MỘT TƯỢNG ĐÀI 300 TỶ MUA ĐƯỢC 4.300 MÁY MONITOR HOẶC 1.250 MÁY THỞ

Lê Vi

MỘT TƯỢNG ĐÀI 300 TỶ MUA ĐƯỢC 4.300 MÁY MONITOR HOẶC 1.250 MÁY THỞ – BỆNH VIỆN CỦ CHI ĐANG KÊU CỨU VÌ CHỈ CÓ 20 MÁY MONITOR!

Các bệnh viện điều trị Co hiện đều đang thiếu máy monitor theo dõi bệnh nhân hoặc máy thở nghiêm trọng. Bệnh viện dã chiến Củ Chi hiện chỉ có 20 máy monitor, không thấy nói có bao nhiêu máy thở, các bệnh viện điều trị Co khác đều kêu cứu thiếu máy monitor và máy thở.

Mỗi máy monitor tôi xem trên thị trường thấy có giá 69 triệu đồng, mỗi máy thở có giá 240 triệu. Vậy là một tượng đài 300 tỷ mua được 4.300 máy monitor hoặc 1.250 máy thở!

300 tỷ chỉ là tượng đài nhỏ. Tượng đài lớn lên đến 1 ngàn tỷ, thậm chí 1,5 ngàn tỷ. Như vậy 10 tượng đài nhỏ hoặc 2 tượng đài khủng có thể mua khoảng 43 ngàn máy monitor hoặc 12.500 máy thở. Đủ dùng cho cả Việt Nam trong trường hợp tình hình tương đối nghiêm trọng!

Thật ra nền kinh tế Việt Nam không đến nỗi tệ. 90 triệu dân với khoảng 60 triệu người trong độ tuổi lao động làm việc quần quật ngày đêm, các sắc thuế gom lại nếu chi tiêu tằn tiện thừa sức chi cho những lúc ngặt nghèo thế này.

Nhưng các ông thủ tướng không ông nào kêu gọi cắt giảm ngân sách cho những việc vô bổ kiểu như tượng đài! Các ông khác cũng bơ luôn không thấy ai kêu gọi giảm chi ngân sách! Đại biểu quốc hội cũng thế!

Tượng đài ơi là tượng đài, bao giờ có chủ trương ngừng xây dựng tượng đài và các khoản chi vô bổ khác cho dân nhờ?

TRẦN ĐÌNH THU

No photo description available.

NỀN DÂN CHỦ MỸ ĐANG BỊ BỨC TỬ BỞI TRUMP VÀ ĐẢNG CỘNG HÒA

Ngô Đắc Hòa

NỀN DÂN CHỦ MỸ ĐANG BỊ BỨC TỬ BỞI TRUMP VÀ ĐẢNG CỘNG HÒA

July 22, 2021

(Hoa Kỳ chẳng có chiến tranh, chẳng có quốc gia nào dù có quân đội hùng mạnh và vũ khí tối tân lại dám tấn công Hoa Kỳ cả, chẳng có đội quân khủng bố nào có đủ khả năng có thể tấn công nước Mỹ cả, nhưng nước Mỹ đang quằn quại trong những cơn đau triền miên vì cộng đồng, xã hội, người dân Mỹ chia rẽ, thù hằn, chống đối nhau, những chính trị gia CỘNG HÒA đang bóp nghẹt và chủ tâm xé nát nền dân chủ Mỹ bằng nhiều cách nhất có thể).

Từng phần một, những đoạn trích mới của những cuốn sách về sự kết thúc nhiệm kỳ tổng thống của Donald Trump đang đưa ra trước công chúng những chi tiết đầy kinh hoàng về những tháng ngày cuối cùng trước khi mãn nhiệm của Trump.

Trong cuốn sách có tựa đề: “Một mình tôi có thể làm được tất cả: Những tháng ngày cuối cùng thảm khốc của Donald J. Trump,” của Carol Loennig và Philip Rucker cho thấy các nhà lãnh đạo quân sự hàng đầu của nước Mỹ đã từng sẵn sàng ngăn chặn một cuộc đảo chính, bất kể việc Trump và các đồng minh của ông ta đã cố gắng nhiều như thế nào.

Cuốn sách này chính là một sự phơi bày về tương lai chính trị trước mắt của nước Mỹ đang trên đà tuột dốc những bản sắc căn bản và hệ thống chính trị sai đường của một đảng Cộng Hòa cực đoan như thế nào trước ảnh hưởng bởi quyền lực và cách kiếm ra tiền của Donald Trump.

Khi Trump đưa ra những lời úp mở về tham vọng chính trị của mình, chỉ với mục đích khơi gợi sự chờ đợi bởi những người cuồng Trump về một ngày trở lại trong vinh quang, chưa biết điều này có xảy ra hay không nhưng trước mắt, dựa vào sự mong đợi cho sự trở lại, thì phải cần có tiền để vận động tranh cử cho cuộc bầu cử giữa kỳ 2022 và 2024, và cứ thế, tiền là trên hết, những người cuồng Trump đã rơi vào bẫy nợ ngập đầu của Trump mà không hề biết, họ chỉ là những con cờ thí đang bị Trump lợi dụng không nương tay. Họ chính là những chiếc cầu tài chánh được kết nối dính với nhau để Trump bước đi, nhưng không hẳn là đi về phía hào quang chính trị của cái ghế Tổng Thống một lần nữa, vì Trump biết, ông ta sẽ không còn cơ hội nào cho vấn đề tái tranh cử bởi những liên quan đến nhiều thủ tục tố tụng hình sự và những tội danh hầu hết đều rộng mở con đường dẫn đến nhà tù không xa đối với Trump trong những ngày sắp tới, nên quan trọng nhất, giờ vẫn là làm sao kiếm được nhiều nhiều tiền và nhanh nhất khi còn có thể.

Thiên hướng thể hiện sự thống trị của Trump đã thể hiện rõ vào thứ Năm, khi lãnh đạo phe thiểu số tại Hạ Viện, Kevin McCarthy gặp Trump tại câu lạc bộ chơi golf ở New Jersey. McCarthy cho biết trọng tâm của cuộc họp là làm mọi cách để giành lại lưỡng viện Quốc Hội giữa nhiệm kỳ 2022.

Khi ủy ban điều tra cuộc nổi dậy ngày 6 tháng 1 của Hạ Viện Hoa Kỳ tuyên bố sẽ tổ chức phiên điều trần công khai đầu tiên vào cuối tháng này thì Kevin McCarthy vẫn chưa nêu tên các ứng cử viên của đảng Cộng Hòa vào trong ủy ban này, mặc dù nhiều người nghi ngờ rằng ông ta sẽ cố gắng đưa một số người điên cuồng ủng hộ và bảo vệ Trump vào trong ủy ban chỉ với những mục đích, làm chậm các cuộc điều tra, hướng kết qua sao cho ảnh hưởng đến đảng Cộng Hòa và Trump một cách thấp nhất có thể.

Khi Kevin McCarthy cúi đầu trước một cựu tổng thống tệ hại đã bị thất sũng chỉ sau một nhiệm kỳ, ông ta trông giống như một tên nịnh thần, khiếp sợ trước một vị vua độc tài và tàn ác, sẵn sàng thực hiện mọi mệnh lệnh của tên độc tài chỉ để mưu cầu những lợi lộc chính trị cho riêng bản thân, cả hai tên cờ gian bạc lận này đang chơi những canh bạc và biết chắc cả hai đều có lợi, bất kể sự thua thiệt đến với người khác.

Trump muốn được chú ý, sẵn sàng lặp lại và khuếch đại những lời nói dối lớn về cuộc bầu cử năm 2020 đã dẫn đến bạo lực vào ngày 6 tháng 1, bằng những lời nói cụ thể, Trump đã gọi những kẻ gây bạo loạn tại điện Capitol là “những người hòa bình”, “những người vĩ đại“.

Giống như nhiều giai thoại được ghi lại trong những cuốn sách mới nhất về nhiệm kỳ tổng thống của Trump, những bình luận thiếu trách nhiệm của một người cựu tổng thống đã xác nhận những gì tất cả chúng ta nên biết về ông ta vào lúc này.

Trump trước hết chỉ là một cỗ máy tìm kiếm sự chú ý của mọi người về bản thân ông ta, nếu sự chú ý bị giảm đi, thì Trump phải nghĩ ra bất kỳ câu chuyện hay lý do hoang đường nào miễn chúng có thể lôi kéo những thành phần ủng hộ và truyền thông xoay những ánh đèn chiếu vào bản thân Trump dù là để bươi móc, xỉa xói hay để điều tra.

Tất cả những điều này, đang có dấu hiệu trở nên tồi tệ hơn trong những tháng tới, khi những người trung thành bị lừa dối nhất của Trump đang mong chờ một sự trở lại trong vô vọng, do nhà tưởng tượng chính trị Mike Lindell tự đặt ra thời điểm không thể nào thích hợp hơn, đó là tháng 8, một dịp cúng cô hồn các đảng rằm tháng 7 để người người khắp nơi đem hoa quả, bánh trái, nhang đèn cúng vái để tiển đưa những dư âm của những lời nói dối lớn ra khỏi cuộc sống bình thường của người dân Mỹ.

Nhưng đáng buồn thay, đối với tất cả người Mỹ hiện nay, những câu chuyện buồn về một hệ thống chính trị cực đoan, đang làm xói mòn lòng tin của công chúng vào những con người đang khoác trên mình bộ áo của những nhà lập pháp gương mẫu, với trách nhiệm xây dựng và bảo vệ quyền lợi của những người dân nhưng lại đang đi ngược hướng với nền dân chủ của đất nước, đang cố gắng đưa đất nước này quay trở lại một thời kỳ Jim Crow đen tối của một tên độc tài tệ hại, tàn ác.

Lý do, nguyên nhân duy nhất dẫn đến sự khủng hoảng chính trị cho nước Mỹ ngày nay, chỉ vì sự xuất hiện của một nhân tố đặc biệt, ngàn năm có một, với một con quái vật chính trị nữa mùa đã nắm trọn linh hồn của một đảng Cộng Hòa với chủ trương bảo thủ tốt đẹp ngày nào của Abraham Linclon, của Ronald Reagan đã không còn, Trump đã biến hóa đảng này thành một đảng chính trị cực đoan, ủng hộ bạo lực, ủng hộ những lời nói dối để giành lấy quyền lợi và quyền lực.

Chẳng lẽ quốc gia có cái tên Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ đang trên đường tự diệt vong hay sao?

Hoa Kỳ chẳng có chiến tranh, chẳng có quốc gia nào dù có quân đội hùng mạnh và vũ khí tối tân lại dám tấn công Hoa Kỳ cả, chẳng có đội quân khủng bố nào có đủ khả năng có thể tấn công nước Mỹ cả, nhưng nước Mỹ đang quằn quại trong những cơn đau triền miên vì cộng đồng, xã hội, người dân Mỹ chia rẽ, thù hằn, chống đối nhau, những chính trị gia đang bóp nghẹt và chủ tâm xé nát nền dân chủ Mỹ bằng nhiều cách nhất có thể.

