MUỐN ĐI XA HƠN

MUỐN ĐI XA HƠN

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Khi con già, người khác sẽ thắt lưng cho con, dẫn con đến nơi con không muốn”.

“Ben-Hur”, một tác phẩm sử thi kinh điển, một cuốn phim giành 11 giải Oscar.  Đó là một câu chuyện cao ngất tình Chúa, cao thượng tình người và là sự miêu tả tinh tế về quyền năng, ân sủng và tình yêu.  Thế nhưng, “phần còn lại” nào mấy ai biết!  Đó là khi tác giả Lew Wallace, một người vô thần, bắt đầu nghiên cứu cuộc đời Chúa Giêsu, nhằm viết một điều gì đó để phủ nhận Ngài; thì lạ thay, càng đi sâu vào nghiên cứu, tác giả càng choáng ngợp trước các bằng chứng.  Sau đó, thay vì viết một cuốn sách chứng minh Ngài không phải là Thiên Chúa, ông viết “Ben-Hur”, chứng tỏ Ngài là Chúa Trời, Đấng ‘muốn đi xa hơn’, biến ông thành môn đệ, rao giảng Ngài suốt quãng đời còn lại.

Kính thưa Anh Chị em,

Một điều gì đó tương tự xảy ra nơi Phêrô, khi Chúa Giêsu cũng ‘muốn đi xa hơn’ trong tình yêu ông dành cho Ngài.  Bên bếp lửa hồng, đêm Ngài bị nộp, Phêrô chối Thầy ba bận; bên một bếp lửa hồng khác, ngày Ngài hiện ra sau phục sinh, Phêrô bày tỏ yêu mến Thầy ba lần.  Thật thú vị!  Ngọn lửa thứ nhất chứng kiến sự vỡ vụn của tình yêu Phêrô đối với Thầy; ngọn lửa thứ hai chứng kiến sự tròn đầy của tình yêu Thầy dành cho Phêrô, cũng như sự thanh khiết của tình yêu Phêrô dành cho Thầy mình.  Vậy mà không dừng lại ở đó, tình yêu Chúa Giêsu dành cho Phêrô còn ‘muốn đi xa hơn’, “Khi con còn trẻ, con tự thắt lưng lấy và đi đâu mặc ý, nhưng khi con già, con sẽ giang tay ra, người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn.”

Câu chuyện Tin Mừng hôm nay xảy ra trên bờ hồ Tibêria; ở đó, Gioan ghi lại ba lần Chúa Giêsu hỏi Phêrô, “Con có yêu mến Thầy không?”; và ông đã trả lời ba lần, “Thầy biết, con yêu mến Thầy!”  Câu hỏi của Chúa Giêsu không phải là, “Tại sao con chối Thầy?”, nhưng là “Con có yêu mến Thầy không?”  Ngài không tập trung vào quá khứ nhưng tập chú vào hiện tại.  Quá khứ là quá khứ; hiện tại mới là vấn đề!  Hiện tại là lòng yêu mến; là chiên con, chiên mẹ và cả đoàn chiên Ngài trao.  Thế nhưng, chưa đủ, Chúa Giêsu ‘muốn đi xa hơn’ khi nói đến những gì sẽ xảy ra lúc Phêrô về chiều, “Con sẽ giang tay ra, người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn.”  Thánh Gioan thật nhạy bén khi viết, “Chúa nói thế, có ý ám chỉ Phêrô sẽ chết cách nào.”  Truyền thống cho biết, cuối cùng, Phêrô đã bị đóng đinh; và theo yêu cầu, Phêrô xin được đóng đinh lộn ngược, để mắt dễ hướng lên trời; hơn nữa, vì cảm thấy mình không xứng đáng được chết như Thầy.  Hẳn chính Phêrô cũng ‘muốn đi xa hơn’, xa tận trời, vì Phêrô biết, “Chúa đặt ngai báu trên trời cao thẳm” như Thánh Vịnh đáp ca hôm nay tuyên bố; vì thế, không lạ, chân Phêrô dốc ngược, hướng thẳng lên trời!

Một sự trùng hợp thú vị ở đây, bài đọc Công Vụ Tông Đồ hôm nay cho thấy Phaolô cũng ‘muốn đi xa hơn’ khi nại đến hoàng đế Rôma, vì chính Chúa Giêsu, Đấng sai ông, cũng đã tiết lộ ý muốn ấy, “Con đã làm chứng về Ta tại Giêrusalem thế nào, thì cũng phải làm chứng về Ta tại Rôma như vậy!”

Ở đây, chúng ta sẽ rất ngạc nhiên khi khám phá ra rằng, cách hiểu của Chúa Giêsu về tình yêu rất khác với cách hiểu của con người.  Với Chúa Giêsu, đau khổ không đối nghịch với tình yêu khi nó được ôm lấy một cách tự do vì một mục đích cao cả hơn.  Chịu đau khổ và đau khổ tự nó không có giá trị gì, nhưng một khi đau khổ được đón nhận trong hy sinh vì tình yêu dành cho người khác, thì nó có khả năng mang một sức mạnh lớn lao đến kỳ diệu!  Và khi Chúa Giêsu nói đến sự nâng đỡ của Ngài dành cho Phêrô, “Simon, Simon, Thầy đã cầu nguyện cho con, để con khỏi mất đức tin!” thì Ngài vẫn ‘muốn đi xa hơn’, khi nhắm đến phần thưởng đời đời mà Phêrô sẽ giành được nhờ chính thập giá của mình.  Việc Chúa Giêsu không né tránh sự đau khổ trong tương lai cho Phêrô là một trong những dấu hiệu rõ ràng nhất, cho thấy tình yêu hoàn hảo hơn Ngài dành cho ông.

Anh Chị em,

Ai trong chúng ta cũng ‘muốn đi xa hơn’, xa hơn trong bổn phận, xa hơn trong sự thánh thiện…  Hôm nay, Chúa Giêsu cũng đang hỏi mỗi người đến ba lần, “Con có yêu mến Thầy không?”  Ngài ước muốn tình yêu chúng ta dành cho Ngài thật tinh tuyền, trọn vẹn; Ngài không chấp nhận một trái tim bị phân chia vì bất cứ lý do nào.  Bởi chỉ với tình yêu hoàn hảo, chúng ta mới có thể tận tình chăn dắt và dám hy sinh cho đoàn chiên, chiên mà Chúa đã mua bằng chính máu Ngài.  Như thế, nhờ tình yêu thuần khiết, mỗi người chúng ta mới có thể đi xa hơn trong ơn gọi của mình như Chúa mong muốn.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con ‘muốn đi xa hơn’ trong việc nên thánh, trong bổn phận; xin Thánh Thần Chúa thanh luyện cho trí lòng con tinh tuyền, sạch trong; đồng thời, đốt cháy trong tim con lửa yêu mến”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Câu Thần Chú Sống Còn Trong Thời Đại Xả Súng Điên Cuồng Tại Mỹ….

Câu Thần Chú Sống Còn Trong Thời Đại Xả Súng Điên Cuồng Tại Mỹ….

Thanh Thư Chuyển Ngữ

Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.

Có ba chiến thuật bạn có thể sử dụng để giữ an toàn cho bản thân và những người khác trong một cuộc tấn công bằng súng đang xảy ra. Đó là “Chạy, Ẩn núp, và Đánh lại.”

Hãy giả dụ như: Bạn đang đi mua sắm với bạn bè trong một trung tâm thương mại. Hoặc đang vào một tiệm tạp hóa nhỏ mua cái gì đó cho bữa ăn tối. Thình lình, bạn nghe thấy tiếng súng.

Bạn phải làm gì?

Đó là một thực thể mà nhiều người trong chúng ta hiện nay phải đối đầu để chấp nhận, khi hàng loạt những vụ xả súng đang diễn ra ở Hoa Kỳ. Các chuyên gia cho rằng ấy là điều bạn cần lưu ý xem xét.

Trên thực tế, FBI đã đặt ra một câu thần chú để giúp mọi người ghi nhớ phải làm trong trường hợp một tình huống xả súng đang xảy ra là: “Chạy. Ẩn núp. Đánh lại.” (Các em học sinh được dạy một bài học khác hơn.). Trong thời đại của những tay súng đang hoạt động một cách tích cực, câu thần chú cũng tương tự như những lời chỉ dẫn quan trọng mà các nhân viên cứu hỏa đã được dạy trong nhiều thập kỷ, “dừng lại ngay, nằm xuống và lăn”.

“Bạn nên chuẩn bị cho những khoảnh khắc khó khăn và nguy hiểm như phải làm gì trong cơn lốc xoáy hoặc hỏa hoạn, vì vậy bạn cần chuẩn bị sẵn sàng cho một tình huống xả súng đang diễn ra”, Cảnh sát trưởng Michael Bouchard của Oakland County, Michigan, nói với đài CNN. “Bạn cần phải có một chiến lược để thoát, một kế hoạch.”

