

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Cộng Đồng Việt Nam ở Mỹ và ở Việt Nam

Cá trong lờ đỏ hoe con mắt.
Cá ngoài lờ ngúc ngắc muốn vô. – Ca Dao
|
|
Sinh thời Lý Chánh Trung nổi tiếng là một nhân vật hoạt bát, năng nổ và khuynh tả. Tôi có ngồi nghe ông nói về dân chủ Nhã Điển (Athenian democracy) tại giảng đường Hội Hữu, ở Trường Văn Khoa Đà Lạt, chừng cỡ nửa giờ. Thay vì chỉ dậy cho sinh viên biết qua về nền móng dân chủ đầu tiên của nhân loại – khởi thủy khoảng thế kỷ thứ VI, trước Công Nguyên – ông dùng phần lớn khoảng thời gian ngắn ngủi này để chê trách cái thể chế dân chủ bất toàn của miền Nam.
Cả hai nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hoà đều có không ít khiếm khuyết (về rất nhiều mặt) nên những điều G.S Lý Chánh Trung nói không có điều gì sai cả. Nó chỉ trật ở chỗ ông đã lạm dụng khuôn viên đại học, và quyền đại học tự trị, của nửa phần đất nước (theo chủ trương pháp trị) để làm cho nó thêm suy yếu đang khi phải đối diện với kẻ thù hung hiểm từ bên kia chiến tuyến.
Sau 1975, sau khi cái mảnh đất quê hương tự do nhỏ bé này thất thủ, Lý Chánh Trung cùng với nhiều vị “nhân sỹ” khác của miền Nam (Hồ Ngọc Nhuận, Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi… ) được mời ra miền Bắc để tham dự Lễ Quốc Khánh vào ngày 2 tháng ̣9.
“Ông cho biết, phái đoàn đi đến đâu cũng được dân chúng đổ xô ra đón tiếp nồng hậu… Ông bị một chị trong Hợp Tác xã chặn lại đột ngột hỏi:
– Có phải ông là giáo sư Lý Chánh Trung phải không?
– Thưa phải.
– Thế thì hân hạnh quá được gặp giáo sư, vì tôi có được đọc bài của giáo sư viết trước đây.
Rồi Lý Chánh Trung đưa ra nhận xét: Miền Bắc dù có chiến tranh, nhưng phải nói trình độ văn hóa cao hơn ở miền Nam nhiều. Chỉ cần một người dân thường cũng có thể đọc bài của Lý Chánh Trung.” (Nguyễn Văn Lục. “Nhận Định Tổng Quan Về Thành Phần Phản Chiến & Lực Lượng Thứ Ba” – DCVOline.net, October 24, 2017).
Trải nghiệm của L.S Lê Hiếu Đằng về chuyến đi này cũng thế, cũng cảm xúc rạt rào. Bài viết của ông trên báo Tin Sáng (“Những Giây Phút Cảm Động Đó”) đầy ắp những câu chữ khiến người đọc có thể rơi nước mắt:
“Những cái hôn thắm thiết, những bàn tay siết chặt tưởng chừng như không muốn rời ra, những tràng cười thoải mái, cởi mở. Tất cả tạo nên một bầu không khí thắm đượm tình nghĩa đồng bào, đồng chí.”
Bầu không khí thắm đượm tình nghĩa này – tiếc thay – không kéo dài luôn, và cũng chả kéo dài lâu.
Ngay sau đó, chuyện cơm không lành canh không ngọt giữa các đồng chí vẫn xẩy ra ngày một. Vào lúc cuối đời, có lẽ, vì sợ bị chôn gần (hay chôn chung) với mấy ông cộng sản nên vào ngày 12 tháng 4 năm 2013 Lê Hiếu Đằng tuyên bố ly khai.
Ông không phải là người đầu tiên, và cũng chả phải là kẻ cuối cùng bỏ Đảng. Gần hai mươi năm trước, vào ngày 21– 3– 1990, ông Nguyễn Hộ cũng đã có quyết định tương tự cùng với những lời lẽ minh bạch và dứt khoát hơn nhiều: “Chúng tôi đã chọn sai lý tưởng cộng sản chủ nghĩa… suốt 60 năm trên con đường cách mạng cộng sản ấy, nhân dân Việt Nam đã chịu sự hy sinh quá lớn lao, nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn, lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sỉ nhục.”