Để chống trả một cuộc xâm lăng hay một cuộc tấn công bởi quân thù, thì người Mỹ, chính phủ Mỹ và quân đội Mỹ thừa khả năng và tiềm lực quân sự để đánh trả và tiêu diệt những kẻ xâm lăng, dám tấn công đất nước hùng mạnh nhất thế giới này, nhưng đối với những kẻ khủng bố nội địa, nhưng nhóm Oathkeepers, Proud Boys, cùng một đảng Cộng Hòa cực đoan, sùng bái lãnh tụ, thì người Mỹ, chính phủ Mỹ và quân đội Mỹ dường như đang bị bó tay, bất lực và nhu nhược, hèn kém trước những con cáo già chính trị quỷ quái, ranh mảnh và thâm độc đang chực chờ cấu xé và huỷ hoại nền dân chủ Mỹ không chút nương tay.

Chúng ta có giữ được sự im lặng và cam chịu bị mất đi nền dân chủ lâu đời của đất nước tươi đẹp này hay không? Câu trả lời xin dành cho những người đang có quyền lực trong tay, liệu họ có đủ can đảm và nghị lực để giữ lấy những điều tốt đẹp cho người dân Mỹ, cho đất nước này hay không? Trách nhiện hoàn toàn thuộc về họ.

Cali Today News

Nữ sinh cấp hai đánh nhau: sự ‘tan rã’ về đạo đức!

 Đài Á Châu Tự Do

Vụ nhóm nữ sinh cấp hai tại Thừa Thiên- Huế đánh nhau, lột áo nhau và bị quay clip tung lên mạng một lần nữa gióng lên hồi chuông báo động về đạo đức trong xã hội. Người xem bị sốc trước hành vi lạnh lùng, nhẫn tâm của nhóm nữ sinh đánh bạn học của mình.

Phó giáo sư Hoàng Dũng, cũng là một người gốc Huế chia sẻ với RFA suy nghĩ của ông về sự việc này:

“Tôi không giật mình vì chuyện học sinh đánh nhau. Tôi giật mình vì một hành động tàn bạo như thế lại được quay lại và đưa lên mạng như một thành tích để chứng tỏ mình. Đó thật sự là điều đáng nói.

Thứ nhất, việc học trò đánh nhau có từ xưa nhưng đánh đến mức tàn bạo như bây giờ lại là câu chuyện khác. Thứ hai, chuyện đánh nhau tàn bạo nó lây lan như một thứ dịch, không có chỗ nào an toàn, kể cả Huế, là nơi có truyền thống phụ nữ thùy mị, nết na…

Điều đáng nói là đánh nhau quay phim đưa lên mạng lại trở thành mốt dù lường trước sẽ bị lên án. Nếu là học trò sẽ bị kỷ luật nhưng họ vẫn vui vẻ, sung sướng khi đăng lên. Đó là sự tan rã về đạo đức”.

Nữ sinh cấp hai đánh nhau: sự ‘tan rã’ về đạo đức!

RFA.ORG

Nữ sinh cấp hai đánh nhau: sự ‘tan rã’ về đạo đức!

Vụ nhóm nữ sinh cấp hai tại Thừa Thiên- Huế đánh nhau, lột áo nhau và

Báo nước ngoài nói gì về chúng ta?

Huỳnh Lê Bảo Trân

Báo nước ngoài nói gì về chúng ta? Đây là tin được đăng trên cả báo Nhật lẫn Anh.

Họ nói rằng anh công nhân đi ra ngoài mua bánh mì và nước uống thì bị bắt vì vi phạm chỉ thị 16. Lực lượng chức năng cho rằng bánh mỳ không phải là thực phẩm thiết yếu. Hậu quả anh bị tịch thu mọi giấy tờ.

Anh ấy xin: nếu không cho tôi đi thì xin trả cho tôi giấy tờ để tôi được trở về công trường xây dựng.

Đáp lại, lực lượng tuần tra cho rằng anh ta đã nổi loạn và ra lệnh tịch thu xe máy của anh.

Trong ảnh, 3 người công an tấn công và lôi anh công nhân khổ sở ra khỏi xe máy, công cụ duy nhất để đi kiếm sống của anh.

Bài báo kết thúc chỉ miêu tả khách quan sự việc. Còn lại để dân Nhật tự đánh giá.

Quý vị thấy sao quý vị? Riêng tôi thấy nhục nhã lắm. Bởi qua đó, người ta nhìn thấy sự độc tài của nhà cầm quyền, và lực lượng tay sai hung hăng và tàn bạo. Thậm chí, lời khẩn cầu cuối cùng của một người công nhân chăm chỉ, người lao động khốn khổ chẳng những không được đáp lại bằng sự cảm thông. Mà còn dùng cường quyền và bạo lực để hà hiếp dân chúng. ‘Đúng là một xứ sở man rợ!” Người Nhật, người Anh, Người Mỹ đều có chung một nhận xét thế đó.

Có lẽ thế giới sẽ chẳng ai nhớ tới cô hoa hậu VN xúng xính trong bộ đồ Bánh mỳ rực rỡ. Nhưng câu chuyện bánh mỳ VN sẽ lan tỏa khắp thế giới, một chiếc bánh mỳ mùa bệnh dịch, một chiếc bánh mỳ đẫm nước mắt và khổ đau của người lao động VN. Bánh Mỳ là dân VN tôi đó, tuyệt vọng và đói khát, đang rên siết trước bàn tay thép ngày càng siết chặt của những pháp lệnh vô nhân.

https://access-online.net/?p=5506…

May be an image of 2 people and text

THƯ CỦA PHÓ CHỦ TỊCH PHƯỜNG GỬI BỒ NHÍ

May be an image of 2 people

Lê Vi

THƯ CỦA PHÓ CHỦ TỊCH PHƯỜNG GỬI BỒ NHÍ

Em yêu.

Mấy bữa nay anh tức chết đi được, đành phải viết thư này cho em để đỡ tức. Anh tức cái là mặt em đẹp mà sao em ngu như heo vậy hả em ? Cái clip anh quay lúc bắt thằng công nhân đi mua bánh mì kia, anh chỉ chuyển cho một mình em coi, tính là để khoe với em rằng quyền lực của anh đối với dân là dũng mãnh, ai dè em lại tự ý đưa lên mạng xã hội, để mọi chuyện tè le ra, để cho bây giờ thân anh không khác gì một con chó ghẻ chạy long nhong trong mưa buồn tuyết lạnh.

Mưa là mưa chửi đó em à. Cả nước xúm lại chửi anh thấy thương luôn, văn hoa có, tục tĩu có. Còn tụi dân trong phường, hồi trước gặp anh là cúi đầu chào cung kính lắm, bây giờ gặp, tụi nó không chào mà cái khẩu trang còn nhúc nhích, anh biết ngay là tụi nó đang nhe răng cười chế nhạo câu nói hơi bị ngu đột xuất của anh : Bánh mì không phải là lương thực, thực phẩm.

Mà thật ra chuyện cũng không đáng gì. Nếu em đừng tung clip lên mạng thì giờ đây thằng công nhân ngu ngốc kia đã đóng phạt xong và ra về, còn anh sẽ được khen thưởng vì đạt chỉ tiêu phải phạt 20 vụ trong mỗi ca trực mà các anh lãnh đạo đã đề ra. Suốt thời gian qua lúc nào anh cũng đạt và vượt chỉ tiêu phạt. Buổi tối ngồi họp tổng kết ở cơ quan vừa ăn lẩu hải sản, mấy anh lãnh đạo khen anh hoài. Có ông còn nói nhờ có anh Thọ năng nổ trong công tác mà tụi mình tối nào cũng có độ nhậu sương sương cho sướng đời cán bộ.

Em đã thấy cái tai hại của sự câu view của em chưa ? Em câu được bao nhiêu view mà bây giờ anh bị bay chức. Các anh lãnh đạo thì làm mặt lạnh với anh và còn đang họp bàn đòi kỷ luật anh. Sáng nay mấy ảnh còn bắt anh phải đi xin lỗi cái thằng công nhân ốm nhom ốm nhách đó. Lúc anh xin lỗi, nó còn cười cười, nhìn cái bản mặt nó mà anh hận thấu trời xanh, chỉ muốn đấm ngực mà chết.

Nhưng anh không chết đâu. Anh sẽ trả thù. Quân tử 10 năm sau trả thù cũng chưa muộn. Mai mốt đây, khi anh được lên làm lãnh đạo huyện hay lãnh đạo tỉnh thì anh sẽ quay lại xử đẹp em và thằng công nhân nghèo mạt rệp kia về cái tội đã làm cho đời anh hôm nay xất bất xang bang, lại còn chịu tiếng đời mai mỉa.

Vĩnh biệt em và chúc em bớt chơi phây đi, kẻo sẽ còn nhiều thằng cán bộ khác khổ vì cái mạng xã hội nhiều chuyện của em.

Chào thân ái và quyết thắng.

Phó chủ tịch phường ký tên và đóng dấu.

Fb Loc Duong

10 Nguyên Tắc Quan Trọng Để Có Được Hạnh Phúc

10 Nguyên Tắc Quan Trọng Để Có Được Hạnh Phúc

Thời gian trôi qua rất nhanh. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc. Hãy trân trọng từng người bạn. Hãy trân trọng mọi chuyến phiêu lưu. Trước khi bạn biết được điều đó, một trong số những ngày đẹp nhất của cuộc đời bạn sẽ trôi qua.

Hạnh phúc thật sự là tất cả mọi thứ liên quan đến những điều cư ngụ trong chính trái tim của bạn: tình yêu, gia đình, tình bạn, hy vọng, lòng biết ơn, phiêu lưu, và những ước mơ.

10 Nguyên Tắc Quan Trọng Để Có Một Cuộc Sống Hạnh Phúc:

  1. Hãy sống với lòng biết ơn.

Tôi đã khám phá ra sức mạnh của lòng biết ơn khi tôi vẫn còn nghèo đói. Mỗi khi tôi cảm thấy thật tệ về hoàn cảnh của bản thân, tôi sẽ chỉ nghĩ đến việc mình thật may mắn làm sao khi mọi thứ đã không tệ hơn thế. Tôi sẽ chỉ chú tâm vào tất cả những điều tốt đẹp đang diễn ra trong chính cuộc sống của mình, thay vì tất cả những điều tồi tệ đang xảy ra. Tôi cuối cùng đã luyện cho mình có được thói quen biết ơn những đặc ân mà tôi đã được hưởng trong cuộc sống mỗi khi tôi bắt đầu nghĩ đến những điều tiêu cực. Thông thường, điều này sẽ giúp tôi thoát ra khỏi bất kỳ dòng suy nghĩ tiêu cực nào của mình và nó khiến tôi cảm thấy hạnh phúc và may mắn. Ngay lập tức, hạnh phúc đã đến với tôi ngay trong những khoảnh khắc khó khăn nhất của cuộc đời mình. Mặc dù nghèo đói, tôi đã nhận rất nhiều đặc ân như sức khỏe của tôi, việc tôi được chấp nhận vào học tại Đại học Harvard, đạo đức nghề nghiệp, những người thân yêu, những người bạn thật sự của tôi, huấn luyện võ thuật của tôi, và rất nhiều thứ khác nữa. Khi mọi thứ đang trở nên tồi tệ hơn trong cuộc sống của bạn, tâm trí của bạn rất dễ bị đắm chìm trong những điều tiêu cực (thay vì cảm thấy thật may mắn làm sao khi mọi thứ đã không tệ hơn thế). Đối với tôi, lòng biết ơn đã trở thành mạch nguồn diệu kỳ của niềm hạnh phúc trong tôi.

