Đồng Nai: Các cựu quan chức nhận hối lộ hơn 43 tỷ đồng từ bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn (RFA)

2022.11.13

RFA

Bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn nguyên Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Công ty AIC

AIC Group

Cựu Bí thư, cựu Chủ tịch tỉnh và cựu Giám đốc Sở Y tế Đồng Nai đã nhận đút lót hơn 43 tỷ đồng từ bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn, người đang trốn lệnh truy nã của công an.

Đó là kết luận của Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an (C03) về vụ án “Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng, nhận hối lộ…” xảy ra tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Đồng Nai, Công ty cổ phần Tiến Bộ Quốc Tế (AIC) và các đơn vị liên quan.

Truyền thông Nhà nước hôm 12/11 trích kết luận của C03 cho biết, cựu Chủ tịch Công ty AIC, bị đề nghị truy tố về tội vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng và tội đưa hối lộ.

Bà Nhàn hiện đang bỏ trốn và đã bị công an truy nã từ hơn sáu tháng nay.

Theo kết luận điều tra, bà Nhàn đã đưa hối lộ cho ông Đinh Quốc Thái – cựu Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai – 14,5 tỷ đồng, ông Trần Đình Thành – cựu Bí thư tỉnh Đồng Nai – 14,5 tỷ đồng, và ông Phan Huy Anh Vũ – cựu Giám đốc Sở Y tế – 14,8 tỷ đồng.

Báo Nhà nước trích kết luận của công an viết: “Nhàn đã thành lập các ban nội bộ do Nhàn trực tiếp điều hành, giao những người thân tín của mình phụ trách, thực hiện việc điều chuyển dòng tiền thu lợi bất chính, hợp thức hóa để chi ngoài sổ sách cho các lãnh đạo thuộc Tỉnh ủy, UBND Tỉnh, chủ đầu tư theo cơ chế do Nhàn đặt ra.”

Theo kết luận, với sự giúp đỡ của các cựu quan chức tỉnh, Công ty AIC của bà Nhàn đã trúng 16 gói thầu trang thiết bị y tế và xây lắp trị giá hơn 665 tỷ đồng. C03 quy kết bà Nhàn hưởng lợi hơn 148 tỷ đồng.

Ngoài ra, sau khi trúng thầu bà Nhàn còn ký các phụ lục điều chỉnh mức phạt hợp đồng, điều chỉnh thời gian thực hiện hợp đồng để Công ty AIC hưởng lợi trái phép, gây thiệt hại cho tài sản Nhà nước số tiền 3,5 tỷ đồng.

Công an kết luận hành vi của bà Nhàn gây thiệt hại tài sản Nhà nước hơn 152 tỷ đồng.

Bộ Công an trong kết luận viết rằng: “Hiện Nhàn đang bỏ trốn, không hợp tác vì vậy, cần xử lý nghiêm khắc”.

Cơ quan điều tra cho biết đã truy nã toàn quốc, truy nã quốc tế với bà Nhàn đồng thời kêu gọi ra đầu thú để hưởng sự khoan hồng và đảm bảo quyền tự bào chữa. Tuy nhiên, C03 cũng có quan điểm là nếu bà Nhàn không ra trình diện hoặc đầu thú thì “coi như từ bỏ quyền tự bào chữa và sẽ bị điều tra, truy tố và xét xử”.

Trong vụ án này, ngoài bà Nhàn còn có bảy người khác cũng đang bỏ trốn bao gồm cả Phó tổng giám đốc và kế toán trưởng của AIC. Tất cả đều đang bị cơ quan điều tra đề nghị truy tố.

Theo báo Haaretz của Israel, bà Nhàn là một nhân vật quan trọng và là người môi giới trong hàng loạt các thoả thuận mua bán vũ khí và thiết bị phục vụ cho công an Việt Nam từ hơn 10 năm qua.

Bà Nhà đã kết nối công ty của Israel là IAI với phía Việt Nam để bán cho tình báo quân đội Việt Nam thiết bị vệ tinh tình báo Ofek (hay còn gọi là Horizon). Thoả thuận với Bộ Quốc phòng Việt Nam này trị giá khoảng 550 triệu đô la.

Bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn từng bị Intelligentonline đưa tin hồi năm 2020 có liên quan đến việc buôn bán vũ khí giữa Việt Nam và Israel có dính đến tham nhũng.

Theo nhà báo Yossi Melman, người viết bài phóng sự của Haaretz, nguyên nhân thực sự đứng đằng sau vụ bắt giữ bà Nhàn là do các thoả thuận mua bán vũ khí. Lý do gốc của vụ bắt giữ là cuộc cạnh tranh trong nội bộ Đảng Cộng sản Việt Nam giữa Thủ tướng Phạm Minh Chính, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc và Bộ trưởng Công an Tô Lâm.

Đại biểu Quốc hội bàn chuyện số xe gây cười!

Đài Á Châu Tự Do  

Một số đại biểu Quốc hội Việt Nam trong các kỳ họp đều đem đến những tràng cười cho dân chúng, bởi những đề xuất hay những câu hỏi bị cho ngớ ngẩn, thậm chí lăng nhăng. Nguyên nhân vì đâu?

Mới đây nhất là đề xuất của một số đại biểu Quốc hội rằng, không cho phát hành bảng số xe có số cuối là 49 hoặc 53 với lý do, đây là những số xấu theo quan niệm dân gian.

Trước đây từng có những đề xuất bị cho là ngớ ngẩn như ‘kiểm tra lại với người đã có bằng nhưng không lái xe thường xuyên’ nhằm giảm thiểu tình trạng tai nạn giao thông của đại biểu Nguyễn Minh Đức – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội; ‘phải đóng phí chia tay 3-5 USD/người mỗi khi xuất cảnh’ của đại biểu Nguyễn Quốc Hưng (TP Hà Nội); đề nghị ra luật ‘để nam giới cũng phải mặc áo dài truyền thống thay vì mặc comple’ của đại biểu Trần Thị Quốc Khánh (Hà Nội); hay ‘xử lý người tiêu dùng cố tình mua hàng giả’ của đại biểu Lý Tiết Hạnh (đoàn Bình Định) nhằm bảo vệ người tiêu dùng một cách bền vững.

#RFAVietnamese #QuocHoi

Áp phích cổ động bầu cử Quốc hội trên đường phố Hà Nội hôm 19/5/2021

RFA.ORG

Đại biểu Quốc hội bàn chuyện số xe gây cười!

Một số đại biểu Quốc hội Việt Nam trong các kỳ họp đều đem đến n

Vụ nhận hối lộ tình và tiền để được hưởng án treo

Bởi  AdminTD

Lê Ngọc Luân

13-11-2022

Có mấy vấn đề đặt ra cần những người đứng đầu Quốc gia, lãnh đạo Toà Tối cao phải xem xét. Đây là sự cấp thiết!

Có bao nhiều trường hợp dùng quyền lực chèn ép và mọi thủ đoạn đê hèn, bỉ ổi, tàn độc để vơ vét như trường hợp của vị Phó Chánh án tòa tỉnh kia?

Đây có phải là trường hợp đầu tiên vị Phó Chánh án tòa tỉnh ăn hối lộ cả tiền và tình không? Nếu khẳng định lần đầu tiên thì có ai tin không? Lãnh đạo ngành Toà án có tin không? Vậy giả sử không tin thì có nghĩa là có nhiều trường hợp vị Phó Chánh tòa kia đã thực hiện với số tiền khủng hơn, nhiều thân phận lao lý đã, từng là con mồi. Vậy trường hợp đó là trường hợp nào?

