Việt Nam – quyền lực trong tay ai? (Phần 4)-Blog VOA -Trân Văn

Ba’o Tieng Dan

Blog VOA

Trân Văn

28-8-2024

Tiếp theo phần 1 — phần 2 và phần 3

Ông Nguyễn Tấn Dũng thời còn làm thủ tướng. Hình chụp tháng 1/2016, tại Hà Nội. Chỉ trong ba ngày từ 15/8/2024 đến 17/8/2024, thiên hạ thấy ông xuất hiện bên cạnh ông Tô Lâm hai lần. Nguồn: Reuters

Tháng 3/2024, ông Võ Văn Thưởng bị loại ra khỏi Bộ Chính trị, thôi làm Chủ tịch Nhà nước (CTNN). Tháng 4/2024, tới lượt ông Vương Đình Huệ bị loại ra khỏi Bộ Chính trị, thôi làm Chủ tịch Quốc hội. Sáu tuần sau (16/5/2024), bà Trương Thị Mai chia sẻ số phận của ông Thưởng, ông Huệ và thôi làm Thường trực Ban Bí thư. Đến thời điểm đó, nhân số Bộ Chính trị chỉ còn 12/18 vì trước đó đã có ba người khác bị loại khỏi Bộ Chính trị (Phạm Bình Minh, Trần Tuấn Anh, Nguyễn Xuân Phúc).

Tuy Bộ Chính trị còn 12 thành viên nhưng theo Qui định 214-QĐ/TW thì chỉ còn ba cá nhân đủ “tiêu chuẩn” đảm nhận vai trò Tổng Bí thư, Chủ tịch Nhà nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng là các ông Nguyễn Phú Trọng, Phạm Minh Chính và Tô Lâm vì “tham gia Bộ Chính trị trọn một nhiệm kỳ trở lên” mà không cần Ban Chấp hành Trung ương đảng CSVN quyết định là “trường hợp đặc biệt” [1]. Cũng vì vậy, sau khi bà Mai bị tước sạch mọi thứ, ông Tô Lâm mới có thể trở thành ứng viên duy nhất cho vai trò CTNN.

Nếu ngày 19/5/2024, ông Bùi Văn Cường, Tổng Thư ký Quốc hội còn hồn nhiên trả lời báo giới: “Trong Nghị quyết Hội nghị Trung ương 9 chưa giới thiệu Bộ trưởng Bộ Công an vì thế Quốc hội chưa phê chuẩn hoặc miễn nhiệm chức danh này” [2] thì ba ngày sau (21/5/2024), trước phản ứng gay gắt từ nhiều giới về việc tại sao CTNN còn muốn kiêm nhiệm vai trò Bộ trưởng Công an, “đạo diễn” đã phải điều chỉnh “kịch bản”, ông Cường xin “bổ sung nội dung miễn nhiệm chức vụ Bộ trưởng Bộ Công an” vào nghị trình [3].

Song chuyện chưa ngừng ở đó! ông Trần Quốc Tỏ (Thượng tướng, Thứ trưởng Thường trực của Bộ Công an) nhân vật được phân công làm Quyền Bộ trưởng Công an thay thế ông Tô Lâm [4] chỉ tại vị được… hai tuần. Ngày 6/6/2024, đột nhiên ông Lương Tam Quang (một Thượng tướng cũng là Thứ trưởng Công an, người trước nay vẫn được xem là tâm phúc của ông Tô Lâm) được Thủ tướng giới thiệu, Quốc hội phê chuẩn làm Bộ trưởng Công an [5]. Từ khi có Cộng hòa XHCN Việt Nam, ông Quang là trường hợp đầu tiên được chọn làm Bộ trưởng Công an khi chưa phải là Ủy viên Bộ Chính trị. Hai tháng sau (16/8/2024), ông Quang tiếp tục được “bầu bổ sung” vào Bộ Chính trị [6] cho dù Qui định 214-QĐ/TW đã xác định, chỉ lựa chọn – đưa vào Bộ Chính trị những cá nhân đã có ít nhất một nhiệm kỷ làm Ủy viên BCH TƯ đảng CSVN và ông Quang không đạt điều kiện này. Tại sao ông Quang trở thành “trường hợp đặc biệt”? Đến đó, kịch vẫn chưa đến cao trào.

Trong tháng 6/2024, còn một Thượng tướng, Thứ trưởng Công an là ông Nguyễn Duy Ngọc vốn cũng được xem là tâm phúc của ông Tô Lâm được điều động làm Chánh Văn phòng BCH TƯ đảng và hai tháng sau được bầu vào Ban Bí thư BCH TƯ đảng. Thêm một lần nữa, Qui định 214-QĐ/TW bị vô hiệu hóa. Nếu quy định này thật sự hữu dụng trong việc lựa chọn, sắp đặt nhân sự của BCH TƯ đảng, Ban Bí thư, Bộ Chính trị thì ông Ngọc không đủ “tiêu chuẩn” (Ủy viên Bộ Chính trị, thành viên Ban Bí thư phải là Ủy viên BCH TƯ đảng trọn một nhiệm kỳ trở lên). “Chỉnh đốn” khiến các Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên BCH TƯ đảng rụng như sung, kể cả những người đủ “tiêu chuẩn” để trở thành Tổng Bí thư, CTNN, Chủ tịch Quốc hội, Thường trực Ban Bí thư, thành viên Ban Bí thư,… Mặt khác, cũng chính “chỉnh đốn” tạo ra những cơ hội vừa nằm ngoài qui định, vừa nằm ngoài khả năng tưởng tượng của nhiều người về khả năng vươn cao bất thường của một số cá nhân vừa là tướng công an, vừa có nguyên quán là… Hưng Yên!

***

Nếu đặt việc ông Trần Đình Triển bị tống giam bên cạnh các diễn biến về nhân sự trong vài tháng gần đây, sẽ rất khó có thể tìm cách lý giải khác, hợp lý hơn khả năng đó là một cuộc “trao đổi” nhằm đạt được sự… “thống nhất cao” về… “công tác nhân sự” chứa đựng hàng loạt yếu tố thuộc loại chưa từng có. Tương tự, việc dùng “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” để “cất” ông Trương Huy San vào “kho” dường như hết sức… “hợp cảnh”. Trong bối cảnh “công tác nhân sự” hỗn loạn khó lường như vừa lược thuật, để một cá nhân dám công khai bảo rằng: Việt Nam nên học Trung Quốc ở những điều họ đúng: Bộ trưởng công an không phải là Ủy viên Bộ chính trị. Có lẽ Đảng Cộng sản Trung Quốc coi công an là công cụ của Bộ Chính trị chứ không để Bộ Chính trị trở thành con tin của công an… đồng thời còn lưu ý: Không có quốc gia nào có thể phát triển bền vững dựa trên sự sợ hãi… tiếp tục tự do, rõ ràng là hết sức nguy hiểm cho… “đại cục”.

Nếu… “công tác nhân sự” không phức tạp tới mức không cần phải tỏ ra tôn trọng các qui định mang tính nền tảng về lựa chọn, sắp đặt nhân sự như Qui định 214-QĐ/TW, nếu những cá nhân mới được lựa chọn, sắp đặt thực sự “là hạt nhân quy tụ và phát huy sức mạnh tổng hợp của hệ thống chính trị,” được toàn đảng, toàn dân “tin tưởng, tín nhiệm cao”, hẳn sẽ không có những sự kiện làm thiên hạ ngỡ ngàng, kiểu như, chỉ trong ba ngày từ 15/8/2024 đến 17/8/2024, thiên hạ thấy ông Nguyễn Tấn Dũng xuất hiện bên cạnh ông Tô Lâm hai lần. Lần thứ nhất là tại “Hội nghị với các đồng chí nguyên lãnh đạo đảng, nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam nhằm thông tin về tình hình những tháng đầu năm 2024, nhiệm vụ trọng tâm những tháng cuối năm 2024” tại trụ sở BCH TƯ đảng CSVN ở Hà Nội [7]. Lần thứ hai là tại “Chương trình kỷ niệm 55 năm Công an nhân dân thực hiện di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh và trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Công an TP.HCM” ở TP.HCM [8].

Ở lần thứ nhất, không ai biết vì sao khá nhiều “các đồng chí nguyên lãnh đạo đảng, nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam” vắng mặt. Họ không được mời hay không muốn tham dự? Tương tự như vậy là lần thứ hai và lần này, hình ảnh ông Dũng ngồi bên cạnh đồng chí Tô Lâm (Tổng bí thư kiêm Chủ tịch Nhà nước) như nhân vật thứ hai của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam đã khơi dậy nhiều đồn đoán. Đáng lưu ý là ngay sau đó bắt đầu có một số cá nhân sử dụng mạng xã hội để “giải oan” cho ông Nguyễn Tấn Dũng. Thậm chí khẳng định ông Dũng có “nhân cách lớn”!

Hệ thống chính trị, hệ thống công quyền ở Việt Nam có thật sự “đoàn kết, thống nhất”? Vì lẽ gì chỉ “đoàn kết, thống nhất” với những điều có lợi cho ông Tô Lâm?