Nhà thơ Hoàng Hưng bầy tỏ: “Tôi cảm phục những người xưa vì yêu nước mà theo cộng sản, nay vì yêu nước mà thoát cộng.” Cái vòng danh lợi cong cong. Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào. Không bao lâu sau, sau khi L.S Lê Hiếu Đằng “thoát cộng” thì một ông luật sư khác lại “ngúc ngắc” muốn vào – theo tường thuật của nhà báo Mai Tú Ân:
“Đến lúc này thì vai trò của luật sư Hoàng Duy Hùng càng lúc càng trở nên rõ ràng là một mắt xích mới của ván bài Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc, ván bài vốn dở dang từ nhiều năm trước thì nay đã được khai thông trở lại. Và người đóng vai trò chính trong việc này là luật sư Hoàng Duy Hùng…
Các bài bản, phông tuồng đều được giăng mắc quanh ông khiến ông luôn sáng chói với những câu chuyện trời ơi đất hỡi như chuyện ông Cựu chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết cầm dù che nắng cho ông luật sư Hoàng Duy Hùng. Nào là đi trên đường phố thủ đô Hà Nội, ông ta luôn nghe thấy nhiều người dân chào ông, vì biết ông là luật sư Hoàng Duy Hùng? ”
Lý Chánh Trung sinh năm 1928, Lê Hiếu Đằng 1944, và Hoàng Duy Hùng chào đời mười tám năm sau nữa – 1962. Khoảng cách xuất hiện trên sân khấu chính trị của ba ông tuy cũng khá xa nhưng bài bản, phông tuồng thì hoàn toàn không đổi:
Hồi 1975, Lý Chánh Trung vừa ra tới Hà Nội là có người chạy vội lại hỏi ngay:
– Trong đoàn ai là giáo sư Lý Chánh Trung, cho tôi gặp mặt.
Lý Chánh Trung bèn tách ra khỏi doàn và trả lời:
– Tôi là Lý Chánh Trung đây.
– Thưa giáo sư, tôi kính phục giáo sư, vì trước đây có đọc bài của giáo sư.”
Thiệt là thầy chạy!
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe mấy nhân vật phản tỉnh ở VN biện minh cho “sai lầm chính đáng” của họ – khi còn trẻ người non dạ – bằng những câu chữ sau:
If you’re not a communist at the age of 20, you haven’t got a heart.
If you’re still a communist at the age of 30, you haven’t got a brain.
Tác giả Thiện Ý phản biện rằng: “20 tuổi mà đi theo cộng sản là không có cái đầu, 40 tuổi mới từ bỏ Cộng sản là quá trễ và không có trái tim.” Cứ theo như tôi biết thì Hoàng Duy Hùng không thuộc loại tiên thiên bất túc, tim gan cũng như trí não của ông đều đầy đủ cả. Cách hành sử khác thường của ông – chả qua – là thái độ của kẻ theo đóm ăn tàn, theo như cách nói của dân gian.
Thành ngữ này được một vị luật sư khác, Nguyễn Văn Đài, lý giải như sau: “Người mà theo đóm ăn tàn là loại người kém cỏi không tự biết mình là ai, không cần biết hệ lụy của việc đó sẽ dẫn mình đến đâu, cứ có tí lợi là tìm đến để nhặt nhạnh.”
FB Thảo Dân góp ý với ngôn ngữ bao dung và độ lượng hơn: “Nhìn các em, các cháu còn trẻ mà đường quang không đi đâm quàng bụi rậm, vào cái nơi bị khinh ghét, nguyền rủa, thấy thật là đáng tiếc.” May mắn là những trường hợp “đáng tiếc” như thế không nhiều. Dù hết sức nỗ lực từ nhiều năm qua, Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Ở Nước Ngoài (NVNONN) cũng chỉ thu dụng được chừng năm bẩy tên vô loại, loanh quanh ở phố Bolsa, thôi: Nguyễn Phương Hùng, Hoàng Duy Hùng, Vũ Hoàng Lân, Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Trường… !
Những tin tức cập nhật, tổng hợp MỚI NHẤT về diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán tại Trung Quốc đại lục, trên thế giới và tại Việt Nam tính đến tối ngày 11/2.
Trung Quốc Đại lục (*)
(*) Lưu ý: Tất cả những số liệu cập nhật tại Đại lục về số ca nhiễm, số ca tử vong, số ca bình phục … đều chỉ đến từ 1 nguồn là Uỷ ban Y tế Nhà nước Trung Quốc. Hiện chưa có nguồn độc lập nào khác có thể kiểm chứng số liệu, ngoài 1 vài mô hình nghiên cứu giả định con số thực tế có thể cao hơn con số được chính quyền Trung Quốc công bố.
