CẦM QUYỀN VN LO SỢ BIỂU TÌNH 2/9/2018 thế sao?

CẦM QUYỀN VN LO SỢ BIỂU TÌNH 2/9/2018 thế sao?

“Việt Nam ra lệnh cho công an và quân đội tại thủ đô Hà Nội phải sẵn sàng ngăn chặn các cuộc tụ tập đông người hoặc biểu tình trong dịp Quốc khánh 2/9, theo thông báo của Ủy ban Thành phố Hà Nội hôm 27/8.

Tự do hội họp là quyền hiến định ở Việt Nam, nhưng bất chấp nhiều nhiều cải cách sâu rộng, chế độ cộng sản tại đây vẫn không nương tay với những người bất đồng chính kiến. Những người biểu tình và các nhà hoạt động thường bị ngăn không cho tụ tập, hoặc bị quy tội “gây rối trật tự công cộng.”

Nói trong một thông báo trên cổng điện tử của Ủy ban TP Hà Nội, Chủ tịch Nguyễn Đức Chung yêu cầu các ban ngành “làm tốt công tác phòng chống, phòng ngừa, không để tình trang tụ tập đông người, biểu tình diễn ra trên địa bàn Thành phố.”

Người đứng đầu thành phố Hà Nội chỉ đạo Công an Thành phố và các đơn vị liên quan tăng cường an ninh để đảm bảo trật tự tại các điểm vui chơi giải trí trong thời gian trước, trong và sau dịp nghỉ lễ Quốc khánh.

Ủy ban TP Hà Nội không cho biết các vấn đề nào có thể dẫn tới biểu tình.

Vào tháng 6, cảnh sát đã bắt giữ hàng trăm người trong thời gian diễn ra các cuộc biểu tình và bạo động phản đối dự luật đặc khu vì người dân cho rằng các nhà đầu tư Trung Quốc sẽ thống lĩnh các đặc khu kinh tế đó.

Việc biểu quyết thông qua dự luật này đã vài lần bị trì hoãn. Lần gần đây nhất là vào tuần trước khi Quốc hội Việt Nam thông báo rằng cơ quan này chưa xem xét luật đặc khu tại kỳ họp thứ 6 vào tháng 10 như đã dự định.

Nhiều cuộc biểu tình cũng đã diễn ra trong những năm qua để phản đối việc gây ô nhiễm môi trường, đặc biệt là việc thải độc ra biển của công ty Formosa, và cái mà người dân cho là những vụ cưỡng chế đất bất công của chính quyền.

Tuần trước, một tòa án ở TP Hồ Chí Minh, kết án 14 năm tù đối với hai công dân Mỹ gốc Việt về tội “hoạt động chống phá chính quyền nhân dân.” Hai người này bị cáo buộc là thành viên của tổ chức “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” ở Mỹ và tham gia tổ chức ít nhất ba vụ tấn công, trong đó vụ đánh bom tại sân bay Quốc tế Tân Sơn Nhất ở TP HCM vào dịp 30/4 năm ngoái.

Hà Nội cũng sẽ là thành phố chủ nhà tiếp đón các nguyên thủ quốc gia trong khu vực đến dự một hội nghị của Diễn đàn Kinh tế Thế giới về Hiệp hội các Quốc gia Ðông Nam Á (ASEAN) vào ngày 11-13/9. Đây sẽ là sự kiện ngoại giao lớn nhất của Việt Nam trong năm nay. ( VOA Tiếng Việt 27/8/18)

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)”.

Ảnh 1 của VOÁ diễn tập, 
Ảnh 2,3,4 Biểu tình phản đối Luật đặc khu và ANM ngày 10,11,12/ 6/2018 ở SG và các tỉnh ( Copy mạng FB )

Image may contain: one or more people, people standing, text and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people, people standing, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor

Ta tiếc cho em trong cuộc đời làm người…

“Ta tiếc cho em trong cuộc đời làm người…

#GNsP (25.08.2018) – Một nhóm thanh niên mặc đồng phục sơ mi xanh và mang huy hiệu Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh đang sôi nổi tham gia một trò chơi ngoài trời. Sẽ không có gì đáng nói nếu như các động tác của trò chơi này không các gì các tư thế làm tình ở chốn riêng tư. Và đây cũng không phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy những hình ảnh phản cảm này từ các clip được phổ biến rộng rãi trên các trang mạng xã hội. Nghĩa là các trò chơi tục tĩu này đang được các thanh niên ưu tú của Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh xem như một hoạt động rất bình thường trong các buổi sinh hoạt của họ.

Trong các buổi sinh hoạt cộng đồng, đặc biệt là cho giới trẻ thì bất cứ một trò chơi nào ngoài việc mang lại sức khỏe, sự sảng khoái về tinh thần cho người tham gia thì trò chơi đó còn mang ý nghĩa giáo dục. Tức là, qua cuộc chơi, nhân cách của người chơi sẽ được rèn luyện, nâng cao. Thế nhưng, tôi cứ nghĩ mãi không hiểu được mục đích giáo dục của những trò chơi theo kiểu sex trá hình này là gì ? Họ muốn dạy những người trẻ này kỹ năng gường chiếu ư ?

