LIVE SHOW ĐẠI CHIẾN… 

Trần Bang is with Nguyễn Đại.
LIVE SHOW ĐẠI CHIẾN… 

( FB Nguyễn Đại )

1. Trận chiến

Mục tiêu của chúng tôi rất đơn giản: nếu chúng nó có phát hiện địa điểm thì chương trình đã diễn ra rồi. Thật lòng mà nói, chúng tôi chỉ lo chúng nó biết địa điểm và đe dọa chủ nhân thôi, chứ khi chương trình đã diễn ra, chúng chỉ vào quay phim lập biên bản chứ không thể phá ngang được. Về phía chúng nó, mệnh lệnh bên trên đưa xuống là “bằng mọi giá không để liveshow diễn ra”. Không làm được điều đó coi như thua. Tại sao lại có mệnh lệnh này thì tôi xin giải thích cuối bài. Và giờ.. 2 bên bắt đầu cuộc chiến của mình.

2. Theo dõi đối tượng

Nhìn thoáng qua, công việc của chúng nó quá đơn giản “chỉ việc xem thằng Đại / Tín đặt quán nào và đe dọa chủ quán” là xong. Chúng làm sao ngờ được việc đó được giao cho một anh em khác. Chúng tôi chỉ việc nhận thông tin chốt các khâu tiền bạc, thời gian. Đến tối thứ Hai (13/8), chúng nó bắt đầu sốt ruột và canh gác chung cư chỗ nhà Tín ở. Thật ra, ngay từ chiều hôm đó, linh tính đã mách Tín phải “dạt vòm”. Không theo được Tín, chúng nó chuyển qua tôi.

Trưa thứ Ba, tôi phát hiện ra chúng nó lởn vởn trước công trường. Tôi đoán có 2 khả năng. Một là chúng sẽ theo dõi tôi để dò ra địa điểm, hai là nếu không dò được, chúng sẽ khống chế để tôi không đến được nơi cần đến. Tất nhiên, tôi không thể chấp nhận thua cuộc. Tôi ở lì trong công trường, chúng nó 7 tên ngồi ngoài. Càng về khuya, 2 bên càng sốt ruột… Khoảng 12h đêm, mệt mỏi, tôi ngồi lướt mạng đọc Tam quốc và tôi vô tình thấy một cách mà Gia Cát Lượng đã dùng. Tôi liên lạc với Tín “em thu xếp đồ đạc, ra chỗ này gặp anh”. Tôi gọi tiếp cho một bạn “đến đón anh ở đây…”. Tôi thoát ra được và đến Nhà Bè lúc 1h đêm. Tại đây, tôi tắm rửa, đem quần áo đi giặt, phơi khô và mặc một cái quần rộng gấp… rưỡi bụng. Tín có đồ đem sẵn nên trông khá hẳn. Sẵn ưu thế trẻ trung, hắn ngủ ngon lành; còn tôi thì như thường lệ, luôn mất ngủ khi đến chỗ lạ. Một đêm thức trắng…

Chúng tôi ở lì Nhà Bè đến 4h chiều ngày 15/8 thì bắt taxi vô Thành phố. Đầu tiên là đi ngang công trình. Lúc đó là 5h chiều, mọi người bắt đầu về, bọn chúng nó vẫn đang…canh. Chúng tôi vừa buồn cười, vừa yên tâm là chúng chưa biết gì, và biết chúng đang sốt ruột lắm rồi. Đã gần giờ G mà chưa ra địa điểm, cấp trên chắc đang lồng lộn. Chúng càng sốt ruột hơn khi bên cạnh việc theo dõi thì trước đó “mưu hèn kế bẩn” giả vờ mua vé cũng đã thất bại đau đớn. Chuyện là vầy…

3. Mưu hèn kế bẩn (và ngu)

Để tránh tình trạng đặt chỗ xong không tới, chúng tôi yêu cầu quý khách chuyển tiền vào tài khoản trước, đến ngày hôm đó mới nhắn địa chỉ. Thật ra đây không phải chương trình kinh doanh nên chúng tôi đã tính đến việc khi khách tới coi ca nhạc, chúng tôi sẽ trả lại tiền, quý khách chỉ việc trả tiền nước cho quán. Việc yêu cầu chuyển tiền trước chỉ để quý khách có trách nhiệm đi cho đông đủ. Đồng thời, qua vài tin nhắn, đối tượng nào tỏ ra ngần ngừ chuyển tiền trước sẽ bị đặt dấu hỏi (chỉ là đặt dấu hỏi, chứ chưa kết luận).

Có một đối tượng nằng nặc đòi chính tôi giao vé mời và trả tiền mặt. Ra chỗ hẹn, tôi thấy 2 thanh niên chở nhau, tên ngồi trước đeo khẩu trang, tên ngồi sau mặt mũi rất…an ninh hỏi tôi “cho xem vé”. Cầm tờ vé xem thật kỹ, lật trước lật sau hắn hỏi “sao không thấy địa chỉ”. Ka ka. Lộ mặt rồi nhóc ạ “anh đưa tiền đây, tới ngày đó tôi nhắn địa chỉ cho”. Hai thằng thì thầm bàn nhau cái gì đó và chắc do tiếc tiền nên trả lại tôi “vậy hôm đó anh nhắn tôi địa chỉ. Đến đó tôi đưa tiền luôn”.

Một đối tượng khác còn…ngô nghê hơn. Giả vờ nhắn cho mình “chị chuyển tiền rồi, em nhắn chị địa chỉ đi”. Mình kiểm tra tài khoản thì chưa có. Hỏi lại đối tượng thì 2 ngày sau trả lời “hôm bữa chị nhầm, để chuyển lại”. Lại không có! Đối tượng tung chiêu khác “hay em giao vé cho chị đi, chị ở gần chỗ công trình em nè”. Ka ka. Lại lộ mặt chuột rồi, tự nhiên biết mình làm ở đâu mới ghê!

4. Cay cú làm bậy

Khi đã yên vị trong quán rồi (6h00 tối), chúng tôi mới lần lượt bắn tin ra ngoài cho quý khán giả. Tất nhiên, chúng tôi biết rồi chúng nó cũng biết địa điểm thôi, làm sao dấu luôn được. Việc vô tình hay cố ý để lộ thông tin của 1 trong số gần 100 khách là chuyện rất dễ hiểu. Vấn đề là chúng còn phải tốn thời gian để lập thanh tra liên ngành, tập trung lực lượng về P7Q3 v.v.. Đến lúc đó chương trình đã diễn ra rồi… Đúng như vậy, chương trình được gần 60 phút, chúng nó mới kịp dở trò.

Đấu trí thua, không thể thực hiện mệnh lệnh “bằng mọi giá không cho liveshow diễn ra”, chúng nó cay cú lắm. Nói thật, chỉ cần phá được liveshow, mọi người giải tán là chả có chuyện gì xảy ra. Chả ai bị đánh, chả ai bị bắt, và mãi mãi chúng ta không có tự do. “Chúng ta yếu hơn, ít hơn nhưng phải mưu trí hơn chúng nó”, đó là lời tâm sự của mấy anh em.

Việc đánh đập chúng tôi, chỉ có thể là vì cay cú, vì hận, vì nhục nhã. Cả một bộ máy mà để 2 thằng, một thanh niên ca sĩ và một trung niên kỹ sư qua mặt. Đau lắm chứ!

