Kể từ vụ thảm sát Orlando, Mỹ có thêm 125 người chết vì súng

Kể từ vụ thảm sát Orlando, Mỹ có thêm 125 người chết vì súng
Nguoi-viet.com

WASHINGTON, DC (NV) Ít nhất 125 người bị giết bằng súng và năm vụ tàn sát hằng loạt xảy ra, từ hôm Omar Mateen nổ súng trong một hộp đêm của người đồng tính ở Orlando vào rạng sáng Chủ Nhật tuần trước.

 (Hình minh họa: Getty Images/Spencer Platt)

Theo báo mạng DailyBeast, bạo động bằng súng vẫn không ngưng sau vụ thảm sát tại hộp đêm Pulse ở Orlando, Florida, khiến 49 người chết và 53 bị thương.

Thống kê cho thấy từ hôm đó đến nay có ít nhất 125 người chết và 269 bị thương vì súng đạn.

Vào đêm Thứ Hai, một tay súng, cảnh sát nhận diện là Erick Shute, bắn chết ba người ở West Virginia trong một vụ tranh cãi về củi đốt.

Ở Oakland, California, súng đạn cũng giết chết một cô gái 17 tuổi hôm Thứ Ba tại một buổi lễ truy điệu hai nam thiếu niên bị chết đuối vào ngày Memorial Day.

Trong lúc Reggina Jefferies cùng khoảng 3,000 người dự lễ vào lúc 6 giờ chiều thì hai người đàn ông xuất hiện và nổ súng vào đám đông, khiến cô thiệt mạng và ba người khác bị thương.

Đến hôm Thứ Tư, một tay súng bắn chết ông Robert Sowers, 46 tuổi, một bác sĩ chỉnh hình ở Roy, Washington, trước khi tự sát.

Hung thủ tên Robert Knapp là chồng của một nhân viên văn phòng của ông Sowers.

Tại Houston, Texas, một người đàn ông bắn chết vợ và con gái trong một cuộc cãi vã.

 Ông Michael Ratliff, 44 tuổi, khai rằng khi ông vừa trở về nhà vào sáng sớm Thứ Năm, ông bị vợ con tấn công bằng dao, ông phải bắn họ để tự vệ.

Theo dữ kiện do tổ chức Mass Shooting Tracker thu thập về những vụ với bốn người trở lên bị bắn chết, tính đến nay, trong năm 2016, có ít nhất 288 người chết trong 182 vụ giết người hằng loạt.

Trong năm 2015, 469 người bị giết do hậu quả của 371 vụ tàn sát hằng loạt, so với 364 người chết trong 325 vụ của năm trước đó. (TP)

VN không muốn Đài Loan điều tra cá chết?

VN không muốn Đài Loan điều tra cá chết?

  • 16 tháng 6 2016

BBC

Báo Đài Loan hôm 16/6 đưa tin về việc tạm hoãn vận hành nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh

Một linh mục người Việt tại Đài Loan nói với BBC về cuộc họp báo liên quan đến Công ty Formosa Hà Tĩnh.

Hôm thứ Năm 16/6 đã có cuộc họp báo tại Quốc hội Đài Loan liên quan đến cáo buộc công ty Formosa Hà Tĩnh thải chất độc gây ô nhiễm môi trường biển với sự tham dự của ba dân biểu và đại diện các tổ chức phi chính phủ (NGO).

Từ Đài Bắc, linh mục Peter Nguyễn Văn Hùng, trưởng Văn phòng Trợ giúp Pháp lý cho Công nhân và Cô dâu Việt ở Đài Loan, nói:

“Cuộc họp này là bước khởi đầu cho cuộc họp báo được tổ chức tại buổi họp cổ đông của công ty Formosa hôm 17/6.”

“Một thông tin mới được tiết lộ trong cuộc họp hôm nay là khi thảm họa cá chết xảy ra ở vùng biển miền Trung Việt Nam, Cơ quan Bảo vệ môi sinh Đài Loan đã đề nghị với chính phủ Việt Nam về việc hợp tác điều tra vụ cá chết nhưng không được đồng ý.”

  • BBC: Ông có thể cho biết những điểm chính trong cuộc họp báo hôm nay?

Linh mục Peter Nguyễn Văn Hùng: Các đại diện NGO đặt vấn đề về mối liên hệ giữa Formosa Hà Tĩnh và vụ cá chết hàng loạt. Bên cạnh đó, các nhà báo và luật sư yêu cầu chính phủ Đài Loan điều tra về vụ cá chết cũng như việc Formosa Hà Tĩnh thải kim loại nặng ra môi trường biển.

Một quan chức Bộ Kinh tế Đài Loan cũng cho hay là dự kiến kết quả điều tra sẽ được công bố cuối tháng 6/2016.

BBC: Hôm nay, truyền thông Đài Loan tường thuật nhà máy sản xuất thép Formosa Hà Tĩnh bị buộc phải tạm hoãn thời gian khởi động, ông có bình luận gì về sự kiện này?

Tôi cho rằng có điều gì đó làm cho họ phải ngưng. Nhưng với người Việt ở Đài Loan và trong nước, đó là một tin vui, ít nhất là nhà máy này sẽ không còn thải chất độc ra biển nữa.

Nhưng việc này là chưa đủ, vì đang có những áp lực đòi chính phủ Đài Loan và Việt Nam phải điều tra rốt ráo vụ cá chết và công khai kết quả cho người dân hai nước được biết.

  • BBC: Dường như vấn đề không chỉ dừng lại ở vụ việc Formosa Hà Tĩnh mà còn liên quan đến chính sách đầu tư của doanh nghiệp Đài Loan ở nước ngoài?

Đúng vậy, chính phủ của bà Thái Anh Văn đang có chính sách Nam Tiến, do vậy công luận đặt vấn đề các công ty Đài Loan ra nước ngoài kinh doanh không chỉ tuân thủ luật pháp về môi trường của nước sở tại mà còn phải tuân theo luật quốc tế.

Việc này là để giảm thiểu những vấn đề liên quan đến cung cách làm việc quan liêu cũng như vấn nạn tham nhũng và hối lộ khiến chính quyền sở tại không nghiêm minh khi xử lý vấn đề môi trường do doanh nghiệp gây ra.

  • BBC: Hiện tại, ông ghi nhận công luận Đài Loan đang đặt những áp lực nào lên tập đoàn Formosa?

Bên cạnh việc họ phải lập Ủy ban điều tra và hợp tác với các tổ chức NGO về nạn cá chết ở Việt Nam, công luận còn muốn khi có kết quả về việc họ gây ra thảm họa, tập đoàn này công khai chính sách bồi thường cho các nạn nhân, cụ thể là gia đình những thợ lặn, ngư dân tại bốn tỉnh miền Trung Việt Nam.

Ngoài ra là họ phải công bố kế hoạch làm sạch vùng biển mà họ gây ra ô nhiễm.

  • Vào ngày 9/6, Đại sứ Mỹ Ted Osius nói tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) ở Washington rằng Việt Nam không chấp nhận đề nghị từ Hoa Kỳ về việc hỗ trợ điều tra nguyên nhân vụ cá chết hàng loạt.

Bác sĩ triệu phú khi sắp từ giả cuộc đời

Bác sĩ triệu phú khi sắp từ giả cuộc đời

Dù bạn bao nhiêu tuổi, dù bạn làm nghề gì cũng nên đọc bài này.

Đây là lời tâm sự của một bác sĩ Triệu phú ngành phẫu thuật thẩm mỹ. Bạn sẽ thay đổi khi đọc những dòng chữ này. Quỹ thời gian không còn là bao mà.

Bác sĩ Richard Teo Keng Siang, 40 tuổi, triệu phú ngành giải phẫu thẩm mỹ ở Singapore, phát hiện bị ung thư phổi giai đoạn cuối khi ở đỉnh cao nhất của tiền tài, danh vọng.

Từ nhỏ, bác sĩ Richard Teo luôn đứng đầu trường trong mọi môn học, từ khoa học đến thể thao. Khi vào ngành y, ông chọn giải phẫu thẩm mỹ vì lợi nhuận của nó vượt qua các ngành nghề khác. Ông trở thành một triệu phú chóng vánh.

Tháng 3/2011, bác sĩ Richard Teo được chẩn đoán bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Ông qua đời cuối năm 2012. Câu chuyện cảm động và những lời chia sẻ của ông trước khi mất vài ngày đã và đang được thanh niên khắp nơi theo dõi, lan truyền trên các trang mạng xã hội, được dịch ra nhiều thứ tiếng.

Dưới đây là trích đoạn những tâm sự của bác sĩ Richard Teo về tiền tài, danh vọng, hưởng thụ… với sinh viên tại khóa Nha khoa D1 ở Singapore, tháng 11/2011, 8 tháng sau khi bị chẩn đoán ung thư:

“Tôi lớn lên trong một gia đình có mức sống dưới trung bình. Tôi học được từ mọi người xung quanh và môi trường sống rằng có thành công thì mới hạnh phúc. Thành công có nghĩa là giàu có. Với suy nghĩ này, tôi luôn ganh đua ngay từ nhỏ.

Không chỉ học ở trường giỏi, tôi cần thành công trong mọi lĩnh vực, từ các hoạt động tập thể đến chạy đua. Tôi cần đoạt được cúp, phải được giải cao nhất. Tôi vào trường y và trở thành bác sĩ. Chắc một số em biết rằng trong ngành y, phẫu thuật mắt là một trong những chuyên khoa khó vào nhất. Tôi đã vào được và đạt học bổng nghiên cứu của ĐH quốc gia Singapore.

BAC SI TEO

Trong khi nghiên cứu, tôi có hai bằng phát minh, một về dụng cụ y khoa và một về tia lasers. Nhưng tất cả thành tựu này không mang lại cho tôi sự giàu có. Sau khi học hoàn tất, tôi thấy theo đuổi ngành phẫu thuật mắt mất quá nhiều thời gian trong khi ra ngoài làm tư kiếm được nhiều tiền hơn. Tôi quyết định bỏ ngành phẫu thuật mắt giữa chừng và nhảy qua mở trung tâm giải phẫu thẩm mỹ trong tỉnh.

