Việt Nam bị tố cáo vi phạm nhân quyền tại kỳ họp lần thứ 39 của Hội đồng Nhân quyền LHQ

RFA
2018-09-19    

Ông Võ Văn Ái, đại diện của VCHR và AEDH tại khóa họp lần thứ 39 của Hội đồng Nhân quyền LHQ ngày 18/09/18.

Ông Võ Văn Ái, đại diện của VCHR và AEDH tại khóa họp lần thứ 39 của Hội đồng Nhân quyền LHQ ngày 18/09/18.

Courtesy: queme.org

Hai tổ chức Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (VCHR) và Hành động Chung cho Nhân quyền (AEDH) lên tiếng cáo buộc Chính phủ Hà Nội ngăn cản tự do ngôn luận, lập hội, biểu tình, tự do tôn giáo và phúc trình dối gạt Liên Hiệp Quốc (LHQ) về thực tế vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.

Thông cáo báo chí của Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam cho biết tại khóa họp lần thứ 39 của Hội đồng Nhân quyền LHQ, vào chiều ngày 18 tháng 9, đại diện cho VCHR và AEDH, ông Võ Văn Ái tố cáo nhà cầm quyền Việt Nam đàn áp các nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền người Việt cũng như người nước ngoài nhập cảnh vào Việt Nam, qua trường hợp bà Debbie Stothard-Tổng Thư ký Liên đoàn Quốc tế về Nhân quyền (FIDH) bị Hà Nội cấm nhập cảnh khi bà đến tham dự Diễn Đàn Kinh tế Thế giới về Đông Nam Á 2018 vào ngày 9 tháng 9 vừa qua.

Ông Võ Văn Ái nhấn mạnh rằng VCHR và AEDH vô cùng quan ngại về sự đàn áp khủng khiếp của nhà cầm quyền Việt Nam chống lại tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do biểu tình và tự do tôn giáo tại Việt Nam bằng các bản án tù tiếp nối lên đến 20 năm dành cho những nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền ở trong nước Việt Nam.

Đại diện của VCHR và AEDH còn cáo buộc bản dự thảo phúc trình của Việt Nam chuyển đến cho LHQ trước kỳ Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát Toàn cầu (UPR), sẽ diễn ra vào tháng Giêng năm 2019, che giấu các vi phạm nhân quyền và cố tình che đậy thảm trạng nhân quyền tại Việt Nam bằng những thông tin sai lệch.

TỰ DO KHÔNG HỀ MIẾN PHÍ

TỰ DO KHÔNG HỀ MIẾN PHÍ

Các bạn có biết, Việt Nam có bao nhiêu cơ quan báo chí không? Hiện này cả nước có 858 cơ quan báo in, 105 báo điện tử. Toàn bộ 64 tỉnh và thành phố của Việt Nam, mỗi tỉnh đều có ít nhất 1 đài phát thanh và 1 đài truyền hình. Vậy tính ra thêm 128 cơ quan phát thành và truyền hình địa phương. Trung ương còn có VTV. Như vậy tổng số cơ quan báo chí các loại là 1092 với cả hàng vạn nhân viên. Nhưng tất cả những tờ báo này đều quy về một tổng biên tập duy nhất, đó là Võ Văn Thưởng. Hơn ngàn tờ báo nhà nuớc nhưng không một tờ báo tư nhân nào tồn tại. Như vậy tiếng nói người dân ở đâu? Hoàn toàn không có, thế nhưng trong điều 25 Hiến pháp cho phép tự do báo chí.

Các bạn có biết, Việt Nam có Quốc hội với 487 người, thì hết 468 người là đảng viên ĐCS, và 19 người là không đảng phái. Tỷ lệ đảng viên là 96%, trong 19 người không là đảng viên ấy cũng là loại làm cảnh cho có vẻ “dân chủ” chứ thực chất những kẻ đó nhiệm vụ cũng gật mà thôi, ông Dương Trung Quốc là ví dụ. Vậy trong quốc hội CS gần như 100% là người CS. Còn chỗ nào cho tiếng nói của dân? Hoàn toàn không có.

