Lại chuyện chiêu dụ người tài nhân danh “lòng yêu nước”

Lại chuyện chiêu dụ người tài nhân danh “lòng yêu nước”

RFA
2018-09-06

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc gặp mặt hơn 100 chuyên gia, nhà khoa học trẻ người Việt ở nước ngoài về nước tham dự Chương trình kết nối mạng lưới đổi mới sáng tạo Việt Nam hôm 19/8/2018, tại Hà Nội.

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc gặp mặt hơn 100 chuyên gia, nhà khoa học trẻ người Việt ở nước ngoài về nước tham dự Chương trình kết nối mạng lưới đổi mới sáng tạo Việt Nam hôm 19/8/2018, tại Hà Nội.

 Courtesy chinhphu.vn

Chính phủ Hà Nội tiếp tục nhân danh ‘lòng yêu nước’ kêu gọi những người gốc Việt có tài trên thế giới về đóng góp cho tổ quốc. Suốt nhiều năm qua, từng có những vị ở nước ngoài cho biết, họ vì lòng yêu quê hương mà sẵn sàng về làm việc, đóng góp giúp Việt Nam phát triển. Thực tế ra sao?

Lại chuyện hình thức

Trong những ngày cuối tháng 8 vừa qua, tại Hà Nội diễn ra sự kiện được báo chí trong nước loan tin rộng rãi mang tên “Kết nối mạng lưới đổi mới sáng tạo Việt Nam 2018”. Tham gia sự kiện ngoài các nhà khoa học trong nước, có hơn 100 nhà khoa học, chuyên gia công nghệ là người Việt đang học tập và làm việc ở nước ngoài được mời.

Mục tiêu theo thông tin từ Chính phủ Việt Nam là nhằm huy động tối đa nguồn lực chất xám, đặc biệt là từ các chuyên gia người Việt được đào tạo và làm việc lâu năm tại nước ngoài, trở về giúp xây dựng và phát triển đất nước.

Có thể hiểu là buổi lễ chủ yếu để phát danh thiếp, chụp hình với thủ tướng, tặng quà là cây viết thủ tướng… thế thôi. Nếu mà để lắng nghe hiến kế của những người tài, thậm chí những ý kiến trái chiều một tí để đóng góp thì nó rất hy hữu.
-Trương Duy Nhất

Từ Đà Nẵng, nhà báo Trương Duy Nhất đưa nhận xét liên quan chương trình này:

“Trong mọi ngành thì các cuộc gặp gỡ kêu gọi các người tài ở khắp nơi về nó chỉ mang tính hình thức thôi. Người ta hay nói đùa, như trong bài viết của Anh Dương Ngọc Thái là một chuyên gia người Việt trẻ ở Thung lũng Silicon có về Việt Nam tham dự, thì có thể hiểu là buổi lễ chủ yếu để phát danh thiếp, chụp hình với thủ tướng, tặng quà là cây viết thủ tướng… thế thôi. Tôi nghĩ nếu mà để lắng nghe hiến kế của những người tài, thậm chí những ý kiến trái chiều một tí để đóng góp thì nó rất hy hữu.”

Nhân danh ‘lòng yêu nước’

Phát biểu tại buổi lễ công bố chương trình “Kết nối mạng lưới đổi mới sáng tạo Việt Nam 2018”, ông Vũ Đức Đam, Phó thủ tướng Việt Nam, cho rằng “tình yêu Tổ quốc ở mỗi người thể hiện bằng những hành động cụ thể, những góc độ khác nhau, song hơn hết là làm sao để đưa đất nước phát triển.”

Lễ công bố chương trình “Kết nối mạng lưới đổi mới sáng tạo Việt Nam 2018” - Viet Nam Innovation Network hôm 19/8/2018, tại Hà Nội.
Lễ công bố chương trình “Kết nối mạng lưới đổi mới sáng tạo Việt Nam 2018” – Viet Nam Innovation Network hôm 19/8/2018, tại Hà Nội.Courtesy chinhphu.vn

Cùng thời điểm này, báo chí do nhà cầm quyền Việt Nam quản lý, cũng đưa lên nhiều bài viết cho rằng, kêu gọi người tài sống ở nước ngoài trở về đóng góp, nên bắt đầu từ lòng yêu nước.

Giáo sư Phạm Minh Hoàng, từng giảng dạy tại Đại học Bách Khoa Sài Gòn và bị kết án tù với cáo buộc ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền Việt Nam’ rồi bị trục xuất đi Pháp, chia sẻ suy nghĩ của ông về kêu gọi trí thức nước ngoài hãy vì lòng yêu quê hương về nước đóng góp:

“Tôi cũng không ngạc nhiên, vì thật sự mà nói thì cái lời kêu gọi này tôi đã nghe từ năm 1976 rồi. Tôi thấy nó buồn cười, bởi vì thật sự mà nói những người tài trong nước cũng không phải là ít. Tôi đã có cơ hội làm việc ở trong nước 20 năm, tôi có tiếp xúc với các thầy cô cũng như các sinh viên, tôi thấy họ rất là giỏi và có lòng với đất nước. Với cái số lượng người như thế, chất lượng như thế thì tôi nghĩ cũng đã đủ sức để đóng góp xây dựng đất nước. Vậy mà bốn mươi mấy năm rồi, sau khi bom đạn chấm dứt, đất nước thống nhất. Vậy mà bây giờ đất nước chúng ta, tôi xin xài cái chữ là ‘lẹt đẹt’ trong những nước chậm phát triển.”

Theo Giáo sư Phạm Minh Hoàng, chính quyền Việt Nam không cần phải kêu gọi những người ở hải ngoại yêu nước trở về, khi mà điều kiện cho phép là họ về ngay. Theo ông, người Việt hải ngoại lúc nào cũng suy nghĩ về đất nước và muốn đóng góp cho đất nước, nhưng hoàn cảnh đất nước không cho phép họ làm như vậy.

‘Lòng Yêu nước’ theo định hướng

Đối với Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà hoạt động có tiếng ở Việt Nam đồng thời cũng là Viện trưởng Viện Nghiên Cứu Phát Triển Độc Lập IDS tự giải thể, thì lại cho rằng không cần nhân danh ‘lòng yêu nước’ mà cần tạo điều kiện và trọng dụng người tài thực sự:

“Tôi nghĩ cái lòng yêu nước rất là khó xác định, cái việc cần làm là tạo điều kiện để người người Việt Nam ở trong nước và người Việt Nam ở nước ngoài, tức là các nhà khoa học, họ làm việc một cách sáng tạo nhất. Điều kiện đó là gì, tức là họ có thiết bị máy móc, họ được tự do làm việc và phải có thu nhập thỏa đáng. Tôi nghĩ là với vài điều kiện tôi vừa nói thì dễ làm hơn nhiều so với cái gọi là lòng yêu nước chung chung. Cái lòng yêu nước chung chung ấy bây giờ còn không huy động được những người già nữa chứ đừng nói đến thế hệ trẻ. Mà cái lòng yêu nước của họ lại đi ngược với tự do, cho nên tôi nghĩ nói như vậy là nói chơi thôi chứ chẳng có tác dụng gì cả?”

Họ cho rằng phải đồng ý với quan điểm chính trị của họ thì mới là yêu nước, đó là một sai lầm. Tôi nghĩ nếu mà nghĩ như vậy để kêu gọi nhân tài về giúp nước, thì tôi e là hơi khó.
-GS Nguyễn Đăng Hưng

Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng, sinh sống tại Bỉ, đã và đang tham gia nhiều chương trình hợp tác tại Việt Nam, hiện đang có mặt tại Việt Nam, đồng ý rằng lòng yêu nước là căn bản của người Việt Nam. Nhưng theo ông, lòng yêu nước trong khuôn khổ quan điểm hiện nay của nhà nước Việt Nam thì có sự lệch lạc. Cho nên ông cho rằng chính quyền Việt Nam dùng lòng yêu nước để kêu gọi người tài thì không ổn. Ông nói tiếp:

“Phải xuất phát từ quan điểm tất cả người Việt Nam đều có lòng yêu nước hết. Mà lòng yêu nước đó là yêu quê hương, yêu xóm làng, yêu khóm tre, bụi trúc, yêu con đò … yêu quê hương là yêu như vậy chứ không phải là yêu quan điểm chính trị. Cái điều lệch lạc là họ cho rằng phải đồng ý với quan điểm chính trị của họ thì mới là yêu nước, đó là một sai lầm. Tôi nghĩ nếu mà nghĩ như vậy để kêu gọi nhân tài về giúp nước, thì tôi e là hơi khó.”

Theo nhà báo Trương Duy Nhất, bây giờ mà kêu gọi trở về đóng góp bằng lòng yêu nước thì không còn phù hợp, không nên và không đúng nữa. Bởi vì thực tế yêu nước thì biết bao nhiêu người tài trong nước, biết bao nhiêu người Việt trong nước yêu nước. Ông chia sẻ:

“Đất nước này đâu thiếu người tài, gần 100 triệu dân Việt thì cũng không thiếu người tài đâu, nhưng quan trọng là chính phủ sử dụng người tài như thế nào? Ví dụ một nhân vật có thể nói là tài năng về mặt công nghệ như Anh Trần Huỳnh Duy Thức, chỉ vì những ý kiến đóng góp mang đầy tính khoa học để xây dựng kinh tế và thể chế thì lại đang phải chịu bản án 16 năm tù giam và Anh đang tuyệt thực trong tù. Ngay cả những người bất đồng chính kiến, giới trí thức phản biện, hay ví dụ như chúng tôi là nhà báo thôi, chúng tôi viết những bài báo phản biện, chúng tôi góp ý chân thành chứ không chống đối, đả phá gì, nhưng mà chúng tôi vẫn bị bắt bỏ tù, kết án.”

Nhà báo Trương Duy Nhất cho biết, khi có cơ hội được đi ra nước ngoài và được tiếp xúc với nhiều tầng lớp trí thức, thì họ cho rằng nếu muốn kêu gọi trí thức trở về, thì trước hết chính quyền Việt Nam phải cho thấy cách họ đối xử với người trong nước như thế nào thì mới lấy được lòng tin của họ.

Riêng đối với Giáo sư Phạm Minh Hoàng, thì điều kiện tiên quyết là Việt Nam phải có được tự do dân chủ, thì lúc đấy sự đóng góp mới hiệu quả và lâu bền.

Vị linh mục cả đời đi ‘mua lại’ những em bé bị nhiễm HIV

Vị linh mục cả đời đi ‘mua lại’ những em bé bị nhiễm HIV

August 16, 2018

Linh Mục Phương Đình Toại – người cha của hàng trăm đứa trẻ mang căn bệnh HIV. (Hình: Thanh Niên)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Cuộc đời mình, ông dành cho những lần đối mặt đám “cò” người, vì đồng tiền mà bất chấp lương tri. Cuộc đời mình, ông dành cho những người phụ nữ ở bên bờ tuyệt vọng. Cuộc đời mình, ông dành cho những “thiên thần” vô tội, vốn không may từ ngay khoảnh khắc chào đời.

Theo báo Thanh Niên, năm 2000, Linh Mục Phương Đình Toại, dòng Camillo (dòng Tá Viên Mục Vụ Bệnh Nhân), sang Thái Lan làm y sĩ cho một trung tâm chăm sóc bệnh nhân HIV/AIDS. Và chính tại nơi đó, một câu chuyện đã ám ảnh ông cho đến mãi sau này.

