Nổ lực phi thường của chàng trai có cái đầu lộn ngược

Liên kết web sau đây để xem hình:

https://tinyurl.com/24c8bb5f

Thật là phi thường ! con người có quá nhiều nghị lực, thật đáng khâm phục…..

Mắc phải chứng bệnh hiếm gặp khiến các khớp xương dính lấy nhau, Claudio Viera de Oliveira không thể hoạt động như người bình thường, thế nhưng nỗ lực của anh đã khiến cả thế giới nể phục.

Sinh ra với cơ thể không hoàn thiện như người khác, Claudio Viera de Oliveira gặp phải chứng bệnh hiếm gặp khi xương của anh biến đổi khiến đầu không thể thẳng và cơ thể anh thường xuyên trong trạng thái co cứng. Từ khi mới sinh, các bác sĩ đã tư vấn với mẹ Claudio rằng bà nên cho anh một mũi tiêm nhân đạo để anh không khổ sở trong cuộc sống sau này của mình, thế nhưng người mẹ đã quyết định vẫn nỗ lực hết mình giúp anh vượt qua khó khăn.

Claudio cùng gia đình của mình, chứng bệnh quái ác đã khiến cơ thể ảnh không thể phát triển đồng thời cổ bẻ ngược ra phía sau khiến khả năng hô hấp gặp nhiều vấn đề.
Giờ đây, khi đã 40 tuổi Claudio bắt đầu xuất bản cuốn sách đầu tiên về cuộc đời mình cũng như cách thức mà anh vượt qua khó khăn để thích nghi với cuộc sống. Cách thức anh viết nên cuốn sách này cũng khiến nhiều người không cầm nổi nước mắt, sử dụng một cây bút được kẹp trong miệng, dùng môi điều khiển chuột máy tính và điện thoại để tổng hợp thông tin, Claudio đã tự thích nghi bằng những cách thức không ai tưởng tượng nổi.
Cuốn sách mang tên “El mundo esta a contramano” (Tạm dịch: Thế giới theo cách nó không thế) được xuất bản Brazil, quê hương của Claudio và mới đây một chương trình ra mắt tác phẩm đã được tổ chức tại Triển lãm nghệ thuật thành phố Sao Paulo để vinh danh thành quả của Claudio suốt khoảng thời gian vừa qua.

Khi muốn viết, người đàn ông này phải nằm xuống, ngậm bút trong miệng thế nhưng nó không ngăn cản nổi anh cho ra mắt cuốn sách đầu tiên.
Bạn bè nói rằng Claudio không thể làm gì nếu như không có sự giúp đỡ. Cơ thể biến dạng khiến anh không thể ngồi xe lăn và có ngồi được thì người đàn ông này cũng khó lòng điều khiển chiếc xe theo ý mình.

Các hoạt động hàng ngày của Claudio gặp rất nhiều khó khăn.

Claudio phát biểu: “Từ khi mới còn là một đứa trẻ, tôi đã luôn cố gắng hết mình trong công việc và luôn làm mình bận rộn. Tôi không muốn phụ thuộc quá nhiều vào người khác nên các công việc như kế toán, nghiên cứu khách hàng cũng như tư vấn tôi đều có thể tự làm một mình.
Giờ đây tôi còn sáng tạo ra cách để có thể bật được TV, nghe điện thoại, nghe đài, dùng Internet hay thậm chí là sử dụng máy tính. Tất nhiên, tôi tự làm chúng mà không cần nhờ tới sự giúp đỡ nào”, Claudio tự hào phát biểu.

Trái ngược với cơ thể khiếm khuyết, Claudio luôn tự tin, yêu đời và truyền cho người khác những nghị lực sống phi thường.

Mẹ của Claudio cho rằng: “Chúng tôi không bao giờ tìm cách chữa trị cho Claudio và luôn muốn Claudio được phát triển theo đúng những gì mà cậu được sinh ra. Khi Claudio ra đời, bác sĩ nói với tôi rằng con tôi khó lòng tồn tại được do các khớp cơ dính vào nhau, khả năng thở thường xuyên gặp khó khăn. Có người thậm chí còn bảo tôi hãy bỏ đói Claudio để con tôi thoát khỏi kiếp khổ này”.

Kể từ khi còn 8 tuổi, Claudio đã tự học cách để di chuyển bằng đầu gối mặc dù những cơn đau tạo ra bằng cách di chuyển này không ai hiểu nổi. Claudio bị thương nhiều tới nỗi gia đình anh phải thay lại toàn bộ sàn nhà bằng vật liệu mềm hơn, thế nhưng những cơn đau kia không làm Claudio nản lòng.

Trái ngược lại với số phận nghiệt ngã, Claudio luôn tự tin vào bản thân, anh không ngại ngùng khi đi ra phố, anh nhảy, hát và thậm chí nói chuyện vui vẻ với mọi người mặc dù trong con mắt của anh thế giới như đang lộn ngược.

Claudio luôn tự tin, anh hay cười và đam mê hoạt động như người bình thường. Mặc dù vậy nghị lực của anh là thứ mà một người không khiếm khuyết cũng phải ghen tị.

Những vật dụng trong căn nhà anh đều được đặt ở vị trí thấp, điều này giúp anh có thể tự làm mọi thứ, Claudio ghét nhờ người khác và anh cho rằng anh có thể sinh hoạt như mọi người bình thường.

Khi lớn lên, mẹ Claudio cho rằng anh không nên tới trường do sẽ bị bạn bè trêu chọc đồng thời những hoạt động trường lớp không phù hợp với cơ thể của Claudio. Anh van xin mẹ cho mình đi học, giao tiếp với bạn bè cùng trang lứa và từ đó cuộc đời anh bước sang một trang mới.

Claudio luôn tự tin, anh hay cười và đam mê hoạt động như người bình thường. Mặc dù vậy nghị lực của anh là thứ mà một người không khiếm khuyết cũng phải ghen tị.

