https://www.facebook.com/chinhtruc456/videos/2350125825253517/?t=60
– Chúng ta tiếp tục tỏ nghĩa cử tốt đẹp cầu nguyện cho 39 nạn nhân này, được không các bạn?

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Cộng Đồng Việt Nam ở Mỹ và ở Việt Nam
https://www.facebook.com/chinhtruc456/videos/2350125825253517/?t=60
– Chúng ta tiếp tục tỏ nghĩa cử tốt đẹp cầu nguyện cho 39 nạn nhân này, được không các bạn?
https://www.facebook.com/chinhtruc456/videos/2349828408616592/?t=194
Điểm hẹn: Roma….
Nơi viếng đầu tiên là Đền Thánh Phaolo ba dòng suối.
Vào năm 64 AC, dưới thời hoàng đế Nero, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi hầu như toàn bộ thành Rome. Tin đồn cho là chính Nero ra lệnh phóng hỏa để ông xây dựng một thành phố khác tráng lệ huy hoàng hơn. Để xoa dịu dân chúng, ông đã qui tội cho những người theo Chúa Giêsu đốt thành Rome và từ đó cuộc bách hại trở nên khốc liệt. Trong bối cảnh trên, thánh Phaolô lúc đó đang bị canh giử ở Rome, bị chém đầu vào khoảng năm 67 tại Aquae Salviae
Nơi thánh nhân chịu tử đạo là nhà thờ St Paul at the Three Fountains (Thánh Phaolô Ba Dòng Suối), nằm trong khuôn viên Tu viện Ba Dòng Suối (Tre Fontane Abbey).
Theo truyền thuyết được thánh Gregorio Cả chấp nhận, thủ cấp thánh Phaolô sau khi bị chém lìa đã nẩy lên 3 lần trên mặt đất và nơi đó phát sinh 3 dòng suối nhưng vào năm 1950 đã bị lấp vì bị ô nhiểm. Trong hình trụ cột là nơi thánh Phaolô bị chém đầu được rào quanh bằng khung sắt. Bên trái là nơi dòng suối phát sinh khi thủ cấp rời khỏi cổ.
Sau đó viếng Đền thờ Thánh Phaolo ngoại thành nơi chôn cất thánh nhân.
Sau khi thánh Phaolô chịu tử đạo, các môn đệ an táng thánh nhân và dựng nên một đài tưởng niệm tại ngôi mộ này, cách nơi hành quyết khoảng 3 km.
Ðền Thờ dài 136 mét, rộng 65 mét, và cao 29.7 mét. Thánh đường có 5 gian. Phía trước có một sân vuông.150 cột đá nguyên khối bao bọc khu sân vuông bên ngoài. Bên trong nhà thờ chia làm 5 gian do 4 hàng cột cẩm thạch – mỗi hàng có 20 cột.Trên các hàng cột có chân dung 266 vị Giáo Hoàng, Mộ thánh Phaolô được đặt dưới bàn thờ phụ ngay giửa nhà thờ cùng sợi dây xích đã xích chung thánh Phaolô và người lính canh giử ngài tại Roma được trưng bày gần đó.
Mộ thánh Phaolô được khai quật năm 2006 và các xét nghiệm khoa học kết luận rằng xác trong quan tài là một người đã sống vào thế kỷ I – trùng hợp với niềm tin của giáo hội thánh Phaolô chịu tử đạo vào khoảng năm 65-67.





Người giàu nhất ở nước Kuwait Nassi Al Kharki đã qua đời.
Hãy xem tất cả khối tài sản kho báu của anh ta.
Không thể mang theo bất kì 1 thứ gì qua thế giới bên kia…
Giới trẻ tại Việt Nam lớn lên sau chiến tranh nhìn về VNCH

EUGENE, Oregon (NV) – Hội thảo về Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) tại Đại Học Oregon trong hai ngày 14 và 15 Tháng Mười, 2019, một điểm đặc biệt là có tới 7 diễn giả là các nhà nghiên cứu trẻ tuổi đến từ Việt Nam.
Những người này chưa bao giờ sống dưới chế độ VNCH, hoặc sinh ra sau chiến tranh hay sinh ra ở miền Bắc trong thời kỳ chiến tranh. Một số trong những người này mới chỉ tiếp xúc với cộng đồng người Việt hải ngoại khi họ đi du học, một số khác thì chưa từng.
Những điều cấm kỵ nói theo kiểu nhà nước CSVN là những vấn đề “nhạy cảm,” thường là liên quan đến chính trị, chẳng hạn như VNCH không được nhắc tới tại Việt Nam.
Bài thuyết trình của ông Nguyễn Lương Hải Khôi, Đại Học Sư Phạm TP.HCM, phân tích bộ “Việt Nam Sử Lược” của tác giả Trần Trọng Kim. Bài thuyết trình này động chạm tới điều mà những người Cộng Sản và cơ quan tuyên truyền của họ hay nêu lên là chỉ có đảng Cộng Sản Việt Nam mới là những người chống ngoại xâm hữu hiệu.
Cũng đến từ Đại Học Sư Phạm TP.HCM, hai diễn giả Hoàng Phong Tuấn và Nguyễn Thị Minh, so sánh sự tự do sáng tác tại miền Nam Việt Nam dưới chế độ VNCH, với loại sáng tác có định hướng dưới sự chỉ huy của đảng Cộng Sản ở miền Bắc.

