Chống BOT ‘bẩn’ Mỹ Lộc, nhiều xe húc gãy rào cản

Hoan hô ace Tài xế quyết tâm chống BOT bẩn:

KHÔNG ĐI KHÔNG TRẢ TIỀN”…

*******

Chống BOT ‘bẩn’ Mỹ Lộc, nhiều xe húc gãy rào cản

NAM ĐỊNH, Việt Nam (NV) – Sau hai ngày Trạm BOT Mỹ Lộc thu phí trở lại, để tỏ thái độ không đồng tình trạm BOT “bẩn” thu phí không đúng vị trí, đã có nhiều nhà xe không trả phí, cố tình tông hỏng cần chắn barie.

Ngày 22 Tháng Ba, 2019, xác nhận với báo VietNamNet, Công Ty Cổ Phần Tasco, đại diện chủ đầu tư trạm thu phí BOT Mỹ Lộc, cho biết sau hai ngày thu phí trở lại, đã xảy ra việc một số lái xe “không chấp hành, tông xe vào barie gây hư hỏng khiến ban quản lý trạm thu phí phải thay thế.”

Cụ thể, vào lúc 11 giờ 45 ngày 20 Tháng Ba, ông Nguyễn Công Tài (46 tuổi, ở thị trấn Vũ Thư, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình) tài xế xe đò Hoàng Hà “đã không trả phí, xô vào cần chắn barie làm cần chắn bị cong vênh phải sửa chữa.”

Chưa đầy một giờ sau, ông Trần Văn Tình (42 tuổi, ở Vũ Đông, thành phố Thái Bình) lái xe đò chở khách tuyến Thái Bình – Bắc Kạn, hướng từ Phủ Lý đi Nam Định “đã không trả phí, xô vào barie. Cần chắn bị hư hỏng, phải thay mới.”

Đến 3 giờ chiều cùng ngày, tài xế Trần Mạnh Hùng (40 tuổi, ở Kiến Xương, Thái Bình) chạy xe đò Ngân Sơn, hướng từ Nam Định – Phủ Lý lại “đã không trả phí, xô vào cần chắn barie gây hư hỏng nặng.”

Đến 7 giờ 30 tối cùng ngày, cũng chính ông Trần Mạnh Hùng tiếp tục lái xe đò nói trên “không trả phí, xô vào cần chắn barie làm cong vênh phải khắc phục, sửa chữa.”

Tương tự, đến 9 giờ 15 ngày 21 Tháng Ba, 2019, ông Nguyễn Sỹ Toàn (30 tuổi, ở xã Dục Tú, Đông Anh, Hà Nội) lái xe vận tải hướng từ Phủ Lý – Nam Định “xô hỏng cần chắn barie, phải thay mới.”

Cùng ngày, ông Vũ Văn Thêm (23 tuổi, ở Quang Bình, huyện Kiến Xương, Thái Bình) lái xe hơi hướng từ Nam Định – Phủ Lý “xô gãy barie, phải thay thế mới.”
Nhiều tài xế phản đối BOT Mỹ Lộc, hôm 26 Tháng Bảy, 2018. (Hình: Dân Trí)

Nguyên nhân những tài xế trên húc gãy barie, không trả phí để phản đối việc “không đi BOT không trả tiền” do chính sách thu phí bất hợp lý tại BOT này.

Theo nhiều tài xế, dự án đường tránh thành phố Nam Định dài hơn 4 cây số được Tasco thi công từ năm 2009 đến năm 2012 hoàn thành. Dự án này không liên quan đến vốn đầu tư quốc lộ 21A trên địa bàn tỉnh Nam Định.

“Tuy nhiên, không hiểu vì sao suốt từ năm 2009 đến 2012, doanh nghiệp được sử dụng trạm thu phí đã dừng hoạt động trên quốc lộ 21A để thu phí cho dự án BOT đường tránh,” một chủ xe nói.

Ngoài ra, vị trí trạm BOT Mỹ Lộc không hợp lý do thu phí cả xe đi trên quốc lộ 21B nối Phủ Lý (Hà Nam) với thành phố Nam Định, trong khi đường tránh thành phố Nam Định chỉ có 4 làn xe đầu tư bằng hình thức BOT, 2 làn xe sát dải phân cách do tỉnh đầu tư 80 tỷ đồng bằng nguồn vốn ngân sách (dự án BT).

Trước đó, ngày 26 Tháng Bảy, 2018, BOT Mỹ Lộc gia tăng căng thẳng, tài xế “cắm chốt” phản đối 24/24 giờ. Các tài xế qua trạm thu phí này cho rằng: Họ chỉ đi đường làm từ ngân sách nhà nước, không sử dụng đường BOT nên không đồng ý trả tiền khi qua trạm.

Sau nhiều ngày chịu sức ép của dư luận và sự phản đối quyết liệt từ giới tài xế, chủ đầu tư và Cục Đường Bộ, Bộ Giao Thông Vận Tải đã phải cho xả trạm không thu phí

Thế nhưng, chỉ sau vài tháng ngưng thu phí, đến ngày 5 Tháng Giêng, 2019, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Nam Định họp báo thông tin thu phí trở lại tại trạm BOT Mỹ Lộc. Và 6 giờ sáng ngày 20 Tháng Ba, thì chính thức hoạt động.

Để “giữ an ninh, trật tự” trong lần tái thu này, lực lượng công an được tăng cường rất nhiều. Một xe cẩu loại lớn cũng được huy động đến để sẵn sàng di dời các xe do người cầm lái “chống đối.”

Hiện, những tài xế và nhà xe chống đối không trả phí, húc gãy cần chắn barie đã bị Công An huyện Mỹ Lộc lập biên bản vi phạm.

NGUOI-VIET.COM
Trạm BOT Mỹ Lộc thu phí trở lại, để tỏ thái độ không đồng tình, nhiều nhà xe không trả phí, cố tình tông hỏng rào cản.

CHẠY ÁN BẰNG HỒ SƠ TÂM THẦN

Đỗ Văn Ngà

CHẠY ÁN BẰNG HỒ SƠ TÂM THẦN

Năm 2001, biên tập viên Kiều Trinh được VTV cử sang Thụy Điển công tác, ngày 11/02/2001 cô vào siêu thị ở thành phố Kalmar lấy hàng nhưng “quên” trả tiền số hàng trị giá chỉ có 400 đô. Thế là cô ả bị tạm giam. Ông bố cô – Vũ Văn Hiến lúc đó là tổng giám đốc đài Truyền Hình Việt Nam chạy cho cô giấy chứng nhận tâm thần và thế là được phía Thụy Điển thả và trục xuất cô về nước.

Năm 2006, cũng là Kiều Trinh, lúc này đực cử sang Anh Quốc công tác, không biết sao “bệnh ngứa tay” tái phát, và cô nàng lại cuỗm một máy ảnh kỹ thuật số và cũng bi cảnh sát Hoàng Gia Anh mời về đồn. Và lần này cha cô cũng ra tay, cũng giấy chứng nhận tâm thần để cô thoát tội và bị trục xuất về Việt Nam. Đây chính là hành động dùng chứng cứ ngụy tạo của những thằng bác sỹ biến chất để biến có tội thành vô tội. Kẻ chứng nhận gian hung thủ mắc bệnh thâm thần cùng với quan chức nhà nước tạo thành một liên minh ma quỷ để bảo đảm hung thủ thoát tội.