Tình dục trong đời sống vợ chồng được Thiên Chúa chúc phúc. Các tư thế làm tình tự nó không mang ý nghĩa tiêu cực. Tuy nhiên, tất cả những điều này phải được thể hiện cách đúng nơi, đúng chỗ và nhất là phải có văn hóa. Môn học này không thể được thực hiện giữa chốn thiên thanh bạch nhật và với một số lượng lớn người tham gia. Dù muốn dù không, họ chẳng khác nào đang làm tình tập thể. Biến thái. Bệnh hoạn.

Dĩ nhiên đây là một cuộc chơi có tổ chức của một đoàn thể lớn trong các trường học. Tuy nhiên, không phải vì thế mà những thanh niên mang áo xanh này không có quyền từ chối cuộc chơi vì tính cách dung tục của nó. Con người hơn con vật ở chỗ biết suy nghĩ đúng-sai, biết phân định thiện-ác để từ đó lựa chọn cho mình một hành động đúng. Và Thiên Chúa luôn tôn trọng điều này. Thiên Chúa truyền lệnh cho ông Adam và bà Eva không được ăn trái cấm, nhưng Thiên Chúa không bắt ông bà không được ăn. Thiên Chúa sai sứ thần truyền lệnh cho Maria cưu mang con Ngôi Hai Thiên Chúa, thế nhưng, Thiên Chúa không bắt Maria phải đồng ý.

Đến Thượng Đế còn tôn trọng suy nghĩ của con người, vậy tại sao các bạn trẻ này lại từ bỏ cái quyền suy nghĩ đó, tự biến mình thành những con người lệch chuẩn từ trong suy nghĩ đến hành động, chỉ biết hành động theo lệnh, cứ như là hành động cách vô thức.

Và tại sao cha ông ta đã mất rất nhiều năm để chui ra khỏi những cái hang tiến tới ánh sáng văn minh của con người, và bây giờ những Đoàn Viên Thanh Niên Cộng Sản -những người được xem là rường cột đất nước trong tương lai lại quay lại cái não trạng của thời người tiền sử, chỉ biết sống và hành động như một bầy thú, vì chỉ có thú mới thích làm tình tập thể.

Điền Phương Thảo

“CON DIỀU RƠI CHO VỰC THẲM BUỔN THÊM”   

“CON DIỀU RƠI CHO VỰC THẲM BUỔN THÊM”   

Chiều nay có người quen điện thoại cho tôi báo tin anh của chị ấy bị ung thư, bác sĩ bảo những ngày cuối đời của ông ta đang cạn dần, gia đình và bệnh nhân muốn gặp Linh Mục để được chia sẻ và được an ủi khi còn có thể nhận biết. Lại thêm một hung tin nữa trong hàng loạt hung tin của những người quen biết vướng vào căn bệnh hủy diệt này. Chẳng lẽ dân tộc mình khoanh tay chờ bị xóa tên trên danh mục nhân loại?

Vào trang Google với từ khóa “ung thư”, chúng ta thu được vô số những bài viết, những thông tin về căn bệnh quái ác đang hoành hành trên thân phận người dân Việt Nam. Hôm nay (thứ năm ngày 23.8.2018), trang ruột báo Tuổi Trẻ có bài nói về ung thư với lời đề nghị của nhiều chuyên gia về những phương cách làm giảm tỷ lệ ung thư, họ đưa ra những nhận định và những lời khuyên y học xác đáng như: theo dõi tầm soát ung thư, cải thiện lối sống cho lành mạnh, không hút thuốc, không lạm dụng rượu bia, không ăn nhiều thịt đỏ, không ăn các thức ăn nướng cháy, không ăn nhiều các thức ăn chế biến sẵn, tích cực tập thể dục đều đặn, ăn nhiều rau củ quả và ngũ cốc…

Không chỉ bài báo nói trên, trang Google còn cho ta nhiều bài khác nữa mang tính tích cực như vậy, nhưng thực tế đâu chỉ vậy, cái gốc cái nguồn lớn hơn, nguyên nhân hung hãn nhất không phải là thói quen sống, nhưng thủ phạm chính là sự ô nhiễm môi trường sống, chỉ đưa ra một chiều và đổ lỗi cho sự thiếu ý thức của người dân là lối lý luận không lương thiện.