Claudio cho rằng: “Trong suốt cuộc đời, tôi đã tìm cách thích nghi với cuộc sống từ cơ thể của mình. Tới giờ tôi cảm thấy mình hoàn toàn bình thường, tôi là một người bình thường. Tôi không nhìn thế giới theo cách ngược lại mọi người, nó hoàn toàn bình thường trong tâm trí tôi, đây cũng là điều tôi luôn nói với mọi người trong các buổi thuyết trình.

Ở thời điểm hiện tại, mọi thứ đã dễ dàng hơn với tôi rất nhiều. Tôi không ngại gặp gỡ mọi người nữa và có thể tự hào nói với họ rằng tôi là một diễn giả chuyên nghiệp, nhiều tổ chức trên toàn thế giới từng mời tôi về diễn thuyết cho họ”.

Van Vu

Theo Trí thức trẻ/Dailymail

From: Do Tan Hung & Kim Bang Nguyen

Có thể sửa chữa quan hệ đang ngày càng tồi tệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc không?

 Bình luận của Thời báo Nữu Ước

Việc phát hiện và bắn hạ một khinh khí cầu do thám Trung Quốc trong không phận Mỹ hồi đầu tháng này, và quyết định kèm theo của Ngoại trưởng Antony Blinken hoãn chuyến đi đầu tiên tới Trung Quốc của nhà ngoại giao hàng đầu của Mỹ kể từ năm 2018, chỉ là tình tiết mới nhất trong một câu chuyện dài về mối quan hệ ngoại giao đang xấu đi giữa hai cường quốc thế giới.

Câu chuyện đó bắt đầu một cách nghiêm túc cách đây 5 năm, khi chính quyền Trump châm ngòi cho một cuộc chiến thương mại mà chính quyền Biden vẫn tiếp tục duy trì cho đến ngày nay. Sau đó là một bước ngoặt khác, vào tháng 5/2022 khi Tổng thống Biden cam kết bảo vệ Đài Loan nếu Trung Quốc tấn công hòn đảo này, một sự khởi đầu nổi bật  so với chính sách (dành cho Đài Loan) không rõ ràng từ bấy lâu nay, nó càng được nhấn mạnh bởi chuyến thăm của cựu Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi tới hòn đảo này trong mùa hè (2022). Và vào tháng trước, một vị tướng hàng đầu của Lực lượng Không quân đã đưa ra một bản ghi nhớ dự đoán một cuộc chiến (xảy ra ở eo biển Đài Loan) vào năm 2025 và kêu gọi chuẩn bị “để ngăn chặn, và nếu cần, đánh bại Trung Quốc”.

Tại sao Washington tin rằng Trung Quốc là mối đe dọa hàng đầu đối với an ninh quốc gia của Hoa Kỳ? Liệu những lo ngại đó có cơ sở không, và cần phải làm gì để tránh một cuộc xung đột quân sự thảm khốc có thể xảy ra giữa hai quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân? Đây là những gì mọi người đang bàn tán.

Trung Quốc thực sự nguy hiểm như thế nào?

Chính phủ độc tài của Trung Quốc dành cho công dân của họ rất ít quyền tự do dân sự và thậm chí càng ít quyền chính trị hơn nữa, chính quyền đã thực thi quyền kiểm soát của mình thông qua chế độ độc đảng tràn lan, kiểm duyệt rộng rãi, đàn áp xã hội dân sự, thiết lập một hệ thống giám sát và tuyên truyền một chiều ngày càng tinh vi dưới thời Chủ tịch Tập Cận Bình, và việc giam giữ tập trung hàng loạt các nhóm thiểu số tôn giáo và sắc tộc, mà Hoa Kỳ đã coi là một cuộc diệt chủng.

Tất nhiên, có những chính phủ độc tài khác trên thế giới; Hoa Kỳ thậm chí còn liên minh với một số trong đám này. Nhưng đối với các quan chức Hoa Kỳ, điều khiến Trung Quốc trở thành mối đe dọa duy nhất — ngoài quy mô đồ sộ của nó — là quá trình hiện đại hóa quân đội và theo lời của Bộ trưởng Quốc phòng Lloyd Austin, “các hành động ngày càng mang tính áp đặt nhằm định hình lại khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương và xoay đổi hệ thống quốc tế hiện hữu nhằm phù hợp với sở thích độc đoán của họ”:

■ Trong những năm gần đây, Bắc Kinh đã đưa ra những yêu sách bành trướng đối với Biển Đông, một trong những tuyến đường thủy quan trọng nhất của thế giới, được nhiều người coi là bất hợp pháp.


■ TQ đã tước bỏ quyền tự trị của Hồng Kông một cách hiệu quả và dập tắt phong trào ủng hộ dân chủ của HK.

■ TQ đã tổ chức các cuộc tập trận quân sự hung hăng hơn gần đảo Đài Loan vốn có một nền dân chủ thịnh vượng được hình thành vào năm 1949, đảo quốc này chỉ cách bờ biển Trung Quốc đại lục 100 dặm mà Bắc Kinh coi đó là một tỉnh ly khai bất hợp pháp.

Kể từ những năm 1970, Hoa Kỳ đã đạt được sự cân bằng ngoại giao mong manh thông qua chính sách “một Trung Quốc”, theo đó Hoa Kỳ không công nhận Đài Loan là một quốc gia có chủ quyền, và thông qua “sự mơ hồ chiến lược”, bán vũ khí cho Đài Loan mà không đưa ra bất kỳ đảm bảo an ninh nào.

Đài Loan thống trị việc sản xuất vi mạch, thiết bị quan trọng đối với hoạt động của các thiết bị điện tử.

Bộ trưởng Thương mại Gina Raimondo đã cảnh báo vào năm ngoái rằng một cuộc xâm lược của Trung Quốc nhằm hạn chế nguồn cung cấp những con chip vi mạch sẽ dẫn Hoa Kỳ đến “một cuộc suy thoái sâu sắc và ngay lập tức” và “không có khả năng tự bảo vệ mình”.

Là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, Trung Quốc cũng gây ảnh hưởng thông qua thương mại, bị cáo buộc đánh cắp tài sản trí tuệ và thao túng đầu tư vào các nước đang phát triển mà các nhà phê bình gọi là một hình thức chủ nghĩa thực dân mới.

