10 câu nói lưu danh sử sách của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn

Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh and Kieu Loan.
Hôm nay là ngày 20-8 Âm lịch

Theo lệ thường niên, 20/8 âm lịch là ngày chánh kỵ của ngài Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn

Chúng ta tưởng nhớ đến Ngài là nhớ đến tinh thần Sát Thát chống ngoại xâm.

Ngày 21-8 và 22-8 tiếp theo là ngày giỗ của các anh hùng dân tộc Lê Lai và Lê Lợi .

Thành ngữ có câu ca dao truyền đời:

Hăm mốt LÊ LAI, hăm hai LÊ LỢI !

Những anh hùng dân tộc chống quân xâm lược Trung Hoa luôn luôn được toàn dân Việt tôn kính và lịch sử vinh danh

* * *

10 câu nói lưu danh sử sách của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn

Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn là thiên tài quân sự. Ông có những câu nói được lưu danh sử sách, trở thành bài học cho hậu thế.

Như Ý – Thanh Điệp 14/01/2018

Ảnh 4:

Sau thất bại năm 1258, đến năm 1285, vua Nguyên sai con trai là Thoát Hoan kéo quân sang xâm lược nước ta. Thế giặc rất mạnh, tiến vào Thăng Long. Trước thế rất mạnh của địch, thượng hoàng Trần Thánh Tông tỏ ra lo lắng, hỏi có nên hàng không. Quốc công Tiết chế Trần Hưng Đạo trả lời: “Bệ hạ chém đầu thần rồi hãy hàng”.

Ảnh 5:

Trong cuộc kháng chiến chống Nguyên – Mông lần thứ hai (1285), trên đường tránh giặc truy đuổi, nghe Dã Tượng nói “Yết Kiêu chưa thấy Đại Vương thì nhất định không dời thuyền”. Quả nhiên, khi Trần Hưng Đạo đến nơi, chỉ có thuyền Yết Kiêu vẫn còn ở đó, ông mừng lắm, nói:

“Chim hồng hộc muốn bay cao phải nhờ ở sáu trụ cánh. Nếu không có sáu trụ cánh ấy thì cũng chim thường thôi”. Ý của Hưng Đạo Vương rất rõ ràng một danh tướng dù tài giỏi đến mấy cũng cốt ở các bộ hạ.

Ảnh 6:

Sau 2 thất bại liên tiếp vào các năm 1258 và 1285, năm 1287, nhà Nguyên lại đem quân sang xâm lược nước ta lần thứ ba. Ngày 14/11/1287, khi biết tin cánh quân Vân Nam của nhà Nguyên đánh ải Phú Lương, vua Trần Nhân Tông hỏi Hưng Đạo vương: “Năm nay đánh giặc thế nào?”. Ông quả quyết: “Năm nay đánh giặc nhàn”.

Ảnh 7:

Tháng 2 âm lịch năm 1287, nhà Nguyên điều động quân, chia làm nhiều cánh tràn vào Đại Việt. Các quan Đại Việt xin bắt tráng đinh sung quân để quân đội đông hơn, nhưng Hưng Đạo Vương không đồng ý. Ông nói: “Quân quý ở tinh nhuệ, không quý ở số đông. Dẫu đến một triệu quân mà như Bồ Kiên thì cũng làm gì được?”. Không ngoài nhận định của Trần Quốc Tuấn, dù phải đối đầu đội quân đông đảo, thiện chiến của nhà Nguyên, nhưng với chiếc lược, sách lược hợp lý, quân dân nhà Trần đánh tan đạo quân xâm lược với đỉnh cao là chiến thắng Bạch Đằng năm 1288.

Ảnh 8:

Vì lợi ích chung, Trần Quốc Tuấn sẵn sàng gạt bỏ hiềm khích với Trần Quang Khải do từ đời trước để lại. Trần Quang Khải vốn sợ tắm gội, Trần Hưng Đạo thì thích tắm thơm, liền bảo: “Mình mẩy cáu bẩn, xin tắm dùm”, rồi cởi áo Trần Quang Khải ra, dùng nước thơm tắm cho ông. Từ đó, mối hiềm khích được loại bỏ, về sau, hai ông đã có những đóng góp to lớn trong kháng chiến chống quân Nguyên.

Ảnh 9:

Khi vua Trần Thánh Tông thân chinh đánh giặc ở Quảng Bình, Trần Quang Khải đi theo, ghế tể tướng bỏ trống, vừa lúc có sứ phương Bắc đến. Thượng hoàng Trần Thái Tông gọi Trần Quốc Tuấn tới, tỏ ý định lấy ông làm Tư đồ để tiếp sứ phương Bắc. Trần Quốc Tuấn trả lời: “Việc tiếp sứ giả, thần không dám từ chối, còn như phong thần làm tư đồ thì không dám vâng chiếu. Huống chi quan gia đi đánh giặc xa, Quang Khải theo hầu mà bệ hạ lại tự ý phong chức, thì tình nghĩa trên dưới, e có chỗ chưa ổn, sẽ không làm vui lòng quan gia và Quang Khải. Đợi khi xa giá trở về, sẽ xin vâng mệnh cũng chưa muộn”.

Ảnh 10:

Tháng 6/1300, Hưng Đạo Vương ốm nặng, vua Trần Anh Tông tới thăm và hỏi rằng: “Nếu có điều chẳng may, mà giặc phương Bắc lại sang xâm lược, kế sách như thế nào?”. Trần Quốc Tuấn nói rằng: “Khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước muôn đời vậy”.

Ảnh 11:

Cũng bàn về mưu kế chống giặc cho đời sau, Hưng Đạo Vương đã lấy những dẫn chứng về quá trình chống giặc ngoại xâm của dân tộc và nói: “Họ cậy trường trận, ta dựa vào đoản binh. Dùng đoản binh chế trường trận là sự thường của binh pháp. Nếu chỉ thấy quân nó kéo đến như lửa, như gió thì thế dễ chế ngự. Nếu nó tiến chậm như tằm ăn, không cầu thắng chóng, thì phải chọn dùng tướng giỏi, xem xét quyền biến, như đánh cờ vậy, tùy thời tạo thế, có được đội quân một lòng như cha con thì mới dùng được”.

Ảnh 12:

An Sinh vương Trần Liễu (cha Trần Quốc Tuấn) và em trai là vua Trần Thái Tông vốn có hiềm khích nên trước khi qua đời, Trần Liễu dặn Trần Quốc Tuấn cướp ngôi. Ông để trong lòng nhưng không cho là phải, sau đem chuyện đó ra hỏi các gia nô như Yết Kiêu, Dã Tượng, con trai Hưng Vũ Vương Trần Quốc Nghiễn, họ đều khuyên không nên làm thế. Riêng người con thứ là Hưng Nhượng Vương Trần Quốc Tảng khuyên ông cướp ngôi. Nghe xong, Trần Quốc Tuấn rút gươm kể tội: “Tên loạn thần là từ đứa con bất hiếu mà ra” và định giết Quốc Tảng. Hưng Vũ Vương vội chạy tới khóc lóc xin tha tội, Trần Quốc Tuấn mới tha. Sau đó, ông dặn Hưng Vũ Vương: “Sau khi ta chết, đậy nắp quan tài đã rồi mới cho Quốc Tảng vào viếng”.

Ảnh 13:

Trước khi mất, vị tướng kiệt xuất đã dặn lại con cháu: “Ta chết thì phải hỏa táng, lấy vật tròn đựng xương, bí mật chôn trong vườn An Lạc, rồi san đất và trồng cây như cũ, để người đời không biết chỗ nào, lại phải làm sao cho mau mục”.

Image may contain: 1 person, standing, sky and outdoor
Image may contain: text
Image may contain: text
Image may contain: text
No automatic alt text available.
+9

Tại sao doanh nghiệp và viên chức thích đổ thải xuống biển?

Tại sao doanh nghiệp và viên chức thích đổ thải xuống biển?

Liên tục trong thời gian hai năm qua, người ta chứng kiến nhiều lời đề nghị của các doanh nghiệp hoặc viên chức nhà nước đổ chất thải của các dự án công nghiệp xuống biển.

Tại sao?

Việc xin phép đổ chất thải xuống biển gần đây nhất là vào ngày 11/9/2018, Tỉnh Quảng Ngãi xin phép chính phủ đổ hơn 15 triệu mét khối chất nạo vét cảng của công ty thép Hòa Phát Dung Quất xuống biển.

Trước đó, giữa tháng 8/2018, một trung tâm điện lực ở Tỉnh Quảng Bình, xin phép đổ 2,5 triệu mét khối bùn nạo vét cảng xuống vùng biển gần đảo Hòn La của tỉnh này.

Gây xôn xao dư luận hơn cả là vào tháng 6/2017, Bộ Tài nguyên và Môi trường cho phép nhà máy điện Vĩnh Tân dìm chất nạo vét cảng than của nhà máy này tại vùng biển gần khu bảo tồn sinh học Hòn Cau của tỉnh Bình Thuận. Việc này đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ của các nhà khoa học cũng như dân chúng. Kế hoạch này sau đó phải bị bãi bỏ.

Điểm chung của cả ba trường hợp này là việc đổ chất thải xuống biển không có trong dự tính ban đầu của các dự án.

Nhận định về việc này, Giáo sư Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường nói với RFA:

“Khi lúc đầu không tính đến chất thải, mà trong quá trình vận hành dự án, khai thác nó, (chất thải) xuất hiện, thì đó là điều mà tôi cho là tầm nhìn không dài hạn kể cả của chủ đầu tự dự án, lẫn hội đồng thẩm định, hay cơ quan nhà nước phê duyệt.”

Một điểm chung nữa trong các đề nghị đổ chất thải xuống biển vừa qua là những người đề nghị, có khi là doanh ngiệp, có khi là viên chức nhà nước tại địa phương, cho rằng những chất thải đó, chỉ là bùn cát nạo vét nên không nguy hại đến môi trường.

