HÌNH ẢNH ĐẢNG VÀ NHÂN DÂN

Hoa Kim Ngo shared a post.
No photo description available.
Đỗ Ngà

HÌNH ẢNH ĐẢNG VÀ NHÂN DÂN

Nếu bạn sống chung với thú cưng như chó mèo, nó sẽ là bạn của bạn. Đi ra ngoài mang nó theo, khi ngủ nó canh nhà, thậm chí có người còn nhờ thú cưng thực hiện nhiều nhiệm vụ hữu ích. Ở nước ngoài, người ta huấn luyện được chó dẫn đường cho người mù. Nó làm bạn với chủ, nó bổ trợ cho cặp mắt khiếm khuyết của chủ. Nói chung, thú cưng là con vật có ích. Người nhờ chó, chó nhờ người, đó là sự tương hỗ rất có ý nghĩa.

Nếu bạn sống trong vùng lãnh địa của sói, thì hãy coi chừng. Lúc nào cũng phải đề phòng loài thú dữ này. Khi sói đói, nó vào nhà bạn vồ con gà, vồ còn chó, bắt con mèo. Chính cả bản thân bạn cũng phải đề phòng, nếu ngủ không cài then đóng cửa, có thể nó vào nhà xé xác bạn lúc nào không hay.

Nói thế để ta thấy sự bất an của người chủ nhà khi phải sống chung với dã thú. Đã là dã thú thì mãi mãi không phải bè bạn như thú cưng được. Nó luôn xem chính bạn là con mồi. Nó luôn muốn vồ, còn bạn phải luôn lo chống đỡ để sinh tồn. Đó chính là hình ảnh nhân dân chúng ta và chính quyền CS. Như loài sói đói, chính quyền này nhìn nhân dân cực khổ này không một mảy may xót xa, ngược lại, nó lại thèm nhỏ dãi. Người dân cực khổ thật, nhưng luôn là mồi ngon của Đảng.

Như hình ảnh “em bé Sudan” nổi tiếng, con kền kền đang canh đứa bé gầy còm sắp chết, nó đang chực chờ để có một “mâm cao cỗ đầy”. Đứa bé này chỉ còn da bọc xương nhưng kền kền nào có buông? Vì đơn giản trong mắt kền kền, dù đứa bé ấy có ốm gầy còm vẫn là mồi ngon của nó. Tương tự vậy, dân Việt đã cùng cực đến thảm hại, nhưng Đảng nào có buông?

Dân Việt rất cực khổ, chất lượng cuộc sống thuộc loại kém nhất nhì Đông Nam Á, thế mà Đảng vẫn cứ bủa vây nhân dân như kền kền canh mồi. Mỗi năm cả chục đợt tăng giá xăng, rồi chỉnh thuế VAT lên 12%, rồi đặt BOT khắp nơi hút máu. Thấy miếng đất Đồng Tâm thơm ngon, Đảng vồ lấy và cắn xé. Thấy Thủ Thiêm nhiều nạc, Đảng vồ hốt rồi xúm nhau chén no nê. Thấy vườn rau Lộc Hưng béo núc ních, Đảng lại nhe răng vồ lấy, bị phản ứng dữ dội, Đảng buông ra nghỉ mệt rồi chuẩn bị vồ tiếp. Chưa cho mồi vào họng, dã thú chẳng bao giờ buông. Thật sự khốn khổ cho dân Vườn rau Lộc Hưng.

Dân với Đảng như chuột với mèo, như hươu nai với hổ báo. Dân sẽ không bao giờ sống yên ổn với chính thể xem dân là mồi được. Phải tính con đường loại trừ nó, nếu thế hệ này thoái lui, thì chỉ đè thêm gánh nặng cho thế hệ sau mà thôi. Sống trong chuồng cọp, nếu không hạ cọp thì bị cọp hạ. Đùn đẩy mãi thì dân tộc này sẽ bị khai tử. Đó là viễn cảnh không ai muốn thế, nhưng nó rất gần.

Mỹ kêu gọi thành lập chính phủ mới ở Venezuela

Mỹ kêu gọi thành lập chính phủ mới ở Venezuela (RFI)

media
Chủ tịch Quốc Hội Venezuela Juan Guaido trong cuộc mít tinh ngày 11/01/2019 tại Caracas.REUTERS/Manaure Quintero

Căng thẳng trong quan hệ giữa Mỹ và Venezuela đang tăng lên. Washington không công nhận nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của ông Maduro, vừa nhậm chức hôm 10/01, và hôm qua 12/01/2019 công khai kêu gọi thành lập chính phủ mới.

Phát ngôn viên Robert Palladino của bộ Ngoại Giao Mỹ nhấn mạnh : « Dân tộc Venezuela đáng được sống tự do trong một xã hội dân chủ do một Nhà nước pháp quyền điều hành », đồng thời kêu gọi « Quốc Hội và toàn thể người dân Venezuela cùng hành động ôn hòa, để thành lập một chính phủ đúng theo Hiến Pháp và xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn ».

Trước đó, đang công du Trung Đông, ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo khẳng định « chế độ Maduro là bất hợp pháp ». Hoa Kỳ chỉ coi Quốc Hội Venezuela là « cơ chế hợp pháp nắm quyền duy nhất, do người dân bầu lên ». Tương tự, Tổ chức các Quốc gia châu Mỹ cũng không công nhận tính chính đáng của tổng thống Maduro, tái đắc cử trong cuộc bỏ phiếu hôm 20/05/2018 và bị phe đối lập tẩy chay.

Liên Hiệp Quốc trợ giúp nhân đạo Venezuela

Ông Maduro nhậm chức nhiệm kỳ hai trong bối cảnh kinh tế Venezuela bị khủng hoảng trầm trọng. Ngày 12/01, Liên Hiệp Quốc đã đề xuất trợ giúp một số lĩnh vực « khẩn cấp » cho quốc gia dầu mỏ này, bao gồm thực phẩm và y tế.

