
‘Vô địch’ Quảng Bình: Chi cục có 12/13 người làm lãnh đạo


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Tức – Thế Giới , Việt Nam, Tin Hoa Kỳ






Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh.
Các nhà lãnh đạo Đài Loan luôn chủ trương độc lập, thóat ra khỏi áp lực Trung cộng.
Trong khi tại Việt Nam – một đất nước có chủ quyền – nhà cai trị chính thức nhường từng phần Chủ Quyền Quốc Gia cho Trung cộng bằng cách cho phép sử dụng đồng tiền Yuan (nhân dân tệ) của tàu cộng ở vùng biên giới.
VN cho dùng nhân dân tệ tại bảy tỉnh giáp TQ. https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-45352216
Nhà cai trị VN có chiều hướng nhường từng phần Chủ Quyền Quốc Gia cho Tàu cộng (dự luật Đặc khu, áp dụng “Công nghệ giáo dục” thực chất là xóa bỏ tiếng Việt, …), thì các nhà lãnh đạo Đài Loan luôn chủ trương độc lập, thóat ra khỏi áp lực Trung cộng.
*
Mời đọc:
Thủ tướng Đài Loan Lại Thanh Đức nêu tham vọng tiếng Anh trở thành ngôn ngữ chính cùng với tiếng Quan Thoại.
BBC, 30 tháng 8 2018
Đài Loan đang hướng đến chính sách “quốc gia song ngữ”, theo đó tiếng Quan Thoại và tiếng Anh sẽ được sử dụng làm ngôn ngữ chính thức vào năm 2019.
Hiện tại, tiếng Quan Thoại đang là ngôn ngữ chính duy nhất ở đảo quốc này.
Ảnh 1: Thủ tướng Lại Thanh Đức hướng đến kế hoạch đưa tiếng Anh trở thành ngôn ngữ chính thứ hai ở Đài Loan năm 2019. Bản quyền hình ảnh AFP/GETTY IMAGES
Mục đích đưa tiếng Anh trở thành ngôn ngữ chính thứ hai là để tăng cường khả năng cạnh tranh quốc tế của Đài Loan, ông Lại cho biết.
Ông cũng đã chỉ đạo Bộ trưởng Bộ Giáo dục thành lập “Ủy ban Thúc đẩy tiếng Anh thành Ngôn ngữ chính” để nghiên cứu và lên kế hoạch cho chính sách song ngữ này vào năm 2019, theo Taiwan News (28/8).
Trong thư gửi Tổng thống Thái Anh văn, ông Lại trích dẫn một nhóm học giả từ Academia Sinica đề nghị áp dụng tiếng Anh làm ngôn ngữ thứ hai, như bằng chứng cho thấy “xã hội rất quan tâm đến chính sách ‘quốc gia song ngữ'”.
Ông Lại nói rằng ông hy vọng chính sách mới này sẽ được áp dụng ngay trong năm tới với việc “học tiếng Anh bắt đầu từ tiểu học” là nền tảng của kế hoạch, theo Taiwan News.
Ảnh 2: Tổng thống Thái Anh Văn (giữa) bắt tay Thủ tướng Lại Thanh Đức (phải) và cựu Thủ tướng Lâm Toàn (trái) tại một cuộc họp báo năm 2017. Bản quyền hình ảnh AFP/GETTY IMAGES
Nếu chính sách “quốc gia song ngữ” được thực thi, cùng với tiếng Quan Thoại, tiếng Anh sẽ được các trường học ở Đài Loan đưa vào dạy cho học sinh ngay từ rất sớm.
Đài Loan luôn là một trong những vấn đề ‘nhạy cảm’ với chính quyền Trung Quốc.
Những năm gần đây, Bắc Kinh gia tăng áp lực đòi các quốc gia trên thế giới coi Đài Loan là một tỉnh của Trung Quốc.
Hồi tháng Bảy, Trung Quốc đã yêu cầu các công ty, đặc biệt là hãng hàng không, phải ghi rõ Đài Loan là lãnh thổ Trung Quốc trên trang web của họ.
Chính phủ của bà Thái Anh Văn, thuộc Dân Tiến Đảng từng đề cao xu hướng độc lập, tuy không nói thẳng ra nhưng đang nỗ lực thúc đẩy việc tạo ra bản sắc Đài Loan.
Ảnh 3: Tiếng Việt trở thành môn bắt buộc ở Đài Loan.
Một số đông đảo người Đài Loan dù dùng tiếng Trung và chữ Hán hàng ngày, cũng ủng hộ việc dùng thêm các tiếng Mân Nam và tiếng của của người bản địa.