Diễn giả Trương Thùy Dung, đến từ Viện Sử Học Hà Nội, so sánh các chương trình giảng dạy đại học ở miền Nam của VNCH và miền Bắc của chính phủ Cộng Sản. Việc so sánh cho thấy ở miền Nam có sự tự do học thuật mà miền Bắc không có, trong đó, các trường đại học miền Nam không ngần ngại giảng cả chủ nghĩa Marx, trong khi tại miền Bắc người ta chỉ cho phép một chủ thuyết ấy của đảng Cộng Sản được giảng dạy mà thôi.
Bình luận về nội dung các bài thuyết trình của những diễn giả đến từ Việt Nam, ông Hoàng Đức Nhã, cựu tổng trưởng Dân Vận và Chiêu Hồi thời Việt Nam Cộng hòa, nói với báo Người Việt rằng ông thấy một sự cởi mở hơn trước, và điều đó làm ông cảm thấy rất thú vị.
Trả lời câu hỏi của ông Peter Zinoman, Đại Học Berkeley, California về sự tham gia của các diễn giả đến từ Việt Nam, bà Nguyễn Thị Minh, cho rằng không khí nghiên cứu các vấn đề gọi là “nhạy cảm” ở Việt Nam đã có phần hy vọng hơn, ít sợ hãi hơn lúc trước.
Bà Phạm Thị Hồng Hà, đến từ Viện Lịch Sử Hà Nội nói với báo Người Việt về cuộc hội thảo:
“Đây là một cơ hội tốt đối với tôi, với những người nghiên cứu không sống trong giai đoạn đó, có cơ hôi được lắng nghe, ý kiến từ các nhà nghiên cứu, các chuyên gia, về thời kỳ VNCH và miền Nam Việt Nam giai đoạn 1954-1975. Gần đây tôi thấy các nguồn tư liệu rất là mới, những tư liệu giải mật của Hoa Kỳ, nhiều chuyên gia được tiếp xúc với tư liệu từ phía Việt Nam, binh sĩ Việt Nam, kể cả những tư liệu phỏng vấn. Những nghiên cứu đó có nhiều đóng góp cho sự phát triển mới. Khi chúng tôi tham gia thì chúng tôi hiểu thêm được nhiều điều.”
Bà Nguyễn Thị Từ Huy, đến từ Đại Học Đại Dương ở Nha Trang, trả lời qua email cho báo Người Việt, viết: “Một dân tộc không thể tồn tại trong tư cách là một dân tộc nếu không có lịch sử của nó… Việc nhiều người từ Việt Nam qua tham gia một hội thảo về VNCH có lẽ phản ảnh những thay đổi quan trọng về nhận thức về lịch sử dân tộc.”
“VNCH là một phần của lịch sử Việt Nam. Sẽ không có một lịch sử Việt Nam trọn vẹn nếu thiếu phần lịch sử của VNCH. Có nghĩa là tìm hiểu về VNCH cũng cần thiết như tìm hiểu bất cứ giai đoạn lịch sử nào trong lịch sử Việt Nam. Nếu tất cả đạt tới nhận thức này thì chúng ta có thể hy vọng rằng một số vấn đề về quá khứ có thể được giải quyết.”
Tuy nhiên, sự “sợ hãi” dù đã giảm bớt như lời bà Nguyễn Thị Minh trả lời tại buổi hội thảo như đã nêu, nhưng nó chưa hoàn toàn chấm dứt.
Một diễn giả đến từ Việt Nam, từ chối nêu danh tánh trên báo Người Việt, ở chỗ riêng tư nói rằng, “Những di sản của VNCH vẫn đương nhiên tồn tại và sẽ tiếp tục tồn tại ở Việt Nam.” (Nguyễn Hòa)

STANTON, California (NV) – “Ở công ty tôi, có một anh công nhân lắp ráp làm việc ở đây từ năm 2011. Trong tám năm nay, anh làm việc rất chăm chỉ, có trách nhiệm, nên hai lần được đề nghị thăng tiến làm đội trưởng. Mức lương vị trí này theo giờ, tăng từ $15 lên $19.5. Thế nhưng cả hai lần đó, anh đều một mực từ chối.”
Chị Ánh Hồng, hiện đang làm quản lý điều hành cho một hãng lắp ráp điện tử tại thành phố Stanton, Nam California, nói như vậy và kể thêm: “Hỏi ra mới biết tuy gia đình khó khăn nhưng anh không muốn tăng lương vì sợ… mất Medi-Cal. Anh cho chúng tôi biết, vợ anh không có việc làm, đang ở nhà chăm sóc hai con nhỏ. Với mức thu nhập $15/giờ, cả gia đình anh hiện đang hưởng Medi-Cal, Food Stamps và một số trợ cấp khác.”
“Ở công ty tôi thực ra cũng có hỗ trợ bảo hiểm cho nhân viên, nhưng lợi ích của bảo hiểm này kém xa Medi-Cal. Nếu mua bảo hiểm tại công ty thì mỗi tháng tôi phải trả một khoản là $98/tháng/người, tính cả vợ tôi là gần $200/tháng. Nhưng mỗi lần đi khám bác sĩ, tôi phải tốn $50 tiền co-pay, chưa kể tiền thuốc men, tiền bệnh viện, vô cùng tốn kém. Bởi vì tiền deductible $2,500/năm và tiền out-of-pocket (là khoản tiền tối đa phải trả trong năm, gọi là OPP) lên tới $5,500/năm,” anh Bình cho biết thêm.