Giáo sư Đặng Hùng Võ nói rằng trên thế giới cũng không thiếu những trường hợp người ta dùng những chất thải không độc hại để xây đảo nhân tạo, lấn biển.

Một sân bay lớn hàng đầu thế giới là Kansai ở Nhật Bản đã được xây trên một đảo nhân tạo làm bằng cát.

Ông Đặng Hùng Võ gọi việc tiết kiệm tiền để không xử lý chất thải mà đổ xuống biển là một hành động tham nhũng môi trường.

Ông Đặng Hùng Võ nói tiếp:

“Tôi cho rằng đây là một câu chuyện có thể dẫn đến rất nhiều điều lợi, nhưng cũng có thể dẫn tới nhiều điều tai hại nếu khảo sát không kỹ. Trong đó cái mà tôi cho rằng nguy hại nhất là có thể làm đảo lộn hệ sinh thái biển. Khi mà chúng ta đổ rất nhiều chất thải, kể cả chất thải không nguy hại, nhưng mà nó làm đảo lộn hệ sinh thái biển thì cũng là điều tai hại.”

Khi dự án nhấn chìm bùn cát thải ở Bình Thuận được Bộ Tài nguyên và Môi trường chấp thuận, nhiều người dân Bình Thuận đã phản đối. Một chủ trại nuôi tôm nói với chúng tôi rằng ông không đồng ý với nhà chức trách cho rằng bùn cát nạo vét là hoàn toàn vô hại:

“Mấy ảnh nói như vậy, chứ thực ra san hô nó nằm trước trên bề mặt rồi, bây giờ mình đổ xuống thì nó nằm chồng lên bề mặt của san hô, san hô thiếu ô xy thì nó chết. Khi san hô chết thì hệ thống lọc nước của mình không lọc qua san hô được, thì công việc của mình trở nên khó khăn. Hệ sinh thái tảo tự nhiên, vi sinh động vật, tự nhiên của biển không còn dưỡng chất nữa, cho nên rất khó.”

Đây chính là việc đảo lộn hệ sinh thái mà Giáo sư Đặng Hùng Võ đã đề cập.

Ông Nguyễn Huy Vũ, một chuyên gia kinh tế hiện sống ở Na Uy đưa ra ba nguyên nhân khiến cho các doanh nghiệp, hay viên chức nhà nước Việt Nam liên tục đề nghị đồ chất thải nạo vét xuống biển trong hai năm vừa qua:

“Các quan chức Việt Nam không đánh giá cao vấn đề môi trường. Đó là một. Thứ hai là họ không hiểu biết đầy đủ về môi trường. Nhưng quan trọng hơn hết là họ bị mua chuộc bởi những doanh nghiệp muốn đổ chất thải ra biển, bởi vì nếu đem chất thải đó đi xử lý thì rất tốn kém, cho nên cách hay nhất đối với họ là đút lót tiền mua chuộc quan chức để đem đổ thải ra biển.”

Tiến sĩ Lê Đăng Doanh đồng ý với nhận định cho rằng các doanh nghiệp do muốn tiết kiệm chi phí nên đã đề nghị đổ chất thải xuống biển:

“Việc không có chổ để mà xử lý và muốn tiết kiệm chi phí thì chắc người ta chọn phương án này, nhưng chắc phương án này cần phải được nghiên cứu và đánh giá cẩn trọng hơn nữa.”

Về cáo buộc có sự móc ngoặc với nhau giữa doanh nghiệp và các viên chức nhà nước trong việc đổ chất thải xuống biển, Giáo sư Đặng Hùng Võ có nhận xét:

“Tôi cho rằng những cáo buộc đó là có căn cứ vì đáng nhẽ ra khi chuyên gia đã chứng minh cái đó không được đổ xuống biển là bởi vì ngay cả khi nó không nguy hại thì cũng làm đảo lộn hệ sinh thái biển, nhưng mà địa phương thì vẫn cứ cho.”

Trong dự án dìm bùn thải tại Bình Thuận, khi tin tức được đưa ra một cách chính thức, nhiều nhà khoa học cũng như dân chúng đã lên tiếng phản đối với những lập luận vững chắc, nhưng phải một thời gian dài sau đó dự án này mới được ngưng lại.

Các quan chức Việt Nam không đánh giá cao vấn đề môi trường.
-Ông Nguyễn Huy Vũ.

Tuy có cáo buộc như vậy nhưng cho đến nay chỉ có một viên chức liên quan đến các đề nghị xả thải xuống biển bị kỷ luật, là ông Hà Quốc Quân, bị cách chức Giám đốc công ty tư vấn vụ đề nghị xả thải ở Bình Thuận, nhưng với tội danh không kê khai tài sản trung thực chứ không phải là nhận hối lộ.

Về nhận thức và hiểu biết về môi trường yếu kém của các viên chức trong bộ máy quản lý nhà nước, những nhà khoa học và quản lý như Giáo sư Đặng Hùng Võ, Thạc sĩ Nguyễn Huỳnh Thuật, hiện điều hành một khu sinh thái tại Nam Cát Tiên, cho rằng nó thể hiện trong việc các quan chức nhà nước Việt Nam thường xem nhẹ báo cáo đánh giá tác động môi trường của các dự án.

Báo cáo đánh giá tác động môi trường là một nghiên cứu về khả năng gây hại của một dự án, cũng như những điều lợi do nó đem lại có bù đắp được những thiệt hại đó hay không.

Một tín hiệu đáng mừng, theo Giáo sư Đặng Hùng Võ là Việt Nam đã bắt đầu quan tâm đến nghiên cứu này trong các dự án, nhất là tự sau thảm họa môi trường Vũng Áng Hà Tĩnh, khi nhà máy thép Formosa xả chất thải trực tiếp xuống biển làm cá chết hàng loạt vào năm 2016, gây những thiệt hại kinh tế to lớn và bất ổn xã hội kéo dài.

About this website
RFA.ORG
Nhưng quan trọng hơn hết là họ bị mua chuộc bởi những doanh nghiệp muốn đổ chất thải ra biển, bởi vì nếu đem chất thải đó đi xử lý thì rất tốn kém, cho nên cách hay nhất đối với họ là đút lót tiền mua chuộc quan chức để đem…

Cụm từ nhân dân đang được đảng cầm quyền lạm dụng một cách trắng trợn. 

Hung Le and Phan Thị Hồng shared a post.
Image may contain: 3 people, text

Đô Thành Sài Gòn

Cụm từ nhân dân đang được đảng cầm quyền lạm dụng một cách trắng trợn. 

Nếu nói ai đó ra đi trong niềm tiếc thương vô hạn của đảng Cộng Sản Việt Nam thì còn nghe được, chứ đừng có lôi nhân dân vô đây mà tội nghiệp nhân dân.

Nhân dân nào đi tiếc thương một thằng cha căn chú kiết ở mãi đâu đâu trong lúc họ đang bận tối mặt với cơm áo gạo tiền rồi?
Nhân dân nào tiếc thương những thằng nuôi dưỡng, cổ suý cho một bộ máy chuyên đi đàn áp họ để cướp đất, tấn công, cầm tù những người yêu nước?
Nhân dân nào đi tiếc thương những đứa xây lăng đúc tượng của mình bằng xương máu của nhân dân?

Mình là một công dân của đất nước này, mình yêu tổ quốc mình tha thiết, tuy nhiên mình không nằm trong cụm từ nhân dân mà đám Cộng Sản đã nói dưới đây. Chắc chắn không!

Fb Trương Quang Thi

Mon

HƯ ĐỐN Ở TUỔI 43

Hoa Kim Ngo shared a post.
Image may contain: 2 people

Phạm Đình TrọngFollow

HƯ ĐỐN Ở TUỔI 43

Người đàn bà một thời đoan trang gia giáo giữ nếp nhà mà nay ở tuổi 43 công khai phấn son ra đứng đường. Ai làm cho nếp nhà gia giáo trở nên thảm hại vậy?
——————

P/S. Nhiều người kêu stt ngắn ngủi này khó hiểu quá. Vậy xin viết thêm cho rõ.

Ngày 25.9.2018, trên diễn đàn LHQ, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã thẳng thắn và gay gắt buộc tội vô cùng chính xác và đích đáng chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xã hội: Bất cứ nơi nào mà Cộng sản chủ nghĩa hoặc Xã hội chủ nghĩa được mang ra áp dụng đều đã tạo ra thống khổ, tham nhũng và ung thối. Chủ nghĩa xã hội thèm khát quyền lực vô biên đã dẫn tới bành trướng, xâm lăng, và đàn áp. Tất cả các quốc gia trên thế giới phải hợp sức chống lại chủ nghĩa cộng sản và chống lại sự khốn cùng mà chủ nghĩa đó mang lại.

Một tờ báo giấy ở Sài Gòn đưa tin này theo cách chỉ để làm hài lòng tuyên giáo cộng sản. Và tờ báo đã có quãng đời 43 năm làm báo tử tế đã trở thành bà điếm ở tuổi 43 rồi!

Một tờ báo đứng đắn bỗng trở thành tờ báo điếm đàng trước hết là từ tư thế con người và tầm vóc văn hóa của tổng biên tập.

TIN VẮN (Ngày 27/9/2018)

TIN VẮN (Ngày 27/9/2018)

Khỉ Con

1. Cái chết của ông Quang để lại nhiều thú vị:

– Các “thành tích” của ông Quang ở Tây Nguyên, trong gia đoạn làm BT BCA… được tổng hợp và công bố rộng rãi. Luật ANM cũng là thành tích nổi bật của ông ta trước khi chết.

– Báo chí bưng bô lề đảng lại có dịp ca tụng và bơm thổi người chết. Chuyện học bằng đèn đom đóm được cộng đồng mạng chế nhạo và cợt nhả nhiều nhất vì vô lý, dối trá và mang đậm chất mị dân.

