GẦN TẾT HÀNG TÀU, HÀNG GỈA, HÀNG NHÁI SẼ TRÀN NGẬP CÁC CHỢ TẠI VN…. BÀ CON NÊN CẢNH GIÁC!!!

GẦN TẾT HÀNG TÀU, HÀNG GỈA, HÀNG NHÁI SẼ TRÀN NGẬP CÁC CHỢ TẠI VN…. BÀ CON NÊN CẢNH GIÁC!!!
Mứt, quả sấy Trung Quốc ‘nhãn hiệu giả’ tràn ngập chợ tết Việt Nam

Bất chấp tâm lý lo ngại của người dân, hàng trăm loại mứt bánh, trái cây sấy khô, hạt từ Trung Quốc được người bán thay đổi xuất xứ bán giá cao “tung hoành” chợ Tết ở Việt Nam.

Người bán người mua trao đổi, ghi hóa đơn, kết thúc các đợt mua bán chóng vánh, không có trả giá, lựa chọn cân nhắc nên mua loại nào hơn loại nào. Bởi vì đa số các loại trái cây sấy giá cực rẻ được bán ngập chợ ở Sài Gòn như chợ Bình Tây (quận 6), chợ An Đông (quận 5) đều là hàng từ Trung Quốc, theo “phút nói thật” của chính người bán.

Báo Thanh Niên ngày 9 Tháng Giêng, 2019, tường thuật tại chợ cùng một thùng chà là sấy, hỏi sạp thứ nhất nói “chà là Ai Cập,” sạp thứ hai lại bảo “chà là Ấn Độ,” với giá bán đều 60,000 đồng (hơn $2.5)/kg. Trong khi đó, nếu đúng chà là Ai Cập, tại một số cửa hàng chuyên bán thực phẩm nhập cảng giá bán đến 380,000 đồng (hơn $16)/kg.

Nho vàng khô cũng vậy, lác đác còn thấy có con ruồi đậu trên thùng nho bày bán trên sạp. Một ông tại quầy số 67… trong chợ Bình Tây dùng tay trần bốc “nho khô Mỹ” được tẩm ngọt màu vàng ươm bán lẻ cho khách giá 90,000 đồng (khoảng $4)/kg, trong khi nho khô Mỹ “xịn” giá bán trên một số trang web online như Sendo, Lazada khoảng từ 200,000 đến 220,000 đồng (hơn $8-$9)/kg.

Hồng sấy dẻo, quả lớn nhìn khá bắt mắt, màu sắc đẹp, cầm vào mềm mát lạnh với vỏ thùng bên ngoài toàn là chữ Trung Quốc nhưng được người bán “bảo đảm đây là hồng sấy Hàn Quốc.” Giá bán lẻ mặt hàng này từ 110,000 đến 130,000 đồng (hơn $4.5-$5.5)/kg tùy quầy, trong khi đó tham khảo một vài địa điểm bán hồng sấy dẻo Nam Hàn có giá bán lên đến khoảng từ 250,000 đến 260,000 đồng (hơn $10.5)/kg.

Ngay cả mặt hàng nhãn nhục và táo đỏ sấy khô có thể dùng làm nước đãi khách uống “đẹp hồng da” rỏ ràng là hàng “made in China” bỏ trong hai thùng giấy khác nhau, được bán đồng giá nhưng khi hỏi nhãn nhục này từ đâu về, thì người bán nói nhanh: “hàng Việt Nam!”

Đáng lưu ý quả “mắc ca Úc” đựng trong bịch nylon không có nhãn mác, bán lẻ 220,000 đến 230,000 đồng (hơn $9.5)/kg, chỉ bằng một nửa giá hàng thật, nhưng miếng thép dùng để mở hạt mắc ca lại khắc chữ Trung Quốc.

Báo này cũng cho hay, liên quan đến hàng thực phẩm nhập lậu từ Trung Quốc, trong mấy ngày đầu năm 2019, nhiều vụ buôn lậu từ Trung Quốc đưa vào Việt Nam đã bị hải quan cửa khẩu, biên phòng khu vực biên giới phía Nam phát hiện bắt giữ.

Cụ thể, hồi đêm 2 Tháng Giêng, 2019, lực lượng hữu trách đã phát hiện xe chở 462 kg hồng sấy khô sản xuất từ Trung Quốc đưa vào Việt Nam tiêu thụ, không có hóa đơn, chứng từ chứng mình nguồn hàng nhập cảng hợp pháp. Tổng giá trị lô hàng trị giá khoảng 20 triệu đồng và người nhập cảng khai nhận đây là hàng nhập tiêu thụ Tết Kỷ Hợi.

Mặt hàng mứt, trái cây sấy Trung Quốc “giả cầy” tẩm đủ thứ hóa chất ngập chợ tết ở Việt Nam không là chuyện lạ bởi chúng đã xảy ra cả chục năm nay. Tuy nhiên, điều đáng nói là tại sao các loại nông sản Việt tương tự được nhà nước CSVN hô hào, chi ngân sách ào ạt để “cải tiến, phát triển” nhưng vẫn vắng bóng hoàn toàn và chìm nghỉm ngay trong chợ Tết cổ truyền của người Việt.

Image may contain: food
Image may contain: food
Image may contain: food

Việt Nam Có Thành Phố Đáng Sống Không ?

Van H Pham is with Mai Đinh.

Việt Nam Có Thành Phố Đáng Sống Không ?

Khi Đà Nẵng, thành phố đáng sống của Việt Nam chìm trong bể nước, người ta mới chợt hiểu ta rằng: Ở Việt Nam, chẳng có thành phố nào đáng sống cả.

Sao có thể gọi là đáng sống khi cuộc sống luôn bị đe doạ: nước ngập, cây đổ, điện giật, thức ăn và môi trường ô nhiễm, có thể bị đâm chết vì một cái nhìn, vì một lời nói, bị giật tài sản, bị xe đụng và muôn ngàn lí do khác để có thể bị chấm dứt mạng sống. Người ta cố tạo ra ảo tưởng một cuộc sống hạnh phúc để khuất lấp những việc làm sai trái. Những nguy hiểm đe doạ cuộc sống của người Việt đều do con người mà ra. Lâu nay thiên tai, dịch hoạ là mối lo của con người.