Giả sử (tôi khẳng định lại là giả sử) nếu đó không phải lần đầu tiên vị Phó Chánh án kia thực hiện thì liệu rằng một mình lão có thực hiện được không? Bởi quyền quyết định án treo, tù bao nhiêu năm theo luật thuộc về HĐXX. Những người lãnh đạo quốc gia và cơ quan có thẩm quyền có ý kiến gì để đẩy lùi và không để xảy ra? Hay khi nào phát hiện bắt, xử lý là xong?

Một lãnh đạo TW từng phát biểu “Tuyệt đối không để người dân nghi ngờ đức thanh liêm của thẩm phán”. Đây là câu nói về chữ nghĩa rất hay và đương nhiên ai cũng mong muốn, được như vậy thì Đất nước này hạnh phúc vô bờ bến. Tuy nhiên, liệu rằng câu nói đó có đẩy lùi tình trạng tham nhũng trong ngành tòa án không? Và câu nói ấy có khiến nhân dân không nghi ngờ không? Tôi cho rằng KHÔNG. Muốn ”nhân dân không nghi ngờ” nó phụ thuộc chính sách quy định pháp luật, cách thi hành công minh của người thẩm phán chứ không thể dựa vào câu nói. Cần giải quyết vấn đề từ gốc, rễ và cái gốc, rễ nằm ở đâu? Vấn đề này không khó!

Cơ chế ngành toà án thực sự đã đảm bảo cho người thẩm phán muốn được chính trực, công minh có được thực thi trên thực tế không? Có hay không việc chỉ đạo án, có hay không việc tuyên án ra sao phải xin ý kiến, thay vì tuân theo pháp luật? Cái này người làm nghề thẩm phán hiểu rõ hơn ai hết.

Còn nhiều nhiều cái để nói, để viết lắm… nhưng xin chỉ nêu vài câu hỏi ngắn để mỗi chúng ta tự suy ngẫm.

Xăng: Kỹ trị và Chính trị

Bởi  AdminTD

Huy Đức

12-11-2022

Ảnh: Báo Tuổi Trẻ

Tại sao người dân sẵn sàng bỏ thêm dăm ba nghìn đồng/lít để mua “xăng cục gạch?” Vì chi phí đó rẻ hơn thời gian rồng rắn xếp hàng. Cũng như thời bao cấp, không phải “gạo 4 hào” mà là gạo 12 đồng (1982) của bà Ba Thi mới cứu người dân Sài Gòn khỏi đói.

Cách điều hành của Bộ trưởng Nguyễn Hồng Diên mấy tuần qua xứng đáng để bị bất tín nhiệm. Ông vừa muốn chống lạm phát vừa muốn có đủ xăng nhưng không thể trả lời ai bù lỗ cho các công ty kinh doanh xăng dầu. Cả PV Oil và Petrolimex, cũng đều là “dân làm ăn”, chẳng ai chịu đóng vai trò “chủ đạo”.

Những người thạo việc trong Bộ Công thương tủm tỉm “tọa sơn…”. Nhưng, ông Diên không dễ cách chức những ai thấy ông rối như gà mắc tóc mà đắc chí. Wiki tiếng Việt gọi các bộ trưởng của ta là “chính trị gia”. Nhưng, khi đối diện với một khủng hoẳng như vừa qua, ông Diên [và các bộ trưởng của ta] đều bị chìm trong sự vụ.

Ngay cả khi coi mua bán xăng dầu là dịch vụ công thì bộ trưởng cũng không thể nào 5, 10 ngày lại ngồi duyệt giá. Đây là lúc mà ông Diên phải chứng minh mình là chính trị gia. Ông phải ra một quyết định không chỉ xử lý được căn bản thị trường xăng dầu mà còn đánh vào cả những xấp phong bì trong ngăn kéo của từng cục, vụ [hỏi khi đó họ còn dám cười cợt một ông bộ trưởng tay ngang nữa không].

[Vì “định hướng”] Có thể quy định “room” cho chi phí, lời lãi của các công ty. Nhưng, thay vì Bộ Công thương làm giá với “các cây xăng”; Bộ chỉ đưa ra một biên độ, khi thị trường xăng dầu biến động ở mức nào thì doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu được quyền điều chỉnh giá [Mốc biến động không căn cứ vào giá nhập do doanh nghiệp kê khai mà căn cứ vào giá được công bố bởi thị trường khu vực].

Với cách tiếp cận này của các “chính trị gia”, hành pháp chính trị và hành chính công vụ (ngay trong một bộ) sẽ rất dễ dàng tác bạch. Thay vì giữ một tiểu đội thứ trưởng, mỗi bộ nên có một tổng thư ký hoặc một ông thứ trưởng chuyên trách, đứng đầu lực lượng công chức đảm trách dịch vụ hành chánh công. Ông này không bao giờ lên bộ trưởng nhưng cũng rất ít khi chịu rủi ro mất chức.

Khi có chính sách mới, chính ông tổng thư ký hoặc thứ trưởng này sẽ thiết kế thủ tục và hướng dẫn công chức toàn ngành thi hành. Bộ trưởng chọn cho mình các trợ lý [hàm thứ trưởng – tham mưu chính sách], thay vì can thiệp hoặc bị kéo vào sự vụ, dành nhiều thời gian hơn để tư duy chiến lược về ngành và chơi golf với bạn.

PS: Đang gõ thì đọc được bài này của Tuổi Trẻ: Điều hành giá xăng dầu nhìn từ hiện tượng ‘cây xăng cục gạch’

LÀNG VIỆT XƯA, DÂN CHỦ TRONG THỜI QUÂN CHỦ… -Thái Hạo

LÀNG VIỆT XƯA, DÂN CHỦ TRONG THỜI QUÂN CHỦ… -Thái Hạo

Làng Việt xưa rất… hiện đại: Tinh thần dân chủ. Bộ máy nhà nước không can thiệp được vào “lệ làng”; không chỉ thế, người Việt xưa không những đáng quý mà còn đáng nể.

Trong sách “Ký ức dân gian làng Tào Sơn” của ông Nguyễn Đồng* (một nạn nhân của Cải cách ruộng đất ở làng tôi), có chép câu chuyện “Dân bầu lý trưởng” có ghi:

“Lý Cẩn tên thật là Nguyễn Duy Tấc, làm lý trưởng làng Tào vào khoảng thời Thành Thái [1889 – 1907] triều Nguyễn. Gặp năm mất mùa, thu không đủ thuế nộp cho quan, quan phủ về làng nọc Lý Cẩn ra trước đình đánh – đánh đến mức máu đít chảy lai láng, cốt bắt Lý Cẩn trong 3 ngày phải thu đủ thuế. Lý Cẩn không nhận, bởi có nhận cũng không lấy gì của dân mất mùa nộp thuế. Nên ông đành chịu đau đến ngất, rồi bị cách chức. Quan về triệu tập dân để bầu lý trưởng mới, nhưng không ai đến họp. Quan bèn thu đồng triện của Lý Cẩn giao cho người mà quan chỉ định.

Nhưng cũng không ai dám nhận, vì lệ làng có ghi: […] “Ai làm gì mà làng không đồng ý, làng không nhận. Ai mà làng không bầu ra làng không theo”. Vì thế, người được cấp trên chỉ định, làng không theo. Làng đã bầu Lý Cẩn, làng theo Lý Cẩn. Không thể để làng không lý trưởng, tri phủ lại về phủ dụ dân chúng đến bầu lý trưởng, làng lại bầu ông Nguyễn Duy Tấc làm lý trưởng”.