Chạy

Điều thứ hai khi bạn nghe thấy tiếng súng, chạy. “Đứng chết cứng tại chỗ là điều tồi tệ nhất bạn có thể mắc phải. Vài giây cũng rất quan trọng”, Jeff Butler, cựu sĩ quan Navy SEAL và CIA, đã nói với CNN. “Điều đầu tiên là chạy. Đừng nằm trốn một chỗ, nếu có một lối ra khả thi gần đó giúp bạn an toàn thoát khỏi chỗ đó, nên dời đi.” Bất kể vị trí của bạn ở đâu- cho dù đó là rạp chiếu phim, ngân hàng, trường học hay nơi khác – hãy tự làm quen với môi trường xung quanh bạn. Trong sách chỉ dẫn của Bộ An ninh Nội địa (DHS) có nói. “Nếu bạn cảm thấy có điều gì đó không ổn, hãy tin vào bản năng của mình, báo cáo những gì bạn thấy và rời đi ngay lập tức.”

DHS cho biết, luôn ghi chú vị trí của ít nhất hai lối ra. Khi sơ tán, hãy để lại tất cả đồ đạc của bạn. Và nếu bạn đang đi cùng với người cần bạn giúp thoát ra, bạn nghĩ có thể giúp họ, hãy dẫn họ đến lối thoát gần nhất. Nhưng đừng di chuyển bất cứ ai đã bị thương. Khi chạy, hãy để tay bạn lộ rõ (không cầm súng), để nhân viên thực thi pháp luật không nhầm lẫn bạn với một tay súng đang hoạt động và tuân theo mọi chỉ đạo của cảnh sát. DHS nói, Khi bạn đã an toàn, hãy gọi 911 nếu cảnh sát không có mặt tại hiện trường.

Ẩn nấp

Nếu bạn không thể chạy, lựa chọn tốt nhất tiếp theo là ẩn ấp. Các chuyên gia cho biết việc lập kế hoạch nơi bạn sẽ ẩn náu cũng quan trọng như việc lưu ý các lối ra. Luôn tìm kiếm những điểm có thể che chắn và an toàn trong trường hợp nổ súng xảy ra ở khu vực mà bạn không thể thoát được. Jean-Paul Guilbault, Giám đốc điều hành của công ty quản lý an toàn và khẩn cấp Navigate360, nói với CNN: “Sự kiện xả súng thường kéo dài khoảng ba phút và bạn phải biết chính xác mình sẽ làm gì trong những khoảnh khắc đó.” . Điều này bắt đầu bằng việc hình dung chính bạn đang trong tình huống đó, hãy có một kế hoạch thoát hiểm và biết nơi bạn sẽ tìm kiếm sự an toàn nếu bạn không thể sơ tán.”.

Navigate360 chuyên cung cấp những buổi đào tạo và huấn luyện cách phản ứng lại những cuộc xả súng để giúp những thường dân như chúng ta còn sống sót sau các cuộc tấn công. Bouchard cho biết một nơi ẩn nấp tốt là nơi giúp bạn tránh khỏi tầm nhìn, bảo vệ khỏi trúng đạn và đủ rộng rãi để thoát ra và chạy khi có thể. Nếu bạn đang ở trong một không gian kín, hãy tắt đèn, đóng và khóa cửa và đặt một thứ gì đó nặng – chẳng hạn như đồ đạc – chặn cửa, ông nói thêm. Đừng quên tắt tiếng điện thoại và bất kỳ thiết bị điện tử nào khác có thể làm mất đi vị trí ẩn náu của bạn, DHS nói. Hãy bình tĩnh và nếu có thể, hãy gọi 911 để thông báo cho cơ quan chức năng về vị trí của kẻ xả súng. Nếu bạn không thể nói chuyện, chỉ cần giữ điện thoại để điều phối viên có thể nghe thấy những gì đang xảy ra.

Đánh lại

Nếu bạn không thể chạy, và không có nơi nào để trốn, chỉ còn một lựa chọn: Chiến đấu đánh lại tới cùng. Bởi vì đối đầu với một tay súng đang xả xúng là hành động cực kỳ nguy hiểm, các chuyên gia cho rằng nó chỉ nên được thực hiện như một biện pháp cuối cùng. Butler, người giúp thiết kế các kế hoạch phản ứng chống lại kẻ xả súng cho biết: “Nếu bạn cố gắng đánh lại, hãy đợi lúc hắn tải đạn trở lại. “Dùng cái gì làm vũ khí trong tay, một thứ gì đó cứng và nặng mà bạn có thể vung chúng vào hắn.” Butler nói, thực hiện hành động của bạn trong khi người bắn súng đang nạp lại vũ khí sẽ giúp ích cho cả cuộc chiến, Butler nói. Trong cuộc tấn công của bạn, hãy hét tiếng hét to nhất mà bạn có thể và ném những gì bạn có thể ném, Ready, một chương trình của FEMA nói vậy. Hãy cố gắng ứng biến vũ khí bằng cách sử dụng các vật dụng gần đó như ghế, bình cứu hỏa hoặc dao kéo. Hãy dấn thân vào cuộc chiến và sẵn sàng một cuộc chiến sinh tử mà bạn có thể bị thương hay mất mạng. Ready nói. “Chiến đấu không chỉ có nghĩa là đánh lại. Nó có nghĩa là chinh phục,” Guilbault nói. “Khi bạn ở cùng phòng với kẻ bắn súng, hãy gây ồn ào, tạo ra sự hỗn loạn, sử dụng bất cứ thứ gì bạn có để khiến kẻ tấn công bối rối.” Bạn có quyền làm bất cứ điều gì cần thiết để cứu mạng sống của bạn hoặc của những người xung quanh bạn, ngay cả khi điều đó có nghĩa là vũ lực gây chết người, Bouchard nói.

“Tất cả những gì quan trọng trong một tình huống xả súng đang diễn ra là sự sống còn.”

Tài liệu tham khảo

In the age of active shooters, a new mantra has emerged: ‘Run. Hide. Fight.’

– Súng nổ….

– “Chạy, Ẩn núp, và Đánh lại.”. Hình minh hoạ của Leanza Abucayan, CNN.

– Chạy. (Hình minh hoạ của Leanza Abucayan, CNN)

– Ẩn nấp.(Hình minh hoạ của Leanza Abucayan, CNN)

– Đánh lại. (Hình minh hoạ của Leanza Abucayan, CNN)

Một Cách Xử Sự

GÓC SUY GẪM VỀ GÍA TRỊ CUỘC SỐNG….

Một Cách Xử Sự

Gia đình Andrews là một chủ nông trại giàu có. Ông và vợ mình đối xử rất thân thiện với mọi người nên ai cũng yêu mến họ cả.

Một hôm ông thấy vợ mình, sai người giúp việc đến cuối làng, nhà bà John – một tá điền của ông – để mượn một cái cối đá để xay bột. Sau khi người này đi khỏi, ông hỏi vợ :

– Anh không nghĩ rằng nhà ta lại không có một cái cối để xay hay không đủ khả năng mua mà em lại sai người đi mượn cho thêm phiền phức như thế.

Bà Thomas từ tốn trả lời :

– Đây, anh xem, cái cối đá của nhà ta vẫn còn rất tốt. Em biết mọi người ở vùng này đều yêu quí chúng ta vì chúng ta đem lại nhiều vật chất cho họ hơn các ông chủ khác; nhưng em không muốn như vậy. Em muốn được yêu mến bằng một thứ tình cảm cao hơn, tình làng xóm.

Mà điều đó chỉ có thể khi nào chúng ta và họ không có khoảng cách giữa chủ và tớ, giữa giàu và nghèo. Như vậy chuyện đi mượn cái cối xay chỉ là cái cớ để anh và em đến gần với mọi người hơn mà thôi.

No photo description available.

Cô gái 14 tuổi sinh con, mang vào tiệm ăn, trao cho người lạ rồi bỏ đi

Nếu cô bé 14 tuổi này không muốn giữ và tự đi phá thai. Chúng ta sẽ lên án hay tha thứ? Và nếu không may sinh mạng cô bé có mệnh hệ gì khi phá thai lén lút hay biến chứng từ thai nhi thì ai gánh trách nhiệm? Giữ đứa bé nhưng bỏ mặc sinh mạng người mẹ, thì kẻ nào đạo đức, kẻ nào đáng bị lên án?

***

Cô gái 14 tuổi sinh con, mang vào tiệm ăn, trao cho người lạ rồi bỏ đi

GLEN GARDNER, New Jersey (NV) – Một thiếu nữ 14 tuổi, ngay sau khi sinh đứa con đã bước vào một tiệm ăn ở New Jersey và đưa đứa bé cho một người lạ, trước khi bỏ đi.

Theo bản tin của Newsweek thì vụ này xảy ra lúc khoảng 4 giờ chiều Thứ Tư, 19 Tháng Năm, ở tiệm ăn El Patron Restaurant, tại thành phố Glen Gardner, tiểu bang New Jersey, và toàn bộ sự việc được máy ghi hình an ninh của tiệm thu lại.

Ông Frankie Aguilar, chủ tiệm này, nói với Penn Live rằng thiếu nữ kia bước vào El Patron và “có vẻ tuyệt vọng,” trong lúc ôm đứa nhỏ mới sinh trong tay.

Ông Aguilar cho biết thiếu nữ 14 tuổi này sau đó nhờ các thực khách và nhân viên tiệm giúp đỡ, và người trong tiệm gọi cho sở cảnh sát.

Nhưng trước khi cảnh sát tới nơi, cô gái này trao đứa bé, vẫn còn nguyên cuống rốn chưa cắt, cho một khách hàng là bà Alease Scott và sau đó nhanh chóng rời khỏi tiệm.

