Tỷ phú Việt Nam

Tỷ phú Việt Nam

Lâm Bình Duy Nhiên

20-10-2022

Tình cờ đọc được tuyên bố này của bầu Đức: “Phải có tên trong danh sách tỷ phú thế giới chứ không đơn thuần là người giàu Việt Nam“.

Chỉ qua cách nhìn, động lực của ông ta thì thấy rõ cách làm giàu cũng như tham vọng của giới triệu, tỷ phú Việt: phải thành công bằng mọi giá, phải giàu hơn mọi người và phải có tiếng trên thế giới!

Cho nên mới có chuyện ồn ào về nữ tỷ phú đôla đầu tiên của Việt Nam, bà Nguyễn Thị Phương Thảo, muốn cống hiến 155 triệu bảng Anh cho trường Linacre College, để được đổi tên thành Thao College. Nguyện vọng của bà là để góp phần cải tiến môi trường giáo dục. Nhưng bà quên rằng, chính tại quê hương của bà mới là nơi cần được đầu tư, giúp đỡ để cải thiện một nền giáo dục vốn dĩ quá đỗi lạc hậu.

Tầng lớp giàu có Việt Nam khác hẳn giới tỷ phú trên thế giới: kín tiếng, kín đáo và không ngừng làm việc, đầu tư, sáng tạo,… để chinh phục những mục tiêu đề ra. Họ không ầm ĩ nhưng vẫn cứ giàu và rất giàu!

Giới tỷ phú quốc tế chắc chắn có những tham vọng kinh khủng nhưng họ khiêm tốn hơn và sự thành công vượt bậc của họ cũng góp phần quan trọng cho sự phát triển của xã hội, trong mọi lĩnh vực.

Giới triệu và tỷ phú Việt Nam khó lòng thành công bằng chính đôi bàn tay lương thiện và khối óc sáng tạo. Đơn giản vì cơ chế chính trị lắc léo, không minh bạch, cộng với sự quan liêu và tham nhũng trong mọi ngóc ngách xã hội khiến cho bất cứ công ty hay tập đoàn nào cũng bị chi phối, kiểm soát và thao túng bởi chính quyền.

Sự yểm trợ và bảo kê của nhà cầm quyền khiến cho các cá nhân hay tập đoàn trở nên giàu có một cách nhanh chóng. Nhưng bản chất của mối quan hệ ấy lại rất phũ phàng và tàn nhẫn một khi chính quyền muốn ra tay trừng phạt hay có sự tranh giành quyền lực nơi hậu trường chính trị.

Từ Phạm Nhật Vượng, tỷ phú đình đám với thương hiệu xe hơi vượt biên giới Việt đến bầu Đức nổi tiếng với những phi vụ liên quan đến đất đai và môi trường tại Việt Nam, Lào và Campuchia, có ai dám chắc rằng đằng sau sự giàu có của họ, không có bàn tay của chính quyền?

Cái bệnh nổ cho đã, tự sướng, để cho thế giới phải biết đến mình, chính là căn bệnh trầm kha của xã hội. Tất cả chỉ biết chạy theo thành tích, theo danh vọng hão huyền, theo hình thức nhưng lại không hề có lương tâm, trách nhiệm để xây dựng những nền móng vững chắc và nhân bản cho mọi sự phát triển cân đối và hài hoà trong xã hội Việt Nam.

Đúng là quan chức thời nay giàu thật.

Lê Vi

Tay Trần Đình Thành, cựu Bí thư Tỉnh ủy Đồng Nai, người vừa bị cho vào nhà giam hôm 19.10 quả là tay chơi thứ thiệt. Nhìn ngôi nhà của y tui lại nhớ đến những cung điện của vua chúa bên Nhật Bản. Cũng là tay chơi bonsai có số má đấy, nhìn mấy chậu cây của y có thể hình dung số tiền chi phí cho khu vườn này. Mà cũng hay nhỉ, quan chức miền Bắc toàn chơi nhà gỗ, phá rừng, chạm khắc cầu kỳ. Bàn ghế chạm lồi lõm ngồi đau đít bỏ mẹ. Vườn thì toàn cẩu cây cổ thụ trăm tuổi đem về trồng trong sân nhà.

Lãnh đạo miền Nam xây nhà kiểu Nhật, không biết bên trong trang trí thế nào, nhưng chỉ nhìn sơ bên ngoài đã thấy bộn bạc và có mùi vương giả. Hai miền chơi khác nhau quá chớ.

Đúng là quan chức thời nay giàu thật.

Người Cộng sản chống phong kiến nhưng lại thích học đòi cuộc sống của vua quan phong kiến. Thế mới hay chứ!

Do Duy Ngoc

TU VIỆN DCCT NAY LÀ BỆNH VIỆN ĐA KHOA KHU VỰC THỦ ĐỨC:

Giáo xứ Cần Giờ – DCCT

TU VIỆN DCCT NAY LÀ BỆNH VIỆN ĐA KHOA KHU VỰC THỦ ĐỨC:

Dấu Ấn của Thời Gian

Năm 1964, sau 39 năm các vị thừa sai đầu tiên của Dòng Chúa Cứu Thế đến Việt Nam (1925), tại Việt nam đã hình thành một Tỉnh Dòng độc lập.Thành quả này thấm đẫm bao máu xương của các vị Thừa sai Cannada cũng như Việt Nam. Lúc này nhiều Tu viện và các Trung tâm đào tạo của Tỉnh Dòng được thiết lập trên khắp ba miền đất nước: Bắc – Trung – Nam.

Năm 1965, Đệ tử viện từ Vũng Tàu được dời về Chợ Lớn và cũng trong thời điểm này, Tỉnh Dòng đang xây dựng một cơ sở đào tạo rộng lớn hơn tại Thủ Đức, để khi cơ sở này hoàn thành thì Học Viện ở Đà Lạt và Đệ tử viện sẽ được dời về đây. Toàn bộ diện tích đất tại cơ sở mới này lên đến hơn 20 mẫu Tây. Vì ngoài diện tích đất để xây dựng cơ sở đào tạo như: Nhà nguyện, Nhà ở sinh viên, Trường học, Sân bóng… còn có một trang trại chăn nuôi heo nhằm phục vụ việc kinh tài cho đời sống của Tỉnh Dòng. Hiện cơ sở này tọa lạc tại số 64 Lê Văn Chí, Khu phố 1, phường Linh Trung, quận Thủ Đức.

Ngày sau biến cố 30.04.1975, việc đào tạo Tỉnh Dòng vẫn còn ổn định, mặc dù hoàn cảnh đã thay đổi quá nhiều. Nhận thấy sự nguy hiểm của chế độ mới đang đến rất gần, đặc biệt trong lãnh vực đào tạo các tu sĩ trở thành linh mục, nên từ tháng 06.1975-06.1976, Tỉnh Dòng đã tổ chức ba lễ trao sứ vụ Linh mục cho 11 Thầy. Lúc này tại Tu viện Thủ Đức chính là cơ sở đào tạo của Tỉnh Dòng gồm cả Ba cấp: Đệ tử viện, Tập viện và Học viện.

Đầu năm 1978, nhà cầm quyền bắt đầu tấn công cưỡng chiếm Tu viện Thủ Đức. Cụ thể ngày 25.01.1978, nhà cầm quyền đã đưa lực lượng rất đông Công an đến cưỡng chế, trục xuất các Linh mục và tu sĩ đang sinh sống, học tập tại Tu viện Thủ Đức. Một số Linh mục, tùy theo sứ vụ đang thực hiện, bị bắt giam tù từ vài tháng lên đến nhiều năm. Các Sinh viên Học Viện bị đưa đi giam giữ và bị điều tra trong vòng 3 tháng. Một số lớp Đệ tử đang được về quê nghỉ hè nên may mắn thoát nạn. Toàn bộ tài sản của Tu viện Thủ Đức bị tịch thu mà không có bất cứ một Quyết định hoặc văn bản nào đúng pháp luật về việc tịch thu cơ sở Tu viện Thủ Đức của cơ quan Nhà nước có thẩm quyền.