Ông kể, có một phụ nữ Việt Nam bị bán qua Cambodia để bán dâm. Khi cô phát hiện mình mắc bệnh HIV cũng là lúc cô biết mình đang có một sinh linh.

Bị đuổi ra đường, cô tìm cách sang Thái Lan. Đứa trẻ chào đời, cô suy kiệt. Cô được đưa vào trung tâm nơi ông làm việc và được chính tay ông chăm sóc vì chỉ có ông nói được tiếng Việt. Trước khi nhắm mắt, cô nhìn ông khẩn cầu, rằng điều duy nhất cô muốn chỉ là tìm lại đứa con, đưa nó về quê nhà.

Và rồi ông giúp cô hoàn thành ý nguyện. Nhưng cũng từ đó, nhiều điều khiến ông thao thức: Tại sao có một đồng hương bị xã hội vùi dập? Tại sao có một phận đàn bà bị ruồng bỏ? Tại sao có một linh hồn vừa mở mắt, một linh hồn kia đã phải nhắm mắt nơi đất khách quê người?

Bốn năm sau, Linh Mục Toại trở về Việt Nam, được Tòa Tổng Giám Mục Giáo Phận Sài Gòn giao nhiệm vụ quản lý Ban Mục Vụ chăm sóc người có HIV/AIDS.

Ông đi khắp các bệnh viện, tìm hiểu, động viên từng bà mẹ mắc bệnh mà không ai chăm sóc. Ông lo thuốc thang, giúp nơi ăn chốn ở cho từng người. Rồi số người cần giúp đỡ ngày càng nhiều nên năm 2005, ông phải thuê một căn nhà ở quận Phú Nhuận cho việc này. Ông đặt tên nhà là Mai Tâm.

“Đó là trái tim của ngày mai, là trái tim sáng tươi, là trái tim của niềm hy vọng. Hy vọng ấy, không chỉ của một mình tôi,” ông nói.

Mai Tâm ra đời với năm trẻ được ông bảo bọc và chỉ trong vòng hơn một năm, số lượng các em đã gấp năm lần.

Một phòng tự học trong mái ấm Mai Tâm. Mái ấm là nơi những đứa trẻ mắc bệnh HIVAIDS được các linh mục dòng Camillo và những người tình nguyện khác nuôi nấng. (Hình: Thanh Niên)

Năm 2009, ông chuyển “nhà” về một nơi khang trang hơn ở quận Thủ Đức. Người ta nghĩ ông vui nhưng mà vui sao được khi điều đó đồng nghĩa với việc ông phải chứng kiến ngày càng nhiều bi kịch. Một đứa trẻ bơ vơ, một đời người thăm thẳm…

Ban đầu, ông chủ động tìm đến những hoàn cảnh khó khăn để thuyết phục họ. Đó là những bà mẹ cực cùng tuyệt vọng, không còn người đàn ông cạnh mình, không còn được gia đình chào đón. Họ nghĩ đã mang căn bệnh này, chỉ có chết, đẻ con chỉ có bệnh. Thôi thì lấy được đồng nào qua ngày thì hay đồng đó.

Họ nằm trên giường, một vài “cò” lân la. Những cuộc ngã giá đôi khi chóng vánh. Mười, mười lăm triệu cho một đứa trẻ lần đầu mở mắt nhìn đời. Liệu trên đời này còn những cuộc mua bán nào tàn nhẫn và nghiệt ngã hơn nữa không?

Vậy là ông phải “mua,” phải “giành.” Cái ông muốn là đưa một người mẹ vừa rứt ruột bán con, một đứa trẻ vừa “hóa” thành món hàng, trở về với cuộc sống bình thường. Ông không oán trách ai cả, nhưng ông sẽ trách mình nếu để lỡ “món hàng” kia.

Ông nhiều lần vét sạch túi, chỉ để làm “xiêu lòng” những người mẹ đang hoảng loạn. Ông nhiều lần vướng vào những hợp đồng mua bán đã xong, nhưng vẫn cố ẵm bằng được đứa trẻ đỏ hỏn ra khỏi bệnh viện, an toàn vượt qua những tay “cò” nguy hiểm vừa bị cướp miếng ăn. Nguy hiểm đến độ, có lần công an phải hộ tống ông về.

Biết đứa trẻ nào cũng cần có mẹ, ông luôn cố gắng thuyết phục cả người mẹ về cùng: “Thôi chị về mái ấm, xem như nghỉ sinh vài ngày. Với nuôi đứa trẻ giúp chúng tôi vài ngày thôi, nó còn nhỏ quá.”

Linh Mục Phương Đình Toại vẫn nhớ như in từng phận đời từng được chở che trong mái ấm. (Hình: Thanh Niên)

Chỉ cần họ chịu về là ông thở phào. Bởi vì, chỉ một vài lần nhìn đứa trẻ khóc, một vài lần cho nó bú mớm, một vài lần thấy bàn tay nhỏ xíu nắm chặt ngón tay mình, người mẹ sẽ tự khắc chẳng muốn buông.

Cứ vậy, mái ấm chở che hàng trăm phận người, chật ních. Thế mà chỉ cần nghe ở đâu có trẻ “si đa,” ở đâu có cuộc bán mua số phận, ông lại tức tốc lên đường.

Mai Tâm là mái ấm của 87 đứa, khó đủ bề với 87 miệng ăn, 87 cái đầu cần nạp kiến thức, 87 trái tim cần được yêu thương… người ta nói vậy mà ông còn đi “giành giật.” Còn ông trả lời: “Không giành, thì chúng làm sao?”

Nếu tính luôn cả những trường hợp các bà mẹ nhiễm bệnh thì Mai Tâm là nơi nương náu của hơn 300 phận người. Vậy mà Linh Mục Toại nhớ từng câu chuyện đời, nhớ tính tình từng đứa trẻ.

Rất nhiều trong số đó, vì được uống thuốc kịp thời khi vừa sinh ra và phơi nhiễm, chỉ khoảng 40 ngày thì triệt tiêu hoàn toàn căn bệnh. Rất nhiều trong số đó, được chăm sóc và thuốc thang đều đặn, sống khỏe mạnh như một người bình thường. Thậm chí, nhiều em còn học đại học, trong đó có em tốt nghiệp ngành điều dưỡng, rồi tự quay về mái ấm làm việc. Nhưng cũng có người vì phát hiện muộn mà không đủ sức chống chọi được số phận của mình.

Mỗi ngày, ông luôn thủ thỉ với những đứa con của mình rằng: “Cuộc đời tụi con rất quan trọng với cha.” Ngoài bệnh tật, mất cha mất mẹ, chúng phải đối mặt với nỗi đau lớn nhất là không có ai xem chúng quan trọng. Tụi trẻ luôn mặc cảm, khép mình vì cảm thấy bị bỏ rơi. Ông nói khi đứa trẻ lớn dần, nó biết có một người xem nó là quan trọng, nó có niềm tin sống tiếp.

Ngôi nhà của những đứa trẻ HIV chẳng giống với những mái ấm khác. Bởi lẽ, mái ấm trẻ mồ côi hay cơ nhỡ, tụi trẻ còn mong đến ngày có người đến nhận về. Nhưng những đứa trẻ ấy lại có một gia đình mới, là chính chúng với nhau. Chúng tự hiểu tính nhau, tự lo cho nhau. Như Linh Mục Toại nói, có những bất hạnh mà chính những người bất hạnh sẽ tự hóa giải khi ở cùng nhau.

Giờ đây, mái ấm Mai Tâm ở số 23, đường 15, phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức, Sài Gòn, là nơi sinh sống và học tập của 87 trẻ em bị nhiễm HIV/AIDS cùng nhiều bà mẹ cũng nhiễm bệnh. (Tr.N)

From: Người Việt Online 

Chị KimBằng Nguyễn gởi

Ngày độc lập 2-9 đã bị nghi vấn…

Ngày độc lập 2-9 đã bị nghi vấn…

Lần đầu tiên trong 73 năm, đảng duy nhất cầm quyền cộng sản Việt Nam đã bị nghi vấn, trong lo sợ bị lật đổ, về ngày gọi là “độc lập” 2/9.

Để đối phó, Tuyên giáo đảng tung ra nhiều bài viết bảo vệ Tuyên ngôn độc lập do ông Hồ Chí Minh, người thành lập đảng, đọc ngày 02/09/1945 tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội.

Những người viết hô hoán “không thể xuyên tạc giá trị lịch sử”, hay “ý nghĩa thời đại của Bản Tuyên ngôn Độc lập.”
Song song với tuyên truyền, cũng là lần đầu tiên, đảng phải huy động một lực lượng lớn võ trang gồm công an, cảnh sát, quân đội và dân quân sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ an ninh, bảo vệ đảng cầm quyền. Lệnh này được thi hành sau khi có lời hô hào từ nước ngoài phóng về Việt Nam kêu gọi biểu tình phản đối tổ chức kỷ niệm ngày 2/9/2018.

NGỘT NGẠT-KHÓ THỞ

Mặc dù không có dấu hiệu biểu tình sẽ xẩy ra, như hàng trăm ngàn người dân đã bất ngờ biểu tình khắp nước phản đối “Luật An ninh mạng” và “Dự luật Đặc khu “trong hai ngày 10 và 11 tháng 06 (2018), nhưng nhiều đơn vị quân đội và dân quân đã được lệnh ở thế sẵn sàng. Trong khi nhiều ngàn Cảnh sát và Công an đã được huy động canh gác khắp các “điểm nóng”, đặc biệt tại Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng, Bình Dương, Đồng Nai, Cần Thơ v.v… Nhiều hàng rào, chướng ngại vật ngăn chận lưu thông đã được dựng lên khắp nơi khắp chốn.

Cả nước tràn ngập căng thẳng, ngột ngạt, lo sợ như sắp có biến cố không lành. Người dân thì ngỡ ngàng, bâng khuâng, lặng câm như con hến. Công an thì con mắt đảo điên, cái mặt thì đằng đằng sát khí như muốn ăn sống nuốt tươi ai đó.Một lực lượng công an thường phục, mật vụ chìm và nổi đã bám sát một số nhân vật mà họ tình nghi sẽ chủ động các cuộc biểu tình đột biến. Nhiều nơi cư ngụ của những người năng động, hay từng nhiều lần biểu tình trước đây đã bị canh gác từ mấy ngày trước.

Nhà văn, cựu Đại tá Quân đội Phạm Đình Trọng , người đã tuyên bố ra khỏi đảng “sau 40 năm là người Cộng sản”, từ 19.5.1970 đến 20.11.2009, viết từ nơi cự ngụ Sài Gòn của ông :”Ngày 2 tháng chín, 2018, công an bủa vây bịt bùng trước nhà nhiều người dân trên khắp mọi miền đất nước. Hai trung tâm chính trị văn hóa, xã hội, hai không gian tiêu biểu cho đời sống dân sự đất nước, tiêu biểu cho bộ mặt xã hội Việt Nam là Hà Nội và Sài Gòn không những là hai nơi số người dân bị công an nhà nước cộng sản bủa vây, ngăn chặn không cho ra khỏi nhà nhiều nhất mà trên khắp đường phố Hà Nội, Sài Gòn còn rải đầy sắc áo công an, dân phòng trang bị roi điện, dùi cui, trang bị cả bộ mặt thú săn hầm hầm sát khí. Khắp các ngả đường trung tâm hai thành phố lớn nhất nước giăng trùng trùng lớp lớp rào sắt, kẽm gai.