Ai cho nhập tràn lan các loại thuốc bảo vệ thực vật, ai cho bán tự do không kiểm soát các hóa chất độc hại, ai cho buôn bán các trái cây ngâm tẩm hóa chất, ai cho nhập các trái cây và nông sản của Tàu Cộng mang mầm mống giết người? …

Ai rước các nhà máy nhiệt điện lỗi thời của Tầu Cộng về lắp đặt ở Việt Nam, ai cho xây dựng các nhà máy luyện cán thép gây ô nhiễm đất và biển, ai cho ngoại bang đào xới ta nát đất đai tổ tiên, bới tung các khoáng chất đang ngủ im trong lòng đất, tích chứa thành những trái bom bùn khổng lồ treo ngay trên đầu đất nước, ai cho xây dựng tràn lan các thủy điện, tàn phá rừng đầu nguồn, tích nước bỏ khát các dòng sông vuông ruộng vùng hạ lưu? …

Ai cho xây dựng tràn lan trong các thành phố, ai ép đất thành phố tăng diện tích sử dụng, nén giao thông nghẹt thở, ai chặt hạ các cây xanh trăm tuổi để thành phố không còn một khoảng xanh tươi nào? …

Khuyên chúng tôi ăn trái cây và ngũ cốc, xin chỉ cho chúng tôi trái cây nào lành mạnh, ngũ cốc nào không hóa chất. Bảo chúng tôi tập thể dục, xin chỉ cho chúng tôi nơi nào không khí không bị ô nhiễm. Dạy chúng tôi ăn rau, xin chỉ cho chúng tôi rau sản xuất ở đâu đạt chuẩn vệ sinh… Nói một chiều là nói nhảm, mà nói nhảm liên quan đến sức khỏe và sinh mạng con người là bất lương!

Thế nhưng là người Kitô hữu, không ai mà không biết và thuộc nằm lòng Mười Điều Răn của Chúa. “Chớ giết người” là một trong những điều răn cấm kỵ nghiêm ngặt. Những tội ác kể trên và nhiều tội ác khác nữa đã có sự cộng tác ở mức độ nào của người mệnh danh tin vào Chúa? Tại sao chúng ta lại có thể an tâm lên rước lễ khi chính gia đình ta đang nhúng tay vào những tội ác đó, không phải giết một người nhưng là hủy diệt một dân tộc, tại sao các Giáo Sĩ, các Dòng Tu, lại vui mừng nhận những đồng tiền máu và phong tặng kẻ giết người hủy diệt dân tộc mình là ân nhân?

Ngày thứ năm tuần 20 Thường Niên có Lời Chúa trong sách Êdêkien rằng: “… Ta (Thiên Chúa) biểu dương sự thánh thiện của Ta nơi các ngươi trước mặt chư dân…” (Ed 36,23). Vậy thử hỏi chúng ta đã để lộ sự “thánh thiện” của Thiên Chúa cho muôn người thấy như vậy sao? Chẳng lạ gì việc truyền giáo như đang bị “đạp thắng”, dậm chân tại chỗ và có nguy cơ thụt lùi!

Khi tôi viết những dòng chữ này, thì trên mạng xã hội đang loan đi những lời ai oán cho định mệnh của một người nghệ sĩ trẻ, đẹp, tương lai đầy hứa hẹn, chị mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Lại một “con diều rơi cho vực thăm buồn thêm”!

Lm. VĨNH SANG, DCCT, 23.8.2018

Tựa đề lấy từ bài hát “Tôi ơi đừng tuyệt vọng” của Trịnh Công Sơn

(Theo Ephata 812)

 

LÝ DO PHẢN ĐỐI

LÝ DO PHẢN ĐỐI.

@An Trường Ngô

Hôm nay, tui nêu lên chính kiến của mình để các bạn an ninh & DLV hiểu tại sao tôi chống đảng. Các bạn chưa biết lý do mà cứ ib chửi bới tôi là thằng già phản động, hăm doạ bỏ tù tui. Khổ!

Các bạn hỏi tại sao tôi chống đảng hả? Nói chống đảng là không đúng đâu! Tôi chỉ phản đối thôi! Bởi vì, Đảng của các bạn có quân đội, có công an, có vũ khí, có nhà tù… Còn tui chỉ có trên răng, dưới…..cây súng nước sản xuất từ nửa thế kỷ trước mà đã hết đạn mịa nó rồi, thì chống đảng làm sao được?

Nói điều này cho các bạn hiểu nè. Đảng chỉ là một tổ chức chính trị thôi. Bởi vậy, ủng hộ hay phản đối là quyền của mọi người dân.

Riêng tôi, tôi phản đối vì:

Mục tiêu ra đời của đảng csVn, theo tuyên truyền thì:

– Chống ngoại xâm, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ

– Xóa bỏ giai cấp

– Giải phóng dân tộc

– Tiến lên CNXH…..

Vậy, gần một thế kỷ trôi qua, đảng đã làm được gì trong những mục đích nêu trên?

– Đã chống được ngoại xâm, bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ chưa? Hoàng Sa, Gạc Ma, Bản Gốc, Nam Quan… Đang bị ngoại bang nào chiếm giữ?
– Đã xóa bỏ được giai cấp chưa, hay các tầng lớp giàu nghèo ngày càng cách biệt?
– Đã giải phóng dân tộc thoát khỏi cảnh nghèo đói, tôi mọi chưa? Đẩy người dân đi XKLĐ có phải là giải phóng dân tộc hay không?
– Đã tiến lên CNXH đuợc chưa, hay hết thế kỷ 21 này vẫn chưa biết ra sao như lời thú nhận của tổng bí thư?