Và hôm nay ngày 22/03/2019, trên báo tuổi trẻ có đăng bài “Bị tố dâm ô trẻ em..bất ngờ tâm thần” nói rằng ông Nguyễn Văn Dũng (54 tuổi, ngụ xã Núi Voi, huyện Tịnh Biên, An Giang) cho biết 3 đứa cháu của ông là Nguyễn Thị Mỹ L. (6 tuổi), Nguyễn Mỹ Tr. (11 tuổi) và Lê Thị L. (12 tuổi) cùng với 3 bé gái khác đã bị hàng xóm là ông Võ Thành Ng. (47 tuổi) thực hiện hành vi dâm ô nhiều lần. Vụ việc được phụ huynh nạn nhân báo cáo công an từ tháng 7/2018. Vậy mà đến tháng 11 năm 2018 công an mới vào cuộc. Công an cho dám định tâm thần để khởi tố thì bất ngờ kết quả cho thấy ông này bị “tâm thần”. Nghe kết quả người dân bất ngờ không thể nào tin nổi.

Ở đây chúng ta thấy công an chậm trễ đến 4 tháng mới vào cuộc chứng tỏ họ không muốn khởi tố. Và khi áp lực phải khởi tố thì có kết quả hung thủ bị “tâm thần”. Điều đáng sợ ở đây là chiêu chạy tội này xuất phát từ sự vẽ đường của cơ quan chấp pháp để dung túng cho hành động dâm ô. Cũng giống như trường hợp thoát tội vì bệnh “tâm thần” của cô Kiều Trinh thì đây cũng là gian kế xuất phát từ quan chức nhà nước.

Lâu nay trong lực lượng chấp pháp Việt Nam đã hình thành và đang duy trì cách làm ăn trên những vụ trọng án để kiếm tiền bỏ túi. Khi hung thủ có hành động phạm pháp, phía công an, tòa án và trại giam luôn tìm cách làm tiền trên những bản án để kiếm chác. Công an thì kiếm tiền để lấy cung giả, lập chứng cứ giả, làm giấy chứng nhận tâm thần. Thẩm phán xét sử thì nhận tiền để buôn bán công lý, để kiêu án thật nhẹ. Còn công an quản lý trại giam thì làm tiền với phạm nhân để đưa họ vào danh sách được ân xá. Tất cả đều bị làm tiền để bóp méo bản án. Đó là cách làm tiền kiểu mạnh ai nấy làm.

Trong công an hiện nay còn có một dịch vụ đáng sợ hơn, đó là dịch vụ chạy án trọn gói. Có những kẻ nhận tiền bao trọn gói việc chạy chọt cho hung thủ từ hồ sơ điều tra, dựng lên các chứng cứ ngoại phạm, và thậm chí lôi những bác sỹ bất nhân vào cuộc để chứng nhận gian nhằm chạy tội để biến kẻ thủ ác thành vô tội. Những cách làm ăn này nó dẫn đến, kẻ thủ ác có thể thoát tội ngay từ khi mới tiếp nhận vụ án. Đó chính là nguyên dân dẫn đến một xã hội tội ác lộng hành không có cách nào stop nó được.

Nếu không đấu tranh cho một thể chế tốt đẹp, thì rất có thể mai sau chính những đứa con thân thương của bạn bị bọn râu xanh có hành động dâm ô nhưng vẫn nhở nhơ trước pháp luật. Vậy thôi! Không có sự thờ ơ nào mà không trả giá cả.

— Đỗ Ngà–

Công an chỉ lo ‘bảo vệ trạm BOT’ nên trùm ma túy có dịp hoành hành

Công an chỉ lo ‘bảo vệ trạm BOT’ nên trùm ma túy có dịp hoành hành

March 23, 2019

Nguoi-viet.com

Lực lượng công an thường xuyên đóng chốt dày đặc tại BOT An Sương-An Lạc “để đảm bảo an ninh”. (Hình: Zing)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hai ngày sau vụ nhà chức trách bắt lô 300 kg ma túy đá ở khu dân cư phường Bình Hưng Hòa B, quận Bình Tân, hôm 23 Tháng Ba, nhà báo Trương Châu Hữu Danh, báo điện tử Làng Mới bình luận trên trang cá nhân: “Trong thời gian Bình Tân dốc toàn lực để bảo vệ BOT An Sương thì các ông trùm đã đem ma túy về quận này bán với số lượng rất lớn. Ngoài lô ma túy bắt được tại Bình Tân thì một lượng rất lớn cũng đã được chuyển sang Philippines và bị bắt. Nếu bí thư Bình Tân cho lực lượng bảo vệ BOT An Sương đi trấn áp các loại tội phạm nguy hiểm thì bảo đảm ma túy sẽ không bao giờ tồn tại.”

“Như vậy trong vòng 5 năm qua không biết là đã có bao nhiêu tấn ma túy được nhập cảnh vào ‘vương quốc Bình Tân’. Xin chúc mừng Bộ Công An [CSVN] và bộ đội biên phòng. Nếu không có các anh, Bình Tân vẫn là cái ổ ma túy an toàn,” theo Facebook Trương Châu Hữu Danh.

Trước đó, hôm 10 Tháng Ba, một buổi thu thập chữ ký ủng hộ và đòi công lý cho ông Hà Văn Nam, tài xế bị bắt vì chống BOT “bẩn,” gặp sự phá rối vì công an quận Bình Tân buộc quán cà phê Bùi Văn Ngọ tọa lạc tại quận này phải treo bảng “quán tạm nghỉ để sửa chữa.”

Ông Nam, 38 tuổi, là chủ một doanh nghiệp và cũng là một tài xế nhiệt tình tham gia phong trào chống các BOT “bẩn” tại các địa phương.

Thoạt đầu, một nhóm nhà báo, blogger tại Sài Gòn thông báo trên mạng xã hội rằng họ tổ chức buổi thu thập chữ ký ủng hộ và đòi công lý cho ông Nam tại quán cà phê nêu trên. Nhưng đến khi chương trình diễn ra, họ phải đổi địa điểm sang quán khác vì sự can thiệp của công an quận Bình Tân.
Hình ảnh lan truyền trên mạng xã hội hôm 10 Tháng Ba cho thấy tuy quán Bùi Văn Ngọ đóng cửa nhưng vẫn có một số người mặc thường phục ngồi theo dõi những người nào đến gần quán.

Hồi cuối Tháng Giêng, 2019, báo Pháp Luật TP.HCM dẫn lời ông Đỗ Đình Thiện, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân quận Bình Tân: “Ùn tắc ở BOT An Sương-An Lạc là do gây rối. Tại khu vực trạm thu phí thường xuyên có nhóm người lái xe đến trước các cabin không chịu đóng phí và quay video tung lên mạng. Cùng lúc, nhóm này thường lôi kéo nhiều tài xế khác tham gia gây rối. Hành động cố tình gây mất trật tự tại trạm của nhóm người này đã làm ảnh hưởng đến tình hình an ninh trật tự xã hội không chỉ của quận Bình Tân, Sài Gòn mà còn ảnh hưởng đến các tỉnh miền Đông, miền Tây Nam Bộ. Nhà chức trách sẽ có những biện pháp mạnh, xử lý dứt khoát những người gây rối.”

Đến nay, sau nhiều tháng xảy ra căng thẳng, nhà chức trách vẫn chưa làm sáng tỏ các cáo buộc xoay quanh BOT An Sương-An Lạc: trạm này “thu phí quá hạn 31 tháng”, các xe lưu thông cách xa bốn cây cầu vượt BOT cũng đều buộc phải trả tiền mua vé khi qua trạm, nhà chức trách điều động công an viên phối hợp cùng “lực lượng đeo khẩu trang” trấn áp các tài xế phản đối BOT “bẩn”… (T.K.)

