SỨC MẠNH CỦA NGUYỆN CẦU

SỨC MẠNH CỦA NGUYỆN CẦU

Một phụ nữ bước vào cửa tiệm tạp hóa lớn, cô ngó quanh dáo dát rồi đến bên quầy tính tiền nói với ông chủ.

“Thưa ông, tôi cần mua một ít thức ăn, nhưng tôi không có tiền ngày hôm nay. Ông có thể cho tôi mua chịu được không? Tôi hứa sẽ đem tiền đến trả ngay khi sớm nhất có thể.”, cô cuối đầu ngượng ngùng nói.

“Oh, không được đâu. Tôi đâu biết cô là ai? Làm sao tôi có thể bán chịu cho cô khi cô chưa từng là khách quen ở cửa tiệm tôi?”, ông chủ lắc đầu.

Nước mắt lưng tròng, người phụ nữ van xin: “Chồng tôi bị bệnh nặng, không thể đi làm được. Chúng tôi có 5 đứa con, và chúng đang rất đói. Xin ông hãy rủ lòng thuơng giúp đỡ cho một lần này thôi. Tôi hứa khi có tiền sẽ đem đến trả ông ngay!”.

Ông chủ tiệm chỉ tay ra phía cửa nói: “Cô vui lòng ra khỏi đây ngay. Đừng cản trở tôi mua bán chứ. Khách đang xếp hàng sau lưng cô kia kìa …”.

Từ phía sau người phụ nữ, một người đàn ông nãy giờ đã nghe 2 người đối thoại bước lên. Ông nói: “Hãy để tôi ứng tiền cho cô ấy, ông cứ để cô ấy lấy những gì cô ấy cần.”

Người chủ tiệm nhìn 2 người, lưỡng lự một chút, rồi ông ta chợt nảy ra ý tưởng hay. Ông hỏi người phụ nữ: “Cô có biết cô cần mua gì không? Nếu biết thì hãy viết ra giấy đưa cho tôi.”.

Người phụ nữ mừng rỡ nói: “Vâng, thưa ông. Tôi sẽ viết ngay đây.”

Nhưng ông chủ tiệm lại tiếp: “Viết xong đưa tờ giấy đó cho tôi, tôi sẽ bỏ lên bàn cân này. Nó nặng bao nhiêu thì cô cứ lấy những gì cô cần cho đến khi đủ. Tôi sẽ không tính tiền những gì cô lấy!”. Ông chủ tiệm cúi xuống gầm lôi lên bàn một cái cân to tướng, và chỉ vào một phía.

Người phụ nữ và ông khách phía sau ngạc nhiên trước thái độ ông chủ, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Người phụ nữ lục trong túi xách một mảnh giấy nhàu nát, cô run run viết lên tờ giấy đó .. Rồi cô gấp đôi tờ giấy lại đưa cho ông ta.

Ông chủ tiệm nhếch mép cười, rồi bỏ tờ giấy lên một bên cân. Nhưng lạ thay, mảnh giấy từ từ chìm xuống cho đến đụng đáy trước sự ngạc nhiên của 3 người. Người phụ nữ vội đi gom thức ăn bỏ vào bên thau bên kia, nhưng dù cô có bỏ lên bao nhiêu, phía bên tờ giấy vẫn không nhúc nhích. Ông chủ tiệm nhìn kỹ 2 bên cân, nhưng rõ ràng nó không có gì khác thường …

Cho đến khi thau đồ đã đầy, ông chủ tiệm đành để người phụ nữ ôm túi đầy thức ăn bước ra tiệm mà không thể tính tiền trước sự ngạc nhiên của người khách lạ.

Ông chủ tiệm lật hẳn cái cân lên coi, thì ra phía dưới một bên cân đã gãy. Ông tức tối nhặt tờ giấy người phụ nữ gấp lại mở ra để xem cô đã lấy đi những gì của ông, thì ra cô chẳng hề viết list đồ cô cần mua, mà chỉ vỏn vẹn có giòng chữ:

“Lạy Chúa, Người biết chúng con đang cần gì, con xin phó thác tất cả trong tay người.”

Ông chủ tiệm nhắm mắt ngước lên Trời, giờ thì ông đã hiểu …

Bạn, xin hãy đừng đánh giá thấp một lời cầu nguyện. Chỉ có Chúa mới biết được lời nguyện cầu nặng bao nhiêu.

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

Giữa một thế giới mê đắm bạc tiền,

 Lời nguyện

Giữa một thế giới mê đắm bạc tiền,
xin được sống nhẹ nhàng, thanh thoát.
Giữa một thế giới lọc lừa, dối trá,
xin được sống chân thật, đơn sơ.
Giữa một thế giới trụy lạc, đam mê,
xin được sống hồn nhiên, thanh khiết.
Giữa một thế giới hận thù, tuyệt vọng, dửng dưng,
xin được chia sẻ yêu thương, an bình và hy vọng.

Lạy Chúa Giêsu mến thương,
xin dạy chúng con biết cách làm chứng cho Chúa giữa cuộc đời.
Xin giúp chúng con tìm ra những cách mới để người ta tin và yêu Chúa.
Ước gì hơn hai tỷ người kitô hữu
vẫn giữ được vị mặn của muối và sức biến đổi của men,
để chúng con làm cho thế giới này mặn mà tình người,
và làm cho trần gian trở thành tấm bánh thơm ngon.
Xin cho Thiên Chúa Cha được tôn vinh
qua những việc tốt đẹp chúng con làm cho những người bé nhỏ.

 Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Các ‘thuyết âm mưu’ nguy hiểm (VOA)

Các ‘thuyết âm mưu’ nguy hiểm

14/07/2021

Một thân nhân an ủi con trai của một người vừa qua đời vì Covid. Hình minh họa.

Một thân nhân an ủi con trai của một người vừa qua đời vì Covid. Hình minh họa.

Dân Mỹ nghĩ rằng bệnh dịch Covid-19 đang nguội dần. Nhưng có nhiều triệu chứng bất ổn. Trong một tuần qua, số người mắc bệnh đã tăng lên 47% so với tuần trước, theo Center for Health Security của Đại học Johns Hopkins, nơi vẫn theo dõi số thống kê từ năm ngoái.

Nhật báo Wall Street Journal cho biết mỗi ngày trung bình có thêm 23,000 người mắc bệnh, cao gấp đôi số trung bình ba tuần trước. Số người vào bệnh viện trung bình 13,200 mỗi tuần, cuối tháng Sáu chỉ có 12,000 người. Trong Quận Los Angeles, số bệnh nhân mới đã tăng hơn 1,000 người trong ba ngày liên tiếp sau nhiều tháng giảm bớt.