  1. Hãy lấp đầy cuộc sống của bạn bằng tình yêu.

Tất cả chúng ta đều có 24 giờ mỗi ngày. Đối với tôi, một trong những công thức của niềm hạnh phúc là để lắp đầy càng nhiều những giờ này với tình yêu, hãy lắp đầy nó với công việc, con người, những đam mê, hoặc thậm chí là thú cưng. Hãy yêu mà không cần sợ hãi. Mỗi ngày, tôi cố gắng hết sức để làm những điều mà tôi thích với càng nhiều giờ nhất có thể. Tôi yêu việc kinh doanh. Tôi yêu võ thuật. Tôi yêu những người thân yêu của tôi. Tôi yêu những người bạn của tôi Tôi yêu chú chó cưng của tôi. Tôi yêu thích phim. Tôi thích đọc. Tôi thích đi du lịch. Chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn sẽ thấy tôi làm tất cả những điều đó trong một năm với những người mà tôi yêu thương. Chúng ta không thể kiểm soát nhiều thứ trong cuộc sống, nhưng chúng ta có thể kiểm soát việc chúng tôi ôm ấp bao nhiêu tình yêu trong cuộc sống của chúng ta.

  1. Hãy đi tìm mục đích của bạn.

Tôi đã không tìm thấy mục đích thực sự của cuộc đời mình cho đến khi tôi 37 tuổi, khi tôi đã nghỉ hưu với tư cách là một người quản lý quỹ đầu tư toàn cầu. Mọi người mà tôi biết đều nghĩ tôi thật điên rồ chỉ để theo đuổi ước mơ võ thuật của mình. Khi bạn tìm thấy mục đích thực sự của bạn trong cuộc sống, mọi thứ bắt đầu trở nên có ý nghĩa hơn. Bạn dừng việc sống chỉ vì những ngày cuối tuần. Bạn ngừng suy nghĩ về những gì bạn sẽ làm sau giờ làm việc. Bạn ngừng cảm thấy lo lắng khi ngày cuối tuần sắp hết. Nếu bạn kiểm tra những người hạnh phúc nhất trên thế giới, không có ranh giới giả tạo nào giữa cuộc sống cá nhân của họ và cuộc sống công việc của họ. Cuộc sống chỉ là cuộc sống. Không có những ranh giới Không có những giới hạn. Miễn là tôi có thể nhớ, tôi đã luôn luôn có hai tình yêu lớn đích thật trong cuộc đời mình: võ thuật và kinh doanh. Tôi cũng thích đầu tư vào thị trường chứng khoán, nhưng nó không phải là một tình yêu lớn đích thật. Nói như vậy cũng có nghĩa là, tôi đã tìm thấy mục đích trong các tình huống khác nhau tại các thời điểm khác nhau trong cuộc đời của tôi. Khi cha mẹ tôi mất, tất cả mọi thứ trong cuộc sống (bao gồm ngôi nhà và tiền tiết kiệm của họ) và chúng tôi đã hầu như không thể sống sót, lúc đó mục đích sống của tôi là làm cho gia đình tôi thoát khỏi cảnh đói nghèo. Khi cha tôi cuối cùng cũng từ bỏ chúng tôi, mục đích sống của tôi là để chăm sóc mẹ và em trai của tôi để tương lai của họ sẽ được đảm bảo. Hôm nay, tôi có một nhiệm vụ cá nhân rất rõ ràng cho cuộc sống của mình và nó là một nhiệm vụ đã kích thích tâm hồn của tôi. Nhiệm vụ mà tôi muốn làm cho cuộc đời mình là giải phóng sự cao thượng trong lòng tất cả mọi người thông qua sức mạnh của võ thuật cũng như làm giảm bớt sự bất bình đẳng về thu nhập, giới tính, chủng tộc, và giáo dục trên toàn thế giới. Ở sâu trong tâm hồn tôi, tôi biết rằng tôi có mặt trên đời này là để thực hiện nhiệm vụ này. Võ thuật đã làm thay đổi cuộcđời tôi và đưa tôi thoát khỏi cảnh đói nghèo. Võ thuật dã giúp tôi đạt được những giấc mơ của cuộc đời tôi. Và tôi biết rằng nó có thể giải phóng sự cao thượng trong lòng tất cả mọi người.

  1. Dừng việc so sánh bản thân với người khác.

Khi tôi còn trẻ hơn nhiều, tôi sẽ thường so sánh mức độ thành công của tôi với bạn bè của tôi, với những người tôi biết, hoặc thậm chí với những anh hùng của tôi và những hình mẫu tiêu biểu trong cuộc sống. Hôm nay, tôi cảm thấy thật xấu hổ khi phải thừa nhận điều này, nhưng nó là sự thật. Tôi so sánh những việc như tôi đã làm được bao nhiêu tiền, tôi đã hạnh phúc như thế nào, tài sản của tôi có bao nhiêu, công việc của tôi có uy tín như thế nào, tôi đã phát triển nhanh như thế nào, và cả những thứ khác nữa. Tôi sẽ cho bạn biết rằng nó chẳng mang lại cho tôi thứ gì, ngoại trừ đau khổ. Bạn thấy đấy, tôi đã học được rằng những gì người khác đang làm trong cuộc sống hoàn toàn CHẲNG LIÊN CAN gì đến hạnh phúc của BẠN. Hạnh phúc thật sự đến từ sự giải phóng sự cao thượng đích thực của bạn bằng cách làm những điều mà bạn yêu thích với những người mà bạn yêu thương. Điều đó đang ngày càng phát triển thành phiên bản tốt nhất của chính bạn. Mỗi người đều có một số phận khác nhau. Chúng ta đều đang đí trên những con đường khác nhau. Chúng ta đều có những năng khiếu độc đáo, những tài năng, và những cơ hội. Và tất cả chúng ta đang một mình tiến bước trong cuộc tìm kiếm những chân lý của chúng ta. Hạnh phúc bắt nguồn từ việc sống một cuộc đời chân thật có thể thực sự kích thích tâm hồn của bạn. Còn mọi thứ khác đều là vô nghĩa. Hạnh phúc không thể được đo bằng các tài khoản ngân hàng, những căn nhà lớn, hay những chiếc xe hơi yêu thích. Hạnh phúc nằm ở bên trong chứ không phải bên ngoài. Hãy theo đuổi sự cao thượng của chính bạn. Hãy sống theo cách của bạn

  1. Hãy rèn luyện thói quen tha thứ mỗi ngày.

Khi tôi già đi, tôi nhận ra rằng sự bình yên trong nội tâm là một trong những kho báu lớn nhất của cuộc đời. Đối với tôi, sự tha thứ là thuốc trường sinh bất lão của tâm hồn. Hãy tha thứ cho chính bạn. Hãy tha thứ cho những người khác. Không ai là hoàn hảo cả. Tất cả chúng ta đều phạm sai lầm. Tất cả chúng ta đều ngã xuống. Tất cả đều sẽ thất bại. Hãy tha thứ. Hãy mạnh mẽ để tha thứ. Chỉ có kẻ yếu mới không thể tha thứ. Trớ trêu thay, khi chúng ta mang những năng lượng tiêu cực trong trái tim của chúng ta cho người khác, chúng ta không bao giờ có thể hoàn toàn được hạnh phúc. Hãy tha thứ cho tất cả những ai đã làm điều sai trái với bạn. Hãy tha thứ cho tất cả những điều đã làm bạn đau khổ. Hãy buông bỏ tất cả những cảm xúc tiêu cực này. Hãy nắm giữ những bài học và hãy nhìn về phía tương lai với niềm hy vọng

  1. Hãy trò chuyện với những người hạnh phúc.

Nghe có vẻ khắc nghiệt, nhưng tôi nhanh chóng loại bỏ những người tiêu cực ra khỏi cuộc sống của tôi. Tất cả chúng tôi đều quen biết những người hay phàn nàn về việc họ không may mắn như thế nào, về việc họ đã bị đối xử tệ bạc bởi một ai đó ra làm sao, về việc thế giới này thật không công bằng như thế nào, hay về việc cuộc sống của họ khủng khiếp như thế nào. Tôi xin lỗi, nhưng tôi không có chút đồng cảm nào với những người tiêu cực. Những người tiêu cực luôn tìm cách đổ lỗi những vấn đề của họ cho người khác. Và 99% thời gian, họ chính là vấn đề tồi tệ nhất của RIÊNG họ và là nguyên nhân trực tiếp gây ra các vấn đề của họ. Những người tiêu cực không liên quan đến những mối quan hệ của tôi và họ chắc chắn cũng không liên quan đến cuộc đời tôi. Cuộc sống quá ngắn ngủi cho những người tiêu cực khi họ có thể dẫn đến cho tôi những rắc rối. Tôi tin vào Luật Hấp Dẫn. Nếu bạn cho phép người tiêu cực đi vào cuộc sống của bạn, bạn sẽ trở nên tiêu cực và thu hút nhiều người tiêu cực hơn vào cuộc sống của bạn. Điều này cũng chính xác ở mặt đối lập: Hãy nói chuyện với những người hạnh phúc – những người đã sống với lòng biết ơn và bạn sẽ thấy rằng cuộc sống của bạn cũng sẽ hạnh phúc hơn. Khi bạn đang hạnh phúc, bạn sẽ thu hút những người hạnh phúc khác. Hạnh phúc sẽ sinh ra hạnh phúc. Tích cực sẽ sinh ra tích cực.

  1. Không bao giờ đánh mất đứa con tâm hồn của bạn.

Khi còn là những đứa trẻ, chúng ta có đầy đủ tình yêu, sự ngây thơ, sự tự hỏi, những giấc mơ, lòng tốt, và những khả năng. Không có gì là không thể với những đứa trẻ, và không ai trong chúng đều ác cả. Tuy nhiên, bằng cách nào đó khi chúng ta trở thành người lớn, chúng ta mất đi điều kỳ diệu đó. Những bạn thân và gia đình của tôi sẽ cho bạn biết rằng tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.  Một thời gian dài trước đây, tôi đã thực hiện một quyết định sáng suốt là không bao giờ để cho những vấn đề và khủng hoảng của cuộc sống làm thay đổi tôi hay đứa con tâm hồn của tôi. Tôi yêu những trò đùa nghịch. Tôi ưa thích mạo hiểm. Tôi yêu những giấc mơ. Tôi tin vào cái thiện của con người. Tôi tin rằng không có chuyện gì là không thể cả. Để chắc chắn, tôi đã có nhiều hơn về những điều không may mắn, những người xấu xa, nỗi bất hạnh, và thất bại. Tuy nhiên, tôi chọn cách để bảo vệ đứa trẻ tâm hồn của tôi và sống hết sức tự do đến mức có thể. Thật đáng buồn nếu tất cả chúng ta đều để cho những điều tệ hại và những người xấu trong đời sống tiêu diệt đứa con tâm hồn chúng ta và niềm tin vào cái thiện của thế giới này. Cuộc đời rất đẹp.