(Còn tiếp)

________

Chú thích

[1] https://thuvienphapluat.vn/van-ban/Bo-may-hanh-chinh/Quy-dinh-214-QD-TW-2020-tieu-chuan-chuc-danh-can-bo-thuoc-dien-Ban-Chap-hanh-Trung-uong-433545.aspx

[2] https://laodong.vn/thoi-su/quoc-hoi-chua-phe-chuan-hoac-mien-nhiem-chuc-danh-bo-truong-bo-cong-an-1341846.ldo

[3] https://dangcongsan.vn/quoc-phong-an-ninh/quoc-hoi-se-mien-nhiem-chuc-vu-bo-truong-bo-cong-an-665525.html

[4] https://xaydungchinhsach.chinhphu.vn/thu-tuong-giao-thu-truong-tran-quoc-to-dieu-hanh-hoat-dong-bo-cong-an-119240522113618475.htm

[5] https://dantri.com.vn/xa-hoi/thuong-tuong-luong-tam-quang-giu-chuc-bo-truong-cong-an-20240605224425097.htm

[6] https://tuoitre.vn/bo-truong-bo-cong-an-luong-tam-quang-duoc-bau-vao-bo-chinh-tri-20240815145326629.htm

[7] https://xaydungchinhsach.chinhphu.vn/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-to-lam-chu-tri-hoi-nghi-gap-mat-cac-dong-chi-lanh-dao-nguyen-lanh-dao-dang-nha-nuoc-119240815153325303.htm

[8] https://tuoitre.vn/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-to-lam-trao-tang-danh-hieu-cho-cong-an-tp-hcm-2024081710592191.htm


 

Bị Sài Gòn làm khó về thuê đất, Mercedes-Benz cầu cứu Phạm Minh Chính

Ba’o Nguoi-Viet

August 23, 2024

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hãng xe Mercedes-Benz Group AG vừa gửi “tâm thư” đến ông Phạm Minh Chính, thủ tướng Việt Nam, bày tỏ quan ngại về nguy cơ phải đóng vĩnh viễn nhà máy tại quận Gò Vấp, Sài Gòn.

Theo báo Tuổi Trẻ hôm 23 Tháng Tám, nguyên do là chỉ còn một tuần đến hạn chót về việc hãng xe này có được gia hạn thuê khu đất tại quận quận Gò Vấp thêm năm năm hay không.

Nhà máy của hãng xe Mercedes-Benz tọa lạc tại vị trí đắc địa ở quận Gò Vấp, Sài Gòn. (Hình: Ái Nhân/Tuổi Trẻ)

Mặc dù dự án Mercedes-Benz Việt Nam đến Tháng Tư, 2025 mới hết hạn, tuy nhiên do không bảo đảm hoàn thành thủ tục gia hạn dự án nên tập đoàn không thể tính toán được kế hoạch đầu tư, sản xuất tại nhà máy ở Việt Nam.

Cách đây ba năm, Mercedes-Benz Việt Nam đã đề nghị giới chức lãnh đạo ở Sài Gòn gia hạn dự án và thuê đất đến năm 2030, nhưng đến nay việc này vẫn chưa được giải quyết do “một số vướng mắc pháp lý liên quan lĩnh vực đầu tư, đất đai và quản lý tài sản công.”

Do vậy, từ cuối Tháng Ba, các bộ kit (linh kiện) tại Đức dùng để cung cấp cho thị trường Việt Nam đã bị ngừng sản xuất và sẽ không được tiếp tục sản xuất từ Tháng Bảy đến Tháng Mười Một.

Trong trường hợp không nhận được thông tin chắc chắn về việc gia hạn dự án trước hạn chót 31 Tháng Tám, Mercedes-Benz Việt Nam sẽ không đặt hàng các bộ kit từ Đức, mà phải sử dụng các phụ tùng còn sót lại trong kho để chuẩn bị cho việc đóng cửa nhà máy tại Sài Gòn.

Và do không chắc chắn được việc gia hạn, Mercedes-Benz Việt Nam phải giảm kế hoạch sản xuất, hoạt động cầm chừng.

“Số người lao động liên tục bị cắt giảm, hiện tại còn hơn 500 và sẽ tiếp tục cắt, công nhân chỉ làm hai ngày mỗi tuần. Khó khăn trên cũng góp phần vào tình hình kết quả kinh doanh thua lỗ của Mercedes-Benz Việt Nam gần đây,” báo cáo về vụ việc cho hay.

Điều kỳ lạ là trong lúc hãng Mercedes-Benz Group AG “cầu cứu” ông Phạm Minh Chính, thì ông Phan Văn Mãi, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân ở Sài Gòn, lại đem sự việc này xin chỉ đạo của ông Tô Lâm, tổng bí thư kiêm chủ tịch nước.

Theo ghi nhận của tờ Tuổi Trẻ, ông Tô Lâm bình luận rằng mình “thấy rất vô lý.”

Không rõ ông Tô Lâm nói hãng Mercedes-Benz hay giới chức Sài Gòn “vô lý” khi xử lý vụ này.

Bên trong nhà máy của hãng xe Mercedes-Benz tại Sài Gòn. (Hình: CafeF)

Mercedes-Benz Việt Nam là công ty liên doanh giữa tập đoàn Samco (30% vốn) và Mercedes-Benz Group AG (chiếm 70% vốn).

Samco góp vốn bằng khu đất tại địa chỉ 693 Quang Trung, quận Gò Vấp, Sài Gòn, có diện tích 10.5 hécta làm nhà máy lắp ráp, sản xuất xe hơi.

Theo phúc trình của Sở Kế Hoạch và Đầu Tư, hãng Mercedes-Benz Việt Nam có mức tăng trưởng tốt. Trong các năm 2017-2021, hãng xe này nộp thuế 5,500 tỷ đồng ($220.1 triệu) mỗi năm cho ngân sách của Sài Gòn. (N.H.K) [qd]


 

Tại sao họ ra đi?- Đoàn Bảo Châu

Ba’o Tieng Dan

Đoàn Bảo Châu

22-8-2024

Tính trung bình trong 26 năm qua, mỗi năm có chừng 100 ngàn người Việt di cư ra nước ngoài và Việt Nam được xếp vào top 10 các quốc gia di cư ra nước ngoài nhiều nhất tại khu vực Đông Á – Thái Bình Dương. Điều này thì các bạn có thể hỏi ông bạn vô cùng uyên bác của tôi là bác Google.

Clip của một người quay mới mấy ngày trước từ biển Columbia tới Mỹ. Những người này ra đi với tinh thần vui vẻ chứ nhiều đoàn khác ít tiền hơn thì điều kiện khổ cực và mạng sống mong manh hơn nhiều.

Video Player

 

02:08

Câu này ông Phúc nói vào năm 2018, từ năm ấy đến nay số người vẫn đi nhiều. Họ trốn bằng nhiều con đường khác nhau, thậm chí bằng cách nguy hiểm như container mà đã gây ra cái chết kinh hoàng của 39 người Việt vào tháng 10.2019. Con số người Việt vượt biên sẽ gấp nhiều lần nếu các nước khác có chính sách mở cửa tị nạn.

Mà năm ấy, ông Phúc dựa vào đâu để kết luận như đinh đóng cột như vậy? Mà sao không thấy công dân các nước khác sang định cư ở Việt Nam nhỉ?

Theo suy nghĩ của tôi thì đất lành chim đậu, nếu người dân tin tưởng vào sự lãnh đạo sáng suốt của đảng thì họ nên yên tâm an cư lạc nghiệp chứ sao lại đi tìm tương lai ở bến bờ khác làm gì, mà ở những nơi ấy thì đào đâu ra đảng cộng sản để dẫn đường cho họ, họ sẽ lạc lối mất thôi.

Thôi, giả vờ ngây thơ nói vui một chút chứ trường hợp này tôi xin được nói thẳng suy nghĩ của mình. Tôi tin là ông Phúc đoán mò.

Và cũng xin khẳng định là tôi, một công dân có quyền nghi ngờ hay tin tưởng lời nói của một người khác, cho dù người ấy là dân thường hay quan chức nếu tôi không thấy cơ sở thuyết phục. Nói lên lòng tin hay sự nghi ngờ, nói lên sự thật, nỗi niềm trăn trở trước thực tại là quyền tối thiểu của công dân. Nói vậy để DLV đừng chụp mũ, gán ghép tội “nói xấu lãnh đạo”. Trò trẻ con ấy nên bỏ đi.

Một con người muốn trưởng thành thì cần nhìn thẳng vào bản thân mình, một quốc gia cũng vậy, đừng tự ru ngủ và tự mãn cho mình là đỉnh cao nhân loại. Hãy hỏi một câu đơn giản là tại sao 100 ngàn người Việt di cư mỗi năm?

Các ông không thể làm được gì ra hồn khi không có cái tư duy thẳng thắn minh bạch trước mọi chuyện. Nhưng thôi, tôi biết đòi hỏi điều ấy ở các ông là một điều xa xỉ, các ông sẽ không nêu câu hỏi và cũng không trả lời đâu. Các ông còn đang say sưa tự ru ngủ mà.

Tôi nêu ra đây mấy lý do tại sao họ ra đi nhé.

  1. Môi trường kinh doanh lởm. Nếu ngày nào các doanh nghiệp ở Việt Nam dám phép nói thẳng thì các ông mới hiểu hết nỗi khổ của họ. Như bà Phạm Chi Lan đã nói thì số tiền để doanh nghiệp bôi trơn là khủng khiếp. Tiền rơi vào túi quan chức chứ đâu. Mà quan chức thì toàn đảng viên. Vậy lòng tin của người dân có đặt vào những kẻ ăn chặn, những kẻ coi mình là bò sữa để vắt không?
  2. Môi trường sống bẩn khiến người dân hoảng hồn. Ung thư tứ tung và ngày càng tệ hại hơn. Nguyên nhân cũng bởi cơ quan chức năng làm không ra gì. Đến cán bộ cho phép bao tấn chất độc về mà còn ngây ngô nói là không biết đấy là chất độc cơ mà. Vậy chắc phải hỏi người dân thì mới biết?
  3. Tai nạn: Tai nạn giao thông thì rõ rồi nhưng còn đủ tai nạn kiểu khác. Dây điện rơi ra trước trường học, bảo vệ trường, người đi đường coi như bị mù, không có con mình, người thân mình đi qua chỗ ấy thì kệ mẹ nó. Kết quả là mấy đứa trẻ gặp nạn. Người Việt xấu xí hết sức ở khía cạnh này. Nói đúng là ích kỷ đến bất lương. Tôi lợm giọng khi viết đến đây.

Tai nạn khi cổng chào bằng thép mà móng toàn đất, những con đường bao nghìn tỉ mà đầy ổ voi thì có tu luyện võ thuật một trăm năm cũng vật ra đường, đầu đập xuống đất hay xe tải cán qua người. Chết thì đại biểu quốc hội phán bảo do đi không nhìn, không phải do đường mà chết.