Sau ngày kinh hoàng đó, việc đào tạo của Tỉnh Dòng hoàn toàn chấm dứt! Các Thầy Học viện bị phân tán khắp nơi. Người tìm đường vượt biên để sống đời tu; người ra đời làm đủ nghề: đạp xích lô, sửa xe, thợ điện, thợ máy… và sống đời tu tại gia; người tha phương cầu thực; có người bỏ đời tu…

Sau khi cưỡng chiếm toàn bộ Tu viện và tài sản hiện có, nhà cầm quyền đã biến Tu viện thành Bệnh viện đa khoa khu vực Thủ Đức (như hiện tại). Cho đến hôm nay, những dãy nhà hầu như còn nguyên vẹn thưở ban đầu. Từ bức tường rêu phong, các cánh cửa sổ, nét trang trí bên trong các căn phòng, lối đi giữa các hành lang hầu như không có gì thay đổi. Tượng Chúa Cứu Thế được đặt giữa hồ sen vẫn đứng vững giang tay như che chở nhân loại khổ đau này. Huy hiệu Nhà Dòng được khắc trên bệ tượng vẫn hiện rõ hàng chữ đậm: “Nơi Người Ơn Cứu Chuộc Chứa Chan”. Mặt sau bệ tượng vẫn còn nguyên hàng chữ: “Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế Chân Thành Ghi Ơn Quý Vị Ân Nhân”.

Ngoài ra còn một số bức tượng khác vẫn yên vị như điểm tâm linh lặng lẽ cho ai có niềm tin tìm đến nguyện cầu. Bức tượng Đức Maria ẵm Hài Nhi được đặt gần ngoài cổng chính của Bệnh viện vẫn được con cái Mẹ đến kính viếng và dâng tặng hoa tươi. Nằm chính giữa hai dãy nhà tu viện là tượng Thánh Giuse cùng hai gốc sứ (cây đại) cổ thụ, dấu ấn lâu năm sự hiện diện của nơi này. Ngoài ra còn có một số ảnh tượng khác được đặt bên ngoài hay bên trong các dãy phòng.

Các bệnh nhân ở đây, mỗi ngày vẫn lặng lẽ cầu nguyện trước các ảnh tượng, dù ban giám đốc bệnh viện đã nhiều lần muốn dỡ bỏ nhưng đều bất thành. Các bệnh nhân đến nguyện cầu trước ảnh tượng, dù Công Giáo hay không không Công giáo, dù rõ sự tích nơi này hay không nhưng chắc chắn Trời Cao sẽ ban bình an cho ai có lòng thiện tâm.

Lm.Giuse Trương Hoàng Vũ DCCT

Con lãnh đạo ở Quảng Ngãi du học bằng tiền thuế dân rồi ‘từ từ trả nợ’

QUẢNG NGÃI, Việt Nam (NV) – Giới chức Sở Nội Vụ tỉnh Quảng Ngãi được ghi nhận đang “đau đầu” với nhiệm vụ thu hồi khoản tiền 9.9 tỷ đồng ($405,073) từ bốn “nhân tài” là con của cựu quan chức tỉnh này.

Theo báo Giao Thông hôm 17 Tháng Mười, hồi 10 năm trước, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Ngãi ban hành đề án đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ và “thu hút nhân tài.”

Sở Nội Vụ tỉnh Quảng Ngãi được giao nhiệm vụ thu hồi khoản tiền $405,073 từ các “nhân tài” là con của quan chức tỉnh này. (Hình: Zing)

Trong số này có bốn “hạt giống đỏ” là con của lãnh đạo đương chức của các sở, ban ngành của tỉnh Quảng Ngãi. Đó là bà Phạm Thị Mỹ Hạnh, con gái ông Phạm Thanh Hải, trưởng Ban Tuyên Giáo; bà Nguyễn Lê Ngọc Hà, con gái ông Nguyễn Chín, trưởng Ban Tổ Chức Tỉnh Ủy; ông Phạm Thành Việt, con trai ông Phạm Tấn Hoàng, chủ tịch thành phố Quảng Ngãi; và bà Huỳnh Thị Lan Viên, con gái ông Huỳnh Chánh, giám đốc Sở Tài Chính.

Bà Phạm Thị Mỹ Hạnh du học Úc, trong lúc ba người còn lại du học Anh. Chi phí tổng cộng cho bốn người là 9.9 tỷ đồng.

Năm 2017, cả bốn người nêu trên đều lấy được bằng thạc sĩ và về nước. Thế nhưng, chỉ có bà Nguyễn Lê Ngọc Hà đến nhận việc tại Sở Tài Chính tỉnh Quảng Ngãi, trong lúc ba người còn lại “cao chạy xa bay.” Tuy nhiên sau thời gian ngắn công tác tại Sở Tài Chính, bà Hà cũng nghỉ việc.

Do vậy, năm 2019, Sở Nội Vụ tỉnh Quảng Ngãi yêu cầu bốn người nêu trên phải trả lại tiền trong vòng hai năm, được chia thành 10 lần, mỗi lần nộp tối thiểu một phần mười tổng kinh phí phải hoàn trả.

Cho đến năm ngoái, nhóm này chỉ mới trả góp được 2.8 tỷ đồng ($114,566), tức chưa được một phần ba số tiền ban đầu đã chi cho họ.

Huỳnh Thị Lan Viên được học bổng từ tiền thuế dân du học ở Anh nhờ là con gái ông Huỳnh Chánh, giám đốc Sở Tài Chính tỉnh Quảng Ngãi. (Hình: Người Lao Động)

Theo ghi nhận của báo Giao Thông, hiện chưa rõ nhóm bốn người đó có tiếp tục trả nợ hay không.

“Theo tôi biết thì có một số trường hợp đã hoàn trả xong, một số chưa. Nhưng từ năm 2021 đến giờ không thấy ‘đụng đậy’ gì nên không biết ra sao,” một giới chức không được nêu danh tính của Sở Tài Chính tỉnh Quảng Ngãi cho hay. (N.H.K) [qd]

KHÔNG CẦN QUAN TÂM ĐẾN THỜI CUỘC

Hồng Ly SG

 17.10.2022

Bài viết của Luật sư Đặng Đình Mạnh viết từ năm 2017 đến nay vẫn còn nguyên giá trị:

KHÔNG CẦN QUAN TÂM ĐẾN THỜI CUỘC

——-//——-

Nếu bạn hỏi có cần quan tâm đến thời cuộc hay không, thì tôi có ngay câu trả lời là KHÔNG!

Nếu bạn vẫn ung dung trả 100.000 đồng đề mua xăng dù vẫn biết trong đấy chỉ có 45.000 đồng là giá xăng, nhưng có đến 55.000 đồng là thuế phí các loại, chưa kể đến yếu tố chúng ta là một quốc gia xuất khẩu dầu hỏa. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn chấp nhận như lẽ đương nhiên khi con cái bạn rời ghế nhà trường mà không thể kiếm được việc làm, hoặc đi làm nhưng không thích ứng được với công việc vì sự đào tạo kém cỏi của hệ thống giáo dục. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn cảm thấy là “hồng phúc của dân tộc” khi các chức vụ chính quyền cao cấp đều được trao cho những đứa trẻ ranh, bà con thân thuộc của lãnh đạo dù bất tài. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn thản nhiên trước tình trạng cán bộ nhà nước ngày càng giàu có, sống xa hoa bất thường so với mức lương nhận lãnh. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn thấy bình thường khi đã trả đủ loại thuế, phí cho cầu đường mà vẫn phải sử dụng những con đường xuống cấp ngay khi mới hoàn thành. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn tin tưởng tuyệt đối vào thông tin một chiều mà không cần kiểm chứng, tìm hiểu về sự thật nào đang bị ẩn giấu đằng sau đó. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn không cảm thấy đau xót trước những đoàn người dân oan mất nhà cửa, đất đai, ruộng vườn và cả công lý vì sự thao túng chính sách của những kẻ tham tàn. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn không thắc mắc với mỗi lần thông báo tăng thuế để trả cho số nợ công ngày càng cao vì sự bất lực với tình trạng tham nhũng. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn vẫn bàng quan với sự thua lỗ, thất thoát đến hàng trăm nghìn tỷ đồng của những công ty quốc doanh vứt tiền đóng thuế của bạn ra ngoài của sổ. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn vẫn hồn nhiên hít thở không khí ô nhiễm, ăn thực phẩm bẩn và dùng nước nhiễm độc mà không cần biết đến nguyên do. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn dửng dưng với lá phiếu cử tri của mình để bầu cử cho bất cứ ai mà người ta chọn sẵn cho bạn, dù bất tài, bất xứng. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn không thấy xấu hổ khi thấy các quốc gia lân bang ngày càng thịnh vượng cho dù có xuất phát điểm kém hơn chúng ta. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Nếu bạn không thấy xót xa khi lãnh thổ của cha ông để lại nay ngày càng teo tóp, ngoại bang thì ngày càng lộng hành trước sự luồn cúi hèn hạ của đám sai nha bán nước. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.