Như vậy, trong một thời gian quá dài mà đảng đã không thực hiện được những mục đích đã đề ra, thì làm sao tui phải chấp nhận đảng lãnh đạo?

Tôi có thể thông cảm với đảng về việc đất nước còn nghèo vì lý do này, lý do kia. Tôi có thể thông cảm với đảng vì lý do kia, lý do nọ nên ta chưa tiến lên được CNXH. Tôi có thể thông cảm với đảng về mọi mặt. Nhưng. Việc để giặc ngoại bang hiên ngang vẫy vùng trong vùng trời tổ quốc, mà đảng không có sách lược nào bảo vệ hay chiếm lại, là tui không chấp nhận.

Đất nước này là của toàn dân Việt Nam chứ không phải riêng gì của đảng. Vậy, nếu, đảng không bảo vệ được vẹn toàn lãnh thổ thì hãy thoái vị để nhân dân chọn người điều hành đất nước, chứ không thể đẩy trách nhiệm đòi lại Hoàng Trường sa cho con cháu chúng ta, như lời ông Vũ Đức Đam gợi ý.

Không có gì đau đớn và nhục nhã hơn khi chủ quyền quốc gia bị xâm phạm nghiêm trọng. Thế hệ chúng ta hiện nay khiếp nhược cúi đầu. Đảng, lo giữ chế độ. Lãnh đạo, lo giữ ghế. Trí thức, lo giữ chén cơm. Nhân dân, lo ăn nhậu đàn đúm…. Rồi buộc con em chúng ta phải gánh trọng trách giành lại chủ quyền đất nước? Trong khi đó, ta ra sức đào bới tài nguyên, giành ăn luôn hết phần của chúng. Như vậy được sao?

Đó là lý do tại sao tui phản đối đấy. Các bạn an ninh, DLV đã hiểu ra chưa?

Ngô Trường An.

No automatic alt text available.

Khi Việt Nam và Tàu là “một Tổ quốc, một Văn hóa”

Khi Việt Nam và Tàu là “một Tổ quốc, một Văn hóa”

Nguyễn thị Cỏ May (Danlambao) – Trong gần đây, nhiều người nói tới năm 2020, Việt Nam sẽ lệ thuộc Tàu (1) vì sẽ trở thành “một vùng tự trị” hay “một tỉnh lẻ” của Tàu. Khi nói về ngày mai này, người ta nhắc lại “Hội nghị Thành Đô” tuy văn bản qui định việc này, không biết có ai thấy không?. Nhưng nói về “ảnh hưởng đậm” hay “lệ thuộc” Tàu thì trong nhiều sách vở và báo chí của chế độ, không thiếu những lời như “Việt Nam và Trung quốc sông liền sông, núi liền núi” hoặc “môi hở răng lạnh” và, nhất là “Tổ quốc xã hội chủ nghĩa”, hay lời của Trường Chinh kêu gọi người Việt Nam hảy bỏ chữ quốc ngữ vì chữ này là của thực dân đem tới, không phải chữ của ta, hãy trở về học chữ Hán (2), còn trong sách vở xưa, thì “Việt Nam và Trung Quốc đồng văn, đồng chủng”. Thực tế sẽ ra sao, chúng ta hãy chờ trả lời. Chỉ còn 2 năm nữa mà thôi. 

Ngày nay, có điều chắc chắn, rõ ràng, ai cũng có thể ghi nhận không cần bàn cãi là hướng đi của Việt Nam do đảng cộng sản lèo lái vẫn lấy Tàu làm khuôn vàng thước ngọc. Việt Nam phải giống Tàu, phải bám theo sát Tàu. Tập Cận Bình là chuẩn mực. Qua 2 lần tuyên bố của Nguyễn Phú Trọng, vào tháng 1-2018, trước Quốc Hội và đông đảo các nhà báo: “những đảng viên đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ xã hội chủ nghĩa, đòi thực hiện Tam quyền phân lập là bị tác động bởi bọn phản động, phải bị khai trừ ra khỏi đảng”, và tiếp theo, trong tháng 7, nặng lời hơn: “Những kẻ đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ CNXH, đòi Tam quyền phân lập, đều là bọn bất hảo” (chớ không phải kẻ có lý luận như Trọng), ai cũng nhận thấy đường lối lệ thuộc Tàu của Trọng thể hiện rất rõ: “Việt Nam với Tàu là một. Một chế độ, một văn hóa”

Giờ đây, chúng ta thử hình dung cái “một” đó là gì, như thế nào, qua chính sách của Tập Cận Bình? 

Không thể dân chủ hóa chế độ 

Theo Giáo sư Jean-Pierre Cabestan, chuyên viên về Tàu, nhận xét mang tính kết luận “Ở Tàu, cá nhân làm giàu và tiêu thụ là ưu tiên, trước sự cần nới rộng tự do và những quyền chính trị”

Trong quyển sách mới xuất bản (Demain la Chine: Démocratie ou Dictature?, Gallimard, Paris, 3/2018), ông Cabestan cho rằng khả năng của dân chúng Tàu thích nghi và sự đồng thuận trong nội bộ đảng cộng sản để duy trì quyền lực là sẽ không cần phải thay đổi chế độ hiện tại. Mặc dầu như vậy là không phù hợp v ới xu thế thời đại, xung đột mạnh với nền dân chủ Tây phương. Nhiều học giả Tàu cũng lo ngại nghĩ rằng chính trị và xã hội được tự do để lần lần sẽ dân chủ hóa chế độ là điều khó tránh làm cho đất nước bị xáo trộn, mất ổn định. 