Trong buổi làm việc với ông Peter Grohmann, điều phối viên của Liên Hiệp Quốc tại Venezuela, tổng thống Maduro « kêu gọi sự hỗ trợ của mọi hệ thống lương thực vì đây là một trong số các vấn đề mà chúng tôi phả đối phó trong các năm 2016, 2017 và 2018 » nhưng ông không thừa nhận « khủng hoảng nhân đạo ». Ông Maduro cáo buộc các biện pháp trừng phạt của Mỹ là nguyên nhân dẫn đến tình trạng hiện nay.

Vào tháng 10/2018, tổ chức UNICEF đã viện trợ 32 triệu đô la cho Venezuela nhằm giảm bớt tình trạng tử vong ở trẻ sơ sinh và bảo vệ trẻ em.

Đường tốn gần ngàn tỷ ở An Giang làm chưa xong đã sạt lở nặng

Đường tốn gần ngàn tỷ ở An Giang làm chưa xong đã sạt lở nặng

Nguoi-viet.com
Đường làm không đóng cọc dưới thân đường nên dẫn đến sạt lở. (Hình: Tuổi Trẻ)

AN GIANG, Việt Nam (NV) – Dự án nâng cấp, mở rộng đường tỉnh 957 thành đường cứu nạn và đê bao ngăn lũ ở huyện An Phú, đầu tư hơn 962 tỷ đồng (hơn $41.4 triệu), khởi công từ năm 2013 đến nay chưa xong nhưng nhiều đoạn đã bị sạt lở.

Dự án nâng cấp đường tỉnh 957 thành đường cấp 4 đồng bằng có tổng chiều dài gần 33 cây số, rộng 7 mét với tổng vốn đầu tư hơn 962 tỷ đồng (hơn $41.4 triệu) từ ngân sách trung ương và tỉnh An Giang, do Ủy Ban Nhân Dân huyện An Phú làm chủ đầu tư

Cụ thể, tại nơi sạt lở ở xã Đa Phước có chiều dài gần 35 mét, ăn sâu vào mặt lộ khoảng 2 mét tạo thành hố sâu gần 3 mét. Dù giới hữu trách đã cắm bảng báo và rào giữa đường nhưng người dân qua lại vẫn bất an vì nơi này chưa được xử lý.

Đoạn sạt lở ngay cầu Phú Hội xảy ra gần một tháng nay nhưng mới được đổ cát, đá mà chưa có giải pháp cụ thể. (Hình: Tuổi Trẻ)

Nhiều người dân ở khu vực này cho rằng, đường làm sát các hầm cá nuôi cá nhưng lại không đóng cọc dưới thân đường và ở mái taluy, nên khi qua mùa mưa thì mặt đường lại lún, nứt rồi sụp đất đá xuống hầm như hiện nay.

“Gần một tháng trước mặt đường mới nứt thôi, bây giờ đã sụp đổ hết xuống hầm rồi mà họ chưa có giải pháp cụ thể để khắc phục,” ông T., người dân xã Đa Phước, nói.

Nói với báo Tuổi Trẻ cùng ngày, ông Trần Thanh Hồng, trưởng Ban Quản Lý Dự Án Đầu Tư Xây Dựng huyện An Phú, biện minh: “Đường này sạt lở do lúc trước đơn vị thi công là Công Ty Cổ Phần Xây Dựng Ngọc Hầu đóng cọc ở mái taluy bằng cây tràm và sau thời gian dài đã mục, gãy. Sau đó, các chủ hầm cá ven đường đã nạo vét hầm dẫn đến sụt, lún và sạt lở như hiện nay. Tôi đang yêu cầu đơn vị tư vấn, giám sát thăm dò địa chất những nơi sạt lở này để bàn giải pháp khắc phục.”

Trong khi đó, ông Ngô Công Thức, bí thư Huyện Ủy An Phú, cho biết: “Tình trạng sạt lở nặng ở đường 957 đã được báo cáo về Ủy Ban Nhân Dân tỉnh An Giang.” (Tr.N)

Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế

Bạch Hoàn

Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế.

Hai tấm hình tôi post kèm status này là hai tài liệu, một bản tiếng Pháp, một bản tiếng Việt, cho thấy khu đất Vườn rau Lộc Hưng, Q.Tân Bình, TP.HCM, từ 1955 đã thuộc quyền sở hữu của Hội thừa sai Sơn Tây mà đài phát sóng chỉ được mượn chỗ dựng anten.

Những bằng chứng không thể chối cãi này đã đập tan luận điệu đất Vườn rau Lộc Hưng là của đài phát sóng chế độ cũ nên chính quyền tiếp quản và nó là đất công.

Vậy là, người dân có trong tay những bằng cứ xác đáng chứng minh họ đã sử dụng đất ổn định từ nhiều chục năm về trước. Theo các quy định pháp luật về quản lý đất đai, khu đất đó phải được cấp chứng nhận quyền sử dụng đất cho người dân.

Trong khi đó, chính quyền quận Tân Bình chưa đưa ra được thứ gì đủ thuyết phục cho tuyên bố khu Vườn rau Lộc Hưng là đất công, ngoài dùng quyền lực nhà nước, dùng sức mạnh bạo quyền, dùng tuyên giáo bưng bít sự thật, dùng dư luận viên lộng ngôn, dùng báo chí công cụ, để nhồi sọ nhân dân những điều đến thời điểm này có thể hiểu là dối trá.

Nếu chính quyền quận Tân Bình, đúng hơn là chính quyền TP.HCM, không đưa ra được chứng lý nào bằng giấy trắng mực đen với con dấu đỏ cho thấy Hội thừa sai Sơn Tây đã chuyển quyền sở hữu khu đất ấy cho chính quyền, thì có thể nhận định rằng, những ai cố tình dối trá là một lũ cướp ngày.