Ngày 2 tháng chín, 2018, Hà Nội, Sài Gòn như hai thành phố bị chiếm đóng, hai thành phố bị bạo lực nhà nước cộng sản phong tỏa.”

Một người Sài Gòn khác, Tác giả Trương Minh Ẩn phản ảnh:”Sài Gòn ngày 2/9 vắng vẻ, đường xá ít người, chứ không ngồn ngộn như ngày thường. Có 3 ngày nghỉ nên khá đông người về quê, đi chơi xa… Tôi chỉ gọi là ngày nghỉ, bởi với riêng tôi nó chỉ có vậy. Không là gì nữa cả, chẳng phải ngày Quốc Khánh gì cả. Bởi độc lập này chỉ giành cho một số người, một tầng lớp người theo cộng sản….”

Từ Hà Nội, Nhà văn, Nhà báo độc lập Nguyễn Tường Thụy viết trên trang báo cá nhân :”Đặc điểm nổi bật của việc kỷ niệm 73 năm Tuyên ngôn độc lập năm nay là tình hình siết chặt an ninh trên toàn quốc, ráo riết hơn rất nhiều so với mọi năm.

Trước đó xuất hiện những lời kêu gọi tổng biểu tình vào ngày 2/9 trên các trang mạng. Về phía nhà nước thì kêu gọi mọi người “cảnh giác”, “không mắc bẫy kẻ xấu”, cho đó là “những lời kêu gọi kéo mây đen về giữa trời quang”.

Lực lượng công an được huy động tối đa để ngăn chặn biểu tình. Trên các đường phố, tràn ngập cảnh sát trong các mầu áo.

Nhiều người được cho là ngòi nổ của các cuộc biểu tình ở Sài Gòn, Hà Nội bị canh giữ, hoặc bám sát khi đi chợ hay đi làm một việc gì đó….Nói chung, những ai đã từng xuống đường, bị bắt về đồn công an đều bị theo dõi canh giữ chặt chẽ.”

Từ ba nhân chứng cho thấy ngày 2/9 năm 2018 không bình thường. Đã thấy thiếu những hân hoan, nụ cười đã tắt và hạnh phúc phai tàn của một dân tộc đã phải gánh chịu qúa nhiều đau thương sau 30 năm chiến tranh huynh đệ tương tàn do đảng CSVN chủ động và độc tôn, độc tài cầm quyền.

Và giờ đây, sau 30 gọi là “đổi mới” và phải tái cơ cấu kinh tế đến 2 lần, thu nhập hàng năm của công nhân Việt Nam vẫn tụt hậu rất xa so với hầu hết các nước trong khu vực Đông Nam Á, chỉ hơn có Lào và Cao Miên. Nhưng mỗi người Việt Nam phải gánh món “nợ công” bao nhiêu ?

Một Báo cáo của Bộ Kế hoạch và Đầu tư về vay vốn ODA (official development assistance ) cho thấy :” Năm 2018 nợ công dự kiến lên con số 3,5 triệu tỷ đồng, cao hơn con số 3,1 triệu tỷ đồng của năm 2017.

Như vậy, từ chỗ mỗi người dân chỉ “gánh” 31 triệu đồng nợ công vào năm 2017, thì đến 2018 dự kiến con số này sẽ tăng thêm 4 triệu đồng, lên 35 triệu đồng. Nhưng, con số đó có thể chưa dừng lại.

Theo tính toán của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, nợ công trong xu hướng tăng dần đều, mỗi năm khoảng 360.000-380.000 tỷ đồng. Cụ thể, năm 2019 dự kiến tăng lên mức hơn 3,9 triệu tỷ đồng và gần 4,3 triệu tỷ đồng vào năm 2020.” (theo VietNamNet, ngày 19/08/2018)

Với tình hình kinh tế chưa ra khỏi qũy đạo gọi là “trung bình thấp”, người dân Việt Nam còn phải gánh chịu thảm họa của quốc nạn tham nhũng và tệ nạn các nhóm lợi ích không ngừng phá hoại ngân sách nằm trong các Danh nghiệp Nhà nước (DNNN) thua lỗ.

Như vậy, nếu đọc lại lời mở đầu của Tuyên ngôn ngày 2/9/1945 thì thấy ngay đảng cầm quyền CSVN đã thất bại ê chề. Ngày ấy, ông Hồ đọc:”Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.

Nhưng đối với đại đa số nhân dân Việt Nam sống dưới chê độc độc tài và độc đảng cộng sản thì chỉ có những người của đảng hay làm theo lệnh đảng thì mới có “quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Tình trạng chênh lệch giầu nghèo và không bình đẳng trong xã hội Việt Nam ngày nay là một bằng chứng.

ĐỘC LẬP NÀO ?

Vì vậy mà lần kỷ niệm lần thứ 73 năm nay (2018), ngày gọi là “độc lập 2/9” đã bị đặt nghi vấn bởi nhiều tầng lớp nhân dân.

Giáo sư ngành xây dựng nổi tiếng Nguyễn Đình Cống, 81 tuổi, người đã chính thức tuyên bố“Tôi thông báo từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam từ ngày 03 tháng 02 năm 2016. Yêu cầu tổ chức Đảng xóa tên tôi khỏi danh sách”, đã phê bình ngày 01/09/2018 về một đoạn trong Tuyên ngôn của ông Hồ, viết rằng:”Về việc giành chính quyền, Tuyên ngôn viết: “Sự thật là từ đầu mùa thu năm 1940, nước ta đã thành thuộc địa của Nhật, chứ không phải là thuộc địa của Pháp nữa. Khi Nhật hàng Đồng minh thì nhân dân cả nước ta đã nổi dậy giành chính quyền lập nên nước Việt-nam dân chủ cộng hòa. Sự thật thì dân ta đã lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật, chứ không phải từ tay Pháp”.

Giáo sư Cống nói thêm:”Cái sự thật nêu ở đây chỉ mới là một phần. Phần quan trọng hơn đã được giấu kín. Đó là việc cướp chính quyền từ Chính phủ Trần Trọng Kim chứ không phải giành từ tay Nhật (vì Nhật đã đầu hàng rồi), là nước Việt Nam đã tuyên bố độc lập từ tháng 3/1945. Câu “dân ta đã lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật” là không đúng với sự thật.”

Nên biết, theo tài liệu của Giáo sư Cống phổ biến thì Vua Bảo Đại đã chính thức công bố độc lập vào ngày 11 tháng 3 tại Huế. Nội dung như sau :

“Cứ tình hình chung trong thiên hạ, tình thế riêng cõi Đông Á, Chính phủ Việt Nam tuyên bố từ ngày này điều ước bảo hộ với nước Pháp bãi bỏ và nước Nam khôi phục quyền độc lập.

Nước Việt Nam sẽ gắng sức tự tiến triển cho xứng đáng một quốc gia độc lập và theo như lời tuyên ngôn chung của Đại Đông Á, đem tài lực giúp cho cuộc thịnh vượng chung.

Vậy Chính Phủ Việt Nam một lòng tin cậy lòng thành ở Nhật Bản đế quốc, quyết chí hợp tác với nước Nhật, đem hết tài sản trong nước để cho đạt được mục đích như trên”.

Bản tuyên ngôn được nhà vua và 6 thượng thư cùng ký tên, nó khá ngắn gọn, nhưng đã nêu lên được các điểm chính sau :1- Bãi bỏ điều ước bảo hộ của Pháp (chứ không tuyệt giao với Pháp, không lên án chế độ cai trị của Pháp). 2- Nước Nam khôi phục quyền độc lập và cố xứng đáng quốc gia độc lập. 3- Nước Việt Nam tin cậy và hợp tác với Nhật (tin cậy và hợp tác chứ không nhận sự đô hộ hoặc bảo hộ như đối với Pháp trước đây).

Khi thảo luận về Tuyên ngôn độc lập, Bảo Đại phát biểu trước Triều đình:

“Trước kia nước Pháp giữ quyền bảo hộ nước ta, nay đã không giữ được nước cho ta, để quân Nhật đánh đổ, vậy những điều trong Hiệp ước năm 1884 không có hiệu quả nữa, nên Bộ Thượng thư đã tuyên hủy hiệp ước ấy. Trẫm phải đứng vai chủ trương việc nước và lập Chính phủ để đối phó mọi việc”.

Trong khi đò, Giáo sư Tiến sỹ Lịch sử Phạm Cao Dương cũng minh định :”Việt Minh Cướp Chính Quyền: Cả Nước Bị Lừa”. Ông viết:

”Không có lực lượng võ trang đáng kể, Việt Minh chỉ lợi dụng Thanh Niên Tiền Phong làm lực lượng xung kích, qua sự lừa đảo tập thể những người trẻ chỉ biết yêu nước và phụng sự quốc gia của Miền Nam này và họ đã thành công, giống hệt như ở Hà Nội, họ đã lợi dụng và cướp ngang cuộc biểu tình ngày 17 tháng Tám của Tổng Hội Công Chức, được tổ chức để mừng độc lập và ủng hộ Chính Phủ Trần Trọng Kim, không phải để ủng hộ Việt Minh.”

Như vậy thì việc ông Hồ Chí Minh tuyên bố Độc lập ngày 2/09/1945 chỉ đến sau Tuyên bố của Vua Bảo Đại. Do đó mà ngày nay, 73 năm sau, nhiều Sử gia và người dân Việt Nam vẫn còn đặt câu hỏi : Việc Việt Minh cướp chính quyền từ tay Chính phủ hợp pháp Trần Trọng Kim có nên được coi là có công giành độc lập hay không ?

Image may contain: text
Image may contain: one or more people and outdoor

‘Bình Phong – Mặt Nạ’ trong đảng còn bao nhiêu lớp?

Van Pham
‘Bình Phong – Mặt Nạ’ trong đảng còn bao nhiêu lớp?

Cuối cùng, cuộc họp do Ủy ban Tư pháp – Quốc hội Việt Nam tổ chức hôm 4 tháng 9 để thẩm tra Báo cáo hoạt động của hệ thống tư pháp (Tòa án, Viện Kiểm sát, Công an) Việt Nam cũng chẳng đến đâu.

Dẫu thay mặt toàn dân giám sát – góp ý cho hoạt động của hệ thống tư pháp, bà Lê Thị Nga – Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp, ông Nguyễn Văn Chiến – Đại biểu của thành phố Hà Nội tại Quốc hội, ông Trương Trọng Nghĩa – Đại biểu của TP.HCM tại Quốc hội,… chỉ có thể nêu ra những thắc mắc của toàn dân:

– Tại sao những Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” có thể lũng đoạn hệ thống công quyền trong một thời gian dài, ai cũng thấy, cũng biết nhưng hệ thống chính trị, hệ thống công quyền nói chung và hệ thống tư pháp nói riêng đều giả mù, giả điếc, giả câm?

– Những ai trong giới lãnh đạo Bộ Công an, Bộ Quốc phòng phải chịu trách nhiệm về việc tuyển dụng Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” làm sĩ quan an ninh, sĩ quan quân đội? Thăng hàm – bổ nhiệm vốn là một qui trình chặt chẽ, phải tuân thủ các qui định của luật pháp, những cá nhân nào đã sổ toẹt mọi thứ để Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” trở thành “Thượng tá” của lực lượng vũ trang nhân dân?