Một người có thể không vui vẻ khi trả 20 USD cho một bác sĩ tổng quát nhưng không ngần ngại trả 10.000 USD để hút mỡ bụng, 15.000 USD sửa ngực… Do vậy, thay vì chữa bệnh, tôi quyết định trở thành người sửa sắc đẹp. Công việc làm ăn rất khấm khá. Bệnh nhân đến rất đông. Tôi mướn một, hai, ba rồi bốn bác sĩ. Chỉ trong vòng năm thứ nhất, chúng tôi đã lên hàng triệu phú. Nhưng chẳng thể nào là đủ vì tôi trở nên mê muội. Tôi bắt đầu bành trướng sang thị trường Indonesia để làm phẫu thuật cho những người giàu ở đó. Họ phung phí tiền bạc một cách dễ dàng. Làm tiền ở đó quá dễ…

Tôi làm gì với mớ tiền dư thừa? Cuối tuần tôi tiêu khiển ra sao? Thông thường tôi đến tụ tập tại câu lạc bộ đua xe hơi. Thỉnh thoảng tôi dự đua xe ở Sepang, Malaysia. Tôi mua một chiếc Ferrari 430. Sau khi có xe, tôi mua nhà, khu nghỉ mát. Tôi nghĩ phải hòa nhập với những người giàu có, nổi tiếng và bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân, người giàu sang và danh tiếng, như hoa hậu thế giới hay người sáng lập mạng Internet, ăn uống ở mọi nhà hàng kể cả nhà hàng nổi tiếng của đầu bếp Michelin.

Tôi đã có được mọi thứ trong cuộc sống, đến tột đỉnh của sự nghiệp. Đó là tôi của một năm trước đây. Khoảng tháng 3 năm ngoái, đột nhiên tôi bị đau lưng. Tôi nghĩ chắc tại mình hay vận động mạnh. Tôi đến Bệnh viện đa khoa Singapore và nhờ bạn học chụp cộng hưởng từ để xem có phải bị trật đốt sống hay không. Rồi tôi thực hiện PET scans và được phát hiện đang ở giai đoạn 4 của ung thư phổi. Tôi được cho biết, ngay cả với hóa trị, tôi cũng chỉ còn được 3-4 tháng tối đa. Tôi chán nản, tuyệt vọng.

Điều mâu thuẫn là mọi thứ tôi có – sự thành công, cúp thưởng, xe cộ, nhà cửa – tất cả những thứ tôi nghĩ mang hạnh phúc – khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, không mang đến cho tôi niềm vui. Tôi chẳng thể ôm chiếc Ferrari ngủ. Chúng không mang lại một sự an ủi nào trong những tháng cuối cùng của cuộc đời tôi. Điều thật sự mang lại cho tôi niềm vui trong mười tháng cuối cùng là tiếp xúc với người thân, bạn bè, những người chân thành chăm sóc tôi, cười và khóc cùng tôi. Họ có thể nhìn thấy sự đau đớn, chịu đựng mà tôi phải trải qua.

Để tôi chia sẻ với các em một câu chuyện khác. Khi tôi bằng tuổi các em, tôi ở khu King Edward VII. Tôi có một người bạn khá lạ lùng tên là Jennifer. Khi chúng tôi đi bộ, nếu thấy một con ốc sên trên đường, cô ta sẽ nhặt nó lên và đặt lại trong thảm cỏ. Tôi thắc mắc tại sao phải làm thế, sao phải bẩn tay chỉ vì một con ốc sên? Sự thật là cô ta đã cảm được rằng con ốc có thể bị đạp nát chết nếu nằm đó. Đối với tôi, nếu không tránh đường thì đáng bị đạp nát, chỉ là luật tự nhiên thôi. Đối ngược nhau quá, phải không?

Tôi được huấn luyện thành bác sĩ để có từ tâm, đồng cảm nhưng tôi không có. Là một bác sĩ trực trong bệnh viện chuyên trị ung thư NUH (National University Hospital), tôi từng chứng kiến bao nhiêu người chết. Tôi đã thấy họ đau đớn và chịu sự tàn phá của cơ thể vì cơn đau. Tôi cũng đã chứng kiến bệnh nhân nhấn nút morphine tiêm vào máu từng giờ từng phút vì không chịu nổi sự đau đớn dày vò. Nhiều bệnh nhân phải dùng oxygene để thở hơi thở cuối cùng. Nhưng đó là công việc. Khi xong việc tôi chỉ muốn chạy ngay về nhà vì nghĩ là đã hoàn tất công việc hằng ngày.

Tôi thực sự không hiểu họ đau đớn như thế nào cho đến khi tôi là bệnh nhân. Nếu được làm lại từ đầu với cương vị một bác sĩ, tôi sẽ đổi khác. Vì tôi đã trải qua cơn đau đớn mà bệnh nhân vấp phải nên tôi rất hiểu họ chịu đựng sự dày vò của đau đớn như thế nào.

Ngay khi các em vào năm thứ nhất, bắt đầu hành trình để trở thành nha sĩ giải phẫu, cho phép tôi thử thách các em hai điều.

Hiển nhiên, tất cả các em ở đây sẽ bắt đầu đi làm tư. Các em sẽ thành giàu có. Tôi bảo đảm với các em rằng, chỉ trồng răng, các em kiếm được bạc ngàn, mớ tiền không tưởng được. Và thật ra, không có gì sai trái với thành công, giàu có. Điều phiền toái duy nhất là nhiều người chúng ta, như bản thân tôi, không thể kiềm chế được.

Tại sao tôi nói như vậy? Bởi vì càng tích tụ, càng có nhiều, tôi lại muốn nhiều hơn. Càng ham muốn, tôi càng trở nên mê muội. Tôi trở nên mê muội đến nỗi chẳng còn việc gì thành vấn đề đối với tôi nữa. Bệnh nhân chỉ là một nguồn lợi tức và tôi vắt cạn từng xu từ họ.

Nhiều khi chúng ta quên mất mình cần phục vụ ai. Chúng ta lầm lạc đến nỗi chẳng phục vụ ai ngoài chính mình. Điều đó đã xảy ra với tôi. Trong khi khám bệnh, đôi khi chúng ta khuyên bệnh nhân chữa trị bệnh không hẳn có, không rõ rệt và ngay cả khi không cần thiết.

Ngay tại thời điểm này, tôi biết ai là bạn tôi, chân thành lo lắng cho tôi và ai chỉ muốn làm tiền tôi bằng cách bán buôn “hy vọng” cho tôi. Chúng ta đánh mất lương tâm vì chúng ta chỉ muốn kiếm tiền.

Tệ hại hơn, tôi có thể kể cho các em nghe, vài năm vừa qua, chúng tôi đã nói xấu đồng nghiệp, hạ thấp họ xuống để nâng mình lên. Điều đó đang xảy ra trong ngành y và ở mọi nơi. Tôi thử thách các em không để đánh mất lương tâm mình. Tôi trả giá đắt cho bài học này. Và tôi hy vọng các em sẽ không bao giờ phải như vậy.

Thứ hai là đa số chúng ta khi bắt đầu công việc đều chưa có “cảm giác” đối với bệnh nhân. Cho dù trong bệnh viện hay nhà thương tư cũng có vô số bệnh nhân để chữa trị. Tôi chỉ muốn bệnh nhân rời phòng làm việc của tôi càng sớm càng tốt. Đó là sự thật và trở thành một công việc bình thường hằng ngày.

Tôi đã thực sự hiểu bệnh nhân nghĩ về mình thế nào chăng? Thực ra là không. Nỗi lo sợ và lo âu của bệnh nhân và những thứ khác mà họ đã trải qua. Thực ra tôi cũng không biết đến khi tôi lâm trọng bệnh và đó là một sai lầm to nhất của hệ thống y khoa tân tiến. Chúng ta được huấn luyện để trở thành những chuyên gia y cũng như nha khoa nhưng chúng ta lại không hiểu bệnh nhân cảm nhận chúng ta như thế nào.

Tôi không đòi hỏi các em phải xúc động, vì như vậy cũng không chuyên nghiệp, mà chỉ hỏi chúng ta có thật sự cố gắng tìm hiểu nỗi đau đớn của họ không? Phần lớn là không, tôi có thể chắc chắn như vây. Do đó, tôi thử thách các em luôn đặt mình vào cương vị của bệnh nhân.

Bởi vì sự đau đớn, nỗi lo lắng, sợ hãi rất thực với họ mặc dù không thực đối với các em. Ngay hiện giờ, tôi đang chữa hóa trị lần thứ 5. Tôi có thể cho các em biết nó rất kinh khủng. Hóa trị là thứ các em không muốn ngay cả kẻ thù của mình phải trải qua vì bị hành, đau đớn, ói mửa. Cảm giác khủng khiếp. Và bây giờ, với chút năng lực còn lại, tôi tìm đến các bệnh nhân ung thư khác vì tôi thật sự hiểu được họ đau đớn, chịu đựng như thế nào. Hơi muộn màng và ít ỏi.

Các em có cả tương lai sáng lạn phía trước với tất cả tài năng và nhiệt huyết. Tôi thử thách các em, ngoài bệnh nhân của mình, hiểu thêm rằng có nhiều người ngoài kia đang thật sự đau đớn, thật sự khó khăn, đừng nghĩ rằng chỉ có người nghèo mới phải khổ. Điều này không đúng. Những người nghèo khó vốn sẵn không có gì, họ dễ dàng chấp nhận. Do đó, họ hạnh phúc hơn các em và tôi. Nhưng có nhiều người đang đau khổ về tâm thần, thể xác, tình cảm, vật chất… Chúng ta lựa chọn làm lơ hoặc chúng ta không muốn biết đến sự hiện hữu của họ.

Do đó đừng quên, khi các em được thành danh, hãy với tay đến những người cần sự giúp đỡ. Bất cứ việc gì các em làm đều có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ. Bây giờ tôi ở vị trí của người tiếp nhận, tôi hiểu rõ, thấy khác khi có người thật sự chăm lo, khuyến khích mình. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với các em hôm nay.