Tại 43 trong số 50 tiểu bang ở Mỹ, số người nhập viện lại tăng. Sau mấy tuần lễ số người chết vì Covid sẽ tăng theo.

Cơ quan phòng bệnh quốc gia CDC cho biết 99% những người qua đời đều chưa chích ngừa các loại vaccines thông dụng. Bác sĩ Jennifer Nuzzo, Johns Hopkins, nhận thấy hai phần ba các quận hạt (county) có nhiều người bị bệnh đều nằm tại những tiểu bang ít chích ngừa vaccines; số bệnh tăng nhiều nhất tập trung trong năm quận. Trong số 10 tiểu bang chích ngừa ít nhất, bảy tiểu bang thuộc miền Nam nước Mỹ. Tại Mississippi, chỉ có 33% dân đã chích ngừa, số người mắc bệnh tăng gần 60%, từ 192 người mỗi ngày hôm 28 tháng Sáu lên 303 người hôm 12 tháng Bảy. Tại Louisiana, 35.8% dân đã chích ngừa, con số tăng 39%, từ 389 lên tới 840 người.

Theo CDC hiện ở Mỹ mới có 152 triệu người được chích ngừa đầy đủ, chiếm 59% dân số. Nhiều người Mỹ vẫn không chịu chích ngừa, trong khi biến thái Delta của loài vi khuẩn có sức lan truyền nhanh gấp đôi, đã gây thêm bệnh khắp thế giới. Những người không chích vaccine tự để cho mình dễ bị lây bệnh rồi lây lẫn cho nhau. Nhưng họ còn gây tai họa cho những người khác; vì loài vi khuẩn sẽ có môi trường biến thái dễ và nhanh chóng, trở thành nguy hiểm hơn.

Những người này phải nói là không có tinh thần trách nhiệm đối với chính mình, với những người trong gia đình và bạn bè tiếp xúc thường xuyên với họ, và tất cả mọi người chung quanh. Họ đã để cho xu hướng chính trị của mình khiến họ bịt mắt trước những sự thật là: Vaccine có thể ngăn ngừa bệnh dịch; và khăn che miệng có thể đề phòng bệnh dịch.

Có những người trở thành cuồng tín tin theo những “thuyết âm mưu.” Dân biểu Marjorie Taylor Greene (Georgia) coi việc chính quyền khuyến cáo che miệng và chích ngừa giống như chế độ Đức Quốc Xã bắt dân Do Thái đeo ngôi sao David sáu cạnh. Bà Greene và Dân biểu Lauren Boebert (Colorado) so sánh đội quân y tế chích ngừa với công an Quốc Xã. Nhà bình luận Tucker Carlson trên đài FOX luôn luôn chỉ trích chiến dịch chích ngừa, ông mời các chuyên gia phản đối chích ngừa lên đài nói chuyện. Khi CDC khuyến cáo các trường yêu cầu học sinh, sinh viên phải chích ngừa trước khi mở cửa, Charlie Kirk, thuộc tổ chức cực hữu Turning Point USA, đã lên ti vi phản đối.

Những người đó dẫn đầu một phong trào chống đeo mạng và chống chích ngừa lợi dụng tình trạng chia rẽ chính trị ở nước Mỹ bằng các “thuyết âm mưu.” Họ vẽ ra một thế giới chỉ có trắng và đen, không thể nào thỏa hiệp. Trong thế giới đó họ làm chủ cái thiện, còn tất cả những người nói trái ý kiến họ đều bị cái ác chi phối. Do đó, những người đối lập phải bị tiêu diệt trong các lãnh vực mà họ đang tìm cách thu hút quần chúng. Lãnh vực đang gây sôi nổi là vấn đề ngăn ngừa, phòng chống bệnh dịch Covid. Nhiều người coi công tác kêu gọi chích ngừa là một “âm mưu quốc tế” nhằm kiểm soát trí óc người Mỹ; một âm mưu không khác gì các chế độ phát xít và cộng sản trước đây muốn thống trị loài người.

Những người cuồng tín thường dùng mối đe dọa từ bên ngoài để khích động công chúng, để đạt mục tiêu chính trị của họ. Năm 1964, trong bài viết nổi tiếng, “The Paranoid Style in American Politics,” Richard Hofstadter thuật lại nhiều lần nước Mỹ đã sống qua các “thuyết âm mưu” như thế.

Thời 1951, Nghị sĩ Joseph R. McCarthy đã gây nên một phong trào truy tầm gián điệp cộng sản. Sau khi Stalin cho nổ bom nguyên tử và Trung Cộng chiếm quyền ở Trung Quốc, ông đã tố giác chính phủ Mỹ chứa đầy cộng sản. Ông McCarthy coi nước Mỹ đã sa sút từ 1945 đến 1950, do một “âm mưu phản bội” được thi hành từng bước một, “một âm mưu lớn nhất trong lịch sử nhân loại.” Ông tố cáo Ngoại trưởng George C. Marshall là phản bội quyền lợi nước Mỹ, thực hiện mưu đồ của Liên Xô; trong khi Kế hoạch Marshall tái thiết Tây Âu thành công đã ngăn không cho Liên Xô bành trướng.

Thời 1960, phong trào chống Cộng lên cao ở Mỹ. Ông Robert Welch, người sáng lập tổ chức bảo thủ John Birch Society đã tố cáo Tổng thống Dwight Eisenhower và Ngoại trưởng John Foster Dulles đều là cán bộ cộng sản quốc tế. Ông Welch nói rằng ông có đầy đủ bằng cớ để buộc tội! Trong cuốn sách The Politician, do ông Welch viết, ông dành hàng trăm trang chú thích và tài liệu tham khảo. Ngay cả Tối cao pháp viện Mỹ cũng bị ông tố cáo là tay sai cộng sản.

Bản tin của John Birch Society cho biết họ nhận được rất nhiều bức thư phản đối hãng United Airlines dùng huy hiệu của Liên Hiệp Quốc. Ông John Rousselot, một người lãnh đạo trong tổ chức giải thích: “Chúng tôi không muốn một công ty của nước Mỹ lại đi cổ động cho Liên Hiệp Quốc, trong khi chúng ta biết rằng nó là một khí cụ trong âm mưu của cộng sản Xô Viết.” Trước áp lực đó, sau cùng công ty hàng không đã phải thay đổi nhãn hiệu.