Hoa Kỳ cam kết giúp Việt Nam cải thiện năng lực phòng vệ biển

Ông Patrick Murphy, Phó Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ, phụ trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương, nói trong cuộc họp báo qua điện thoại rằng Mỹ đã cung cấp cho Việt Nam một chiếc tàu lớn nhất trong đội tàu của Cảnh sát biển Việt Nam.

RFA.ORG
Giới chức Hoa Kỳ hôm thứ Sáu, ngày 22/3 khẳng định cam kết của Mỹ sẽ tiép tục các nỗ lực gia tăng khả năng phòng vệ biển cho Việt Nam.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nhà Hàng/Nhà Nước & Nhà BOT

 

 S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nhà Hàng/Nhà Nước & Nhà BOT 

BOT ĐẶT SAI VỊ TRÍ LÀ ĂN CƯỚP.

FB Nho Vu

Tôi tạt ngang qua Kuala Lumpur đôi ba lần. Lần nào cũng ngụ ở Phố Tầu vì giá nhà trọ rẻ, lại cạnh bến xe, rất tiện cho việc đi lại và ăn uống. Gần cuối con đường lớn có tiệm Nam Heong Chicken Rice Chinatown, khai trương từ năm 1938, khách khứa lúc nào cũng ra/vào tấp nập.

“Chắc ngon, ngon chắc.” Tôi tưởng vậy. Thiệt là Tưởng Tầm Bậy. Cũng tạm được thôi, chớ thua cơm gà Hải Nam (San Jose) hay Nam An và Tasty Garden (Westminster) ở California xa lắc. Chỉ được cái là tiền bạc rất nhẹ nhàng: mỗi phần ăn chỉ cỡ 3 Mỹ Kim thôi là no chết mẹ luôn! 

Chợ Nhà Lồng, tên chính thức là International Foods Center, cách đó chừng vài trăm mét cũng vậy. Mọi thứ cũng rẻ rề hà. Họ có khoảng hai chục quầy thức ăn của nhiều quốc gia lân cận: Thai, India, Indonesia, China, Pakistan … đủ mặt. Bia bốc thì đủ loại (Tiger, Leo, Heineken, Carlsberg, Chang, Singha, Asahi…) với giá cả vô cùng nhân nhượng. 

Với cái nóng ngày hè ở Kuala Lumpur, tôi có thể ngồi trong cái chợ bình dân này và uống (tì tì) từ chiều cho tới khuya luôn. Sau vài năm “cải tạo,” tôi trở nên rất tiện tặn về thực phẩm. Không bao giờ dám bỏ thừa thức ăn, và cũng chả dám gọi một thứ gì hơi có vẻ mắc tiền (ăn cái gì mà không được, có ăn là qúi rồi) nhưng với rượu bia thì vẫn vô cùng hào phóng.

Tuy thế, tôi chưa bị bạn hàng nơi đây “chặt đẹp” lần nào; “chặt nhẹ” cũng không luôn. Nói chung là không có nạn chặt chém tại xứ sở này, ngay cả ở chợ trời họ cũng không mấy khi nói thách. 

Mấy người chạy bàn cũng thế. Họ chỉ vui vẻ nhận tiền số tiền tiphậu hĩnh cho một hay hai chai bia đầu tiên thôi. Sau đó – nam cũng như nữ – các em đều (cười cười) thân mật rồi nhẹ nhàng đút lại mấy tờ giấy bạc vào túi áo của tôi, với ánh mắt có thể đọc thành lời: “Thôi về ngủ đi cho khoẻ tía ơi, ông say hết biết luôn rồi, tiền chớ bộ giấy sao mà cho hoài và cho nhiều dữ vậy!”
 Tôi yêu qúi nước Mã Lai không chỉ vì ông Thủ Tướng Mahathir Mohamad (người vừa dõng dạc yêu cầu Trung Cộng xác định “cái gọi là quyền sở hữu” nhận vơ của họ ở Biển Đông) mà còn vì những công dân thuần hậu và bao dung của họ. Hồi cuối thế kỷ trước, 250 ngàn người Việt Nam tị nạn cộng sản đã tìm đến đất nước này và tất cả đều được đón chào. Tôi đã định sẽ viết vài trang sổ tay để tỏ chút lòng tri ân nhưng chỉ mới “định” thế thôi thì đã xẩy ra một “sự cố” đáng buồn – theo bản tin của báo Tuổi Trẻ, đọc được hôm 9 tháng 2 năm 2019:
 

“Đoàn khách Malaysia bị ‘chém’ 500.000 đồng/phần trứng xào cà chua tại Nha Trang… Trong hai ngày qua trên mạng xã hội lan truyền một hóa đơn của nhà hàng này với mức giá ‘cắt cổ’. Theo hóa đơn này, món trứng xào cà chua giá đến 500.000 đồng/phần, đậu bắp luộc 300.000 đồng/phần, cơm trắng 200.000 đồng/phần…”
 

Nói nào ngay thì Nha Trang không phải là nơi duy nhất có những vụ cướp bóc trắng trợn giữa ban ngày như thế. Du khách ở bất đâu, đến địa phương nào thì cũng vậy – nếu không “lãnh búa” thì cũng “lãnh dao” thôi:

–        Táo tợn nạn trấn lột du khách nước ngoài tại trung tâm Thủ đô Hà Nội

–        Du khách khốn khổ vì nhóm ‘đánh giày trấn lột’ giữa Sài Gòn

–        Huế: Nạn “chặt chém” làm xấu môi trường du lịch Cố đô

–        Tài xế taxi chặt chém du khách 6 triệu đồng cho quãng đường 4km

–        Thành phố Hạ Long là điểm du lịch hàng đầu miền Bắc, tuy nhiên … nhiều du khách phản ánh tình trạng bị chặt chém

Ảnh: Soha

Mọi người Việt (ông chủ tiệm ăn, bác tài xế taxi, chú đạp xích lô, bà bán hàng rong, em bé đánh giầy …) đều hành sử y hệt như nhau: chém thẳng tay. Tại sao vậy?

Tôi trộm nghĩ đây chả qua là một cách “trả thù đời.” Người dân Việt bị nhà nước hiện hành bóc lột kỹ quá nên xoay ra trấn lột du khách để …  kiếm thêm chút đỉnh, bù đắp cho sự thiếu hụt thường xuyên của họ. Hậu quả, nhãn tiền, theo báo cáo Tổng Cục Du Lịch Việt Nam: “80% du khách đi luôn, không dám quay trở lại!”
 

Tệ trạng này không xẩy ra ở Malaysia vì nhiều lẽ:

Lợi tức trung bình của dân Mã Lai (vào năm 2018) là 10. 703 Mỹ Kim, nhiều gấp bốn lần dân Việt. Một quả trứng gà ở Malaysia cũng không phải cõng đến 14 thứ phí, như ở Việt Nam. Người Việt còn phải chịu hằng trăm loại thuế má rất nặng nề qua từng lít săng, từng cái bóng điện thắp sáng hằng đêm, từng hạt gạo trong bữa cơm hằng ngày… Khi đã bị dồn vào cảnh bần cùng thì dân tộc nào cũng có thể trở nên đạo tặc cả.
 

Thêm một “lẽ” nữa: BOT bẩn.