> Vũ Hán: Câu chuyện về thất bại của hệ thống miễn dịch và sức mạnh xã hội
Hôm nay, 1 nhà khoa học Canada vừa tìm ra được là nếu khẩu trang có tẩm muối, Corona dính vào sẽ bị giết trong vòng 5 phút.
Trong lúc chờ đợi khẩu trang tẩm muối được bán trên thị trường, các bạn có thể làm theo cách sau đây:
1. Hai chén muối khuấy đều với nửa chén nước lọc (đun sôi) cho muối tan.
2. Dùng cọ bôi lên nhiều lần dung dịch muối ở phía ngoài khẩu trang. Chờ khô, làm lại 2 lần nữa và sau đó có thể dùng khẩu trang đi ra ngoài.
3. Nếu không có N95, có thể áp dụng tạm thời trên khẩu trang giấy chống bụi, hoặc khẩu trang bằng vải thường dùng. Nếu dùng khẩu trang vải, cứ 2 ngày giặt nó 1 lần và tẩm muối như vừa chỉ dẫn trên. Nhớ là phải phơi khẩu trang cho thật khô trước khi dùng.
4. Không chỉ giết corona, mà muối còn giết được tất cả những virus khác trong không khí !
Thông tin này cũng đã được đăng trên tạp chí Business Insider. Các bạn đọc thêm ở đây, và thấy có thể làm theo thì nên share post này đến nhiều người để cộng đồng có thêm cách phòng chống. Cộng đồng an toàn hơn thì mỗi chúng ta cũng an toàn hơn
Fb Nam Dao
Ps: xin chia sẻ rộng rãi tạo sự lan toả trong cộng đồng cùng #GOTA. ; chia sẻ vào nhóm sẽ hiệu quả hơn.
ADVERTISEMENT
(*) Lưu ý: Tất cả những số liệu cập nhật tại Đại lục về số ca nhiễm, số ca tử vong, số ca bình phục … đều chỉ đến từ 1 nguồn là Uỷ ban Y tế Nhà nước Trung Quốc. Hiện chưa có nguồn độc lập nào khác có thể kiểm chứng số liệu, ngoài 1 vài mô hình nghiên cứu giả định con số thực tế có thể cao hơn con số được chính quyền Trung Quốc công bố.
> Giữa sự sống và cái chết: Những câu chuyện bên trong Vũ Hán
Họ phân loại rác kiểu gì?
1 vỏ chai nước thôi mà đã: nắp để 1 thùng, thân chai bỏ 1 thùng, và họ xé cái nhãn dán bằng nhựa ra để 1 thùng…”

CẬP NHẬT diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán (9/2)
(*) Lưu ý: Tất cả những số liệu cập nhật tại Đại lục về số ca nhiễm, số ca tử vong, số ca bình phục … đều chỉ đến từ 1 nguồn là Uỷ ban Y tế Nhà nước Trung Quốc. Hiện chưa có nguồn độc lập nào khác có thể kiểm chứng số liệu, ngoài 1 vài mô hình nghiên cứu giả định con số thực tế có thể cao hơn con số được chính quyền Trung Quốc công bố.
> Số xác hỏa táng hàng ngày tại nhà tang lễ Hồ Bắc tăng gần 5 lần
Theo một cuộc điều tra của Epoch Times, ngay trong đợt bùng phát các ca tử vong đầu tiên do nhiễm dịch viêm phổi mới ở Vũ Hán, số lượng người chết được hỏa táng mỗi ngày tại các Nhà tang lễ ở Hồ Bắc đã vượt qua tổng số nạn nhân tử vong trong hơn một tháng mà ĐCSTQ công bố. Đó là chưa tính đến số thi thể của bệnh nhân nhiễm dịch vẫn bị buộc phải để trong bệnh viện do xe tang lễ bị quá tải hoặc nguyên nhân khác từ gia đình nạn nhân. #GOTA
Diễn từ quá xuất sắc của tổng thống Trump: Những điều vĩ đại đạt được đều từ đức tin nơi Thiên Chúa
Li Wenliang, Chinese doctor who sounded alarm on coronavirus, has died
By CNN 4 mins ago
The Chinese doctor who tried to warn others about the Wuhan coronavirus has died, according to several state media reports.
