trước hết, các trẻ này nói rằng, ‘Kìa, sự độc ác của con người sâu xa đến mức, khi ai đó muốn duy trì quyền lực, họ có thể cướp đi mạng sống của người khác!’. Thế nhưng, chính những trẻ thơ này lại âm thầm nhắc cho chúng ta về một thực tế khác rằng, ‘Có một nơi mà các chế độ chuyên chế không thể ngự trị; bởi lẽ, sẽ có một vị Vua trị vì thần dân Ngài bằng tình yêu; Vương Quốc Ngài không thể bị đánh bại bởi sự ác’. Những trẻ thơ này là sứ giả của Vương Quốc đó, Vương Quốc tình yêu của Giêsu. Các bé thơ này đã được kêu gọi để đưa ra một chứng tá lặng lẽ, gãy gọn, nhưng đầy sức mạnh về một cuộc chiến mà Vua Giêsu sẽ đích thân nghinh chiến vì tình yêu; các em là những ‘chứng nhân lặng lẽ’ đã đi trước Ngài; mẹ các em sẽ gặp lại con mình, bồng ẵm chúng mãi mãi vào một ngày nào đó trước sự chứng kiến của vị Vua đầy yêu thương.

Tiếp đến, các trẻ này đã đọc trước Kinh Lạy Cha mà vị Vua của họ sẽ dạy cho các môn đệ của Ngài, “Nước Cha trị đến!”; đây là tiếng khóc, tiếng nài van, cũng là lời cầu nguyện đầu tiên của những tâm hồn thánh thiện thơ bé. Một ngày nào đó, Tân Vương của họ sẽ trị vì trong Nước Cha; nhưng trước đó, sẽ có một cuộc chiến khủng khiếp giữa Ngài với quyền lực sự dữ; các trẻ này là những ngôn sứ quyền năng tiên báo bi kịch lịch sử của nhân loại cũng như cuộc chiến giữa vị Vua ánh sáng và ác thần của bóng tối; thư Thánh Gioan hôm nay nói, “Thiên Chúa là sự sáng, nơi Người không có sự tối tăm nào”.

Sau cùng, tiếng khóc của các thơ nhi này còn là một lời cầu nguyện mạnh mẽ được Chúa Cha nhậm lời vì Người đã lắng nghe; tiếng khóc của các em, những ‘chứng nhân lặng lẽ’ này đã khơi dậy trong trẻ Giêsu ước muốn hiến dâng mạng sống mình làm giá chuộc các linh hồn. Thật tuyệt vời! Ngài sẽ trị vì bằng cách hiến trọn đời mình đến nỗi chết trên thập giá như một quà tặng ân sủng cho những trẻ này và cho vô số các linh hồn qua muôn thế hệ sau Ngài và cả trước Ngài.

Hoài niệm những hài nhi vô tội cách đây hơn 2,000 năm, chúng ta nhớ các hài nhi vô tội hôm nay, hàng triệu thai nhi trên thế giới phải chết mỗi năm. Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II nói, “Chúng ta thường xuyên nghe nói về những bước tiến nhảy vọt kỹ thuật phục vụ con người, nhất là y khoa. Tuy nhiên, bác ái và lòng nhân là những thứ mà hình như ngày càng vắng bóng hơn”.

Trong một bữa tiệc khoản đãi tại toà bạch ốc, đệ nhất phu nhân Hillary Clinton hỏi nhỏ một thực khách cùng bàn, “Bà nghĩ sao, khi mãi đến hôm nay chúng ta vẫn chưa có một phụ nữ làm tổng thống?”; người phụ nữ nhỏ thó đồng bàn không chần chừ trả lời, “Có lẽ bởi vì người phụ nữ ấy đã bị bóp chết ngay từ lúc còn là bào thai”. Đúng là câu trả lời của một vị thánh! Người phụ nữ nhỏ thó ấy không ai khác là Mẹ Têrêsa. Và ngày 22/01/1994, trong bữa điểm tâm truyền thống, cũng tại toà bạch ốc, Mẹ được mời làm diễn giả. Trước vợ chồng Bill Clinton cùng quan khách, Mẹ dõng dạc nói, “Tôi tin rằng, thủ phạm tồi tệ nhất đang huỷ hoại nền hoà bình thế giới là nạn phá thai, đó là cuộc chiến trực tiếp giết hại trẻ thơ vô tội, mà kẻ giết người chính là mẹ của chúng. Nếu nhẫn tâm chấp nhận để người mẹ ra tay sát hại con mình, làm sao chúng ta có thể nói cho người khác đừng giết nhau?”. Những tràng pháo tay từ phía cử toạ đang nhất loạt đứng lên biểu tỏ lòng ngưỡng mộ, ngoại trừ vợ chồng Bill; ông bà không đứng lên, cũng chẳng hề vỗ tay.

