Giới hoạt động Việt Nam cáo buộc Facebook kiểm duyệt nội dung

Giới hoạt động Việt Nam cáo buộc Facebook kiểm duyệt nội dung

RFA
2018-04-10
 

Bức thư ngỏ của 50 nhà hoạt động,tổ chức nhân quyền và nhà báo độc lập của VN gửi ông Mark Zuckerberg ngày 9/4/2018.

Bức thư ngỏ của 50 nhà hoạt động,tổ chức nhân quyền và nhà báo độc lập của VN gửi ông Mark Zuckerberg ngày 9/4/2018.

Photo: RFA
 

50 tổ chức xã hội dân sự, các nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền và các tổ chức truyền thông độc lập ở Việt Nam vào ngày 9 tháng 4 đã gửi một bức thư ngỏ tới nhà sáng lập Facebook ông Mark Zuckerberg về tình trạng nội dung thông tin trên Facebook của họ bị tháo gỡ và tài khoản bị khóa tại Việt Nam.

Bức thư nêu rõ vào tháng Tư năm ngoái, người đứng đầu Quản Trị Chính Sách Toàn Cầu của Facebook là bà Monika Bickert đã có cuộc gặp gỡ với Bộ Trưởng Bộ Thông Tin Truyền Thông Trương Minh Tuấn và đôi bên đã đồng ý hợp tác trong việc theo dõi và tháo gỡ nội dung. Tuy nhiên, kể từ sau buổi gặp mặt giữa hai bên, tình trạng bóp nghẹt tự do biểu đạt trên mạng và bỏ tù các nhà hoạt động, cũng như vấn đề khóa tài khoản và tháo gỡ nội dung đã gia tăng nghiêm trọng mà không nhận được lời giải thích thỏa đáng từ Facebook ngoài lý do mơ hồ là “vi phạm tiêu chuẩn”.

Bức thư cũng cho biết tình trạng nhiều nhà hoạt động không thể đăng tin trên Facebook của họ sau phiên tòa xét xử 5 thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ vài ngày trước đó.

Ngoài ra, bức thư còn tố cáo chính quyền Việt Nam thiết lập một đội quân hơn 10 nghìn người, với mục tiêu duy nhất là tung tin giả và đàn áp tiếng nói đối lập. Họ cho rằng Lực Lượng 47 đang lợi dụng chính sách cộng đồng của Facebook và tung tin giả dối về các nhà hoạt động và tổ chức truyền thông độc lập.

Các nhà hoạt động và tổ chức bảo vệ nhân quyền VN đã thúc giục ông Mark Zuckerberg xem xét lại cách làm việc của Facebook vì có thể dập tắt tiếng nói của giới bảo vệ quyền con người và nhà báo độc lập ở Việt Nam, đồng thời trở thành đồng lão với kiểm duyệt của một nhà nước độc tài cai trị như Việt Nam. Bên cạnh đó họ còn yêu cầu Facebook mở cuộc đối thoại trực tiếp và thẳng thắn với các thành phần bị ảnh hưởng tại Việt Nam.

Hãng tin AFP cho biết họ đã liên lạc với cơ quan chức năng Việt Nam về thông tin trên nhưng chưa nhận được câu trả lời.

Về phía Facebook, chiều tối ngày 10 tháng 4, đại diện truyền thông của Facebook bà Sophie Vogel nới với đài RFA rằng Facebook có các tiêu chuẩn Cộng đồng riêng về những thông tin được phép hay không được phép đăng, nhằm đảm bảo một cộng đồng an toàn. Tuy nhiên bà Sophie khẳng định rằng đôi khi Facebook phải tháo gỡ hoặc hạn chế quyền truy cập tới một nội dung nào đó vì vi phạm pháp luật của một quốc gia nhất định, mặc dù nội dung đó có thể không vi phạm tiêu chuẩn Cộng đồng của Facebook.

Facebook có quy trình rõ ràng và nhất quán nếu một chính phủ muốn đề nghị điều gì, và quy trình này không có gì khác ở Việt Nam so với thế giới. Trong Báo cáo Minh bạch của Facebook có ghi rõ ràng tất cả những nội dung bị hạn chế vì vi phạm luật của một quốc gia.