  1. Điều này thực ra liên quan tới tất cả các điều ở trên là đạo đức xã hội xuống cấp chưa từng có, nhìn đâu cũng thấy tham nhũng, bất công, môi trường giáo dục, nơi ươm trồng con người thì thối hoăng với bao vụ tai tiếng, công lý chẳng phải là diễn viên hài mà nhiều vụ còn là một thằng khốn nạn chuyên chụp mũ, kết tội người yêu nước một cách thô bỉ.

Viết đến đây, lòng tôi buồn vô hạn và cảm giác rất gần với sự tuyệt vọng. Là người dân, chúng tôi dựa vào lãnh đạo để dẫn dắt. Ông Phúc từng là lãnh đạo cấp cao chót vót mà toàn phát biểu bôi hồng, rất xa thực tế với toàn kiểu mĩ từ như: “đầu tầu, mũi nhọn, thủ phủ, cường quốc, công chúa ngủ trong rừng, Vernice, Paris…” thì đến bao giờ hiện trạng này mới được cải thiện?

Dân đen chúng tôi giờ đây mệt quá. Chúng tôi chỉ cần một người lãnh đạo nói thật mà khó quá, xa vời quá. Chúng tôi không cần “đầu tầu” với “thủ phủ”, chúng tôi cần những cái đầu và con tim nhìn thấy sự thật và biết cải thiện hiện trạng.

Mạng xã hội là nơi duy nhất những tiếng nói phản biện thẳng thắn được đưa lên, nơi bấu víu hy vọng mỏng manh để tạo ra sự thay đổi tích cực mà các ông áp dụng luật an ninh mạng để hạn chế, kiểm soát thì đất nước này sẽ be bét đến đâu, tệ hại đến đâu trong thời gian tới?

Thôi, tôi mệt rồi, tạm phát biểu thế đã. Tôi hy vọng tiếng nói nhỏ bé này của tôi đến được tai một số vị và bớt đi những phát biểu tô hồng sai lệch một trời một vực với thực tế.


 

Mạng đồn rần rần: Nguyễn Xuân Phúc sắp bị bắt

Ba’o Nguoi-Viet

August 7, 2024

Ông Tư Sài Gòn/SGN

Tin đang lan truyền trên các trang mạng, xuất phát từ trang Thoibao.de cho biết ông Nguyên Xuân Phúc, nguyên thủ tướng Chính Phủ, chủ tịch nước Việt Nam đang bị Uỷ Ban Kiểm Tra Trung Ương gọi lên làm việc liên quan đến tài liệu chứng minh nhận hối lộ của Trương Mỹ Lan và Cao Minh Trí (giám đốc truyền thông Trường Phổ Thông Duy Tân) và Phan Quốc Việt (chủ tịch, tổng giám đốc Công Ty Cổ Phần Công Nghệ Việt Á). Cả hai người này vẫn đang bị điều tra mở rộng.

Tin đồn còn cho biết thêm, hiện nay ông Nguyễn Xuân Phúc và vợ là bà Trần Nguyệt Thu bị cấm xuất cảnh.

Để tránh bị phát giác, bà Thu đã nhờ bà Bùi Thị Thu Hà là vợ Thiếu Tướng Đàm Thanh Thế đứng tên dùm khối tài sản nhiều ngàn tỷ. Đàm Thanh Thế là người có họ hàng, anh em phía mẹ của ông Phúc.

Hồi cuối năm 2013, Đàm Thanh Thế xin biệt phái từ ngành công an để chuyển sang làm vụ trưởng trong Văn Phòng Chính Phủ, thư ký riêng cho ông Nguyễn Xuân Phúc (lúc đó ông Phúc là phó thủ tướng, Trưởng Ban Chỉ Đạo 389).

Tháng Bảy 2016 sau khi Nguyễn Xuân Phúc lên làm thủ tướng, Đàm Thanh Thế được bổ nhiệm giữ chức Chánh Văn Phòng Thường trực BCĐ 389. Đây là cơ quan trung ương quyền lực, chỉ đạo các hoạt động chống buôn lậu, gian lận thương mại, hàng giả của Chính Phủ. Có thể nói, Đàm Thanh Thế nắm giữ một vị trí trung gian rất “màu mỡ,” có quyền lực rất lớn, kiếm được rất nhiều tiền trong hơn 5 năm ở đây.

Khi đang làm thủ tướng, ông Phúc dùng Phó Thủ Tướng Trương Hoà Bình và Trung Tướng Trần Văn Vệ – tổng cục trưởng Tổng Cục Cảnh Sát, khởi tố bắt giam nhiều cán bộ, doanh nghiệp để trả thù cá nhân, cũng như tiêu diệt đường chính trị của họ nhằm rộng đường thăng tiến của mình.

Điển hình như vụ án liên quan đến Vũ Nhôm (Phan Văn Anh Vũ) khi chứng cứ kết tội dựa vào suy đoán của cơ quan tố tụng, người bán đất công vụ là nhà nước là nguyên nhân phạm tội thì không xét xử mà lại kết tội người mua. Tại tòa án ngày 1 Tháng Bảy 2020, Vũ Nhôm hỏi quan toà: “Có chứng cứ nào khẳng định bị cáo cấu kết với lãnh đạo Đà Nẵng…” Quan toà trả lời: “Dựa vào kết luận điều tra và cáo trạng đủ chứng minh có sự cấu kết…” Nhưng quan tòa không đưa ra chứng cứ gì, mà chỉ suy đoán.

Thực trạng này phản ánh nền tư pháp của Việt Nam không dựa trên hiến pháp, công lý hay sự thật mà tùy thuộc vào ý chí chủ quan của lãnh đạo và việc mua bán công lý.

Hơn nữa, ông Phúc còn cướp Cảng Quy Nhơn – Công ty Cổ Phần Cảng Quy Nhơn do doanh nghiệp tư nhân ông Lê Hồng Thái quản lý để chuyển giao cho con rể của ông Phúc là Vũ Chí Hùng, còn nguồn tiền đầu tư ông Phúc yêu cầu Đỗ Quang Hiển (Bầu Hiển) chi ra.

Ông Phúc còn dùng Trung Tướng Trần Văn Vệ để khởi tố bắt giam nhiều phe cánh của Tô Lâm và Trần Đại Quang. Chẳng hạn như vụ án của Đại Tá Nguyễn Duy Linh, cục phó Cục Tình Báo Bộ Công An, con trai Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng – tổng cục trưởng Tổng Cục An Ninh – “thủ trưởng” cũ của Tô Lâm.

Đây được xem là một trong những nguyên nhân chủ yếu dẫn đến mâu thuẫn giữa ông Phúc và ông Lâm.

(từ trái qua: Trung tướng Trần Văn Vệ, Đại tá Nguyễn Duy Linh và Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng)

Năm 2019, ông Phúc “bật đèn xanh” cho Tướng Trần Văn Vệ “sờ gáy” Đại Tá Nguyễn Duy Linh và Hồ Hữu Hoà, về tội “nhận hối lộ” và “môi giới hối lộ.” Hồ Hữu Hoà vốn là thầy phong thuỷ, nên thân quen với nhiều uỷ viên Bộ Chính Trị và các tướng lĩnh công an. Sau Hòa chuyển sang nhận nhiệm vụ mới trong giới công giáo, với sự giúp đỡ của Giáo phận Vinh của giám mục Nguyễn Hữu Long.

Đại Tá Nguyễn Duy Linh nhận hối lộ từ Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “nhôm” với số tiền nhiều triệu USD. Nhưng nhờ bộ trưởng Tô Lâm, nên Nguyễn Duy Linh chỉ bị cáo buộc nhận hối lộ 5 tỷ đồng, và bị tuyên án 14 năm tù. Theo giới thạo tin, Nguyễn Duy Linh mang tiếng ngồi tù, nhưng cũng chỉ như đi nằm viện nghỉ dưỡng.

Nguyễn Duy Linh là con trai duy nhất của Tướng Hưởng, một “bố già” khét tiếng trong ngành công an. Theo tin đồn, do nhục nhã và cay cú, Tướng Hưởng thề sẽ bắt bằng được ông Phúc.

Sắp tới ông Phúc có thể bị khởi tố tội nhận hối lộ, còn Trung Tướng Trần Văn Vệ có thể bị khởi tố vì liên quan đến tội bỏ lọt tội phạm và bảo kê đánh bạc.


 

MỘT CHÚT BẤT CẨN THÔI -Truyen ngan HAY

Công Tú NguyễnChuyện tuổi Xế Chiều

MỘT CHÚT BẤT CẨN THÔI .

Tôi đi vòng trong một siêu thị và chứng kiến cảnh người thu-ngân đang trao lại một số tiền cho cậu bé. Cậu chỉ độ 5 hay 6 tuổi.

Người thu- ngân nói, “Rất tiếc là em không có đủ tiền để mua con búp-bê này”.

Đoạn cậu bé quay sang bà cụ đứng cạnh: “Bà à, bà có chắc là con không có đủ tiền không, bà?”

Bà cụ đáp: Con à, con biết là con không có đủ tiền để mua con búp-bê này mà”.

Rồi bà cụ bảo cậu bé cứ đứng đó chừng 5 phút để bà đi một vòng trong tiệm. Rồi bà lẩn đi ngay.

Cậu bé vẫn cầm con búp-bê trong tay.

Cuối cùng , tôi bước đến cậu bé và hỏi là cậu muốn tặng con búp-bê này cho ai.

“Đây là con búp bê mà em gái của con yêu thích lắm và ước ao có được trong Giáng Sinh này. Em ấy tin là Ông già Noel sẽ mang quà này lại cho em ấy.”

Tôi trả lời cậu bé rằng “thế nào Ông già Noel rồi cũng sẽ mang lại cho em con, con đừng lo.”

Nhưng cậu trả lời buồn bã. “Không, Ông già Noel không mang đến chỗ em đang ở được. Con phải trao con búp-bê này cho mẹ con, rồi mẹ con mới có thể trao lại cho em con khi mẹ đến đó.”