– Hệ thống chính trị, hệ thống công quyền kiểm tra, giám sát thế nào mà công an, quân đội có thể dùng an ninh, quốc phòng làm “bình phong”, che chắn cho Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” trục lợi? (1)

Trong nhiều thập niên, dân chúng Việt Nam chỉ nghe rỉ tai về “bình phong” như một loại “nghiệp vụ đặc biệt” mà công an, quân đội sử dụng để tạo ra các loại vỏ phục vụ việc thu thập thông tin, tài liệu phục vụ cho nỗ lực bảo vệ an ninh, quốc phòng. “Bình phong” chỉ bị xô sang một bên, phơi bày bản chất (vừa tạo điều kiện, vừa che chắn cho một số cá nhân, một số nhóm thâu tóm, chiếm đoạt công thự, công thổ, biến công sản thành tài sản cá nhân) khi Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” bị… lộ.

“Bình phong” tiếp tục làm người ta choáng váng khi Viện Kiểm sát tỉnh Phú Thọ công bố cáo trạng vụ án “Tổ chức đánh bạc, Đánh bạc, Sử dụng mạng Internet chiếm đoạt tài sản, Mua bán trái phép hóa đơn, Rửa tiền, Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Hóa ra Trung tướng Phan Văn Vĩnh – Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa – Cục trưởng Cục Cảnh sát Chống tội phạm công nghệ cao (C50) cũng đã sử dụng “bình phong” để tạo điều kiện cho Công ty Đầu tư – Phát triển an ninh công nghệ cao (CNC) tổ chức đánh bạc. “Bình phong” là yếu tố để Bộ Công an Việt Nam nhận 20% trong cơ cấu vốn của CNC dù không góp đồng nào. “Bình phong” giúp Bộ Công an mở đường và đòi các cơ quan hữu trách khác như Bộ Thông tin – Truyền thông đứng ngoài để CNC tổ chức đánh bạc trên Internet nhằm xây dựng “hệ thống phòng thủ quốc gia về tội phạm mạng”.

Chỉ cáo buộc ông Vĩnh, ông Hóa phạm tội mà bỏ qua vai trò và trách nhiệm của giới lãnh đạo Bộ Công an trong vụ án “Tổ chức đánh bạc, Đánh bạc, Sử dụng mạng Internet chiếm đoạt tài sản, Mua bán trái phép hóa đơn, Rửa tiền, Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” là vô lý.

Cáo trạng ghi nhận, song song với việc thu được hàng ngàn tỉ đồng từ việc tổ chức đánh bạc trên Internet, CNC có chuyển cho C50… 700 triệu đồng và một bộ… phần mềm diệt virus. Cáo trạng cũng ghi nhận, cả ông Vĩnh và ông Hóa đã báo cáo về CNC như một “doanh nghiệp bình phong” trong hoạt động chống tội phạm công nghệ cao cho Bộ trưởng Công an. Liệu yếu tố “khi phát hiện CNC vận hành game đánh bạc trá hình, lãnh đạo Bộ Công an yêu cầu báo cáo song ông Vĩnh… không chấp hành” (2) đủ để loại trừ toàn bộ trách nhiệm của lãnh đạo Bộ Công an và đủ để công an, quân đội tiếp tục bảo vệ “bình phong” như một thứ nghiệp vụ đặc biệt tới mức muốn gì được đó, không ai có quyền kiểm tra, giám sát?
**********

Ở cuộc họp do Ủy ban Tư pháp – Quốc hội Việt Nam tổ chức hôm 4 tháng 9 để thẩm tra Báo cáo hoạt động của hệ thống tư pháp (Tòa án, Viện Kiểm sát, Công an) Việt Nam, khi báo cáo về tham nhũng và chống tham nhũng, ông Lê Quý Vương – Thượng tướng, Thứ trưởng Công an, lớn tiếng cảnh báo rằng: Các đối tượng đang lợi dụng triệt để những sơ hở trong cơ chế, chính sách để thông đồng, tạo ra các “nhóm lợi ích”, hoặc móc ngoặc giữa khu vực nhà nước và doanh nghiệp tạo “sân sau”, “công ty gia đình”, dùng ảnh hưởng của mình để thầu cho các dự án, thâu tóm công thổ, cho vay sai nguyên tắc, thế chấp vòng vo, rút tiền của nhà nước, gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng… Ông Vương còn nhấn mạnh: Tội phạm trong các lĩnh vực quản lý nhà nước cũng diễn biến phức tạp, trong đó một số lĩnh vực có nhiều nguy cơ xảy ra tội phạm là ngân hàng, chứng khoán, quản lý đất đai, thuế, hải quan (3)…

Tuy nhiên ông Vương không nói gì đến “bình phong”, tới nguy cơ công an, quân đội cũng là những lĩnh vực đáng ngại về khả năng xảy ra nhiều vụ phạm tội đặc biệt nghiêm trọng, cho dù dư âm vụ Vũ “nhôm”, vụ “Út Trọc” chưa hết tiếng ngân và nhiệt độ vụ CNC chưa giảm.

Trong vụ CNC, tuy Viện Kiểm sát tỉnh Phú Thọ khẳng định có đủ bằng chứng chứng tỏ ông Vĩnh đã nhận của Nguyễn Văn Dương – Giám đốc CNC chiếc đồng hồ Rolex trị giá 1,1 tỉ đồng để giúp CNC tổ chức đánh bạc nhưng ông Vĩnh không bị truy tố tội “nhận hối lộ”. Ông Vĩnh không bị quy kết “nhận hối lộ” thoát án tử hình nên Dương gặp may, tránh được án tử hình lơ lửng trên đầu vì “đưa hối lộ”. Nếu Anh hùng Lực lượng vũ trang Phan Văn Vĩnh bị phạt tới mười năm tù vì “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” thì đó là “đúng người, đúng tội, đúng pháp luật”?

Tương tự, có thể xem việc những ông tướng công an, quân đội liên quan tới Vũ “Nhôm”, “Út Trọc” chỉ bị xử lý hành chính và bị Đảng CSVN kỷ luật là “nghiêm minh, không có vùng cấm, không có ngoại lệ”?

Chỉ mới có vài tấm “bình phong” che cho Vũ “Nhôm”, “Út Trọc”, Nguyễn Văn Dương, Phan Sào Nam (Vụ CNC) bị xô sang một bên. Trông vào đó mà bảo “bình phong” đã hết thời là… lạc quan tếu! Còn rất nhiều tấm “bình phong” khác đang che cho các ông tướng công an, quân đội không phải trả gía. Khi công an nhân dân còn tụng niệm “Còn Đảng, còn mình”, quân đội còn khẳng định “bảo vệ Đảng” thì duy trì quyền lãnh đạo toàn diện, tuyết đối của Đảng CSVN vẫn còn là tấm “bình phong” lớn nhất, kiên cố nhất, đủ khả năng che chắn mọi thứ. Công lý nếu có lấp lánh cũng không phải là đồ thiệt!

Image may contain: 1 person, eyeglasses and closeup

Vỡ đập hồ chứa ở Lào Cai, chất thải độc tràn vào nhà dân

Van Pham
Vỡ đập hồ chứa ở Lào Cai, chất thải độc tràn vào nhà dân

LÀO CAI, Việt Nam (NV) – Hàng ngàn mét khối nước thải, chất thải tràn vào nhà dân tại huyện Bảo Thắng, sau khi hồ chất thải của Vinachem bị vỡ.

Theo báo Zing, khoảng 12 giờ trưa 7 Tháng Chín, 2018, đập bờ bao hồ chứa chất thải rắn của nhà máy DAP số 2 Lào Cai (Công Ty Cổ Phần DAP số 2, thuộc Tập Đoàn Hóa Chất Việt Nam – Vinachem, ở khu công nghiệp Tằng Loỏng, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai) bị vỡ khiến khoảng 45,000 mét khối nước và chất thải tràn ra ngoài.

Ít nhất hai nhà dân ở gần hồ chứa bị bùn đất chứa hóa chất tràn vào nhà, cuốn trôi toàn bộ tài sản trị giá khoảng 400 triệu đồng (khoảng $17,145).

Theo báo VNExpress, tại hiện trường, hàng chục nhà dân bị nước và bùn thải tràn vào nhà cao 10 đến 20 cm, làm hư hỏng đồ đạc. Tuyến đường liên thôn, liên xã và tỉnh lộ 151 có thời điểm bị ngập sâu 40 cm.

Theo báo Lào Cai, do mưa lớn kéo dài, nước trong hồ thải dâng cao, trong khi hệ thống bờ bao không bảo đảm an toàn nên bị vỡ, khiến hàng ngàn mét khối nước thải, chất thải chứa chất độc hại chảy tràn ra tỉnh lộ 151, sau đó chảy vào các thôn Phú Hà 1, 2 (xã Phú Nhuận) và tổ dân phố số 7, thị trấn Tằng Loỏng, huyện Bảo Thắng, khiến trên 40 nhà dân bị ảnh hưởng.

Do vỡ đập xảy ra vào lúc người dân nghỉ trưa nên việc phòng, tránh không kịp thời khiến thiệt hại rất lớn đến tài sản.

Tin cho hay, do nước thải chứa nhiều hóa chất nên địa phương phải sử dụng vôi bột để trung hòa.

Trực tiếp có mặt tại hiện trường, ông Lê Ngọc Hưng, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Lào Cai, cho báo Zing biết, 45,000 mét khối chất thải bị tràn ra có độ pH xấp xỉ bằng 2.

Ngoài bịt cửa đập bị vỡ, địa phương sẽ đổ hàng trăm tấn vôi bột xuống con suối bị nhiễm chất thải để trung hòa trước khi chảy ra sông Hồng.

Theo người dân phản ảnh, trước khi đập bị vỡ, nước thải của nhà máy DAP 2 nhiều lần rò rỉ gây ảnh hưởng tới cuộc sống của người dân.

Báo Zing cho hay, hồi cuối Tháng Bảy, 2018 vừa qua, “Ủy ban tỉnh Lào Cai đã ra quyết định xử phạt công ty này 150 triệu đồng (hơn $6,430) về hành vi không vận hành đúng quy trình đối với công trình bảo vệ môi trường tại bãi thải đuôi quặng (bãi Gyps) và yêu cầu doanh nghiệp có biện pháp xử lý không để nước thải tràn ra môi trường.”

Công ty DAP số 2 thành lập năm 2008 với tổng mức đầu tư hơn 5,000 tỷ đồng (hơn $214.3 triệu). Công ty hoạt động trong lĩnh vực chính là sản xuất, kinh doanh các sản phẩm phân bón và hóa chất. Ngoài ra DAP số 2 được phép hoạt động kinh doanh, xuất nhập cảng vật tư, máy móc thiết bị, nguyên liệu phục vụ cho ngành phân bón và hóa chất; kinh doanh bất động sản và cho thuê văn phòng.