Bà Scott, lúc đó đang ăn trong tiệm cùng người bạn trai là Walter Cocca, thì thấy việc này, bà hỏi cô gái 14 tuổi kia là có thể cho bà xem tình trạng sức khỏe đứa bé hay không.

Cô gái ngay lập tức chuyển đứa nhỏ cho bà Scott, và trong lúc bà đang chăm chú xem xét đứa nhỏ, cô này bỏ đi.

Bà Scott báo với cảnh sát là thấy đứa nhỏ bị khó thở, và được giao cho bình dưỡng khí.

Bà kể lại với truyền thông rằng: “Ngay sau khi tôi úp mặt nạ dưỡng khí lên mặt đứa bé, chúng tôi nghe thấy tiếng khóc tuyệt vời nhất trong đời, và đứa bé bắt đầu cựa quậy.”

Sau đó trong ngày, cảnh sát tìm ra cô gái 14 tuổi kia, đưa cô này đến bệnh viện Jersey City Medical Center, sau khi bị tạm giữ ở sở cảnh sát trong thời gian ngắn. Đài truyền hình ABC 7 ở địa phương nói cô này sẽ không bị truy tố về tội gì và đứa bé sẽ được cho nhận làm con nuôi.

Tiểu bang New Jersey cho phép người mẹ không muốn nuôi con sơ sinh, nếu chưa tới 30 ngày, có thể giao đứa bé cho nhân viên bệnh viện, trạm cảnh sát, trạm cứu hỏa hay nhân viên cấp cứu.

– Tiệm El Patron nơi cô gái 14 tuổi để lại đứa con nhỏ. (Hình: Google Map)

– Cảnh sát & nhân viên Cứu thương đưa đứa bé đến bệnh viện để chăm sóc…

https://www.cleveland.com/…/teen-mom-gives-newborn-to…

Anh Nguyễn Xuân Dậu, latran03, người đã làm rất nhiều nhạc cảnh, đã ra đi…

Anh Nguyễn Xuân Dậu, latran03, người đã làm rất nhiều nhạc cảnh, đã ra đi vào chiều thứ tư 19 tháng 05 năm 2021. Rất xúc động dầu biết rằng anh đã lớn tuổi năm nay cũng 88 rồi, và đã từng mổ tim. Xin cầu nguyện cho linh hồn anh Mathew sớm về nước Thiên Đàng, hạnh phúc vĩnh cửu.

Phùng Văn Phụng

httpv://www.youtube.com/watch?v=4zQZoar39lo&list=RD4zQZoar39lo&start_radio=1&rv=4zQZoar39lo&t=23

Buồn Trong Kỷ Niệm [Trúc Phương – Thanh Thúy] – Dau Nguyen (4K UHD)

httpv://www.youtube.com/watch?v=_SZIHYXB4ow&list=RD4zQZoar39lo&index=2

Thu Ca – [Phạm Mạnh Cương – Thu Phương] – Dau Nguyen (4K UHD)

 Chim Yến

May be an image of bird

 Chim Yến

Nếu ai hỏi tạo hoá đã tạo ra động vật nào hoàn hảo nhất? Tôi sẽ không ngần ngại trả lời, đó là loài chim Yến.

Những cánh chim nhỏ bé đến mong manh, chấp chới trên đảo đá đầy bão tố, sóng lừng dễ gây cho người ta hiểu lầm về loài chim yếu ớt, mong manh, thực ra lại có bản lĩnh vo song, và những đức tính khiến loài người phải bái phục.

– Vào bài:

Chim Yến thường kết đôi rất sớm và khi đã kết đôi chúng luôn bên nhau suốt cả cuộc đời, thuỷ chung son sắt.

Điều đáng ngạc nhiên là giữa cả hàng ngàn con chim đang bay, chúng vẫn nhận ra nhau dễ dàng.

Xã hội loài Yến có tổ chức rất ngăn nắp, chúng không bao giờ dành tổ của nhau, giữa hàng ngàn tổ chi chít trên vách đá chúng vẫn trở về đúng tổ của mình trước mùa sinh sản, chính xác như kim đồng hồ.

Vợ chồng nhà Yến thay nhau xây tổ, trong khi chim trống rứt lông tới bật máu trộn nước dãi xây tổ, chim mái bay xa cả hàng trăm cây số kiếm mồi, và ngược lại, chúng yêu thương quấn quýt bên nhau giữa biển khơi giông bão.

Bản năng sinh tồn buộc loài Yến phải làm tổ trên vách đá cheo leo, tránh động vật ăn thịt, rắn, nhưng đồng thời phải kín gió cho chim non. Nhưng nếu như không có loài người thì chúng đã có thể sống trọn đời hạnh phúc bên nhau mà không phải lo sợ.

Trước mùa sinh sản, loài người mò tới cắt đi một phần tổ, khiến chim trống phải gấp rút rứt lông, ựa dãi đến kiệt sức ra cả máu tươi để xây lại tổ cho vợ đẻ, chúng vẫn cần mẫn, nhẫn nại xây dựng lại mái ấm cho mình. Cả hai vợ chồng phải cùng bay đi kiếm mồi, cung cấp cho những cái miệng nhỏ xíu luôn há ra đòi ăn.

Loài người lại mò tới, vứt thẳng những chú chim non xuống biển, ngay cả khi chúng đang ríu rít vui mừng tưởng cha mẹ về cho ăn.

Chim mẹ về tìm tổ, bay nhiều vòng trên không trung, bật ra những tiếng kêu thảm thiết, tuyệt vọng, nó bay vút lên cao, rồi lao xuống như một tia chớp, đâm thẳng vào nơi từng là thiên đường hạnh phúc mà nó dày công vun xới, chim trống sau vài giây chứng kiến cái chết của vợ mình cũng bay vút lên rồi đâm thẳng xuống bên xác vợ mình.

Chúng nằm đó bên nhau, hết thế hệ này, đến thế hệ khác, như cố chứng minh với loài người mối tình bất tử, xin đừng huỷ hoại những sinh linh bé bỏng, giữa muôn loài.

(Sưu tầm)

Viết bài ‘ảnh hưởng’ đến bầu cử, một blogger Việt Nam bị bắt

VOA Tiếng Việt 

Công an ở tỉnh Vĩnh Phúc vừa bắt giam ông Trần Ngọc Sơn, người dùng Facebook với tên Trần Giảm, vì đăng nhiều bài viết “đả kích chính quyền”, “ảnh hưởng trực tiếp đến tình hình an ninh liên quan cuộc bầu cử” sắp diễn ra.

Cổng thông tin Công an Vĩnh Phúc hôm 20/5 loan tin rằng ông Trần Ngọc Sơn, 56 tuổi, bị bắt với cáo buộc “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân,” theo Điều 331 Bộ luật hình sự.

Chính quyền Vĩnh Phúc cho rằng ông Sơn “đăng tải nhiều bài viết, hình ảnh, video có nội dung đả kích, xuyên tạc, bôi nhọ, xúc phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín của các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, chính quyền địa phương và cơ quan, tổ chức của Đảng”.

Những bài viết và video của ông Sơn bị cho là “có tác động tiêu cực đến an ninh trật tự, ảnh hưởng trực tiếp đến tình hình an ninh liên quan cuộc bầu cử Đại biểu Quốc hội khóa XV và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kì 2021-2026”.

Trong một đoạn bình luận hôm 8/5 về việc so sánh bầu cử Việt Nam và Mỹ, trang Facebook Trần Giảm viết: “Bọn Mỹ lắm chuyện, bầu cử xong rồi mà luật pháp vẫn soi mói nhau để phế truất người thắng cử. Bọn ta cộng sản văn minh hơn, bầu lúc nào cũng 89%-99% thành công tốt đẹp, còn nhìn xa trông rộng đến 2045 và lâu dài hơn nữa, kể cả nhiều kẻ ngu tham, không hiểu biết Hiến pháp và pháp luật, nhưng vẫn làm lãnh đạo tốt.”

Trong diễn biến liên quan, hôm 20/5, tổ chức nhân quyền Article 19 có bài viết “Việt Nam cần chấm dứt đàn áp tiếng nói độc lập trước bầu cử”, trong đó kêu gọi Hà Nội nên trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho những người có nguyện vọng ứng cử nhưng đang bị giam giữ như Trần Quốc Khánh, Lê Trọng Hùng, Lê Chí Thành, và thực hiện các bước để bảo đảm quyền tự do ngôn luận, kể cả trên mạng, trong mọi vấn đề liên quan đến bầu cử Quốc hội.

Ông Matthew Bugher, Trưởng Chương trình châu Á của tổ chức Article 19, nói: “Việc giam giữ những ứng cử viên tự ứng cử chỉ vì đã thảo luận về luật pháp và chính trị của Việt Nam trên mạng xã hội là bằng chứng cho thấy cuộc bầu cử sắp tới sẽ chẳng có gì khác ngoài một trò hề”.

“Chắc chắn không ai có thể mong đợi một cuộc bầu cử tự do và công bằng ở Việt Nam, nhưng các biện pháp đàn áp khốc liệt của nhà cầm quyền đối với giới bất đồng chính kiến là rất đáng báo động.”

