
Kiểm lâm ‘ngỡ ngàng’ khi rừng phòng hộ bị phá tan hoang


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Tức – Thế Giới , Việt Nam, Tin Hoa Kỳ

‘Con xin mẹ hàng tháng phải thăm con một lần để mẹ biết con thế nào, tính mạng con ra sao. Khi con ở trại tạm giam Khánh Hòa, họ từng nhốt con hai tháng trong một phòng không có lỗ thông hơi mà con vẫn chịu đựng được. Nhưng ở trong đây bây giờ con không chịu nỗi nữa.’- blogger Mẹ Nấm


Tòa án liên bang Đức ở Berlin đang tiếp tục xử vụ án quốc tế bắt cóc tháng 7/2017, một vụ án dư luận CHLB Đức cho là nghiêm trọng chưa từng có, như thời chiến tranh lạnh của thế kỷ trước.
Cả lập pháp, hành pháp và tư pháp CHLB Đức chung một quyết tâm xét xử công khai, đến nơi đến chốn vụ án lớn này để không cho nó tái diễn, đe dọa nền an ninh của quốc gia hùng cường này.
Bà thủ tướng A. Merkel, tổng chưởng lý liên bang, trực tiếp chỉ đạo vụ án lớn này. Riêng việc hỏi cung bị can cũng là nhân chứng quan trọng Nguyển Hải Long đã kéo dài 3 phiên và còn kéo dài sang tận tháng 7 và tháng 8, đủ thấy tòa án làm việc tỷ mỷ, thận trọng, công khai, minh bạch ra sao.
Vụ án càng kéo dài lại có thêm tình tiết mới. Không phải chỉ có CHLB Đức và Tiệp mà nay CH Slovaque cũng liên quan khi ông Tô Lâm lấy cớ tăng quan hệ với nước này đã xin họ giúp một chuyên cơ đặc biệt và bộ trưởng Công an Slovaque nhẹ dạ đồng ý. Máy bay này phải bay qua không phận Ba Lan đến nước Nga, lẽ ra phải báo trước 10 ngày theo điều lệ hàng không nhưng đã bay ngay hôm đến và danh sách VIP – nhân vật quan trọng – không qua thẩm tra hộ chiếu có tên nhân vật Slovaque nhưng thật ra chỉ toàn người Việt. Nay cả Slovaque và Ba Lan đều giật mình ngỡ ngàng vì không ngờ vô tình liên quan đến vụ bắt cóc quốc tế phạm pháp này.
Thời Báo De ở Đức cho biết tại phiên tòa Berlin, bà Trần thị Phương Nga (thư ký tòa án ghi nhầm là Trần Dương Nga) vợ ông Trịnh Xuân Thanh khai rằng theo bà có 12 tướng, sĩ quan cấp cao ngành Công an có can dự ít nhiều vụ bắt cóc này, gồm có: Thượng tướng Tô Lâm, trung tướng Đường Minh Hưng, trung tướng Lê Mạnh Cường (phó Tổng cục trưởng Tình báo), Phạm Văn Hiếu, Lưu Trung Việt, Vũ Quang Dũng, Vũ Hồng Minh, Đào Công Duy, Vũ Trọng Kiên, Đặng Tuấn Anh và Nguyễn Thế Đôn.
Tại phiên tòa gần đây, nhân chứng Nguyễn Vân Anh, bạn gái của Vũ Đình Duy, cũng khai rõ các mối quan hệ với tướng Tô Lâm, với Đào Quốc Oai và Nguyễn Hải Long.
Phiên tòa đã dần dần bóc dỡ và công khai một loạt tên tuổi người Việt và quan chức ngoại giao Việt Nam hoạt động hoặc bị tình nghi liên quan đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh trên đất Đức, ngoài viên đại sứ bị cảnh cáo, viên đại tá tình báo Nguyễn Đức Thoa đã bị trục xuất, còn có Nguyễn Hải Long đang khai trước tòa, nay có thêm N.V. Tiến, nguyên lao động tại Đông Đức, nay làm nhà hàng ở Berlin, chơi thân với đại tá Thoa, nay lại có thêm Lê Đức Trung, bí thư thứ nhất Sứ quán, và Việt kiều L.K. Phong.
Phát hiện mới mẻ nhất là sứ quán Việt Nam ở Paris – Pháp cũng đã góp phần đắc lực trong vụ bắt cóc, như có nhiều ghi âm điện thọai giữa tướng Tô Lâm nói từ Pháp đi các nơi về vụ bắt cóc, rồi người trong sứ quán Paris thuê xe ô tô lớn và nhỏ đi sang Berlin / Đức và Brno / Tiệp. Có tin 1 cán bộ sứ quán sắp bị chính phủ Pháp trục xuất do sự can dự phạm pháp này, danh tính chưa công bố. Pháp luôn đồng tình với Đức là hạt nhân của khối Liên Âu.