Trên website công ty, DAP số 2 giới thiệu họ là nhà máy thứ hai tại Việt Nam sản xuất phân bón DAP – loại phân bón phức hợp chứa hai thành phần dinh dưỡng quan trọng nhất cho cây trồng là đạm (Nitơ) và lân (P2O5). Quá trình sản xuất, doanh nghiệp này đã đầu tư dây chuyền công nghệ và các thiết bị xuất xứ từ các nước thuộc nhóm tiên tiến trên thế giới (EU, G7)

HÌNH:

– Tài sản của người dân bị cuốn trôi khi chất thải của nhà máy DAP số 2 tràn ra. 
– Vị trí đập bờ bao hồ chứa chất thải rắn của nhà máy DAP số 2 Lào Cai bị vỡ. (Hình: Lào Cai)
– Nhà ở, tài sản và nhiều diện tích hoa màu của hơn 40 nhà dân bị thiệt hại. (Hình: Lào Cai)

Image may contain: 1 person, sitting and outdoor
Image may contain: mountain, plant, outdoor, nature and water
Image may contain: tree, house, plant, outdoor and nature

Nuốt bao nhiêu thứ chẳng no

David Truong Do
Nuốt bao nhiêu thứ chẳng no

Mồm quan … đảng nó … rất to và dài
Chúng nhai nuốt hết đất đai
Nuốt không thương tiếc *tương lai* giống nòi

Trường là món nhậu lai rai
Bao nhiêu kinh phí chúng nhai hết rồi
Học trò đành phải đội trời
Mặc mưa … mặc nắng … mặc đời tóc tang

( Tôn Nữ Mậu Thân )

Image may contain: 17 people, outdoor
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people and water
Image may contain: 1 person, selfie

Lương tăng, thất nghiệp giảm, ông Trump tiếp tục làm giới chỉ trích bất ngờ

Lương tăng, thất nghiệp giảm, ông Trump tiếp tục làm giới chỉ trích bất ngờ

Chính quyền Trump khiến giới chỉ trích ngỡ ngàng về mức tăng lương cho người lao động và lượng thất nghiệp giảm xuống gần con số kỷ lục từ cách đây 39 năm.

andy

Số người tuyên bố thất nghiệp trong vòng một tuần trước ngày lễ Lao Động 3/9 (Larbor Day rơi vào thứ Hai đầu tiên của tháng Chín mỗi năm) đã giảm xuống mức 203.000 người, mức thấp chưa từng có kể từ ngày 6/12/1969 (khi đó là 202.000 người), theo Breitbart.

Mức tuyên bố thất nghiệp tính theo trung bình động 4 tuần, được cho là thước đo tốt hơn về thị trường lao động, đã giảm xuống từ mức 212.250 xuống đến 209.500 người.

Những người ủng hộ Tổng thống Trump tại một cuộc mít tinh ở Charleston, W. Va, vào ngày 21 tháng 8 năm 2018. Ảnh: Charlotte Cuthbertson

Theo Reuters, ông Chris Rupkey, kinh tế gia trưởng của MUFG cho biết: “Nền kinh tế đang vận hành cao độ với số lượng người tuyên bố thất nghiệp ở mức thấp chưa từng thấy từ những năm 1960″.

Số lượng người đăng ký trợ cấp thất nghiệp được quan sát chặt chẽ trong những tuần gần đây vì đó có thể là biểu hiện rằng những cuộc tranh chấp thương mại đè nặng lên thị trường việc làm. Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của nhiều nhà kinh tế và nhà phê bình chính quyền Trump, số người tuyên bố thất nghiệp không có dấu hiệu căng thẳng từ mức thuế quan mà Hoa Kỳ đã đưa ra hoặc trả đũa đối với các nước khác, theo Breibart.

Nền kinh tế Hoa Kỳ đạt được những bước tiến khởi sắc dưới nhiệm kỳ của Tổng thống Donald Trump. Mức tăng trưởng kinh tế đã leo lên tới hơn 4% trong quý II năm nay, trong khi tỷ lệ thất nghiệp là 3,9%, gần mức thấp nhất trong vòng 18 năm qua. 

Tổng thống Donald Trump đến trao huy chương Danh dự cho bà Valerie Nessel, góa phụ của Hạ sỹ Công nghệ Không quân John A. Chapman, tại WH vào ngày 22 tháng 8 năm 2018. Ảnh: Samira Bouaou 

Mức lương thực tế tăng 1,4% hàng năm trong quý II, cao hơn ước tính chính thức, theo các cố vấn kinh tế của tổng thống. Cụ thể, thu nhập trung bình theo giờ đã điều chỉnh lạm phát chỉ tăng 0,1% so với năm ngoái trong quý II, theo Cục Thống kê Lao động. Tuy nhiên, các tính toán của Hội đồng Cố vấn Kinh tế của Tổng thống (CEA) cho thấy mức lương thực tế tính trung bình theo giờ đã tăng 1,4% so với một năm trước đó.

andy-st-

From TU-PHUNG

PHẢI CHĂNG TÀU CŨNG KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ?

PHẢI CHĂNG TÀU CŨNG KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ?

Anh Nguyen

Cách đây 5 năm thì ai dám nghĩ tác giả của cuốn sách Death by China lại có thể làm cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Mỹ và có tiếng nói quan trọng tại Tòa Bạch Ốc. Nhưng điều không ngờ lại xảy ra và tác giả của cuốn sách “chết bởi Trung Quốc” đã trở thành cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Trump. Đây là tình huống mà giới lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đã không ngờ tới và chắc chắn sẽ còn phải đau đầu rất nhiều với tác giả của cuốn sách Death by China.

Đọc cuốn sách Death by China thì thấy Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro đã vạch trần tất cả những mối nguy đến từ chính sách kinh tế của Trung Quốc. Theo Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro thì Trung Quốc đã đưa ra chính sách gian lận thương mại, ăn cắp công nghệ, làm hàng giả, hàng kém chất lượng để phá hủy toàn bộ hệ thống kinh tế chuẩn mực của các nước Tư Bản giầu có trước đây như Mỹ và Châu Âu. Trung Quốc đã cố tình làm hàng giả, hàng kém chất lượng và bán phá giá để cho nhiều nhà máy, nhiều công ty của Mỹ và Châu Âu bị phá sản.
Khi các nhà máy, các công ty của Mỹ và Châu Âu bị phá sản thì người dân không có việc làm và người dân không có việc làm thì không có tiền lương mà không có tiền lương thì phải dùng hàng giả, hàng kém chất lượng của Trung Quốc. Đối với những nước giầu có như Mỹ và Châu Âu thì Trung Quốc đưa hàng giả, hàng kém chất lượng vào để giết chết các nhà máy, các công ty. Còn đối với các nước nghèo đói như Campuchia, Việt Nam, Lào và Châu Phi thì Trung Quốc đã đưa cả hàng độc hại để không chỉ giết chết các nhà máy, các công ty mà giết chết luôn cả người dân.

Theo Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro thì nếu Mỹ và Châu Âu không có chính sách ngăn chặn Trung Quốc thì chỉ cần trong vòng 10 năm đến 20 năm nữa là Trung Quốc sẽ chi phối toàn bộ hệ thống kinh tế toàn cầu. Khi Trung Quốc đã chi phối được kinh tế toàn cầu thì dĩ nhiên là Trung Quốc sẽ chi phối về chính trị và đi xâm chiếm lãnh thổ của các quốc gia khác. Điều này thì ai cũng có thể nhìn thấy qua các chính sách của Trung Quốc đối với các nước nhỏ và nghèo trong khu vực như Việt Nam, Campuchia, Lào, Myanmar, Philippines, và Malaysia.
Giới chính trị gia salon của Mỹ và Châu Âu đã không nhận ra được mối nguy từ Trung Quốc hoặc có nhận ra nhưng đã cảm thấy bất lực nên đành phải nín nhịn Trung Quốc để được yên thân trong nhung lụa của cung điện. Dưới thời Tổng Thống Barack Obama thì tỷ lệ thất nghiệp của người dân Mỹ gia tăng mà không có cách giải quyết bền vững, ngân sách quốc gia thì thâm hụt và phải vay mượn. Có 8 năm cầm quyền mà tiêu tiền ngân sách quốc gia nhiều hơn cả mấy đời Tổng Thống Mỹ cộng lại. Chính sách của Hillary Clinton thì chẳng khác gì Barack Obama nhưng vẫn có người đi ủng hộ Hillary Clinton và chống Trump thì quả là kém về chính trị và vô trách nhiệm với nước Mỹ, với Châu Âu và với thế giới.
Tổng Thống Trump là một nhà kinh tế, là một tỷ phú đã từng điều hành hàng ngàn công nhân nên ông hiểu được chính sách kinh tế của Trung Quốc. Từ sự thấu hiểu mà Tổng Thống Trump đã quyết định chọn người có điểm chung là Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro để làm cố vấn kinh tế và đưa ra các biện pháp ngăn chặn Trung Quốc. Thực sự là Mỹ đã quá muộn và ngăn chặn được kinh tế Trung Quốc là một bài toán vô cùng khó. Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế đứng thứ hai trên thế giới, đã thâu tóm và lũng đoạn được chính trị của nhiều quốc gia. Trong khi hàng hóa Made in China thì đã tràn ngập thị trường Mỹ và Châu Âu. Người dân thì vì không có việc làm và không có tiền nên vẫn phải dùng hàng giả, hàng kém chất lượng của Trung Quốc.
Mỹ và Châu Âu đã quá muộn để ngăn chặn Trung quốc nhưng muộn mà còn có Tổng Thống Mỹ dám đứng ra ngăn chặn thì thế giới vẫn còn hy vọng. Cuộc đấu giữa Mỹ và Trung Quốc là một cuộc đấu đầy khó khăn và khốc liệt. Nhưng với kinh nghiệm của thương trường, với lòng can đảm và với một quyết tâm cao thì Tổng Thống Trump đang làm cho thế giới có nhiều hy vọng vào một chiến thắng trước Trung Quốc. Nếu cuộc đấu với Trung Quốc mà thành công thì lịch sử nhân loại sẽ ghi ơn Tổng Thống Trump và người cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Trump và cũng là người đã có công viết cuốn sách Death by China để vạch trần chính sách gian manh của Trung Quốc là Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro.

 From: lucie1937 

Tấm hình này được chụp ở Tây Bắc

 

 Tấm hình này được chụp ở Tây Bắc trong mấy ngày gần đây bởi một người hay làm thiện nguyện. Anh đã hứa với nhiều người rằng, anh sẽ không công bố tấm hình này nhưng lương tâm anh không cho phép. Anh cho rằng, nếu công bố tấm hình, nó sẽ có tác dụng lay động lương tri của các quan chức, của chính quyền trong việc chăm sóc trẻ em nói riêng và nâng cao cuộc sống của con người nói chung.

Tôi hoàn toàn đồng ý với anh. Chính quyền bao nhiêu năm qua đã bỏ mặc người dân. Chỉ một số ít nhân dân với những nỗ lực khủng khiếp đã có một cuộc sống tương đối dễ chịu về kinh tế, còn lại đa phần đều đói nghèo và bất hạnh. Chính quyền đừng tự huyễn hoặc mình mà hãy nhìn vào thực tế đắng cay của nhân dân và đất nước.

(Bài bên tường nhà anh Chu Vĩnh Hải 
Hình do anh Đào Xuân Tùng chụp).

Hoa Kim Ngo shared a post.

Cái bọn ăn trên ngồi trốc mở mồm ra là dối trá bằng những lời hoa mỹ chính là tội đồ gây nên thảm cảnh này.