Bác sĩ cảnh báo sớm về virus corona qua đời vì nhiễm bệnh
Feb 6,2020
Bác sĩ Li Wenliang, người đã cảnh báo về sự nguy hiểm của virus corona rồi sau đó bị công an Trung Cộng triệu tập và phê bình, đã qua đời tại một bệnh viện ở thành phố Vũ Hán.
Theo Guardian, ông Li Wenliang, 34 tuổi, bác sĩ nhãn khoa tại Bệnh viện Trung ương Vũ Hán, một trong những người đầu tiên cảnh báo các đồng nghiệp và nhân viên y tế về sự nguy hiểm của virus corona, đã qua đời tại thành phố Vũ Hán sau khi bị nhiễm virus này.
Thông tin này được tờ Hoàn cầu Thời báo xác nhận trên Twitter.
Ông Li là một trong số 8 người đầu tiên đã cố gắng cảnh báo các cơ quan hữu trách và cộng đồng y tế về một loài virus nguy hiểm mà ông tin là SARS.
Bác sĩ Li Wenliang khi đang được điều trị tại bệnh viện. Ảnh: CNN.
Vào ngày 30/12/2019, ông đăng một đoạn phân tích mã gen RNA cho thấy virus corona SARS và các vi khuẩn lưu trú trên khắp đường thở của một bệnh nhân đang được cách ly tại bệnh viện của ông.
Ngay trong đêm, các quan chức y tế thành phố Vũ Hán gọi bác sĩ Li tới, hỏi vì sao ông đã chia sẻ thông tin đó. Ba ngày sau, ông Li buộc phải ký giấy thừa nhận đó là hành vi phạm pháp.
Đến ngày 1/1, công an Vũ Hán đã triệu tập ông Li cùng 7 người khác vì cho rằng họ lan truyền “tin đồn” về việc các bệnh viện ở Vũ Hán đang tiếp nhận các ca bệnh giống SARS.
Tất cả 8 người bị triệu tập đều là bác sĩ.
Ngày 3/1, ông Li kêu gọi cảnh sát địa phương cảnh báo về tình hình dịch bệnh và công bố thông tin trên mạng xã hội. Bác sĩ cho biết ông đã phát hiện virus nCoV có thể lây từ người sang người. Vào cuối tháng 1, giữa lúc virus corona đã bùng phát, Tòa án Nhân dân Tối cao Trung Cộng đưa ra một tuyên bố bất thường cảnh cáo cảnh sát Vũ Hán vì đã bắt giữ 8 nhà khoa học nói trên. Đây được cho là một sự giải oan cho ông Li cùng các đồng nghiệp.
Ông Li trước đó đã điều trị cho các bệnh nhân nhiễm virus mà không mặc đồ bảo hộ. Điều này khiến cho vị bác sĩ có các dấu hiệu bị nhiễm và sốt nhưng phải tới ngày 30/1, kết quả xét nghiệm mới cho thấy ông dương tính với virus corona.
Bức thư đau lòng từ Vũ Hán của Lm. Sơn Nhân
Bút hiệu Sơn Nhân Linh Mục (Shan Ren Shen Fu) là của một vị linh mục ‘chui’ tại Trung Hoa.
Vào ngày 1 Tết ngài về quê với cha mẹ ở vùng Vũ hán và còn bị mắc kẹt ở đó.
Những gì ‘mắt thấy tai nghe’ ở Trung Hoa thì thật là đau lòng, những người từ Vũ Hán bị các nơi khác xua đuổi như ‘loài chuột cống’, còn ngay tại Vũ Hán, hàng xóm lấy gỗ bịt cửa không cho người nhà có bệnh đi ra ngoài.
Một nền văn hóa tàn bạo từ một chế độ Vô Thần đang để lộ khuôn mặt thật sự ghê tởm của nó ra!
Sau đây là bức thư của Lm. Sơn Nhân:
Vào buổi chiều trước giao thừa [24 tháng 1] Tôi nhận được chỉ thị (từ ĐGM) hủy bỏ các Thánh lễ ngày Tết. Mới hai ngày trước đây, tôi đã gửi thông báo về chương trình năm mới cho những đêm 24, ngày 25 và ngày Chúa Nhật và tôi dự định về quê ngay sau thánh lễ Chúa Nhật. “Trở về nhà sau đêm giao thừa” đã trở thành một tập quán của tôi. Nhưng bây giờ vì chương trình Tết bị hủy bỏ rồi, tôi quyết định về nhà sớm hơn, vào ngày 25 tháng 1 ngay sau khi ăn giao thừa với các tín hữu xong.