Nhưng thời đại này ở Việt Nam, mối lo lớn nhất là nhân tai. Lãnh đạo từ trên xuống dưới đều nhắm vào đất và tài nguyên mà kiếm chác. Họ lấp biển, lấp sông, họ chặt rừng, phá bỏ các kinh rạch, hồ ao thoát nước để lập ra những dự án hàng nghìn tỷ, xây biệt thự, cao ốc. Họ chặt cây, phá đồi để buôn đất, bán cây. Hỏi làm sao mà nước không ngập, làm sao mà thành phố không biến thành sông. Mượn cớ phát triển thuỷ điện, người ta phá hàng ngàn mẫu rừng. Thế là nước trên nguồn đổ xuống, nước trong hồ chứa tuôn ra, hỏi sao không úng ngập. Mượn cớ quy hoạch, họ cướp trắng của dân hàng trăm, hàng ngàn mẫu đất rồi đem bán thu lợi, xô hàng ngàn con người phải sống màn trời chiếu đất, không có tương lai. Với tầm nhìn thiển cận và lòng tham vô đáy, họ đã mang tai hoạ đến cho toàn xã hội. Họ bỏ mặc lời khuyên của các giới chuyên môn, họ bỏ ngoài tai những lời cảnh giác, tất cả vì đồng tiền, tất cả vì những món lợi khổng lồ. Họ sẵn sàng ký những dự án chắc chắn sẽ mang lại những hiểm nguy và chết chóc, những bế tắc trong cuộc sống của dân, nhưng họ bất chấp và hậu quả đã đưa đến những cảnh đau lòng. Có những thành phố mà cán bộ lãnh đạo chỉ ngồi với nhau bàn chuyện cắt đất, quy hoạch và điều chỉnh quy hoạch để bán đất. Có nhiều chỗ bộ mặt của địa phương có sự thay đổi nhưng đó cũng là những cuộc đồi chác mà người ta gọi là lấy đất đổi hạ tầng, nhưng đàng sau đó cũng chỉ là một cuộc trao đổi, bán mua để thu lợi vào tay một nhóm người.

Cảnh ngập lụt đang và đã diễn ra trên các thành phố ở Việt Nam là hậu quả của những cuộc quy hoạch chụp giật đó. Nạn nhân vẫn chính là những người dân nghèo. Cuộc sống của họ đang ổn định mấy đời, bỗng một ngày được lệnh dời đi. Có người có được đền bù không tương xứng với giá trị vốn có, có người đi tay không và không biết ngày mai. Người ta mang đất ấy bán lại với giá gấp ngàn lần và bỏ túi tiền chênh lệch. Thử hỏi cuộc sống như thế có gọi là đáng sống? Sao có thể đáng sống khi quanh mình toàn là tai ương rập rình.

Trong hoàn cảnh xã hội như thế, một số lớn người Việt hôm nay cố gắng thu vén cho mình một số vốn rồi tìm cách ra đi. Chưa bao giờ trong lịch sử Việt Nam lại có số người tìm cách bỏ nước đi và số người ước mơ ra đi nhiều như thế. Bởi họ đang muốn tìm một nơi được sống, đáng sống đúng nghĩa. Họ muốn có cuộc sống có tương lai, không lo sợ khi mưa xuống, không sợ hãi khi đêm về, không lo âu khi phải ra đường phố, không lo lắng con cháu mình rồi sẽ ra sao? Theo truyền thống của người Việt từ xưa, rời khỏi làng đã gọi là ly hương và ai phải xa quê là người bất hạnh.

Nhưng bây giờ, họ phải rời xa cả đất nước, rời bỏ tất cả, nhưng họ vẫn chọn lựa làm kẻ ly hương. Có kẻ mãi ra đi và chẳng còn muốn trở về. Họ vẫn có nỗi đau của kẻ dứt áo giã từ, họ vẫn có nỗi khổ của kẻ phải xa gia đình, dòng họ, quê nhà nhưng họ chấp nhận để tìm nơi đáng sống, bởi thế giới bây giờ không còn chật hẹp như xưa. Có thể người ta trách họ là những kẻ ích kỷ, chỉ biết lo cho bản thân và và gia đình mình, không quan tâm đến vận mệnh của đất nước. Nhưng thử hỏi họ làm gì được? Không chỉ có những người có tiền của, có điều kiện mới tìm cách ra đi mà ngay những quan chức có quyền cũng lẩn lượt tìm cách rời bỏ đất nước khi thu vén một gia tài khổng lồ từ tham nhũng và hối lộ. Họ cũng là người luôn to mồm nhất hô khẩu hiệu yêu tổ quốc, yêu nhân dân, viết điều trăn trở trước tình hình đất nước.

Có người đặt câu hỏi ra đi hết rồi còn ai? Ừ thì còn dân nghèo, còn những kẻ đã bị hút hết máu xương và tài sản, còn những kẻ muốn ra đi nhưng không có điều kiện để đi. Và như thế đất nước chỉ còn là một khối rỗng không khi đất đã hết, tài nguyên đã cạn, núi đã bị san phẳng, rừng không còn cây, sông suối không còn chảy và biển ngoài kia cũng đã lọt vào tay kẻ cướp. Còn chỗ nào đáng sống không?

Khi con người không còn gắn bó với đất đai, sông núi của tổ quốc mình. Khi con người cảm thấy không yên lòng khi sống trên đất nước mình và ngóng chờ một cuộc sống khác ở một vùng đất khác, đó là dấu hiệu số phận của một dân tộc lưu vong. Đôi khi họ lưu vong ngay chính trên đất nước của mình.

Image may contain: one or more people, car and outdoor
Image may contain: one or more people, outdoor, nature and water
Image may contain: ocean, mountain, sky, outdoor, nature and water
Image may contain: outdoor and nature
Image may contain: outdoor and nature
+2

Người dân tộc thiểu số bản địa chứng minh Đài Loan không phải là của Trung Quốc

Van H Pham

Người dân tộc thiểu số bản địa chứng minh Đài Loan không phải là của Trung Quốc

“Chúng tôi là những người thổ dân Đài Loan, và chúng tôi đã sống ở đây, trên đất mẹ của chúng tôi, hơn 6 ngàn năm qua. Chúng tôi không phải là nhóm dân tộc thiểu số trên đất Trung Quốc.” Những người dân tộc bản địa ở Đài Loan tuyên bố.

Người dân Đài Loan bản địa, bao gồm dân tộc Kanakavavu có 300 dân và dân tộc Amis có dân số hơn 210 ngàn người khẳng định với Tập Cận Bình- vua Trung Quốc đại lục rằng: “Ông Tập Cận Bình, chúng tôi những người thổ dân Đài Loan sẽ không bị đe dọa và không có bất kỳ nhân nhượng nào.”

Những người này yêu cầu tương lai của Đài Loan sẽ được quyết định bởi chính người thổ dân Đài và các sắc dân khác trên tổ quốc của họ. Tập Cận Bình đe dọa Trung Quốc sẽ dùng vũ lực để ép Đài Loan sát nhập vào đại lục. Đáp lại, các sắc dân Đài Loan nói thẳng thừng: “Ông Tập Cận Bình, đừng có gây hại cho người khác, cho dù họ có khác biệt thế nào.”