Một khi sức mạnh thị trường của Trung Quốc tăng lên phi thường thì các tổ chức và doanh nghiệp của Hoa Kỳ đang ngày càng phải tự bịt miệng để tránh chọc giận chính phủ Trung Quốc,” German Lopez của The Times đã viết như vậy.

Ngược lại với tất cả những lo ngại này, nhiều người bác bỏ quan điểm cho rằng Trung Quốc là mối đe dọa hiện hữu đối với Hoa Kỳ. Ở cấp độ cơ bản nhất, “Trung Quốc không có khả năng hủy diệt Hoa Kỳ, cũng như không có động cơ địa chính trị để tiêu diệt Hoa Kỳ,” Minxin Pei, giáo sư chuyên về chính sách tại Đại học Claremont McKenna, lập luận trên Bloomberg vào năm 2021. Ngay cả với sự mở rộng gần đây, kho vũ khí hạt nhân của Trung Quốc, vẫn nhỏ hơn nhiều so với Mỹ và quân đội của họ vẫn còn thua kém về kinh nghiệm và sự tinh vi về công nghệ.

Theo quan điểm của Michael Swaine, một nghiên cứu viên cấp cao tại Viện Quincy về Quản lý nhà nước một cách có trách nhiệm, Bắc Kinh cũng tỏ ra ít quan tâm đến việc xuất khẩu hệ thống chính trị của mình. Ông lập luận về điều này trong nhận định chính sách đối ngoại năm 2021: “TQ gần như hoàn toàn hướng vào các nước đang phát triển, chứ không phải các nền dân chủ công nghiệp giống như Hoa Kỳ. Hơn nữa, mô hình phát triển kinh tế của TQ “gần như chắc chắn không thể bền vững trong tình trạng hiện tại, do dân số đang già cỗi của Trung Quốc, tham nhũng lan rộng, mức độ bất bình đẳng trong thu nhập rất lớn, mạng lưới an sinh xã hội không đầy đủ và yếu tố thực tế là cần phải có các luồng thông tin tự do để thúc đẩy sáng tạo trên mọi lãnh vực.”

Đối với Jessica Chen Weiss, giáo sư nghiên cứu về Trung Quốc và Châu Á-Thái Bình Dương tại Đại học Cornell, logic của cuộc cạnh tranh có tổng số bằng dê rô với Trung Quốc đã trở nên quá phổ biến ở Washington giữa các thành viên của cả hai đảng đến mức nó có nguy cơ làm suy yếu lợi ích của chính nước Mỹ. “Khi các bên cảm thấy cần phải lấn át lẫn nhau để bảo vệ lợi ích của mình và thăng tiến trong lãnh vực chuyên môn,” cô viết trên tờ Foreign Affairs năm ngoái, “kết quả dẫn đến là tư duy nhóm (cục bộ).”

Phan Sinh Trần

‘Bà trùm’ ngân hàng Hứa Thị Phấn qua đời khi ‘án chồng án,’ chưa ngồi tù

Báo Nguoi-viet

February 14, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Bà Hứa Thị Phấn, người từng được mệnh danh là “bà trùm” trong ngành ngân hàng Việt Nam, liên quan tới nhiều sai phạm tại nhiều ngân hàng, bất động sản ở Việt Nam, đã qua đời hôm 13 Tháng Hai tại bệnh viện Tân Hưng, quận 7, Sài Gòn.

Tang lễ của bà Hứa Thị Phấn (còn gọi là sáu Phấn, cô Sáu), 76 tuổi, quê tỉnh Đồng Tháp, đã diễn ra sáng 14 Tháng Hai.

Bà Hứa Thị Phấn (bìa trái) trong một phiên tòa xét xử hồi năm 2020. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

Theo các báo trong nước, bà Hứa Thị Phấn là cựu cố vấn cấp cao Hội Đồng Quản Trị ngân hàng Thương Mại Cổ Phần Đại Tín (TrustBank, nay là ngân hàng Thương Mại Xây Dựng Việt Nam); cựu chủ tịch Hội Đồng Quản Trị công ty Cổ Phần Đầu Tư Phát Triển Phú Mỹ, được biết đến là đại gia trong ngành ngân hàng, bất động sản.

Tuy chỉ giữ chức cố vấn cấp cao Hội Đồng Quản Trị và cố vấn Hội Đồng Tín Dụng TrustBank, nhưng bà Phấn lại sở hữu tới 85% cổ phần TrustBank, tương đương hơn 2,500 tỷ đồng ($105.8 triệu) và là người chi phối và điều hành hoạt động của ngân hàng này, đồng thời cũng chính là bị cáo trong hai bản án xảy ra tại TrustBank.

Hồi 1 Tháng Sáu, 2018, bà Phấn bị Tòa Án Nhân Dân ở Sài Gòn tuyên phạt 30 năm tù và buộc bồi thường hơn 16,000 tỷ đồng (hơn $701 triệu) về hai tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” và “cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.”

Ngoài ra, bà này còn phải đóng án phí gần 17 tỷ đồng (hơn $747,150). Bà Phấn bị cáo buộc đóng vai trò chủ mưu nhằm rút ruột, gây thiệt hại hơn 6,300 tỷ đồng (hơn $276 triệu) tại ngân hàng Xây Dựng (tên mới của ngân hàng Đại Tín).

Tuy nhiên, báo Dân Trí thời điểm đó cho hay: “Về việc bà Hứa Thị Phấn vắng mặt tại phiên tòa không có lý do, Hội Đồng Xét Xử nhận định bà Phấn đã 71 tuổi, sức khỏe nay chỉ còn 7%, nên không áp giải bị cáo tới phiên tòa là đúng quy định của pháp luật. Việc vắng mặt của bị cáo không ảnh hưởng tới quá trình xét xử vụ án.”

Trước đó, hồi Tháng Giêng, 2018, bà Hứa Thị Phấn bị cơ quan chức năng kê biên, phong tỏa 114 bất động sản “để bảo đảm thu hồi triệt để tài sản cho nhà nước, bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp cho các bên liên quan.”

