
Hàng loạt báo chí MỸ chạy tít: nhiều hàng hoá Trung Quốc gắn mác “Made in Vietnam” để né thuế trừng phạt !!_ 10/06/2019..
Cục Hải quan MỸ đang tiến hành xác minh và áp dụng hình phạt đối với các doanh nghiệp thực hiện các vi phạm đó.

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Việt Nam, Tin Cộng Đồng

Hàng loạt báo chí MỸ chạy tít: nhiều hàng hoá Trung Quốc gắn mác “Made in Vietnam” để né thuế trừng phạt !!_ 10/06/2019..
Cục Hải quan MỸ đang tiến hành xác minh và áp dụng hình phạt đối với các doanh nghiệp thực hiện các vi phạm đó.
Phê Lý, nịnh Ngụy: Bịt mắt sờ voi lên đồng yêu nước
Gió Bấc (Blog RFA)

Mấy ngày qua, từ thông báo của Bộ Ngoại Giao, báo chí lề phải Việt Nam đã vận dụng hết công suất, chiêu thức, thủ thuật nghề nghiệp từ tường thuật, phỏng vấn, bình luận trích dịch báo chí nước ngoài để phê phán lời phát biểu của Thủ Tướng Lý Hiển Long “Việt Nam đã từng xâm lược Campuchia.”
Kích động, đe dọa, lên án… một câu nói
Báo chí truy tìm lịch sử Singapore đã từng viện trợ cho Khmer đỏ, ông Lý Quang Diệu chụp ảnh với Đặng Tiểu Bình… Thậm chí có tờ báo giật tít đòi Lý Hiển Long phải cải chính, xin lỗi [1]…
Ngày 6 Tháng Sáu, truy tìm trên Google với từ khóa Thủ Tướng Singapore Lý Hiển Long nói “Việt Nam xâm lược Campuchia” có hơn 50,800 kết quả tìm kiếm, hầu hết từ các trang của Việt Nam [2]. Riêng báo Tuổi Trẻ Online trong 2 ngày đã có gần 10 bài viết liên quan về đề tài này. Trong đó nổi bật nhấn mạnh người phát ngôn Bộ Ngoại Giao cho biết đã gởi công hàm cho Singapore và nấn ná rằng Chúng tôi cũng đã có công hàm gửi tới Đại sứ quán Singapore tại Hà Nội. Và tôi tin rằng phía Singapore hiểu rõ được thông điệp của Việt Nam” [3]. Thông điệp đe dọa rất mạnh mẽ hiếm có.
Trong khi đó, cũng trong cuộc họp báo này, trước câu hỏi cụ thể về thái độ của Việt Nam trước thông tin các nghị sĩ Mỹ đề nghị trừng phạt hành động phi pháp của Trung Quốc ở Biển Đông như là quân sự hóa các đảo chiếm đóng trái phép của Việt Nam áp đặt đường 9 đoạn, người phát ngôn này trả lời rất chung chung như là chuyện xảy ra ở mặt trăng.” Các bên cần nghiêm túc thực hiện những nghĩa vụ pháp lý được xác định bởi luật pháp quốc tế, trong đó có công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, đồng thời phải có những đóng góp thiết thực vào việc bảo đảm, duy trì hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn, tự do hàng hải, hàng không ở Biển Đông.”[4]
Cộng đồng mạng xã hội lập tức cuốn hút vào cơn kích động yêu nước, tự ái dân tộc và rộ lên làn sóng rầm rộ phản ứng với ông Lý Hiển Long không thua không khí kích động trước bàn thắng ở giây cuối cùng của Anh Đức trước đội Thái Lan. Trên mạng FB, nhiều người cực đoan tuyên bố tẩy chay đảo quốc Sing, nhiều bình luận bươi móc lập trường của Lý Quang Diệu… Không khí phản đối sôi sục tưởng chừng như sắp có cuộc chiên xâm lược của người Sing.
Trung Quốc không xâm lược, ai chiếm Hoàng Sa, Gạc Ma?
Thái độ dị ứng trước từ xâm lược của người Việt thật đáng khâm phục. Phản ứng mạnh mẽ của dư luận Việt Nam trước câu nói của Thủ Tướng Lý Hiển Long về việc trong quá khứ Việt Nam đã xâm lược Campuchia thật đáng khâm phục. Thái độ này cho thấy lòng yêu nước và cái mà cụ Phan Chu Trinh luôn đề cao, mong muốn chấn hưng là DÂN KHÍ của dân tộc vẫn còn tiềm tàng chỉ chờ có cơ hội là bùng phát.
Nhưng đáng tiếc, một phát biểu khác về từ xâm lược, ngay tại diễn đàn của Hội Nghị Shangri-La, liên quan trực tiếp đến lợi ích đất nước, chủ quyền lãnh thổ biển đảo, tài sản tính mạng của người dân lại không được đảng nhà nước quan tâm phản đối, không được báo chí phê phán. Đó là phát biểu của Bộ Trưởng Quốc Phòng Trung Quốc Ngụy Phượng Hòa: “Trong suốt 70 năm qua kể từ ngày thành lập nước, Trung Quốc chưa bao giờ phát động một cuộc chiến hay xung đột, hay xâm lược quốc gia khác hay lấy dù chỉ một tấc đất của nước khác.” [5]
Không kể đến những tội ác mà Trung Quốc đã gậy ra ở Tân Cương, Tây Tạng… Riêng với Việt Nam phát biểu ấy chối bỏ mọi tội ác tàn sát hàng vạn người Việt, hai lần xâm lược biển đảo Việt Nam chiếm Hoàng Sa năm 1974, một phần Trưởng Sa năm 1988, đưa 60 vạn quân tấn công trên biên giới Phía Bắc và kéo dài cuộc chiến ngót 10 năm trời.
Đặc biệt nghiêm trọng là vấn đề thời sự nóng bỏng Trung Quốc đang hung hăng cưỡng chiếm toàn bộ Biển Đông làm ao nhà qua chiến lược đường 9 đoạn, quân sự hóa các đảo chiếm đóng trái phép ở Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Trung Quốc làm áp lực với chính phủ Việt Nam và các nhà đầu tư Tây Ban Nha, Nga và cả Mỹ phải dừng hoãn việc thăm dò khai thác dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam. Chỉ riêng việc này làm Việt Nam mất đi nguồn tài nguyên, nguồn thu ngân sách rất quan trọng hàng chục tỉ đô la, mất uy tín trong bang giao quốc tế và trực tiếp nhất là phải bồi thường thiệt hại cho các đối tác hàng trăm triệu đô la.