Đôi mắt cậu bé thật buồn khi nói những lời này.

“Em con đã trở về với Chúa. Ba con bảo là mẹ cũng sắp về với Chúa, bởi vậy con nghĩ là mẹ có thể mang con búp-bê này theo với mẹ để trao lại cho em con.”

Tim tôi như muốn ngừng đập.

Cậu bé nhìn lên tôi và nói: “Con nói với ba là hãy bảo mẹ đừng có đi vội. Con muốn mẹ con hãy chờ con đi siêu thị về rồi hãy đi.”

Rồi cậu lấy ra cho tôi xem một tấm ảnh trong đó cậu đang cười thích thú.

“Con muốn mẹ mang theo tấm ảnh này của con để mẹ sẽ không quên con.

Con thương mẹ con và mong ước mẹ không phải bỏ con để đi, nhưng ba con nói là mẹ phải đi để ở cạnh em của con.”

Rồi cậu lặng thinh nhìn con búp-bê buồn bã.

Tôi vội vàng tìm ví bạc trong túi và nói với cậu bé: “hãy thử coi lại xem, biết đâu con lại có đủ tiền mua con búp-bê này thì sao!”

“Dạ”, cậu bé đáp, “con mong là có đủ tiền”. Không cho cậu bé thấy, tôi kẹp thêm tiền vào mớ tiền của cậu bé, và chúng tôi cùng đếm. Chẳng những đủ số tiền cho con búp-bê mà còn dư thêm một ít nữa.

Cậu bé nói: “Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền!”

Rồi cậu nhìn tôi và nói thêm, “tối qua trước khi đi ngủ, con đã hỏi xin Chúa hãy làm sao cho con có đủ tiền để mua con búp-bê này để mẹ con có thể mang đi cho em con. Chúa đã nghe lời cầu xin của con rồi..”

“Con cũng muốn có đủ tiền mua hoa hồng trắng cho mẹ con, nhưng không dám hỏi Chúa nhiều. Nhưng Ngài lại cho con đủ tiền để mua búp-bê và hoa hồng trắng nữa..”

“Mẹ con yêu hoa hồng trắng lắm.”

Vài phút sau bà cụ trở lại, và tôi cũng rời khỏi tiệm.

Tôi làm xong việc mua sắm trong một trạng thái hoàn toàn khác hẳn với khi bắt đầu vào tiệm. Và tôi không thể rứt bỏ hình ảnh của cậu bé ra khỏi tâm trí tôi.

Đoạn tôi nhớ lại một bài báo trong tờ nhật báo địa phương cách đây hai hôm. Bài báo viết về một tài xế say rượu lái xe vận tải đụng vào xe của một thiếu phụ và một bé gái nhỏ.

Đứa bé gái chết ngay tại hiện trường, còn người mẹ được đưa đi cứu cấp trong tình trạng nguy kịch. Gia đình phải quyết định có nên rút ống máy trợ-sinh khỏi bệnh nhân hay không vì người thiếu phụ này không còn có thể hồi tỉnh ra khỏi cơn hôn mê.

Phải chăng đấy là gia đình của cậu bé?

Hai ngày sau khi gặp cậu bé, tôi đọc thấy trên báo là người thiếu phụ đã qua đời. Tôi bị một sự thôi thúc và đã mua một bó hoa hồng trắng và đi thẳng đến nhà quàn nơi tang lễ của người thiếu phụ đang diễn ra và mọi người đến nhìn mặt người quá cố lần cuối cùng.

Cô nằm đó, trong cỗ áo quan, cầm trong tay một cành hồng màu trắng với tấm ảnh của cậu bé và con búp-bê được đặt trên ngực của cô.

Tôi rời nơi đó, nước mắt đoanh tròng, cảm giác rằng đời tôi đã vĩnh viễn thay đổi. Tình yêu của cậu bé dành cho mẹ và em gái cho đến ngày nay thật khó mà tưởng tượng. Và chỉ trong một phần nhỏ của một giây đồng hồ, một gã lái xe say rượu, hay người lái xe bất cẩn, đã lấy đi tất cả những gì thân thiết nhất của đời cậu.


 

Đó là Sơn Nam ! – Hồi ký Lê Phú Khải (Trích)

Nghệ Lâm Hồng

Đó là Sơn Nam !

Hồi ký Lê Phú Khải (Trích)

Sơn Nam kể với tôi: Hồi tao mới lên Sài Gòn kiếm sống, một lần bà già tao từ quê lên hỏi: Mày lên đây làm gì để sống? – Viết văn. Bà già hỏi lại: Viết văn là làm gì? Tao thưa: Viết văn là có nói thành không, không nói thành có (!). Bả nổi giận mắng: Mày là thằng đốn mạt. Tao không cãi, chỉ làm thinh! Sau chừng như thương con quá, bà lại hỏi: Thế viết văn có sống được không? Tao bảo: Viết một giờ bằng người ta đạp xích lô cả ngày! Bả thấy vậy không hỏi gì nữa rồi lặng lẽ ra về.

Sơn Nam đã viết văn từ đó đến nay, 50 năm có lẻ. Tập truyện nổi tiếng nhất của ông là Hương rừng Cà Mau đã tái bản nhiều lần. Ông được độc giả tấn phong là nhà “Nam bộ học” với hàng loạt tác phẩm khảo cứu: Lịch sử khẩn hoang miền Nam, Đồng bằng sông Cửu Long, Văn minh miệt vườn, Cá tính miền Nam, Bến Nghé xưa … Ông rành về phong tục, lễ nghi, ẩm thực của dân Nam bộ. Mỗi buổi sáng, ông thường uống cà phê ở quán sân Nhà truyền thống quận Gò Vấp đường Nguyễn Văn Nghi. Ai có việc gì cần hỏi về đất nước con người Nam bộ thường ghé tìm ông ở đó. Kể cả mời ông đi tế lễ ở đình chùa! Có người làm ăn khá giả tìm ông để biếu ít tiền uống cà phê (!)

Dạo nhà xuất bản Trẻ thành phố Hồ Chí Minh tổ chức kỷ niệm 20 năm thành lập, có mời ông với tư cách là cộng tác viên ruột lên phát biểu trong buổi lễ long trọng đó. Ông nói ngắn gọn: “Tôi sức yếu quá, nếu khỏe như Huỳnh Đức thì đã đi đá banh rồi. Lại xấu trai nữa, nếu không đã đi đóng phim như Chánh Tín từ lúc còn trẻ. Vừa ốm yếu lại vừa xấu trai nên đành đi viết văn vậy. Bây giờ Nhà xuất bản Trẻ làm ăn khấm khá, các anh chị có cơm ăn, tôi cũng có chút cháo!” Mọi người cười rộ.

…Dạo Sài Gòn kỷ niệm 300 năm, Sơn Nam có theo một đoàn phim ra Quảng Bình dự lễ tưởng niệm Tướng quân Nguyễn Hữu Cảnh người Quảng Bình có công khai phá đất Nam bộ. Khi làm lễ, Sơn Nam giở gói đồ khăn đóng áo dài của mình đem từ Sài Gòn ra, mặc vô và tế lễ rất đúng bài bản. Các cụ Quảng Bình khen nức nở: Trong Nam người ta có lễ hơn cả mình ngoài này! Sơn Nam nói: Trong Nam cũng có nhiều thằng lưu manh lắm, nhưng cử người đi xa, phải cử thằng có lễ chớ! Các cụ Quảng Bình ngẩn người!

Trong giới nhà văn, Sơn Nam là tác giả được một nhà xuất bản lớn ở thành phố Hồ Chí Minh mua bản quyền hầu hết tác phẩm. Khi tôi hỏi nhà văn giá bao nhiêu ông lắc đầu: “bí mật” (!)

Những lần trà dư tửu hậu với Sơn Nam như thế, tôi thường mời ông ăn trưa, vì biết ông đi bộ đến quán cà phê rồi ở đó đến tối mới về. Vào quán, bao giờ ông cũng kêu: Cho cái món gì rẻ nhất, ngon nhất, và ngồi được lâu nhất (!)

Sơn Nam để lại cho đời một sự nghiệp sáng tạo thật đồ sộ. Bao gồm nhiều đầu sách khảo cứu, truyện ngắn, tiểu thuyết. Đọc Sơn Nam người ta kinh ngạc về sự độc đáo của văn phong. Ông viết như nói, như một ông già Nam bộ kể chuyện đời trong quán cà phê. Nhưng sức nặng của thông tin và cảm xúc của người viết khiến lời văn biến hóa khôn lường. Đừng có ai đi tìm thể loại hay bố cục trong một truyện ngắn hay một cuốn sách của Sơn Nam. Nhưng đã chạm đến nó là phải đọc đến trang cuối. Vì càng đọc càng thấy yêu nhân vật của ông. Càng thấy yêu mảnh đất Nam bộ, miền cực nam của đất nước.

Lần cuối cùng tôi gặp Sơn Nam là cách đây vài tháng, tại nhà riêng của ông ở một con hẻm đường Đinh Tiên Hoàng. Hôm đó tôi đem một cái nhuận bút của báo Cà Mau về cho ông. Không ngồi dậy được, ông phải nằm tiếp khách. Bất ngờ ông hỏi tôi: Một tỷ là bao nhiêu tiền hả mày? Câu này ông đã hỏi tôi một lần, nghĩ là ông hỏi giỡn, nên lần đó tôi không trả lời. Nay ông lại hỏi, nên tôi thưa: Là một nghìn triệu “bố” ạ! Ông trợn mắt: Dữ vậy? Tôi nói: Không tin “bố” hỏi con gái “bố” kia kìa.

Khi biết rõ một tỷ là một nghìn triệu, nét mặt nhà văn nặng trĩu ưu tư. Có lẽ ông đang nghĩ đến những vụ tham ô, lãng phí cả trăm tỷ, ngàn tỷ mà ông đọc được trong những xấp báo đang để quanh người ông kia!