Chị Stephanie Yến Nguyễn, một chuyên viên tư vấn bảo hiểm, có văn phòng tại thành phố Westminster, cho hay: “Một số khách hàng thường hỏi tôi về việc sợ mất Medi-Cal nếu thu nhập tăng. Nhất là những gia đình có người nhà đang làm việc trong một số ngành như nail, giặt ủi… Họ đang lo ngại thu nhập chịu thuế của họ tăng lên nhiều so với trước đây. Lý do là vì luật lệ ngày càng thắt chặt, các chủ tiệm phải trả lương theo hình thức thuê mướn thợ dài hạn (trả lương theo mẫu W-2) thay vì trả lương theo hình thức thuê ngắn hạn (trả lương theo mẫu 1099-Misc), khiến thu nhập khai thuế của họ bị tăng lên.”
Giải thích rõ hơn về sự khác nhau giữa hình thức trả lương W-2 và 1099, chị Stephanie cho biết: “Nếu khai thuế theo mẫu W-2, người thợ nail không được khấu trừ các chi phí liên quan tới công việc như xăng xe, điện thoại, hao mòn xe… vào thuế như mẫu 1099. Có nghĩa là chủ trả bao nhiêu, người thợ phải chịu thuế bấy nhiêu, không giảm được đồng nào. Do đó mà số tiền thu nhập chịu thuế tăng lên.”
“Tôi có chứng kiến một gia đình, chồng làm hãng, vợ làm nail, đã gặp phải tình cảnh trên. Khi thu nhập chịu thuế theo mẫu W-2 của người vợ tăng lên tới $12,000 thay vì trước kia chỉ có $7,000 (theo mẫu 1099), thì anh chồng cảm thấy lo lắng vì sợ mất Medi-Cal và các chương trình trợ cấp khác. Anh chồng đang làm full-time, nay chuyển sang làm part-time. Họ cố giữ cho mức thu nhập thấp để cả nhà tiếp tục được hưởng Medi-Cal,” chị Stephanie nói thêm.
Đừng để trợ cấp xã hội ngăn cản con đường thăng tiến
Theo chuyên viên tư vấn bảo hiểm Stephanie Yến Nguyễn thì những gia đình có mức thu nhập “mấp mé” mức quy định giữa “được” và “mất” Medi-Cal mới khiến họ lo ngại. Ví dụ như theo quy định của tiểu bang California, một gia đình bốn người như gia đình anh Bình Hoàng, có tổng thu nhập trên $34,638 thì cha mẹ sẽ không còn Medi-Cal (hai con dưới 18 tuổi vẫn có Medi-Cal).
“Trường hợp gia đình tôi nói ở trên, thu nhập của hai vợ chồng cộng lại vào khoảng $36,000-$37,000. Mức thu nhập này chỉ cao vượt mốc trên một vài ngàn đô la, nhưng hai vợ chồng họ sẽ không còn được hưởng Medi-Cal. Do vậy mà anh chồng đã cố gắng làm ít lại,” chị Stephanie nói.

Tuy nhiên câu chuyện về anh Bình Hoàng ở trên cũng gặp khá nhiều trong xã hội, bởi vì anh không biết rằng nếu mất Medi-Cal thì anh vẫn được trợ cấp mua bảo hiểm theo đạo luật Affordbale Care Act, mà ở tiểu bang California có tên là Covered California với mức phí rất phải chăng.
Với anh Bình, mức tăng lương từ $15/giờ lên $19.5/giờ, tương đương với mức lương theo năm tăng từ $31,200 lên $40,560 (tức là thêm được số tiền $9,360/năm).
Chị Trinh Phí, chuyên viên tư vấn bảo hiểm của văn phòng Best Care ở Westminster, cho hay: “Trong trường hợp này, quý vị không nên lo lắng. Căn cứ vào thu nhập của gia đình quý vị là $40,560/năm, với gia đình bốn người tại thành phố Westminster, quý vị được hỗ trợ mua bảo hiểm Covered California chương trình Silver 87 và chỉ phải trả số tiền đóng (premium) vào khoảng $115.30/tháng cho cả hai vợ chồng. Các con dưới 18 tuổi vẫn được hưởng miễn phí Medi-Cal.”
“Chương trình Silver 87 trên có lợi ích rất tốt. Cụ thể là mỗi lần đi bệnh viện, anh Bình chỉ phải co-pay có $15, tiền deductible một năm chỉ có $650 và tiền OPP mỗi năm là $2,600,” chị Trinh nói thêm.
Như vậy, anh Bình chỉ phải bỏ ra một khoản tiền $115.30/tháng tức là chưa tới $1,400/năm để mua bảo hiểm, trong khi anh từ bỏ cơ hội thăng tiến và tăng thu nhập tới hơn $9,000 tiền lương mỗi năm.
Sau khi nghe phân tích trên từ các chuyên gia bảo hiểm, chị Ánh Hồng bày tỏ: “Điều đó thật đáng tiếc, anh Bình có lẽ đã không biết về bảo hiểm Covered California nên đã vội bỏ đi hai cơ hội thăng tiến và còn được tăng lương một khoản lên gần $10,000. Nếu anh ấy đồng ý làm đội trưởng từ 2015 thì có lẽ bây giờ, anh ấy đã lên vị trí giám sát, lương có thể cao hơn gấp đôi.”