Nếu không có bằng cớ về việc đó thì ngay từ bây giờ, việc cần làm là trả lại cho dân quyền lợi chính đáng và chịu sự trừng phạt của pháp luật.

Và, giờ là lúc những cán bộ tuyên giáo với cái miệng vừa ngồm ngoàm nhai mít vừa nói láo một cách mẫn cán như Thân Thị Thư, trưởng Ban Tuyên giáo Thành uỷ TP.HCM và cộng tác viên dư luận xã hội hãy biết thân biết phận mà ngậm miệng lại.

Có những tờ báo, thay vì thông tin sự thật, đấu tranh đòi hỏi quyền và lợi ích chính đáng cho người dân, bảo vệ kỉ cương phép nước, bảo vệ đạo lý thường tình, đã ngoạc miệng ra làm cái loa phát thanh cho quận Tân Bình. Có những trang báo, lẽ ra phải chuẩn mực về luận cứ, phải chất chứa lòng nhân và thấm đẫm tình người, đã biến thành những trang viết vô cảm và phản bội nhân dân, hệt như tờ thông cáo dán ở nơi công cộng của chính quyền Tân Bình.

Bây giờ là lúc tác giả những bài báo ấy cần bẻ bút và sám hối.

Bây giờ cũng là lúc những tờ báo đã dập đầu khấu lạy chính quyền Tân Bình phải quỳ xuống cầu xin sự tha thứ của nhân dân.

Bởi vì, với Nhân dân, đó là tội ác. Bởi vì, với chế độ, đó chính là phá hoại.

Và bởi vì, cơn phẫn nộ sẽ không dừng lại…

No photo description available.
No photo description available.

Bảng quy hoạch mọc lên sau vụ cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng, cư dân phẫn nộ

Trần Bang shared a post.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)

VOATIENGVIET.COM
Nhà chức trách Quận Tân Bình ở Thành phố Hồ Chí Minh hôm thứ Bảy đã cắm các bảng quy hoạch trên một khu đất vừa bị cưỡng chế giải phóng mặt bằng trong những ngày gần đây, khơi lên sự phẫn nộ của những cư dân mất nhà cửa v….
 

Nhà chức trách Quận Tân Bình ở Thành phố Hồ Chí Minh hôm thứ Bảy đã cắm các bảng quy hoạch trên một khu đất vừa bị cưỡng chế giải phóng mặt bằng trong những ngày gần đây, khơi lên sự phẫn nộ của những cư dân mất nhà cửa và cáo buộc của họ rằng chính quyền đang bắt đầu nỗ lực “cướp đất.”

Khoảng 200 căn nhà và cấu trúc ở khu đất vườn rau Lộc Hưng thuộc phường 6, nơi sinh cư của nhiều thế hệ giáo dân Công giáo người bắc di cư vào nam từ năm 1954, đã bị phá sập vì bị cho là xây dựng trái phép trong khi nhà chức trách xúc tiến kế hoạch xây dựng một cụm trường học đạt chuẩn quốc gia trên khu đất này.

Cư dân khẳng định họ có chủ quyền đối với khu đất và đã không được giới hữu trách tham khảo ý kiến về dự án thi công. Một cư dân bị mất nhà nói với VOA rằng ba bảng quy hoạch đã nhanh chóng được dựng lên trong ngày thứ Bảy để xác lập quyền quản lí khu đất.

“Chúng tôi có kéo nhau ra (khu đất) lúc 1 giờ 30 chiều để phản bác việc nhà nước tự dựng bảng quy hoạch trên đất của chúng tôi khi chưa có quyết định thu hồi,” ông Cao Hà Trực nói với VOA qua điện thoại tối ngày thứ Bảy. “Tôi khẳng định chính quyền cố tình cướp đất của chúng tôi.”

Những video đăng trên mạng xã hội cho thấy người dân tụ tập tại một góc đường la lối và chỉ trỏ đầy phẫn nộ trước một tấm bảng quy hoạch trong khi lực lượng an ninh mặc sắc phục lảng vảng xung quanh theo dõi. Không có vụ đụng độ nào được báo cáo.

Trước đó một lãnh đạo Ủy ban Nhân dân Quận Tân Bình nói với báo Tuổi Trẻ rằng hai đợt cưỡng chế vào ngày 4 và 8 tháng 1 mà quận thực hiện đã được chính quyền thành phố chấp thuận, và rằng họ tháo dỡ những ngôi nhà xây dựng không phép chứ không phải thu hồi đất.

Vị lãnh đạo không được nêu danh tính này cũng khẳng định quận thực hiện đầy đủ các thủ tục, quy trình như lập biên bản, ban hành quyết định, thông báo, niêm yết trước khi cưỡng chế.

Nhưng cư dân khu vườn rau bác bỏ những tuyên bố đó.

Ông Trực nói nhà chức trách “chưa bao giờ” chính thức làm việc với ông về quyết định cưỡng chế và họ từ chối giải thích khi được ông và người nhà yêu cầu.

“Khi chúng tôi hỏi là, ‘ông phó chủ tịch, ông cho tôi coi giấy tờ quyết định cho ông vô nhà tôi dọn đồ mà không xin phép,’ thì ông ấy nói là, ‘Tao không cần giấy tờ gì hết, tao không phải đưa quyết định gì cho mày,’” ông kể.

VOA không thể liên lạc được ngay tức thì với Ủy ban Nhân dân Phường 6 Quận Tân Bình để yêu cầu bình luận.

Trong khi đó nhà chức trách Quận Tân Bình cũng đang đẩy mạnh tuyên truyền về vụ cưỡng chế bằng cách kêu gọi người dân ủng hộ dự án xây trường học “vì sự nghiệp giáo dục của quận nhà,” theo một tờ thông báo của Ban Tuyên giáo Quận ủy Tân Bình.

