Hơn 30% lao động Việt Nam cư trú bất hợp pháp tại Hàn Quốc

Hơn 30% lao động Việt Nam cư trú bất hợp pháp tại Hàn Quốc

2018-05-16
Thấy xấu hổ chưa.
 

Hình minh họa. Một người lao động Việt Nam (giữa) đi Hà Quốc tại sân bay Nội Bài hôm 5/11/2007

Hình minh họa. Một người lao động Việt Nam (giữa) đi Hà Quốc tại sân bay Nội Bài hôm 5/11/2007

 AFP
 

Có đến gần 35% lao động Việt Nam phá vỡ hợp đồng và cư trú bất hợp pháp tại Hàn Quốc tính đến tháng 4 năm nay.

Cục Quản lý lao động ngoài nước thuộc Bộ Lao Động Thương binh và Xã hội Việt Nam công bố tỷ lệ vừa nêu.

Báo Người Lao động trích nguồn tin từ  Bộ Lao động Thương binh và Xã hội cho biết, con số lao động Việt Nam bỏ trốn những năm qua thậm chí chiếm đến tổng số 40% số lao động nước ngoài đang lao động và cư trú bất hợp pháp tại Hàn Quốc.

Hàn Quốc hiện tiếp nhận lao động từ 16 quốc gia. Các quốc gia này đều có lao động bỏ trốn ở Hàn Quốc, tuy nhiên tỷ lệ trung bình của các nước chỉ chiếm khoảng 8 đến 9%, nước nhiều cũng chỉ chiếm khoảng 15 đến 16% trong tổng số lao động nước ngoài bỏ trốn.

Phía Hàn Quốc mới đây cũng cảnh báo nếu tình trạng người lao động từ Việt Nam bỏ trốn ở lại tiếp tục gia tăng thì nước này sẽ ngừng tiếp nhận lao động Việt Nam trong năm 2019.

Mới đây Bộ Lao động Thương Binh Xã hội đã có thông báo tạm dừng tuyển chọn lao động nước ngoài sang Hàn Quốc theo chương trình EPS năm 2018 tại 49 địa phương là những nơi có đông người lao động bỏ trốn.

Các nhà ngoại giao EU và Mỹ gặp gỡ các nhà hoạt động dân sự tại Sài Gòn

Các nhà ngoại giao EU và Mỹ gặp gỡ các nhà hoạt động dân sự tại Sài Gòn

RFA
2018-05-16

Đại diện phái đoàn ngoại giao các nước EU và Hoa Kỳ chụp hình cùng đại diện các nhà hoạt động dân sự tại Sài Gòn ngày 15/5/2018

Đại diện phái đoàn ngoại giao các nước EU và Hoa Kỳ chụp hình cùng đại diện các nhà hoạt động dân sự tại Sài Gòn ngày 15/5/2018

 Courtesy FB Hai Ba Pham
 

Các nhà ngoại giao từ một số nước thuộc Liên minh châu Âu EU và Hoa Kỳ đã có cuộc gặp với các nhà hoạt động dân sự tại Sài Gòn hôm 15/5 để thảo luận về tình hình nhân quyền tại Việt Nam thời gian qua.

Theo facebook của nhà hoạt động Phạm Bá Hải, Điều phối viên Hội Cự tù nhân Lương tâm, hai bên thảo luận các vấn đề về luật an ninh mạng, luậ tín ngưỡng tôn giáo, luật đất đai liên quan đến những vụ tranh chấp đất gây nhiều bàn cãi gần đây là Thủ Thiêm và Đồng Tâm, tình hình gia tăng đàn áp những người bất đồng chính kiến. Cuộc trao đổi dành nhiều thời gian về hiệp định tự do mậu dịch Việt Nam và EU (FTA).

FTA được Việt Nam và EU kết thúc đàm phán vào năm 2015, tuy nhiên vẫn còn cần phải chờ quốc hội EU thông qua. EU và Việt Nam đang thúc đẩy việc kết thúc ký hiệp định này trong năm nay.

Tuy nhiên, nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế đã lên tiếng kêu gọi EU gắn vấn đề nhân quyền vào điều kiện ký kết FTA với Việt Nam.

Trong thời gian qua, nhiều quan chức Việt Nam đã có các chuyến công du đi các nước châu Âu để thúc giúc việc thông qua hiệp định này.

Theo Facebook Phạm Bá Hải, trong cuộc gặp lần này, phía phái đoàn ngoại giao châu Âu có đại diện đại sứ quán Tây Ban Nha, tham tán chính trị EU tại hà Nội, đại sứ quán Ý, đại sứ quán Pháp, Hà Lan, Anh, Thụy Điển, và Đức. Phía Hoa Kỳ cử đại diệ là ông Justin Brown và bà Pontius Pamela, thuộc Tổng lãnh sự quán Sài Gòn.

Trong tháng 5 này, Việt Nam và Hoa Kỳ cũng sẽ có cuộc đối thoại nhân quyền tại Washington DC.

Việt Nam: cái giá của ô nhiễm môi trường

Việt Nam: cái giá của ô nhiễm môi trường (VOA)


Các quan chức cảnh báo mức độ ô nhiễm không khí ở TP HCM và Hà Nội sắp đạt mức ô nhiễm không khí của Bắc Kinh. Ngay cả nước trong Hồ Hoàn Kiếm cũng ô nhiễm.
Các quan chức cảnh báo mức độ ô nhiễm không khí ở TP HCM và Hà Nội sắp đạt mức ô nhiễm không khí của Bắc Kinh. Ngay cả nước trong Hồ Hoàn Kiếm cũng ô nhiễm.

Chất lượng không khí ở Việt Nam nói chung chưa thể qua mặt Trung Quốc hay Ấn Độ về mức độ ô nhiễm. Tuy nhiên nạn ô nhiễm ở Việt Nam đã tới mức tệ hại và sẽ trở nên tồi tệ hơn. Việt Nam sẽ phải trả một cái giá vì không khí nhiễm độc – dù là tiền để nâng cấp lên nhiên liệu sạch hơn hoặc để giải quyết các vấn đề về sức khỏe mà người dân gặp phải vì không khí bị ô nhiễm.

Chuyên gia về kinh tế học môi trường Lê Việt Phú nói không sớm thì muộn, Việt Nam cũng sẽ phải trả giá.