– Ông Nguyễn Phú Trọng là chủ ban lễ tang của ông Quang, điều này cũng rất thú vị. (Tự tay đóng nắp quan tài cho kẻ thù, tận mắt nhìn kẻ thù trong quan tài, tự mình cảm nhận không khí chiến thắng của bản thân và nhìn gia quyến, thân thuộc và phe cánh đối thủ tức giận, đau đớn, bất lực… Cảm giác đó, những kẻ gian hùng luôn muốn tự mình trải nghiệm. Chuyện ông Trọng làm trưởng ban lễ tang còn có một tác dụng nữa: Ông thể hiện mình là người “quân tử”, dù đối thủ có tội lỗi thế nào, ông với tư cách bang chủ, vẫn đứng ra lo hậu sự đàng hoàng cho “thuộc hạ”, dù kẻ đó đã từng có ý định gây bè cánh để chiếm ghế bang chủ của ông).

– Dĩ nhiên, các thành tích của ông Quang trong lãnh đạo BCA, trên cương vị CTN… cũng được báo chí và quan chức ra sức tô vẽ, tưởng tượng và lên đồng tập thể. Tuy nhiên ai cũng biết, hàng chục tướng công an dính chàm, làm tướng cướp, làm trùm cuối tội phạm bị bóc thời gian quan, đều là đệ tử thân tín của ông Quang. Vũ nhôm theo đồn đoán là con nuôi của ông Quang.

– Đám tang ông Quang có một sự kiện hy hữu: khi đang làm lễ hoành tráng thì chữ “G” bị rớt, và cụm từ “vô cùng thương tiếc” chuyển thành “vô cùn thương tiếc”. (Đây có thể là điềm gì đó, hoặc là “cách chơi” của ông trưởng ban lễ tang dành cho kẻ thù, dù kẻ thù đã chết).

– Khu lăng mộ của ông Quang rộng hơn 3 ha, trên đất nông nghiệp ở Ninh Bình cũng gây xôn xao cộng đồng. Người dân bây giờ đã trắng mắt ra, vì luật không áp dụng với lãnh đạo đảng, nhà nước. Dân cũng trắng mắt ra vì các lăng tẩm của lãnh đạo cộng sản còn nguy nga, hoành tráng hơn lăng mộ của vua chúa ngày xưa. Và mọi thứ cộng sản nói đều là mị dân.

2. Một thông tin cũng gây sốt cộng đồng mạng là phát biểu của ông D. Trump, TT Mỹ tại LHQ. Trump kêu gọi thế giới nên chống lại CNXH, ông nói: “Gần như ở nơi nào mà chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản đã được thử nghiệm, chúng cũng gây ra đau khổ, tham nhũng và mục nát….Cơn khát quyền lực của chủ nghĩa xã hội dẫn đến sự bành trướng, thôn tính và đàn áp. Tất cả các quốc gia trên thế giới cần chống lại chủ nghĩa xã hội và sự bần cùng mà nó mang lại cho tất cả mọi người”. (Đây có lẽ là cái tát thẳng mặt đảng CSVN và ban tuyên giáo. Nó cũng là cái tát vào mặt những con bò còn tin vào thứ CNXH và CNCS xàm xí và không tưởng).

3. 15 người biểu tình ở Phan Rí, Bình Thuận hôm 10-11/6/2018 bị tòa án địa phương kết án tổng cộng 54 năm tù giam.

4. Bí thư Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa khẳng định: “Xử nghiêm sai phạm thử xem Mường Thanh có ai chống lưng”. (Vui rồi đây, cộng đồng mạng ai cũng biết, hồi đầu năm nay khi đến thăm một khách sạn của tập đoàn Mường Thanh, ông Trọng đã đề thơ… con cóc tặng tập đoàn này. Dĩ nhiên, ai cũng biết đoạn thơ vớ vẩn đó là rác rưởi về mặt thi phú nhưng là sự lên tiếng bảo kê và đánh động cho các phe phái đang dòm miếng ăn của Mường Thanh. Dĩ nhiên, Mường Thanh hay các tập đoàn BĐS lớn của nước nhà chỉ là sân sau của các lãnh đạo chóp bu, có ăn chia, có bảo kê từ chóp bu để tiến hành cưỡng chế, cướp bóc đất đai của dân).

5. Dân Trí có bài: “TP.HCM “than” thiếu giáo sư, tiến sĩ làm quy hoạch”. (Ai cũng biết, Việt Nam đang có hơn 24.000 tiến sĩ và gần 10.000 giáo sư các loại. Và phần lớn trong số đó là ăn hại. Quy hoạch thành phố mà đòi nhiều GS- TS thì nát là chắc).

6. Báo Lao Động có bài: “Năng suất lao động thấp kìm hãm tăng trưởng GDP”.

7. Báo Thanh Niên có bài: “Ngư dân đóng tàu vỏ thép kiệt quệ vì nhà nước ‘quên’ hỗ trợ”. (Dự án đóng tàu vỏ thép cho ngư dân là nằm trong chiến lược: Ngư dân bám biển giữ chủ quyền (để quân đội bám bờ bám đất, bám sân golf, bám kinh doanh…). Tuy nhiên, khi thực hiện dự án, các công ty trúng thầu phần đa là công ty của Bộ CA và thép, động cơ dùng cho tàu vỏ thép lại là đồ Trung Quốc thay vì đồ của Nhật. Do đó tàu vỏ thép chưa ra khơi đã hỏng, nay ngư dân vừa ăn cú lừa vừa không thể trả lãi vay ngân hàng. Tuy nhiên, nhà nước ta vẫn chơi trò cũ: Sống chết mặc bay, im lặng mặc kệ ngư dân).

8. “Hành vi xấu xí ở Đà Nẵng: Cán bộ phường xì lốp xe của dân vì đến làm việc quá lâu” là thông tin trên Soha.

9. Trên báo Lao Động có bài: “Nha Trang: 9 tháng phát hiện gần 400 công trình xây dựng không phép”. (Xin nhắc lại: Nha Trang đang là thành phố mà Trung Quốc mua và gom rất nhiều đất. Đủ chiêu trò được Tàu “triển khai” ở đây để gom đất như: kết hôn giả, thuê người đứng tên mua đất… 400 công trình không phép này, có bao nhiêu công trình của Trung Quốc? Có bao nhiêu cái bắt tay dưới gầm bàn của quan chức địa phương với người Trung Quốc?).

10. Các lùm xùm trong giáo dục, trong độc quyền sách giáo khoa, trong sách CNGD vẫn lác đác được nhắc đến. Tuy nhiên, bê bối mua bán điểm trong kỳ thi THPT quốc gia vừa qua đã mất hút trên báo chí. Các “thủ khoa” ở Sơn La, Hà Giang, Lạng Sơn, Hòa Bình… cũng mất dạng luôn. Dĩ nhiên, các CSCĐ thiên tài thi toàn trên 24 điểm cũng mất hút theo.

11. Vụ ông phó chủ tịch Hà Nội Ngô Văn Quý thăm hỏi động viên và tặng quà mấy tay chơi sốc ma túy cũng chìm. (Vụ này Quý thoát nạn nên cảm ơn cái chết của ông Quang. Cộng đồng mạng mải ăn mừng quốc tang nên quên vụ này. Có lẽ, ông Quý là người mừng nhất sau cái chết của Quang chủ tịch).

12. Báo Điện tử Chính phủ: “Thủ tướng đến New York tham dự phiên thảo luận chung Đại hội đồng LHQ”. (Tiếc là ông Phúc không được ngồi nghe bài phát biểu của ông Trump về CNXH ở LHQ hôm qua).

13. Cuộc chiến thương mại Mỹ- Trung:

– Lao Động: “Hàng loạt công ty sẵn sàng “tháo chạy” khỏi Trung Quốc do cuộc chiến thương mại”.

– Soha: “Ông Vương Nghị: Có thế lực cản trở quan hệ Trung-Mỹ, thành quả 40 năm có thể bị hủy trong chốc lát”. (Lại đổ cho thế lực thù địch. Cộng sản, độc tài ở khắp nơi trên thế giới đều có bài đổ lỗi quen thuộc này).

14. VOV đưa tin: “FED nâng lãi suất lần thứ 3 trong năm 2018”. (Đồng Nhân dân tệ của Trung Quốc và VNĐ của Việt Nam sẽ tiếp tục rớt giá so với USD. Gánh nặng nợ nần bằng USD cũng sẽ gia tăng theo. Dĩ nhiên còn nhiều hệ lụy khác nữa).

15. Chuyện dự định sản xuất sữa riêng cho học sinh Hà Nội cũng thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng. Vì dự án này trị giá 1200 tỷ đồng, là một mỏ vàng cho giới chức liên quan ở Hà Nội đục khoét. Tuy nhiên đó chưa phải là tất cả, Hà Nội còn dự tính xây 500 trụ sở đồng phục cho các phường xã. Theo đề án: Tùy diện tích đất từ 300 m2 –hơn 4.000 m2 mà trụ sở đó có thể xây từ 3-6 tầng. (Mớ này mới lớn, nếu đề án được triển khai, sẽ có hàng chục thậm chí hàng trăm nghìn tỷ trong quỹ cho quan chức đảng viên có liên quan chấm mút).

16. Suýt quên nên bổ sung: Hàng trăm học sinh trường Chu Văn An, Hà Nội cũng phải nghỉ học để đi viếng ông Trần Đại Quang. Mỗi dịp có lễ lạt, quốc tang… lực lượng học sinh, sinh viên, đoàn viên luôn được huy động hoặc ép buộc đóng vai trò diễn viên quần chúng, hoặc đóng vai trò khóc lóc đưa tiễn lãnh tụ. Trong các màn kịch của chế độ độc tài, màn kịch khóc lóc, tiếc thương lãnh đạo, lãnh tụ luôn có tác dụng làm “truyền thông”, lấy hình ảnh và lừa mị rất lớn. Chỉ tội cho các cháu học sinh, không biết gì bị đem ra phục vụ các mục đích tuyên truyền nhơ bẩn.