Bạn thờ ơ, KHÔNG quan tâm đến thời cuộc, mọi sự với bạn thật nhẹ nhàng. Thế nên, tôi không thể không chúc mừng bạn và nhân thể, tôi phân ưu vì sự vô phúc của xứ sở này, không biết đến mức nào cho đủ.

2017

Manh Dang

(Tự đạo)

——-//——-

Ảnh minh họa từ nguồn internet

Vụ Trương Mỹ Lan và mặt thật của một chế độ

Hiếu Chân/Người Việt

Sự kiện gây chấn động mạnh nhất trong dư luận mấy ngày qua là vụ bắt giam bà Trương Mỹ Lan của tập đoàn Vạn Thịnh Phát ở Sài Gòn, báo hiệu những diễn biến khó lường của tình hình chính trị Việt Nam những ngày tới.

Bà Trương Mỹ Lan (trái) và ông Lê Thanh Hải. (Hình: Bộ Công An, Getty Images)

Liên quan đến vụ bắt bớ này đã xảy ra hiện tượng người dân tụ tập đông đảo trước các phòng giao dịch của Ngân Hàng Thương Mại Cổ Phần Sài Gòn (SCB) để rút tiền, buộc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam (NHNN) phải họp báo trấn an.

Cũng như thông tin về cái chết bí ẩn của bà Nguyễn Phương Hồng, toàn bộ thông tin về SCB và các nhân vật lãnh đạo của nó đều bị báo chí trong nước âm thầm gỡ bỏ sau khi đăng vài giờ.

Tuyên bố dối trá về mối liên quan giữa SCB và Vạn Thịnh Phát, cũng như cách bưng bít thông tin của nhà cầm quyền, đã tạo điều kiện tốt cho sự lan truyền các loại tin đồn và thuyết âm mưu, khiến cho việc phân tích và đánh giá sự kiện thêm khó khăn bội phần.

Phất lên nhờ quan hệ

Tuy nhiên, lần theo các mạch dư luận, có thể thấy đây là một vụ án lớn, phơi bày bộ mặt thật của một chế độ trong đó giới chức chóp bu cấu kết ăn chia với giới tư bản cá mập – có thể có cả thế lực nước ngoài – để trục lợi từ tài sản quốc gia và nỗi khốn khổ của người dân

Bà Trương Mỹ Lan, 66 tuổi, là một doanh nhân người Việt gốc Hoa, tên thật là Trương Muội, xuất thân là người bán vải ở chợ An Đông, Quận 5, Sài Gòn. Nhờ quan hệ thân thiết với bà Trương Thị Hiền, vợ ông Lê Thanh Hải, cựu bí thư Quận 5, cựu chủ tịch và cựu bí thư Thành Ủy.

Trong một thời gian dài, bà Trương Muội đã xây dựng được một “đế chế” kinh doanh hùng mạnh mang tên Vạn Thịnh Phát (VTP), có giá trị nhiều tỷ đô la, với nhiều công ty con trong các lĩnh vực đầu tư và phát triển bất động sản.

Để đánh bóng tên tuổi và đánh lừa dư luận, bà Trương Muội đổi tên thành Trương Mỹ Lan, giống với bà Trương Mỹ Hoa, chị của bà Trương Thị Hiền, và là cựu phó chủ tịch nước.

Quá trình lớn mạnh của VTP gắn chặt với quá trình thăng tiến của ông Lê Thanh Hải, từ người đứng đầu cơ sở đảng CSVN ở Quận 5 lên tới Bộ Chính Trị, cơ quan quyền lực cao nhất của đảng toàn quốc, đến mức khó tách bạch rõ ông Hải đỡ đầu cho bà Lan của VTP hay ngược lại.

Có điều, nhờ quyền lực “nghiêng trời” của ông Hải ở Sài Gòn mà VTP thâu tóm được rất nhiều những lô đất “kim cương” ở trung tâm thành phố có thời được gọi là “Hòn Ngọc Viễn Đông.”

Những lô đất này từng là dinh thự của các cơ quan chính phủ thời VNCH, bị chính quyền cộng sản tịch thu sau ngày miền Nam sụp đổ.

Cấu kết, ăn chia với ông “trùm đảng” Lê Thanh Hải và tay chân, VTP được giao các lô đất đó với giá rẻ để phát triển thành các dự án cao cấp như Union Square, Times Square, VTP Office Building, khách sạn Duxton, cao ốc căn hộ dịch vụ cao cấp Sherwood Residence, khách sạn thương mại An Đông-Windsor, khu dân cư Bonville Land, khu dân cư cao cấp Sterling Residence, khu căn hộ cao cấp Lambert Residence, Thuận Kiều Plaza…

VTP chỉ là một trong nhiều công ty bất động sản của phe ông Lê Thanh Hải và đồng bọn, nhưng có lẽ là công ty được ưu ái nhất, được dành nhiều lô đất đẹp nhất ở các đại lộ trung tâm Quận 1.

Và không chỉ ông Hải, VTP còn có bè cánh với các quan chức cao cấp ở Ba Đình.

Ngày 7 Tháng Giêng, 2014, trong vụ án tại Cục Hàng Hải, bị cáo Dương Chí Dũng khai với tòa rằng ông đã giúp bà Trương Mỹ Lan chuyển 20 tỷ đồng ($1 triệu) cho Thượng Tướng Phạm Quý Ngọ, lúc đó là thứ trưởng Bộ Công An, để nhờ ông giúp VTP được thực hiện dự án trên khu đất Cảng Nhà Rồng, ở Khánh Hội, Quận 4, sau khi cảng Sài Gòn được di dời về Cát Lái. Sau lời khai đó, ông Ngọ lăn ra chết một cách bí ẩn (báo chí đăng là bị ung thư) mà bà Lan vẫn vô can, được coi là “bất khả xâm phạm” chứng tỏ bà có ô dù rất lớn che chở.

Lừa đảo chiếm đoạt tài sản

Có đất đẹp, VTP liền huy động tiền bạc để thực hiện các dự án. Cách làm ăn thông thường của các đại gia bất động sản Việt Nam “tay không bắt giặc” là thành lập ngân hàng, lấy nguồn tiền của bá tánh để làm vốn. Được sự chống lưng của NHNN, năm 2011, bà Lan thâu tóm ba ngân hàng nhỏ là Ngân Hàng Sài Gòn, Ngân Hàng Đệ Nhất (FCB) và Ngân Hàng Việt Nam Tín Nghĩa (TNB) nhập chúng vào thành một ngân hàng mới lấy tên cũ là Ngân Hàng Sài Gòn (SCB).

Tuy không ra mặt, nhưng ở Sài Gòn, ai cũng biết bà Trương Mỹ Lan và VTP chính là chủ nhân thực sự của SCB. Ngân hàng này huy động tiền tiết kiệm của dân bằng việc trả tiền lời cao hơn từ một đến hai “chấm” so với các ngân hàng thương mại khác nên luôn có lượng khách rất đông đảo, phần lớn là người về hưu, người kinh doanh nhỏ ham tiền lời cao và tin vào sự “bất khả xâm phạm” của bà Lan.

Dòng tiền không chảy trực tiếp từ SCB tới các dự án của VTP mà đi vòng qua các công ty đầu tư như công ty đầu tư An Đông, công ty đầu tư Times Square, công ty tập đoàn Sài Gòn Peninsula… tất cả đều là những chân rết huy động vốn cho VTP. Người gửi tiền vào SCB được khuyến khích mua trái phiếu (bond) có tiền lời cao của các công ty đầu tư này, SCB bảo đảm mua lại trái phiếu khi đáo hạn. Chính vì thế, khi có tin “Bộ Công An quyết định khởi tố vụ án ‘Lừa đảo chiếm đoạt tài sản’ xảy ra tại công ty cổ phần tập đoàn đầu tư An Đông” thì người có tiền gửi ở SCB như ngồi trên đống lửa, gọi nhau đi rút tiền thì đã muộn!