Ban Tuyên giáo cũng nói rằng Ủy ban Nhân dân thành phố phê duyệt “mức giá hỗ trợ” là 7.055.000 đồng một mét vuông cho các hộ dân tại “khu vực đất công cộng.”

Ông Trực, 47 tuổi và có bốn người con, cho biết hiện ông đang ở nhờ nhà của bố đẻ gần đó cùng với 24 anh em trong gia đình. Nhưng ông nói ông còn may mắn hơn rất nhiều người đang không có chỗ ở. Cú sốc mất đất đai và nhà cửa choán hết tâm trí của nhiều người và đặc biệt đau đớn khi dịp tết đang đến gần.

“Người người, nhà nhà đang rạo rực, chuẩn bị vui đón xuân thế mà… Sao chúng tôi lại không được rộn ràng theo???” một cư dân chia sẻ trên Facebook kèm theo những hình ảnh nhà cửa bị đập phá tan hoang. “Lòng dạ nào, tâm trí nào nữa mà đón tết.”

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặcvn73.com để vượt tường lửa)

Sự lừa dối có hệ thống

Image may contain: one or more people, people sitting and outdoor
Chau DoanFollow

Sự lừa dối có hệ thống

Luật đất đai về sở hữu “toàn dân” là một cái luật khốn nạn, bất nhân, rừng rú. Chính vì cái luật này mà những người dân đang sống yên ổn trên mảnh đất, trong ngôi nhà của mình một ngày nào đấy có thể lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, bơ vơ và uất hận cho đến chết.

Chỉ cần doanh nghiệp nào đấy thấy một mảnh đất ngon, câu kết với chính quyền vẽ ra dự án, cố tình vẽ ra vài tiêu chí có vẻ phù hợp với chủ trương chung là có thể hất những người dân ra khỏi chính ngôi nhà, mảnh đất của họ. Bởi người dân không có quyền sở hữu mảnh đất họ sống, chỉ là có quyền sử dụng đất nên một vài cái công văn, quyết định là có thể cưỡng chế, bắt buộc người dân cầm đồng tiền “đền bù” rẻ mạt để bắt đầu cuộc sống vô gia cư.

Một dự án lưu manh được dựng lên, sau khi đá người dân ra khỏi mảnh đất của họ thì nó thuộc về ai? Nó vẫn thuộc về “toàn dân” về mặt lý thuyết, nhưng thực chất là nó thuộc về thằng chủ dự án, bởi nó có thể bán lại cho khách hàng. Thuộc về toàn dân nhưng dân chân đất mắt toét có thể đặt chân vào được không? Tất nhiên là không. Vào là chúng nó đánh cho vỡ đầu nhập viện ngay.

Do vậy, “toàn dân” ở đây không có nghĩa là toàn dân. “Toàn dân” ở đây có thể hiểu là người dân chỉ được sống tạm trên mảnh đất của mình, mặc dù mảnh đất ấy có thể được cha ông để lại từ trước khi cái chính thể này được thành lập. “Toàn dân” là chính quyền có thể cướp của dân để giao cho doanh nghiệp có tiền, là “cá lớn nuốt cá bé”, là “chân lý thuộc về kẻ mạnh”, là “nguy cơ bị cướp một cách hợp pháp” bất cứ lúc nào.

Các bạn cầm bút trên báo chí chính thống nên hiểu rõ bản chất của cái luật này để viết sao cho sâu sắc. Tất nhiên, đa phần các bạn chỉ là thợ viết theo định hướng, chỉ là những con vẹt hót theo chủ nên quan tâm cũng chẳng được ích gì.

Chính vì vậy mới sinh ra thảm cảnh Thủ Thiêm và giờ là Lộc Hưng. Nếu luật công nhận quyền sở hữu tư nhân về đất đai thì sẽ không bao giờ có những bi kịch này xảy ra. 
Đơn giản là bạn chỉ đồng ý bán khi giá cả thoả mãn với mình.

Điều này không mới. Trong phong trào cải cách ruộng đất, phong trào “long trời lở đất” thì việc cướp bóc đã thành một con sóng khổng lồ bao trùm xã hội. Địa chủ không những mất đất mà còn mất mạng. 
Chỉ có điều xưa thì cướp của người giàu, giờ thì cướp của người nghèo. Xưa cướp của người giàu để chia cho nghèo, nay cướp của người nghèo để người giầu càng giầu thêm. 
Tóm lại tiêu chí chính quyền công nông, chính quyền vì người nghèo chỉ là một cái bánh vẽ thuở ban đầu. Giờ là thời của đồng tiền cất tiếng hát.

Tôi biết các vị lãnh đạo, những người có tâm chắc cũng loay hoay ghê lắm khi điều hành xã hội này. Các “đồng chí” của các vị cũng lắm chiêu trò, lòng tham không đáy mà thủ đoạn thì vô cùng. Muốn ngăn chặn những con quái thú mõm to thì việc cần làm là thay đổi luật, là cải cách bộ máy và cần làm truyền thông tốt để có được sự ủng hộ của dân. Tuy nhiên, trong bộ máy này thì người có tâm có tầm thì ít mà kẻ cơ hội, câu kết bè phái để hưởng lợi thì nhiều.

Trong bộ máy nhà nước, cả mớ người tôi nhìn thấy giống nhau cả. Nói không dám nói thẳng, tư duy vướng víu hổ lốn nhìn trước trông sau, có chăng chỉ là mấy mĩ từ ru ngủ chẳng có giá trị trí tuệ gì.

Về vụ Lộc Hưng, tôi khẳng định là đất của họ là hợp pháp. Đa phần họ sống ở đấy từ năm 54, 21 năm trước khi chính quyền của các vị xuất hiện. Các vị có cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng cho họ hay không thì về mặt công lý, mảnh đất ấy vẫn thuộc về họ. Tất nhiên, các vị cố tình cướp thì cũng được. Máu dân lành sẽ đổ, nhưng vết sẹo lòng người sẽ không bao giờ liền được. 
Bây giờ là thế kỉ 21, xin bớt rừng rú có được không?