Họ cũng ngày càng tin vào định nghĩa mới rằng người Đài Loan (Taiwanese) không phải người gốc Trung Quốc nữa mà chỉ là người dùng chữ Hán.
Có tin nói vì di dân gốc Việt đến Đài Loan ngày càng đông, tiếng Việt cũng được dạy trong trường học ở Đài Loan một cách chính thức.
Ảnh 4: Giới vận động Đài Loan dùng tiếng Anh để nêu lên quan điểm của họ. Bản quyền hình ảnh ALBERTO BUZZOLA
Nguồn: BBC
https://www.bbc.com/vietnamese/world-45354446?SThisFB


Đây là cả một tương lai của một dân tộc, một đất nước!!!!
Muốn cải cách là cải cách sao!!!!
Hảy đi cùng Taiwan nhé ACE ơi!!!

NHÂN DÂN TỆ (CNY) HOÁ NỀN KINH TẾ VIỆT NAM?
– Điều 8 của Hiệp định thương mại biên giới giữa chính phủ VN và chính phủ TQ, do các bộ trưởng thương mại Trần Tuấn Anh và Cao Hồ Thành ký ngày 12-9-2016 tại Bắc Kinh, quy định thanh toán bằng VND hay CNY hay ngoại tệ chuyển đổi cho thương mại biên giới Việt-Trung.
– Thông tư số 19/2018/TT-NHNN cụ thể hoá Điều 8 kể trên và cho phép thương nhân VN và TQ thanh toán bằng VND, CNY và ngoại tệ chuyển đổi (kể cả tiền mặt) cho các giao dịch thương mại biên giới (chắc sẽ gồm cả dịch vụ) trên 1450 km biên giới giữa hai nước.
– Khái niệm thương nhân không được định nghĩa (một cách có chủ ý?) trong thông tư này. Thương nhân có thể là các pháp nhân (công ty, tổ chức thương mại có đăng ký) nhưng cũng có thể là dân cư thường đi chợ biên giới mua sắm đồ. Khái niệm tù mù về “thương nhân” và việc cho phép dùng tiền mặt sẽ có những hệ quả nhãn tiền, dễ thấy và khôn lường (tôi không tin những chuyên gia soạn TT này không nhận ra) đối với chủ quyền của Việt Nam.
– Nền kinh tế VN đã một thời bị USD hoá, vàng hoá và chúng ta đã mất rất nhiều công sức và tiền bạc để xoá bỏ các sự “USD và vàng-hoá” đó. Với Thông tư 19/2018, NHNN đã mở (hay buộc phải mở) đường cho sự Nhân dân tệ hoá nền kinh tế Việt Nam một việc mà NHNN phải CHỐNG như đã chống sự dollar-hoá và vàng hoá. Đấy là một hệ quả dễ thấy của TT này. Nói cách khác sẽ đến ngày dân Việt ở các tỉnh biên giới, thí dụ Quảng Ninh (thí dụ dân Cà Mau đi thăm Yên Tử hay đi nghỉ ở Bãi cháy, Vịnh Hạ Long) sẽ mua hàng và dịch vụ và thanh toán bằng Nhân dân tệ. Đó không phải là phỏng đoán viển vông mà là sẽ sự thực lúc nào không rõ.
Chính sách tằm ăn dâu nàu mới THẬM NGUY LÀM SAO. Đấy có phải là các bước đi từ từ để bán nước?
Ngày 30 tháng 8, đảng Việt Tân, một tổ chức hoạt động hợp pháp tại Hoa Kỳ, ra thông cáo bác bỏ thông tin từ Bộ Công an Việt Nam trước đó cho biết về việc bắt giữ một đảng viên thuộc tổ chức này vận chuyển vũ khí về Việt Nam chống phá và gọi đây là hành vi “bịa đặt trắng trợn”.
Theo thông tin từ cổng thông tin điện tử Bộ Công An, vào ngày 29/8, công an Việt Nam đã bắt giữ ông Lê Quốc Bình, 44 tuổi, khi ông này qua biên giới Campuchia vào Việt Nam, mang theo một lượng lớn vũ khí để chuẩn bị khủng bố.
Truyền thông trong nước vào ngày 30/8 đồng loạt đăng tin về việc Công an Bình Định phối hợp với công an Phú Yên khám xét nhà ông Lê Quốc Bình, thành viên của Việt Tân, ở thành phố Quy Nhơn, Bình Định, thu 2 khẩu súng quân dụng, 7 súng hơi, 500 viên đạn, … cùng nhiều tài liệu có nội dung được cho là phản động, chống phá Nhà nước Việt Nam.
Thông cáo được đăng tải trên trang web của đảng Việt Tân sau đó gọi vụ bắt giữ mới của chính quyền Việt Nam và quy kết cho Việt Tân là hành vi “hù dọa người dân để họ tránh xa các tổ chức dân chủ bằng cách dàn dựng việc bắt giữ một người đàn ông.”
