“Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!” – Cha Vương
SỰ CHẾT – Lm. Nguyễn Tầm Thường, S.J
Lm. Nguyễn Tầm Thường, S.J
Khi tôi được sinh ra là khởi điểm tôi bắt đầu đi về cõi chết. Làm gì có sự chết nếu không có sự sống. Làm gì có ngày người ta chôn tôi nếu không có ngày tôi chào đời. Như thế, cuộc sống của tôi là chuẩn bị cho ngày tôi chết.
Ngay từ trong bào thai của mẹ, bắt đầu có sự sống là tôi đã cưu mang sự chết rồi. Kết hợp và biệt ly ở lẫn với nhau. Trong lớn lên đã có mầm tan rã. Khi vũ trụ chào đón tôi, thì cùng một lúc, tôi bắt đầu từ giã vũ trụ từng ngày, từng giờ.
Mỗi ngày là một bước tôi đi dần về sự chết. Bình minh mọc lên, nhắc nhở cho tôi một bước cận kề. Hoàng hôn buông xuống, thầm nói cho tôi sự vĩnh biệt đang đến.
Không muốn nghĩ về sự chết tôi cũng chẳng tránh đuợc sự chết.
![]()
Tôi có thể không muốn nghĩ về sự chết nhưng tôi có ghét sự chết được không? Tôi ghét sự chết là tôi ghét chính tôi. Chết ở trong tôi. Tôi đang đi về cõi chết nên ngay bây giờ sự chết đã thuộc về tôi rồi. Sự sống của tôi hàm chứa sự chết, nên tôi yêu sự sống thì tôi cũng phải yêu sự chết. Vì vậy, cuộc đời có ý nghĩa vẫn chỉ là cuộc đời chuẩn bị cho ngày chết.
Trong dòng đời, tôi không sống một mình. Cuộc sống của tôi là tấm thảm mà mỗi liên hệ yêu thương là một sợi tơ, mỗi gắn bó quen biết là một sợi chỉ, anh em, cha mẹ, người yêu. Sự chết xé rách tung tất cả để tôi ra đi một mình. Chẳng ai đi với tôi. Vì thế, chết mang mầu ly biệt.
Sống là hướng về tương lai. Tương lai là cái tôi không nắm chắc trong tay, vì vậy, tôi hay nhìn về tương lai bằng nỗi sợ bấp bênh. Càng bấp bênh thì tôi càng tìm kiếm vững chãi, càng tích lũy. Nhưng tích lũy xong, xây đắp xong, vất vả ngược xuôi để rồi ra đi trắng đôi tay thì đời tôi thành đáng thương hại. Nếu tôi không đem theo được những gì tôi tích lũy, thì những gì tôi ôm ấp hôm nay chỉ làm tôi thêm đau đớn, nuối tiếc. Nếu không muốn vậy thì chúng phải là phương tiện để chuẩn bị cho giờ ra đi của tôi.
Tích lũy cho tương lai có thể là dấu hiệu khôn ngoan đề phòng những bất trắc có thể xẩy ra. Mà cũng có thể là một thứ nô lệ. Nếu suốt đời tôi lo âu tìm kiếm danh vọng, quá tham lam tiền bạc, lúc nào cũng bị vây khốn, băn khoăn thì đâu là niềm vui, tận hưởng.
Mà tận hưởng là gì? Đâu là ý nghĩa của sự tìm kiếm? Tích lũy?
Kinh Thánh kể:
Có người trong đám dân chúng nói với Đức Kitô: “Thưa Thầy, Thầy bảo anh tôi chia gia tài với tôi.”
Ngài đã nói cùng họ: “Hãy coi chừng! Hãy lo giữ mình tránh mọi thứ gian tham, vì không phải ai được sung túc, là đời sống người ấy chắc chắn nhờ của cải.”
Ngài nói cùng họ một ví dụ rằng: “Có người phú hộ, ruộng nương được mùa, nên suy tính với mình rằng: ta phải làm gì? Vì ta không còn chỗ nào mà tích trữ hoa mầu nữa. Đoạn người ấy nói: Ta sẽ làm thế này: phá quách các lẫm đi, mà xây những lẫm lớn hơn, rồi chất cả lúa mạ, và của cải vào đó, rồi ta nhủ hồn ta: Hồn ơi! mày có dư thừa của cải, sẵn đó cho bao nhiêu năm; nghỉ đi! ăn uống đi! hưởng đi! Nhưng Thiên Chúa bảo nó: Đồ ngốc! ngay đêm nay, người ta sẽ đòi ngươi trả lại hồn ngươi, mọi sự ngươi đã sắm sửa, tích góp kia sẽ về tay ai? (Lc 12,13-21).
Không ai sống hộ tôi. Không ai chết thay tôi. Không ai đi cùng tôi. Tôi sẽ ra đi lẻ loi. Họ sẽ quên tôi cũng như tôi đã quên bao người. Có thể đôi khi họ nhớ tôi. Cũng như đôi khi tôi nhớ người này, kẻ kia. Nhưng nỗi nhớ chỉ là của riêng tôi, còn kẻ đã ra đi vẫn ra đi miền miệt. Thì cũng thế, chẳng ai làm gì được cho tôi lúc tôi ra đi không trở lại.