Nếu ai hỏi tôi về Sơn Nam, tôi sẽ trả lời: Sơn Nam là một nhà văn rất vui tính, đã… chết vì quá buồn!

14-8-2008

Sơn Nam đã đi xa. Nhiều người bây giờ còn nhớ câu nói dí dỏm của ông: “Làm văn chương là nghèo rồi. Nếu làm nghề này mà giàu được thì Ba Tàu Chợ Lớn đã làm rồi!”

Lúc còn sống, Sơn Nam ý thức một cách rõ ràng về cái sự nghèo của nhà văn. Bây giờ thì Sơn Nam của chúng ta không còn nữa. Nhưng nghĩ cho kỹ thì ông không nghèo. Trái lại, rất giàu có là đàng khác. Ngắm ngôi nhà lưu niệm Sơn Nam tọa lạc trên một thế đất 2000 mét vuông, nhìn ra phong cảnh cỏ cây, sông nước và những gì có trong ngôi nhà đó, người ta phải suy nghĩ như thế.

Ngày 13 tháng 7 năm Canh Dần, tức ngày 22 tháng 8 năm 2010, nhà lưu niệm Sơn Nam được vợ chồng chị Đào Thúy Hằng, con gái của nhà văn khánh thành nhân ngày giỗ thứ hai của ông, tại ấp 4 xã Đạo Thạnh ngoại ô thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang. Là một công trình văn hóa “phi chính phủ” nên ngày khánh thành không có giấy mời in ấn, dấu mộc nhiêu khê. Chỉ nhắn bằng điện thoại, ai biết thì tới.

Nhà xây ba gian hai chái, hàn hiên rộng, thoáng mát, có cửa lá sách thông với ba gian bên trong. Một kiểu nhà ba gian hai chái ở miền Bắc, được các phú hào ở Nam bộ cải tiến cho hợp với miền Nam xứ nóng quanh năm. Đặc biệt, mái ngói hai tầng làm cho ngôi nhà rất bề thế. Anh Nghị, con rể nhà văn cho hay, chính anh lái máy ủi để ủi đất tạo thế một quả đồi thấp làm nền cho ngôi nhà. Vì thế, đứng từ thềm nhà nhìn ra, thấy được cả phong cảnh cỏ cây, sông nước phía trước. Để có được phong cảnh này, vợ chồng chị Hằng đã phải chắt chiu mua lại từng mảnh đất nhỏ của 5-6 chủ đất phía trước nhà trong gần hai năm. “Ông bà ta chỉ xây dựng phong cảnh một ngôi chùa, chứ không xây dựng một ngôi chùa.” Nguyễn Đình Thi đã có nhận xét xác đáng như vậy về kiến trúc đình chùa nước ta. Điều này rất đúng với nhà lưu niệm Sơn Nam.

Ấn tượng nhất là ngay lối trước sân, phía bên phải là tượng Sơn Nam tạc trên một phiến đá dựng đứng, bên trái là bút tích, cũng được tạc trên đá: bài thơ duy nhất của ông, không đề, mà ông lấy làm lời tựa cho cuốn Hương rừng Cà Mau trong đó có hai câu kết mà bao nhiêu người thuộc:

Phong sương mấy độ qua đường phố

Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê.

Tôi đặc biệt thích thú một cái máy chữ cổ, do một sinh viên có tên là Bùi Thế Nghiệp tặng nhà lưu niệm, kèm theo lá thư Sơn Nam viết lúc tặng anh cái máy. Số là, sinh viên Nghiệp là bạn đọc hâm mộ nhà văn.. Cậu thường chở nhà văn đi chơi (Sơn Nam không biết đi xe đạp, xe máy – LPK). Lúc nhà văn bệnh nặng vào năm 2005, Nghiệp đến xin nhà văn một kỷ vật gì đó, phòng khi ông đi xa. Nhà văn đã cho anh cái máy chữ kèm theo lá thư nhỏ chứng nhận đây là máy chữ của Sơn Nam tặng. Nay đọc báo biết có nhà lưu niệm Sơn Nam, Nghiệp đến tặng lại.

Với những nhà lưu niệm do người dân tự tạo nên như nhà lưu niệm Sơn Nam, ai dám bảo đồng bằng sông Cửu Long là “vùng trũng” văn hóa?

L.P.K.


 

Thích Chân Quang và xứ sở gồm toàn những chuyện khó ngờ!- Trân Văn- VOA

Ba’o Tieng Dan

21/08/2024

Blog VOA

Trân Văn

Thượng tọa Thích Chân Quang trong ngày nhận bằng tiến sĩ luật. (Ảnh: Cổng Thông Tin Điện Tử Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam)

Những thông tin và sự kiện liên quan đến Thượng tọa Thích Chân Quang (thế danh Vương Tấn Việt, sinh năm 1959), trụ trì Thiền tôn Phật Quang tọa lạc ở thị xã Phú Mỹ, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu) tiếp tục khiến công chúng sửng sốt.

Sau khi Sở Giáo dục – Đào tạo (GDĐT) TP.HCM khẳng định, ông Việt không có tên trong danh sách thí sinh đã tham dự kỳ thi tốt nghiệp Bổ túc văn hóa (BTVH) cấp ba khóa 1989, trong khi ông Việt từng sử dụng một văn bằng, chứng nhận ông đã hoàn tất chương trình BTVH cấp ba năm 1989 của TP.HCM để lập tự, làm trụ trì, học hai đại học, được chọn làm nghiên cứu sinh, nhận học vị Tiến sĩ Luật,… Thượng tọa Thích Thiện Thuận, Phó ban Trị sự của Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPG VN) ở tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (BRVT) lập tức loan báo: Thượng tọa Thích Chân Quang không phải là chức sắc trong GHPG VN, GHPG VN tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu chỉ quản lý thượng tọa Thích Chân Quang với tư cách hành chính [1]. Đại học Hà Nội nơi từng cấp cho ông Việt văn bằng Cử nhân Anh ngữ (2001) để ông lấy thêm văn bằng Cử nhân Luật, tham gia chương trình nghiên cứu sinh rồi nhận học vị Tiến sĩ Luật ở Đại học Luật Hà Nội cũng vội vàng loan báo: Không còn lưu hồ sơ tuyển sinh của ông Vương Tấn Việt [2]

Giống như Quốc Ấn Mai với nhận xét: Giờ quay lưng y chang gà quẹt mỏ [3] – Kiều My, một thành viên của nhóm Chuyện tuổi Trung niên trên Facebook – cũng có cảm nhận tương tự: Ngay cả giới thầy tu cũng chơi trò đá bóng, phủi trách nhiệm [4]! Đó cũng là lý do khiến Nguyễn Thanh Bình cám cảnh, nhắn ông Thích Chân Quang: Lúc hoạn nạn mới biết ai là bạn mình thầy ạ. Lúc thầy nhận bằng tiến sĩ thì người ta bu quanh quỳ lạy, tâng bốc thầy lên tận trời xanh, nào là bậc chân tu hiền sĩ, Tấn Việt là nước Việt …tiến lên. Bây giờ khi biết thầy chưa xong bổ túc cấp ba, người ta quay xe hết rồi thầy ạ [5].

Tuy nhiên với công chúng, những thông tin, sự kiện liên quan đến ông Vương Tấn Việt/Thượng tọa Thích Chân Quang không đơn thuần chỉ là “thế thái, nhân tình”! Chẳng phải tự nhiên mà Duong Thang thắc mắc: Ông Thích Trúc Thái Minh tài cao đến thế, thậm chí có khả năng ‘trục vong’ khỏi các thai nhi vậy mà không chịu ra tay trục vong giúp ông Vương Tấn Viêt/Thích Chân Quang để ông này bị vong quấy nhiễu, bị nghiệp quật, bị ma đưa lối quỷ đưa đường… đang yên, đang lành, nguồn thu đang cực kỳ ổn bỗng đi dùng bằng giả để kiếm hai bằng đại học, một bằng cao học, một bằng tiến sĩ… Giờ thì không chỉ sẽ bị tước hết các loại bằng, danh tiếng bị hủy hoại mà chiểu theo pháp luật hiện hành về việc xài bằng giả, nguy cơ bị đi tù là rất cao và cũng liên lụy đến vô số người, chẳng hạn như Giáo sư Hoàng Chí Bảo ‘đáng kính’.

Duong Thang nửa đùa, nửa thật: Tại sao có một đồng đạo cao tay như Thích Trúc Thái Minh mà ông Thích Chân Quang không nhờ vả nhỉ? Chuyện phi thường như một sợi tóc 4.000 năm tuổi mà ông ấy còn lôi ra trưng bày … thì việc hô ‘biến’, cho ra một văn bằng BTVH xịn chỉ mới từ 1989 có là gì đâu. Cũng có thể vì đầu năm nay ông Thích Chân Quang quên không nhờ ông Thích Thanh Quyết dâng sao giải hạn cho chính mình. Nếu có nhờ chắc giờ này hạn nào, nặng đến mấy cũng được ông Quyết hóa giải cho bằng hết. Song nên lưu ý, nếu nhờ ông Quyết ‘dâng sao giải hạn’ thì nhớ gửi từ 500.000 trở lên nhé, dưới là thày Quyết ‘lỗ chỏng vó’ đấy [6].