Vụ bắt giữ mới xảy ra chỉ vài ngày trước dịp Quốc khánh 2/9, vào lúc có những lời kêu gọi tổng biểu tình trên toàn quốc. Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội, ông Nguyễn Đức Chung, hôm 27/8, lên tiếng cảnh báo về các vụ biểu tình, tập trung đông người trong dịp lễ. Trước đó, vào ngày 19/8, báo Quân Đội Nhân Dân cũng có bài viết quy kết các tổ chức phản động đang kích động người dân biểu tình trong dịp lễ Quốc khánh.
Dẫn lại thông tin từ 11 năm trước về việc công an Việt Nam nói rằng đã bắt giữ 2 Việt kiều Mỹ là thành viên Việt Tân mang 1 khẩu súng và 13 viên đạn trong valy về nước, tuy nhiên phía Việt Nam đã phải âm thầm trả tự do cho họ sau đó, đảng Việt Tân khẳng định:
“Đảng Cộng Sản Việt Nam mới đích thực là tổ chức sử dụng thủ đoạn bạo lực để khủng bố, đàn áp người dân, và tìm cách tiêu diệt đối kháng. Hàng ngàn nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền và blogger đã bị hành hung và đàn áp vì cổ xúy cho các quyền tự do con người.
Dù có cố dàn dựng những cáo buộc dối trá cách mấy đi nữa, nhà cầm quyền CSVN cũng không thể xóa được các tội ác vi phạm nhân quyền trầm trọng trước công luận thế giới.”
Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng (gọi tắt là đảng Việt Tân) là hội đoàn không đăng ký pháp nhân, hoạt động hợp pháp tại Hoa Kỳ với khẩu hiệu “Ðối Ðầu Bất Bạo Ðộng để tháo gỡ độc tài – Xây Dựng Xã Hội Dân Sự để đặt nền dân chủ – Vận Ðộng Toàn Dân để canh tân đất nước.”
Hồi cuối năm 2016, Bộ Công an Việt Nam ra thông báo xếp Việt Tân vào danh sách các tổ chức khủng bố, và do đó “người nào có hành vi tham gia, tuyên truyền, lôi kéo, xúi giục người khác tham gia, tài trợ, nhận tài trợ của “Việt tân”; tham gia các khóa đào tạo, huấn luyện do “Việt tân” tổ chức; hoạt động theo sự chỉ đạo của “Việt tân”… sẽ bị coi là đồng phạm tội khủng bố, tài trợ khủng bố và sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật Việt Nam.”
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ sau đó lên tiếng xác định Việt Tân “không nằm trong danh sách các tổ chức khủng bố theo luật của Mỹ”.
CHỐT CHẶN CUỐI CÙNG
Nhân dân, 1 khối gần 100 triệu người. Chỉ cần 1% là có ngay 1 triệu người xuống đường, CS lo sợ. Chỉ cần 2% là có 2 triệu người xuống đường, CS đái ra quần. Chỉ cần 4% là có 4 triệu người xuống đường. Đến lúc đó, ầm một tiếng, lâu đài CS đổ nát thành một đống xà bần chôn hàng vạn xác những kẻ có dã tâm bán nước hại dân.
Nhìn thấy tiêu cực của chính quyền thì gần 100 triệu người nhìn thấy, vì nó nhan nhản trên báo nhà nước chứ chẳng ai vu khống. Từ thực tế trên báo chính thống, người ta sẽ đi sâu vào tìm hiểu nguyên nhân bằng những phản biện trên facebook, số lượng những người này cũng có hàng chục triệu. Vì thế mà cũng có hàng chục triệu người đã thấu đáo về cái xấu xa của chính quyền này. Đây là nguồn nhân lực tiềm ẩn, nó rất lớn nếu biết khai thác.
Dòng nhận thức của dân chỉ có tăng chứ không giảm. Để ngăn cản sự chuyển biến trong nhận thức của người dân, CS huy động 800 tờ báo của đảng vào cuộc chiến. Kết quả thua, vì vạn kẻ dối trá cũng không thể thắng lý 1 người nói thật. Tức quá, đảng trở nên u mê hơn bao giờ hết, Đảng cho lùa một đám hàng chục vạn DLV trực chiến trên mạng. Cũng thất bại ê chề, vì đám DLV không chiến đấu được gì ngoài việc phô diễn cái đầu bò cho thiên hạ khinh khi, và người ta khinh khi luôn đảng vì những trò bẩn mà Đảng áp dụng. Thua mặt trận DLV, Đảng lồng lộn như con thú hoang bị trúng ná. Đảng lùa tiếp 10.000 thằng có thẻ ngành, đám này có tên là LL47, tiếp tục chống những tiếng nói sự thật. Kết quả, chỉ là trò report cho sập nick chứ trên mặt trận bút chiến, chúng nó chỉ là con số zero tròn trĩnh. Đảng lại thấy bại lần nữa.