Theo tổ chức Article 19, làn sóng đàn áp gần đây của Việt Nam trước thềm bầu cử Quốc hội ngày 23/5 trái với các nguyên tắc quốc tế về tự do ngôn luận và bầu cử cũng như nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị.

“Đối thoại cởi mở và quyền tự do bày tỏ ý kiến phản biện là những yếu tố nền tảng của nền dân chủ và đặc biệt quan trọng trong thời gian bầu cử,” ông Bugher nói. “Việt Nam nên chấm dứt tình trạng quấy rối các ứng cử viên độc lập và thực hiện các bước ngay lập tức để thúc đẩy một nền truyền thông tự do, độc lập và đa dạng.”

Truyền thông Việt Nam hôm 19/5 dẫn lời Trung tướng Tô Ân Xô, Phát ngôn viên Bộ Công an cho biết: “Các thế lực thù địch, phản động, phần tử xấu ngày càng có nhiều âm mưu, hoạt động chống phá quyết liệt, ngày càng manh động, liều lĩnh”, và kêu gọi cảnh giác với “những âm mưu, phương thức, thủ đoạn chống phá cuộc bầu cử, lợi dụng cuộc bầu cử để chống phá Đảng, Nhà nước.”

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com

hoặc vn3000.info để vượt tường lửa)

Viết bài ‘ảnh hưởng’ đến bầu cử, một blogger Việt Nam bị bắt

Công an ở tỉnh Vĩnh Phúc vừa bắt giam ông Trần Ngọc Sơn, người dùng Facebook với tên Trần Giảm, vì đăng nhiều bài viết “đả kích chính quyền”, “ảnh hưởng trực tiếp đến tình hình an ninh liên quan cuộc bầu cử” sắp diễn ra.  

CHỤP ẢNH GIÙM TÔI

Le Thien is feeling pained.

Bà ngoại quê ở Nha Trang năm nay 82 tuổi rồi mà mỗi ngày vẫn phải còng lưng bán từng cái bánh bèo ngọt để nuôi đứa cháu

Tôi nhìn tấm hình này mà thấy đau xót đứt ruột

CHỤP ẢNH GIÙM TÔI

Anh về Nước chụp giùm tôi tấm ảnh

Cảnh người tù lao động chốn rừng sâu

Áo tả tơi, gầy ốm, mặt xanh xao

Anh hãy chụp giùm tôi hình ảnh ấy

Anh đừng bảo đã chưa lần được thấy

Cảnh quê nhà đói rách mỗi lần thăm

Vì Cộng nô che giấu cảnh điêu tàn

Hay anh thích về khoe cùng hàng xóm?

Chụp giùm tôi những nấm mồ lồi lõm

Nơi nghĩa trang đổ nát đã bao mùa

Người anh hùng Quân Lực thuở năm xưa

Bao năm vắng không nén hương sưởi ấm

Chụp giùm tôi cô nữ sinh tóc ngắn

Tà áo dài trinh trắng thật dễ thương

Nào ngờ đâu là gái đứng bên đường

Đưa rước khách kiếm ăn vì cuộc sống

Anh hãy chụp cụ già đang gồng gánh

Lưng đã còng còn vác nặng trên vai

Cụ bán bưng để kiếm sống từng ngày

Anh đừng bảo quê hương giờ đổi khác

Hãy nhìn xem trẻ em ngồi bươi rác

Từng ve chai, mãnh giấy vụn bên đường

Tim tôi đau quằn quại thật xót thương

Chúng tìm bánh, món ăn thừa sót lại

Nếu còn thương Quê hương nghèo quằn quại

Xin anh đừng chụp ảnh bên nhà cao

Hãy đứng lên, nhìn thẳng bọn cường hào

Và hãy đợi một ngày mai tươi sáng

Giòng máu anh nếu còn nuôi uất hận

Bởi Cộng nô loài khát máu vô tình

Xin chụp giùm cảnh sống đời điêu linh

Của dân Việt bao năm dài đói rách.

Nguyễn Vạn Thắng

TRUMP ORGANIZATION ĐANG ĐỐI MẶT VỚI HAI CUỘC ĐIỀU TRA HÌNH SỰ TỪ BIỆN LÝ NEW YORK.

TRUMP ORGANIZATION ĐANG ĐỐI MẶT VỚI HAI CUỘC ĐIỀU TRA HÌNH SỰ TỪ BIỆN LÝ NEW YORK.

Tổ chức Trump có trụ sở chính tại Tháp Trump ở New York.

Tổng chưởng lý New York Letitia James đang điều tra doanh nghiệp của cựu Tổng thống Donald Trump, Trump Organization, “có tư cách tội phạm”, văn phòng của bà cho biết, đang kiểm tra kỹ lưỡng các giao dịch bất động sản của Trump và các giao dịch khác.

Tổng chưởng lý tiểu bang đang hợp lực với Biện lý quận Manhattan Cyrus Vance Jr., người đã tiến hành một cuộc điều tra tội phạm riêng biệt về các hoạt động kinh doanh của Trump và các khoản bảo hiểm hoặc gian lận tài chính có thể xảy ra cũng như các khoản tiền bị cáo buộc thanh toán tiền cho hai phụ nữ nói rằng họ có quan hệ với Trump trước khi trở thành tổng thống.

Trump trong quá khứ đã từ chối hợp tác với các cuộc điều tra, gọi chúng là các trường hợp “đàn áp chính trị”. Đầu năm nay, Tòa án Tối cao Hoa Kỳ đã dọn đường cho Vance trát đòi các bản khai thuế và các tài liệu tài chính khác của Trump.

Hai trợ lý tổng chưởng lý hiện đã gia nhập đội công tố viên của luật sư quận. Tất cả họ đang cố gắng làm sáng tỏ vô số thông tin phức tạp, bao gồm hàng triệu trang khai thuế và các tài liệu khác liên quan đến cách Tổ chức Trump hoạt động ở Hoa Kỳ cũng như các doanh nghiệp quốc tế rộng lớn của nó.

Người phát ngôn của công tố viên đứng đầu tiểu bang, Letitia James, nói cuộc điều tra về tài sản công ty của ông Trump “không còn thuần túy là dân sự nữa”.

Bà James đã xem xét kỹ lưỡng các giao dịch tài chính của cựu tổng thống thuộc Đảng Cộng hòa trước khi ông nhậm chức.

Gia đình Trump phủ nhận hành vi sai trái và nói rằng cuộc điều tra của một công tố viên Đảng Dân chủ là một đòn thù chính trị.

Người phát ngôn của bà James, Fabien Levy, nói với BBC hôm thứ Ba:

“Chúng tôi đã thông báo cho Trump Organization rằng cuộc điều tra của chúng tôi về họ không còn mang bản chất dân sự thuần túy nữa.

Chúng tôi hiện đang tích cực điều tra Trump Organization theo diện hình sự, cùng với ủy viên công tố quận Manhattan. Chúng tôi không có bình luận gì thêm.”

Tuyên bố này không cho biết điều gì đã biến cuộc điều tra từ dân sự thành hình sự, hay liệu bản thân cựu tổng thống có thể bị liên can về mặt cá nhân trong bất kỳ cáo buộc nào hay không.

Tháng 3 năm 2019, bà James đã mở một cuộc điều tra dân sự về các cáo buộc rằng ông Trump đã thổi phồng giá trị tài sản để vay tiền ngân hàng trong khi lại khai thấp giá trị tài sản này xuống để giảm tiền thuế phải nộp.

Văn phòng của bà cũng đang tìm kiếm tài liệu về bốn khối tài sản của Trump Organization ở Manhattan, ngoại ô New York, Chicago và Los Angeles.

Ủy viên công tố quận Manhattan Cyrus Vance Jr cho biết trong các hồ sơ của tòa án vào tháng 8 năm ngoái rằng văn phòng của ông đang điều tra về những cáo buộc “hành vi phạm tội kéo dài” tại Trump Organization.

Hồ sơ pháp lý của ông Vance trích dẫn các bài báo về việc gian lận ngân hàng và bảo hiểm có chủ đích tại công ty.

Công tố quận Manhattan cũng đang điều tra xem liệu có bất kỳ hồ sơ tài chính nào của ông Trump được sửa đổi để che đậy các khoản thanh toán cho hai người phụ nữ vào năm 2016, những người nói rằng họ có quan hệ ngoài luồng với ông Trump.

Vào tháng Hai, văn phòng của ông Vance cho biết trong cuộc điều tra này, họ đã thu được các tờ khai thuế của ông Trump, sau một cuộc chiến pháp lý kéo dài.

Trong suốt nhiệm kỳ tổng thống của mình, ông Trump kiên quyết từ chối công khai bản khai thuế, dù hứng chịu áp lực rất lớn về việc này.

Trong suốt thời gian tại vị, Donald Trump bác bỏ mọi điều tra về các giao dịch tài chính của ông hoặc của tổ chức của ông và cho đó là một cuộc “săn phù thủy” có động cơ chính trị do các đảng viên Dân chủ dẫn đầu mong thấy ông bị buộc phải từ chức.

Tuy nhiên, với thực tế là hiện ông không còn được bảo vệ khỏi việc bị truy tố nữa, diễn tiến mới nhất này sẽ gây rắc rối cho ông.

Việc một cựu tổng thống Mỹ phải đối mặt với không phải một mà là hai cuộc điều tra hình sự là một diễn biến đáng chú ý, điều có thể gây ra hậu quả cho tương lai chính trị của ông.