Đảng CSVN phải chịu trách nhiệm về nạn mại dâm và buôn người làm nô lệ tình dục tại VN

Đảng CSVN phải chịu trách nhiệm về nạn mại dâm và buôn người làm nô lệ tình dục tại VN

Trúc Giang MN (Danlambao)

  1. Mở bài

Tại phiên họp của Ủy ban Tư pháp Quốc Hội về việc phòng chống nạn mua bán người vào ngày 23-8-2018, Bộ Công an cho biết trong những năm qua cơ quan chức năng đã khởi tố trên 1,000 vụ bán phụ nữ và trẻ em ra nước ngoài làm nô lệ tình dục, với hơn 2,000 bị cáo và trên 3,100 nạn nhân, đa số bị bán qua Trung Quốc và Campuchia.

Đó là những vụ bị phát hiện, nhưng không biết còn bao nhiêu vụ được qua trót lọt do công an biên phòng nhận hối lộ cho đi.

Trước kia, hồi sau tháng 5 năm 1975, Việt Cộng chiếm miền Nam, đã tuyên bố, mại dâm là tàn dư của “Mỹ ngụy”, thế nhưng hiện nay tệ nạn bán dâm đã phát triển “đại trà” và tràn lan khắp nơi trên đất nước, thậm chí tại trường học cũng có lầu xanh. Thầy trò mua bán dâm ngay tại văn phòng hiệu trưởng. Các tú bà cũng là học sinh điều hành đường dây bán dâm cũng tại trường học.

Đó là thầy trò trường trung học cấp ba Việt Lâm, tỉnh Hà Giang. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương và hai học sinh Nguyễn Thúy Hằng (1992) và Nguyễn Thị Thanh Thúy (1991).

Hai tú bà nầy điều hành đường dây gái gọi, phục vụ tình dục cho lãnh đạo các ban ngành và cả Chủ tịch UBND Hà Giang là Nguyễn Trường Tô nữa.

Học sinh, sinh viên, người mẫu và kể cả hoa khôi cũng nằm ngửa đếm tiền triệu.

Bây giờ không còn Mỹ ngụy vậy ai đã tạo ra “cái nghề không vốn” này? Chắc chắn là thành quả của hơn nửa thế kỷ làm “cách mạng Xã Hội Chủ Nghĩa” do đảng CSVN “vĩ đại” lãnh đạo.

Xin hỏi Nguyễn Phú Trọng và các lãnh đạo đảng, nhất là người chị em ta Nguyễn Thị Kim Ngân, cần phải thành khẩn trả lời, xem ai là người chịu trách nhiệm về việc chà đạp nữ quyền và thân phận của con cháu bà Trưng, bà Triệu trong xã hội Việt Nam ngày nay?.

  1. Nạn mại dâm hiện nay ở Việt Nam

2.1. Việt Nam hiện nay có 300,000 người bán dâm

Ngày 2-11-2017, báo Người Lao Động đưa tin, theo tài liệu nghiên cứu của Liên Hiệp Quốc thì Việt Nam có xấp xỉ khoảng 300,000 người bán dâm, trong đó có một số nam bán dâm.

Mại dâm phát triển mạnh và hoạt động rất tinh vi dưới nhiều hinh thức kinh doanh trá hình và cả trên internet nữa.

Gái bán dâm bao gồm học sinh trung học, giáo viên, viên chức, người mẫu, diễn viên, hoa khôi…

Hoạt động mại dâm ngày nay thay đổi nhiều, không còn tập trung ở các nhà chứa, không có đứng đường, mà hoạt động đơn lẻ hoặc nhóm 2, 3 người. Gái bán dâm còn làm môi giới mại dâm. Ngoài ra, mại dâm còn được thực hiện dưới những hình thức như gái bao, du lịch tình dục (Sex tour), vũ trường, karaoke, cà phê ôm, bia ôm, đấm bóp (massage). Một hình thức nữa là móc nối với những hướng dẫn viên du lịch, cung cấp gái mại dâm cho du khách nước ngoài.

2.2. Người mẫu, diễn viên, hoa hậu, bán dâm

“Hoa khôi” của chân dài vừa bị bắt do môi giới bán dâm nghìn USD

Một số gái bán dâm là diễn viên, hoa hậu, có thu nhập cao nhưng vì muốn ăn chơi sa đọa nên bán thân thể mình. Trường hợp điển hình là các diễn viên, người mẫu: Yến Vy, Kim Tính, Hồng Hà, Võ Thị Mỹ Xuân, Thiên Kim, Lâm Nhật Ánh. Trong số nầy còn có người kiêm thêm vai môi giới bán dâm. Giá bán dâm của các đối tượng nầy lên đến hàng ngàn USD mỗi đêm.

Năm 2015, đã phát hiện Lại Thị Thu Trang (Sinh năm 1986) quê ở Quảng Ninh, diễn viên từng đoạt danh hiệu Á hậu trong cuộc thi sắc đẹp tại Đại học Sân khấu Điện ảnh, đã bán dâm với giá 7,000USD/ngày. Người mẫu bán dâm Hồng Hà đã từng nói, mục đích bán dâm là để mua xe hơi và nhà lầu nhanh chóng.

2.3. Quảng cáo bán dâm trên trang mạng xã hội Zalo

Có một thời, trên trang mạng xã hội Zalo xuất hiện rất nhiều hình ảnh gợi cảm, bóc lửa, với những cái nick rất xinh đẹp của những cô gái, quảng cáo thẳng thừng như: “Em là Kim Ngân, anh nào có nhu cầu thì alô cho em ở số 94xxx. Em đi 400K/40 phút. Phục vụ từ A đến Z”.

Tú bà của đường dây bán dâm trên internet dùng 5, 7 cái điện thoại di động với nhiều số phone khác nhau để liên lạc, cho mật khẩu. Số phone trên trang mạng Zalo chỉ là khởi đầu.

Khi hai bên thỏa thuận cuộc mua bán thì gái bán dâm đặt phòng ở nhà nghỉ, nằm chờ khách đến.

Bề trái của các quảng cáo. Hình ảnh xin đẹp trên internet là giả mạo, thật sự ngoài đời là gái xấu xí. Nếu khách từ chối việc mua bán thì ngay lập tức, bị bọn ma cô trấn lột, buộc phải trả đủ số tiền đã giao ước, cho dù không mua dâm.

Bọn ma cô, tú bà và gái bán dâm không bao giờ lương thiện cả.

Một thời gian sau, trang Zalo biến mất.

  1. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương đã biến trường học thành lầu xanh ở Hà Giang

3.1. Vì lợi ích trăm năm, trồng người

Bộ Giáo dục Đào tạo và nhà trường XHCN thực hiện “lời dạy” của Hồ Chí Minh “Vì lợi ích trăm năm trồng người” (Chung thân chi kế mạc như thụ nhân). Thật ra câu nói nầy của Quản Trọng, Tể tướng nước Tề, thời Xuân Thu ( 771-476 Trước Công Nguyên) bên Tàu ngày xưa. Thế mà Hồ Chí Minh chóp câu nầy tự cho là của mình để con cháu mù quáng tin theo.

Nguyên văn toàn bộ hệ thống của Quản Trọng như sau: Nhất niên chi kế mạc như thụ cốc – (Kế hoạch một năm không gì hơn trồng ngũ cốc). Thập niên chi kế, mạc như thụ mộc. (Kế hoạch mười năm không gì hơn trồng cây). Chung thân chi kế mạc như thụ nhân. (Kế hoạch cả đời không gì hơn trồng người).

Bộ Giáo dục và nhà trường XHCN đã đào tạo thầy trò Sầm Đức Xương, Nguyễn Thúy Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy đã biến trường Việt Lâm thành lầu xanh và đường dây gái gọi.

Vì lợi ích trăm năm, mà trồng những con người như thế đó thì tương lai của dân tộc sẽ đi về đâu?

3.2. Thầy trò mua bán dâm tại trường học

Bị cáo Thúy Hằng trên đường vào tòa * Thầy trò trước vành móng ngựa

Sầm Đức Xương, hiệu trưởng trường trung học cấp ba Việt Lâm, huyện Vị Thanh, tỉnh Hà Giang, đã dùng quyền lực đe dọa những nữ sinh xinh đẹp, nhà nghèo mà học kém để gạ tình. Nếu ưng thuận thì được nhiều tiền và việc học tiến bộ. Trái lại, nếu không, thì bị ở lại lớp.

Nữ sinh bán dâm đầu tiên là Nguyễn Thị Thanh Thúy, đã khai trước tòa hồi năm 2011 là y thị đã có quan hệ tình dục với hiệu trưởng nầy 6 lần, trong đó có 2 lần tại văn phòng hiệu trưởng. Bán trinh giá 3 triệu đồng, bán dâm từ 500 ngàn trở lên. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương đã chi trả cho Thanh Thúy 4 triệu 500 ngàn đồng.

3.3. Thiết lập đường dây gái gọi tại trường học

Hiệu trưởng Sầm Đức Xương và Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch UBND Hà Giang.

Nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Thúy lôi kéo Nguyễn Thúy Hằng bán dâm cho hiệu trưởng 3 lần, nhận được 650,000 đồng.

Thầy trò, hiệu trưởng nầy mở rộng địa bàn hoạt động bán dâm lên tới cấp tỉnh. Thanh Thúy và Thúy Hằng đã cung cấp tình dục cho những cán bộ lãnh đạo tỉnh, đứng đầu là Chủ Tịch UBND tỉnh là Nguyễn Trường Tô và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh, gồm những giám đốc các sở và ban ngành.

Hai học sinh nầy đứng đầu đường dây gái gọi tại trường cấp ba Việt Lâm. Đã có một “danh sách đen” những cán bộ mua dâm học sinh. Hai nữ sinh nầy nhớ thuộc lòng số phone của những cán bộ tỉnh. Dịch vụ bán dâm bằng cell phone tiến hành đều đặn.

Do yêu cầu của khách hàng, Thúy Hằng và Thanh Thúy mở rộng thị trường bán dâm đến trường cấp hai trong tỉnh. Hàng chục nữ sinh từ 13 đến 18 tuổi tham gia đường dây gái gọi nầy. Thúy Hằng đã lừa một học sinh 13 tuổi đến khách sạn cho hiệu trưởng Sầm Đức Xương phá trinh.

Vì có liên quan đến Chủ tịch UBND và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh, nên các phiên tòa được xử kín. 16 cán bộ có tên trong danh sách đen mua dâm được lọt lưới pháp luật.

  1. Nữ sinh 9X bỏ học, điều hành đường dây mại dâm hàng ngàn đô la

Má mì Nguyễn Thị Hảo & các gái chân dài xinh đẹp

9X. Chữ X đi liền sau số 9, chỉ từ số không (0) đến số 9. 9X chỉ năm sanh từ 1990 đến 1999 thuộc thế hệ 90. Vì không xác định được năm sanh nên dùng tổng quát như thế.

Nguyễn Thị Hảo, 22 tuổi, từ tỉnh Vĩnh Phúc xuống Hà Nội học cao đẳng ngành ngân hàng, bỏ học giữa chừng, dấn thân vào con đường bán thân. Cô gái 22 tuổi nầy có nước da trắng, má lúm đồng tiền, thuộc gái chân dài rất xinh đẹp và hấp dẫn. Hảo có khả năng chiêu dụ các chân dài khác tham gia vào dịch vụ bán dâm do cô ta làm đầu nậu, tú bà.