Trước phiên tòa nêu trên, người từng được mệnh danh là “bà trùm” trong ngành ngân hàng Việt Nam từng bị tuyên án 17 năm tù về tội “Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng” trong “đại án” Oceanbank.

Mãi đến ngày 25 Tháng Tám, 2020, theo báo Pháp Luật TP.HCM, Tòa Án Nhân Dân Cấp Cao ở Sài Gòn đã tuyên án phúc thẩm vụ “đại án” Hứa Thị Phấn giai đoạn 2. Tòa đã bác kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt và tuyên bị cáo Phấn 20 năm tù về tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.” Tổng hợp hình phạt với bản án ở giai đoạn 1 năm 2018 là 30 năm tù.

Trong vụ án thứ hai, bà Phấn bị cáo buộc lợi dụng việc nắm giữ 84.92% cổ phần TrustBank “đã thâu tóm, lũng đoạn hoạt động của ngân hàng,” gây thiệt hại tổng cộng hơn 1,338 tỷ đồng ($56.6 triệu) cho ngân hàng này.

Cụ thể, bà Phấn trực tiếp chỉ đạo làm các thủ tục đầu tư trái pháp luật gần 1,040 tỷ đồng ($44 triệu) vào bốn dự án bất động sản của ba công ty gồm công ty Cổ Phần Phú Mỹ, công ty Địa Ốc Lam Giang và công ty Phú Mỹ. Những doanh nghiệp trên đều do bà Phấn lập ra. Sau đó, bà Phấn chiếm đoạt toàn bộ số tiền trên.

Bà Phấn cũng chỉ đạo mua và nâng khống giá trị bốn bất động sản tại Sài Gòn và tỉnh Khánh Hòa, chỉ đạo ban điều hành TrustBank mua bốn tài sản với tổng giá trị hơn 661 tỷ đồng (gần $28 triệu). Qua đó, bà Phấn chiếm đoạt hơn 437 tỷ đồng ($18.5 triệu).

Những thiệt hại nêu trên cũng chính là nguyên nhân dẫn đến thực trạng TrustBank năm 2011 và 2012 “rất xấu” và bị Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam xếp ngân hàng loại “yếu kém.”

Bà Hứa Thị Phấn từng vắng mặt nhiều lần trong các phiên tòa với lý do sức khỏe. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

Hai bản án này có hiệu lực từ năm 2019, nhưng do bà Phấn “bị bệnh,” nên được tạm hoãn thi hành án bốn năm mới qua đời.

Báo VietNamNet thời điểm đó cho biết: “Dù trưng ra bệnh án chứng minh sức khỏe chỉ còn 7% nhưng kỳ lạ là bà Phấn vẫn đủ sức khỏe, minh mẫn để ký vào đơn tố cáo, đơn kiến nghị và cả đơn kháng cáo trong vụ án Oceanbank.”

“Bà trùm nay án chồng án nhưng thực tế đợi đến khi bà ta có đủ sức khỏe để đi thi hành án có lẽ còn rất lâu hoặc có thể không bao giờ, bởi theo kết luận giám định về sức khỏe, bà ta đã mất 93% sức khỏe,” báo này bình luận thêm.

Theo báo Thanh Niên, năm 2017, trong quá trình xét xử bà Hứa Thị Phấn, theo kết luận giám định tại giai đoạn điều tra, bà Phấn mất sức khỏe 93% do các bệnh cao huyết áp giai đoạn 2, đái tháo đường, gan nhiễm mỡ, thoái hóa khớp gối… và không có khả năng đi lại.

Cựu nhà báo Mai Bá Kiếm, nhận định trên Facebook cá nhân: “Từ năm 2007, đại gia bất động sản Hứa Thị Phấn đã mua và thao túng ngân hàng, đưa cháu gái và em trai, người thân vào TrustBank làm phó tổng, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị… rồi chỉ đạo thực hiện nhiều hành vi trái pháp luật, khuynh loát ngân hàng và chỉ bị công an khởi tố, chứ không do Thanh Tra Ngân Hàng Nhà Nước phanh phui, cho nên hệ quả là nhiều ngân hàng lớn ôm trái phiếu doanh nghiệp bất động sản hàng tỷ Mỹ kim như hiện nay.” (Tr.N) 

Án văn nghệ Vũ Hoàng Chương (Phần 2)

Báo Tiếng Dân

Nguyễn Thông

15-2-2023

Tiếp theo Phần 1

Vũ Hoàng Chương người gốc Bắc, làm thơ, nổi tiếng từ trước cách mạng tháng 8.1945 và trong giai đoạn 9 năm sau đó (1945-1975), hạng cây đa cây đề, nhưng từ khi đất nước phân chia hai miền nam bắc thì bị “phân biệt đối xử” hoàn toàn trái ngược.

Suốt thời gian từ năm 1954 tới 1975, ông sống trong Nam, con người và sự nghiệp của ông như thế nào, tôi không dám nhận xét bởi chỉ được nghe lại, nhưng có lẽ đây là thời vàng son, bởi thi sĩ từng rất được yêu mến kính trọng, từng làm Chủ tịch Trung tâm Văn bút Việt Nam (chính quyền miền Nam), được giải văn chương toàn quốc (miền Nam), được dân chúng và giới văn nghệ xưng tụng là “thi bá”. Nếu không có tài, không có uy tín, dễ gì được vậy.

Suốt thời gian dài trong vòng ba thập niên, tôi sống ở miền Bắc, từ nửa cuối thập niên 50 đến nửa đầu thập niên 70 nên biết rõ việc Vũ Hoàng Chương được chính quyền cộng sản đối xử thế nào.

Nói có người làm chứng, bởi thế hệ trong độ tuổi 60 – 80 giờ còn sống rất nhiều. Có thể nói mà không sợ sai rằng, hầu như gần hết dân Bắc không biết gì về Vũ Hoàng Chương. Đài báo không đề cập, không nhắc tới. Sách giáo khoa lại càng không. Chỗ trong sách giáo khoa chỉ dành cho những Hồ Chí Minh, Sóng Hồng, Tố Hữu, Chế Lan Viên, Xuân Diệu, Huy Cận, Hoàng Trung Thông, Nguyễn Đình Thi, Nam Cao, Ngô Tất Tố…, làm gì còn đất cho những tài năng khác. Ngay cả những Nguyễn Bính, Quang Dũng, Hoàng Cầm, Hữu Loan, Vũ Trọng Phụng, Nhất Linh… lừng lững cây cao bóng cả một thời văn nghệ cũng còn bị văng ra, vùi dập, huống hồ Vũ Hoàng Chương khác chính kiến quan điểm.