Đoạn đường từ Kuala Lumpur sang đến Singapore dài 350 KM, và phải qua hai trạm thu phí. Mỗi lần 5 RM –  gần 2 U.S.D – nhưng tài xế chà thẻ nên không có cái vụ đếm tiền lẻ, và dựng bảng (“Cấm Ngừng Quá 5 Phút”) như ở VN. Tính ra thì cứ trung bình 125 KM xa lộ thì giới xe đò phải trả thêm cho nhà nước Mã Lai thêm 65 xu (theo đơn vị Mỹ Kim) dù họ đã đóng thuế lưu hành.
 

Tuy nhiên, số tiền phụ thu này đã được chi dùng hết sức đàng hoàng và ai cũng nhìn thấy được nên không ai phản đối hay phàn nàn gì ráo. Xa lộ rộng đến sáu làn. Xe chạy êm ru. Dải phân cách, ở nhiều đoạn, được trang điểm bởi đủ thứ loài hoa: phượng đỏ, phượng vàng, hoa giấy trắng, hoa giấy mầu xác pháo, hoa giấy mầu cá vàng …
 

BOT ở VN thì “vận hành” kiểu khác – theo (nguyên văn) lời của Viện Trưởng Viện Chính Sách Pháp Luật và Phát Triển, TS Hoàng Ngọc Giao:

“Các dự án BOT của chúng ta chủ yếu là làm trên nền đường cũ, láng lại theo kiểu ‘tráng men’, mở rộng ra một chút rồi thu phí của dân. Mức phí đặt ra cao ngất ngưởng, kéo dài hàng chục năm nhưng người dân không biết, không kiểm soát được mức độ đóng góp của nhà đầu tư như thế nào. Cái đó dường như nằm trong hợp đồng bí mật giữa Bộ GTVT và chủ đầu tư.”
 

Loại “hợp đồng bí mật” này được FB Nguyễn Tiến Tường mô tả là sự “giao duyên hắc ám” giữa hai thế lực đen và đỏ để “đánh thẳng vào dân với những cái BOT vô lý từ vị trí đến giá cả và thời hạn, chặn dân mãi lộ một cách công khai và tự đặt cho mình quyền riêng cao hơn cả pháp luật.”

Khi nhà nước đã mặt dầy mày dạn chống lưng cho thế lực đen để thiết lập “những cái BOT vô lý từ vị trí đến giá cả và thời hạn, chặn dân mãi lộ một cách công khai” như thế thì nhà hàng ngại gì mà không trấn lột khách du lịch đến tự nước ngoài?  Đám tài xế taxi, xích lô, bán hàng rong, đánh giầy … cũng chả dại gì mà không nhẩy vô kiếm (thêm) chút cháo?

Ảnh: nhanammedia

May mà dân Việt vẫn còn nhiều người tỉnh táo, can đảm, và họ đã hành sử theo cách khác – tích cực hơn nhiều. Hiện đang có phong trào giám sát và truy tầm BOT bẩn, theo tường trình của blogger Mặc Lâm:
 

“Tập trung thành nhiều nhóm nhỏ chia ra theo dõi suốt ngày đêm bằng cách ‘đếm’ số lượng xe chạy ngang trạm BOT và ghi xuống nhằm đối chiếu, làm căn cứ gửi thẳng cho Bộ GTVT. Việc làm cực kỳ khó khăn và không kém phần gian khổ của họ đã khiến xã hội quan tâm và động viên bằng cách tham gia tùy theo giờ giấc rảnh rỗi của từng người, nấu ăn mang tới cho người ngồi đếm xe, đưa tin hàng ngày lên mạng xã hội cho mọi người theo dõi. . .”
 

Tất nhiên, cả thế lực đen lẫn thế lực đỏ đều có những phản ứng quyết liệt vì quyền lợi của họ đã bị dòm ngó và đụng chạm. Blogger  Từ Thức  mỉa mai: 

 “Mất thêm biển đảo sẽ ‘quan ngại’ sau. Chuyện khẩn cấp bây giờ là chiến đấu chống kẻ thù đang đe dọa mấy cái BOT.” Blogger Pham Doan Trang báo động:

Từ việc đổ cho đảng Việt Tân tổ chức hoạt động đếm xe ở BOT Ninh Lộc, đến việc hành hung lái xe Hà Văn Nam và sáng nay (05/3/2019) là bắt giữ anh Nam với tội danh ngụy tạo ‘gây rối trật tự công cộng’, công an đang cho thấy một số thực trạng nguy hiểm:

– Sự hợp tác chặt chẽ, sâu rộng giữa chính quyền và nhóm lợi ích (tư bản đỏ).
– Công an, viện kiểm sát, tòa án, báo chí sẵn sàng trở thành lính đánh thuê cho phe nhóm nào có tiền …

Cuộc chiến chống BOT bẩn, chống nhóm lợi ích đỏ hẳn sẽ phải kéo dài.”
 

Đúng thế. Rất dài, và rất gian nan vì để sinh tồn dân Việt đang phải chống lại cả một bộ máy nhà nước bẩn thỉu đang dung dưỡng đủ loại tệ trạng xã hội – chứ chả riêng gì BOT.

“Phật giáo Việt Nam đã đến hồi mạt pháp”

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện nhận xét vụ chùa Ba Vàng báo hiệu một chương rất đen tối của lịch sử Phật Giáo Việt Nam:

“Chính những người trong những ngôi chùa như vậy kết hợp với những quan chức cấp tỉnh và kết hợp với những đại gia lợi dụng sự yếu đuối, sự, mê lầm đó của dân chúng để họ trục lợi. Họ quyết liệt phải trục lợi bằng được.

Vì vậy cho nên là nó mới xuất hiện những cái chùa như Bái Đính, Tam Chúc, Phúc Khánh hay Ba Vàng như vậy. Tôi cho rằng đây đã đến hồi mạt pháp của Phật giáo Việt Nam và khó có thể chấn hưng lại.”

About this website

RFA.ORG
“Qua hiện tượng chùa Ba Vàng và một số chùa khác thì tôi thấy là đạo Phật của Việt Nam đang đến hồi mạt pháp và làm rối loạn tâm linh, rối loạn lòng người và báo hiệu một chương rất đen tối của lịch sử Phật Giáo Việt Nam…”

Thiếu nữ Việt kêu cứu từ Trung Quốc

Thanh Trúc, RFA
2019-03-13
Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

 AFP

Một thiếu nữ  ở Hậu Giang liên lạc với Đài Á Châu Tự Do để báo tin cô theo người môi giới sang Trung Quốc để làm việc nhưng lại bị gạ bán đi lấy chồng bản xứ mà nếu không chịu thì bị bán đi làm gái.

Cô sinh năm 1994, tạm gọi tên là  Bê như yêu cầu, từ thành phố Vị Thanh tỉnh Hậu Giang lên thành phố Hồ Chí Minh kiếm việc làm.

Ngày 27 tháng Hai, Bê nghe theo một nam môi giới tên Nhật tầm 30 tuổi, và một nữ môi giới người miền Tây chừng 35 tuổi hướng dẫn cô ra miền Bắc rồi sang Trung Quốc làm việc trong một công ty với mức lương từ 15 đến 20 triệu VND một tháng.

Sang đến Quảng Đông, Bê và một cô gái đi cùng được tách rời ra mỗi người một nơi. Họ đưa Bê vào một ngôi nhà bẩn thỉu như nhà hoang, sau đó vừa thuyết phục vừa dọa dẫm cô phải lấy chồng Trung Quốc còn không thì họ sẽ bị bán cô đi làm gái trong một động mãi dâm gần đó.