Anh Chị em,

Để duy trì quyền lực người ta có thể giết chết những người khác; để duy trì Vương Quốc tình yêu, Chúa Giêsu hiến dâng mạng sống Ngài. Là môn đệ Chúa Giêsu, mỗi người chúng ta được mời gọi mỗi ngày, dâng lời cầu nguyện cho “Nước Cha trị đến”, đồng thời, như một ‘chứng nhân lặng lẽ’, chúng ta ra sức bảo vệ quyền lợi trẻ em; bảo vệ quyền sống, quyền học hành và quyền vui đùa của các thiên thần; đó chính là con em của chúng ta, xóm giềng của chúng ta.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con muốn dành những gì tốt nhất của bản thân con cho các trẻ thơ Chúa trao cho con; xin cho đời con luôn là ‘chứng nhân lặng lẽ’ của tình yêu Chúa, Đấng luôn yêu mến và đề cao trẻ thơ”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

image.png

Hoa Thốt Nốt & Đàn Ta Lư

Hoa Thốt Nốt & Đàn Ta Lư

 S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – Tôi qua Cambodia chơi, nhìn quanh, thấy thiên hạ xếp hàng nườm nượp đi thăm Đế Thiên – Đế Thích nên tôi cũng đi luôn cho nó… giống với người ta. Tới nơi mới biết – té ra – hồi đầu thế kỷ XX, học giả Nguyễn Hiến Lê đã tìm đến nơi này rồi. Ông ghi nhận:

“Người Miên ưa đục hình trên đá. Ở điện Angkor Vat có trên 12.000 thước vuông đá đục hình về đời các vị thần thánh. Ở đền Bayon, hình diễn lại đời sống hàng ngày và phong tục đương thời. Ở Sân Voi tại Angkor Thom, trên bốn trăm thước chiều dài, hiện lên hình những loài vật lớn bằng vật thiên nhiên.”

Qua đầu thế kỷ XXI thì nhiếp ảnh gia NgyThanh cũng đã vác máy đến đây, và thu vào ống kính nhiều hình ảnh tuyệt vời:

“Tôi không có thói quen mang thước và máy ảnh theo người nên không biết Đế Thiên – Đế Thích dài/rộng cỡ nào, và kỳ vỹ ra sao. Chỉ nhớ mình vừa qua khỏi cổng chính là đã thấy… mấy mợ hàng rong. Họ chào mời du khách mua nước thốt nốt ướp lạnh.

Tôi cũng muốn thử chơi một ly cho biết nhưng ngần ngừ một lát rồi tiếp tục đi. (Mới ực hai lon bia Cambodia xong, còn chưa biết W.C chỗ nào, ngu sao mà uống nữa). Vừa đi, vừa nhớ tới một người bạn cũ: Hà Trung Liêm.

Gần 30 năm trước (lúc cả Khmer Rouge và lính Việt Nam đều còn hiện diện ở Cambodia) tôi và anh cũng đã lén chui từ tỉnh Aranyaprathet (Thái Lan) sang Poipet để “tham quan” Xứ Chùa Tháp mấy lần rồi.

Có lần, đang nằm võng giữa rừng thì Liêm móc trong ba lô ra tờ báo Quân Đội Nhân Dân, rồi chỉ cho tôi xem một đoạn thư tình của một anh lính bộ đội gửi (từ chiến trường phía Tây) về cho người yêu bé bỏng ở hậu phương Hà Nội: “Anh muốn cài lên tóc em một cành hoa thốt nốt…”

Hai thằng cười lăn, cười lộn thiếu điều muốn đứt võng luôn. Hơn một phần tư thế kỷ đã qua, tôi không còn nhớ được tên tác giả bức thư tình (“bất hủ”) nói trên nhưng vẫn còn giữ nguyên ấn tượng về sự liều lĩnh (quá cỡ) của tác giả.

Ông ấy chưa bao giờ nhìn thấy cây thốt nốt nên mới dám có ý nghĩ dại dột cài nguyên một buồng hoa (dám nặng cỡ chục kí lô) lên mái tóc của người yêu bé bỏng. Con nhỏ mà gẫy cổ là vô tù về tội ngộ sát (hay cố sát) như không, chớ đâu phải chuyện giỡn chơi – cha nội?