  1. Đừng theo đuổi vật chất.

Đối với hầu hết mọi người, điều này nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng tôi có rất ít của cải vật chất trong cuộc đời mình. Chỉ duy nhất một chiếc đồng hồ mà tôi đã mua trong thập kỷ qua hoặc lâu hơn, đó là một chiếc đồng hồ G-Shock đơn điệu. Tôi chỉ sở hữu duy nhất một chiếc xe hơi vì nó là tất cả những gì mà tôi cần; nó chở tôi đi từ A đến B. Nếu tôi muốn mua mười chiếc Ferraris hay Lamborghini vào ngày mai, tôi cũng có thể làm như vậy. Tuy nhiên, tôi biết rằng điều đó sẽ không mang lại cho TÔI hạnh phúc thật sự. (Rõ ràng rằng, chẳng có gì sai khi sở hữu một chiếc xe thể thao nếu bạn thích nó và nó là niềm đam mê của bạn). Tôi chỉ biết rằng những thứ đó sẽ không mang lại cho tôi hạnh phúc. Bạn thấy đấy, khi tôi còn nghèo, tôi đã học được sự khác biệt giữa hạnh phúc và niềm vui. Hạnh phúc là sự mãn nguyện nội tâm thực sự và là sự yên bình về tinh thần. Niềm vui chỉ là một thứ thoáng qua và đầy trống rỗng. Khi bạn mua một món đồ chơi mới, nó mang đến cho bạn niềm vui trong một vài ngày cho đến khi bạn cần đồ chơi mới tiếp theo. Nó là một chu kỳ vô tận của việc theo đuổi những thứ phù du. Tôi thích để dành tiền cho những trải nghiệm với những người thân yêu của tôi. Những kỷ niệm sẽ mãi luôn trường tồn.

  1. Hãy làm điều tốt.

Hãy cho nhiều hơn nhận. Tôi tin vào việc làm việc thiện trong thế giới. này Khi chúng ta làm việc tốt, nó sẽ lấp đầy trái tim của chúng ta với niềm hạnh phúc. Mọi người thường hỏi tôi tại sao tôi dành rất nhiều thời gian, tiền bạc và nguồn lực của tôi cho các tổ chức từ thiện khác nhau. Câu trả lời ngắn gọn là tôi đã không quên quá khứ của mình. Những ngày của tôi trong cảnh nghèo đói và xem gia đình tôi phải chịu đựng sau khi cha tôi bỏ rơi chúng tôi sẽ mãi mãi không thể xóa nhòa được trong tâm hồn tôi. Tôi hoàn toàn nhận thức được rằng cuộc sống của tôi có thể trở nên rất khác biệt nếu tôi đã không có một người mẹ luôn tin tưởng vào tôi và nếu tôi không có sức mạnh của võ thuật để giúp tôi vượt qua những nghịch cảnh trong cuộc sống. Mẹ tôi đã cho tôi tình yêu, hy vọng và niềm tin khi tôi chẳng có gì. Võ thuật đã cho tôi một tinh thần của chiến binh, lòng dũng cảm, và đạo đức nghề nghiệp khi tôi chẳng có gì. Trong đường đời ngắn ngủi này, tôi muốn làm điều tương tự cho những người cần nó nhất. Đây là vòng tuần hoàn của cuộc sống mà giáo viên Muay Thái của tôi, Kru Yodtong Senanan, đã dạy cho tôi một thời gian dài trước đây. Và theo lời của một trong những ca sĩ yêu thích của tôi, Bob Marley đã nói: “Trong tương lai tuyệt vời này, bạn không thể quên đi quá khứ của mình.” 

  1. Sống trọn từng khoảnh khắc.

Thật khó để làm điều này, nhưng tôi đã cố gắng hết sức mình để sống trọn từng khoảnh khắc, để thưởng thức từng giây phút của cuộc đời. Khi tôi dành được chức quán quân trong một sự kiện lần thứ nhất tại Bangkok hồi đầu năm nay, tôi nhớ rằng tôi đang đứng một mình trong một lúc, nhìn lên trong sự kinh ngạc tại sân vận động, và suy nghĩ rằng thật may mắn làm sao khi tôi đã nhận được rất nhiều tình yêu và sự ủng hộ. Tôi đánh mất chính mình trong khoảnh khắc đó. Tôi đã ở trong trạng thái hạnh phúc bởi vì tôi đã sống với giấc mơ của tôi; trong khoảnh khắc đó, tôi đã chẳng hề nghĩ đến những lo lắng và các vấn đề trong cuộc sống của tôi. Đối với tôi, buổi tối ấn tượng hơn bởi một bà mẹ đơn thân cùng với hai cô con gái nhỏ của bà vội chạy về phía tôi để có thể chụp hình với tôi. Người mẹ nói trong nước mắt về việc câu chuyện về cuộc sống của tôi đã tạo cảm hứng cho tất cả họ như thế nào, từ việc làm việc chăm chỉ để có một cuộc sống tốt hơn. Họ chưa bao giờ nghe nói về MMA, nhưng họ đến sự kiện này bởi vì họ muốn gặp tôi. Tôi hầy như không bao giờ khóc, nhưng lúc đó tôi đã khóc. Cuộc sống có thể đầy ấp những nỗi đau khổ, nhưng nó cũng tràn đầy những điều đẹp đẽ và tình yêu. Tôi không muốn bỏ lỡ những khoảnh khắc như vậy trong cuộc sống.

Đối với tôi, hạnh phúc không phải là một đích đến. Nó không phải là một thứ nào đó để tôi theo đuổi. Đừng chờ đợi để có hạnh phúc. Đừng dành dụm tiền cho hạnh phúc. Đừng theo đuổi hạnh phúc. Hạnh phúc là một sự lựa chọn để nhìn thấy những điều đẹp đẽ mỗi ngày. Hạnh phúc là một lễ kỷ niệm ý thức về món quà quý giá của cuộc sống và tất cả những đặc ân mà bạn được hưởng. Hạnh phúc là một cuộc hành trình.

Xin lưu ý rằng Danh sách Hạnh phúc của tôi trên đây không có nghĩa là một danh sách đầy đủ. Tôi chắc chắn rằng một số người sẽ không đồng ý với các mục khác nhau của danh sách này. Tôi không phải là một chuyên gia về hạnh phúc; danh sách này chỉ đơn giản là một bộ sưu tập những kinh nghiệm cá nhân của tôi và suy tư của tôi về cuộc sống. Hạnh phúc là một điều cá nhân, nhưng tôi hy vọng rằng bạn có thể học một số bài học và áp dụng chúng vào cuộc sống và hạnh phúc của bạn. Cuối cùng, tôi chỉ đơn giản muốn có nhiều ngày hạnh phúc hơn là những ngày buồn.

 ———-

Tác giả: Chatri Sityodtong

Link bài gốc: 10 Essential Rules For A Happy Life

Dịch giả: Lê Thị Diễm Trang – ToMo – Learn Something New 

(*) Bản quyền bài dịch thuộc về ToMo. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn là “Dịch Giả: Lê Thị Diễm Trang – Nguồn: ToMo – Learn Something New. Các bài viết trích nguồn không đầy đủ, ví dụ: “Theo ToMo” hoặc khác đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

(**) Follow Facebook ToMo – Learn Something New để đọc các bài dịch khác và cập nhật thông tin bổ ích hằng ngày.

(***) Trở thành Tình nguyện viên, Thực tập sinh Part-time tại ToMo để rèn luyện ngoại ngữ và đóng góp tri thức cho cộng đồng tại: https://bit.ly/ToMo-hiring.

Nguồn: https://ybox.vn/gia-vi/tomo-10-nguyen-tac-quan-trong-de-co-duoc-hanh-phuc-60e1e825cce7e663dfea3211

Hình Như Là Định Mệnh…

Van Pham

TRUYỆN NGẮN – Phạm Ngọc

Hình Như Là Định Mệnh…

Tôi không tin ở tử vi bói toán. Nhưng mười mấy năm sống với mấy ông thần nửa người nửa ngợm bên nhà, tôi cũng như đa số bạn bè khác, không có gì bám víu để tin tưởng là sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn, nên cứ nghe chỗ nào có ông bà thầy bói nào hay là đến xem. Để biết số mình có được một sự đổi đời nào không?

Qua Mỹ, mấy năm đầu tiên, năm nào tôi cũng đợi đến gần Tết móc túi đem “cúng” hai chục đô la cho mấy ông bà thầy bói để mua một cuốn lịch tử vi. Mua riết hai, ba năm gì đó, thấy mấy sư phụ đoán mò trật lất 100%, hình như năm nào cũng đổi lời bàn từ con giáp nầy sang con giáp khác, sau khi kê khai ra hàng loạt những sao, hạp và không hạp với tuổi mình trong năm đó! Đố ai nhớ hết và biết được mấy sư phụ muốn nói gì với những sao như vậy? Ít khi mấy ổng nói con giáp nào thật xấu, thật xui. Con giáp nào cũng có cái xui cũng có điều hên! Nói theo kiểu “bù trất” ấy mà! Nên tôi “nghỉ chơi”, không thèm mua lịch bói toán tử vi nữa!

Đúng là bói ra ma, quét nhà ra rác như các cụ ta ngày xưa thường nói! Nhưng tôi vẫn nghĩ rằng phải chăng có một định mênh đang ở đâu đó quanh chúng ta và có dịp là bủa vây và cột chặt đời chúng ta lại với nhau, cho dù chúng ta muốn hay không muốn? Phải chăng mỗi một người chúng ta đều có một phần số, không ai tranh dành số phần của ai được cả? Câu chuyện sau đây của gia đình người bạn thân chúng tôi đã chứng minh điều nầy. Vì chuyện thật mà nghe cứ như là tiểu thuyết.

Khi tôi xin phép anh chị được ghi lại nguyên văn câu chuyện, chị nói: “Thôi mà, mấy anh chị có thương tụi nầy thì nghe xong rồi bỏ qua đi. Coi như là “mua vui cũng đưọc một vài trống canh” thôi! Viết ra nhiều người lại tưởng mình biện bạch cho cái nầy cái nọ, nói là tụi mình qua đến đây rồi mà còn mê tin dị đoan! Và lại còn nghĩ tụi mình đề cao tử vi bói toán, quảng cáo cho ông thầy nào nữa thì khổ! Mấy Cha mà biết mình lại còn phải đi xưng tội nữa đó!”.

Nhưng người viết bài nầy đành xin lỗi anh chị vậy, vì câu chuyện anh chị lạ quá.

Sau đây là câu chuyện chị Phương đã kể:

“Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo nên phải vừa đi học vừa bán bánh cam và thuốc lá nuôi mấy đứa em. Mẹ mất sớm, bố tôi lại là sĩ quan vừa đi tù về, nên không có công ăn việc làm. Thế là bố dọn một tủ thuốc lá, tôi ngồi kế bên, vừa học bài vừa bán phụ bố, vừa ghi sổ mấy người cùng xóm mua thuốc lá thiếu! Ban ngày đi học ở Gia Long (sau 1975 đổi thành Trường Nguyễn thị Minh Khai), vừa đi học vừa đem mấy bịch me hay cóc, ổi vào lén bán cho mấy đứa bạn thân cùng lớp con nhà khá giả muốn giúp đở tôi. Chiều về, sau khi mấy cha con ăn uống xong, tôi lại phụ dọn tủ thuốc ra đầu đường Cao Thắng gần nhà để vừa học bài dưới ánh đèn đường vừa phụ bán thuốc lá. Thi tốt nghiệp cấp ba xong tôi nộp đơn hai, ba trường Đại Học với ước mơ là sẽ đi xa hơn để có thể giúp gia đình nhiều hơn.