Chết là mất tất cả. Nhưng thánh Phaolô lại tuyên tín rằng chết là chiến thắng (1Cor 15,54). Chết là đi về sự sống vĩnh cửu. Chết là gặp gỡ. Gặp Đấng tạo nên mình. Như vậy, chết là cánh cửa im lìm được mở ra để tôi về với Đấng thương tôi. Chết là điều kiện để sống.
Chúa ơi, chết là đi về với Chúa sao con vẫn lo âu?
Phải chăng nỗi lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con sợ con có thể không gặp Chúa. Vì sợ không gặp nên chết mới là bản án nặng nề. Mà tại sao con lại sợ không gặp Chúa? Chúa luôn mong mỏi, đợi chờ con cơ mà. Như thế, muốn gặp Chúa hay không là do ý của lòng con. Con có quyền quyết định cho hạnh phúc của mình.
Chúa ơi, vì biết mình sẽ chết nên con băn khoăn tự hỏi bao giờ thì chuyến tầu định mệnh đem con đi. Hôm nay hay ngày mai? Mùa thu này hay mùa xuân tới? Con âu lo. Nhưng vì sao phải lo âu?
Phải chăng lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con chưa chuẩn bị đủ, là hồn con còn ngổn ngang. Có xa Chúa thì mới sợ mất Chúa. Sợ mất Chúa thì mới xao xuyến băn khoăn. Con biết thế, con biết rằng vì không sẵn sàng, vì không chuẩn bị nên mới hồi hộp, mất bình an. Con biết thế, con biết sau khi chết là hạnh phúc hay gian nan, là núi cao với mây ngàn cứu rỗi, hay vực sâu phiền muộn với đau thương. Nhưng chuẩn bị cho giờ ra đi không đơn giản Chúa ơi. Chúa biết đó, con đi tìm Chúa nhưng là đi trong lao đao. Bởi yêu một vật hữu hình thì dễ hơn lắng nghe tiếng gọi từ nơi xa thẳm. Giầu có và danh vọng cho con hạnh phúc mà con có thể sờ được. Còn hạnh phúc của đức tin thì sâu thắm quá.
Chung quanh có biết bao mời mọc. Kinh nghiệm cho con thấy rằng đã nhiều lần con bỏ Chúa. Như vậy biết đâu con lại chẳng bỏ Chúa trong tương lai. Nếu lúc đó mà giờ chết đến thì sao?
Chúa có nghĩ rằng khi con phải phấn đấu chối từ những rung cảm bất chính để sống theo niềm tin là thánh giá của con không. Chối từ tiếng gọi của tội lỗi đã là một thánh giá. Nhưng có khi lo âu vì không biết mình có từ chối được không còn là một thánh giá khác nữa. Chính đấng thánh của Chúa mà còn phải kêu lên: “Ôi! những điều tôi muốn làm thì tôi chẳng làm, những gì tôi muốn trốn tránh thì tôi lại làm” (Rom 7,15-16). Chúa thấy đó, vị tông đồ lớn của Chúa mà còn như thế, huống chi con, một kẻ mang nhiều đam mê, yếu đuối thì đường về với Chúa gian nan biết bao.
Để khỏi chết khi con chết, thì con phải chết trước khi con chết.
Cái chết đó là đóng đinh đời con vào thập giá. Con không biết con can đảm đến đâu. Con chỉ xin sao cho con tiếp tục đi mãi. Đi xiêu vẹo vì yếu đuối của con, nhưng vẫn tiếp tục đi.
Thập giá nào thì cũng có đau thương.
Con không muốn thập giá. Vì thập giá làm con mang thương tích. Chúa cũng đã ngã. Nhưng nếu sự sống của con mang mầm sự chết, thì trong cái chết của thập tự nẩy sinh sự sống. Chúa đã chết. Chúa hiểu nỗi sợ hãi của sự chết. Con vẫn nhớ lời Chúa cầu nguyện: “Lạy Cha, con xin phó hồn con trong tay Cha” (Lc 23,46). Hôm nay con cũng muốn nói như vậy đó, với Chúa. Cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa dạy con rằng chẳng có sự sống nào mà không phải qua sự chết. Chết thì sợ hãi, nhưng nếu con yêu sự sống thì con phải yêu sự chết.
Con muốn chết để được sống.
Con sẽ đóng đinh đời con vào thập tự. Chúa ơi, Chúa có cho những lo âu của con là dấu chỉ tình yêu của một tâm hồn yếu đuối, đang thao thức đi tìm Chúa vì sợ mất Chúa không.
Lạy Cha, trong tay Cha con xin phó thác đời con.
Lm. Nguyễn Tầm Thường, S.J
– Trích trong Nước Mắt và Hạnh Phúc
From: Langthangchieutim
TIỆC ĐỜI ĐỜI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!”.
“Có hai loại người trong các bữa tiệc – những người muốn về nhà sớm và những người muốn là người cuối cùng ra về. Vấn đề là họ thường kết hôn với nhau!” – Anon.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay nói đến một bữa tiệc mà chẳng ai muốn ra về. Vì chỉ có ‘Tiệc Đời Đời’ của Thiên Chúa mới giữ được con người ở lại mãi mãi – trong yêu thương, trong ánh sáng, và trong chính Ngài.
