CÔNG AN VIỆT NAM HỌ ĐANG LÀM GÌ?

Hoa Kim Ngo
CÔNG AN VIỆT NAM HỌ ĐANG LÀM GÌ?

Đất nước tới hồi mạt pháp, chuyện an ninh cho người dân không còn đảm bảo. Một bộ máy nhà nước thuộc loại cồng kềnh nhất thế giới với tầng tầng lớp lớp kẻ xin vào đảng chủ yếu để hưởng lấy chút máu tươi của nhân dân mà bộ máy này đã thọc vòi hút cho khô. Ít có nước nào mà bộ máy Công an có thể gây bất an cho nhân dân như Việt Nam. Càng đông họ càng làm nhân dân bất an.

Ở việt Nam hiện nay cứ 16 người thì có một công an. Trong khi đó ở Mỹ khoảng 353 người có 1 cảnh sát. Ở Úc thì còn thấp hơn nữa, tới 486 người mới có một cảnh sát. Công an ở Việt Nam đông như thế nhưng ngược lại, tại Việt Nam người dân cảm thấy bất an nhất, vì sao? Vì 2 nguyên nhân chính, thứ nhất là luật pháp không bảo vệ người dân (nói cho nhẹ hơn là luật pháp không nghiêm), và thứ nhì là luật pháp không thể kiểm soát được hành động của công an.

Điều đáng nói ở chính quyền CS Việt Nam hiện nay là, hàng triệu công an cũng là là hàng triệu đảng viên. Mà một khi là đảng viên thì họ đương nhiên được đứng ngoài vòng kiểm soát của Pháp luật. Điều này là một thực tế được thừa nhận bởi ông ông tướng Công an tại Sài Gòn, thiếu tướng Phan Anh Minh. Tại Hội nghị tổng kết phòng chống tham nhũng, lãng phí năm 2015, ông Phan Anh Minh có nói rằng: “Tôi cũng xin lý giải thêm vì Ban Nội chính yêu cầu Công an Thành phố giải trình là tại sao án tham nhũng được phát hiện do trinh sát là ít, tôi đã nói thẳng không phải là ít mà là không có. Lý do là vì Công an Thành phố cũng phải chấp hành chỉ thị 15, hầu hết đối tượng thực hiện hành vi tham nhũng là đảng viên mà công an thì không được quyền tổ chức trinh sát đảng viên”. Điều đó là một minh chứng rằng, đảng viên đứng ngoài vòng kiểm soát của pháp luật.

Quay trở lại cách tổ chức của ngành Công an Việt Nam, buộc các công an đều là đảng viên, điều đó cũng có nghĩa là lực lượng này đang đứng ngoài vòng pháp luật để thực thi pháp luật. Nó rất nguy hiểm, vì với 1,2 triệu công an mà đứng ngoài vòng pháp luật để thi hành pháp luật thì đảm bảo rằng, pháp luật không được thực thi, mà thay vào đó là sự tùy tiện ra tay với nhân dân. Năm 2015, theo báo cáo của Bộ Công an do trung tướng Trần Trọng Lượng, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm trình bày tại phiên họp Quốc hội ngày 19/03/2015, từ 2012 – 2014, số người bị bắt, tạm giữ hình sự lên tới trên 200 nghìn người. Tướng Lượng cũng cho biết trong giai đoạn từ tháng 10.2011 – 9.2014 (3 năm) đã xảy ra 226 trường hợp chết tại nhà tạm giữ, trại tạm giam trên toàn quốc. Đó là minh chứng cho sự lộng hành giết người của lực lượng công an Việt Nam.

Với 1 người công an canh 15 người dân, mật độ công dày đặc gấp 24,5 lần Mỹ và gấp 32,4 lần nước Úc, dân Việt có an toàn hơn dân Mỹ và Úc không? Xin khẳng định một lẫn nữa là không. Vì sao? Vì một khi lực lượng công an mà không chịu sự kiểm soát của Pháp luật thì vô cùng nguy hiểm, Công an có thể biến thành cướp, biến thành thành đao phủ bất kỳ lúc nào cũng được miễn sao thú tính của họ nổi lên. Sự ỷ lại rằng, pháp luật không với tới thì tất con người sẽ ngã theo chiều phát huy tội ác. Và lực lượng công an Việt Nam đang phát huy rất tốt điều đó. Do vậy mà hiện nay chỉ có ở Việt Nam mới có công an giả dạng côn đồ, côn đồ làm tay sai cho công an để thực hành tội ác và được bảo kê. Chỉ có ở Việt Nam, dân không biết đâu là côn đồ đâu là công an. Một xã hội đã bị bóp méo hoàn toàn.

Ngay trong tư tưởng của công an Việt Nam họ còn không mặc định chống tội phạm là nhiệm vụ, mà họ nghĩ chống tội phạm là công lao, cho nên cứ hễ phá được một vụ án chưa biết đúng tội hay bắt oan là đua nhau khen thưởng bằng tiền bạc. Đây là một sự thừa nhận qua hành động của ngành công an Việt Nam, rằng họ không vì an toàn cuộc sống nhân dân mà vì tiền thưởng và cấp bậc được cất nhắc sau khi phá án. Dân muốn Công an bảo vệ mình hả? Hãy đưa tiền đây. Chính vì lẽ đó mà công an trên toàn cõi đất nước này, họ vòi tiền, trấn lột nhân dân như là chuyện ăn cơm hằng ngày. Và hiện nay, nó như là một mặc định hiển nhiên cho cả ngành công an. Hiển nhiên đến nỗi, cả ĐCS và cả nhân dân đều hiểu công an là như vậy.

Khi người dân hiểu ra, công an chỉ chăm chú trấn lột và áp bức người chân chính, việc bảo vệ bình yên cho nhân dân họ thả nổi và tránh né (họ chỉ làm khi có thưởng), thì tội phạm cũng nhận ra điều đó. Hãy tưởng tượng, tội phạm nhận ra công an có cũng như không thì tất nhiên tình hình phạm tội ngày một manh động hơn và quy mô lớn hơn. Hiện nay ở Việt Nam, người dân đã tự ra tay “thay trời hành đạo” thay vì báo cho Công an giải quyết. Chuyện nhân dân có thể giết người một cách dễ dàng chỉ vì bắt trộm con chó là ví dụ rõ nhất. Cho nên có thể nói, ở Việt Nam hiện nay, lực lượng công an đã và đang biến đổi thành một lực lượng đe dọa đời sống bình của nhân dân Việt Nam. Đó là một thực tại đáng buồn mà nhiều người trong chúng ta không nhận ra hết bản chất. Thời đại Công an trị kiểu CS, một thời đại cực kỳ tăm tối của dân tộc.