Thu nhập tới $150,000 vẫn được hỗ trợ Covered California
Tiếp tục câu chuyện của anh Bình Hoàng, với gia đình bốn người, chuyên viên bảo hiểm Trinh Phí tư vấn như sau: “Theo quy định của Covered California năm 2019, nếu thu nhập của anh Bình tăng lên tới 200% do với tiêu chuẩn nghèo liên bang (FPL – Federal Poverty Level) tức là $50,200/năm, thì các con của anh Bình vẫn có Medi-Cal nhưng anh Bình có thể mua Covered California.”
“Số tiền anh phải trả $242.59/tháng cho hai vợ chồng. Đây là chương trình bảo hiểm Health Net Silver 87, mỗi lần đi bác sĩ hết $15, phải trả $5/đơn thuốc và tiền deductible là $650, tiền OPP là $2,600/năm.”
Theo chuyên viên tư vấn bảo hiểm Trinh Phí, chỉ khi nào mức thu nhập của anh Bình tăng lên trên 266% FPL (tức là trên $68,495/năm) lúc đó hai con anh Bình mới không còn Medi-Cal nữa. Khi đó cả gia đình anh có thể mua bảo hiểm Covered California – Silver 73 với số tiền phải trả là $474.09/tháng (tương đương $5,700/năm). Loại bảo hiểm này mỗi lần đi khám sẽ phải trả $40 tiền co-pay, phải trả $15/đơn thuốc, tiền deductible $2,500/năm và tiền OOP là $7,550.
Chị Trinh cũng cho biết thêm: “Theo quy định hiện tại, những người có thu nhập cao hơn 400% FPL (tức là trên $100,400/năm) thì họ không còn được trợ cấp mua bảo hiểm Covered California nữa. Một khách hàng của tôi, do thu nhập trên mức trợ cấp Covered California, họ phải bỏ tiền túi ra mua bảo hiểm, với số tiền premium hằng tháng cao gấp bốn lần (tức là $550/người), nhưng lợi ích cũng chỉ tương tự chương trình Covered California – Silver 73 ở trên.”
Tuy nhiên, chị Trinh có một tin vui mới nhận được từ Covered California: “Bắt đầu từ năm 2020, những người thuộc giới trung lưu, có thu nhập cao 400%-600% FPL cũng vẫn được trợ giúp Covered California. Quý vị nên tìm hiểu từ ngày 1 Tháng Mười để tham khảo mua bảo hiểm cho năm 2020.”
“Nếu không may bị sa thải, mất việc khiến thu nhập thấp xuống, quý vị hoàn toàn có thể hội đủ điều kiện để xin trợ cấp Medi-Cal lại và các trợ cấp khác như cũ. Cho nên không có gì quá lo lắng đến mức phải từ chối đi cơ hội thăng tiến của mình,” chị Trinh Phí nói thêm.
Theo bảng dưới đây, thu nhập tới $150,000 vẫn thuộc diện hỗ trợ của Covered California.

Nên buông bỏ những trợ cấp xã hội
Anh Daniel Trần, chuyên viên tài chính tại công ty đầu tư thương mại D&L Investment tại Boston, Massachusetts, cho hay: “Khi bạn nỗ lực lao động, để thăng tiến và thu nhập tăng lên tới cả trăm ngàn mỗi năm, thì bạn cũng được đền đáp xứng đáng. Dù mức thu nhập này bạn hoàn toàn mất trợ cấp bảo hiểm Covered California hay các trợ cấp khác, nhưng tôi dám chắc bạn sẽ được hưởng cuộc sống khác hẳn. Chúng ta không phải lo lắng đi khai báo thu nhập, không phải đi xin trợ cấp.”
“Chúng ta có thể mua nhà ở khu an ninh cao, cho con cái học trường tốt, mua sắm những thứ ta muốn, có cơ hội đầu tư, tiết kiệm hơn cho tương lai. Đặc biệt, chúng ta làm gương sáng cho con cái noi theo để chúng trở nên thành công. Điều quan trọng nữa là khi về già (trên 65 tuổi) lương hưu và các quỹ tiết kiệm sẽ cao hơn nhiều, giúp ta sống thoải mái hơn,” anh nói thêm.
Theo hướng dẫn tính lương hưu của Sở An Sinh Xã Hội Hoa Kỳ (Social Security Administration -SSA), tiền lương hưu được tính dựa vào nhiều yếu tố, trong đó có yếu tố mức trung bình của 35 năm lương cao nhất. Do đó, nếu chúng ta có cơ hội thăng tiến để mức lương cao, thì lương hưu sẽ cao.
Ông Huy Trường Phạm, 71 tuổi, đã nghỉ hưu, cư dân ở Los Angeles, cho hay: “Khi còn trẻ, tôi từng làm việc ở hãng lớn về ngành điện toán. Tôi được thăng tiến dần dần, lương tôi có khi lên tới $106,000. Nhờ đó mà lương hưu của tôi hiện nay cũng được trên $2,000, vợ tôi cũng được hơn $1,000. Chưa kể các quỹ 401k và tiền tiết kiệm, tôi tích lũy được. Với số tiền này, vợ chồng tôi có thể du lịch một cách thoải mái.”
“Trong khi đó, một vài người tôi quen biết, do làm công việc lương thấp nên lương hưu thấp, hoặc đi làm không đủ 10 năm nên không đủ tiêu chuẩn nhận lương hưu, cũng có người mới sang Hoa Kỳ định cư sau này nên chưa đi làm. Sau 65 tuổi họ được hưởng khoảng hơn $900 tiền già. Nhưng điều bất tiện là họ phải không được đi ra khỏi nước Mỹ quá 30 ngày, nếu không sẽ bị cắt số tiền này. Sống ở California mà chỉ có nhiêu đó tiền thì chật vật lắm,” ông nói thêm.
