Nhiều người ước mơ VN làm sao cho bằng Âu, bằng Mỹ… Riêng tôi, mong muốn đất nước này chỉ bằng một nửa VNCH ngày xưa thì đã tốt quá rồi.”
“Nhiều người ước mơ VN làm sao cho bằng Âu, bằng Mỹ… Riêng tôi, mong muốn đất nước này chỉ bằng một nửa VNCH ngày xưa thì đã tốt quá rồi.”
Năm 1970, một hôm Mẹ tôi bỗng đau bụng dữ dội. Bà con hàng xóm chạy đến xúm vào cứu chữa, người quạt lửa hơ, kẻ đun nước xoa bóp và họ liên tục cạy miệng mẹ ra đổ vào các thứ gì đó mà họ nghĩ là thần dược. Cuối cùng họ phải khiêng mẹ tôi lên đường để đón xe đi nhà thương.
Họ thấy một chiếc xe nhà binh từ xa, họ lấy nón lá vẩy và rồi chiếc xe cũng dừng lại. Mọi người chỉ vào mẹ tôi đang nằm trên võng và cầu xin anh tài xế giúp đỡ. Anh tài nhảy xuống bồng mẹ tôi đặt lên ca bin và hỏi có ai đi theo không, tôi nhảy vội lên xe ôm mẹ (năm đó tôi mới 12 tuổi).
Xe chạy thẳng vô cổng «bệnh viện Dã Chiến». Anh tài xế bồng mẹ tôi chạy vào phòng cấp cứu, các y, bác sĩ vội vàng chạy đến vây chung quanh mẹ. Anh tài xế nói gì đó với các bác sĩ, rồi vội vàng chạy ra quay đầu xe chạy thẳng.
Mẹ tôi được chuyền nước và chích thuốc. Một lúc sau có chiếc xe cứu thương chạy đến sát phòng cấp cứu, và họ đẩy mẹ tôi lên xe, cô y tá dắt tôi lên ngồi bên mẹ và giải thích: Cô đưa Mẹ em qua nhà thương để họ điều trị, còn bệnh viện này chỉ cứu chữa những quân nhân bị thương từ chiến trường đưa về. Em hiểu chưa!
Mẹ tôi nằm nhà thương đuợc 4 ngày thì khỏe hẳn. Trong 4 ngày đó, mẹ con tôi được nhà thương cho ăn uống ngày 3 bữa. Mỗi bữa, họ đẩy xe đi quanh các phòng và phát cơm miễn phí. Đến ngày về, y tá đem đến tận giường mẹ một bọc thuốc và dặn dò phải uống đúng theo trong toa bác sĩ đã ghi. Chẳng ai bảo mẹ tôi phải đóng tiền trước rồi mới khám hoặc phải ứng tiền trong thời gian nằm điều trị, hay là buộc phải thanh toán tiền trước khi ra viện.
»»»»»»»»»»»»»
Ngày nay, mỗi lần đến bệnh viện khám hoặc thăm người thân thì ký ức tuổi thơ lúc theo mẹ nằm nhà thương thời xưa lại hiện về. Thật tiếc nuối cho một chế độ đầy nhân bản đã bị tiêu diệt bởi bọn mọi rợ. Nhiều người ước mơ VN làm sao cho bằng Âu, bằng Mỹ… Riêng tôi, mong muốn đất nước này chỉ bằng một nửa VNCH ngày xưa thì đã tốt quá rồi.
Nếu ngày xưa mẹ tôi không được bệnh viện quân đội tiếp cứu. Và nhà thương thì buộc mua sổ trước khi được y, bác sĩ cấp cứu ngó đến như trường hợp em bé dưới đây, thì mẹ đã bỏ mạng rồi.
–Ngô Trường An
=============
Saigon 1965. Bệnh viện Dã Chiến 3 Hoa Kỳ (đường Võ Tánh và Thoại Ngọc Hầu). Bãi tắm ngựa và rửa xe trong vũng nước mưa. Trên đường Võ Tánh, nay là Hoàng Văn Thụ, gần lối vào Phi trường Tân Sơn Nhứt. Photo by Ed Sutkas.

Formosa ngày đêm vẫn xả thải trực tiếp ra biển, không khí và chôn lấp chất độc
Hoa Do and Chuong Tieng shared a link.
Cuối cùng chỉ có dân đen là khổ.
Hoa Kim Ngo and 2 others shared a post.

Đỗ Cao Cường is with Đỗ Cường.