– Đỗ Ngà –

Các thông số, xin tham khảo các bài viết:

https://www.nguoi-viet.com/…/viet-nam-cu-15-nguoi-dan-thi-…/

https://en.wikipedia.org/…/List_of_countries_and_dependenci…

https://nguyentandung.org/chi-thi-15-la-gi-vi-sao-cong-an-k…

https://www.rfa.org/…/decision-no-15-armor-of-party-members…

https://thanhnien.vn/…/ba-nam-co-toi-226-nguoi-chet-trong-t…

DONGA.BLOG
Do Nga, Đỗ Ngà, Đỗ Văn Ngà, Facebooker Do Nga, Facebooker Do Van Nga, Do Van Nga, freedom, Vietnam

MỐI NGUY ẨN GIẤU

Đỗ Văn Ngà
MỐI NGUY ẨN GIẤU

Ủy viên Bộ Chính Trị là 19 người, là nhóm làm vua ở Việt Nam. Chính những người này họp bàn quyết định mọi vấn đề của đất nước, nhưng họ không đứng trên quyền lợi đất nước mà đứng trên quyền lợi của ĐCS của họ. Rồi sau đó họ triển khai cho Ủy viên Trung Ương Đảng thi hành. Trong 19 người có 5 người (nay là 4) nắm các chức vụ Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng, và Chủ Tịch Quốc Hội và Thường trực ban bí thư Trung Ương được gọi là “Lãnh đạo Chủ chốt”.

Hiện nay, Ủy Viên Trung Ương Đảng có 180 người và 20 người dự khuyết (trong đó có à 19 người trong Ủy viên Bộ Chính Trị). Những người này chia nhau nắm giữ các vị trí trong Trung ương đảng, trong nhà nước, trong chính phủ, và nắm đầu các tỉnh và thành phố lớn. Các Ủy viên Trung Ương là đại biểu quốc hội, đó là quy định bất thành văn.

Hiện nay Quốc hội có 484 đại biểu mà trong đó là 465 người là đảng viên ĐCS, nghĩa là đảng viên chiếm 96% thành phần quốc hội. Còn lại 19 người, chiếm 4% không phải là đảng viên nhưng họ không phải là đại diện cho dân, mà họ là người của ĐCS, có thành tích trung thành với ĐCS và nhất nhất nghe theo chỉ bảo của ĐCS nên được đưa vào làm màu cho có tụ.

Tổng ủy viên Bộ Chính Trị và Ủy viên trung Ương là 200 người đều là đại biểu quốc hội. Như vậy, cấu tạo của Quốc hội Việt Nam là gồm: 19 Ủy viên Bộ Chính Trị, 181 Ủy viên Trung Ương Đảng và Ủy viên dự khuyết, 265 đảng viên thuộc cấp dưới cửa các Ủy viên Trung Ương, và 19 người không là đảng viên nhưng là phải có thành tích làm trâu ngựa cho đảng thì mới vào được đại biểu quốc hội. Như vậy, cái gọi là “Quốc hội” này nó không có ai đại diện cho dân, dù rằng 4% không đảng viên thì loại này không đại diện cho dân.

Sau khi ông Trọng tỉnh lại, ông triệu tập nhóm “lãnh đạo chủ chốt” và ra chỉ thị. Trong đó, Trần Quốc Vượng và Nguyễn Văn Nên triển khai lệnh ông Trọng trong khối đảng, những người này sẽ chỉ đạo cấp dưới theo những gì mà Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch nước đã ra lệnh. Nguyễn Xuân Phúc mang lệnh Nguyễn Phú Trọng về chỉ đạo nhóm ủy viên Trung ương tại khối chính phủ, và Nguyễn Thị Kim Ngân về chỉ đạo phía Quốc hội.

Tiếp sau cuộc họp “Lãnh đạo chủ chốt” là hội nghị Trung Ương 10, quy tụ 200 người đang nắm quyền lãnh đạo ở Trung ương Đảng, nhà nước, chính phủ, các tỉnh và thành phố vv.. chính thức nhận chỉ thị (thực chất là lệnh vua) mà ông Nguyễn Phú Trọng đã phổ biến ở cuộc họp “lãnh đạo chủ chốt” trước đó. Nhiệm vụ của 181 Ủy viên Trung Ương và Ủy viên dự khuyết này trước kỳ họp Quốc hội là chính họ phải bàn những gì vua đã phổ biến và chỉ đạo cho 265 thuộc cấp có mặt trong quốc hội phải bàn theo lệnh vua. Còn lại 19 người không đảng phái, họ sẽ tự nhìn vào trùng trùng điệp điệp đảng viên nói chung một lời thì nhóm thiểu số này cũng phải hùa theo thôi, không được có chính kiến.

Cuộc họp Lãnh đạo Chủ Chốt (4 người cao nhất) là 1 buổi, sau đó là họp Bộ Chính Trị (19 người cao nhất) là 1 ngày, kế tiếp họp Hôị nghị Trung Ương (gồm 181 người nắm từ Trung Ương đến địa phương) mất 3 ngày, và cuối cùng là họp Quốc hội 1 tháng. Tất cả, những cuộc họp sau đều là quán triệt và triển khai chỉ thị từ cuộc họp trước đó. Tất cả những ý kiến phản biện trên nghị trường đều là kịch bản được bà Nguyễn Thị Kim Ngân kiểm soát để làm ra cho có vẻ “dân chủ” mà thôi, tất cả những ý kiến đó đều bị gạt ra ngoài lề. Cuộc họp này chủ yếu là gật.

Với một tổ chức chặt chẽ, triển khai theo bậc thang như vậy, không một chỉ thị nào mà cái quốc hội (đúng hơn là Đảng Hội) ấy không thông qua. Với kiểu tổ chức như vậy, nếu có một chỉ đạo từ người nắm giữ quyền lực cao nhất, rằng “Nhân dân Việt Nam chấp nhận Quân Đội Nhân Dân Trung Hoa sang Việt Nam gìn giữ đất nước thay cho Nhân Dân việt Nam” thì đảm bảo rằng, Quốc hội này có ít nhất 96% bỏ phiếu tán thành.