Gần đây có tin phía Việt Nam sẽ đồng ý cho bố con Trịnh Xuân Thanh quay về CHLB Đức, trở về với tình hình trước cuộc bắt cóc, nhưng tin này chưa rõ nguồn, có thể chỉ là quả bóng thăm dò.
Xem ra vụ án này có thể xét xử kéo dài đến cuối năm. Mọi quan hệ Việt Nam – CHLB Đức, Việt Nam – Tiệp, Việt Nam – Slovaque, Việt Nam – Ba Lan, Việt Nam – Pháp sẽ căng thẳng kéo dài. Một tá 12 ông tướng Công an và cả ông Nguyễn Phú Trọng sẽ có thể gặp khó khăn, rất phiền toái nếu có việc đặt chân trên đất Liên Âu.
Theo tiến sĩ Gerhard Will, nhà nghiên cứu chính trị Đức, vụ án sẽ kéo dài sang năm 2019 với nhiều khó khăn căng thẳng giữa Việt Nam và Liên Âu, làm đình trệ mối quan hệ toàn diện chính trị, kinh tế, thương mại, ngoại giao, đầu tư, viện trợ… cho đến khi lãnh đạo Việt Nam giật mình tỉnh ngộ, nhận lỗi, xin lỗi và cam kết không tái phạm, vì rõ ràng bắt cóc là chủ trương của đảng và Nhà nước VN mang tính chất côn đồ bạo lực không thể bỏ qua.
Nếu Hà nội một mực giữ ý kiến Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về nước, không có vụ bắt cóc, tòa án liên bang Đức sẵn sàng để ngỏ cho các luật sư và các bị can từ Việt Nam sang Berlin để thanh minh và tranh tụng công khai để Hội đồng xét xử rộng đường xem xét kỹ thêm và kết luận trước các nhà báo quốc tế.
Khả năng này không có, thì sẽ đến lúc 2 nước chính thức gặp nhau, phía Đức sẽ trình bày hồ sơ vụ án rất cụ thể với đầy đủ nhân chứng, vật chứng, hình ảnh hiện vật, Việt Nam sẽ hết đường chối cãi… Chẳng lẽ tất cả do phía Đức bịa đặt tưởng tượng ra hay sao.
Copy VOA
(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)

Sự hiểu biết chính trị đi kèm với sức mạnh đòi hỏi quyền lợi của người dân. Thời trước năm 2000 chẳng thấy biểu tình, nhưng càng về sau biểu tình càng dễ xảy ra.
Phải nói tri thức chính trị đến với nhân dân bởi 2 con đường chính. Thứ nhất là giáo dục khai phóng và thứ nhì là từ internet. Nếu không CS thì con đường giáo dục khai phóng đã tạo cho con người tiếp cận với nhiều trường phái triết học và tìm hiểu được bản chất của nhiều nền chính trị khác nhau. Từ đó, nhân dân mới có được ý thức chính trị.
Với Việt Nam, tìm kiếm tri thức chính trị từ ngả giáo dục đã bị bịt kín vì sự nhúng tay của chính quyền CS vào trong giáo dục quá sâu. Đến hôm nay, lớp lớp giảng viên, giáo viên từ giáo dục đại học trở xuống còn dốt nát về tri thức chính trị rất nhiều. Với Việt Nam, con đường tìm kiếm tri thức là con đường chui như là học lén, đọc lén trên Facebook và các nguồn khác trên internet. Giống như những giọt cà phê nhỏ giọt, sự khai trí với người dân vô cùng cực nhọc và kết quả chậm chạp vì mọi con đường bị CS tìm cách chặn lại.
Trước đây trăm năm, cụ Phan Chu Trinh đã đưa ra con đường trí tuệ Khai Dân Trí – Chấn Dân Khí – Hậu Dân Sinh trong thời đại mà đa phần dân chúng không biết chữ thì quả là con đường không hợp thời. Dân dốt chỉ cần bảo họ giết địa chủ để cướp của thì họ sẽ làm vì lợi ích thiết thực với họ, vì thế họ chẳng thể hiểu đến dự án chính trị ở tầm cao như vậy. Đến ông Hồ Chí Minh còn không hiểu nổi chính sách này nói chi dân không biết chữ. Và hiểu không tới nên chê cụ Phan là “cải lương”. Ngày đó ông Hồ Chí Minh thấy đường hướng khai dân trí là không thể, vì dân trí cao họ sẽ lật tẩy ông ta ngay. Như ngày nay vậy, người ta đã lật tẩy bản chất Hồ Chí Minh và giải ảo về nhân vật này rất rõ ràng. Chỉ còn kẻ dốt nát mới sùng bái nhân vật này.