Thế tại sao chúng nó điên cuồng không muốn liveshow diễn ra. Tôi cũng mới tìm ra được lời giải đáp sau ngày hđó. Chúng ta hãy coi lại những video clip hay hình ảnh Tín trên sân khấu. Đó là hình ảnh một chàng trai đẹp về ngoại hình, đẹp về nhân cách và đẹp về tài năng. Vâng, chân dung một thằng phản động là như thế đấy, và hình ảnh đó sẽ lan tỏa trong quần chúng. Chúng nó không thể chấp nhận được những điều đó. Chúng không dám chấp nhận sự thật!

5 Đất thép thành đồng

Sau khi 2 đối tượng đã như cái mền, chúng nó trói chặt 2 tay ra sau, lục túi cướp hết đồ đạc và chùm túi vải lên đầu. Đến lúc này, tôi chỉ còn dùng được tai để cảm nhận chung quanh. Chúng nó đẩy 2 đối tượng lên xe, tôi lên trước ngồi băng dưới, Tín ngồi băng trên. Xe lăn bánh.

Đầu tiên, tôi đoán sẽ bị đưa vào đồn công an Bộ nào đó để ăn đòn tiếp, chúng bịt mặt chỉ để tôi không biết mình đang ở đồn nào. Nhưng…quái lạ! Xe đi rất lâu, có vẻ ra ngoại thành. Bình Dương? Đồng Nai? Ra đó làm gì. Hay chúng sẽ tống mình vào một trại cải tạo nào đó. Người ê ẩm, bị trói 2, mỗi lần đi qua ổ gà là đau. Thôi kệ, hít thở Yoga để phục hồi sức khỏe đã. Hít chậm, sâu 4 nhịp 1,2 3, 4 thở ra nhẹ nhàng 8 nhịp…

Xe dừng, tiếng mở, đóng cửa băng trên. Vậy là chúng bỏ Tín xuống trước. Xe lại đi. Chà, 2 anh em ở 2 trại cải tạo khác nhau chăng? Nhưng xe chỉ đi chừng 15 phút là đến lượt tôi xuống. Chúng lôi tôi chân mang vớ trên vùng đất nhão nhẹt và dựa tôi vào một cái cột. Không lẽ chúng bắn mình? Lũ điên này có gì nó không dám làm. Sợ…xém nữa đái ra quần, may mà trấn tĩnh kịp. Tự mắng mình “hèn”! Lát nghe chúng nó đề xe chạy… Mình đứng đây đến bao giờ nhỉ? Mắc đái thật thì sao? Lỡ chúng quay lại thấy mình đái ra quần chắc chúng nó hả hê lắm. Loay hoay sao cũng cởi dây và bao trùm mặt ra được: Rừng cao su, vậy là Bình Dương rồi. Lò mò theo ánh sáng đi ra lộ: Phạm Văn Cội, Củ Chi, đất thép thành đồng!

Chọn một hướng đi đại. Cứ chân mang vớ đi bộ. Củ Chi ban đêm vắng hoe. Cầu mong có nhà ai đó còn sáng đèn để xin giúp đỡ. Thỉnh thoảng có xe tải chạy qua, giơ tay nhờ giúp nhưng không ai dừng. Cũng thông cảm cho họ. Nửa đêm có thằng đứng giữa đường, ai dám lại gần… Lại một xe máy chạy ngược chiều, giơ tay cầu may. Xe hơi ngần ngừ rồi chạy tiếp. Đứng thẫn thờ, chỉ muốn quỵ xuống, thì…xe quay đầu. Chàng trai tốt bụng hỏi thăm và giúp tôi gọi điện về nhà, gọi taxi dùm… Chàng trai mập mạp, vui tính trực ca đêm về đang chạy qua nhà bạn gái. Người con của Đất thép thành đồng!

* Ảnh FB Võ Hồng LyBùi Diễm Hằng chụp.

Image may contain: 3 people, people standing and indoor
Image may contain: 1 person, phone
Image may contain: 16 people, including Trần Bang

VÌ SAO NÓI CS CHỈ CÓ THỂ BỊ THAY THẾ, KHÔNG THỂ SỬA ĐỐI?

Đỗ Ngà

VÌ SAO NÓI CS CHỈ CÓ THỂ BỊ THAY THẾ, KHÔNG THỂ SỬA ĐỐI?

Có một tên giang hồ thừa gian ác nhưng thiếu trí tuệ. Một hôm đứa con học lớp 3 của hắn không hiểu bài nên gọi hắn đến hỗ trợ. Hắn đến bàn học thằng con, nhìn ngược nhìn xuôi bài toán lớp 3 và thấy sao khó quá. Chả nhẽ thú nhận với con trai là mình bí? Hắn bèn nghĩ ra cách để không phải làm việc quá tầm nữa. Sẵn máu giang hồ, hắn đập bàn đập ghế và bợp tai thằng con một phát trời giáng và bảo “Từ nay về sau mầy mà hỏi bài tao nữa là nhừ đòn nghe con!”. Thằng bé tái mặt, và từ đó chẳng bao giờ nó dám hỏi bố nó một câu nào về vấn đề chữ nghĩa nữa.

Vâng, đấy là hình thức dùng bạo lực để che đậy cho sự bất lực của trí tuệ. Tương tự vậy, chính quyền CS cũng dùng nó để phủ đầu nhân dân thay vì đồng hành với dân trong vấn đề giải quyết những vấn đề khó khăn cho đất nước.

Để đi đến giải pháp chính trị mang đến thịnh vượng đất nước và bình yên cho nhân dân, thì trước hết phải biết lắng nghe chỉ trích. Từ lắng nghe chỉ trích, nhà nước mới tập hợp lực lượng chất xám để đưa ra biện pháp tháo gỡ nhằm thúc đẩy cho đất nước phát triển. Trong doanh nghiệp cũng thế, trong quốc gia cũng vậy, phải moi ra tiêu cực trước thì mới tìm giải pháp ứng phó sau. Nơi nào cấm moi ra tiêu cực, nơi đó lụn bại. Vì sao? Vì đơn giản dung túng tiêu cực là dung túng sự tàn phá, với doanh nghiệp cũng vậy mà với đất nước cũng vậy thôi. Hiện nay, chính quyền CS đang dung túng cho tiêu cực. Thậm chí, có thể nói nhà nước CSVN là nhà nước tội phạm cũng không ngoa.

Tại nước Mỹ, nước Nhật hay nước Pháp gì vẫn thế. Vấn đề của đất nước liên tục được phản hồi vào nhà nước qua rất nhiều kênh như, biểu tình, kiến nghị dân biểu đưa vấn đề bức xúc của dân vào nghị trường, báo chí tự do hằng ngày nêu hết mọi ngóc ngách về kinh tế – chính trị – xã hội đất nước. Từ những tác động đó, nhà nước lắng nghe và họ mới đi đến việc sửa luật, thêm luật, ra chính sách ứng phó tốt những nan giải phát sinh. Khi ứng phó được thì xem như bài toán được giải và đất nước phát triển. Vậy, sự phát triển của đất nước là chuỗi giải quyết thành công những bài toán cho đất nước mà thôi. Tất nhiên để giải được, nhà nước phải là nơi hội tụ của những bộ óc hàng đầu.