Đại học nào cũng từ chối vì lý do… lý lịch tôi xấu quá! Bố là sĩ quan ngụy, lại xuất thân từ trường Cây Mai nữa! Tôi không nản chí, tiếp tục nộp đơn vào các trường cao đẳng, ít ra thì vấn đề xét lý lịch ở các trường nầy cũng nhẹ hơn. Tôi được nhận vào học Cao Đẳng Sư Phạm. Lúc vào phòng tổ chức trường Sư Phạm hỏi khi học xong thì sẽ được dạy ở đâu thì họ trả lời sẽ được “điều” lên dạy ở các vùng sâu vùng xa với đầy đủ lương bổng (mấy chục đồng một tháng!) và mười mấy kí gạo tiêu chuẩn.

Bố tôi nói: “Con là con gái mà lên mấy chỗ đó thì chỉ có nước nộp mạng, trước hết là cho muỗi mòng sốt rét, sau là cho mấy thằng bộ đội răng nanh mã tấu!” Tôi năn nỉ xin bố cho đi học, vì như thế mới có mười mấy kí gạo để nuôi gia đình bảy người và được thêm mấy chục đồng để phụ vào đi chợ! Nhưng Bố tôi nhất định không chịu.

Tôi lại nộp đơn thi nữa, và chuyển qua học Trung Cấp Ngân Hàng. Tốt nghiệp xong, họ bảo tôi lên môt ngân hàng ở Thủ Đức để trình diện. Tôi mượn bố chiếc xe đạp cà rịch cà tàng mà bố vẫn đi mua thuốc lá sĩ về bán để đạp lên Thủ Đức. Đi từ sáng sớm, đạp mấy chục cây số đường trường, ngược gió và bụi mù trời, tôi vừa đạp vừa khóc. “Chúa ơi sao con khổ quá thế này?”

Đến nơi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, thở không ra hơi, tôi vừa mới leo lên tầng thứ 10 của toà nhà gặp họ thì họ bảo đã tuyển đầy đủ nhân viên, nói tôi về Ngân Hàng Nhà Bè, có thể ở đó đang cần người. Đến Nhà Bè họ lại nói đã đủ người, nên đi tìm chỗ khác. Ngân Hàng cuối cùng nhận tôi vào làm là Ngân Hàng Quận 5 sau khi đạp chiếc xe cà khổ đi khắp các chi nhánh trong mấy tháng trời để xin việc. Tôi làm ở đó, được tất cả mọi người thương mến, có lẽ do tính cần cù chăm chỉ và ít nói của tôi.

Kế bên nhà tôi ở lúc đó có chị Bích người Đà Nẵng vào mua một căn nhà nhỏ trong cư xá Đô Thành để các cháu của chị ngoài Trung vào Sài gòn học Đại Học có nơi cư ngụ. Chị Bích rất thương tôi và hay kêu tôi cùng hai cô bạn nữa, qua nhà ăn uống mỗi khi chi bán được món hàng gì đó có lời kha khá. Tụi tôi thường chọc phá chị, nói:” Hôm nay chi Bích mình dzô mánh rồi nhen !”

Năm 1990 có gia đình người thân của chị ở Đà Nẵng vào chuẩn bị phỏng vấn đi Mỹ theo diện đoàn tụ. Tuần nào chị cũng kéo tụi tôi qua nhà ăn uống “để đến khi qua Mỹ rồi tụi nó sẽ không quên chị em mình bên nầy được”.

Lúc đó thật tình tôi cũng chẳng quan tâm đến vần đề đi Mỹ của vợ chồng anh Phan và hai cháu. Lúc gặp mặt ăn uống chung, tôi chỉ nói chuyện với vợ anh, chị Bích và hai cô bạn. Trước ngày gia đình anh Phan lên máy bay, chị Bích nhắn với chúng tôi: “Ngày mai mấy đứa xin nghĩ buổi sáng để ra phi trường Tân Sơn Nhất đưa vợ chồng con cái thằng Phan đi Mỹ nghe chưa? ” Tôi từ chối vì không thể nào xin nghỉ ở Ngân Hàng được vì đang mùa cao điểm của mấy tổ hợp đem tiền đến trả nợ. Chị Bích có vẽ giận: “ Mi mà không đi là tau từ mi luôn đó nghe chưa Phương?” Tôi nghe nói hoảng hồn, vì chưa bao giờ chị gọi tôi bằng mi cả! Phải biết là chị đang giận ghê gớm lắm.

Sáng hôm sau tôi đành phải năn nỉ mấy bà xếp ở ngân hàng xin nghĩ buổi sáng để tiễn gia đình một người bạn đi Mỹ. Giống những cuộc đưa tiễn khác, cũng có chụp hình, có chia tay bịn rịn… Tôi đứng nói chuyện với vợ con anh Phan cho đến lúc gia đình họ bước vào phòng cách ly để lên phi cơ.

Những năm tháng sau đó, thỉnh thoảng chị Bích có gọi tôi và mấy cô bạn qua nhà nhận mấy món quà nho nhỏ từ Mỹ gửi về. Liên lạc giữa chúng tôi chỉ có thế. Mười năm sau, tôi được tin chị Phan bị bệnh nan y, đã vô phương cứu chữa. Chị Bích gọi chúng tôi đến nhà và nói: “Tội nghiệp thằng Phan, mới qua Mỹ chưa được bao lâu…” Ngày được tin chị Phan qua đời, chị em chúng tôi có gọi phone qua chia buồn. Anh chỉ nói cám ơn rồi khóc.

Vài năm sau đến lượt hai cô bạn của tôi cũng được gia đình bảo lãnh. Cô bạn ở Cali, một hôm đi chợ tình cờ gặp anh Phan và hai đứa con. Mừng quá trước cuộc gặp gở bất ngờ, anh Phan mời cô bạn tôi về apartment của 3 cha con nói chuyên cho vui rồi sau đó cùng đi ăn. Trong câu chuyện rôm rả, cô bạn tôi bỗng hỏi: “Anh Phan còn nhớ nhỏ Phương, bạn cùng nhóm của tụi em mà anh đã gặp tại nhà chị Bích không? Bây giờ chỉ còn một mình nó ở lại Sàigòn. Em sẽ đưa địa chỉ nhà và email của nó để khi nào rãnh anh liên lạc với nó nói chuyên cho vui.”

Một hôm đi làm về tôi mở computer ra thấy một địa chỉ email lạ không biết là ai. Tôi đọc: “Một cô bạn của cô Phương vừa cho tôi địa chỉ email nầy nên liên lạc thử. Nếu đúng, và nếu không có gì trở ngại, xin cô Phương liên lạc với tôi cho vui. Tôi vẫn còn nhớ những lần họp mặt ăn uống tại nhà chị Bích, chị họ của tôi. Bà xã tôi mất cách đây ba năm, hai đứa con tôi, một đứa đã lên Đại Học, còn cô con gái đang học lớp 10. Từ hồi qua Mỹ đến giờ tôi làm đủ thứ nghề nhưng chẳng có nghề nào liên can đến chữ nghĩa cả! Bây giờ tôi đang vừa làm thợ, vừa đi học lại ở một trường Đại Học Cộng Đồng gần nhà. Học để đỡ buồn thôi, và để khỏi quên chữ nghĩa !”

Thế là chúng tôi liên lạc lại với nhau. Cho đến một hôm tôi gần như lặng người đi khi đọc những giòng chữ của anh: “ Cuộc sống bên nầy khó quá cho một người đàn ông góa vợ. Đi làm về lủi thủi một mình, lo cơm nước cho ba cha con ăn, tôi như muốn điên lên. Nếu Phương không cho là tôi quá già so với Phương và con cái đã quá lớn thì mong Phương chấp thuận cho tôi được bảo lãnh Phương qua Mỹ với cha con tôi để giúp tôi quán xuyến gia đình”

Cả tuần lể sau đó tôi không biết phải trả lời email cho anh như thế nào. Vào ngân hàng, tôi như người mất hồn. Một chị bạn, cũng là xếp lớn của tôi, hỏi lý do, và sau khi nghe tôi kể chuyện, nói: “Tau thấy mi cũng tội nghiệp. Mười mấy năm nay đi làm chỉ biết lo cho Bố và mấy đứa em của mi học Đại Học. Bây giờ Bố đã mất, mấy đứa em cũng đã học xong, có công ăn việc làm rồi thì mi cũng phải lo cho thân mi nữa chớ? Đâu, mai mốt mi đưa hình thằng chả tau coi xem sao! Có xứng với mi không? Rồi tụi tau sẽ cho mi ý kiến. Nhưng tau nói thật, và chỉ nói riêng với mi thôi nghe chưa? Mấy ổng mà biết được là tau bay chức đó! Mi cũng nên tìm đường đi qua đó cho rồi. Ở đây suốt đời mi cũng chỉ lên được cùng lắm là chức phó phòng thôi. Mi biết tại sao rồi đó.”

Tháng sau, tôi lại nhận được email cho biết là anh sẽ về thăm tôi trong dịp Tết. Tôi tá hỏa tam tinh, vì chưa kịp chuẩn bị tinh thần gì cả. Khi không từ chỗ hai người chẳng có liên hệ tình cảm gì bỗng nhiên đòi về thăm nhau! Và còn muốn tính chuyện xa hơn nữa!

Anh cho tôi biết ngày giờ anh đến phi trường và dặn tôi ra đón.

Cũng may là phi cơ đáp xuống phi trường vào buổi tối nên mặt mày tôi lúc đó chắc cũng không đến nổi nhợt nhạt lo sợ và khó coi cho lắm! Anh vẫn như ngày nào lúc chúng tôi đưa tiễn anh cùng gia đình ra đi. Chỉ hơi ốm, phong trần và buồn hơn. Anh lầm lũi đẩy hành lý ra cửa, đưa mắt tìm tôi. Tôi cũng định bụng là để xem “ người ta” có còn nhìn ra tôi sau hơn mười năm xa cách không mà “dám cả gan” đòi bảo lảnh tôi qua Mỹ lo cho anh và hai con?

Đi qua chỗ tôi đứng không thấy anh dừng lại, tôi thấy vừa buồn cười vừa giận. Vậy mà cũng đòi về thăm người ta! Tôi định quay đi thì nghe tiếng gọi sau lưng: “Phương, Phương! Anh đây cơ mà! Em tìm ở đâu vậy?” Lên taxi đưa anh về khách sạn mà tôi đã đặt chỗ trước xong, tôi đưa anh đi ăn ớ một quán nhỏ gần nơi anh ở rồi về nhà.