Image may contain: one or more people and text
Image may contain: 2 people, closeup

Ảnh sưu tầm

Thống kê thế giới về Việt Nam

Thống kê thế giới về Việt Nam

  Dân số:

Việt Nam hiện nay có dân số ước tính khoảng hơn 93 triệu người, đứng hàng thứ 13/243 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Dân số là một trong những đơn vị chính được dùng để đánh giá độ lớn và nhỏ của một quốc gia. Việt Nam đứng hàng thứ 13 có dân số đông nhất thế giới.Bởi vậy, xét về mặt dân số, Việt Nam không phải kém.
 
Diện tích:

Việt Nam có tổng diện tích đất liền khoảng 331,210 km2, đứng hàng thứ 61/189 quốc gia trên thế giới. Diện tích quốc gia cũng là một trong những đơn vị chính dùng để đánh giá độ lớn của quốc gia. Ở vị trí thứ 61, Việt Nam thuộc nhóm 1/3 quốc gia có diện tích lớn nhất thế giới. Bởi vậy, xét về mặt diện tích, Việt Nam không phải là kém.
 
Duyên Hải:

Việt Nam là một quốc gia có địa thế rất đặc biệt; vừa tiếp diện biển ở phía Đông, vừa dựa vào rừng cây và cao nguyên ở phía Tây. Việt Nam đứng hàng thứ 33/154 quốc gia có bề dài duyên hải dài nhất thế giới với chiều dài duyên hải 3,444 cây số. Nên biết rằng, có 47 quốc gia trên thế giới hoàn toàn nằm trong lục địa (không tiếp diện với biển) và 35 quốc gia có chiều dài duyên hải chưa đến 100 cây số. Bởi vậy, xét về mặt bề dài duyên hải, Việt Nam không phải là kém.
 
Rừng cây:
Việt Nam có tổng số diện tích rừng đứng hàng 45/192 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới với tổng diện tích rừng là 123,000 cây số vuông. Rừng Việt Nam được xếp loại rừng có hệ sinh thái đa dạng và đặc biệt. Mặc dù rừng cây ở Việt Nam bị khai thác một cách bừa bãi, nó vẫn nằm ở vị trí 1/3 các quốc gia đứng đầu về diện tích rừng. Bởi vậy, xét về mặt diện tích rừng cây, Việt Nam không phải là kém.
 
Đất canh tác:

Việt Nam có tổng số đất canh tác là 30,000 cây số vuông, đứng hàng 32/236 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Tổng số lượng lúa được Việt Nam canh tác đứng hàng thứ 5 trên thế giới trong số 20 quốc gia canh tác lúa gạo. Xét về mặt đất canh tác (và đặc biệt canh tác lúa gạo), Việt Nam không phải là kém.
Việt Nam không nhỏ với đơn vị kích thước, dân số, đất đai, biển đảo, rừng cây v..v… nhưng lại yếu kém về phát triển kinh tế, giáo dục, xã hội, và văn hóa… do quản lý rất tồi:
 
1. Giáo dục:

Theo chỉ số Human Development, Việt Nam đứng hàng 121/187, có nghĩa là dưới trung bình. Không có một trường đại học nào của Việt Nam được lọt vào danh sách trường đại học có danh tiếng và có chất lượng.
 
2. Bằng sáng chế:

Theo International Property Rights Index [8], Việt Nam đứng hàng 108/130 tính theo giá trị trí tuệ, có nghĩa là gần đội sổ.
 
3. Ô nhiễm:

Theo chỉ số ô nhiễm, Việt Nam đứng ở vị trí 102/124, gần đội sổ danh sách.
 
4. Thu nhập tính theo đầu người:

Tuy thu nhập quốc gia của Việt Nam đứng hàng 57/193, Việt Nam lại đứng hàng 123/182 quốc gia tính theo thu nhập bình quân đầu người. Có nghĩa là Việt Nam đứng trong nhóm 1/3 quốc gia cuối bảng có thu nhập đầu người thấp nhất.
 
5. Tham nhũng:
Theo chỉ số tham nhũng mới nhất của tổ chức Transparency International, Việt Nam đứng hàng 116/177 có nghĩa là thuộc 1/4 quốc gia cuối bảng.
 
6. Tự do ngôn luận:

Theo chỉ số tự do ngôn luận (freedom of press), Việt Nam đứng vị trí 174/180, chỉ hơn Trung Quốc, Bắc Hàn, Syria, Somalia, Turkmenistan và Eritrea, có nghĩa là nằm trong nhóm 1/20 thấp nhất thế giới.
 
7. Phát triển xã hội:
Theo chỉ số phát triển xã hội, Việt Nam không có trong bảng vì không đủ số liệu để thống kê. Trong khi đó, theo chỉ số chất lưọng sống (Quality of Life) thì Việt Nam có điểm là 22.58, đứng hàng 72/76, có nghĩa là gần chót bảng.
 
8. Y tế:

Theo chỉ số y tế, sức khoẻ, Việt Nam đứng hàng 160 trên 190 quốc gia, có nghĩa Việt Nam đứng trong nhóm quốc gia có tổ chức y tế tệ nhất.
 
Việt nam có đầy đủ tiềm năng nhưng tại sao tụt hậu ngày càng xa sau các nước khác? Câu trả lời trước hết xin dành cho đảng cộng sản Việt Nam, kế đến là các bộ môn văn hóa & xã hội, cũng như đạo đức học & giáo dục học.
 
  BÌNH LUẬN:
        1. Giáo dục: Cố Chủ tịch Trung Cộng Mao Trạch Đông bảo:”Trí thức tiểu tư sản không bằng cục phân và chỉ có những kẻ dốt nát ngu đần mới trung thành với đảng ta mà thôi”. Dân trí thức không thể bịp, lừa … họ được nên đâu cần thiết phải quan tâm đến giáo dục.
        2. Ô nhiểm: Vì cuồng mê quyền lực và tham lam vô độ, lãnh đạo Bắc Việt gây chiến tranh xăm lược miền Nam đưa đến biết bao tan thương cho dân tộc, dám hy sinh bao nhiêu triệu thanh niên ưu tú, dùng bom đạn ngoại bang cày đất nước tang hoang…thì vấn đề để cho môi trường ô nhiểm độc hại là chuyện quá nhỏ.
        3. Thu nhập đầu người: Đức Đạt Lai Lạt Ma bảo:” Người Cộng Sản làm cách mạng không phải để mang đến hạnh phúc cho người dân, mà họ làm cách mạng để người dân mang hạnh phúc đến cho người Cộng Sản”. Cố Thủ Tướng Anh, Sir Winston.L.S.Churchill nói:” Chủ nghĩa tư bản không chia đều sự thịnh vượng, nhưng chủ nghĩa cộng sản lại chia đều sự nghèo khổ”. Ý đồ của chủ nghĩa như vậy, làm sao có thành ý để lo cho dân giàu đây?
         4. Tham nhủng: Cải cách ruộng đất, đánh tư sản mại bản, cải tạo công thương nghiệp, một hình thức cướp của giết người vô cung bất lương, là ông cố nội của tham nhủng thì tệ nạn tham nhủng chỉ là chuyện tất yếu thôi, đâu có gì lạ.
         5. Tự do ngôn luận: Đảng Cộng Sản làm toàn chuyện sai trái, tàn ác, bán nước, hại dân nên phải độc tài, độc đảng. Cho tự do ngôn luận: tự do truyền thanh, truyền hình, báo chí để Đảng nghe mọi người chửi và nguyền rủa à.
         6. Phát triển xã hội: Để cướp được chính quyền miền Bắc rồi chiến thắng miền Nam đảng Cộng Sản phải dùng mọi thủ đoạn ma cô, ma giáo, tuyên truyền bịp bợp, láo khoét, lường gạt …điều nầy tất cả mọi người đã thấy rõ, đã sáng mắt, bởi vì dưới ánh sáng mặt trời đừng hồng che dấu bất cứ cái gì. Do đó không còn ai tin vào các giới chức lãnh đạo của đảng cộng sản nửa hết, kể cả các đảng viên, cán bộ … tức là không tin bất cứ đường lối, chánh sách nào của chánh quyền đưa ra nên mọi người mạnh ai nấy dùng trí khôn, thủ đoạn, gian manh riêng của mình để tranh nhau sống kể cả tàn ác, giết người…hệ lụy đưa đến một xã hội xô bồ, hổn loạn, băng hoại. Có thể nói càng ngày càng bất an, khó sống, tương lai mù mịt. Vì tương lai con cái ai cũng muốn tìm cách ra khỏi nước, tội nghiệp nhất là các cô gái nhắm mắt liều mạng lấy chồng già yếu, bệnh hoạn Đài Loan, Đại Hàn …. Xã hội VN so với thế giới bên ngoài coi như hết thuốc chữa, bó tay.

  1. Y tế: Chánh quyền hoàn toàn bị lệ thuộc Tàu, hiểm họa mất nước đã hiện rõ, dân tộc Việt Nam bị diệt vong bởi giặc Tàu chỉ là thời gian thì xá chi cái việc chăm lo sức khỏe cho người dân. Chỉ có Trời cứu thôi?

From: qui nguyencong 

Lời Chia Buồn Với Ông Chủ Tịch – Bùi Quang Vơm

Van H Pham

**********

Lời Chia Buồn Với Ông Chủ Tịch – Bùi Quang Vơm

Một cái chết phải chết

Ở Việt Nam, dưới sự lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối của đảng cộng sản, người ta đã biết từ lâu rằng, không có một cái gì nằm ngoài “quy trình”, nghĩa là mọi cái đều phải đúng trình tự mà đảng muốn và đảng xếp đặt trước. Ngay cả cái chết.