Tàu thuyền Trung Quốc đưa giàn khoan vào thềm lục địa Việt Nam, nhiều lần tấn công làm chìm tàu cá ngư dân Việt Nam làm nhiều người thiệt mạng. Đó là sự xâm lược, cưỡng chiếm bằng vũ lực và đang đe dọa tiếp tục cưởng chiếm bằng vũ lực. Phát biểu ấy cần phải được lên tiếng vạch trần, phê phán tại diễn đàn đối thoại an ninh Shangri-La và cần được tuyên truyền dể người dân trong nước nhận thức được sự gian trá của kẻ xâm lược đất nước.
“Cộng đồng chung vận mệnh” với kẻ xâm lược nghĩa là sao?
Thế nhưng phản ứng của nhà nước Việt Nam thì sao? Bộ Ngoại Giao hoàn toàn im lặng khi kẻ đã và đang xâm lược nước mình, chiếm đảo chiếm biển của mình phủ nhận hành vi xâm lược. Cũng ngay trong diễn đàn hội nghị này, Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng Ngô Xuân Lịch có bài diễn văn tôn xưng, thần phục và đồng tình với Trung Quốc hết sức mùi mẫn mà không hề nhắc đến Hoàng Sa, Trường Sa, mỏ dầu Rồng Đỏ, Cá Voi Xanh. Bài diễn văn thần phục ấy có những đoạn lâm ly như sau:
“Việt Nam đã, đang và sẽ hợp tác với Trung Quốc và các nước có liên quan, kiên trì thúc đẩy giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông bằng biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế.”
Chủ trương nhất quán của Việt Nam là: Các vấn đề liên quan đến hai nước thì giải quyết song phương, các vấn đề liên quan đến nhiều nước thì giải quyết đa phương; bảo đảm hài hòa lợi ích của các bên và lợi ích chung của khu vực. Giải quyết tranh chấp, mâu thuẫn ở Biển Đông trong không khí hòa bình, với tinh thần đối tác, vì trách nhiệm cộng đồng.
Tinh thần đó được đề cập trong các cuộc gặp, trao đổi giữa lãnh đạo Bộ Quốc Phòng Việt Nam và Trung Quốc. Cách đây vài ngày tại Hà Nội, tôi và Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng Trung Quốc Ngụy Phượng Hòa đã thống nhất rằng, Việt Nam và Trung Quốc có sự khác biệt đối với vấn đề Biển Đông, nhưng duy trì hòa bình, hợp tác là lợi ích chung của hai nước và khu vực. Đó là nền tảng để biến Biển Đông thành vùng biển ‘Hòa bình-Hợp tác-Phát triển.’ Trên cơ sở đó mà thu hẹp bất đồng, từng bước giải quyết mâu thuẫn, tranh chấp, không để xảy ra xung đột.
Tôi tin Trung Quốc luôn ý thức về vai trò nước lớn của mình ở khu vực, đang khởi xướng ý tưởng xây dựng ‘Cộng đồng chung vận mệnh’, sẽ ủng hộ, cùng Việt Nam và các nước biến điều đó thành hiện thực. Làm được như vậy, Trung Quốc và Việt Nam sẽ đóng góp một ‘mô hình tốt’ cho việc ‘Giải quyết tranh chấp trong không khí hòa bình; Với tinh thần đối tác; Vì trách nhiệm cộng đồng.’” [6]
Trong tình thế một quốc gia mất đất, mất đảo và một nước lớn chiếm đất chiếm đảo đang tranh chấp nhau thì sao có thể gọi là “Cộng đồng chung vận mệnh”? Hay là ông Lịch đã thỏa thuận với Trung Quốc cùng chống âm mưu xâm lược Biển Đông của đế quốc Mỹ?
Xin thử hỏi mô hình tốt của ông Lịch là mô hình nào? Nhường hết chủ quyền khai thác dầu khí, đánh bắt thủy sản ở Biển Đông cho Trung Quốc như đang diễn ra ư?
Điều quan trọng là sự dẫn dắt dư luận của chính quyền với người dân trong nước. Phát biểu gian trá, ngang ngược phủ nhận những tội ác đã gây ra với nhân dân Việt Nam và những âm mưu đang thực hiện để chiếm cứ lâu dài hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và cả Biển Đông không hề được báo chí trong nước đề cập phê phán. Trong khi đây là vấn đề thời sự sống còn về chủ quyền đất nước chứ không phải ôn chuyện quá khứ như lời ông Lý Hiển Long. Ngược lại thông tin về hoạt động thăm viếng hữu nghị, phát biểu của Ngụy Phượng Hòa thì dày đặc trên báo chí, phương tiện truyền thông và cộng đồng mạng xã hội.
Thử dùng công cụ tìm kiếm Google với từ khóa “Ngụy Phượng Hòa: Trung Quốc chưa bao giờ xâm lược nước khác” có được 35,200 kết quả hầu hết là từ báo chí và trang mạng ở nước ngoài [7]. Nhưng nếu dùng từ khóa long trọng hơn “Bộ Trưởng Quốc Phòng Trung quốc Ngụy Phượng Hòa phát biểu” có đến 95,000 kết quả mà hầu hết là báo chí và các trang mạng trong nước.
Đừng dẫn dân tộc sai đường thêm lần nữa!
So sánh như thế cho thấy thái độ, sự dẫn dắt của guồng máy tuyên truyền nhà nước với công chúng trong cách nhìn, ứng xử với kẻ đã và đang xâm lược nước ta chông chênh lệch lạc đến mức độ nào.
Chúng tôi chưa bàn đến đúng sai trong phát biểu của ông Lý Hiển Long mà chỉ nêu vấn đề là thái độ ứng xử của nhà cầm quyền Việt Nam với một nước lần bang về cách gọi tên một chuyện cũ trong quá khứ quá mạnh mẽ, quá rõ ràng, thậm chí là còn hống hách.
Về địa chính trị, về mục tiêu phát triển, quan hệ hai nước không có gì mâu thuẫn mà ngược lại có mối quan hệ hợp tác thân thiện.
Phát biểu của ông Lý Hiển Long dù đúng hay sai cũng chỉ ành hưởng một phần rất nhỏ các quan hệ quốc tế của Việt Nam mà mối quan hệ quan trọng nhất là nước Campuchia đã cho thấy có thái độ nhất quán, đồng cảm với Việt Nam. Liệu có nên, có cần tạo ra dư luận mạnh mẽ như vậy?
Liệu có phải vì danh dự uy tín của quốc gia không?
Thái độ ấy lại kích động một số đông giới trẻ hưởng ứng như một cuộc lên đồng về tinh thần yêu nước quá mức cần thiết và vô bổ.