Vậy tiếng nói của dân ở đâu? Ở facebook – một công cụ do người Mỹ sáng tạo ra, nơi đó là duy nhất người dân cất lên tiếng nói của mình. Ban đầu, các tờ báo nhà nước đều có fan page bên facebook, vì nơi đó giúp bạn đọc dễ tìm đến bài đọc bằng một cái chạm thay vì phải tốn nhiều thao tác hơn để vào website của báo. Chính vì thế, các tờ báo nước ngoài đều có trang fan page để tiếp cận bạn đọc dễ dàng và cũng để quảng bá tờ báo rộng rãi. Điều rất đỗi bình thường thế, nhưng với báo chí CS thì hoàn toàn khác. Vào năm 2016, Cục Báo Chí Việt Nam ra công văn 779/CBC-TTPC nhằm kiểm duyệt các trang fan page vì trên đó, khi đọc comment người ta thấy hiện lên sự sai trái của chính sách nhà nuớc và lòng dân không thuận những gì Đảng làm. Thế là hàng loạt trang fan page đóng cửa. Trong đó có trang fan page của Ban Tuyên Giáo vì bị dân chửi dữ quá. Đặc biệt, Báo Nhân Dân không bao giờ mở fan page. Nhớ mấy năm trước đây, cổng Thông Tin Chính Phủ mở để tương tác với nhân dân, bị nhiều comment chất vấn ad không thể đối đáp được nên đã block hết những người đó.

Fan page trên Facebook là nơi duy nhất dân tương tác với chính quyền. Thế nhưng họ đã cuốn gói tháo chạy né tránh. Điều đó chứng tỏ chính quyền không có thiện chí đối thoại với nhân dân. Mặc dù có đến 1092 cơ quan báo chí nhưng chỉ làm mục đích tuyên truyền một chiều. Báo chí nhà nước né dân, và cả lãnh đạọ nhà nước cũng né. Không một quan chức nào công khai nick trên Facebook. Họ không đối thoại với dân, né tránh tương tác, thay vào đó là chính quyền dùng đến công an chìm nổi để truy lùng bắt bớ những ai dám nói lên những điều khó nghe đối với chính quyền. Đó là cách chính quyền “lắng nghe” dân.

Tiếng nói người dân bị bóp nghẹt như thế. Tiếng nói trên truyền thông không, tiếng nói trong nghị trường cũng không. Vậy làm gì để tiếng nói của sự thật lan toả? Chỉ còn mỗi người trong chúng ta nỗ lực truyền tải. Sự thật bị chặn đủ đường nên khai dân trí phải chấp nhận sự chuyển biến chậm chạp. Tự do không hề miễn phí, nó đòi một cái giá rất đắt. Dân tộc nào không đủ khả năng trả cho tự do một giá đắt đỏ, thì dân tộc đó chỉ đáng là nô lệ. Muốn sang, không thể mặc mãi áo của kẻ hèn được.

Sự Diệu Kỳ

 

Bài cũ vẫn còn tháấy có giá trị. Mời xem.

Sự Diệu Kỳ.

Một đêm khuya, lâu lắm rồi, tôi lang thang trên mạng và bất ngờ “tầm” được tấm ảnh anh chiến sỹ VNCH quỳ cầu nguyện giữa ngôi thánh đường đổ nát, hoang tàn, và tôi đã chia sẻ trên FB.

Bất chợt cách đây vài ngày, tôi nhận được một lời mời của một người hẹn gặp tại Bmt, và tôi đã đến. Trong buổi gặp gỡ, tôi thật ngỡ ngàng đến sững sờ: người hẹn gặp tôi chính là anh chiến sỹ trong ảnh, Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, lúc đó anh mới ra trường, mang quân hàm Thiếu úy thuộc đội đặc nhiệm của Lữ đoàn Dù.

Theo lời anh kể:

Năm ấy, ngôi thánh đường La Vang, Quảng Trị sau một trận cuồng pháo của phía Bắc Việt nhưng cây thánh giá và tượng Đức Mẹ không hề bị một mảnh đạn pháo nào và một niềm tin vào Chúa, anh đã quỳ xuống…

Tấm hình này hiện được trưng bày ở bảo tàng San Jose California USA. Lời cuối cùng khi chia tay, anh nói: “Anh đạo Phật nhưng anh tin Chúa”

No automatic alt text available.