Rất nhiều cái chết của lãnh đạo được nghi là có thiết kế trước. Nhiều lắm, không kể hết được, vài cái tên như đại tướng Chu Văn Tấn, trung tướng Nguyễn Bình, đại tướng Hoàng Văn Thái, đại tướng Lê Trọng Tấn…, cả cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt.

Gần đây, chuyện chết của ông Nguyễn Bá Thanh, ông Phạm Quý Ngọ, hay như chuyện chết hụt của ông Phùng Quang Thanh đều có dáng dấp của một kịch bản soạn trước.

Ông Quang chết vào 10h05 ngày hôm qua, 21/09/2018, nhưng người ta đã biết rằng ông sẽ chết từ rất lâu rồi.

Có quá nhiều lý do để ông phải chết

Người ta đã thống kê rằng dưới thời ông là Bộ trưởng công an, có hơn 260 người chết vì “tự chết” trong trại giam đồn công an. Đó là hơn 260 oan hồn, gọi đích danh tên ông, mỗi lần tuần rằm hương khói.

Trong vụ đàn áp Nhà nước Đề-Ga mà ông là Trưởng ban chỉ đạo Tây nguyên, tổng chỉ huy chiến dịch, người ta không biết được con số chính xác, nhưng có hàng trăm người chết, hàng nghìn gia đình phiêu tán vì bị cướp đất, đốt nhà. Đó cũng là những oan hồn và những uất hận của lòng người.

Làng chó Nhật Tân còn tan hoang vì tai hoạ liên tiếp đến từ oan hồn của những con chó, thì ông Quang không thể sống.

Người ta cũng biết ông sẽ chết sau cái chết bí ẩn của ông thượng tướng thứ trưởng Phạm Quý Ngọ. Ông Ngọ nhận của tử tù Dương Chí Dũng nửa triệu đô và nhận chuyển 1 triệu đô khác của Vạn Thịnh Phát cho một “anh cấp trên”. Vụ án “làm lộ bí mật quốc gia” của ông này được dừng vì nghi phạm đã chết.

Có dấu hiệu để người ta nghi cái chết vì nhiễm độc phóng xạ của ông Nguyễn Bá Thanh là do người của tổng cục cảnh sát Bộ công an thực hiện.

Hai cái âm hồn này, nếu có về đòi xác, thì chắc cũng tìm đến địa chỉ nhà ông Quang.

Nhưng lý do dẫn đến cái chết cụ thể hơn của ông Quang có lẽ phải tính từ câu: “nếu chiến tranh xảy ra trên biển Đông thì tất cả đều thua, không có kẻ thắng”, mà ông tuyên bố tại Singapore tháng 6/2016. Ông là nguyên thủ đầu tiên của Việt Nam khẳng định nguy cơ chiến tranh trên biển Đông. Ông đã chỉ cho thế giới biết kẻ sẽ gây ra cuộc chiến tranh này là Bắc Kinh và người làm cho nó thất bại sẽ là người Việt Nam. Tuyên bố này là sự tiếp nối của tuyên bố “Việt Nam không đổi chủ quyền lấy tình hữu nghị viển vông nào đó” của ông Nguyễn Tấn Dũng trước đó, không phải kiểu “anh em trong nhà còn cãi nhau” của ông Đại tướng Phùng Quang Thanh và “Biển Đông có gì đâu” của ông Trọng.

Ông Quang là người hết mình cho công cuộc làm xích lại gần nhau giữa người Mỹ và người Việt Nam.

Một tháng nằm bên Mỹ trước chuyến thăm lịch sử của ông Trọng, ông Quang được cho là đã phá vỡ hầu hết các rào cản quá khứ, giải toả các nghi ngại, xác lập sự tin cậy cao nhất cho quan hệ an ninh giữa hai quốc gia, trong đó phải kể đến quan điểm về lập trường chủ quyền và giải pháp an ninh vĩnh viễn của Việt Nam. Trung Quốc biết và tìm cách phá bằng được.

Ông Quang được cho là người phát hiện và trực tiếp chỉ huy phá vỡ âm mưu đảo chính theo lệnh Bắc Kinh của Phùng Quang Thanh, nếu Hiệp định An ninh chung giữa Mỹ và Việt Nam được ký kết.

Đầu tháng 5/2017, trước chuyến đi Mỹ gặp Tổng thống Trump của ông Nguyễn Xuân Phúc, ông Quang được Tập mời sang thăm và đón bằng 21 phát đại bác. Ông bị phát hiện nhiễm bệnh lạ từ tháng 7/2017, tức là sau khi TQ về hai tháng.

Những kẻ phản thiên triều thì chết

Nhưng người ta lại nói, ông Quang chết theo đúng quy trình, theo lý thuyết Xây dựng đảng mà ông Trọng là Giáo sư tiến sĩ.

Ông Quang phải chết, vì giống như ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Quang là hình ảnh ẩn hiện phía sau tất cả mọi vụ bê bối tham nhũng từ trước tới nay, và sẽ của tất cả các vụ khác sắp khui ra tới đây. Đơn giản là tất cả các vụ tham nhũng đều xuất phát và diễn ra dưới thời ông Dũng làm Thủ tướng và ông Quang làm Bộ trưởng Công An. Vụ án bảo kê đánh bạc của Trung tướng công an Phan Văn Vĩnh, đặc biệt, siêu Vụ án Vũ Nhôm đang kết thúc bằng các đường dẫn thẳng đến nhà ông Quang.

Nếu ở một chế độ Dân chủ thực, nơi luật pháp thực sự là độc lập và xã hội chỉ tôn thờ sự thật và danh dự, thì chuyện một thủ tướng, một tổng thống tham nhũng bị đưa ra Toà và bị nhốt vào tù, như tổng thống Nam Hàn, như thủ tướng Malaysia, tổng thống Bresil v.v… là chuyện bình thường. Nhưng ở một chế độ tồn tại chỉ bằng giả dối, lừa bịp, bằng thủ đoạn che đậy những thối nát bên trong, thì một vị Chủ tịch nước bị lật tẩy tham nhũng là chuyện không thể chấp nhận.

Phải cho ông Quang chết để dừng vụ án tại chỗ. Ông ta phải chết sao cho đảng vẫn còn được nói ông vì dân vì nước mà chết.

Người ta cũng nói tới chuyện ông Quang tự kết thúc. Ông không thể chịu đựng nổi nếu vụ Vũ Nhôm đi đến tận cùng, phơi ra tất cả những gì ông làm. Hối tiếc và đau đớn.

Có thể ông đã nhận được tín hiệu của định mệnh chợt đến từ đâu đó.

Giống như chuyện Tam Quốc, Chu Du ngửa mặt kêu “Trời đã sinh ra Du sao còn sinh ra Lượng”, rồi tắt thở. Thua cờ, vỡ mật mà chết đấy thôi!

Bởi vì, nếu không chết theo một lịch trình, thì không thể dễ và nhanh như vậy. Chiều ngày 19/09 ông Quang còn tiếp trưởng đoàn kiểm toán quốc tế. Người ngoại quốc cuối cùng ông Quang gặp là ông Chu Cường, Chánh án Toà tối cao Trung Quốc vào lúc chiều muộn ngày 19/09. Sáng ngày 20/09 ông nhập viện, 10h 05 phút ngày 21/09, đã tắt thở.

Ông Nguyễn Quốc Triệu, trưởng ban bảo vệ sức khoẻ trung ương cho biết, “ông Quang nhiễm một loại virus hiếm có, thế giới chưa có thuốc chữa”. Bệnh do virus liệu có gây ra đột quỵ như tai biến não hay nhồi máu tim được không?

Có thể nói gì về chuyện đầu độc

Trong nhiều năm gần đây, hiện tượng lãnh đạo đột tử không rõ nguyên nhân bệnh tật là một hiện tượng phổ biến, nhưng không một ai đặt ra câu hỏi tại sao, vì đâu? Có một đặc điểm chung là các vụ chết đột tử này đều ly kỳ và nhất là rất giống các vụ đột tử của lãnh đạo cộng sản Bắc Kinh và các vị vua chúa quan lại trong cấm cung các triều đại phong kiến Trung Quốc.

Kỹ thuật sử dụng chất độc trong cung đình và trong chiến tranh của Trung Quốc có lịch sử phát triển trên ba nghìn năm. Người Trung Quốc sở hữu và sử dụng thông thạo các loại chất độc có thể gây tử vong sau vài phút, sau vài tiếng, sau vài ngày và sau vài năm. Có thể không để lại dấu vết và không thể tìm được nguyên nhân. Nhưng có một quy tắc bất di bất dịch, là chỉ được phép sử dụng khi có trong tay thuốc giải độc. Nghĩa là cứu hay để chết hoàn toàn do người sử dụng.

Người ông Quang tiếp cuối cùng là Chánh Toà án Tối cao Trung Quốc, chiều ngày 19/09. Ông là người đẩy Việt Nam tới gần Mỹ. Bắc Kinh đã xử tử hình ông tội phản bội thiên triều. Ông được mời sang thăm TQ ngày 11/05/2017. Và án được thi hành sau 21 phát đại bác. Bây giờ, thuốc làm chậm hết thời hạn tác dụng, trước khi “đi”, ông phải được nghe tuyên án. Ông Chánh án Chu Cường sang bất ngờ chỉ để thực thi việc đó.

Kim Jong Un mỗi lần sang TQ đều mang theo tất cả mọi thứ cần thiết, cả buồng vệ sinh riêng, tuyệt đối từ chối ăn các đồ ăn do phía TQ đem đến. Tuyệt đối không dùng bất cứ gì do TQ cung cấp. Cha của Un là Kim Jong Il cũng đã đột ngột chết vì bệnh không rõ nguyên nhân, sau các cuộc gặp riêng, tuyệt mật với Nam Hàn và Mỹ. Có thể ông ta đã phát hiện ra điều gì và truyền lại cho Jong un.