Sự thật là kẻ thù của Đảng. Những ai hiểu ra sự thật đều là thế lực thù địch của Đảng. Như vậy, thế lực thù địch mà Đảng ngầm ám chỉ chính là toàn dân chứ không ai khác. Nhưng để chỉ mặt trực tiếp toàn dân gọi là “thế lực thù địch” thì Đảng không dám. Chọc vào ổ kiến lửa lòng dân một cách trực diện là con đường tự sát nhanh nhất của ĐCS. Vì vậy, nên đảng đã lấy một cái tên xa lắc xa lơ, một cái tên ở tận bên Mỹ và chả ảnh hưởng gì nhiều đến sự chuyển biến nhận thức toàn dân để làm bao bố trút giận. Hễ khi nào dân biểu tình thì đảng mang Việt Tân ra đổ lỗi. Thực ra, chính Đảng cũng thừa hiểu, Việt Tân chả sách động gì được với những người dân đã hiểu rõ sự thật. Chỉ có người dân tự bảo nhau, và họ thấy cần thiết xuống đường là họ xuống thôi. Nhưng Đảng không bao giờ dám gọi nhân dân là thế lực thù địch.
Như vậy, Đảng đã bất lực trong việc duy trì sự ngu dân. Làm ngu dân là cách làm đề phòng bất trắc cho Đảng từ xa. Nay cách này bị vỡ, Đảng đang vội vã ngăn chặn sự bùng phát của lòng dân bằng gieo rắc sợ hãi. Đảng tăng cường bọn an ninh, đám an ninh thì dùng mọi trò bẩn, chúng công khai hoặc đội lốt giang hồ để chơi trò bẩn với dân. Chúng huy động tối đa đám công an địa phương, lực lượng dân phòng, côn đồ tay sai vv..vào cuộc. Tất cả như một đám đông đảo thu hoang sẵn sàng ngăn cản, đe doạ, theo dõi, hành hạ những ai dám viết, dám like, dám share sự thật.
Thấy đáng sợ đấy, nhưng đây là chốt chặn cuối cùng cho sự an toàn chế độ. Cho nên, tôi mong rằng, mỗi người trong chúng ta hãy sử dụng mạng xã hội một cách khôn ngoan. Lập nick facebook mới, nick này chỉ dùng để tham gia mạnh vào phong trào lan toả sự thật. Dùng phần mềm PVN ẩn IP hoặc dùng nick ảo chỉ chuyên xài WiFi ở cà phê, tránh dùng Internet tại nhà. Hãy là người dùng Internet thông minh để đánh thủng chốt chặn cuối cùng của CS. Chỉ cần khai thông bức tường sợ hãi thì sẽ có sự bùng phát kiểu thác lũ. 5 triệu người xuống đường sẽ nhấn chìm được CS giúp đất nước thoát đại hoạ.



TỪ KẾ TƯỜNG
NỀN GIÁO DỤC NGÀY CÀNG KỲ LẠ VÀ TỎ RA NGUY HIỂM
Việc Ông Bùi Hiền “cố đấm ăn xôi” quyết tâm “cải cách” tiếng Việt để hình thành một loại chữ kỳ lạ, rối rắm, và hoàn toàn biến dạng lối chữ truyền thống mà các thế hệ trước đây đã học tôi không cho rằng đây là sáng tạo khoa học đổi mới chữ viết theo quy chuẩn của một người có đầu óc bình thường mà là một dạng tâm thần. Thế rồi một số người hùa theo chứng tỏ mình có đầu óc đổi mới, a dua theo xu hướng nghiên cứu một công trình tầm cỡ cho thấy người bất bình thường trong vụ đổi mới tiếng Việt này không phải chỉ có mình ông Bùi Hiền. Và nếu ông Phùng Xuân Nhạ Bộ trưởng Bộ Giáo dục cho thử nghiệm vụ chữ Việt kỳ lạ này tôi e rằng chính đầu óc ông Phùng Xuân Nhạ cũng có vấn đề chứ không phải chỉ có tật nói ngọng nờ lờ và ngược lại.