“Tiệc” – nơi gia đình bạn bè và những người thân yêu quây quần để mừng vui và tận hưởng hạnh phúc, tình thân, quanh một bàn ăn. Hình ảnh này nói lên sự thân mật giữa chúng ta với Thiên Chúa, Đấng đã chuẩn bị từ đời đời mọi thứ cho con người. Ngài mời chúng ta vì “cỗ bàn đã sẵn”, Ngài muốn chúng ta ở bên Ngài mãi mãi. “Bữa ăn là một hành động của tình yêu; đó là lời mời hiệp thông hữu hình của Thiên Chúa!” – Henri Nouwen.
Nhưng trước hết, bạn phải muốn, phải khao khát đến! Và mặc dù biết khá rõ thiên đàng là nơi chúng ta có thể ở lại với trạng thái tốt nhất, nên ở lại vĩnh viễn, vượt trên những ước vọng cao cả nhất – “Điều mắt chưa hề thấy, tai chưa hề nghe, và lòng người chưa hề nghĩ tới” – thì tất cả chúng ta đều có khả năng từ chối lời mời, vĩnh viễn bỏ lỡ bữa tiệc trọng vọng đó. “Bi kịch của tội lỗi không phải là Thiên Chúa khước từ con người, mà là con người khước từ bàn tiệc của Thiên Chúa!” – Henri de Lubac.
Thật không may, trên thực tế, chúng ta thường đánh đổi Thiên Chúa để lấy bất cứ thứ gì ‘kém hơn’ Ngài! Đó có thể là một “mảnh ruộng”; cũng có thể là mấy “đôi bò!”. Bạn và tôi sẵn sàng đánh đổi Thiên Chúa và lời mời của Ngài để lấy điều gì? Thiên Chúa ‘hèn’ đến mức chúng ta có thể thay Ngài bằng bất cứ ‘thứ’ gì sao? Ngược lại mới phải! Chúng ta cần đáp trả sự hào hiệp của Ngài bằng lời xin vâng, đầy lòng biết ơn và sự ngưỡng mộ. Phaolô nói, “Anh em hãy vui mừng vì có niềm hy vọng!” – bài đọc một. Hy vọng gì? Hy vọng được ở bên Chúa! Thánh Vịnh đáp ca thật sâu lắng, “Hồn con xin Chúa giữ gìn, nép mình bên Chúa an bình thảnh thơi!”.
Anh Chị em,
“Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!”. Bàn tiệc Nước Chúa không chỉ đợi bạn và tôi ở thiên đàng, nhưng khởi sự ngay hôm nay, trong lòng người biết mở ra cho Ngài. “Bữa tiệc vĩnh cửu đã được dọn ra trong Thánh Thể rồi!” – Bênêđictô XVI. Mỗi khi yêu thương, tha thứ hay cúi xuống phục vụ, là chúng ta đã nếm trước hương vị của bữa tiệc muôn đời. Thiên đàng không ở xa, mà ở nơi trái tim biết ở lại trong tình yêu; nó không chỉ là ‘nơi’ để đến, nhưng là ‘tình yêu’ để sống. Ai sống trong tình yêu thì đã ở trong “bữa tiệc của Chúa” – ‘tiệc đời đời’; còn ai vẫn khước từ yêu thương, thì dẫu có được mời, người ấy cũng sẽ thấy bữa tiệc ấy thật xa lạ. “Trong mỗi hành động yêu thương, tiệc thiên quốc đã được bắt đầu!” – Von Balthasar.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, khi con mải mê với “mảnh ruộng” “đôi bò” riêng của mình, xin lay con dậy, đến với bàn tiệc của Ngài – nơi tình yêu vẫn đợi con trong thinh lặng!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
***************************************
Lời Chúa Thứ Ba Tuần XXXI Thường Niên, Năm Lẻ
Hãy ra các ngả đường, ép người ta vào đầy nhà cho ta.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. Lc 14,15-24
15 Khi ấy, một trong những kẻ đồng bàn nói với Đức Giê-su rằng : “Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa !” 16 Người đáp : “Một người kia làm tiệc lớn và đã mời nhiều người. 17 Đến giờ tiệc, ông sai đầy tớ đi thưa với quan khách rằng : ‘Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn.’ 18 Bấy giờ mọi người nhất loạt bắt đầu xin kiếu. Người thứ nhất nói : ‘Tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm ; cho tôi xin kiếu.’ 19 Người khác nói : ‘Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây ; cho tôi xin kiếu.’ 20 Người khác nói : ‘Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được.’
21 “Đầy tớ ấy trở về, kể lại sự việc cho chủ. Bấy giờ chủ nhà nổi cơn thịnh nộ bảo người đầy tớ rằng : ‘Mau ra các nơi công cộng và đường phố trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật, đui mù, què quặt vào đây.’ 22 Đầy tớ nói : ‘Thưa ông, lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ.’ 23 Ông chủ bảo người đầy tớ : ‘Ra các đường làng, đường xóm, ép người ta vào đầy nhà cho ta. 24 Tôi nói cho các anh biết : Những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi’.”
“Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.”- Cha Vương
PHÙ PHIẾM – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù!”.