Khác với nhiều người, Cuong Huy Ngo long trọng ‘cám ơn ông Thích Chân Quang’ vì: Cái giả dối của ông đã giúp cho cả nước nhìn ra một sự thật, mà trước kia hễ đụng vào sự thật đấy khi chưa có sự phát giác ra cái giả dối của ông thì kẻ đụng đến ít nhất là bị chửi khó tìm ra lối thoát, thậm chí còn bị đe dọa bỏ tù. Vậy không cảm ơn ông sao được? Cái sự thật về nhiều giáo sư, phó giáo sư, tiến sỹ chỉ biết đọc những quy định trên giấy của nhà nước, thậm chí không hiểu đúng và diễn giải lại chúng bằng những lời lẽ thông thường để truyền đạt cho học trò nhưng lại gọi đó là dạy luật. Cái sự thật về nhiều giáo sư, phó giáo sư, tiến sỹ bị hút hồn trở thành ngơ ngẩn, trở thành đơ bởi vẻ bề ngoài hào nhoáng, địa vị xã hội cao, hay những lời lẽ uốn lượn vô tri mê hoặc… để không còn nhận ra được sự giả dối mà người thường chỉ cần bâng quơ cũng đủ thấy. Cái sự thật về việc ‘dồn hết cả trứng’ vào một khóa học trò tốt nghiệp được giữ lại trường và hiện nắm giữ các vị trí chủ chốt. Cái sự thật về cơ quan nào đó có thẩm quyền thiếu sâu sát để tin tưởng nhầm mà suýt nữa thì phá hỏng cả hệ thống đào tạo luật bằng việc trao cầm trịch xác định chuẩn đào tạo. Cái sự thật về nhiều người được phong hàm giáo sư, phó giáo sư mà điếc về nghiên cứu khoa học tới mức ca ngợi đứt lưỡi một công trình giả nhân, giả nghĩa có tính phản động chống lại điều kiện tồn tại bình thường của nhân loại [7].

***

Trước những thông tin, sự kiện càng ngày càng khiến thiên hạ vừa kinh ngạc, vừa cảm thấy não nề vì toàn những sự thật chưa từng tưởng tượng, Nguyễn Văn Phước than: Vương Tấn Việt – Thích Chân Quang đã làm bằng giả tốt nghiệp cấp ba! Chỉ có thể ở Việt Nam – chưa tốt nghiệp cấp ba mà lấy bằng Tiến sĩ! Và ở Việt Nam còn nhiều trường hợp như vậy nữa? Ai? Những ai [8]? Gọi những thông tin, sự kiện liên quan đến ông Vương Tấn Việt – Thượng tọa Thích Chân Quang là ‘drama hài’, sau những ‘tập’ như: Mất hồ sơ, Không thuộc giáo hội, Con nhang Giáo sư Tiến sĩ quay xe, Cù Mai Công dự đoán: Drama hài còn nhiều tập. Đón xem hồi sau sẽ rõ [9]!

Chú thích

[1] https://thanhnien.vn/vu-bang-cap-cua-thuong-toa-thich-chan-quang-ghpgvn-tinh-ba-ria-vung-tau-noi-gi-185240814164636328.htm

[2] https://tuoitre.vn/truong-dh-ha-noi-khong-con-luu-ho-so-tuyen-sinh-cua-ong-vuong-tan-viet-20240814221555699.htm

[3] https://www.facebook.com/quocan.mai/posts/pfbid0D7jxwkeWd5SmKKV4tc8hgGYMRdgrQ3XapbhxRMXQFsrdDAJwSRKTe1eKwZ1LQUUgl

[4] https://www.facebook.com/groups/267411247747886/posts/1290564298765904/

[5] https://www.facebook.com/binh.thanh.963/posts/pfbid02fkBy6fD8CANGt5LgBfirW3qqLry7deR5kcuvgefzgUvKPPUqxMBWWrf9LUVbUJnml

[6] https://www.facebook.com/duong.thang.10/posts/pfbid02b3bqcoPeyo76bQ3Yuqs6RmftURi92fGHYw7ie6TH8Fm114ZESSVPfzqEBwoXC8Hrl

[7] https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02XUktawvWefeNXEFDf5EackxaXh7j1JuHWxqsPAL3ykHC3C75e6o5bWKAH6Fg4Ackl&id=100010780718014

[8] https://www.facebook.com/nguyenvanphuocfirstnews/posts/pfbid02Lrp5ZuDceUwv11p7vAT5vpvoFJ8dCAZFDKz9ATVCaWbe4GAUSqXr2Whe5PWifLFQl

[9] https://www.facebook.com/he.via.54/posts/pfbid05HePoppWd1RsUjYn6bZMeTN381UnPgzVkMfvx9zyX6vUeQ3onid34eQZvkBntyUFl


 

Nhớ xiết bao thuở còn thơ đi học.-DẠ THƯA CÔ

Nghệ Lâm Hồng

DẠ THƯA CÔ

Ngày xưa, khi bước chân vào lớp học đầu tiên… Cô giáo đầu đời đã dạy ngay điều lễ:

khi trò được hỏi, được gọi thì câu nói đầu tiên phải là:

“Dạ thưa Cô…!”.

Các con hãy nhớ nhé…!

Học trò nhỏ ngồi trong lớp học không lo tập trung nhìn con chữ, con số cô dạy…, mà cứ ngong ngóng ra đường, chờ tan trường ùa nhau mua đồ ăn quà vặt. Chờ mẹ đón về…

Thời đó, trẻ con theo ba mẹ ra đồng bắt cá bắt cua.., thích thú hơn đi học nhiều!

Hơn nửa thế kỷ đã đi qua,

một thời gian gần cả một đời người,

tôi ngồi ngẫm lại, bây giờ lớp Thầy Cô chúng tôi đa phần đã đi xa mãi…!

Những ông thầy bà cô ngày ấy,

nếu còn thọ thì chắc cũng đang trên đường về phía hoàng hôn, chập tối…!

Chúng tôi, những đứa học trò ngày xa xưa cũ rích cũng đang lần theo ánh chiều tà mặt trời ở buổi xế bóng….!

Nhớ những ngày đầu trần, chân đất ăn vội chén cơm nguội hoặc một tay cầm củ khoai, ung dung… đến trường.

Hình như ngày ấy ăn sáng là điều xa xỉ, không chỉ trẻ con đến trường mà ngay cả những người đi làm đồng cũng chỉ có hai buổi cơm trưa và cơm chiều. Năm tháng đi qua, tuổi đời chồng chất, nghĩ lại có nhiều cái để nhớ, nhưng riêng tôi, tôi lại nhớ da diết,

nhớ quay quắt, nhớ đến cồn cào là thèm được nghe và nói tiếng:

– “Dạ thưa cô”.

Vâng, “dạ thưa cô” ba tiếng ấy nghe sao mà trìu mến, thân thương, nó bùi tai và ngọt thấm đến tận đáy lòng…!

– “Dạ thưa cô… em nghỉ học vì má bắt giữ nhà”.

– “Dạ thưa cô… mai em nghỉ, ở nhà phụ ba ra đồng xách nước uống”.

– “Dạ thưa cô… em không thuộc bài vì đêm qua nhà không còn dầu lửa để thắp đèn”,

– “Dạ thưa cô, con nhức răng quá!”,

– “Dạ thưa cô, con nhớ má quá!”

Đằng sau tiếng “dạ thưa cô” ấy là những gì cô giáo không lường trước được, toàn là những lý do “chính đáng” của lũ học trò nhỏ ngây thơ, tóc khét mùi nắng, da đen sạm vì chơi ngoài nắng thường, quần áo lấm lem vì mực vẩy vào,…, tất cả đến trường vì mê… cô giáo đẹp và mê chơi hơn mê học…!

Hồi tưởng lại… tôi không thể tin được một cô giáo dáng tiểu thư đài các mới ra trường lại chịu nhận về dạy một ngôi trường nhỏ quê tôi, chỉ có nhà vệ sinh nhỏ thôi.

Cô hỏi:

– Không có nhà vệ sinh thì các em làm sao…?

– “Dạ thưa cô”… tìm chỗ vắng ạ…!

Ngày đầu nhận lớp, cô thất kinh hồn vía trước lũ học trò “to xác” mà mới đi học.

Cô hỏi, cả lớp nhau nhau dành phần trả lời:

– “Dạ thưa cô, tại….”.

Cô chỉ từng em để biết tên.

– “Dạ thưa cô… em tên Đực, Mực, Bé, Mười, Út, Rớt, Lượm…

Đó là tên trong giấy khai sinh, tôi lắng nghe mà nghĩ trong lòng:

sao tụi nó có tên “xấu quá” nhưng đâu có hiểu thời đó người lớn tuổi đặt tên con theo “sự kiện” và không dám đặt tên đẹp vì sợ “Ông Bà bắt đi..!”

Cả lớp cười vang vì nghe bạn nói tên của mình, mà cũng lạ tụi nó cũng chẳng mắc cỡ hay xấu hổ gì..!

Nhớ lắm cụm từ thân thương ấy lắm…! Bởi khi nghe lại, lòng tôi bồi hồi, ngậm ngùi lâng lâng, lại được quay về những kỷ niệm thật vui của ngày xưa…!

Nhớ lắm: “Dạ thưa Cô…!”.

Sưu tầm


 

Hiệu trưởng trường cao đẳng nghề ở Quảng Ninh nhảy lầu tự tử

Ba’o Nguoi-Viet

August 19, 2024

QUẢNG NINH, Việt Nam (NV) – Trường Cao Đẳng Nghề Việt-Hàn ở thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh, vừa loan báo phát hiện thi thể ông Vũ Đức Minh, hiệu trưởng trường, tại khuôn viên trụ sở chính ở phường Hoành Bồ, hôm 19 Tháng Tám.

Báo Thanh Niên dẫn tin ban đầu cho biết khoảng 1 giờ 15 phút trưa cùng ngày, nhân viên bảo vệ của trường nghe tiếng động từ tòa nhà 19 tầng.

Thi thể ông Vũ Đức Minh, hiệu trưởng trường Cao Đẳng Nghề Việt-Hàn, được chiếc dù che lại tại khuôn viên trụ sở chính. (Hình: Thông Tấn Xã Việt Nam)

Khi tới hiện trường, nhân viên bảo vệ thấy một ông nằm bất động trong tình trạng đa chấn thương, quần áo rách nát liền báo sự việc tới ban giám hiệu để trình báo cơ quan công an.

Nhận được tin báo, Công An Thành Phố Hạ Long tới hiện trường và xác nhận nạn nhân là ông Vũ Đức Minh, 52 tuổi, cư ngụ phường Hồng Hải, thành phố Hạ Long.

Đến 4 giờ chiều cùng ngày, cơ quan pháp y tiến hành thu thập các thông tin tại hiện trường và đưa thi thể ông Minh về bệnh viện Bãi Cháy để tiến hành các thủ tục pháp y.