Con đường dùng súng đạn chém giết và triệt tiêu đối lập để cướp lấy quyền lực nó chỉ tồn tại cùng với xã hội ngu dân. Vì đơn giản, khi có trí tuệ con người ta kinh tởm tội ác. Cho nên CS phải nhồi sọ bằng giáo dục tuyên truyền để duy trì ngu dân là vậy.
Khi mở cửa kinh tế thì công nghệ thông tin cũng vào. Internet trở thành tiện lợi cho những giao dịch kinh tế thì nó cũng mang tri thức chính trị vào khai sáng cho người dân đang tăm tối. Nếu cấm internet thì chẳng ai làm ăn với CS, nhưng cho internet thì dân được khai sáng là mối nguy cho CS. Điều này CS đã thấy từ đầu chứ không phải đến hôm nay họ mới nhận ra. Nhưng từ lúc mở cửa, họ vẫn ỷ y nòng súng sẽ giải quyết vấn đề. Và họ chấp nhận cho internet vào nhưng chặn những luồng tư tưởng chính trị bằng tường lửa và đe doạ.
Ngày nay, dân trí khá hơn nên CS nhận thấy mối nguy cho họ là quá lớn. Thực chất họ cho rằng ý thức chính trị cao là mối nguy là bởi vì họ vẫn giữ nguyên quan điểm cũ. Thực chất, đứng trước một dòng nước bạn có 2 lựa chọn, một là chống nó, hai là bạn xuôi theo nó. Vì não trạng không mở ra được nên CS chọn cách chống lại xu thế của thời đại.
Với người như tôi luôn ủng hộ sự khai sáng tư tưởng. Tôi tuyên bố, CS có đe dọa cỡ nào tôi cũng viết. Còn internet là tôi còn chơi tới cùng với lệnh cấm này. Và mong rằng, những người đang có xu hướng ủng hộ dân chủ cũng theo tới cùng. Đất nước này không phải là của CS mà là của chúng ta. Là người dân, tôi muốn nói cho đến khi người dân ý thức vai trò làm chủ của mình mà dám đòi hỏi quyền lợi.
Linh mục giáo xứ Thọ Hòa trước nhà tù Biên Hòa yêu cầu thả ngay lập tức một phụ nữ đã mất tích hơn 10 ngày. Phạm Ngọc Hạnh, một người mẹ năm con, đã tham gia vào các cuộc biểu tình ôn hòa chống lại luật an ninh mạng và các đơn vị hành chính và kinh tế đặc biệt. Những vận động dân chủ và tự do cho người dân Việt Nam đã khiến vị linh mục bị nhà cầm quyền theo dõi chặt chẽ.
Hà Nội (AsiaNews) – Cuộc phản đối của Cha Nguyễn Duy Tân “là hình ảnh đẹp của một mục tử dũng cảm chăm sóc cho đàn chiên của mình”. Cha Paul Văn Chi, phát ngôn viên của Liên Hiệp Truyền Thông Công Giáo Việt Nam, đã bình luận như trên về đoạn video cho thấy một linh mục đã can đảm đến một trung tâm giam giữ của cảnh sát để đòi trả tự do cho một tín hữu. Trong những ngày qua, bộ phim đã được lan truyền rất nhanh trên internet.
Bất kể những đe dọa đàn áp tàn bạo đang bao trùm lên xã hội, ngày 19 tháng 6, Cha Tân, linh mục chính xứ Thọ Hòa (tỉnh Đồng Nai), đã đến trại tạm giam của công an Biên Hòa (30 km về phía bắc Sàigòn). Ngài đã yêu cầu được gặp một giáo dân bị mất tích hơn 10 ngày. Cảnh sát dường như ngạc nhiên trước sự can đảm của ngài vì ngài nói với họ hành động của họ là không đúng với luật pháp khi bắt giữ một người biểu tình ôn hòa.
Lần cuối cùng người ta nhìn thấy chị Phạm Ngọc Hạnh, mẹ của năm đứa con, là ngày 10 tháng 6, khi cô tham gia một cuộc biểu tình ôn hoà ở công viên trung tâm Đồng Nai. Các videos thu được tại hiện trường và được công bố trên các mạng xã hội cho thấy chị Hạnh đã bị một nhóm công an mặc thường phục hành hung và bắt đi. Kể từ đó gia đình đã không được biết tin chị.
Vị linh mục chánh xứ lên tiếng phản đối cảnh sát vì họ tấn công và bắt giữ một người phụ nữ hòa bình, là người chỉ muốn bày tỏ một cách hợp pháp sự bất đồng của mình đối với các dự luật về an ninh mạng và các đơn vị hành chính và kinh tế đặc biệt. Đối với hàng triệu người Việt Nam, dự luật thứ hai, thường được gọi là luật “đặc khu”, là nhằm “bán đứng” đất nước cho Trung Quốc. Hàng ngàn người trên khắp đất nước đã bị bắt sau cuộc biểu tình ngày 10 tháng Sáu tại một quốc gia nơi chế độ cộng sản áp dụng một chính sách kiểm duyệt gắt gao và tỏ ra bất khoan dung với những chỉ trích.