Bộ trưởng Tư pháp tiểu bang New York, Letitia James rõ ràng tin rằng có đủ điều kiện để đảm bảo chuyển cuộc điều tra từ dân sự sang hình sự.

Khi kết hợp với cuộc kiểm tra đang tiếp diễn về các tờ khai thuế của cựu tổng thống từ ủy viên công tố quận Manhattan, Cy Vance, ông Trump đang đối mặt một cuộc chiến pháp lý phức tạp và rối ren phía trước – một cuộc chiến mà ông vẫn kiên quyết rằng bản thân sẽ không phải đối mặt nhưng bây giờ ông gần như chắc chắn không thể tránh khỏi.

No photo description available.

NGỌN LỬA THẦN LINH

NGỌN LỬA THẦN LINH

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Lửa là biểu tượng của Chúa Thánh Thần.  Tác giả sách Công vụ Tông đồ kể lại: vào ngày lễ Ngũ Tuần, Chúa Thánh Thần đã ngự xuống như hình lưỡi lửa trên mỗi tông đồ trong lúc các ông đang cầu nguyện xung quanh Đức Maria.  Kể từ giây phút Chúa Thánh Thần ngự đến, các ông trở thành những chứng nhân can đảm của Đấng Phục sinh.  Họ mở tung cánh cửa trước đó còn đóng kín.  Họ mạnh mẽ rao giảng về Đức Giêsu.  Lời giảng ấy có sức thuyết phục đến nỗi trong ngày hôm ấy có ba ngàn người xin theo Đạo.  Ngọn lửa là Thánh Thần có sức mạnh thật kỳ diệu.  Đó là ngọn lửa thần linh.

Công dụng của lửa trước hết là để sưởi ấm.  Vào thời cuộc sống còn hoang sơ cũng như hiện nay tại miền thôn quê hẻo lánh, người ta cần có lửa để sưởi ấm vào mùa đông.  Chúa Thánh Thần là Đấng sưởi ấm tâm hồn chúng ta.  Do tội lỗi, tâm hồn chúng ta trở nên băng giá, sức sống bị bóp nghẹt.  Nhờ ơn Chúa Thánh Thần, chúng ta được ơn tha tội và được hồi sinh, trở nên ấm áp bình an.  Chúa Thánh Thần vừa ban cho chúng ta sự ấm áp của tình Chúa, vừa giúp chúng ta tìm thấy sự ấm áp của tình người, nhờ đó mối tương quan với tha nhân sẽ được cải thiện, chan hòa và bừng cháy yêu thương.  Bài Tin Mừng hôm nay kể lại, vào chính ngày Phục sinh, Chúa Giêsu hiện đến với các môn đệ.  Lúc đó các ông đang buồn sầu hoang mang sợ hãi.  Chúa đã sưởi ấm tâm hồn các ông bằng Thánh Thần.  Nhờ vậy, nỗi buồn nơi các ông biến mất, các ông vui mừng vì được thấy Chúa và tin vào những gì Người đã dạy trước đó.

Công dụng của lửa cũng để soi sáng.  Trong đêm tối, ngọn lửa sẽ giúp người ta không lạc đường và tránh được những nguy hiểm.  Chúa Thánh Thần là Đấng soi sáng tâm hồn các tín hữu, nhờ đó họ biết đường ngay nẻo chính và không bị lạc đường.  Con đường lý tưởng là chính Chúa Giêsu.  Điểm tới của con đường ấy là hạnh phúc đích thực, vì con đường này dẫn chúng ta đến với Chúa Cha.  Cuộc sống trần gian như dòng sông trôi về muôn hướng, nhờ ơn Chúa Thánh Thần hướng dẫn, chúng ta biết chọn hướng đi đem lại hạnh phúc cho tương lai cuộc đời mình.  Nhờ ơn Chúa Thánh Thần, mỗi người Kitô hữu cũng trở nên ánh sáng để soi cho những ai lầm đường lạc lối, chỉ cho họ thấy con đường chân lý, cảnh báo những nguy hiểm giúp họ an vui.

Chức năng của lửa cũng là để tôi luyện.  Những thanh sắt thô sơ, nhờ tác động của lửa, sẽ trở thành dụng cụ công hiệu sắc bén trong đời sống hằng ngày.  Nhờ Chúa Thánh Thần giúp sức, người tín hữu sẽ trở nên chiến sĩ của Chúa Kitô, góp phần chinh phục thế gian và làm cho vương quốc tình yêu lan rộng.  Cuộc tôi luyện nào cũng cần phải hy sinh gian khổ.  Để trở nên dụng cụ của Chúa, chúng ta phải để Chúa Thánh Thần thanh luyện, như lửa luyện sắt.  Được trang bị sức mạnh của Chúa Thánh Thần, chúng ta sẽ can đảm và trung thành với Chúa trong bất kỳ hoàn cảnh nào.  Các Thánh tử đạo là những người được Chúa Thánh Thần tôi luyện, nên các ngài không khuất phục trước cường quyền và bạo chúa, kiên quyết một niềm theo Chúa Kitô và trung tín đến cùng.

Chúa Thánh Thần tác động nơi cuộc đời người tín hữu, uốn nắn điều chỉnh, để nhờ đó, bớt đi những nết xấu, tăng thêm nhân đức.  Ngài tưới gội ân sủng của Ngài nơi chúng ta, làm cho sự sống vui tươi lạc quan hơn.  Thánh Phaolô so sánh Giáo Hội như một thân thể, gồm nhiều chi thể khác nhau.  Chi thể nào cũng quý, cũng đáng trọng.  Chính Chúa Thánh Thần nối kết các chi thể trong thân thể Giáo Hội để tạo nên sự hài hòa đồng bộ.  Nhờ Chúa Thánh Thần mà các chi thể hiệp thông với nhau, chia sẻ vui buồn và nâng đỡ nhau trong cuộc sống, đồng thời góp phần làm cho thân thể được lớn mạnh.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài ngự đến!  Đó là lời cầu nguyện của cả Giáo Hội hoàn vũ trong những ngày này.  Thực ra, Chúa Thánh Thần đã đến từ ngày Lễ Ngũ Tuần và chưa bao giờ Ngài lìa xa chúng ta.  Ngài hiện hữu trong vũ trụ như hơi thở đối với một thân xác.  Ngài hiện diện trong Giáo Hội như linh hồn làm cho Giáo Hội sống và hoạt động.  Khi cầu xin Ngài ngự đến, là chúng ta tái khám phá sự hiện diện và hoạt động của Ngài, đồng thời mở rộng tấm lòng để Ngài thực sự đi vào mọi lãnh vực đời sống của chúng ta.  Như thế, chúng ta sẽ được Ngài soi sáng, sưởi ấm, thanh luyện và thánh hóa.  Cuộc sống sẽ chan hòa niềm vui khi có Chúa Thánh Thần ngự trong chúng ta.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Đôi Tay Nhân Gian Chưa Từng Độ Lượng

httpv://www.youtube.com/watch?v=_iQJbvCkpis

CCTS – Đôi Tay Nhân Gian Chưa Từng Độ Lượng

Việt Nam Thời Báo

ĐÔI TAY NHÂN GIAN CHƯA TỪNG ĐỘ LƯỢNG…

Bs Nguyễn Bảo Trung

#VNTB Một lần nọ tôi đi khám bệnh từ thiện cho những đứa trẻ mồ côi tật nguyền ở Thủ Đức.

Thật ra tôi không muốn đi, vì đó là Chủ Nhật, ngày để nghỉ ngơi. Ngày mà tôi có thể nằm dài trên sofa vừa uống bia vừa xem trận bóng ngoại hạng, thi thoảng gào lên tức tối, cứ y như là cả cuộc đời chỉ có mỗi chuyện đá bóng vào gôn là có ý nghĩa.

Tôi khám qua quýt cho xong. Lúc ra về tôi lướt qua những ma sơ chăm sóc trẻ. Họ chẳng có gì đặc biệt, không phấn son với những chiếc áo dòng màu xanh. Nhưng khi gần tới cổng, tôi thấy một ma sơ dáng người nhỏ thó, chiếc lưng còng xuống, vẻ như đang gánh một vật gì đó quá lớn trên vai. Cam chịu. Cô chỉ có một cánh tay trái, cánh tay phải đã cụt.

Khi bước qua, tôi cúi đầu chào theo phép lịch sự tối thiểu của một bác sĩ. Nhưng lúc cúi xuống, vô tình tôi cảm nhận được một mùi hương thanh thoát tỏa lan nhẹ nhàng từ cánh tay đang kéo chiếc cổng sắt nặng nề.

Tại sao ma sơ tật nguyền này lại có đôi tay thơm tho đến thế?

Câu hỏi đó theo tôi suốt chặng đường về. Để rồi từng đêm từng đêm tôi bị mùi hương đó ám ảnh.

Tôi nói với đồng nghiệp, Mọi người đều bật cười và trêu:

Mày nên đi khám tâm thần, bị ảo khứu, nguy hiểm lắm. Ha ha…

Sau những nụ cười vui vẻ ấy tôi đâm hoang mang. Không lẽ mình bị tâm thần? Không lẽ đôi tay xấu xí, tật nguyền ấy lại có thể ám mình? Tôi có rất nhiều đôi tay để ám cơ mà?