Làng Việt vốn là một trong những đơn vị hành chính đặc biệt bậc nhất trong thiết chế xã hội của Việt Nam thời Trung đại, điều này tôi cũng đã nhiều lần chia sẻ. Nhưng điểm gây bất ngờ ở mẩu chuyện trên đây là qua đó ta thấy Làng Việt xưa rất… hiện đại: Tinh thần dân chủ.

Bộ máy nhà nước không can thiệp được vào “lệ làng” như đã thấy; nhưng không chỉ có thế, người Việt xưa không những đáng quý mà còn đáng nể. Họ không “mặc kệ”, không “vô cảm chính trị”, mà ngược lại, mang tinh thần công dân và ý thức công lợi rất rõ ràng.

Nếu so với thời nay thì hình như người Việt thời “phong kiến” không phải là những kẻ hèn nhát và vô trách nhiệm. Họ có cái tự tôn của mình, coi trọng quy tắc và biết cách biểu lộ thái độ một cách vừa khôn ngoan, cứng cỏi, vừa dứt khoát, rạch ròi. Hãy xem cách bầu bán bây giờ và nhất là thái bộ bàng quan của dân chúng đối với việc chọn lựa những người trực tiếp quản lý xã hội, thì thấy rõ sự khác biệt rất đáng suy ngẫm.

Xưa, chọn quan to thì thông qua thi cử rất nghiêm ngặt. Quan vì thế mà đều là người “có chữ”, được học hành nghiêm túc và có uy tín lớn đối với dân chúng. Còn quan nhỏ cho đến lý trưởng thì do dân trực tiếp bầu ra, những người này, vì thế, cũng phần lớn không phải là những kẻ vô học và bất lương.

Chuyện thứ 2 là giáo dục thời phong kiến. Ngày xưa chủ yếu là giáo dục tư thục. Một người học hành đỗ đạt nhưng không làm quan, hoặc do thi không đậu vào chốn quan trường thì về làng mở lớp, mở trường dạy học. Họ sống bằng nghề dạy học và cơ bản không bị ai kiểm soát về chương trình cũng như tư tưởng giáo dục. Sự sống còn của những ông thầy ấy chính là ở chỗ ông ta đã tạo được uy tín như thế nào bằng phẩm cách và thực lực của mình trong việc giúp học trò thi đỗ ở các kỳ thi do nhà nước tổ chức.

Không xét đến nội dung giáo dục và đường lối khoa cử Trung đại đặc trưng vốn tồn tại nhiều hạn chế, nhưng riêng về mô hình giáo dục thì phải nói rằng thời xưa có nhiều điểm tiến bộ khi mà triều đình chấp nhận giáo dục tư thục một cách rất “hào phóng” và cố tình “buông lỏng quản lý”.

Cách quản lý giáo dục của nhà nước quân chủ xưa dù không mới lạ gì so với các nền giáo dục hiện đại trên thế giới nhưng lại rất đáng tham khảo đối với thực tế giáo dục Việt Nam hiện nay, đó là việc chỉ kiểm soát đầu ra. Thi hương, thi hội, hay thi đình, đề thi là do quan lớn hoặc vua ra, không cần biết thí sinh đã học hành những gì và học hành ra sao, cứ làm được bài là đỗ.

Lối quản lý đầu ra như thế chính là một sự cởi mở rất lớn mà thời nay chưa học được. Nhà nước có lẽ đã can thiệp quá sâu vào chương trình và cách tổ chức dạy học ở các cơ sở giáo dục, ngay cả đối với trường tư? Nếu như vậy, phải thành thực mà nói, đó là một bước lùi rất khó hiểu trong tư duy quản lý giáo dục ở ta trong thời hiện đại này.

Còn rất nhiều điều đáng lật lại và nhìn sâu hơn. Nhưng trước mắt, chỉ từ vài khía cạnh như câu chuyện bầu lý trưởng trên đây, chúng tôi đặt ra một câu hỏi rằng, liệu đã có một sự thụt lùi về nhiều mặt xã hội so với cái gọi là “chế độ phong kiến”? Và đáng sợ nhất là những dấu hiệu này dường như ngày càng hiện rõ về sự thoái hóa trong tinh thần nòi giống: Ý thức cộng đồng, trách nhiệm bầu cử, sự tự trọng, khí chất và khí tiết?…

Chú thích: Nguyễn Đồng, Ký ức dân gian làng Tào Sơn, NXB Hội nhà văn, 2012

THÁI HẠO

Ảnh minh họa: Làng Việt xưa

From: Tu-Phung

Gia đình báo động khẩn cấp về tính mạng của TNLT Huỳnh Thục Vy trong trại giam

Vũ Quốc Ngữ is with Huỳnh Thục Vy.

Gia đình báo động khẩn cấp về tính mạng của TNLT Huỳnh Thục Vy trong trại giam

Tù nhân lương tâm (TNLT) Huỳnh Thục Vy cho người thân biết, bà bị tù hình sự đánh đập và khủng bố từ đầu tháng 10 vừa qua trong Trại giam Gia Trung, tuy nhiên phía giám thị không có biện pháp gì để ngăn chặn bạo lực đối với bà.

Thông tin trên được ông Huỳnh Trọng Hiếu, em trai của bà Vy cung cấp cho Đài Á Châu Tự Do sau cuộc gặp ngày 9/11 với đại diện trại giam, chị ông và những người liên quan.

Như tin đã đưa, sau khi gặp bà Huỳnh Thục Vy ở trại giam ngày 9/10, con gái 6 tuổi của bà nói với gia đình là được mẹ báo động về việc bà bị nữ quản giáo đánh.

Sau khi tiếp nhận tin người thân bị đánh, gia đình và luật sư làm đơn gửi Cục Cảnh sát trại giam (C10), Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Gia Lai, và Trại giam Gia Trung với yêu cầu điều tra sự việc.

Tuy nhiên, trong cuộc gặp bốn bên hôm thứ tư vừa qua để đối chất, ông Huỳnh Trọng Hiếu được chị ruột đưa ra thông tin hoàn toàn khác. Ông Hiếu thuật lại qua điện thoại như sau:

“Khi mà gặp trực tiếp rồi thì mình biết nội dụng của sự việc không phải là nữ quản giáo đánh như đứa bé nói, mà thực sự (Huỳnh Thục Vy-PV) bị ba thường phạm ở trong trại giam đánh trước mặt cán bộ quản giáo.”

Trong cuộc họp, bà Huỳnh Thục Vy cho biết vào ngày 2/10, bà bị phạm nhân Lê Thị Huyền Anh tát hai cái vào mặt tại bếp ăn của phân trại chỉ vì bà không mặc đồng phục của nhà tù.

Bà Vy tố cáo sự việc này lên quản giáo nhưng không được giải quyết, trên đường về phòng giam, bà lại bị nữ phạm nhân trên đánh bất ngờ vào sau gáy, khi bị ngã xuống bà tiếp tục bị bóp cổ.

Trong một buổi gặp khác cũng để giải quyết mâu thuẫn giữa hai người với sự có mặt của năm quản giáo, bà Vy bị một nữ thường phạm khác là bà Phạm Thị Chiên xông vào bóp cổ, còn một phạm nhân khác đe doạ dùng ghế đánh.

Bà Vy nói các quản giáo này đều không có hành động gì để ngăn cản sự hành hung của hai tù hình sự, ngoài ra sự có mặt của hai tù hình sự nêu trên trong buổi làm việc là điều khó hiểu đối với nạn nhân và cả em trai bà.