Đại diện truyền thông Facebook còn cho biết thêm, nếu một quốc gia yêu cầu gỡ bỏ những nội dung bị cho là phạm luật, Facebook không nhất thiết sẽ xóa bỏ nội dung đó hoàn toàn mà có thể chỉ giới hạn quyền truy cập nội dung đó trong phạm vi quốc gia nơi nội dung này bị cho là phạm luật mà thôi.

Facebook cũng cho biết sẽ tiếp tục làm việc với các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam và trên toàn thế giới để bảo vệ cộng đồng người dùng khỏi sự can thiệp một cách quá mức và không cần thiết của chính phủ.

TƯỚNG

Thuong Phan and Trần Bang shared Trương Duy Nhất‘s post.
Image may contain: 1 person, smiling

Trương Duy NhấtFollow

Vụ tướng Vĩnh (Phan Văn Vĩnh) khiến nhớ chuyện tướng Ca (Đỗ Hữu Ca, Hải Phòng) trước đây. 
Huy động một đội quân tinh nhuệ với áp giáp, súng đạn dùi cui và… chó nghiệp vụ để tấn công, dập nát một căn lều của người dân. Và họ gọi đấy là “một trận đánh đẹp có thể viết thành sách”, “đưa vào giáo trình giảng dạy nghiệp vụ cho ngành công an”.
Khi đó, ông Ca mới đại tá. Sau “chiến công” này, ông được phong tướng.
Quay lại chuyện tướng Vĩnh. Giờ mới tòi ra những “chiến công” đậm chất lưu manh. Đốt nhà nghi phạm để lấy cớ xông vào khám. Bắt cóc nghi phạm, nhét vào bao tải, lôi ra kê đầu người ta giữa đường ray tàu hỏa để… lấy cung.
Những hành vi man rợ, phi nhân thế lại được xem là “chiến công”, để biến một gã công an đậm chất lưu manh như Phan Văn Vĩnh thành Tổng cục trưởng cảnh sát.
Có vẻ như, chuyện phong tướng trong ngành công an quá dễ dãi. Những “nghiệp vụ” đậm chất lưu manh, thậm chí phạm pháp, chà đạp thô bạo lên quyền con người và phẩm giá công dân như thế, lại được coi là “chiến công”.
Hoặc như cái ông Hữu Ước nọ, viết báo làm văn cũng thành tướng, trung tướng mới kinh.
Tướng chi lạ, nghe cứ như phịa!
Nhớ trước đây, ngành công an có qui định chỉ giám đốc vài thành phố lớn trực thuộc trung ương mới được phong hàm tướng (mà kịch trần cũng chỉ thiếu tướng). Đà Nẵng khi đó chưa là thành phố trực thuộc trung ương (vẫn là đô thị loại 2 trực thuộc Quảng Nam – Đà Nẵng), nên giám đốc công an kịch trần cũng chỉ đại tá.
Lúc đó tướng ít lắm, nghe là giật mình. Ngay cấp Bộ cũng cực ít. Ông Lê Thế Tiệm, năm 1990 ra ngồi ghế Tổng cục trưởng cảnh sát cũng hàm đại tá. Giờ, giám đốc công an các tỉnh thành đa phần đều tướng. Có nơi như Hà Nội, Sài Gòn, đến mấy tướng.
Thế nên, dân tình nhạo “tướng nhiều như lợn con”. Chưa bao giờ, cái danh “tướng” ê chề đến thế.
Phan Văn Vĩnh, bị bắt mới lòi chân tướng lưu manh. Hàng tướng, loại “chiến công” như Vĩnh còn không ít trong bộ máy.
Bộ Công an, đang được xem là đơn vị gương mẫu đi đầu trong chiến cuộc cải tổ, tinh giản, sắp xếp lại bộ máy. Cũng nên nhân đây, sàng lọc lại bộ tướng, tinh ngay bước đầu hàng tướng đi.
Tướng ít thôi, không cần nhiều. Trở lại như trước, hàng tỉnh thành thôi đừng tướng. Tướng nhiều, đến một thằng cảnh sát lưu manh như Phan Văn Vĩnh cũng thành tướng, một gã làm báo viết văn như Hữu Ước cũng thành tướng, thì không chỉ hỏng, mà thối, thối lắm!
Một đội quân tinh nhuệ, anh hùng đến mấy, mà dẫn đầu (chỉ huy) là một thằng tướng lưu manh, thì cũng chỉ để trấn áp, tiêu diệt nhân dân, hoặc có được những chiến công thì đó là thứ “chiến công” đậm chất lưu manh.
Hay chẳng lẽ, cứ duy trì, phát huy mãi những tư duy, chiến thuật lưu manh ấy tạo “chiến công”?
__________________________________________________
– http://truongduynhat.org/tuong/