Qua Facebook và trang mạng Zalo, Bê tìm cách liên lạc với Đài Á Châu Tự Do để nhờ giúp đỡ. Sau đây là phần trao đổi giữa Bê với phóng viên RFA:

Thanh Trúc: Em đang ở chỗ nào của Trung Quốc em biết không?

Bê: Dạ Hồ Nam, mấy cô đang tìm người để kết hôn. Đi đường biên qua tới Nam Ninh.

Thanh Trúc: Em phải trả bao nhiêu tiền?

Bê: Dạ tính ra là 6.000 tiền Trung Quốc …Bọn nó đang ở đây nè…

Thanh Trúc: Họ có đánh đập gì em không?

Bê: Họ hăm dọa, em không chịu nhưng mà họ đưa đi càng ngày càng xa. Em sợ  quá chị ơi, cứu em đi. .

Thanh Trúc: Họ có chỉ cho em thấy người chồng mà họ bắt em lấy chưa?

Bê: Họ đang tìm, tới nay là mười mấy ngày rồi.

Thanh Trúc: Khi đưa em qua họ nói em đi làm việc hay đi gả chồng cho em?

Bê: Đi làm việc,nếu làm không được sẽ đưa em về. Nhưng mà em nói em về thì họ đưa em đi xa hơn, từ Quảng Đông mà đưa tới Hà Nam.

Thanh Trúc: Bao nhiêu người canh giữ em ở chỗ đó?

Bê: Hai người. Họ dọa nếu em không chịu lấy chồng họ bán em làm gái mãi dâm, em sợ em không kéo dài được thời gian, cứu em nhanh đi em sợ không kéo được thời gian….

Trong lúc hoảng hốt vì biết mình bị lừa, Bê đã nhanh trí dùng điện thoại để ghi âm lại cuộc nói chuyện của những người đang cầm giữ cô:

Họ dọa nếu em không chịu lấy chồng họ bán em làm gái mãi dâm, em sợ em không kéo dài được thời gian, cứu em nhanh đi em sợ không kéo được thời gian….

Đại khái người phụ nữ nói tiếng Hoa trong đoạn đối thoại với người môi giới nói tiếng Việt là họ chỉ ở cách nhau không xa lắm, nghĩa là trong cùng một làng. Người phụ nữ Hoa này còn cho hay họ nằm trong nhóm gọi là nhóm số 3 nhưng mỗi lần người phụ nữ Việt gọi tới thì bà này không biết.

Vẫn theo lời người đàn bà Hoa khoảng chừng 36 tuổi đó thì bà thuộc gia đình họ Lưu ở trong làng, bà thường mai mối cho người ta lập gia đình. Sau đó hai bên còn  đùa cợt với nhau rằng người con trai họ nhắm đến cho Bê rất cao lớn trong lúc Bê hơn 20 mà trông bé xíu, rằng giá mà cô già hơn 10 tuổi cũng còn được  nữa là.

Thấy Bê khóc lóc và một mực đòi quay về nhà, những phụ nữ này nói sẽ gởi cô về. Thay vì đưa trở lại Việt Nam, Bê kể tiếp, họ đã đưa cô vào sâu hơn trong nội địa Trung Quốc. Khi nói chuyện với phóng viên Ban Việt Ngữ RFA, Bê cho hay cô đang ở Hồ Nam. Tuy nhiên theo phóng viên Ban Hoa ngữ RFA giúp dịch lời thoại thì đích xác Bê đang ở Henan tức Hà Nam bên Trung Quốc.

Trước đó, hôm 9 tháng Ba, Bê đã text cho một người bạn  tên Nguyễn Đức ở thành phố Hồ Chí Minh, đồng thời gởi kèm định vị nơi cô đang ở cho anh luôn:

Cô ấy nói là cô đi tầm 12 đến 16 ngày, đi theo chỉ dẫn của một người từ Việt Nam, mua vé từ Tân Sơn Nhất bay đi Hà Nội, bắt xe từ đó hình như là ba đoạn xe. Họ liên lạc với nhau qua 2 trạm xe, có người chở lên một góc núi rồi thả xuống. Có một phụ nữ Việt lại vờ như giúp đỡ em, dắt em đi theo đường rừng, một phút thấy một hàng rào có người Trung Quốc ra đón, dẫn đi chừng khoảng mấy tiếng có một chiếc xe đón chở xuống đó là Nam Ninh hay gì đó ở Trung Quốc.

Do nghi ngờ cô Bê bị gạt, anh Nguyễn Đức đã tức tốc làm đơn trình công an hôm thứ Hai ngày 11 vừa qua nhưng:

Tôi làm đơn ra công an phường thì công an phường chỉ lên Công An Thành Phố luôn. Lên Công An Thành Phố thì người ta không nhận đơn kêu là không đủ chứng cứ, kêu là người này đi chơi hay sao đó chứ không phải bị bắt cóc hay bị lừa từ bên đây qua.

Hỏi mấy người từng sống bên đấy thì người ta nói lúc check in cái vị trí thì đấy là Henam là cái chỗ chuyên buôn người về nó tập kết ở đó, Henan Hà Nam gì đó. Trên bộ cũng có hướng dẫn là bây giờ về bảo người nhà làm đơn xong gởi lên Sở Nội Vụ cho người ta giúp.”

Anh Nguyễn Đức cũng gọi điện báo cho gia đình của Bê ở Vị Thanh, Hậu Giang. Tuy nhiên theo anh thì hình như người chị ruột của Bê không quan tâm  lắm.  Ngày 12 tháng Ba, đường dây viễn liên được nối về thành phố Vị Thanh, tỉnh Hậu Giang, gặp bà Mi là chị ruột của Bê:

Chỉ mới liên lạc hồi qua nay, nói chung không gọi điện mà nhắn tin rồi kêu ai điện cho tôi. Tôi điện lại thì nó không nghe máy.”

Hiện tại bây giờ họ đã di chuyển em 3 nơi khác nhau, mỗi một nơi càng xa đường về quê hương…”  là đoạn text mới nhất mà Bê gời cho RFA rạng sáng thứ Tư 13 tháng Ba giờ Việt Nam.

Cô Bê cho biết cô không dám ngủ vì sợ bị bán đi hay bị mỗ lấy nôi tạng như tin đồn. “Xin hãy cứu em thoát khỏi địa ngục này”,  Bê kêu cứu như vậy. Cô nói cô rất sợ họ không cho cô sử dụng điện thoại nữa thì lúc đó mọi hy vọng trở về Việt Nam sẽ tắt vì không ai tìm được cô nữa.

Liên quan đến chuyện đưa người sang Trung Quốc bất hợp pháp, bản tin trên VOV.VN hôm 12 tháng Ba cho hay Tòa Án Nhân Dân tỉnh Nghệ An mở phiên xét xử  một vụ mua bán trẻ em mà nạn nhân là một cô gái vị thành niên bị người bà con  đưa sang Trung Quốc rồi bán cô với giá hơn 200 triệu VNĐ.