Hai tuần lễ đầu tiên anh ở Sài gòn, tôi vẫn đi làm bình thường vì thời điểm đó gần Tết không thể nào xin nghĩ được. Chỉ sau Tết tôi mới xin nghỉ hai tuần để đưa anh đi chơi đây đó. Chúng tôi chụp rất nhiều hình ảnh: “Để làm bằng chứng cho em sau nầy khi đi phỏng vấn. Anh còn về một lần nữa, có lẽ trong dịp Hè”

“Ông này tham ghê vậy đó. Chưa xong Tết đã lo đến Hè. Bộ không sợ chị ở trên đó buồn hay sao mà gấp rút dữ vậy ông anh ?”

Tháng 7 năm đó anh lại về một lần nữa, và đòi tôi đưa vào ngân hàng “để chào bạn bè và mấy xếp của em”. Sau nầy anh mới tiết lộ cho tôi biết là anh muốn vào để xem có ai đó “đổ lệ khi sắp đưa em sang sông qua Mỹ không?”

Sau chuyến về thăm tôi lần thứ hai đó, anh đem tất cả giấy tờ của tôi qua Mỹ để bắt đầu làm thủ tục bảo lãnh. Tôi vẫn nhẩn nha đi làm, vì cứ tưởng rằng sẽ lâu lắm, ít ra phải hai, ba năm! Nhưng chưa đầy một năm sau, tôi đã được gọi đi bổ túc hồ sơ, giấy tờ xin nghỉ việc và chờ đợi ngày được phỏng vấn. Lần nầy tôi như con lật đật, chạy hết chỗ nầy qua chỗ khác, từ văn phòng nầy đến văn phòng khác.

Ngày phỏng vấn, tôi kéo theo cả một vali nhỏ đầy hồ sơ, hình ảnh, giấy tờ. Trước tôi đã có gần cả chục người bị bác hồ sơ đang đứng xớ rớ trong phòng, mặt mày buồn xo. Tôi hoảng quá, đọc kinh thầm trong miệng để lấy lại bình tĩnh. Nhân viên phỏng vấn hỏi đủ điều về sự quen biết giữa hai chúng tôi và về gia đình anh.

Lúc đưa tấm hình chụp tôi đang nói chuyện với chị Phan và cô con gái, họ hỏi đây là ai? Tôi chỉ từng người một và trả lời rành rọt. Câu tiếp theo, nhân viên di trú hỏi “Cô còn nhớ ở thời điểm cô đưa gia đình nầy đi vào lúc tháng mấy không? Buổi sáng hay chiều, tối?” Tôi đáp đó là vào buổi trưa khoảng cuối tháng 5.

Sau đó họ hỏi thêm về công viêc làm của anh và của con cái anh bên Mỹ. Thời gian phỏng vấn kéo dài như vô tận! Mồ hôi tôi chảy ròng ròng trên trán và trên mặt! Tôi than thầm: “Chúa ơi, sao đi Mỹ khổ quá vầy nè?”

Cuối cùng rồi cũng xong! Nhân viên di trú bắt tay tôi, chúc mừng tôi đã đậu phỏng vấn. Họ còn dặn tôi về xúc tiến những công việc còn lại trước khi đi nhận Visa và mua vé máy bay. Tôi mừng quá, đưa tay làm dấu Thánh Giá cảm tạ Chúa rồi chào cám ơn nhân viên di trú. Tôi kéo chiếc va li nhỏ chạy như bay ra khỏi Tòa Lãnh Sự.

Lại mất thêm một tháng nữa để đi mua vé, vào Ngân Hàng xin giấy nghỉ việc để xuất cảnh. Hôm lên máy bay qua Mỹ, tôi chỉ còn cân nặng có 37 kg!

Nhưng đoạn trường vẫn chưa hết!

Gần hai chục tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, thêm mấy tiếng quá cảnh ở Hồng Kông, tôi muốn ngất xỉu vì trên phi cơ tôi không ăn uống gì được cả! Bước xuống phi trường Los Angeles, kéo hành lý đi qua cưả khẩu để làm thủ tục nhập cảnh, một nhân viên di trú người Mỹ hỏi tôi bằng tiếng Việt: “Bà có biết bà qua đây theo diện gì không ?” Tôi tưởng là mình đang bị lùng bùng lổ tai nghe không rõ ông ta hỏi cái gì, nên hỏi lại: “Pardon?” Ông ta cười cười và lặp lại câu hỏi bằng tiếng Việt.

Tôi lại than thầm:” Trời đất! Mỹ mà nói tiếng Việt giỏi như thế nầy làm tui chuẩn bị trả lời bằng tiếng Anh cùng với động từ “tu quơ” chớ!” Tôi nói: “Thưa ông, tôi biết. Tôi qua đây theo diện Fiancée”. Nhân viên di trú tiếp: “Vậy trong vòng 90 ngày bà phải nói với ông tiến hành làm thủ tục kết hôn tại một tòa án hôn phối của Mỹ. Nếu không bà sẽ bị trục xuất về nguyên quán. Chúc bà may mắn trên đất Mỹ.”

Cung cách ăn nói quá lịch sự, cách tiếp xúc và cư xử với những người vừa nhập cư như tôi, kèm theo nụ cười luôn nở trên môi của các nhân viên Sở Di Trú từ Tòa Lãnh Sự ở Sàigòn cũng như tại phi trường Los Angeles đã để lại trong lòng tất cả chúng ta, những người di dân Việt Nam và các di dân khác một ấn tượng đẹp đẽ khó quên.

Nếu không có những buổi ăn uống tiễn đưa tại nhà chị Bích, nếu không có mặt tôi hôm đưa tiễn gia đình anh chị và hai cháu tại phi trường Tân Sơn Nhất vào buổi trưa cuối tháng 5 năm đó thì sẽ không có tấm hình tôi nói chuyện với chị Phan và cô con gái. Tấm hình mà nhân viên di trú đã căn cứ vào đó hỏi tôi lúc phỏng vấn, tôi cũng không biết là ai trong gia đình anh đã chụp và đã gửi cho anh từ khi nào để anh còn nhớ kèm vào hồ sơ xin bảo lãnh.

Và nếu anh Phan đi chợ không gặp cô bạn của tôi thì anh sẽ không có địa chỉ tôi để liên lạc email. Rồi cũng đã quên luôn tôi chứ đừng nói gì đến chuyện bảo lãnh.!

Những buổi ăn do chị Bích đãi, buổi tiễn đưa tại phi trường, buổi gặp gỡ thật tình cờ trước chợ giữa anh Phan và bạn tôi,và tấm hình đưa tiễn, tất cả đúng là những mắc xích đan vào nhau như một sự an bài của số mệnh để đưa tôi qua Mỹ, cột chặt đời anh Phan và tôi để tôi lo cho anh và hai cháu thay chị Phan!

Và hình như cũng đã có một sự sắp xếp nào đó của Ơn Trên để cho tôi được qua Mỹ chữa căn bệnh phụ khoa hiểm nghèo mà tôi đã vướng phải từ những năm tháng sống nghèo khổ và thiếu thốn cùng cực tại quê nhà.

Nếu không được qua Mỹ, nếu không có nền y khoa tuyệt vời cùng các Bác Sĩ tài hoa, những thiên thần áo trắng của bệnh viện UCI thì chắc chắn tôi không còn giữ được mạng sống mình cho đến ngày hôm nay.

Xin cám ơn đời, cám ơn người, cám ơn định mệnh, và nhất là cám ơn nền Y Khoa cùng các bác sĩ, những thiên thần áo trắng của Bệnh Viện UCI đã cứu tôi!

Và xin cám tạ Chúa đã ban cho con lại mạng sống hôm nay.”

Con người phấn đấu cả đời vì ‘Tiền’, nhưng vẫn còn một điều chưa hiểu…

 

GÓC SUY GẪM…

Con người phấn đấu cả đời vì ‘Tiền’, nhưng vẫn còn một điều chưa hiểu…

Chúng ta vất vả lo toan mưu sinh trong cuộc sống với mong cầu có được một hoàn cảnh sống tốt hơn, cuộc sống vật chất thoải mái hơn, khiến cả đời dấn thân vì điều đó.

Tiền và danh vọng- cả đời dấn thân vì điều đó…

Tiền bạc vốn là vật ngoài thân, thế nhưng từ xưa đến nay những người vì tiền mà dấn thân chỗ hiểm lại nhiều không sao đếm xuể. Rốt cuộc tiền bạc đến từ đâu, bản chất của nó là gì?

Con người sống ở đời, mỗi ngày đều không khỏi lo lắng những chuyện cơm áo gạo tiền, tâm can không mấy khi được an tĩnh, trong tư tưởng hầu như chỉ một chữ “tiền”. Có người vui buồn chỉ vì chút lợi nhỏ nhoi, có người thậm chí vì tiền mà tranh chấp để rồi trở mặt thành thù.

Câu chuyện những đồng xu dưới dòng sông băng; Vì tiền mà dấn thân vào chỗ hung hiểm….

Tuy thời gian đã trôi qua hơn 20 năm, tôi vẫn không sao quên được một chuyện từng xảy ra trong tuổi thơ của tôi: Trên đường tan học trở về nhà, lúc chúng tôi đi qua một con sông nhỏ vừa mới đóng băng, một thương nhân ác ý cố tình ném mấy đồng tiền xu vào giữa lòng sông. Cậu bạn tên A Tài của tôi ngay lập tức không màng đến nguy hiểm mà chạy tới giữa lòng sông để nhặt lấy.

Kết quả lớp băng mỏng không chịu nổi thể trọng của cậu ta mà nứt toác ra, thế là cậu chìm ngay xuống sông. A Tài không những không nhặt được đồng xu, trái lại còn vì rơi xuống nước lạnh buốt mà bị cảm mạo nặng, bệnh nằm liệt giường suốt hơn một tuần.

Vì tiền mà ngã xuống….có đáng không?

“Người chết vì tiền, chim chết vì mồi”, có thực sự đáng không?

Vì vậy, tôi cảm ngộ được rằng, khi đứng trước danh lợi con người ta thường dễ đánh mất lý trí, dấn thân mình vào chỗ hiểm nguy. Tôi thường nhắc nhở bản thân lấy đó làm điều răn, sau khi lớn lên lại cũng dần dần lý giải được ý nghĩa của câu nói “người chết vì tiền, chim chết vì mồi” này, danh và lợi đối với con người ta mà nói quả là một loại cám dỗ lâu dài.

Danh lợi đôi khi khiến cho cuộc sống của mỗi một người tỏa “ánh hào quang” đẹp đẽ, nhưng đó chẳng qua chỉ là rực rỡ trong nháy mắt. Đứng ở đoạn cuối của cuộc đời mà ngoảnh đầu nhìn lại, tôi tin rằng mỗi người đều sẽ ngộ ra rằng danh lợi tựa như nước chảy mây trôi, chỉ thoảng qua rồi tan biến ngay trước mắt.

Cả đời phấn đấu, nhưng rốt cuộc có điều vẫn chưa hiểu….Danh lợi tựa như nước trôi qua kẽ tay, như mây khói thoảng qua rồi tan biến ngay trước mắt.

Biết bao nhiêu triệu phú trở thành nô lệ của đồng tiền, biết bao nhiêu người thành danh lại thường than thở “nơi cao lạnh làm sao”, họ đã vì danh lợi mà hao tổn tinh lực của cả một đời, cuối cùng hầu như đã đánh mất niềm vui thuần chân nhất của sinh mệnh, đây không phải là điều đáng buồn hay sao?