Choáng: Thuốc chữa ung thư được làm bằng tro than

Hung Tran and 3 others shared a link.
LAODONG.VN|BY BÁO LAO ĐỘNG
 
Vinaca ung thư CO3 từng được quảng cáo như một thần dược hỗ trợ 9 loại bệnh, trong đó có ung thư. Nhưng hôm qua (9.4), Sở Y tế Hải Phòng bắt tại trận những “dược sĩ/công nhân” đang đổ bột than tre vào các vỏ thuốc con nhộng để…
 
 

AN NINH DỤ TRẬT NGƯỜI?

Thanh Tran shared Việt Tân‘s post.

 

 
 
Image may contain: 2 people, people standing and text

Việt Tân

AN NINH DỤ TRẬT NGƯỜI?
==========================
An ninh quận Hà Đông gặp tôi muốn vận động tôi và em trai dừng đấu tranh và tìm hướng tháo gỡ vụ việc xảy ra tại Dương Nội. Ngày 9/4/2018, lúc 9h sáng:
– Alo, Phương có nhà không?
– Ai vậy? Anh Nam ở bên an ninh Quận đây. Bọn anh muốn đến nhà gặp góp ý thêm về đơn để giải quyết hài hoà lợi ích của dân, doanh nghiệp, nhà nước.
– Ok, tôi đang ở nhà.

1 tiếng sau, Nam và Thành có mặt tại nhà tôi. 
– Nam lên tiếng: Bên anh muốn góp ý để uỷ ban thành phố Hà Nội giải quyết vụ việc của em và bà con. 
– Tôi trả lời: Tôi không đại diện được cho bà con. Anh muốn góp ý phải gặp các đại diện nhóm chúng tôi.

– Nam tiếp: Ừ, vậy em bố trí cho bên anh gặp, để nhằm giải quyết hài hoà lợi ích. 
– Chúng tôi có đơn rồi, cứ giải quyết theo đơn là đảm bảo lợi ích của chúng tôi. Chúng tôi giữ lại 60% diện tích đất, còn lại 40% chúng tôi hiến tặng phục vụ cho các công trình phúc lợi, an sinh xã hội, xây trường học, bệnh viện… – Nam: Ừ, thôi bây giờ em nên tập trung vào việc này, đừng tham gia nhiều các việc khác.

– Thành tiếp lời: Đúng rồi. Như vụ xử án 6 người vừa qua, các em không nên đi, mình có liên quan gì đâu. Có đi cũng phải có giấy mời mới vào toà được. Họ lập hội là vi phạm.

– Các anh nói vậy là sai nhé. Về toà án, tôi không thấy toà án Hà Nội có thông báo rộng rãi rằng đây là phiên toà xét xử kín. Việc các thành viên hội AEDC lập hội và lên tiếng đấu tranh là đúng với hiến pháp Việt Nam. Ông Hồ cũng từng nói dân chủ là phải cho dân mở miệng. Việc chậm ra luật về lập hội là do lỗi của chính phủ, chứ không phải là lỗi của họ. Còn anh nói tôi không liên quan là không đúng. Nhờ những người như họ mà đất nước phát triển theo hướng tốt đẹp hơn. Các ông đã quy chụp và vu khống cho họ là “âm mưu lật đổ chính quyền”. Tôi không phải là thành viên của họ, nhưng tôi ủng hộ họ. Tôi từ chỗ không biết gì, nhờ những người như họ phổ biến kiến thức dân chủ, mà tôi hiểu được về quyền con người. Từ đó mà tôi đã tiếp xúc với Liên Hiệp Quốc, các Đại Sứ Quán và các tổ chức nhân quyền khác để kêu gọi họ giúp chúng tôi. Mới đây nhóm hành động chống bắt giữ tuỳ tiện đã công bố văn bản số 79/2017 mà người đứng đầu chính phủ là ông Nguyễn Xuân Phúc phải chịu trách nhiệm bồi thường, mở cuộc điều tra độc lập trong việc bắt giam tuỳ tiện mẹ tôi. Văn bản số 97 ra hạn cho chính phủ của các ông thực thi trong 6 tháng kể từ ngày 22/12/2017 đó.