Trước năm 1975, ở Sài Gòn có một người tên Nguien Ngu Í đã “sáng tạo” ra loại chữ biến dạng này và thử áp dụng viết lại tên ông ta, những bài thơ, bài văn của ông ta theo lối “chữ lạ” này người ta cho là ông bị điên và nghe đâu có một thời gian ông Nguien Ngu Í đã vào chữa bệnh trong nhà thương điên Biên Hòa. Không lẽ ông Bùi Hiền, những người a dua theo ông và những ai có trách nhiệm ở Bộ Giáo dục, kể cả Phùng Bộ trưởng cũng muốn nối gót ông Nguien Ngu Í vào đấy để có thời gian “nghiên cứu” thêm cái vụ chữ viết kỳ lạ này. Hay mấy ông, mấy bà muốn cả dân tộc này bị điên? Không, tôi không điên, con cháu tôi không điên, bạn bè tôi không điên, dân tộc này không điên.
Vụ này chưa xong lại tới vụ đánh vần chữ viết học sinh lớp 1 theo “công nghệ Giáo dục”. Thế hệ chúng tôi, ở lứa tuổi chúng tôi và nhiều lứa tuổi về sau này cho tới tận trước ngày các ông có đầu óc đầy sáng kiến, đầy cải cách, vẫn đánh vần chữ viết theo truyền thống, đơn giản, dễ nhớ, mau thuộc chứ đâu có rối rắm, khó hiểu, quẹo lưỡi và tăm tối như cái cách mà mấy ông vẽ ra để buộc các cháu học sinh lớp 1 đầu óc còn ngây thơ trong sáng nhét vào. Thầy cô giáo vì miếng cơm manh áo, vì đồng lương đứng lớp mà bắt buộc phải dạy các cháu nhỏ ngây thơ cách đánh vần rối rắm, khó hiểu khiến đầu óc chúng bi mụ đi, tiếp thu không nổi. Và rồi thì chúng tôi, những phụ huynh đã học chữ viết, đọc chữ truyền thống a, b,c, d,đ ngày xưa, rối ráp vần thuộc lòng ô thì đội mũ, ơ thì mang râu, chữ i móc ngược, chữ tờ gạch ngang…sẽ không còn biết cách kèm cặp con cháu mình ra sao.
Ngày xưa khi chúng tôi vào lớp 1 đã tắm đẵm trong “Tiên học lễ, hậu học văn”, “Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”, “Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”…Và, bộ sách “Quốc văn Giáo khoa thư” đã dạy chúng tôi không chỉ có văn hóa, kiến thức, lịch sử, văn chương mà cả học làm người với chuyện Mẫn Tử Khiêng khóc măng, Nhị thập tứ hiếu, Chuyện mẹ thầy Mãnh Tử dạy con… Lớn lên, chúng tôi có những bộ sách Giáo khoa cho từng năm, từng lớp nhưng nhiều năm sau, nhiều lớp sau vẫn học, đọc lại được vì không thay đổi, không cải cách. Bây giờ cứ cải cách xoành xoạch mỗi năm, cải cách thi cử, cải cách tuyển sinh, cải cách lùng tùng xòe và ngày càng lộn tùng phèo. Bằng chứng là dẫn đến gian lận điểm thi, lo tiền bạc chạy trường điểm, trường chuyên. Mỗi lần cải cách, mỗi mùa thi là cả nước nháo nhào, phụ huynh lo lắng, học sinh hoang mang, xã hội bấn loạn, mất an ninh trật tự trong môi trường Văn hóa, Giáo dục.
Một nền Giáo dục mãi lo cải cách, mãi lo tìm chữ lạ, cách đánh vần lạ để hành học sinh, hành phụ huynh, làm rối tinh xã hội, môi trường sư phạm loạn xà bần là có động cơ gì? Và kết quả của nó ra sao? Đó là học sinh đánh học sinh rồi quây clip tung lên mạng cã hội coi như chiến tích, thầy đánh trò, trò đánh thầy, lịch sử mù mờ, tập làm văn ngây ngô… nhưng những trò chơi cộng đồng thì đều hướng đến sự phản cảm, kém văn hóa, thậm chí thô tục. Rồi nhan nhãn gameshow nhảm nhí, đến gần đây diễn ra gameshow “Nụ hôn hẹn hò” với sự trần trụi của sự kích dục, hình ảnh nam nữ ngậm môi nhau, cố nút lưỡi để chứng tỏ nụ hôn ấn tượng, ngọt nào… để được cô bạn gái lạ hoắc mới gặp lần đầu chọn để cặp bồ, hẹn hò…
Văn hóa do Giáo dục mà ra. Văn hóa xuống tận đáy là đồng hành với môi trường Giáo dục, cách Giáo dục ngày càng “kỳ lạ” và còn tỏ ra nguy hiểm. Ông Phùng Xuân Nhạ và ngành Giáo dục không thấy điều “kỳ lạ” này hay sao?