Nếu đúng là tất cả những lãnh đạo của Việt Nam đều bị nhiễm độc sau mỗi lần sang Trung Quốc, thì con số phải lên tới hàng trăm. Thiếu tướng Trương Giang Long, tổng cục phó tổng cộng chính trị Bộ Công an đã nói: “bọn xấu chúng nó cài cắm đã có con số hàng trăm, mà con số hàng trăm không chỉ dừng lại hàng trăm mà trăm này còn thêm trăm khác nữa”.

Nguyễn Phú Trọng là người đồng sáng lập Hội thảo lý luận Trung-Việt. Tại Bắc Kinh, có một gian trưng bày thường trực các thành tựu từ kết quả các cuộc hội thảo suốt 10 năm, từ 2003 tới 2013, khi lần đầu tiên ông Trọng thăm Trung Quốc, gặp mặt Tập năm 2013. Tập Cận Bình đã đích thân, trực tiếp hướng dẫn Trọng thăm nhà trưng bày kỷ niệm này.

Những ai đã có thể bị nhiễm độc?

Hàng thái thượng hoàng có thể kể được là Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, đương nhiệm là Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Chí Vịnh, Phạm Minh Chính, Hoàng Trung Hải.

Võ Văn Thưởng chắc bị gài trong kỳ họp Hội thảo tại Trịnh Châu 25/05/2017. Ông Nguyễn Văn Bình và ông Trần Quốc Vượng có thể bị trong năm 2018. Tất cả các bí thư, chủ tịch của 7 tỉnh biên giới phía Bắc, tư lệnh và chính uỷ Quân khu Hai.

Kim Jong un đã xử tử phanh thây ông chú dượng vì tội làm gián điệp cho TQ, và có thể đã xử chết người anh Kim Jong nam được Bắc Kinh nuôi tại Ma Cau, nhằm tuyệt diệt âm mưu thay đổi chế độ của Bắc Kinh. Kế hoạch triệt thoái hạt nhân ký với Mỹ sẽ dừng ở mức tầm bay 5000km, không tới Mỹ nhưng đủ để tới các trung tâm của TQ.

Người Bắc Hàn chắc đã hiểu Tàu cộng hơn người Việt, nhất là có thể họ đã phải trả giá đắt hơn rất nhiều cho độc lập của họ. Không có người nào đểu hơn người hàng xóm “anh em” của mình bằng Tàu Cộng.

Người Việt cộng sản cuối cùng bám đuôi Trung Cộng giữ XHCN là ông Trọng. Nhưng không bám, thì khẩu phần thuốc giải độc hàng tháng tự biến mất, và ngày chết có thể phải đếm được đếm từng ngày.

Mọi ca bệnh của cán bộ trung ương đều phải qua tay kiểm tra và giám định của Ban bảo vệ sức khoẻ Trung ương. Mọi cán bộ cao cấp đều tắt thở, hoặc trải qua những khoảnh khắc cuối cùng tại Quân y viện 108. Như vậy, tất cả mọi nguyên nhân bệnh tật, trong đó có mọi vụ đầu độc, đều được thực hiện hoặc phát hiện ở hai Trung tâm này. Tội phạm hay đồng phạm chắc chắn nằm ở đây.

Ai có thể thay ông Quang?

Tất nhiên, việc thay ông Quang bằng một ông khác mà chế độ vẫn vậy, thì chỉ là việc thay mạng. Chưa bao giờ có chuyện chủ tịch nước lên Tổng bí thư vì chủ tịch nước là chỗ giành cho người đã kết thúc sinh mệnh chính trị.

Vì vậy, chuyện thay ông Quang sẽ tuỳ vào hai kịch bản: Nhất thể và không nhất thể.

Kịch bản thứ hai là không nhất thể vào lúc này, có nghĩa là chủ tịch vẫn là chỗ nghỉ cuối của nhân vật đã hết nghiệp chính trị: Nghi lễ và hiếu hỉ. Các loại chức danh khác chỉ có tính biểu tượng, hay an ủi.

Với phương án này thì thích hợp nhất là bà Tòng Thị Phóng. Bà Phóng sẽ làm chủ tịch một nhiệm kỳ rồi về hưu. Cũng có thể đưa bà Ngân sang, để Quốc Hội lại cho ông Uông Chu Lưu hay ông Đỗ Bá Tỵ, Uông Chu Lưu nếu phe thân Tàu thắng. Đỗ Bá Tỵ lên, nếu phe chống Tàu thắng. Thậm chí có thể đưa Đặng thị Ngọc Thịnh vào Bộ chính trị ngay trong hội nghị Trung ương 8 vào tháng 10 này, chuẩn bị bầu cho bà chính thức vào tháng 5 năm sau.

Phương án bà Phóng hay bà Thịnh là hiện tượng lịch sử lặp lại thời kỳ Hai Bà Trưng, nước Việt Hai Nữ Vương. Nước Tàu suy sụp, chủ quyền biên giới, biển đảo lại được thu về?!

Nếu ông Quang được “cho” chết để phục vụ mục tiêu Nhất thể hoá, thì vào lúc này, không có kẻ nào có khả năng chiếm chỗ của ông Trọng. Trong 15 ông uỷ viên bộ chính trị vào lúc này, được mặt này, nhưng không có mặt kia, không một ai đủ điều kiện để thay chân tổng bí thư. Ông Trọng đã thiết kế trước tình huống đó.

Nhiều người nói là Nguyễn Thiện Nhân. Nhưng ông Nhân đang rất cần cho cuộc chiến Thủ Thiêm với hệ thống Lê Thanh Hải tại Sài Gòn. Không ai thay được ông Nhân vào lúc này. Ông Nhân rời Sài Gòn thì Nguyễn Thành Phong phải lên bí thư, nhưng là bí thư không quân, vì ông Phong chủ yếu dựa vào bí thư Nhân để điều hành, chứ ông Phong chưa kịp có lực lượng. Xung quanh ông Phong vẫn toàn người của Lê Thanh Hải. Ông Võ Văn Thưởng không thể quay lại, vì chịu ơn nâng đỡ dìu dắt của “anh Hai” Hải, như chuyện Quan Công tha Tào Tháo, sẽ chẳng làm được gì. Ông Nhân lại không thuộc type người đứng đầu. Ông ba phải và thiếu khí tiết. Ông không được chọn cho phương án Nhất thể. Vả lại, có lẽ, ông sẽ tìm mọi cách để ở lại Sài Gòn, ông không hợp với Trung ương.

Phạm Minh Chính đã lộ mặt là “người nhà” của Bắc Kinh sau mấy năm làm bí thư Quảng Ninh, có lẽ được “người nhà” gợi ý chuẩn bị cho vị trí Tổng bí thư, nhưng ông này đang không được lòng người. Việc ông đang lo là từ nay cho tới Đại hội XIII phải sắp cho được một bộ máy thân Tàu, nếu không là của Tàu. Tuy vậy, khi đã lộ mặt là người của Bắc Kinh thì không có dân. Mà không có Dân thì đảng không phải “từ nhân dân mà ra” nữa. Phải nhớ rằng, từ nay, lúc lộ mặt theo Tàu là lúc kết thúc sự nghiệp chính trị.

Trần Quốc Vượng có lẽ là giải pháp. Được ông Trọng chọn vào ghế Thường trực Ban bí thư, có vẻ như ông Trọng đã cố tình xác nhận người kế nhiệm. Sau khi nhậm chức thường trực cũng đã sang Bắc Kinh (!). Nhưng ông này, lý luận thì không bằng Nguyễn Xuân Thắng, kĩ trị thì thua Vũ Đức Đam, làm thế nào để vừa điều hành lý luận vừa điều khiển được thủ tướng? Chắc chưa phải đợt này. Vả lại nếu ông Vượng thay ông Quang ngay từ bây giờ (tháng 5/2019), thì ai thay ông ở vị trí Thường trực? Chưa có ai, ngoài ông Võ Văn Thưởng, mà ông Thưởng chưa đủ sức.

Nếu nhất thể, thì chủ tịch nước chỉ định thủ tướng và phải điều khiển được thủ tướng. Trong thể chế này, Thủ tướng chỉ là người giúp việc chủ tịch. Vì vậy, trong chủ trương nhất thể hoá, việc chọn người thay ông Quang không chỉ để làm chủ tịch hai năm mà phải là Tổng bí thư kiêm chủ tịch một nhiệm kỳ tiếp theo nữa.

Nếu vậy, ngoài ông Trọng, người có khả năng nhất là ông Phúc. Nhưng ông Phúc không phải là người biết lý luận. Hơn thế, ông Phúc có quan niệm không giống ông Trọng về Kinh tế Thị trừng định hướng XHCN. Ông Phúc khó làm Tổng bí thư. cuối cùng thì vẫn là ông Trọng, sẽ hy sinh cuộc sống riêng tư, cống hiến cho đất nước, dân tộc đến hơi thở cuối cùng.

Trong danh sách uỷ ban Tang lễ, vị trí của ông Võ Văn Thưởng đang từ thứ 13, nhẩy lên thứ 6, sau ông Phạm Minh Chính, vượt lên trên Phạm Bình Minh và Nguyễn Văn Bình, trong khi ông Phạm Bình Minh tụt xuống thứ 11 sau ông Trương Hoà Bình.

Hội nghị Trung ương 10 vào tháng 10 này sẽ phải bầu thêm ba ông vào Bộ chính trị, Nguyễn Xuân Thắng, Phan Đình Trạc, Trần Cẩm Tú bổ sung vào ba chỗ khuyết của ông Đinh La Thăng, Đinh Thế Huynh và ông Trần Đại Quang. Nguyễn Xuân Thắng sẽ được thay ông Thưởng làm Trưởng ban Tuyên giáo kiêm chủ tịch Hội đồng lý luận. Ông Thưởng có thể thay chân Thường trực của ông Vượng hoặc vào thay ông Nhân, để ông Nhân thay bà Ngân sang Chủ tịch nước.