Sau Đại hội đảng cộng sản Tàu thứ XIX đưa Tập Cận Bình lên làm Hoàng đế Tàu suốt đời, phân tách những khả năng thích nghi và đổi mới của một chế độ, ông Cabestan quả quyết Tàu “không thể dân chủ hóa” được. Chẳng những “dân chủ hóa không thể được”, mà ông còn cho đó, đúng hơn, là một “chế độ độc tài”. 

Nói đó là một chế độ độc tài vì quyền lực thật sự được thể hiện ở con người Tập Cận Bình, đứng đầu một đảng duy nhất cai trị nước Tàu theo một mô hình đổi mới độc đoán. 

Sau khi chiến tranh lạnh kết thúc, nhiều nước cộng sản đã lần lược thay đổi theo dân chủ. Nhưng Tàu là trường hợp khá đặc biệt. Ngoại lệ chăng? Liệu Tàu sẽ đứng vững được bao lâu khi Tàu hoàn toàn không nghĩ tới từng bước tiến lên theo hướng dân chủ trong lúc thế giới tranh chấp nhau với những ý hệ ngày càng công khai? 

Tập Cận Bình chủ trương mở cửa ra thế giới, tiếp xúc với những nước dân chủ nhưng vẫn chống lại những nước này, tìm cách áp đặt tương quan lực lượng có lợi cho mình. Tập tìm cách xuất cảng mô hình Tàu ra thế giới, nhất là nhắm những nước kém mở mang. Không phải chỉ để bảo vệ chế độ hay củng cố tính chính thống của chế độ, mà đó chính là tham vọng bá chủ thế giới của Tập Cận Bình. 

Khi nói dân chủ, người Tàu cũng nói họ có dân chủ. Chế độ ở Tàu của họ là chế độ dân chủ. Thứ dân chủ tốt hơn dân chủ tư bản cả vạn lần. Nhưng thứ gọi là dân chủ ở Tàu đó lại từ chối nhân quyền, từ chối những quyền căn bản như quyền bầu cử tự do, quyền lập đảng, tự do thông tin, tự do phát biểu, công khai ngân sách của đảng cộng sản… 

Đừng quên mô hình độc tài của Liên Sô. Chế độ Tàu là một copie lénino-staliniste: 1 đảng duy nhất lãnh đạo toàn diện và triệt để, chọn đảng viên “uu tú” (cốt cán) cầm quyền, đàn áp mọi chống đối, nhất là không tha những người có ý muốn thay đổi chế độ theo dân chủ tự do thật sự. 

Kinh tế phát triển, Tàu sẽ thay đổi theo dân chủ? 

Tuy ngày nay, chế độ độc tài ở Tàu không còn như trước khi bức tường Bá Linh sụp đổ nhưng đó vẫn là một chế độ cực kỳ phản động. Thật ra chế độ cộng sản là phản động. Nhiều nhà phân tích cho rằng tham nhũng và khủng hoảng kinh tế như tăng trưởng xuống, công nợ tăng, thất nghiệp đông, sẽ làm cho chế độ sụp đổ. Thật ra khả năng thích nghi của dân chúng sẽ giúp chế độ tồn tại – nhất là giới dân chúng biết dựa vào chế độ làm giàu vẫn là lực lượng bảo vệ chế độ vững mạnh. Đồng thời Tập quan tâm thực hiện những thay đổi kinh tế nhưng vẫn lo sợ những nhà đầu tư tư nhân sẽ gây ra nhiều rủi ro cho chế độ nên Tập càng kiểm soát đảng chặc chẽ hơn. 

Ngày nay, Tập biết mình có nhiều kẻ thù nên Tập phải tìm cách nắm trọn quyền lãnh đạo trong tay suốt đời. Buông đảng ra là chết. Chỉ yên tâm khi nào Tập loại được hết kẻ thù, đào tạo một thế hệ nối tiếp biết trung thành với Tập. Nhưng liệu toan tính này có vượt quá tầm tay một cá nhân hay không? 

Tóm lại, nhìn vào thực tế ở Tàu, người ta thấy rõ đó là chế độ độc tài nhưng sẽ bền vững nhờ ở khả năng biết thích ứng của đảng CS, kiểm soát được xã hội, và dân chúng thấy yên lòng, sống được, còn có lắm kẻ làm giàu. Điều này trước đây, mơ cũng không có. Và hơn hết, dân Tàu không biết dân chủ, văn hóa Tàu không có dân chủ. Người Tàu chỉ biết mong đợi ở một minh quân nên ở Tàu không có sự đòi hỏi dân chủ, tự do quan trọng trong dân chúng. 