Giáo sư giảng dạy kinh tế học môi trường của Đại học Fulbright ở TPHCM kêu gọi người dân Việt Nam hãy có cái nhìn lâu dài và chi nhiều tiền hơn cho năng lượng sạch, mặc dù ban đầu nó có thể tốn kém. Các dữ liệu thống kê của lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Thành phố Hồ Chí Minh có thể là một lời cảnh tỉnh đối với họ. Thống kê cho thấy Việt Nam giờ đã gia nhập nhóm 10 nước bị ô nhiễm không khí tồi tệ nhất thế giới.

Đánh giá chất lượng không khí của lãnh sự quán Mỹ đã trở thành một tài liệu tham khảo hàng ngày cho người dân ở đây kể từ khi thiết bị giám sát này được lắp đặt vào năm 2015, cùng với một thiết bị tương tự được đặt tại đại sứ quán Mỹ ở Hà Nội.

“Việt Nam phát triển rất nhanh trong 10 năm qua vì giá năng lượng thấp”, giảng viên của Đại học Fulbright Việt Nam cho biết.

Vấn đề

Việt Nam đã qua một chặng đường dài để có được những phát triển kinh tế sau chiến tranh, nhưng một số người đang dừng lại để xem xét những cái giá đã trả cho thời kỳ đó. Tổng sản phẩm quốc nội tăng lên 6-7% mỗi năm. Trong khi đó, tần suất của những ngày mà không khí ở TP Hồ Chí Minh được coi là không lành mạnh đối với các nhóm nhạy cảm đã tăng gấp đôi so với hai năm trước đây.

Đáng sợ hơn, 66.300 người Việt Nam đã chết vì các nguyên nhân liên quan đến không khí ô nhiễm trong năm 2013, theo Tổng lãnh sự Mỹ tại thành phố Hồ Chí Minh, bà Mary Tarnowka, trích dẫn dữ liệu của Ngân hàng Thế giới.

Bà Tarnowka nói: “Gia đình tôi sống ở Trung Quốc và Ấn Độ trong nhiều năm, chúng tôi hiểu chất lượng không khí ảnh hưởng đến sức khỏe như thế nào, đặc biệt là sức khỏe của trẻ em vì phổi của chúng vẫn đang phát triển.”

Việc các trường học tạm đóng cửa trong một vài giờ hoặc thậm chí cả một ngày để bảo vệ học sinh chống ô nhiễm không khí không phải là chuyện hiếm thấy. Ở nhà và tại văn phòng, bàn và kệ phải được lau hàng ngày vì bụi bám.

Chuyên gia Lê Việt Phú nói nạn ô nhiễm công nghiệp đặc biệt nghiêm trọng bên ngoài các trung tâm đô thị như Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh. Nhưng bên trong các thành phố, 90% lượng khí phát thải đều đến từ giao thông.

Giải pháp

Đó là lý do tại sao một số người đề nghị những người lái xe máy phải được yêu cầu kiểm tra thường xuyên khí phát thải.

Việt Nam đã cân nhắc một số sự chọn lựa khác để giảm ô nhiễm do tắc nghẽn giao thông. Chính phủ Việt Nam đã đề xuất tăng thuế nhiên liệu, nhưng vẫn chưa làm được điều này vì vấp phải phản đối từ công chúng. Chính quyền thủ đô Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh đã giành nhiều năm để xây dựng hệ thống tàu điện ngầm, nhằm khuyến khích mọi người bớt dùng phương tiện cá nhân, nhưng ngày giờ hệ thống tàu điện bắt đầu hoạt động cứ liên tục bị hoãn lại, vì thiếu hụt ngân sách.

Theo đánh giá của CHANGE, một nhóm môi trường Việt Nam, sẽ có thay đổi lớn nếu Việt Nam chuyển từ sử dụng năng lượng từ than sang năng lượng gió, mặt trời và các năng lượng thay thế khác. Giám đốc CHANGE, Hoàng Thị Minh Hồng, cho biết thực hiện việc này sẽ giúp Việt Nam giữ cam kết trong thỏa thuận biến đổi khí hậu Paris nhằm giảm khí thải gây hiệu ứng nhà kính.

“Tôi hy vọng Thành phố Hồ Chí Minh, với lợi thế về địa lý và khí hậu, cùng với tiềm lực kinh tế, công nghệ và con người, cũng như tư duy cởi mở của cả chính phủ và nhân dân, sẽ là người tiên phong trong quá trình phát triển năng lượng tái tạo ở đất nước này,” bà Hồng nói.

Mức ô nhiễm ở Việt Nam chưa lên tới mức ngang hàng với các nước lớn trong khu vực châu Á, và các nhà môi trường đang hy vọng là hãy còn thời gian để đảm bảo Việt Nam không rơi vào tình trạng ô nhiễm tương tự.

  Bác sĩ gốc Việt lừng danh thế giới, ngỏ lời tạ ơn một trường nhỏ từng có lòng tốt đối với người tị nạn

 

Bác sĩ Phạm Sĩ hiện làm việc tại Mayo Clinic ở Minnesota. (Lebanon Valley College News)LEBANON – Ông Phạm Sĩ từng học để trở thành bác sĩ ở Sài Gòn, thì ước mơ bỗng bị tan vỡ bởi cuộc chiến. Câu chuyện lưu lạc của ông đến nước Mỹ đã được nhật báo Lebanon Daily News tường thuật vào đầu tháng Năm, với nội dung như sau.Ông thoát khỏi Việt Nam vào ngày 30 tháng Tư, 1975, ngày Sài Gòn và cả miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản. Ông có mặt trên một chiếc thuyền, bị tách rời khỏi đất nước, bỏ lại những người thân trong gia đình, và chỉ có bộ quần áo trên người.

Bốn mươi năm sau đó, Phạm Sĩ là một bác sĩ giải phẫu tim mạch tài ba hiếm hoi của thế giới, và là nhà nghiên cứu y khoa từng viết hơn 170 bài nghiên cứu và tham gia ca mổ ghép tim và gan cho cựu Thống Đốc Bob Casey của tiểu bang Pennsylvania.

Nhưng theo ông Phạm Sĩ nói, câu chuyện tay trắng làm nên sự nghiệp của ông chỉ có thể xảy ra là nhờ lòng nhân đạo của thị xã Annville và trường đại học nhỏ bé chuyên về khoa học và nghệ thuật tại thung lũng Lebanon này, được tỏ bày dành cho những người tị nạn chiến tranh cách đây hơn bốn thập niên.
Ông Phạm Sĩ kể rằng ông đã lớn lên cảm thấy bất lực trong một đất nước bị tàn phá bởi chiến tranh. Ông ước ao có thể chữa lành những vết thương mà bạn bè ông phải chịu đựng do bom đạn gây ra. Vì vậy ông vào Sài Gòn để học ngành bác sĩ.