Thói xấu của nhà cầm quyền là, đã ghét thì “đào đất đổ đi” (ghét tới mức ngay cả chỗ đất mà kẻ bị ghét in dấu chân lên cũng phải đào vét ném đi), phải tận diệt đủ mọi cách. Không đài, không báo, không sách, mà những thứ này do nhà nước độc quyền, nên “đương sự” chỉ từ chết tới bị thương. Bộ máy cai trị ở miền Bắc đã khá thành công trong chính sách ngu dân, chặn sự hiểu biết của dân chúng suốt mấy chục năm trời.

Cũng có lúc, rất ít ỏi, người ta nhắc tới Vũ Hoàng Chương và những người như ông, chẳng hạn Phạm Duy, Nhất Linh, nhưng là để… chửi. Đội ngũ những nhà này nhà nọ của văn học phục tùng chính trị như Hoài Thanh, Chế Lan Viên, Như Phong, Xuân Diệu, Huy Cận…, những bạn bè cũ của Vũ Hoàng Chương, từng một thời khâm phục ông, ca ngợi ông, đề cao ông, nay quay ngoắt chửi ông ra rả, rằng đồi trụy, trai gái, nghiện ngập, khốn nạn, điên khùng, phản động, chống Cộng, thơ chẳng ra thơ, người chả ra người, v.v…

Những sự quay ngoắt như thế, tra tìm tư liệu trên mạng chả khó gì. Nếu họ có nhắc tới Vũ và thơ Vũ, thường đưa ra những câu nhằm hạch tội, đủ thứ tội: “Say đi em/ Say cho lơi lả ánh đèn/ Cho cung bậc ngả nghiêng/ Cho điên rồ xác thịt” (tội trụy lạc, trai gái), “Bao giờ ta trở lại cố đô/ Lưỡi lê no máu rửa Tây hồ” (tội phản động, chống cộng), “Ta van cát bụi bên đường/ Dù nhơ dù sạch đừng vương chân này” (tội ích kỷ, chủ nghĩa cá nhân)… Cứ kiểu kết tội ấy thì thời nay đám văn nghệ sĩ đi tù hết.

Mà cũng biên thêm, vừa rồi trên phây búc có cái tút của một vị giáo sư người Việt sống ở Úc, nói rằng câu thơ “Lưỡi lê no máu…” ấy không phải của Vũ Hoàng Chương, mà do ông Trần Bạch Đằng bịa đặt, chính ông Trần sáng tác rồi gán cho Vũ, trong cuốn “Ván bài lật ngửa” ra đời năm 1982. Tôi khẳng định vị giáo sư đã sai, không công bằng với ông Trần Bạch Đằng, bởi mấy câu thơ ấy chúng tôi đã nghe từ hồi học đại học, năm 1972 – 1976, từ mồm ông Xuân Diệu (tới nói chuyện thơ), từ các thầy khoa văn.

Bọn chúng tôi, hồi đại học được học cái chuyên đề của GS Phan Cự Đệ, đang rất “hot” lúc bấy giờ, tên gọi “Phong trào thơ mới”. Cũng như những vị kể trên, thầy tôi đã chốt lại về Vũ Hoàng Chương thế này: “Từ con đường ca ngợi trụy lạc, ca ngợi xác thịt của Vũ Hoàng Chương đến con đường theo địch cũng không phải là xa lắm!” (Phong trào thơ mới, NXB Khoa học xã hội, 1982, trang 106). Nghĩ cũng thương, trong thời buổi nhiễu nhương, lộng giả thành chân, thầy cũng chỉ nghiên cứu được đến thế thôi.

Về sau, có lần tôi nêu băn khoăn với một đồng nghiệp, đồng môn, thầy Nguyễn Văn Vy, học trước tôi một khóa, sao người ta lại ghét Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Nhất Linh đến thế, thậm chí đốt cả sách, coi là văn hóa độc hại. Thầy Vy bảo thế là còn may, chứ các ông ấy mà sống ở ngoài mình lại chả bị lôi ra xử bắn chứ đùa.

Đầu năm 1976, ngay sau khi tốt nghiệp, thầy Vy vào nhận công tác ở Sài Gòn, còn tôi gần giữa năm 1977 mới có mặt. Nhớ hôm tôi mới vào, thầy Vy bảo tôi, mày đã biết gì chưa, Vũ Hoàng Chương chết một năm rồi, sau khi được hỏa lò Chí Hòa thả về vài ngày. Thầy còn đọc cho tôi nghe câu tương truyền của Vũ Hoàng Chương “Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý/ Đồng Khởi lên rồi mất Tự Do” rồi cười, thằng cha tài thật.

(Còn tiếp)

GP Vinh cấm Hồ Hữu Hòa hành lễ, ngưng chức linh mục chưởng ấn

February 15, 2023

Báo Nguoi-viet

NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Tòa Giám Mục Giáo Phận Vinh vừa quyết định không cho phép ông Hồ Hữu Hòa được hành lễ trong giáo phận, đồng thời ngưng chức vị linh mục chưởng ấn kiêm chánh văn phòng của giáo phận liên quan vụ tấn phong linh mục ở Philippines.

Thông báo được đăng trên trang web Hội Đồng Giám Mục Việt Nam hôm 15 Tháng Hai.

Thông báo mới nhất của Tòa Giám Mục Giáo Phận Vinh liên quan vụ ông Hồ Hữu Hòa chịu chức linh mục. (Hình: Hội Đồng Giám Mục Việt Nam)

“Sau khi tìm hiểu các thông tin về việc GB. Hồ Hữu Hòa được truyền chức linh mục vào ngày 7 Tháng Mười Hai, 2022 tại Giáo Phận Maasin, Philippines, và lắng nghe ý kiến của Ban Tư Vấn Giáo Phận, Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long, giám mục Giáo Phận Vinh, quyết định:

1-Không cho phép GB. Hồ Hữu Hòa cử hành các bí tích và lễ nghi trong Giáo Phận Vinh.