Nói tóm lại, vị trí chủ tịch chỉ quan trọng hay phải quan tâm cho phương án Nhất thể, còn không thì vẫn như cũ, Nguyên thủ là Thủ tướng, không phải chủ tịch nước, mà cũng không phải Tổng bí thư, quay lại thời của ông Nguyễn Tấn Dũng và để Hiến pháp 2013 trở về nguyên trạng giấy lộn.

Việt Nam cứ loay hoay mãi trong vòng luẩn quẩn. Đảng lãnh đạo toàn diện thì cùng lúc ba(3) ông nguyên thủ. Mà gom vào một chỗ Tổng bí thư thì gom tất cả Lập pháp, Hành phánh, Tư pháp vào một người, tất yếu là độc tài. Độc tài là tham nhũng, là chiến tranh.

Điều kiện tiên quyết để nhất thể hoá là Thiết lập thể chế Tam quyền phân lập. trước khi gộp ba chức danh vào một, thì phải độc lập Lập pháp khỏi Hành pháp.

Lời chia buồn

Tháng 3/2018, vợ chồng ông Quang đi thăm chùa Mahabodhi ở Bodhgaya, bang Bihar, Ấn Độ, nơi Thích Ca Mầu Ni đạt được Giác Ngộ và hoá Phật. Có lẽ bà Hiền vợ ông Quang muốn cầu xin đức Phật phù hộ cho ông Quang tai qua nạn khỏi. Vợ chồng ông Nguyễn Tấn Dũng cũng đã từng đến cầu xin Phật ở đây. Thật tiếc là không linh nghiệm, hay Trời Phật đã từ chối độ trì cho tội ác, nên Quang không thoát được.

Cả ông Quang lẫn ông Dũng đều là những kẻ đầy tội lỗi. Nhưng, có ai không trở thành đốn mạt trong cái bộ máy của cái hệ thống độc đảng trái luật này? Vả lại, một cách cảm tính, tôi không xếp ông Quang, ông Dũng vào cùng loại với ông Lê Thanh Hải, ông này mới thật là đốn mạt.

Nhìn nét mặt và ánh mắt của bà Hiền trong bức ảnh ông Quang gục đầu vào phiến đá thiêng, biết ông Quang thật sự đau khổ. Sự cầu xin thành tâm cho biết rằng ông đã biết bệnh tật của ông từ đâu mà có. Bức ảnh toát ra một sự ăn năn hối tiếc nhưng tuyệt vọng và cam chịu. Nhìn bức ảnh này, cảm nhận sự đau đớn của bà Hiền, người ta có thể bật khóc.

Lòng tham của cải và thèm khát quyền lưc là bản tính tự thân của con người. Có quyền trách mọi tội lỗi, nhưng phải quy kết đúng chỗ. Tiền bạc chiếm đoạt được phi đạo đức đã không thể đem đi.

Dù sao thì cái chết của ông Quang cũng là một chết buồn.

Image may contain: 3 people, people standing and outdoor

NẮM QUYỀN ĐIỀU KHIỂN

Đỗ Ngà

NẮM QUYỀN ĐIỀU KHIỂN

ĐCS khống chế nhân dân, Trung ương Đảng khống chế cả ĐCS, Bộ Chính Trị khống chế Trung Ương Đảng và tứ trụ triều đình nắm hết tất tần tật, riêng Tổng Bí Thư nắm Bộ Chính Trị. Như vậy, Tổng bí thư nắm hết từ vấn đề Đảng đến vấn đề nhà nước. Nếu Trung Cộng điều khiển Tổng Bí thư là nắm Việt Nam trong tay.

Trong Bộ Chính Trị, Tổng bí thư là một hoàng đế. Mọi chức vụ cho bộ máy lãnh đạo cấp tỉnh đến cấp chính phủ đều do Ban Tổ Chức Trung Ương bổ nhiệm. Mà ban tổ chức Trung Ương là một cánh tay phải của Tổng Bí thư, khi nắm quyền ban hành bổng lộc cho tất cả quan chức thì chức Tổng bí thư lớn vô cùng. Như vậy, để có ghế lãnh đạọ tỉnh hoặc lãnh đạo bộ thì phải biết quỳ lạy và vâng lời Tổng Bí thư.

Trong tứ trụ, nếu để 3 trụ còn lại kèn cựa thì mọi ý đồ của Tổng bí thư đều khó khăn. Như vậy phải làm gì? Diệt để thâu tóm quyền lực. Cái thâu tóm quyền hành về ghế Tổng Bí thư không đáng sợ bằng những ân nghĩa qua lại giữ tổng bí thư và kẻ ra tay giúp tổng bí thư hạ sát đối thủ. “Tao ra tay diệt nó thay cho mầy thì mầy phải làm thế này làm thế kia cho tao chứ?”. Chỉ cần tiếng ” OK” của tổng bí thư thì số phận đất nước như chui vào họng mãng xà.

Xem lại cuộc đời sự nghiệp của tổng bí thư ta có thể nhận ra 2 giai đoạn. Giai đoạn từ lúc làm chủ tịch quốc hội trở về trước ông ta mang hình ảnh ông giáo làng, chỉ có tội là thủ cựu nhai mãi mớ lí luận Mác Lê mà không hề có chất quỷ dữ như hôm nay. Thế nhưng giai đoạn ngồi vào ghế tổng bí thư là một sự lột xác. Ông ta trở nên thâm và đáng sợ hơn bao giờ hết. Hạ gục Nguyễn Tấn Dũng một cách ngoạn mục, và nay là những cuộc thanh trừng khốc liệt. Một ông già 74 trước đó im lìm, nhưng đến tuổi 72 thì mới trở thành hung thần đáng sợ. Chính điều này ta có thể kết luận, ghế tổng bí thư đã giao cho ác. Nguyễn Phú Trọng chỉ là mặt lân, điều khiến trận múa lân cung đình CS là kẻ khác. Nắm ghế tổng bí thư là nắm đất nước Việt Nam. Nước sẽ mất.

“Con đường đau khổ” ở Bạc Liêu: 7 năm vẫn… ì ạch thi công 7 km đường!

Image may contain: one or more people, outdoor and text
Vu Vo

Trong khi đó đường của dân thì chờ mút mùa. Ước gì lãnh đạo chết chôn đầy đường trên toàn cõi Việt Nam cho dân được nhờ 😂

Nguyen Lan Thang

“Con đường đau khổ” ở Bạc Liêu: 7 năm vẫn… ì ạch thi công 7 km đường!
https://dantri.com.vn/…/con-duong-dau-kho-o-bac-lieu-7-nam-…

Trong 1 ngày, hoàn thành con đường nhựa dài 2km dẫn đến khu an táng Chủ tịch nước
http://docbao.vn/…/trong-1-ngay-hoan-thanh-con-duong-nhua-d…

‘Tai nạn’ rớt chữ, điềm gở trong đám tang ông Trần Đại Quang?

‘Tai nạn’ rớt chữ, điềm gở trong đám tang ông Trần Đại Quang?

Chữ G trong cụm từ “cùng” rớt xuống vào lúc 7 giờ 30 phút sáng 26 Tháng Chín trong lúc đám tang được phát trực tiếp trên kênh truyền hình quốc gia VTV1.(Hình chụp qua màn hình)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chữ ‘G’ của từ ‘cùng,’ trong nguyên câu “Vô cùng thương tiếc đồng chí Đại Tướng Trần Đại Quang” treo trong đám tang ông Trần Đại Quang ở Nhà Tang Lễ Quốc Gia, Hà Nội đã đột nhiên rớt vào sáng 26 Tháng Chín 2018.

‘Tai nạn’ khiến câu “Vô cùng thương tiếc…” thành “Vô cùn thương tiếc…” làm mạng xã hội dấy lên nhiều bàn tán cho đây là điềm gở.

Sự việc diễn ra trong lúc người dân tại Việt Nam đang theo dõi đám được phát trực tiếp trên đài truyền hình quốc gia VTV1.

Chữ ‘G’ rớt đúng lúc đoàn của phó Thủ tướng Vũ Đức Đam vừa đi qua linh cữu ông Trần Đại Quang và trước đó là dàn lãnh đạo cao cấp, gồm Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, cựu Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu, cựu Chủ Tịch Nước Trần Đức Lương… đã lần lượt chia buồn với bà quả phụ Nguyễn Thị Hiền.

Khi chữ ‘G’ rơi xuống. (Chụp qua màn hình)

Sau đó khoảng 10 phút, người ta thấy chữ ‘G’ được gắn lại như cũ. Hiện tại, ‘tai nạn’ này vẫn có thể xem lại được vào phút 7 giờ 30 phút trong các clip ghi lại sự kiện trên mạng xã hội.

Nhiều blogger suy luận đây là điềm gở tối kỵ đối với một tang lễ được cho là chuẩn bị kỹ lưỡng, tươm tất trong 5 ngày (ông Quang qua đời hôm 21 Tháng Chín) và do đích thân ông Trọng làm “trưởng ban lễ tang”.

Nhưng cũng có ý kiến nói đây là “quả báo” với người từng đứng đầu Bộ Công An và bị cáo buộc đứng sau các vụ hành xử không hay với đám tang của giới bất đồng chính kiến.

Sau khi chữ ‘G’ rơi. (Chụp qua màn hình)

Nhà hoạt động Hoàng Dũng ở Sài Gòn bình luận trên trang cá nhân: “Đám tang mẹ ông Lê Thăng Long, vòng hoa của tôi bị đám an ninh ở Sài Gòn giật trắng trợn. Đám tang ông Lê Hiếu Đằng, tôi đứng nhìn đám giật băng tang trên vòng hoa, cũng lại là an ninh ở Sài Gòn. Khi đó, ông Quang đang bộ trưởng Công An. Hôm nay, chữ G trong cụm từ “vô cùng” rớt xuống, trực tiếp trên sóng truyền hình cả nước, trở thành cụm “vô cùn thương tiếc”. Ác giả – ác báo, không khó hiểu, phải không ông? Mà đâu mỗi chuyện rớt điểm G?”