Nhưng đến năm 1975, cuộc chiến diễn biến tệ hơn cho phía Việt Nam Cộng Hòa. Sau khi quân đội Mỹ rút khỏi, quân cộng sản Bắc Việt nhanh chóng xâm nhập và cưỡng chiếm miền Nam. Cha mẹ ông hồi đó sống ở miền Trung, và họ bị kẹt trong sự kiểm soát cộng sản khi cuộc xâm lăng tiến đến gần Sài Gòn.

Ông Phạm Sĩ nói, “Tôi biết chế độ cộng sản là gì và tôi biết dân chủ là gì, vì vậy tôi đã lựa chọn rời khỏi đất nước để rồi thành người tị nạn.”


Bác sĩ giải phẫu tim mạch Phạm Sĩ đang nhận giải thưởng Distinguished Alumnus (Cựu Sinh Viên Xuất Sắc) của trường Lebanon Valley College vào ngày 27 tháng Tư, 2018. (Hình cung cấp cho báo Lebanon Daily News)

Những người tị nạn được đưa tới đảo Guam, nơi họ ở lại cho tới tháng Sáu 1975, khi họ được phép đến trại Fort Indiantown Gap, nơi chứa 15,000 người tị nạn.

Ông nói, “Hồi đó tôi không có gì cả. Tôi chỉ có một bộ quần áo trên người.”
Những người tị nạn không được phép rời khỏi trại Gap, cho đến khi họ có được một người Mỹ bảo trợ, và những người độc thân như ông Sĩ đều nằm cuối danh sách mà sự ưu tiên là dành cho những gia đình. Tuy vậy, đến tháng Tám năm ấy, trường Lebanon Valley College (LVC) tạo một cơ hội cho 12 học sinh tị nạn được ghi danh và có được nơi ăn chốn ở, thông qua sự kết hợp giữa chương trình học bổng Pell Grants, chương trình vừa học vừa làm, một học bổng và một khoản tiền vay nhỏ. Thậm chí trường đại học này còn cung cấp các lớp học tiếng Anh bổ túc cho các sinh viên.

Giáo Sư Hóa Học Danh Dự Owen Moe, thời đó là một giáo sư nghiên cứu tại LVC, đã không lập tức để ý tới Phạm Sĩ. Cho đến khi họ bắt đầu cùng nhau làm việc trên các dự án, ông mới xác định ông Sĩ thuộc hạng sinh viên có thể vươn lên tới hàng đầu trong chức nghiệp.

Ông Moe nói, “Anh ấy có sự quyết tâm, và phải đối phó trước nhiều trở ngại. Anh đã tìm cách vượt qua mọi trở ngại đó.”


Bác sĩ Phạm Sĩ được ngồi cạnh vị Giáo Sư ân nhân Owen Moe (bên trái) và Viện Trưởng Lewis Thanye của trường Lebanon Valley College trong đêm trao giải thưởng 27 tháng Tư, 2018 tại trường này. (Hình cung cấp cho báo Lebanon Daily News)

Ông Phạm Sĩ nói rằng thầy Moe là một người dìu dắt tuyệt vời và là một niềm khích lệ lớn cho ông. Lúc đó ông rất biết ơn vì có cơ hội hoàn tất việc học tại một trường đại học Mỹ, với các giáo sư trực tiếp giảng dạy. Nhưng ít nhất mỗi tuần một lần, ông vẫn thức dậy và nghĩ rằng mình vẫn còn ở Việt Nam. Nơi đó cha mẹ ông đang sống dưới ách cai trị của cộng sản, và không biết ông còn sống hay đã chết.
Phạm Sĩ nói, “Chiến tranh làm cho người ta mau trưởng thành hơn. Đó là một vấn đề sống còn – bạn phải lớn lên, chiến đấu và tìm cách sống sót.”

Ông tốt nghiệp từ trường Lebanon Valley College, sau đó từ trường y khoa, và nhanh chóng vươn lên vượt qua hàng ngũ nghề nghiệp, trở thành trưởng khoa cấy ghép tim, phổi và tim nhân tạo, tại trường y khoa thuộc đại học University of Miami, ngoài những công việc khác. Ông đã công bố hơn 170 bài báo khoa học, giúp thành lập những phương pháp để ngăn chặn sự việc cơ thể tìm cách loại bỏ những bộ phận cấy ghép tim và phổi, và giúp một giải pháp được tiến xa hơn trong việc một phương thay thế phẫu thuật tim hở, theo thông tin do trường LVC cung cấp.

Vào năm 1993, ông là thành viên của một nhóm thực hiện ca cấy ghép gan và tim lần thứ bảy trên thế giới, mà bệnh nhân là cựu thống đốc Robert Casey của Pennsylvania.

Hiện nay ông đang làm việc cho Mayo Clinic tại Minnesota.
Tuy nhiên, những thành tựu mà ông Phạm Sĩ hãnh diện nhất sẽ không xuất hiện trong các cuốn sách lịch sử: đó là cung cấp các ca mổ cần thiết cho di dân, cho những người nghèo cư ngụ trong thành phố, và những người không có khả năng trả tiền giải phẫu.

Chính ở đó, ông Phạm Sĩ cảm thấy như thể đã hoàn thành sứ mạng ban đầu của ông: là sửa chữa những cơ thể bị phá hỏng, giống như những cơ thể mà cuộc chiến Việt Nam đã tìm cách hủy hoại. Ông cũng có cơ hội để chăm sóc các cựu chiến binh từng tham chiến ở Việt Nam. Trong số đo có một đại tá về hưu, người đã giúp lập một trại tị nạn nơi mà ông Phạm Sĩ từng ở.

Vì ông đam mê giúp đỡ người bệnh, một trong những thách thức chuyên nghiệp lớn nhất của ông là đối phó với thất bại sau một ca mổ có mức rủi ro cao.

Ông nói, “Bạn phải nói chuyện với các người thân trong gia đình, bạn biết đấy, nói cho người thân biết rằng bệnh nhân không thể qua khỏi. Thật khó, rất khó. Bạn phải học cách đối phó với chuyện đó và rồi tiếp tục đi tới. Nếu không, chuyện đó có thể trở nên khó khăn về mặt tâm lý.”