Mọi người đều biết rằng sẽ có ngày phải chết, chúng ta ai cũng biết như vậy. Nhưng sự thật, không ai tin, vì nếu tin chúng ta đã sống một cách khác. Khi tôi phải đối diện với cái chết, tôi lột bỏ mọi thứ, chỉ tập trung vào thứ thiết yếu. Thật trái ngược rằng, chỉ khi sắp chết thì mình mới biết nên sống như thế nào. Tôi biết điều này nghe qua thật mơ hồ, nhưng đó là sự thật và tôi đang trải qua.

Đừng để xã hội bảo ban các em cách sống. Đừng để môi trường bắt các em phải làm gì. Điều này đã xảy ra cho tôi. Tôi tưởng như vậy là hạnh phúc. Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của chính các em. Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định, sống cho mình hay mang đến sự tốt đẹp cho đời sống của người khác. Hạnh phúc thật sự không có được khi chỉ sống cho mình. Sự thật không như tôi đã tưởng.

Tôi xin tóm lược, trong cuộc sống, chúng ta biết sắp xếp thứ tự trước sau càng sớm, càng tốt. Đừng giống như tôi. Tôi không còn cách nào khác và đã phải trả giá đắt cho bài học…”.

*  *  *

Khi một bệnh nhân nhập viện,  bác sĩ luôn luôn thử những thử máu cơ bản là: CBC (Complete Blood Count), Electrolytes, và LFT’s (Liver Function Tests). CBC dùng để xem bệnh nhân có dấu hiệu bị nhiễm trùng, bị thiếu máu hay không. Electrolytes để xem cân bằng của các lượng muối khoáng như sodium, potassium, calcium, mangnessium, nồng độ đường trong máu và các chất chất liên hệ đến sự hữu hiệu của trái thận. Còn LFT’s để xem xét sức khoẻ của lá gan.

Nói về các thử máu để làm gì? Để hiểu là cơ thể của ta rất tinh khôn, tự điều chỉnh những gì chúng ta ăn hay uống vào, để giữ cho cơ thể luôn được…mát! Tất cả những gì đi qua bao tử đều được “rả đám” ra thành những phần tử nhỏ, những gì cần sẽ được hấp thụ và biến chế lại, còn những gì không cần sẽ bị thảy ra ngoài.

Bây giờ hãy bàn về thuốc bổ.

Thuốc bổ, vitamin, được dùng như những chất phụ cho các phản ứng sinh hoá của cơ thể và số lượng cần rất nhỏ. Vì là “phụ gia” cho nên chỉ một mình vitamin không thôi, sẽ không đủ làm cho chúng ta khoẻ! Có nghĩa là, thức ăn là chính, và vitamin chỉ là phụ.

Hầu hết những vitamin mà cơ thể cần hằng ngày đều có trong thực phẩm. Một người khoẻ mạnh trung bình có thể hấp thụ đủ những vitamin cần thiết, với điều kiện là ăn uống cân bằng, mà không nhất thiết là ăn sáng! Chỉ có những cụ già, những người bị bệnh kinh niên, bị ung thư hay AIDS, và phụ nữ mang thai mới cần thêm vitamin. Cho dù cần đi nữa, theo cơ quan FDA, mỗi ngày một viên đa sinh tố (multivitamin) là đủ.

Trong trường hợp bạn uống nhiều vitamin, cơ thể sẽ xem đó như là chất…độc và tìm cách thải ra nước tiểu. Không tin, bạn thử ngửi mùi nước tiểu, sau vài ngày uống vitamin sẽ thấy…thơm lừng…mùi thuốc bổ.

Một vài ví dụ điển hình về thuốc bổ mà nghiên cứu cho thấy uống nhiều chẳng có lợi gì cả.

Trước hết là calcium, “thuốc bổ xương”. Nghiên cứu cho thấy uống thuốc calcium nồng độ cao không làm cho xương cốt rắn chắc hơn. Đúng là trẻ em đang lớn sẽ cần calcium để tăng trưởng. Để cho calcium có thể nhập vào trong xương, cần có những tế bào xương hoạt động. Calcium nhập vào xương còn tuỳ thuộc vào các “hormone xương” khác nhau, kể cả hormone estrogen và testosterone. Khi chúng ta đã qua thời kỳ nhổ giò, những tế bào xương bắt đầu tàn lụi, hormone sút kém đi thì khả năng nhập calcium vào xương chỉ ở mức độ bảo trì, và cần rất ít.

Calcium cũng cần cho sự co thắt của bắp thịt và sự truyền tín hiệu của các dây thần kinh, ở mức độ thấp. Vì thế nồng độ calcium trong máu bao giờ cũng được bảo hoà. Cao hơn mức bình thường, bị thải ra nước tiểu, có khi nghẽn đường ống, sanh ra sạn thận. Đó là lý do tại sao, bác sĩ sẽ thử calcium khi có vấn đề như đã nói ở đầu bài. Lượng calcium tốt nhất ở trong sữa tươi, chứ không phải ở trong viên thuốc! Và, calcium nhập vào xương khi chúng ta…đi bộ!

Liên hệ đến calcium là vitamin D, thật ra là một loại hormone, giúp cho cơ thể hấp thụ calcium, chống bệnh còi xương. Chỉ cần uống một viên vitamin D là đủ cho cả tháng.

Ví dụ khác là so với ăn cá, uống dầu cá cũng không có lợi gì ráo. Những viên thuốc dầu cá không cung cấp đúng lượng omega-3 như quảng cáo so với ăn cá, ăn trái bơ, hay đậu phộng.

Hiệu ứng của nhiều thuốc vitamin khác cũng lần lượt được các nghiên cứu bác bỏ. Lý do là hầu hết các loại vitamin đóng chai chỉ là hoá chất được biến chế bằng các phản ứng hoá học. Cơ thể rất khôn, chỉ cho nhập những vitamin “tự nhiên” chứa trong thực phẫm mà thôi. Điều này làm cho một số công ty sản xuất vitamin tranh nhau cãi là thuốc của mình gần với tự nhiên hơn.

Không có gì gần với tự nhiên bằng chính…tự nhiên!.

Kế đến, hãy nói về thức ăn bổ.

Hằng ngày bạn nghe nhiều quảng cáo là thức ăn này hay thức ăn nọ bổ, khoẻ. Không có gì sai trái cả về những điều được nói, nhưng, có những điều chưa nói đến mà người tiêu thụ cần phải biết.

Một vài ví dụ điển hình nhé.

Ví dụ thứ nhất là nước cam tươi…đóng chai. Đã gọi là tươi tại sao lại đóng chai? Đúng, là nước cam được vắt từ cam tươi thu hoạch đầu mùa, tuy nhiên sau đó được chứa trong những thùng chưa containers có khi cả năm trước khi bán cho người tiêu thụ. Để tăng cường chất sợi fiber trong nước cam, người ta trộn…bột giấy vào trong đó. Ngoài ra, nồng độ đường trái cây fructose rất cao trong nước cam khi hàm lượng nước được cho bay hơi để làm cho ngọt hơn.

Trước khi nêu ví dụ kế tiếp, xin ôn lại kiến thức về…đường. Như đã nêu, một trong những thứ   khi nhập viện là lượng đường trong máu. Bạn có biết, tổng số lượng đường trong máu ở mức bão hoà chỉ vào khoảng một muỗng cà phê đường? Như vậy, khi ăn nhiều đường vào, cơ thể sẽ tìm cách cân bằng và giải quyết lượng đường thặng dư, đa phần là biến thành…mỡ. Đường trái cây fructose còn tệ hơn là đường mía glucose vì nó không tiêu được và phải chạy qua lá gan, nhọc nhằn để biến chế trước khi được tiêu thụ vào tế bào.

Ví dụ kế tiếp là sữa chua “da ua”, tức là yogurt. Đúng là sữa chua tốt cho cơ thể vì có chứa calcium và men sữa giúp tăng cường vi khuẩn tốt trong đường ruột. Tuy nhiên hầu hết sữa chua bán trong siêu thị đều được trộn đường hay trái cây khô cho…bớt chua. Một hủ yogurt có chứa 16 gram đường, trong khi đó cơ quan USDA khuyên mỗi ngày chúng ta chỉ cần có 12 gram đường (4 muỗng) mà thôi. Nên ăn sữa chua tự làm lấy, hay loại sữa chua Greek yogurt.

Liên hệ tới sữa chua là trái cây khô như nho khô chẳng hạn. Nho khô có nhiều trong các loại cereal, ăn sáng cho..bổ. Nho tươi, trái cây tươi trên nguyên tắc, ăn nhiều cũng không tốt vì có chứa đường fructose, nhưng bù lại ta có chất sợi fiber, vitamins, và…nước. Nồng độ đường trong trái cây khô cao hơn trái cây tươi gấp 5 đến 10 lần. Hơn nữa, vì khô, nên chúng ta sẽ ăn nhiều hơn là khi ăn trái cây tươi.

 Ví dụ cuối cùng là sữa đậu nành. Đúng là đậu nành cung cấp nguồn protein và được sử dụng trong nhiều món ăn chay. Tuy nhiên hầu hết đậu nành ở Mỹ là sản phẩm GMF/ GMO (Genetic Modified Foods, Genetic Modified Organism). Thực phẫm GMF, súc vật GMO có DNA được thay đổi để chống…thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ dại, chống bệnh tật, hấp thụ nhiều thuốc trụ sinh và hormone. Các bạn chắc đã từng vào Costco hay Home Depot để mua thuốc trừ cỏ dại Round Up? Thuốc này và các loại thuốc trừ sâu được phun “tưới hột sen” vào các loại cây, trái GMF. Dĩ nhiên, vì đã bị thay đổi DNA, các loại cây này không chết vì sâu bọ, và thuốc xịt, nhưng thuốc lại thấm vào cây và truyền vào súc vật và người tiêu thụ.