Một người phụ nữ sau khi nhà bị phá ở Lộc Hưng (Ảnh từ FB Phạm Thanh Nghiên)

Mở Miệng Nói Thật

“XÓT XA QUỲ TRÊN ĐỐNG TRO TÀN…”

“XÓT XA QUỲ TRÊN ĐỐNG TRO TÀN…”

Dạo mẹ tôi và bác tôi còn sống, đêm nào tôi cũng phải mở điện thoại, phòng khi Chúa gọi các cụ giữa khuya, và thế là trong một thời gian dài, tôi đã bị đánh thức… oan vì những cú điện thoại của người khác. Rồi mẹ tôi mất năm 97 tuổi, bác tôi là một Linh Mục, cũng mất lúc 102 tuổi. Điện thoại không phải online nữa, và hơn một năm nay tôi được ngủ yên…

Thế nhưng mấy ngày vừa qua, tôi lại phải mở điện thoại qua đêm như trước đây, vì những biến động đau lòng tại Vườn Rau Lộc Hưng, Phường 6, Quận Tân Bình. Nhà cầm quyền tung một lực lượng hùng hậu cùng nhiều xe cơ giới đến đập phá san bằng một khu vực rộng trên dưới 4ha của trên 100 gia đình đang sinh sống. Các cuộc tấn công vây ráp như một trận đánh giặc ngay trong thành phố, lực lượng an ninh chìm nổi, các sắc phục bao vây vòng trong vòng ngoài, tiếng loa phóng thanh, tiếng xe cơ giới gầm rú inh ỏi, át tất cả tiếng than khóc kêu la của các nạn nhân…

Tôi đã đến thăm người dân ở đây vào ngày bắt đầu “trận đánh”, lúc 11g30 ngày 4.1.2019, nhưng bị các nhân viên an ninh không sắc phục (sao lại gọi là an ninh nhỉ, có giữ an ninh gì đâu?) chặn xe và gây chuyện, ép tôi phải quay trở lại Tu Viện, không cho tiếp cận người dân oan Vườn Rau. Tôi dùng chữ “trận đánh” vì thực tế đúng là như vậy, các nhân chứng tại chỗ, các hình ảnh và các video cố gắng ghi được hình ảnh và âm thanh của “trận đánh” ấy. Cũng phải nói rõ là bất cứ ai định chụp hoặc quay video đều bị bắt người và tịch thu máy ngay.

Tôi không kể thêm nữa vì những hình ảnh đăng tải tràn ngập trên FB, dù nhà cầm quyền có cố gắng nói cách nào đi nữa thì sự thật qua các phương tiện truyền thông sẽ nói tất cả. Tôi cũng không bình luận gì về tính pháp lý và cả tính đạo lý trong cuộc cưỡng chiếm này vì trên mạng nhiều người đã phân tích, nhận định và chia sẻ suy nghĩ rất mạnh. Tôi chỉ xin chia sẻ cảm nhận của tôi, một Linh Mục, một con người Việt Nam trước sự kiện kinh hoàng đang xảy ra.

 

Tôi nói chuyện mở máy điện thoại qua đêm vì những tin tức của những người thân của tôi ở khu vực Vườn Rau chiếm trọn tâm trí tôi, tôi cần nghe tin tức từ họ và họ cũng cần có sự đồng hành của tôi. Người thân với nhau cả mà, ai cấm được tôi thân ai?

Khoảng 22g00 tôi đang theo dõi thông tin trên mạng, một “con bé” nghịch ngợm vào bậc siêu trong nhóm, nhắn tin cho tôi: “Ngoại ơi, hình như có phép lạ!”, thế là con bé kể một hơi về Thánh Lễ vừa cử hành dành cho giới trẻ mà con bé đang sinh hoạt trong Giáo Xứ, hắn nói cha xứ cho hắn lên chia sẻ với các bạn trẻ đầu lễ, hắn nói về biến cố Vườn Rau, hắn đề nghị thảo luận về biến cố, các bạn trẻ lưu tâm lắng nghe và tham gia.

Cuối lễ Cha xứ gọi cô bé hỏi thêm về nhiều điều, cô bé có dịp nói rõ về những gì cô bé chứng kiến, tiếp xúc và trăn trở, rồi cô bé mạnh dạn xin cha xứ cho phổ biến và tổ chức chung tay hỗ trợ cư dân Vườn Rau vào Lễ giới trẻ Chúa Nhật này, bất ngờ cha xứ quyết định “cả 5 lễ của nhà xứ con ạ”! Hắn nói với tôi: con muốn hét lên vi ngạc nhiên, vì xưa nay cha xứ không lưu ý lắm những chuyện như thế này, thậm chí còn trực tiếp khuyên cô bé không nên tham gia những chuyện như vậy. Cha xứ tiếp tục đưa ra nhận định và hứa cầu nguyện cho bà con Vườn Rau Lộc Hưng, cha nhắn cô bé: con nói với họ cố gắng duy trì không bỏ việc đọc kinh ở đài Đức Mẹ.

Trên mạng xã hội hiện đang lan truyền một phóng sự về đêm kỷ niệm 52 năm Thánh Ca Vào Đời do Nhóm Lửa Hồng tổ chức ở Nhà Thờ Tân Định. Trong đoạn clip ngắn ngủi đó, Linh Mục Thành Tâm đã cám ơn Ban Tổ Chức, đồng thời nói với mọi người về sự hiệp thông với dân oan Thủ Thiêm, đặc biệt bà con Vườn Rau Lộc Hưng. Linh Mục Quang Uy cũng vừa hát lên một “Tiếng kêu oan thở than” như một lời nguyện cầu cho anh chị em đang đau khổ trong cả nước, cách riêng ở Vườn Rau Lộc Hưng.

