Loan Phung shared a post.


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Cộng Đồng Việt Nam ở Mỹ và ở Việt Nam

MIAMI, Florida (NV) – Một bồi thẩm đoàn mới đây đã cho một nữ nhân viên làm việc rửa chén dĩa tại một khách sạn ở Miami số tiền bồi thường là $21.5 triệu, sau khi có kết luận rằng chủ nhân không tôn trọng tín ngưỡng của bà khi liên tục bắt phải làm việc ngày Chủ Nhật và rồi sa thải bà.
Bản tin của tờ báo địa phương Sun Sentinel nói rằng bà Marie Jean Pierre, một nhân viên rửa chén dĩa, làm việc tại khách sạn Conrad Miami đã hơn 10 năm, đưa đơn kiện công ty Park Hotels & Resorts ở Virginia, trước có tên là Hilton Worldwide, do vi phạm luật bảo vệ dân quyền ban hành năm 1964.
Tuy nhiên bà Pierre, 60 tuổi, có sáu đứa con, cư dân Miami, sẽ không được nhận tất cả số tiền này. Luật sư của bà nói rằng đây là vì số tiền bồi thường có tính cách trừng phạt (punitive damages) được giới hạn vào khoảng $500,000.
Theo Luật Sư Marc Brumer của bà Pierre, bồi thẩm đoàn không biết về giới hạn số tiền trừng phạt.
Bà Pierre sẽ được nhận tới $300,000 tiền bồi thường có tính cách trừng phạt, $500,000 tiền bồi thường tổn thương tâm thần, và $35,000 tiền lương được bồi hoàn. Sau khi trả chi phí luật sư, bà Pierre còn lại khoảng $500,000.
Bà Pierre là thành viên nhà thờ Thiên Chúa Giáo Soldiers of Christ Church, được thành lập từ những năm đầu thế kỷ 20 ở Cuba. Bà Pierre nói là cần phải được nghỉ các ngày Chủ Nhật để làm các nhiệm vụ về tôn giáo của mình.
Công ty Hilton nói với tòa là họ không biết rằng bà Pierre là người truyền giáo hay lý do vì sao bà luôn phải nghỉ ngày Chủ Nhật.
Ông Brumer nói rằng hồ sơ làm việc của bà Pierre có ghi chú rõ ràng và người mục sư của bà cũng đến gặp khách sạn để trình bày về trường hợp của bà. Ông cũng cho biết chỉ khi khách sạn đổi chủ, bà Pierre mới bị cho nghỉ việc. (V.Giang)





LUẬT SƯ VŨ VĂN MẪU
(Theo tài liệu Ls. Đoàn Thanh Liêm)
Vũ Văn Mẫu (1914-1998) là một học giả lớn về Luật Việt Nam, một Chính trị gia nổi tiếng trước năm 1975 ở Sài Gòn.
Ông từng là Thượng Nghị sĩ trong Liên danh Hoa Sen, Khối Dân tộc, từng giữ chức vụ Bộ trưởng Ngoại giao rồi Thủ tướng của Việt Nam Cộng Hòa. Ngoài ra ông còn là Thẩm phán Tòa Thượng thẩm Sài Gòn, Giáo sư Thực thụ Đại học Luật khoa Sài Gòn.
Ông sinh ngày 25-7-1914 tại Hà Nội. Như mọi thanh niên thuộc gia đình danh giá thời bấy giờ, ông được gia đình đưa sang học ở Pháp và tốt nghiệp Đại học Luật khoa Paris, Pháp. Ông tiếp tục theo học tại đây cho đến khi lấy được bằng Thạc sĩ và trở về hành nghề luật tại Hà Nội.
Hồi trước 1945, ông làm Tri huyện Đông Anh, Tỉnh Phúc Yên. Cha vợ ông là Cụ Cử Sen Hồ Hoàng Gia Luận, em trai Tổng Đốc Hà Đông Hoàng Trọng Phu.
Năm 1954, ông cùng gia đình chuyển vào Sài Gòn và tham gia Giảng dạy Khoa Luật tại Đại học Sài Gòn. Ông trở thành Trưởng khoa người Việt đầu tiên của khoa này và được công nhận là một Chuyên gia về Pháp luật Dân sự và Lịch sử.
Sau khi thực hiện Cuộc trưng cầu dân ý miền Nam Việt Nam, 1955, phế truất Quốc trưởng Bảo Đại, tân Thổng thống Ngô Đình Diệm thành lập Chính phủ và mời ông giữ chức vụ Bộ trưởng Ngoại giao của Việt Nam Cộng Hòa.
Ông giữ chức vụ này trong 8 năm, từ 1955 đến 1963. Trong cuộc khủng hoảng Phật giáo năm 1963, ông đã từ chức, cạo đầu giống như một nhà sư để phản đối. Khi ông cố gắng rời Việt Nam Cộng Hòa để tham gia một cuộc hành hương đến đất phật Ấn Độ, thì bị bắt và bị quản thúc.
Vốn là một nhà kỹ trị, ông hầu như đứng ngoài mọi biến động của thời cuộc bấy giờ. Tuy nhiên, là một Phật tử với pháp danh Minh Không, ông phản đối những biện pháp đàn áp của chính phủ Ngô Đình Diệm với Phật giáo. Ông cạo trọc đầu và sau đó từ chức Bộ trưởng ngày 22-8-1963 để phản đối hành động tấn công các chùa Phật giáo của chính quyền Ngô Đình Diệm.
Suốt thời gian biến động miền Nam 1964-1967, ông hoàn toàn không tham gia vì công tác ở Đại sứ ở nước ngoài. Mãi đến khi Tướng Nguyễn Văn Thiệu lên nắm quyền Tổng thống, ông mới được triệu hồi về nước. Ông trở thành Thẩm phán Tòa Thượng thẩm Sài Gòn. Năm 1972, ông tranh cử Thượng nghị sĩ trong liên danh Hoa Sen và đắc cử.
Trong suốt nhiệm kỳ của mình, ông luôn hoạt động tích cực cho phong trào hòa bình và hòa giải cho dân tộc. Chính vì vậy, khi tướng Dương Văn Minh trở thành Tổng thống, ông được đề cử cho chức vụ Thủ tướng Việt Nam Cộng Hòa với mục đích tham gia thương lượng chấm dứt chiến tranh. Tuy nhiên, ông chỉ ở trong chức vụ chỉ vỏn vẹn được “1 ngày” thì Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ vào tay của quân đội Miền Bắc. Ông phải cùng Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện để tránh đổ máu thêm nữa. Cũng như Tướng Dương Văn Minh, nhà cầm quyền mới tuy thực hiện các biện pháp hạn chế nhưng không quá khắt khe với ông. Sau khi tình hình ổn định, họ cho phép ông được xuất cảnh sang Pháp và định cư ở đây cho đến tận cuối đời.