– Nam: Vợ em sắp sinh rồi. Tư thì chưa lấy vợ. Các em có xảy ra gì thì thiệt gia đình. 
– Gia đình tôi và dân làng sẽ làm mọi cách để cho chính phủ phải giải quyết dứt điểm vụ việc của chúng tôi. Các ông có kết án chúng tôi cả trăm năm chúng tôi cũng không dừng bước. Nếu có bắt tôi, chính quyền của các ông cũng không yên đâu. 
– Nam: Bên chính quyền cũng đang vào cuộc nhằm tháo gỡ. Em cho anh bộ đơn để anh góp ý luôn.

– Tôi đã có đơn gửi chính phủ rồi. Tôi chỉ thấy các ông leo thang đàn áp chúng tôi. Hôm 5/4 các ông đánh em trai tôi cả vào chỗ nguy hiểm đến tính mạng là gáy và hai mắt. Biểu hiện đó không phải các ông muốn đối thoại với dân. – Nam: Vậy hôm nào anh sẽ đến gặp tất cả bà con để trao đổi thêm.

– Mấy ông ở tổng cục 2 gặp mẹ tôi trước khi ra tù cũng nói chính phủ đang giải quyết đảm bảo quyền lợi của dân. Nếu các ông có thiện chí thì trước tiên hãy điều tra, truy tố và xét xử tất cả những người liên quan trong việc đánh người, bắt tù oan, ủi phá mồ mả. Chính quyền các ông nên sửa chữa khắc phục những sai trái đã gây ra đối với dân chúng tôi. Nếu làm được vậy thì chúng tôi hoan nghênh. Để khiếu kiện kéo dài không phải là điều chúng tôi mong muốn, còn các ông cố tình chây lì thì đất của chúng tôi các ông cũng không cướp được. Khi chưa có sự đồng thuận của chúng tôi, chúng tôi còn cầm sổ đất thì dù các ông có ngồi xổm lên luật pháp cũng không dám phá vỡ luật đất đai để sang tên cho doanh nghiệp và phần thiệt hại ngày càng nặng nề thuộc về các ông. Không phải chính quyền của các ông đang phải đối mặt với quốc tế mà còn phải đối mặt với lòng dân Việt Nam! 
– Thành: Thừa nhận với em là xã không không tốt đẹp hết, vẫn có cá nhân xấu. 
– Tôi: Ừ đúng. Ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng phạm tội đó, những thằng thiếu tướng, trung tướng công an vẫn phạm tội đấy, thằng Phan Văn Vĩnh còn cầm đầu đường dây đánh bạc hàng nghìn tỷ đó. Tiền đó là tiền gì,? Từ đâu mà có? Có phải tiền thuế của dân không? …

Nam và Thành xin phép ra về sau gần 1giờ trao đổi.

FB Trịnh Bá Phương

Chỉ trong vài ngày, cán bộ hải quan nhận hối lộ gần 1 tỉ đồng

Chỉ trong vài ngày, cán bộ hải quan nhận hối lộ gần 1 tỉ đồng

Chia sẻ

Dân trí 

Lợi dụng nhiệm vụ ở đội Kiểm soát hải quan, Duy ép buộc các doanh nghiệp phải chi tiền để hàng hóa không bị kiểm tra. Chỉ trong vài ngày Duy đi nước ngoài không kịp cất giấu, cơ quan chức năng phát hiện các doanh nghiệp đã nhét 64 phong bì trị giá gần 1 tỉ đồng vào nhà Duy.

Anh công an đẩy xe trái cây dùm má?

 
 
Dien Hong Tran shared Tuan Le‘s post. 