Ngoài ra, sữa đậu nành bán ở siêu thị Mỹ còn chứa chất carrageenan làm cho sữa
giống như sữa” có thể gây ra ung thư ruột già
. Riêng đậu nành, có chưa các chất sau đây:

Chất phyto-estrogen, tương tự như hormone nữ estrogen có thể làm xáo trộn chu kỳ kinh nguyệt và làm khó có thai, và thậm chí nghi ngờ tăng nguy cơ ung thư vú.
Chất haemagglutinin, làm cho các tế bào máu chụm lại với nhau, dễ nghẽn mạch máu.
Chất phytic acid ngăn chận sự hấp thụ các chất như calcium, magnesium, chất đồng copper, chất sắt và kẽm.
Chất nhôm, có thể ảnh hưởng đến hệ thống thần kinh, trái thận, và bệnh mất trí nhớ Alzheimer.
Chất isoflavones- genistein and daidzein, có thể kích thích tăng trưởng các tế bào ung thư vú.
Chất goitrogens, làm giảm sự hoạt động của tuyến giáp thyroid, gây ra suy tuyến giáp.

 Dĩ nhiên, thông tin của bài viết này không nhằm doạ nạt bạn đọc, không được ăn đậu nành, uống nước cam, ăn sữa chua hay uống thuốc bổ… Tuy nhiên, tôi khuyên bạn nên giữ những thuốc bổ và đồ ăn bổ ở mức tối thiểu.

Ăn uống đồ bổ nhiều chưa hẳn là khoẻ. Ăn đồ cao lương mỹ vị chưa hẳn là tốt. Bổ nhiều quá chỉ có hại cho sức khoẻ mà thôi.
BS Hồ Ngọc Minh

“Đại Gia Rác, Việt Kiều Yêu Nước” David Dương Ôm Đầu Máu Bỏ Của Chạy Lấy Người Thoát Khỏi Thiên Đường CsVN?

“Đại Gia Rác, Việt Kiều Yêu Nước” David Dương Ôm Đầu Máu Bỏ Của Chạy Lấy Người Thoát Khỏi Thiên Đường CsVN?

Sunday, June 12, 2016:

VietPress USA (12/6/2016): Nhà “đại Việt kiều Yêu nước” có nhiều bằng cấp do Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Thủ tướng Chính phủ CsVN Nguyễn Tấn Dũng; Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao CsVN Phạm Bình Minh trao tặng; có “vinh dự” đọc diễn văn ca ngợi đảng CsVN và Nhà nước CHXHCNVN trong Đại hội Họp Mặt Kiều Bào Mừng Xuân Quê Hương Ất Mùi 2015; có công thu xếp các phái đoàn CsVN qua kết nghĩa “Sister Cities” với nhiều thành phố ở Hoa Kỳ.. hôm nay được chính thức ôm đầu máu bỏ của chạy lấy người!

 
David Dương

Tin từ Hà Nội vừa tiết lộ rằng văn phòng Trung ương đảng CsVN và Thủ tướng CsVN Nguyễn Xuân Phúc đã ra quyết định theo yêu cầu của liên Bộ Tài Chánh và Bộ Tài Nguyên Môi trường cho thanh tra thuế vụ; thanh tra vi phạm môi trường, truy thu trốn thuế và xử lý các vi phạm của “Kiều bào Yêu nước của ta” là “Vua rác David Dương” liên quan đến hoạt động đầu tư “công nghệ mới nhất của Mỹ” về chôn rác tại dự án xử lý rác thải ở Đa Phước thuộc thành phố Saigon.

Trên báo mạng “Tình Thương & Cuộc Sống” (http://tinhthuongvacuocsong.com/dai-gia-rac-david-duong-lai-tay-khong-bat-giac-xu-ly-rac-o-long-an/) mở đầu bài viết về “Việt kiều Rác” dưới tựa đề “Đại gia rác” David Dương lại “tay không bắt giặc” xử lý rác ở Long An” đã viết như sau:

“Chủ đầu tư nhiều tai tiếng:

Ông David Dương, Tổng Giám đốc Công Ty Cổ Phần (CTCP) Xử lý chất thải Việt Nam – Long An là một Việt kiều Mỹ, và là người sáng lập VWS (Vietnam Waste Solution). VWS là chủ đầu tư Khu liên hợp xử lý chất thải rắn Đa Phước (gọi tắt là bãi rác Đa Phước) tại xã Đa Phước, huyện Bình Chánh, TP.HCM, mỗi ngày tiếp nhận khoảng 5.000 tấn rác của thành phố với khá nhiều “tai tiếng” trong thời gian gần đây.

“Những tai tiếng của VWS đã được ông Lê Mạnh Hà, nguyên Phó Chủ tịch UBND TP.HCM, nay là Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ nêu ra và đăng tải công khai trên nhiều phương tiện truyền thông đại chúng. Đó là việc UBND TP.HCM thanh toán chi phí cho VWS cao hơn so với các doanh nghiệp cùng sử dụng công nghệ chôn lấp.

 
David Dương được Thủ tướng CsVN khen thưởng

“Hàng năm ngân sách TP.HCM chạy vào khoản lợi nhuận của doanh nghiệp này 3 triệu USD. Chưa kể Nhà nước phải thanh toán tăng hằng năm 3% giá xử lý rác cho VWS, trong khi các doanh nghiệp khác không được tăng như vậy. Bên cạnh đó là việc bất hợp lý khi đóng cửa bãi chôn lấp số 3 Khu xử lý rác Phước Hiệp để chuyển về khu xử lý rác Đa Phước của VWS. Và vì sao mấy năm qua TP.HCM không thực hiện đấu thầu xử lý rác?

“Trên thực tế, bãi rác Đa Phước được cho là có sự “can thiệp công nghệ” hiện đại của Mỹ, và TP.HCM mỗi ngày phải mất hơn 49.000 USD để chi trả cho việc xử lý rác ở đây. Công nghệ hiện đại ở đâu chưa thấy, nhưng việc gây ô nhiễm từ bãi rác này khiến người dân quanh vùng lên tiếng phản đối kịch liệt.

“Kết luận của Thanh tra TP.HCM mới đây về hoạt động của bãi rác Đa Phước cho thấy nhiều điểm bất thường về chủ đầu tư VWS. Vì theo hợp đồng VWS ký với Sở TN&MT TP.HCM vào ngày 28/2/2006, VWS sẽ tiếp nhận khối lượng chất thải rắn sinh hoạt, sau đó tiến hành phân loại, tái chế sản xuất phân compost, tái sử dụng plastic, phần còn lại không sử dụng được sẽ chôn lấp.

“Tuy nhiên, trên thực tế VWS chưa thực hiện phân loại, tái chế như hợp đồng mà chôn lấp toàn bộ với công suất 3.000 tấn/ngày trong thời gian 24 năm. VWS cũng chưa thực hiện đúng giấy phép đầu tư số 2535 cấp ngày 28/12/2005 khi không xây dựng và điều hành nhà máy phân loại, thu gom nguyên liệu tái chế và tái sử dụng chất thải công suất 2.500 – 3.000 tấn/ngày.

 
David Dương được bầu là Kiều bào tiêu biểu nhất năm 2015 đang đọc diễn văn trước Đại hội Kiều bào Xuân 2015

“Tại khâu xử lý nước rỉ, bãi rác Đa Phước đưa vào hoạt động từ năm 2007 nhưng phải đến 31/12/2015, Sở TN&MT mới ban hành quy định về kiểm tra, giám sát và nghiệm thu công tác cung ứng dịch vụ. Như vậy, trong vòng 8 năm hoạt động, bãi rác Đa Phước không có ai giám sát về các công tác cung ứng dịch vụ.”

Ngày 29-3-2016, trên trang tin tức của VOA (http://m.voatiengviet.com/a/ong-david-duong-va-dau-tu-rac-o-viet-nam/3259702.html) có đăng tải bài phỏng vấn của ông Bùi Văn Phú hỏi ông David Dương với phần mở đầu rằng:

Công ty rác California Waste Solutions (CWS) do một người Việt làm chủ đã hoạt động ở California trong hơn hai thập niên, hiện có hợp đồng thu gom rác cho hai thành phố Oakland và San Jose ở miền bắc California.

Năm 2005, ông David Dương là tổng giám đốc của CWS quyết định đem công nghệ rác từ Hoa Kỳ về Việt Nam và đã mở ra công ty con là Vietnam Waste Solutions (VWS) với dự án khu liên hợp xử lý chất thải tại Đa Phước thuộc Tp Hồ Chí Minh.

Trong thời gian đầu các cơ quan truyền thông trong nước hết lời ca ngợi VWS là một đóng góp của Việt kiều từ Mỹ trong việc đầu tư giúp đất nước phát triển. Nhưng hơn một năm qua báo chí trong nước lại nhắc VWS đến với nhiều thông tin rất tiêu cực.”

Ông Bùi Văn Phú viết trên VOA hỏi rằng “trong một buổi họp giữa tân Bí thư Thành ủy Tp Hồ Chí Minh là ông Đinh La Thăng với các nhà đầu tư nước ngoài, bà Huỳnh Thị Lan Phương, phó tổng giám đốc của VWS, đã phát biểu một câu mà báo Tiền Phong Online có ghi lại: “Em nói xong không biết có còn về Mỹ được không”. Câu nói đó gây nhiều hoang mang cho Việt kiều về nước đầu tư, thưa ông David, chuyện gì đã xảy ra với công ty VWS?”

Ông David Dương nói rằng vào “Thời điểm đó bà Lan Phương có bức xúc về những khó khăn về thuế má, hợp đồng của công ty. Trong buổi họp, bà ấy đã đăng ký để phát biểu nhưng chương trình gần hết rồi mà không thấy kêu bà phát biểu nên bà giơ tay lên. Trong lúc bức xúc đó vì nói hết mọi chuyện sợ là quá dài, vì công ty của chúng tôi đang bị nói xấu, đánh phá và có một mạng xã hội trên Facebook còn nhân danh phó chủ nhiệm văn phòng chính phủ cũng đánh phá chúng tôi, đưa lên nhiều bài nói xấu có ảnh hưởng đến công ty, vì quá bức xúc nên bà Lan Phương đã có những phát biểu như thế.”