Ông mất ngày 20-8-1998 tại Paris, thọ 84 tuổi.
Ông là một Học giả lớn về Luật của Việt Nam, uyên thâm cựu và tân học, biết nhiều thứ tiếng như: Anh, Pháp, Hán và là một Giáo sư giảng giải Luật rất hấp dẫn. Tác phẩm của ông còn được René David và John E.C Brierley trích dẫn trong cuốn sách nổi tiếng về luật so sánh Major Legal Systems in the World Today.
XIN NÓI THÊM:
Hơn 50 năm trước, lớp sinh viên tốt nghiệp văn bằng Cử nhân Luật khoa Saigon khóa năm 1958, thì chỉ có chừng 60-70 người. Đây là khóa đầu tiên của Trường Luật khoa Saigon dưới sự điều hành và giảng dạy của các giáo sư Việt nam, mà mới được người Pháp chuyển giao cho bên Việt nam, bắt đầu từ niên khóa 1955-1956.
Vị khoa trưởng tiên khởi lúc đó là Giáo sư Thạc sĩ Vũ Văn Mẫu. Vào thời kỳ Đệ nhất Cộng hòa, thì Giáo sư Mẫu lại còn giữ chức vụ Bộ trưởng Ngoại giao nữa. Cho nên ông thường đến giảng dạy vào buổi sáng sớm hay buổi chiều, ngoài giờ làm việc của công sở, và lúc nào cũng có vệ sĩ đi theo để bảo vệ an ninh.
Hồi đó, chương trình Ban Cử nhân Luật khoa chỉ học có 3 năm, và hầu như vẫn còn giữ nguyên hệ thống giáo dục của Pháp. Chỉ có hai môn Dân luật và Kinh tế, thì phải học trong cả ba năm, còn các môn khác, thì chỉ học trong một hoặc hai năm mà thôi. Cho đến nay, sau trên nửa thế kỷ, thì hầu hết các vị giáo sư của trường Luật hồi đó đã ra đi về bên kia thế giới rồi. Và hiện theo chỗ tôi được biết, thì chỉ còn hai giáo sư môn kinh tế học vẫn còn sống, mà còn hăng say hoạt động dù đã xấp xỉ ở tuổi cửu tuần rồi, đó là Giáo sư Vũ Quốc Thúc hiện ở Paris nước Pháp và Giáo sư Nguyễn Cao Hách hiện ở San Diego, California.
Tất cả các môn sinh chúng tôi đều biết ơn các Vị Thầy đã rất tận tâm, chu đáo trong việc giảng dạy, hướng dẫn cho lớp hậu sinh có đủ khả năng chuyên môn để nối tiếp được sự nghiệp xây dựng và phát triển quốc gia trong các lãnh vực luật pháp, kinh tế tài chánh, quản trị hành chánh v.v…
Nói chung, thì tất cả các vị giáo sư đều soạn bài rất kỹ, dẫn giảng cho sinh viên rất rành mạch. Vì là bước đầu chuyển ngữ bằng tiếng Việt, nên các giáo sư hay phải “chua thêm” tiếng Pháp, để giúp sinh viên chúng tôi dễ tra cứu, tham khảo nơi sách, tạp chí xuất bản tại Pháp. Và ngay cả các bản án thời trước ở Việt nam, thì cũng đều viết bằng tiếng Pháp. Lớp sinh viên chúng tôi thời đó, thì đều thông thạo tiếng Pháp, nên việc nghiên cứu cũng dễ dàng.
– GS Vũ văn Mẫu thật là uyên bác, thành thạo cả tiếng La tinh và chữ Hán.
– GS Vũ Quốc Thúc giảng bài thật sáng sủa, gọn gàng dễ nhớ, dễ thuộc.
– GS Nguyễn Cao Hách lại còn nghiên cứu nhiều sách báo tiếng Anh và chỉ dẫn cho sinh viên làm quen được với các lý thuyết kinh tế hiện đại mà phần đông là do các tác giả người Anh hay Mỹ đề xướng.
– Luật sư Vũ văn Hiền, thì giảng dạy rất chu đáo, khúc chiết về môn Luật Di sản và Hôn sản trong các gia đình Việt nam, rút từ kinh nghiệm lâu năm hành nghề luật sư suốt từ Bắc vào Nam.
– GS Nguyễn Độ dạy môn Luật Hành chánh và Hình luật, thì cũng rất uyên bác. Bài giảng của ông đề cập nhiều về lý thuyết có tính cách triết học về luật pháp, nên sv phải dày công theo dõi, thì mới có thể thấu triệt hết được.
– Giáo sư Lưu văn Bình dạy môn Luật Hiến pháp và Quốc tế Công pháp ngay vào năm thứ nhất.
– Giáo sư Vũ quốc Thông dạy môn Pháp chế sử vào năm thứ nhất và môn các Định chế chính trị vào năm thứ ba.
– Luật sư Bùi tường Chiểu dậy về Luật Dân sự Tố tụng vào năm thứ ba.
– Luật sư Nguyễn huy Chiểu thì dậy môn Luật Hình sự đặc biệt cũng vào năn thứ 3.
– Giáo sư Lê đình Chân thì dạy môn Tài chính công vào năm thứ ba (Public Finance).
– Môn Quốc tế Tư pháp khá là phức tạp với các vụ Phân tranh Luật pháp (Conflit des lois), thì phải nhờ đến tài năng của giáo sư Vũ văn Mẫu chúng tôi mới có thể lãnh hội rõ ràng được.
Cả bốn Giáo sư Vũ văn Mẫu, Vũ quốc Thúc, Nguyễn cao Hách và Nguyễn Độ đều đã lần lượt kế tiếp nhau giữ chức vụ Khoa trưởng của trường Luật trong nhiều năm, theo như trí nhớ của tôi còn ghi nhận được.
Về phía sinh viên chúng tôi, thì phần đông lúc đó đang ở lứa tuổi hai mươi.
Có một số học cả bên Học viện Quốc gia Hành chánh. Nên số sinh viên học full-time vào năm thứ ba, thì chỉ có chừng 30 người. Số sinh viên lớn tuổi đang đi làm, thì cũng phải chiếm đến trên một phần ba. Người lớn tuổi nhất là hai bác Võ văn Diệu làm ở Nha Ngân sách, và bác Tăng khánh Đáng làm ở Ngân hàng Quốc gia. Năm nay nếu còn tại thế, thì hai bác có thể đã vào tuổi bát tuần rồi. Người sau này giữ chức vụ cao nhất là anh Châu kim Nhân, hồi năm 1971-73 đã làm Bộ trưởng Tài chánh. Có ba người làm Thẩm phán là anh Trần trung Hậu, Dương Lân ở ngạch Tư pháp, và anh Nguyễn cao Quyền bên ngạch Tòa án Quân sự.