Ngày 7 Tháng Mười, bà Trương Mỹ Lan và các đồng phạm bị truy tố, bị tạm giam để điều tra tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản,” theo Điều 174 Bộ Luật Hình Sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2017. Theo kết quả điều tra ban đầu, các bị can đã gian dối trong việc phát hành, mua bán trái phiếu để chiếm đoạt hàng ngàn tỷ đồng của người dân trong thời gian 2018-2019, trong đó chỉ riêng công ty An Đông chiếm đoạt khoảng 25,000 tỷ đồng (khoảng $1 tỷ). Văn bản truy tố chưa đề cập tới những hành vi vi phạm pháp luật khác của bà Lan và VTP như hối lộ hoặc câu kết với quan chức để trục lợi.

Từ án kinh tế tới động đất chính trị

Nếu chỉ căn cứ vào thông tin của cơ quan điều tra Bộ Công An thì vụ bắt giam bà Trương Mỹ Lan chỉ là một vụ án kinh tế như hàng chục vụ án bất động sản và ngân hàng mấy năm gần đây. Nhưng để phá một vụ án như vậy, có cần ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng phải cất công dẫn một phái đoàn cao cấp – bao gồm bốn ủy viên Bộ Chính Trị, trong đó có hai bộ trưởng Công An và Quốc Phòng – từ Hà Nội vào Sài Gòn hôm 23 Tháng Chín để họp với ông Nguyễn Văn Nên, bí thư Thành Ủy và cũng là một ủy viên Bộ Chính Trị?

Chuyến kinh lý của ông Trọng, cùng với những mối quan hệ chằng chịt giữa VTP với các giới chức đảng và chính phủ khiến dư luận nghi ngờ rằng vụ án đã trở thành một vụ “động đất chính trị.”

Ai cũng tin, bà Trương Mỹ Lan sẽ là đầu mối dẫn tới việc thanh trừng ông Lê Thanh Hải và bộ sậu của ông – gồm các cựu lãnh đạo thành phố như ông Lê Hoàng Quân (chủ tịch), ông Nguyễn Văn Đua (phó chủ tịch), ông Nguyễn Thành Phong (chủ tịch), sau khi ông Nguyễn Thành Tài (phó chủ tịch) và ông Tất Thành Cang (phó chủ tịch) lần lượt ra trước vành móng ngựa gần đây. Niềm tin là như thế nhưng cái “lò” của ông Trọng có đốt được củi gộc như vậy hay không thì chưa biết chắc được.

Liên quan đến vụ án Trương Mỹ Lan còn có những cái chết bí ẩn. Bắt đầu từ cái chết của ông Phạm Quý Ngọ nêu trên, gần đây lại có những cái chết khó hiểu của ông Nguyễn Tiến Thành, chủ tịch công ty chứng khoán Tân Việt, thành viên hội đồng quản trị SCB trong đế chế VTP và là chồng của bà Tống Thị Thanh Hoàng, phó tổng giám đốc tập đoàn VTP.

Ông Thành chết một ngày trước khi bà Lan tra tay vào còng. Bí ẩn nhất là cái chết của bà Nguyễn Phương Hồng, người cùng bị bắt với bà Trương Mỹ Lan, và chết không rõ lý do trong lúc bị tạm giam. Từ sáng 11 Tháng Mười, trên mạng xã hội, người dân lại đồn hai quan chức cao cấp khác của SCB, ông Diệp Bảo Châu, phó tổng giám đốc, và ông Lưu Quốc Thắng, trưởng ban kiểm soát, đều đã qua đời tại nhà riêng. Thông tin này chưa kiểm chứng được.

Nếu như những cái chết bí ẩn đó là do một thế lực bí mật ra tay diệt khẩu bịt đầu mối thì quả thực vụ Trương Mỹ Lan không đơn giản là án kinh tế mà dính líu chặt đến các giới chức chóp bu trong đảng, bộc lộ bản chất tội phạm của một tổ chức “mafia” có tên đảng CSVN. Từ vụ án này, người ta mới thấy được đằng sau vẻ hào nhoáng của các tòa nhà chọc trời bằng nhôm và kính trên các đại lộ trung tâm Sài Gòn là cả một đế chế quyền và tiền quyện chặt vào nhau để lường gạt và trục lợi, với nhiều thủ đoạn.

Ông Nguyễn Phú Trọng và cái lò của ông sẽ đốt được gì? Hãy chờ xem! [đ.d.]

  KHỦNG KHIẾP!

 KHỦNG KHIẾP!

Ngày 14/10/2022, thêm một nhân sự chủ chốt của đế chế Vạn Thịnh Phát chọn im lặng ra đi – tiến sĩ Nguyễn Ngọc Dương, 49 tuổi, chủ tịch Tập đoàn Sài Gòn Penninsula, doanh nghiệp lớn nhất của Vạn Thịnh Phát. Ông còn là đại diện pháp luật của: Sunny Square, Crystal Empire, Sunny World, Peak Performance… của Vạn Thịnh Phát.

Dòng tuyệt mệnh người xấu số nhảy lầu từ tầng 12 của chung cư Grand Riverside ở Bến Vân Đồn – Quận 4, gửi lại kết thúc bằng câu: “Ba đã phải trả giá bằng cả cuộc đời, nên gia đình phải hạnh phúc”.

Dường như có một âm mưu giết người để bịt khẩu, gây khó cho công an điều tra, phá án?

Nghi vấn về hai cái chết liên quan vụ bắt Chủ tịch Vạn Thịnh Phát? (RFA)

Nghi vấn về hai cái chết liên quan vụ bắt Chủ tịch Vạn Thịnh Phát? (RFA)

RFA
2022.10.12

Bà Nguyễn Phương Hồng lúc mới bị bắt và tờ cáo phó

Bộ Công An/PLO

00:00/07:01

Hai cái chết liên quan cùng một vụ án xảy ra chỉ trong mấy ngày bị dư luận xã hội nhận định là “bất thường”, nhất là báo chí chính thống lại gỡ tin sau khi loan chỉ vài giờ. Thực tế đó khiến thêm nhiều nghi vấn nảy sinh.

Ba ngày sau cái chết đột ngột của ông Nguyễn Tiến Thành, thành viên Hội đồng Quản trị Độc lập ngân hàng SCB, được báo chí Nhà nước loan tải, bà Nguyễn Phương Hồng, trợ lý tập đoàn Vạn Thịnh Phát lại chết khi mới vừa bị công an bắt hai ngày. Ông Thành là chồng của bà Tống Thị Thanh Hoàng – Phó tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, chết đúng vào ngày bà Trương Mỹ Lan bị bắt.

Theo tin từ một số tờ báo Nhà nước bị gỡ sau đó, bà Nguyễn Phương Hồng qua đời hôm 9 tháng 10, sau hai ngày bị bắt tạm giam cùng với bà Trương Mỹ Lan, người sáng lập và giữ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát. Nguyên do vì sao bà Hồng qua đời và mất trong trường hợp nào không được thông tin.

Cái chết liên tiếp của hai người liên quan trong một vụ án, cụ thể là liên quan đến tập đoàn Vạn Thịnh Phát, dư luận cho rằng đây không phải là những cái chết bình thường.

Một luật gia ở Hà Nội, từng là đảng viên, không muốn nêu tên vì an toàn, nói với RFA sáng 12 tháng 10:

Cả hai cái chết này đều bất thường. Trước hết vì nó đều liên quan đến Vạn Thịnh Phát. Thứ hai, theo logic thì cô Hồng chết trong khi bị tạm giam thì trách nhiệm thuộc về công an, tại sao báo chí chính thống của Nhà nước lại im lặng? Chỉ có vài tờ báo đưa lên lại gỡ ngay?

Chắc chắn bên công an đã khám nghiệm tử thi, đã biết kết quả nhưng họ không nói. 

Không thể có lý do chết vì bệnh vì cô này còn rất trẻ. Tự tử lại càng không vì không thể tự tử trong trại giam được. Họ canh rất kỹ.