Chuyên viên tư vấn bảo hiểm, chị Stephanie Yến Nguyễn, tâm sự: “Tôi biết một trường hợp trên 65 tuổi, nhưng họ lãnh hưu non, nên số tiền hưu giờ đây chỉ có $600/tháng. Họ có xin chính phủ trợ cấp thêm tiền già (SSI) nhưng không được. Với số tiền này, họ rất chật vật để trả tiền thuê phòng, tiền ăn uống, sinh hoạt.”
“Chúng ta nên khôn ngoan buông bỏ những trợ cấp xã hội vì trợ cấp xã hội thường giới hạn thu nhập làm quý vị không thể thăng tiến. Nếu quý vị không nắm bắt cơ hội học hỏi và trau dồi kinh nghiệm để thăng tiến, quý vị sẽ rất dễ bị sa thải và khó kiếm việc làm khi vào tuổi xế chiều. Khi chưa tới tuổi nghỉ hưu mà lại không có việc làm, thì sẽ ảnh hưởng rất lớn tới an toàn tài chính lúc về già của quý vị,” chị kết luận. (Tâm An)
—-
Liên lạc tác giả: pham.taman@nguoi-viet.com


Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.
Chó khóc nấc, nức nở bên quan tài vị giáo sư đáng kính
– Khi Buboy thấy vị giáo sư đáng kính nằm lặng im trong quan tài, chú chó trung thành đã khóc nấc lên, nức nở thành thành tiếng. Sau đó, chú chó đáng thương ghé sát vào quan tài thật lâu, nhìn chăm chú, không muốn rời đi.
Chó là người bạn động vật trung thành nhất của con người. Mới đây, câu chuyện cảm động về chú chó trung thành ở Philippines đã gây xôn xao dư luận, lấy đi nước mắt của nhiều người.
Theo thông tin đăng tải, giáo sư Carmelito Marcelo, 58 tuổi, giảng dạy tại đại học thành phố Mabalacat ở Pampanga, Philippines vốn rất thân với một chú chó đi lạc tên là Buboy.
Mỗi ngày, khi đi dạy học, giáo sư Carmelito Marcelo đều mang theo thức ăn cho Buboy. Ngược lại, chú chó Buboy cũng vô cùng quấn quýt giáo sư. Đợi đến khi giáo sư dạy xong, Buboy đã chờ sẵn ở cửa lớp để đón mừng.
Quan hệ giữa giáo sư Carmelito Marcelo và chú chó đi lạc Buboy có thể nói vô cùng thân mật, giáo sư cũng luôn nói với mọi người, ông coi Buboy như con nuôi của mình.
Không may, mới đây giáo sư Carmelito Marcelo trúng gió, qua đời đột ngột, khiến mọi người vô cùng tiếc thương.
Chú chó Buboy hoàn toàn không biết gì, mỗi ngày đều chờ ở cửa lớp học để ngóng chờ giáo sư, ánh mắt mong đợi rồi lại thất vọng của Buboy khiến nhiều giảng viên và sinh viên đau lòng, xót xa.
Cuối cùng, các sinh viên của giáo sư Carmelito Marcelo đã quyết định đưa Buboy đến đám tang của của ông để nói lời tạm biệt cuối cùng.
Khi Buboy thấy vị giáo sư đáng kính nằm lặng im trong quan tài, chú chó đã khóc nấc, nức nở thành tiếng. Sau đó, chú chó tình cảm ghé vào quan tài thật lâu, không muốn rời đi.
Sinh viên Mark Christian Arceo đã ghi lại được cảnh tượng này và đăng tải lên mạng kèm theo dòng trạng thái: “Chó là sinh vật duy nhất trên thế giới yêu bạn còn hơn chính bản thân nó”.
Hiện, nhiều nhân viên, sinh viên và giảng viên trong trường đang giúp nuôi nấng Buboy. Họ cũng đang lên kế hoạch giúp Buboy tìm được một ngôi nhà ấm áp.
Kiều Dụ (Theo CNT)
Dấu ấn VNCH tại hải ngoại ảnh hưởng ngược về Việt Nam

EUGENE, Oregon (NV) – Di sản của hơn hai mươi năm thể chế Việt Nam Cộng Hòa (1955-1975) là một dấu ấn rất sâu đậm trong cộng đồng người Việt tại hải ngoại.
Trong cuộc hội thảo về VNCH tại Đại Học Oregon trong hai ngày 14 và 15 Tháng Mười, 2019, đã có nhiều bài phân tích về khía cạnh văn hóa, âm nhạc,… của dấu ấn này.
Ông Jason Gibbs, diễn giả đến từ thư viện thành phố San Francisco, California, mang đến cho hội thảo những bất ngờ lý thú với bộ sưu tập hình ảnh các hãng đĩa ở miền Nam Việt Nam trong hai mươi năm 1955-1975.
Ông Gibbs cũng nhận thấy rằng âm nhạc sáng tác trong thời kỳ VNCH tiếp tục có ảnh hưởng rất mạnh mẽ trong cộng đồng người Việt tại hải ngoại, cho dù thời gian đã là hơn 40 năm.