Trung Quốc không chứng minh được ảnh hưởng của họ đối với Đài Loan về văn hóa. Trái lại, Đài Loan cho rằng họ giống Việt Nam hơn. Giới khoa học gia y-sinh còn khẳng định: Sơ đồ gen của người Đài Loan rất giống với sơ đồ gen của người Việt Nam.

HÌNH: – Dân tộc thiểu số ở Đài Loan chính là dân bản địa, trang phục cho thấy họ là một giống dân khác hoàn toàn với tộc Hán ở Trung Quốc

NGHIEPDOANBAOCHI.ORG
Người dân tộc thiểu số bản địa chứng minh Đài Loan không phải là của Trung Quốc

thấy họ là một giống dân khác hoàn toàn với tộc Hán ở Trung Quốc

NƯỚC MẮT DÂN VIỆT SẼ CHẢY ĐẾN BAO GIỜ..??

Giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào!!!
Giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay giết chóc tanh hôi!!!
***********

NƯỚC MẮT DÂN VIỆT SẼ CHẢY ĐẾN BAO GIỜ..??

Trời về đêm không có chỗ ngủ, Những đứa trẻ và người dân phải trở về nơi chính ngôi nhà mà trước đây họ cười nói vui đùa.

Nhưng mấy hôm nay họ trở về với những hàng nước mắt không nói lên lời.

Những đứa trẻ ngơ ngác bảo mẹ ơi.!! nhà con đâu rồi….??? Có lẽ chẳng có nỗi đau nào hơn khi họ là dân lao động, phải nhịn ăn nhịn mặc để có ngôi nhà che nắng sống qua năm tháng.

Nhưng chính quyền cộng sản đã lấy đi nụ cười, cướp đi ngôi nhà nhỏ mà họ đã vất vã mồ hôi máu để xây nên. Khóc trong cảnh vườn rau Lộc Hưng nhìn về mảnh đất tan hoang ai cũng rơi nước mắt.. ..

Tết cổ truyền của dân tộc sắp đến rồi. Cảnh Bà con Lộc Hưng ngủ khốn khổ ở vườn rau Lộc Hưng trong đêm lạnh, màn trời chiếu đất. 😭😭😭

Nguồn: Đặng Ánh Tuyết

Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people and fire
Image may contain: outdoor

Đây là văn tự pháp lý về quyền lưu dụng khu đất

Hoa Kim Ngo and 5 others shared a post.
No photo description available.
No photo description available.

Lê Công Định

Đây là văn tự pháp lý về quyền lưu dụng khu đất nay là vườn rau Lộc Hưng, để canh tác và qua lại, của các cư dân sinh sống trong khu vực của Hội Thừa sai Sơn Tây (bản gốc tiếng Pháp và bản dịch tiếng Việt).

Theo luật đất đai của nước CHXHCNVN, văn tự nói trên có giá trị pháp lý chứng minh nguồn gốc khu đất và quá trình sử dụng đất ổn định và lâu dài của các cư dân tại đó trước khi Luật Đất đai 1993 có hiệu lực thi hành vào ngày 15/10/1993.

Ban Tuyên giáo Quận ủy Tân Bình đã đọc và có hiểu văn tự đó là gì không và, quan trọng hơn, có hiểu luật không?

Cướp trắng trợn nhà cửa, đất đai, tài sản của người dân lương thiện

Vườn rau Lộc Hưng là một làng Công giáo được hình thành từ 1954. Đây là tài sản hợp pháp của người dân Lộc Hưng, họ có giấy tờ từ chính quyền cũ.Từ 1975, họ đã đóng thuế cho nhà nước đầy đủ nhưng nhà cầm quyền cộng sản cố tình trì hoãn không làm giấy tờ mới cho họ.

Cho dù như thế nhưng theo luật đất đai của nhà nước CHXHCNVN thì đây vẫn là tài sản hợp pháp của dân Lộc Hưng do sử dụng ổn định từ trước 1993 và không tranh chấp.

Vậy thì không lý gì nhà cầm quyền TPHCM lại đập phá, cướp bóc, đuổi dân Lộc Hưng đi khỏi mãnh đất của họ khi: Không có phương án bồi thường, không có văn bản thu hồi đất , không có lệnh cưỡng chế, không có đất cho tái định cư….

Nếu đây là việc làm quang minh chính đại thì không lý gì nhà cầm quyền chận nhà, canh cửa những người đấu tranh vì dân chủ trên khắp đất Sài Gòn từ tối hôm trước, 7-1.

Nếu đây là việc làm chính đại thì không có lý gì nhà cầm quyền TP lại đi chận hết các ngã đường vào vườn Lộc Hưng từ 5 giờ sáng, ngăn cản bất kỳ ai quay phim chụp ảnh. Nếu công khai minh bạch thì sao sợ quay phim chụp ảnh? Chỉ có loài dơi độc mới ưa bóng tối thôi.

Nếu đây là việc làm chính đại thì không có lý gì nhà cầm quyền dùng vũ lực bắt anh Cao Hà Trực và vợ, hai cư dân lâu đời và có tiếng nói mạnh mẽ nhất trong việc phản đối cướp đất khi không hề có lệnh của tòa án hay viện Kiểm sát.

Tiếng kêu ai oán ngút trời, dân Lộc Hưng chỉ biết cầu nguyện Thiên Chúa. Bởi người dân tay không tất sắt không thể chống lại lực lượng đông hàng ngàn người gồm đủ các sắc phục: xanh, vàng, dưa cải lẫn thường phục mang khẩu trang….lực lượng này còn trang bị tận răng từ dùi cui, roi điện, xe ủi, xe cẩu, súng ống, đạn hơi cay….

Cướp trắng trợn nhà cửa, đất đai, tài sản của người dân lương thiện, đẩy cả gần 1 ngàn gia đình vào cảnh màn trời chiếu đất, bơ vơ không cửa không nhà ngay trước tết Nguyên đán nhà cầm quyền TP đã phô bày một bộ mặt vô nhân tính và cực kỳ vô pháp. Việc làm này còn hủy hoại niềm tin của cả dân tộc, còn hủy hoại tương lai của biết bao nhiêu đứa trẻ đã sinh ra và lớn lên tại mãnh đất này.