Phải nói Quốc hội Việt Nam là một Quốc hội được lập ra để sẵn sàng gật những mệnh lệnh từ cao rót xuống. Trung Cộng chỉ cần nắm thóp lãnh đạo cao nhất bằng hệ thống mật vụ bủa khắp, và nắm trong tay những thỏa thuận bí mật để đe dọa, thì Bắc Kinh có thể rót chỉ thị qua người đứng đầu đảng và nhà nước rồi rót xuống Quốc hội, thì đảm bảo ít nhất 96% trong đám đại biểu đó gật một cách dễ dàng. Quốc hội này mỗi ngày ngốn 1 tỷ đồng tiền thuế của dân để sẵn sàng gật những chính sách của Trung Cộng được triển khai từ người lãnh đạo cao nhất của ĐCSVN. Đó là mối nguy hiểm thường trực cho đất nước này khi ĐCS nắm quyền.

Với kết cấu ràng buộc như vậy thì nó có lợi cho ĐCS để đè bẹp ý dân, nhưng nó cũng rất có lợi cho Trung Cộng triển khai chính sách kiểm soát đất nước Việt Nam. Việt Nam dưới thời CS, luôn trong tư thế sẵn sang cho Tàu triển khai mọi thứ.

– Đỗ Ngà –

DONGA.BLOG
Do Nga, Đỗ Ngà, Đỗ Văn Ngà, Facebooker Do Nga, Facebooker Do Van Nga, Do Van Nga, freedom, Vietnam

Vì đâu nhân tài trong nước bỏ chạy, hải ngoại không về?!

Ảnh của nguyenvandai

Cộng đồng người Việt hải ngoại với trên 4 triệu người, phần lớn đều sinh sống ở những quốc gia dân chủ văn minh. Và hầu hết đều được đào tạo với trình độ học vấn rất cao, họ đã và đang đóng góp tích cực và hiệu quả vào sự phát triển thịnh vượng của quốc gia mà họ đang cư trú.


Từ hàng chục năm qua, nhà cầm quyền cộng sản luôn tuyên truyền chính sách trải thảm đỏ thu hút nhân tài từ hải ngoại về phục đất nước.

Nguyễn Xuân Phúc đã từng đưa ra thông điệp “chọn người tài chứ không chọn người nhà”. Và gần đây ông Nguyễn Xuân Phúc lại khẳng định rằng: “Không có nhân tài thì không thể phát triển đất nước. Nhưng có nhân tài rồi mà không trọng dụng thì càng khiến đất nước suy yếu”.

Ông Phúc còn nhấn mạnh, đảng và Nhà nước luôn coi trọng đội ngũ trí thức, nhân tài; luôn mong muốn phát huy tốt nhất tiềm năng của đội ngũ tri thức trong và ngoài nước để trở thành nguồn lực, sức mạnh cho phát triển đất nước, nâng cao hơn nữa vị thế quốc gia. 

Nhưng vấn đề vì sao mà nhân tài trong nước thì bỏ chạy, còn nhân tài hải ngoại thì không chịu về nước?

Thứ nhất là ý thức hệ chính trị và môi trường làm việc.

Những nhân tài người Việt ở hải ngoại sinh trưởng và học tập trong môi trường chính trị tự do, tôn trọng giá trị và phẩm giá của con người. Họ có phong cách làm chuyên nghiệp, cạnh tranh lành mạnh.

Kể cả những nhân tài từ trong nước nhưng được giáo dục và học tập ở nước ngoài thì họ cũng hấp thụ nền chính trị, giáo dục tự do và nhân bản, cộng với phong cách làm việc chuyên nghiệp,…

Trong khi đó đội ngũ các bộ, quan chức cộng sản trong nước được sinh trưởng và học tập môi trường chính trị không có tự do, bị nhồi sọ. Vấn nạn chạy điểm, bằng cấp bị nhiễm ngay từ bậc học phổ thông cho đến trình độ tiến sĩ. Khi làm việc trong các cơ quan, doanh nghiệp thì tính kèn cựa, chơi xấu, nịnh bợ lẫn nhau được phát huy cao độ. Làm cho những người muốn sống đúng với chính mình rất khó tồn tại và phát triển.

Bởi vậy những người tài không thể làm việc chung và trong một môi trường như vậy.

Thứ hai là vấn đề xung đột vì lợi ích.

Những nhân tài khi làm việc sẽ thẳng thắn, cống hiến với lương tâm và trách nhiệm của họ. Họ được đãi ngộ, nên có thu nhập cao và đảm cuộc sống khá giả mà không cần biển thủ, và họ ghét nạn phong bì, phong bao vẫn đang tồn tại mọi nơi, mọi chỗ trong môi trường làm việc của chế độ cộng sản. Đương nhiên làm ảnh hưởng tới lợi ích của tầng lớp cán bộ, quan chức quen với với nạn ăn tiền từ tham ô, hối lộ.

Xung đột về lợi ích khiến cho đội ngũ các bộ, quan chức trong nước ngầm không hợp tác và phá hoại công việc của các nhân tài. Khiến cho công việc của các nhân tài không phát huy hiệu quả, làm cho họ chán nản và cuối cùng phải bỏ chạy.

Với hai lý do chính nêu trên và còn nhiều lý do khác nữa mà khiến cho nhân tài trong nước thì bỏ chạy, còn nhân tài từ hải ngoại không chịu về.

Làm thế nào để Việt Nam thu hút được nhân tài ngay trong nước và thu hút từ hải ngoại?

Các nguyên nhân khiến nhân tài trong nước bỏ chạy và nhân tài hải ngoại không chịu về đó đều xuất phát từ thể chế, tức là chế độ chính trị không có tự do dân chủ.

Một quốc gia từ nghèo đói muốn trở thành một quốc giàu có , văn minh thì trước hết phải có chế độ chính trị tự do, dân chủ. Nền chính trị tự do, dân chủ sẽ làm điểm tựa, bệ phóng cho quốc gia phát triển thịnh vượng, hùng cường.