Mấy năm sau khi đến Mỹ, ông Sĩ mới có thể gửi thư cho cha mẹ thông qua một người bạn sống ở Canada. Bang giao giữa Hoa Kỳ và Việt Nam được nối lại vào cuối thập niên 1980, và trong thập niên 1990, ông đưa cha mẹ sang Mỹ để sống với ông trong một thời gian.

Đến lượt ông dẫn con cái về Việt Nam và tới các quốc gia nghèo kém khác, để các con ông có thể hiểu được sự may mắn mà chúng có được ở đất nước Hoa Kỳ này.

Ông đã nhận được giải thưởng cựu sinh viên xuất sắc của LVC, tại một buổi lễ ngày 27 tháng Tư, và ông rất vui khi lãnh thưởng. Thực vậy, ông ghi nhận công lao của cả trường LVC lẫn cộng đồng Annville đã đón tiếp những người tị nạn trắng tay như ông.

Ông nói, “Dân chúng Mỹ rất rộng lượng, giúp đỡ rất nhiều.”
Vị bác sĩ này hy vọng mọi thành công của ông sẽ khích lệ những di dân khác, để họ không bị nản lòng khi theo đuổi ước mơ của họ.
Ông nói, “Mọi sự sẽ tốt đẹp hơn. Thời gian sẽ chữa lành nhiều vết thương.”

KẾT QUẢ CỦA SỰ MÙ LOÀ VÀ CỐ CHẤP

Đỗ Ngà

KẾT QUẢ CỦA SỰ MÙ LOÀ VÀ CỐ CHẤP

Một gia đình nghèo đông anh em, ở chen chúc trong một ngôi nhà cũ nát. Trong nhà có một đứa em nhỏ tuổi nhưng thông minh vượt trội với đám anh chị già đầu mà ngu dốt. Thằng nhỏ nói: “Nhà ta đã cũ nát lắm rồi, nó có thể sập bất cứ lúc nào, và gia đình chúng ta có thể bị chôn sống dưới cái xác căn nhà này bất kì lúc nào. Em lạy mấy anh mấy chị hãy giật sập căn nhà này đi. Không có tiền xây nhà to thì dựng lều ở tạm còn an toàn hơn. Em nghĩ với sức lực của anh em trong nhà, nếu chịu làm ăn, thì một năm sau nhà ta sẽ có nhà mới khang trang hơn”.

Đám anh chị ngu ngốc nghe thằng nhỏ nói thế liền tự ái, vì bọn họ tưởng thằng nhỏ tài lanh dạy khôn mình. Thế là đám già đầu xúm lại xỉ vả thằng bé, lớp chê bai nhỏ mà biết gì, lớp thì nói nó hỗn, lớp thì đòi đánh nó vì nhỏ mà bày đặt dạy đời blah blah blah… Thất thế vì họ không cho điều kiện thanh minh, thằng bé đành bỏ nhà đi lang thang một mình.

Chẳng bao lâu sau, căn nhà sập đè chết quá nửa số người anh em trong nhà. Số còn lại thì bị thương. Thấý gia đình bị nạn túng tiền chạy chữa, thế là thằng hàng xóm tỏ ra “hảo tâm”, ra tay “cứu” người hoạn nạn. Nó bảo “tao sẽ bỏ tiền lo ma chay cho mấy người chết, và chi trả cho khoản tiền chữa trị tai nạn cho bọn bay. Đổi lại, tao sẽ lấy căn nhà này”. Đến nước này, không còn lựa chọn, đám đàn anh đặt bút kí vào hợp đồng. Lúc này hối hận không nghe lời thằng út thì đã quá muộn.

Tương tự vậy, đại gia đình Việt Nam cũng thế. Cái nhà XHCN đã quá nát, những người chủ mảnh đất hình chữ S này đa phần là không muốn giật sập nó dù ai cũng biết nó quá nát và quá nguy hiểm. Nếu phá bỏ tất cả đều an toàn, còn để nó tồn tại cho đến khi tự sập thì đã quá muộn. Mảnh đất chữ S này luôn trong tầm ngắm của thằng hàng xóm gian trá. Nhà sập, người chết nó sẽ thả câu. Đấy là cái nguy hiểm của tư tưởng lánh xa chính trị buông xuôi mọi thứ cho ĐCS.

Nên nhớ, giật đổ nó có cái giá hoàn toàn khác với để nó tự đổ. Coi chừng bị chết vùi đấy!

TẠI SAO LẠI LÀ HIỆP SĨ? NUÔI CÔNG AN ĐỂ LÀM GÌ?

Thuong Phan and 3 others shared a post.
Image may contain: 5 people, people standing and outdoor

Le AnhFollow

TẠI SAO LẠI LÀ HIỆP SĨ? NUÔI CÔNG AN ĐỂ LÀM GÌ?

Khi nạn trộm cướp diễn ra hết sức trắng trợn ở mọi nơi, mọi lúc, nhất là những vụ cướp táo tợn xảy ra trên địa bàn các tỉnh phía Nam gay gắt trước sự bất lực của nhà nước, một số người dân đã buộc phải ra tay để tự bảo vệ mình. Thậm chí có một số người đã ra tay nghĩa hiệp cứu giúp những nạn nhân trên đường phố bị cướp giật. Trần Văn Hoàng, một Hiệp sỹ ở Quận Tân Bình, đã 20 năm qua anh đã tham gia bắt được 500 tên trộm cướp.

Thế là như vớ được vàng, nhiều nơi đã tìm mọi cách tận dụng những người này để lập ra cái gọi là “Câu lạc bộ phòng chống tội phạm” với những quy định riêng cho họ.

Điều mà lẽ ra, ai cũng phải hỏi khi biết đến việc đó là: Vậy thì sinh ra công an đủ loại, đầy nhung nhúc mỗi khi cần trấn áp dân khiếu kiện việc cướp đất, biểu thị lòng yêu nước, canh giữ người dân yêu dân chủ, tự do… thậm chí công an đứng đầy đường lo trấn lột, ăn mãi lộ mà thôi sao?

Vậy nhà nước mua đủ loại súng ống, quả nổ, đạn hơi cay, xe chống bạo động, chó nghiệp vụ… chỉ để cướp đất của dân, nhà tù hàng loạt đầy rẫy chỉ để nhốt người yêu nước sao?

Vậy thì có nên giải tán cái Bộ Công an hiện tại để lập nên Bộ Hiệp sĩ thay thế hay không?