Viết bài này tôi đã tiết chế tối đa ngôn từ của cảm xúc để bài được ngắn gọn và trung dung, đó là những cảm xúc buồn thương, lo lắng cho người dân Lộc Hưng và cảm xúc uất giận trước cái ác . Nhìn tấm hình em bé mang cặp đang đau đớn đến câm lặng nhìn ngôi nhà của mình bị đập nát chắc không ai cầm được nước mắt….

Facebook Bảo Nhi Lê
————

Vì lương tâm con người trước bất công và cái ác, mong mọi người đừng im lặng.

Người Công Giáo không bỏ rơi người Công Giáo.

Xin giúp đỡ, và xin giúp chuyển lời, chia sẻ. Xin chân thành mang ơn.

Trước mắt, giúp bà con có 1 chút Tết. Sức mình làm được tới đâu sẽ cố gắng hết sức.

Các bạn ở xa có thể hỗ trợ tại đây: https://www.gofundme.com/loc-hung-garden…

Image may contain: outdoor
Image may contain: outdoor

GIẢI TỎA KHU VƯỜN RAU LÚC GIÁP TẾT – MỘT HÀNH VI CÔNG VỤ PHI ĐẠO LÝ

Hoa Kim Ngo and 3 others shared a post.
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person

Ngo ThuFollow

GIẢI TỎA KHU VƯỜN RAU LÚC GIÁP TẾT – MỘT HÀNH VI CÔNG VỤ PHI ĐẠO LÝ

Trần Đình Thu

Tôi muốn đánh giá vụ Vườn Rau Lộc Hưng trong góc độ đạo đức công vụ. Tôi chưa quan tâm đến tính chất tranh chấp đất đai như thế nào nhưng ngay lập tức tôi khẳng định việc san phẳng một khu dân cư khi đã bước qua tháng Chạp dù với bất cứ lý do gì thì đều là một hành vi công vụ phi đạo lý và vô nhân.

Với người Việt Nam thì những ngày cuối năm là thời khắc thiêng liêng của đoàn tụ, ai cũng mong một vài ngày có nơi chốn bình yên bên gia đình làng xóm, dù cho năm tới sẽ rất khó khăn. Đặc biệt là ngôi nhà nơi mà suốt cả năm hay nhiều năm trước hay cả thời thơ ấu người ta đã sống ở đó, lớn lên ở đó, buồn vui ở đó, thì không ai muốn rời xa nó trước khi bước vào đêm cuối cùng của năm. Tôi biết có người lâm nợ phải bán nhà nhưng xin được ở qua tết rồi giao nhà và người mua cũng thông cảm đồng ý.

Đã là người Việt thì ai cũng như vậy. Những ngày gần tết thì người Việt lắng đọng hơn và đối xử với nhau tình người hơn, bao dung hơn. Vào hồi chiến tranh, ở những vùng giao tranh, chỉ huy 2 bên thường cùng nhau đình chiến để cho người dân cũng như binh sĩ có thể hưởng mấy ngày tết yên ổn rồi qua năm mới có làm sao cũng được.

Nói chung là về mặt tâm linh hay tình cảm thì không có gì phải bàn cãi chỗ này. Vấn đề là trong vụ Vườn Rau, một hệ thống công vụ bao gồm những quy tắc và con người thiếu vắng nhân văn và lạnh lùng vô cảm tham gia vào công cuộc đẩy đuổi một cộng đồng dân cư một cách phi đạo lý.

Tôi đã xem những clip trên mạng. Những chiếc máy ủi máy đào đất cào đổ sập những ngôi nhà trong một ngày tháng chạp với những gương mặt hoang mang thảng thốt, với những tiếng thét hãi hùng của người dân như dội về từ một nơi chốn chiến tranh xa xưa nào.

Tôi đã xem những bức ảnh nhà cửa đổ ngổn ngang, có cả những xác chó nằm chết trong đống gạch, những cảnh tan hoang trong ngày gần tết. Chỉ không có lửa cháy ngùn ngụt trong đó mà thôi.

Đất nước tôi đang trong thời bình mà sao lại có những ngày giáp tết như thế này? Hoang mang xao xác cả một khu dân cư xóm đạo hơn cả một thời ly loạn.

Xin đừng nói với tôi rằng pháp luật cho phép các nhân viên công vụ làm điều ấy. Trong suốt một năm, nếu không giải tỏa khu vực ấy thì để qua tháng giêng năm rộng tháng dài cũng là điều có thể. Tôi đã đọc nhiều bài báo nói về vấn đề pháp lý và không thấy lý do gì thúc bách để hệ thống công vụ ấy phải tháo dỡ những ngôi nhà của người dân vào lúc tháng chạp, chỉ còn hai mấy ngày nữa là tết.

Các nhân viên công lực, những cán bộ lãnh đạo vụ Vườn Rau, không có ai có trái tim nhân ái đủ để đề xuất dời ngày thi hành qua tháng giêng. Đó chính là vấn nạn lớn lao của hệ thống công quyền của chúng ta hiện nay chứ không phải là bản thân vụ việc này.

https://www.facebook.com/100001370467846/posts/2185658621489799/

Đừng gài bẫy dân!

Đừng gài bẫy dân!

Mẹ Nấm (Danlambao) – Nhiều người tranh cãi về giá trị pháp lý và nguyên tắc cư xử đúng sai của nhà cầm quyền và người dân trong vụ cưỡng chế Vườn Rau Lộc Hưng. Nhưng xét cho cùng vẫn né tránh bản chất vấn đề – đó là “đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý”. 

 Bản chất vấn đề cuối cùng là chúng ta đã tranh cãi đúng sai trên một lổ hổng trầm trọng về quyền sống, quyền được mưu sinh của công dân.

 Cưỡng chế hàng trăm hộ gia đình trước dịp Tết đoàn viên, chưa và sẽ không bao giờ là hành động có thể mang lại sự ấm no hạnh phúc cho xã hội. 

 Ai cũng biết, với sự quản lý gắt gao từ cấp xã đến thành phố, việc xây dựng hàng chục ngôi nhà không thể diễn ra ngay giữa lòng thành phố như chốn không người. Nếu nhà cầm quyền muốn trị dân bằng cách cứ để dân sai ta ắt giành phần đúng thì đó là một bộ máy lãnh đạo lưu manh, luôn muốn cướp trắng thành quả lao động cua người dân bằng hệ thống luật rừng. 

 Nguồn gốc đất nông nghiệp được sử dụng ổn định qua nhiều thế hệ, không được cấp giấy chứng nhận khiến nhiều gia đình trong gần hai chục năm qua sống trong sự phập phồng lo sợ. Đó là an dân, là ấm no hạnh phúc hay sao?! 