Ông David Dương kể ra các khó khăn của công ty VWS hiện nay là ông làm tốt, công nghệ kỹ thuật chôn rác cao, tiền lãnh giá cao; trong khi những Công ty trong nước cũng sử dụng công nghệ tốt nhất nhân loại là chôn rác như thế mà lại lãnh tiền giá thấp, không được ưu đãi về giảm miễn thuế; ít được báo chí truyền thông ca ngợi nên sinh loi2ng ganh ghét đố kỵ với công việc đầu tư của VWS và cá nhân ông; moi chuyện cũ từ năm 2005, 2006 ra nói hoài như vụ Thành phố trả trước USD 9 Triệu.. v.v. và v.v…!

 
David Dương tặng 1 Tỷ 427.040.000 ĐVN
cho chương trình địa phương CsVN.

Ông David Dương cũng giải thích rằng Công ty xử lý rác thải Phước Hiệp đã hoạt động 10 năm rồi mà không đầu tư gì cả, không hiệu quả nên tự nhiên Thành phố đóng cửa và lấy số rác thải 2.000 tấn mỗi ngày của bãi rác Phước Hiệp giao cho bãi rác Đa Phước của ông David Dương xử lý giúp. Ông David Dương nói :”Phước Hiệp là dự án của công ty môi trường đô thị. Họ đã không đầu tư và thực hiện công việc đến nơi đến chốn, vận hành không đúng như để nước dơ tràn xuống sông, ngấm vào hệ thống nước ngầm, vì vấn đề bảo vệ môi trường nên nhà nước quyết định đóng cửa và giao cho mình trên 2 nghìn tấn rác. Nên có thể họ nghĩ là do tác động của mình. Thực sự chúng tôi không tác động vào việc đó vì mình có hợp đồng với thành phố để xử lý 3 nghìn tấn rác tối thiểu một ngày. Mình chỉ muốn đem công nghệ từ Mỹ về và làm công việc cho được tốt. Còn bên Phước Hiệp từ đó đến nay đã mười năm rồi mà không đầu tư đến nơi đến chốn, không nhẽ họ nhận chi phí thấp hay sao? Mình không có tham vọng làm hết mọi chuyện vì ở thành phố hiện nay cũng còn vài ba dự án xử lý rác nữa. Tuy nhiên nay đã có văn bản cho biết đến năm 2020 sẽ đóng cửa các bãi rác của thành phố.”

Ông David Dương ký hợp đồng xử lý rác tới 50 năm vào ngày 28/2/2006, đã làm được 10 năm 4 tháng 10 ngày tính cho đến ngày hôm nay 12/6/2016. Ông cho biết nếu đáng cửa bãi rác Đa Phước thì Thành phố sẽ ưu ái dành đất cho ông chuyển về Khu xử lý Môi Trường Xanh ở Long-An mà ông đã ký kết với vốn đầu tư USD500 Triệu.

Tuy nhiên trong bài viết “Tay không bắt cọp” nói về đầu tư của David Dương tại Dự án Khu Công nghệ Môi trường Xanh Long An, báo mạng “Tình Thương & Cuộc Sống” chỉ ra rằng: “Khi những tai tiếng tại dự án Đa Phước vừa được công bố không bao lâu, Sở TN&MT tỉnh Long An lại khiến dư luận đặt nhiều dấu chấm hỏi khi đặt bút ký bản hợp đồng với chủ đầu tư VWS.

“Theo quy hoạch, Khu Công nghệ Môi trường xanh thuộc địa bàn xã Tân Lập, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An cách trung tâm TP.HCM khoảng 55-60km (đi theo hướng Quốc lộ 1A) có diện tích 1.760 ha. Tuy nhiên, thực tế khu đất dự án này do UBND TP.HCM chi tiền ngân sách đền bù giải phóng mặt bằng và VWS dù không tốn bất cứ chi phí nào, vì sao vẫn nghiễm nhiên là chủ đầu tư của dự án?

“Theo tìm hiểu của phóng viên, hiện trạng dự án chỉ mới thực hiện xong công tác bồi thường giải phóng mặt bằng, chưa được san lấp mặt bằng, chưa có cơ sở hạ tầng kỹ thuật (đường giao thông, cấp điện, cấp nước) và do khu vực chưa có đường vào nên việc di chuyển đến khu công nghệ này từ hướng Quốc lộ 1A hoàn toàn được thực hiện bằng phương tiện đường thủy.

“Hiện vẫn chưa rõ dự án này đã hoàn thành báo cáo đánh giá tác động môi trường hay chưa? Theo các chuyên gia, khu vực dự án nằm ở vùng lõi của vùng Đồng Tháp Mười, nếu các yếu tố môi trường không đạt tiêu chuẩn 100% theo quy định của Nhà nước sẽ đe dọa đến môi trường sinh thái và môi trường sống của hàng triệu người dân khu vực này.”

Báo báo mạng “Tình Thương & Cuộc Sống” cho hay rằng ông David Dương chỉ “mượn đầu heo nấu cháo” mà thôi vì ông không có vốn đầu tư, ông chưa làm dự án mà đã đem cầm cố mượn tiền! Báo nầy viết: “Có thể khẳng định, hiện VWS không có năng lực xử lý rác cho tỉnh Long An và việc ký kết hợp đồng này hoàn toàn có thể bị chủ đầu tư lợi dụng để vay, huy động vốn. Trên thực tế, vừa qua VWS đã công bố ký kết hợp đồng vay 148 triệu USD với Ngân hàng TMCP Đầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV) cho giai đoạn 1 của dự án Khu công nghệ Môi trường xanh Long An.

“Tài sản thế chấp cho khoản vay này được mô tả: “Tài sản hình thành trong tương lai thuộc khu dự án Khu công nghệ môi trường xanh theo hợp đồng thế chấp tài sản hình thành trong tương lai số 01/2016/7839490/HĐBĐ ký ngày 7/4/2016 giữa bên bảo đảm và bên nhận bảo đảm gồm toàn bộ lợi ích thu được từ dự án, máy móc thiết bị và công trình xây dựng thuộc dự án”.

“Theo tìm hiểu của phóng viên, thì dự án Khu liên hợp xử lý chất thải rắn Đa Phước đã được VWS mang đi “cắm” tại BIDV từ năm 2006 đến nay. Như vậy, phải chăng các cơ quan chức năng nên thẩm định lại năng lực tài chính của nhà đầu tư này vì theo như công bố của VWS thì vốn đầu tư giai đoạn I của Khu Công nghệ Môi trường xanh lên đến 500 triệu USD.”

Trong khi đó, báo Pháp Luật CsVN ca ngợi ông David Dương vì tinh thần yêu quê hương, yêu dân tộc của ông như sau (http://plo.vn/thi-truong-tieu-dung/doanh-nhan-viet-kieu-va-trach-nhiem-que-huong-479559.html ):

“Mong muốn được đóng góp nhiều hơn cho đất nước, ý chí và sự quyết tâm là đặc điểm khiến ai cũng phải nể phục khi nhắc đến ông David Trung Dương (còn gọi là David Dương), Tổng Giám đốc Công ty TNHH Xử lý Chất thải rắn Việt Nam (Vietnam Waste Solutions –  VWS).

“Cho dù tôi hay mọi người ở khắp nơi trên thế giới hay ngay tại Việt Nam thì đều mong muốn được cống hiến những điều tốt đẹp nhất cho đất nước mình…” – ông David Dương mở đầu câu chuyện với chúng tôi như thế.

Báo Pháp Luật hỏi: “Có người nói rằng khi đi xa, cho dù bôn ba mưu sinh ở bất kỳ đâu, người ta vẫn nhớ, lòng vẫn hướng về quê hương đất nước, về nơi mình được sinh ra. Và bằng cách này hay cách khác họ sẽ cố gắng đóng góp để phát triển đất nước. Là một doanh nhân Việt kiều, cá nhân ông cảm nhận thế nào?

“Ông David Dương: “Tôi nghĩ rằng câu nói này rất đúng về niềm khát khao được đóng góp một cái gì đó cho quê hương Việt Nam. Không chỉ của riêng tôi mà tôi tin rằng rất nhiều người gốc Việt đang định cư trên toàn thế giới đều có mong muốn như vậy. Bản chất của người Việt Nam mình vốn rất yêu quê hương, luôn hướng về đất nước.

“Tôi rất tự hào vì mình là một trong những người gốc Việt đầu tiên làm về thu gom và tái chế rác ở Mỹ. Công việc của mình không chỉ tạo ra việc làm cho vài trăm công nhân viên nước sở tại mà còn góp phần phát triển kinh tế, bảo vệ môi trường. Tôi luôn ao ước có thể cống hiến những thành quả như vậy tại Việt Nam. Và tôi đang làm theo nguyện vọng của đấng sinh thành là thành lập Công ty TNHH Xử lý Chất thải rắn Việt Nam. Mỗi ngày, công ty tôi nhận xử lý 3.000 tấn rác. Khi thấy công việc của mình đem lại nhiều nguồn lợi về môi trường, sức khỏe cho người dân, tôi cảm thấy mãn nguyện.”

 
David Dương trong lễ ký kết đầu tư USD500 Triệu lập nhà máy rác tại khu Môi Trường Xanh Long An

Là “đại Kiều Bào Yêu nước như thế, yêu đảng, yêu Xã Hội Chủ nghĩa như thế”, ông David Dương đã tích cực đóng góp nhiều thứ để được giới lãnh đạo phe nhóm trước đây cho nhiều ưu ái miễn giảm thuế, khỏi thanh tra.. nước thải của rác thúi chảy tràn vào nhà dân ở vùng Đa Phước, dân biểu tình thì quan lớn cho công an trấn áp dọa nạt cũng như tình trạng dân biểu tình vì môi trường cá chết hiện nay.. Lấy tiền rác cho mấy tên cầm đầu đảng và Chính phủ thuộc phe cũ ăn, nay phe mới đang “bới lông tìm vết” để diệt tội ác tham nhũng của phe cũ.. và con vịt bầu David Dương bắt đầu bị đưa ra làm thịt!