Thêm nữa, bà Vy còn tố cáo việc bị một tù nhân khác thường xuyên đe dọa “sẽ không còn sống để quay về” trong hơn một tháng qua.

Bà Huỳnh Thục Vy, sinh năm 1985, hiện đang thụ án 33 tháng tù tại trại giam Gia Trung với tội danh “xúc phạm quốc kỳ” sau khi bà xịt sơn lên lá cờ đỏ sao vàng để phản kháng chính quyền, chế độ.

Cũng theo bà Vy, sau ngày 2/10 khoảng một tuần lễ, phía trại giam tổ chức một phiên đấu tố kết tội bà này có hành vi “xúc phạm cán bộ và các phạm nhân khác,” đồng thời yêu cầu các phạm nhân đề nghị phương thức xử lý, hoàn toàn không có biện pháp nào bảo vệ bà cũng như kỷ luật những kẻ tấn công.

Trong một buổi làm việc khác, bà Vy phải ký vào biên bản bãi nại cho phạm nhân Lê Thị Huyền Anh dưới sức ép của ông Phạm Tất Trung, đại diện ban giám thị trại giam Gia Trung và ông Đặng Ngọc Sơn – đại diện quản giáo.

Do bị đánh và đe doạ, bà Vy đau ốm và tinh thần mệt mỏi, ông Hiếu nói.

Trong buổi gặp mặt bốn bên, phía trại giam chỉ yêu cầu hai chị em ký vào biên bản cải chính lại thông tin bà Vy bị nữ quản giáo đánh, không đề cập đến việc bảo đảm an ninh cho bà.

Phóng viên RFA gọi điện vào số điện thoại của Trại giam Gia Trung, ở tỉnh Gia Lai để kiểm chứng thông tin nhưng không ai nghe máy.

Từ các thông tin bà Vy cung cấp, ông Huỳnh Trọng Hiếu nghi ngờ có một âm mưu được điều hành bởi quản giáo của trại thông qua tù nhân hình sự nhằm hãm hại chị ruột của mình.

Nhà hoạt động công đoàn Đoàn Huy Chương, người từng bị giam cầm hai lần tổng cộng chín năm tù giam, hiện đang tị nạn tại Thái Lan cho RFA biết về kinh nghiệm trong nhà tù Việt Nam:

“Từng bị cầm tù hai lần qua tám trại giam ở Việt Nam, tôi cũng bị nhốt chung với tù hình sự. Việc nhà nước cộng sản Việt Nam dùng tù hình sự để đàn áp tù nhân lương tâm và tù chính trị thường xuyên xảy ra.

Chính tôi trải nghiệm rất là nhiều. Họ dùng tù hình sự để đánh rồi lại ép mình ký biên bản là mình phạm tội.”

Ông Huỳnh Trọng Hiếu cho biết gia đình ông sẽ làm đơn tố cáo các hành vi đàn áp tinh vi của Trại giam Gia Trung đối với bà Huỳnh Thục Vy lên một số cơ quan nhà nước và tổ chức quốc tế.

Ông cũng kêu gọi các tổ chức nhân quyền trong và ngoài nước lên tiếng can thiệp để bảo vệ kịp thời tính mạng của chị mình.

Huỳnh Thục Vy là một trong những thành viên sáng lập của Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, một tổ chức không được nhà nước công nhận.

Năm 2012, bà Vy và cha của mình là ông Huỳnh Ngọc Tuấn được tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) trao giải thưởng Hellman/Hammett vì các hoạt động cổ suý nhân quyền của họ.

Sáu năm sau, bà bị kết án 2 năm 9 tháng tù giam với tội danh “xúc phạm quốc kỳ” nhưng được hoãn thi hành án tù do đang có thai và nuôi con nhỏ, tuy nhiên bà bị buộc thi hành án từ ngày 30/11/2021 mặc dù con của bà vẫn chưa đủ 36 tháng tuổi như quy định.

https://www.rfa.org/…/family-warns-about-safety-of…

VMI của tỷ phú Phạm Nhật Vượng mời đầu tư chỉ từ 38 triệu đồng; nhiều người lưu ý rủi ro

09/11/2022

Một dự án của tập đoàn Vingroup ở Hà Nội.

Công ty Quản lý và Đầu tư Bất động sản, VMI, mới ra đời cách đây 1 tháng và có 90% vốn của tỷ phú Phạm Nhật Vượng, hiện mời chào đầu tư vào bất động sản với mỗi suất đầu tư chỉ có mức tối thiểu là 38 triệu đồng, kèm theo cam kết lợi nhuận lên đến 8,5-9,5% cho những ai đầu tư trong 3 hoặc 5 năm.

Tuy nhiên, theo quan sát của VOA, những người am hiểu về kinh doanh lên tiếng cảnh báo về tính pháp lý và mức độ an toàn của loại hình đầu tư kiểu này.

Xem đầy đủ trong:

VOA tiếng Việt

Xem thêm: Chứng khoán Việt Nam rớt mạnh kỷ lục và kéo dài (VOA)

Vét tiền để đốt

Bởi  AdminTD

Đỗ Ngà

9-11-2022

Mượn nợ ngân hàng thì gọi là vay tín dụng, mượn nợ người dân thì gọi là phát hành trái phiếu. Trái phiếu thực chất là giấy ghi nợ giữa nhà đầu tư và doanh nghiệp thôi. Doanh nghiệp cam kết trả lãi suất cao hơn lãi suất ngân hàng thì mới hút được nhà đầu tư chọn lựa. Trong trò chơi này, nhà đầu tư nhận giấy, doanh nghiệp nhận tiền.

Ông Phạm Nhật Vượng lập ra công ty VMI JCS, mua lại bánh tồn kho (tức bất động sản tồn kho) và bánh vẽ (tức là những bất động sản vẫn còn trên giấy) của Vinhomes rồi sau đó xẻ (tưởng tượng) những những cái bánh đó ra thành từng phần nhỏ mỗi phần trị giá 120 triệu đồng để bán cho nhà đầu tư với lãi suất cam kết lớn hơn lãi suất ngân hàng. Cuối cùng thì nhà đầu tư nhận tờ giấy, VMI SJC nhận tiền.

Vậy thì về bản chất, cách ông Phạm Nhật Vượng huy động vốn thông qua chiêu bán giấy lấy tiền, như thế khác nào cách mà ông Đỗ Anh Dũng và Trương Mỹ Lan bán trái phiếu doanh nghiệp trên thị trường chứng khoán? Câu hỏi đặt ra là, tại sao ông Phạm Nhật Vượng không mượn tiền bá tánh trên thị trường trái phiếu như hai người kia mà ông ta lại mượn trực tiếp?

Xét về mức độ an toàn thì mua trái phiếu Tân Hoàng Minh và trái phiếu An Đông sẽ an toàn hơn mua tờ giấy chứng nhận của VMI JCS, vì sao? Vì trái phiếu được kiểm soát bởi luật chứng khoán nhà nước, còn giấy ghi nợ VMI của ông Phạm Nhật Vượng có gì kiểm soát? Cực kỳ rủi ro. Đó là cảnh báo cho những nhà đầu tư.

Hiện nay VinGroup đang có Vinhomes và Vinfast là hai nhánh đầu tư chính. Lâu nay Vinhomes là mỏ vàng kiếm lợi nhuận cho tập đoàn, còn Vinfast thì vẫn đang trong giai đoạn đốt tiền. Nói đơn giản là Vinhomes in tiền cho Vinfast đốt. Vậy câu hỏi đặt ra là, liệu rằng Vinhomes có moi ra đủ tiền cho Vinfast đốt hay không?