Những đôi tay hồng hào, mềm mát như gió của bạn tình, những đôi tay đầy ma lực từng ngón như rắn lên xuống, làm tôi kiệt sức bao lần.

Quyết không để mình bị tâm thần lãng như vậy, tôi đi Thủ Đức một chuyến nữa. Vẫn người ma sơ có đôi tay gớm ghiếc ấy mở cổng và vẫn mùi hương thanh khiết bay, váng vất như hương hoa hồ điệp. Người ma sơ tên Thị Mây bối rối cúi xuống trả lời khi nghe tôi hỏi:

– Dạ… tại sơ bị tai nạn giao thông.

Chỉ vậy thôi, đúng chỉ vậy thôi, tai nạn giao thông nghiền nát cánh tay phải của ma sơ. Như vậy đó, ừ thì cũng như bao người cụt chân, cụt tay khác bị tai nạn. Thế thôi. Có gì mà vướng bận?

Tôi quay về Sài Gòn, nhủ lòng mình rảnh và vớ vẩn quá. Lo công việc đi, còn bao nhiêu thú để ăn chơi, còn bao nhiêu bàn tay đẹp để nắm, để sờ mò những khi bản năng thôi thúc, đúng không? Nhưng tất cả vẫn như cũ.

Hết ngày rồi lại đêm mùi hương cánh tay đó vẫn thoang thoảng quanh tôi. Khi thì dịu dàng như mùi hoa chanh, khi thì nồng nàn như mùi hoa nguyệt quế.

Tôi sợ đến nỗi, tưởng mình đã điên. Sao kỳ lạ đến như vậy? Một ma sơ có đôi tay cụt vì tai nạn thì có gì là bất thường? Tôi điện thoại cho thằng bạn thân, thạc sĩ chuyên khoa tâm thần, nó cười hú hú lên rồi phán:

Mày bị con nhỏ “viêm cánh “bỏ bùa rồi, ha ha ha, mày có gu với mùi hôi đó, cưới đi, để tối tối hít hít ngửi ngửi cho sướng, ha ha ha.

Tôi cũng ha ha ha trong ngượng ngùng.

Nhân dịp có chuyên gia tâm lý bên Mỹ qua dự hội nghị Chăm sóc toàn diện cho bệnh nhân tai biến mạch máu não. Tôi liên lạc xin một cuộc hẹn để tư vấn. Thật khó, vì bà ta không có ý định là qua Việt Nam khám chữa bệnh. Người nước ngoài rất rõ ràng trong công việc.

Sau khi hỏi hết mọi chuyện, bà Rose, chuyên gia tâm lý Mỹ, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi dừng ở khoảng giữa. Tôi hơi ngượng một chút với cái nhìn soi mói ấy.

– Lần cuối cậu quan hệ tình dục khi nào?

Tôi quan hệ tình dục thì liên quan gì đến vụ ám ảnh cánh tay cụt, tôi suy nghĩ như thế, nhưng vẫn trả lời:

– Cách đây ba tháng.

– Tại sao lâu thế? Tôi nghĩ vấn đề của cậu là thiếu thốn trong việc quan hệ, hay không thỏa mãn trong vấn đề chăn gối nên mới như vậy.

Trời… Sao người nước ngoài hay liên kết mọi sự rắc rối cuộc sống vào trong tình dục thế kia? Hay họ xem việc đó cũng giống như ăn, ngủ, cầu nguyện?

Bó tay. Tôi hay dùng nhiều từ “thông dụng” như thế. Chứ còn biết làm gì?

Nhiều khi ngủ tôi mở bung hết cửa sổ xịt nước hoa khắp phòng mà không thể đuổi được mùi hương đó.

Tôi đành quấy quả trở xuống Thủ Đức.

Vẫn người ma sơ có cái tên quê mùa Thị Mây ấy mở cổng. Và vẫn lời đáp nhẹ như bấc, sơ bị tai nạn giao thông. Nhưng ánh mắt ma sơ nhìn tôi rất khó hiểu.

Lần này tôi không về vội, tôi đi lang thang trong khuôn viên ngôi nhà dòng dưới hàng cây bàng xanh thẳm lá. Tôi ngồi xuống một chiếc ghế đá. Không gian thật thoáng đãng và thanh bình. Bầu trời rất trong và mây trắng trôi nhởn nhơ.

Tôi giật mình tự hỏi, sao tháng ngày qua tôi cuống cuồng hết đi rồi chạy, đầu óc lúc nào cũng căng thẳng để được gì?

Tôi chưa bao giờ chịu dừng lại ngồi xuống bên một tách trà thơm để ngắm nhìn cuộc sống, hay đơn giản hơn để đọc một trang sách.

Vô tình tôi nhìn vào căn phòng đối diện. Tiếng cười the thé của lũ trẻ tật nguyền vọng ra, có một ma sơ già ngồi giữa chúng. Bà ta vỗ tay nhè nhẹ vào nhau, hết nghiêng nhìn đứa này ríu rít cười, đến nghiêng nhìn đứa kia nheo mắt. Cả căn phòng như bừng sáng. Thứ ánh sáng trong trẻo thánh thiện. Nụ cười móm mém không có son môi, không có phấn má, mà sao đẹp đến thế. Lũ trẻ bu quanh chạy tới chạy lui ríu rít. Tiếng ú ớ vỡ ra thành hàng ngàn tiếng leng keng reo lên trong gió. Tôi như chết lặng, sững sờ trước hình ảnh ấy. Đẹp quá, thật quá, lộng lẫy quá. Nắng chan hoà, gió cũng chan hoà.

Không biết bao lâu tôi mới choàng tỉnh. Bối rối nhận ra có một linh mục già ngồi kế bên. Khuôn mặt ông ta toát lên một vẻ hiền từ bình an. Ánh mắt như chờ đợi tôi trút nỗi lòng.

Tôi hỏi, sao cánh tay ma sơ Mây bị cụt. Trầm ngâm một chút ông kể:

“Năm 16 tuổi, thay vì như những cô gái khác, ngây thơ vui đùa cùng bạn bè, Mây cùng mẹ Mây đến nhà dòng này xin khấn trọn đời. Lúc đó Mẹ bề trên nhìn Mây ái ngại, vì Mây là con một, gia đình lại giàu có. Mẹ ruột của Mây rưng rưng nước mắt, nhưng trong giọt nước mắt ấy có một tình yêu, một niềm tự hào.

Năm 18 tuổi, Mây ra dáng một thiếu nữ mơn mởn, tóc dài đen nhánh, đôi tay xinh đẹp mềm mại, rất khéo nấu ăn, thêu thùa. Nhưng lúc nào Mây cũng giấu mình trong chiếc áo dòng tu kín đáo.

Có một đêm cô gõ cửa Mẹ bề trên, xin cho được ra làng mồ côi, chăm nuôi mấy em nhỏ. Mẹ bề trên ưng thuận. Thế là đôi tay đẹp kia hằng ngày mớm cơm đút cháo cho mấy em. Có khi các em sốt, Mây thức trắng đưa bàn tay mình đặt lên trán chúng, xem nhiệt độ thế nào, rồi nhúng khăn lau tới lau lui. Bàn tay búp măng mũm mĩm không còn nữa, mà thay vào đó là bàn tay không ngần ngại hốt phân dãi của các em đi đổ. Nhiều đêm, thấy đôi tay ấy chắp lại trước ngực cầu nguyện.

Cầu nguyện điều gì không ai biết. Chỉ biết rằng đôi tay đó không còn như xưa…

Hôm kia, có một bé chạy tung tăng trong sân, cổng để mở, bé băng ra đường. Xe tải dìu dập trên xa lộ lớn. Em bé ấy quá nhỏ, lao ra quá nhanh, nên không ai kịp trở tay.

Rầm, khi tất cả các sơ chạy ra thì tiếng em bé khóc lên thất thanh thật to. Bên cạnh em, Mây nằm nhắm nghiền mắt. Cánh tay phải bị bánh xe nghiền nát. Máu chảy lênh láng.

Khi tỉnh dậy cô kể:

Lúc đó, con đang đứng trên dải phân cách chờ băng qua đường thì thấy nó lao ra giữa xa lộ, con sợ quá, chạy ào đến, ôm nó, lăn vội vào. Tội nghiệp nó lắm, nó sợ quá, khóc thét lên.

Nghe Mây kể, mọi người chưa hết bàng hoàng. Sao cô kể chuyện hồn nhiên đến thế? Liều cả mạng mình mà không tiếc chỉ để cứu một đứa bé tật nguyền, rồi còn tội nghiệp vì nó sợ khóc thét lên.

Có lẽ Mây bị khùng mất rồi. Không khùng ai làm thế ? Từ đó cô lại xin Mẹ bề trên đứng gác cổng ra vào, cô sợ các em tật nguyền kia, không ý thức lại lao ra giữa dòng xe. Cô nói cuộc sống đáng quý lắm.

– Con xin lỗi mẹ, vì con cứ đòi hỏi mẹ hết lần này đến lần khác.

Mẹ bề trên bật khóc:

Con đâu có gì phải xin lỗi. Con luôn đòi hỏi để phụng sự người khác.

Thế là từ đó, Mây thành người gác cổng. Khi được hỏi tại sao cô bị cụt tay, cô đáp nhẹ như bấc, bị tai nạn giao thông.