Sau này, có dịp nghe Huy Thục tâm sự trên báo Công An Nhân Dân (“Nhạc Sĩ Huy Thục Và Những Bài Ca Đi Cùng Năm Tháng”) tôi mới biết là ông nhạc sĩ này còn liều lĩnh và ẩu tả hơn nhiều: “Đi cùng các đơn vị chiến đấu ở Cam Lộ, Khe Sanh, hình ảnh các cô gái Vân Kiều gùi trên vai những quả đạn pháo, tên lửa nặng trĩu, vẫn với chiếc đàn Ta Lư đeo trước ngực, cất tiếng ca mừng các anh giải phóng quân đã làm tôi xúc động viết nên những nốt nhạc đầu tiên cho Tiếng đàn Ta Lư.” 

Tôi bảo đảm là đại tá nhạc sĩ Huy Thục cũng chưa bao giờ nhìn thấy một cái tên lửa. Thằng chả chỉ “suy đoán” rằng “tên lửa” và “tên tre” đều là tên cả, và chỉ khác nhau (xíu xiu) về kích thước và trọng lượng thôi nên mới dám “bắt” đám con gái Vân Kiều “gùi trên vai nặng trĩu” như thế. Đã thế, trước ngực mỗi cô còn đeo lủng lẳng chiếc đàn ta lư, và vừa đi vừa hát nữa chớ.

Thiệt là quá đã, và quá đáng!

Huy Thục nổi tiếng với hai bản nhạc cách mạng: “Tiếng Đàn Ta Lư” và “Cô Gái Pa Kô.” Ông cũng nhận được nhiều bổng lộc cùng khen thưởng: giải thưởng của Hội Nhạc sĩ Việt Nam (1993, 1995), giải thưởng Bộ Quốc Phòng (1994), giải thưởng Trung Ương Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh (1980), cùng với cả đống huy hiệu hay huy chương gì đó – ngó mà hoa mắt!

Thế còn còn mấy cô gái Vân Kiều và cô gái Pa Kô thì sao? Câu trả lời có thể tìm được qua một bài phóng sự (“Người Dân Tộc Thiểu Số Vân Kiều Và Pa –Kô”) của Nhóm Phóng Viên Tường Trình Từ Việt Nam, RFA:

“Có thể nói rằng đời sống của bà con đồng bào thiểu số Vân Kiều và Pa – Kô khổ cực không còn gì để nói. Đi dọc theo đường 9 Nam Lào từ thành phố Đông Hà lên cửa khẩu Lao Bảo, qua khỏi những dãy nhà ngói đỏ chói của thành phố chừng 10km, đến đoạn sông Dakrong chảy dọc đường 9 Nam Lào, nhìn sang bên kia sông là những mái nhà lụp xụp nằm lặng lẽ trên đồi, nhìn lại bên cánh rừng dọc đường 9 cũng nhiều mái nhà sàn lợp tranh nhỏ xíu, tuềnh toàng gió lộng nằm giữa các nương sắn hoặc giữa các ngọn đồi trọc. Cảnh nghèo đói hiện ra xác xơ, tiều tụy.

Thi thoảng, trên đường đi, bắt gặp vài cụ già gùi củi trên lưng khom người đi bộ, cố lê chân từng bước một, bước đi vô hồn, nghe có cả âm thanh réo sôi của bụng đói và nỗi buồn tuổi già bóng xế trong tiếng chân bước. Không những thế, có nhiều cụ bà già 60, 70 tuổi phải gùi củi, măng, bắp chuối đi từ 6 đến 9km từ nhà đến trung tâm thương mại Việt – Lào – Thái hoặc chợ Khe Sanh để bán.”

Mấy “bà già gùi củi trên lưng khom người đi bộ, cố lê chân từng bước một, bước đi vô hồn, nghe có cả âm thanh réo sôi của bụng đói” trên “đường 9 Nam Lào từ thành phố Đông Hà lên cửa khẩu Lao Bảo” hôm nay chính là những cô gái Vân Kiều hay Pa Kô mấy chục năm về trước. Chớ còn ai vô đó nữa?

Ngày trước: “Gùi trên vai súng đạn ra hoả tuyến/ Gạo ngàn cân em gùi ra chiến trường/Để bộ đội chúng ta ăn no mà đánh thắng giặc Mỹ…” Ngày nay họ “gùi củi, măng, bắp chuối đi từ 6 đến 9km” để mang đi bán kiếm tiền độ nhật. Và đời sống thường nhật của họ được thiên hạ mô tả là “khổ cực không còn gì để nói.”