Nhưng với chính quyền CSVN thì sao? Những bài toán về kinh tế – chính trị – xã hội phát sinh là quá tầm với họ. Tựa người cha võ biền kia, chính quyền CS đã chọn dùi cui, họng súng, nhà tù hết công suất để hoặc răn đe hoặc cấm những tiếng nói chỉ trích. Khi những vấn đề hóc búa được người dân phản hồi về anh, anh bất lực trong giải quyết thì tất nhiên nó đưa đến sự lụn bại của đất nước, sự đói nghèo cho dân là điều tất yếu. Và mọi người nhìn lại kinh tế – chính trị – xã hội Việt Nam xem? Đúng như thế.

Trí tuệ không đủ, bạo lực dùng bừa bãi để che đậy cái dốt, cái bất lực nó đã trở thành Đảng Tính của CSVN. Đã bất lực về trí tuệ thì không thể sửa đổi. Đừng bảo người cha dốt nát kia giải toán, và vì thế cũng đừng hy vọng CS giải được những vấn đề về kinh tế – chính trị – xã hội của đất nước. Đó là vì sao mà kẻ từng trong BCT của ĐCS Liên Xô Boris Yelsin đã phải tuyển bố “Cộng Sản chỉ có thể thay thế chứ không thể thay đổi”. Vâng! Bởi đơn giản, CS không đủ tầm để thay đổi.

Bác sĩ khám nghiệm cho người bị đánh cũng là Công An.

V Phung Phung shared a post.
Image may contain: shoes

Từ Thức

Công an dùng cái nón bảo hiểm này đập vào đầu Phạm Đoan Trang. Cái nón bể nhiều mảnh. Điều đó chứng tỏ một, hay tất cả, những ghi nhận dưới đây :
1. Anh em Công an có sức khỏe tốt và tận tình thi hành nhiệm vụ
2. Đầu quân địch quá cứng, biện minh cho biện pháp mạnh của nhân viên công lực
3. Hàng nội hóa ‘’ma dê in VN’’ phẩm chất còn yếu, chưa đáp ứng nhu cầu an ninh quốc gia. Cần hợp tác nhiều hơn với nước bạn Trung Hoa để trao đổi kinh nghiệm và tiến bộ kỹ thuật.

Mặt khác, bác sĩ khám nghiệm cho người bị đánh cũng là Công An. Điều đó xác nhận chúng ta đứng ‘’ tốp ‘’ trên nhiều địa hạt. Ngay cả ở những nước tân tiến nhất thế giới, ít khi có cảnh sát dã chiến tốt nghiệp đại học Y khoa. Chưa nói tới tiến sĩ, giáo sư..

Người dân Quảng Ngãi tiếp tục mang quan tài chặn đường phản đối nhà máy xử lý rác

Người dân Quảng Ngãi tiếp tục mang quan tài chặn đường phản đối nhà máy xử lý rác

RFA
2018-08-16
Người dân dùng gỗ và quan tài chặn đường vào nhà máy xử lý rác ở huyện Đức Phổ, Quảng Ngãi

Người dân dùng gỗ và quan tài chặn đường vào nhà máy xử lý rác ở huyện Đức Phổ, Quảng Ngãi

 Courtesy nongthonviet

Sau hai lần đối thoại bất thành với chính quyền địa phương, vào sáng ngày 16/8 hàng trăm người dân xã Phổ Thạnh, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, tiếp tục mang quan tài và các vật cản chặn đường vào nhà máy xử lý rác thải sinh hoạt Sa Huỳnh.

Truyền thông trong nước cho biết, người dân dựng nhiều lều, phủ bạt và cho hàng chục người canh giữ 24/24 giờ, chặn xe chở rác vào nhà máy. Việc phản đối và chặn xe của người dân địa phương đã diễn ra từ ngày 29/7 đến nay.

Trong phiên đối thoại lần hai diễn ra hôm 15/8, người dân đã bày tỏ bức xúc vì cho rằng nhà máy đặt quá gần khu dân cư, gây ô nhiễm nguồn nước, môi trường. Người dân yêu cầu chính quyền địa phương di dời nhà máy hoặc nếu vẫn để nhà máy hoạt động thì chỉ được xử lý rác của xã Phổ Thạnh.

Trong cuộc đối thoại với người dân hôm 15/8, ông Trần Ngọc Căng, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi, khẳng định vị trí xây dựng nhà máy đã được cấp thẩm quyền xem xét, phê duyệt và cấp phép đúng quy định. Ông cũng nói công nghệ đốt rác sinh hoạt tại nhà máy là biện pháp tối ưu mà nhiều địa phương khác không có. Do đó, người đứng đầu tỉnh nói rõ sẽ không có chuyện di dời nhà máy xử lý rác.

Cũng tại buổi đối thoại này, ông Trần Ngọc Căng nói rằng những người dân phản đối nhà máy đã nghe theo lời xúi giục của đối tượng xấu. Ông cảnh báo việc người dân nghe thông tin sai lệch và tiếp tục có hành động ngăn chặn nhà máy hoạt động, có hành vi quá khích, là vi phạm pháp luật.

Việt Nam cần điều tra việc công an hành hung những người dự đêm nhạc của ca sĩ Nguyễn Tín

Việt Nam cần điều tra việc công an hành hung những người dự đêm nhạc của ca sĩ Nguyễn Tín

RFA
2018-08-16
Ca sĩ Nguyễn Tín

Ca sĩ Nguyễn Tín

 Courtesy Amnesty International & FB Dương Đại Triều Lâm

Ân Xá Quốc Tế hôm 16/8 ra thông cáo yêu cầu chính phủ Việt Nam phải tiến hành điều tra những cáo buộc rằng công an đã hành hung những người tham dự đêm nhạc “Sài Gòn Kỷ Niệm” của ca sĩ Nguyễn Tín vào đêm ngày 15/8 ở thành phố Hồ Chí Minh.

Những người tham dự đêm nhạc hôm 15/8 cho Đài Á Châu Tự Do biết khi đêm nhạc đang diễn ra tại quán cà phê Casanova ở phường 7, Quận 3, TP Hồ Chí Minh, hàng chục công an mặc thường phục và đồng phục đã ập vào quán bắt ngưng chương trình, tấn công một số những nhà hoạt động tham dự đêm nhạc.

Theo Ân Xá Quốc Tế, công an kiểm tra giấy tờ tùy thân của những người đến dự chương trình, và đặc biệt chú ý đến nhà báo Phạm Đoan Trang, ca sĩ Nguyễn Tín và facebooker Nguyễn Đại – người tham gia tổ chức đêm nhạc. 3 người này sau đó đã bị bắt về đồn, bị đánh đập khiến cô Phạm Đoan Trang sau đó phải vào viện để điều trị.

Bà Clare Alga Giám đốc hoạt động toàn cầu của Ân Xá Quốc Tế được trích lời trong thông cáo của tổ chức này nói rằng “khi việc đàn áp nhắm vào xã hội dân sự đã tới mức đánh đập và tra tấn những người đi nghe hát thì rõ ràng là tình hình đang trở nên tồi tệ đến mức đáng lo ngại. Việc đi nghe nhạc không phải là tội và mọi người đáng ra không phải sống trong sợ hãi khi sự an toàn của họ bị đe dọa”.