2-Ngưng chức vụ chưởng ấn và chánh văn phòng đối với Cha Giêrađô Nguyễn Nam Việt. Các chức vụ này tạm thời cho Cha Phaolô Nguyễn Văn Hiểu đảm nhiệm.”

Người ký thông báo là Linh Mục Trần Đức Hà, phó chánh văn phòng giáo phận, thay mặt Văn Phòng Tòa Giám Mục Giáo Phận Vinh.

Thông báo này cũng được đọc trên trang Youtube của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam trong cùng ngày.

Tuy nhiên, không thấy thông báo này đăng trên trang web Giáo Phận Vinh, như “thư minh định” của Giám Mục Nguyễn Hữu Long đăng ngày 10 Tháng Hai.

Hôm 10 Tháng Hai, Giám Mục Nguyễn Hữu Long đưa ra một “thư minh định” cho biết: “Vào ngày 20 Tháng Giêng, anh GB [Gioan Baotixita] Hồ Hữu Hòa đến gặp tôi và thông báo anh đã được phong chức linh mục ở Philippines và được nhập tịch vào Giáo Phận Maasin. Tôi rất ngạc nhiên về việc này…”

Thông báo của Tòa Giám Mục Giáo Phận Vinh được đọc trên Youtube của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. (Hình: Chụp từ màn hình Youtube)

Trong “thư minh định,” Giám Mục Nguyễn Hữu Long bác bỏ cáo buộc ông là người ký thư ủy nhiệm cho giám mục Giáo Phận Maasin để tấn phong linh mục cho ông Hồ Hữu Hòa.

“Văn thư ủy nhiệm được đọc trong lễ phong chức linh mục và những văn thư nào khác đều là giả mạo, ngụy tạo,” Giám Mục Long viết trong thư.

Vị giám mục chủ chăn Giáo Phận Vinh viết thêm trong văn bản nêu trên: “…Linh Mục Giêrađô Nguyễn Nam Việt, chánh văn phòng, chưởng ấn của Giáo Phận Vinh, xin tôi đi Philippines ba ngày [hồi Tháng Mười Hai năm ngoái], với lý do cá nhân, chứ không phải với tư cách được tôi ủy thác để giới thiệu, chứng nhận anh GB Hồ Hữu Hòa lên chức linh mục.”

Giám Mục Long kết luận rằng “sự việc cho đến nay vẫn đang được tiếp tục điều tra.”

Trước đó, mạng xã hội dấy lên tranh cãi quanh việc ông Hồ Hữu Hòa, 39 tuổi, một thầy bói, thầy phong thủy, dính vụ án liên quan ông Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “Nhôm,” bỗng nhiên khoác áo linh mục và hiện diện trong một buổi lễ tại giáo xứ Tân Lập, Giáo Phận Vinh.

Ông Hồ Hữu Hòa trong buổi lễ thụ phong linh mục diễn ra tại Giáo Phận Maasin, Philippines, hôm 7 Tháng Mười Hai, 2022. (Hình: Chụp qua màn hình)

Tại phiên tòa xử ông Vũ “Nhôm” diễn ra hồi Tháng Mười Một, 2021, bị cáo Hồ Hữu Hòa được tuyên trả tự do ngay tại tòa, sau khi ông này bị tạm giam hai năm tám tháng với cáo buộc “môi giới hối lộ.”

Theo báo VNExpress thời điểm đó, ông Hòa đóng vai trò “kết nối” ông Vũ “Nhôm” và ông Nguyễn Duy Linh, cựu tổng cục phó Tổng Cục Tình Báo, Bộ Công An Việt Nam. Ông Linh cũng là con Thượng Tướng Nguyễn Văn Hưởng, cựu thứ trưởng Bộ Công An.

Ông Hòa được biết là cháu của ông Hồ Mẫu Ngoạt, cựu trợ lý phụ trách Văn Phòng Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng.

Sự việc ông Hòa, một người mang tiền án, bỗng nhiên trở thành linh mục được công luận chú ý sau khi mạng xã hội lan truyền tấm ảnh cho thấy ông này hiện diện ngay hàng ghế đầu dành riêng cho các linh mục của Giáo Phận Vinh. (Đ.D.)

VIỆT MINH & VIỆT CỘNG – MẸ TÔI – KINH CUNG CHI ĐIỂU

Thôi thì quê hương yêu dấu dù có như chùm khế ngọt cũng đành nén lòng nhớ nhung… Chờ đợi vậy!

VIỆT MINH & VIỆT CỘNG – MẸ TÔI -KINH CUNG CHI ĐIỂU

Lỗ trí Thâm

Mẹ tôi qua đời đã được hơn ba năm, cụ mất ở tuổi thọ 93. Năm 1946 bà mới ở tuổi 28 đã là góa phụ! Bố tôi bị Việt-Minh giết bằng cái vồ đập đất đánh vào gáy rồi đạp thẳng xuống hố, lấp đất. Ông là đảng viên Việt-Nam Quốc-Dân Đảng. Vì thấm nhuần đạo lý Khổng Mạnh “tam tòng, tứ đức” nên mẹ tôi ở góa thờ chồng, nuôi con cho đến khi tay xuôi mắt nhắm. Tôi năm nay đã qua cái tuổi “bát thập cổ lai hy”, cũng đang chờ để đi gặp mẹ mình; chứ không như “bác” Hồ ở tuổi già ước mơ được đi gặp cụ Mác cụ Lê!

Người ở lại thương nhớ người ra đi. Nhớ bóng, nhớ dáng, nhớ lời, nhớ tiếng, nhớ tập tục, nhớ thói quen v..v.. Phần tôi, tất nhiên cũng không tránh khỏi tâm trạng đó. Những kỷ niệm, những lời mẹ dạy thì không sao kể xiết.. tất nhiên có cái nhớ cái quên! Thế nhưng đặc biệt câu nói mà mẹ tôi lẩm bẩm suốt quãng đời bà: “tôi như con chim chết hụt” mỗi khi có ai nhắc tới Việt-Minh, Việt-Cộng; thì anh em, vợ chồng, con cái, cháu chắt chúng tôi không bao giờ quên được!