 Lấy đất xây công viên, thấy không ổn đổi sang xây trường học và liệu có ai dám bảo đảm đó sẽ là trường học khi đã đập phá nhà dân, đẩy họ vào cảnh khốn cùng?! Hãy nhìn ví dụ cụ thể nhất là chung cư cao cấp Mường Thanh ngay đầu cầu Trần Phú (Nha Trang) với lời hứa hẹn sẽ xây công viên, tháp nước phục vụ nhân dân. 

 Đừng gài bẫy dân, đừng đổ tội chống phá nhà nước cho dân khi chính nhà nước được lãnh đạo bởi những người cướp chính quyền luôn nuôi dã tâm cướp trắng tài sản của nhân dân qua nhiều thời kỳ bằng nhiều thủ đoạn. 

 12.01.2019

Mẹ Nấm 

danlambaovn.blogspot.com

BÁO CHÍ IM RE, BÁO CHÍ CHIA RẼ  HAY LÀ BÁO CHÍ CÁCH MẠNG?

BÁO CHÍ IM RE, BÁO CHÍ CHIA RẼ 
HAY LÀ BÁO CHÍ CÁCH MẠNG?

Báo chí cách mạng đã im re trong những ngày Lộc Hưng đổ nát. 
Cũng chính bằng cái cách im re với sự hoang tàn trong gần 20 năm của Thủ Thiêm. 

Có thể cũng từ nhận định, rằng thực tế phức tạp, nhạy cảm, của các ban biên tập.

Thôi, chuyện Thủ Thiêm còn chờ phân tích, kiểm điểm, xử lí. 
Nhưng hiện thực ràng ràng như một nỗi ô nhục, đến tiếng kêu đau cũng không mở miệng được thì tội tình Thủ Thiêm có hay không trách nhiệm của báo chí cách mạng?

Tiếng kêu ấy một lần nữa được nghe thấy nhưng báo chí chần chừ, do dự ở Lộc Hưng.

Có lẽ có chỉ đạo. 

Chúng ta đã quen với mấy chữ chỉ đạo như một thứ định mệnh. 
Còn đạo lí, lương tâm chức nghiệp và cả pháp luật?

Ai đã chỉ đạo để báo chí cách mạng hèn yếu, khiếp nhược thành cả một nền báo chí im re trước nguy cơ quyền lực của nhân dân bị biến thành quyền lực của kẻ cướp?

Thực tế Lộc Hưng rõ ràng là phức tạp và nhạy cảm. 

Nhưng là phức tạp và nhạy cảm với lối hành xử không lấy pháp luật làm cơ sở giải quyết, lấy lòng dân làm thước đo hiệu quả. 

Một vùng đất không quá lâu đời, lịch sử sử dụng nó có thể có nhiều viện dẫn pháp lí chưa trùng khớp nhưng tất cả đều còn trong các ngăn kéo tư liệu mà chúng ta hoàn toàn có thể tìm hiểu, xử lí. 

Đất công, đất tôn giáo, đất lấn chiếm, từng thửa một có thể làm rõ được khi tiến hành qui hoạch, đền bù, giải tỏa hay cưỡng chế. 

Thực ra thì chính sách cho từng hiện trạng đất đai này không thiếu. Vấn đề là ai soi rọi nó với từng hồ sơ cụ thể nghiêm túc, minh bạch. Những điều này, theo Luật tiếp cận thông tin có hiệu lực từ 1.7.2018 mọi công dân có quyền yêu cầu và chính quyền địa phương phải có trách nhiệm trả lời. Chỉ cần căn cứ vào luật này, báo chí hẳn đã có góc nhìn và giải pháp xử lí thực tiễn Lộc Hưng. 
Một cuộc cưỡng chế mập mờ mục đích, lúc thì làm cho người ta hiểu để thu hồi đất, lúc lại giải thích cưỡng chế xây dựng trái phép, hẳn có nên được ủng hộ và bảo vệ?

Ai chỉ đạo bỏ qua thực tế có thể một phần đất đai ở đây còn chưa ghi nhận rõ ràng về sở hữu? 

Lãnh đạo nào có thể biến một xung đột cụ thể về lợi ích của người dân với chính quyền địa phương thành xung đột giữa nhà nước và tổ chức tôn giáo?
Những khác biệt, thậm chí thành xung đột, trong trường hợp Lộc Hưng có thể giải quyết bằng việc áp đặt quyền lực hay bằng sự hợp lí, hợp pháp của trao đổi thông tin?

Những trao đổi trên mạng xã hội cho thấy vấn đề không hề phức tạp.
Chỉ có cách thực hiện đã làm phức tạp thêm một hiện thực vốn dĩ phải xây dựng lòng tin giữa dân chúng và chính quyền. 
Báo chí im re chỉ mắc thêm vào nỗi hoang mang của dân chúng một định kiến chia rẽ.

Báo chí đồng loạt lờ đi lý lẽ của người dân đã không làm cho chính quyền có chính nghĩa mà làm cho cưỡng chế không có sức mạnh của sự chính đáng.
Tất nhiên báo chí không phải là chính quyền. Báo chí bị chỉ đạo. 
Nhưng từ sau vụ Thủ Thiêm sao còn để cho ai muốn chỉ đạo gì chỉ đạo, đến nỗi im re trước phải trái của người dân. 
Ai sẽ chịu trách nhiệm đây, nếu có sự chia rẽ nhân dân thành nhân dân của báo và nhân dân của mạng xã hội?

ÔNG KẸ QUYẾT ĐỊNH 111/CP LẠI NHÁT DÂN VƯỜN RAU LỘC HƯNG

Manh Dang is feeling pissed with Phạm Công Út and 4 othersin Vuon Rau Loc Hung.

ÔNG KẸ QUYẾT ĐỊNH 111/CP LẠI NHÁT DÂN VƯỜN RAU LỘC HƯNG
———-//———-

Một lần nữa, công chúng lại nghe nhắc đến Quyết định 111/CP từ phía chính quyền trong chuỗi sự kiện liên quan đến Vườn Rau Lộc Hưng.

Tên pháp lý đầy đủ của văn bản như sau : Quyết định số 111/CP của Hội đồng Chính phủ Về việc ban hành chính sách quản lý và cải tạo xã hội chủ nghĩa đối với nhà, đất cho thuê ở các đô thị của các tỉnh phía nam do Ông Phạm Hùng ký ban hành ngày 14/04/1977 (QĐ 111).

QĐ 111 chỉ mặc nhiên bế mạc vai trò của nó vào tháng 10/1991 khi chính quyền ban hành Quyết định số 297/QĐ-CT, trong đó, có nội dung quy định có thể tóm tắt nôm na rằng : Nếu nhà đất thuộc đối tượng phải quản lý theo QĐ 111 mà SÓT thì THA.