Người có công với nhân loại nói chung và VN nói riêng
Con người và sự nghiệp
![]() |
Dân Việt chúng ta khá quen với tên tuổi của 2 danh nhân thuộc y giới người Pháp: Bác sĩ ‘vi sinh học’ Louis Pasteur và bác sĩ ‘vi khuẩn học’ Alexandre Yersin. Ta nghe biết nhiều về cụ Pasteur, sinh năm 1822, qua các ’viện Pateur’ với chuyện tiêm chủng chống bệnh đậu mùa. Còn cụ Yersin thì sinh vào năm 1863 (cha mẹ gốc Pháp, di cư qua Thụy Sĩ và sinh ông tại đây). Nhưng vị bác sĩ sau này đã về học và nhập tịch Pháp) rồi quyết định qua sống tại Việt Nam, và trở thành vị ân nhân sáng giá và gần gũi với dân tộc ta rất nhiều. Từ quê nhà, ông đã vang danh khi cùng một bác sĩ bạn khám ra độc tố ‘bạch hầu’, rồi sau khi qua Đông Dương, khám phá ra vi khuẩn bệnh dịch hạch.
Vì muốn phục vụ dân nghèo cũng như tìm chỗ thuận tiện cho việc nghiên cứu khoa học, ông quyết định chọn địa danh Nha Trang làm quê hương thứ hai, để rồi tìm cách xây dựng tại đây một ‘viện Pasteur’ đầu tiên. Trước hết, ông dựng một nhà gỗ đơn sơ tại ‘Xóm Cồn’ để chữa bệnh cho dân nghèo. Đồng thời ông cũng say mê khám phá thám du các vùng rừng núi gần xa. Chuyến đi đầu tiên khá nguy hiểm nhưng thành công mỹ mãn, trải rộng tới phía tây nước Việt, đụng tới sông Mekong bên xứ Miên và Thái. Thế là chính quyền Pháp bắt đầu biết và rất hãnh diện về ông.
Tháng 6 năm 1893, được sự ủy thác của Toàn quyền Đông Dương Jean-Marie de Lanessan, Yersin tổ chức đoàn thám hiểm theo đường bộ từ Đồng Nai lên Di Linh, cuối cùng khám phá Cao nguyên Lâm Viên. Trong nhật ký, Yersin ghi nhận có vài làng của người sắc tộc D’Lat nằm rải rác trong vùng, và “Từ trong rừng thông bước ra, tôi sững sờ khi đối diện một bình nguyên hoang vu, giống như mặt biển, tràn đầy những làn sóng màu xanh lá cây. Sự hùng vĩ của rặng Langbiang hòa lẫn vào đường chân trời tây bắc tạo nên bối cảnh tráng lệ, gia tăng vẻ đẹp của vùng đất này.” [Đến năm 1899, tại vùng đất được Yersin khám phá, Toàn quyền Paul Doumer cho thiết lập một khu nghỉ dưỡng cho người Âu châu, sau trở thành Đà Lạt].
Chẳng may, trên đường trờ về Nha Trang, ông bị một nhóm cướp tấn công, khiến ông bị thương nơi ngực và chân. Nhưng lại rất may, biết các kỹ thuật y khoa, ông sống sót, để rồi vẫn ráng tổ chức thêm cuộc thám hiểm kế tiếp.
Cuối năm đó, với một lực lượng hùng hậu – ngoài 54 người tùy tùng còn có một toán lính tập mang súng theo hộ tống – Yersin khởi hành cũng từ Đồng Nai, lên Đà Lạt, rồi đi tiếp đến cao nguyên Đắk Lắk, vào Attopeu ở nam Lào, rồi lại theo hướng đông ra biển, để đến Đà Nẵng vào ngày 17 tháng 5 năm 1894. Cuộc khảo sát lần này thăm dò một vùng đất rộng lớn trải rộng từ vĩ tuyến 11 ở phía nam đến vĩ tuyến 16 ở phía bắc.
Trang nhật ký Yersin ghi, “Đường đi thật là khủng khiếp. Trong 4 ngày liên tiếp, chúng tôi phải vượt qua một vùng núi hiểm trở, trèo xuống, leo lên, cứ đơn điệu như thế làm cho chúng tôi rất mệt mỏi… Cây cối chen chúc. Không có đường mòn. Chúng tôi phải khòm lưng chui qua các bụi tre. Vì trời mưa nên rừng có nhiều vắt không thể tả được. Những người Việt Nam đi cùng với chúng tôi bị sốt rét, mặc dầu đã uống thuốc ngừa…”
Nghiên cứu bệnh dịch hạch
![]() |
| Tượng Yersin tại Bảo tàng viện Y khoa Hồng Kông |
Trong khi Yersin đang chuẩn bị cho cuộc thám hiểm nữa thì bệnh dịch hạch đã bộc phát ở miền Nam Trung Hoa và lan truyền xuống Đông Dương, gây tử vong cao, và trở thành mối đe dọa cho tất cả cảng biển có giao dịch thương mại với Trung Hoa (Việt Nam lây dịch bắt đầu với cảng Hải Phòng). Nhà cầm quyền thuộc địa Pháp bèn cử Yersin đến Hồng Kông để nghiên cứu bệnh dịch hạch..