Ban đầu, dự định của ông Phạm Nhật Vượng là cho Vinfast IPO gọi vốn từ thị trường nước ngoài trong năm 2022 để đốt tiền kiếm tăng trưởng, nhưng kế hoạch này đến nay vẫn chưa thực hiện được, và e là không thể làm được. Gọi vốn đến 5 tỷ đô la không phải là dễ với một doanh nghiệp không mấy tên tuổi trên thị trường thế giới như Vinfast.

Việc ông Phạm Nhật Vượng né thị trường trái phiếu và vẽ ra cách tương tự để mượn tiền trực tiếp từ bá tánh, điều đó cho thấy Vin Group đang gặp 2 vấn đề lớn. Vấn đề thứ nhất là Vin Group đang thiếu tiền cho Vinfast đốt và vấn đề thứ hai là cơ thể Vin Group đang mang mầm bệnh như Tân Hoàng Minh và Vạn Thịnh Phát. Vì sao vậy? Vì có bệnh Vin mới né thị trường trái phiếu chứ khỏe mạnh thì việc gì? Cứ danh chính ngôn thuận mà phát hành trái phiếu chứ?

Sau khi ông Vượng vẽ ra cách huy động vốn ngoài thị trường trái phiếu, mạng xã hội đã vạch ra âm mưu của ông Vượng thì ngay sau đó là hàng loạt bài báo cho biết Vinhomes lãi ròng 14,5 ngàn tỷ. Theo tôi, đây là hình thức lùa gà chứ thực chất Vin Group vã lắm rồi.

Ban đầu ông Phạm Nhật Vượng tính xẻ bánh vẽ (bất động sản tồn kho hay bất động sản trên giấy đều là bánh vẽ tất, vì không nhà đầu tư nào sở hữu được bánh mà chỉ sở hữu tờ giấy) ra trị giá 120 triệu. Tuy nhiên với miếng bánh vẽ lớn thế thì những người ít tiền như chị bán rau, chị bán hủ tiếu gõ, anh xe ôm, anh công nhân v.v… không đủ tiền để mua một miếng. Vậy nên ông Vượng đã cho xẻ miếng bánh vẽ 120 triệu thành 3 miếng, mỗi miếng trị giá cỡ 40 triệu để dụ những người ít tiền tham gia vào việc góp vốn cho ông.

Việc xẻ nhỏ miếng bánh vẽ ấy cho thấy, ông Phạm Nhật Vượng đang rất khát vốn và vì quá khát nên ông vét từng giọt tiền nhỏ để góp lại cho Vinfast tiếp tục đốt để duy trì ngọn lửa. Hiện nay các ông lớn như Toyota, Ford, Honda, Hyundai, Nissan, Volkswagen v.v… đang chuẩn bị hàng chục tỷ đô nhảy vào thị trường xe điện. Những ông lớn này đang có hạ tầng phân phối rất lớn, chỉ cần đưa xe điện thay xe xăng là xong. Như vậy không biết Vinfast đốt bao nhiêu tiền mới tồn tại được giữa rừng những ông lớn này? Chắc đốt không xuể.

Tiền trong túi anh công nhân, chị bán rau, anh xe ôm mà đem ra đốt để đấu với Toyota, Honda, Hyundai, Nissan, Volkswagen thì chẳng khác nào trứng chọi đá. Nhà đầu tư nên thận trọng. Trước khi bị dính đến pháp luật, Tân Hoàng Minh, FLC, Vạn Thịnh Phát đều rất uy tín. Đó là bài học, học lại cũng chưa muộn.

Không có đảng, không có ‘ông Diên’!

Bởi  AdminTD

Blog VOA

Trân Văn

7-11-2022

Từ đầu tháng 11 tới giờ, dân chúng Hà Nội trở thành nạn nhân của tình trạng khan hiếm xăng dầu. Xếp hàng cả giờ để được bơm một vài lít xăng đã trở thành điều bình thường…

Hôm nay (7/11/2022), Bộ Công Thường vừa… “thành kính phân bua” với công chúng rằng… “Bộ Công Thương không cấm mua xăng bằng can, chai nhựa” vì… “pháp luật không cấm”.

Bộ trưởng Nguyễn Hồng Diên. Photo VTC.

Lần này, Bộ trưởng Công Thương nói riêng và Bộ Công Thương nói chung cũng chỉ… “thành kính phân bua” chứ dứt khoát không nhận sai, cương quyết không xin lỗi cho dù trước đó ba ngày – hôm 4/11/2022, ông Nguyễn Hồng Diên – Bộ trưởng Công Thương ban hành Chỉ thị 09/CT-BCT, ra lệnh cho… “lực lượng Quản lý thị trường (QLTT) trong cả nước phối hợp với các cơ quan hữu trách tại địa phương kịp thời phát hiện, ngăn chặn, xử lý nghiêm các hành vi vi phạm theo quy định của pháp luật đối với hoạt động kinh doanh xăng dầu, đặc biệt là các hành vi găm hàng, tạo khan hiếm nguồn cung xăng dầu, hành vi bán xăng dầu có các cột bơm mini, trụ bơm lắc tay, qua thùng, can, chai và các dụng cụ chứa đựng khác”…

Cần lưu ý, ngoài bạo hành hành chính (cấm thứ mà luật pháp không cấm), Chỉ thị 09/CT-BCT còn gây rối loạn sản xuất – kinh doanh, sinh hoạt xã hội. Tuy lặp lại các chỉ trích của công chúng trên mạng xã hội (xăng dầu không chỉ phục vụ nhu cầu đi lại mà còn dùng để vận hành ghe, thuyền tại những vùng nhiều sông rạch, các loại máy móc phục vụ hoạt động nông nghiệp tại gia,… nên cấm bán – bơm xăng dầu vào “thùng, can, chai và các dụng cụ chứa đựng khác” là phi lý) để giải thích tại sao lại… “thành kính phân bua” nhưng Bộ Công Thương vẫn khẳng định, Chỉ thị 09/CT-BCT là… “cần thiết” để “ngăn ngừa nguy cơ cháy nổ”, sở dĩ phải “thành kính phân bua” chỉ vì “trên mạng xã hội xuất hiện một số thông tin mang tính chất bình luận, suy diễn” (1).

Không may cho Bộ Công Thương là ngay trong ngày 7/11/2022 – ngày Bộ Công Thương “thành kính phân bua” rằng “không cấm mua xăng bằng can, chai nhựa” như vừa kể – căn cứ vào Chỉ thị 09/CT-BCT, Ban Chỉ đạo 389 (cách gọi tắt bộ phận chống buôn lậu, gian lận thương mại) của Hà Nội đã phát hành công văn hỏa tốc, yêu cầu “Công an, Sở Công Thương, Cục Quản lý thị trường của Hà Nội và Ban Chỉ đạo 389 các quận, huyện kiểm tra, xử lý hành vi bán xăng tự phát theo can, chai, lọ… trên đường phố” (2)! Dẫu “bán xăng tự phát theo can, chai, lọ,… trên đường phố” rõ ràng là nguy hiểm cho cộng đồng vì nguy cơ cháy nổ rất cao nhưng tại sao “bán xăng tự phát theo can, chai, lọ,… trên đường phố” lại hồi sinh ở Hà Nội?..