Tâm sự cay đắng của giáo viên phải “q.h.ệ” với hiệu phó để được vào biên chế

“Ngoài tôi ra, nhiều giáo viên khác cũng phải đánh đổi không chỉ tiền và cả những thứ khác nhau chỉ để được “vào biên chế”, cô N.TT xót xa.

VIETNAMDATNUOCTOI.LIVE
“Ngoài tôi ra, nhiều giáo viên khác cũng phải đánh đổi không chỉ tiền và cả những thứ khác nhau

Tôi biết ơn nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa

Nguyễn Ngọc Già
2018-09-18

Hình minh họa. Sinh viên mặc áo dài trên đường phố Sài Gòn

Hình minh họa. Sinh viên mặc áo dài trên đường phố Sài Gòn

 AP

Văn hóa là cội rễ. Giáo dục là dưỡng chất. Quốc gia nào cũng cần hai yếu tố tối quan trọng này để phát triển. Việt Nam không là ngoại lệ.

Nền giáo dục của Việt Nam hiện nay đang bị chỉ trích mạnh mẽ và lên án dữ dội chưa từng thấy.

Trước 1975, bậc tiểu học và cả trung học hầu như chỉ có bộ sách giáo khoa cũ. Nó được “truyền lại” cho đàn em. Đặc biệt, những gia đình nghèo càng coi trọng “của gia truyền” này, bởi lý do đơn giản: Tiết kiệm. Đứa học trò nhà nào nghèo quá, có quyền mượn ở thư viện trường. Nhưng làm dơ, rách thì phải đền.

Đồng phục? Nhà trường chỉ bán “phù hiệu”, mua mấy cái cũng được, về tự may vào áo, phía bên trái ngực trên. Quần áo thì phụ huynh tự lo cho con em mình, với duy nhất yêu cầu (hầu hết là) “áo trắng, quần xanh đen”. Đứa học trò nào nghèo quá, được quyền “thừa hưởng” quần áo cũ của “tiền bối” với duy nhất một yêu cầu: thay phù hiệu. Nếu học đúng trường mà anh chị từng học, khỏi thay, cứ y như vậy, bận đi học.

Thế hệ chúng tôi không được dạy những cái gọi là “cải cách”. Không biết cách đánh vần “cờ lờ mờ vờ” hay “vờ tờ vờ” v.v… Tuy nhiên, chúng tôi vẫn đọc thông viết thạo

Thế hệ chúng tôi không được dạy những cái gọi là “cải cách”. Không biết cách đánh vần “cờ lờ mờ vờ” hay “vờ tờ vờ” v.v… Tuy nhiên, chúng tôi vẫn đọc thông viết thạo. Môn Văn Chương, “điểm tám” trở thành tuyệt đối. Hy hữu lắm mới có đứa đạt “điểm chín”, lúc đó phải nói, bài văn vô cùng độc đáo.

Chúng tôi cũng không phải “học thêm, học bớt”. Hồi xưa chỉ có “học phụ đạo” – lớp học cho những đứa học trò nào vì bận phụ giúp gia đình hay học yếu quá, theo không kịp bạn bè. Thầy – Cô thấy thương, tự mở lớp giúp tụi nó. Không tốn tiền bạc gì hết.

Tiếng Việt vốn “đơn âm”, nên chúng tôi không được dạy “tách tiếng” với những “tròn tròn vuông vuông tam giác”. Tiếng Anh vì là “đa âm”, nên Thầy – Cô nào cũng dạy “phải ráng nối âm (linking sound) nha em”. Ví dụ “the voice of freedom” phải nối âm “c” vào âm “of” hoặc giả, không được phép đọc “bờ-ra-xin” để chỉ nước Ba Tây. Thầy – Cô dạy tiếng Anh (hay tiếng Pháp) không bao giờ mắng học trò bằng tiếng Việt hoặc tiếng Anh  là “con vật này hay con thú kia”. Thầy – Cô dạy các môn khác cũng như vậy.

Thời đó, tú tài đôi là “ngon” lắm rồi!