Cuộc phản đối của Cha Tân tại trại tạm giam Biên Hòa chưa giúp đem lại tự do cho chị Hạnh và đã thu hút sự chỉ trích từ giới truyền thông nhà nước. Tuy nhiên, Cha Paul Văn Chi đánh giá cao lòng can đảm mục tử của Cha Tân thể hiện “vào một trong những thời điểm khó khăn nhất trong lịch sử dân tộc”.
Chính Cha Tân, 50 tuổi, cũng là nạn nhân của sự đàn áp từ phía nhà cầm quyền Việt Nam. Hai tuần trước, ngài đã bị chặn lại tại sân bay Tân Sơn Nhất không cho xuất cảnh khi ngài định đáp chuyến bay đến Malaysia với 24 linh mục khác của giáo phận Xuân Lộc. Công an cửa khẩu nói ngài “không được phép ra nước ngoài, theo yêu cầu của sở công an tỉnh Đồng Nai”. Về vấn đề này, Cha Tân cho biết:
“Tôi nghi ngờ rằng bài phát phiểu biểu của tôi trong Hội đồng Liên tôn với Liên minh châu Âu vào ngày 16/5 ở chùa Giác Hoa, do tôi nói sự thật quá nên có khi mất lòng cộng sản cho nên họ trả thù tôi bằng cách là cấm tôi xuất cảnh.”
Cuộc họp đó có sự tham dự của đại sứ Đức và các quan chức của Cao ủy Liên Hợp Quốc về Nhân quyền (UNHCHR). Cha Tân, cùng với đại diện của các tôn giáo khác, đã cáo buộc chế độ vi phạm nhân quyền của người dân một cách tùy tiện.
Là một tiếng nói bênh vực dân chủ và tự do, linh mục chính xứ Thọ Hòa từ lâu đã bị nhà cầm quyền theo dõi chặt chẽ. Ngày 4 tháng 9 năm ngoái, ngài đã bị tấn công bởi “Hội Cờ Đỏ”, một nhóm côn đồ ủng hộ chính phủ trong cố gắng kiềm chế xã hội.
Source: Asia News – Hanoi, diventa virale la protesta di p. Tân, ‘pastore coraggioso’ (Video)
Bỏ phiếu bằng chân.Cái cột đèn biết đi nó cũng đi. Vì sao?



Cuối cùng cũng đến ngày em gái út cùng chồng và con sang Mỹ định cư. Thế là lại thêm một gia đình người thân nữa của tôi rời bỏ đất nước này.
43 tuổi, em đang có việc làm ổn định ở một doanh nghiệp nhà nước với mức thu nhập vài chục triệu đồng mỗi tháng. Hai vợ chồng có biệt thự, xe hơi và chồng còn sở hữu một cơ ngơi làm ăn riêng, tuy nhỏ nhưng cũng đáng để cho nhiều người phải mơ ước. Vậy mà điều gì đã khiến các em bỏ hết mọi thứ và dắt díu ba đứa con nhỏ dại từ giã quê hương để bắt đầu làm lại cuộc sống nơi xứ người cách đây nửa vòng trái đất? Câu trả lời nghe vẫn quen thuộc như nhiều lần tôi đã từng nghe: “Vì tương lai con cái!”.
Vâng! Đó là lý do mà rất nhiều người Việt trong dòng chảy nhập cư nước ngoài những năm gần đây thường nêu lên để giải thích cho việc ra đi của mình. Thật chua chát khi hơn 40 năm sau ngày 30-4-1975, ký ức “thuyền nhân” lại trở về dưới một dạng thức khác. Lần này, các “thuyền nhân” ra đi không phải trong tâm thế trốn chạy hoảng loạn, vội vã mà là được cân nhắc, chuẩn bị cẩn thận. Không phải trên những chiếc thuyền lênh đênh đầy bất trắc mà là trên những chuyến bay tiện nghi, an toàn. Không phải lén lút, vô định mà là công khai và được chuẩn bị sẵn mọi thứ cho đến khi cầm visa trong tay mới lên đường. Các công ty tư vấn nhập cư dạo này nhan nhản khắp nơi với những chương trình mời gọi đi định cư châu Âu, Mỹ, Canada, Úc…
Giờ gặp nhau, người ta hỏi thăm đã có PR (permanent resident) của nước nọ nước kia chưa, như một điều bình thường! Người có tài tìm đường đi theo dạng skill worker hoặc doanh nhân khởi nghiệp. Người có tiền thì bỏ tiền ra mua quốc tịch hoặc “thẻ xanh” cho nhanh. Người ít cả tiền và tài thì hy vọng kiếm được một suất đi lao động nước ngoài rồi tìm đường ở lại bằng đủ cách. Lớp trẻ đi du học hầu hết cũng không muốn trở về. Năm 2014, báo chí thông tin có 12/13 quán quân của cuộc thi “Đường lên đỉnh Olympia” không trở về nước sau khi kết thúc thời gian du học ở Úc với học bổng toàn phần cho người chiến thắng chung cuộc. Con số đó đến nay chắc đã tăng thêm sau bốn năm.