Những “thuyết âm mưu” thường xuất hiện khi xã hội Mỹ thay đổi, khiến cho nhiều người lo sợ, muốn chặn lại. Trong một thế hệ vừa qua, sức mạnh kinh tế và chính trị ở Mỹ đang chuyển từ nông thôn lên thành phố. Dân số Mỹ thay đổi, tỷ số số người da trắng giảm bớt, các người gốc di dân tăng lên, một hiện tượng còn tiếp tục. Di dân là một lực lượng giúp nước Mỹ đông đúc, giàu mạnh hơn, trong lúc dân số các nước khác, từ Trung Quốc, Nga, đến Nhật Bản, Âu châu đều giảm sút. Nhưng nhiều người không muốn nước Mỹ thay đổi như vậy. Năm 2008, một người da đen đầu tiên đắc cử tổng thống. Đối với nhiều người Mỹ đó cũng là một dấu hiệu không lành; họ càng bị tác động mạnh mẽ hơn.

Trong bốn năm qua, mối lo lắng của những người đó có cơ hội bùng lên. Họ không cần phải che giấu cơn giận dữ của mình nữa. Họ tự coi mình là những người “ái quốc” duy nhất. Họ thấy cần bảo vệ một nước Mỹ “thuần túy” như cũ. Những người nói những lời lẽ càng cực đoan thì càng được hoan nghênh. Nhiều người quy tụ trong các nhóm Oath Keepers và Proud Boys. Và các “thuyết âm mưu” được dịp phát triển. Những tin đồn đại thổi phồng trên mạng QAnon đã được cả các dân biểu và nghị sĩ, tin theo và nhắc lại. Đó là một nguồn gốc lớn của phong trào chống đeo mạng che miệng và chống chích ngừa.

Covid-19 đã làm hơn 606,000 người chết. Những “thuyết âm mưu” mới còn được nuôi dưỡng sẽ khiến thêm nhiều người Mỹ nhiễm bệnh dịch, sẽ giết thêm hàng ngàn người khác trong mấy tháng sắp tới. Chúng ta có thể tin rằng những “thuyết âm mưu” này sẽ tàn dần dần, như những nhân vật nổi danh Joseph R. McCarthy hay Robert Welch mà bây giờ không mấy người Mỹ còn biết tên.

Điều gì là của ta?

Điều gì là của ta?

  1. Vợ (chồng) có phải là của bạn không?

– Không phải!
Vợ chồng dù ăn cùng mâm, ở cùng nhà, tối ngủ chung giường, có thể đồng cam cộng khổ, vui buồn có nhau. Nhưng sau cùng cũng có lúc chia tay, có thể đồng sinh nhưng không thể đồng tử, trăm năm sống đến bạc đầu có nhau, tất cả cũng chỉ là mơ ước.

  1. Con cái có phải là của bạn không?
    – Không phải!
    Bố mẹ và con cái tuy là có quan hệ huyết thống, nhưng đó cũng chỉ là mối quan hệ mang tính Nhân Duyên. Hiếu đạo, tình cảm, chăm sóc lẫn nhau v.v… những điều ấy tạo nên một gia đình vui vẻ. Nhưng sau cùng, khi bạn bước sang thế giới bên kia, con cái cũng chỉ có thể tiễn bạn đi chứ không có khả năng đưa bạn trở lại.3. Tiền tài có phải là của bạn không?
    – Không phải!
    Bạn ra sức, nỗ lực kiếm tiền, sau rồi lại nghĩ cách tiêu đi. Cho dù tài khoản ngân hàng của bạn có bao nhiêu tiền, đó cũng chỉ là vật ngoài thân, sinh không đem đến tử không đem đi.
  2. Nhà cửa, xe cộ có phải là của bạn không?
    Không phải!
    Tuy bạn không ngừng nỗ lực để có được những thứ đó, nhưng khi bạn ra đi… tất cả trở về con số không. Nhìn này, tôi có thể bắt lấy mặt trời bằng tay không!
    – Vậy rốt cuộc điều gì mới là của bạn?

SỨC KHỎE
– Thân thể của bạn cũng không phải của bạn, chúng thuộc về 4 Duyên Đất, Nước, Gió, Lửa tụ hội, vì thế cũng thuộc về vô thường, nhưng trên sự tương đối mà nói, thân thể bạn có khỏe mạnh thì cuộc sống của bạn mới có chất lượng, sinh mệnh mới được kéo dài. Không có một cơ thể khỏe mạnh, đồng nghĩa với không có gì cả. Cho nên chúng ta sống được một ngày, cũng là một ngày phúc phận, cần phải trân quý chính mình.


TRÍ TUỆ – (Panna)

Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh đổi sức khỏe để lấy vật ngoài thân.
– Bi ai lớn nhất của đời người là dùng hạnh phúc để đổi lấy phiền não.
– Lãng phí lớn nhất của đời người là dùng thời gian để giải quyết những phiền phức do chính mình tạo ra. Nói chung tất cả những điều này đều xuất phát từ nội tâm thiếu sáng suốt của bạn.
Trên thế gian không có gì quý hơn một sức khỏe dồi dào và một tinh thần mạnh mẽ khởi đi từ trí tuệ nội tại của bạn. Bởi vậy, nhà Phật có câu ”Duy Tuệ Thị Nghiệp”, (chỉ có trí tuệ của bạn là sự nghiệp đích thực của bạn).
Xác thân là cây đèn, trí tuệ là ánh sáng của ngọn đèn.
Bạn hãy khéo nhận ra đâu là gia bảo thực sự và sử dụng vào những việc ý nghĩa nhất cho kiếp sống của mình…

From: TU-PHUNG

HÃY BÌNH TĨNH!

HÃY BÌNH TĨNH!

 Một cô sinh viên đang ngồi trên xe buýt thì một bà già mang đủ thứ lỉnh kỉnh leo lên xe, miệng lẩm bẩm xô mạnh cô ra, ngồi chen vào ghế bên cạnh. Bất bình, anh thanh niên kế bên hỏi tại sao cô không phản kháng và bảo vệ quyền lợi của mình?!
Cô mỉm cười và trả lời:
– Đâu cần phải cải cọ vì chuyện nhỏ như thế!

   Có đi chung với nhau lâu đâu! Trạm tới, tôi xuống rồi!

Đây là một câu trả lời mà chúng ta nên xem như một “hướng dẫn bằng vàng” về cách cư xử hằng ngày ở khắp mọi nơi:
“ĐÂU CẦN PHẢI CẢI CỌ VÌ CHUYỆN NHỎ NHƯ THẾ!
CÓ ĐI CHUNG VỚI NHAU LÂU ĐÂU!”
Nếu ai cũng ý thức rằng cõi đời tạm nơi trần thế thật NGẮN NGỦI, cải cọ tầm phào vừa mất vui, vừa mất thời gian và sức lực, thì ai cũng có thể dừng lại như cô gái trên.
Có ai làm mình tổn thương?
Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!

 Có ai phản bội, ức hiếp, sỉ nhục mình?
Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!

 Dù người ta có gây ra cho chúng ta buồn phiền gì chăng nữa, hãy nhớ rằng:

 CÓ ĐI CHUNG VỚI NHAU LÂU ĐÂU!