Chúng tôi được dạy mọi điều theo cách giản dị, dễ hiểu mà nhớ lâu. Ví dụ, hai chữ “trách nhiệm”, thầy cô nào cũng giảng nghĩa thật đơn giản mà thấm thía đến kỳ lạ thông qua “hình tròn”. Cô giáo vẽ lên bảng một hình tròn và nói nếu chỉ “khuyết một tí xíu” cũng là “không tròn trách nhiệm”. Chúng tôi không được dạy “thiếu trách nhiệm”. Biết thế nào là “thiếu với đủ”?! Trách nhiệm mà!

Ngoài xe cộ “chạy đầy đường”, trước 1975, Sài Gòn vô cùng hiếm thấy các loại “giáo sư – tiến sĩ”.

Mặc dù thời xưa ở miền Nam Việt Nam, ai cũng biết là đa đảng, nhưng nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa không đào tạo “giáo sư – tiến sĩ chuyên ngành xây dựng đảng”.

Ba Thức nói rằng ông cũng không dạy anh yêu nước. Ông chỉ hướng cho con mình sống có nhân cách và có ích, đừng vì mình mà làm tổn thương người khác

Chính khách thời bấy giờ cạnh tranh gay gắt không thua gì các nước dân chủ bây giờ. Nền chính trị lúc đó, quả xác đáng gọi là “chính trường” như người miền Nam cũng thường gọi: thương trường, vận động trường, kịch trường, phim trường v.v… – nơi phải diễn ra sự cạnh tranh khốc liệt của những tài năng trên các lãnh vực – biểu hiện của tự do đích thực.

Thế hệ những “thằng con nít” như chúng tôi được dạy như ông Trần Văn Huỳnh dạy con trai mình:

“…Có một lần, Thức bỏ nhà đi bụi suốt mấy tháng hè hồi lớp tám. Chính nhờ lời cha dạy, phải học để làm người có ích đã kéo Thức ra khỏi những tháng ngày hư hỏng, trở lại mái trường với một quyết tâm học cho giỏi để gia đình không phải lo lắng vì mình. Ba Thức nói rằng ông cũng không dạy anh yêu nước. Ông chỉ hướng cho con mình sống có nhân cách và có ích, đừng vì mình mà làm tổn thương người khác, thì tự nhiên trẻ con lớn lên sẽ sống có trách nhiệm với mình và đất nước…”.

Trần Huỳnh Duy Thức đã ngưng tuyệt thực – một tin vui mà tôi chưa bao giờ thấy dư luận mừng như vậy. Có nên gọi bằng hai chữ “hiện tượng”?

Tôi mãi mãi biết ơn nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa.

NGHỆ AN: GIẤY MỜI VÀ CÁI CHẾT BÍ ẨN CỦA ÔNG LÊ VĂN HOÀN, CHỦ TỊCH HỘI ĐỒNG GIÁO XỨ DĨ LỆ GIÁO PHẬN VINH

Hoa Kim Ngo and 2 others shared a post.
Image may contain: 1 person
Ngọc Tuyên ĐàmFollow

NGHỆ AN: GIẤY MỜI VÀ CÁI CHẾT BÍ ẨN CỦA ÔNG LÊ VĂN HOÀN, CHỦ TỊCH HỘI ĐỒNG GIÁO XỨ DĨ LỆ GIÁO PHẬN VINH

Vào lúc 7h29, ngày 17/9/2018, trên trang cá nhân của Linh mục Trần Chính Trực, đã đăng tải thông tin, một người bạn của Linh mục Trực là ông Lê Văn Hoàn đã mất tích.

Theo Linh mục Trực cho biết: “Ông Lê Văn Hoàn thường trú ở Xóm 3b, xã Quỳnh Lộc, thị xã Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An. Ông Lê Văn Hoàn là Chủ tịch Giáo xứ Dĩ Lệ, Giáo phận Vinh. Chiều ngày 14/09/2018, ông bị xã Hoàng Mai, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An mời lên dự cuộc họp gì đó (….). Từ khi ông đi đến xã Hoàng Mai theo giấy mời, kể từ lúc đó ông mất tích”.