Yersin là người đầu tiên chứng minh rằng trực khuẩn dịch hạch hiện diện ở chuột bệnh và người bệnh là một, nhờ đó ông đã giải thích được phương thức truyền bệnh. Cũng trong năm ấy, khám phá này được cộng tác viên Émile Duclaux gửi đến Viện Hàn lâm Khoa học Pháp, trong bài báo nhan đề La Peste Bubonique de Hong-Kong (Bệnh dịch hạch ở Hồng Kông).
Năm 1895 ông trở lại Viện Pasteur ở Paris và cùng với Émile Roux, Albert Calmette và Armand Borrel đã điều chế ra huyết thanh chống bệnh dịch hạch đầu tiên. Cùng năm đó, ông trở về Đông Dương và lập một phòng thí nghiệm nhỏ tại Nha Trang để sản xuất huyết thanh. Năm 1896, ông thành lập trại chăn nuôi Suối Dầu, nuôi ngựa để sản xuất huyết thanh.
Năm 1896, Yersin đến Quảng Châu, được phép công khai tiêm huyết thanh (điều chế tại Nha Trang) cho một bệnh nhân tại đây, và nghiễm nhiên trở thành người thầy thuốc đầu tiên cứu sống một bệnh nhân dịch hạch. Yersin tiếp tục cuộc hành trình chống bệnh dịch hạch (bằng huyết thanh) với những điểm đến kế tiếp tại nhiều thành phố khác.
Ân nhân về nhiều ngành chuyên môn:
![]() |
| Viện Pasteur Nha Trang |
Sau ít thời gian làm việc ở Bombay (Ấn Độ), Yersin quyết định trở về Nha Trang trong năm 1898. Với sự hỗ trợ từ Toàn quyền Doumer, ông xây dựng Viện Pasteur Nha Trang. Rồi ông mua một khu đất rộng 500 héc-ta ở Suối Giao (nay là Suối Dầu) để làm nơi nghiên cứu nông nghiệp và chăn nuôi. Ông cho trồng cây cà-phê Liberia, các loại cây thuốc, cây coca để sản xuất cô-ca-in sử dụng trong ngành dược, tuyển chọn nhiều loại thực vật và động vật từ khắp nơi trên thế giới để nuôi trồng tại đây, biến nó thành một cộng đồng nông nghiệp và khoa học (với một trạm xá y tế phục vụ cư dân nghèo trong vùng). Trong thời gian này, sản xuất huyết thanh chống dịch cho bò tự nhiên trở thành nguồn thu nhập chính của Yersin, giúp ông có sức mở rộng việc nghiên cứu. Trung tâm thí nghiệm này về sau trở thành viện thú y đầu tiên ở Đông Dương.
Là người đầu tiên nhập giống cây cao su về trồng tại Việt Nam, Yersin trở thành chủ một đồn điền cao su lúc đầu rộng khoảng 100 hec-ta, kiếm tiền đủ để nuôi sống Viện của ông. Ông còn ra công nghiên thêm về các loại chim, nghề làm vườn, và sưu tầm các loại hoa. Ông cũng mở một chiến dịch trồng rừng, đồng thời khuyên dân làng bỏ tập tục chặt đốt cây rừng. Ông còn trồng thử nghiệm cây ‘canh-ki-na’ để sản xuất thuốc ký ninh chữa bệnh sốt rét. Ông cũng tìm ra đất thích hợp cho loại cây này ở vùng đất Dran và Di Linh.
Yersin thích biết mọi thứ, ông là chuyên gia về nông học nhiệt đới, nhà vi trùng học, nhà dân tộc học, nhiếp ảnh gia, rồi nghiên cứu khí tượng. Ông mua máy điện lượng kế, làm một con diều thật lớn thả lên độ cao một ngàn mét để đo điện khí quyển và dự đoán giông bão. Ông muốn giúp những người dân chài thường khi bị mất tích trên biển mỗi lúc có lốc xoáy vụt đến. Yersin thuyết phục Fichot, một kỹ sư thủy văn phục vụ trong hải quân và rất say mê thiên văn học, đến sống với ông trong ngôi nhà lớn ở Xóm Cồn với kính thiên văn và máy quan tinh được lắp đặt trên sân thượng, để cùng nhau nghiên cứu khí tượng. Trong những ngày cuối đời, Yersin gắn bó với niềm đam mê mới: văn chương. Ở tuổi tám mươi, ông lại học tiếng Latin, tiếng Hy Lạp, và biên dịch những tác phẩm của Phèdre, Virgile, Horace, Salluste, Cicéron, Platon, và Démosthène.