 Chúng ta nên ăn ở hiền lành.
Hiền lành là một đức tính không bao giờ đồng nghĩa với hèn nhát, nhu nhược, không có cá tính.

Hiền lành đồng nghĩa với CAO THƯỢNG.
Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời tạm này 

NGẮN NGỦI lắm và không đi trở ngược lại được.
Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu!
Không ai biết mình có phải xuống ở trạm tới hay không!

HÃY BÌNH TỈNH, CHUYẾN ĐI NGẮN LẮM!

From: Do Tan Hung & Kim Bang Nguyen

NIỀM VUI – MỘT DẤU CHỈ CỦA THIÊN CHÚA

NIỀM VUI – MỘT DẤU CHỈ CỦA THIÊN CHÚA

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Chỉ có một nỗi buồn thực sự, đó là không làm thánh được!  Tiểu thuyết gia, triết gia người Pháp, Leon Bloy đã kết thúc quyển tiểu thuyết Người phụ nữ nghèo (The Woman Who Was Poor) bằng câu nói thường xuyên được trích dẫn này.  Còn đây là một câu khác của Leon Bloy ít được trích dẫn hơn, nhưng rất hữu ích để giúp ta hiểu lý do vì sao lại buồn khi không được làm thánh!  Niềm vui là dấu chỉ chắc chắn về cuộc sống của một tâm hồn có Chúa trong lòng.

Niềm vui không chỉ là một dấu chỉ chắc chắn về cuộc sống thuộc về Thiên Chúa, nó còn là dấu chỉ của một cuộc sống có Thiên Chúa.  Niềm vui cấu thành cuộc sống nội tâm có Thiên Chúa.  Thiên Chúa là niềm vui.  Đây là điều mà chúng ta không dễ gì tin.  Vì nhiều lý do, chúng ta thấy thật khó để nghĩ về một Thiên Chúa hạnh phúc, vui vẻ, thoải mái, tự tại và mỉm cười (theo lời Julian thành Norwich).  Kitô Giáo, Do Thái Giáo, Hồi Giáo, dù có nhiều khác biệt, nhưng đều có điểm này là điểm chung.  Trong nhận thức chung của mình, chúng ta hình dung Thiên Chúa là người nam, độc thân, và thường không hài lòng, thường thất vọng về chúng ta.  Chúng ta khó nghĩ Thiên Chúa vui với cuộc sống chúng ta, và quan trọng hơn nữa, Thiên Chúa là Đấng hạnh phúc, vui vẻ, tự tại và mỉm cười.

Sao lại có thể khác được chứ?  Kinh Thánh cho chúng ta biết Thiên Chúa là Đấng tạo ra mọi sự tốt lành và mọi sự tốt lành đều đến từ Thiên Chúa.  Mà trên đời này, có sự gì tốt đẹp hơn hạnh phúc, vui vẻ, tiếng cười và vẻ đẹp mang lại sự sống của một nụ cười nhân hậu?  Rõ ràng là không.  Những điều này cấu thành sự sống thiên đàng và là những gì làm cho cuộc sống trên đời này đáng sống.  Chắc chắn chúng phải phát xuất từ Thiên Chúa.  Và như thế có nghĩa, Thiên Chúa vui vẻ, Thiên Chúa là niềm vui.

Nếu đúng thế, mà đúng thế thật, thì chúng ta không nên xem Thiên Chúa như một người yêu hay thất vọng, một người chồng hay giận dữ, một người mẹ hay đau lòng, cau mày trước những thiếu sót và phản bội của chúng ta.  Đúng hơn, chúng ta phải hình dung Thiên Chúa như người ông, người bà, vui mừng trước cuộc sống và sinh lực của chúng ta, thoải mái với những kém cỏi của chúng ta, tha thứ cho những yếu đuối của chúng ta và luôn mãi nhẹ nhàng dỗ dành hướng chúng ta đến những gì cao đẹp hơn.

Một phần đang ngày càng phát triển trong dòng văn học hiện đại, gợi ý rằng sự hiện diện thuần khiết nhất của tình yêu và niềm vui trên trái đất này không phải là những gì giữa các tình nhân, giữa vợ chồng, hay thậm chí giữa bố mẹ và con cái.  Trong những mối quan hệ này, có đủ căng thẳng và sự vị kỷ không thể tránh khỏi và cũng không phải là chuyện lạ lùng gì, và chính chúng làm cho sự thuần khiết và niềm vui của các mối quan hệ này bị phủ lên một màu khác.  Nhưng điều này lại không mấy đúng trong quan hệ giữa ông bà và cháu chắt.  Mối quan hệ đó ít căng thẳng và vị kỷ hơn, thường là sự hiện diện thuần khiết của tình yêu và niềm vui trên trái đất này.  Trong mối quan hệ này, sự phấn khởi tuôn trào tự do hơn, thuần khiết hơn, đẹp đẽ hơn, và phản chiếu thuần khiết hơn những gì nội tại của Thiên Chúa, cụ thể là niềm vui và phấn khởi.

Thiên Chúa là tình yêu, Kinh Thánh cho chúng ta biết như vậy, nhưng Thiên Chúa còn là niềm vui.  Thiên Chúa là nụ cười nhân hậu của người ông người bà nhìn ngắm con cháu với niềm tự hào và phấn khởi.

Tuy nhiên, làm sao điều này hợp với đau khổ, với khổ nạn phục sinh, với một Đức Kitô chịu khổ nạn dùng máu và thống khổ để chuộc tội chúng ta?  Niềm vui của Thiên Chúa nằm ở đâu trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, khi Chúa Giêsu đau đớn trên thập giá?  Cũng vậy, nếu Thiên Chúa là niềm vui, làm sao chúng ta giải thích biết bao lần cuộc sống của chúng ta, dù chân thành tin tưởng và dâng hiến, lại chẳng cảm nhận được niềm vui, hạnh phúc, tiếng cười?