Trong suốt thời gian 14 năm từ khi QĐ 111 này có hiệu lực (1977 – 1991), thì văn bản này đã là ông kẹ khiến hàng triệu người dân miền nam khiếp sợ khi trở thành cơ sở để chính quyền các địa phương từ Quảng Trị trở vào truất hữu nhà đất của họ. Đối tượng bị truất hữu nhà đất không chỉ là dân chúng tham gia vào bộ máy công quyền chính quyền Sài Gòn cũ (thường được gọi với cái tên rất nổi tiếng : Diện 2/IV [1]), người tham gia các đảng phái chính trị, người đi hồi hương, kinh tế mới, vượt biên, mà còn lan rộng đến cả các hội đoàn, tôn giáo, thậm chí cả các cá nhân, tổ chức nước ngoài.

Về thủ tục truất hữu, thì QĐ 111 là văn bản chỉ định những đối tượng bị chi phối và có tính chất như một văn bản mẹ có hiệu lực toàn miền nam, kể từ Quảng Trị trở vào, để theo đó, chính quyền các địa phương thực hiện bằng cách ban hành từng quyết định quản lý nhà đất riêng rẽ có tính chất như một văn bản con mặc nhiên truất hữu từ chủ cũ NHƯNG KHÔNG chuyển hữu sang nhà nước.

Việc chuyển hữu sang nhà nước chỉ thực hiện từ 14 năm sau đó, năm 1991, khi chính quyền ban hành Quyết định 297/QĐ-CT có nội dung minh thị xác lập chủ sở hữu nhà nước đối với những nhà đất đã và đang quản lý theo QĐ 111.

Đối với Vườn Rau Lộc Hưng, khi công bố với báo giới về quá trình quản lý đất tại đây, thì UBND Quận Tân Bình đã nhắc đến QĐ 111 một cách nhập nhằng, khiến cho báo giới hiểu lầm rằng đất đai khu vực này đã có quyết định riêng rẽ xác lập quản lý nhà nước từ năm 1977 !? Mặc cho thực tế thì QĐ 111 là một văn bản mẹ, áp dụng cho toàn miền nam chứ không phải áp dụng riêng rẽ cho Vườn Rau Lộc Hưng !!! Nếu đất đai tại Vườn Rau Lộc Hưng thuộc đối tượng bị chi phối bởi QĐ 111 thì chính quyền sở tại phải ban hành một quyết định riêng rẽ để thực hiện quản lý nhà nước. Bản thân QĐ 111 không có giá trị đương nhiên xác lập quản lý nhà nước đối với đất đai Vườn Rau Lộc Hưng. Đến thời điểm năm 1991 mà Vườn Rau Lộc Hưng vẫn chưa có quyết định quản lý nhà nước, thì buộc phải coi là trường hợp quản lý SÓT theo Quyết định 297. Theo đó, phải công nhận quyền sử dụng đất cho người dân đang trực tiếp sử dụng đất.

Việc chính quyền sở tại phải viện dẫn đến QĐ 111 chứng tỏ rằng chính quyền chưa từng có văn bản quản lý nhà đất nào trong khu vực cho đến tận năm 2008, khi UBND TPHCM ban hành Quyết định số 1824/QĐ-UBND ngày 25.4.2008, thu hồi đất giao cho UBND quận Tân Bình để thực hiện dự án công trình công cộng và chung cư cao tầng.

Sự cung cấp thông tin nhập nhằng của phía chính quyền sở tại là hoàn toàn có chủ ý và không phải là không có tác dụng, vì ngay sau đó, không chỉ báo lề phải đưa tin đã đành mà ngay cả một số phóng viên viết bài trên cá nhân của mình thì một mặt thể hiện thông cảm với người dân Vườn Rau Lộc Hưng vì bị phá dỡ nhà cửa trong dịp giáp tết, mặt khác, vẫn tin rằng đất Vườn Rau Lộc Hưng là đất công, vì đã có quyết định quản lý của nhà nước.

Thế nên, về phương diện pháp lý, chúng ta hoàn toàn có cơ sở để khẳng định rằng :

ĐẤT ĐAI Ở VƯỜN RAU LỘC HƯNG KHÔNG PHẢI LÀ ĐẤT CÔNG !

Bên cạnh đó, việc người dân có thời gian liên tục cư trú, trực canh, sử dụng đất và thực hiện nghĩa vụ thuế sử dụng đất suốt từ năm 1954 là quá đủ điều kiện pháp lý để công nhận quyền sử dụng đất của họ theo quy định của Luật Đất đai.

Chính quyền sở tại không công nhận quyền sử dụng đất cho họ, khiến họ phải rơi vào tình trạng xây dựng nhà không có giấy phép là hoàn toàn không do lỗi của họ mà có phần lỗi từ chính chính quyền sở tại.

Thời điểm năm 2008, khi quyết định thu hồi đất để thực hiện dự án công trình công cộng và chung cư cao tầng phục vụ chương trình tái định cư thì chính quyền sở tại đã không có bất kỳ động thái nào thực hiện quy định về thương lượng, bồi thường cho dân cả ? Kể cả khi đã có quy hoạch thay đổi để xây dựng cụm trường học công lập đạt chuẩn quốc gia ?

Qua đó cho thấy, việc chính quyền sở tại cố ý viện dẫn ông kẹ QĐ 111 để cho rằng đất đai ở Vườn Rau Lộc Hưng là đất công từ năm 1977 là một sự nhập nhằng khá thành công, đã có thể làm hoa mắt những người có trách nhiệm phải luôn tô hồng cho họ. Nhưng với công chúng hiểu biết và tôn trọng sự thật thì không dễ dàng gì, kể cả sinh viên luật năm thứ nhất, bởi lẽ, quá ngây ngô !

Manh Dang
———-//———-
[1] Do phần nội dung về các đối tượng bị quản lý nhà quy định ở mục 2 phần IV QĐ 111, nên những đối tượng thuộc diện này thường được gọi tắt là diện 2/IV;

* Ảnh : Đại diện cư dân Vườn Rau Lộc Hưng đang trình bày sự việc với các luật sư.

Image may contain: 6 people, people sitting

Sài Gòn sẽ cưỡng chế diện rộng đất nông nghiệp của dân?

VOATIENGVIET.COM

Chng cn đến lúc ch trương tp trung tích t đt đai mang ánh sáng ngh quyết vào đi sng, đng CSVN đang bt đu trin khai thí đim mt chính sách không khác my ý đ trưng thu đt nông nghip ti Sài Gòn – mà gi đây đã quá xa vi hình nh Hòn Ngc Vin Đông trong khi li phi mang thân phn Con bò sa b vt kit bi ngân sách ca chế đ đc đng và đc tr.