Hơn thế nữa, ông Vinh Phạm, đến từ Đại Học Cornell, nhận thấy rằng thể loại “nhạc vàng” rất thịnh hành ở miền Nam Việt Nam trong thời gian trước 1975 được tiếp tục sáng tác tại hải ngoại, nhưng không chỉ là hồi ức về một thời, một vùng quê hương đã mất mà là những yếu tố mới mang tính cách xây dựng một quốc gia từ hải ngoại.
Quan sát những hoạt động âm nhạc tại Việt Nam hiện nay, ông Vinh Phạm thấy các sô diễn của âm nhạc hải ngoại, với rất nhiều sáng tác nhạc vàng trước và sau năm 1975, lại được đón nhận mạnh mẽ, cho dù có những cố gắng hạn chế nó từ nhà cầm quyền.
Từ một sự mong muốn ban đầu là kết nối, cảm nhận một quê hương mà mình không thể trở về lại được, âm nhạc Việt Nam tại hải ngoại lại tạo ra được một tác dụng khác, đó là ảnh hưởng trực tiếp lên nước Việt Nam hiện nay.

Lĩnh vực văn chương của người Việt tại hải ngoại cũng được các diễn giả trẻ phân tích tại hội thảo.
Bà Phạm Vũ Lan Anh, diễn giả đến từ Việt Nam, giới thiệu hai tác giả nữ là Hoa Phạm, và Chi Vũ, hiện sống tại Úc.
Bà Lan Anh nói tại buổi hội thảo rằng bà rất ngạc nhiên vì các tác giả có một sự gần gũi rất mạnh mẽ với Việt Nam, mặc dù họ lớn lên ở Úc và thậm chí không rành tiếng Việt.
Các tác giả này, theo bà Lan Anh, có cùng một hồi ức về tin thần và tôn giáo chung với cộng đồng (người Việt) di cư sau chiến tranh, và họ đã sử dụng hồi ức ấy như là một công cụ thể hiện “căn cước” gốc của họ, cũng như để chữa lành những vết thương, và nỗi buồn.
Tương tự, diễn giả Hao Jun Tam, đến từ Đại Học Pennsylvania, giới thiệu hai tác giả là Lý Thu Hồ ở Pháp, và Lan Cao ở Mỹ. Tác phẩm của họ tập trung rất mạnh vào việc khẳng định “căn cước” miền Nam Việt Nam của cộng đồng người Việt hải ngoại, cũng như tinh thần ái quốc, và mong muốn gìn giữ “căn cước” và tinh thần ấy tại hải ngoại, sau cuộc chiến Việt Nam.
Đặc biệt trong chủ đề sáng tác văn chương này, cuốn tiểu thuyết The Sympathizer (Cảm Tình Viên) đoạt giải Pulitzer của nhà văn Mỹ gốc Việt Nguyễn Thanh Việt được thảo luận khá sôi nổi với những quan điểm trái nhau.
Một số cho rằng tác phẩm Sympathizer có cái nhìn phiến diện về VNCH (Peter Zinoman, Đại Học Berkerley), hay là có nhiều khuyết điểm về chứng liệu lịch sử.
Nhưng diễn giả Hao Jun Tam lại không hoàn toàn đồng ý và cho rằng những điều đó có thể được hiểu như vậy vì thủ thuật của tác giả Nguyễn Thanh Việt, viết với hình thức một lời khai của nhân vật chính, một điệp viên cộng sản gài vào quân đội Việt Nam Cộng Hòa và cộng đồng tị nạn Việt Nam tại Mỹ.
Theo Ho Jun Tam, nếu nói tác phẩm The Sympathizer có cái nhìn không thân thiện với chế độ VNCH thì hẳn nó phải được đón nhận nồng hậu bởi nhà cầm quyền Cộng Sản tại Việt Nam hiện nay, nhưng điều đó không xảy ra, và The Sympathizer vẫn không được dịch ra tiếng Việt để lưu hành ở Việt Nam. (Nguyễn Hòa)
(*) Loạt bài của phóng viên Nguyễn Hòa ghi nhận về cuộc hội thảo này sẽ tiếp tục trong các số báo sắp tới.
Donald Trump nói về Hai Bà Trưng
Người Mỹ nói với người Việt về chủ quyền độc lập, dân tộc tự chủ, bảo vệ đất nước và kêu gọi lòng yêu nước, truyền thống giữ nước qua việc nhắc đến cuộc khởi nghĩa giành độc lập, chống giặc ngoại xâm của Hai Bà Trưng:
“Vào khoảng năm 40 sau Công nguyên, Hai Bà Trưng đã đứng lên khởi nghĩa chống ngoại xâm, đánh thức niềm tin của VN.
Đó cũng là lần đầu tiên các bạn đứng lên với niềm kiêu hãnh dân tộc để đấu tranh chống xâm lược.
Với sức mạnh của mình, chúng ta hoàn toàn biết mình là ai và phải làm gì cùng nhau. Chúng ta có đủ niềm tin và sức mạnh để cùng nhau đi đến những tầm cao mới. Hãy cùng nhau hướng đến tự do, thịnh vượng và tương lai rộng mở.
Thế giới rất rộng lớn, có nhiều nơi chốn và vùng đất khác nhau với rất nhiều những mơ ước của mọi người nhưng không đâu bằng quê hương. Nên chúng ta hãy xem quê hương là trên hết, bảo vệ nó cho hôm nay và mãi sau này”.
Tổng thống Trump phát biểu tại APEC.
Đây cũng là thông điệp gửi đến cho kẻ thù truyền kiếp ở Phương Bắc.
(Ảnh: Sohoa).