Tôi gặp rất nhiều nhân tài ở hải ngoại, họ tâm sự họ sẵn sàng từ bỏ nơi đang làm việc với mức lương và đãi ngộ cao để trở về phục vụ đất nước và Nhân dân với mức lương thấp ở Việt Nam. Nhưng điều đó chỉ xảy ra khi Việt Nam có tự do dân chủ.

Nhiều nhân tài bỏ Việt Nam ra nước ngoài không phải vì lương và thu nhập cao. Mà vì họ không thể làm việc trong một môi trường, bầu không khí chính trị mất tự do dân chủ. Họ cũng sẵn sàng trở lại Việt Nam khi có tự do dân chủ.

Vậy thứ mà người tài cần nhất là môi trường làm việc, môi trường chính trị tự do dân chủ để phát huy hết khả năng, tạo dựng sự nghiệp, danh tiếng cho bản thân chứ không phải vì tiền. Và đó điều mà chế độ cộng sản Việt Nam không thể đáp ứng được.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đoạn Kết Của Cuộc Cách Mạng Bung Đồng

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đoạn Kết Của Cuộc Cách Mạng Bung Đồng

Ảnh của tuongnangtien

 tuongnangtien

Cái bung đồng, năm Cải cách, đội lấy của các nhà giàu trong làng chia cho, nó không phải của nhà mình, các con nên tìm chủ mà trả lại.

Cụ Đậu Thị Mực

Tôi vừa tình cờ đọc được một bài báo cũ (“Hành trình 60 năm của một chiếc bung hay câu chuyện hòa giải giữa địa chủ và bần cố nông”) nhưng nội dung vẫn còn nguyên tính thời sự, củ̉a nhà báo Huy Đức, trên trang Dân Luận. Xin được ghi lại nguyên văn, cùng hình ảnh:

 Cách đây hơn 4 tháng, trên Facebook này, tôi viết: Trong đám giỗ lần thứ 51 của chồng – ngày 28-11 năm Giáp Ngọ (18-1-2015) – cụ bà Đậu Thị Mực, sinh năm 1916 – thường gọi là bà Dương – dặn con cháu: “Trong hai vật dụng mẹ đưa từ Thanh Chương, Nghệ An, vào Bình Dương lập nghiệp năm 1990 chỉ có một là của nhà ta, cái bình vôi. Khi mẹ về làm dâu (cuối thập niên 1930s), bà nội đã dùng cái bình vôi (ăn trầu) này; còn cái bung đồng, năm Cải cách, đội lấy của các nhà giàu trong làng chia cho, nó không phải của nhà mình, các con nên tìm chủ mà trả lại”.

Cũng qua FB, bạn bè của anh Diễn Nguyễn Văn – con trai cụ Dương – đặc biệt là những cán bộ “Đội Cải cách” thời bấy giờ đã giúp truy tìm, cuối cùng, chiếc bung đồng được xác định là của gia đình “địa chủ” Trần Đống. Hôm nay, nhân ngày con cháu làm lễ mừng cụ Dương thọ tròn 100 tuổi, cháu nội cụ Trần Đống là anh Trần Văn Lê chủ công ty Phương Linh, sản xuất và kinh doanh hàng điện máy, đã bay từ Hà Nội vào mừng thọ cụ Dương (với bức tranh khắc gỗ có chữ Tâm) và nhận lại chiếc bung đồng.

Theo anh Lê, rất lạ là sau khi tin cụ Dương tìm người trả lại chiếc bung đồng, có thêm hai gia đình “bần cố nông” trong làng trả lại những “đồ quả thực” mà 60 năm trước họ được đội cải cách tước đoạt của địa chủ chia cho. Theo anh Lê thì con cháu cụ “địa chủ” Trần Đống về̀ sau dù ở quê hay đi xa đều thành công, có nhiều người “đủ tiêu chuẩn để bị đấu tố” nếu lịch sử cái cách tái lập. Đặc biệt, con cháu là những người địa chủ này mỗi khi về làng vẫn thường giúp đỡ người nghèo, kể cả những người ngày xưa đã từng đấu tố cha ông họ.

Xét cho cùng thì họ cũng chỉ là nạn nhân.

Tôi hoàn toàn chia sẻ với quan niệm “xuê xoa” của nhà báo Huy Đức, và rất yêu thích “tinh thần hoà giải” trong câu chuyện thượng dẫn. Dù muộn – cuối cùng –  vào lúc gần đất xa trời, cụ Dương cũng đã hiểu ra cái lý lẽ thông thường của đất trời: của thiên trả địa!

Điều đáng trân trọng hơn nữa là cháu chắt của giới địa chủ chả những đã vui vẻ nhận lại cái bung đồng mà còn đến mừng tuổi thọ, cùng với quà cáp đàng hoàng. Đã thế, sau khi “cụ Dương tìm người trả lại chiếc bung đồng, có thêm hai gia đình ‘bần cố nông’ trong làng trả lại những ‘đồ quả thực’ mà 60 năm trước họ được đội cải cách tước đoạt của địa chủ chia cho” nữa.

Thật là qúi hoá quá chừng!

Con cháu mừng thọ bách niên cụ Đậu Thị Mực – ảnh từ trang Dân Luận

Tôi chỉ có hơi chút băn khoăn là dường như có bàn tay của Ban Tuyên Giáo nhúng vào việc riêng của của những gia đình bần cố nông và cường hào địa chủ kể trên. Nếu không thì làm gì có việc “những cán bộ ‘Đội Cải cách’ thời bấy giờ đã giúp truy tìm … chiếc bung đồng.” Mấy ai trong số những người này còn sống sót đến nay? Và cũng chả ai lại “rỗi hơi” đến thế? Cũng khó có chuyện cháu chắt của nạn nhân lại “bay từ Hà Nội vào” chỉ để “nhận lại chiếc bung đồng” mà ngay cả đến Giời cũng chưa chắc biết là sẽ dùng nó vào việc gì cả? Không lẽ để thờ? Đó là chưa kể những hình ảnh dàn dựng khá công phu, hơi tốn kém, và rất nặng phần trình diễn trong buổi lễ mừng thọ 100 năm của một cụ … bần cố nông.