Ân Xá Quốc Tế yêu cầu chính quyền phải tiến hành một cuộc điều tra độc lập và ngay lập tức về những cáo buộc đối với công an Việt Nam theo đúng nghĩa vụ mà Việt Nam phải thực hiện theo Công ước của Liên Hiệp Quốc về chống tra tấn.

Nhà báo Đoan Trang được Ân Xá Quốc Tế trích lời cho biết cô đã bị công an thả xuống tại một đường ở ngoại ô thành phố sau khi bị đánh đập.

Ca sĩ Nguyễn Tín và anh Nguyễn Đại cho biết họ bị bịt mắt trước khi bị đưa về đồn công an và bị tra tấn. Họ sau đó cũng bị công an đạp ra khỏi xe ở giữa đường.

Cô Phan Tiểu Mây, bạn của ca sĩ Nguyễn Tín cho biết cô đã tìm cách bảo lãnh cho ca sĩ và anh Nguyễn Đại  trong đêm ngày 15/8, và được phía công an yêu cầu là gia đình không được tố cáo công an đã đánh đập hai người.

Bài học khi Malaysia muốn hủy các dự án Trung Quốc

Bài học khi Malaysia muốn hủy các dự án Trung Quốc

RFA
2018-08-16
Chủ tịch nước kiêm Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc ông Tập Cận Bình và Tổng Bí thư Đảng Cộng sản VN ông Nguyễn Phú Trọng.

Chủ tịch nước kiêm Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc ông Tập Cận Bình và Tổng Bí thư Đảng Cộng sản VN ông Nguyễn Phú Trọng.

 AFP
Thủ tướng đương nhiệm Malaysia, ông Mahathir Mohamad, sau khi nhậm chức, tuyên bố sẽ hủy bỏ hai dự án trị giá hàng tỷ đô la do Trung Quốc đầu tư. Lý do nêu ra là ông không muốn Kuala Lumpur mắc thêm nợ. Đây là dự án đường ống dẫn khí và tuyến đường sắt dọc bờ biển miền Đông ở Malaysia được ký kết dưới thời Thủ tướng Najib Razak. Người đứng đầu chính phủ Kuala Lumpur nói rõ ông sẵn sàng chào đón đầu tư từ Hoa Lục với điều kiện đầu tư đó phải có lợi cho Malaysia.

Tiến sĩ kinh tế Nguyễn Huy Vũ, hiện đang sống ở Na-Uy cho rằng Việt Nam nên học hỏi đường lối cứng rắn với Trung Quốc của tân chính phủ Malaysia:

Tôi nghĩ VN nên có một chính sách kinh tế độc lập với chính mình. Một nền kinh tế phát triển một cách bền vững, ổn định không chỉ là một tương lai phồn thịnh mà còn là một tương lai độc lập cho đất nước mình. Để có sự độc lập, tự do và phồn thịnh đó thì mình không thể phụ thuộc quá lớn vào nền kinh tế của Trung Quốc và không thể nợ họ quá nhiều. Khi mình phụ thuộc vào họ thì mình không độc lập được, và sự thiếu độc lập này sẽ là đòn bẩy để Trung Quốc áp lực với đất nước mình. Họ sẽ gây ảnh hưởng về an ninh, quốc phòng và sự phát triển của đất nước nói chung.

Ông nhận định VN hiện đã đang phụ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc, thể hiện qua nhiều dự án do Bắc Kinh bỏ vốn ra đầu tư. Tuy nhiên, theo ông, các số liệu cho thấy VN đang nợ bao nhiêu và nhận viện trợ bao nhiêu của Trung Quốc không được chính quyền công bố với dân.

Ông cũng cho rằng VN nên rà soát lại các dự án của TQ và đình chỉ các dự án không có hiệu quả về kinh tế và gây ảnh hưởng về an ninh quốc phòng.

Khi mình phụ thuộc vào họ thì mình không độc lập được, và sự thiếu độc lập này sẽ là đòn bẩy để Trung Quốc áp lực với đất nước mình.
– TS. Nguyễn Huy Vũ

Chuyên gia kinh tế, TS. Võ Trí Thành, nguyên Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương (CIEM) phân tích cả hai mặt lợi-hại trong quan hệ kinh tế Việt – Trung:

Trung Quốc vẫn là một thị trường, một đối tác quan trọng trong thương mại, đầu tư với VN. Điều này có những ý nghĩa đóng góp đối với công cuộc xây dựng kinh tế ở VN. Tuy nhiên, TQ cũng như câu chuyện thương mại, đầu tư với các đối tác khác cũng có những vấn đề. Thứ nhất, về thương mại, VN thâm hụt khá lớn với TQ. Điều này liên quan đến cấu trúc nền kinh tế, cấu trúc thương mại, năng lực cạnh tranh của doanh nghiệp VN,…

Về đầu tư, bên cạnh các dự án phát huy các hiệu quả tốt, cũng có những dự án về mặt công nghệ chưa tốt và về mặt môi trường cũng chưa thân thiện.

Năm 2017, Việt Nam đánh dấu mốc vốn đầu tư nước ngoài FDI lớn nhất trong 10 năm, đạt hơn 35 tỷ đô la. Trong tổng số 115 quốc gia rót vốn vào VN, Trung Quốc đứng thứ 4.

Tuy nhiên, nhiều dự án của chủ đầu tư Trung Quốc cho thấy rõ tính không hiệu quả như dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông, hàng loạt các nhà máy nhiệt điện gây ô nhiễm môi trường trong đó có chuỗi nhà máy Vĩnh Tân khét tiếng. Trong số 12 dự án nghìn tỷ thua lỗ của bộ Công thương, có đến 5 dự án liên quan đến yếu tố Trung Quốc. Truyền thông trong nước cũng thừa nhận nhiều dự án lớn hợp tác với Trung Quốc ban đầu thương yên ả nhưng càng về sau càng sóng gió sau mỗi lần bắt tay với Bắc Kinh.

Chuyên gia Nguyễn Huy Vũ nhận định:

Nguyên nhân chủ yếu dẫn đến các dự án của Trung Quốc đầu tư vào VN kém hiệu quả về kinh tế và yếu kém cả về kỹ thuật là do tham nhũng. Nhưng chúng ta phải để ý tại sao lại là TQ mà không phải các nước Âu Mỹ, bởi vì ở các nước này chịu sự giám sát của chính quyền nước sở tại nên họ không thể dùng cách đút lót để giành dự án ở VN được. Trong khi các công ty TQ dễ dàng chia phần trăm cho các quan chức để được nhận dự án.

Dự án đường sắt Cát Linh- Hà Đông do Trung Quốc đầu tư.
Dự án đường sắt Cát Linh- Hà Đông do Trung Quốc đầu tư. Courtesy of FB Le Dung Vova


Một bài học khác cho VN được các chuyên gia nêu lên, đó là việc Sri Lanka buộc phải cho Bắc Kinh thuê cảng biển Hambantota trong 99 năm như một điều kiện để TQ giảm nợ cho Sri Lanka. Đây được cho là “bẫy nợ” trong nước cờ sáng kiến “Vành đai, Con đường” của Bắc Kinh.