Tôi không dám hỏi, cô có tiếc vì mất cánh tay không. Vì hỏi như vậy là thừa. Ngay cả mạng mình cô còn không tiếc.

Vị linh mục già kết thúc câu chuyện.

Nắng chiều rải rác xuống thềm như một tràng hoa rực rỡ. Chỉ có hoa nắng mới kết vừa vương miện cho những con người ở đây. Tất cả loài hoa thế gian, tất cả kim cương, ngọc bảo thế gian khi đính vào vương miện chỉ làm cho nó trần tục hơn, vật chất hơn mà thôi.

Bây giờ tôi mới biết, vì sao đôi tay của Mây có hương thơm kỳ lạ.

Và bây giờ tôi mới biết tại sao nụ cười và ánh mắt những người ở đây luôn ẩn chứa một trời long lanh nắng sớm.

Bởi vì như linh mục Nguyễn Tầm Thường đã viết:

Hy sinh vì người khác luôn cho hương thơm bay ngược chiều gió. Gánh nặng vì tình yêu luôn song hành cùng sức mạnh vô song. Bất cứ gỗ đá nào chạm phải tình yêu đều trở nên bao dung mềm mại.

Tôi về thành phố, thấy lòng mình bỗng chật. Những gì trước đây tôi cho là đúng, bây giờ tôi đâm nghi ngờ. Những gì trước đây tôi luôn theo đuổi, giành giật để có, bây giờ thấy chẳng còn quan trọng nữa.

Những tay thét ra lửa, những tay sừng sỏ mà tôi từng kính nể, bỗng dưng tôi thấy họ bình thường. Họ cố gắng dùng đôi bàn tay chứng tỏ mình, khuếch trương mình, những cái họ có được chỉ là thứ trơ trẽn. Họ không bình yên trên vật chất họ có được. Họ khoác những chiếc áo sang trọng, tay đeo đầy những kim cương, xịt toàn nước hoa hảo hạng, nhưng không bao giờ có mùi hương thanh tao, dịu ngọt, tỏa lan khắp bầu trời.

Tôi bị ám ảnh, vì trong tôi hoài thai một lối sống. Tôi muốn thoát khỏi bàn tay của chính mình. Tôi là người tìm kiếm bàn tay đẹp.

Bàn tay biết dang ra, biết sẻ chia là bàn tay đẹp. Bàn tay biết nắm lấy tay người bất hạnh hơn mình để cùng bước là bàn tay đẹp. Bàn tay biết nâng niu, gìn giữ cái đẹp, cái chân, cái thiện, là bàn tay đẹp. Và hàng ngàn định nghĩa về bàn tay đẹp khác.

Có bàn tay cầm nắm rất nhiều, có thể điều khiển người khác. Có bàn tay xoè ra ăn xin từng đồng lẻ bố thí. Có bàn tay khéo léo làm nên những tuyệt tác nghệ thuật. Có bàn tay vụng về chỉ làm đổ vỡ mọi thứ khi chạm vào. Có bàn tay cho đi. Có bàn tay giữ lại. Nhưng khi về với đất, bàn tay nào cũng rỗng. Rỗng tuyệt đối.

Vậy sao không ướp hương cho đôi tay mình, tôi tự hỏi lòng như thế. Có hàng ngàn cách ướp hương. Như masơ Mây, ướp hương thánh thiện, âm thầm, khiêm cung, bé nhỏ, mà hương thơm lại bay vượt mọi không gian. Có bao giờ sơ Mây kể lể với Giêsu về mình không? Chắc không, vì sơ Mây không có thời gian cho mình, chỉ biết lo cho mọi người thôi.

Khi sinh ra, tay tôi nắm chặt. Khi chết đi tay tôi buông thõng. Từ nắm chặt đến buông thõng, một hành trình dài đầy nụ cười hạnh phúc và nước mắt đau thương.

Kết cho riêng tôi.

Tôi đã đọc, đã suy ngẫm, đã tự soi mình chỉ mong muốn mình bớt tầm thường phàm phu trong đời sống này. Dẫu biết rằng rất khó!

SÂN GA CUỐI ĐƯỜNG TÀU

SÂN GA CUỐI ĐƯỜNG TÀU

Phạm Tín An Ninh

Để thay lời tựa cho tuyển tập 80 “Ga Cuối Đường Tàu” trình làng vào tháng 4/2018, nhà văn Huy Phương đã gởi đến bạn bè, độc giả bốn phương những lời tâm huyết:

“Nếu cuộc đời là những chuyến tàu thì cuối cùng, chúng ta ai cũng có một nhà ga để xuống, có điều sớm hay trễ mà thôi. Và đến một tuổi, một lúc nào đó, chúng ta phải nghĩ là đã đến lúc sắp xuống tàu. Vì vậy tác phẩm này, hôm nay đến tay bạn đọc. được xem như là một nhà ga cuối, cuộn chỉ thời gian đã kéo gần hết, quỹ thời gian chẳng còn được bao nhiêu!”

Tuyển tập 80 này ra đời, khi anh Huy Phương vừa qua tuổi 80 và cũng vừa trải qua một cơn bệnh thập tử nhất sinh. Một hôm tôi đến thăm anh tại bệnh viện Kaiser ở Irvine. Sau một cuộc giải phẫu nhiều giờ, anh nằm bất động, nhưng khi mở mắt nhìn tôi, anh nở nửa nụ cười, khoe là “tớ vừa mới từ cõi âm trở lại, cứ tưởng lần này là đi đứt rồi!” Tôi đùa“mái tóc trắng của anh vẫn bồng bềnh, anh còn đẹp lão, sức mấy mà mấy bà cho anh đi, hơn nữa anh bỏ đi thì lấy ai thay anh để viết tiếp tạp ghi đây!”Anh nhoẻn miệng cười méo mó.

Tuần sau đó, trước khi trở lại Bắc Âu, tôi gọi thăm và chia tay anh. Anh cho biết đang tiếp tục điều trị và tịnh dưỡng tại nhà. Nghe giọng nói, biết anh còn yếu, đang mệt lắm, nhưng tôi không mấy lo âu, bởi tin chắc là một người khí khái, có nhiều nghị lực và sống chí tình với bè bạn như anh, không dễ gì mà “đi đứt” được.

Hai tuần sau, khi đang ở NaUy, thấy anh xuất hiện trên chương trình “Quê Nhà Quê Người” với cô cháu Ngọc Lan, dù vóc dáng có hao gầy, nhưng thần thái và giọng nói vẫn phong độ như ngày nào. Tôi mừng cho anh và cả cho tôi. Từ lâu, chúng tôi khá thân tình, xem nhau như anh em.

Bẵng đi một thời gian, anh bận rộn chuyện dọn nhà. Lâu nay vẫn ở nhà thuê, giờ nghe nói anh chị và vợ chồng cô con gái mua được ngôi nhà khá mới, rộng rãi khang trang trong một khu yên tĩnh. Được anh báo tin kèm theo địa chỉ mới, tôi mừng cho anh chị và hứa sẽ ghé lại thăm và mừng “tân gia”. Nhưng rồi con Coronavirus đến nhanh hơn chiếc xe Honda Accord đời 2003 cũ kỹ của tôi. Cả California có lệnh “mang khẩu trang và giản cách xã hội.” Không đi đâu được, cả ngày phải ở trong nhà, quá ngột ngạt với không khí dịch bệnh và chính trị rối ren của nước Mỹ, tôi rất thèm một chút không khí yên ả ở xứ Bắc Âu, quê hương thứ hai của tôi, nên đã mua và đổi vé máy bay đến mấy lần mà vẫn không về được. Bỗng một buổi trưa, nghe tiếng điện thoại reo, đầu giây bên kia là giọng “rất Huế” của anh Võ Ý, người anh cả của Phi Đoàn Bắc Đẩu ở Pleiku, từng bao vùng, gọi khu trục yểm trợ cho đơn vị tôi trong suốt mùa Hè 1972 ngập đầy khói lửa. Anh cũng là bạn thân, cùng Khóa 17 VB với nhà văn Song Vũ, ông anh Trung đoàn trưởng nỗi danh “thao lược, dễ thương” của chúng tôi ngày ấy:

– Moa và Huy Phương đang ở quán “Huế Ơi” đây. Nhớ chạy ra liền nghe. Huy Phương muốn gặp toa.

Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu: Tình trạng Covid dầu sôi lửa bỏng như thế này mà hai ông anh gốc Huế còn dám đi tìm dư hương xứ Huế?  Chưa kịp tìm ra câu trả lời thì nghe tiếng anh Huy Phương:

– Ê! Nhớ chạy ra gấp nghe! Lần này mà không gặp thì xem như không bao giờ còn gặp nữa đó!

Giọng nói trầm và yếu ớt này, cho tôi biết không phải là đùa.Tôi hỏi lại:

– Ông anh nói cái gì mà nghe “khẩn trương” quá vậy? Đã sợ Covid mà còn hẹn nhau ra quán.

– Covid mà nhằm nhò gì. Moa bị ung thư tái phát, di căn rồi. Bác sĩ bó tay, bảo về nhà nghỉ ngơi. Toa có nhớ cách nay mấy năm, toa có đến thăm moa ở Kaiser không, lần ấy giải phẩu thành công, tưởng chết đi sống lại, nhưng không ngờ nó trở lại. Thời gian của moa chỉ còn vài tháng, mà cũng có thể vài ngày nữa thôi!