Trường Y Đông Dương
Năm 1902 Toàn quyền Paul Doumer, trước khi rời Đông Dương, mời Yersin từ Nha Trang ra Hà Nội để mở một trường Y, một bệnh viện, và một trung tâm vệ sinh. Chỉ với Trường Y “ước tính việc xây dựng sẽ tốn một triệu rưỡi franc!” Một số tiền lớn, song theo nhận xét của Yersin, vẫn rẻ hơn nhiều, lại hữu ích hơn nhiều so với cái nhà hát ở Sài Gòn.
Yersin được bổ nhiệm làm hiệu trưởng đầu tiên củaTrường Y Đông Dương này (là tiền thân của Đại học Y Hà Nội). Ông thiết lập giáo trình theo hình mẫu đại học Pháp – sáng khám bệnh ở bệnh viện, chiều dành cho lý thuyết – đích thân ông giảng dạy trong các giờ vật lý, hóa học, và phẫu thuật.
Trường khai giảng ngày 1 tháng 3 năm 1902, năm học đầu tiên có 29 sinh viên, 15 người đến từ Bắc Kỳ, 5 từ Trung Kỳ, 8 từ Nam Kỳ, và 1 từ Cao Miên. Tất cả đều được nhận học bổng 8 đồng mỗi tháng. Ghi nhận của Yersin về những sinh viên Y khoa đầu tiên được đào tạo ở Đông Dương, “Họ rất chăm học, có những người xuất sắc ngang với những sinh viên giỏi nhất bên Pháp. Điều thú vị là ngay cả những người thông minh cũng học rất chăm. Gần như có thể nói rằng không có ai lười biếng.”
Ông có công di chuyển trường khỏi làng Kinh Lược, cho xây dựng ngôi trường ở phố Bobillot (Lê Thánh Tông ngày nay), và xây dựng bệnh viện thực hành ở phố Lò Đúc.
Sau hai năm, khi mọi thứ đã vào guồng, Yersin xin từ nhiệm, và trở về Nha Trang.
Vĩ nhân từ trần
Trong thời gian diễn ra Chiến tranh thế giới thứ hai, ngày 1 tháng 3 năm 1943, Yersin từ trần tại nhà riêng ở Nha Trang, thọ 80 tuổi, ông để lại di chúc, “Tôi muốn được chôn ở Suối Dầu. Yêu cầu ông Bùi Quang Phương giữ tôi lại tại Nha Trang, đừng cho ai đem tôi đi nơi khác. Mọi tài sản còn lại xin tặng hết cho Viện Pasteur Nha Trang, và những người cộng sự lâu năm. Đám táng làm giản dị, không huy hoàng không điếu văn.” Dù vậy, rất đông người tìm đến để đưa tiễn ông về nơi an nghỉ cuối cùng. Nhiều người dân Xóm Cồn và Nha Trang than khóc và để tang cho ông. Đoàn người đưa tang dài đến hơn ba cây số. Dân chúng coi ông là ‘công dân’ Nha Trang, vì ông đã sống ở đây tròn 50 năm.
Di sản của ông quá lớn. Toàn dân Việt Nam, hơn mọi dân tộc khác, phải ghi ơn ông mãi mãi. Vua Bảo Đại đã truy tặng ông bội tinh kim khánh. Dân nghèo nhớ ông vì lòng nhân hậu. Bệnh nhân không quên công trình y khoa của ông. Nhiều thành phố có tên đường là ông. Nha Trang và Đà Lạt ghi dấu ấn của ông qua nhiều hình thức, nhất là có công viên vinh danh ông. Mộ ông tại Suối Dầu và thư viện ông tại viện Pasteur Nha Trang nay là di tích lịch sử quốc gia. Năm 2014 Việt Nam truy tặng ông là ‘công dân danh dự’ và cho ra mắt bộ sưu tập tem bưu chính mang hình ảnh ông.
![]() |
| Đại học Yersin Đà Lạt |
May mắn biết bao dân nước ta có một ân nhân vĩ đại, một ‘huyền thoại’ đáng kính phục như ngài Yersin !
Yersin đã sống trọn đời độc thân, xa lánh chốn phồn hoa Paris để theo con đường phục vụ tha nhân.
Lời cuối của ông: “Tôi muốn theo chân Chúa Ky Tô để phục vụ mọi người trọn đời tôi”.
Đáng ngưỡng mộ thay!
From: thunnguyen