Thật nhục nhã, các ông ra sức bắt bớ những người ủng hộ chính thể Mỹ và các nước phương tây. Nhưng cuối cùng, cả cuộc đời cung phụng của các ông cũng chỉ mong con cháu mình sang Mỹ du học. Cái miệng của các ông thốt ra những lời xảo trá, tin tưởng tuyệt đối vào độc tài Trung Quốc, Triều Tiên…
Vậy tại sao các ông không sang đấy chữa bệnh, cho con cháu sang Trung Quốc định cư? Cuối cùng chỉ có dân đen là khổ. Con cái của những kẻ nghe lời chủ đàn áp người dân cũng chẳng thể nào đi xa, ô nhiễm không chừa một ai, tiếng khóc của từng người sẽ góp thành một cơn bão cuốn người Việt đi xa, tiếng khóc ngày càng ai oán, dân đen ngày càng cơ cực, tấm hộ chiếu rẻ mạt hơn bao giờ hết, rồi đây nòi giống, hình hài người Việt có còn nguyên vẹn nữa hay không?
Sông Dương Đông đã ‘chết thật rồi’!
Son Cao and Thanh Duong Le shared a link.
Hàn Quốc dừng tuyển lao động tại 10 tỉnh của Việt Nam
NGƯỜI SÀI GÒN
Dù bạn sinh quán ỏ đâu, trước 1975 đã sống lâu tại Sài Gòn, bạn vẫn là:
NGƯỜI SÀI GÒN.
Lần đầu tiên lên Sài Gòn là để đi thi đại học.
Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y.
Chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi. Ngay sau khi thi xong môn đầu tiên, hai đứa kéo nhau ra quán cạnh trường kêu hai dĩa cơm sườn. Cầm cái muỗng, cái nĩa để ăn cơm dĩa mà cứ lọng cọng. Ăn hết dĩa cơm, uống cạn mấy ly trà đá tự múc ở trong cái xô để ở góc quán, mà bụng vẫn trống không.
Nhỏ lớn ở quê khi nào đi đâu xa thì cơm đùm, cơm bới mang đi theo chứ có khi nào ăn cơm tiệm để mà biết kêu cơm thêm. Kêu thêm dĩa nữa thì không dám, vì sợ không đủ tiền ăn cho ngày mai, ngày kia… Ngó quanh ngó quất, thấy bàn nào cũng để một nải chuối, mọi người ăn xong cứ thuận tay bẻ, người một trái, người hai trái. Thế là hai đứa sáng mắt, chuối này chắc người ta cũng cho không như trà đá.. Vậy là, chỉ một loáng nguyên cả nải chuối để trên bàn chỉ còn đống vỏ. Khi tính tiền, thấy phụ quán cứ đếm đi đếm lại mấy cái vỏ chuối để trên bàn rồi nhìn chằm chằm, thỉnh thoảng lại liếc qua bà chủ quán đang đứng gần đó cười mím chi thì đâm lo. Không biết tiền mang theo có đủ để trả không.
Nhìn hai đứa gom từng đồng bạc để bỏ lên bàn, bỗng nhiên chủ quán bước lại.
”Thôi, tính hai dĩa cơm thôi. Phần chuối chắc là không biết có tính tiền nên lỡ ăn, chị không tính. Ngày mai ăn có thiếu thì cứ kêu cơm thêm mà ăn, để bụng đói không làm bài được đâu.”
Chỉ có nải chuối, cho thấy tính cách người Sài Gòn.
Cuộc sống không thẳng tắp. Bon chen lên Sài Gòn không phải lúc nào cũng dễ kiếm tiền. Cũng trong những năm thập niên 1980, có lần, tôi thử sức mình với nghề đạp xích lô. Mượn chiếc xe của ông chú vào buổi sáng, lúc ấy chú cho xe ở nhà để ngủ sau một đêm chạy mối chở hàng. Lần đầu tiên chạy xích lô chỉ có chạy xe không từ bên này sang bên kia cầu chữ Y đã muốn hụt hơi. Thế nhưng vẫn rán vì trong túi không còn tiền. Chạy lòng vòng Sài Gòn cả tiếng đồng hồ, ngang qua rạp Quốc Thanh (đường Nguyễn Trãi), thấy một đôi nam nữ đi ra, tay ngoắt, miệng kêu: “Xích lô !”.
Luồn tay kéo thắng ngừng xe lại hỏi:
“Anh chị đi đâu ?”.