“Về nhà” đã trở thành một quyết định khó khăn trong năm nay. Trước Tết tôi nhiều lần nói chuyện với bố mẹ qua điện thoại và ông bà luôn luôn hỏi tôi khi nào thì về. Nhưng lúc đó chúng tôi chưa biết về nạn dịch Coronavirus của Vũ Hán. Khi tôi phát hiện ra, dịch bệnh đã lan tràn khắp Trung cộng rồi. Tôi đã đảm bảo với bố mẹ rằng tôi sẽ về vào ngày 26 tháng 1 và tôi không bao giờ nghĩ rằng tôi lại về trước một ngày như thế này.
Bố mẹ tôi hoàn toàn không biết gì cả. Hầu hết các linh mục anh em của tôi cũng thế, họ chưa bao giờ được đón giao thừa ở quê nhà; họ cũng trở lại ngày hôm sau Chúng tôi thường xuyên thảo luận với nhau về việc có nên về quê trong năm nay không. Mọi người đều nghĩ đó là một hành động vô trách nhiệm. Nhưng tôi đã quyết định về sớm hơn, và Chúa đã an bài cho tôi và làm cho chuyến đi được xuông sẻ.
Tôi về đến làng vào lúc đang mưa. Nhiều rào chắn đã được lắp đặt, nhưng may mắn thay, làng của tôi đã không ủi đất để đào rãnh, cũng không đắp mô để chặn đường. Nền văn minh ở đây không được xây dựng một sớm một chiều, nhưng nhờ đức tin mà đạt được tiến bộ, cho nên họ đã không áp dụng những phương sách “bạo lực đơn giản” đang được lưu hành trên internet.
Các buổi lễ của làng bị hủy bỏ. Không có ai đi thăm họ hàng, cũng không có những đứa trẻ len lén đốt pháo: cả làng chìm đắm trong một sự im lặng kỳ diệu. Mọi người ở trong nhà ăn uống, xem TV, nói chuyện điện thoại di động, ngủ. Chắc chắn có nhiều bô lão đã cầu nguyện và đọc kinh Mân côi.
Tình hình dịch bệnh ngày càng nghiêm trọng đã chiếm giữ tâm trí của mọi người. Trên internet, tôi không chỉ xem các bản cập nhật mới nhất về dịch bệnh và các khu vực dịch mới, mà tôi còn phát hiện ra một số tình cảm của con người xuất hiện trong xã hội. Thị trưởng Vũ Hán cho biết, 5 triệu người đã rời thành phố, một số người trở về quê, một số khác dự định lánh mặt lâu hơn và đang tạm trú trong những khách sạn. Rõ ràng là vì có sự lo sợ liên quan đến việc truyền virut, mọi người đã công khai khủng bố các công dân đến từ Vũ Hán. Những người nghèo này hiện đang bị mọi người xua đuổi trên đường phố như loài chuột cống! Tuy nhiên, cũng có nhiều người qua internet, đã mời tất cả bạn bè từ Vũ Hán, đang bị xua đuổi hoặc mắc kẹt, về nhà mình.
Trong cuộc sống luôn có hai loại người khác nhau và vì vậy thường xuất hiện hai loại ý kiến khác nhau: những người thiên về tình yêu, ôm ấp cuộc sống với một trái tim rộng mở và tình cảm; và những người thiên về hận thù, từ chối thế giới xung quanh với một trái tim lạnh lùng. Tự bảo vệ và tự cô lập chắc chắn là nhiệm vụ của chúng ta, nhưng nếu tất cả chúng ta phớt lờ nhân loại, đạo đức và thậm chí phớt lờ cả những luật lệ để ngăn chặn “virus”, thì ngay cả những người lành mạnh sống ở những nơi an toàn cũng có thể trở thành một quái thú.
Tình yêu và thù hận đối với người nhiễm bệnh
Hiện tại, nhựng người nhiễm bệnh phải tự cách ly mình để không lây nhiễm cho người khác. Thật không may, trên internet chúng ta thấy nhiều hành động hung hăng: có những bệnh nhân kinh hoàng xé rách bộ đồ bảo hộ và mặt nạ của các y tá, hét vào mặt bác sĩ và y tá: Tại chúng mày bảo vệ làm gì? Nếu chúng ta chết, chúng ta phải chết chung… Sau đó thì, rào cản dựng lên khắp nơi: người ta đóng dấu đỏ khắp nơi; người ta vác kiếm đi tuần; người ta đặt biểu ngữ trước nhà của người khác; một số người thậm chí còn đóng ván gỗ để chặn lối ra vào của hàng xóm. Đối với nhiều người, những bệnh nhân của Vũ Hán không còn là người nữa, nhưng đồng nghĩa với virus. Thật là đau lòng, bởi vì ngay cả Chúa tuy Ngài ghét tội, nhưng vẫn yêu thương mọi người. Tôi luôn muốn ôm lấy một tội nhân với một tấm lòng thương xót như vậy.