Bước đầu, Hảo chụp hình khỏa thân rồi đăng trên các mạng khiêu dâm, quảng cáo bán thân kèm theo số điện thoại và mức giá. Cô nầy còn đăng ảnh của các chân dài khác lên mục “gái gọi cao cấp” để câu khách.

Hảo không có chỗ ở nhất định, cô ta thuê một phòng ở khách sạn thuộc trung tâm Hà Nội với giá 15 triệu đồng mỗi tháng.

Má mì xuất thân nông dân nầy thường khóc sướt mướt mỗi lần ghi lời khai ở cơ quan điều tra công an. Trước đó, công an đã theo dõi và đột nhập vào hai phòng của khách sạn, bắt quả tang hai đôi nam nữ đang mua bán dâm.

Sau cuộc vui, hai khách mua dâm trả cho Hảo 30 triệu đồng, và Hảo giao cho mỗi chân dài 7 triệu đồng. Như vậy, má mì Hảo được 16 triệu đồng.

Theo cơ quan điều tra thì Hảo đã nhiều lần trực tiếp bán dâm, mỗi cuộc vui Hảo nhận được tiền triệu. Hảo khai với cơ quan điều tra rằng, nếu khách có nhu cầu, cô ta sẽ cho các gái chân dài đi Sex Tour xuyên Việt thì khách phải trả 1,000USD cho tất cả mọi chí phí, bao gồm tiền khách sạn.

  1. Tú bà chuyên tổ chức Sex tour cho các đại gia, từng là học sinh giỏi

Hai ‘tú bà’ Trần Đức Thùy Liên (phải) và Đoàn Thị Ngọc Minh

Hồi giữa tháng 5 năm 2015, hai khách làng chơi ở Hà Nội, một người là Việt kiều Mỹ tên Quang và một đại gia tên Tuấn.

Tuấn gọi vào Sài Gòn nhờ tú bà Trần Đức Thùy Liên (31 tuổi), giới thiệu cho hai gái bán dâm. Thùy Liên và tú bà Đoàn Thị Ngọc Minh cử hai gái bán dâm tên Thùy Lâm (23 tuổi) và Thanh Hoa (20 tuổi) ra Bắc bán dâm.

Tú bà Thùy Liên ra điều kiện:

– Thùy Lâm 7,000 USD/2 ngày đêm

– Thanh Hoa 14,000USD/2 ngày đêm, vì Thanh Hoa đã từng là hoa khôi.

– Tuấn phải đưa trước 3,000USD về chi phí di chuyển từ Sài Gòn ra Hà Nội. Hai bên đồng ý.

Lúc 17 giờ ngày 25-5-2015, công an kiểm tra hành chánh khách sạn Hạ Long Plaza, và bắt quả tang hai cặp đang mua bán dâm. Hai thanh niên mua dâm bị xử phạt hành chánh.

Hai tú bà ra tòa. Trần Đức Thùy Liên, 42 tháng tù giam. Đoàn Thị Ngọc Minh, nhờ đã là học sinh giỏi của huyện Hóc Môn, Sài Gòn, nên bị 27 tháng tù giam.

Qua điều tra, hai tú bà nầy là hai đối tượng cầm đầu đường dây mại dâm cao cấp, chuyên tổ chức Sex tour cho các đại gia, giá thấp nhất là 1,000USD, giá cao nhất là 20,000USD.

  1. Buôn người và nô lệ tình dục

6.1. Buôn người (Human Trafficking)

Buôn người là hành động thương mại bất hợp pháp nhằm mục đích thu lợi bất chánh. Nạn nhân thường là phụ nữ và trẻ em bị lạm dụng tình dục hay lao động cưỡng bức, là một dạng nô lệ thời hiện đại.

6.2. Nô lệ tình dục (Sexual Slavery)

Nô lệ tình dục là cưỡng bức có tổ chức của những cá nhân hay nhóm người, bắt phụ nữ hay trẻ em phải thực hiện những hành vi tình dục ngoài ý muốn của họ. Đó là những người có thân phận bị lệ thuộc vào người khác như là một nô lệ, thường bị cưỡng bức tình dục, hoặc hoạt động mại dâm.

6.3. Tổng kê những vụ buôn bán người ở Việt Nam

Ngày 23-8-2018, Bộ Công an cho biết, trong thời gian qua cơ quan chức năng đã khởi tố trên 1,000 vụ án với 2,000 bị can có liên quan đến hành vi mua bán người. Số nạn nhân được nêu ra là 3,100 người, đa số là phụ nữ và trẻ em, trong đó 80% là người dân tộc thiểu số có hoàn cảnh khó khăn về đời sống. Nghèo đói.

Tội phạm mua bán người vẫn xảy ra, và diễn biến rất phức tạp, tập trung chủ yếu vào hai biên giới Việt-Trung và Việt-Miên. Bọn buôn người ngày càng có thủ đoạn tinh vi, hoạt động có tổ chức xuyên quốc gia. Một số hình thức được nêu ra là, thông qua các trang mạng xã hội, dụ dỗ, rủ rê các nạn nhân đi chơi, đi mua sắm ở các chợ sát biên giới, nhưng phần nhiều là giới thiệu việc làm lương bổng cao.

6.4. Những lý do chưa chận đứng được nạn mua bán người ở Việt Nam

GS Shawn McHale, Giám đốc Trung Tâm Đông Nam Á của khoa Quan hệ Quốc tế thuộc Đại học George Washington, sau một năm nghiên cứu tại chỗ ở Việt Nam, đã cho đài VOA biết như sau:

“Đúng là việc buôn bán phụ nữ và trẻ em ngày càng gia tăng và phức tạp vì những lý do sau đây:

– Đa số các tổ chức phi chính phủ chống tệ nạn buôn người thì ở Hà Nội trong khi việc buôn bán người diễn ra ở các biên giới Việt- Trung và Việt-Miên.

– Lý do thứ hai là công an ở biên giới nhận hối lộ. Đây là vụ khó giải quyết.

– Muốn trừ tận gốc nạn buôn bán phụ nữ và trẻ em thì trước hết phải xem nơi nào xảy ra nhiều nhất, không phải ở tỉnh lỵ, thành phố, mà chính là nơi đang xảy ra, rồi dồn nổ lực triệt hạ và ngăn chặn”.

Thật ra cũng khó giải quyết vấn đề nầy, vì công an ăn hối lộ từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới. Đa số những vụ bán người đều có giấy tờ hợp lệ, mà chính nạn nhân cũng đồng ý đi ra nước ngoài làm việc nhẹ nhàng mà lương bổng cao, vì nhà nghèo và cần tiền.

  1. “Tú bà mặt búng ra sữa, 9 lần lừa bán phụ nữ sang Malaysia làm nô lệ tình dục”

7.1. “Thiếu nữ Việt Nam cạn kiệt tình người”

Kim Eng Hoe * Nguyễn Thị Kim Ngân

Đó là cái tựa của một bài báo Người Lao Động ngày 3-5-2016.

Sau khi nhận được đơn tố cáo của các thân nhân, là những nạn nhân bị lừa đem bán sang Malaysia làm nô lệ tình dục, công an Tây Ninh đã bắt khẩn cấp Nguyễn Thị Kim Ngân, 24 tuổi, và Kim Eng Hoe, 39 tuổi, quốc tịch Malaysia, về tội lừa bán phụ nữ làm nô lệ tình dục.

Nguyễn Thị Kim Ngân có ngoại hình rất xinh đẹp, ăn mặc sang trọng, lộng lẫy như một “hot girl”, xài tiền rất hào phóng. Kim Ngân đi tìm những thiếu nữ trẻ đẹp, dụ dỗ sang Malaysia làm tiếp viên nhà hàng, lương tháng 20 triệu đồng.

Tú bà trẻ đẹp nầy xuất tiền ra trả những chi phí về thủ tục xuất cảnh, đồng thời còn tặng cho mỗi người 3 triệu đồng để mua sắm quần áo và các thứ cần dùng.

Bề ngoài sang trọng, giàu có và hào phóng của Kim Ngân khiến cho các nạn nhân tin tưởng.

Khi đến Malaysia, ông chủ quán bar trá hình mại dâm tên gọi là Lão Bành, thu tất cả giấy tờ tùy thân của mỗi người, và bắt ép phải ký giấy nợ bao gồm chi phí xuất cảnh, tiền mua sắm quần áo mà tú bà Kim Ngân đã chi cho mọi việc khi còn ở Việt Nam.

Người nào phản đối thì bị đánh đập dã man để làm gương. Mấy cô gái bị giam trong phòng được canh giữ chặt chẽ, và bắt phải đi bán dâm. Cuộc sống không khác gì nô lệ tình dục.

Mỗi lần đi khách 260 ringgit (1.5 triệu đồng VN = 64.5USD) đều do quản lý thu giữ. Đến cuối tháng, cộng số tiền đã đi khách rồi trừ nợ đã ký trong giấy nợ, trừ thêm các chi phí về nhà trọ và ăn uống.

Hồi tháng 3 năm 2016, Việt Nam phối hợp với Đại sứ quán Malaysia giải cứu các cô gái về nước.

Thật không thể tưởng tượng được một cô gái 24 tuổi mà phạm tội ác tày trời như thế. Đã xô đẩy 9 cuộc đời vô tội vào thảm cảnh nô lệ tình dục, đau khổ suốt đời không nguôi.

Thật không thể tưởng tượng được truyền thống đạo đức của dân tộc đã bị đập tan nát dưới chế độ cộng sản hiện nay. Con người trở thành vô cảm trước nổi đau khổ của đồng bào mình.

7.2. Truyền thống tình đồng bào ruột thịt đã bị chế độ Cộng Sản Việt Nam phá nát tan tành

Trước kia, tình đồng bào được thể hiện qua những châm ngôn như: “Thương người như thể thương thân”. “Lá lành đùm lá rách”. “Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”…

Về tình nghĩa đồng bào, chỉ có người Việt Nam mới gọi nhau là “đồng bào” mà thôi. “Đồng bào” bắt nguồn từ câu chuyên Lạc Long Quân lấy bà Âu Cơ sinh ra một bào thai 100 cái trứng. Cùng một cha là Lạc Long Quân, cùng một mẹ là Âu Cơ cho nên cư xử với nhau như anh em ruột. Máu chảy ruột mềm. “Huynh đệ như thủ túc” là anh em như tay và chân của một cơ thể.

Tình nghĩa đồng bào đã bị chế độ cộng sản phá tan nát như ngày nay.

Có người mỉa mai cho rằng, lịch sử phát triển của loài người từ thời kỳ đồ đá, tiến lên thời kỳ đồ đồng, và hiện nay Việt Nam đang ở thời kỳ “Đồ đểu”.

  1. Gái 9X bị bắt sang Trung Quốc làm nô lệ tình dục, ngày tiếp 30 lượt khách

Nguyễn Thị Lệ, quê ở Nghệ An, thuật lại như sau. “Khoảng 10 giờ ngày 16-1-2016, trong lúc hai chị em đang ngủ trưa thì bị hai người đàn ông Việt Nam tên Quyết và Thắng tự nhiên xông vào phòng trọ dùng sức mạnh bắt hai chị em tôi và đưa bọn em ra Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh, để giao cho người phụ nữ tên Tuyên và một người đàn ông chuyên đưa người sang Trung Quốc. Khoảng 21 giờ cùng ngày, tụi em bị đưa qua đó”.