THEO BẠN MỘT NẢI CHUỐI LÃI BAO NHIÊU ĐỒNG? MẸ GIÀ PHẢI NUÔI CON CHÁU CỦA HỌ ĐI HỌC, SINH SỐNG, CÓ CÔNG VIỆC GÌ CHO MẸ ĐÂY? KHI CON CỦA MẸ KHÔNG CÓ ĐỦ TIỀN ĐỂ NUÔI CÁC CON CỦA CHÚNG ĂN HỌC HAY LÚC ỐM ĐAU.

ĐÂY LÀ BẰNG CHỨNG KHÁC CHỨNG MINH CÔNG AN LÀ KẺ CƯỚP, CƯỚP GIỮA BAN NGÀY, CƯỚP ĐI SINH KẾ MƯU SINH CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI MẸ GIÀ TÓC BẠC PHƠ.
TÔI ĐAU NỖI ĐAU CỦA ĐỒNG BÀO TÔI.
CÒN BẠN?

 
Image may contain: one or more people and outdoor

Tuan LeFollow

Anh công an đẩy xe trái cây dùm má?
Không, “má” thất thểu mếu máo đi theo chiếc xe trái cây vừa bị công an tịch thu.

Hải quan tiếp tay đường dây buôn lậu xăng dầu ngàn tỉ

Hải quan tiếp tay đường dây buôn lậu xăng dầu ngàn tỉ

(Báo Tuổi Trẻ  trong nước)

09/04/2018

TTO – Vụ buôn lậu xăng dầu “khủng” hơn 2.000 tỉ đồng của Công ty Dương Đông Hòa Phú trót lọt là nhờ có sự tiếp tay của nhiều cán bộ hải quan Chi cục Hải quan Bình Thuận.

Hải quan tiếp tay đường dây buôn lậu xăng dầu ngàn tỉ - Ảnh 1.

Tàu BTS Christina khi bị phát hiện vận chuyển trái phép hàng hóa qua biên giới và bị tạm giữ vào đầu năm 2016 – Ảnh: CTV

Ngân Hàng Nhà Nước CSVN phủi trách nhiệm tiền dân gửi bị ‘bốc hơi’

Ngân Hàng Nhà Nước CSVN phủi trách nhiệm tiền dân gửi bị ‘bốc hơi’

Bà Nguyễn Thị Hồng, phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước CSVN. (Hình: VietTimes)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – “Những người gửi tiền nên thường xuyên đến trụ sở ngân hàng thực hiện giao dịch, kiểm tra số dư thường xuyên. Khi phát diện dấu hiệu bất thường thì phải báo ngay cho ngân hàng, cơ quan nhà nước để ngăn chặn hành vi chiếm đoạt.”

Báo VNExpress thuật lại lời yêu cầu của bà Nguyễn Thị Hồng, phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước CSVN, với những “thượng đế” của hệ thống ngân hàng khi gửi tiền vào ngân hàng thì “phải có nhiệm vụ” kiểm tra số tiền gửi, để tránh việc tiền gửi tiết kiệm của mình tại ngân hàng bị “bốc hơi.”

Nhiều Facebooker xem phát ngôn của bà Hồng là cách phủi trách nhiệm của Ngân Hàng Nhà Nước CSVN và đẩy rủi ro về phía người gửi tiền, cũng như tạo tiền lệ giúp các ngân hàng thương mại “né tránh” việc đền bù mỗi khi xảy ra việc tiền gửi bị “bốc hơi.”

Từ khi vụ bê bối ở Eximbank được công bố hồi tháng trước, mạng xã hội đã dấy lên lời kêu gọi Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước CSVN Lê Minh Hưng cần lên tiếng yêu cầu Eximbank trả lại tiền ngay cho khách hàng để “củng cố niềm tin vào ngân hàng của người dân,” cũng như bảo vệ uy tín của người đứng đầu ngành ngân hàng. Tuy vậy, đến thời điểm này, người ta thấy ông Hưng vẫn im thin thít và không cho thấy việc Ngân Hàng Nhà Nước “sẽ có hướng xử lý rốt ráo vụ tiền gửi của khách hàng bị mất.”