Tháng 7-2017, Hiệp hội Quốc gia chuyên viên địa ốc Hoa Kỳ công bố báo cáo hằng năm cho thấy Việt Nam đứng trong top 10 nước hàng đầu mua nhà tại Mỹ. Trả lời BBC, tổ chức này cho biết chỉ trong thời gian từ tháng 4-2016 đến tháng 3-2017, công dân Việt Nam đã mua bất động sản tại Mỹ trị giá lên tới 3,06 tỷ USD. Đó là mới tính số tiền chuyển đi để mua nhà tại Mỹ chứ chưa tính ở các nước khác và tất nhiên, đó cũng chỉ là phần nổi của tảng băng! Đất nước như một bao gạo bị thủng để trí lực, tài lực cứ chảy dần ra nước ngoài cho đến khi rỗng ruột. Quê hương chôn rau cắt rốn ở đây mà dường như chỉ là chốn dừng chân tạm bợ với rất nhiều người Việt bây giờ…
Làm sao có thể trách em tôi cũng như hàng triệu người dân khác đã và đang tính bỏ nước ra đi? Bởi cái lý do “vì tương lai con cái” nghe nhẹ bâng vậy mà trĩu nặng quá chừng! Sự lo toan và hy sinh vô bờ cho con cái vốn là nét văn hoá đặc trưng của người Việt. Những bậc cha mẹ thuộc nhiều thế hệ đã trải qua các cuộc chiến tranh trên đất nước nhỏ bé này, càng khổ cực nhiều ở đời mình lại càng thấm thía sâu sắc ước mơ về một cuộc sống bình yên và hạnh phúc cho đời con cháu. Nhưng nỗi lo bây giờ không còn là chuyện cơm ăn áo mặc hàng ngày cho phần “con”, như trong thời kỳ phải thắt lưng buộc bụng vì chiến tranh và sự mông muội. Nỗi lo bây giờ là về chất lượng cuộc sống cho nhu cầu của phần “người”. Có thể nào sống an yên khi môi trường bị phá hoại tàn khốc, tài nguyên đất nước bị khai thác tới cạn kiệt, thực phẩm bẩn tràn lan khắp nơi và tham nhũng thì như ổ dịch bệnh hoành hành từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài? Có thể nào sống hạnh phúc khi nền giáo dục và y tế ngày càng xuống cấp, các phúc lợi xã hội không chỉ kém chất lượng mà còn tiếp tục giảm sút, các giá trị văn hoá – đạo đức bị tha hoá và đảo lộn?…
Bây giờ, bước ra đường là thấy lo: Lo nạn cướp giật, móc túi; lo tai nạn giao thông; lo ăn uống bị ngộ độc thực phẩm; lo hít khói bụi bị ung thư; lo bọn trẻ bị dụ dỗ sa vào ma túy hoặc bị xâm hại, bắt cóc… Cứ thế mà ngút ngàn triền miên lo. Thà chỉ phải lo cơm áo như ngày xưa còn dễ hơn bội phần! Xã hội càng bất ổn, lòng người càng bất an. Làm sao có thể yên tâm để con cái lớn lên trong một môi trường sống như vậy? Chưa kể, những lời đồn đoán về một tương lai xám xịt của đất nước gắn với những thỏa thuận của Việt Nam và Trung Quốc trong Hội nghị Thành Đô năm 1990 cũng là một trong những nguyên nhân gây hoang mang khiến cho nhiều người phải tính đường tháo chạy trước. 28 năm qua, Đảng cộng sản và Nhà nước Việt Nam vẫn giữ bí mật, nhất quyết không công khai những nội dung đã ký kết với Đảng cộng sản và Nhà nước Trung Quốc trong Hội nghị Thành Đô. Vì thế, những đồn đãi càng ngày càng lan rộng, bất chấp mọi nỗ lực trấn an dân chúng của chính quyền. Và dù đã bước sang thế kỷ 21, thế nhưng nhà nước Việt Nam vẫn chủ trương quản lý, định hướng về tư tưởng và bưng bít thông tin không khác gì ở trong thế kỷ trước.