Tôi thoáng lo âu và cảm động, muốn chạy ra gặp anh ngay, nhưng vì phải trông hai đứa cháu ngoại nhỏ đang học online, nên đành phải nói lời xin lỗi, mà trong lòng thấy ưu tư, áy náy.

Không gặp nhau, nhưng anh đã nhờ anh Võ Ý chuyển đến biếu tôi “Tuyển Tập Huy Phương”. Đọc lời đề tặng và cả trong lời tựa “Gởi đến bạn như một lời chia tay”, lòng tôi chùng xuống, bâng khuâng:

“Theo luật đời, ở tuổi ngoài 80, chúng tôi đi vào những giai đoạn già yếu, bệnh tật, và mang theo một chứng bệnh nan y, chắc cũng phải đến lúc xuống tàu, giã từ đời sống. Chúng tôi không có của cải, tài sản gì để lại, ngoài “Huy Phương Tuyển Tập,”xin gởi đến bằng hữu và bạn đọc như là một món quà chia tay.”

Mấy tuần sau, anh Võ Ý gọi báo tin: anh Huy Phương giờ yếu lắm, và rủ tôi đi thăm cùng với anh và anh Phan Nhật Nam. Anh sẽ ghé đón. Rất tiếc, khi ấy tôi đang ở trên nhà cô con gái út, khá xa Little Saigon, nên chỉ nhờ anh Võ Ý chuyển lời thăm, và hẹn sẽ gặp anh Huy Phương khi về lại Little Saigon.

Tuần trước, về lại nhà, tôi cùng anh Trần Huy Bích đến thăm anh. Biết anh mệt và có một số bạn bè thân tình thăm viếng, nên tôi gởi tin nhắn đến điện thoại của chị Huy Phương, xin chị chọn một thời điểm thích hợp.

11 giờ 30 trưa hôm sau, chúng tôi đến. Ngôi nhà của anh chị nằm trong một khu thật yên tĩnh ở thành phố Anaheim. Tôi bấm chuông với một chút lo âu, chuẩn bị tâm trạng trước những tình huống không vui, nhưng chị Huy Phương mở cửa đón chúng tôi với một nụ cười, vồn vã, làm chúng tôi thấy tự nhiên hơn. Anh Huy Phương từ trong phòng bước ra, tay phải chống một cây gậy. Vẫn mái tóc bạc trắng như tuyết bồng bềnh, với một nụ cười thân thiện cố hữu, nhưng vóc dáng anh trông tiều tụy, nếu không nói là da bọc lấy xương. Bắt tay anh, nở nụ cười, mà lòng dạ xốn xang, thấy thương và tội nghiệp anh.

Tôi cảm động hơn khi anh kéo tay bảo hai anh em tôi đến ngồi bên cạnh anh, chung cái ghế sofa để nói chuyện cho vui, vì chẳng còn có nhiều dịp được ngồi bên nhau nữa. Anh cho biết chẳng ăn gì, chỉ uống đúng 3 ly sữa mỗi ngày, cùng với mớ thuốc men do bệnh viện cấp. Tôi và anh Bích nhắc lại vài kỷ niệm xưa, đặc biệt mấy lần gặp anh chị tại Oslo- NaUy, khi anh chị sang đây thăm vợ chồng người bạn thân, là giáo chức đồng nghiệp cùng anh dạy ở trường Trung học Nguyễn Hoàng, Quảng Trị, trước khi anh nhập ngũ. Tôi đùa, bảo lúc ấy ông thầy Lê Nghiêm Kính(*) đẹp trai, chắc cũng từng làm khổ bao nhiêu cô học trò Quảng Trị. Mấy hôm nay có cô nào xin phép bà chị đến thăm anh Huy Phương? Cả anh chị cùng cười.

Anh bình thản kể chuyện đã chuẩn bị tất cả cho việc hậu sự. Đã viết cả Cáo Phó và dặn dò vợ con để anh ra đi trong bình thản. Thấy anh vui, tôi bảo “Năm nay anh đã 84, thuộc hàng đại thọ rồi. Em cũng chỉ mong sống đến như vậy là phúc đức trời cho rồi. Từng là lính chiến, bị tù đày rồi vượt biển mà không chết, bây giờ sắp tuổi 80 em thấy được hưởng bonus của ông trời, nên đã mãn nguyện lắm rồi. ” Anh Trần Huy Bích tiếp lời: “Anh em mình bây giờ đang xếp hàng, kẻ trước người sau. Mai mốt rồi cũng sớm gặp lại nhau thôi.”

Tôi bỗng nhớ tới bài thơ “Chúc Thư” của anh Huy Phương viết đã khá lâu, tôi rất tâm đắc:

(Bài thơ khá dài, xin trích đoạn)

Tôi người lính già ở xa tổ quốc
Xa chiến trường lưu lạc tới đây
Nơi quê người sương pha tuyết đổ
Mang nỗi đau con ngựa lạc bầy.

Không phải chỉ chịu ơn người đã chết
Tôi như còn mang món nợ nước non.
Chết không nghĩa là đã tắt hơi thở
Sống đôi khi cũng có nghĩa chết mòn.

Khi tôi chết ván hòm xin đậy nắp
Có vui chi nhìn người lính chết già
Hổ thẹn đã không tròn ơn nước
Tiễn tôi chi, thêm phí một vòng hoa.
Hãy quên tôi, người lính già lưu lạc

Đừng phủ lá cờ tổ quốc cho tôi

Anh em tôi trong những giờ tuyệt lộ
Nằm lại bờ lúc chiến hạm ra khơi.
Chiến hữu tôi chết đầu sông cuối biển
Ngày tan hàng đành nằm lại quê hương
Không ai trổi cho khúc kèn truy điệu
Không có ai phủ giúp ngọn cờ vàng.

Hãy phủ cờ lên nấm mồ tử sĩ
Xác bị xới đào trong nghĩa trang xưa
Hãy rải hoa trên con đường thấm máu
Phút lui binh phải gãy súng buông cờ.

Anh là huynh trưởng của tôi, sau khi tốt nghiệp Khóa 16 Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, anh đã phục vụ trong ngành Tâm Lý Chiến cho đến ngày phải tan hàng, vào tù theo vận nước. Trong binh nghiệp, anh cầm bút nhiều hơn cầm súng. Tôi đã buông súng, nhưng anh thì chưa hề buông bút. Anh là một trong những người lính chiến đấu bằng ngòi bút cho đến giây phút cuối cùng, đã để lại cho đời, cho chiến hữu, bạn bè cùng thế hệ con cháu những “chiến tích” rất đáng được trân trọng, tự hào,  như anh đã viết trong lời tưa cho Tuyển Tập cuối cùng:

Chúng tôi không có của cải, tài sản gì để lại, ngoài “Huy Phương Tuyển Tập,”xin gởi đến bằng hữu và bạn đọc như là một món quà chia tay.”

Khi nhận được tuyển tập “Ga Cuối Đường Tàu” và đọc những dòng tâm tình của anh, tôi liên tưởng tới lời xưa của cụ Phan Bội Châu:

“Con chim sắp chết hót tiếng bi thương,
Con người sắp chết nói lời tâm huyết”

Cụ Phan Bội Châu viết lời này trong Lưu Cầu Huyết Lệ Tân Thư năm 1903. Mãi ba mươi bảy năm sau (1940), Cụ mới qua đời tại Bến Ngự trong cảnh bị giam lỏng.

Ông anh xứ Huế của tôi vừa bị định mệnh lên án treo. Anh có được ân xá và diên trì sự sống một thời gian dài như Cụ Phan? Trong viễn ảnh Phật giáo mà anh là một tín đồ, tiếng gọi về ngay hay lệnh hoãn không nhất thiết là tốt hay xấu, chỉ là duyên nghiệp trong luật tử sinh chung. Và việc ở hay đi nào có gì quan trọng, nếu người ta sống xứng đáng và yêu thương tới giờ phút cuối cùng.

Tôi tin anh Huy Phương đã quan niệm và hằng sống theo chí hướng ấy.

Thấy anh đã thấm mệt, chúng tôi xin cáo từ. Anh kéo chúng tôi ngồi sát lại anh hơn, ôm vai hai chúng tôi, bảo cô con gái chụp mấy tấm hình kỷ niệm. Thấy anh cố gắng nở nụ cười, chúng tôi cũng cười theo. Anh viết tặng anh Trần Huy Bích tuyển tập cuối cùng của anh. Nét chữ run run. Anh Bích nhận món quà với nhiều cảm xúc. Chúng tôi cám ơn chị và cháu mà không biết chia sẻ một lời nào, ôm anh thật chặt trước khi bước ra cửa, trong lòng lẫn lộn những nỗi niềm, khó tả.

(từ trái:Gs Trần Huy Bích- Nv Huy Phuong – Tg PTAN)

Xin cầu chúc anh, dù ở hay đi, vẫn luôn nở những nụ cười, thanh thản, mãn nguyện. Hẹn gặp lại anh ở sân ga cuối đường tàu.

Phạm Tín An Ninh
(đầu tháng 5 năm 2021)

(*) Lê Nghiêm Kính là tên thật của Nhà văn Huy Phương