Ngược lại, với kẻ xâm lược truyền đời và thực tế đang xâm lược, lẽ ra cần phải tuyên truyền âm mưu thủ đoạn, thực trạng tội ác của chúng cho người dân hiểu để lên án, để cộng đồng sức mạnh toàn dân đấu tranh giữ nước thì nhà cầm quyền lại hèn yếu che giấu bằng những mỹ từ hửu hảo bốn tốt, 16 chữ vàng…
Với những nhà nghiên cứu am tường lịch sử, cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế nói theo ta hay là cuộc chiến xâm lược Campuchia theo cách nhìn của Lý Hiển Long và một số người khác, bên thắng cuộc không phải Việt Nam, Campuchia mà chính là Trung Quốc. Điều đó có nhiều nguyên nhân chủ quan, khách quan trong đó có sai lầm ấu trĩ của giới lãnh đạo Việt Nam trong phân định ta, bạn, thù. Hiện nay, lịch sử dang lập lại, sự mơ hồ, khiếp nhược gọi kẻ thù là bạn tất yếu sẽ đưa dân tộc tới chỗ diệt vong. Chính vì vậy, cụ Phan Châu Trinh đã đề ra KHAI DÂN TRÍ trước khi CHẤN DÂN KHÍ. Bịt mắt, kích động người dân vào những lầm lạc chính trị là tội ác muôn đời của giới cầm quyền.
1- https://dantri.com.vn/the-gioi/bo-truong-campuchia-de-nghi-thu-tuong-sin…
2- https://int.search.myway.com/search/GGweb.jhtml?p2=%5ECEQ%5Exdm095%5ETTA…
3- https://tuoitre.vn/viet-nam-gui-cong-ham-cho-singapore-sau-phat-ngon-cua…
4- https://vtc.vn/nghi-si-my-de-nghi-trung-phat-trung-quoc-ve-bien-dong-bo-…
5- https://www.rfa.org/vietnamese/news/internationalnews/wei-fenghe-china-n…
6- https://laodong.vn/thoi-su/toan-van-phat-bieu-cua-bo-truong-ngo-xuan-lic…
7-https://int.search.myway.com/search/GGmain.jhtml?n=7848dd1d&p2=%5ECEQ%5E…
CAO TỐC BẮC NAM
FB Huy Đức:
Khi nghe Bộ trưởng Bộ Giao thông gần như khẳng định chỉ có nhà thầu Trung Quốc mới có thể xây dựng Cao tốc Bắc – Nam, không hiểu sao tôi đã nghĩ ngay tới anh Tạ Quyết Thắng, Chủ công ty Sơn Trường. Sáng nay, mở hộp thư ra thì được anh Tô Văn Trường chuyển cho bức thư này của anh Thắng:
“Kính gửi Anh Trường
Hiện nay, Bộ Giao thông vận tải đang ráo riết dọn đường cho nhà thầu Trung Quốc vào dự án đường cao tốc Bắc Nam, Bộ cho rằng, nhà thầu Việt Nam không đủ năng lực và nhà thầu khác không mặn mà. Đúng là ngụy biện. Nếu quan chức Chính phủ không vì lợi ích cá nhân thì hãy làm như ở các nước khác (đặc biệt là Dubai).
1. Mở thầu quốc tế chọn tư vấn lập dự án để tìm nhà tư vấn nào có một phương án tối ưu nhất (rẻ nhất, thi công nhanh nhất). Các dự án giao thông trước đây thường là do tư vấn TEDI lập rất kém. Đây là bước khởi đầu vô cùng quan trọng, nó là nhân tố quyết định sự thắng bại của một dự án. Nếu không biết tổng mức chi phí dự án là bao nhiêu mà đã quyết định lao vào là một sự mù quáng chắc chắn sẽ dẫn đến thất bại thảm hại.
2. Mở thầu quốc tế chọn nhà thầu thi công.
3. Mở thầu chọn nhà thầu giám sát.
4. Nên chia thành các gói thầu nhỏ.
5. Không để cho bất cứ cơ quản lý của Việt Nam tham gia cả 4 giai đoạn trên và việc giải ngân hoàn toàn do các nhà thầu lập được xác nhận bởi một hội đồng kiểm toán hoặc hội đồng nghiệm thu quốc tế.
Nếu thực hiện đúng được 5 bước trên, dự án đường cao tốc Bắc Nam sẽ đạt 3 tiêu chí: chất lượng, giá cả (chắc chắn rẻ ít nhất 2 lần nếu để nhà thầu Trung Quốc vào thầu) và tiến độ nhanh hơn.
Ở nước ngoài, các nguồn chi từ ngân sách người ta thường không để cho cơ quan quản lý can thiệp mà giao lại cho các chuyên gia độc lập hay mời thầu cạnh tranh.
Tạ Quyết Thắng”
Biết khi công bố bức thư này, doanh nghiệp của anh Thắng có thể bị đưa vào “sổ đen”; nhưng tôi thấy đây là ý kiến của một người có chuyên môn và tâm huyết – sau khi suy nghĩ, vì cái chung, anh Thắng gật đầu.
PS: Doanh nghiệp Sơn Trường của anh Tạ Quyết Thắng là đơn vị mà năm 2017 đã xây tặng Hải Phòng cầu Tam Bạc có chiều dài 130m, cả đường dẫn là 178m, độ rộng 26,4m, độ cao thông thuyền 5,5m, trọng tải 18 tấn. Trong đó, có 10 mét làm phần đường xe chạy và mỗi bên vỉa hè rộng 8,2 mét, được đầu tư đồng bộ hệ thống cây xanh, hệ thống điện chiếu sáng mỹ thuật và tự động hóa hoàn toàn, với giá chỉ là 80 tỷ.
Trước đó, Bộ và Thành phố từng dự định xây dựng ở đây một cây cầu rộng 6m, dài 24m, chỉ cho người đi bộ và xe thô sơ đi có khối lượng xây cất chỉ bằng 1/5, 1/6 mà mức đầu tư được tính gần như tương đương, tới hơn 70 tỷ.
FB Võ Văn Tạo




7-5-2019

Formosa có Tổng diện tích thực hiện dự án hơn 3.300ha, bao gồm diện tích đất liền hơn 2.025ha và diện tích mặt nước hơn 1.293ha (cảng Sơn Dương). Thời gian thuê đất là 70 năm, tiền thuê đất 96 tỷ đồng cho toàn bộ thời gian thuê. Nghĩa là một tháng thuê tính trên 1ha là bằng tiền trả 1 ly trà đá.