Bộ Tài Chánh Hà Nội phúc trình cho biết mức truy thu trốn thuế của Công ty VWS do ông David Dương làm chủ trong 10 năm hoạt động vừa qua sẽ trên 10 Triệu USD. Có tin nói là USD 12 Triệu tiền truy thu trốn thuế. Ngoài ra khoản tiền phạt kinh doanh trốn thuế sẽ bị mức phạt 150% tức khoảng USD 15 Triệu nữa.

Từ khi ông David Dương nhận được Giấy phép Đầu tư khu xử lý rác thải Đa Phước ngày ngày 28/2/2006, nước thải ô nhiễm sình hôi cả vùng Đa Phước dân kêu cứu, báo chí phản ảnh nhưng chưa hề có lần nào bị phái đoàn điều tra Môi trường đến thăm hỏi xem xét. Cho đến khi Hà Nội đưa ông tân Bí thư Thành ủy Saigon là ông “Vớt bèo” Đinh La Thăng vào thì mới có phái đoàn Thanh tra của Sở Tài Nguyên Môi Trường Thành phố đi điều tra kết luận những điều tệ hại không như Công ty VWS báo cáo và quảng cáo lâu nay!

 
Dư án Môi trường Xanh Long An

Hiện nay trước làn sóng dân đòi “Môi trường Sạch”, thay vì phải có biện pháp đối với Nhà máy Formosa thì Hà Nội cho làm thịt “Kiều bào ta có công vì đảng, vì nhà nước XHCNVN và vì nhân dân Việt Nam anh hùng” David Dương để làm gương.

Theo kế hoạch của CsVN và Trung Quốc thì những Công ty nào từ Hoa Kỳ hiện đang hoạt động tại Việt Nam sẽ lần lượt bị thanh tra, phạt thuế, bị sách nhiễu và kết quả bị “tự rút lui” hoặc “bị đóng cửa” để không còn ảnh hưởng của Mỹ dù tời đây Việt Nam sẽ vào làm thành viên của Hiệp Định Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương TPP (Trans-Pacific Partnership).

CsVN sẽ ưu tiên cho các Công ty từ Bắc Âu hoặc các Công ty Trung quốc đội lốt dưới danh nghĩa Đài Loan (giống như Formosa) hay các quốc gia khác, nhất là Lào và Campuchia vào đầu tư, hợp tác với Việt Nam để xuất hàng hóa Trung Quốc qua thị trường Mỹ và các nước trong khối TPP trong thời gian tới.

Chúng tôi nhận được tin rằng sau khi làm thịt “Việt kiều yêu nước, Kiều bào ta ở hải ngoại” David Dương thì sẽ có thêm ít nhất 2 Công ty Việt kiều ở Mỹ làm ăn tại Việt Nam sẽ bị giũ sổ. VietPress USA đang theo dõi và sẽ tường trình tiếp đến đọc giả khắp nơi.

Dù có tin chắc chắn rằng, chính quyền Hà Nội sẽ có biện pháp dứt điểm đối với “Đại gia rác” David Dương trong tuần nầy; nhưng chúng tôi vẫn khẳng định rằng tin nầy được loan dè dặt. Trong thời gian TT Barack Obama về Việt Nam, mặc dầu ông David Dương rất muốn đi trong đoàn doanh nghiệp Mỹ tháp tùng Tổng Thống; nhưng ông David Dương đã không “dám” xuất hiện. Thà là bỏ của chạy lấy người còn hơn vừa bị “ủ tờ” vừa bị tịch thu toàn bộ tài sản. Nếu với mức truy thu thuế và mức phạt thuế tối thiểu 20 Triệu USD, chắc chắn ông David Dương không có khả năng chi trả và như vậy nhà máy xử lý rác thải của ông nếu có máy móc hiện đại gì thì sẽ bị tịch thu. Ông “Việt kiều yêu nước” đã dạy cho CsVN biết cách xử lý rác thải thì nay đã đến lúc họ tự làm lấy và bắt ông phải ói ra cho họ ăn những gì ông đã nuốt vào lâu nay từ bãi rác Đa Phước!

Hạnh Dương
www.Vietpressusa.com 

HÀ NỘI NIỀM TIN và HY VỌNG !

Facebook  Nguyễn Thành Luân

HÀ NỘI NIỀM TIN và HY VỌNG !

Mặt hồ gươm đã không in bóng rùa
Rồi tàn phá tan hoang ôi hàng cây
Đường ngập nước mênh mông năm cửa ô
Nghe tiếng người kêu than sầu ai oán …

Na noi

 

 

 

 

 

 

 

 

Ghi chú thêm: Xe bị ngập nước như thế này thành phế thải.Thiệt hại vô cùng to lớn sau cơn mưa.

Ụ nổi 500 tỷ đã bán thành công với giá… sắt vụn

Ụ nổi 500 tỷ đã bán thành công với giá… sắt vụn

U NOI
Ụ nổi 500 tỷ của Vinalines đã bán thành công với giá sắt vụn.

Nếu muốn chọn một tin tức có thể mang lại những cảm xúc vui vẻ cho người đọc, xin chân thành khuyên bạn đọc đừng bỏ qua một bản tin ngắn trên báo Tiền phong gần đây.

Bản tin cho biết một tin vui: “Ngày 3/6, thông tin từ Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) cho hay, vừa tiến hành xong phiên đấu giá bán ụ nổi 83M. Theo đó, một cá nhân đã thắng phiên đấu giá với mức 38,5 tỷ đồng”.

Cái ụ nổi 51 tuổi này nổi tiếng bởi báo chí đã tốn khá nhiều giấy mực cho nó. Không phải bởi nó có đặc tính gì nổi bật mà bởi nó có một số phận kỳ lạ. Ụ nổi này đã bị cơ quan đăng kiểm của Nga dừng quản lý từ năm 2006, chắc với lý do để cho… về hưu vì tuổi già sức yếu. Thế nhưng sứ mạng với đời của nó chưa hết, năm 2008, hai ông Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc vẫn quyết tâm rước “cụ hưu” này về.

Trần đời cũng chưa thấy có màn mua bán nào lạ kỳ như màn mua cái ụ nổi này, báo Tiền phong cho biết, trong khi bên bán chỉ chào giá 5 triệu USD thì phía Vinalines lại đòi mua với giá 9 triệu USD.

Sau khi sửa chữa, vận chuyển về đến Việt Nam, ụ nổi 51 năm tuổi này có giá lên tới 19,5 triệu USD, tức hơn giá gốc đến 14,5 triệu USD, thật là một hợp đồng thần kỳ vì bên mua càng chịu thiệt bao nhiêu càng sung sướng bấy nhiêu.

Và kết quả, sau khi rước được “cụ” ụ nổi 51 tuổi về đến nơi, chi phí neo đậu ở cảng Cảng Gò Dầu B tỉnh Đồng Nai đến nay đã lên tới hơn 50 tỷ đồng. Và ngày 3/6 mới đây, một nhà đầu tư đã bỏ ra 38,5 tỷ đồng để sở hữu chiếc ụ nổi tai tiếng. Tức là bán xong xuôi ụ nổi, Vinalines vẫn còn lỗ 11,5 tỷ đồng phí neo đậu. Còn số tiền 500 tỷ đồng (gồm tiền mua, vận chuyển, sửa chữa, bảo quản, dù chưa một lần sử dụng) đã hóa thành bọt biển tan vào đại dương.

Những con số của thương vụ mua bán này hẳn cũng tạo nhiều cảm hứng cho người đọc. Nó cho thấy chuyện kỳ lạ đến đâu, cũng vẫn có thể xảy ra, miễn là người ta quyết tâm và có ý chí làm nên nó. Có thể nói đây là vụ mua bán kỳ quặc nhất trong lịch sử thương mại thế giới chứ chẳng ngoa.

Mi An

“TÂM SỰ CỦA MỘT VIỆT KIỀU”

“TÂM SỰ CỦA MỘT VIỆT KIỀU”

Tác giả Huỳnh Vũ:

Tôi không bênh vực những tiếp viên hàng không bằng lý do ngô nghê là họ phải đút lót để đựơc có việc làm trong Air VN nên họ phải buôn lậu chuyển hàng ăn cắp để gỡ vốn.

Tôi thực sự thương hại họ, vì “Quít trồng Giang Nam thì ngọt, trồng Giang Bắc lại chua

Ngay khi chào đời, họ đã bị sinh ra trong một bệnh viện “ăn cắp“, khi lớn lên, họ lại đi học trong những trường học “ăn cắp”, giáo sư “ăn cắp” công trình trí tuệ của người khác, học sinh, sinh viên “ăn cắp” bảng điểm, “ăn cắp” bằng cấp bằng phong bì.

Khi bắt đầu bước vào xã hội, bước đầu tiên, họ đã bị lãnh đạo “ăn cắp” tiền đút lót để được có việc làm, nên họ phải tiến vào quĩ đạo ăn cắp, họ ăn cắp dự án, ăn cắp đất của nông dân, họ ăn cắp tiền phạt giao thông, họ ăn cắp sinh mạng của người dân bằng tra tấn, nhục hình.

Vì vậy , khi tôi nhìn thấy những cô ca sĩ, hoa hậu, người mẫu, vênh váo khoe khoang quần áo, túi xách, giầy dép hàng hiệu, xe khủng , nhà khủng, tôi thương hại họ quá, họ cũng bị “ăn cắp” trinh tiết, bị “ăn cắp” phẩm giá, anh ạ . Tôi có con gái, và con gái tôi may mắn, được giáo dục tại trường học phân biệt điều phải, điều trái, được tôn trọng nhân phẩm.

Khi về VN, nhiều lần, xe người bạn chở tôi đi, bị công an thổi còi, rồi công an vòi vĩnh, xòe tay cầm tiền hối lô. Tôi rơi nước mắt, họ còn nhỏ tuổi hơn con trai tôi. Con trai tôi có công ăn việc làm, nuôi con cái bằng chính sức lao động của mình, dạy con, làm gương cho con bằng chính nhân cách của mình. Những người công an trẻ đó cũng bị “ăn cắp” lương tâm?

Khi những người công an, đánh người, giết người, họ được bố thí trả công bằng vài bữa ăn nhậu, chút đồng tiền rơi rớt.