Niềm vui và đau đớn không phải là hai thứ bất tương hợp.  Hạnh phúc và buồn sầu cũng thế.  Đúng hơn, chúng ta thường cảm nhận chúng cùng đi với nhau.  Chúng ta có thể rất đau đớn mà vẫn hạnh phúc, cũng như chúng ta có thể không đau đớn, thấy khoái lạc, nhưng lại bất hạnh.  Niềm vui và hạnh phúc được khẳng định dựa vào một điều gì đó tồn tại được qua đau đớn, cụ thể là ý nghĩa, nhưng chuyện này không dễ gì hiểu được.  Chúng ta có xu hướng mang một ý niệm hời hợt vô ích về cấu thành của niềm vui và hạnh phúc.  Với chúng ta, chúng bất tương hợp với đau đớn, thống khổ và buồn sầu.  Tôi tự hỏi nếu vào Thứ Sáu Tuần Thánh, khi Chúa Giêsu đang bị treo trên thập giá, mà có người hỏi “Ngài có hạnh phúc khi ở trên đó không?” thì Chúa sẽ trả lời thế nào.  Tôi cho rằng Ngài sẽ nói tương tự thế này. “Nếu ngươi hình dung hạnh phúc theo cách của ngươi, thì câu trả lời là không!  Ta không hạnh phúc!  Nhất là trong ngày hôm nay!  Nhưng giữa những thống khổ Ta trải qua hôm nay, Ta cảm nghiệm được ý nghĩa, một ý nghĩa quá sâu sắc đến nỗi nó bao hàm cả niềm vui và hạnh phúc đi kèm thống khổ.  Trong đau đớn, có một niềm vui và hạnh phúc thâm sâu từ việc hy sinh bản thân vì điều này.  Cái bất hạnh và thiếu vắng niềm vui như ngươi cảm nhận, là thứ đến rồi đi, nhưng ý nghĩa thì tồn tại mãi trong mọi cảm giác này.”

Biết được thế nhưng chúng ta vẫn không dễ gì chấp nhận Thiên Chúa là niềm vui và là một dấu chỉ chắc chắn về cuộc sống thuộc về Thiên Chúa trong tâm hồn.  Tuy nhiên, biết được vậy là một khởi đầu quan trọng để dần dần chúng ta cảm nhận và ý thức thêm về nó.

Có một nỗi buồn thực sự khi không làm thánh.  Tại sao lại thế?  Vì khoảng cách giữa chúng ta với sự thánh thiện cũng là khoảng cách giữa chúng ta với Thiên Chúa, và khoảng cách giữa chúng ta với Thiên Chúa cũng là khoảng cách giữa chúng ta với niềm vui.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

Hai nhà hoạt động gốc Việt muốn thay đổi cách Hoa Kỳ nhìn bệnh tâm lý

Hai nhà hoạt động gốc Việt muốn thay đổi cách Hoa Kỳ nhìn bệnh tâm lý

July 11, 2021

Thiện Lê/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Đài PBS đang chiếu một chương trình về sức khỏe tâm lý, có tên “Decolonizing Mental Health” (tạm dịch Độc Lập Sức Khỏe Tâm Lý), và có hai diễn giả là người gốc Việt để nói những vấn đề về tâm lý trong cộng đồng, giúp thay đổi cách nhìn về bệnh tâm lý.

Một lớp học của Hội Sức Khỏe Tâm Thần Việt Mỹ trong năm 2019. (Hình minh họa: Văn Lan/Người Việt)

Các diễn giả của chương trình này cho biết các bác sĩ tâm lý ở Hoa Kỳ được dạy theo sách vở của những khoa học gia da trắng, nhưng không thể nào chữa trị cho bệnh nhân thuộc các cộng đồng khác theo những phương pháp đó.

Trong suốt một năm đại dịch, rất nhiều cộng đồng ở Mỹ gặp không biết bao nhiêu vấn đề tâm lý, đặc biệt là các cộng đồng thiểu số. Mỗi cộng đồng có văn hóa và cách sống khác nhau, nên không thể áp dụng những phương thức chữa trị bệnh tâm lý của người da trắng được.

Chính vì vậy, đài PBS mời nhiều chuyên gia tâm lý thuộc nhiều cộng đồng thiểu số để cho họ chia sẻ về các vấn đề tâm lý trong cộng đồng mình, và những khó khăn để giúp đỡ họ.

Đây là những người dùng những trải nghiệm của mình để tạo ra nhiều thay đổi tích cực và giúp đỡ cộng đồng chữa trị bệnh tâm lý.

Một diễn giả gốc Việt là Bác Sĩ Paul Hoàng, nhân viên xã hội y tế và sáng lập viên của tổ chức bất vụ lợi Viet-C.A.R.E.

Ông cho biết mình cùng gia đình vượt biên khỏi Việt Nam vào cuối thập niên 1980, và phải lênh đênh giữa biển một tháng trời, phải chịu cảnh đói khổ và suýt chết nhiều lần.

Không chỉ vậy, họ còn gặp bão trên biển, và còn chịu nguy cơ bị cướp biển tấn công. Liên Hiệp Quốc ước tính có khoảng 400,000 người Việt Nam chết giữa biển từ năm 1975 đến đầu thập niên 1990, và nhiều người chết vì bị cướp biển Thái Lan tấn công.

Trong nhiều năm, ông Paul không hề nghĩ những trải nghiệm đó sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc đời mình, và đến khi tốt nghiệp trung học mới biết mình bị trầm cảm và rối loạn tâm lý sau chiến tranh (PTSD).

Ông còn cho hay: “Mỗi lần có ai nói họ là người gốc Thái Lan, tôi rất tức giận và chỉ muốn đánh họ. Những lúc trời u ám hay trời như muốn có bão thì cơ thể tôi không cử động được.”

Tuy nhiên, bác sĩ cho hay gia đình, cũng như văn hóa Việt Nam, không chấp nhận các bệnh tâm lý và không có đủ từ ngữ để nói về các căn bệnh đó.

“Ở Việt Nam, nếu người nào được chẩn đoán có bệnh tâm lý, họ sẽ bị nhốt vào bệnh viện tâm thần và bị đối xử như không phải con người, thậm chí còn bị đánh đập. Điều đó làm nhiều người không muốn tiếp xúc những người bị bệnh tâm lý và không muốn nhắc đến các căn bệnh đó,” ông nói.

Ông kể viết lại câu chuyên của mình trong năm đầu khi vào chủng viện, sau đó được một giáo sư kiêm linh mục giới thiệu với một nhà tư vấn tinh thần sau khi đọc. Nhờ sự hướng dẫn của nhà tư vấn đó, ông Paul vượt qua được các khó khăn trong tâm lý và quyết định giúp đỡ cộng đồng.

Bác Sĩ Paul Hoàng (trái) và anh Kelvin Nguyễn (giữa) hoạt động giúp cộng đồng trong đại dịch COVID-19 năm 2020. (Hình: Facebook Paul Hoang)

Khi làm việc với cộng đồng, ông cho biết không dùng những từ ngữ y học, và nói những từ đó theo một cách tích cực, hợp với văn hóa và ngôn ngữ Việt Nam.

Ngoài ra, ông nhìn y tế theo một cách tổng thể, vừa thể chất vừa tâm lý, giúp bệnh nhân nhận ra được điều gì tốt cho họ và tốt cho cộng đồng nhất.