Nghe như thế người ta rất dễ có cảm tưởng (hay hiểu lầm) rằng Chính Quyền Cách Mạng là cái đồ ăn cháo đá bát, hoặc cái thứ bạc nghĩa vô ơn.

Không dám “vô ơn bạc nghĩa” đâu!

Coi nè:

Tổng công ty Hàng không VN (Vietnam Airlines) cho biết, sẽ triển khai Quy định ưu tiên đối với người có công với cách mạng khi làm thủ tục lên máy bay…

Ưu tiên tại khu vực soi chiếu an ninh, khách được ưu tiên sử dụng lối đi riêng dành cho khách hạng thương gia hoặc khách hàng thường xuyên.

Dịch vụ ra tàu bay khách ra tàu bay trước cùng với các khách ưu tiên khác.

Hành khách là người có công với cách mạng cần xuất trình đầy đủ giấy tờ xác nhận đi kèm (bản sao không cần chứng thực) để được ưu tiên phục vụ.”

Thiệt là ơn nghĩa và tử tế hết biết luôn.

Còn bằng cách nào mấy bà già Vân Kiều, Pa Kô lọt vô được sân bay để các “hãng hàng không ưu tiên phục vụ đối tượng người có công với cách mạng theo quy định của nhà nước” thì lại là chuyện khác. Chuyện này nhà nước hoàn toàn vô can. Tui… cũng vậy.

Mới đi thăm quần thể Đế Thiên – Đế Thích về, lội bộ muốn rã cẳng luôn. Mệt thấy mẹ. Viết được bi nhiêu cũng đã muốn ứ hơi rồi. Thôi tui đi ngủ nha. Chuyện (dài) của mấy má Pako và mấy má Vân Kiều xin để lại bữa sau, hoặc kiếp sau, đi. Good night & good luck!

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

danlambaovn.blogspot.com

Trung Quốc xử người quay clip về dịch cúm Vũ Hán 4 năm tù

Hôm 28/12, một tòa án Trung Quốc tuyên án 4 năm tù đối với một nữ YouTuber, người đưa tin từ thành phố Vũ Hán vào lúc cao điểm của đợt bùng phát dịch COVID-19 vào năm ngoái, với cáo buộc “gây gổ và kích động”, luật sư của bà cho Reuters biết.

Bà Zhang Zhan, 37 tuổi, một trong những người đầu tiên được biết là đã bị xét xử, nằm trong số ít ỏi những người được tận mắt chứng kiến thảm cảnh của đại dịch, từ những nơi đông đúc ở bệnh viện đến những con đường vắng, đã vẽ nên bức tranh đa chiều về tâm phát của đại dịch so với những gì do báo chí nhà nước Trung Quốc chính thức đưa tin.

“Tôi không hiểu được. Tất cả những gì Zhang làm là nói lên tiếng nói chân thật, vậy mà bị 4 năm tù,” bà Shao Wenxia, mẹ của bà Zhang, người tham dự phiên tòa cùng chồng, cho Reuters biết.

Luật sư Ren Quanniu của bà Zhang nói với Reuters: “Chúng tôi có thể sẽ kháng cáo.” Luật sư cho biết thêm rằng phiên tòa xét xử tại tòa án ở Pudong, một khu trung tâm kinh doanh của Thượng Hải, kết thúc lúc 12h30 chiều.

“Bà Zhang tin rằng bà bị đàn áp vì thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình,” luật sư Ren nói trước phiên tòa.

Những lời chỉ trích về việc Trung Quốc xử lý dịch bệnh đã bị kiểm duyệt, và những người lên tiếng như các bác sĩ đã bị chính quyền cảnh cáo. Truyền thông nhà nước Trung Quốc luôn loan tin rằng nhờ sự lãnh đạo của Chủ tịch Tập Cận Bình mà việc ngăn chặn dịch bệnh đã thành công.

Tại Thượng Hải, cảnh sát thắt chặt an ninh bên ngoài tòa án, nơi bà Zhang bị xét xử sau 7 tháng bị giam giữ.

Từng là một cựu luật sư, bà Zhang từ Thượng Hải đến Vũ Hán vào ngày 1/2.