Ở một xứ sở mà công an chúi mũi vào khắp mọi nơi: tu viện, chùa chiền, miếu đền, thánh thất, giáo đường (kể luôn chiếu giường / chăn gố) và người dân sắp có nguy cơ bị “đánh giá bằng điểm xã hội” đến nơi thì sự nghi ngại này – tất nhiên – không phải là hoàn toàn vô cớ. Nhưng tôi cũng chỉ suy đoán thế thôi, chứ chả có chứng cứ nào liên quan đến “tay chân” của Bộ Thông Tin & Tuyên Truyền cả. Tôi cũng không tìm ra được cái “thông điệp” kín đáo nào của Ban Tuyên Giáo, qua cái “màn diễn bung đồng” thượng dẫn?

Sau Cải Cách Ruộng Đất rồi đến Hợp Tác Xã Nông Nghiệp thì toàn dân Việt đều trở nên vô sản ráo (chả ai có được một hòn đất để chọi chim ) thì còn đâu địa chủ mà lo chuyện hoà giải với bần nông? Bài báo của tác giả Huy Đức, tuy thế, vẫn gợi cho độc giả của trang Dân Luận vài suy nghĩ mới:

  • Nguyễn Thường Dân: “Thế chừng nào người ta mới trả lại nhà sách Khai Trí cho con cháu ông Nguyễn Hùng Trương? Cái bung trị giá vài triệu thì làm lễ trả lại nhưng nhà sách Khai Trí với miếng đất mặt tiền ở quận 1 trị giá nhiều ngàn tỷ thì nhất định là lờ đi nhé, dù ‘Xét cho cùng thì họ cũng chỉ là nạn nhân.”
  • Nguyễn Jung: “Nhà nước ‘ta’ đã, đang và sẽ làm gì với số tài sản, đất đai đã và đang ăn cướp của Dân, từ khi cướp được chính quyền ở miền Bắc, sau 1975 cũng như hiện tại?”

Như đã thưa, tôi vốn tính xuê xoa (chuyện gì đã qua là coi như xí xoá cho rồi) nên không cảm thấy thoải mái lắm với những “yêu sách” của nhị vị thức giả vừa nêu. Ông Nguyễn Hùng Trương đã từ trần, chuyện nhà sách Khai Trí tưởng cũng nên cho vào dĩ vãng. Miễn là con cháu của nạn nhân được để sống yên thân, không bị kỳ thị hay sách nhiễu, là tử tế lắm rồi.

Số tài sản, đất đai (cũng như hằng triệu mạng người) đã mất – kể từ gần hai phần ba thế kỷ qua – cũng thế, cũng nên quên ráo đi cho nó đỡ bận lòng. Chỉ cần Đảng & Nhà Nước ngừng tay cướp bóc cũng đã qúi hoá lắm rồi. Những mảnh đất vàng, đất bạc, bờ xôi/ruộng mật – tất tần tật – đã vào tay nhà nước cả. Từ nay, xin làm ơn bỏ cái thứ luật lệ bất nhân (“đất đai do nhà nước quản lý”) đi để toàn dân còn có chỗ trồng trọt/ cấy cầy, kiếm miếng ăn cho cả nước bỏ vào mồm, chứ không thì sớm muộn gì cũng sẽ lại vác rá đi ăn xin y – như trước –  thôi.

Thử nghĩ xem: mỗi đồng chí lãnh đạo chỉ cần (độ) vài triệu dollar, cùng với năm ba cái biệt phủ hay biệt thự là… cũng đủ lắm, đủ cho một cuộc sống ung dung (có thể kéo dài đến vài thế hệ) nếu đừng phung phá quá. Chỉ cần hô biến mấy quả đấm thép Vinashin thành những đống sắt vụn đã hoá ra đến mấy tỷ Mỹ Kim. Tiền bạc chia nhau còn chưa biết dấu vào đâu  (hay  tiêu cách nào cho hết) thế mà qúi vị còn nhất định “phải bàn cho ra” cái luật đặc khu, và làm đường sắt cao tốc Bắc/Nam để chạy thêm mấy chuyến tầu vét (tốc hành) để làm gì nữa?

Dù muộn, đến lúc gần đất xa trời, cụ Dương cũng đã “ngộ” ra rằng không ai có thể đem theo cái bung đồng nặng nề về bên kia thế giới. Vàng, bạc, châu báu …  cũng đâu có nhẹ nhàng hơn. Và con đò sinh tử của qúi vị, xem ra, cũng chả còn xa bao xa nữa. Thế mà vẫn cứ còn cố kiếm thêm thì e rằng sẽ hơi quá tải, và cũng quá ngu!

 Nhận thẻ tem phiếu thực phẩm, chủ tiệm nail bị khởi tố, đối diện án nặng

 Nhận thẻ tem phiếu thực phẩm, chủ tiệm nail bị khởi tố, đối diện án nặng

ROCHESTER, N.Y. (WHAM) – Một chủ tiệm thẩm mỹ móng ở Rochester,  Tiểu bang New York, bị khởi tố hình sự vì đã nhận thanh toán bằng thẻ SNAP – chương trình phụ cấp dinh dưỡng, tem phiếu thực phẩm.

Hang Lam – 46 tuổi – bị bắt giữ, và đối diện với những cáo buộc sử dụng, chuyển nhượng, mua bán và tàng trữ trái phép quyền lợi tem phiếu thực phẩm của Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ.

Lam bị cáo buộc trong thời gian từ 19 tháng 4 đến 1 tháng 10 năm 2018 đã cho phép nhiều người sử dụng thẻ SNAP tại tiệm Young’s Nails & Spa của anh ta trên đường North Goodman Street, gần đường East Main Street, trong khi cơ sở  thẩm mỹ không bán thực phẩm và không được phép nhận thẻ SNAP.

Nhân viên điều tra chìm đã đến tiệm thực hiện 5 giao dịch bằng thẻ SNAP EBT, trong đó có dịch vụ làm móng tay, móng chân, mua thuốc lá, đồ trang sức và đổi tiền mặt.

Lam bị cáo buộc đã “chém” gấp đôi phí dịch vụ đối với giao dịch trả bằng thẻ SNAP.  Khi tính tiền, anh ta đã dùng ba chợ được phép chấp nhận tem phiếu thực phẩm để giải quyết những thanh toán này, gồm chợ Tanhong Du Supermarket trên đường N. Clinton Avenue, Ocean Garden Oriental Foods Inc. on S. Clinton Avenue, và chợ Asia Food Market trên đường Brighton-Henrietta Town Line Road.