Trong đợt xả thải chất độc ra biển Miền Trung gây cá chết hàng loạt, thay vì xin lỗi nhân dân ta, trả lời phóng viên Lan Anh, Đài truyền hình Kỹ thuật số VTC, VTC14, Chu Xuân Phàm – trưởng văn phòng Formosa tại Hà Nội phát biểu mang tính chất thách thức vào sáng 25-4-2016: “Muốn bắt cá, bắt tôm hay nhà máy, cứ chọn đi. Nếu chọn cả hai thì làm thủ tướng cũng không giải quyết được…”
Ngoài thảm họa gây ra cho VN hồi tháng 4-2016 huỷ diệt toàn bộ biển miền trung, thì Formosa có chiến tích bất hảo như thế này, không hiểu vì sao bộ chính trị rước nó về.
Năm 2009, tổ chức bảo vệ môi trường của Đức Quỹ Ethecon đã trao giải “Hành tinh đen” cho Tập đoàn nhựa Formosa, Đài Loan. Giải này dùng để bêu tên doanh nghiệp gây ảnh hưởng môi trường lớn nhất trong năm.
Trong thập niên 80, tập đoàn nhựa Formosa xả 63 tấn chất độc ethylendichloride vào khu vực dân cư tại Texas.
Chỉ riêng trong năm 1990, tại Mỹ có 54 trường hợp nước uống nhiễm độc do Formosa gây ra.
Năm 1998, Formosa cố thải 3.000 tấn chất thải hóa học ra vịnh Thái Lan, gần cửa biển Sihaoukville, Campuchia.
Năm 2004, nhà máy Formosa tại Illinois, Mỹ nổ làm chết 6 công nhân và nhiều người khác bị thương. Vụ nổ làm đất, nước, không khí trong khu vực bị ô nhiễm và khiến toàn thể dân cư quanh vùng phải được di tản.
Năm 2009, các nhà khoa học tại Texas, Mỹ đo được một lượng lớn chất độc trong đất và không khí ở xung quanh nhà máy của Formosa. Những nông dân trong vùng nhận thấy rõ được những thay đổi trong môi trường và thú nuôi.
Chính phủ Mỹ đã nhiều lần phạt Formosa. Năm 2000, Formosa phải đóng phạt 150.000 USD vì vượt mức ô nhiễm không khí cho phép tại Texas. Tháng 9-2009, Formosa bị Sở Tư pháp Mỹ và Cơ quan bảo vệ môi trường Mỹ phạt số tiền lên đến 13 triệu USD.
Tại Đài Loan, Formosa nằm trong top 10 công ty gây ô nhiễm nhất và “đóng góp” đến 25% tổng lượng khí nhà kính của Đài Loan.
Vào tháng 4 năm 2016, khi dân tình đang nóng vụ Formosa thì tổng trọng có vào căn cứ Formosa, nghe tin đồn Formosa biếu cụ tổng tượng ông hồ màu vàng 50kg lận, sau đó Formsa chỉ bị xử phạt 500 triệu đô la cho hành vi gây ra thảm hoạ đó. Vụ Formosa khiến nhiều người nghĩ đến một thảm họa tràn dầu quy mô lớn tại vùng Vịnh Mêhicô (Hoa Kỳ) cách nay 9 năm.
Thảm hoạ lớn hàng đầu trong ngành dầu mỏ thế giới – đe doạ nghiêm trọng các hệ sinh thái – đã buộc công ty BP Anh Quốc phải đền bù hàng chục tỉ đô la. Hai thảm hoạ môi trường BP-Vịnh Mêhicô và Formosa-miền Trung Việt Nam chắc chắn có rất nhiều khác biệt về quy mô và và tính chất, nhưng điều đáng chú ý là, ngay từ đầu, BP đã chấp nhận chi ra nhiều tỷ đô la cho việc nghiên cứu đánh giá thiệt hại môi trường và sức khỏe dân cư, đi liền với các dự án phục hồi, làm cơ sở cho việc đền bù.
Bởi thảm họa môi trường trên biển tác động rất phức tạp đến các hệ sinh thái và mức độ thiệt hại sẽ không được đánh giá đúng để tiến hành khắc phục sẽ nguy hiểm và ảnh hưởng về lâu về dài. Còn ở VN thì quan chức đua nhau vào tắm biển, ăn hải sản chụp hình để mị dân nói là biển đã sạch, nước mưa đã làm sạch ô nhiễm… tôi đến phục sát đất cách làm của quan chức VN.
Trước thông tin này, nhiều người nhận định đây là hành vi rất tai hại cho đất nước Việt Nam.
Song với người viết thì hành động “cõng rắn cắn gà nhà” của một nhóm người Việt Nam “không yêu nước” ấy không quá nguy hại, bởi lẽ nó có thể ngăn chặn được.
Sự nguy hại thực sự lại nằm ở phía sau hành động của người Trung Quốc.
Như người viết từng phân tích qua bài “Quy trình ngược tinh vi”, Trung Quốc luôn tìm cách hợp pháp hoá những hành vi gây hại của họ, để từ đó triệt hạ đối phương một cách dễ dàng và tác hại đạt mức cao nhất.
Khi đối phương ngấm đòn thì họ bắt đầu gây nhiễu loạn, từ đó tạo ra hiệu ứng phải điều chỉnh cơ chế quản lý của cả một quốc gia để đối phó với “nhân tai” Trung Quốc.
Lúc đó một “ma trận phá hoại” được người Trung Quốc giăng ra với bao hệ luỵ cho cả một đất nước.
Với nhiều người tham gia biểu tình, ký ức của cuộc biểu tình 1 năm trước vẫn còn đậm nét.
Ngày 10 tháng 6 năm 2018, hàng ngàn người dân tại một số địa phương là Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang, Bình Thuận, Bình Dương, Đồng Nai, Vũng Tàu và Sài Gòn xuống đường biểu tình phản đối Dự thảo Luật Đặc khu Kinh tế và Dự thảo Luật An ninh mạng. Những cuộc biểu tình rầm rộ đã khiến hàng trăm người bị bắt và có ít nhất 127 người đã bị kết án tù với các tội như gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ. Nhiều người biểu tình đã bị đánh dã man, trong đó có cả Việt Kiều. Với nhiều người tham gia biểu tình, ký ức của cuộc biểu tình 1 năm trước vẫn còn đậm nét.
Ký ức còn đậm
Anh Đàm Ngọc Tuyên, một người tham gia biểu tình ở Sài Gòn khi trao đổi với RFA hôm 7/6/2019, nhớ lại:
“Mình nhớ hôm đó hơn 10 giờ ngày 10/6, mình cũng ở trong đoàn biểu tình ở khu vực công viên Hoàng Văn Thụ thì không khí rất hừng hực nhiệt huyết. Sau đó mình có quay trở lại khu vực nhà thờ Đức Bà, mình có thấy có rất nhiều người bị ngăn chặn thành từng nhóm nhỏ, có nhiều người bị bắt. Người em trai của mình cũng bị sử dụng bạo lực khi đem nước vô cho những người bị bắt.”