“Sự tôn trọng của thế giới chỉ là một món hối lộ. Để mua lấy bình yên của nó, bạn phải bán rẻ sự bình yên của mình. Đây là cách thế giới thưởng cho kẻ ngốc, những kẻ sống nhờ nụ cười quyến rũ và phản bội của ‘nàng’ với những vinh quang phù phiếm!” – William Cowper.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay nói đến phần thưởng thế giới ban cho kẻ ngốc – sự ‘phù phiếm!’.
Chúa Giêsu đưa ra một lời khuyên khi đãi tiệc. Thật là tốt khi động cơ đãi tiệc là tình yêu; nhưng nếu động cơ của nó, hay của bất kỳ hành động từ thiện nào khác là khoe khoang, thì ‘phù phiếm’ đạt được từ đó là ‘khoản thu’ bạn và tôi sẽ nhận được. Buồn thay, không ít người tìm kiếm và nhận được ‘sự trả công’ cho loại ‘vinh quang’ này!
Do cám dỗ của cái tôi, chúng ta thường quan tâm đến điều người khác nghĩ về mình. Tổ chức tiệc tùng cho bạn bè và những người giàu có là một hình thức của kiêu ngạo và khoa trương. Trong bối cảnh này, Chúa Giêsu đang nói về một số người thích xây dựng hình ảnh bản thân theo loại này để ăn mày lời khen của thiên hạ. Sự ‘phù phiếm’ này không chỉ vô ích đối với linh hồn mà còn nguy hại cho nhân cách. “Khao khát được khen là yếu đuối cuối cùng mà người khôn ngoan phải chiến thắng!” – John Ruskin.
Tuy nhiên, không chỉ nói đến thái độ nội tâm, Chúa Giêsu còn chạm đến thân xác, “Hãy mời những người nghèo khó!”. Khi chạm đến thân xác người đau khổ, mầu nhiệm Nhập Thể được tiếp nối. ‘Phù phiếm’ là khi thân xác thành sân khấu cho cái tôi; tình yêu là khi nó trở thành khí cụ của tự hiến. “Tình yêu trừu tượng không phải là tình yêu thật; nó phải mang lấy xác phàm mới thành hiện thực!” – Dietrich Bonhoeffer.
Ngược lại, khi bằng lòng với một số việc tốt âm thầm nào đó, bạn vẫn vui vẻ cống hiến vì một lý do duy nhất là muốn tạo nên một sự khác biệt trong cuộc sống tha nhân… thì đây là điều Chúa Giêsu khuyến khích bạn dành cho những ai không có khả năng ‘trả nợ’. Nhưng thật thú vị, chính Thiên Chúa ‘tự chuốc’ khoản nợ này và Ngài sẽ ‘trả’ dù bạn không có quyền đòi, “Ai đã cho Người trước, để Người phải trả lại sau?” – bài đọc một. Dẫu vậy, bạn vẫn có quyền xin Ngài ân thưởng, “Lạy Chúa, xin đáp lại, vì ơn cả nghĩa dày!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
“Đừng mua lấy bình yên của thế gian bằng cách bán rẻ sự bình yên của mình!”. Hôm nay, Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta cách thức mua bình yên: Đầu tư vào người nghèo! “Đó còn là lên tiếng cho những người không có tiếng nói, khẩn cấp mở rộng trái tim và biến những đau khổ và lo lắng của người nghèo, người đói, người bị gạt ra ngoài lề xã hội, người tị nạn, những người bị đánh bại bởi cuộc sống, những người bị xã hội chối bỏ… thành của mình trước sự kiêu ngạo của kẻ mạnh. Bằng cách này, việc phục vụ người khác của chúng ta sẽ trở thành chứng tá của tình yêu, và làm cho tình yêu Chúa Kitô trở nên hữu hình và đáng tin!” – Phanxicô.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin cho cuộc sống con thôi là sân khấu của ‘phù phiếm’, mà trở nên bàn thờ của một tình yêu tự hiến!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
*******************************************
Lời Chúa Thứ Hai Tuần XXXI Thường Niên, Năm Lẻ
Đừng mời bạn bè, nhưng hãy mời những người nghèo khó, tàn tật.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. Lc 14,12-14
12 Một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu để dùng bữa. Người nói với ông rằng : “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. 13 Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. 14 Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc : vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại.”
KIẾP BỤI TRO – Trầm Thiên Thu
Trầm Thiên Thu
Không chỉ trong Mùa Chay, mà cả đời người Công giáo luôn phải ghi nhớ thực-tế-thật này: “Ngươi là bụi đất và sẽ trở về bụi đất” (St 3:19).
Tuy không là Kitô hữu, nhưng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng chân nhận kiếp người chẳng là gì trong ca khúc “Cát Bụi”, với lời lẽ: “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai vươn hình hài lớn dậy… Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi… Bao nhiêu năm làm kiếp con người chợt một chiều tóc trắng như vôi, lá úa trên cao rụng đầy, cho trăm năm vào chết một ngày… Mặt trời nào soi sáng tim tôi, để tình yêu xoay mòn thành đá cuội… Ôi cát bụi phận này, vết mực nào xóa bỏ không hay.”
Ca từ da diết trong giai điệu trầm lắng. Triết lý kiếp người là sự yếu đuối, mỏng dòn, bất túc, bất trác,… vì kiếp người chỉ là cát bụi, là bụi tro, là bụi cát, là bụi đất – không được là hạt cát hoặc hạt đất, mà chỉ là hạt bụi quá bé nhỏ!