Trước đây một số quốc gia khác như Úc, Djibouti, Argentina, Namibia hay Lào đều rơi vào tình trạng tương tự đó là nợ Trung Quốc quá nhiều, phải cho thuê đất trả nợ. Tại quốc gia châu phi Djibouti, vào năm ngoái Bắc Kinh đã cho thiết lập căn cứ quân sự nước ngoài đầu tiên, trên mảnh đất mà Djibouti phải cho thuê để chuộc nợ.

Hiện Myanmar cũng bị cảnh báo có thể trở thành “con nợ” của Trung Quốc khi cho xây cảng biển và khu công nghiệp Kyaukpyu trị giá hàng chục tỷ đô la do Trung Quốc tài trợ.

bên cạnh các dự án phát huy các hiệu quả tốt, cũng có những dự án về mặt công nghệ chưa tốt và về mặt môi trường cũng chưa thân thiện.
-TS. Võ Trí Thành

Đáp lại câu hỏi rằng VN có nên hạn chế nhận đầu tư từ Trung Quốc để tránh những hệ quả về sau không? TS. Võ Trí Thành cho biết:

VN hiện đang trong giai đoạn phát triển nên cần dựa nhiều vào công nghệ tốt hơn, kỹ năng quản lý tốt hơn, hiệu quả và sáng tạo hơn. Vì vậy VN muốn và đang thiết lập quan hệ đối tác với các nước phát triển nhất, xét về khía cạnh công nghệ, kỹ năng quản lý để học hỏi vươn lên.

Thứ hai, trong thế giới hiện nay còn nhiều rủi ro bất định, việc đa dạng hóa thị trường cả về đầu tư và thương mại cũng là một cách để giảm thiểu sự cố khi bất định xảy ra.

Ông cũng nói thêm VN cần cứng rắn giải quyết các vấn đề đang tồn tại với TQ đó là dựa trên luật pháp quốc tế cho các vấn đề chủ quyền lãnh thổ. Còn về kinh tế, ông cho rằng Việt Nam cần nhấn mạnh với TQ rằng VN vẫn là một đất nước mở cửa, tuy nhiên VN quan tâm đến việc đầu tư của TQ phải đảm bảo gắn với công nghệ tốt, thân thiện với môi trường.

Chuyên gia Nguyễn Huy Vũ cho rằng cách duy nhất để minh bạch mọi dự án nhằm ngăn chặn tham nhũng và thất thoát không chỉ riêng với TQ là phải có dân chủ và có các phe đối lập để giám sát, chất vấn các dự án của chính quyền.

CHỈ LÀ MỘT CƠN CHẤN ĐỘNG NÃO

Image may contain: 1 person
Pham Doan TrangFollow

CHỈ LÀ MỘT CƠN CHẤN ĐỘNG NÃO

Tôi đã về nhà từ 2h sáng nay (17/8) và không còn chóng mặt hay buồn nôn, chỉ hơi nhức đầu. Bác sĩ nói đó là một cơn chấn động não và cần theo dõi thêm.

Xin chân thành cảm ơn tất cả bà con cô bác, anh chị em, bạn bè đã quan tâm, hỗ trợ, thăm hỏi hoặc trực tiếp chăm sóc tôi.

Nhân viên an ninh lởn vởn rất nhiều trong phòng bệnh, gần như lúc nào mở mắt, tôi cũng thấy họ đứng đó, có lúc đeo khẩu trang, có lúc đang chụp hình bằng điện thoại, mặc dù bệnh viện có nhắc là mỗi gia đình chỉ một người thân ở lại trông bệnh nhân. Điều đáng nói là họ vẫn gây sự và đuổi đánh một số người vào thăm tôi, chẳng hạn đá anh Tuất, tát Dương Lâm, và đuổi, đe dọa em Cao Trần Quân.

Chiếc mũ bảo hiểm bị vỡ mà các bạn thấy trong hình hôm qua là cái mà họ dùng để đánh người. Nửa đêm 15/8, công an chở tôi từ đồn phường 7, quận 3 về bằng taxi. Tới đoạn đường tối họ thả tôi xuống, nói tôi phải tự đi về vì họ có việc phải vào viện gấp thăm người nhà bị tai nạn; tôi vẫn đủ quan tâm để hỏi thăm họ người bị tai nạn có làm sao không. Họ không trả lời mà bảo tài xế táp xe vào lề đường, và cho tôi 200.000 đồng để gọi xe khác. Tôi đương nhiên là cảm ơn và cầm tiền; thật sự là ngoài 200.000 đó, tôi cũng chẳng còn xu nào, họ đã lấy hết mấy trăm ngàn đồng, cả thẻ ATM và chứng minh thư.

Sau đó tôi xuống và đứng bên vỉa hè vẫy xe khác về nhà. Chỉ vài phút sau, có 6 “đồng chí” to cao đi ba xe máy lao đến, bỏ xe xông vào đánh hội đồng. Mũ bảo hiểm bị vỡ là mũ của họ. Khi tôi ngồi dậy được để giữ tay vào vết thương trên đầu cho bớt chảy máu, thì thấy chiếc mũ vỡ một mảng to bị vứt lại trên đường, quanh đó là chi chít mảnh vụn.

Ở Hà Nội, tôi có thói quen đi lại thường đeo đàn guitar, ngoài việc để tiện chơi thì còn vì một lý do quan trọng là để… đỡ bị tấn công bất thình lình – tôi nghĩ là dù sao công an cũng khó đánh một người đeo đàn. Bây giờ mới biết là công an có xu hướng dùng đồ của chính nạn nhân để đánh nạn nhân, ví dụ như dùng giày của kỹ sư Nguyễn Đại để quật vào mặt anh (anh Nguyễn Đại – kỹ sư xây dựng – là người bị đánh nặng nhất trong liveshow Nguyễn Tín 15/8, cùng với ca sĩ Nguyễn Tín). Tôi cũng được biết là đêm đó, công an đã dùng luôn cây guitar của quán (mà tôi có chơi trước giờ biểu diễn rồi bỏ quên không cất) để đập vào đầu Tín. Đâm ra lại thấy may mà mình không mang đàn theo người.

Cầm chiếc mũ vỡ nát, tôi nghĩ hoặc là đầu tôi quá cứng, hoặc là công an xài mũ rởm. Càng về sau tôi càng ngả về khả năng thứ hai hơn.

Tôi cũng muốn xin lỗi cả những người đã vì tôi mà gặp phiền lụy; sự thực là tôi không bảo vệ nổi chính mình thì làm sao bảo vệ nổi ai! Để khỏi có chuyện không hay xảy ra, kính mong bà con cô bác, anh chị em, bạn bè hạn chế đến thăm, gặp tôi thời gian này. Tấm lòng của tất cả mọi người, tôi xin ghi nhận và không bao giờ quên ơn.

(Hình chỉ có tính minh họa. May mà tôi không mang đàn theo những ngày qua).

Mâu thuẫn gia đình, cả nhà 3 người chết trong phòng trọ ở Đồng Nai

Mâu thuẫn gia đình, cả nhà 3 người chết trong phòng trọ ở Đồng Nai

Người dân tập trung khá đông ở khu vực nhà trọ xảy ra án mạng. (Hình: Thanh Niên)

ĐỒNG NAI, Việt Nam (NV) – Vụ án nghiêm trọng xảy ra tại xã La Ngà, huyện Định Quán, khiến ba người chết trong phòng trọ, trong đó có một cháu nhỏ.