Số làm Luật sư thì khá đông, có đến ít nhất là 15 người. Cụ thể như các LS Nguyễn tường Bá, Bùi chánh Thời, Nguyễn công Hoàng, Lê thị Hồng Điểm, Phạm xuân Định, Nguyễn phuợng Yêm, Lê trọng Nghĩa, Nguyễn minh Toàn, Trần thiện Hải, Đoàn văn Lượng, Đỗ Doãn Quế, Lê bạc Xăng, Đoàn Ý, Trần tiễn Tự, Đoàn thanh Liêm. Có ba anh gia nhập ngành Ngoại giao, đó là Nguyễn hữu Trụ, Đỗ quang Năng và Nghiêm Mỹ.
Có đến 7-8 người học lên bậc Tiến sĩ và làm giáo sư Đại học như các Chị Quách thị Nho, Lương mỹ Đức (dạy tại trường Luật Saigon). Riêng anh Cao huy Thuần thì dạy Luật ở bên Pháp và hình như anh Phạm Chung cũng dạy học đâu ở bên Mỹ, nhưng lâu ngày không có tin tức gì về anh ấy cả. Còn các anh Nguyễn quốc Trị (giữ chức vụ Viện trưởng Quốc gia Hành chánh thay thế Giáo sư Nguyễn văn Bông), Lê công Truyền (cũng dạy tại QGHC), Lê Quế Chi (dạy tại trường Luât Saigon), Vũ trọng Cảnh (Viện trưởng Viện Tu nghiệp Quốc gia).
Còn lại, thì một số đi dạy ở trường Sư phạm như anh Vũ ngọc Đại, Bùi văn Hiệp, hay làm viên chức tại các bộ như chị Nguyễn thị Nga ở Bộ Tài chánh, anh Vũ quang Vân ở Bộ Kinh tế, Mai như Mạnh thì làm ở Phủ Tổng ủy Dinh Điền. Tại Ngân hàng quốc gia, thì có anh Ngô vi Bảo. Tại Ngân hàng Việt nam Thương tín, thì có anh Nguyễn đình Thảng. Riêng chị Lê Mỹ Nhan thì làm trong ngành Thư viên v.v…
Trên 50 năm đã trôi qua, với bao nhiêu tang thương đổ vỡ trên quê hương đất nước Việt nam, nhưng cái mối duyên lành, cái tình bạn hồn nhiên, trong sáng giữa các đồng môn chúng ta với nhau, từ cái thời còn chung học dưới mái trường thân yêu tại con “Đường Duy Tân Saigon”, thì vẫn mãi mãi còn là một kỷ niệm thân thương nhất, sâu đậm nhất trong cuộc đời tình cảm của mỗi cá nhân chúng ta vậy.
(Theo tài liệu Đoàn Thanh Liêm).
——————————
Nguồn: Nguyễn Vô
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=1833725203406216&id=100003062636866
THƯ HIỆP THÔNG VỚI CÁC NẠN NHÂN
VƯỜN RAU LỘC HƯNG – SÀI GÒN
Kính gửi:
Các gia đình nạn nhân bị cưỡng chiếm đất đai và tài sản tại Vườn rau Lộc Hưng, phường 6, quận Tân Bình, Sài Gòn, Việt Nam.
Trong mấy ngày vừa rồi, qua các phương tiện truyền thông, đồng bào Việt Nam trong nước cũng như hải ngoại phải chứng kiến sự kiện rất thương tâm xảy ra do nhà cầm quyền tại thành phố Hồ Chí Minh – Việt Nam được sự hỗ trợ của lực lượng công an an ninh cùng với các loại phương tiện, máy móc cơ giới đến phá hủy tài sản và cưỡng chiếm đất đai của bà con nhân dân tại vườn rau Lộc Hưng. Mọi người được biết, khu đất này là nơi trú ngụ của hàng trăm gia đình, bao thế hệ từ Bắc vào Nam khai hoang lập nghiệp sinh sống. Đa số các nạn nhân nơi đây đã trải qua các chế độ chính trị cùng với mảnh đất linh thiêng gắn bó biết bao kỷ niệm của bản thân, gia đình dòng tộc… Hơn 200 trăm hộ gia đình bỗng chốc trở nên vô gia cư, vô sản nghiệp dưới bàn tay sắt tàn bạo của những kẻ được mệnh danh là “cha mẹ”, là những nhà “lãnh đạo” của mình. Nhiều người bị đánh đập, bắt cóc giam giữ như những tội phạm hình sự.
Trong tinh thần hiệp thông chia sẻ với các gia đình anh chị em giáo dân Công giáo cũng như ngoài Công giáo về những thiệt hại tài sản vật chất và tinh thần, những tổn thất sức khỏe thể lý và tâm lý, các đan sỹ Thiên An luôn nhớ đến anh chị em trong lời cầu nguyện và những hy sinh âm thầm của mình. Nguyện xin Thiên Chúa toàn năng ban cho anh chị em sự bình an, ơn khôn ngoan kiên vững để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Xin cho nhà cầm quyền Tp. Hồ Chí Minh biết tôn trọng Luật pháp, trả lại công bằng công lý cũng như đối xử nhân đạo, có “tính người” và “tình người” đối với con dân của họ!
Trân trọng
Các đan sĩ Thiên An – Huế
Theo báo báo cáo của Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế quốc tế Peterson (Peterson Institute for International Economics), bởi vì Tik Tok sẽ thu thập dữ liệu người dùng, và sẽ gửi những thông tin này về trụ sở chính ở Trung Quốc, sau đó chính phủ sẽ dùng để tạo ra phần mềm giám sát dễ dàng nhận biết khuôn mặt của người nước ngoài, hoặc từ những dữ liệu thu thập được có thể lấy được thông tin tình báo quân sự phương Tây.



KÝ SỰ HÀI, NHƯNG CƯỜI RA NƯỚC MẮT!!!
Làm Phóng Viên “Không Giống Ai”! – Ngọc Lan
Điện thoại phòng biên tập reng.
-Cho tôi nói chuyện với cô N.L.
-Dạ, N.L đây. Chú cần giúp gì ạ?