Những người gọi là “Hiệp sĩ” kia, họ là ai? Họ chỉ là những người dân bình thường, trong tay cũng không tấc sắt, không được trang bị thiết bị, vũ khí, không được huấn luyện đầy đủ để đối mặt với những tên cướp, những toán cướp nguy hiểm thì làm sao có thể an toàn cho họ?

Vậy những lực lượng cảnh sát hàng đàn, hàng lũ, đủ mọi lực lượng được huấn luyện chuyên nghiệp bao năm, với biết bao tiền của dân và đủ loại lương thưởng, thiết bị… sinh ra để làm gì?

Hay chỉ cần họ lập thành tích thay công an là đủ, còn tính mạng của ngay chính những hiệp sĩ này cũng chẳng có gì đáng để chú ý.
Mặt khác, những người dân bình thường thậm chí ít khi có đủ can đảm để đối đầu với bọn cướp, thường chỉ những người, những đối tượng đã dày dạn, nhẵn mặt trộm cướp hoặc có liên quan trộm cướp mới đủ liều để đương đầu. Vậy cũng sẽ trở thành Hiệp sĩ hay sao?

Và khi chẳng ai được học hành, đầy đủ nhận thức pháp luật, lại được giao cho việc đi bắt người tự do. Nếu các đối tượng nói trên, hành xử theo cách giang hồ, trả thù cá nhân, bắt bớ người vô tội vạ thì vẫn cứ bình thường sao?

Nếu như những phần tử bất hảo, lại xung phong là hiệp sĩ bắt cướp, lợi dụng các ưu ái kia để đi cướp của dân thì sao?

Vậy thì cái “nhà nước pháp quyền XHCN” nghĩa là có thể cho phép những người dân bình thường, mang danh Hiệp sĩ có quyền vượt mọi quy định của luật pháp sao?

Cần phải hiểu điều này: Việc bảo đảm an toàn cuộc sống cho người dân, người dân đã bỏ tiền thuế của mình ra để có một lực lượng chuyên nghiệp. Nếu lực lượng đó không làm tròn trách nhiệm vẫn rêu rao là “Thức cho dân ngủ ngon, gác cho dân vui chơi” thì chính lực lượng đó phải chịu trách nhiệm.

Thực tế, thì Công an ngày càng đông, ngân sách nuôi cả đám đàn lũ công an đã quá sức nặng của người dân, nợ nước ngoài tăng vùn vụt cũng vì nuôi đám này.

Thế nhưng, việc tranh công, cướp công của dân cứ đều đều xảy ra, còn trộm cướp cứ hoành hành như chỗ không người, nhưng khi nếu có vụ công an bắt được tên trộm cướp nào, thì hết khen thưởng lại báo công… cứ như họ đang đi làm việc thuộc nhiệm vụ của ai khác. Còn trộm cướp và tội phạm không liên quan gì đến họ?

Và hôm nay, khi những “Hiệp sĩ” bị toán cướp đâm chết và bị thương nặng, người dân đến kêu công an cạnh đó hỗ trợ các “Hiệp sĩ” thì lập tức nhận được lời từ chối ráo hoảnh: “Ở Phường khác” một cách hết sức vô cảm, thờ ơ và mất tính người.
Rồi chính tên Công an suýt bị trộm mất chiếc xe máy mà các “Hiệp sĩ” đã liều mình chấp nhận chịu chết để bảo vệ cái xe cho hắn nhưng hắn không mảy may động lòng đến các “hiệp sĩ” đã chết thương tâm và những người trong bệnh viện kia.

Hắn coi chuyện các Hiệp sĩ phải bảo vệ xe cho hắn và chết thay hắn là chuyện đương nhiên. Thậm chí hắn còn kêu bạn bè đi liên hoan để “giải đen”, chính là điển hình của một thái độ không chỉ vô ơn, mà là sự vô cảm, vô nhân tính.

Và những hiện tượng đó chính là những hành động mà các chiến sĩ ngành công an đã làm để giết chết nốt chút tinh thần trượng nghĩa trong dân chúng.

Bởi họ sẽ rút ra bài học: Tại sao mình lại đi làm việc của những thằng công an để chịu thiệt thân trong khi chính chúng lại thờ ơ với ngay chính tính mạng của mình?

Còn chúng ta, câu hỏi đặt ra là: Tại sao phải là Hiệp sĩ? Nuôi công an để làm gì?

JB Nguyễn Hữu Vinh

Đọc thêm
http://www.rfavietnam.com/node/4442

Tại sao lại là Hiệp sĩ? Công an để làm gì?

Tại sao lại là Hiệp sĩ? Công an để làm gì?

J.B Nguyễn Hữu Vinh
2018-05-14
 

Hình minh họa. Nhóm hiệp sĩ do anh Nguyễn Thanh Hải làm trưởng nhóm bắt đối tượng cướp tài sản

Hình minh họa. Nhóm hiệp sĩ do anh Nguyễn Thanh Hải làm trưởng nhóm bắt đối tượng cướp tài sản

FB nhân vật trong bài về nhóm hiệp sĩ Nguyễn Thanh Hải cung cấp
 

Thông tin về việc một nhóm người được mệnh danh là Hiệp sĩ đi bắt cướp, bị cướp tấn công lại, 2 người bị đâm chết và 3 người bị thương nặng phải vào bệnh viện vào đêm 13/5/2018 đã đặt lại một vấn đề mà bấy lâu nay đã có nhiều tiếng nói phản ứng, nhưng nhà nước bỏ ngoài tai: “Hiệp sĩ”.

Câu chuyện đã được đặt ra từ lâu, khi một số người dân hăng hái đi săn bắt trộm cướp trên đường, sau đó được khen thưởng tặng bằng khen… Thậm chí có những nơi nhà nước còn ra văn bản thành lập các “Câu lạc bộ phòng chống tội phạm” với những quy chế cho họ thay công an làm việc của ngành công an, tặng bằng khen cho những người tự tổ chức đi bắt cướp.

Điều này, đã đặt ra cho dư luận xã hội những vấn đề: Tính pháp lý, hiệu quả và hậu quả của việc đó ra sao?

Trước hết, cần nói rằng việc người dân tham gia hỗ trợ việc bảo đảm an ninh là việc đáng khuyến khích. Ngày xưa, cha ông ta vẫn dạy: “Giữa đường thấy sự bất bằng chẳng tha” để khuyến khích tính tự giác của cộng đồng, của người dân với những điều xấu, điều ác gây cho cộng đồng, cho xã hội.