 

Không chỉ Đức Cha Mcae Hoàng Đức Oanh, nguyên Giám Mục Giáo Phận Kontum; Không chỉ Đức Cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Long, Giám Mục Parramatta, Chủ Tịch Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình Hội Đồng Giám Mục Úc; Không chỉ cha Giuse Lê Quốc Thăng, Thư Ký Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, lên tiếng mạnh mẽ, nhưng đó đây đã có nhiều anh em Linh Mục bày tỏ ý kiến và sự đồng cảm của mình, mỗi người theo cách riêng của mình, tùy hoàn cảnh, tùy thời điểm. Rồi phải nói là rất đông anh chị em Công Giáo và không Công Giáo đã ân cần chia sẻ trợ giúp. Cư dân Vườn Rau sẽ cảm thấy ấm áp hơn dù đang màn trời chiếu đất, họ đang cảm thấy mạnh mẽ vì ngày càng nhiều người hiểu và đồng hành với họ. Họ vẫn bình tĩnh, từng bước theo Chúa Kitô trên con đường khổ giá, họ biết họ không cô đơn.

Người ta có thể xô đổ tháp chuông nhưng không xô đổ được Sự Thật và Tình Yêu. Rồi một ngày chúng ta “dựng lại tháp chuông… trên kỷ niệm xưa”.

Lm. VĨNH SANG, DCCT, 12.1.2019, theo Ephata 831
Tựa đề trích lời trong tác phẩm “Bóng nhỏ giáo đường”

của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông

Ai tin những trái tim cộng sản thì …

Image may contain: 2 people, people sitting

Pham Doan TrangFollow

Ảnh tư liệu từ 2010: Cụ già mặc áo xanh ngồi phía trái trong hình là cụ Hoàng Thị Minh Hồ (1914-2017), vợ của nhà tư sản Trịnh Văn Bô.

Gia đình ông bà Bô đóng góp hơn 5.000 lượng vàng cho Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trong Tuần lễ vàng 1945. Nhà của hai ông bà ở 48 Hàng Ngang (Hà Nội) là nơi Hồ Chí Minh soạn Tuyên ngôn Độc lập. Bà là người đặt may quần áo cho Hồ Chí Minh và các thành viên chính phủ lâm thời trong lễ Độc lập 2/9/1945.

Còn nơi mình đang phỏng vấn bà cụ đây là ngôi nhà của ông bà ở phố Hoàng Diệu (Hà Nội), bị Chính phủ mượn rồi lấy luôn từ năm 1954 cho đến khi cụ Hồ (nữ) “nhảy dù” vào giành lại, năm 2003. Giấy trắng mực đen mà gia đình vẫn giữ ghi rõ là mượn trong thời gian hai năm (1954-1956), tuy vậy, điều đó không ảnh hưởng đến việc Chính phủ điềm nhiên trở thành “chú phỉnh”.

Hồi năm 2003 đó mà bà cụ không quyết tâm “nhảy dù” thì ngôi biệt thự cổ ấy nghiễm nhiên của Chú phỉnh rồi.

Nhắc lại chuyện này vì mình muốn nói rằng: Ai tin những trái tim cộng sản thì nên tìm hiểu lịch sử Việt Nam thế kỷ 20 một cách nghiêm túc hơn.

Các em lại “làm nhục Quốc thể” nữa rồi?

Image may contain: 11 people, text

Thiên Đức

Các em lại “làm nhục Quốc thể” nữa rồi?

– Không ! chúng em và 152 công dân Việt Nam đang “bỏ phiếu bằng chân” ở Đài Loan chỉ là những tờ cáo trạng vạch mặt tập đoàn tà quyền csVN đã làm nhục Quốc thể Việt Nam khắp toàn cầu. Khiến chúng em và mọi người phải cúi đầu trước năm châu thật nhục nhã quý cô bác đồng bào Việt Nam ơi! Trốn tà quyền tránh họa cộng sản thôi!
Thiên Đức

KÝ SỰ HÀI, NHƯNG CƯỜI RA NƯỚC MẮT!!!

Image may contain: phone
Image may contain: phone
Image may contain: shoes

Van H Pha

KÝ SỰ HÀI, NHƯNG CƯỜI RA NƯỚC MẮT!!!
Làm Phóng Viên “Không Giống Ai”! – Ngọc Lan

Điện thoại phòng biên tập reng.
-Cho tôi nói chuyện với cô N.L.
-Dạ, N.L đây. Chú cần giúp gì ạ?
-Chào cô. Tôi là một độc giả lâu năm của báo Người Việt. Gia đình tôi có chuyện này mà tôi nghĩ chỉ có cô mới có thể giúp được. Chúng tôi đã gọi cảnh sát rồi, họ đến nhưng cũng không làm được gì hết. Chỉ có cô mới có thể giúp gia đình tôi…”.

Hơi choáng váng. Chuyện gì mà có cả cảnh sát cũng không xong thì mình dính vào được gì?
-Dạ, chú nói gì nghe nghiêm trọng quá. Con làm được gì hả chú?
-Chuyện này liên quan đến những vụ lừa gạt trên mạng xã hội. Bà vợ tôi bây giờ như bị dính bùa mê của một ông bác sĩ nào đó quen trên Facebook, nói sẽ đến cưới bả, dẫn bả đi. Trong nhà ai cũng biết đó là lừa đảo. Mà không ai khuyên bả nghe hết. Tụi tôi gọi cảnh sát đến, nhưng cảnh sát cũng không biết giải quyết làm sao, chỉ nói rằng bả là người trưởng thành rồi thì giờ bả muốn đi đâu thì đi chứ cảnh sát đâu có quyền gì ngăn cản bả ra khỏi nhà. Giờ gia đình tôi chỉ biết trông cậy vào cô. Cô ráng sắp xếp thời gian đến nhà chúng tôi để nghe câu chuyện này và cho chúng tôi một lời khuyên, một cách giải quyết.