Cũng với nỗi niềm về thân phận con người, nhạc sĩ Lê Dinh đã trải tâm sự qua ca khúc “Trở về Cát Bụi” (*), ca từ rõ ràng hơn và gần gũi với tư tưởng Công giáo: “Sống trên đời này, người giàu sang cũng như người nghèo khó.” Tất cả những gì chúng ta sở hữu và tận hưởng đều không do tài năng của mình, vì thế mà phải chân nhận tích cực: “Trời đã ban cho, ta cám ơn trời, dù sống thương đau.” Tất cả đều là Hồng Ân Thiên Chúa, Ngài CHO hay LẤY LẠI là quyền của Ngài, chúng ta không thể đòi hỏi, vả lại rồi ai cũng “trắng tay” như nhau: “Mai kia chết rồi, trở về cát bụi, giàu khó như nhau, nào ai biết trước số phận ngày sau ông trời sẽ trao.” Số phận mai sau là do mình quyết định qua cách sống trên trần gian này: Được hưởng phúc trường sinh, hoặc chịu án phạt đời đời.
Nhạc sĩ Lê Dinh có cách lý giải bình dân mà vẫn thâm thúy: “Này nhà lớn lầu vàng son, này lợi danh, chức quyền cao sang, có nghĩa gì đâu, sao chắc bền lâu, như nước trôi qua cầu.” Tất cả sẽ qua như “nước trôi qua cầu” mà không thể lấy lại. Thế mà người ta vẫn vênh vang tự đắc khi sống ung dung hơn người khác, nhưng Chúa Giêsu nói rõ: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5:3). Vậy người giàu đừng vội “hãnh diện,” còn người nghèo đừng quá “tủi thân.” Thiên Chúa nói là làm. Chắc chắn như vậy. Nhưng ngày nay chưa ai biết, quan trọng là kiếp sau!
Về vật chất đã vậy, về tinh thần cũng thế. Tất cả đều giả dối: “Này lời hứa, này thủy chung, này tình yêu, chót lưỡi đầu môi cũng thế mà thôi, sẽ mất ngày mai như áng mây cuối trời.” Cái CÓ mà như KHÔNG, cái KHÔNG mà như CÓ. Ngay cả lời hứa tưởng chừng “chắc chắn” mà cũng chỉ như “mây cuối trời,” mà mây thì luôn di động, thay đổi thất thường. Người ta gọi là “hứa cuội.” Vui cười chỉ trong thoáng chốc, nỗi buồn lo cứ đằng đẵng theo tháng ngày. Tiệc cưới một ngày mà vui được bao nhiêu phút? Tết cả ba ngày mà vui được bao lâu? Thực tế phũ phàng đó có giúp chúng ta cảm nghiệm được gì về tâm linh chăng? Ý Chúa muốn gì qua các biến cố cuộc đời – dù lớn hay nhỏ?
Nhạc sĩ Lê Dinh nói về cuộc đời và nhắc nhở mọi người, nhất là với người giàu: “Sống trên đời này tựa phù du có đây lại rồi mất, cuộc sống mong manh, xin nhắc ai đừng đổi trắng thay đen. Nào người sang giàu, đừng vì tham tiền, bỏ nghĩa anh em. Người ơi, xin nhớ cát bụi là ta, mai này chóng phai.” Thánh Gióp đã từng nhận thức rất rõ: “Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng” (G 1:20). Thế nên, dù mất tất cả và bản thân cũng bệnh tật đau đớn, ngài vẫn không than trách và vẫn tạ ơn Chúa. Một tấm gương sáng ngời để chúng ta cố gắng noi theo!
Lời nhắc nhở đó được lặp đi lặp lại ở phần kết (coda), cũng là lời xoáy sâu vào tâm khảm của mỗi chúng ta: “Người nhớ cho ta là cát bụi, trở về cát bụi, xin người nhớ cho!” Nốt kết không ở chủ âm mà ở át âm, cứ lơ lửng, cứ ngân vang, như lời nhắc nhở không ngừng và mỗi người phải suy nghĩ đêm ngày, nhất là trong Mùa Chay này…
Kinh thánh đã so sánh rất cụ thể: “Con tim của anh là tro bụi, hy vọng của anh hèn hơn đất, cuộc đời của anh tệ hơn bùn” (Kn 15:10). Quả thật, thân phận con người chẳng là gì cả. Vì thế, hãy bắt chước Thánh Phaolô: “Nếu phải tự hào, tôi sẽ tự hào về những yếu đuối của tôi” (2 Cr 11:30).
Đã bao lần chúng ta chứng kiến những người thân nhất của mình “ra đi,” dù y học có tân tiến đến đâu và các thầy thuốc có cố gắng hết sức thì cũng vẫn đành “bó tay” trước lưỡi hái của Tử Thần. Họ nhắm mắt và xuôi tay, một đi không hẹn trở lại, và đã bao lần chúng ta tiễn đưa người khác ra nghĩa trang. Đất lấp đầy huyệt là xong một kiếp người! Chúng ta suy nghĩ điều gì?
Lá cứ rụng, dù xanh hay vàng. Nhưng với người Công giáo, chết không là hết, mà chỉ là biến đổi (1 Cr 15:51), vì “chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời” (Thánh Phanxicô Assisi). Chúng ta tin sẽ được sống lại trong ngày sau hết, đó là niềm tin chắc chắn, không mơ hồ hoặc ảo tưởng, thế nên chúng ta vẫn dâng lời cảm tạ: “Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 118; Tv 136).