– Cho ra bến xe Miền Tây. Nhiêu ?
Dân miền Đông mới lên Sài Gòn tập tành chạy xe kiếm sống, biết bến xe Miền Tây đâu mà cho giá. Thôi đành chơi trò may rủi:
“Dạ, em mới chạy xe chưa rành đường, anh chị chỉ đường em chở. Tới đó cho nhiêu thì cho”.
Tưởng không biết đường thì người ta không đi, ai dè cả hai thản nhiên leo lên. Người con trai nói:
“Mười lăm đồng mọi khi vẫn đi. Cứ chạy đi tui chỉ đường”.
Sức trẻ, thế mà vẫn không chịu nổi đường xa, đạp xe chở hai người từ rạp Quốc Thanh đến chân cầu Phú Lâm thì đuối, liệu sức không thể nào qua khỏi dốc cầu đành tính chước bỏ của chạy lấy người. Xuống giọng:
“Em mới chạy xe, đi xa không nổi. Anh chị thông cảm đi xe khác giùm”.
Ai ngờ người con trai ngoái đầu lại:
“Tui biết ông đuối từ hồi nãy rồi. Thôi leo lên đằng trước ngồi với bà xã tui. Đưa xe đây tui đạp cho. Tui cũng từng đạp xích lô mà !”.
Thế là, vừa được khách chở, lại vừa được lấy tiền. Không phải 15 đồng mà tới 20 đồng.
Chắc cũng chỉ có người Sài Gòn mới khoáng đạt như vậy !
Người Sài Gòn tốt bụng, chia sẻ không từ những chuyện cá biệt, người nơi khác vào
Sài Gòn hỏi đường thật dễ chịu. Già trẻ, lớn bé, gặp ai hỏi người ta cũng chỉ dẫn tận tình. Có nhiều người còn bỏ cả công việc để dẫn kẻ lạc đường đi đến đúng địa chỉ cần tìm. Có những địa chỉ nhiều người hỏi quá, thế là người Sài Gòn nghĩ cách viết hoặc bỏ tiền ra đặt làm một cái bảng đặt bên lề đường, gắn vào gốc cây. Đôi khi, kèm theo một câu đùa, câu trách rất Sài Gòn ở cái bảng này khiến ai đọc cũng phì cười. Như cái bảng viết trên nắp thùng mốp trên đường Sư Vạn Hạnh mới đây:
“Bà con nào đi photo thì qua bưu điện bên đường. Hỏi hoài mệt quá !”..
Đi xe ôm, taxi, gặp đúng dân Sài Gòn thì mười người hết chín không lo bị chặt chém, vẽ vời. Đôi khi, kêu giá là vậy, nhưng khách không có tiền lẻ hoặc hết tiền người ta còn bớt, thậm chí cho thiếu mà không cần biết khách ở đâu, có trả hay không.
Với người Sài Gòn, đó là chuyện nhỏ.
Ở Sài Gòn, cho tới bây giờ vẫn còn nhiều nhà để một bình nước suối trước nhà, kèm thêm một cái ly, một cái bảng nước uống miễn phí.
Và bình nước này không bao giờ cạn, như lòng tốt của người Sài Gòn. Sẽ có nhiều người bảo cái ly nhiều người uống, bẩn chết đi được, nhưng không biết họ có cách nào hay hơn ? (mua ly giấy, uống xong vứt….. mời các người ấy về Sài Gòn mua ly giấy cho khách thập phương dùng).
Có người đã phát giác, khi bạn chạy xe trên đường phố Sài Gòn, nếu có ai đó chạy theo nhắc bạn gạt cái chân chống, hay nhét lại cái ví sâu vào túi quần thì đích thị đó là người Sài Gòn !..
Bi giờ còn vậy nữa không ? Cũng còn, nhưng mà nếu bạn không gặp người như vậy ở Sài Gòn là vì những người mà bạn gặp đó không phải là người SàiGòn !
Tui hỏi anh cyclo :
“Đạp từ rạp Rex về cầu Chông (nhà tui) giá bao nhiêu ?”.
Anh nói “20 ngàn”. Tui nói “30 ngàn thì tui mới đi”.
Anh cyclo lập lại “20 ngàn”. Tui cũng nói như cũ..
Anh cyclo tưởng tui là thằng này khùng và nói “Thôi lên xe đi”.
Đến nhà, tui đưa anh 30 ngàn và cám ơn.