-Chào cô. Tôi là một độc giả lâu năm của báo Người Việt. Gia đình tôi có chuyện này mà tôi nghĩ chỉ có cô mới có thể giúp được. Chúng tôi đã gọi cảnh sát rồi, họ đến nhưng cũng không làm được gì hết. Chỉ có cô mới có thể giúp gia đình tôi…”.
Hơi choáng váng. Chuyện gì mà có cả cảnh sát cũng không xong thì mình dính vào được gì?
-Dạ, chú nói gì nghe nghiêm trọng quá. Con làm được gì hả chú?
-Chuyện này liên quan đến những vụ lừa gạt trên mạng xã hội. Bà vợ tôi bây giờ như bị dính bùa mê của một ông bác sĩ nào đó quen trên Facebook, nói sẽ đến cưới bả, dẫn bả đi. Trong nhà ai cũng biết đó là lừa đảo. Mà không ai khuyên bả nghe hết. Tụi tôi gọi cảnh sát đến, nhưng cảnh sát cũng không biết giải quyết làm sao, chỉ nói rằng bả là người trưởng thành rồi thì giờ bả muốn đi đâu thì đi chứ cảnh sát đâu có quyền gì ngăn cản bả ra khỏi nhà. Giờ gia đình tôi chỉ biết trông cậy vào cô. Cô ráng sắp xếp thời gian đến nhà chúng tôi để nghe câu chuyện này và cho chúng tôi một lời khuyên, một cách giải quyết.
Nghe một độc giả ngoài 70 tuổi nói vậy không toát mồ hôi cũng lạ. Ai biết làm sao đây trời!
-Dạ, thôi thì chú nói vậy thì mai là ngày con nghỉ con sẽ ghé qua để nghe câu chuyện của cô chú, chứ con không biết là con có giúp được gì không nữa.
-Vậy là tụi tôi mừng quá rồi. Cô cho tôi biết giờ vì ngày mai tôi cũng sẽ mời má vợ tôi đến để tham dự.
Ráng nén tiếng thở mạnh.
– “Dạ, chắc khoảng từ 11 giờ đến 12 giờ trưa nha chú. Chú cho con xin địa chỉ…”
Sáng hôm sau, mê mải ra vườn cắt cây này, tỉa cây kia trong sự thanh thản vì là ngày nghỉ, không phải nhìn giờ đi làm. Chợt nhớ đến cuộc hẹn. Gần 11 giờ rồi. Cũng hơi… làm biếng. Chỉ muốn làm vườn xong thì thả mình xuống sofa coi TV sau một tuần bận rộn với chữ nghĩa.
Bắt phone gọi:
– “Chú ơi, cuộc hẹn trưa nay dời qua Chủ Nhật được không chú?”
– “Dạ, cô cố gắng giúp chúng tôi hôm nay đi cô. Tôi đang ở nhà má vợ tôi, chuẩn bị chở bà qua nhà tôi để gặp cô luôn đây.” Chú độc giả nói.
– “Dạ, vậy lát nữa con tới.” Đành phải đi vậy.
Còn đang loay hoay tìm số nhà thì đã thấy có một ông chú vẫy vẫy tay. Vào nhà thấy có hai người phụ nữ, cũng đoán ngay ra được là ai.
Tất cả đều tỏ cho biết là họ đã biết tôi, nhưng tôi thì lại là lần đầu tiên trong đời gặp họ.
Sau vài câu chào hỏi xã giao, tôi bắt đầu ngồi nghe một câu chuyện gia đình với nhiều hỉ nộ ái ố… lạ lùng.
Theo lời người chồng, rồi qua lời người vợ, tôi nghĩ ngay đúng là những trò lừa tình lừa tiền trên Facebook mà tôi cũng nhiều lần viết bài rồi. Chỉ có điều là theo câu chuyện này thì người vợ chưa bị lừa đồng nào hết. Cũng có thể hiểu thêm rằng thì là vì ông chồng cũng thuộc dạng khó tính, gia trưởng, ít nói lời ngon ngọt với vợ, trong khi người vợ thì suốt ngày quanh quẩn ở nhà, rồi giờ bỗng có cha nội bác sĩ nào đó vào Facebook buông lời dịu ngọt, rồi còn hứa ly dị vợ để cưới bà này… thì bả đâm ra ngơ ngẩn, hồn vía lên mây, đến mức khẳng định dứt khoát“nếu ông bác sĩ đến đây cưới tôi, dẫn tôi đi, dù chỉ một tuần thôi rồi tôi chết, tôi cũng chấp nhận” thì có lẽ cũng không quá khó hiểu.
Người má vợ thì ngoài 85 vẫn cố khuyên con gái trong đau khổ “Phải nghĩ đến hạnh phúc gia đình, đừng tin những lời ngon ngọt, vợ chồng chín bỏ làm mười đi…”
Thêm nữa, như bà vợ nói “Hôm nay có cô, tôi mới được giãi bày tâm sự của mình cho cô nghe. Chứ lâu nay trong nhà này không ai tin tôi hết, ai cũng cho là tôi khùng tôi điên nghĩ tầm bậy, không ai tin là ông bác sĩ đó thương tui thiệt tình…”
À thì ra là từ lúc bắt đầu câu chuyện, người vợ đã “tuyên bố”: “Hôm nay có mặt cô NL ở đây, thì cổ kêu ai nói thì người đó nói, người kia không được xem vô.” Tôi nghe hết hồn, nhưng cũng “dạ, dạ” để cho câu chuyện mau chóng kết thúc. Và quả thật, khi tôi đề nghị từng người nói, ông chồng nói xong thì đến phiên tôi nghe bà vợ. Khi ông chồng sửng cồ lên thì tôi nhắc “dạ, để cô nói xong đi chú” thế là ông chồng xìu xuống “Ừ, bà nói tiếp đi cho cô NL nghe đi, coi bà nghĩ có bình thường như người ta không.”
Sau khi nghe người vợ “tâm sự” chuyện tình yêu trên mạng xong, tôi hỏi “Ông bác sĩ nào đó nói cưới cô, vậy cô gặp mặt ổng bao giờ chưa?” – “Ổng từ New York bay qua đây ở Los chờ tôi ba tháng nay rồi. Ổng chờ thủ tục ly dị vợ là sẽ đến đây cưới tôi ngay.”
Biết là gặp người “trúng bùa” rồi, tôi thử tìm cách giúp theo suy nghĩ của… tôi.
-Hay là vầy nha, cô có số điện thoại của ổng phải không? Nếu có cô gọi hẹn gặp mặt ổng nói chuyện nha. Con chở cô đi. Người ta muốn cưới cô thì ít ra cô cũng phải biết mặt người ta chứ!