Họ quát Trần bang và xông vào đánh phủ đầu và bắt tôi lên xe cùng những người khác và đưa về phường Đa Kao. Về đó tôi mệt nằm lim dim thì có một an ninh mặc thường phục đánh vào tai và vào đầu tôi.
-Ông Trần Bang
Luật Đặc khu là tên gọi vắn tắt của Luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc đã vấp phải phản đối của người dân khi trình làng tại Quốc hội vào tháng 6/2018. Sở dĩ người dân phản đối vì cho rằng sao chép từ Trung Quốc. Ngoài ra thời hạn thuê đất lên đến 99 năm đối với các trường hợp đặc biệt cũng là một điểm bị người dân phản đối.
Năm 2018, Quốc hội Việt Nam đã thông qua Luật An ninh mạng gây nhiều tranh cãi. Chính phủ Việt Nam hy vọng luật mới sẽ giúp bảo đảm an toàn an ninh mạng cho Việt Nam. Tuy nhiên, nhiều người cho rằng luật này nhằm đàn áp tự do ngôn luận.
Nhạc sĩ Lê Thiệu, người cũng tham gia biểu tình ở Sài Gòn hôm 10/6/2018 để phản đối Luật đặc khu và Luật an ninh mạng, kể lại với chúng tôi việc bắt bớ người biểu tình mà ông chứng kiến khi đó:
“Chính tôi thấy mấy người đeo khẩu trang đứng trên lề đường, chỉ huy mấy người đeo khẩu trang khác đi bắt người, người đầu tiên tôi thấy họ kêu bắt là Trần Bang, có hai người tới kẹp nách Anh Trần Bang đi. Tôi còn nhớ Anh Trần Bang nói để tôi tự đi.”
Trao đổi với Đài Á Châu Tự Do hôm 7/6/2019, ông Trần Bang cho biết:
“Hôm đấy tôi biểu tình ở chỗ Nhà thờ Đức Bà, trước Bưu điện Thành phố, lúc đấy tôi mặt áo nâu, trên ngực có khẩu hiệu chống luật an ninh mạng, chúng tôi làm thao tác giống như đang bị trói tay, bịt mồm… chúng tôi đứng trên vỉa hè… sau đó họ quát Trần bang và xông vào đánh phủ đầu và bắt tôi lên xe cùng những người khác và đưa về phường Đa Kao. Về đó tôi mệt nằm lim dim thì có một an ninh mặc thường phục đánh vào tai và vào đầu tôi…”
Không những bị đánh ông Trần Bang còn cho biết công an phường Đa Kao cho Hội cờ đỏ đóng vai dân vào đấu tố ông:
“Họ nói tôi nhận tiền để biểu tình, họ nói nếu không có công an bảo vệ tôi thì họ đã xé xác tôi rồi, rất hỗn hào, láo toét. Nó đấu tố, nó đổ nước vào mình, nó vọc và xé khẩu hiệu của mình. Nó quay phim và live stream mình. Nó làm mình liên tưởng đến cải cách ruộng đất.”
Theo báo chí trong nước, khoảng 310 người bị bắt giữ tại Thành phố Hồ Chí Minh sau những cuộc biểu tình vào ngày 10,11/6/2018.
Ông Huỳnh Tấn Tuyên, một Phật tử thuộc giáo hội Phật giáo Việt Nam Tống Nhất ở Vũng Tàu kể lại cho chúng tôi hôm 7/6/2019 về việc ông bị đánh khi biểu tình ở Sài Gòn:
“Hôm tôi biểu tình 10/6, có một nhóm an ninh đặc biệt theo dõi tôi, khi tôi bị đi chậm lại phía sau thì nó kêu to ‘bắt thằng này’, và khoảng 20 người an ninh ngăn dòng người và bắt tôi. Tôi là người bị bắt đầu tiên trong cuộc biểu tình đó, họ đưa tôi lên một chiếc xe gần đó. Khi lên xe thì tôi bị một nhóm người mặc thường phục đánh tôi bằng cây ba trắc. Và người kế tiếp đánh tôi gãy răng cửa máu chảy nhiều lắm.”
Hình minh họa. Hình chụp hôm 10/6/2018 cho thấy những người biểu tình đốt xe trước trụ sở tỉnh Bình Thuận. AFP
Tạị Hà Nội, theo ghi nhận của những người chứng kiến, có khoảng 150 đến 200 người tham gia biểu tình ở khu vực trung tâm thành phố. An ninh và công an cũng được huy động để đàn áp biểu tình theo các hình ảnh và video lan truyền trên mạng. Nhà hoạt động Trịnh Hiển khi trao đổi với RFA trước đây cho biết, có ít nhất khoảng 10 người bị túm tóc, lôi lên xe buýt ngay trước tượng đài vua Lý Thái Tổ.
Biểu tình cũng nổ ra ở thành phố biển Nha Trang nhưng có phần ôn hòa hơn các địa phương khác. Theo Chị Nguyễn Lai, một người biểu tình tại Nha Trang, người biểu tình mang theo cờ và khẩu hiệu tập trung tại Quảng trường 2/4 Trần Phú. Chị nhớ lại:
“Ngày 10/6/2018 là ngày Chị có mặt biểu tình cùng mọi người ở Nha Trang, Chị không ngờ lượng người đi biểu tình rất đông. Lâu nay cứ nghĩ dân Nha Trang hiền hòa không quan tâm hiện tình đất nước nhưng luật đặc khu cho thuê đất 99 năm đụng đến non sông đất nước thì mình mới hiểu được lòng dân lúc đó. Sau đó một ngày thì mình có nghe có một số người bị bắt trong khu vực đồng bò, đồng muối vì đốt xe và đánh người Trung Quốc, nhưng sau đó họ cũng thả ra.”
Biểu tình chống hai dự luật Đặc Khu và An Ninh Mạng cũng nổ ra tại tại tỉnh Bình Thuận trong các ngày 10 và 11 tháng 6. Theo AFP, cơ quan chức năng Việt Nam bắt giữ ít nhất 100 người trong vụ biểu tình tại thị trấn Phan Rí Cửa, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận. Những người biểu tình tại đây đã dùng bom xăng tự chế phóng hỏa đốt một số trụ sở cơ quan Nhà nước; cũng như ném gạch đá vào lực lượng cảnh sát cơ động khiến hằng chục nhân viên công lực bị thương.
Lâu nay cứ nghĩ dân Nha Trang hiền hòa không quan tâm hiện tình đất nước nhưng luật đặc khu cho thuê đất 99 năm đụng đến non sông đất nước thì mình mới hiểu được lòng dân lúc đó.