Cùng lúc, cơ quan hữu trách lấy lời khai của cán bộ, nhân viên trường để điều tra sự việc.

Trường Cao Đẳng Nghề Việt-Hàn là trường công lập trực thuộc Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Quảng Ninh, dự án được nhà nước xây dựng từ nguồn vốn ODA của chính phủ Nam Hàn và vốn đối ứng của tỉnh với mục tiêu “đào tạo nguồn nhân lực phẩm chất cao.” (Tr.N) [đ.d.]


 

 Đã bao nhiêu người dân Thủ Thiêm được đền bù và đền bù đến đâu?

 Ba’o Tieng Dan

Đoàn Bảo Châu

18-8-2024

Bao nhiêu đau khổ của người dân mất đất, cả suối nước mắt dân Thủ Thiêm đã đổ, có cả những mạng người đã mất trong quằn quại uất ức…

Nước mắt, những tiếng khóc kia sẽ thành cái gì? Những khuôn mặt già nua mà khóc nức nở như trẻ con ở chốn công cộng… Chắc trong lòng họ uất ức, đau khổ lắm. Sự thiệt thòi, nỗi đau bị cướp đất cướp nhà đã kéo dài đến mấy chục năm, nên sự tích lũy của uất ức, của cảm giác bất lực khi công lý chỉ là một tiếng kêu tuyệt vọng chìm vào chốn hư không đen đặc chắc đã dày lên theo năm tháng.

Những giọt nước mắt của họ không chỉ là giọt nước; đó là những giọt đau thương, rơi vào bóng tối và bị đập nát bởi sự thờ ơ của chính quyền. Nhưng sự vô cảm và bất công này cũng như lửa dưới lớp than tro, chỉ chờ ngày bùng lên thiêu đốt tất cả. Những cơn gió của thời gian không thể nào dập tắt được ngọn lửa công lý đã bị che giấu quá lâu.

Tôi vốn không tin vào cách suy diễn đơn giản về thuyết nhân quả. Thế giới này phức tạp hơn thế, và nhân quả đến theo một cách khác. Những kẻ đã gây đau khổ cho người dân sẽ mở miệng dạy con cái thế nào về sự tử tế? Về bài học lao động? Về tính thiện trong đối đãi với đồng loại? Bọn chúng sẽ chỉ dạy con cách làm loài sói mang bộ dạng con người, làm loài quái vật hút máu đồng loại để trở nên giàu có. Đồng tiền mà bọn chúng có được sẽ đưa cho con cái. Nhưng những đứa con được hưởng đồng tiền vấy máu và nước mắt của dân lành chắc chắn sẽ phung phí. Không kẻ nào lại trân trọng đồng tiền cướp được cả.

Con cháu của chúng dù có giả vờ mù loà câm điếc, cũng hiểu rằng cha ông chúng là những kẻ cướp, những kẻ ăn thịt uống máu đồng loại. Nhà cửa có thể hoành tráng lộng lẫy, xe có thể bóng loáng xa xỉ, nhưng liệu những con sói khát máu có thể sống như con người đích thực? Rồi sói sẽ cắn nhau; sói con không thể tôn trọng sói cha khi bài học chúng nhận được là sự ác ôn, lưu manh, ăn thịt đồng loại. Nhận được bài học ăn thịt đồng loại, thì sói con cắn xé sói bố là điều thường tình.

Đó là sự mục ruỗng trong tâm hồn, và đó chính là cái gọi là nhân quả mà chúng ta hay bàn đến. Nhưng chẳng lẽ những giọt nước mắt dân lành kia, những tiếng khóc ai oán kia, sẽ thực sự rơi vào hư không một cách vô nghĩa mà không có kết quả gì sao?

Chính bởi suy nghĩ ấy mà tôi không thể không viết những dòng này. Tôi không muốn nỗi đau khổ của họ trở thành vô nghĩa. Để không thành vô nghĩa, chúng ta cần phải quan tâm tới họ, tới nỗi đau của họ. Nếu không, rồi sẽ đến lượt chúng ta gào khóc, chỉ để cho chính chúng ta tự nghe tiếng khóc của mình mà thôi.

Tệ hơn nữa là rồi có ngày con cháu của những kẻ như vậy sẽ tiếp tục làm những kẻ ăn thịt uống máu đồng loại, và con cháu chúng ta sẽ lại là nạn nhân.


 

Vạch mặt trò lùa gà mới Phạm Nhật Vượng

August 17, 2024

Sonnie Tran/SGN

Hôm 6 Tháng Tám vừa qua, tỷ phú Phạm Nhật Vượng làm “sục sôi” thị trường chứng khoán Việt Nam khi công bố thông tin Hội Đồng Quản Trị Công Ty Vinhomes (mã cổ phiếu: VHM) thông qua kế hoạch mua lại 370 triệu cổ phiếu VHM để làm cổ phiếu quỹ, với lý do “Thị giá VHM đang ở mức thấp hơn so với giá trị thực của công ty, việc mua lại cổ phiếu nhằm bảo đảm quyền lợi của công ty và cổ đông.”

Có thật sự mua lại 370 triệu cổ phiếu VHM làm cổ phiếu quỹ?

Ai theo dõi chuyện của Phạm Nhật Vượng cũng đều còn nhớ, năm 2019, Vinhomes đã từng mua lại một phần cổ phiếu của chính mình (gọi là cổ phiếu quỹ) với giá 92,425 đồng/cổ phiếu. Lý do họ đưa ra là giá cổ phiếu đang thấp hơn giá trị thực, nhằm bảo vệ quyền lợi của công ty và cổ đông. Đến năm 2021, khi giá cổ phiếu tăng lên hơn 110,000 đồng, Vinhomes bán hết số cổ phiếu quỹ này để kiếm lời và bổ sung vào vốn lưu động.

Tuy nhiên, lần mua cổ phiếu quỹ này khác với trước đó. Theo Luật Chứng Khoán Việt Nam năm 2019 có hiệu lực từ năm 2021, việc mua lại 370 triệu cổ phiếu sẽ khiến vốn điều lệ của Vinhomes giảm 3,700 tỷ đồng do doanh nghiệp phải hủy số cổ phiếu đã mua. Điều này đồng nghĩa với việc Vinhomes không thể làm trò ảo thuật với cổ phiếu quỹ để kiếm lời và bổ sung vốn lưu động như năm 2019 nữa.

Vinhomes viện dẫn lý do rằng khi mua lại và hủy cổ phiếu quỹ, số lượng cổ phiếu lưu hành sẽ giảm. Điều này sẽ làm tăng lợi nhuận tính trên mỗi cổ phiếu (EPS), và từ đó có thể khiến giá cổ phiếu VHM tăng lên, mang lại lợi ích cho cổ đông.

Nhưng bạn có biết Earning per Share, hay EPS là gì? Hãy tưởng tượng công ty kiếm được 100 triệu đồng lợi nhuận và có 10 triệu cổ phiếu đang lưu hành. EPS sẽ là 100 triệu / 10 triệu = 10.000 đồng/cổ phiếu. Nói cách khác, EPS cho biết mỗi cổ phiếu mang lại lợi nhuận bao nhiêu. EPS càng cao, cổ phiếu càng có giá trị và hấp dẫn hơn với nhà đầu tư.

Lần mua cổ phiếu quỹ này nếu thành công sẽ làm tổng số cổ phiếu VHM đang lưu hành giảm đi. Ví dụ, nếu Vinhomes mua lại và hủy 1 triệu cổ phiếu, với lợi nhuận vẫn là 100 triệu, EPS sẽ tăng lên 100 triệu / 9 triệu = 11,111 đồng/cổ phiếu.

Với mức giá đóng cửa 34.800 đồng/cp vào phiên ngày 6 Tháng Tám, ước tính Vinhomes sẽ phải chi hơn 12.876 tỷ đồng để mua lại 370 triệu cổ phiếu quỹ, tương đương 8,5% khối lượng cổ phiếu đang lưu hành.

Tuy nhiên, ngay cả khi mua lại thành công toàn bộ số cổ phiếu này, EPS thực tế cũng chỉ tăng khoảng 8-9%, mang lại lợi ích không đáng kể cho cổ đông so với chi phí bỏ ra. Thực tế, nếu công ty hoạt động hiệu quả, giá cổ phiếu thấp sẽ là cơ hội cho nhà đầu tư mua vào, chứ không nhất thiết phải hủy niêm yết để tăng EPS như Vinhomes biện minh.

Hơn nữa, cần lưu ý rằng gần 70% cổ phiếu VHM đang được nắm giữ bởi người trong nội bộ, chủ yếu là VinGroup và ông Phạm Nhật Vượng. Trong khi đó, các quỹ đầu tư chỉ nắm giữ khoảng 6,83%, phần còn lại thuộc về các nhà đầu tư nhỏ lẻ. Do đó, lợi ích từ việc tăng EPS, nếu có, chủ yếu chỉ thuộc về ông Vượng và những người liên quan.

Trong khi đó, báo cáo tài chính nửa đầu năm 2024 của Vinhomes cho thấy lượng “tiền và tương đương tiền” của công ty chỉ còn khoảng 17,000 tỷ đồng. Liệu trong bối cảnh này, ông Vượng có thực sự chi tới 13.000 tỷ đồng, tương đương 70% lượng tiền mặt còn lại, chỉ để mang lại lợi ích ít ỏi cho cổ đông thông qua việc mua lại cổ phiếu quỹ? Đặc biệt khi Vinhomes đang cần nguồn vốn lớn để triển khai dự án Vinhomes Royal Island ở Vũ Yên, Hải Phòng và bơm tiền để nuôi “đứa em nghiện ngập” VinFast, đứa em cùng mẹ VinGroup?

Câu trả lời khả năng cao là không.