Tàu và Việt Nam là “một”, do đó chế độ ở Việt Nam chỉ sẽ thay đổi chỉ khi nào dân chúng Việt Nam hiểu dân chủ, cần đòi hỏi dân chủ, để tự mình cai trị chính mình, tự mình giữ gìn và bảo vệ đất nước nguyên vẹn cho mình. 

Về văn hóa, tuy ngày xưa, học chữ Nho, học văn hóa Tàu nhưng cái học đã được Việt hóa rất căn bản nên giữa 2 nền văn hóa vẫn có nhiều khác biệt. 

Một Văn hóa 

Những người học chữ Nho thời xưa theo lối nhồi sọ của Tống Nho, không kịp suy nghĩ, đều nằm lòng Việt Nam và Tàu “đồng văn, đồng chủng”. Trân trọng chữ Tàu vì đó là chữ của thánh hiền. Thấy một miếng giấy chữ Tàu lăn lốc trên mặt đất vội lượm lên đem đốt. Không dám bỏ bậy. 

Ngày nay, dưới sự cai trị của đảng CSVN, chữ Tàu, tiếng Tàu bắt đầu xuất hiện ở Việt Nam rộng rãi với một ưu thế mới. Học tiếng Tàu như một ngoại ngữ là bình thường, không mang ý nghĩa lệ thuộc văn hóa. Nhưng nếu người Việt Nam tiếp thu văn hóa Tàu theo tinh thần Tống Nho thì sự lệ thuộc này mới kinh khủng hơn mất đất do dời cột mốc biên giới, mất đảo, mất biển… Mất văn hóa là mất chính người Việt Nam! 

Thật ra văn hóa Tàu có mặt đẹp của nó nên nó mới tồn tại tới ngày nay. Nhưng về chính trị, Tàu có những tấm gương tuân phục vua/tôi vô cùng rùng rợn. Khi lệ thuộc văn hóa thì dĩ nhiên Việt Nam sẽ phải được học thứ văn hóa chính trị này để thể hiện ý nghĩa “một văn hóa” theo chính sách xâm lược cố hũu của Tàu. 

Đây, Cỏ May tôi xin kể một câu chuyện lịch sử tàu để minh họa thứ văn hóa chính trị ghê rợn của Tàu. 

Chuyện kể: 

“Vua Tề hoàn Công nhờ có Quản Trọng, Bảo thúc Nha và nhiều trung thần hào kiệt giúp sức nên đã dựng lên cơ nghiệp bá vương, xứ sở cường thịnh, dân chúng ấm no. Quản Trọng được mọi người kính trọng và biết ơn, Tề Hoàn Công đã coi ông như một người cha và luôn gọi ông là Trọng Phụ, và không cho phép mọi người gọi tên huý hoặc tên thật của Quản Trọng. Cùng làm việc trong cung đình, còn có nịnh thần như Thụ Điêu, Dịch Nha và Khai Phương. 

Thụ Điêu thì tự thiến mình để xin vào cung hầu hạ, vì thế vua rất cảm động và thương yêu cách đặc biệt. 

Dịch Nha có tài nấu ăn và là người nấu ăn riêng của vua. Một hôm vua nói, các món sơn hào hải vị và trân châu bát bửu ta đều đã dùng qua, có món đã làm ta thật chán. Chỉ duy có món thịt người là ta chưa được nếm thử bao giờ. 

Ngay ngày hôm sau, Dịch Nha liền dâng lên vua một món thịt chế biến rất hấp dẫn. Ăn xong, nhà vua hết lời khen ngon và hỏi thịt gì. Dịch Nha nói, đó là thịt đứa con 3 tuổi của hạ thần”. 

Thứ văn hóa chính trị tuân phục vì quyền lợi riêng tư này thật kinh khủng. Ngày xưa, để làm vui lòng nhà vua muu cầu quyền lợi cho mình, Dịch Nha đã không ngần ngại làm thịt con dâng cho nhà vua đổi món ăn. Điều này, về ý nghĩa chính trị, không khác gì lắm khi trước đây Hồ Chí Minh đã long trọng “sông liền sông, núi liền núi” và “môi hở răng lạnh”, trước sau chỉ nhằm thực hiện tham vọng lãnh tụ, phục hận quá khứ gia đình. Tới Lê Duẩn xua mười triệu thanh niên Việt Nam vào lửa đạn (3) cũng chỉ để “phục vụ Liên Sô và Trung Quốc”. Ngày nay, Nguyễn Phú Trọng và đảng cộng sản sẵn sàng đem đất nước dâng cho vua tàu Tập Cận Bình để đổi lấy sự giàu có. 

Bắt đầu từng bước thực hiện thứ văn hóa chính trị tuân phục, Trọng đã mở rộng cửa cho Tàu tràn ngập qua Việt Nam, cho thiết lập khắp nơi nhà máy Tàu xả thải phá hủy môi trường đất nước, bán những vùng đất quan trọng về chiến lược cho Tàu cộng khai thác đời đời. 