Xác nhận với báo Thanh Niên vào trưa 15 Tháng Tám, 2018, ông Huỳnh Ngọc Đáng, trưởng Công An huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai, cho biết vụ án mạng khiến ba người tử vong trong phòng trọ xuất phát từ mâu thuẫn gia đình.

Công an đến hiện trường thì thấy phòng trọ khóa cửa. Phá cửa phòng trọ, công an phát hiện một người đàn ông cùng một phụ nữ và một bé trai khoảng 1 tuổi nằm bất động bên vũng máu. Cả ba nạn nhân đều tử vong, trên người có nhiều vết đâm.

Theo báo Pháp Luật TP.HCM, công an xác định người phụ nữ tên Trần Trúc Ly (32 tuổi, quê ở Cà Mau), người đàn ông tên Trần Minh Thắng (40 tuổi, ngụ huyện Bình Chánh, Sài Gòn) và bé trai khoảng 1 tuổi.

Được biết, cả ông Thắng và bà Ly đến xã La Ngà thuê phòng ở trọ. Hằng ngày họ sinh sống bằng nghề buôn bán trái cây ở khu vực chợ La Ngà.

Tin cho hay, cả ba người mới chuyển đến thuê trọ tại địa phương khoảng vài tháng nay và chung sống với nhau như vợ chồng. (Tr.N)

Liệu Việt Nam có rơi vào vết xe đổ của Thổ Nhĩ Kỳ?

Liệu Việt Nam có rơi vào vết xe đổ của Thổ Nhĩ Kỳ?


Người dân Thổ Nhĩ Kỳ xếp hàng đổi ngoại tệ tại Istanbul hôm 14/8
Người dân Thổ Nhĩ Kỳ xếp hàng đổi ngoại tệ tại Istanbul hôm 14/8

Việt Nam cũng đang đứng trước áp lực đồng nội tệ mất giá trước đồng đô la Mỹ giống như tình trạng của Thổ Nhĩ Kỳ vốn đang trải qua cuộc khủng hoảng tiền tệ lớn nhất trong nhiều năm qua, và mức độ tổn thương của Việt Nam bây giờ cao hơn nhiều so với cuộc khủng hoảng tài chính châu Á hồi năm 1997, một chuyên gia kinh tế từ Mỹ nhận định.

Kể từ tháng Giêng năm nay, đồng lira của Thổ Nhĩ Kỳ đã mất giá 40% trong khi thị trường chứng khoán đã mất đi phân nửa giá trị khiến quốc gia này chìm sâu trong khủng hoảng.

Đồng thời, trong những ngày qua, đồng rúp của Nga, đồng rupee của Ấn Độ và đồng rand của Nam Phi cũng đột ngột giảm sâu. Điều này dẫn đến quan ngại về phản ứng dây chuyền ở các nước đang phát triển và mới nổi giống như những gì đã xảy ra trong cuộc khủng hoảng năm 1997 vốn bắt nguồn từ việc đồng baht Thái Lan sụp đổ rồi sau đó lan rộng ra khắp châu Á.

Theo phân tích của CNN, một nguyên nhân chính dẫn đến cuộc khủng hoảng ở Thổ Nhĩ Kỳ là việc Cục Dự trữ Liên bang của Mỹ vừa mới tăng lãi suất sau nhiều năm giữ lãi suất đồng đô la ở mức thấp để thúc đẩy kinh tế Mỹ phục hồi và tăng trưởng cũng như để kiềm chế lạm phát đang manh nha.

Mỹ tăng lãi suất đã khiến đồng đô la Mỹ mạnh hơn, dẫn đến các nhà đầu tư tháo chạy ra các thị trường nhiều rủi ro để chuyển sang đầu tư vào Mỹ cho an toàn hơn, trong đó Thổ Nhĩ Kỳ là một nạn nhân.

Hơn nữa, đồng đô la tăng giá phi mã so với đồng lira đã khiến gánh nặng nợ nước ngoài chủ yếu vay bằng đồng đô la Mỹ trở nên hết sức nặng nề đối với Thổ Nhĩ Kỳ.

Một số nhà phân tích cho rằng Thổ Nhĩ Kỳ đang đối mặt với những khó khăn nghiêm trọng trước mắt do tỷ lệ vay nợ cao, đồng nội tệ sụp đổ và lạm phát không tránh khỏi.

Trao đổi với VOA, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa từ California so sánh trường hợp Thổ Nhĩ Kỳ với Việt Nam và nhận định rằng Việt Nam cũng trong tình trạng ‘dễ tổn thương’ như quốc gia Trung Đông này.

Trước hết, ông chỉ ra cuộc khủng hoảng hiện nay không chỉ xảy ra ở Thổ Nhĩ Kỳ mà còn ở một số quốc gia đang phát triển khác.

“Có đến sáu nước trên thế giới cũng đang gặp hoàn cảnh như vậy,” ông Nghĩa cho biết. “Trong suốt hai tuần vừa rồi, đồng bạc của các nước đó đều sập hết.”

Ông Nghĩa nhận định rằng ‘tất cả những nền kinh tế mới nổi và phát triển đều sẽ bị tổn thất’ do những nước này đều đi vay nhiều và vay bằng đô la trong khi dự trữ ngoại tệ trong nước quá mỏng không đủ sức chống đỡ mà Indonesia và Chile là những ví dụ.

Ông chỉ ra một hiện tượng ở các nước đang phát triển là từ năm 2008, tức sau cuộc khủng hoảng tài chính ở Mỹ, một số nhà đầu tư thấy lãi suất đô la Mỹ rẻ nên đã đi vay tiền bên Mỹ với lãi suất chỉ vào khoảng 2-3% rồi lấy số tiền đó đầu tư ngược lại vào nước mình để hưởng chênh lệch lãi suất cao hơn (đến 18% như ở Việt Nam trong cùng thời điểm”).

“Đến khi đồng đô la lên giá mà kinh tế sa sút thì nhiều người chết,” ông phân tích. “Chúng ta thấy thị trường chứng khoán Trung Quốc, Việt Nam vừa rồi bị rớt giá chính là do nỗi hốt hoảng này.”

Hơn nữa, kinh tế Việt Nam hiện nay quá dựa vào xuất khẩu mà trong bối cảnh có chiến tranh mậu dịch giữa Mỹ với nhiều nước trên thế giới, Việt Nam sẽ khó xuất cảng vào Mỹ hơn trước. Sản lượng xuất khẩu sụt giảm ảnh hưởng đến tiền thuế mà Chính phủ Việt Nam thu được để trang trải nợ nần.

“Thời năm 1997, Việt Nam vẫn còn chưa hội nhập với thế giới thành ra chỉ bị ảnh hưởng gián tiếp chứ không trực tiếp,” ông Nghĩa phân tích. “Lần này Việt Nam đã mở cửa ra thế giới bên ngoài ra (Việt Nam gia nhập WTO vào năm 2007) nên dễ bị các thị trường trên thế giới dao động.”

Ông Nghĩa cũng có nhìn nhận về mức độ tổn thương của Việt Nam khi cho rằng tiền đồng Việt Nam ‘sẽ không giảm giá đến mức như đồng lira’.

Hiện nay, đồng nội tệ Việt Nam cũng đang giảm giá so với đô la Mỹ, nhưng ông Nghĩa cho rằng đừng nên nhìn vào tỷ giá chính thức ở các ngân hàng Việt Nam mà ‘phải xem tỷ giá thật sự ngoài thị trường chơ đen như thế nào’.