Hình minh họa. Hình chụp hôm 27/10/2018 một phụ nữ Việt Nam và là mẹ của một em gái bị mất tích, nghi là bị bán sang Trung Quốc từ tỉnh Hà Giang.
Hình minh họa. Hình chụp hôm 27/10/2018 một phụ nữ Việt Nam và là mẹ của một em gái bị mất tích, nghi là bị bán sang Trung Quốc từ tỉnh Hà Giang. AFP

Theo tin thì bị cáo tên Lang Thị Liên có chồng Trung Quốc, trú quán tại ở xã Mậu Đức, huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An. Năm 2016, nhân dịp về nhà ăn Tết , bà Lang Thị Liên đã dụ dỗ người dì họ tên Hoài An, khi đó mới 14 tuổi, sang Trung Quốc trông con cho bà ta.

Sau đó từ Trung Quốc bà Liên báo tin cho gia đình cô Hoài An là gả  chồng đàng hoàng cho cô nhưng thực chất là bán cô cho một người đàn ông bản xứ với giá 210 triệu VNĐ.

Nội vụ đổ bễ do Hoài An báo lại với gia đình, đến tháng Sáu 20017 thì Hoài An được người quen dắt đi trốn nhưng bị phát hiện. Bà Lang Thị Liên bắt họ lại và đòi tiền chuộc 400 triệu đồng. Một tháng sau, Hoài An và người phụ nữ dắt cô đi trốn được công an Trung Quốc giải cứu đưa về Việt Nam.

Tòa Án Nhân Dân Nghệ An tuyên phạt bà Lang Thị Liên 8 năm tù giam vì tội buôn bán trẻ em, bồi thường 62 triệu Đồng cho gia đình cô gái bị hại.

Tháng Mười Hai năm 2018, Blue Dragon Việt Nam, một tổ chức thiện nguyện nước ngoài ở Hà Nội, cho biết đã có 400 nạn nhân  phần lớn là phụ nữ hay thiếu nữ bị bán sang Trung Quốc rồi bị ép vào đường mãi dâm hay lấy chống bản xứ, được Blue Dragon giải cứu đưa về Việt Nam từ năm 2007.

Trước đó, từ năm 2016, một bản tin Reuters trích dẫn lời bà Mimi Vũ thuộc Vòng Tay Thái Bình đang hoạt động ở Việt Nam, cho thấy 75% nạn nhân buôn người là phụ nữ và các em gái, bị bán qua Trung Quốc để làm vợ, để hành nghề mãi dâm hoặc làm việc cực nhọc trong các phân xưởng.

Vẫn lời bà Mimi Vũ, trong quá khứ đa phần các cô bị bán qua Trung Quốc là người ở vùng biên giới miền Bắc giáp Trung Quốc, thế nhưng từ 3 năm trở lại đây thì nạn buôn người đã lan xuống các tỉnh phía Nam, đặc biệt vùng đồng bằng sông Cửu Long.

 ĐEM NIỀM VUI 

 ĐEM NIỀM VUI 

BRANDON, South Dakota (NV) — Một người tốt bụng tìm thấy một cái ví bỏ quên trên chuyến bay của hãng hàng không Frontier, không chỉ tìm cách gửi trả lại tận nhà cho khổ chủ, mà còn kèm theo ít tiền, chỉ vì muốn ĐEM NIỀM VUI cho chủ nhân chiếc ví.

Bản tin của Fox News hôm Thứ Bảy, ngày 24 Tháng Mười Một, nói rằng chiếc ví thất lạc là của anh Hunter Shamatt, 20 tuổi, sống tại thành phố Brandon, tiểu bang South Dakota.

Anh Shamatt hồi đầu tháng này đi Las Vegas để dự đám cưới của người chị. Trong chiếc ví có giấy tờ tùy thân, $60 tiền mặt và chi phiếu lương anh đã ký phía sau.

Mẹ của anh Hunter, bà Jeannie Shamatt, viết trên Facebook rằng họ cầm bằng như không bao giờ nhìn thấy lại chiếc ví hay những gì bên trong.

Nhưng họ vô cùng ngạc nhiên khi lúc về nhà, anh Hunter nhận được một bưu kiện, trong có chiếc ví và một lá thư ngắn.

Bức thư của người tốt bụng gửi cùng chiếc ví. (Hình: Facebook)

Người bí ẩn kia viết trong thư: “Tìm thấy chiếc vì này trên chuyến bay Frontier từ Omaha đi Denver, hàng số 12, ghế F, kẹt giữa ghế và thân máy bay. Tôi nghĩ anh muốn có lại cái ví này. Tái bút: Tôi bỏ vào thêm tiền cho đủ $100, để anh có thể ăn mừng việc nhận lại cái ví. Vui vẻ nhé!!!”

Bà Jeannie đưa hình chụp bức thư, với chữ ký “TB”, lên Facebook với hy vọng tìm ra ân nhân.

Chỉ sau một thời gian ngắn, các thám tử trên Facebook giúp bà tìm ra người tốt bụng kia. Ông ta tên là Todd Brown, có vợ và năm con, tìm thấy chiếc ví khi thò tay cài dây lưng an toàn trên chuyến bay.

Ông Brown nói với Yahoo rằng ông nghĩ tới việc nộp lại chiếc ví cho nhân viên hãng máy bay, nhưng muốn biết chắc chắn là anh Hunter nhận được ví này.

“Tôi biết anh ta chỉ mới 20 tuổi, có tấm check lương trong đó. Tôi nghĩ bụng ‘anh chàng này đang phải cố gắng hết sức để xây dựng cuộc đời mình.’ Tôi đã trải qua thời 20 tuổi và số tiền đó là lớn đối với một người trẻ như vậy,” ông Brown nói.

Khi ông chuẩn bị gửi chiếc ví đi, ông chợt nghĩ đến việc bỏ thêm tiền vào ví.

“Tôi có niềm vui. Tôi cũng muốn anh ta có niềm vui. Tôi tưởng tượng là anh ấy sẽ mừng rỡ khi nhận lại chiếc ví này, do vậy tôi cho vào thêm ít tiền để anh ta có thể ăn mừng.”

Bà Jeannie và anh Hunter liên lạc với ông Brown để bày tỏ lòng cám ơn của họ, không quên thông báo với những người theo dõi việc này qua Facebook.

Ông Brown nói không hề chờ đợi là có nhiều người chú ý như vậy.

“Tôi chỉ muốn làm điều phải. Tôi luôn cảm thấy vui vẻ thoải mái khi làm điều phải,” ông Brown nói. “Làm một người tốt đâu có khó khăn gì.” (V.Giang)

Bà Jeannie nói,  trên đường đến Vegas dự đám cưới của con gái tôi vào tuần trước, Hunter đã mất ví, nó có $ 60.00 tiền mặt, thẻ nhận diện, tiền lương ký và thẻ ghi nợ. Khi chúng tôi nhận ra rằng chiếc ví bị mất, chúng tôi đã gọi cho hãng hàng không Frontier/ biên giới để xem có ai đã nhặt nó.

Điều tồi tệ đã biến mất sau khi sợ hãi lo lắng, tối nay Hunter nhận được một gói thư với cái ví và một lá thư, ký tên chỉ có 2 chữ TB viết tắt. Trên phong bì một địa chỉ trả lại từ OMAHA từ ứng dụng underwriters. Chúng tôi rất muốn cảm ơn nếu chúng tôi có thể tìm thấy anh ta hoặc cô ấy. Xin vui lòng giúp chia sẻ bài đăng này để chúng tôi có thể tìm thấy người tuyệt vời này.

Câu chuyện của tôi đăng đã tạo ra tin tức ở OMAHA và tôi đã có thể kết nối với người đã trả lại ví.

Tôi cố gắng dạy các con tôi làm những điều đúng đắn trong cuộc sống, giúp đỡ mọi người khi bạn có thể bất chấp sự ra đi.