Linh mục Trực còn cho biết thêm: “Tôi thiết nghĩ vì ông là người Công Giáo, là người đang giữ chức chủ tịch giáo xứ Dĩ Lệ. Nếu quả thực ông bị khống chế để thực hiện mục đích đen tối liên quan đến Công giáo, tôi e rằng giáo dân lại vùng lên làm xáo trộn trong dân. Hi vọng điều đó không xảy ra.”

Và, đến tối cùng ngày, sau khi Linh mục Trực đăng tin ông Hoàn mất tích, thì giáo dân Nghệ An đã tìm thấy xác của ông Hoàn ở dưới một cống nước, ở xã Quỳnh Lộc, vào khoản 22h. Ông Hoàn đã bị giết chết!

Cái điều mà Linh mục Trực lo lắng nhất đã đến! Sự việc hết sức đau lòng! Cái chết của ông Hoàn đang được CA khám nghiệm và điều tra! Tuy nhiên, một sự thật không thể chối cãi, rất nhiều trường hợp: Nhiều người dân nhận được Giấy mời của nhà chức trách đến cơ quan làm việc, và Giấy mời được thay thế bằng Giấy báo tử đối với gia đình có người được mời!

Ảnh: Ông Lê Văn Hoàn được người nhà ông Hoàn cung cấp cho Linh mục Trực             

LIÊN MINH DÂN TỘC VIỆT NAM sẽ “ra mắt” vào lúc 8 giờ ngày 05/10/2018 tại TAND TP. HCM

LIÊN MINH DÂN TỘC VIỆT NAM sẽ “ra mắt” vào lúc 8 giờ ngày 05/10/2018 tại TAND TP. HCM

Thẩm phán – Chủ tọa phiên toà: Ông Nguyễn Văn Hà
Thẩm phán: Ông Trần Minh Châu
Kiểm sát viên: Ông Nguyễn Quang Vinh

Vụ án có 5 bị cáo bị truy tố theo khoản 1 Điều 79 Bộ luật hình sự năm 1999

Phiên tòa triệu tập 7 người làm chứng và người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan.

“Liên minh dân tộc Việt Nam” là một tổ chức còn trong trứng nước trên cơ sở nhận định cho rằng thể chế chính trị hiện nay đã lỗi thời nên sẽ bị đào thải, chuyển sang thể chế mới đa nguyên, đa đảng, cho phép tự do thành lập các hội đoàn, đảng phái để thu hút nhân tài, xã hội sẽ có sự cạnh tranh chính trị, từ đó lựa chọn được đường lối đúng đắn đưa đất nước đi lên.

Ông Lưu Văn Vịnh sinh năm 1967 được cho là đấng sáng lập, bị bắt quả tang khi đang ăn cơm trưa với vợ và hai con tại nhà trọ tại Bình Hưng Hoà, quận Bình Tân, TP. HCM ngày 06/11/2016.

Hai người khác là Nguyễn Văn Đức Độ sinh năm 1975 và Nguyễn Quốc Hoàn sinh năm 1977 bị bắt cùng ngày với ông Vịnh.

Một thanh niên dân tộc Chàm tên Từ Công Nghĩa sinh năm 1993 bị bắt sau đó một ngày.

Một tu sĩ Phật Giáo tên Phan Trung sinh năm 1976 bị bắt sau ông Vịnh 10 ngày (16/11/2016) tại tịnh thất Phổ Chiếu, tỉnh Lâm Đồng.

FB Nguyen Van Mieng

Image may contain: 5 people, crowd and outdoor
Image may contain: 1 person
Image may contain: text
Image may contain: text
No automatic alt text available.

“4.0” MỐT HỌC LÀM SANG CỦA QUAN CHỨC

“4.0” MỐT HỌC LÀM SANG CỦA QUAN CHỨC

Ngày 25/04/2018, trên trang cafef.vn có bài nói về nông sản Việt thua trên sân nhà. Bởi vì ngày nay người dân Việt đặt niềm tin vào nông sản ngoại nhập và không tin tưởng nông sản Việt. Ngày 09/04/2016, trên tạp chí Công Nghiệp và Tiêu Dùng đã có bài viết doanh nghiệp Việt Nam thua trên sân nhà không còn là nguy cơ, mà đã hiện hữu. Trong đó nói rằng thị trường bán lẻ Việt Nam đang dần rơi vào tay doanh nghiệp nước ngoài. Ngày 26/04/2018, trên báo Giao Thông có bài viết “Vì đâu doanh nghiệp logistcs Việt thua trên sân nhà?”.