Về y tế tâm thần ở Hoa Kỳ, ông nói: “Các bác sĩ tâm lý thường quy chụp và làm việc rất rập khuôn. Họ dùng một khuôn cho mọi bệnh nhân, chứ không giúp đỡ theo từng cách riêng dựa theo văn hóa của họ. Đó là một trở ngại của y tế tâm thần, nhất là trong thời điểm căng thẳng đầy kỳ thị hiện nay. Chúng ta phải bỏ đi khái niệm ai cũng giống nhau, và phải coi trọng sự khác biệt của từng cá nhân.”

Ông nói với phóng viên Người Việt, việc mình xuất hiện trên đài PBS là một cách giúp cộng đồng Việt Nam thay đổi cách nhìn về bệnh tâm lý, và muốn các hệ thống y tế dòng chính thay đổi cách chữa trị cho người gốc Việt.

“Các bác sĩ dòng chính thường dựa theo những trường hợp họ từng gặp, và khám theo đúng được nhu cầu của người Việt Nam,” ông nói.

Ông còn cho biết một bệnh tâm lý mà nhiều người gốc Việt đang gặp là bệnh nghiện cờ bạc, có thể dẫn đến nhiều nguy hiểm cho gia đình, cộng đồng, và thậm chí còn có thể di truyền qua cho con cái.

Diễn giả thứ hai là anh Kelvin Nguyễn, chủ tịch hội đồng quản trị Viet-C.A.R.E. Anh kể về vấn đề tâm lý của mình và cách gia đình coi bệnh tâm lý ra sao.

“Một hôm tôi cầm dao vào phòng, và gia đình gọi cảnh sát. Tôi đang bị khủng hoảng tâm lý, không hiểu tại sao cảnh sát phải đến để giải quyết một vấn đề tôi đang chịu đựng. Tôi có phải là tội phạm khi suy nghĩ mình không muốn sống nữa hay không? Đó là một ký ức cay đắng về cách đối phó với bệnh tâm lý,” anh Kelvin kể.

Anh cho hay mình không hề nghĩ đến chuyện khám tâm lý sẽ tốt cho mình như thế nào trong nhiều năm vì không nói về chuyện đó trong gia đình. Trong nhiều gia đình gốc Á, những người muốn đi khám bệnh tâm lý phải tìm những cách chữa trị không làm phiền đến người nhà, và anh Kelvin nói lý do là để “giữ mặt” cho gia đình.

Không chỉ vậy, anh còn nói các cộng đồng gốc Á thường coi bệnh tâm lý như là một vết nhơ trong gia đình, nên không có những cuộc đối thoại quan trọng, và nhiều người chỉ tìm được chỗ khám bệnh qua truyền miệng hay người khác giới thiệu.

Một buổi sinh hoạt của Viet-C.A.R.E về sức khỏe tâm lý cho nữ hướng đạo sinh hồi năm 2018. (Hình minh họa: Viet-C.A.R.E)

“Nhiều cha mẹ cảm thấy như họ phải tự giải quyết bệnh tâm lý của con mình, và không tin tưởng ai khác giúp được,” anh nói.

Khi vào đại học UCI, anh Kelvin mới lần đầu đi tư vấn về tâm lý nhờ bảo hiểm của trường. Nhờ điều đó, anh mới hiểu được sự quan trọng của khám bệnh tâm lý.

Anh cho biết Viet-C.A.R.E đang giúp cộng đồng gốc Việt đối mặt với nhiều vấn đề tâm lý, và giúp họ thay đổi suy nghĩ “bệnh tâm lý là một vết nhơ” trong cộng đồng.

“Nhờ các vấn đề tâm lý, tôi nhận được nhiều bài học và nhiều kinh nghiệm bổ ích. Nếu không có những vấn đề đó, tôi sẽ không có ngày hôm nay,” anh Kelvin nói.

Anh còn kể đại học UCI chỉ cho sinh viên 12 tuần tư vấn tâm lý, và việc chữa trị cho mình ngừng lại sau 12 tuần. Hiện nay, anh cho biết mình tự điều trị bệnh tâm lý bằng cách giúp đỡ người khác qua nhiều hoạt động của Viet-C.A.R.E, và đang tìm cân bằng trong cuộc sống.

Cùng nhiều chuyên gia tâm lý thuộc nhiều cộng đồng khác, hai diễn giả gốc Việt này muốn thay đổi cách Hoa Kỳ nhìn về bệnh tâm lý, cũng như thay đổi cách chữa trị cho từng người. [kn]

NHỮNG ĐIỀU ĐƠN GIẢN

Bài gan ruột

NHỮNG ĐIỀU ĐƠN GIẢN

Bị xuyên tạc, bóp méo,

Lịch sử của nước nhà

Có nhiều điều đơn giản

Mà ta không nhận ra.

Cộng sản là số một

Về nghệ thuật tuyên truyền.

Hơn cả vua nói dối

Đức Quốc Xã – Goebbels.

*

Mỹ không phải đế quốc.

Cũng không xâm lược ta.

Thế mà dân Miền Bắc

Tin Mỹ xâm lược ta.

Xâm lược phải cướp đất,

Là việc Mỹ không làm.

Mỹ đơn giản chỉ giúp

Bạn đồng minh Miền Nam.

Nếu xét theo nghĩa ấy,

Xâm lược chính là ta.

Ta Nam Tiến, chiếm đất

Của Việt Nam Cộng Hòa.

Không có chuyện “giải phóng”.

Nếu có thì thực tình

Người Nam đánh người Bắc

Để tự giải phóng mình.

*

Miền Nam không phải Ngụy,

Mà quốc gia văn minh.

Cả thế giới công nhận,

Dân chủ và hòa bình.

Ngụy là một tổ chức

Tiếm quyền và xấu xa.

Nhưng chính phủ ông Diệm

Được nhân dân bầu ra.

Bầu một cách dân chủ,

Các phe phái với nhau.

Còn Mặt Trận Giải Phóng

Thì chẳng được ai bầu.

*

Liên Xô và Trung Quốc

Thì ủng hộ phe ta.

Mỹ, Nam Hàn và Úc –

Phe Việt Nam Cộng Hòa.

Đơn giản chỉ như vậy.

Chỉ người Việt đánh nhau.

Anh em ruột thịt đấy,

Mà sứt trán vêu đầu.

*

Không có chuyện cộng sản

Được người dân tin yêu.

Sợ, nói yêu thì có,

Chứ thực lòng không yêu.

Năm Năm Tư, đình chiến.

Vào Nam – mấy triệu dân.

Ra Bắc – chỉ mấy chú

Bộ đội, thiếu sinh quân.

Trong chiến dịch giải phóng,

Cách mạng đi đến đâu

Là dân chạy đến ấy,

Cả trước và cả sau.