TUỔI XUÂN HUY HOÀNG, TUỔI GIÀ HIU QUẠNH
Margaret Thatcher là nữ thủ tướng đầu tiên của Anh quốc, cũng là một trong những chính trị gia quyền lực nhất trong lịch sử, được truyền thông gọi là “Người đàn bà thép” (Iron Lady) của nước Anh. Nhưng đằng sau hào quang chính trị, “người phụ nữ thép” ấy lại phải chịu đựng nỗi buồn vô tận của sự cô độc và bi ai.
Có sự nghiệp và tình yêu, nhưng thất bại khi làm mẹ
Thatcher từng nói rằng, trong thế hệ của bà, sẽ không có một người phụ nữ nào trở thành thủ tướng. Nhưng chính bà lại làm được điều ấy. Bà không chỉ trở thành nữ thủ tướng đầu tiên ở Anh, chứng minh rằng phụ nữ có thể đặt chân lên bục vinh quang vốn thuộc về nam giới, mà còn làm được điều mà nam giới không thể làm.
Thời trẻ, Thatcher học hành rất chăm chỉ, nhờ vào nghị lực và sự kiên trì bền bỉ, bà đã thi đậu vào trường đại học Oxford. Thatcher đã trở thành nữ ứng cử viên của Đảng Bảo Thủ ở tuổi 25.
Vào thời điểm này, bà gặp Denis, một thương nhân giàu có đang điều hành tập đoàn của gia đình. Denis yêu Thatcher ngay từ cái nhìn đầu tiên, lúc ấy là một cô gái trẻ xinh đẹp và có đầu óc chính trị. Không lâu sau hai người tiến đến hôn nhân, sau hai năm kết hôn họ sinh được đôi long phụng – một trai, một gái.
Nhưng bà mẹ trẻ như Thatcher không có nhiều thời gian dành cho con cái. Khi cặp song sinh mới được hơn hai tuần tuổi, bà lập tức quay trở lại với sự nghiệp chính trị của mình. Lúc ấy, Denis luôn ở phía sau âm thầm ủng hộ vợ, Thatcher đạt được hạnh phúc viên mãn trong hôn nhân nhưng trong quan hệ với con cái bà lại là một người mẹ thất bại.
Bà bận rộn với các hoạt động chính trị, bỏ bê việc giáo dục con cái, cuối cùng trở thành trường hợp “mẫu từ tử bại”, ý nói mẹ tài giỏi nhưng con thì thất bại.
Những năm cuối đời, Thatcher từng nói rằng: “Nếu thời gian có thể quay ngược lại, tôi tuyệt đối sẽ không bước chân vào đấu trường chính trị, vì gia đình tôi đã phải trả giá quá đắt cho điều ấy”.
Bởi vì trong suốt sự nghiệp, Thatcher luôn bận rộn với các hoạt động chính trị, đến mức không còn thời gian và tâm trí dành cho con cái. Quan hệ giữa bà với cô con gái Carol vô cùng lạnh nhạt; mặc dù cậu con trai Mark gần gũi hơn nhưng lại không cho bà được nở mày nở mặt. Cậu bé ham chơi, lười học, chẳng những thành tích học tập kém mà còn ỷ lại vào quyền thế của mẹ mà tỏ ra cao ngạo, thường “xưng vương xưng bá” trong những năm học đường.
Sau khi trưởng thành, Mark tham gia cuộc đua xe Paris-Dakar Rally năm 1982, sau đó bị lạc nhiều ngày trong sa mạc Sahara. Đây là lần đầu tiên kể từ khi tiếp nhận vị trí thủ tướng, Thatcher rơi nước mắt trước mặt công chúng. Bà đã phải chỉnh cầu chính phủ các nước giúp đỡ để giải cứu con trai.
Sau khi được cứu, con trai của Thatcher lại tiêu phí một lượng rượu lớn trong khách sạn nhưng không chịu chi trả. Cậu cho rằng việc chính phủ giải quyết giúp mình là điều đương nhiên nên không ngừng tranh chấp với ban ngoại giao và các nhân viên khách sạn, cuối cùng cảnh sát phải đích thân can thiệp.
Những năm sau đó, Mark lại mượn địa vị của mẹ và tiền tài của vợ mà không ngừng chơi bời, tham gia các hoạt động mạo hiểm, tiêu tiền tốn của. Khi tham gia vào cuộc đảo chính ở Guinea, cậu bị bắt ở Nam Phi và bị kết án 4 năm tù treo cùng với khoản tiền phạt khoảng 313.000 bảng Anh. Bà Thatcher cũng buộc phải cầm tiền đi Nam Phi để chuộc con trai về.
Những năm cuối cùng khiến người đời cảm thán mãi không thôi
Thủ tướng Thatcher từng nói rằng, nhà là nơi mà bạn không cần phải làm bất cứ điều gì.
Trong ngày kỷ niệm 50 năm kết hôn, Thatcher bất ngờ đột quỵ và mất đi một phần ký ức. Hai năm sau chồng bà qua đời, đó là cú sốc mạnh đối với Thatcher khiến trí nhớ của bà ngày càng kém hơn, bà thường nghĩ rằng ông vẫn còn sống trên đời. Nỗi đau mất chồng không hề thuyên giảm theo thời gian, có một lần tỉnh dậy giữa đêm khuya, bà đã khoác lên mình một bộ quần áo trang trọng, rồi đi đến viếng mộ phần của ông.