Thế nhưng, ngày nay vấn đề đã khác.

Trong xã hội Việt Nam ngày nay, người dân ngày càng trở nên vô cảm, thờ ơ trước đau khổ của đồng loại.

Người ta sẵn sàng giữ chặt cái túi của mình, im lặng tránh xa tên móc túi trên ô tô. Bởi vì nếu nói ra, họ sẽ bị bọn trộm cắp trả thù và nhận được câu “dại”. Bởi nói ra, không được gì, lại phải chịu hậu quả là bị trả thù, và khi đó, chẳng ai dám lên tiếng bênh vực.

Người dân sẵn sàng để người bị tai nạn giao thông hoặc một người chẳng may bị trúng gió, bị ốm ngất xỉu bên vệ đường mà không cứu giúp. Bởi đơn giản một điều: Nếu họ cứu giúp, đưa người đó vào bệnh viện, rất có thể “không phải đầu cũng phải tai”. Chẳng hạn, đưa nạn nhân vào bệnh viện, trước hết là họ trả tiền taxi, vào bệnh viện, phải nộp ngay mấy triệu đồng thì bác sĩ mới làm thủ tục nhập viện. Và rồi nếu chẳng may, người đó chết, thì biết đâu người có tinh thần nghĩa hiệp kia, sẽ phải rắc rối với ngay chính gia đình nạn nhân và cơ quan luật pháp.

Vì người ta không thể tin được ngày nay lại có người tốt đến mức bỏ công việc, bỏ tiền để cứu giúp nạn nhân không quen biết dọc đường.

Thế nên, nạn nhân cứ nằm im chịu chết trước việc mọi người đi qua, hoặc dừng lại chụp ảnh, quay video đưa lên mạng… và chỉ thế.

Người ta có thể đứng im, nhìn nhà hàng xóm cháy để quay phim, bình luận… đúng nghĩa đen và nghĩa bóng câu của cha ông đã phê phán cái thói: “Cháy nhà hàng xóm, bình chân như vại”.

Vì sao vậy?

Tại sao truyền thống cha ông từ ngàn xưa đến nay đã dạy tinh thần nghĩa hiệp, không chấp nhận cái xấu, cái ác nay người dân Việt lại sẵn sàng bỏ qua những tội ác hiển hiện ngay trước mắt mình?

Điều này, chỉ có thể giải thích rất nhanh chóng và rõ ràng là bởi thể chế xã hội Cộng sản ngày nay, đã làm tha hóa và đạo đức xã hội suy đồi đến mức tận cùng.

Khi mà cả xã hội đua nhau kiếm tiền bằng mọi giá, bằng mọi cách, đầu độc nhau bằng đủ loại thực phẩm bẩn, cơ quan nhà nước tiếp tay cho việc buôn bán thuốc chữa bệnh giả, nhà nước tìm mọi cách để thu thuế, còn sinh mạng người dân không cần quan tâm, mạng người không đáng để kể đến, thì việc chết thêm dăm bảy người cũng chỉ là chuyện bình thường.

Hiệp sĩ? Tại sao lại là Hiệp sĩ?

Khi nạn trộm cướp diễn ra hết sức trắng trợn ở mọi nơi, mọi lúc, nhất là những vụ cướp táo tợn xảy ra trên địa bàn các tỉnh phía Nam gay gắt trước sự bất lực của nhà nước, một số người dân đã buộc phải ra tay để tự bảo vệ mình. Thậm chí có một số người đã ra tay nghĩa hiệp cứu giúp những nạn nhân trên đường phố bị cướp giật. Trần Văn Hoàng, một Hiệp sỹ ở Quận Tân Bình, đã 20 năm qua anh đã tham gia bắt được 500 tên trộm cướp.

Thế là như vớ được vàng, nhiều nơi đã tìm mọi cách tận dụng những người này để lập ra cái gọi là “Câu lạc bộ phòng chống tội phạm” với những quy định riêng cho họ.

Điều mà lẽ ra, ai cũng phải hỏi khi biết đến việc đó là: Vậy thì sinh ra công an đủ loại, đầy nhung nhúc mỗi khi cần trấn áp dân khiếu kiện việc cướp đất, biểu thị lòng yêu nước, canh giữ người dân yêu dân chủ, tự do… thậm chí công an đứng đầy đường lo trấn lột, ăn mãi lộ mà thôi sao?

Vậy nhà nước mua đủ loại súng ống, quả nổ, đạn hơi cay, xe chống bạo động, chó nghiệp vụ… chỉ để cướp đất của dân, nhà tù hàng loạt đầy rẫy chỉ để nhốt người yêu nước sao?

Vậy thì có nên giải tán cái Bộ Công an hiện tại để lập nên Bộ Hiệp sĩ thay thế hay không?

Những người gọi là “Hiệp sĩ” kia, họ là ai? Họ chỉ là những người dân bình thường, trong tay cũng không tấc sắt, không được trang bị thiết bị, vũ khí, không được huấn luyện đầy đủ để đối mặt với những tên cướp, những toán cướp nguy hiểm thì làm sao có thể an toàn cho họ?

Vậy những lực lượng cảnh sát hàng đàn, hàng lũ, đủ mọi lực lượng được huấn luyện chuyên nghiệp bao năm, với biết bao tiền của dân và đủ loại lương thưởng, thiết bị… sinh ra để làm gì?

Hay chỉ cần họ lập thành tích thay công an là đủ, còn tính mạng của ngay chính những hiệp sĩ này cũng chẳng có gì đáng để chú ý.

Mặt khác, những người dân bình thường thậm chí ít khi có đủ can đảm để đối đầu với bọn cướp, thường chỉ những người, những đối tượng đã dày dạn, nhẵn mặt trộm cướp hoặc có liên quan trộm cướp mới đủ liều để đương đầu. Vậy cũng sẽ trở thành Hiệp sĩ hay sao?

Và khi chẳng ai được học hành, đầy đủ nhận thức pháp luật, lại được giao cho việc đi bắt người tự do. Nếu các đối tượng nói trên, hành xử theo cách giang hồ, trả thù cá nhân, bắt bớ người vô tội vạ thì vẫn cứ bình thường sao?

Nếu như những phần tử bất hảo, lại xung phong là hiệp sĩ bắt cướp, lợi dụng các ưu ái kia để đi cướp của dân thì sao?

Vậy thì cái “nhà nước pháp quyền XHCN” nghĩa là có thể cho phép những người dân bình thường, mang danh Hiệp sĩ có quyền vượt mọi quy định của luật pháp sao?