Các video clip ngắn của bà được tải lên YouTube bao gồm các cuộc phỏng vấn với người dân, bình luận và cảnh quay về lò thiêu xác, ga xe lửa, bệnh viện và Viện virus học Vũ Hán.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com hoặc vn3000.info để vượt tường lửa)

TÔI CHỌN SỐNG VÀ SỐNG Ý NGHĨA

TÔI CHỌN SỐNG VÀ SỐNG Ý NGHĨA

– Trích từ fb bạn Nguyễn Tín –

Tôi là Tín và tôi tự hào về mình, có thể bạn không tin những gì tôi sắp kể. Nhưng nếu bạn tin thì bạn sẽ học được ít nhất một vài điều trong câu chuyện của tôi:

– Sau khi tốt nghiệp THPT năm 2005, tôi vào Sài Gòn với một tâm thế hừng hực. Đó không phải là lần đầu tiên tôi xa nhà, nhưng đó là lần đầu tiên tôi có một ước mơ rất lớn. Ước mơ thay đổi cuộc sống nghèo khó, tôi muốn có một tương lai tốt hơn, tôi muốn cho bố mẹ tôi một cuộc sống tốt hơn về già.

– Thi đỗ vào một trường đại học, gánh nặng về tài chính buộc tôi phải làm thêm đủ mọi thứ trên đời để có tiền đóng trọ và ăn uống còn tiền học thì bố mẹ lo. Cột mốc bắt đầu từ đây

– Tôi là người thích tự do về tài chính. Tôi chịu khó đi làm nhiều hơn, lúc ấy tôi đang học xd nhưng tôi nhận ra rằng, thứ mình thích là tài chính là tiền tệ. Tôi dành số tiền làm được cho những khoá học về kinh doanh về marketing. Thời điểm năm 2009 là lúc tôi thật sự bức phá trong thu nhập nhờ nhiều công việc khác nhau. Tôi quyết định ngừng học xây dựng, bảo lưu kết quả.

– Tôi nhận lời gầy dựng lại một doanh nghiệp phá sản. Lúc ấy mỗi ngày tôi chỉ ngủ khoảng 4-5 tiếng. Với sức trẻ tôi làm việc như một cái máy, lúc ấy tôi được lũ bạn gọi là cỗ máy kiếm tiền. Tôi nhìn hướng nào cũng ra lợi nhuận. Khi lũ bạn còn đang thực hành ở lớp, thì tôi đi kiếm tiền cho tôi và tạo thu nhập cho người khác.

– Năm 2010 cty tôi làm bắt đầu có dự án, cty bắt đầu có lợi nhuận. Gần như những lúc khó khăn nhất chúng tôi đã vượt qua. Cái cây đã bắt đầu có trái cũng là lúc tôi… đêm hôm ấy sau khi lo xong việc, tôi đội mưa lớn chở Sếp về nhà an toàn. Tôi từ hẻm 19 đường điện biên phủ, HCM chạy về hướng Hiệp Bình Chánh đến đoạn cá sấu hoa cà tôi gặp tai nạn giao thông. Đoạn đường lúc ấy đang thi công, xe của tôi va vào rào chắn nó chỉ dừng lại khi tới một nắp cống.

– Tôi bị chấn thương tủy sống cổ và bị liệt tứ chi, mọi thứ sụp đổ từ khoảnh khắc ấy. Tôi điều trị ở bệnh viện Chợ Rẫy, lúc đó tôi không thở được, phải dùng máy thở và bóp bóng, phòng tôi nằm 10 người đưa vào thì 5 người đắp mền đưa ra. Tôi cũng đã tắt thở vài lần nhưng may mắn sống sót. Tôi cảm nhận được những cơn đau, tôi tự hỏi sao lại là tôi và sao lại là lúc này. Nhìn sang tôi thấy mẹ đang gục trên giường. Tôi tự hỏi mình đang làm j ở đây.

– Mẹ bảo con ráng lên, vài ngày nữa con sẽ khỏe lại, công việc, cuộc sống đang đợi con phía trước. Sau 10 ngày tôi được rút ống trợ thở. Nhưng phổi của tôi có vấn đề. Tiếp tục điều trị thêm 20 ngày nữa, tôi nằm bất động thức ăn được đưa trực tiếp vào dạ dày, miệng mồm đầy ống với dây. Tôi chỉ cử động được đôi mắt, tôi ra hiệu bằng đôi mắt, chả ai biết tôi đang cần gì.

– 5 ngày cuối cùng tôi được tháo hết ống dẫn trên mặt, nhưng lúc này tôi bị tắt tiếng không thể nói được. Tôi bắt đầu thấy sợ, tôi sợ vì những ngày vừa qua, tôi sợ đủ thứ. Nhưng tôi không dám khóc vì bố mẹ sẽ buồn, những người xung quanh tôi sẽ buồn. Nước mắt chỉ chảy về đêm.