Khi những phóng viên, bẻ cong ngòi bút, viết xuống những điều trái với lương tâm, sự thật để được bố thí trả công bằng những nấc thang chức vị, những đồng lương tanh tưởi, nhà văn Vũ Hạnh đã gọi đó là “Bút Máu“.

Khi những quan tòa, đổi trắng thay đen, cầm cán cân công ly có chứa thủy ngân như trong truyện cổ Việt Nam, họ cũng bị “ăn cắp” nhân tính mất rồi.

Trong xã hội, toàn là “ăn cắp”, vậy thì kẻ cắp là ai? Ai cũng biết, nhưng giả vờ không biết, Vì văn hóa “giả vờ” là đồng lõa cho xã hội ăn cắp.

Cán bộ lãnh lương 200 đô la một tháng, xây nhà chục triệu nhưng “giả vờ” đó là công sức lao động tay chân và trí tuệ hay quà tặng của cô em “kết nghĩa”. Tôi muốn xin cô em đó cho tôi được làm “con kết nghĩa ” của cô ta quá. Thế mà có những lãnh đạo, ủy viên Trung Ương Đảng, Đại biểu Quốc Hội, Ban Nội Chính, UỶ Ban Diều Tra, Quan Tòa “Thiết Diện Vô Tư”, Phóng viên Lề phải, Thành Đoàn, Quân Đội Nhân Dân, Chiến sĩ Công An, Trí thức Yêu Nước, Việt Kiều Yêu Nước sẽ sẵn sàng giả vờ tin vào quà tặng của “cô em kết nghĩa” đó!

Còn có thể trong tương lai, sẽ có nhiều quan chức sẽ nhận được nhà khủng, quà tặng của ông anh kết nghĩa, bà chị kết nghĩa, ông bố kết nghĩa, ông cố nội kết nghĩa, khi không tìm ra con người nữa, sẽ tiếp theo con chó kết nghĩa, con trâu kết nghĩa…….

Công chúa mặc áo đầm hồng ưỡn ẹo trên đôi giày cao gót hồng đi thị sát công trường xây dựng, theo sau là một đoàn chuyên viên già tuổi tác, thâm niên công vụ, nhưng ai nấy vui vẻ, hớn hở, giả vờ công chúa là một chủ tịch tài năng thiên phú, không cần đi học, không cần kinh nghiệm.

Thượng bất chính, hạ tắc loạn.

“Thanh tra, thanh mẹ, thanh gì?
Hễ có phong bì thì Nó “Thank you”

Tôi buồn lắm, có đôi khi quá tuyệt vọng, tôi tự hỏi, mình có nên quên mình là người VN như con đà điểu vùi đầu trong cát, như quả chuối ngoài vàng, trong trắng, vì tôi yêu nước Mỹ quá rồi. Nước Mỹ chưa, và có lẽ không bao giờ hoàn hảo, nhưng ở đây, ít nhất không ai có thể “ăn cắp” lương tâm, phẩm giá và nhân tính của tôi. Tôi được sống như một “CON NGƯỜI” không phải chỉ “giả vờ ” “làm người” đang sống.

TÂM THƯ MỘT NGƯỜI MẸ ĐAU KHỔ

TÂM THƯ MỘT NGƯỜI MẸ ĐAU KHỔ

Hôm qua, mười năm trước đây, mẹ mang con trong lòng.  Hôm sau, mẹ làm tim con ngừng đập.  Mẹ, người mẹ của con, là người cho con sự sống, và cũng là người cho con sự chết.

Ðã mười năm trôi qua và mẹ vẫn rùng mình khi nghe đến hai chữ “phá thai.”  Có một khoảng trống trong lòng mẹ không bao giờ lấp đầy được, một nỗi hiu quạnh không bao giờ ấm lại, nỗi buồn đau không bao giờ dứt.  Ðối với mẹ, con luôn luôn là một bài ca không đoạn kết, một nụ hoa không bao giờ nở, một bình minh u ám bởi cơn mưa.

Ngay cả trong những giây phút mong manh cuối cùng của đời con, mẹ vẫn tự hỏi, “Con là trai hay gái?”  Câu hỏi ấy vẫn liên tục vang lên trong đầu mẹ ngay khi tiếng máy hút con ra khỏi lòng mẹ và đời sống của mẹ.  Dường như cái khao khát muốn biết con trai hay con gái đang bừng cháy trong lòng mẹ, nhưng không hiểu vì sao mẹ không thể hỏi người chuyên viên phá thai, họ đang nhìn mẹ mỉm cười.  Thay vào đó, mẹ chỉ gật đầu khuất phục và buồn thảm khi người này đập nhẹ vào tay mẹ và nói, “Cô không vui khi mọi chuyện đã xong sao?”

Mẹ nằm trong vũng máu, nước mắt và mồ hôi, mẹ có thể nghe những người y tá trò chuyện về chiếc xe mới, về y phục thời trang.

Ðối với họ, chấm dứt đời con là một công việc “kiếm sống bằng cách tiêu diệt sự sống.”  Với những người có mặt trong căn phòng ngập nắng ở Philadelphia 10 năm trước đây, thì đó cũng chỉ là một ngày như mọi ngày.  Với mẹ, đó là ngày đen tối nhất trong đời.

“Phá thai” – là cảm nghiệm khủng khiếp và đau lòng nhất mà mẹ đã phải trải qua khi lên 18 tuổi; và chắc chắn đó là cảm nghiệm đau đớn nhất con phải chịu khi con mới ba tháng.  Phải mất bao nhiêu năm mẹ mới nguôi ngoai.

Giờ đây – khi mẹ đong đầy nước mắt, mẹ mới nhận ra rằng đó là những gì mẹ không bao giờ quên được.  Cái ngày định mệnh của tháng Tư đó diễn lại trong đầu mẹ như một cuốn phim kinh dị buộc mẹ phải xem, và rồi không bao giờ quên được…

Ngay cả khi mẹ hoang mang nhất, mẹ biết có nhiều sự chọn lựa khác, nhưng mẹ chỉ quá lo sợ khi nghĩ đến những chọn lựa đó.  Mẹ vẫn là một đứa con nít, mẹ “chưa sẵn sàng” để làm mẹ.

Mẹ không ý thức rằng mẹ đã là một người mẹ.  Con trở thành con của mẹ từ khi thụ thai; tình yêu của mẹ dành cho con ngay khi sự sống của con bắt đầu, và dù rằng đời con đã dứt, tình yêu đó không bao giờ cùng.

Tiếng gào trong câm nín của con đã đánh thức mẹ biết bao lần trong nhiều năm, và mẹ nằm đó trong bóng đêm để than khóc sự mất mát của một đứa trẻ mà mẹ đã giết.  Ðã nhiều lần mẹ nghĩ đến việc chấm dứt đời mẹ cũng như mẹ đã kết thúc đời con.

Ðã 10 năm qua và mẹ vẫn không thể tha thứ cho chính mẹ.  Con có tha thứ cho mẹ không?  Chúa có tha thứ cho việc mẹ tiêu diệt một sự sống mà Ngài đã dựng nên không?

Mẹ đã trải qua bao cơn ác mộng trong nhiều năm.  Hình ảnh thai nhi nằm trong bao rác đã ám ảnh mẹ đến tận tiềm thức.  Mẹ thức giấc mà toát mồ hôi lạnh, cái cảm giác đau đớn cùng cực của ngày đó lại sống dậy.  Mẹ nhớ lại cái đau đớn ghê gớm của việc phá thai – nhưng 10 phút đau đớn đó không thấm gì so với 10 năm đau khổ mà mẹ phải chịu từ ngày ấy.

TRE EM

Ðã bao năm lòng mẹ ao ước viết cho con những dòng chữ này, nhưng mỗi lần mẹ định gởi tâm tình qua dòng chữ thì mẹ chỉ thấy trang giấy ngập tràn nước mắt hơn là mực đen.  Tuy nhiên, vì một lý do nào đó, đêm nay thật khác lạ…

Có thể lá thư này giúp được những người khác tránh khỏi những đau khổ mà mẹ đã trải qua, giúp những thiếu nữ bị “rắc rối,” như mẹ 10 năm trước đây, để nhận thấy rằng có những thay thế khác cho việc phá thai…

Nếu lá thư này ngăn cản được chỉ một vụ phá thai, nó cũng đã đạt được mục đích.  Nhưng Con Yêu, mẹ muốn gởi lá thư này cho con để con biết rằng mẹ yêu con – bất cứ con ở đâu.  Và xin con tha lỗi cho mẹ.

Mẹ yêu con.

Ẩn danh

Langthangchieutim gởi

Quân nhân Mỹ gốc Việt thứ nhì thăng cấp tướng

Quân nhân Mỹ gốc Việt thứ nhì thăng cấp tướng

Hòa Ái, phóng viên RFA
2016-06-07

229557-Flora-2-600.jpg

Chuẩn Tướng Flora, tay trái đặt trên bìa cuốn Kinh Thánh do con gái cầm, tay phải giơ tay thề trung thành với Tổ Quốc Hoa Kỳ và giữ sự trung tín trong chức vụ mới.

Hình: Cotton Puryear, Virginia National Guard Public Affairs

00:00/00:00

Vào ngày 6 tháng 6 năm 2016, quân đội Hoa Kỳ chào đón tân Chuẩn tướng gốc Việt Lapthe Flora, thuộc lực lượng Vệ binh Quốc gia-National Guard, vừa được thăng cấp tại thành phố Bedford, bang Virginia.

Buổi lễ thăng cấp chuẩn tướng trang trọng dành cho Đại tá Lapthe Flora, chỉ huy trưởng Bộ Tư lệnh Troop 91, thuộc lực lượng Vệ binh Quốc gia, diễn ra vào lúc 9 giờ 30 sáng ngày 6 tháng 6 tại Đài Tưởng Niệm D-Day ở thành phố Bedford, tiểu bang Virginia.