Thực tế, thời hạn tối đa cho việc mua lại chỉ vỏn vẹn 30 ngày kể từ khi được Ủy Ban Chứng Khoán Việt Nam thông qua,  khả năng cao ông Vượng sẽ thông báo chỉ mua được một ít cổ phiếu quỹ, hoặc thậm chí không mua được với lý do quen thuộc mà ông ta hay biện bạch là “điều kiện thị trường không cho phép,” tức công ty không thể mua được cổ phiếu quỹ vì giá tăng cao so với dự kiến.

Lúc này, kế hoạch “chơi lớn” của Vinhomes mua cổ phiếu quỹ đã trở thành trò hề và tất cả những nhà đầu tư nhỏ lẻ FOMO theo đều trở thành những con gà bị ông Vượng vặt lông.

Sự thật đằng sau việc ông Vượng tung tin thổi giá cổ phiếu VHM

Vậy thực sự tại sao ông Vượng phải tung tin để thổi giá cổ phiếu VHM mà không để nó tiếp tục giảm giá theo xu thế thị trường. Câu trả lời nằm ở việc ông Vượng không thể để giá cổ phiếu VHM giảm quá sâu, vì ông đã dùng một số lượng lớn để đem đi thế chấp vay ngân hàng.

Báo cáo giữa năm 2024 của Vinhomes cho thấy đã có hơn 35,000 tỷ đồng là các khoản vay “được bảo đảm bằng một số cổ phần của một số công ty trong tập đoàn, quyền tài sản từ một phần của dự án, một số tài sản…”

Có thể không phải là tất cả, nhưng khả năng lớn là cổ phiếu VHM nằm trong nhóm những tài sản đảm bảo cho các khoản vay. Vì hiện nay, trừ Vincom Retail về danh nghĩa là đã bán một phần cho Techcombank thì trong hệ sinh thái VinGroup còn mảng nào đem lại lợi nhuận tốt hơn Vinhomes đâu. Không lẽ lấy cổ phiếu VFS của đứa con nghiện VinFast ra làm tài sản bảo đảm!

Khi giá trị tài sản thế chấp càng ngày càng giảm như cổ phiếu VHM thì nguy cơ số cổ phiếu được thế chấp sẽ bị thanh lý hàng loạt càng cao. Nếu ông Vượng để điều đó xảy ra sẽ chả khác gì một hiệu ứng domino vỡ trận cho các khoản vay và hạn mức tín dụng của tập đoàn này.


 

Tòa án Việt Nam tuyên án 5 năm tù đối với nhà hoạt động chính trị nổi tiếng

Ba’o Tieng Dan

Diplomat

Tác giả: Sebastian Strangio

Trúc Lam chuyển ngữ

16-8-2024

Ảnh: Nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến, tức Anh Chí, được thấy trong bức ảnh đăng trên Facebook ngày 2-12-2022. Nguồn: FB Nguyễn Chí Tuyến

Ông Nguyễn Chí Tuyến, tức Anh Chí, là nhà bất đồng chính kiến ​​mới nhất bị đàn áp vì chỉ trích Đảng Cộng sản trên mạng.

Tòa án Việt Nam hôm qua đã kết án nhà hoạt động chính trị Nguyễn Chí Tuyến 5 năm tù về tội “tuyên truyền chống nhà nước”. Ông Tuyến – được bạn bè và những người theo dõi trên mạng xã hội biết đến với biệt danh Anh Chí – bị bắt vào ngày 29 tháng 2 vì chỉ trích chính phủ trên mạng xã hội. Ông bị truy tố theo Điều 117 Bộ luật Hình sự, trong đó hình sự hóa việc “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước”.

Theo tin từ Đài Á Châu Tự do (RFA), phiên tòa xét xử ông Tuyến chỉ kéo dài hơn năm tiếng đồng hồ và chỉ có vợ ông Tuyến là bà Nguyễn Thị Ánh Tuyết và ba luật sư của ông tham dự. Trong khi ông Tuyến không nhận mức án tối đa là 12 năm, một thành viên trong nhóm bào chữa của ông nói với RFA, rằng họ đã “đưa ra bằng chứng chứng minh rằng Nguyễn Chí Tuyến hoàn toàn vô tội và mức án dành cho ông là không phù hợp”.

Ông Tuyến là người sử dụng mạng xã hội thành thạo và có lượng người theo dõi lớn trên Facebook. Project88, tổ chức ủng hộ tự do ngôn luận ở Việt Nam, mô tả ông “được cho là một trong những blogger Việt Nam nổi tiếng nhất từ đầu và giữa thập niên 2010”, thời kỳ mà mạng xã hội nổi lên như một yếu tố quan trọng của không gian công cộng. Kênh YouTube chính của ông là Anh Chí Rau Den (rau den có nghĩa là “râu đen” trong tiếng Việt) có gần 100.000 người theo dõi, trong khi tài khoản Facebook Nguyễn Chí Tuyến (Anh Chí) có hơn 53.000 người theo dõi.

Trong một cuộc phỏng vấn ở Hà Nội năm 2018, ông Tuyến nói với tôi rằng Facebook là “công cụ chính để bày tỏ quan điểm của chúng tôi hoặc thảo luận về một số vấn đề xã hội, chính trị hoặc vấn đề nhân quyền”. Ông nói thêm rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) “phải coi trọng tiếng nói của nhân dân, phải trao quyền cho nhân dân để dân chọn được những người xứng đáng làm lãnh đạo đất nước”.

Điều này khiến ông Tuyến tham gia vào các hoạt động tự do ngôn luận, ủng hộ dân chủ và bảo vệ môi trường, đồng thời lên tiếng bảo vệ nhiều nhà bất đồng chính kiến ​​và những người ủng hộ chính trị khác, những người đi trước ông và ở trong lòng nhà nước công an trị Việt Nam. Ông thường cùng gia đình các tù nhân chính trị đi thăm họ.

Anh Tuyến là một người bộc trực, một con người ngay thẳng. Tình yêu đất nước của anh ấy rất sâu sắc và mãnh liệt”, một người bạn và là nhà hoạt động lâu năm nói với Project88.

Giống như nhiều nhà hoạt động dân chủ Việt Nam, ông Tuyến cũng đã tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc và kỷ niệm các cuộc xung đột trong quá khứ giữa Bắc Kinh và Hà Nội. Ông là một trong những người thành lập Câu lạc bộ bóng đá No-U, một đội bóng đá có các thành viên cương trực, phản đối yêu sách “đường chín đoạn” của Trung Quốc ở Biển Đông. Ông cũng tham gia các hoạt động không được [chính quyền] cho phép, như tưởng niệm các cuộc xung đột trong quá khứ ở Biển Đông, gồm trận Hải chiến Hoàng Sa năm 1974 và vụ chạm trán bạo lực ở quần đảo Trường Sa năm 1988, cũng như các sự kiện tưởng nhớ các binh sĩ Việt Nam thiệt mạng trong cuộc chiến tranh biên giới khốc liệt giữa Trung Quốc và Việt Nam hồi đầu năm 1979. Tất cả những sự kiện này đều là những vấn đề hết sức nhạy cảm đối với Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) cầm quyền, vốn giám sát chặt chẽ ý kiến ​​của công chúng về mối quan hệ của nước này với Trung Quốc.

Bennett Murray, cựu chánh văn phòng Hà Nội của cơ quan báo chí Đức DPA, là người đã làm việc với ông Tuyến về nhiều vấn đề từ năm 2016 đến năm 2019, mô tả ông Tuyến là một “anh hùng” trong một bài đăng trên Facebook hôm qua.

Murray viết: “Anh ấy yêu đất nước của mình và luôn làm việc không mệt mỏi hướng tới mục tiêu một đất nước Việt Nam tự do, nơi Đảng Cộng sản cạnh tranh trong các cuộc bầu cử công bằng. Anh ấy sẽ không bao giờ làm hại một con ruồi, nhưng chính phủ lại quyết định tống anh ấy vào tù vì những kẻ hèn nhát đã đánh giá rất thấp khả năng của người dân trong việc tạo ra một chính phủ Việt Nam dân chủ”.

Việc kết án ông Tuyến được đưa ra ngay sau khi Chủ tịch nước Tô Lâm đảm nhận vai trò lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam hồi tháng trước, sau cái chết của Tổng Bí thư lâu năm Nguyễn Phú Trọng vào ngày 19/7. Hồi tháng 5, ông Lâm được bổ nhiệm làm chủ tịch nước sau 8 năm giữ chức bộ trưởng Bộ Công an Việt Nam, trong thời gian đó Đảng CSVN phát động một cuộc đàn áp nhắm vào những người chống đối và những người bất đồng chính kiến. Tổ chức Theo dõi Nhân quyền ước tính rằng, trong thời gian ông Lâm làm Bộ trưởng, công an Việt Nam đã bắt giữ “ít nhất 269 người thực hiện các quyền dân sự và chính trị cơ bản của họ một cách ôn hòa”.

Do không gian phát biểu chính trị bị thu hẹp, việc ông Tuyến vẫn được tự do trong thời gian đó, chỉ là một điều kỳ diệu nho nhỏ. Trong suốt thập niên 2010, ông đã phải đối mặt với nhiều hình thức đe dọa, gồm cả vụ ông bị tấn công thể xác từ năm người đàn ông không rõ danh tính ở Hà Nội hồi năm 2015, nhưng ông chưa bao giờ đưa ra sự lựa chọn có thể hiểu được là giữ im lặng. Chắc chắn là việc ông phải trả giá đắt cho chuyện tiếp tục hoạt động của mình, khiến điều đó càng trở nên đáng chú ý hơn.

Ông Tuyến nói với tôi hồi năm 2018: “Họ có thể bắt tôi bất cứ lúc nào mà họ muốn. Nếu họ bắt tôi, tôi nói với họ rằng, được rồi, quý vị có thể bắt tôi, chắc chắn rồi – quý vị có mọi thứ, còn tôi chẳng có gì, nhưng tôi có một thứ tốt hơn quý vị nhiều. Tôi được sự ủng hộ của mọi người. Tôi có một trái tim và khối óc mạnh mẽ. Tôi sẵn sàng hy sinh thể xác hay mạng sống của mình”.