-Chị Nguyễn Lai
Những ngày sau đó, khu vực Bình Thuận gần như bị cô lập, khi công an, an ninh tìm kiếm bắt bớ người biểu tình. Anh Đàm Ngọc Tuyên nhớ lại:
“Ngoài ở Sài Gòn, sau 3 ngày mình có đến Phan Thiết, lúc đó ở Phan Thiết và Phan Rí xảy ra tình trạng người dân bị đàn áp rất dữ. Không thể diễn tả hết việc chính quyền sử dụng bạo lực và đe dọa người dân ở khu vực đó. Tôi thấy rất khó diễn tả không khí lúc đó, hầu như người dân không ai dám nhắc đến từ ‘biểu tình’.”
Đàn áp sau biểu tình
Một tuần sau đó, vào ngày 17/6/2018, nhiều nơi tại Việt Nam, người dân tiếp tục kêu gọi nhau xuống đường biểu tình phản đối kế hoạch của chính phủ Hà Nội cho Trung Quốc đầu tư vào các đặc khu kinh tế. Tuy nhiên tại Sài Gòn khi đó, được cho là giống như ban bố tình trạng khẩn cấp khi có khủng bố. Cuộc biểu tình bị ngăn chặn ngay từ đầu, nhiều người bị bắt và bị đánh.
Cô Nguyễn Ngọc Lụa, người bị bắt đưa về trụ sở Công an Phường Bến Nghé hôm 17/6/2018, trong một lần trả lời RFA cho biết:
“Những người bị đưa vào, trên mặt họ đều có máu. Chúng tôi ở phía ngoài, còn người ở bên trong khi bị đánh kêu lên ‘Cứu tôi với, công an đánh tôi’. Tôi cảm thấy họ đánh rất đau nên tôi nói với họ ‘Đừng đánh anh đó nữa; đó là người anh em của chúng tôi chứ không phải người Trung Quốc đâu mà đánh. Chúng tôi đứng lên yêu cầu đừng đánh thì họ dùng dui cui đánh và nói ‘Ngồi xuống, tụi bây chống phá hả!”
Theo số liệu thống kê của trang The 88 Project mới đây, có đến 127 bị bắt giam giữ hoặc hoặc có nguy cơ bị bắt giam giữ sau khi tham gia biểu tình hồi tháng 6 năm 2018. Trong số đó, có 92 người bị tuyên án tù.
Trong số 127 người vừa nói, có 80 người ở tỉnh Bình Thuận, 23 người ở tỉnh Đồng Nai và 22 người tại Thành phố Hồ Chí Minh. Do không có phương tiện truyền thông độc lập ở Việt Nam, nhiều khả năng con số người đang ở tù hoặc bị quấy rối do tham gia vào các cuộc biểu tình còn cao hơn con số thống kê.
Hầu hết tất cả những người bị cầm tù đã bị buộc tội hoặc xét xử theo Điều 318 của Bộ luật Hình sự 2015 vì tội gây rối trật tự công cộng. Nhiều người đã bị xét xử mà không có luật sư, và hầu hết tất cả đã bị xét xử trong một ngày với 10 hoặc 15 tù nhân khác.
Trang Asia Times cho rằng, cuộc biểu tình tháng 6 năm 2018, ngoài việc phản đối Trung Quốc còn thể hiện những vấn đề về dân chủ và nhân quyền, rõ ràng đang ngày càng có nhiều người Việt Nam đặt nghi vấn về tính chính danh của Đảng Cộng sản cầm quyền.

RFA.ORG
NGÔI NHÀ CỦA TAM NGUYÊN YÊN ĐỖ – NGUYỄN KHUYẾN.
Năm tháng trôi qua, nơi ra đời 3 bài thơ Thu bất hủ vẫn giữ được vẻ đẹp hương đồng cỏ nội của vùng đồng quê chiêm trũng.
Trải qua nhiều năm, ngôi nhà của Tam Nguyên Yên Đổ – Nguyễn Khuyến (đỗ Tam Nguyên năm 1864 – 1865) một trong những cây đại thụ của văn học dân tộc, vẫn giữ được nét đặc trưng của vùng đồng quê chiêm trũng. Nhà của cụ Nguyễn Khuyến ở làng Vị Hạ, xã Trung Lương, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam nay đã trở thành Di tích lịch sử văn hóa cấp Quốc gia.
Cổng vào nhà cụ Nguyễn Khuyến rêu phong, cổ kính, ở trên có ghi ba chữ nho “Môn Tử Môn”. Ông Nguyễn Thanh Tùng, hậu duệ đời thứ 5 của nhà thơ Nguyễn Khuyến giải thích: “Môn Tử Môn” có nghĩa là cửa ra vào của học trò, đây là một lời răn dạy nghiêm khắc về đạo làm trò của cụ.
“Mặc dù cụ Nguyễn Khuyến là quan to nhưng cổng lại nhỏ hẹp, nhô hẳn ra ngoài hơi hình chữ V, ý của cụ là nhắc đất này chỉ dành cho con trưởng”, ông Tùng thuyết minh.
Qua cửa “Môn Tử Môn” là một không gian rất giản dị. Nhà từ đường xây theo phong cách truyền thống, phá cách. “Ngôi nhà có 7 gian, ngoài là đại tế, trong là hậu cung. Chỉ những người được sắc phong thần thì mới được xây như thế này. Hai cây nhãn trước cửa và một cây bên hiên nhà do cụ Nguyễn Khuyến vào cung sinh nhật vua và xin 3 hột nhãn về nhà trồng, ý nghĩa là bảng nhãn đỗ đầu ba khoa”, ông Tùng cho biết.
Ngôi nhà được làm lại năm 2013, toàn bộ gỗ lim của ngôi nhà được mua từ bên Lào, bên trong treo những hình ảnh, cảnh trường thi, lễ xướng danh khóa thi 1871 và hình ảnh cụ Nguyễn Khuyến lúc đỗ Tam Nguyên.
Giữa nhà tế lễ và hậu cung là một khoảng sân nhỏ hình chữ Nhị, theo ông Tùng giải thích, cách xây hình chữ Nhị như thế này chỉ những người nào có sắc phong thần mới được xây, dân thường không được xây. Nhà hậu cung thấp hơn nhà tế lễ là hàm ý mọi sự tinh hoa của trời đất đổ về thấp, vun đắp cho linh hồn các cụ được tươi tốt. Các chữ viết trên cột đều do cụ Tam Nguyên viết.
Ban thờ cụ Tam Nguyên. Theo ông Tùng, ngôi nhà này nguyên bản được cụ thân sinh của cụ Tam Nguyên dựng lên cách đây trên dưới 200 năm.