Từ đầu tháng 11 tới giờ, dân chúng Hà Nội trở thành nạn nhân của tình trạng khan hiếm xăng dầu (3). Xếp hàng cả giờ để được bơm một vài lít xăng đã trở thành điều bình thường, thậm chí chờ cả giờ nhưng không mua được giọt xăng nào vì chưa tới lượt đã hết xăng cũng đã trở thành… điều bình thường (4). Điều bình thường đó diễn ra sau khi ông Diên khẳng định với Quốc hội hồi hạ tuần tháng 10/2022 là… “Việt Nam chưa bao giờ thiếu xăng dầu” và “giá xăng dầu Việt Nam thuộc loại thấp nhất thế giới” (5)!

Nếu chịu khó theo dõi diễn biến trên thị trường xăng dầu Việt Nam suốt từ đầu 2022 đến nay ắt sẽ thấy, hễ ông Diên nói… “” thì thị trường xăng dầu sẽ chứng minh là… “không” và khi ông Diên bảo… “không” thì thị trường xăng dầu xác định là… “”.

Hồi tháng 2/2022 – thời điểm các cửa hàng xăng dầu ở TP.HCM nếu không tạm đóng cửa thì cũng chỉ bán cho khách 30.000 đồng/lần đổ xăng (5) – bất chấp việc chủ các cửa hàng phân trần, họ không thể làm khác vì càng bán càng lỗ (bán theo giá đã được ấn định nhưng lại không có chiết khấu, thành ra phải tự móc túi trả tiền nhân công, tiền mặt bằng, tiền điện, tiền nước,…), Bộ trưởng Công Thương vẫn lên án đó là… “găm hàng” và ra lệnh kiểm tra để… “lập tức xử phạt về vật chất, thu hồi giấy phép hoạt động” (6)…

Tuy nhiên càng “gia tăng kiểm tra, thanh tra, xử lý nghiêm những doanh nghiệp liên quan đến phân phối xăng dầu găm hàng” thì xăng dầu càng khan hiếm. Sau TP.HCM, tới lượt khu vực đồng bằng sông Cửu Long đối diện với cơn khát xăng dầu, ông Diên nhận định cơn khát đó là hậu quả của việc từng phụ thuộc vào nguồn xăng dầu buôn lậu trong một thời gian dài nên khi siết chặt, chỉ còn xăng dầu chính thống thì phát sinh thiếu hụt bởi nguồn cung trên thế giới biến động, chiết khấu thấp mà lỗ thì không ai làm (7)…

Nhận định vừa dẫn được ông Diên nêu ra vào ngày 22/10/2022, đến 5/11/2022 – lúc dân chúng Hà Nội phải xếp hàng đổ xăng, lúc “bán xăng tự phát theo can, chai, lọ,… trên đường phố” xuất hiện khắp nơi, ông Diên bảo rằng “thị trường diễn biến bất thường và khó lường, đứt gãy cục bộ nguồn cung trong hệ thống” là do tác động từ tranh mua trên thị trường thế giới trước khi lệnh cấm tuyệt đối việc mua xăng dầu, khí đốt của Nga có hiệu lực vào ngày 25/11/2022, từ tỉ giá ngoại tệ mạnh liên tục biến động, việc tiếp cận nguồn ngoại tệ và bảo lãnh nhập cảng, hỗ trợ thanh toán của các doanh nghiệp đầu mối và thương nhân phân phối gặp khó khăn (8)… Nói cách khác, hiện trạng như đã và đang thấy vừa do những tác động từ thiên hạ, vừa do Bộ Tài chính, Ngân hàng Nhà nước, ông Diên nói riêng, Bộ Công Thương nói chung chỉ có công điều hành, không có lỗi!

***

Muốn biết dân chúng nghĩ gì về ông Diên, đánh giá ông như thế nào hãy tham khảo trên mạng xã hội Việt ngữ. Kẻ viết bài này chỉ lược thuật một số tuyên bố, nhận định của ông Diên trước các diễn biến trên thị trường xăng dầu từ đầu năm đến nay để chứng minh ông Diên có chỗ… hơn người: Lãnh đạo một bộ như Bộ Công Thương nhưng không biết và cũng chẳng thèm biết các quy luật của thị trường. Nói xuôi hay nói ngược cũng hết sức trơn tru, không ngượng, không ngại. Đặc biệt là không bao giờ thấy có lỗi để nhận sai hay xin lỗi. Đã có rất nhiều người thắc mắc, tại sao lại chọn một người vốn chỉ có kinh nghiệm về tổ chức hoạt động đoàn, hoạt động đảng với rất nhiều điều tiếng (9) như ông Diên làm Bộ trưởng Công Thương để thị trường xăng dầu càng ngày càng hỗn loạn, ảnh hưởng đến tất cả các giới? Câu trả lời ngắn gọn là nhờ… ơn đảng, không có đảng giành quyền lựa chọn, sắp xếp những người như ông Diên làm bộ trưởng thì làm gì ở thập niên thứ hai của thế kỷ 21, người Việt lại có cơ hội trải nghiệm việc mua xăng từ lề đường?

 

Ngay ở Sài Gòn, có những con hẻm ngập nước cả tuần không rút

Kimtrong Lam

Ngay ở Sài Gòn, có những con hẻm ngập nước cả tuần không rút

Đằng Vân

6 tháng 11, 2022

Gần một tuần nay, người dân tại khu dân cư ở phường Hiệp Bình Chánh, TP Thủ Đức, Sài Gòn vẫn đang chật vật sống chung với nước ngập có màu đen, bốc mùi nồng nặc – Ảnh: Lao Động

Tại Sài Gòn, một số con hẻm trên đường 41 (phường Hiệp Bình Chánh, Thủ Đức) gần một tuần qua liên tục bị ngập nước, cuộc sống của người dân nơi đây vì thế mà bị xáo trộn.

Nước ngập lâu nên sinh ra hôi thối, và muỗi xuất hiện ngày càng nhiều. Người dân ca thán nhưng chính quyền vẫn chưa có cách nào giải quyết cho nước rút.

Có khả năng nước sẽ vẫn còn ngập, thậm chí ngập sâu hơn nếu những ngày tới mưa lớn lại tiếp tục rơi.

Theo người dân địa phương, nguyên nhân là do khu vực này có địa hình thấp, mấy ngày này liên tục có mưa lớn, hệ thống thoát nước bị xuống cấp, nước thoát không kịp nên dẫn đến tình trạng liên tục ngập.

Ông Nguyễn Văn Thành (50 tuổi, phường Hiệp Bình Chánh) cho biết, ngoài nguyên nhân do mưa thì khu vực cống bên ngoài đường hẻm bị rác bịt kín khiến nước không thể thoát ra… Ông nói:

“Hôm nay nước rút một chút, chứ hôm qua cả khu ngập sâu gần nửa mét, xe cộ chết máy không di chuyển được. Nếu chiều nay mưa tiếp diễn, nước dâng cao hơn, cuộc sống người dân sẽ tiếp tục đảo lộn…”

Cùng lúc đó, anh Nguyễn Văn Hải (35 tuổi), chủ một sạp rau củ đang sắp xếp từng khay hàng vào nhà. Anh Hải lắc đầu ngán ngẩm nói:

“Nước lên thì phải dọn hết đồ vào trong nhà, kê đồ lên cao. Giờ chỉ khách quen mới biết nhà mình đang bán hàng, chứ khách vãng lai bỏ đi hết vì đường ngập”.