Trong số khoảng 300 khách tham dự, nhiều người thể hiện nỗi xúc động qua lời chia sẻ của chủ tọa buổi lễ vinh thăng, Thiếu tướng Timothy Williams về Chuẩn tướng Lapthe Flora là thuyền nhân gốc Việt đầu tiên được thăng cấp tướng trong lịch sử của quân đội Hoa Kỳ. Khó ai có thể hình dung được chàng thanh niên Châu Lập Thể, sinh năm 1962 tại Việt Nam, đã vượt biển và định cư tại Mỹ dưới sự bảo trợ của cha mẹ nuôi, ông bà John và Audrey Flora, trở thành một vị tướng trong lực lượng Vệ binh Quốc gia Hoa Kỳ.

Trước nhất, cảm thấy tự hào vì cộng đồng người Việt Nam có thêm một chuẩn tướng nữa trong quân đội Mỹ, giống như Chuẩn tướng Flora nói là ‘sự kiện lịch sử’, tôi đồng ý như vậy.
– Hạ sĩ Tâm Nguyễn

Xuyên suốt 35 năm qua, từ một người tị nạn di dân không nói được một chữ tiếng Anh cho đến quá trình làm việc và cống hiến trong quân đội kể từ khi tốt nghiệp cử nhân Học viện Quân sự Virginia và biệt phái phục vụ lực lượng trừ bị quân đội Mỹ hồi năm 1987, Chuẩn tướng Lapthe Flora có thể được xem như biểu tượng của sự thành công đối với các quân nhân và cũng là niềm hãnh diện cho cộng đồng người Việt.

Qua lời phát biểu tại buổi lễ thăng cấp, Chuẩn tướng Lapthe Flora nhấn mạnh bằng hai ngôn ngữ Anh-Việt “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, ông cảm ơn nước Mỹ và tất cả những người liên quan đến cuộc đời của ông đã giúp cho ông đạt được thành công hôm nay, đồng thời cũng bày tỏ được vinh dự phục vụ trong lực lượng Vệ binh Quốc gia để bảo vệ tổ quốc và cuộc sống bình an cho người dân Hoa Kỳ. Chuẩn tướng Lapthe Flora còn nói lời cảm kích và lấy làm vinh hạnh trước sự hiện diện của quý đồng hương trong buổi lễ vinh thăng dành cho ông. Riêng đối với những cựu quân nhân Quân lực VNCH, Chuẩn tướng Lapthe Flora chuyển lời đến họ bằng tiếng Việt:

“Tôi xin thành thật có vài lời để tri ân họ, qua sự hy sinh cao cả và chiến đấu dũng cảm, bất khuất và kiên cường để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, cũng như duy trì an ninh cho toàn dân trong suốt hơn 20 năm. Đồng thời tôi xin nêu lên niềm cảm phục của tôi qua sự kiên trì, chịu đựng trong bao năm lưu đày khổ sai, khốn khổ và ly tán của các cựu chiến sĩ cũng như gia đình họ sau cuộc chiến tranh.”

Chia sẻ với Đài RFA, Chuẩn tướng Lapthe Flora cho biết kể từ khi gia nhập quân đội chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày được thăng cấp tướng mà luôn nghĩ đến là phải làm tốt những gì cần làm. Đối với ông giây phút này thật sự là ngoài sức tưởng tượng.

Tuy nhiên trong bài phát biểu, Chuẩn tướng Lapthe Flora nói rằng buổi lễ thăng cấp này nên được xem là lịch sử để kiên định niềm tin vào giấc mơ Mỹ. Ông khẳng định là cơ hội tại quốc gia vĩ đại Hoa Kỳ không có giới hạn. Giấc mơ Mỹ là có thật đối với những ai dám theo đuổi với sự chú tâm, siêng năng làm việc và kiên trì, bền bỉ.

Giấc mơ Mỹ

Trong sự nghiệp quân đội của mình, Chuẩn tướng Lapthe Flora từng phục vụ qua hầu hết các công việc của lưc lượng Vệ Binh Quốc Gia Virginia, bao gồm Tiểu đoàn 1, Trung đoàn Bộ Binh 116, Lữ đoàn Bộ Binh Toán Chiến đấu 116 (IBCT). Ngoài ra, Chuẩn Tướng Lapthe Flora từng giữ chức sĩ quan điều hành toán IBCT, giám đốc hành quân Sư đoàn 29 Bộ binh và giám đốc kế hoạch chiến lược và chính sách của Bộ Chỉ huy Liên quân-Virginia. Chuẩn tướng Lapthe Flora cũng phục vụ tại các chiến trường Bosnia, Kosovo và Afghanistan. Sắp tới, ông sẽ đảm nhiệm vai trò phụ tá Thiếu tướng đặc trách về sáng kiến chiến lược.

Một trong những người có mặt tại buổi lễ, Hạ sĩ Tâm Nguyễn, thuộc lực lượng Tuần Duyên Hoa Kỳ cho biết cảm xúc trong giây phút Chuẩn tướng Lapthe Flora được gắn lon một sao:

“Trước nhất, cảm thấy tự hào vì cộng đồng người Việt Nam có thêm một chuẩn tướng nữa trong quân đội Mỹ, giống như Chuẩn tướng Flora nói là ‘sự kiện lịch sử’, tôi đồng ý như vậy. Và thứ hai, điều này chứng minh rõ ràng là giấc mơ của Hoa Kỳ là có thật nếu chúng ta đoàn kết, siêng năng làm việc thì sẽ đạt được giấc mơ đó.”

Rất là tuyệt vời và thật là vinh hạnh vì có được một tấm gương cho người khác noi theo trong sự nghiệp quân đội của họ
– Thiếu tá Brandon Lyndsey

Cùng phục vụ trong lực lượng Vệ binh Quốc gia, tham dự buổi lễ vinh thăng, Thiếu tá Brandon Lyndsey nói với Đài ACTD:

“Rất là tuyệt vời và thật là vinh hạnh vì có được một tấm gương cho người khác noi theo trong sự nghiệp quân đội của họ. Chúng ta khó mà tìm được một vị tướng nào có nhiều kinh nghiệm, được nhiều người yêu quý, ngưỡng mộ nhưng lại rất khiêm tốn. Đó là cảm nhận tuyệt vời của tôi trong ngày hôm nay.”

Điều ghi nhận đặc biệt trong buổi lễ thăng cấp này, Chuẩn tướng Lapthe Flora chọn đúng vào ngày 6 tháng 6 là ngày tưởng niệm vinh danh các lực lượng đồng minh, trong đó có cha nuôi của ông, đã đổ bộ lên bờ biển Normandy hồi Thế Chiến II, cách nay 72 năm và buổi lễ diễn ra tại Đài Tưởng Niệm Quốc gia D-Day ở thành phố Bedford, tiểu bang Virginia, là nơi có tỷ lệ cư dân hy sinh nhiều nhất trên toàn nước Mỹ trong trận đổ bộ Normandy.

Buổi lễ vinh thăng dành cho Chuẩn tướng Lapthe Flora kết thúc với những lời chúc mừng và các bức hình lưu niệm cùng thân nhân, đồng nghiệp, bạn bè và cộng đồng người Việt ở vùng Hoa Thinh Đốn.

Việt Nam ‘mời’ tàu chiến Trung Quốc vào Cam Ranh

Việt Nam ‘mời’ tàu chiến Trung Quốc vào Cam Ranh

Khu trục hạm Vũ Hán dẫn đầu một đoàn tàu hải quân tham gia một cuộc tập trận chung với Nga trong vùng biển Nhật Bản.

Khu trục hạm Vũ Hán dẫn đầu một đoàn tàu hải quân tham gia một cuộc tập trận chung với Nga trong vùng biển Nhật Bản.

07.06.2016

Một quan chức quốc phòng cấp cao của Việt Nam vừa lên tiếng trước thông tin mời tàu chiến Trung Quốc vào cảng Cam Ranh chiến lược.

Bên lề diễn đàn an ninh khu vực cuối tuần qua, Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh cho biết rằng Việt Nam không chỉ mời tàu Trung Quốc mà còn cả tàu của các nước khác.

Báo điện tử Zing News dẫn lời ông Vịnh nói: “Về lâu dài, cảng Cam Ranh sẽ được sử dụng trong mục đích kinh tế, vừa để phục vụ mục tiêu đối ngoại nhằm tăng cường mối quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam và các nước”.

Còn về câu hỏi rằng liệu Việt Nam có kế hoạch mở cửa các căn cứ quân sự cho nước ngoài sử dụng hay không, quan chức quốc phòng này nói “Việt Nam không có các căn cứ quân sự để nước khác sử dụng”.

“Tất cả các căn cứ quân sự đều do Việt Nam quản lý và sử dụng. Khi những tàu các nước đến thăm đều là các chuyến thăm hữu nghị trong khuôn khổ những chương trình hợp tác”, ông Vịnh nói.

Trước phát biểu của ông Vịnh, tờ Hoàn Cầu Thời Báo thuộc Đảng Cộng sản Trung Quốc viết rằng “sau Nhật, Nga, Pháp và Ấn Độ, chiến hạm Trung Quốc nhận được lời mời của Việt Nam thăm cảng Cam Ranh, một con bài vạn năng của ngoại giao Việt Nam”.

Tờ báo nhiều lần chỉ trích Việt Nam xích lại gần Mỹ bình luận thêm rằng đây là động thái “khiến dư luận ít nhiều cảm thấy ngạc nhiên”, đồng thời đặt câu hỏi “phải chăng Việt Nam đã thực sự tận dụng tối đa Cam Ranh trên cả lĩnh vực quân sự, ngoại giao và kinh tế?”

Phát biểu tại Đối thoại Shangri-La cuối tuần trước, Thứ trưởng Vịnh không cụ thể đề cập tới biển Đông và Trung Quốc, nhưng nói rằng “tất cả các quốc gia cần phải “Hợp tác và đấu tranh để giải quyết bất đồng, ngăn ngừa xung đột”, cũng như “tăng cường hợp tác cùng phát triển, xây dựng lòng tin, tôn trọng lợi ích chính đáng của nhau; đồng thời, thẳng thắn đấu tranh để tìm ra tiếng nói chung, lợi ích chung trong giải quyết tranh chấp, bất đồng”.