Lạy Chúa, xin thương xót những tội nhân chúng con, xin giúp chúng con can đảm chết với Con Chúa để có thể được đồng phục sinh vinh quang. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa làm người cứu độ chúng con, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen.
Trầm Thiên Thu
Nguồn: Mạng lưới cầu nguyện
XUỐNG MAU ĐI! – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Chúa nhắm mắt làm ngơ, không nhìn đến tội lỗi loài người, để họ còn hối cải ăn năn!”.
“Ai leo lên cây? Khỉ! Ai leo xuống cây? Người! Dẫu đó là một mô tả giản lược về ‘sự tiến hoá’, nhưng nó vẫn nói lên một điều gì đó hối thúc bạn “Xuống mau đi!” để gặp ‘Một Ai đó’ mà người ấy có thể khiến niềm vui của bạn vỡ oà!” – Tgm. Michel Aupetit.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng hôm nay man mát một niềm vui. Giakêu không còn leo lên cây như ‘khỉ’; nhưng theo lời gọi “Xuống mau đi!” của Chúa Giêsu, ông tụt xuống để làm ‘người’ và niềm vui vỡ oà.
Chúa Giêsu đi qua Giêricô, Giakêu tìm cách nhìn Ngài. Khổ nỗi, ông thấp bé! Giakêu trèo lên một cây sung; Ngài dừng lại, gọi ông, “Giakêu, xuống mau đi vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!”. “Khi Chúa Giêsu dừng lại, thế giới của những kẻ bị lãng quên bắt đầu chuyển động trở lại!” – Jean Vanier. “Xuống mau đi” vì tôi đã quá vất vả, nay mới tìm được ông! “Xuống mau đi” vì tôi không cần phải đi đâu xa nữa, tôi đã tìm được người tôi tìm! “Xuống mau đi” vì người ta khinh dể ông bao nhiêu, tôi trân quý ông bấy nhiêu! “Xuống mau đi” vì tôi đang đói, không phải một bữa ăn nhưng đói linh hồn ông! Những lời ấy là một hối thúc dịu dàng, một đề nghị bất chợt, một thỉnh cầu đến kinh ngạc. Trước ánh mắt ấy, trước lời gọi ấy, Giakêu tưởng như mơ… ông vội vàng leo xuống.
Giêricô là thành được sử sách gọi là “Thành Bị Lãng Quên”. Về mặt địa lý, thành này thấp hơn mực biển; về mặt xã hội, thành này chỉ dành cho tiện dân. Ấy thế, Chúa Giêsu vẫn đi vào, dừng lại, Ngài không sợ đến với tầng lớp thấp nhất, ty tiện nhất mà đại diện là Giakêu – một người xấu xa, không thể được cứu thoát. Vậy mà, điều đó không có trong cái nhìn của Chúa Giêsu, Ngài gọi ông bằng tên, “Giakêu” – nghĩa là “Chúa nhớ đến”. Thú vị thay, trong ‘thành bị lãng quên’, ‘Thiên Chúa nhớ đến’ một người tội lỗi; Ngài đã gọi ông, “Xuống mau đi!” và ông được biến đổi! “Nơi mỗi tội nhân, Thiên Chúa thấy một câu chuyện nên thánh đang chờ được viết!” – Henri Nouwen.
Anh Chị em,
“Chúa nhắm mắt làm ngơ, không nhìn đến tội lỗi!” – đó là khởi điểm của mọi ơn cứu độ. Chính vì lòng thương xót vô biên ấy, Thiên Chúa không huỷ diệt, nhưng chờ đợi để con người hối cải – bài đọc một. Giakêu đã cảm được ánh nhìn xót thương ấy nơi Chúa Giêsu – ánh nhìn khiến trái tim bằng đá tan chảy, lòng băng giá bừng lửa yêu thương. Gặp được lòng Chúa, Giakêu xé nát lòng mình; ông đứng lên xưng thú và làm việc đền tội – bù đắp và chia sẻ. Cũng thế, ai biết “xuống mau đi”, từ bỏ cái tôi kiêu ngạo, để Chúa bước vào ‘nhà’ mình, người ấy sẽ được nên công chính, “xứng đáng với ơn gọi” – bài đọc hai – “Khi Thiên Chúa chậm lại, ấy là vì lòng thương xót thích chờ đợi hơn là huỷ diệt!” – Fulton Sheen. Và bấy giờ là niềm vui ắt sẽ đến, “Xin chúc tụng Thánh Danh muôn thuở muôn đời!” – Thánh Vịnh đáp ca.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, mỗi ngày con lén lút, lập lờ, lây lất đời ‘khỉ’; chỉ khi con chạm đất, con mới gặp được Chúa – Đấng gần con biết mấy – và bấy giờ, con được lại niềm vui!”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
*************************************************
LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XXXI THƯỜNG NIÊN, NĂM C
Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. Lc 19,1-10
1 Khi ấy, Đức Giê-su vào Giê-ri-khô, đi ngang qua thành phố ấy. 2 Ở đó có một người tên là Da-kêu ; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. 3 Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. 4 Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su, vì Người sắp đi qua đó. 5 Khi Đức Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông : “Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông !” 6 Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. 7 Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau : “Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ !” 8 Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng : “Thưa Ngài, tôi xin lấy phân nửa tài sản của tôi mà cho người nghèo ; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn.” 9 Đức Giê-su mới nói về ông ta rằng : “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham. 10 Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.”
Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. (Mt 5:12a)- Cha Vương
CHÚA HẰNG MƠ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Đây chính là dòng dõi những kẻ tìm kiếm thánh nhan Ngài!”.
“Cha hy vọng – trong số các bạn đang nghe – sẽ có một số vị thánh tương lai của thế kỷ 21. Điều Chúa muốn trên hết đối với chúng ta là nên thánh! Ngài yêu chúng con hơn những gì chúng con có thể tưởng tượng, Ngài muốn điều tốt nhất cho chúng con – lớn lên trong sự thánh thiện – Hãy là một vị thánh hơn là một người nổi tiếng!” – Bênêđictô XVI.
Kính thưa Anh Chị em,
“Hãy là một vị thánh!” – vì ‘Chúa hằng mơ’ chúng ta nên thánh, không cần nổi tiếng! Đó cũng là lời mời gọi của ngày Lễ Các Thánh, những người đã “tìm kiếm thánh nhan Ngài” – Thánh Vịnh đáp ca.
Hôm nay Giáo Hội tưởng nhớ tất cả những tâm hồn thánh thiện gồm đàn ông, phụ nữ, trẻ em, các vị tử đạo, mục tử… những ai tuyên xưng đức tin và những con người vô danh đã rửa tội hoặc chưa rửa tội; trong đó, có cả những người thân yêu của chúng ta. Đó là “Một đoàn người thật đông”; đã “Giặt áo mình trong Máu Con Chiên” – bài đọc một – theo những cách thức khác nhau để phản ánh một nhân đức về chân dung người môn đệ được Chúa Giêsu phác hoạ. “Thánh thiện đích thực không làm bạn bớt người, nhưng khiến bạn nên ‘người’ trọn vẹn hơn!” – Gioan Phaolô II.
Và nếu các mối phúc là chân dung hoàn hảo của chính Chúa Giêsu, thì từng mối phúc là chân dung của từng vị thánh; mỗi vị mỗi vẻ làm nên triều thần thiên quốc. “Họ chính là bản chú giải sống động của các mối phúc!” – Von Balthasar. Họ không để mình “rơi vào tinh thần thế tục của thời đại”, nhưng “vượt lên thời đại”; một số, thậm chí đã “thay đổi thời đại!”. Giữa sai trái, họ cuốn hút bao người tìm về Chân Lý, Đấng họ phụng thờ. Không cần người đời biết đến, họ chỉ mong trở nên con người ‘Chúa hằng mơ’ họ trở thành.
Các thánh còn là những con người đang cầu nguyện cho bạn và tôi. Họ nói, sự thánh thiện có thể có ở bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào; chúng ta sẽ nên giống Chúa; nhưng ‘lúc này và ở đây’, “Chúng ta được gọi là con Thiên Chúa” – bài đọc hai – chia sẻ sự sống thần linh nhờ phép Rửa – nền tảng sự thánh thiện của mỗi người!
Anh Chị em,
“Đây chính là dòng dõi những kẻ tìm kiếm thánh nhan Ngài!”. “Tìm kiếm thánh nhan Ngài” không là làm điều phi thường, nhưng để Chúa làm điều phi thường trong chúng ta. Như Carlo Acutis, người trẻ của thời kỹ thuật số; như đôi phu thê Louis và Zélie Martin, nên thánh giữa bổn phận hằng ngày và tình yêu gia đình; như Henry Newman, trí thức can đảm tìm kiếm Chân Lý. Tất cả họ cho thấy, nên thánh không phải là trốn đời, nhưng là để Chúa Kitô sống trọn trong đời. “Như các vì sao tạo nên chòm sao – một ngôi sao đơn lẻ, chỉ có một điểm sáng, nhưng nhiều ngôi sao hợp lại, sẽ thành một chòm sao soi sáng cả bầu trời. Mỗi người là một vì sao của Thiên Chúa. Đừng chỉ ngước nhìn sao băng với ước mơ mong manh, nhưng hãy hướng lên Chúa Kitô, Mặt Trời Công Chính!” – Lêô XIV.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con là sao băng vụt tắt, nhưng là vì sao trong chòm sao các thánh; không ‘rơi vào tinh thần thế tục của thời đại’, nhưng ‘vượt lên thời đại’; và sẽ ‘thay đổi thời đại!’”, Amen.
(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)
***************************************************
LỜI CHÚA KÍNH TRỌNG THỂ CÁC THÁNH NAM NỮ
Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 5,1-12a
1 Khi ấy, thấy đám đông, Đức Giê-su lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên.
2 Người lên tiếng dạy họ rằng :
3“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.
4Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.
5Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.
6Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.
7Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.
8Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.
9Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
10Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ.
11Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa.
12aAnh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.”
“Có được phép chữa bệnh ngày sa-bát hay không ?” – Cha Vương
KHI TÌNH YÊU KHÓC – Lm. Minh Anh Tgp. Huế
Lm. Minh Anh Tgp. Huế
“Lòng tôi rất đỗi ưu phiền, và đau khổ mãi không ngơi!”.