Hôm biết tin Quốc hội đã thông qua Luật An ninh mạng, một người quen của tôi là tiến sĩ trong lĩnh vực tài chính từng hăm hở từ Mỹ trở về nước cách đây 10 năm ngậm ngùi chia sẻ: “Em đã hoàn tất thủ tục cho cả gia đình trở lại Mỹ cách đây mấy tháng, nhưng vẫn còn cố nấn ná… Giờ thì phải ra đi thôi chị ạ, không thể để bọn trẻ lớn lên trong bầu không khí ngày càng ngột ngạt thế này…”. Bao nhiêu người trẻ có tri thức và nặng tình với quê hương đã “vội vã trở về, vội vã ra đi” như thế?
***
Hồi đi thăm Israel, tôi thường đứng lặng thật lâu trước hình ảnh những con tàu hồi hương hiện diện khắp mọi nơi, như một niềm kiêu hãnh trong lịch sử lập quốc của đất nước này. Đó là những chuyến tàu từ châu Âu, châu Mỹ… đưa hàng triệu người Do Thái ở khắp nơi trên thế giới trở về xây dựng quê hương sau khi Israel chính thức được thành lập vào năm 1948. Những gương mặt người Do Thái hồi hương khi ấy còn vương nét nhọc nhằn sau Thế chiến, nhưng vẫn bừng sáng niềm hy vọng vào tương lai và ý chí quyết tâm kiến thiết quốc gia. 70 năm sau khi lập quốc, ngày nay Israel đã trở thành một trong số các quốc gia phát triển hàng đầu và là nền kinh tế lớn thứ 34 thế giới (tính theo GDP danh nghĩa năm 2016). Những chuyến tàu hồi hương ngày đó đã mang về cho quốc gia này vốn liếng quý nhất là những con người tinh hoa để xây dựng thành công một đất nước đã từng không có tên trên bản đồ thế giới.
Còn chúng ta? Sau 73 năm thành lập và thống nhất đất nước (dài hơn thời gian lập quốc của Israel), những chuyến tàu (cả tàu thuỷ và tàu bay) sao lại chỉ mang dân ta ra đi mà không có trở về? Lịch sử dân tộc Việt Nam dường như gắn liền với các cuộc di dân, nhưng chua xót hơn là cho tới tận bây giờ, những cuộc di dân ra nước ngoài vẫn chưa biết bao giờ mới dừng lại? Bao câu hỏi cứ quay quắt trong tôi khi nghĩ đến em gái. Ngoài kia, trời Sài Gòn vẫn vần vũ mưa. Tiếng hát Thái Thanh vọng từ nhà ai đó nghe nức nở: “Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui, khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi…”.
Và trong tôi, không hiểu sao cứ thấp thoáng khôn nguôi hình ảnh những con tàu hồi hương về Israel cùng những con tàu ly hương rời Việt Nam
Nguyễn Thị Oanh – 27/06/2018

NGU MÀ THÍCH THỂ HIỆN.
Để anh nói cho bọn bò đỏ biết về chế độ VNCH mà đảng và bác Hồ của các em có nằm mơ cũng không bao giờ làm được đâu nè:
– Thứ nhất: Lương 1 công chức của VNCH dư sức nuôi sống gia đình (cả chục người) nè.
– Thứ 2: Học sinh trường công lập từ lớp vở lòng đến hết tú tài toàn phần, chẳng tốn một xu học phí nào, nè.
– Thứ 3: Bệnh viện công chẳng thu 1 cắc viện phí nào của người bệnh. Nếu bệnh nhân không có người nuôi, bệnh viện cử người phục vụ giặt giũ và cơm nước tử tế, nè.
– Thứ 4: Chính phủ xây viện dưỡng lão cho người già, xây viện cô nhi cho trẻ mồ côi. Tất cả đều được chăm sóc y tế định kỳ và có người phụng dưỡng luôn nè.
– Thứ 5: Chính phủ mở quán cơm xã hội phục vụ hoàn toàn miễn phí cho người vô gia cư, người lỡ độ đường ăn thoải mái nè.
– Thứ 6: Chính phủ bỏ tiền ra mua lại đất của các phú ông, điền chủ để cấp lại cho những người không có đất canh tác hoặc những người mới định cư ( luật người cày có ruộng) đây nè.
– Thứ 7: Người dân được quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do biểu tình, kể cả tự do chửi chính phủ luôn nè.
– Thứ 8: Người dân được quyền ra ứng cử hoặc được quyền đề cử người mình tín nhiệm. Và chính người dân chọn người lãnh đạo thông qua lá phiếu dưới sự giám sát chặt chẽ của các tổ chức quốc tế. Phải không nè!