So sánh với giết con, tự thiến của thời xưa để được làm quan thì tội ác của Hồ Chí Minh, của Lê Duẩn, của Nguyễn Phú Trọng sau này mới thật là tày trời hơn cả vạn lần. Đặc tính của thứ văn hóa chính trị Tàu xưa nay là ác. Nhìn lại chế độ Mao để đừng quên có 80 triệu người Tàu chết, từ Vạn Lý Trường Chinh, những bước Đại Nhảy Vọt đến Cách Mạng Văn Hóa. Vậy khi Việt Nam lệ thuộc Tàu cộng, cái ác đó sẽ đem áp dụng ở Việt Nam, đời sống dân chúng sẽ lầm than đến đâu? Như dân Tây Tạng, dân Ngô Duy Nhỉ? 

Ghi chú

(1) Khi nói Việt Nam sẽ bị lệ thuộc Tàu, rất nhiều tác giả Việt Nam dẫn chứng “lời ” của Hồ Chí Minh nói với Đại diện của Mao Trạch Đông là 2 tướng Trần Canh và Vị Quốc Thanh năm 1926 và bốn năm sau, năm 1930, nhân lúc thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam, đươc Hồ Chí Minh lập lại một lần nữa với Tổng Lý Chu Ân Lai: “Việt Nam và Trung Quốc tuy hai mà một. Một dân tộc. Một Nền văn hóa. Một phong tục. Một tổ quốc. Nếu giúp chúng tôi thắng Pháp, thắng Nhật, thắng tất cả bọn tư bản vùng Đông Nam Á, nắm được chính quyền, thì nợ viện trợ sẽ hoàn trả dưới mọi hình thức, kể cả cắt đất, cắt đảo, lùi biên giới nhượng lại cho Trung Quốc, chúng tôi cũng làm, để đền ơn đáp nghĩa.”. 

Rất tiếc xuất xứ của lời này không được rõ ràng lắm. Hơn nữa, năm 1926, chỉ có chế độ thực dân Pháp ở Việt Nam. 

(2) Trường Chinh, Tổng Bí thư đảng Lao Động, Văn thư số 284/LĐ đang trên Nhật báo Tiếng Dội, 5/1951, Sài gòn. 

(3) Duẩn vâng lệnh Mao làm chiến tranh biển người. Lý thuyết chiến tranh biển người của Mao là “Càng nhiều người bị giết, cách mạng càng thành công” (D.Acemoglu và J.A.Robinson, “Tại sao các quốc gia thất bại”, NXB Trẻ, 2013, trang 545). 

Về mười triệu người chết trong chiến tranh do Lê Duẩn được bà Bảy Vân xác nhận trong cuộc phỏng vấn của nhà báo Xuân Hồng (BBC). Bà Bảy Vân nói thêm nếu Tàu không giúp, Lê Duân sẽ phải hy sinh người dân thêm nữa, để giải phóng cho được Miền nam. 

24.08.2018

GIAN KẾ TRONG ỨNG NGOẠI HỢP

Đỗ Ngà

GIAN KẾ TRONG ỨNG NGOẠI HỢP

Trên báo, ta thường gặp rất nhiều trường hợp cho người quen ở nhờ quá lâu và sau đó mất luôn mảnh đất nhà mình. Đó là dã tâm có toan tính của kẻ ở nhờ. Để thực hiện dã tâm, kẻ xấu đã lập ra các bước đi dài hạn có tính chiến lược. Ban đầu họ xin tá túc với một lý do rất đáng thương. Lý do ấy được dùng để che thật kín âm mưu. Tiếp theo, họ âm thầm làm giấy tờ sở hữu quyền sử dụng miếng đất mà người chủ không hề hay biết. Và sau đó là ra mặt chiếm dụng.

Như vậy để thực hiện trót lọt âm mưu đó thì phải thực hiện 3 bước: thứ nhất tìm điểm tá túc trên mảnh đất, thứ nhì củng cố vững chắc thế và lực một cách âm thầm, và thứ 3 là ra mặt đuổi cổ chủ nhà.

Cũng trò đó, Trung Cộng đã thực hiện các bước giống vậy để chiếm lấy chủ quyền của Việt Nam. Năm 1946, Tưởng Giới Thạch chiếm đảo Ba Bình thuộc Trường Sa, thế là một điểm tá túc giữa Biển Đông đã tìm xong. Từ sở hữu được đảo, năm 1948 Tưởng cho vẽ đường 11 đoạn để chiếm trọn biển. Nhưng ý đồ chưa hoàn thành thì 1949 Tưởng bị Mao đánh bỏ chạy ra Đài Loan mang theo quyền sở hữu đảo Ba Bình.