Chắc chắn bên công an đã khám nghiệm tử thi, đã biết kết quả nhưng họ không nói. Lấy lý do là đang trong quá trình điều tra. Theo tôi, hai người này chết có thể là bị giết, bị đầu độc. Giết để diệt khẩu vì cô này là trợ lý Công ty cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát nên biết rất nhiều thông tin về tập đoàn này, thậm chí biết cả các sếp gặp gỡ ai, lúc nào… – Một luật gia

Việc ông Nguyễn Tiến Thành qua đời không gây náo loạn các trang mạng xã hội bằng việc bà Nguyễn Phương Hồng qua đời, bởi tin bà Hồng chết bị báo chí Nhà nước gỡ xuống chỉ sau vài giờ. Vậy những tin tức loại nào thường bị xóa sau khi đăng và ai là người có thẩm quyền đó?

Nhà báo Nguyễn Vũ Bình nhận định:

Theo tôi, những thông tin nào khó giải thích, bất bình thường và có những yếu tố kiểu mafia trong xã hội hoặc những thông tin nào bất lợi cho tuyên truyền của Đảng và Nhà nước thì họ cho gỡ xuống. Cụ thể là vụ hai người chết liên quan một vụ án chết chỉ trong mấy ngày. Nó bất thường không lý giải nổi.

Trong Ban Tuyên giáo có bộ phận theo dõi về báo chí đó là Vụ Báo chí của Ban Tuyên giáo Trung ương. Bên an ninh cũng có bộ phận theo dõi về báo chí nữa. Khi họ phát hiện ra những thông tin như thế thì họ đề xuất lên là cần phải gỡ thì họ điện cho tòa soạn lấy xuống.”

Chủ tịch nước Trần Đại Quang tại Phủ Chủ tịch hôm 13/9/2018. Trước khi chết chỉ một tuần. AP

Những cái chết bất ngờ như bà Hồng và ông Thành được cư dân mạng gọi là những cái chết “đúng quy trình”. Người ta nhắc lại cái chết của ông Dương Bạch Mai do đột quỵ ngay trong ngày họp cuối cùng của kỳ họp thứ 8 Quốc hội khóa II ngày 4 tháng 4 năm 1964.

Trong cuốn “Đêm Giữa Ban Ngày”, tác giả Vũ Thư Hiên viết: “Dương Bạch Mai, con hổ dữ chống lại đường lối thân Trung Quốc đột tử khi ông đang dự cuộc họp Quốc hội tại Nhà hát Lớn Hà Nội. Vào lúc giải lao, các đại biểu kéo nhau đi uống bia ở bar, ông Mai thết trước các bạn một chầu bia mừng sinh nhật ông hôm sau. Ông ngã xuống. Ly bia chưa cạn.”

Những năm qua cũng có những cái chết bị cho là “đúng quy trình” như vậy. Chẳng hạn như cái chết của Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ tối 18 tháng 2 năm 2014 tại bệnh viện Quân y 108, Hà Nội khi vẫn còn là ủy viên Ban chấp hành Trung ương đảng. Ông Ngọ chết chỉ một ngày sau khi có quyết định đình chỉ chức vụ thứ trưởng Bộ Công an về tội làm lộ bí mật Nhà nước. Ông Ngọ cũng có liên quan đến một vụ án tham nhũng lớn vào thời đó ở Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines). Nguyên Chủ tịch Hội đồng thành viên Vinalines Dương Chí Dũng khai đã nhận của bà Trương Mỹ Lan 20 tỷ đồng (tương đương một triệu đô la Mỹ) để chuyển cho ông Ngọ.

Tôi cho là không loại trừ khả năng đó, bởi Việt Nam hiện nay bên ngoài mang vẻ bình yên, êm ả nhưng bên trong lại rất lộn xộn. Chính trường lộn xộn, nội bộ lộn xộn, các phe phái tranh giành quyền lực lẫn nhau. Đã có rất nhiều thông tin được đưa lên mạng xã hội, tuy không được kiểm chứng, nhưng nó cho thấy khả năng bị đầu độc bằng cách này cách khác có thể đã xảy ra. – Nhà báo Phạm Chí Dũng

Cái chết của ông Trần Đại Quang, Chủ tịch Việt Nam vào sáng 21 tháng 9 năm 2018 với lý do “mắc loại virus hiếm và độc hại, trên thế giới chưa có thuốc chữa”.

Một năm sau là cái chết của ông Trần Bắc Hà trưa 18 tháng 7 năm 2019 trong trại giam. Ông Hà là chủ tịch Ngân hàng Đầu tư & Phát triển Việt Nam. Ông Hà được xem là một quan chức nắm rất nhiều thông tin, rất nhiều vụ việc, có vai trò khá tích cực liên quan tới Ngân hàng Bản Việt của Nguyễn Thanh Phượng, con gái cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Cái chết của ông Nguyễn Bá Thanh đầu năm 2015 với nghi vấn bị đầu độc cũng được cho là cái chết “đúng quy trình”. Ông Thanh là Phó Trưởng Ban Phòng Chống Tham nhũng Trung ương, kiêm Trưởng Ban Nội chính Trung ương.

Nhà báo Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập hiện đang phải thụ án 15 năm tù, lúc bấy giờ nêu nhận định của ông với RFA ngay sau cái chết của ông Trần Bắc Hà bị dư luận cho là “giết người, diệt khẩu’:

“Tôi cho là không loại trừ khả năng đó, bởi Việt Nam hiện nay bên ngoài mang vẻ bình yên, êm ả nhưng bên trong lại rất lộn xộn. Chính trường lộn xộn, nội bộ lộn xộn, các phe phái tranh giành quyền lực lẫn nhau. Đã có rất nhiều thông tin được đưa lên mạng xã hội, tuy không được kiểm chứng, nhưng nó cho thấy khả năng bị đầu độc bằng cách này cách khác có thể đã xảy ra.”

Ngoài những cái chết của các quan chức cấp cao vừa nêu, những cái chết của người dân trong đồn công an thường được giải thích là do tự tử hay do bệnh.

Bắt “bà trùm” Trương Mỹ Lan: Đại án và bộ mặt thật của nó (RFA)

Bắt “bà trùm” Trương Mỹ Lan: Đại án và bộ mặt thật của nó (RFA)

Mặt thật của Đảng đang dần dần lộ diện… Với những đảng viên già và một bộ phận dân chúng đang hò reo, tung hô “người đốt lò vĩ đại”

Bình luận của Lê Thanh Hoa
2022.10.12

Bà Trương Mỹ Lan – Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát

 RFA edit

“Móc ngoặc” giữa “đỏ” và “đen”

Vụ án tại Tập đoàn Vạn Thịnh Phát mới khởi tố chưa được hai ngày mà đã có ngay hai cái chết đột ngột (chưa kể một cái chết của tướng công an Phạm Quý Ngọ trong một vụ án khác có liên quan đến cái tên Trương Mỹ Lan trước kia) (1),  nhưng tin về một cái chết đã bị báo Nhà nước kéo xuống sau đó mà không nêu lý do (2). 

Sau vụ bắt giữ bà Trương Mỹ Lan – Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Vạn Thịnh Phát vào cuối tuần qua, đã có nhiều dấu hiệu hỗn loạn tại các chi nhánh của Ngân hàng TMCP Sài Gòn (SCB) bị cho là có liên quan đến Tập đoàn Vạn Thịnh Phát dù Ngân hàng này đã lên tiếng khẳng định bà Lan không tham gia vào việc quản lý Ngân hàng này.