Luật Sư Lê Công Định bình luận trên trang Facebook cá nhân: “Nếu người gửi tiền quên kiểm tra vì tin tưởng ngân hàng và bị mất tiền, thì ngân hàng có quyền vô trách nhiệm, và khi đó quyền lợi của người gửi tiền sẽ được bảo đảm bằng cách kiện ra tòa và chờ tòa xét xử theo hướng bắt và tuyên án kẻ lừa đảo? Ngoài ra, thế nào là ‘thường xuyên?’ Mỗi tháng, mỗi tuần, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút hay mỗi giây? Phát biểu của bà phó thống đốc cho thấy hệ thống ngân hàng thương mại được nhà nước bảo kê sẵn sàng phủi trách nhiệm khi xảy ra mất tiền, với lý do đơn giản là người gửi tiền không thực hiện nghĩa vụ ‘thường xuyên’ kiểm tra tài khoản tiền gửi.”

“Tôi ủng hộ quan điểm này của Ngân Hàng Nhà Nước, bởi như thế dòng tiền sẽ không vào hệ thống ngân hàng để chảy vào nền kinh tế nữa. Thiếu máu tự khắc nền kinh tế sẽ sụp đổ, và tiến trình chuyển đổi chính trị sẽ nhanh chóng hơn. Đây chính là sự tự chuyển hóa tư tưởng ở cán bộ lãnh đạo cấp cao,” ông Định viết trên Facebook. (T.K.) 

Dân ghét cán bộ – Bi kịch từ đâu?

Dân ghét cán bộ – Bi kịch từ đâu?

 Nhà báo Lê Thanh Phong viết trên trang cá nhân của mình rằng, bi kịch lớn nhất của quan chức thời nay là không được dân yêu. Không làm thì bị chửi vô tích sự, làm thì bảo mị dân hoặc làm để kiếm ăn. Không có bằng cấp thì bảo ngu dốt, có bằng cấp thì bảo lãnh đạo không cần giáo sư tiến sĩ.

Dân mình xưa nay quen với hình tượng cán bộ kiểu như anh chủ nhiệm “áo nâu bạc màu bay với gió”. Nay thấy giàu có, ở nhà lầu đi xe hơi thì sinh ra nghi ngờ, đố kỵ. Rằng tiền đâu, trong khi lương không đủ sống ?

Ông Nguyễn Trần Nam, Thứ trưởng Bộ Xây dựng nói, nếu chỉ trông vào lương, người nghèo đừng nghĩ đến nhà thu nhập thấp, vì “lương cỡ Bộ trưởng cũng phải 40 năm mới đủ tiền mua”. Vậy tiền đâu mà nhiều quan chức xây biệt phủ, mua xe đẹp, con cái du học ? Chỉ có thể là tham nhũng mà thôi. Thậm chí đến chủ tịch xã cũng xây được biệt thự thì nói gì cấp cao hơn. Cho nên, việc Tổng Thanh tra Chính phủ, Bí  thư, Chủ tịch tỉnh, huyện, giám đốc sở, ban ngành… xây biệt phủ cũng không lấy gì làm ngạc nhiên.

Cuộc sống đã thay đổi, kinh tế phát triển, nhu cầu xã hội cũng khác xưa. Lương cán bộ công nhân viên chức lại quá thấp, mỗi lần tăng lương không đủ bù trượt giá. Đói thì đầu gối phải bò, từ đó sinh ra tham nhũng.

Và sở dĩ nạn tham nhũng trở thành quốc nạn cũng do cơ chế thiếu minh bạch, pháp luật có nhiều kẻ hở và xét xử sai phạm không nghiêm.

Đã có quá nhiều vụ việc không minh bạch, không xử lý nghiêm đúng người đúng tội, nói thẳng ra là bao che hoặc xử án theo kiểu “giơ cao đánh khẻ” khiến cho người dân bất bình, mất hết niềm tin vào chế độ. Chẳng hạn như: Những vụ thất thoát hàng ngàn tỷ đồng của các tập đoàn kinh tế, những sai phạm trong việc thu hồi đất biến nông dân thành dân oan, những cái chết oan trong đồn công an không được làm rỏ, những cán bộ dùng nhục hình bức cung gây ra án oan thế kỷ không bị trừng trị, những vụ lợi dụng cổ phần hoá để chia chác tài sản của nhà nước…có vụ nào xử tới nơi tới chốn đâu.