Chỉ sơ sơ 8 điều trên, chế độ VNCH đã thực hiện từ nửa thế kỷ trước, trong hoàn cảnh đất nước bị chiến tranh, tang tóc. Còn hiện nay đất nước hòa bình và được sự viện trợ tối đa của toàn thế giới. Đảng và bác hồ của các em đã làm được như chính phủ VNCH chưa? Chúng em nói đi! Đảng đã làm được cái quần què gì cho dân tộc này?
Hãy nhớ rằng, nhờ đảng và bác Hồ nên Miền Bắc mới có chiêu ỉa ra rồi sử dụng lại. Món này có tên gọi là «phân bắc» chứ trong nam không có giống độc đó đâu! Biết phân bắc là gì chưa? Nó cũng giống như «hốt cứt mà ăn» vậy đấy!
Đã ngu còn cào bàn phím!
httpv://www.youtube.com/watch?v=1ql_AMsramk
Tin tức thời sự: Nhà cựu tù chính trị Đỗ Thị Minh Hạnh bị “khủng bố” bằng thuốc nổ
BÀI HỌC LỊCH SỬ VÀ SỰ NGUY HIỂM CỦA LỐI SỐNG “MẶC KỆ NÓ”
Lịch sử Việt Nam kéo dài nhiều ngàn năm là lịch sử chống chọi với thế lực Phương Bắc. Song song với những cuộc chiến chống đỡ kẻ thù Phương Bắc thì sự đánh chiếm và xâm lấn với láng giềng Phương Nam – Champa cũng xảy ra, nhưng lịch sử ở mảng này không được đầy đủ như lịch sử Việt- Hán.
Theo dòng lịch sử, thời Bắc thuộc trước năm 938, nước Việt ngày ấy bị teo tóp nhỏ xíu nằm lọt giữa nước Tàu phía Bắc và nước Đại Lý phía Tây Bắc, trong khi đó thời kì độc lập ngắn ngủi – thời nhà nước Vạn Xuân 544-602, biên giới phía bắc của nhà nước Vạn Xuân bao gồm vùng Quảng Tây – Trung Quốc.
Như vậy, sau ngàn năm Bắc thuộc cha ông ta giành lại một phần lãnh thổ cũ chứ không phải giành lại hoàn toàn. Miếng ăn đã vào mồm con thú dữ, thì chỉ có thể giành lại bao nhiêu hay bấy nhiêu mà thôi. Đấy cũng là kì tích của cha ông ta thời kì đầu độc lập. Rất nhiều quốc gia bị khai tử khi rơi vào bàn tay Tàu Đại Hán, trong đó có Đại Kim của người Mãn Châu đã từng cai trị Trung Quốc.
Từ khi độc lập 938, rồi sang thời nhà Lý thì Việt Nam mở rộng dần bờ cõi theo hướng Tây Bắc qua nhiều lần giao chiến với nước Đại Lý (chú ý triều đại nhà Lý của Đại Việt khác với nước Đại Lý thuộc tỉnh Vân Nam ngày nay của Trung Quốc). Nước Đại Việt từ đó mở mang bờ cõi. Trong thời kì độc lập có một giai đoạn Bắc thuộc ngắn ngủi 20 năm (1407-1427) dưới ách cai trị của quân Minh. Lúc đó, một số vùng đất mà nhà Lý và nhà Trần đã chiếm của Champa để sáp nhập vào Đại Việt đã bị Champa chiếm lại.
Và sau đó đến thời nhà hậu Lê, rồi sau này là thời kì Trịnh Nguyễn phân tranh. Tuy đó là thời kì nội chiến dai dẳng, nhưng chúa Nguyễn đã có công mở rộng lãnh thổ Đại Việt đến mũi Cà Mau như hôm nay. Trong đó chúa Nguyễn đã thôn tính hoàn toàn Champa và chiếm một vùng rộng lớn nước Chân Lạp của người Kmer. Đến thời nhà Nguyễn, Việt Nam bị Pháp thuộc trăm năm.
Trong suốt dòng lịch sử, ta cần phân biệt Bắc Thuộc và Pháp thuộc. Bắc thuộc đi kèm 2 yếu tố, đó là dân tộc mất tự chủ và lãnh thổ bị cắt xén. Trong khi đó, Pháp thuộc chỉ mất tự chủ và lãnh thổ không mất một tấc đất nào. Đây là điều cảnh báo cho con đường ôm chân Tàu.
Việt Nam như một miếng mồi, cứ rơi vào miệng Tàu rồi cha ông ta lại vất vả rứt ra để giành lại 1 phần và bị Tàu nuốt 1 phần. Rồi ông cha ta phần giữ độc lập phần mở mang bờ cõi về phương Nam để có được Việt Nam như hiện nay. Đây là công lao to lớn vừa xây dựng và giữ nước.