Cần phải hiểu điều này: Việc bảo đảm an toàn cuộc sống cho người dân, người dân đã bỏ tiền thuế của  mình ra để có một lực lượng chuyên nghiệp. Nếu lực lượng đó không làm tròn trách nhiệm vẫn rêu rao là “Thức cho dân ngủ ngon, gác cho dân vui chơi”thì chính lực lượng đó phải chịu trách nhiệm.

Thực tế, thì Công an ngày càng đông, ngân sách nuôi cả đám đàn lũ công an đã quá sức nặng của người dân, nợ nước ngoài tăng vùn vụt cũng vì nuôi đám này.

Thế nhưng, việc tranh công, cướp công của dân cứ đều đều xảy ra, còn trộm cướp cứ hoành hành như chỗ không người, nhưng khi nếu có vụ công an bắt được tên trộm cướp nào, thì hết khen thưởng lại báo công… cứ như họ đang đi làm việc thuộc nhiệm vụ của ai khác. Còn trộm cướp và tội phạm không liên quan gì đến họ?

Và hôm nay, khi những “Hiệp sĩ” bị toán cướp đâm chết và bị thương nặng, người dân đến kêu công an cạnh đó hỗ trợ các “Hiệp sĩ” thì lập tức nhận được lời từ chối ráo hoảnh: “Ở Phường khác” một cách hết sức vô cảm, thờ ơ và mất tính người.

Rồi chính tên Công an suýt bị trộm mất chiếc xe máy mà các “Hiệp sĩ” đã liều mình chấp nhận chịu chết để bảo vệ cái xe cho hắn nhưng hắn không mảy may động lòng đến các “hiệp sĩ” đã chết thương tâm và những người trong bệnh viện kia.

Hắn coi chuyện các Hiệp sĩ phải bảo vệ xe cho hắn và chết thay hắn là chuyện đương nhiên. Thậm chí hắn còn kêu bạn bè đi liên hoan để “giải đen”, chính là điển hình của một thái độ không chỉ vô ơn, mà là sự vô cảm, vô nhân tính.

Và những hiện tượng đó chính là những hành động mà các chiến sĩ ngành công an đã làm để giết chết nốt chút tinh thần trượng nghĩa trong dân chúng.

Bởi họ sẽ rút ra bài học: Tại sao mình lại đi làm việc của những thằng công an để chịu thiệt thân trong khi chính chúng lại thờ ơ với ngay chính tính mạng của mình?

Còn chúng ta, câu hỏi đặt ra là: Tại sao phải là Hiệp sĩ? Nuôi công an để làm gì?

Khốn nạn không lời nào tả xiết 

Lutong Duong shared a post.
 
Image may contain: 1 person, closeup
Image may contain: one or more people and closeup
Image may contain: 1 person, sitting, child and outdoor
Image may contain: 1 person, closeup

Nam Nguyen Hoang DaoFollow

Trích: “Tôi gầy dựng cái nhà gần 50 cây vàng, nhưng nhà nước lấy chỉ đền bù 94 triệu, cho tôi được tái định cư nhưng phải đóng thêm 800 triệu mới được mua một căn chung cư tái định cư”

Đập nhà, cướp đất đẩy 15 ngàn hộ dân ra ngoài đường. Họ phải sống lang bạt rày đây mai đó mười mấy năm trời, ko làm ăn kiếm tiền được gì chỉ ròng rã đi kêu oan còn bị cho là Phản Động. Họ phải ra tận Hà Nội để khiếu kiện, vất vưỡng ngoài đường đến nỗi có cả 1 cái làng Thủ Thiêm ở ngay thủ đô. Người HN kể thấy họ không có nước tắm, đi quanh các khu nhà có ống nước nhà nào đó đang thải nước xả máy giặt, họ lấy nước đó để tắm. Rồi nấu cơm cũng chỉ có cái bếp than nhóm ngay ngoài đường, không có nồi để cái ống bơ lên nấu. Người lớn thì bảo họ là Phản động đấy tránh xa… ở xứ này vậy đó, hễ thấy ai căng bandroll biểu tình, phản đối gì là bị gắn mác phản động

Góp phần vào đó là sự câm lặng của báo chí… Bao năm qua dân Thủ Thiêm họ biểu tình, căng bandroll hoài mà tuyệt nhiên báo chí ko 1 dòng tin

Khốn nạn không lời nào tả xiết 

Hôm nay mới chỉ có dân oan Thủ Thiêm được cất lên tiếng nói (được lên báo). Hôm nay họ mới được thực thi quyền Tự Do Ngôn Luận. Vẫn còn cả triệu dân oan khắp dải đất hình chữ S đang ngày ngày kêu oan mà không được đoái hoài

Tất cả cũng bắt nguồn từ điều 53 Hiến Pháp theo đường lối Xã Hội Chủ Nghĩa quy định “Đất đai là sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý” tức là sở hữu chung 1 cách vô hình, ko phải sở hữu riêng và cụ thể của 1 cá nhân nào. Và dựa vào đây nhà nước chỉ cho dân quyền thuê mướn, sử dụng còn nhà nước mới có quyền quản lý đất đai. Ko tin bạn cứ giở sổ đỏ, sổ hồng ra coi có phải là chỉ có mỗi dòng chữ “Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất” đúng như mình nói hay ko

Thông tin từ https://news.zing.vn/nguoi-dan-thu-thiem-trinh-ban-do-11000… 

Khói Súng Biển Đông

 

Khói Súng Biển Đông

10/05/2018
Trần Khải

Vậy là, có vẻ như Trung Quốc sẽ không chịu gỡ bỏ vũ khí trên các đảo Trường Sa… Vì trên nguyên tắc, Trung Quốc đã chiếm gọn 90% diện tích vùng Biển Đông mà không nổ một phát súng… Vấn đề bây giờ, có vẻ như mọi người trong khu vực ASEAN hy vọng TQ không chiếm thêm. Nếu như thế, quả là khó…

Báo Inquirer.net ghi rằng  trong khu vực Biển Đông, hàng trăm chiên binh  Hoa Kỳ và Philippines đang thực tập trận đánh tái chiếm một khu vực “đe dọa” — và gọi đây là tập trận thường niên.

Tướng Emmanuel Salamat, Giám đốc Tập Trận Philippines Balikatan, nói mục tiêu tập trận chỉ là chiếm lại một khu vực bị đe dọa từ tay quân thù.