Chuyện cán bộ “bán không trừ thứ gì” và “ăn không trừ thứ gì” không còn là chuyện hiếm mà trở nên phổ biến, đâu đâu cũng có, mọi cấp mọi ngành: Cấp xã, ăn chặn từ gói mì tôm cứu trợ cho đến bò dê ủng hộ người nghèo, bớt xén phần khẩu phần ăn học sinh, rút ruột dự án nông thôn mới, lạm thu quỹ. Từ cấp huyện trở lên thì ăn dự án, bán đất, bán rừng, bán tài nguyên, bảo kê này nọ.…

Tham nhũng quyền lực, chuyện cả nhà, cả họ làm quan ở khắp nơi, cha bổ nhiệm con, chồng bổ nhiệm vợ, anh bổ nhiệm em…

Rồi nạn chạy chức chạy quyền, bằng cấp giả, bài bạc, đánh nhau, ăn mãi lộ, nhận phong bì, chạy án, nhục hình bức cung, quan hệ bất chính, hối lộ tình dục…

Xin lỗi chứ, Cán bộ xây biệt thự, đi ô tô mà nói rằng, tôi liêm khiết, tiền tôi xây nhà là do tôi buôn chổi, nuôi lợn, chạy xe ôm thì ai mà tin cho được. Tướng Công an, đứng đầu cơ quan chống tội phạm của đất nước mà tiếp tay, bảo  kê cho tội phạm thì còn gì để nói ? Bí thư một tỉnh mà bổ nhiệm mấy chục người trong gia đình, họ hàng giữ các chức vụ chủ chốt thì sao dân không bất bình cho được ?

Quan chức đã tham nhũng, hoặc dính dáng tới tham nhũng thì nói dân không bao giờ nghe. Nhưng họ cũng không thể sống trong cơ chế thị trường với đồng lương tháng èo ọt mãi được. Không có sự thay đổi cơ chế, không cải cách tiền lương, luật pháp không nghiêm, thiếu dân chủ thì không thay đổi được gì cả.

Bài học câm và nền giáo dục cam chịu

Bài học câm và nền giáo dục cam chịu

  • FB Tâm Chánh

Chúng ta có cả một hệ thống chính trị hùng mạnh, nhưng hệ thống ấy ở đâu khi cô giáo im lặng suốt 4 tháng ở một lớp học thuộc trường THPT Long Thới, Nhà Bè, TPHCM?

Cũng hệ thống ấy đã bất lực để phải “di dời” cô học sinh đã tố cáo hành động của giáo viên nói trên khỏi ngôi trường mà cô ấy làm bí thư đoàn trường.

Sự chính trực đã phải trốn chạy sau một lần mở miệng. Lòng tin vào các giá trị dân chủ đã bị hạ đài ngay từ chập chững đám thiếu niên chuẩn bị làm chủ số phận, làm chủ xã hội, làm chủ đất nước.

Bài học câm của cô giáo cũng là bài học sống về lòng tin vào các giá trị dân chủ đối với đám trẻ. Người thầy bài bác lòng tin ấy. Nhưng nhà trường, rồi cách mà bà phó chủ tịch UBNDTP giải quyết sự vụ cũng không hề cân nhắc tới lòng tin ấy.

Cái lý do “sợ bạn bè kỳ thị, cô lập Toàn, Nhà trường bị đánh giá thi đua không như mong muốn dẫn đến việc coi đây là lỗi của em Toàn” theo lý giải của bà Nguyễn Thị Thu, Phó chủ tịch UBND TP là một xác tín như vậy.

Cách thức của chúng ta, từ cô giáo đến nhà trường, từ những phụ huynh tới bà phó chủ tịch đều nhất loạt nói với cô học sinh bí thư đoàn trường, xã hội của chúng ta là xã hội thỏa hiệp, cam chịu.

Lòng tin vào giá trị dân chủ của cô gái trẻ đã bị phản bội. Có lẽ cô sẽ yên thân hơn ở ngôi trường mới. Ngôi trường thân yêu của cô có lẽ sẽ chỉ là một hoài niệm cay đắng học khôn. Để lớn khôn, thực sự niềm cay đắng ấy trong cô có thể sẽ là hoài niệm về đất nước.

Những giọt nước mắt ấm ức của cô đang là nỗi tức tưởi của lòng tin vào các giá trị dân chủ bị kết liễu từ mới sơ sinh.