Nghe một độc giả ngoài 70 tuổi nói vậy không toát mồ hôi cũng lạ. Ai biết làm sao đây trời!
-Dạ, thôi thì chú nói vậy thì mai là ngày con nghỉ con sẽ ghé qua để nghe câu chuyện của cô chú, chứ con không biết là con có giúp được gì không nữa.
-Vậy là tụi tôi mừng quá rồi. Cô cho tôi biết giờ vì ngày mai tôi cũng sẽ mời má vợ tôi đến để tham dự.
Ráng nén tiếng thở mạnh.
– “Dạ, chắc khoảng từ 11 giờ đến 12 giờ trưa nha chú. Chú cho con xin địa chỉ…”

Sáng hôm sau, mê mải ra vườn cắt cây này, tỉa cây kia trong sự thanh thản vì là ngày nghỉ, không phải nhìn giờ đi làm. Chợt nhớ đến cuộc hẹn. Gần 11 giờ rồi. Cũng hơi… làm biếng. Chỉ muốn làm vườn xong thì thả mình xuống sofa coi TV sau một tuần bận rộn với chữ nghĩa.

Bắt phone gọi:
– “Chú ơi, cuộc hẹn trưa nay dời qua Chủ Nhật được không chú?”
– “Dạ, cô cố gắng giúp chúng tôi hôm nay đi cô. Tôi đang ở nhà má vợ tôi, chuẩn bị chở bà qua nhà tôi để gặp cô luôn đây.” Chú độc giả nói.
– “Dạ, vậy lát nữa con tới.” Đành phải đi vậy.
Còn đang loay hoay tìm số nhà thì đã thấy có một ông chú vẫy vẫy tay. Vào nhà thấy có hai người phụ nữ, cũng đoán ngay ra được là ai.

Tất cả đều tỏ cho biết là họ đã biết tôi, nhưng tôi thì lại là lần đầu tiên trong đời gặp họ.

Sau vài câu chào hỏi xã giao, tôi bắt đầu ngồi nghe một câu chuyện gia đình với nhiều hỉ nộ ái ố… lạ lùng.

Theo lời người chồng, rồi qua lời người vợ, tôi nghĩ ngay đúng là những trò lừa tình lừa tiền trên Facebook mà tôi cũng nhiều lần viết bài rồi. Chỉ có điều là theo câu chuyện này thì người vợ chưa bị lừa đồng nào hết. Cũng có thể hiểu thêm rằng thì là vì ông chồng cũng thuộc dạng khó tính, gia trưởng, ít nói lời ngon ngọt với vợ, trong khi người vợ thì suốt ngày quanh quẩn ở nhà, rồi giờ bỗng có cha nội bác sĩ nào đó vào Facebook buông lời dịu ngọt, rồi còn hứa ly dị vợ để cưới bà này… thì bả đâm ra ngơ ngẩn, hồn vía lên mây, đến mức khẳng định dứt khoát“nếu ông bác sĩ đến đây cưới tôi, dẫn tôi đi, dù chỉ một tuần thôi rồi tôi chết, tôi cũng chấp nhận” thì có lẽ cũng không quá khó hiểu.

Người má vợ thì ngoài 85 vẫn cố khuyên con gái trong đau khổ “Phải nghĩ đến hạnh phúc gia đình, đừng tin những lời ngon ngọt, vợ chồng chín bỏ làm mười đi…”

Thêm nữa, như bà vợ nói “Hôm nay có cô, tôi mới được giãi bày tâm sự của mình cho cô nghe. Chứ lâu nay trong nhà này không ai tin tôi hết, ai cũng cho là tôi khùng tôi điên nghĩ tầm bậy, không ai tin là ông bác sĩ đó thương tui thiệt tình…”

À thì ra là từ lúc bắt đầu câu chuyện, người vợ đã “tuyên bố”: “Hôm nay có mặt cô NL ở đây, thì cổ kêu ai nói thì người đó nói, người kia không được xem vô.” Tôi nghe hết hồn, nhưng cũng “dạ, dạ” để cho câu chuyện mau chóng kết thúc. Và quả thật, khi tôi đề nghị từng người nói, ông chồng nói xong thì đến phiên tôi nghe bà vợ. Khi ông chồng sửng cồ lên thì tôi nhắc “dạ, để cô nói xong đi chú” thế là ông chồng xìu xuống “Ừ, bà nói tiếp đi cho cô NL nghe đi, coi bà nghĩ có bình thường như người ta không.”

Sau khi nghe người vợ “tâm sự” chuyện tình yêu trên mạng xong, tôi hỏi “Ông bác sĩ nào đó nói cưới cô, vậy cô gặp mặt ổng bao giờ chưa?” – “Ổng từ New York bay qua đây ở Los chờ tôi ba tháng nay rồi. Ổng chờ thủ tục ly dị vợ là sẽ đến đây cưới tôi ngay.”

Biết là gặp người “trúng bùa” rồi, tôi thử tìm cách giúp theo suy nghĩ của… tôi.
-Hay là vầy nha, cô có số điện thoại của ổng phải không? Nếu có cô gọi hẹn gặp mặt ổng nói chuyện nha. Con chở cô đi. Người ta muốn cưới cô thì ít ra cô cũng phải biết mặt người ta chứ!
-Ờ, đúng rồi đó. Cô NL nói đúng quá! Bà đi với cổ gặp ông bác sĩ của bà đi, coi ổng nói sao, coi có phải là kẻ lừa đảo như cha con tôi nói không! Người chồng hào hứng.
-Ông đừng thách tôi! Để tôi cho cô NL coi tin nhắn của ổng, mấy người này không có tin tôi cô NL ơi! Bà vợ nói.
-Hả? Bà với ông đó nói chuyện điện thoại nhắn tin nữa hả?
-Tôi chỉ cho cô NL coi, ông không được quyền coi!
-Ok, ok. Bà nói chuyện với cô NL đi.