Nhà hoạt động Nguyễn Lân Thắng ở Hà Nội chia sẻ trên trang cá nhân: “Mấy thằng đang canh ngõ nhà tao có thấy cái chữ G bị rơi ra không? Cái chữ đó chẳng tự nhiên rơi ra đâu. Nó rơi ra cũng giống như cả cái hệ thống của chúng mày đang rời ra. Đừng để đến phút cuối cùng mới rời tàu, bi đát lắm…”

Từ trước ngày diễn ra quốc tang đối với ông Trần Đại Quang, mạng xã hội đã có nhiều bàn luận về chuyện Giáo Hội Phật Giáo, một số chùa chiền tổ chức cầu siêu, xây lăng mộ rộng lớn tại quê nhà của ông Quang.

Trong một diễn biến khác, bà Hồ Thị Thu Hồng, cựu tổng biên tập báo ‘Thể Thao TP.HCM,’ người được cho là có quan hệ thân tín với nhiều quan chức CSVN, viết trên trang cá nhân: “Ông Trần Đại Quang là người cung tiến cho đền chùa nhiều nhất nước mà tôi được biết. Suốt từ Bắc chí Nam, chùa mới, chùa lớn, đều có lễ của ông. Cách nay 10 năm, đồng tiền còn to, tôi đã thấy ông công đức 50 triệu đồng (nay khoảng $2,142) cho đền Sơn Hải. Ngôi đền nhỏ xíu bên sông Như Nguyệt, tương truyền là nơi Lý Thường Kiệt đọc Nam Quốc Sơn Hà trong chiến tranh Tống-Việt lần hai. [Việc dâng] lễ cuối cùng [của ông Quang] là cặp hạc và đỉnh khổng lồ, hiện đang trưng tại sân chùa Vĩnh Nghiêm, Sài Gòn. “Trăm nén cũng biên một đồng cũng kể”, công đức như thế với nhà chùa thì việc Giáo Hội Phật Giáo tổ chức lễ tưởng niệm ông, là phải đạo, và phải tình người.”

Bài viết của bà Hồng vô hình trung xác nhận việc một quan chức hàng đầu của CSVN đặt nặng vấn đề tâm linh, cúng bái trong lúc người theo cộng sản được hiểu là nghiễm nhiên tuân theo chủ thuyết vô thần, “tam vô” (vô tổ quốc, vô gia đình, vô tôn giáo). (T.K.)

Tổng bí thư nói thế lực thù địch xúi giục công nhân

Thuong Phan and 3 others shared a link.
About this website

RFA.ORG
Ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam, vào ngày 25 tháng 9 lặp lại ý kiến cho rằng giới công nhân trong nước bị xúi giục bởi thế lực mà giới lãnh đạo Việt Nam cho là thù địch tiến hành những cuộc biểu tình.

Lời chia buồn với ông Chủ tịch

Lời chia buồn với ông Chủ tịch

Bùi Quang Vơm

Một cái chết phải chết.

Ở Việt Nam, dưới sự lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối của đảng cộng sản, người ta đã biết từ lâu rằng, không có một cái gì nằm ngoài “quy trình”, nghĩa là mọi cái đều phải đúng trình tự mà đảng muốn và đảng xếp đặt trước. Ngay cả cái chết.

Rất nhiều cái chết của lãnh đạo được nghi là có thiết kế trước. Nhiều lắm, không kể hết được, vài cái tên như Đại tướng Chu Văn Tấn, Trung tướng Nguyễn Bình, Đại tướng Hoàng Văn Thái, Đại tướng Lê Trọng Tấn…, cả cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt.

Gần đây, chuyện chết của ông Nguyễn Bá Thanh, ông Phạm Quý Ngọ, hay như chuyện chết hụt của ông Phùng Quang Thanh đều có dáng dấp của một kịch bản soạn trước.

Ông Quang chết vào 10h05 ngày  21/09/2018, nhưng người ta đã biết rằng ông sẽ chết từ rất lâu rồi.

Có quá nhiều lý do để ông phải chết.

Người ta đã thống kê rằng dưới thời ông là Bộ trưởng Công an, có hơn 260 người chết vì “tự chết” trong trại giam đồn công an. Đó là hơn 260 oan hồn, gọi đích danh tên ông, mỗi lần tuần rằm hương khói.

Trong vụ đàn áp Nhà nước Đề-ga mà ông là Trưởng ban chỉ đạo Tây nguyên, tổng chỉ huy chiến dịch, người ta không biết được con số chính xác, nhưng có hàng trăm người chết, hàng nghìn gia đình phiêu tán vì bị cướp đất, đốt nhà. Đó cũng là những oan hồn và những uất hận của lòng người.

Làng chó Nhật Tân còn tan hoang vì tai hoạ liên tiếp đến từ oan hồn của những con chó, thì ông Quang không thể sống.Thứ trưởng Phạm Quý Ngọ. Ông Ngọ nhận của tử tù Dương Chí Dũng nửa triệu đô và nhận chuyển 1 triệu đô khác của Vạn Thịnh Phát cho một “anh cấp trên”. Vụ án “làm lộ bí mật quốc gia” của ông này được dừng vì nghi phạm đã chết.

Có dấu hiệu để người ta nghi cái chết vì nhiễm độc phóng xạ của ông Nguyễn Bá Thanh là do người của Tổng cục Cảnh sát Bộ Công an thực hiện.

Hai cái âm hồn này, nếu có về đòi xác, thì chắc cũng tìm đến địa chỉ nhà ông Quang.

Nhưng lý do dẫn đến cái chết cụ thể hơn của ông Quang có lẽ phải tính từ câu: “nếu chiến tranh xảy ra trên biển Đông thì tất cả đều thua, không có kẻ thắng”, mà ông tuyên bố tại Singapore tháng 6/2016. Ông là nguyên thủ đầu tiên của Việt Nam khẳng định nguy cơ chiến tranh trên biển Đông. Ông đã chỉ cho thế giới biết kẻ sẽ gây ra cuộc chiến tranh này là Bắc Kinh và người làm cho nó thất bại sẽ là người Việt Nam. Tuyên bố này là sự tiếp nối của tuyên bố “Việt Nam không đổi chủ quyền lấy tình hữu nghị viển vông nào đó” của ông Nguyễn Tấn Dũng trước đó, không phải kiểu “anh em trong nhà còn cãi nhau” của ông Đại tướng Phùng Quang Thanh và “Biển Đông có gì đâu” của ông Trọng.

Ông Quang là người hết mình cho công cuộc làm xích lại gần nhau giữa người Mỹ và người Việt Nam.

Một tháng nằm bên Mỹ trước chuyến thăm lịch sử của ông Trọng, ông Quang được cho là đã phá vỡ hầu hết các rào cản quá khứ, giải toả các nghi ngại, xác lập sự tin cậy cao nhất cho quan hệ an ninh giữa hai quốc gia, trong đó phải kể đến quan điểm về lập trường chủ quyền và giải pháp an ninh vĩnh viễn của Việt Nam. Trung Quốc biết và tìm cách phá bằng được.

Ông Quang được cho là người phát hiện và trực tiếp chỉ huy phá vỡ âm mưu đảo chính theo lệnh Bắc Kinh của Phùng Quang Thanh, nếu Hiệp định An ninh chung giữa Mỹ và Việt Nam được ký kết.

Đầu tháng 5/2017, trước chuyến đi Mỹ gặp Tổng thống Trump của ông Nguyễn Xuân Phúc, ông Quang được Tập mời sang thăm và đón bằng 21 phát đại bác. Ông bị phát hiện nhiễm bệnh lạ từ tháng 7/2017, tức là sau khi TQ về hai tháng.

Những kẻ phản thiên triều thì chết.

Nhưng người ta lại nói, ông Quang chết theo đúng quy trình, theo lý thuyết Xây dựng đảng mà ông Trọng là Giáo sư Tiến sĩ.

Ông Quang phải chết, vì giống như ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Quang là hình ảnh ẩn hiện phía sau tất cả mọi vụ bê bối tham nhũng từ trước tới nay, và sẽ của tất cả các vụ khác sắp khui ra tới đây. Đơn giản là tất cả các vụ tham nhũng đều xuất phát và diễn ra dưới thời ông Dũng làm Thủ tướng và ông Quang làm Bộ trưởng Công an. Vụ án bảo kê đánh bạc của Trung tướng công an Phan Văn Vĩnh, đặc biệt, siêu Vụ án Vũ Nhôm đang kết thúc bằng các đường dẫn thẳng đến nhà ông Quang.

Nếu ở một chế độ Dân chủ thực, nơi luật pháp thực sự là độc lập và xã hội chỉ tôn thờ sự thật và danh dự, thì chuyện một Thủ tướng, một Tổng thống tham nhũng bị đưa ra Toà và bị nhốt vào tù, như Tổng thống Nam Hàn, như Thủ tướng Malaysia, Tổng thống Bresil v.v… là chuyện bình thường. Nhưng ở một chế độ tồn tại chỉ bằng giả dối, lừa bịp, bằng thủ đoạn che đậy những thối nát bên trong, thì một vị Chủ tịch nước bị lật tẩy tham nhũng là chuyện không thể chấp nhận.

Phải cho ông Quang chết để dừng vụ án tại chỗ. Ông ta phải chết sao cho đảng vẫn còn được nói ông vì dân vì nước mà chết.

Người ta cũng nói tới chuyện ông Quang tự kết thúc. Ông không thể chịu đựng nổi nếu vụ Vũ Nhôm đi đến tận cùng, phơi ra tất cả những gì ông làm. Hối tiếc và đau đớn.

Có thể ông đã nhận được tín hiệu của định mệnh chợt đến từ đâu đó.