-Ờ, đúng rồi đó. Cô NL nói đúng quá! Bà đi với cổ gặp ông bác sĩ của bà đi, coi ổng nói sao, coi có phải là kẻ lừa đảo như cha con tôi nói không! Người chồng hào hứng.
-Ông đừng thách tôi! Để tôi cho cô NL coi tin nhắn của ổng, mấy người này không có tin tôi cô NL ơi! Bà vợ nói.
-Hả? Bà với ông đó nói chuyện điện thoại nhắn tin nữa hả?
-Tôi chỉ cho cô NL coi, ông không được quyền coi!
-Ok, ok. Bà nói chuyện với cô NL đi.
Để “bảo vệ” sự riêng tư của người vợ, tôi mời ông chồng và bà má vợ ra ngoài ngồi. Chỉ còn tôi và người vợ trong phòng khách.
Bà mở tủ lấy cái điện thoại ra.
“Giờ tôi nhắn ổng là muốn hẹn gặp ổng hả cô?” – “Dạ, đúng rồi. Cô nhắn ổng, hỏi địa chỉ, thời gian, rồi con đi với cô.”
Bà chuẩn bị bấm, nhưng đưa cái phone khoe trước, “Nè, cô NL coi ổng nhắn tin cho tôi nè. Người ta nói thiệt chứ có phải xạo đâu, vậy mà mấy người ở nhà này không có tin tôi.”
Tôi đưa tay cầm điện thoại, thấy bao nhiêu là tin nhắn màu xanh, toàn chữ in lớn.
Tôi nhìn vô, không đọc được tiếng gì ra tiếng gì hết. Tôi chớp mắt, lắc lắc đầu. Cái gì vậy trời?
-Cô đọc được mấy chữ này không cô? Tôi hỏi.
-Đọc được sao không! Rồi bà cầm lại cái phone và đọc ro ro những câu hò hẹn yêu thương.
Tôi bắt đầu thấy đầu óc mình hơi choáng váng. Một cái gì hơi hoang mang.
-Thôi, cô nhắn tin hỏi ổng địa chỉ và thời gian đi. Tôi nhắn người vợ.
-Tôi nhắn rồi, đang chờ ổng trả lời. Người phụ nữ trả lời tôi, gương mặt trông rất hạnh phúc khi nhìn đắm đuối vào cái cell phone.
Tôi thấy tim mình bắt đầu đập mạnh. Dòng tin nhắn trên cái phone chưa hề bấm “send.”
Người vợ bỗng khều khều tôi, “Nè nè ổng trả lời nè.”
Bà nhấn những phím chữ trên phone. Những con chữ được gợi ý nhảy ra, và với bà, đó chính là những con chữ ông bác sĩ nào đó đang nói với bà!
Trời. Tôi thật sự sửng sốt. Người vợ này nói chuyện một mình trong hoang tưởng! Không có bất kỳ ai “reply” tin nhắn của bà. Chỉ có bà tự nhắn tin, rồi tự cho những con chữ trên phone nhảy lên là “ông người yêu” nào đó nói, rồi tự diễn dịch.
Thảo nào, chằng chịt chữ nghĩa trên đó đều một màu xanh từ người gửi “send” đi, nằm bên phải, chẳng có dòng nào nằm về phía bên trái hết!
Vấn đề đã hoàn toàn khác như tôi nghĩ. Bà này bị tâm thần!
Tôi cố trấn tỉnh tôi, giả vờ, “ok ok khi nào ổng trả lời cô nói con hay nha. Giờ đến phiên con muốn nói chuyện riêng với chú.”
Thế là tới lượt bà vợ ra ngoài. Tôi nói với người chồng biết điều gì đã xảy ra. Không hề có người thứ ba nào hết. Chỉ có bà bị hoang tưởng.
“Giờ thì chú chỉ việc bàn với các con chú thuyết phục cô đi khám bệnh chữa trị thôi.” Tôi kết luận.
“Con tôi nó cũng nói má nó có gì không bình thường. Nói bả đi gặp bác sĩ tâm thần, nhưng bả không chịu nghe. Bả nói bả bình thường, nói tại tụi tui nghi ngờ, nghĩ xấu cho ông bác sĩ nào của bả thôi.” Người chồng giải thích.
-Dạ, chắc cô cũng cần có tình yêu thương và sự dịu ngọt từ chú nữa. Theo con thì giờ chỉ có chú mới có thể giúp cô từ từ tỉnh trí lại thôi.
Ông chồng thở phào, kéo bà má vợ ra riêng giải thích.
Sau khi “gỡ rối” xong từng người, tất cả lại ngồi chung lại. Ai cũng rạng rỡ.
Rồi trước mặt tôi, ông chồng nói với bà vợ: “Từ rày bà muốn gì tôi cũng chìu bà. Tôi không nói bà khùng điên nữa. Tôi hứa với bà là tôi sẽ luôn tốt với bà.”
Bà vợ hớn hở: “Ông hứa có cô NL làm chứng nghen. Khi nào ông bác sĩ đó đến hỏi cưới tôi, ông phải đồng ý cho tôi đi nghe.”
“Tôi hứa. Ai đến dẫn bà đi, tôi để bà đi liền chứ tôi giữ bà làm chi,” ông chồng cười sảng khoái.
“Trời ơi, hôm nay tôi vui quá! Mọi người không tin là tôi nói xạo nữa rồi. Tôi mừng quá cô NL ơi!” Người vợ cười nói hồn nhiên, sung sướng.
Tôi cũng vui quá, vì tôi được “thoát” rồi. Tôi lái xe về. Hơn 4 tiếng đồng hồ “đàm phán” rồi. Buồn vui lẫn lộn.
Tôi vẫn nói vui với bạn bè và đồng nghiệp: cộng đồng người Việt mình ở đây lạ lắm, vừa Việt vừa không phải Việt, vừa Mỹ vừa chẳng là Mỹ. Mà vì nó khác lạ, đặc biệt như thế nên chức năng nhiệm vụ của một nhà báo tiếng Việt ở nơi này cũng chẳng giống ai, ít ra là với cá nhân tôi, với những trải nghiệm qua gần 10 năm lặn lội với công việc này.
Để từ từ, lại kể cho mọi người nghe những câu chuyện liên quan đến việc làm phóng viên “không giống ai” ở tờ báo Người Việt đặc biệt này.
Ngọc Lan…





Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình Australia
THƯ HIỆP THÔNG VỚI BÀ CON VƯỜN RAU LỘC HƯNG
của MOST REV VINCENT LONG OFMConv
BISHOP OF PARRAMATTA
PO Box 3066, North Parramatta, NSW 1750
ĐT: 02 8838 3400
Kính gửi: Các nạn nhân bị cưỡng chiếm đất đai và tài sản tại vườn rau Lộc Hưng, TP Hồ Chí Minh, Việt Nam.