Không phủ nhận rằng, người sống ở trên đời là không thể tách khỏi tiền bạc được. Nhưng dù đã tích cóp được bao nhiêu tiền, khi rời khỏi thế gian này dẫu là một xu cũng không thể mang theo được. Vì vậy, sau khi kiếm đủ chi phí sinh hoạt rồi, nếu vẫn một mực theo đuổi tiền bạc thì sẽ đánh mất đi giá trị của đời người.

Lý Bạch đời Đường trong một bài thơ có tên “Tương Tiến Tửu” (kính mời rượu) viết rằng: “Trời sinh thân ta hẳn có dùng, nghìn vàng tiêu hết rồi lại đến”. Đây là khắc họa tuyệt diệu đối với thực chất của đồng tiền.

Người sống ở đời, quý ở chỗ giàu mà có đức!

Mỗi người nếu muốn sống phóng khoáng tự nhiên, thì ắt cần phải thoát khỏi sự trói buộc của đồng tiền…

Người sống ở đời, quý ở chỗ giàu mà có đức. Những kẻ keo kiệt chỉ biết ôm giữ khư khư tiền bạc hay những người giàu có tiêu tiền như nước trong lịch sử, số phận cuối cùng đều vô cùng bi thảm.

Đối với tiền tài, sinh không mang theo đến, tử không mang theo đi, thay vì nói nó là vật ngoài thân, chẳng thà hãy nói nó là của trời cho.

Mỗi một người nếu muốn sống phóng khoáng tự nhiên, thì ắt cần phải thoát khỏi sự trói buộc của đồng tiền, lấy tâm thái “trời sinh thân ta hẳn có dùng, nghìn vàng tiêu hết rồi lại đến” để đối diện với áp lực trong cuộc sống, tích đức hành thiện, tu tâm dưỡng tính.

Những người tích đức ắt sẽ tiền tài như nước, những kẻ sĩ đại đức mệnh gắn với trời, cơm áo sung túc mà lại khỏe mạnh an vui.

ĐỪNG BỎ LỠ CƠ HỘI

ĐỪNG BỎ LỠ CƠ HỘI

Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền

Thiên Chúa là tình yêu.  Con người là họa ảnh của Thiên Chúa.  Con người cũng phải trở nên dấu chỉ của tình yêu Chúa giữa thế gian.  Thế gian cần có tình yêu để tồn tại.  Không có tình yêu, thế gian sẽ là một kiếp đọa đầy. 

Thật là một bất hạnh cho con người, nếu hai chữ tình yêu không còn có ở trên đời.  Và cũng thật bất hạnh cho những ai không có ai đó để thương, để nhớ.  Tình yêu là lẽ sống còn của con người.  Con người không có tình yêu sẽ đầy đọa mình và làm khổ anh em.

Tình yêu sẽ giúp cho con người nhớ đến nhau, quan tâm đến nhau và hy sinh cho nhau.  Tình yêu sẽ khiến người ta chạnh lòng thương với những mảnh đời bất hạnh chung quanh.  Không có tình yêu người ta sẽ dửng dưng vô cảm với nhau.  Nhưng nhờ tình yêu người ta sẽ không bao giờ bỏ lỡ cơ hội để thi thố tình yêu.

Em bé trong Tin Mừng hôm nay đã không bỏ lỡ cơ hội giúp người.  Có thể em không nghĩ rằng mình sẽ giúp được cho hơn 5000 người có bánh và cá ăn.  Em chỉ trao ban một phần nhỏ của em cho ai đó đang quặn đau vì đói.  Em đã dâng cho Chúa một cách vô vị lợi, không toan tính thiệt hơn.  Em đã làm tất cả vì tình yêu đối với đồng loại của mình.  Chính lòng quảng đại của em đã được Chúa làm phép lạ nhân rộng bánh và cá cho hơn năm ngàn người ăn.

Thế nhưng, trong cuộc sống chúng ta thường bỏ lỡ cơ hội giúp người.  Đôi khi chúng ta cũng áy náy vì từ chối giúp người ăn xin, người cơ nhỡ.  Đôi khi chúng ta cũng tiếc nuối vì việc thiện chúng ta đã bỏ qua.  Và đôi khi chúng ta cũng ân hận vì sự vô tâm của mình mà ai đó đã chết dần vì chúng ta.

Người ta kể rằng: vào một đêm đông gió tuyết lạnh lùng.  Một ông lão đến gõ cửa nhà phú hộ.  Người phú hộ trông thấy ông lão đang co ro trong chiếc áo rách tả tơi.  Ông biết ông lão rất lạnh, nhưng ông nghĩ để ông ấy đi thì hơn.  Vì nhà mình sạch, ông lão thì bẩn và hôi hám, chi bằng cho ít tiền để ông lão ra đi.  Người phú hộ đã quyết định như thế và đã cho ông lão vài đồng xu để ra đi.

Mấy ngày sau, một thi thể đã được phát hiện ở đầu làng, bị chôn vùi dưới tuyết.  Người bị chết cóng chính là ông lão ăn xin trong làng.  Người phú hộ nghe tin cảm thấy tiếc nuối vì mình bỏ lỡ cơ hội cứu sống một mạng người.

Vâng, bỏ lỡ cơ hội làm việc thiện là một thiếu sót của chúng ta.  Đôi khi vì đó mà chúng ta ân hận cả đời.  Thiên Chúa luôn tạo cho chúng ta biết bao cơ hội để trao ban những nghĩa cử cao đẹp cho tha nhân, để thi thố tình thương đến với những anh em bất hạnh.  Có thể là những cơ hội cứu sống người khác.  Có thể là những cơ hội mang lại niềm vui cho tha nhân.  Có thể chỉ là những cơ hội nhỏ nhoi khi chúng ta biết chấp nhận nhau, tha thứ cho nhau từ ngay chính gia đình của mình.  Thiên Chúa muốn chúng ta vào được nước trời phải biết lập công qua việc giúp đỡ tha nhân.  Tha nhân là hiện thân của Chúa.  Ai giúp đỡ tha nhân là giúp đỡ Chúa.  Vì thế, hãy thi thố tình thương trong khả năng, trong hoàn cảnh của mình.  Đừng đánh mất cơ hội vào Nước trời khi bỏ rơi đồng loại và sống dửng dưng với những bất hạnh của tha nhân. 

Thế nhưng, chúng ta vẫn đang bỏ đi biết bao cơ hội giúp người.  Biết bao người già đã chết trong sự cô đơn vì con cháu bỏ rơi.  Biết bao người chồng, người vợ đang bị đối xử bằng những đòn roi, những lời thoá mạ, làm nhục lẫn nhau.  Biết bao lần chúng ta đã ngoảnh mặt làm ngơ khi ai đó van nài chúng ta.  Biết bao lần chúng ta bước qua những mảnh đời bất hạnh mà không hề xót thương. 

Chúa Giêsu Ngài luôn chạnh lòng thương với những mảnh đời bất hạnh.  Ngài không bỏ lỡ cơ hội giúp người.  Từ mọi thành phần.  Từ mọi tầng lớp.  Ngài đều thi ân giáng phúc.  Hôm nay, Ngài cũng nhắc nhở các môn sinh: “chính anh em hãy cho họ ăn.”  Cho dù các ông nại vào lý do số đông để từ chối, để nói rằng: “lực bất tòng tâm.”  Nhưng Chúa muốn các ông phải bắt đầu.  Bắt đầu từ việc thu gom một phần bánh nhỏ bé.  Mọi việc dù nhỏ, dù lớn cũng phải được bắt đầu.  Bắt đầu không nhất thiết phải hoành tráng, phải đánh trống khua chiêng.  Bắt đầu từ những việc nhỏ bé âm thầm nhưng với thời gian, với ơn Chúa sẽ trở thành những việc phi thường.

Xin Chúa cho chúng ta luôn biết bắt đầu việc thiện từ những việc nhỏ bé tầm thường, và để Chúa sẽ kiện toàn những điều tốt đẹp đó theo ý Ngài.  Xin cho chúng ta đừng bao giờ bỏ lỡ cơ hội làm việc thiện cứu đời, nhưng luôn biết tận dụng mọi cơ hội lớn nhỏ để dâng cho Chúa như những chiếc bánh, con cá hầu mang lại niềm vui cho mọi người.  Xin Chúa chúc lành cho tất cả những hy sinh, những nghĩa cử bác ái mà chúng ta đã làm cho Chúa và cho tha nhân. Amen! 

Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền

From: Langthangchieutim

Biden mềm hơn với Nga, để rắn hơn với Trung Quốc

 Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden nắm quyền đã nửa năm. Nửa năm đầu tiên cũng là thời gian cho phép nguyên thủ Mỹ xác lập đường lối căn bản trong đối ngoại, đặc biệt với Nga và Trung Quốc.

Chính sách của Biden có gì khác so với chính sách của người tiền nhiệm Donald Trump. RFI tiếng Việt xin giới thiệu góc nhìn của chuyên gia về chính sách đối ngoại Mỹ Ian Bremmer (*), đăng tải trên trang mạng l’Echo ngày 17/07/2021, với nhan đề « Pourquoi Joe Biden prend des gants avec la Russie mais sort les griffes face à la Chine » (« Vì sao Joe Biden nhũn nhặn với Nga, nhưng lại giương móng với Trung Quốc »).

***

1/ Nhà nghiên cứu Mỹ có nhận định chung gì về chính sách của chính quyền Biden với Nga và Trung Quốc ?

Ông Ian Bremmer lưu ý trước hết đến ấn tượng chung trong công luận tại Hoa Kỳ trước đây về vấn đề này. Theo ông, nhìn chung, mọi người đã từng thống nhất với nhau là tổng thống thứ 45 của nước Mỹ Donald Trump có thái độ « hết sức cứng rắn với Trung Quốc, và ngược lại mềm dẻo lạ lùng với Nga ». Nhiều chuyên gia chỉ trích ông Trump về « cuộc chiến thuế » với Bắc Kinh « quyết liệt đến mức có hại cho chính lợi ích của nước Mỹ ». Một số người khác cũng khẳng định là Trump và Putin thân thiết « như thể hai ngón tay của một bàn tay ».

Khi Joe Biden đắc cử tổng thống, cũng cùng các chuyên gia nói trên dự báo là tân tổng thống sẽ thay đổi chiến lược này, với dự đoán là Biden sẽ tỏ ra mềm dẻo với Trung Quốc hơn, để gia tăng cơ hội cho một quan hệ song phương hứa hẹn là sẽ tốt đẹp hơn. Đối với Nga, người ta dự đoán là chính quyền Biden sẽ lên án mạnh mẽ Putin về can thiệp bầu cử Mỹ, và các cuộc tấn công tin tặc đòi tiền chuộc nhắm vào nhiều công ty Hoa Kỳ. Tuy nhiên, nhà chính trị học Mỹ Ian Bremmer nhấn mạnh rằng, nếu đối chiếu với thực tế, các phân tích như trên đã tỏ ra « hoàn toàn lỗi thời » : « Biden rõ ràng là cứng rắn với Trung Quốc hơn nhiều so với Trump và mềm mỏng hơn nhiều với Putin và chính quyền Nga ».