Tập trận Balikatan hôm Thứ Tư có tham dự của 180 lính Thủy Quân Lục Chiến Phi và 160 chiến binh Mỹ — trong đó, tàu chiến sẽ cho đổ bộ lính vào tái chiếm một hòn đảo.

Các cuộc tập trận  kéo dài 10 ngày sẽ có tham dự của 8,000 chiến binh Phi và Mỹ.

Các cuộc tập trận xa 180 kilomét cách bãi cạn Scarborough Shoal trong Biển Đông, nơi Hải quân TQ đã chiếm nơi này mấy năm trước.

Trong khi đó, bình luận gia Viet Phuong Nguyen viêt trên tạp chí The Diplomat  hôm 10/5/2018 rằng TQ có kế hoạch đưa các nhà máy nguyên tử nôi đặt ở Biên Đông.

Lúc đó là năm 2016, hai công ty quôc doanh vê điện nguyên tử lớn của Trung Quốc —  China National Nuclear Corp. (CNNC) và China General Nuclear Power Group (CGN) — loan báo kế hoạch sẽ cùng thiết kế một bè nổi bên trên là nhà maý điện nguyên tử đặt ở Biển Đông vào năm 2020.

Và đó là lò nguyên tử nôi đầu tiên, khởi đầu cho 20 lò nguyên tử nổi tương tự.

Mục đích là cung cấp điện cho các đảo do TQ kiểm soát, nhưng cũng sẽ hỗ trợ việc thăm dò và khai thác dầu và khí đốt thực hiện bởi China National Offshore Oil Corporation (CNOOC) – công ty chủ của giàn khoan HYSY981 vốn từng quậy phá biển VN hồi năm 2014.

Nêu như thế, là nguy vô cùng tận. Vì chỉ cần xì lò nguyên tử là các nước trong khu vực thê thảm cả vài chục năm — hãy nhớ tai nạn ở lò nguyên tử Chernobyl ở Liên Bang Xôviết năm 1986 và trận sóng thân làm ngập lò nguyên tử Fukushima cuả Nhật Bản năm 2011.

Nghĩa là, TQ bắt bí toàn vùng.

Trong khi đó, âm mưu TQ không bao giờ cạn.

Bản tin RFA kể rằng Việt Nam vừa tiêu hủy 150 cuốn lịch để bàn của nhà máy giấy Lee&Man được phía Trung Quốc gửi sang, vì in hình bản đồ Việt Nam không có hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.

Thông tin được Sở thông tin và Truyền thông tỉnh Hậu Giang cho biết vào hôm 9/5.

Theo cơ quan chức năng tỉnh Hậu Giang việc tiêu hủy được tiến hành vì các cuốn lịch để bàn đó vi phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam do không in hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.

Trong khi đó, VOA ghi nhận rằng tờ báo Philstar Global hôm 8/5 nói các ảnh vệ tinh của Tổ chức Minh bạch Hàng hải (AMTI) cho thấy Việt Nam xây dựng các cơ sở trên 21 rạn san hô và đảo đá, 14 cơ sở trên các bãi cạn, và có 49 tiền đồn trong khu vực.

Bản tin khác của VOA ghi nhận rằng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình lần đầu tiên đã được Tạp chí Forbes nêu danh là người quyền lực nhất hành tinh sau khi ông dỡ bỏ được giới hạn số nhiệm kỳ Chủ tịch nước trong Hiến pháp của quốc gia đông dân nhất thế giới.

Bảng xếp hạng những người quyền lực nhất thế giới năm 2018 được Forbes loan báo hôm 8/5, với 75 người, cả nam lẫn nữ, trong các lĩnh vực chính trị, kinh doanh và các cơ quan quốc tế – những người ‘khiến thế giới thay đổi’. Bảng xếp hạng này đánh giá dựa trên các tiêu chí: số dân mà họ lãnh đạo, tài nguyên tài chính họ kiểm soát, họ có quyền hành trong nhiều lĩnh vực hay không và họ có đang sử dụng quyền lực đó hay không.

“Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình lần đầu tiên chiếm vị trí số một,” Forbes viết, “Ông có được sự sùng bái cá nhân chưa từng thấy kể từ thời Mao Chủ tịch”.

Tại kỳ họp Quốc hội hồi tháng Ba, ông Tập đã bỏ giới hạn nhiệm kỳ Chủ tịch nước trong Hiến pháp, cho phép ông tại vị vô thời hạn về mặt lý thuyết. Học thuyết chính trị cá nhân của ông cũng được đưa vào Điều lệ Đảng – một hành động chưa từng có kể từ thời của Mao Trạch Đông.

Thứ nhì quyền lực là Tổng thống Nga Vladimir Putin, thứ ba là Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Trong khi đó, bản tin BBC ghi nhận rằng Việt Nam đề nghị Trung Quốc rút thiết bị quân sự khỏi Biển Đông, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Lê Thị Thu Hằng tuyên bố hôm 8/5.

Phía Việt Nam đưa ra phản ứng 4 ngày sau khi Hoa Kỳ, Úc và Philippines đã lần lượt lên tiếng phản đối động thái này của Trung Quốc.

“Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc với tư cách là quốc gia lớn ở khu vực và thế giới, thể hiện trách nhiệm trong việc duy trì hòa bình, ổn định ở Biển Đông, không tiến hành quân sự hóa, rút các trang thiết bị quân sự triển khai trái phép trên các cấu trúc thuộc chủ quyền của Việt Nam, tôn trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa…,” thông tin trên trang web Bộ Ngoại Giao đăng hôm 8/5.

Trước đó hôm 2/5, đài CNBC của Mỹ dẫn một nguồn tin mật cho biết Trung Quốc đang cho lắp đặt hệ thống tên lửa trên Biển Đông hơn một tháng qua.

Thấy rõ, TQ sẽ không lùi… Nếu TQ làm được lò nguyên tử nôi giữa Biển Đông, là kinh hoàng thêm trăm phần nữa.

Việt Nam đứng nhất thế giới

Image may contain: text
Hung To is with Hung TO.

VINH DỰ THAY KHI ĐƯỢC SỐNG DƯỚI CHÍNH QUYỀN CSVN NGÀY NAY. CHÍNH QUYỀN ĐỰƠC THẾ GIỚI TẶNG HUY CHƯƠNG VÀNG: **CƯỚP ĐẤT PHÁ NHÀ ** BÊN CẠNH HUY CHƯƠNG BẠC ** ĐỨNG NHẤT MỌI MỤC **