Trong lễ sinh nhật lần thứ 77, Thatcher nhận được bốn tấm thiệp chúc mừng, bà bày chúng lên bàn và đăm chiêu ngắm nhìn. Lúc ấy, con trai bà sống ở Tây Ban Nha, con gái thì ở Thụy Sĩ, những đứa cháu đang ở Mỹ, tất cả những người thân yêu đều hiếm khi trở về thăm bà. Carol, con gái của Thatcher tâm sự: “Một người mẹ không thể mong đợi những đứa con đã trưởng thành của mình bỗng chốc trở nên vồn vã, nồng ấm – điều mà chúng không quen”. Đánh đổi cho những năm tháng huy hoàng trên vũ trường chính trị là một tuổi già cô đơn, hiu quạnh. Bà không thể hy vọng được vui hưởng tuổi già bên con cháu, thậm chí một mơ ước con cái sẽ trở về thăm nhà cũng là mơ ước quá xa vời. Đời người giống như một vòng quay tuần hoàn, khoảng thời gian không có người thân bên cạnh ai ai cũng từng trải qua, với Thatcher là những năm cuối đời trống trải, còn với các con của bà là một tuổi thơ thiếu vắng hình bóng mẹ.

Vào lễ đại thọ ba năm sau, có lẽ vì quá tưởng nhớ đến những ngày tháng nhộn nhịp trước kia, nên bà đã tổ chức đại tiệc với 650 khách tham dự, ngay cả Nữ hoàng Elizabeth II, Hoàng tử Charles và Thủ tướng Tony Blair đều đến chúc thọ bà. Thatcher đã lấy lại phong thái năm xưa, vẫn là nụ cười tự tin như ngày nào, nhưng đáng tiếc tất cả chỉ giống như một ánh đèn loé lên trong phút chốc.
Còn lại bên bà, vẫn là màn đêm tịch mịch và những căn phòng hoang vắng không một bóng người thân.
Ở tuổi xế chiều, nhà mới là nơi cuối cùng chúng ta trở về
Trong những năm tháng dài dằng dặc cùng với nỗi cô độc lúc cuối đời, Thatcher lại bị đột quỵ. Mọi thứ đối với bà đều trở thành thử thách, ngay đến xem báo cũng rất khó khăn, vừa đọc câu sau đã quên câu trước. Ở tuổi xế chiều, Thatcher phải chịu nỗi khổ về tinh thần, cơ thể cũng bị bệnh tật tàn phá, lại còn phải chịu đựng sự lạnh nhạt và xa cách của con cái.
Trong phòng, bà đặt rất nhiều bức ảnh của chồng, con, và các cháu. Nhưng bên cạnh bà lại không có bất cứ người thân nào, làm bạn với bà chỉ có bác sĩ và y tá. Cho đến phút lâm chung, con trai, con gái cũng không có mặt kịp thời để lo lắng hậu sự cho bà.
Những năm cuối đời của Thatcher thật khiến người đời phải cảm thán, nhưng làm sao trách được mệnh Trời ? Ai ai cũng phải sống cho xã hội, cho thân nhân, và cho chính mình. Những năm tháng son trẻ khiến con người ta chìm đắm trong sự nghiệp, trong danh vọng và hào quang của quyền lực. Nhưng khi ánh hào quang ấy qua đi, ta chỉ còn lại ta, chỉ còn lại cái thân xác đã hao mòn vì năm tháng. Vậy thì, đâu mới là cuộc sống đích thực của chúng ta ? Là tuổi trẻ ước mơ hoài bão, là những năm tháng phồn hoa, là vinh quang tột đỉnh, hay là một tinh thần thản đãng và bình yên ?
Với cố thủ tướng Anh Margaret Thatcher, có lẽ bà là người thấu hiểu hơn ai hết rằng: Sự nghiệp có thể cho chúng ta danh tiếng, địa vị và cảm giác thành tựu. Nhưng đến lúc chúng ta cởi bỏ chiếc áo choàng danh vọng ấy, thì trong đêm khuya một mình thanh tĩnh cũng là lúc chúng ta hiểu rằng ai cũng sẽ dần dần già đi. Danh tiếng cuối cùng rồi cũng sẽ phai nhạt, cảm giác thành tựu rồi cũng dần tan biến. Tiền dẫu còn giữ lại được, thì khi già cả yếu ớt, cả núi vàng biển bạc cũng không thể mang lại hạnh phúc. Cuối cùng, chỉ có gia đình mới là nơi trở về, nơi cho ta nương tựa.
Lúc bị thương, nhà là một chiếc ô che mưa chắn gió, lúc vui vẻ nhà là nơi hạnh phúc ấm áp đong đầy. Sự nghiệp không thể nào thay thế cho tình người, công danh cũng không thể thay thế cho một gia đình hạnh phúc. Đáng tiếc đến giai đoạn cuối cùng của cuộc đời, rất nhiều tỷ phú và những chính trị gia quyền lực mới nhận ra điều này.
Mong rằng những ai đọc bài viết này sẽ hiểu được, tiền tài, danh tiếng chỉ là những thứ nhất thời, đều không thể đem lại cho chúng ta hạnh phúc lâu dài, chỉ có gia đình mới là nơi chúng ta dựa dẫm cả đời, là nơi đáng tin cậy và là nơi cuối cùng chúng ta đi về.
Nguyện cho những ai đọc bài viết này đều cùng gia đình sống hòa thuận, hạnh phúc.
Theo Soundofhope
Thanh Bình
From: Lucie 1937