Bức tượng tạc Tam Nguyên Yên Đổ chống gậy trúc, khoan thai nhìn trời xanh của nhà điêu khắc Dương Đình Khoa tặng.
Bên trong từ đường là những nghiên bút, sắc phong, câu đối gợi lên những lấp lánh khoa bảng một thời. Đó là tấm biển “Ân tứ vinh quy”, “Nhị giáp tiến sĩ” do vua Tự Đức ban cho Tam Nguyên Yên Đổ.
“Câu đối trên thân cây dừa của của tiến sĩ tổng đốc Ninh Thái ngày xưa, nay là tỉnh Thái Bình. Biết cụ Tam Nguyên rất dân dã và rất mến quê hương nên tổng đốc đã tặng cụ câu đối bằng thân cây dừa khi cụ đỗ đầu ba khoa”, ông Tùng cho hay.
Cuốn thư của cụ Dương Khuê tặng cụ Tam Nguyên khi cụ đỗ đầu ba khoa.
Khi cụ Nguyễn Khuyến đỗ đầu ba khoa, nhà vua ban tặng cho cụ bà (vợ Tam Nguyên) chiếc mũ.








KỂ LẠI MỘT CUỘC ĐẤU TỐ
Trưa nay có một người hỏi tôi đã từng bị làm nhục chỗ đông người bao giờ chưa, tôi bỗng nhớ lại mồn một câu chuyện ấy.
Cuối tháng 1/2015, một hôm Lã Việt Dũng nhắn tin:
– Em thấy chị đủ điều kiện, chị nên ứng cử đại biểu Quốc hội.
– Điên à? Chị thà đi tù còn hơn!
Tôi giãy nảy, vô cùng tức giận, nghĩ sao cậu ta lại xui dại mình như thế. Thú thật điểm yếu nhất của tôi là quá nhạy cảm nên rất dễ bị tổn thương, nhất là bị vu khống, bôi nhọ trước đông người mà lại toàn là những người dân nơi mình sinh sống, thì thà chết còn hơn. Mà nói đến những người bất đồng chính kiến như tôi tự ứng cử thì người ta nghĩ ngay đến cái gọi là hiệp thương mà thực chất là đấu tố, đánh hội đồng ở tổ dân phố.
Nhưng rồi tôi nghĩ lại. Mình vẫn tố cáo trò dân chủ giả hiệu trong bầu cử ở Việt Nam, nhưng chỉ tố cáo suông hoặc nghe người khác kể. Nếu ở chính trong cuộc bầu cử đó mà vạch trần qua những sự việc mà chính mình gặp phải, thì sẽ thực tế hơn nhiều, “phải vào hang mới bắt được hổ”. Thế là bỗng chốc tôi vụt quyết định: Ứng cử Quốc hội.
Và cũng ngay lúc đó trong đầu tôi hình thành ý định sẽ một mình chiến đấu tại cái buổi đấu tố ấy chứ ko huy động bạn bè đến ủng hộ.
Nhưng 5 ngày trước khi buổi đấu tố diễn ra thì tôi đến Mặt trận tổ quốc gửi văn bản tẩy chay buổi hiệp thương, bởi họ ko đáp ứng yêu cầu của tôi về buổi hiệp thương là: Phải có mặt báo chí; Mọi cử tri trong khu vực có quyền tự do tham gia buổi hiệp thương chứ ko chỉ những cử tri mà chính quyền chọn ra; Và tôi phải có quyền phát biểu hết ý của mình chứ ko chỉ hạn chế trong 5 phút …vv..
Thế nhưng họ vẫn tổ chức. Tất nhiên tôi ko tham dự, bởi đã tuyên bố tẩy chay nó.
Khoảng 30’ sau khi bắt đầu cuộc hiệp thương, tôi đang lau nhà thì chuông cửa vang lên. Tôi ra mở cửa, thấy một đoàn, nào là tổ dân phố, CA khu vực, mặt trận tổ quốc, hội phụ nữ… Họ tươi cười mời tôi ra dự, rằng mọi người đã tập trung đông đủ và đang đợi tôi.
Một ý nghĩ chạy nhanh trong đầu tôi, cứ ra xem họ làm trò gì. Thế là tôi thay nhanh quần áo và bước ra. Chồng tôi định đi cùng, còn họ thì sẵn sàng tư thế ngăn anh ấy lại. Và chắc hẳn họ đã rất ngạc nhiên khi tôi nói chắc nịch với chồng: “Anh cứ ở nhà!”.
Tôi theo họ xuống dưới thì thấy một chiếc ô tô đợi sẵn. Trời, từ R6 nhà tôi sang chỗ hiệp thương ở R1 chỉ một quãng ngắn mà đưa cả ô tô sang rước tôi, tôi biết sẽ có chuyện.
Xe dừng lại ở sảnh R1. Một quang cảnh mà dẫu giàu trí tưởng tượng tôi cũng ko thể hình dung ra trước đó. Đèn điện sáng trưng, lực lượng an ninh chìm nổi, dân phòng, bảo vệ, thanh niên tự quản hay gì đó đứng tràn từ trong ra ngoài sảnh, dễ đến trăm tên. Chắc hẳn họ chưng hửng khi huy động một lực lượng hùng hậu như vậy chỉ để đối phó với một người phụ nữ bé nhỏ như tôi. Bởi những buổi hiệp thương của các bạn tôi đều có đông đảo anh em trong phong trào đến ủng hộ, nên có lẽ họ cho rằng hiệp thương của tôi còn đông hơn thế, ko nghĩ tôi sẵn sàng một mình đối mặt.
Đoàn người kèm tôi từ trên xe, đi hai bên tôi, giữa lúc nhúc lực lượng búa liềm còn đảng còn mình mặt mũi phấn khích, hung tợn, tôi cảm giác như đang bước ra pháp trường.
“Không được run”, tôi tự nhủ và bước vào “phòng xử án”, chắp tay mỉm cười thật tươi chào mọi người. Hội trường chật ních người, trăm con mắt đổ dồn vào tôi, nửa dò xét, nửa căm ghét.
Buổi hiệp thương hôm đó lấy ý kiến cho 2 người, tôi và một ông ứng cử Hội đồng nhân dân, ông ta được lấy ý kiến trước. Chao ôi là lên đồng, người ta tranh nhau, say sưa ca tụng công đức của ông ta. Một cựu chiến binh còn hăng hái xin thêm 5 phút để ca ngợi nốt đạo đức của ông ấy. Và rồi phiếu bầu 100% đồng ý.