Tình hình hiện nay là thế này: tất cả những người ở ngoài Vũ Hán hô lên: Cố lên Vũ Hán! Nhưng nếu họ có một người bạn đến từ Vũ Hán, họ nói với những người này: Không chỉ bạn lây bệnh cho người khác, mà bạn còn có nguy cơ bị hành hung! Nếu quan hệ giữa mọi người tiếp tục theo cách này vì dịch bệnh, chắc chắn sự khác biệt về mặt xã hội sẽ trở thành lớn hơn.
May mắn thay, sau khi làng tôi bị đóng cửa, không ai có thể rời khỏi nhà, và với mặt nạ, bạn không có thể hát hay nói. Trong im lặng, mọi người ít nhất có thể suy tư. Các tín hữu bắt đầu cầu nguyện cho dịch bệnh, họ tự tổ chức ăn chay. Chị dâu tôi cũng tham gia, và nhịn ăn sáng!
Điều chúng ta thực sự thiếu ở Trung cộng là việc tự phê bình: mọi người đều khóc và tuyệt vọng khi một thảm họa xảy ra, nhưng ngay khi thảm họa kết thúc, mọi thứ trở lại như trước. Vào năm 2002-2003, 17 năm trước, có Sars, ngày nay là Coronavirus. Cả hai sự kiện đều liên quan đến động vật hoang dã. Con dơi là một động vật hoang dã, vẻ ngoài của nó giống như một hiệp sĩ áo đen (một số người cho rằng con dơi là sự xuất hiện của Satan). Bây giờ thì, không thể tưởng tượng rằng bạn có thể ăn một thứ như vậy! Một người bạn của tôi đã xem một đoạn video trong đó một người đàn ông ăn một con dơi, và ngay lập tức ném bát của mình đi và nói: thật kinh khủng!
Trước khi dịch bệnh lan tràn, Cha Giáo của tôi đã gửi cho tôi một phản ánh. Thành thật mà nói, tôi không muốn nghĩ rằng căn bệnh này là hậu quả của sự đàn áp tôn giáo (ở Trung cộng,) nhưng nghĩ đi nghĩ lại, những lời của ngài cũng không là quá đáng.
“Cứ nghĩ về ngày 24 tháng 12, ngày Giáng Sinh một tháng trước: người Trung cộng chúng ta khẳng định chắc chắn rằng chúng ta phải tẩy chay các ngày lễ ngoại lai, chúng ta cấm Giáng sinh, yêu đất nước và ủng hộ các ngày lễ quốc gia. Chúng ta đã tự tát vào mặt mình, vì chỉ một tháng sau, một thảm họa đã xảy ra vào ngày 24 tháng 1. Trước một tình hình khó khăn như ngày hôm nay, tôi thực sự có cả ngàn suy nghĩ: chúng tôi đã từ chối sự bình an mà Chúa ban cho chúng tôi một cách nhưng không, và bây giờ thì tất cả chúng tôi chỉ muốn có sự an bình, nhưng chi phí rất cao. Chúng ta phải kính sợ Thiên Chúa, xin cầu nguyện cho người Trung cộng! Chúng tôi cầu xin lòng thương xót bao la của Chúa để mọi thứ sẽ sớm được vãn hồi! “.
Tại buổi đọc kinh Truyền Tin vào ngày 26 tháng 1, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã đề cập đến dịch bệnh Trung cộng, và mời các tín hữu từ khắp nơi trên thế giới cầu nguyện cho Trung cộng. Con người có thể sai lầm và phạm lỗi, nhưng Chúa thì vĩ đại và nhân hậu. Thiên Chúa không bao giờ bỏ qua một trái tim hối cải và khiêm tốn. Ngày nay, các Kitô hữu phải cầu nguyện chân thành, vì đất nước chúng ta thực sự cần sự giúp đỡ của Chúa.
Shan Ren Shen Fu (山人 神父)

https://baomai.blogspot.com/2020/02/buc-thu-au-long-tu-vu-han-cua-lm-son.html
From:TU-PHUNG