‘Dân có li hay quan chc đút túi 1,5 triu t đng?

Thâm ý chuyn 26.000 ha đt nông nghip Sài Gòn thành đt nhà xưởng, dch v đ sau đó đem đu giá vi giá tr sơ b lên đến 1,5 triu t đng phi chăng s làm cho dân có li như mt cách tuyên truyn ca cơ quan tài nguyên môi trường và b máy tuyên giáo đng TP.HCM, hay s hóa thân thành mt chiến dch khng l đ chính quyn TP.HCM t chc cưỡng chế 26.000 ha đt nông nghip ca người dân Sài Gòn?

Vào tháng By năm 2018, Nguyn Thin Nhân – nhân vt y viên b chính tr kế nhim cho bí thư TP.HCM đi trước là Đinh La Thăng, cũng là quan chc đang có nhiu biu hin sao y bn chánh’ Đinh La Thăng khi đ mc hàng đàn công an sc phc và thường phc lao vào cn xé’ nhng người biu tình, ném mm tôm vào người bt đng chính kiếnđã tr thành quan chc tiên phong công khai hóa kế hoch 26.000 ha đt = 1,5 triu t đng.

Theo Nguyn Thin Nhân, ngun lc đt đai ca TP dành cho công nghip, dch v, đô th chưa tương xng, trong khi đó đt đai dành cho nông nghip còn nhiu nhưng chưa biết cách khai thác. Do đó, TP.HCM đã kiến ngh Trung ương gim t l đt nông nghip và tăng đt cho công nghip. Nếu vic chuyn đi được thc hin qua đu giá d kiến thu v 1,5 triu t đng.

Nhưng có thc như vy không? Phi chăng 26.000 ha đt nông nghip được chuyn thành đt dch v là nhm xây dng thành ph thông minh như ý tưởng ca Nguyn Thin Nhân và cũng s khiến người dân Sài Gòn thông minh hơn?

‘Nói đi đôi vi làm

Hãy chú ý, 1,5 triu t đng d kiến thu được t vic đu giá 26.000 ha đt dch v li bng đúng con s chi ngân sách năm 2018 mà vào đu năm nay Quc hi ngh gt đã mau mn và đy t tin phóng ra, bt chp kết qu thu ngân sách năm 2017 ch đt 96,8% so vi d toán – không nhng không được xem là thành tích mà còn b coi là mt tht bi, bi đây là ln đu tiên sau nhiu năm, thu ngân sách quc gia không đt so vi d toán. Cũng là năm th ba liên tiếp, thu ngân sách t khi trung ương không đt d toán.

Không ch có thế. Tht bi 96,8% thu ngân sách năm 2017 còn là mt ch du ln cho thy thu ngân sách 2018 nhiu kh năng còn ti t hơn năm 2017 và có th s st ti 5-7% so vi d toán đu năm 2018, nếu không tính ti phn đè dân thu thuế và bán mình – tc tìm cách bán sch nhng doanh nghip nhà nước ăn nên làm ra, nhm có tin trang tri cho mt ngân sách đang lao vào thm cnh kit qu vi t l chi thường xuyên cho đi ngũ gn 3 triu công chc viên chc ng ngày luôn vượt trên 70% tng chi ngân sách hàng năm.

Sau khi đã ‘ăn đ t cơ chế bán các doanh nghip bò sa như v bán Sabeco được 5 t USD, gi đây chính quyn trung ương phi tính c đến kế hoch bán đt. Bán tt c nhng gì có th bán được nhm cm hơi cho mt nn ngân sách đang mau chóng cn kit và rt có th s rơi vào tình trng v n nước ngoài như trường hp chính ph Argentine vào các năm 2001 và 2014.

Nói là làm. Làm ngay. Mt trong hiếm hoi câu chuyn chính quyn cng sn nói đi đôi vi làm.

Bi khi đ án chuyn đi 26.000 ha đt nông nghip thành đt dch v được TP.HCM trình Chính ph, chính quyn TP.HCM đã kèm theo danh mc mt lot các d án c th và đã được chp thun v mt ch trương.

Ti mt k hp Hi đng nhân dân ca TP.HCM và tháng By năm 2018, sau khi có đ xut ca y ban nhân dân thành ph, Hi đng nhân dân thành ph này đã ngay lp tc ban hành t trình Ngh quyết v thông qua danh mc d án cn thu hi đt; d án có chuyn mc đích s dng đt trng lúa TP. C th, chp thun 31 d án chuyn mc đích s dng t 10 ha đt trng lúa tr lên vi tng din tích hơn 1.893 ha; 3 d án chuyn mc đích s dng dưới 10 ha đt trng lúa vi tng din tích 9,36 ha; 1 d án có din tích thu hi đt là 22,8 ha. Ngoài ra, chp thun điu chnh din tích đt thu hi ti 18 d án (ti qun 2, 6, 9, 12, Th Đc, Tân Phú, huyn Hóc Môn, Bình Chánh), điu chnh ranh thu hi đt vi tng din tích thu hi hơn 247 ha

Vi gn 7.000 ha đt nông nghip s được chuyn đi, huyn Bình Chánh là đa phương có din tích đt nông nghip chuyn đi nhiu nht trên đa bàn Sài Gòn. Theo quy hoch t nay đến năm 2020, huyn Bình Chánh ch còn gi li 6.000 ha đt nông nghip, đến năm 2025 thì ch còn gi li 350 ha đt chuyên trng lúa ti xã Tân Nht đ ‘đm bo an ninh lương thc.

Theo ngh quyết trên, S Tài nguyên và Môi trường TP.HCM s vn đng người dân cũng như doanh nghip đã đăng ký chuyn mc đích thc hin đúng theo tiến đ đ đưa đt vào khai thác có hiu qu theo đúng mc đích được quy hoch.

S Tài nguyên và Môi trường TP.HCM cũng đã có kế hoch chia thành ba nhóm d án liên quan đến 26.000 ha đt nông nghip: Mt là đi vi các d án đã giao đt, cho thuê đt và cho phép chuyn mc đích s dng đt nhưng doanh nghip không trin khai thì s thu hi ch trương. Tr li quyn li hp pháp v nhà đt cho người dân b nh hưởng. Vi các d án đã y quyn cho qun, huyn thu hi mà chm thc hin thì s phân tích nguyên nhân chm, tùy theo nguyên nhân đ đ xut hướng x lý. Còn nhóm d án đã đăng ký trong kế hoch mà ba năm vn chưa trin khai thì thu hi theo quy đnh

Mt chiến dch cưỡng chế khng l?