Nếu bây giờ đòi hỏi ngay các chứng cứ bằng “giấy trắng mực đen” về các liên hệ trực tiếp giữa tập đoàn Vạn Thịnh Phát (VTP) với “triều đại” Lê Thanh Hải (LTH) thì chắc chưa thể đáp ứng ngay được. Hãy chờ một thời gian nữa, các bộ phận chức năng trước sau cũng phải đưa ra ánh sáng (chắc cũng chỉ một phần) sự thật về những cái bắt tay giữa hai thế lực “đỏ” và “đen”, mà đại diện tiêu biểu là “vua không ngai” Lê Thanh Hải (Hai Nhựt) và “bà trùm” Trương Mỹ Lan. “Song kiếm hợp bích” Nguyễn Phú Trọng – Nguyễn Văn Nên (Bí thư TPHCM) quyết định bắt bà Trương Mỹ Lan là để lần đến “gõ cửa tận nhà” Lê Thanh Hải. Bởi vì, Bộ Chính trị ĐCSVN đã cách chức (cựu) Bí thư Thành Hồ đối với Hai Nhựt do sai phạm liên quan tới dự án khu đô thị Thủ Thiêm đã hai năm rưỡi nay (Từ 20/3/2020). “Treo” mãi vụ Hai Nhựt như thế chẳng khác nào là một sự bỡn cợt “người đốt lò vĩ đại”. (3)

Vạn Thịnh Phát phất lên từ những năm Lê Thanh Hải làm Chủ tịch Thành Hồ. Nhưng phải đến khi ông Hải “chui” được vào Bộ Chính trị và làm Bí thư Sài Gòn,  từ năm 2007, việc thâu tóm bất động sản, đất vàng và các doanh nghiệp liên quan đến VTP mới bắt đầu tại nhiều bất động sản có vị trí đắc địa tại TP. Tập đoàn này luôn gây sốt thị trường địa ốc, tạo lập các siêu dự án, sở hữu nhiều dự án tọa lạc ngay trung tâm như Union Square, Times Square, VTP Office Building, khách sạn Duxton… Ngoài ra, Vạn Thịnh Phát còn có hàng loạt siêu dự án khác như: Cao ốc căn hộ dịch vụ cao cấp Sherwood Residence, Khách sạn Thương mại An Đông, Khu dân cư Bonville Land, Khu dân cư cao cấp Sterling Residence, Khu căn hộ cao cấp Lambert Residence, Thuận Kiều Plaza… Trương Mỹ Lan cũng bỏ ra hơn 700 tỷ đồng, tương đương 35 triệu Mỹ kim để mua lại căn biệt thự cổ từ thời Pháp, diện tích gần 3000m2, toạ lạc số 110-112 Võ Văn Tần, quận 3 Sài Gòn. (4)

Vợ chồng Trương Mỹ Lan cũng bị bêu lên đầu bảng trong “Hồ sơ Panama”, liên quan đến trốn thuế và rửa tiền. (5)

Tháng 1/2014, tại một phiên toà, bị cáo Dương Chí Dũng đã khai, nhận của bà Lan số tiền 1 triệu Mỹ kim, để hối lộ cho Thượng tướng Phạm Quý Ngọ, Thứ trưởng Bộ Công an, nhằm lấy dự án tại Cảng Sài Gòn. Phạm Quý Ngọ sau đó đột tử, và Trương Mỹ Lan lại thoát.

Từ một tiểu thương buôn vải tại chợ An Đông, cuộc đời đưa đẩy bà Lan gặp và kết nghĩa được chị em với Trương Thị Hiền – em gái Phó Chủ tịch nước Trương Mỹ Hoa và là phu nhân của Hai Nhựt, Bí thư Quận 5 thời đó – mà số phận đã thay đổi 180 độ. Dựa vào gia tộc Lê Thanh Hải, Vạn Thịnh Phát đã trở thành tập đoàn khổng lồ, tổng số vốn lên đến hàng tỷ Mỹ kim. Từ đất đai dân nghèo Thủ Thiêm, đến các công sản trung tâm đô thành, lần lượt lọt vào tay tài phiệt Trương Mỹ Lan.

lethanhhaitruongmylan.jpeg
Cựu Bí thư TPHCM Lê Thanh Hải và bà Trương Mỹ Lan trong một sự kiện trước đây không rõ ngày tháng. Hình: internet

Giấc mơ “thế thiên hành đạo”?

Bắt được Trương Mỹ Lan kỳ này, ông Trọng hy vọng sẽ ném vào chảo lửa của mình thêm Lê Hoàng Quân và Nguyễn Văn Đua (Nguyễn Thành Phong đã ở “phòng chờ của CNXH”). Cũng phải từ khi Tổng Trọng đưa vụ Trương Mỹ Lan vào diện theo dõi của Ban phòng chống tham nhũng Trung ương, thì may ra “tứ đại hung thần” Lê Thanh Hải – Lê Hoàng Quân, Nguyễn Văn Đua – Tất Thành Cang, cùng các tay chân hút máu ở Thành Hồ mới bị bắt dần và hy vọng trả được món nợ để đời cho dân chúng. Chính ĐCSVN đã “đào tạo, nuôi dưỡng và rèn luyện” nên những người mà họ cho là “tinh hoa” để đưa vào Ban chấp hành Trung ương Đảng. Và cũng chính Đảng đã tự lột mặt nạ các đảng viên “vô sản lưu manh” ấy, trong các cuộc thanh trừng đẫm máu để giành lại những gì họ cần phải lấy hoặc chia lại từ “những chiếc bánh” của giai cấp vô sản cùng đinh.

Thời gian của TBT Nguyễn Phú Trọng không còn nhiều. Nếu không “ngồi xổm” lên mọi thứ, từ Hiến pháp của Nhà nước đến Điều lệ của Đảng, để trụ thêm nhiệm kỳ thứ tư nữa vào năm 2024, thì ông chỉ còn hai năm. Mà vụ Thủ Thiêm thì đã chục năm có lẻ. Rút kinh nghiệm Thủ Thiêm, ông Trọng đã cho “hốt gọn” vụ thôn Hoành ngay giữa lòng Thủ đô, dù có phải xử “án tử” cho một đảng viên 83-84 năm tuổi đời và 55 năm tuổi Đảng (6). Mặc dầu hai vụ án hoàn toàn ngược nhau về bản chất, nhưng để bồi đắp thêm cho cái uy của “bậc nhân kiệt yên dân”, ông đã liều “kinh lý phương Nam” thêm lần nữa. Nhưng lần này, đại án có vẻ kéo dài, cho nên ông Trọng đã chỉ đạo cho Tô đại tướng là cố gắng có kết quả sớm nhưng cũng phải “dò đá qua sông”. Đằng sau bà trùm Mỹ Lan là những ai, thiết tưởng khỏi phải nhắc lại. Ba ngày nay, tràn đầy những thông tin trên mạng xã hội chưa thể kiểm chứng về mối liên hệ giữa VTP với Tàu, cả Tàu “đỏ” lẫn Tàu “đen”. Không nhắc chúng ra đây đỡ mang tiếng là “thế lực thù địch lợi dụng để phá họa tình bạn vĩ đại và cảm động giữa ĐCSVN và ĐCSTQ”, như nỗi lo của bà Ngân và ông Thưởng khi Bộ Chính trị quyết định kỷ luật Lê Thanh Hải. Tuy nhiên, việc bà Lan có chồng là tỷ phú Hong Kong – người có quan hệ với cựu Bộ trưởng Công an Trung Quốc Chu Vĩnh Khang – là câu chuyện “elefant in the room” chẳng cần bằng chứng.

Cho rằng quá trình điều tra vụ đại án này có thể kéo dài và không loại trừ có nhiều bất ngờ khó tin là nghĩ tới bối cảnh có “những nhân tố nước ngoài” có thể “cản mũi kỳ đà” giữa chừng. Tuy nhiên, luận giải rằng TBT Nguyễn Phú Trọng chớp thời cơ TBT Tập Cận Bình đang vướng Đại hội 20 để “đánh úp pháo đài” của Ba Tàu ở Sài thành… là chưa hiểu hết “mối nghiệp duyên tiền kiếp” giữa bộ đôi “Tập và Trọng”. Khi ông Trọng đã giao sinh mạng của mình cho “Ban cố vấn” dưới danh nghĩa các bác sỹ chăm sóc sức khỏe “hậu đột quỵ” thì không có lý do gì để TBT ta dám “chơi khăm” Chủ tịch Trung Quốc. Đơn giản là chỉ cần ông Trọng chuyển đến Tập Chủ tịch thông điệp rằng, sứ mệnh “thế thiên hành đạo” của mình bị xâm hại, thậm chí có thể bị sụp đổ, nếu cứ để VTP khuynh loát đất Sài thành lâu hơn nữa. Mà sự tồn tại lâu dài của ông Trọng là lợi ích “cốt lõi” của ông Tập, khi ông chưa quyết định người “kế ngôi” TBT tới đây là ai? Chỉ cần như thế thôi, ông Trọng và BCT Việt Nam được bật “đèn xanh”.