Năm 1978 khi ra tù tại ga xe lửa đường Lê Lai, một anh cyclo đến hỏi tui :
“Về đâu ?”,
nhưng khi nhìn thấy bộ đồ tù tui mặc nên anh nói câu mà tui nhớ đời
“Lên đi thằng ông nội, tui chở về…Không có tính tiền đâu“.
Làm sao tui quên được câu nói đó..
Người Sài Gòn là như vậy bạn ơi !
*** Đó là “Người Sài Gòn Xưa”, còn “Người Sài Gòn Nay” thì chẳng biết
Nguyễn Thành
Đề xuất đánh thuế tiêu thụ đặc biệt với điện thoại di động
Ủy ban Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh cho rằng về thuế tiêu thụ đặc biệt thành phố đề xuất nghiên cứu soạn thảo và bổ sung thuế tiêu thụ đặc biệt đối với một số mặt hàng và dịch vụ như điện thoại di động, camera, nước hoa, mỹ phẩm, dịch vụ kinh doanh game và dịch vụ thẩm mỹ.
THÍCH NHẬN VƠ
THÍCH NHẬN VƠ
Tôi còn nhớ như in vào ngày 01-10-2010, Đại lễ Kỷ niệm 1000 năm Thăng Long được khai mạc tại Hà Nội. Trong diễn văn khai mạc, ông Phạm Quang Nghị, Ủy viên Bộ chính trị đảng Cộng Sản Việt Nam, bí thư thành ủy Hà Nội lúc đó, sau khi ôn lại công đức của tiền nhân, đã tung hô Hồ Chí Minh, lãnh tụ sáng lập đảng CSVN như sau: “Người được toàn thể nhân dân tôn kính gọi là Bác Hồ; được nhân loại tôn vinh Anh hùng giải phóng dân tộc, Danh nhân văn hóa thế giới. Người đã nêu cao chân lý của dân tộc, đồng thời cũng là chân lý lớn của thời đại: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do!” (hết trích)
Từ sau phát biểu đó, với những bằng chứng không thể chối cãi, các nhà nghiên cứu lịch sử ở hải ngoại đã chỉ ra rằng, ông Hồ Chí Minh không hề được Unesco công nhận là “danh nhân văn hóa thế giới”. Và từ đó trở về sau, các phương tiện truyền thông CS đã tắt đài và không còn nhận vơ một chức danh không được thế giới công nhận đó. Nếu không có internet thì nhân dân Việt Nam hiện nay cũng bị nói ra rả cái danh hiệu này của ông Hồ Chí Minh. Điều này nó đã nói lên nhân cách mạt hạng của ĐCS, đó là tự tô vẽ, tự xưng tụng những thành tựu to lớn, những danh hiệu cao quý cho Đảng của họ và cho các lãnh đạo của họ. Bản chất của CS là vậy, là cơ hội, là nhận vơ những thứ vốn không phải là của họ.
Hiện tượng Đoàn Thị Hương là một ví dụ. Trong vụ án này, chính quyền CS cũng đang thổi bùng chuyện phóng thích cô này như là một thành tựu của chính quyền. Để hiểu rõ ngọn ngành vụ này, xin mời mọi người bắt đầu từ lúc khởi đầu vụ án để thấy được bộ mặt thật của chính quyền này.
Cô Đoàn Thị Hương bị bắt cùng Siti Aisyah vì đã ra tay sát hại Kim Jong Nam anh trai Kim Jong Un vào ngày 13 tháng 2 năm 2017 tại sân bay Kuala Lumpur –Malaysia. Đến ngày 15 tháng 2 năm 2017 cho tới ngày 20 tháng 2 năm 2017, các báo trên thế giới xuất bản đều chỉ đích danh Đoàn Thị Hương là người Việt Nam. Nhưng tại Việt Nam, Võ Văn Thưởng chỉ đạo cho báo chí đưa tin về vụ án và nghi phạm này nhưng né hai chữ ‘Việt Nam’ trong các bản tin, và họ chỉ ghi là ‘nghi phạm châu Á’ một cách chung chung. Nói cho tròn, ĐCS đã chủ trương phủi trách nhiệm khi công dân của mình đang bị vướng vào một vụ án có tầm quốc tế.