Yêu thì chẳng có chuyện

Vượt biển, vượt đại dương

Làm thuyền nhân, thà chết,

Không ở lại “thiên đường”.

*

Những điều đơn giản ấy

Là sự thật hiển nhiên,

Nhưng chúng ta hiểu lạc

Vì bộ máy tuyên truyền.

Không có gì chua xót

Bằng viết những dòng này.

Nhưng mà rồi phải viết,

Hai khóe mắt cay cay.

Thái Bá Tân

——

Ảnh FB Huỳnh Chí Trung

Covid-19, ngòi nổ cho các cuộc biểu tình chưa từng có ở Cuba (RFI)

PHÂN TÍCH CỦA THANH PHƯƠNG

***

Nếu như ngòi nổ của các cuộc biểu tình chưa từng có làm rung chuyển Cuba hôm Chủ Nhật 11/07/2021 chính là đại dịch Covid-19, thì phong trào phản kháng của người dân hòn đảo này bùng phát còn là do khủng hoảng kinh tế và tác động của Internet di động.

Khủng hoảng kinh tế

Cuba đã lâm vào khủng hoảng kinh tế từ lâu trước khi virus corona lan đến nước này vào tháng 03/2020. Có hai lý do chính: sự sụp đổ kinh tế của Venezuela, nguồn hỗ trợ chủ yếu của Cuba, và việc chính quyền Donald Trump tăng cường lệnh cấm vận.

Người tiền nhiệm của tổng thống Joe Biden đã ban hành thêm 243 biện pháp trừng phạt Cuba, đặc biệt là đình chỉ dịch vụ chuyển tiền Western Union, dịch vụ được người dân Cuba sử dụng nhiều nhất để nhận tiền của người thân từ nước ngoài gửi về. Ngành du lịch Cuba thì bị thất thu khá nhiều do lệnh cấm các du thuyền của Mỹ ghé qua hòn đảo này. Trong khi đó, nhiều nhà đầu tư và ngân hàng của Hoa Kỳ không còn dám đầu tư vào Cuba, vì chính quyền Trump áp dụng trở lại điều 3 trong đạo luật Helms-Burton. Đó là điều luật cho phép các công dân Mỹ gốc Cuba kiện đòi bồi thường đối với các cá nhân hay tổ chức của Cuba và nước ngoài sử dụng các tài sản của họ trước đây.

Cho tới nay, tổng thống thuộc đảng Dân Chủ Joe Biden vẫn chưa hủy bỏ hay sửa đổi chính sách của người tiền nhiệm đối với Cuba. Vốn đã gặp khó khăn do nhịp độ cải tổ quá chậm chạp và bộ máy quan liêu nặng nề, kinh tế Cuba càng bị khủng hoảng trầm trọng do lệnh cấm vận của Mỹ, nên đã bị sụt giảm đến 10,9% trong năm 2020, mức tệ hại nhất kể từ năm 1993.

***

Khủng hoảng dịch tễ

Sau một năm Cuba có số ca nhiễm và ca tử vong thấp hơn nhiều so với các nước khác ở châu Mỹ La tinh, tình hình dịch Covid-19 tại hòn đảo này trong những tháng gần đây lại diễn biến xấu, và đặc biệt từ mấy tuần nay, số ca nhiễm và ca tử vong đã tăng vọt. Hiện nay, Cuba đã có gần 250.000 ca nhiễm, trong đó có gần 1.600 ca tử vong, trên tổng số 11,2 triệu dân. Nhưng cái chính là đại dịch Covid-19 đã khiến đời sống thêm khó khăn, đặc biệt là do nạn khan hiếm lương thực và thuốc men, khiến dân chúng càng bất mãn. Ấy là chưa kể hiện nay, do khủng hoảng kinh tế, chính quyền buộc phải cúp điện mỗi ngày nhiều tiếng đồng hồ.

***

Tác động của Internet di động

Nhưng những yếu tố nói trên sẽ chưa đủ để giải thích tầm mức của các cuộc biểu tình hôm Chủ Nhật, mà còn phải tính đến tác động của Internet di động. Có thể nói là trong vòng chưa tới 3 năm, mạng Internet di động đã làm đảo lộn xã hội Cuba và đã trở thành một “đồng minh” tích cực của những người biểu tình hôm Chủ Nhật, cho nên không có gì đáng ngạc nhiên khi mạng thông tin này đã bị chính quyền nhanh chóng cắt đứt.

Trong nhiều năm vẫn là một quốc gia ít kết nối mạng nhất thế giới, Cuba chỉ cho mở Internet di động kể từ tháng 12/2018. Số người sử dụng đã tăng nhanh đến chóng mặt. Tính đến cuối năm 2020, trên tổng dân số 11,2 triệu dân Cuba, đã có đến 4,4 triệu người sử dụng Internet trên điện thoại di động. Theo nhận định của nhà xã hội học người Mỹ Ted Henken, tác giả cuốn sách “Cách mạng số ở Cuba”, đây chính là cánh cửa mở ra thế giới bên ngoài cho người dân Cuba và góp phần vào việc hình thành một loạt các cuộc huy động, phản kháng và yêu sách trong những tháng gần đây.

Cho đến tuần trước, hashtag #SOSCuba đã nhanh chóng lan truyền trên các mạng xã hội để xin cứu trợ nhân đạo cho hòn đảo mà nay phải gánh chịu cả hai cuộc khủng hoảng kinh tế và dịch tễ. Đối với một số cư dân mạng, đây chính là ngòi nổ cho các cuộc biểu tình lịch sử hôm Chủ Nhật vừa qua.

Hôm đó, khi người dân của thành phố nhỏ San Antonio de los Baños, cách La Habana khoảng 30 km, bắt đầu xuống đường với những tiếng hô “Đả đảo độc tài”, những hình ảnh của cuộc biểu tình đã được truyền trực tiếp trên mạng Facebook.

Một nhà báo kể với hãng tin AFP: “Người dân bỗng nhìn thấy những hình ảnh đó và điều này đã thúc đẩy họ xuống đường ở các thành phố khác.” Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, khoảng 40 cuộc biểu tình đã nổ ra khắp Cuba và cũng được truyền trực tiếp trên mạng xã hội.

Nhìn xa hơn, theo hãng tin AFP, ngày càng có nhiều người dân Cuba đòi chính quyền của chủ tịch Miguel Diaz-Canel phải cho phép hình thành một không gian để họ có thể tự do bày tỏ những ý kiến “trái chiều” mà không bị trừng phạt. Họ cũng đòi cải thiện đời sống và thêm một số quyền tự do về kinh tế tại một quốc gia đang dè dặt mở cửa cho khu vực tư nhân.

Covid-19, ngòi nổ cho các cuộc biểu tình chưa từng có ở Cuba

Sẽ còn lại gì cho con cháu chúng ta, ngày mai?