Tội nghiệp mẹ tôi, tại sao bà lại mang nặng cái tâm trạng “kinh cung chi điểu” kia suốt đời bà? Chẳng lẽ cái “đồng bào” Việt-Minh, Việt-Cộng kia là cái hoảng sợ đeo đẳng nặng nhọc cho tới ngày bà nhắm mắt? Chồng bà yêu Nước, chống “Tây”, bị “đồng bào” Việt-Minh lấy vồ đập đất đánh vào gáy chôn sống; Con bà thì được “đồng bào” Việt-Cộng “thống nhất đất nước” và cái “không có gì quý hơn độc lập tự do” cho đi “học tập cải tạo” mút mùa nơi rừng thiêng nước độc miền Bắc! Thế là mẹ tôi thân già còm cõi lại phải gánh gồng vượt ngàn dặm tiếp tế nuôi con!

**Bà có người anh ruột, ly khai gia đình theo Việt-Minh từ khi mới 15 tuổi thơ. Năm 1954, khi tiếp thu Hà-Nội, ông vội vàng tìm em. Tay mới vừa bắt, mặt mới vừa mừng thì lời nói đầu tiên đầy sợ sệt hoảng hốt: “cô hãy tìm đường vào nam ngay!..”. Và rồi, sau 30/4/1975 ,lại một lần nữa, ông vội vào Nam tìm gặp em mình. Dù đã hơn 20 năm sau, vẫn tâm trạng sợ sệt hoảng hốt như xưa, ông nghẹn ngào: “sao không đi Mỹ?Khổ rồi!!”

Gần trọn cuộc đời cống hiến cho “cách mạng”, tới lúc gần đất xa trời, ông được “Bác” và “Đảng” chiếu cố, cấp cho cái gốc cây đa ở đầu làng: Căng cái bạt, đóng cái kệ, kê cái ghế… làm nghề “lao động là vinh quang”: Hớt tóc! Miệng ông luôn lẩm bẩm: “bị lừa.. bị lừa!!”. Và nỗi uất ức “bị lừa” này khiến ông vẫn cứ lẩm bẩm câu ấy tới tận giây phút nhắm mắt lìa trần.

Trong suốt những năm dài “học tập cải tạo”, tôi được người của “đỉnh cao trí tuệ” “giáo dục” rằng “khỉ là tổ tiên của loài người”; Và tiến trình văn hóa bắt đầu từ “đồ đá.. đồ đồng.. qua tới đồ “Độc”, đồ “Đểu”; Sau cùng, tiến lên “Tư-Bản Xã-Hội Chủ-Nghĩa!”.

Vậy thế nào là đồ “Độc”?

**Tôi có người bác họ, trước ngày 30-4-1975 ông nhất định ở lại, không theo vợ con di tản. Ngày đó ông đã ngoài sáu mươi, người hom hem như cây sậy, ông nghĩ ở lại chắc Việt Cộng chẳng tính tới ông, vì suốt cuộc đời ông chỉ là một anh thư ký quèn! Cái nghề cạo giấy, trói gà không chặt, lính Việt-Nam-Cộng-Hòa chê!

Thế nhưng ngày “đại thắng mùa xuân”, lính “cụ Hồ” vào Sài-Gòn chia nhau đóng quân rải rác trong nhà dân. Nhà ông bác tôi cũng bị “chiếu cố”. Mười tên cán ngố “cơm niêu, nước lọ” ở nơi rừng rú đã quen, nay vào thành phố văn minh, không biết sử dụng những tiện nghi “hiện đại”! Ăn ở bừa bãi, bê bết, bẩn thỉu, bụi bặm v..v.. Bác tôi không chịu được, ôn tồn đề nghị họ luân phiên ở các nhà khác. Chúng không chịu.. ở lì! Bác tôi khóa nước, tắt điện. Ông bắc võng nằm trước nhà nhìn chúng sinh hoạt. Cuối cùng chúng chịu thua, dọn sang nhà hàng xóm. Khi ra khỏi cổng nhà, tên đội trưởng quay lại nói: “Rồi mày sẽ biết tay ông!”.

Vậy thì “tay ông” ra sao?

Chị người làm sau ngày “giải phóng” đã xin nghỉ, đột nhiên trở lại thăm ông. Sau những câu hỏi thăm tình nghĩa, chị góp ý: “Bà và các cô cậu ra đi để lại ông một mình, nay ông phải tự lo mà sống, con đề nghị ông mang cái bàn nhỏ và cái máy đánh chữ ra để ở đầu ngõ, đánh máy thuê, may kiếm được đồng vào đồng ra cho qua ngày”. Sau khi chị người làm giã từ, ông suy nghĩ thấy có lý. Ngay hôm sau, người qua lại đã thấy ở đầu ngõ xuất hiện một ông già đánh máy thuê.

Ngày qua ngày, tạm đủ sống. Ông nghĩ tới chị người làm trung thành tốt ý mà mang ơn! Thế nhưng, chợt một hôm chị người làm lại xuất hiện. Lần này chị mang đến cho ông một tin mừng, chị đưa ra một xấp giấy đề cập tới những người làm sở Mỹ trước kia sẽ được Mỹ can thiệp cho đi, đặc biệt với ông vì có bà nhà đã làm sở Mỹ. Chị yêu cầu ông gấp rút đánh máy ra nhiều bản để chị bán cho những người làm sở Mỹ còn kẹt lại, và hẹn hôm sau chị trở lại.

Ông thức gần trắng đêm để đánh vội ra nhiều bản, và chờ! Tội nghiệp, Thay vì chị người làm “trung thành” thì là những tên công an áo vàng ập đến! Khám xét, hò hét.. Rồi cái gì xảy đến? Ông bị bắt vì tội “âm mưu phát tán tài liệu phản động”. Còng tay, bỏ tù, giam ở nhà tù Phan-đăng-Lưu. Sau đó đưa đi đâu không ai hay biết, vì không có thân nhân! Cuối cùng, không bao giờ ông trở lại mái nhà xưa! Căn nhà của ông ít lâu sau người ta thấy có người ở, lớn bé, nói tiếng Bắc giọng léo lắt, lươn lẹo.. khó nghe.