***

2/ Căn cứ vào những gì để nhận định là Biden cứng rắn hơn với Trung Quốc so với Trump ?

Ian Bremmer lần lượt xem xét các bằng chứng. Nhà chính trị học Mỹ ghi nhận là, sau khi mời chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đến Mar-a-Lago dùng bữa, ông Donald Trump đã nghe theo lời khuyên của một trong các cố vấn, cần phải cứng rắn hơn với Trung Quốc, siêu cường đang lên. Tuy nhiên, thái độ cứng rắn với Bắc Kinh của tổng thống thứ 45 của nước Mỹ chỉ tập trung chủ yếu vào hai lĩnh vực.

Thứ nhất là « thâm hụt thương mại » và thứ hai là cạnh tranh công nghệ, đặc biệt với các siết chặt nhắm vào tập đoàn Hoa Vi. Tuy nhiên, chính quyền Trump đã không lên án gì nhiều về những xâm phạm nhân quyền tại Trung Quốc, cụ thể là các nạn nhân người Hồi giáo ở Tân Cương, « ngoài một vài trừng phạt mang tính tượng trưng », và việc tăng cường kiểm soát một số mặt hàng xuất khẩu. Chính quyền Trump cũng « không làm gì nhiều để siết chặt quan hệ với các đồng minh châu Á và châu Âu để thảo ra một chiến lược chung có phối hợp, nhằm ngăn chặn các hành xử ngày càng hung hãn hơn của Trung Quốc ở ngoài biên giới ».

Về phần mình, ông Joe Biden coi Trung Quốc là « mối đe dọa toàn cầu, chính và chủ yếu đối với nền dân chủ, các quyền tự do, và an ninh quốc gia ». Chính quyền Biden « tiếp tục cuộc chiến về thuế » với Bắc Kinh của chính quyền tiền nhiệm. Các trừng phạt và mức thuế trước đây vẫn được duy trì nhằm giữ thế mạnh trong các thương lượng với Trung Quốc về các lĩnh vực khác, kiểm soát hải quan thậm chí được tăng cường.

Ian Bremmer nhấn mạnh đến hàng loạt khác biệt về chính sách Trung Quốc của hai tổng thống. Trump phàn nàn về việc Trung Quốc đánh cắp việc làm của nước Mỹ, Biden khởi động chương trình « Buy American » để cổ vũ các doanh nghiệp đưa việc làm về nước. Về đại dịch Covid-19, Trump lên án Bắc Kinh, gọi virus gây bệnh là « virus Trung Quốc », Biden thúc đẩy một cuộc điều tra chính thức về giả thiết « virus thoát ra từ phòng thí nghiệm ».

Nhà chính trị học cũng nhắc lại cuộc gặp đầu tiên Donald Trump – Tập Cận Bình vào đầu nhiệm kỳ của ông Trump, giống với cuộc hội ngộ giữa những bạn hữu tại vùng Florida đầy nắng ấm, trong lúc chính quyền Biden trong những tháng cầm quyền đầu tiên, đã tổ chức buổi làm việc với nhóm thành viên « Bộ Tứ chống Trung Quốc » (gồm Mỹ, Nhật, Ấn, Úc) trước cuộc đối thoại với đoàn Trung Quốc tại vùng Alaska lạnh giá. Đối với chính quyền Biden, kỷ nguyên hợp tác với Trung Quốc đã hoàn toàn khép lại.

***

3/ Tại sao nói Biden mềm mỏng với Putin hơn Trump ?

Để đánh giá đúng chính sách với Nga của hai chính quyền Donald Trump và Joe Biden, theo tác giả, cần đặc biệt chú ý không lầm lẫn giữa các tuyên bố và các hành động thực. Donald Trump đã « nói nhiều điều tích cực » về tổng thống Nga, nhưng vấn đề là chính phủ của ông Trump và phe Cộng Hòa tại Quốc Hội lại liên tục có lập trường cứng rắn với Nga (để chống lại các hành xử hung hãn của Nga). Nhiều trừng phạt Nga đã được đưa ra trong nhiệm kỳ Trump.

Chính tổng thống Trump đã phản đối dự án dẫn khí đốt Nord Stream 2, có tầm quan trọng chiến lược với Nga. Chính quyền Trump phê chuẩn bán tên lửa chống tăng cho Ukraina, mà đích ngắm đầu tiên là xe tăng Nga. Trump cũng cho tăng cường các lực lượng Mỹ ở khu vực đông Âu, chủ yếu là để làm hài lòng tổng thống Ba Lan Andrzej Duda (theo tư tưởng dân tộc chủ nghĩa, bảo thủ, chống người đồng tính), « người hâm mộ Trump và là đối thủ của Putin ». Ông Donald Trump cũng rút Mỹ ra khỏi thỏa thuận tên lửa tầm trung với Nga, và từ chối triển hạn hiệp ước kiểm soát vũ khí chiến lược START.

Hành xử của đương kim tổng thống Mỹ có phần ngược lại. Trong lúc gọi Putin là « kẻ giết người », chính quyền Joe Biden lại có thái độ kiềm chế với Nga hơn nhiều so với chính quyền tiền nhiệm. Triển hạn hiệp ước về vũ khí chiến lược, dỡ bỏ các trừng phạt với dự án Nord Stream 2 là các biện pháp giảm căng thẳng. Trong cuộc hội kiến với nguyên thủ Nga tại Genève, Joe Biden đã quyết định « duy trì quan hệ hữu nghị » bất chấp các tấn công tin tặc, và việc Matcơva ủng hộ Belarus trong vụ chặn máy bay châu Âu bắt đối lập. Tóm lại, chính quyền Biden muốn tạo quan hệ ổn định hơn với Nga, nhằm tập trung vào các thách thức từ Trung Quốc.

Theo chính trị gia Iam Bremmer, chiến lược cứng rắn hơn với Trung Quốc nói trên của chính quyền Biden cũng là để đáp ứng các thách thức của tình hình mới. So với cách nay bốn năm, chính quyền Bắc Kinh đã ngày càng trở nên hung hãn hơn, với cuộc tấn công nhắm vào nền dân chủ Hồng Kông, đàn áp ở Tân Cương, áp lực quân sự với Đài Loan, các tiến bộ nhanh chóng về công nghệ. Tình hình này đòi hỏi một phản ứng mạnh hơn từ phía Mỹ và các đồng minh. Chuyên gia Iam Bremmer dự báo : tránh để căng thẳng với Nga xuất hiện trên trang nhất các báo, để tập trung vào các quan hệ ngày càng có tính đối kháng với Bắc Kinh, sẽ tiếp tục là chính sách của chính quyền Biden.

Ghi chú

(*) Nhà chính trị học Ian Bremmer là chủ tịch và người sáng lập viện Eurasia Group, chuyên nghiên cứu và tư vấn về chính trị quốc tế, có trụ sở tại New York. Ông là tác giả của 10 cuốn sách về chính trị quốc tế đương đại, trong đó có nhiều cuốn nổi tiếng như « The J Curve: A New Way to Understand Why Nations Rise and Fall » (Hiệu ứng đường chữ J : Con đường mới để hiểu vì sao các dân tộc phát triển rồi suy tàn) (2006), « The End of the Free Market: Who Wins the War Between States and Corporations » (Sự cáo chung của thị trường tự do : Ai thắng trong cuộc chiến giữa Nhà nước và Công ty) (2010), mô tả chủ nghĩa tư bản Nhà nước tại các nước như Trung Quốc, Nga và nhiều quốc gia vùng Vịnh, và các hệ lụy về kinh tế và chính trị. Hay « Every Nation for Itself: Winners and Losers in a G-Zero World » (Mọi dân tộc đều chỉ lo cho mình : Người thắng kẻ bại trong một thế giới không cường quốc lãnh đạo) (2012), về các hiểm họa và những cơ hội trong một thế giới thiếu vắng thế lực lãnh đạo toàn cầu.

« Us vs.Them: The Failure of Globalism » (Ta chống Họ : Thất bại của chủ nghĩa toàn cầu) (2018) là cuốn sách mới nhất của Iam Bremmer. « Us vs.Them » nói về sự lớn mạnh của chủ nghĩa dân túy dân tộc chủ nghĩa ở khắp nơi với thất bại của « chủ nghĩa toàn cầu », cỗ máy đang sản sinh ra các nhóm xã hội đối kháng, một bên là kẻ thắng và một bên là kẻ bại trong mỗi quốc gia, và trên quy mô thế giới. Iam Bremmer tìm kiếm lối thoát cho chủ nghĩa toàn cầu, khi đặt niềm tin là thất bại sẽ được khắc phục, nếu « các khế ước xã hội » giữa chính quyền và người dân mỗi nước được duyệt xét lại.

Biden mềm hơn với Nga, để rắn hơn với Trung Quốc
RFI.FR | BY RFI TIẾNG VIỆT

Biden mềm hơn với Nga, để rắn hơn với Trung Quốc

Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden nắm quyền đã nửa năm. Nửa năm đầu t

 Tại sao cho đến khi gần vỡ trận thì mới chịu thí điểm cách ly tại nhà.

 Tại sao cho đến khi gần vỡ trận thì mới chịu thí điểm cách ly tại nhà.

Hẳn ai cũng biết, Hồ Chí Minh mỗi ngày có hàng ngàn ca, đa số đều từ trong cái trại cách ly. Đó cũng có nghĩa các trại cách ly là những ổ lây nhiễm khủng khiếp nhất vì lây lan chéo.

Và một điều, trừ những ca đã trở nặng thì cần phải chăm sóc đặc biệt, thì những F0 khi ở trong các trại cách ly, hay bệnh viện thì nguy cơ biến chứng trở nặng cao hơn nhiều so với…ở nhà.

Nguyên nhân đơn giản là điều kiện chăm sóc. Nếu như ở nhà, chí ít ra mỗi người sẽ có thể tự chăm lo cho bản thân tốt hơn, không gian tự cách ly sẽ rộng rãi hơn, thoáng đãng hơn. Có điều kiện để bồi bổ sức khỏe bằng thuốc men, dinh dưỡng để nâng sức đề kháng, rồi xông hơi .v.v. Hơn là ở trong bệnh viện và các trại cách ly kham khổ, thiếu thốn, chật chội.

Cứ nguyên tắc trị cúm thì nâng cao kháng thể, thì đương nhiên ở nhà vẫn đầy đủ điều kiện hơn.

Bạn bè, người quen ở bên Mỹ bị cả nhà đều tự khỏi mà không cần vào bệnh viện.

Thế nhưng việc không thực hiện cách ly tại nhà đối với các trường hợp chưa trở nặng ngay từ đầu, nguyên nhân chính vẫn là chính quyền không tin tưởng người dân. Cách nhìn của họ vào người dân là lũ ngu dốt vô ý thức nên cần phải nhốt con bệnh lại, để chúng ở nhà chúng đi lây lan tùm lum.

Điều đó là hoàn toàn sai lầm, chính vì sự không tin tưởng lẫn nhau giữ chính quyền và người dân là một trong những nguyên nhân chính để dịch bệnh bùng phát ngày càng dữ dội.

Theo Fb Quyen Cao

May be an image of motorcycle and street