– Sau con nguy kịch tôi được đưa qua bệnh viện Phục hồi chức năng Q8. Lúc ấy tôi nghĩ mình sẽ ổn, mình sẽ khoẻ lại, nhưng không. Sau khi qua bên đó bs nói với tôi và gia đình là: bệnh của em nó không tính bằng ngày bằng tháng, mà tính bằng năm. Tôi như chết lặng, nó đau còn hơn lúc tôi không thở được. Lúc ấy tôi lại ước gì mình được trở lại bệnh viện Chợ Rẫy và đi ra ngõ sau.

– Tôi muốn được về nhà. Tôi nhớ nhà. Trong tôi lẫn lộn nhiều suy nghĩ, nên dừng lại hay nên đi tiếp. Tôi phải mất 3 ngày để có câu trả lời cho mình. Tôi bắt đầu chấp nhận sự thật, chấp nhận bản thân, chấp nhận là người tàn tật. Tôi lao vào luyện tập để cải thiện chức năng vận động.

⁃ Cuộc sống giờ đây sẽ khác, tôi không còn là người chủ động như trước, không thể muốn đi đâu là đi, muốn đến đâu là đến. Nhưng chả sao cả, đã đi tới đây rồi thì cứ đi tiếp, tôi muốn đi tiếp để xem thử phía trước có gì. Tôi luyện tập được 2 tháng thì cô hướng dẫn nói em hết cơ rồi, thôi cho em xuất viện về. Khi nào có thêm biến chuyển thì lại vào tập tiếp.

⁃ Đúng 3 tháng sau tai nạn, tôi được hoà mình vào dòng người đông đúc trên phố. Nhưng cảm nhận rất khác. Tôi suy nghĩ rồi đây mình sẽ làm gì, mình sẽ ra sao, ừ thì mạnh mẽ đấy, nhưng liệu sẽ mạnh mẽ được bao lâu.

⁃ Tôi được bố mẹ đưa về quê. Lúc ấy cũng là 27 Tết âm lịch. Cái tết đầu tiên tôi ngồi xe lăn, tôi ngồi nhìn mọi người đi chúc Tết, nghe cuộc gọi của bạn đi họp lớp, lại thấy trống trải. Nhưng biết sao giờ, khi đã không có sự lựa chọn nào khác, thì cứ vui với những gì đang có, hạnh phúc với thứ còn lại.

⁃ Một ngày mới lại bắt đầu không phải ở sg nhộn nhịp mà ở quê nhà nơi tôi sinh ra, lần này khó khăn hơn lần trước cả ngàn lần, lúc này tôi không có tiền, đang nợ ngân hàng, tiền chữa bệnh đã cạn kiệt. Ngồi xe lăn tay chân có mà như không. Tôi tận dụng hết những kiến thức đã học và kinh nghiệm sống sau những năm lăn lộn trong nghề kinh doanh.

⁃ Tôi bắt đầu với công việc mua bán điện thoại. Bạn có tin không lúc ấy tôi làm bằng con số âm, không vay mượn bất cứ ai. Liên hệ với đầu mối nhờ họ bỏ hàng, rồi chuyển sang cho người bán lẻ. Tôi bắt đầu kiếm được khoảng chênh lệch. Cứ thế tôi phát triển dần. Cuối 2011 tôi nhờ cậu em chỉ giúp tôi dùng Facebook. Thật sự trước đó tôi chả biết Facebook là gì.

⁃ Ngoài việc kinh doanh điện thoại tôi lên mạng bắt đầu bán đặt sản bình định, tôi kết nối với một số đứa em và bạn bè đang học tập và làm việc ở SG, cung cấp nguồn hàng để đôi bên cùng kiếm lợi nhuận. Mọi việc dần sáng sủa, tôi bắt đầu có thu nhập, và món nợ tiền vay sinh viên nghèo cũng đã trả xong. Dồn tiền vào kinh doanh điện thoại, lúc ấy thị trường rất tốt.

⁃ Nhưng một lần nữa cuộc đời lại thử thách tôi. Năm 2012, tôi bị sốt rất cao không ngủ được, đến tận 2h sáng thì uống giảm đau. Ngủ dậy 4h tôi nhìn sang tủ điện thoại thì thấy cửa mở. Nhờ bố mẹ kiểm tra thì chả còn thứ gì ngay cả cái máy tính làm việc cũng bay theo luôn. Tôi bị mất trộm, chúng nó lấy sạch sẽ ngay cả điện thoại của bố mẹ, ví tiền đều mất. Không liên lạc được với ai, tôi được đỡ lên xe, nhờ bố mẹ mở hết cửa ra.