Giấc mơ “thế thiên hành đạo” của ông Trọng còn phải đối mặt với một trở ngại lớn khác. Trở lại mối thâm thù giữa Nguyễn Phú Trọng đối với “Ba X” (Nguyễn Tấn Dũng) năm nào… Ông Trọng đã phải khóc trước văn võ bá quan và thần dân trong cả nước, ông Trọng quyết phục thù. Những luật “bất thành văn” của ĐCSVN là, đối với các thành viên của “Tứ trụ” thì không được truy sát, nhất là khi Ba Dũng đã chấp thuận “về vườn” để làm người tử tế. Nhưng các đệ tử của Ba Dũng mà Hai Nhựt và lâu la vẫn còn đó, cùng với hơn 40 phần trăm quân số mà Hai Nhựt từng bổ nhiệm vào các Sở, Ban, Ngành của TP, là bụi gai trong mắt TBT. Mà nếu không nhổ được cái gai bự nhất, thì khó có thể biến giấc mơ “thế thiên hành đạo” thành hiện thực. Phải tống bằng được Hai Nhựt vào lò để y không thể dương dương tự đắc: “Nếu Tổng bí thư không chịu trách nhiệm về những năm tháng Ba Dũng phá nát nền kinh tế trong cả nước, thì tại sao ông lại có thể bắt Hai Nhựt phải nhận trách nhiệm trước những bê bối của một thành phố mà người Hoa dưới chính thể nào cũng có ảnh hưởng đến đời sống kinh tế và chính trị của nó.”

______________

Tham khảo:

1. https://tuoitre.vn/thu-truong-bo-cong-an-thuong-tuong-pham-quy-ngo-qua-doi-594404.htm

2. https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/nguyen-phuong-hong-van-thinh-phat-death-in-police-custody-10112022033951.html

3. https://thanhnien.vn/ong-le-thanh-hai-bi-cach-chuc-bi-thu-thanh-uy-tphcm-post937615.html

4. https://vietnamnet.vn/nguoi-nha-ba-truong-my-lan-mua-biet-thu-co-35-trieu-usd-sai-gon-277190.html

5. https://offshoreleaks.icij.org/nodes/13006543

6. http://nguoiviet.de/Su-kien/GS-Vien-si-Hoang-Xuan-Phu-Toi-ac-Dong-Tam-37855.html

Cháy tại toà nhà Vạn Thịnh Phát: Vì sao gây chú ý dư luận?

Ugc

Chụp lại hình ảnh,Hỏa hoạn xảy ra tại một phần tại Toà nhà Vạn Thịnh Phát ở địa chỉ số 8 Nguyễn Huệ, quận 1, TP HCM tối 13/10

Sáng 14/10, Công an TP HCM cho biết nguyên nhân ban đầu vụ cháy toà nhà Vạn Thịnh Phát là do chập điện gây cháy tủ cấp đông tại Văn phòng Công ty Lavie Food, lầu 10.

Hỏa hoạn đã được khống chế kịp thời và không có thiệt hại về người, tuy nhiên, chưa rõ thiệt hại về tài sản ngoài việc hư hại một tủ cấp đông.

Trước đó, khoảng 22h ngày 13/10, nhiều người đăng tải trên Facebook hình ảnh khói bóc ra từ toà nhà Vạn Thịnh Phát ở địa chỉ số 8 Nguyễn Huệ, quận 1, TP HCM.

Sau đó, Công an quận 1 đã triển khai cô lập hiện trường và phối hợp lực lượng bảo vệ toà nhà dập tắt.

Đến 22h10 cùng ngày, khi lực lượng chữa cháy tới nơi, đám cháy đã được nhân viên toà nhà dập tắt hoàn toàn.

Hiện cơ quan chức năng tiếp tục điều tra, làm rõ vụ việc.

Thứ sáu ngày 14/10, từ khoá “Cháy toà nhà Vạn Thịnh Phát” đứng đầu trong bảng xếp hạng xu hướng trên Google với hơn 20.000 lượt tìm kiếm.

Ngay sau đó, nhiều trang Facebook đã liên tục đưa tin về toà nhà Vạn Thịnh Phát và thu hút dư luận quan tâm, dù vụ hoả hoạn được xem là nhỏ và đã được dập tắt kịp thời.

Từ khoá "Cháy toà nhà Vạn Thịnh Phát" trở nên thịnh hành ngày 14/10
Chụp lại hình ảnh,Từ khoá “Cháy toà nhà Vạn Thịnh Phát” trở nên thịnh hành trên Google xu hướng ngày 14/10

Liên tiếp diễn biến mới

Trước đó là hàng loạt những sự kiện biến động khác như người dân đổ xô đi rút tiền khiến Ngân hàng SCB lên tiếng đính chính bà Trương Mỹ Lan không giữ chức vụ lãnh đạo tại SCB.

Ngân hàng Nhà nước cũng vào cuộc trấn an người gửi tiền và BBC được biết, lãnh đạo nhiều cơ quan báo chí tại Việt Nam đã nhận được tin chỉ đạo từ cơ quan quản lý, khuyến cáo “thận trọng” trong việc đưa tin về bà Trương Mỹ Lan và SCB. 

Tin nhắn có nội dung: “Liên quan đến việc xử lý hình sự bà Trương Mỹ Lan và tổ chức, cá nhân liên quan, đề nghị báo chí chỉ đưa theo tin từ cổng thông tin Bộ Công an và Ngân hàng Nhà nước.”

“Chấp hành nghiêm chỉ đạo, định hướng thông tin. Không mở rộng, liên hệ với vấn đề khác, kiểm soát chặt chẽ bình luận, tránh gây tâm lý hoang mang, lo lắng cho người gửi tiền.” 

Một diễn biến quan trọng khác là cái chết bí ẩn của bà Nguyễn Phương Hồng.

Bà Hồng được cho là mất vào ngày 9/10, hai ngày sau khi bị bắt tạm giam cùng đợt với bà Trương Mỹ Lan.

Bà Hồng là trợ lý Công ty cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát. Đồng thời, bà còn là thành viên Hội đồng quản trị của SCB.

Cáo phó của bà Nguyễn Phương Hồng dường như có dấu vết chỉnh sửa ngày từ trần
Chụp lại hình ảnh,Cáo phó của bà Nguyễn Phương Hồng dường như có dấu vết chỉnh sửa ngày từ trần
BBC
Chụp lại hình ảnh,Trang tiểu sử về bà Nguyễn Phương Hồng với tư cách là thành viên HĐQT đã biến mất khỏi website của Ngân hàng SCB

Điều kì lạ là các trang như Pháp luật TP HCM, Vietnamnet, Vietnamindex, Vietstock… cùng nhiều báo khác đồng loạt xoá tin về cái chết của bà Nguyễn Phương Hồng, sau vài giờ đưa tin.

Ngay cả trang tiểu sử của bà Hồng trên website chính thức của SCB cũng bị gỡ bỏ.

Những động thái này càng khiến dư luận hoang mang và đẩy từ khoá “Nguyễn Phương Hồng” lên cao bất thường, xếp vị trí thứ nhất trên bảng xếp hạng xu hướng của Google hôm 10/10.

Chưa hết, tờ Infonet sáng 11/10 có bài viết ‘SCB bất ngờ gỡ toàn bộ thông tin giới thiệu các thành viên hội đồng quản trị’, trong đó có thông tin về bà Nguyễn Phương Hồng. Bài viết này cũng bị xoá nốt sau vài tiếng.

Bên cạnh vụ việc của bà Hồng, dư luận còn xôn xao về cái chết hôm 6/10 của Chủ tịch Chứng khoán Tân Việt, thành viên HĐQT độc lập SCB Nguyễn Tiến Thành.

Như vậy, chỉ trong vòng ba ngày, hai thành viên HĐQT của SCB đã bất ngờ qua đời.

BBC

Ông Thành cũng là nhân vật có mối liên hệ với Tập đoàn Vạn Thịnh Phát vì ông là chồng của bà Tống Thị Thanh Hoàng – phó tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Vạn Thịnh Phát. 

Từ năm 2017, ông Thành cũng đảm nhiệm vị trí thành viên hội đồng quản trị độc lập tại Ngân hàng TMCP Sài Gòn (SCB).

Theo cáo phó của gia đình, ông Thành mất lúc 22 giờ 50 phút ngày 6/10/2022.