Thưa quý đồng bào,
Qua các phương tiện truyền thông, tôi cũng như nhiều đồng hương rất đau lòng khi nhìn thấy cảnh nhà cầm quyền tại TP Hồ Chí Minh đã huy động nhiều phương tiện, máy móc cơ động cũng như nhân lực, để phá hủy tài sản và cưỡng chiếm đất đai của đồng bào tại vườn rau Lộc Hưng. Tôi được biết, khu đất này là nơi trú ngụ của bao nhiêu gia đình, bao nhiêu thế hệ từ Bắc vào Nam khai hoang sinh sống. Trong số những gia đình này, hầu hết là những người có thu nhập thấp, sinh viên nghèo, những cựu tù nhân lương tâm và các thương phế binh quân lực Việt Nam Cộng Hòa.
Sự kiện nhà cầm quyền đã dùng bạo lực để cưỡng chiếm tài sản tại những nơi có tiềm năng kinh tế là một động thái của một chế độ toàn trị độc tài, phe nhóm lợi ích và đi ngược với trào lưu văn minh cũng như quyền lợi của người dân. Hiện tượng này ngày càng phổ biến hơn trong giai đoạn biến thái của chủ nghĩa xã hội do Đảng Cộng Sản Việt Nam chủ trương, như đã từng xảy ra tại Tu Viện Dòng Chúa Cứu Thế, ở Thái Hà, tại Tòa Khâm Sứ của Giáo Hội Công Giáo, ở Hà Nội, gần đây, tại cơ sở của Dòng Mến Thánh Giá, ở Thủ Thiêm và nhiều nơi khác trên cả nước.
Đất nước chúng ta đứng trước bao thử thách, từ thành thị đến thôn quê, từ Nam Quan tới mũi Cà Mau, từ đất liền đến hải đảo. Thiển nghĩ, bổn phận của các nhà lãnh đạo là huy động tinh thần ái quốc của toàn dân để xây dựng và bảo vệ tiền đồ mà cha ông để lại. Việc dùng bạo lực để giải quyết các vấn đề xã hội là trái với nguyên tắc dân chủ pháp trị, trái với lương tâm của một chính quyền do dân và vì dân, và trái với tinh thần đoàn kết dân tộc.
Tôi xin bày tỏ niềm hiệp thông xâu xa của tôi tới quý đồng bào. Tôi cũng kêu gọi nhà trức trách ngưng ngay các hành vi xách nhiễu bạo động và tìm một giải pháp thỏa đáng minh bạch cho lợi ích của toàn dân, nhất là những đồng bào có hoàn cảnh đặc biệt.
Trân trọng,
+Vincent Nguyễn văn Long OFMConv
Chủ Tịch Ủy Ban Công Lý Hòa Bình
Hội Đồng Giám Mục Úc




PHẢI LÊN TIẾNG VÀ XIN CÙNG LÊN TIẾNG ✊
THƯ GỞI CÁC CHÍNH GIỚI AUSTRALIA VỀ VƯỜN RAU LỘC HƯNG TÂN BÌNH.
Dù chỉ là một đài radio nhỏ nhưng luôn sát cánh với đồng bào trong nước, nhất là nhìn thấy tội ác kinh tởm của bọn cầm quyền cộng sản VN. Anh Đoàn Kim đã viết thư và cả hình ảnh gởi đến các Dân Biểu Liên Bang Úc cả hai đảng về vụ cướp đất Vườn Rau Lộc Hưng, chúng ta nhớ rằng mỗi năm nước Úc viện trợ xóa đói giảm nghèo cho VN hàng chục triệu Úc kim. Xin tạm dịch thư viết như sau:
*” Ông Chris Hayes, dân biểu vùng Fowler, đảng Lao Động Úc
Ông Craig Kelly, dân biểu vùng Hughes, đảng Tự Do Úc ( thuộc Chính Phủ đương quyền)
Hai ông thân mến, vì các ông là những vị luôn quan tâm đến Nhân Quyền Việt Nam, nên chúng tôi xin lên tiếng để mong sự quan tâm của quí vị về việc tàn phá cưỡng chế khu Giáo Xứ Vườn Rau Lộc Hưng Tân Bình Việt Nam của nhà cầm quyền cộng sản CSVN.
Đợt đầu tiên bất ngờ vào ngày 4/1/2019, tiếp theo là 7/1/19 với một số người bị bắt và đến hôm 8/1/19 thì với lực lượng lớn đã phá ủi sập tan nát hàng trăm nhà dân tại đây.
Như quí vị cũng đã biết CSVN luôn lo sợ và xem những người Công Giáo Việt Nam như kẻ thù nên luôn tìm mọi cách để trả thù hay xâm hại. Chúng tôi mong quí vị giúp can thiệp để chấm dứt cuộc cưỡng chế này tại Giáo Xứ Vườn Rau Lộc Hưng.
Cũng xin kèm theo đây là lời một Luật sư Trịnh Vĩnh Phúc nói với đài VOA rằng:” Việc cưỡng chế đất đai, đập phá tan tành Khu Vườn Rau Lộc Hưng Tân Bình là hoàn toàn bất hợp pháp và cảnh cáo đây là một ngòi bom Tiên Lãng ngay giữa trái tim Saigon….Và cái kết luận của LS này là nếu nhà cầm quyền tiếp tục làm việc cưỡng chế đất theo cách này thì chỉ là Ăn Cướp!……
Kính thư,
Joachim Nguyen & Bao Khanh

ĐÓ LÀ TỘI ÁC
Tôi nhắn cho Phạm Thanh Nghiên cách đây vài phút, Nghiên đã trả lời. Đọc xong những dòng chữ tôi ròng ròng nước mắt.
Nghiên gọi cho tôi nói không ra lời: Chúng đang đập nhà em chị ơi và khóc nức lên. Hai chị em cùng khóc không nói được nữa. Một lúc sau em nói: giờ em và bé Tôm về đâu hả chị? Tôi xé ruột.
Ngày mùng 1-1-2019 nghe Tú – Nghiên vừa xây xong nhà tôi cùng Đoan Trang tới chúc mừng. Nghiên nói: em vui mừng ngoài sức tưởng tượng của mình khi dọn về nhà này chị ạ…. Sau 7 ngày thành đống gạc vụn
Đây là những dòng uất hận của Nghiên: 16 giờ 25 phút ngày 8/1/2019, nhà cầm quyền cộng sản đã chính thức đập căn nhà mới xây của tôi.