Bị giam lỏng 4 ngày tại một căn nhà hoang bên Trung Quốc. Sau đó, Nguyễn Thị Lệ bị bán cho một bà chủ tên Hà Mỹ Linh, và bị bắt làm gái bán dâm. Lệ bị nhốt chung một phòng với 8 thiếu nữ Việt Nam khác. Đa số là người sắc tộc thiểu số như Thái, Mường, Tày… ở các tỉnh phía Bắc như Lạng Sơn, Bắc Giang, Lào Cai…

Mỗi ngày phải tiếp từ 20 đến 30 khách, mỗi lần 100 nhân dân tệ (350,000VNĐ).

Tú bà Hà Mỹ Linh cho biết, bà đã bỏ ra một số tiền rất lớn để mua những cô gái nầy, cho nên phải tiếp tục tiếp khách để trả nợ.

May mắn đến. Trong một lần công an Tàu cộng truy quét, Lệ bị bắt rồi đưa về giam ở đồn công an biên phòng, bị giam ở đó 2 tháng.

Nhờ có một người đi lao động về Việt Nam, họ giúp liên lạc với gia đình, và Việt Nam “làm việc” với công an Tàu cộng nên Lệ được trả về nhà vào ngày 2-9-2016.

  1. Gái Việt làm nô lệ tình dục phải tiếp hai ngàn lượt khách ở Malaysia

9.1. Sự độc ác không còn tính người của tú bà và ma cô Việt Nam ở Malaysia

Kẻ buôn người Trần Thị Phương Long * Nạn nhân Bùi Thị Nhung

Bùi Thị Nhung kể lại:

“Tôi phải tiếp khách từ 11 giờ sáng đến 4 giờ sáng hôm sau, tính ra hai ngàn lượt khách ở Malaysia. Mỗi lần tiếp khách có bọn ma cô canh giữ. Hầu hết khách mua dâm người Malaysia, nhìn bộ dạng của họ ai cũng phải sợ. Mỗi lần “vào cuộc”, họ xem tôi như một con vật, một món đồ chơi (Sex toy), một búp bê tình dục, để cấu xé. Mỗi lần như thế, tôi đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Dù tôi bị mệt mõi, kiệt sức, van xin, nhưng họ không đoái hoài. Sợ nhất là khách mua dâm không xử dụng biện pháp an toàn.

Những ngày tôi bị hành kinh họ bắt tôi phải đút bông gòn vào và tiếp tục đi khách, nếu không nghe lời thì bị đánh đập dã man. Những gì xảy ra ở Malaysia thật là vô cùng khủng khiếp”.

“Trong khi hoàn cảnh gia đình khó khăn mà tôi không có việc làm, tôi được một người quen là Trần Thị Phương Long, ngỏ ý giúp đỡ sang Malaysia, bán cà phê phụ quán ăn với đồng lương từ 9 đến 10 triệu đồng. Đặc biệt là được giữ trọn lương tháng, vì các chi phí về ăn, ở và tiêu vặt thì đã có chủ lo. Mỗi tháng được về thăm gia đình một lần.

Đang cần tiền nên tôi đồng ý sang Malaysia làm việc. Phương Long lo mọi giấy tờ để tôi được xuất ngoại.

Đến Malaysia, Phương Long nhốt tôi vào một phòng nhỏ. Sau một ngày nghỉ ngơi, tôi bắt đầu hứng chịu sự hành xác của những kẻ côn đồ. Khi biết mình bị lừa bán dâm, tôi khóc lóc, van xin nhưng bị đánh đập và đe dọa thủ tiêu. Nhớ nhà, nhớ cha mẹ nên lúc nào tôi cũng khóc. Sự độc ác tàn nhẩn của Long thật là khủng khiếp. Lương tâm chai đá, không một chút động lòng.”

9.2. Kế hoạch đào thoát thất bại

Nhiều người tìm cách trốn thoát thất bại, bị đánh đập không nương tay, không thương tiếc của “tú bà” và cả “tú ông”, nhưng tôi cương quyết chạy trốn vì không chịu nổi sự đày đọa dã man của bọn mặt người mà lòng thú, ác quỷ đội lốt người đó, nhất là người Việt đối với người Việt ở xứ người. Ông trời sinh ra những con người như thế. Tổ tiên Rồng Tiên mà sao lại có loại người độc ác, vô lương tâm như thế?”.

Bùi Thị Nhưng kể lại: “Khi quyết chạy trốn tôi lên kế hoạch tỉ mỉ. Bắt đầu, tôi cố gắng phục vụ khách cho thật tốt, đồng thời tôi tỏ ra cho Phương Long thấy là tôi làm quen được nghề nầy. Một hôm tôi ngỏ ý với Phương Long, xin về quê thăm cha mẹ và sẽ kéo theo những bạn bè sang Malaysia. Tôi nói ở quê còn nhiều cô gái nhà nghèo rất cần tiền và dù cho làm “gái” (gái bán dâm) họ cũng làm. Tuy nhiên ý định của tôi bất thành vì Phương Long rất có kinh nghiệm về quản lý”.

9.3. Vượt thoát thành công

Bùi Thị Nhung kể tiếp: “Tôi không chịu nổi suốt ngày bị hành hạ thân xác. Tôi luôn luôn nghĩ đến việc chạy trốn. Đến một hôm, nhờ sự giúp đỡ của bạn đồng cảnh ngộ, tôi trốn ra khỏi động quỷ. Lúc đó tôi chạy bộ, bất kể phương hướng, không biết đến đâu, tôi chạy hàng chục km trên đường vắng. Không biết mệt, không nghỉ vì sợ bị rượt bắt.

Thế rồi, tôi may mắn gặp được một đồng hương, nhiệt tình giúp đỡ nên tôi được đưa đến Sứ quán Việt Nam, rồi sau đó làm thủ tục về nước”.

  1. Còn có hàng chục, hàng trăm cảnh thương tâm của gái Việt bị bán làm nô lệ tình dục ở nước ngoài

Ngoài những điển hình đã nêu trên, còn có hàng chục, hàng trăm cảnh thương tâm của phụ nữ và trẻ em, bị bán ra nước ngoài làm nô lệ tình dục, mà không có giấy mực nào ghi lại cho hết được.

Cô bé 16 tuổi ở Hà Giang với 1,000 ngày cay đắng làm nô lệ tình dục ở Trung Quốc.

Một gái vị thành niên mà có thủ đoạn lưu manh, mất tính người như trường hợp của Phạm Ngọc Linh, (18 tuổi) đã lừa hai bạn thân là Trần Thị Hồng (15 tuổi) và Vương Thị Hương (18 tuổi), cùng ngụ ở huyện Yên Sơn, tỉnh Tuyên Quang, bán hai bạn rất thân vào động mại dâm với chiêu bài là làm việc nhẹ mà hưởng lương “khủng”.

Bị cáo Phạm Ngọc Linh tại tòa

  1. Đảng CSVN phải chịu trách nhiệm về mọi thói hư tật xấu, tội lỗi của xã hội Việt Nam ngày nay

11.1. Đảng Cộng Sản đã phá nát xã hội Việt Nam

Mại dâm là chuyện nhỏ, ở đâu cũng có, thời nào cũng có, nhưng Việt Nam ngày nay chiếm giải vô địch về tệ nạn nầy. Điều quan trọng là chính đảng CSVN đã phá hủy truyền thống đạo đức, lòng nhân đạo và tình người của dân tộc Việt Nam như ngày nay.

Vì sao người Việt lại đối xử với người Việt một cách tàn nhẫn và tán tận lương tâm như thế?

Đó là Hồ Chí Minh đã chia dân tộc ra nhiều thành phần, kích động gây hận thù, và đưa mã tấu cho bọn 3 đời bần cố nông chém giết người công khai và “hợp pháp”. Tên khát máu họ Hồ nầy lại nêu chủ trương “Trí, phú, địa, hào, phải đào tận gốc, trốc tận rễ”. Đó là nguyên nhân gây ra không còn tình đồng bào, tình dân tộc, và tình người.

11.2. Đồng tiền đập nát những truyền thống tốt đẹp của dân tộc

Chế độ độc tài sinh ra tham nhũng. Tham nhũng đoàn kết lại, bảo vệ nhau, bảo vệ phe nhóm, bảo vệ Đảng, để bảo vệ tài sản và tánh mạng người tham nhũng.

Còn tham nhũng thì còn hối lộ. Người đưa hối lộ để làm những việc phạm pháp, tội lỗi và gây tội ác với đồng bào của mình.

Tất cả chỉ vì tiền. Vì tiền mà học sinh bán thân. Cái nghề không vốn, không cần chuyên môn, chỉ nằm ngửa đếm tiền đã nở rộ, tràn lan khắp mọi nơi trên đất nước nầy.

Đạo đức muôn đời của dân tộc, tình nghĩa đồng bào, tình người đã bị đồng tiền đập phá tan nát.

Rõ ràng là chế độ độc tài của đảng CSVN đã tạo ra, và phải gánh lấy trách nhiệm. Một xã hội văn minh, văn hóa tốt đẹp như trước kia chỉ có trên đất nước Việt Nam nầy, với điều kiện duy nhất là đảng CSVN phải bị tiêu diệt.

Về giá trị đồng tiền, có những câu như sau:

Tiền là tiên là phật

là sức bật của lò xo

là thước đo của lòng người

là tiếng cười của tuổi trẻ

là sức khỏe của tuổi già

là cái đà danh vọng

là cái lọng che thân

là cán cân công lý

tiền là hết ý. (Bùi Văn Sạch)

  1. Kết luận

Từ một cô gái vị thành niên, mà có thủ đoạn thâm độc, mất nhân tính, đã lừa hai bạn rất thân của mình đem bán sang Tàu làm nô lệ tình dục, đến những con người vô cảm, vô tư bỏ hóa chất độc hại vào thực phẩm để bán ra cho đồng bào của mình. Chết ai nấy bỏ.

Một điển hình đáng xấu hổ thể hiện trong vụ cướp bia khi xe bị tai nạn. Lúc 13h ngày 4-12-2013, chiếc xe chở 1,500 thùng bia bị nạn ở Biên Hòa. Xe lật. Bia tràn ra dưới đất. Hàng trăm người hồ hởi xung phong vào cướp bia. Có người còn mang xe ba gác đến chở bia.

Hàng trăm người vào hôi bia * Bà nầy bợ 2 thùng bia tiger

Chỉ không đầy một tiếng đồng hồ mà 1,500 thùng bia chỉ còn lại 100 thùng. Nghĩa là đồng bào ta đã thu hoạch được 1,400 thùng bia hiệu Tiger.

Đã hơn nửa thế kỷ làm cách mạng XHCN do đảng CSVN “quang vinh” lãnh đạo, mà thành quả như thế thì thật là đáng buồn. Nhưng đó là thành quả tự nhiên, vì đảng tham nhũng, chia bè phái đấu đá nhau tranh giành quyền lực, hèn với giặc, ác với dân, nói chung là bán nước.

Chỉ có một con đường duy nhất để phục hồi những phẩm chất, tinh hoa của dân tộc, để giữ nước, đó là phải tiêu diệt cái đảng ôn hoàng hắc ám nầy. Và đó cũng là trách nhiệm của mọi người Việt Nam trong và ngoài nước.

06.09.2018

Trúc Giang

danlambaovn.blogspot.com