Trong khi đó, tờ Thanh Niên cho biết bà Trương Mỹ Lan, Trương Huệ Vân, Nguyễn Phương Hồng và ông Hồ Bửu Phương bị Bộ Công an khám xét nơi ở vào 2 giờ sáng ngày 7/10/2022.

Như vậy, ông Nguyễn Tiến Thành qua đời chỉ khoảng 2-3 tiếng đồng hồ trước khi bà Trương Mỹ Lan cùng các bị can nói trên bị bắt tạm giam.

Tuy nhiên, phải hơn 30 tiếng sau, tức tới khoảng 10 giờ 30 sáng 8/10, tin tức bắt giữ bà Trương Mỹ Lan của tập đoàn Vạn Thịnh Phát mới được công bố chính thức trên các trang Thanh Niên, Tuổi Trẻ, VnExpress.

BBC

Nối tiếp các sự kiện trên là tin đồn hai lãnh đạo khác của SCB qua đời, khiến báo chí VN ngày 12/10 đồng loạt đưa tin SCB bác bỏ việc này.

Theo đó, ngân hàng này khẳng định, tính đến sáng hôm nay 12/10, cả hai ông Lưu Quốc Thắng và Diệp Bảo Châu vẫn đang điều hành công việc hằng ngày tại ngân hàng.

Tuy nhiên, trang tiểu sử về ông Lưu Quốc Thắng trên website của SCB cũng giống như của bà Nguyễn Phương Hồng và ông Nguyễn Tiến Thành, đã bị gỡ bỏ khỏi website SCB. Trang thông tin về ông Diệp Bảo Châu vẫn có thể truy cập.

Nữ sinh 14 tuổi quyên sinh sau khi lên đồn công an, một năm sau vẫn chưa được làm rõ

RFA.ORG

Nữ sinh 14 tuổi quyên sinh sau khi lên đồn công an, một năm sau vẫn chưa được làm rõ

Nữ sinh Bùi Thị Thanh Vy, sinh năm 2008, nhảy kênh tự tử sau khi bị mời làm việc trên đồn công an xã vì nghi ngờ ăn trộm một triệu đồng, một năm sau gia đình tiếp tục yêu cầu những người có trách nhiệm phải xin lỗi nhưng không nhận được hồi đáp. 

Vụ Vạn Thịnh Phát, không cẩn thận là mất kiểm soát

Vụ Vạn Thịnh Phát, không cẩn thận là mất kiểm soát

Đỗ Ngà

12-10-2022

Vụ án Vạn Thịnh Phát có vẻ như không phải là vụ án kinh tế đơn thuần mà nó mang màu sắc chính trị. Một thứ chính trị ngoài biên giới Việt Nam. Một tập đoàn kinh tế của một người gốc Hoa và sau lưng là những mối quan hệ phức tạp với phương Bắc. Đường dây chính trị mượn mặt nạ kinh tế hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam từ rất lâu và ngày nay nó đang bị khui.

Có thể ví quan hệ kinh tế là cái cây, thì các quan hệ chính trị là gốc rễ của vụ án. Mà gốc rễ lại là phần chìm không ai thấy hết được, người ta chỉ thấy phần nhỏ những gân rễ nổi lên mặt đất. Trong vụ án Vạn Thịnh Phát, phần gân rễ nổi lên mà gương mặt quen thuộc đất Sài Gòn – Lê Thanh Hải.

“Những gì không chơi được bằng luật pháp thì chơi bằng luật ngầm”, đó chính là luật chơi rất đặc trưng của giới làm chính trị cấp cao ở các chính quyền độc tài. Người ta không thể xử Trần Đại [Quang] bằng luật pháp thì xử bằng luật ngầm, trường hợp ông Nguyễn Bá Thanh cũng tương tự. Vụ án Vạn Thịnh Phát trên danh nghĩa là vụ án kinh tế, nhưng cách hành xử của nó theo loại luật ngầm rất đặc trưng của thế giới chính trị độc tài Cộng Sản.

Dấu hiệu hiện nay cho thấy, phe đứng đằng sau Vạn Thịnh Phát đang cố tình bịt những đầu mối nào có thể khui ra những bí mật ẩn giấu ở phần rễ của vụ án. Như vậy, không loại trừ khả năng có những cái chết bí ẩn tiếp theo nếu phe điều tra cứ cố làm tới. Khi người ta cố tình bịt kín những đầu mối có thể khui ra bí mật chính trị thì họ không màng tới vấn đề kinh tế nữa. Thị trường tài chính rối loạn họ mặc kệ.

Chỉ nói riêng về phần quan hệ kinh tế, thì Vạn Thịnh Phát đã phát triển thành một khu rừng rậm rạp. Khi Hà Nội vớ tay bứt dây Vạn Thịnh Phát thì nó đã động đến SCB. Ông Nguyễn Tiến Thành, Chủ tịch Chứng khoán Tân Việt, thành viên Hội đồng Quản trị độc lập SCB “đột tử” bí ẩn là lời đáp trả cho việc Vạn Thịnh Phát bị đe dọa. Bà Nguyễn Phương Hồng bị chết một cách bí ẩn là câu trả lời cho việc bắt giam bà Trương Mỹ Lan.

Những trò bịt đầu mối mang màu sắc luật ngầm ấy đã dẫn đến hệ quả, ngân hàng SCB bị lâm vào khủng hoảng. Người dân nháo nhào rút hết tiền tiết kiệm khỏi ngân hàng này. Tình hình rất nguy, vì một ngân hàng sụp đổ thì có nguy cơ kéo cả hệ thống ngân hàng Việt Nam chao đảo.

Mặc dù báo chí trấn an là việc bắt bà Trương không ảnh hưởng gì SCB và thông báo cái chết của ông Nguyễn Tiến Thành chỉ là “đột quỵ”. Tuy nhiên, chính quyền vẫn không trấn an được lòng tin người dân. Ngay cả Ngân hàng Nhà nước cũng lên tiếng đảm bảo thanh khoản cho SCB nhưng dân vẫn cứ rút tiền. Một ngân hàng khủng hoảng thì Ngân hàng Nhà nước đảm bảo thanh khoản nhưng nhiều ngân hàng rơi vào khủng hoảng thì khó nói trước điều gì.

Trong bức tranh này hiện lên hai thế lực rất rõ, thế lực bắt và thế lực bịt đầu mối để bảo vệ kẻ bị bắt (không biết có bảo vệ tổ chức hay không?). Phía bắt người cố trấn an người dân để tránh khủng hoảng tài chính thì phe bịt đầu mối bất chấp, họ không quan tâm đến chuyện náo loạn thị trường mà họ chỉ có mục đích duy nhất là bịt đầu mối. Bất chấp người dân hoang mang, bà Nguyễn Phương Hồng vẫn bị đột tử bí ẩn.

Ngày 10 tháng 10, tờ Vnmedia.vn đã lên bài “Tập đoàn Him Lam: Tài sản tỷ đô, 93,2% là nợ, vi phạm tại dự án “bắt tay” Vạn Thịnh Phát”. Bài báo này mới lên chưa được bao lâu thì lại gỡ xuống.

Ảnh chụp màn hình bài báo bị gỡ bỏ.

Được biết, ông chủ Him Lam là Dương Côn Minh, cũng là ông chủ của Ngân hàng Sài Gòn Thương tín – Sacombank. Nếu khui thêm Him Lam thì sợi dây Vạn Thịnh Phát động tới cả Sacombank. Lúc đó không biết vụ án này sẽ làm cho nền kinh tế Việt Nam “lở loét” đến đâu nữa?

Như vậy, có vẻ như phía nhà nước Cộng sản đang cân nhắc việc đánh Vạn Thịnh Phát nhưng sao cho vẫn ổn định thị trường tài chính nên họ đã ém cái têm Him Lam nằm im. Tuy nhiên, phe bảo vệ Vạn Thịnh Phát thì họ lại không quan tâm đến sự mong manh của thị trường tài chính. Không biết sắp tới họ hạ ai?

Những việc làm của họ là ngoài sự kiểm soát của chính quyền Cộng sản, cho nên, việc thị trường tài chính có ổn định hay không thì Chính quyền Cộng Ssn cũng không thể hoàn toàn tự quyết được.