Cô học sinh Phạm Song Toàn, nhân vật chính trong bài. Ảnh: internet

Người thầy cam chịu
Nhà trường cam chịu
Nền giáo dục cam chịu
Một thế hệ cam chịu nữa hình thành!

Chỉ có thể là như vậy thôi sao?

Bắt Phan Văn Vĩnh, Nguyễn Phú Trọng muốn nhắm đến Trần Đại Quang

 
Image may contain: 3 people, text

Trần Thị Hải to Lê Khôi – ĐẤU TRƯỜNG DÂN CHỦ (Nhóm Muôn Chiều)

Bắt Phan Văn Vĩnh, Nguyễn Phú Trọng muốn nhắm đến Trần Đại Quang

Trung tướng công an Phan Văn Vĩnh, một nhân vật được coi là thân cận với chủ tịch nước Trần Đại Quang, đã chính thức bị bắt giam sau nhiều tháng nhiễu loạn tin đồn.

Thông tin này vừa được bộ công an CSVN xác nhận hôm 6/4/2018, theo đó, cơ quan an ninh điều tra công an tỉnh Phú Thọ đã ra quyết định khởi tố, bắt giam đối với ông Phan Văn Vĩnh cùng ngày vì liên quan đến đường dây đánh bạc nghìn tỉ.

Nhà riêng của ông tướng CA này tại Nam Định cũng đã bị khám xét ngay sau đó.

Theo thông báo, ông Vĩnh sẽ bị tạm giam 4 tháng để điều tra về hành vi “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”, đây là tội danh có khung hình phạt tối đa lên đến 15 năm tù giam.

Trung tướng Phan Văn Vĩnh sinh năm 1955, từng giữ chức Tổng cục trưởng tổng cục cảnh sát, giám đốc công an tỉnh Nam Định, đại biểu quốc hội khóa XII, được phong anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Đích đến là Trần Đại Quang?

Trung tướng Phan Văn Vĩnh được dư luận biết đến khi tham gia chỉ huy điều tra hàng loạt vụ trọng án chấn động Việt Nam như: vụ bắt Bầu Kiên, thảm sát Bình Dương, vụ bắt Lê Văn Luyện…

Với danh tiếng và quyền lực như trên, nên khi ghỉ hưu vào tháng 4/2017, ít ai nghĩ rằng số phận ông này sẽ bị bỏ tù như ngày hôm nay.

Chủ tịch nước Trần Đại Quang – người “đàn anh” thân cận của ông Vĩnh cũng đã phải bó tay đứng nhìn đàn em bị bắt. Trong ngày 6/4/2018, ông Quang buộc phải ký quyết định tước danh hiệu “công an nhân dân” đối với ông Vĩnh trước khi có quyết định khởi tố.

Điều này cũng cho thấy bóng dáng của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong chiến dịch thanh trừng các thế lực còn sót lại trong đảng, đặc biệt là ở bộ công an.

Ông Vĩnh là tướng lãnh cao cấp thứ hai trong nghành công an bị bắt giam. Trước đó, thiếu tướng CA Nguyễn Thanh Hóa – cục trưởng cục cảnh sát công nghệ cao (C50) cũng đã bị bắt giam khi đang nằm viện để điều trị bệnh tâm thần!

Có một số lời đồn đoán về nhân vật bị bắt tiếp theo sẽ là những thứ trưởng đang đương chức trong bộ công an, nhưng dường như cái đích mà ông Trọng đang nhắm đến lại chính là Trần Đại Quang.

Từ khi giam gia vào đảng ủy công an trung ương, quyền lực của ông Trọng trên thực tế cũng đã lấn át luôn cả bộ trưởng Tô Lâm. Do đó, Trần Đại Quang dù có muốn cũng không thể vùng vẫy được như trước.

Nếu kịch bản trên xảy ra, việc Trần Đại Quang mất ghế sẽ là điều khó tránh khỏi, Nguyễn Phú Trọng có thể dễ dàng chớp lấy cơ hội để hợp nhất hai chức danh tổng bí thư và chủ tịch nước vào làm một – tương tự với trường hợp Tập Cận Bình của Trung Cộng. Một khi quyền lực tuyệt đối rơi vào nhân vật thần phục Bắc Kinh vô điều kiện như Nguyễn Phú Trọng, nguy cơ mất nước sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian.

CTV Danlambao