Để “bảo vệ” sự riêng tư của người vợ, tôi mời ông chồng và bà má vợ ra ngoài ngồi. Chỉ còn tôi và người vợ trong phòng khách.

Bà mở tủ lấy cái điện thoại ra.
“Giờ tôi nhắn ổng là muốn hẹn gặp ổng hả cô?” – “Dạ, đúng rồi. Cô nhắn ổng, hỏi địa chỉ, thời gian, rồi con đi với cô.”
Bà chuẩn bị bấm, nhưng đưa cái phone khoe trước, “Nè, cô NL coi ổng nhắn tin cho tôi nè. Người ta nói thiệt chứ có phải xạo đâu, vậy mà mấy người ở nhà này không có tin tôi.”

Tôi đưa tay cầm điện thoại, thấy bao nhiêu là tin nhắn màu xanh, toàn chữ in lớn.
Tôi nhìn vô, không đọc được tiếng gì ra tiếng gì hết. Tôi chớp mắt, lắc lắc đầu. Cái gì vậy trời?
-Cô đọc được mấy chữ này không cô? Tôi hỏi.
-Đọc được sao không! Rồi bà cầm lại cái phone và đọc ro ro những câu hò hẹn yêu thương.

Tôi bắt đầu thấy đầu óc mình hơi choáng váng. Một cái gì hơi hoang mang.

-Thôi, cô nhắn tin hỏi ổng địa chỉ và thời gian đi. Tôi nhắn người vợ.
-Tôi nhắn rồi, đang chờ ổng trả lời. Người phụ nữ trả lời tôi, gương mặt trông rất hạnh phúc khi nhìn đắm đuối vào cái cell phone.
Tôi thấy tim mình bắt đầu đập mạnh. Dòng tin nhắn trên cái phone chưa hề bấm “send.”
Người vợ bỗng khều khều tôi, “Nè nè ổng trả lời nè.”
Bà nhấn những phím chữ trên phone. Những con chữ được gợi ý nhảy ra, và với bà, đó chính là những con chữ ông bác sĩ nào đó đang nói với bà!

Trời. Tôi thật sự sửng sốt. Người vợ này nói chuyện một mình trong hoang tưởng! Không có bất kỳ ai “reply” tin nhắn của bà. Chỉ có bà tự nhắn tin, rồi tự cho những con chữ trên phone nhảy lên là “ông người yêu” nào đó nói, rồi tự diễn dịch.

Thảo nào, chằng chịt chữ nghĩa trên đó đều một màu xanh từ người gửi “send” đi, nằm bên phải, chẳng có dòng nào nằm về phía bên trái hết!

Vấn đề đã hoàn toàn khác như tôi nghĩ. Bà này bị tâm thần!
Tôi cố trấn tỉnh tôi, giả vờ, “ok ok khi nào ổng trả lời cô nói con hay nha. Giờ đến phiên con muốn nói chuyện riêng với chú.”

Thế là tới lượt bà vợ ra ngoài. Tôi nói với người chồng biết điều gì đã xảy ra. Không hề có người thứ ba nào hết. Chỉ có bà bị hoang tưởng.
“Giờ thì chú chỉ việc bàn với các con chú thuyết phục cô đi khám bệnh chữa trị thôi.” Tôi kết luận.
“Con tôi nó cũng nói má nó có gì không bình thường. Nói bả đi gặp bác sĩ tâm thần, nhưng bả không chịu nghe. Bả nói bả bình thường, nói tại tụi tui nghi ngờ, nghĩ xấu cho ông bác sĩ nào của bả thôi.” Người chồng giải thích.
-Dạ, chắc cô cũng cần có tình yêu thương và sự dịu ngọt từ chú nữa. Theo con thì giờ chỉ có chú mới có thể giúp cô từ từ tỉnh trí lại thôi.
Ông chồng thở phào, kéo bà má vợ ra riêng giải thích.
Sau khi “gỡ rối” xong từng người, tất cả lại ngồi chung lại. Ai cũng rạng rỡ.

Rồi trước mặt tôi, ông chồng nói với bà vợ: “Từ rày bà muốn gì tôi cũng chìu bà. Tôi không nói bà khùng điên nữa. Tôi hứa với bà là tôi sẽ luôn tốt với bà.”

Bà vợ hớn hở: “Ông hứa có cô NL làm chứng nghen. Khi nào ông bác sĩ đó đến hỏi cưới tôi, ông phải đồng ý cho tôi đi nghe.”
“Tôi hứa. Ai đến dẫn bà đi, tôi để bà đi liền chứ tôi giữ bà làm chi,” ông chồng cười sảng khoái.
“Trời ơi, hôm nay tôi vui quá! Mọi người không tin là tôi nói xạo nữa rồi. Tôi mừng quá cô NL ơi!” Người vợ cười nói hồn nhiên, sung sướng.

Tôi cũng vui quá, vì tôi được “thoát” rồi. Tôi lái xe về. Hơn 4 tiếng đồng hồ “đàm phán” rồi. Buồn vui lẫn lộn.

Tôi vẫn nói vui với bạn bè và đồng nghiệp: cộng đồng người Việt mình ở đây lạ lắm, vừa Việt vừa không phải Việt, vừa Mỹ vừa chẳng là Mỹ. Mà vì nó khác lạ, đặc biệt như thế nên chức năng nhiệm vụ của một nhà báo tiếng Việt ở nơi này cũng chẳng giống ai, ít ra là với cá nhân tôi, với những trải nghiệm qua gần 10 năm lặn lội với công việc này.

Để từ từ, lại kể cho mọi người nghe những câu chuyện liên quan đến việc làm phóng viên “không giống ai” ở tờ báo Người Việt đặc biệt này.

Ngọc Lan…