Anh Tú vừa gọi cho tôi nghe tiéng đập phá của chúng.
Tôi không muốn anh chứng kiến. Nhưng, rất bình thản, anh nói :
– Không, anh phải tận mắt chứng kiến.
Tôm ơi, từ hôm nay ba người nhà mình đã chính thức thành dân oan, chính thức tay trắng.
Ba mẹ có lỗi với con.
Sương Quỳnh


Hôm nay anh chị ngủ ở đâu?
Hôm nay anh chị vẫn ngủ tại nhà, đồ đạc trong phòng còn nguyên vẹn, chưa một món nào được chuyển đi. Mặc dù họ cố tình cho mọi người trong vườn rau biết ngày mai sẽ đến cướp phá nhưng anh chị không thể đi.
Ra tù, chị quen và cưới anh, người đàn ông tù gấp 4 lần án chị phải chịu. Khi bé Tôm ra đời, hai vợ chồng những tưởng cuộc đời sẽ mỉm cười sau bao bất công và mất mát. Nhưng rồi sắp tới đây, chính quyền Cộng Sản có thể lại tiếp tục phá hủy tất cả, một lần nữa giết chết cuộc đời anh chị.
Chị là nhà hoạt động Phạm Thanh Nghiên, người phải chịu 4 năm tù cho việc giăng băng rôn Hoàng Trường Sa là của Việt Nam và những bài viết về hai quần đảo này. Nhiều người sẽ nghĩ rằng làm gì có chuyện đó, nhưng sự thật là ngày đó, chị đã phải trả giá từ rất sớm, khi mà Internet chưa phát triển, nhiều người không biết Hoàng Trường Sa ở đâu trên bản đồ địa lý.
Chồng chị là anh Huỳnh Anh Tú, người tù lương tâm bị chế độ đọa đầy trong 14 năm. Ra tù, anh không còn gì để mất, anh trai anh là Huỳnh Anh Trí qua đời bởi căn bệnh HIV bị lây nhiễm trong khi ngồi tù Cộng Sản. Anh không nhà cửa, không mảnh giấy trong người. Nhà cầm quyền địa phương khó dễ, cố tình không cấp lại giấy tờ tuỳ thân cho anh. Anh không được sống như một người công dân bình thường, không thể đi lại cũng không thể có chỗ nương thân nào khác ngoài khu vực vườn rau.
Hai người đến với nhau trong ơn lành của Chúa, trong sự ngỡ ngàng của tất cả anh em bạn bè. Và phép lạ đã đến với họ, ở cái tuổi và sức khỏe tưởng chừng như không thể, chị đã mang bầu. Bé Tôm ra đời trong niềm hạnh phúc khôn nguôi của cha mẹ và sự chúc lành của mọi người.
Bởi vì sự ra đời của con, ba mẹ con bắt đầu mong ước có một ngôi nhà để nuôi con khôn lớn. Nhưng một người không giấy tờ như anh Tú không thể đi đâu khác, rời xa sự cưu mang của anh chị em Công giáo sống trong vườn rau. Anh chị quyết định đem toàn bộ số tiền tích lũy và đi vậy mượn thêm để mua cho mình một mảnh đất nơi đây và dựng lên căn nhà cấp 4 để ở.
Đến ngày nhà xây xong cũng là ngày nó chuẩn bị bị đập bỏ.
Không cung cấp giấy tờ pháp lý cho các chủ đất, lấy lý do là xây dựng trái phép, nhà cầm quyền đã cho xe ủi sạch gần 10 căn nhà ở vườn rau Lộc Hưng. Chưa dừng lại, họ nói sẽ còn tiếp tục, cho đến khi mảnh đất vàng ấy thuộc về họ.
Căn nhà mới xây của anh chị như cái cây nhỏ đứng giữa cơn bão lớn. Chẳng biết khi nào đến lượt bị đập bỏ.
Tối nay, khi chúng tôi đến, anh Tú trầm ngâm ngồi bên ngoài cửa, ngước nhìn lên giàn cây trước ngôi nhà họ đang ở. Mặt anh buồn thì rõ nhưng lại rất điềm đạm, bình tĩnh. Sự bình tình khiến tôi có chút rờn rợn. Chị Nghiên vẫn cười nói tươi tỉnh và cho bé Tôm bú. Anh chị tối nay vẫn ngủ ở đó, trong vườn rau.
Vào buổi tối mà nhà cầm quyền cưỡng chế gần chục ngôi nhà khác trong ấy, anh Tú cũng nhất quyết không chịu đi, dù điện nước không có, muỗi chích đầy tay chân. Anh nói anh muốn ở lại để nhìn chúng nó dỡ đến nhà anh. Anh là người hiền lành rất mực nhưng lại vô cùng cương quyết.
Tối nay khi biết nhà cầm quyền đe nẹt ngày mai sẽ san bằng mảnh đất của mình, anh chị chọn ở đó. Một nhà ba người không đi đâu hết.
Cũng giống như anh chị, các chủ đất và người nhà của họ đêm nay cũng không đi đâu hết, đồ đạc của họ vẫn nguyên vẹn, vì đó là nhà của họ, không có ai có quyền đuổi họ đi.
Chỉ là tôi nhìn thấy trong dòng người cầu nguyện, những giọt nước mắt đang rơi thốn thức, đôi lúc bắt gặp những ánh mắt rực lửa hờn căm.
Ngày mai, khi những chiếc xe cẩu san lấp đi nhà của họ, không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng chắc rằng nếu nhà cầm quyền cố tình cướp đất, nhiều gia đình sẽ phải trắng tay, ngủ trên đống hoang tàn đổ nát; các bác thương phế binh, tay chân không còn lành lặn sẽ chẳng còn nơi nương thân ở nhờ.
Chuyện một nhà sư Nhật gốc Việt ăn mặn và có vợ…
WESTMINSTER, California (NV) – “Vâng, tôi ăn mặn và tôi có vợ.” Câu nói thản nhiên và thành thật của Hòa Thượng Thích Tuấn Hùng, người vừa từ Nhật sang thăm viếng Hoa Kỳ, làm nhiều người nhíu mày thắc mắc.
Phần đông mọi người hiểu rằng Phật Giáo không khuyến khích ăn thịt động vật và nhắc nhở người tu hành phải tránh xa sắc dục, nhưng sao lạ thế này?
Duyên tu
Đầu ông cạo trọc, khuôn mặt ông hiền từ, giọng nói ông nhã nhặn và cử chỉ ông khoan thai trong bộ cà sa vàng quen thuộc. Rõ ràng, bề ngoài, ông là một nhà tu.