Và nếu dùng công cụ tìm kiếm Google với từ khoá “thua trên sân nhà” thì kết quả hiện lên rất nhiều ngành nghề, rất nhiều lĩnh vực người Việt có kết quả như thế. Đấy là một thực tại đáng buồn. Nhà ta mà khách cứ vào nhà đấm gục thì chứng tỏ ta quá yếu. Chân đứng không vững, chỉ đứng tại chỗ mà còn bị gục thì tiến đi đâu? Tiến để ngã sấp mặt hay tiến tới một mục tiêu xa vời?

Tôi để ý thấy hiện nay đám quan chức CS đi đâu cũng rao giảng về thứ 4.0 cao siêu gì đấy, nó như là mốt thời thượng của họ. Họ nói thế làm gì? Để thể hiện với thiên hạ rằng “lãnh đạo bọn tao cũng trí thức lắm á! Cũng hiểu đến 4.0 lận á chứ không dốt như bọn mày tưởng đâu nhá!”. Mỗi anh một kiểu nói nhưng đằng nào cũng phải ghép cho bằng được chữ “bốn chấm không” vào. Nào là thời đại 4.0, nào là công nghiệp 4.0, nào cách mạng 4.0, nào công nghệ 4.0 bla bla bla… Và với người CS xem nó là từ một từ ngữ cao sang để tô điểm cho họ. Thật tội nghiệp!

Tôi không hiểu, Việt Nam dưới sự cai trị của CS thì làm gì cũng bại trên sân nhà. Như vậy liệu có tiến tới thứ 4.0 gì đó có được không? Chắc chắn là không. Khi muốn xây dựng một thứ cao siêu gì đấy thì trước hết anh hãy đứng vững đã. Yếu đến độ ai đến nhà cũng đấm anh ngã gục thì đừng bàn tới thứ 4.0 gì cao siêu mà hãy tìm cách tự đứng vững. CS mà nói 4.0 thì chẳng khác nào ăn mày muốn mua du thuyền, đó chỉ là sự khoác lác.

CHÂN THÀNH TRI ÂN

CHÂN THÀNH TRI ÂN

Sau 33 ngày tuyệt thực để yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam thượng tôn pháp luật, Trần Huỳnh Duy Thức đã quyết định ngừng tuyệt thực vào ngày 16.9.2018.

Trong nỗi vui mừng khôn tả, đại gia đình Trần Huỳnh Duy Thức chân thành tri ân:

• Đồng bào Việt Nam trong nước và ngoài nước;
• Các Tôn giáo: Thiên Chúa Giáo, Phật Giáo, Hòa Hảo, Cao Đài, Tin Lành;
• Bằng hữu trong nước, ngoài nước và bằng hữu là người ngoại quốc của Trần Huỳnh Duy Thức và đại gia đình;
• Các tổ chức Xã Hội Dân Sự trong nước và ngoài nước;
• Các cơ quan ngoại giao và Chính Phủ của Hoa Kỳ, Liên Minh Châu Âu, Gia Nã Đại, Úc Đại Lợi và Liên Hiệp Quốc, 
đã và đang tiếp sức tuyệt thực, cũng như bằng tất cả các phương pháp ôn hòa để đòi tự do trước tiên và không chỉ cho Trần Huỳnh Duy Thức.

Lẽ ra, Trần Huỳnh Duy Thức đã có tự do từ 01/01/2018, nếu nhà cầm quyền Việt Nam tôn trọng pháp luật.

Nhà cầm quyền Việt Nam nên áp dụng khoản 3 Điều 109 và các điểm có lợi của Bộ luật hình sự 2015 để trả tự do ngay cho Trần Huỳnh Duy Thức và nhiều người khác, bởi lẽ tất cả những người Việt Nam vô tội này đều bị vu cáo bằng những điều luật không chỉ phản khoa học, vi hiến mà còn phản bội với ngay chính cương lĩnh của ĐCSVN.