Sau khi thâu thập đủ chứng cớ, nhà chức trách vào tháng 11 năm ngoái quay trở lại thực thi trát khám xét tại Young’s Nails & Spa. Tại đây, nhân viên điều tra thu giữ được một số thẻ SNAP EBT, hàng chục mẩu giấy viết tay ghi số PIN và tiền mặt. 8 người liên can đến những mẩu giấy trên được thẩm vấn, thừa nhận đã dùng quyền lợi tem phiếu thực phẩm để đổi lấy tiền mặt, hoặc dịch vụ làm móng.

Nhân viên Liên bang xác định được ít nhất $26.000 Mỹ kim gian lận SNAP liên can đến Hang Lam. Anh ta ra hầu toà và sau đó được tại ngoại. Nếu bị truy tố, Lam có thể đối diện với mức án tối đa 20 năm tù và $250.000 Mỹ kim tiền phạt.

Chưa rõ những người sử dụng sai mục đích thẻ SNAP có dính líu tới pháp lý, hay bị cắt quyền lợi tem phiếu thực phẩm hay không.

From: TU PHUNG

 

TẠI SAO ÔNG TRUMP KÊU GỌI CỤC DỰ TRỮ LIÊN BANG – FED NÊN HẠ LÃI SUẤT XUỐNG 1% ĐỂ CHIẾN THẮNG CHÓNG VÁNH TÀU CỘNG?

TẠI SAO ÔNG TRUMP KÊU GỌI CỤC DỰ TRỮ LIÊN BANG – FED NÊN HẠ LÃI SUẤT XUỐNG 1% ĐỂ CHIẾN THẮNG CHÓNG VÁNH TÀU CỘNG?

Ông Trump sẽ dễ dàng hạ gục Tàu cộng nếu FED hạ lãi suất trong lúc này bởi hiện nay Tàu cộng đang tính tới khả năng sẽ tung ra những đòn thế “hi sinh” trong lúc bị ông Trump truy sát trên vũ đài thương mại. Đòn thế “Hi sinh” của Tàu cộng trong lúc này là khả năng phá giá đồng Yuan và báo tháo trái phiếu kho bạc Mỹ mà nó đang nắm giữ. Bởi điều Tập Cận Bình cần lúc này để ứng phó với ông Trump là “hào khí dân tộc” chứ không phải thực tế bản chất “Đông Á bịnh phu”. Nghĩa là chấp nhận nền kinh tế bị “nội thương” chứ không để bị “ngoại thương” trước loạt đánh thuế áp đảo của ông Trump.

Vào tháng 12/2018, ông Trump viết trên twitter “Không thể tin được là với một đồng USD mạnh và hầu như không có lạm phát… FED lại vẫn đang tính tăng lãi suất thêm lần nữa”. Trước đó ông Trump cũng có một dòng tweet khuyên FED không nên tăng lãi suất trong cuộc họp diễn ra vào ngày 18-19/12/2018.

Hôm qua, ông Trump lại viết “Tàu cộng sẽ bơm tiền vào hệ thống và có thể cắt giảm cả như thường lệ, để bù đắp cho công việc kinh doanh đang và sẽ thua lỗ. Nếu Cục Dự trữ Liên bang có thể ‘so găng’, trò chơi sẽ chấm dứt, chúng ta thắng cuộc! Trong bất cứ tình huống nào, Tàu cộng đều muốn có một thỏa thuận”.

Như vậy ông Trump đã nhận ra chiêu thức mà Tàu cộng sẽ tung ra để chống đỡ các đòn áp thuế như vũ bão của ông đó là Tàu cộng sẽ “in thêm tiền” để bơm vào thị trường nhằm hạ lãi suất cho vay, nới lỏng thanh khoản. Điều này sẽ làm cho khoảng cách chênh lệch giữa trị giá đồng Mao tệ với đồng bạc xanh tăng cao, dẫn tới việc Tàu cộng sẽ tăng thêm lợi thế trong việc xuất khẩu hàng hóa ra bên ngoài bởi việc thu mua hàng hóa nội địa để xuất khẩu sẽ dễ dàng hơn do đồng Mao tệ yếu và xuất khẩu sẽ tăng lợi nhuận hơn do đồng bạc xanh quá mạnh so với đồng Mao tệ.

Hiểu bình dân như thế này, giả sử khi Tàu cộng chưa in thêm tiền để làm yếu đồng Mao tệ thì các doanh nghiệp xuất khẩu chỉ cần bỏ ra 7 đồng Yuan để thu gom 1 kg hàng hóa xuất sang Mỹ thu về 8 USD. Nhưng khi đồng Yuan giảm sâu so với đồng USD thì 1 kg hàng hóa xuất qua Mỹ cũng thu về được 1 USD nhưng khi đổi ra đồng Yuan thì sẽ thu về số tiền lớn hơn 7 Yuan như trước đây. Khoảng chênh lệch này sẽ giúp cho các doanh nghiệp của Tàu cộng xuất khẩu hàng hóa sang Mỹ vẫn đủ sức móc tiền trả thuế cho ông Trump nhưng vẫn bảo lưu được lợi nhuận như trước đây.

Điều này sẽ tệ hại hơn khi Cục Dự trữ liên bang – FED lại tăng lãi suất để làm cho đồng bạc xanh vốn đang mạnh hơn khi đồng Yuan bị Tàu cộng phá giá lại càng mạnh thêm, vô tình FED đã trao cho Tàu cộng nguồn năng lượng trong lãnh vực tỉ giá giữa đồng Yuan và đồng USD, giúp Tàu cộng trụ vững trong cuộc thương chiến với Mỹ bất chấp rủi ro nảy sinh trong nội hàm nền sản xuất của nó. Nghĩa là Tàu cộng đã xác nhận cuộc thương chiến Mỹ – Tàu cộng là cuộc “ngoại công” do ông Trump phát động, vì vậy Tàu cộng sẽ ưu tiên chống đỡ ngoại lực tác động này bằng việc bơm tiền cứu doanh nghiệp để gồng mình chống đỡ đòn áp thuế của ông Trump trong ngắn hạn mà chấp nhận hi sinh “nội lực” trong ngắn hạn bởi khi đồng Yuan giảm sâu so với đồng USD đồng nghĩa cục nợ công vay bằng USD tự thân nó phình to, vật giá leo thang do đồng Yuan mất giá và rất nhiều nhân tố tác động bất lợi đến nền kinh tế nội địa của Tàu cộng. Tuy nhiên, với đặc thù là “độc đảng toàn trị”, những hệ lụy nội hàm Tàu cộng tự tin sẽ dễ dàng triệt tiêu, khắc phục bằng thứ vũ khí lợi hại là “bịt miệng – đàn áp”.