Về hưu, cựu Tổng thống Thomas Jefferson lập Đại học Virginia, tin rằng sinh viên sẽ học hành nghiêm túc. Nào ngờ, một vụ bạo động đổ máu xảy ra, các giáo sư bị tấn công! Hôm sau, trong cuộc họp có mặt Jefferson, ông nghẹn ngào nói, “Đây là sự kiện đau đớn nhất đời tôi!”, rồi bật khóc. Các sinh viên nổi loạn bước lên nhận lỗi. Sau này, một người nói, “Không phải lời ông, mà là nước mắt của ông ấy đã cảm hoá chúng tôi!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Jefferson chạm phải một nỗi đau; và ‘khi tình yêu khóc’, nó đã chạm đến điều sâu thẳm nhất! Lời Chúa hôm nay cho thấy một nỗi đau còn lớn hơn – nỗi đau của Phaolô, của Chúa Giêsu. Trước sự cứng lòng của đồng bào mình, Phaolô thở than, “Lòng tôi rất đỗi ưu phiền, và đau khổ mãi không ngơi!”; Chúa Giêsu cũng đau một nỗi đau tương tự.
Một lý do khiến Phaolô vô cùng đau đớn là việc những người anh em của ông từ chối Chúa Kitô. Ở nhiều nơi, họ còn chống lại các Kitô hữu mà họ coi là bội giáo. Thế nhưng, ‘khi tình yêu khóc’, nó không oán trách, nhưng dâng chính mình làm của lễ. Phaolô sẵn sàng chịu tách khỏi Chúa Kitô, nếu điều ấy giúp anh em ông nhận biết Ngài. Đó là một tình yêu có dáng dấp thập giá. “Đau khổ và tình yêu là đôi cánh nâng linh hồn lên cùng Chúa!” – Fulton Sheen.
Tin Mừng hôm nay cho thấy một nỗi đau tương tự nơi Chúa Giêsu. Một biệt phái mời Ngài dùng bữa vào một ngày Sabbat; họ dò xét Ngài. Một người phù thũng xuất hiện – có thể là một cái bẫy! Ngài thừa biết ý định của họ; nhưng với Chúa Giêsu, chỉ có xót thương, và ‘khi tình yêu khóc’, nó vẫn chọn xót thương. Ngài hỏi, “Có được phép chữa bệnh ngày Sabbat hay không?”. Họ im lặng! Ngài “đỡ lấy bệnh nhân, chữa khỏi và cho về”. Chính sự im lặng của họ làm trái tim Ngài tan vỡ – một trái tim yêu không mỏi mệt.
Trong một thế giới khước từ Thiên Chúa, trái tim người môn đệ Chúa Giêsu không thể dửng dưng. Những tranh luận về sự sống, di dân, nạn buôn người; tranh luận về phẩm giá, tội lỗi và tự do… đang khiến Giáo Hội rướm máu. Chính trong những vết thương ấy, Thiên Chúa vẫn đang khóc qua chúng ta, và tiếp tục cứu độ bằng nước mắt của tình yêu. “Yêu là chịu khổ; yêu sâu là chịu khổ sâu!” – Victor Hugo.
Anh Chị em,
“Lòng tôi rất đỗi ưu phiền, và đau khổ mãi không ngơi!” – đó là tiếng khóc của Phaolô, của Chúa Giêsu, và cũng phải là của chúng ta. Trước sự cứng cỏi của những con người chúng ta yêu thương, khi họ từ chối niềm tin hay đang đắm chìm trong một nghiện ngập, một tội lỗi nào đó; thiết thực hơn, những người bỏ nhà thờ, bỏ Chúa, chúng ta có nhức nhối không? Chỉ ‘khi tình yêu khóc’, nó mới biết mình còn sống; và chính trong nước mắt ấy, Thiên Chúa tiếp tục cứu độ thế gian – không bằng quyền năng, nhưng bằng xót thương; cụ thể bằng những đầu gối đêm ngày cầu nguyện, những việc làm của đôi tay. “Những giọt lệ rơi vì người khác là hình thức cầu nguyện tinh tuyền nhất!” – Kahlil Gibran.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, có những đêm, con không còn lời để cầu nguyện, chỉ còn nước mắt – và con tin, Chúa hiểu thứ ngôn ngữ ấy hơn mọi lời kinh!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
************************************************************
Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XXX Thường Niên, Năm Lẻ
Ai trong các ông có đứa con trai hoặc có con bò sa xuống giếng, lại không kéo nó lên ngay, dù là ngày sa-bát ?
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. Lc 14,1-6
1 Một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu để dùng bữa : họ cố dò xét Người. 2 Và kìa trước mặt Đức Giê-su, có một người mắc bệnh phù thũng. 3 Người lên tiếng nói với các nhà thông luật và những người Pha-ri-sêu : “Có được phép chữa bệnh ngày sa-bát hay không ?” 4 Nhưng họ làm thinh. Người đỡ lấy bệnh nhân, chữa khỏi và cho về. 5 Rồi Người nói với họ : “Ai trong các ông có đứa con trai hoặc có con bò sa xuống giếng, lại không kéo nó lên ngay, dù là ngày sa-bát ?” 6 Và họ không thể đáp lại những lời đó.