Câu chuyện này giúp nhiều hơn về việc khôi phục niềm tin vào con người hơn. Tất cả mọi thứ trong ví chúng ta có thể thay thế.

Chúng tôi nghe thấy rất nhiều tin xấu nhưng không đủ tin tốt.

Cá nhân tôi muốn cảm ơn Todd Brown và vợ của anh ấy vì đã khôi phục niềm tin rằng có những người tuyệt vời ngoài kia, thế giới không tàn nhẫn như những gì đang xãy ra.

From: Kristie Phan & KimBằng Nguyễn 

Chính quyền đang đau đầu hợp thức hóa vụ Trương Duy Nhất?

Chính quyền đang đau đầu hợp thức hóa vụ Trương Duy Nhất?

Diễm Thi, RFA
2019-03-21
Blogger Trương Duy Nhất chụp tại Washington, DC

Blogger Trương Duy Nhất chụp tại Washington, DC

 Photo: facebook truongduynhat

Vào ngày 20/3, cô Trương Thục Đoan, con gái của blogger Trương Duy Nhất, cho đài ACTD biết cha của mình đang bị giam tại trại giam T16 ở Hà Nội. Đây là thông tin mới nhất về tung tích của blogger này kể từ khi ông mất tích bí ẩn ở Thái Lan vào ngày 26/1 khi đang xin quy chế tị nạn. Tuy nhiên những thông tin ít ỏi từ gia đình của blogger không thể trả lời được câu hỏi tại sao khi blogger này đang xin tị nạn ở Thái lại đột ngột xuất hiện trong trại giam ở Việt Nam?

Blogger Trương Duy Nhất là người có nhiều bài viết chỉ trích chính phủ và được cho là có nhiều thông tin quan trọng về các quan chức chính quyền hiện thời.

Nhà hoạt động Bạch Hồng Quyền, người đã giúp blogger này khi ở Thái Lan, nói với đài ACTD rằng, blogger tâm sự ông sẽ công bố các thông tin quan trọng có thể có hại cho Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng một khi ông được định cư ở nước thứ ba. Ông cũng cho biết ông lo ngại mình sẽ bị bắt giữ nếu còn ở lại Việt Nam.

Cô Trương Thục Đoan, hiện đang ở Canada nói với đài ACTD rằng phía trại giam thông báo cho mẹ của cô, bà Cao Thị Xuân Phượng, là ông Nhất bị bắt vào ngày 28/1/2019 và bị đưa vào trại T16 ở Thanh Oai, Hà Nội trong cùng ngày.

Vợ ông Nhất đã đến trại T16 hôm 20/3 để tiếp tế thức ăn cho ông nhưng không được gặp mặt với lý do đang trong giai đoạn điều tra.

Nhà báo Nguyễn Ngọc Già nhận định đây là một vụ phức tạp hơn cả vụ Trịnh Xuân Thanh. Ông phân tích:

Vụ Trịnh Xuân Thanh có khởi tố vụ án, khởi tố bị can, thậm chí có lệnh truy nã. Còn vụ ông Trương Duy Nhất thì theo những gì tôi theo dõi trên báo chí, trên mạng thì đến nay hoàn toàn không có một giấy tờ nào mang tính chất pháp lý để bắt ông Trương Duy Nhất hết. Do đó có thể khẳng định đây là một vụ bắt cóc chính thống.

Theo thông tin tôi thấy trên BBC thì có chi tiết “Một người, hôm 15/3, không biết là ai, gọi cho mẹ ở Việt Nam báo là ba hiện đang bị giam ở T16”. Tôi cho rằng người này nhất định phải là thành phần quan trọng trong việc bắt ông Nhất, và nhân vật ‘bí ẩn’ này chắc chắn phải nhận chỉ thị từ một cấp rất cao.”

Vụ Trịnh Xuân Thanh có lệnh truy nã. Còn vụ ông Trương Duy Nhất thì hoàn toàn không có một giấy tờ nào mang tính chất pháp lý để bắt hết. Do đó có thể khẳng định đây là một vụ bắt cóc chính thống. – Nguyễn Ngọc Già

Ông cho rằng trong chuyện bắt ông Trương Duy Nhất không có sự đồng nhất trong Bộ chính trị của đảng cộng sản Việt Nam. Nó có sự chia rẽ và thậm chí đang có sự đấu đá, giống như trong vụ bắt Trịnh Xuân Thanh.

Ngay sau khi Trương Duy Nhất mất tích, đã có nhiều nghi ngờ trong những người Việt tị nạn tại Thái và những nhà hoạt động cho rằng ông đã bị an ninh Việt Nam bắt cóc. Hồi đầu tháng 2, ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phân ban châu Á của Human Rights Watch nói với Á Châu Tự do:

Việt Nam là một trong số rất ít các nước tìm cách truy đuổi những người bỏ đi và tìm cách lôi họ trở lại Việt Nam. Mối lo ngại của chúng tôi là blogger này có thể đã bị phía Việt Nam bắt giữ.”

Vào hồi năm 2017, Đức cũng cáo buộc Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, một cựu quan chức dầu khí bị buộc tội tham nhũng, ngay trên đất Đức.

Theo Bộ luật tố tụng hình sự thì khi bắt người, trong vòng 24 giờ, cơ quan bắt giữ phải thông báo cho gia đình. Blogger Phạm Lê Vương Các cho rằng luật này nhằm ngăn chặn việc giam giữ người bí mật, vì khi giam giữ người bí mật thì người bị giam giữ sẽ đối diện với nhiều nguy cơ như bị tra tấn hoặc không được tiếp cận luật sư kịp thời. Riêng trường hợp ông Trương Duy Nhất, blogger Phạm Lê Vương Các có ý kiến:

“Vụ ông Nhất thì theo một số thông tin trên mạng cho rằng ông bị bắt từ Thái Lan đem về. Trường hợp này nó nhạy cảm với phía nhà nước. Theo quan sát thì Việt Nam trước đây cũng đã bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh bên Đức về. Nếu tiếp tục xác minh rõ việc bắt cóc ông Trương Duy Nhất thì sẽ ảnh hưởng đến uy tín cũng như tính pháp quyền của một Nhà nước chính danh.

Tôi nghĩ Nhà nước đang cố gắng cân nhắc xem nên xử lý vụ ông Nhất như thế nào cho phù hợp. Họ đang trong giai đoạn cố giấu đi nguồn tin bắt ông Nhất từ Thái Lan về. Họ cần thời gian để xứ lý về mặt truyền thông.”

Blogger Trương Duy Nhất trong một lần phỏng vấn với Đài RFA ở Washington DC hồi năm 2016
Blogger Trương Duy Nhất trong một lần phỏng vấn với Đài RFA ở Washington DC hồi năm 2016 RFA

Luật sư Đặng Đình Mạnh, một luật sư thường bào chữa cho các nhà bất đồng chính kiến thì cho rằng vụ bắt Trương Duy Nhất là một vụ nổi cộm.

“Theo nguyên tắc thì bắt người như vậy phải có thông báo với gia đình. Nếu sự kiện anh Nhất mà có mức độ nghiêm trọng ảnh hưởng đến xã hội, đến quốc gia thì phải có thông cáo báo chí nữa cơ. Chuyện này cũng lạ. Tuy nhiên nếu họ không thông báo thì nó trái thông lệ thôi chứ cũng không sai theo quy định. Nếu sai thì sai phần không thông báo cho gia đình.”