Đại gia đình chúng tôi tiếp tục kêu gọi sự ủng hộ, tiếp sức và đồng hành với Trần Huỳnh Duy Thức để đấu tranh cho sự tự do của đồng bào Việt Nam với mục tiêu “Thượng tôn pháp luật phải là thương hiệu quốc gia quan trọng nhất của Việt Nam đối với cộng đồng Quốc tế”.

Trần Văn Huỳnh và đại gia đình Trần Huỳnh Duy Thức đồng tri ân
FB Trần Huỳnh Duy Thức

#TiepsuctuyetthucfreeThuc tạm sơ kết hình ảnh 33 ngày (14/8-15/9/2018)

#TuyetthucfreeThuc tiếp tục cho đến khi THD Thức tự do.

Image may contain: 16 people

Chế độ tiếp tay cho Tàu cộng nắm hết bí mật quốc gia kể cả chi tiết cá nhân!!!

Chế độ tiếp tay cho Tàu cộng nắm hết bí mật quốc gia kể cả chi tiết cá nhân!!!
************

Trung Quốc viện trợ Công an VN phòng lab công nghệ thông tin, dân mạng lo lắng

Bộ Công an Việt Nam hôm 14/9 cho biết Bộ Công an Trung Quốc vừa viện trợ cho Cục Đối ngoại, Bộ Công an Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh một phòng lab giúp thu thập, khôi phục chứng cứ dữ liệu điện tử trong công tác phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao. Phòng lab được chính thức khánh thành vào ngày 14/9.

Theo trang web Bộ Công an Việt Nam, việc lắp đặt phòng lab được thực hiện sau hai năm phối hợp chặt chẽ giữa các đơn vị nghiệp vụ của Bộ Công an Việt Nam và Bộ Công an Trung Quốc cùng công ty công nghệ thông tin Lý Á của Trung Quốc.

Ngay sau khi thông tin này được báo chí trong nước đăng lại, cư dân mạng đã có nhiều ý kiến bày tỏ lo lắng vì cho rằng Trung Quốc có thể sử dụng phòng lab này để nghe lén, lấy trộm dữ liệu của Việt Nam.

Những lo lắng này của cư dân mạng Việt Nam không phải là không có lý do.

Hồi đầu năm nay, báo Le Monde của Pháp công bố một điều tra cho biết Trung Quốc đã lấy cắp dữ liệu từ mạng máy tính mà nước này cung cấp cho trụ sở của Liên Minh Châu Phi. Toà nhà trụ sở của Liên Minh Châu Phi tại Ethiopia được Trung Quốc giúp xây cho các nước châu Phi và hoàn tất vào năm 2012. Đây được coi như biểu tượng của mối quan hệ Trung Quốc – Châu Phi và là món quà mà chính phủ Trung Quốc tặng cho các quốc gia Châu Phi.

Sự việc Trung Quốc lấy trộm thông tin chỉ được phát hiện vào tháng 1/2017 khi các kỹ thuật viên phát hiện hàng đêm cứ vào khoảng từ 12 giờ đến 2 giờ sáng, việc sử dụng dữ liệu lên cao bất ngờ trong hệ thống máy tính của toà nhà mặc dù lúc đó không có ai làm việc ở trụ sở. Các điều tra sau đó cho thấy các dữ liệu bí mật của Châu Phi đã được copy và chuyển về các máy chủ ở Thượng Hải.

Đại sứ Trung Quốc tại Liên Minh Châu Phi đã bác bỏ cáo buộc này và gọi thông tin này là vô lý.

Mặc dù vậy, sau khi sự việc xảy ra, Liên Minh Châu Phi đã lẳng lặng mua máy chủ khác và từ chối sự giúp đỡ của Trung Quốc.

Hồi tháng trước, Australia cũng ra lệnh cấm hai tập đoàn công nghệ thông tin lớn của Trung Quốc là Huawei và ZTE cung câp thiết bị cho hệ thống viễn thông mới của nước này vi lo ngại tình báo mạng của Trung Quốc.

Hoa Kỳ hồi đầu năm nay cũng thông qua một kế hoạch hạn chế việc các tập đoàn công nghệ thông tin của Trung Quốc bán các sản phẩm tại Mỹ vì lo ngại những thiết bị này sẽ đặt ra những mối nguy về an ninh cho Mỹ.