⁃ Hàng xóm thấy bật đèn và mở cửa lúc ấy sợ tôi có chuyện gì nên chạy sang hỏi thăm. Rồi mọi người bắt đầu giữ nguyên hiện trường gọi công an. Tôi thì chỉ im lặng và ngồi đó, mọi người động viên, bố tôi thì rưng rưng nước mắt, bố nói mất hết rồi con à. Tôi biết, thậm chí tôi còn biết đặt thù của mặt hàng này đã mất sẽ không bao jo lấy lại được.

⁃ Tôi thở một hơi thật dài, vừa nói vừa cười “Mất rồi thì thôi”. Ai cũng ngạc nhiên hỏi sao con cười. Tôi nói không lẽ giờ khóc, con hết nước mắt rồi, mà có khóc thì cũng chả lấy lại được. Thôi xem như con lại không may một lần nữa. Có lẽ tôi đã từng mất những thứ quá lớn và giờ thêm một lần nữa cũng có sao đâu, tôi chịu được hết. Quan trọng là tôi còn sống, nếu như hôm đó bọn trộm nó lấy cái mạng của tôi, hay một ai trong gia đình tôi thì sao. Còn người là còn của.

⁃ Hôm ấy tôi mất tổng cộng chắc khoảng 50 triệu. Có thể với ai đó nó nhỏ, với bọn trộm chỉ đủ nó tiêu xài một 2 hôm, nhưng với người tàn tật như tôi nó là cả một gia tài, một sự nỗ lực không biết ngừng nghỉ.

-Mọi người trong xóm nghe tin và giúp tôi mua lại cái laptop cũ để tôi làm tiếp công việc mà ai cũng thấy từ trước tới giờ. Lúc nhận được món quà ấy tôi rất xúc động, tôi rất quý, rất biết ơn những người hàng xóm tốt bụng. Họ đã dành cho tôi những lời động viên để tôi đi tiếp hành trình của mình. Một lần nữa tôi lại thêm một món nợ ân tình.

-Tôi lại bắt đầu, lại xuất phát trở lại. Lần này tôi không làm một mình, mà tìm đến bạn bè cùng làm chung. Chỉ có cùng nhau thì chúng tôi mới phát triển được. Tôi vẫn miệt mài với những gì đã chọn nhưng cuộc đời đâu đơn giản như vậy. Đến năm 2014, vào khoảng tháng 10, một lần nữa tôi lại :“chơi trò sinh tử.”

-Đêm hôm ấy đang ngủ tự dưng tôi thấy mệt,lúc ấy tôi lên tiếng gọi mẹ mà không được, cũng may là cầm được cái máy và gọi điện cho mẹ. Lúc ấy khoảng 1h sáng, mẹ ra bật điện và thấy máu chảy khắp người, ước cả cái nệm, mẹ tôi bật khóc và nói:”Con ơi sao vậy”. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết là rất mệt, như sắp chết vậy đó, ba nghe khóc cũng bật dậy chạy ra.

-Tôi nói với mẹ:”Mẹ ơi chẳng lẽ hôm nay con phải chết. Mẹ ơi gọi taxi nhanh lên con chưa muốn chết, đến bệnh viện nhanh lên, không con chết mất”. Tôi được đưa tới bệnh viện. Và được chuyển ngay lên tuyến trên. Trong suốt quá trình đi, tôi luôn nói với chính mình, Tín ơi mày còn quá trẻ mày không thể chết, mày không được chết, cứ như vậy cho đến khi tới bệnh viện.

-Tôi bị hoại tử vùng mông vì ngồi làm việc quá nhiều, cứ lo làm mà không để ý đến cái mông đang gặp vấn đề, bác sĩ phải cắt bỏ hết phần hoại tử ở vùng mông để cứu tôi khỏi tay tử thần một lần nữa. Tôi điều trị ở bệnh viện hết 2 tháng, và mất thêm 2 năm nữa để mông tôi lành hẳn. Lúc bấy giờ tôi hầu như không ngồi được nữa, phải nằm là chủ yếu. Tôi buộc phải thích nghi với tình trạng sức khỏe hiện tại.

-Việc kinh doanh lúc này bị gián đoạn, tôi không thể ngồi nhiều như trước, nhưng việc làm thì đòi hỏi phải ngồi. Đành gói ghém và tìm công việc khác thích hợp hơn, tôi tìm đến những việc kinh doanh qua mạng, kinh doanh không sở hữu. Cố gắng tạo ra nhiều nguồn thu nhập khác nhau để có cái ăn, có tiền trang trải thuốc men. Mãi cho đến năm 2015, tôi chuyển sang bán thêm tạp hoá.