Nhưng về các khoản nợ nước ngoài của Việt Nam bằng đô la Mỹ, ông Nghĩa nói ông không hình dung được gánh nặng nợ nần của Việt Nam như thế nào vì ông không tin vào thống kê chính thức của Việt Nam trong đó có tỷ lệ nợ xấu mất khả năng thanh toán.

Mặt khác, theo ông Nghĩa, dự trữ ngoại tệ Việt Nam hiện ‘quá mỏng’ để có thể chống đỡ lâu dài nếu khủng hoảng xảy ra. Hơn nữa, so với các nước khác, Việt Nam không có nhiều tài nguyên như họ để có thể chịu đựng được một thời gian, ông Nghĩa phân tích.

“Việt Nam có thể chịu hai rủi ro cùng một lúc: rủi ro về tín dụng và rủi ro về hối đoái,” ông giải thích. “Về tín dụng, doanh nghiệp Việt Nam khó mà thanh toán các khoản vay đúng hạn cũng như khó tìm các khoản vay khác. Về hối đoái, đồng đô la sẽ còn lên giá nữa.”

Ông Nghĩa nói một nền kinh tế như Indonesia vốn lớn hơn Việt Nam mà cũng bị chấn động thì “Việt Nam cũng sẽ bị chấn động”.

CỘNG SẢN VN VI PHẠM NGHIÊM TRỌNG ĐẾN QUYỀN BẢO VỆ TRẺ EM TRONG HIẾN CHƯƠNG LIÊN HIỆP QUỐC !!!!

Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: 2 people, people sitting
Image may contain: text
Hiep NguyenFollow

CỘNG SẢN VN VI PHẠM NGHIÊM TRỌNG ĐẾN QUYỀN BẢO VỆ TRẺ EM TRONG HIẾN CHƯƠNG LIÊN HIỆP QUỐC !!!!

“Việt Nam là nước đầu tiên ở châu Á và nước thứ 2 trên thế giới phê chuẩn công ước của Liên hiệp quốc về Quyền trẻ em vào ngày 20 tháng 2 năm 1990”

Hình ảnh được chụp mới đây trong nước gửi ra, quang cảnh bên trong của bệnh viện nhi đồng 2 tại Q1, tp hcm.

MỘT NỀN GIÁO DỤC THẤT BẠI: VAI TRÒ BỘ GIÁO DỤC VÀ CHÍNH SÁCH!

Image may contain: text
Image may contain: 2 people, people smiling
Image may contain: one or more people
Van H Pham

MỘT NỀN GIÁO DỤC THẤT BẠI: VAI TRÒ BỘ GIÁO DỤC VÀ CHÍNH SÁCH!

1. Không có quốc gia nào mà thí sinh thi 30 điểm/3 môn lại rớt đại học cả. Trên đời này rất rất khó có sự hoàn thiện đến mức đó cả. Thậm chí đạt đến sự hoàn thiện tuyệt đối 30 điểm/ 3 môn vẫn rớt. Chỉ tuyển những thí sinh trên 30 điểm nghĩa là những thí sinh đó trên sự hoàn thiện tuyệt đối à.

2. Không có quốc gia nào mà nghề cốt lõi nhất cho một đất nước, gốc rễ nền tảng nhất là giáo dục thì ngành sư phạm lấy đầu vào thấp nhất 12,5 điểm để sau này thành giáo viên.

3. Không có quốc gia nào phát triển mà các ngành nền tảng, tạo ra sản phẩm, tạo giá trị vững chắc như nông nghiệp, kỹ thuật…. bị coi rẻ đến mức chỉ dành thí sinh điểm thấp. Thậm chí thí sinh không thèm quan tâm nữa.

4. Không quốc gia nào mà những ngành Khổ cực nhất, Phục vụ nhân dân như công an lại lấy trên sự tuyệt đối. Thí sinh thi 30 môn đạt tuyệt đối 30 điểm là rớt. ???? Chả hiểu sao bọn trẻ lại bon chen vào ngành này!!!

5. Không quốc gia nào mà ngành chăm sóc sức khoẻ, liên quan tính mạng con người nơi lấy 29,5 điểm, có nơi chỉ cần xét học bạ hay đủ điểm sàng là sau 5,6 năm thành Bác sĩ, dược sĩ hết.

6. Không quốc gia nào, nông nghiệp là thế mạnh đất nước mà chả học sinh nào muốn vào học, nếu có là những thí sinh điểm thấp hết đường mới vào ngành đó học.

7. Nếu chỉ tính riêng ngành Bs đa khoa, trường đại học y dược tphcm, có 404 em đỗ mức 29,25 điểm thì chỉ có 26 thí sinh trúng tuyển mà không có điểm cộng và ưu tiên còn lại 378 thí sinh trúng tuyển là nhờ đối tượng ưu tiên, vùng ưu tiên. Vậy các em giỏi thật mà không thuộc đối tượng ưu tiên thì phải gác lại giấc mơ đại học nhé! Không quốc gia nào có được điều này!!!

ÔI GIÁO DỤC!!!

Nhiều nhà hoạt động bị bắt trong đêm nhạc của ca sĩ đấu tranh Nguyễn Tín

Nhiều nhà hoạt động bị bắt trong đêm nhạc của ca sĩ đấu tranh Nguyễn Tín

Những vết thương trên mặt ca sĩ đấu tranh Nguyễn Tín sau khi bị công an bắt. (Hình: Facebook Dương Đại Triều Lâm)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Tối 15 Tháng Tám, 2018, trang Facebook của nhiều nhà hoạt động dân chủ ở Việt Nam đồng loạt đăng nhiều post cho biết các nhà hoạt động Phạm Đoan Trang, Nguyễn Lân Thắng, Huỳnh Thành Phát… bị Công An phường 7, quận 3, Sài Gòn, bắt và bị đánh đập.

Nhà hoạt động Dương Đại Triều Lâm viết trên trang Facebook cá nhân: “Đêm nhạc ‘Sài Gòn Kỷ Niệm’ của ca sĩ trẻ Nguyễn Tín đang diễn ra tại cafe Casanova (61C Tú Xương, phường 7, quận 3) thì bị phá rối.”

“Ngày 10 Tháng Sáu, Tín xuống đường biểu tình, phản đối hai dự luật Đặc Khu và An Ninh Mạng tại Sài Gòn. Sau đó, đêm 15, anh bị công an ập vào phòng trọ cưỡng chế bắt đi. Anh được trả tự do sau ba ngày, hai đêm bị giam giữ. Trong thời gian này, anh liên tục bị hành hung và đe dọa. Sau đó, các phòng trà nơi Tín hát bắt đầu từ chối để Tín hát mưu sinh vì ‘bị can thiệp,’” ông Lâm viết thêm.

Tiếp theo, nhà báo Phạm Đoan Trang, tác giả cuốn sách “Chính Trị Bình Dân,” viết trên trang Facebook cá nhân: “9 giờ tối nay (15 Tháng Tám), một đám khoảng 20 an ninh, cảnh sát đã ập vào cafe Casanova (phường 7, quận 3), nơi ca sĩ Nguyễn Tín đang tổ chức live show nhạc vàng với chủ đề ‘Sài Gòn Kỷ Niệm.’ Cả bọn xô cửa vào, lăm lăm máy quay, điện thoại chụp hình, thái độ hung hãn rất đúng văn hóa an ninh và tính đảng. Để xem tiếp sau đây chúng sẽ làm trò gì.”