Cuộc sống của người dân bị xáo trộn vì ngập nước – Ảnh: Lao Động

Nói về khó khăn những ngày qua, Hải cho biết nhà anh ở gần ngay mương nước nên ngoài chuyện ngập thì mùi hôi thối của rác thải cũng ảnh hưởng đến cuộc sống và việc kinh doanh.

Khổ nhất là những người thuê nhà. Họ không được tự ý nâng nền nên phòng trọ của họ luôn bị nước đe dọa nên bất đắc dĩ họ phải dùng gạch, ván chắn trước cửa.

Cô Kim Hồng (21 tuổi), sinh viên thuê trọ cho biết:

“Phòng tôi thuê không có giường, chỉ trải nệm dưới sàn nhà nên ngủ cũng không yên, sợ nước vào ướt hết. Ráng ngăn được bao nhiêu nước thì hay bấy nhiêu”.

Ông Nguyễn Ngọc Tuấn – Chủ tịch UBND phường Hiệp Bình Chánh cho biết, sau phản ảnh của người dân, chính quyền đã đến kiểm tra hiện trạng.

“Toàn bộ nước từ khu dân cư này đều thoát qua Rạch Đĩa nhưng đoạn cuối tuyến có khoảng 15 m cống bị nghẹt. UBND phường sẽ thuê đơn vị nạo vét đoạn cống này”.

Một số hình ảnh khu dân cư ở phường Hiệp Bình Chánh Thủ Đức, bị nước bao vây:

Tình trạng ngập nước cả tuần nay khiến đời sống sinh hoạt người dân bị đảo lộn

Rác chất đống, nổi lềnh bềnh tại kênh thoát nước ở khu phố, một trong những nguyên nhân khiến nước rút chậm – Ảnh: Lao Động

Vấn đề công nhân rẻ của Việt Nam

Bởi  AdminTD

Trương Nhân Tuấn

6-11-2022

Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh và Thái tử kế vị Đan Mạch Frederik dự lễ khởi công nhà máy thứ 6 và là nhà máy trung hòa carbon đầu tiên trên thế giới của Tập đoàn LEGO. Ảnh: VGP/Hải Minh

Trong lúc Trung Quốc bước qua giai đoạn mới, từ giã “xã hội tiểu khang” (1980) để bước qua cái gọi là “cộng đồng phú dụ” (2020). Thì VN vẫn đang “tự hào” với các chính sách gà què ăn quẩn, kiểu “vắt kiệt sức lao động” của dân nghèo.

Tập đoàn Lego (nghe nói) sẽ đầu tư vào VN, mở nhà máy ở Bình dương. Nhiều người tán dương xem đó là sự “thành công” của chính sách “ngoại giao cây tre”. Trước đó vài tháng, lúc các cửa khẩu vào TQ đóng cửa (do Covid-19), có lãnh đạo VN đã rất “tự hào” vì đã thành công thuyết phục hải quan TQ mở cửa cho sầu riêng của VN nhập qua TQ.

Tôi không biết trí thức VN sẽ nghĩ gì về sự thành công của “ngoại giao cây tre” VN cũng như sự “tự hào” của VN khi xuất được vài xe sầu riêng qua TQ. Cá nhân tôi thì chưa bao giờ bị “sốc”, bị “chấn động tâm lý” khi đọc những dòng chữ như vậy. Sốc, bởi vì khi có những cán bộ như vậy, khi có tập thể trí thức như vậy, tương lai dân tộc VN sẽ “đen như mõm chó”, kiểu “trai muôn đời làm nô, gái muôn đời làm nô tì”…

Nếu ta có đọc lịch sử về các mô hình phát triển ở các quốc gia Châu Á, từ mô hình “Saemae-Eul” thập niên 60 của Hàn quốc cho đến “xã hội tiểu khang” của Đặng Tiểu Bình đầu thập niên 80, nay bước qua “cộng đồng phú dụ” của Tập Cận Bình năm 2020. Tất cả các chính sách phát triển kinh tế của Nam Hàn, của TQ, của Đài loan (và trong chừng mực ở các quốc gia Đông Nam Á) đều thành công. Nam Hàn, Đài loan đã trở thành các quốc gia phát triển có mức sống tương đương với Mỹ và EU.

Còn TQ, ta phải nhìn nhận rằng họ đã thành công, vì họ đã đưa dân số trên tỉ người, từ mức 165 đô la/năm thời Đặng Tiểu Bình, lên tới 11.819 đô la/năm (GDP danh nghĩa, 18.931 đô la sức mua PPP) năm 2021. Ngay cả khi có sự bất bình đẳng rất lớn. Có khoảng 350 triệu người TQ có mức thu nhập bình quân từ 15 ngàn đến 75 ngàn đô một năm. Đa số còn lại (khoảng trên 1 tỉ người) chỉ ở mức 1600 đô một năm.

Nhưng nền tảng sự phát triển của TQ hiện thời ta thấy rất “ấn tượng”. TQ sản xuất các mặt hàng “made in China” có khả năng cạnh tranh với các mặt hàng tối tân nhứt của Mỹ và Tây phương. Họ có chương trình không gian độc lập (trạm không gian Thiên cung), có hệ thống xe lửa cao tốc không thua Đức, Nhật, Pháp… Có tập đoàn điện hạt nhân bề thế hơn cả Pháp. Có các mặt hàng xe cộ, đồ điện tử áp đảo cả thế giới…

Đảng CSTQ ít nhiều gì cũng đạt được sự chính danh trong lãnh đạo.

Từ lâu họ đã nói rằng mục đích sự hiện hữu của đảng CSTQ là vì hạnh phúc của nhân nhân. Mọi chính sách của họ là phục vụ cho nhân dân. Vì vậy họ có quan niệm về sự lãnh đạo của đảng là “qui luật”. Họ có chính danh là vì họ thành công. Họ đã thực hiện được những gì họ đã nói.

Theo tôi, đại đa số các chính sách phát triển của TQ đều “lấy hứng” từ cách chính sách phát triển của TT Phác Chánh Hy, Nam Hàn. Chính sách “cộng đồng phú dụ” của Tập, mọi người cùng giàu, kiểu nước biển dân lên thì mọi chiếc thuyền cũng đều được nước dâng lên. Thực tế lấy hứng từ chính sách Saemae-Eul, Chaebols của cố Tổng thống Phác Chánh Hy. Chính sách Saemae-Eul khá tương đồng với Ấp chiến lược của TT Diệm, có mục đích giúp đỡ nông dân nghèo. Khác nhau ở chỗ Ấp chiến lược của cố TT Diệm áp dụng cho quốc gia đang trong tình trạng chiến tranh. Các Chaebols lớn của Hàn quốc phụ trách việc đỡ đầu cho các làng quê nghèo, giúp dân ở đây nâng mức sống, bằng sản phẩm của chính họ.

Còn “cộng đồng phú dụ” của Tập thì buộc các tập đoàn lớn của TQ “kết nghĩa” với các huyện nghèo, giúp các huyện này phát triển.

Nam Hàn thành công là nhờ viện trợ của Mỹ, khoảng 1 tỉ mỗi năm. Còn VN? Kiều hối từ nước ngoài gởi về VN là bao nhiêu? Không cần biết nhưng lượng vốn này chắc chắn cao hơn bất kỳ viện trợ của một quốc gia nào.

VN từng bước bắt chước TQ, TQ thành công bao nhiêu VN thất bại bấy nhiêu.

Có nhều lý do khiến VN thất bại. Điều cốt lõi là VN luôn áp dụng phương pháp “đấu tranh”, từ đấu tranh giai cấp cho mọi thành phần dân chúng trong nước. Cho tới đấu tranh ý thức hệ đối đầu với số người Việt nước ngoài.