Vào thời CS, dân tộc Việt Nam lại bị CS dắt mũi đẩy vào rọ Tàu. Và liên tục, thành quả ngàn năm mở rộng bờ cõi của cha ông đã bị Trung Cộng gặm dần. Một con mồi nếu bị thú dữ ngoạm, nó sẽ thấy đau và cố giật phần bị ngoạm ra khỏi miệng con mãnh thú. Dù rách thịt nhưng khi giật ra bị thương mà sống sót, còn hơn sợ đau mà chết.
Ngày nay, CS đã tiêm thuốc tê vào dân tộc Việt bằng hệ thống giáo dục nhồi sọ và tuyên truyền mị dân. Để chi? Để con thú dữ ngoạm vào chỗ nào thì dân tộc này không hề biết đau mà phản kháng. Tiêm thuốc tê để lóc thịt con mồi một cách êm dịu, đó là sự phối hợp giữa Việt Cộng và Trung Cộng. Lịch sử ngàn năm dựng nước và giữ nước có thể sẽ bị tiêu tan ngay trong thế kỷ 21 này. Thức tỉnh hay không nó là bài toán tồn tại của một dân tộc. Cạnh Tàu mà sống mặc kệ nó là vô cùng nguy hiểm.
Nguyễn Sỹ Kỷ (Phó Ban Nội chính Tỉnh ủy Đắk Lắk) cho biết thời trẻ hắn chạy xe ôm thâu đêm để tích cóp tiền xây căn biệt thự hai tầng!?
Trẩn văn Truyền tổng thanh ta CP cộng sản VN đã Làm thối móng tay và bạn bè bà con góp cho mỗi người một cục đá để xây những tòa biệt thự khủng, nguy nga tráng lệ…rộng hàng ngàn m2.
Phạm sỹ Quý GĐ sở tài & môi Yên Bái bán chổi đót, buôn lá chít, nuôi heo chăn bò …kiếm tiền xây biệt phủ như thiên đường …Những chuyện thần thoại của những tên “đầy tớ” ở thiên đường xã nghĩa Việt Nam thật ly kỳ! Đúng là đất nước “HẠNH PHÚC HẠNG NHÌ THẾ GIỚI”.
Đầy tớ mà như thế thì “CHỦ” như thế nào? Chắc ai cũng biết! Với cái đà này thì đội ngũ xe ôm, buôn chổi ngoài chợ cùng đám trẻ trâu chăn trâu, chăn bò… mấy chốc sẽ ngự trong những cung điện thật nguy nga. Thiết nghĩ học hành mười mấy hai mươi năm làm chi? Mở trường làm gì cho tốn kém? Để dành tiền xây tượng đài cho cán bộ đảng viên khỏi tâm tư.
Con em thứ dân học xong ra thất nghiệp, cầm đơn chạy đi xin việc như hành khất nếu không cầm cố nhà cửa để có tiền đút lót thì chỉ có con đường về quê chăn vịt, chăn trâu, chạy xe ôm mà thôi. Nhưng nào ngờ từ những nghề này mà có ối người xuất thân là đầy tớ là ở đợ đã xây biệt phủ, đi xe siêu sang…
rõ là “cái học ngày nay đã hỏng rồi!
Mười người đi học chín người thôi…” chăn bò, ở đợ một bước sẽ lên hương…
Thiên Đức
Hiện nay trên thế giới không còn quốc gia nào xây dựng mới nhà máy nhiệt điện than, duy chỉ có Việt Nam.
Red China đã bắn một mũi tên đạt được 2 mục đích :
1/ Xuất khẩu ô nhiễm sang Việt Nam để dân Việt tự diệt vong ( Sách lược ‘Bất chiến tự nhiên thành’ ). VN nhập “phế liệu” với giá cao làm tăng nhập siêu, gây thiệt hại lớn cho nền kinh tế .
2/ Trong thời gian lắp đặt nhà máy, TQ dễ dàng cài đặt các chip điều khiển từ xa, nhằm Kiểm soát và khống chế nhà máy trong suốt quá trình vận hành về sau (Uy hiếp an ninh năng lượng ). Đây là vấn đề cực kỳ nguy hiểm cho an ninh QG (*), một khi có chiến tranh xảy ra.
—–
Ps:(*) Cùng thời điểm xảy ra cuộc biểu tình phản đối TQ đưa giàn khoan HD 891 vào thềm lục địa VN 6/2014, trạm biến áp TBA 500KV Hiệp Hoà ( Cấp điện cho 6 tỉnh vùng Đông Bắc_ Bắc Bộ, do TQ cung cấp thiết bị và lắp đặt) ” bỗng dưng” bị sự cố và dừng hoạt động.
Đây là đòn dằn mặt mà TQ muốn gửi đến VN trong đợt biểu tình chống TQ năm ấy.
https://m.baomoi.com/su-co-tram-bien-ap-500-…/c/14047650.epi