Nhưng sẽ tai hại hơn với việc giành lợi thế trên chiến trường thương chiến của ông Trump nếu FED vẫn tăng lãi suất trong lúc này, tức FED thắt chặt tín dụng, làm tăng giá trị đồng bạc xanh lên thêm nữa. Bởi vì khi FED tăng lãi suất thì:

  1. Các doanh nghiệp Mỹ và những người đang nợ nhà băng sẽ khó khăn hơn trong vay vốn và trả lãi suất;
  2. Khi đồng USD mạnh lên, giới đầu tư chứng khoán sẽ chuyển kênh sang đầu tư vào trái phiếu kho bạc Mỹ để rung đùi hưởng lãi suất cao mà không thấp thỏm trước các cơn động kinh trên sàn chứng khoán;
  3. Khi FED tăng lãi suất sẽ kéo theo lợi suất trái phiếu kho bạc Mỹ tăng theo sẽ đẩy giá trái phiếu kho bạc Mỹ giảm mạnh. Lúc này việc nắm giữ trái phiếu hiện tại với mức lãi suất danh nghĩa thấp sẽ không còn hấp dẫn với các nhà đầu tư. Dẫn đến hệ lụy là các nhà đầu tư đang nắm giữ lượng lớn trái phiếu kho bạc Mỹ sẽ tranh chân bán ra.

Việc các nhà đầu tư trái phiếu kho bạc Mỹ và cả Tàu cộng tranh chân bán tháo trái phiếu kho bạc Mỹ trong lúc này thực sự tệ hại cho chiến lược kinh tế của ông Trump trong khẩu hiệu “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”. Bởi hiện nay chánh quyền của ông Trump đang cần vay những khoản tiền lớn để gia cường nền kinh tế Mỹ mạnh hơn. Vì vậy vào tháng 11/2018, Bộ Tài chánh Mỹ đã tuyên bố “nhu cầu vay vốn của Mỹ sẽ tăng lên khi Cục Dự trữ Liên bang (FED) giảm qui mô bảng cân đối kế toán và thâm hụt tài khóa của nước này tăng”. Kênh vay vốn chính của chánh phủ Mỹ chính xác việc phát hành trái phiếu kho bạc Mỹ. Việc vay vốn qua kênh này sẽ khó khăn hơn khi thị trường trái phiếu Mỹ sẽ “bội thực” do việc FED tăng lãi suất đẩy giá trị trái phiếu kho bạc Mỹ giảm xuống cộng hưởng với dòng thác bán tháo trái phiếu kho bạc Mỹ.

Nói tóm lại, trong đó cuộc chiến tranh thương mại Mỹ – Tàu đang ở giai đoạn “cờ tàn chung cuộc”, vì vậy Tàu cộng sẽ không loại trừ khả năng “chấp nhận mất mát, đau thương” để gồng mình chịu đòn trong ngắn hạn, chờ thời cơ khi phe Dân chủ lật đổ được ông Trump hoặc chí ít làm cho ông Trump “rối rắm” để Tàu cộng bật lại, hồi sinh. Có nghĩa là trong lúc bị ông Trump truy bức, Tàu cộng sẵn sàng đánh lại bằng những đòn thế “hi sinh” mạo hiểm, bất chấp thương tổn nguyên khí trong ngắn hạn là sẽ “phá giá đồng Yuan và bán tháo trái phiếu kho bạc Mỹ” theo cách cứ mang của ra tiệm cầm đồ thế chấp lấy tiền quăng vào canh bạc cuối khi đã khát nước vì bị cháy túi mà không cần “biết ra sao ngày sau”.

Ngay trong lúc này nếu FED lại theo lối mòn truyền thống là tiến hành tăng lãi suất vì thực tế sức khỏe của nền kinh tế Mỹ đang quá tốt, nạn thất nghiệp đang quá lý tưởng thì sẽ vô tình giúp cho Tàu cộng có thêm năng lượng để gồng mình chịu trận trước những đòn đánh áp đảo của ông Trump mà không chịu tung khăn trắng đầu hàng, chịu thua vì knockout kỹ thuật. Tin tưởng với tài thuyết phục của ông Trump, FED sẽ biết lắng nghe và suy nghĩ lại trước khi tiến hành tăng lãi suất, FED sẽ hạ lãi suất theo thiện ý của ông Trump để giúp ông Trump hạ gục Tập Cận Bình, chung tay làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại. Chúa sẽ ở cùng với ông Trump và với nhơn loại toàn cầu./.

Tran Hung.

From: Hong Phan & Lucie 1937

ĐỒNG TIỀN LÀ TIÊN LÀ PHẬT

Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, smiling, sitting, table and outdoor
Image may contain: 1 person
Image may contain: 2 people, motorcycle
Image may contain: motorcycle and outdoor
+2
Liên Trà

Fb : Phan Anh Huy

ĐỒNG TIỀN LÀ TIÊN LÀ PHẬT

Mọi người còn nhớ chị Nga say rượu lái BMW gây tai nạn kinh hoàng ở Hàng Xanh tháng 10 năm ngoái?

Chị ấy tông chết cô gái trẻ, bỏ lại con nhỏ, còn chồng bị thương nặng đến nay vẫn chưa đi lại được bình thường. Con gái lớn của anh chị lúc đó đang học lớp 10, trong phút chốc mất mẹ, bố thì nguy kịch, quá xót xa!

“CÁC EM YÊN TÂM CHỊ LO ĐƯỢC”. Lúc đó chị ấy nói thế và ai cũng nghĩ chị say xỉn nói càn. Thế rồi chị bị tạm giam. Và câu nói ngay khi vụ tai nạn xảy ra đã thành sự thật. Chị đã bình an vô sự ra ngoài và đang bán nhà để chuẩn bị xuất ngoại.