“Công an, an ninh lăm lăm máy quay, điện thoại chụp hình, thái độ hung hãn rất đúng văn hóa an ninh và tính đảng,” nhà báo Phạm Đoan Trang viết. (Hình: Facebook Pham Doan Trang)

“9 giờ 30 phút, MC nói rằng trong số vài chục khán giả, có cả người già 70-80 tuổi, trẻ em, và nhiều người đi từ xa đến, nên xin các thành phần lạ giữ tinh thần lịch sự, ôn hòa, có văn hóa. An ninh – như thường lệ – bèn hạch hỏi giấy phép tổ chức biểu diễn… của một chương trình hát phòng trà cho khoảng 50 khán thính giả!” cô viết.

“Nguyễn Tín vẫn bình tĩnh hát. Nguyễn Tín (sinh năm 1990) là một ca sĩ có sở trường về dòng nhạc bolero (nhạc vàng) và nhạc lính. Anh cũng nhiệt thành ủng hộ phong trào đấu tranh vì dân chủ-nhân quyền cho Việt Nam, chống Tàu, bảo vệ đất nước. Vì lẽ đó, anh bị lực lượng an ninh căm ghét và tìm đủ cách cản trở, phá rối,” cô viết thêm.

Thế nhưng, mọi chuyện không dừng lại ở đó.

Nhà hoạt động Dương Đại Triều Lâm cập nhật thêm: “10 giờ 20 phút, nhiều công an, an ninh, 3-4 xe chuyên dụng đang bao vây bên ngoài cổng của quán tổ chức đêm nhạc của Tín. Một số anh em đến nghe nhạc đang bị giữ bên trong.”

“Hiện tại, tôi không thể liên lạc với nhà báo Phạm Đoan Trang. Theo một người nữ chứng kiến kể lại thì bà Trang bị hành hung rất nhiều. Đến 10 giờ 50, Nguyễn Tín và anh Nguyễn Đại đang bị giữ lại, làm việc bên trong quán. Những người khác đang ra về,” ông cho hay.

Một Facebooker khác là Bảo Nhi Lê cập nhật thêm về diễn biến ở quán café Casanova: “Đêm nhạc của Nguyễn Tín bị công an bao vây. Tuy mới 9 giờ 30 tối nhưng công an chốt cửa quán cà phê nơi Nguyễn Tín đang hát đòi kiểm tra giấy tờ khán thính giả. Công an đánh Đoan Trang, đá em ngã lăn dưới đất. Và bắt Trang lên xe đem đi đâu không biết. Chúng còn đấm vào đầu Diễm Hằng. Xô bà bầu và trẻ nhỏ. Sau đó công an bắt tất cả đàn ông là khán giả, chốt cửa nhốt hết trong quán, mở cửa cho phụ nữ về.”

Poster đêm nhạc của ca sĩ Nguyễn Tín. (Hình: Facebook Dương Đại Triều Lâm)

Facebooker Đinh Nhật Uy cho hay: “Danh sách những người bị an ninh quận 3 bắt giữ vô cớ trong đêm nhạc tối ngày 15 Tháng Tám của ca sĩ Nguyễn Tín gồm: Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Tín, Phạm Đoan Trang, Huỳnh Phương Ngọc, Tạ Quang Linh, Trần Minh Khanh, Huỳnh Thành Phát… Họ đưa lên xe và dự định chở về Công An phường 7, quận 3.”

Tiếp đến, ông cập nhật thêm: “Đã rước Nguyễn Tín ra khỏi đồn… Công An xã Tân An Hội, huyện Củ Chi. Tín bị đánh rất nhiều, bầm toàn thân, đi lết lết. Công An phường 7, quận 3, bắt Tín vô cớ tại quận 3, lấy hết giấy tờ. Rồi bọn họ chở lên tận Củ Chi và đạp xuống con kênh nơi hoang vắng. Xong, họ báo cho công an xã lên bắt Tín thêm lần nữa với tội không giấy tờ tùy thân. Một quy trình rất dã man.”

Lúc 2 giờ sáng 16 Tháng Tám (giờ Việt Nam), Facebooker Trinh Huu Long, tức nhà báo Trịnh Hữu Long – tổng biên tập trang mạng Luật Khoa Tạp Chí, viết: “Phạm Đoan Trang bị bắt tối 15 Tháng Tám cùng với nhiều người khác khi đang tham dự một chương trình ca nhạc của ca sĩ Nguyễn Tín ở một phòng trà ở Sài Gòn. Cô bị bắt về đồn Công An phường 7, quận 3.”

“Tại đây, cô bị đánh nhiều lần trong quá trình lấy lời khai. Cuối cuộc thẩm vấn, công an gọi một người mặc đồ bác sĩ vào khám và xác nhận chỉ chấn thương phần mềm, không sao. Đoan Trang nghi vấn đây là công an giả bác sĩ vì cách hỏi không thể hiện là người nắm rõ chuyên môn. Công an thu giữ máy vi tính, chứng minh thư, thẻ ATM, và mấy trăm nghìn đồng của Đoan Trang. Hiện nay Đoan Trang không còn bất kỳ một giấy tờ tùy thân nào bên người,” ông viết tiếp.

“Sau đó, công an đưa Đoan Trang lên taxi chở về, đến giữa đường họ dừng xe, nói Đoan Trang xuống xe và đánh tiếp. Lần này họ đánh nặng hơn nhiều so với lần trước, gây thương tích ở nhiều nơi trên cơ thể. Họ dùng một chiếc mũ bảo hiểm đánh vào đầu Đoan Trang, khiến chảy máu đầu và vỏ chiếc mũ vỡ làm nhiều mảnh. Sau đó họ bỏ đi. Hiện Đoan Trang vẫn đang giữ chiếc mũ này,” ông viết thêm.

“Cho đến lúc này Đoan Trang tạm an toàn ở Sài Gòn. Công an hẹn Đoan Trang sáng mai (16 Tháng Tám) lên làm việc tiếp để nhận lại máy,” ông cho hay.

Đến 4 giờ 45 phút sáng 16 Tháng Tám (giờ Việt Nam), Facebooker Nguyễn Tín, cũng là ca sĩ đấu tranh Nguyễn Tín – người tổ chức đêm nhạc “Sài Gòn Kỷ Niệm,” viết: “4 giờ 30 sáng Tín đã về đến nhà! Tín và anh Đại bị bịt mắt, trói hai tay ra tống lên xe chở về Củ Chi thả giữa đường với điện thoại, bóp tiền, giấy tờ tùy thân không còn.”

“Chúng ném Tín xuống trước sau đó chở anh Đại đi đâu hiện vẫn chưa rõ, liên lạc với gia đình anh Đại chưa được và chưa rõ anh ấy được mang đi đâu. Cảm giác trói tay và bịt mắt ném xuống đồng không mông quạnh thật khủng khiếp, may mắn Tín tự cởi trói và thoát được còn anh Đại chưa biết tình hình thế nào…. Mọi người có thông tin của anh Đại xin báo cho Tín được biết!” anh tha thiết kêu gọi. (Q.D.)