Đến lượt tôi, không khí bỗng chùng xuống, ngột ngạt như sắp có bom nổ. Và để minh hoạ cho điều khủng khiếp ấy nhằm uy hiếp tinh thần của tôi và mọi người đang có mặt trong hội trường, cuộc đấu tố mở màn bằng 3 cái đơn TỐ CÁO có tên người và địa chỉ hẳn hoi, tuy nhiên tôi ko hề biết những người đó.
Đơn đầu tố cáo tôi cầm cái biểu ngữ: “TÔI GHÉT ĐỘC TÀI NÊN KHÔNG ƯA CỘNG SẢN”. Và hai đơn kia tố cáo tôi thường xuyên tham gia biểu tình gây rối ở Bờ Hồ, tụ tập giương biểu ngữ trước cổng toà án đòi tự do cho anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh.
Tiếp theo lại là màn lên đồng những xỉa xói, chỉ trích, đả kích. Một bà hưu trí (mà sau này tôi mới biết là tổ trưởng dân phố của toà R6 nhà tôi) rít răng xin thêm 5 phút để dạy bảo tôi, rằng là chống cộng sản thì anh linh các liệt sĩ sẽ đội mồ lên chửi cho. Ông tổ trưởng dân phố R1 thì tố cáo rằng ở tổ dân phố cũ người ta bảo là tôi ra đường không chịu chào hỏi ai, không đóng góp tiền mỗi đợt quyên góp. Rồi là chắc sống ở cơ quan không ra gì nên hôm nay công ty mới ko cử người đến dự. Rồi là hiệp thương mà đến muộn để mọi người chờ đợi, chứng tỏ con người sống ko có nguyên tắc..vv..
Suốt cuộc ”đấu tố” tôi bình thản nhìn họ, mỉm cười. Thật kỳ lạ, trong lòng tôi trào lên một nỗi thích thú, như người đi câu được con cá to. Tôi như mê đi trong niềm hân hoan vui sướng vì được sống những giây phút ông bà, bố và cô tôi năm xưa bị đấu tố ở cải cách ruộng đất, những điều tôi chỉ được nghe kể lại, giờ đây chính tôi được sống ở trong đó. “Vậy là con không phải cố hình dung ra nữa rồi, ông bà ơi, bố ơi, con sẽ đáp lại họ, điều mà ngày ấy ông bà chưa làm được. Và con cũng đã có được cái (bằng chứng) mà con cần đây rồi”!
Rồi cũng đến 5 phút dành cho tôi. Tôi đứng dậy, nhìn xuống hội trường…
”Kính thưa Quý vị!
Trước tiên tôi cám ơn quý vị đã vì tôi mà có mặt ở đây. Còn việc tôi đến muộn là do tôi đã tuyên bố tẩy chay buổi hiệp thương này, nhưng Mặt trận Tổ quốc đã cố tình ko giải thích nhằm để mọi người ngay từ đầu đã có ấn tượng xấu về tôi. Và cũng chính vì tôi tẩy chay buổi hiệp thương nên công ty tôi ko cử người đến dự.
Công ty của tôi là một công ty lớn mạnh và uy tín hàng đầu trong ngành, có cả ngàn công nhân, và 100% đồng nghiệp đã bỏ phiếu cho tôi, tư cách của tôi như thế nào thì nó thể hiện ở chỗ đó đấy.
Các vị có biết tôi xuống đường vì cái gì không? Vì phản đối Trung quốc cướp đảo của ta, bắn giết ngư dân ta trên chính vùng biển của ta. Tôi xuống đường phản đối chặt hạ cây xanh, thử hỏi không có những cuộc biểu tình đó thì cây xanh Hà Nội giờ có còn không, các vị giờ đây có còn được đi dưới bóng cây không?
Thế mà người ta vu cho tôi là nhận tiền để đi biểu tình, là phản động, người ta bắt bớ cấm đoán tôi, rồi còn đem tôi ra đấu tố như hôm nay đây, thì thử hỏi tôi còn có thể yêu được độc tài không? Cái biểu ngữ “không ưa cộng sản” là vì thế đấy!
Tôi ra đường ko chào hỏi ai ư, ko đóng góp tiền bạc ư? Mỗi khi có quyên góp tôi đều hỏi rằng người góp cao nhất hiện nay là bao nhiêu để tôi góp với mức đó. Hãy mời tổ trưởng dân phố cũ đến đây đối chất với tôi!
Tôi ứng cử Quốc hội với mong muốn cống hiến được nhiều hơn cho nhân dân, nhưng qua đây tôi đã hiểu bầu cử chỉ là cái trò mèo, và Quốc hội gồm những thành phần nào.
Thưa quý vị!
Cải cách ruộng đất là một vết nhơ, một tội ác tày đình của đảng cộng sản. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những tưởng họ đang cố lấp liếm nó đi, thì không ngờ giờ đây nó vẫn được tái lại qua những cuộc đấu tố như thế này, và vẫn có những kẻ như các vị tiếp tay cho cái trò ô nhục, tội lỗi đó. Tuy vậy tôi không trách giận, tôi chỉ thấy thương cho các vị!
Giờ thì tôi đã phát biểu xong, và bởi tôi đã tẩy chay buổi hiệp thương nên tôi ko quan tâm màn bỏ phiếu. Chào các vị!”.
Tôi ngẩng đầu bước ra khỏi hội trường trong tiếng ơ ơ.. của những người ngồi lại.
Một cậu bảo vệ của Vinhome rảo bước theo tôi, mắt như có lệ. Tôi bảo:
– Em thấy không, cái gọi là bầu cử dân chủ nó thế đấy!
– Em hiểu rồi ạ, nãy giờ em đứng ngoài xem, thật không ngờ. Khi được bố trí canh ở đây em tưởng chị là đối tượng xấu. Giờ thì em hiểu rồi, để em đưa chị về kẻo chị đi một mình trời tối thế này nhỡ có bọn nó hành hung chị.
Cậu ta đưa tôi về đến tận lễ tân nhà R6 rồi mới quay ra.
(Thú thật, tôi đã bản lĩnh hơn rất nhiều sau lần ứng cử đó. Cảm ơn em Pham Doan Trang, Lee Nguyen, và các bạn Green Trees ❤️)
P/S
(Link và tấm hình tôi tuyên bố ứng cử Quốc hội. Và hai tấm hình mà người ta đem ra để đấu tố tôi).
https://www.facebook.com/100005694338574/posts/450975841768890?s=100005694338574&sfns=xmo
Người ta chỉ nhìn vào đường sắt Cát Linh-Hà Đông thì sẽ biết năng lực của Trung Quốc ra sao. Đấy là trực tiếp và xa hơn nữa là Formosa, Bauxite Tây nguyên và nhiều công trình khác. Cho nên các ông có giải thích thế nào nữa thì lòng dân không thuận.