May be an image of 1 person, animal, outdoors and text

Sáng sớm, mình đi dạo trên đê, nhìn cánh đồng nham nhở với lèo tèo những luống vừng (mè) nằm lọt thỏm giữa những đám cỏ dại, rồi lại nghĩ về những vùng nông thôn từ Bắc vào Nam mà mình đã từng qua, từng sống. Những vùng nông thôn không có sức sống, lúc nào cũng mang một không khí ảm đạm, đìu hiu, một cái màu xam xám bàng bạc. Chúng ta đang không có một nền nông nghiệp xứng đáng với những gì mà tạo hóa đã ban cho mảnh đất này.

Nghĩ, thay vì chạy theo một nền công nghiệp mà bản thân hoàn toàn mù mờ tại sao không xây dựng VN thành một nước nông nghiệp cường thịnh và bền vững? Cái mốc 2020 theo nghị quyết nào đó đã đi qua, và bây giờ công nghiệp vẫn chỉ là một giấc mơ (tôi không muốn dùng từ “ảo tưởng”). Một cái mốc khác cũng đã được xướng lên để thay thế, nhưng với những gì đã diễn ra trong nền giáo dục, trong khoa học và trong cung cách quản trị thì việc ai đặt niềm tin vào nó chỉ chứng tỏ một đầu óc ngây ngô.

Không những chúng ta đã thiếu hẳn một chiến lược nông nghiệp tương xứng; không những nền sản xuất ấy đang bị thả nổi tự phát mà trách nhiệm thuộc về thể chế; thì dường như còn một thực tế khác đáng lo âu nữa: tình yêu với đất.

Chúng ta luôn tự hào là “nền văn minh nông nghiệp lúa nước”, luôn ca ngợi người nông dân coi “tấc đất tấc vàng”, “một nắng hai sương”…, nhưng thực tế dường như đang chống lại những tín niệm ấy. Sản xuất manh mún, ruộng đồng bỏ hoang, đất đai bạc màu…, một hình ảnh hoang phế đang hiện rõ từng ngày.

Thanh niên đổ xô thi đại học, học chỉ là học mà không biết rồi sẽ làm chi, nông dân bỏ ruộng vào nhà máy, trai tráng phiêu dạt khắp nơi. “Học để thoát khỏi cái cày cái cuốc” đã là tôn chỉ cho hầu hết những gia đình nông thôn. Dường như họ sợ ruộng đồng, sợ làm nông đến ác cảm. Ngày nay, người phụ nữ, “biểu tượng” của nông dân VN cũng đã bỏ ruộng đồng để vào xí nghiệp. Ở khía cạnh này (dạy cho con người yêu đất đai vườn tược cây cối) thì giáo dục thất bại hoàn toàn.

Kỳ thi tốt nghiệp vừa kết thúc với hơn 1 triệu thanh niên tham gia, trong đó khoảng 80% xét đại học, điều ấy đã cho thấy một xã hội bằng cấp và cả một cuộc chạy trốn lao động chân tay, bất chấp việc là chạy về đâu.

Với cái cung cách quản trị đất nước như đang là, cùng với tình trạng quay lưng với đất của người nông dân để đổi lại một mức thu nhập đỡ hơn do yêu cầu cuộc sống quy định nhưng chứa đựng đầy những bất cập và bấp bênh, cùng cả những hiểm họa môi trường do các xí nghiệp gia công nước ngoài đang “đổ rác” lên xứ sở; chúng ta không thể không lo lắng về một tương lai bất an tất yếu.

Sẽ còn lại gì cho con cháu chúng ta, ngày mai?

Thái Hạo

 Chuyến xe cuộc đời

May be an image of one or more people

Le Tu Ngoc

 Chuyến xe cuộc đời

Sau cơn tai biến mạch máu não, cha tôi yếu đi nhiều, không còn khả năng đi lại nữa. Chúng tôi mang về nhà một chiếc xe lăn tay cho cha. Nhìn cha ngồi tù túng trong chiếc xe với không gian nhỏ hẹp, chúng tôi vừa ái ngại, vừa xót xa. Cha tôi, một người lính từng vào sinh ra tử, một người luôn hoạt động và mạnh mẽ… Bây giờ cha ngồi im lặng trên chiếc xe lăn hàng giờ liền.

Tôi biết lòng cha đau đớn vì bất lực trước tình trạng bệnh tật của mình. Thấy chúng tôi quấn quít, cha vui lắm, nhưng cha lại bảo:

– “Tụi con đừng lo cho cha nhiều, đứa nào có việc phải làm, phải học, cứ đi! Cha biết cách thích nghi với hoàn cảnh mà!”

Rồi cha cười nói:

– “ Các con à, cuộc đời con người có nhiều giai đoạn. Mỗi giai đoạn gắn với một chiếc xe. Khi sinh ra, con người nằm xe nôi. Nhỏ bé, yếu ớt, con người được yêu thương và chăm sóc bởi cha mẹ, người thân. Lớn lên một chút, con gười chập chững bước những bước đi đầu tiên với chiếc xe tập đi. Giã từ thời thơ ấu, chúng ta bắt đầu hòa nhập vào thế giới với bao nhiêu phương tiện: xe đạp, xe máy, xe hơi… Và từ đây, chúng ta cứ luôn ao ước thay đổi chiếc xe đời mình sao cho mới hơn, hiện đại hơn, tốt hơn…

Các con ơi, cha cũng đang ngồi trên một chuyến xe của đời mình. Chiếc xe lăn này là một chiếc xe trong cuộc đời của cha và cha không tuyệt vọng vì điều đó. Cái chính là cha vẫn sống lạc quan, yêu đời trên chuyến xe đời mình.

Xung quanh chúng ta có biết bao mảnh đời vất vả, cực nhọc, những người gắn mình với chiếc xe ba gác chở thuê, xe xích lô, xe đẩy bán hàng rong trên phố, nhưng họ vẫn sống, vẫn vươn lên.

Có những người đi toàn xe hơi đắt tiền, đời mới, nhưng những chuyến xe cuộc đời họ lại không có bến đỗ phẳng lặng, hạnh phúc…

Ai rồi cũng phải đi chuyến xe cuối cùng của đời mình. Phải làm thế nào để trong chuyến xe đó, chúng ta ra đi trong sự thanh thản, yên bình, trong sự thương tiếc của người thân, bạn bè. Làm được điều đó không phải là điều đơn giản, dễ dàng cho những chuyến xe trong cuộc đời mỗi người.

Không có vé “khứ hồi”cho những chuyến xe trong đời mình, chúng ta chỉ được đi có một lần!”

Nguồn: (chép từ FB Lê Hùng)