TQ đối đầu với một cộng đồng dân Hoa hải ngoại và Đài Loan. Họ luôn có đối lập về ý thức hệ. Nhưng TQ không coi họ là kẻ thù mà luôn coi họ là người Hoa. TQ chỉ cô lập các thành phần chủ trương lý khai”, như ở hong Kong và Đài Loan. Lịch sử TQ không hề bêu xâu “ngụy” họ Tưởng hay bọn “phản quốc” Đài Loan. TQ kế thừa toàn bộ di sản của Tôn Dật Tiên (Trung hoa dân quốc). Đảng CSTQ tranh giành với Quốc dân đảng (ở Đài Loan) về công lao đánh Nhật giành độc lập. Nhưng CSTQ không coi Quốc dân đảng là kẻ thù cần phải tiêu diệt.

Đảng CSTQ tự cho là họ có chính danh lãnh đạo TQ. Vì họ đạt được các mục tiêu kinh tế, chính trị, quân sự, khoa học v.v… đã đặt ra. Họ không áp dụng các phương pháp “đấu tranh giai cấp” trong lòng dân tộc, không áp dụng “đấu tranh ý thức hệ” để tạo mâu thuẫn “địch ta” trong khối dân tộc. Về văn hóa giáo dục họ không chủ trương “ngu dân” để dễ cai trị.

Đảng CSVN áp dụng tất cả các chính sách sắt máu của Lê Nin (và Stalin) kiểu “đấu tranh giai cấp” và đấu tranh ý thức hệ nhằm gây mâu thuẫn “địch ta” trong khối dân tộc với mục đích triệt tiêu mọi tiếng nói đối lập. Họ chủ trương ngu dân để kéo dài sự cai trị của đảng.

Ta có thể tranh luận về tính chính danh của đảng CSTQ. Nhưng dứt khoát đảng CSVN không hề có chính danh để lãnh đạo đất nước và dân tộc.

Khi bắt chước TQ, đảng CSVN đã mất chính danh rồi. Huống chi đảng CSVN liên tục thất bại mọi chính sách phát triển quốc gia (công nghiệp hóa, hiện đại hóa 2020). Điểm cốt lõi trong chính sách phát triển của VN từ khi “mở cửa” (1987) đến nay là “công nhân rẻ”.

35 năm sau yếu tố “công nhân rẻ” vẫn còn là trụ xương sống cho sự phát triển của VN. Trong khi Nhật, từ 1945 đến 1970, Nam Hàn, từ 1960 đến 1980, TQ, từ 1980 đến 2022… Cứ cho là tương đồng với VN về thời gian phát triển. Ngoại trừ VN là con giun sống ký sinh, các quốc gia khác không thành rồng cũng thành cọp.

Bản Tuyên bố chung Việt Nam – Trung Quốc 2022 có điểm gì đáng chú ý?

Bởi  AdminTD

 

Trương Nhân Tuấn

5-11-2022

Bản Tuyên bố chung VN-TQ kỳ này nội dung có vài điểm mới, mang tính mấu chốt, đánh dấu sự chuyển mình của TQ trong thế trận cạnh tranh với Mỹ và Tây phương về ý thức hệ và mô hình phát triển.

1/ Sự lãnh đạo của (các) đảng cộng sản trở thành “qui luật”. Các đảng cộng sản có mục tiêu, lý tưởng và sứ mệnh: vì hạnh phúc nhân dân, vì tiến bộ nhân loại.

2/ Phô trương (hay phóng đại) mô hình phát triển của TQ “thể hiện tính ưu việt của chế độ xã hội chủ nghĩa, là thực tiễn sinh động, kinh nghiệm quý báu” để các quốc gia đang phát triển tham khảo.

3/ Vấn đề an ninh đặt lên hàng đầu. “Diễn tiến hòa bình”, “Cách mạng màu” được xếp vào mục tội phạm, đứng chung với “khủng bố” và các tội phạm ma túy, lừa đảo, đánh bạc…

4/ Vấn đề tranh chấp Biển Đông sẽ không được giải quyết bằng pháp luật quốc tế mà bằng việc “hợp tác thực thi pháp luật” giữa hai lực lượng cảnh sát biển của hai nước. Tranh chấp trong Vịnh Bắc Việt sẽ được giải quyết trong nội bộ của bộ Nông nghiêp.

Ta thấy là VN chấm dứt chính sách “đu dây” từ sau khi Liên Xô sụp đổ.

Chính sách “đu dây” chỉ có thể áp dụng nếu có hai “trụ cột”, như Liên Xô và TQ ngày trước. CSVN lúc thì nghiêng qua TQ, lúc thì ngả lại Liên Xô để được tăng cường viện trợ. VN đối với hai đại cường LX và TQ như là một “vệ tinh”. Cả hai, Liên Xô và TQ tranh thủ lấy lòng VN để có ưu thế địa chiến lược.

Hiện nay VN không hề có chính sách “đu dây” giữa TQ và Mỹ. Mỹ không phải là một “trụ cột” và TQ cũng vậy.

Mỹ đã thể hiện một sự kiên nhẫn chiến lược đối với VN một cách đáng kinh ngạc. Mỹ đã giúp tận tình cho VN qua cơn khủng hoảng y tế do Covid-19 năm ngoái cũng như “mở cửa rộng” nhập hàng hóa của VN nhằm giúp kinh tế VN phát triển.

Người Mỹ dĩ nhiên đã thấy rằng thực tế “ngoại giao cây tre” của VN chỉ là một màn “phe phẩy” chớ không phải là một thái độ chân thành của một đối tác đáng tin cậy.

Cây tre VN, nếu có, thì cây tre này bắt rể trên ý thức hệ và mô hình phát triển của CSTQ. Cây tre VN mọc trên đất TQ, vì vậy VN không thể có cái gọi là “ngoại giao cây tre” mà chỉ có “ngoại giao theo chỉ đạo chiến lược của TQ”.

Mỹ thể hiện sự kiên nhẫn, đưa tay muốn dắt VN ra khỏi vùng ảnh hưởng của TQ.

Nội dung bản Tuyên bố chung VN-TQ 2022 qua các điểm nhấn ghi trên sẽ là một thách thức đối với sự kiên nhẫn chiến lược của Mỹ. VN đã chọn phe: đứng về phía TQ, giúp TQ phát huy mô hình và ý thức hệ của TQ ra thế giới.

VN đứng về phe TQ, thách thức với Mỹ và thế giới tự do trong cuộc cạnh tranh mô hình phát triển và ý thức hệ chính trị.

Có thể sắp tới Mỹ sẽ bỏ VN để “đi” với một quốc gia khác, chắc chắn không bằng VN về mọi mặt, như Campuchia.

Nếu ví bàn cờ chiến lược Ấn độ – Thái bình dương với Châu Âu hiện tại, VN đối với TQ có thể ví như là một Bạch Nga đối với Nga. Còn Campuchia có thể là Phần lan (hay các xứ Baltique). Nếu Bạch Nga không “phản bội” Nga thì VN sẽ không bao giờ quay lưng lại với TQ.

Nhưng liệu khi Mỹ “quay lưng” với VN, đóng cửa với VN về mọi mặt. Liệu VN có thể giữ nguyên mức phát triển hay không? Chỉ cần Mỹ hạn chế nhập khẩu, hay hạn chế dòng ngoại tệ của Việt kiều, VN sẽ ra sao?