-Mới đầu ai cũng phản đối và không tin tôi bán lẻ được, vì quá nhiều rủi ro, tôi thì chỉ có một mình. Công việc bán lẻ đòi hỏi phải nhanh lẹ mà tôi thì chỉ ngồi và nằm thì sao mà làm, nhưng nó cứ thôi thúc tôi làm cho bằng được. Mọi người không hiểu tôi sẽ làm kiểu gì, và ai cũng tò mò xem tôi sẽ làm như thế nào.

-Nhanh gọn lẹ. Tôi liên hệ với bạn bè hỏi thăm về việc nhập hàng, giá cả, và tìm một nhà cung cấp duy nhất có thể bỏ hầu hết các mặt hàng tại nhà cho tôi. Việc còn lại tôi tự tính toán

-Sau một tuần tôi đã có cửa hàng tạp hoá riêng cho mình . Nó hoạt động không giống ai, tất cả đều tự phục vụ hết. Mọi người thì đã quen với việc tới đứng đó, chờ nhận hàng rồi đưa tiền. Nhưng tôi thì khác, đến với tôi: tự động vào chọn thứ mình cần, sau đó tôi báo giá và tính thành tiền, rồi mọi người tự bỏ tiền và tự thối tiền dư cho mình. Vậy đó, giờ đây cái tạp hoá Tín đã được 5 năm tuổi rồi.

– Sau 10 năm kể từ ngày định mệnh ấy. Tôi đã nếm trải đủ thứ mùi vị trong cuộc sống. Đắng có cay có, hạnh phúc có, vui buồn có. Tôi học được thêm nhiều bài học trong cuộc sống. Tôi tận dụng triệt để những gì mình đang có. Và chưa bao giờ đầu hàng trước số phận. Tôi chưa thể thành công như ước nguyện của mình. Nhưng tôi tự hào vì những gì tôi đã đang và sẽ làm.

-Tôi đã giam thân xác của mình trong bốn bức tường suốt 10 năm qua, nhưng tôi chưa hề giam tâm hồn, tinh thần. Tôi hướng ra thế giới bên ngoài bằng internet. Tôi kết nối với mọi người bằng Facebook, Zalo. đối với tôi đằng sau mỗi rào cản của cuộc đời là mỗi một cách giải quyết thú vị.

-Cuối cùng tôi viết ra câu chuyện của mình là để mọi người hiểu hơn về tôi, về những gì tôi trải qua. Tôi muốn đâu đó có những số phận như tôi, xin hãy cứ lạc quan và tạo cho mình một cơ hội sống tiếp, sống tốt. Tôi không muốn mọi người thương hại, cũng không muốn mọi người tung hô, tôi chỉ muốn truyền một chút động lực cho cuộc sống thêm màu sắc bằng câu chuyện của tôi. Và có một điều mà mọi người không biết đó là trung binh mỗi tháng tôi phải duy trì khoảng 5tr tiền thuốc, mỗi lần vào bệnh viện là hết vài ba chục triệu. Và trong suốt 10 năm qua tôi tự chủ tài chính. Bố mẹ lớn tuổi lại tốn thời gian chăm sóc cho tôi, vậy thì điều thôi thúc tôi là không để gánh nặng tài chính lên gia đình, từ miếng ăn, từng viên thuốc tôi tự làm tự chịu.

– Có nhiều đêm tôi chỉ ước sáng mai ngủ dậy ông trời cho tôi được đôi tay lành lặn thôi cũng được. Nhưng cuộc đời là vậy bạn phải thích nghi với mọi thứ. Chấp nhận mọi rào cản, vượt qua nó, vượt lên trên những nỗi đau, những nỗi sợ hãi. Nhìn về phía trước, nhìn vào những thứ tích cực, đâu đó sẽ có giải pháp cho bạn, sẽ có con đường cho bạn. Nếu một ngày bạn muốn dừng lại thì hãy hỏi tại sao bạn lại bắt đầu. Nếu bạn từ bỏ bạn, thì sẽ chẳng có ai bên bạn cả. Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường. Tôi không may mắn khi phải đi trên con đường gập ghềnh, nhưng tôi muốn đi hết con đường này để xem đích đến có gì thú vị.

-Xin chân thành cảm ơn mọi người đã lắng nghe những chia sẻ này, chúc cho tất cả mọi người luôn luôn mạnh mẽ, vui vẻ và thành công trong cuộc sống.