Với Siti Aisyah, ngày 01/03/2017 chính quyền Indonesia thông qua Đại sứ quán Indonesia tại Kuala Lumpur đã cử 5 luật sư thuộc công ty luật Gooi & Azura để bảo vệ cho nghi phạm Siti Aisyah đẻ bảo vệ công dân nước mình, trong khi đó Đoàn Thị Hương vẫn không được chính quyền CSVN làm điều tương tự. Điều này làm cho cộng đồng mạng chỉ trích dữ dội sự vô trách nhiệm của chính quyền Cộng Sản với công dân nước mình.
Đến ngày 04/03/2017 Liên Đoàn Luật Sư Việt Nam mới chữa cháy cho chính quyền CS bằng cách cử 5 luật sư Việt Nam sang Malaysia hỗ trợ pháp lý cho Đoàn Thị Hương. So với cách làm của chính quyền Indonesia, Việt Nam thể hiện rõ tính chắp vá đối phó, vì so với việc thuê luật sư của một công ty luật uy tín và cử luật sư Việt Nam sang thì cách hành xử của chính quyền Indonesia là chuyên nghiệp và có trách nhiệm hơn nhiều. Đây cũng là một nỗ lực đáng khen của Liên đoàn Luật Sư Việt Nam họ đã cứu cho chính quyền CSVN một phen bẽ mặt.
Vì chính chính quyền Indonesia làm việc bài bản và có trách nhiệm với công dân của mình nên ngày 11/3/2019, tòa án Malaysia đã tuyên bố trả tự do cho cô Siti Aisyah, trong khi đó Đoàn Thị Hương cũng cùng tội danh lại chưa được thả. Việc Siti Aisyah được thả như là một án lệ buộc tòa án Malaysia phải thả Đoàn Thị Hương sau đó. Vì cùng là người nước ngoài, cùng phạm một tội danh như nhau, thì không thể kẻ được thả kẻ bị giam, đó là một minh chứng rõ nét sự bất công của tòa mà ai cũng có thể nhìn thấy.
Như vậy, qua đây ta thấy sự vô trách nhiệm của chính quyền CSVN với công dân nước mình. Việc Đoàn Thị hương được thả là do 2 yếu tố: thứ nhất là sự nỗ lực của mạng xã hội đòi chính quyền Việt Nam phải thể hiện trách nhiệm và cũng chính những mạnh thường quân vận động tìm người trợ giúp pháp lý cho Đoàn Thị Hương; thứ nhì là bởi Đoàn Thị Hương ăn theo Siti Aisyah để hưởng những kết quả đấu tranh pháp lý từ phía chính quyền Indonesia. Còn chính quyền CSVN đã thể thể hiện được gì trong vụ án này? Họ chỉ làm chiếu lệ để đối phó dư luận là chính chứ hoàn toàn không vì hỗ trợ công dân Việt Nam gặp nạn ở nước Ngoài.
Thế nhưng khi Đoàn Thị Hương về thì chính quyền CSVN tổ chức đón cô này như một anh hùng vì mục đích gì? Vì họ muốn nhận vơ cái “công lao” đã giải cứu thành công một công dân Việt Nam ở nước ngoài nhằm tiếp tục mị dân. Và đồng thời, họ cũng muốn lái sự chú ý của người dân vào chuyện này mà quên đi chuyện chính trị, chuyện xăng và điện tăng giá. Trường hợp này nó trở thành bản chất của ĐCS rồi, cũng như chuyện nhận vơ danh hiệu “danh nhân văn hóa thế giới” cho ông Hồ Chí Minh mà chính quyền đã làm trước đó. CS là vậy, bản chất không đổi.
– Đỗ Ngà –
Trong nước CS mà đón tù chính trị về vui vẻ như thế này …

Trong nước CS mà đón tù chính trị về vui vẻ như thế này thì thời gian tồn tại của chế độ có thể kéo dài bao lâu?
FORMOSA…QUẢ BOM HỦY DIỆT MÔI TRƯỜNG VN ĐƯỢC ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC CSVN BẢO KÊ…
Hoa Kim Ngo
Formosa có Tổng diện tích thực hiện dự án hơn 3.300ha, bao gồm diện tích đất liền hơn 2.025ha và diện tích mặt nước hơn 1.293ha (cảng Sơn Dương). Thời gian thuê đất là 70 năm, tiền thuê đất 96 tỷ đồng cho toàn bộ thời gian thuê. Nghĩa là một tháng thuê tính trên 1ha là bằng tiền trả 1 ly trà đá.
Trong đợt xả thải chất độc ra biển Miền Trung gây cá chết hàng loạt, thay vì xin lỗi nhân dân ta…