Chị đã “lo được” gì cho nạn nhân chưa…Hay bỏ lại sau lưng một gia đình bất hạnh tan nát … Và bái phục bộ máy Tư pháp nước Việt . Các quan lại TP ăn uống thực đơn “món gì” mà “Lặn sâu – Lặn xa” đến thế !

BA ĐỐI TƯỢNG TRONG MỘT BỨC ẢNH. 

Image may contain: people sitting and outdoor
Việt Kiến to ĐỌC ĐỖ NGÀ

BA ĐỐI TƯỢNG TRONG MỘT BỨC ẢNH. 

Chúng ta có dám gọi tên, những cảm xúc thật sự khi nhìn bức ảnh này. Ta là ai trong 3 đối tượng đó.

1. EM BÉ NẰM LỀ ĐƯỜNG. 

Em là người lang thang, có lẽ em xa bố mẹ. Bố mẹ em trong một cơn say tình dục đã sinh ra em. Không có điều kiện hoặc cũng không cần biết em tồn tại thế nào. Cuộc đời em đầu đường xó chợ. em nằm một lát thôi lại đi xin ăn. Em không chỉ xin cho bản thân em, em còn nuôi sống những kẻ ma cô, chăn trẻ em đang chờ em trong một con hẻm nào đó. Những kẻ đã chết về lương tâm.
Tương lai của em, là điều em không biết đến và không ai dám nghĩ đến khi em sẽ không được học, sẽ không được thành con người đúng nghĩa. Số phận em thuộc về lề đường. Em vẫn ngủ ngon, mặc kệ cuộc đời và mọi ánh mắt nhìn. Em rất cần tình thương, em rất cần được học để thành người, tuy nhiên em có thể không nói ra được điều đó.

Em không khác gì khoảng 80% số phận trẻ em Việt Nam hiện nay sống ở nông thôn. Lớn lên thiếu thốn đủ bề, được đi học ở môi trường giáo dục nhồi sọ tồi tệ. Lớn lên không thể kiếm được công ăn việc làm trong nước đi làm Culi, mại dâm khắp thế giới. Các em đó không chỉ nuôi bản thân mình trong nước mắt cùng cực với mức giá bèo bọt tại Nhật, Hàn, Đài Loan,… Các em còn góp sức nuôi cả một lũ quan chức cộng sản chờ sẵn ở nhà, mỗi đồng đô la các em về đều được chúng tóm gọn, cướp sạch để ăn chơi xa hoa và mua nhà cửa tại các nước phát triển.

2. NGƯỜI NGỒI GHẾ. 

Người này đại diện cho phần lớn người dân lao động chân tay ở các đô thị. Có thể là xe ôm, xe thồ. Anh ấy kiệt sức trước cuộc sống vất vả và thu nhập thấp. Mỗi buổi chiều anh ấy lại chìm mình trong bia , rượu để kiếm niềm vui mạt hạng cho quên tháng ngày. Anh thiếu thốn hết mọi thứ, trí tuệ, niềm tin và cả tình yêu. Anh cố quay đi để khỏi nhìn đứa bé, nó nhắc nhở lương tâm con người của anh, anh đang cố phủ nhận trách nhiệm làm người của mình chỉ vì u tối và kiệt quệ. 

Vậy mà anh lại đại diện cho phần lớn người lao động đô thị , từ người lao động vỉa hè đến người công nhân. Từ người bán hàng đến cô nhà báo, tất cả đều chạy theo một cuộc sống kiếm tiền đến kiệt sức, quên cả sử mệnh làm người và nhìn tới những mảnh đời xung quanh.

3. NGƯỜI QUAN SÁT BỨC ẢNH. 

Đây là người chụp bức ảnh này, và người tình cờ nhìn thấy trên mạng bức ảnh này. Đa số vội vàng quay đi sau khi cố thở dài hoặc thốt lên vài câu. Sao thằng bé khổ thế, sao ông kia vô tình thế hoặc đời là thế. Về cảm nhận và suy nghĩ đa số giống với anh lao động ngồi ghế. Họ sợ phải gọi lên trách nhiệm của mình. Rõ ràng nhìn những bức ảnh khoe thân của người mẫu, những bức ảnh đại gia khoe xe đắt tiền vui hơn, đỡ cắn rứt lương tâm. Những người kiểu thứ 3 này chiếm phần đa dân chúng. Rất nhiều trong số họ thực ra cũng dễ tổn thương như 2 đối tượng trong bức ảnh. Họ vẫn ca ngợi sự ổn định của chế độ, họ thấy bình thường khi nghe nói Việt Nam là một trong 10 nước hạnh phúc nhất thế giới. Điểm giống nhau của những người này là ghét chính trị và ghét thì ngu chính trị. Phần lớn họ không nghĩ chính họ đã tham gia vào việc tạo ra những số phận trong bức ảnh này, họ không thấy ý nghĩa của việc lên tiếng, họ lại tẩy chay những người đấu tranh cho dân chủ và tiến bộ của con người. Họ tôn thờ văn hóa, lối sống gây ra thảm họa cho chính họ.

3 loại người trên chiếm 99% dân tộc này. Tất cả đều có điểm chung là ghét chính trị, họ là nạn nhân của chính quyền và cũng là tội đồ tạo nên chính quyền CS và cũng là kẻ ủng hộ tư duy ghét chính trị mà chính quyền này cố duy trì bằng mọi cách.

Chỉ có 1% còn lại nghĩ khác, không thuộc 3 đối tượng trên. Tôi là một trong đó. Và tôi nghĩ, viết ra những điều này cũng không vô ích đâu. Tôi mong 1% đó ý thức được vai trò của mình. Hãy lên tiếng và động viên, thúc đẩy nhau cùng lên tiếng. Bởi xã hội nào, phồn vinh hay nô lệ hay chìm trong chiến tranh chỉ phụ thuộc vào sự chiến đấu của 1% người này thôi. 

Được đứng vào và nỗ lực đứng vào 1% này là hồng phúc và cơ duyên của NIỀM HẠNH PHÚC LÀM NGƯỜI. 

Đừng câm lặng, đừng để phí cuộc đời này như 3 đối tượng tôi đã nói trong bài viết.