Sau khi Mao lên nắm quyền, hắn cũng thực hiện âm mưu chiếm biển Đông bằng cách thức đó. Với bản đồ của Tưởng, năm 1953, Mao cho vẽ lại thành đường 9 đoạn. Nhưng đấy là đường vẽ khơi khơi không có cơ sở. Cũng tương tự thủ đoạn quen thuộc, năm 1958, Mao dụ CSVN cho Phạm Văn Đồng ký vào công hàm công nhận chủ quyền của Trung Cộng trên Hoàng Sa và Trường Sa. Tới đây vẫn chưa có cơ sở để chiếm Biển vì tất cả chỉ là trên giấy. Vậy là năm 1974 lúc Mỹ đã đã rút hết quân về nước, VNCH thì bị Bắc Việt đánh ác liệt, thời cơ quá thuận lợi nên Mao cho chiếm Hoàng Sa. Sau khi có Hoàng Sa, Trung Cộng chiếm luôn Trường Sa từ tay CSVN. Và khi đã sở hữu 2 quần đảo giữa biển, Trung Cộng xác lập chủ quyền 1 vùng rộng lớn chiếm 80% biển Đông.

Khi chiếm hoàn toàn biển thì giờ đến lượt Trung Cộng tiến lên bờ. 3 điểm rải đều trên dọc dải đất hình chữ S gồm: Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc được nhắm đến. Trước kia Mao dụ Hồ và Đồng ký vào công hàm 1958 thì nay Tập chỉ thị Trọng chỉ đạo Quốc hội bù nhìn của ĐCS thông qua Luật Đặc Khu. Ngày trước Mao cho chiếm Hoàng Trường Sa bằng vũ lực, nay Tập vào 3 đặc khu bằng sự thừa nhận của luật pháp CS hẳn hoi. Và tất nhiên khi nó vào được và sinh con đẻ cái để xác định chủ quyền. Không những nó xác lập chủ quyền trên 3 đặc khu mà là xác lập chủ quyền trên một vùng rộng lớn – nước Việt Nam.

Tàu thực hiện mưu đồ rất bài bản. Để đối phó với nhân dân Việt Nam thì có ĐCSVN. Để làm cho thế giới quen dần với những địa danh của Việt Nam mà Trung Cộng muốn chiếm dụng, thì nó cho in bản đồ bán trên thế giới theo rằng đó là vùng đất đó là của Trung Quốc. Dân Tàu mặc áo lưỡi bò đi du lịch nước ngoài cũng mang ý đồ tương tự. Nhìn vào toàn cảnh, ta thấy trong ứng ngoại hợp thấy rất rõ. ĐCSVN ứng trong, Trung Cộng ngoại hợp.

Vân Đồn chỉ một điểm ở Quảng Ninh, thì lập tức Trung Cộng muốn xác lập chủ quyền lên toàn tỉnh. Bài này cũng tương tự bài chiếm chiếm biển Đông. Khi sở hữu Hoàng – Trường Sa thì Trung Cộng xác lập chủ quyền hết 80% biển Đông. Vậy nên, để cứu nước, thì trước hết phải biểu tình đòi hủy vĩnh viễn luật đặc khu. Tiếp theo, phải biểu tình lật CS. Vì sao? Vì chính CS là tay sai của Trung Cộng, ĐCS tiếp tay cho âm mưu chiếm trọn Việt Nam của Trung Cộng. Ủng hộ bà con xuống đường!

DÃ TÂM

Quân Hoàng shared a post.
Image may contain: people playing sports
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Image may contain: 3 people, people standing and outdoor
Luân LêFollow

DÃ TÂM

Đây là quả địa cầu bản đồ được Trung Quốc cộng sản bán ở Ukraine, và thiếu tỉnh Quảng Ninh của Việt Nam vì nó mang màu của Trung Quốc, tức là lãnh thổ của nước này.

Chưa cần đến Luật Đặc khu thì chúng đã có dã tâm chiếm lãnh thổ nước ta từ ngoài biển đảo cho tới biên giới từ hàng ngàn năm nay rồi.

Đưa cho những đoàn viên thanh niên Khánh Hoà xem và hỏi chúng về sự phát triển mà chúng cổ vũ vừa mới đây là như thế nào?

Giao đất nước vào tay bọn trẻ này thì nguy cơ mất nước hoặc làm nô lệ là điều khó thể nào tránh khỏi và cũng sẽ hết sức nhanh chóng có thể.

QUAN ĐƯỜI ƯƠI

Hảo Võ Thị shared a post.
Image may contain: 1 person, eyeglasses and text

Thái Bá Tân is with Son Dao.

QUAN ĐƯỜI ƯƠI

Thứ trưởng bộ tài chính
Có câu này phi thường:
“Lòng dân sẽ vui lắm
Khi tăng thuế môi trường”.

Có ai vui không nhỉ,
Khi giá xăng nay mai
Tăng tám nghìn một lít
Mà còn tăng dài dài?

Tự nhiên lấy làm lạ,
Rằng quan cũng là người
Mà ăn nói vớ vẩn,
Đẳng cấp ngang đười ươi.

Thế thì cũng chẳng khác
Nói dân sướng như điên
Khi được ông nhà nước 
Dí dao trấn lột tiền.

Xin bà con lưu ý
Nhớ mặt ông quan này
Rồi kể cho con cháu
Chuyện khôi hài thời nay.

Còn tôi, vốn cẩn thận,
Làm thơ lưu cho đời.
Có kèm theo cả ảnh.
Có mà chạy đằng trời.