Vi tc đ trin khai quy trình lp t trình – trình chính ph – ra ngh quyết – xây dng kế hoch, chiến dch cưỡng chế và trưng thu 26.000 ha đt nông nghip rt có th đang được tiến hành hết sc khn trương – tương ng vi đà tha hóa khn cp ca ngân sách quc gia.

Chính quyn TP.HCM li tng có quá nhiu tin án trong các v đy đui người dân khi mnh đt sinh nhai duy nht đ ly ‘đt sch phc v các nhà đu tư và đu cơ giá bt đng sn.

K t lúc con sóng đu cơ bt đng sn ln đu tiên chm lên vào nhng năm 1995 – 1996, cho ti nay mt bng nhà đt Sài Gòn đã tăng hàng trăm ln hoc hơn thế, to nên mt núi li nhun mà đ hp dn ca nó không khác gì ma túy. Gii đi gia bt đng sn – nhng t phú đô la ‘đi lên t đt và gii quan chc chính quyn chính là k hưởng li ln nht trên ni mt mát và cnh đ máu gi đt ca hàng trăm ngàn dân oan ti Sài Gòn.

‘V án Khu đô th mi Th Thiêm Sài Gòn là mt minh ha đy nước mt và máu tươi. Kéo dài sut hai chc năm qua, người dân vùng đt này đã phi chu cnh đn bù mt bán giá th trường mười hoc vài ba chc ln hơn thế, mang đến mt s bt công ghê gm mà ch có th so sánh vi khong cách quá khác bit gia chế đ chính tr đc tài Vit Nam vi các chế đ dân ch trên thế gii.

Cùng vi bao thm cnh cưỡng chế như mt cách cướp đt ca người dân hu hết các tnh thành trên c nước. Sài Gòn đã chng kiến cái cách vn đng nhân dân ca chính quyn theo cách huy đng hàng trăm công an, dân phòng và c b đi t nhân dân mà ra đ đy đui kh ch khi đt ca h, tng nhng người dân dám phn đi chính quyn và nhà tù.

Không bao lâu na, nhng người làm nông vùng ven Sài Gòn như Qun 2, Qun 9, Qun 6, Tân Phú, Th Đc, Qun 12, Hóc Môn, C Chi, Bình Chánh, Nhà Bè s rõ rng chính quyn TP.HCM thèm mun tp trung tích t rung đt đến thế nào và bng cách nào.

Trước đây khi chưa có ch trương tp trung tích t rung đt mà Sài Gòn đã b biến thành lò đt dân oan, thì sp ti khi ch trương này hin hình, s chng có gì bo đm là chính quyn TP.HCM s chp nhn bi thường cho nông dân và người s hu đt nông nghip vi mc giá nếu không tương đương giá th trường thì cũng gn bng th trường.

Vào thi bui nguyên thy hoang dã man ca khong chênh lch gia giá th trường cho đt dch v và mc bi thường đt nông nghip lên đến hàng chc hay hàng trăm ln, người dân rt có th mt ln na s phi chng kiến đàn đàn lũ lũ quan chc tư sn đ li dng ch trương chuyn 26.000 ha đt nông nghip Sài Gòn thành đt nhà xưởng, dch v đ tp trung tích t rung đt, hùng h lao vào đt ca h cm mc phân ranh. Đ mt ln na sau nhiu ln k t thi 1995, Sài Gòn li tích t thêm hàng chc ngàn dân oan đt đai sau mt chiến dch cưỡng chế khng l mà con chim báo bão đu tiên là Bí thư thành y Nguyn Thin Nhân.

 

VOATIENGVIET.COM
Vào thời buổi nguyên thủy hoang dã man của khoảng chênh lệch giữa giá thị trường cho đất dịch vụ và mức bồi thường đất nông nghiệp lên đến hàng chục hay hàng trăm lần, người dân rất có thể một lần nữa sẽ phải chứng kiến ….

Đập phá nhà cửa chưa đủ, lừa dân, cướp sạch đồ đạc

Trịnh Kim Tiến

Đập phá nhà cửa chưa đủ, lừa dân, cướp sạch đồ đạc

Trong khi thực hiện đập phá, những kẻ đeo băng đỏ đến dụ, đuổi từng người dân ra khỏi căn nhà đổ nát của họ. Chúng hứa với những cụ già và những người nông dân vườn rau rằng, đi ra đi rồi chúng sẽ bảo vệ tài sản cho bà con, sáng mai quay về lấy.

Con đường vào vườn rau bị bao vây cho đến sáng nay, người có thể ra nhưng khó có thể vào.

Vì nhà cửa đã tan hoang, cả ngày bị tra tấn về thể xác và tinh thần, bà con đi lang thang kiếm chỗ ngủ qua đêm.

Sáng hôm nay trở về, đến con gà họ nuôi cũng bị bắt mất, toàn bộ đồ đạc của bà con đều không cánh mà bay, có người bị mất cả xe Honda. Nói chung là họ mất sạch sẽ. Trẻ con không có sách vở mang đi học, người lớn không còn quần áo để mặc.

Họ nhìn nhau đau khổ, bây giờ chỉ còn khóc chứ còn biết nói gì nữa?

Họ kể về ngày hôm qua, cái ngày mà cả cuộc đời họ chắc chắn không thể quên. Trong số họ, có người chỉ có 30m2 nhà ở, có người đang phải chạy thận từ số tiền ít ỏi cho thuê trọ. Bây giờ không còn nơi để đi, không một đồng trong túi, không đồ dùng sinh hoạt. Đừng hỏi họ sẽ tính ra sao hay ngày mai sẽ như thế nào.

Con đường duy nhất của họ là dựng chòi trên đất của mình để sống lay lắt, chờ và những kẻ gọi là lãnh đạo đoái hoài đến bất công của mình.

Giữa lòng thành phố lớn, những kẻ bịt mặt lấy túi nilong đen trùm kín mặt người dân, bắt đem đi và rồi đem máy ủi vào xúc nhà của họ. Chúng xúc cả gốc cây lâu năm người ta trồng lấy bóng mát. Đập cho những mái tôn nhà nát từng mảng, chọc thủng những bồn nước, cắt nát dây điện làm nhiều khúc để người dân không còn có thể sử dụng.

Một bà lão nói, trong khi đập phá nhà của bà chúng nó dọa bà phải lên nộp phạt tiền, lừa bà cầm giấy phạt nhưng bà không cầm.

Gần một tuần nay cắt điện cắt nước, đập phá liên tục, người dân nơi đây không được tắm giặt, được ăn tử tế.

Tôi tự hỏi giờ nhiều người trong họ biết phải sống sao khi trên người chỉ còn bộ quần áo?