Và đích thật, ông là một nhà sư chân chính. Thứ nhất, để được vào chùa tu không phải là chuyện đùa. Ông nói: “Ít nhất phải có bằng cử nhân đại học Phật Giáo hoặc bằng tương đương rồi trải qua thời gian học đạo tràng nữa.”
Tuy nhiên, thủ tục kế tiếp mới nói lên sự nghiêm ngặt của các tông phái Nhật Bản. “Rồi sau đó phải có giấy chứng nhận của sở cảnh sát là mình chưa bao giờ phạm pháp hay thiếu nợ. Bị bắt vì tội gì đó, dù mình vô tội, cũng bị loại ngay,” ông cho hay.
Xuất thân từ một gia đình sùng mộ Phật Giáo, ông sang Nhật du học năm 1970 và tốt nghiệp kỹ sư tại đây. Ra trường, đi làm cho hãng NEC.
Năm 40 tuổi, ông bắt đầu tìm hiểu Phật Giáo khi rảnh rỗi. Mười lăm năm sau, ông thi đậu kỳ thử thách đầu tiên. Vượt qua mọi thử thách kế đó, ông phải tìm một vị sư đỡ đầu và giới thiệu ông cho tông phái.
Ông kể: “Đây là vấn đề trọng đại. Vị sư này phải biết tôi chắc chắn là người đạo đức, vì ông sẽ chịu mọi trách nhiệm cho tôi trước tông phái.”
Và, ông xuống tóc đi tu năm 64 tuổi, sau khi làm xong nhiệm vụ của mình và về hưu. Pháp danh tiếng Nhật của ông là “Shunyu.”
Nhà sư ở Nhật: Cha truyền con nối
Ở Nhật, đi tu không phải là sướng vì được ăn mặn và có vợ. Ở Nhật, đi tu là một lựa chọn đầy thử thách khó khăn như mọi nơi khác.
Vị hòa thượng tu tập theo phái Tịnh Độ Tông giải thích: “Ăn chay, không lấy vợ, tụng kinh, chép kinh hay ngồi thiền, tất cả chỉ là phương tiện để tâm mình dễ lắng xuống, không khích động. Tâm có lắng thì mình mới có thể làm điều lành, tránh điều ác được.”
Nhưng nói như vậy không có nghĩa là đi tu ở Nhật là không bao giờ ăn chay. “Những ngày vào khóa đạo tràng, mọi người phải ăn chay. Ngay cả cái điện thoại di động còn không được giữ trong người mà,” Hòa Thượng Tuấn Hùng nhấn mạnh. “Đó là lúc lòng mình cần thanh tịnh hơn nên việc ăn chay, tu tịnh là cần thiết.”
Mỗi đạo tràng kéo dài từ một đến bốn tuần.
Ông nghiêm giọng: “Dĩ nhiên là khi đang trong khóa đạo tràng, chúng tôi cũng không được gặp vợ luôn.”
Như vậy, những điều răn của Phật vẫn được áp dụng tại các ngôi chùa ở Nhật Bản, nhưng ở mức độ khác thôi.
Về việc nhà sư được ăn mặn và lấy vợ, có con, theo lời Hòa Thượng Tuấn Hùng, là do hoàn cảnh Phật Giáo được du nhập vào Nhật.
“Sáu thế kỷ Trước Công Nguyên, Phật Giáo hình thành ở Ấn Độ rồi sáu thế kỷ Sau Công Nguyên, Phật Giáo Đại Thừa được du nhập vào Nhật Bản qua ngã Trung Quốc và Nam Hàn,” ông kể. “Người có công lớn trong việc phổ biến Phật Giáo là Thánh Đức Thái Tử (Thái Tử Shotoku), là người dung hòa tư tưởng Thần, Phật và Nho.”
Thời bấy giờ, Phật Giáo chỉ được giới quý tộc ủng hộ mà thôi. Ông tiếp: “Cũng dễ hiểu thôi. Phật Giáo không phổ biến trong giới thường dân vì có nhiều những lý thuyết phức tạp mà giới này không hiểu được.”
Mà giới quý tộc cũng chỉ tìm đến Phật Giáo khi họ quan tâm đến cuộc sống của đời sau. Phần lớn, họ đã lớn tuổi, đã thành đạt, có chức, có phận, và dĩ nhiên là có gia đình rồi. “Vì vậy, với các vị tu sĩ Nhật Bản, việc ăn mặn hay lập gia đình không phải là một vấn đề vì đó đã là phần lớn cuộc đời họ rồi,” ông tiếp.
Cho đến thời này, người Nhật vẫn cho rằng việc tu hành là của một đẳng cấp riêng biệt.
Vì các vị sư Nhật có con nên việc cha truyền con nối để chăm sóc một ngôi chùa vẫn xảy ra một cách bình thường.
Chùa Nhật, chùa Việt
Theo Hòa Thượng Tuấn Hùng, khoảng 400 năm trước, vua Tokugawa, sau khi dẹp hết các tướng quân (shōgun), thống nhất đất nước đã dùng Phật Giáo với các nhà sư vào mục đích chính trị vì muốn dùng tâm linh để trị dân. “Do đó, ông đặt ra chính sách ‘Danka’ và buộc mọi gia đình phải thuộc về một ngôi chùa thì mới có mộ phần chôn cất thân nhân,” ông kể.
Thống kê năm 2014 cho biết, Phật tử Nhật Bản chiếm 34.9% dân số và có có khoảng 377,000 tăng sĩ.
Đạo Phật bắt đầu từ Ấn Độ từ thế kỷ thứ 6 Trước Công Nguyên. Một nhánh chính của Phật Giáo, nhánh Mahayana, còn gọi là Phật Giáo Đại Thừa, đã du nhập vào Nhật Bản.
Trả lời về điểm khác biệt nổi bật nhất của các ngôi chùa ở Nhật, ông nói: “Khác với chùa Việt Nam hay Trung Hoa, chùa Nhật có chánh điện rất nhỏ, vì họ quan niệm chùa là nơi các vị sư tu hành và Phật tử cũng rất ít đến chùa tụng kinh.”
Đó là điều hay đối với Hòa Thượng Tuấn Hùng vì tu hành là để đạt đến sự thanh thản, tĩnh lặng của tâm hồn. “Một khi mỗi cá nhân có được ‘Satori,’ cái ‘Ngộ,’ thì ảnh hưởng của Phật Giáo mới tích cực hơn cho xã hội,” ông giải thích.
Ông nói thêm: “Mục đích của Phật Giáo là khuyên răn mọi người cùng làm lành, tránh ác để xã hội an thái.”
https://www.nguoi-viet.com/…/chuyen-mot-nha-su-goc-viet-an…/