Ông nói thêm rằng thực sự ông không biết gia đình ông Nhất có được thông báo không và thông báo từ thời điểm nào. Ông nhấn mạnh một điểm đáng nói về luật trong vụ này qua thông tin mới nhất là bị bắt hôm 28/1:

“Trong vụ này có điểm đáng nói về phương diện pháp luật, là ngày nào họ bị bắt tức ngày đó họ đã mất tự do, thì phải đó phải tính. Sau này khi tòa xét xử thì thồi gian bị bắt sẽ được cấn trừ vào thời gian tòa tuyên án. Nếu bắt ông Nhất vào ngày 26 mà hồ sơ để ngày 28 để hợp thức hóa thì nếu bị tuyên án tù ông Nhất sẽ mất hai ngày 26 và 27 không được trừ vào thời gian thụ án. Với người tự do thì không sao chứ với người tù thì “nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại”.

RFA liên lạc với cô Trương Thục Đoan sáng 21/3/2019 thì cô xác nhận gia đình cô không nhận được văn bản hay thông tin chính thức nào về việc bắt giam từ chính quyền.

Kể từ khi ông Trương Duy Nhất bị mất tích tại Thái Lan đến nay là gần hai tháng. Trên các trang mạng xã hội đồn đoán rằng có lẽ sẽ có kịch bản như Trịnh Xuân Thanh, tức sẽ xuất hiện trên truyền thông, truyền hình xác nhận về Việt Nam đầu thú.

Vì thế phía chính phủ Việt Nam buộc phải làm một động tác mà tôi cho rằng họ đang rất đau đầu, nghĩa là họ phải hợp thức hóa toàn bộ giấy tờ để bắt ông Trương Duy Nhất. – Nguyễn Ngọc già

Nhà báo Nguyễn Ngọc Già thì nhận định khác. Ông cho rằng kịch bản nhiều người dự đoán là lập lại như Trịnh Xuân Thanh, tức ra đầu thú, là chuyện đó sẽ không có, vì ông Nhất có bị truy nã đâu mà đầu thú!

Ông nói thêm rằng đã đến lúc chuyện ông Trương Duy Nhất không thể ém nhẹm được nữa và chính quyền đang tìm mọi cách ‘hợp thức hóa’ chuyện này:

Có thể họ bắt tại Thái Lan rồi đưa qua Campuchia rồi đưa về Việt Nam theo cách bắt cóc y như của băng đảng. Vì thế phía chính phủ Việt Nam buộc phải làm một động tác mà tôi cho rằng họ đang rất đau đầu, nghĩa là họ phải hợp thức hóa toàn bộ giấy tờ để bắt ông Trương Duy Nhất.

Ngoài thông tin từ ông Bùi Thanh Hiếu ra thì chuyện ông Cao Lâm bị trục xuất về Việt Nam, chuyện ông Bạch Hồng Quyền đang phải lẩn trốn để tránh việc bắt bớ, rồi RFA đã báo cáo cho Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và một số dân biểu Mỹ thì sự việc ông Trương Duy Nhất không còn có thể ém nhẹm được nữa, và tôi tin rằng phe muốn bắt ông Trương Duy Nhất đã mất kiểm soát và phe chống lại đang sử dụng lợi thế này để bung vụ này ra. Tôi nhận định đây là sự đấu đá trong Bộ chính trị hiện nay.”

Ngay sau khi ông Trương Duy Nhất bị mất tích, nhiều đồn đoán cho rằng ông Nhất nắm giữ nhiều bí mật của ngành công an, liên quan đến vụ án Vũ Nhôm.

Ông Trương Duy Nhất từng là một phóng viên của báo Công an Đà Nẵng, sau đó tạo lập trang blog Một Góc Nhìn Khác, đưa nhiều vấn đề mang tính phản biện liên quan đến chính trị xã hội Việt Nam. Ông bị bắt vào năm 2013, bị tuyên án hai năm tù giam với tội danh ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích Nhà nước’ theo điều 258 Bộ Luật Hình Sự Việt Nam.

Venezuela câu lưu chánh văn phòng của lãnh đạo đối lập Guaido

Lãnh đạo đối lập Venezuela Juan Guaido ngày thứ Năm nói rằng các điệp viên đã câu lưu chánh văn phòng Roberto Marrero của ông trong một cuộc đột kích trước bình minh.

Ông Guaido viện dẫn hiến pháp vào tháng 1 để đảm nhiệm chức tổng thống lâm thời sau khi tuyên bố việc Tổng thống Nicolas Maduro tái đắc cử vào năm 2018 là giả trá. Ông đã được Mỹ và hàng chục quốc gia phương Tây khác công nhận là nguyên thủ chính danh.

Ông Maduro, người cai quản một nền kinh tế lụn bại của một quốc gia giàu dầu mỏ, đã gọi ông Guaido là con rối của Mỹ và nói rằng ông nên “đối mặt với công lí,” nhưng vẫn chưa thẳng thừng ra lệnh bắt giữ ông.

“Họ đã bắt cóc @Robertomarrero, chánh văn phòng của tôi,” ông Guaido nói trên Twitter, nói thêm rằng tư gia của ông Marrero và của nhà lập pháp đối lập Sergio Vergara đã bị đột kích trước bình minh. “Chúng tôi không biết họ đang ở đâu. Họ nên được phóng thích ngay lập tức.”

Ông Marrero đã ghi lại một thư thoại trong khi các điệp viên của cơ quan tình báo SEBIN đang cố gắng vào nhà ông ở khu Las Mercedes cao cấp. Đội ngũ báo chí của ông Guaido chuyển tiếp thư thoại này cho các nhà báo.

“Tôi đang ở trong nhà và SEBIN đang ở đây. Không may là họ đến bắt tôi. Tiếp tục chiến đấu, đừng bỏ cuộc và hãy chăm sóc tổng thống,” ông Marrero nói.

Ông Vergara, hàng xóm của ông Marrero, cho biết khoảng 40 điệp viên SEBIN vũ trang đã xông vào nhà và ở trong đó ba tiếng đồng hồ.

SEBIN rời đi với ông Marrero và tài xế của ông Vergara, nhà lập pháp cho biết trong một video được đăng trên tài khoản Twitter của mình.

Đội ngũ báo chí của ông Guaido cũng gửi một đoạn video cho thấy cửa nhà ông Marrero bị hư hại và khóa bị bẻ gãy.

Ông Guaido cho biết ông Marrero nói với ông Vergara rằng các điệp viên đã giấu hai khẩu súng trường và một quả lựu đạn trong nhà của ông. Bộ Thông tin Venezuela không trả lời ngay lập tức yêu cầu bình luận, Reuters cho hay.

Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo, trong một dòng tin đăng trên Twitter hôm thứ Năm, kêu gọi phóng thích ngay lập tức Roberto Marrero và nói “chúng tôi sẽ buộc những người dính líu phải chịu trách nhiệm.”

Các quan chức hàng đầu của Mỹ cũng đã nhiều lần cảnh báo ông Maduro chớ động vào ông Guaido và những người thân cận của ông và đe dọa các chế tài nghiêm khắc hơn nhằm cô lập ông Maduro hơn nữa và cắt đứt các nguồn thu của chính quyền của ông.

About this website

VOATIENGVIET.COM
Lãnh đạo đối lập Venezuela Juan Guaido ngày thứ Năm nói rằng các điệp viên đã câu lưu chánh văn phòng Roberto Marrero của ông trong một cuộc đột kích trước bình minh.