Hơn ba mươi năm qua, các con ông mòn mỏi tìm xác cha mình nhưng vẫn biệt vô âm tín. Tóc họ đã hoa râm, nhưng hàng năm vẫn thay phiên nhau về quê cũ, đứng trước cửa nhà xưa, tay cầm nén nhang tưởng nhớ cha mình, hồi tưởng một thời thơ ấu trong căn nhà êm ấm hạnh phúc của một thuở đất nước thanh bình thịnh vượng! Phần tôi, trong âm thầm tận cùng ở đáy lòng, tôi ước mơ ở tuổi già, tôi và họ quên được những hận thù để nhẹ nhàng ra đi. Nhưng dễ gì! tâm tư nào hóa giải được nỗi đau tình phụ tử, lòng hiếu đễ?

Ngày giỗ mẹ tôi, đứa cháu lớn hỏi tôi rằng: “Cụ nội bị ‘kinh cung chi điểu’, thế còn ông nội thì sao?”. Tôi không trả lời, vì ở tuổi chúng chưa biết gì về hận thù! Thế nhưng câu hỏi đó đã đánh thức trong tôi niềm đau ngủ yên của những năm tháng tù đày. Những cái “Độc”, cái “Đểu” của người Bắc Việt-Cộng ở những ngày xa xưa nơi rừng thiêng nước độc mà tôi và các chiến hữu của tôi đã nhiều lần chết hụt lạnh người, lại từ ký ức lũ lượt trở về.

Vậy thế nào là đồ “Đểu”?

**Ngày 29-6-1976 trên bến Hạ-Lý, Hải-Phòng, miền Bắc, trước mặt chúng tôi (những tù bại binh biệt xứ), một tên bộ đội sau khi dựng chiếc Vespa màu xanh dương (cướp được từ miền Nam), hắn chậm rãi mở cốp xe lấy ra một lá cờ vàng ba sọc đỏ rồi từ từ hắn lau xe, hắn lau khắp “thân thể” cái xe. Cuối cùng khi lau tới cái yên xe, hắn quay mặt nhìn chúng tôi.. cười đểu. Ngày đó tôi ghi nhận được nỗi đau đớn uất hận hằn lên khuôn mặt những đồng đội tôi! Những ánh mắt đổ lửa của thân phận tù đày ở ngày xa xưa đó, còn đeo đẳng tôi tới hôm nay!

**Cũng chính ngày đó, trước khi chích ngừa tù binh, tên bác sĩ Việt-Cộng qua loa phóng thanh, hắn cao giọng nói: “Đây là miền Bắc Xã-Hội-Chủ-Nghĩa lành mạnh, các anh sẽ được tiêm phòng để ngừa những bệnh truyền nhiễm của miền Nam ở trong người các anh”. Thế nhưng mỉa mai thay, chỉ ít tháng sau, Sài-Gòn bị dịch ghẻ ngứa chưa từng có, tràn lan khắp nơi. Người dân nhỏ to: “bộ đội và bọn thổ phỉ miền Bắc mang vào!”

**Một tên cai tù trả lời “anh vào hỏi nợn” sau khi một chiến hữu của tôi hỏi xin hắn cho nhặt những mẩu đầu gân khoai mì mà lợn chê, nằm dưới hố rác đã nhiều ngày. Tôi không sao quên được nét mặt thèm khát và thất vọng của người chiến hữu ấy! Thật là đểu cáng và tàn nhẫn. Làm sao có thể tìm được trên trái đất này một tên cai ngục đểu độc như tên cai tù Việt Cộng kia?

**“Ngụy quân, ngụy quyền”. Trong một lần khác, một tên cai tù nhẹ nhàng kể với tôi: “Thời thơ ấu, hắn và các bạn thường nghịch ngợm phá phách hàng xóm. Mỗi lần hư hỏng như vậy, mẹ hắn thường chửi hắn “thằng ranh con nghịch như ngụy“.” Sau đó hắn nhìn tôi cười đểu. Những cái đểu như đã có sẵn bàn bạc khắp trong người dân thường cho đến kẻ lãnh đạo ở miền Bắc!

**Hồ-chí-Minh khi còn sống, đánh chiếm miền Nam, ông xúi bọn Mặt-Trận Giải-Phóng Miền Nam rằng: “Miền Nam đi trước, về sau”. Bọn Nguyễn-hữu-Thọ, Nguyễn-thị-Bình, Trịnh-đình-Thảo, Trần-văn-Trà v.v.. tưởng bở, cắm đầu đánh chí mạng! Sau 30-4-1975, Mặt-Trận bị giải tán; Lính nón tai bèo cùng những thủ lãnh lũ lượt lơ láo bị cho về vườn. Bọn Bắc Việt Cộng-Sản chính hiệu tràn vào. Cướp của, lấy nhà, chia nhau chức trọng quyền cao; Tham ô, hủ hóa, ăn cắp, ăn trộm v.v.. Mà “mức độ lẫn cường độ” tăng lên mãi tới ngày hôm nay!.

**Trong cuộc cầu nguyện lặng lẽ cho hòa bình của giáo dân ấp Thái-Hà, đòi lại đất đai của giáo xứ bị cướp cạn từ nhiều năm qua, đã bị con cháu “bác Hồ”, người “đầy tớ nhân dân”, chơi đểu bằng trộn lẫn nước tiểu và phân người, rải rác vung vãi khắp nơi quanh nhà thờ. Cuối cùng, cả đức Tổng-Giám-Mục Hà-Nội lẫn giáo dân “chào thua”! Phần đất đó được bọn người “đểu” biến vội qua đêm thành công viên.

**Thiền sư Thích nhất Hạnh sau bao năm lưu vong, được chúng cho phép về quê hương yêu dấu! Hí hửng dẫn theo cả đoàn tăng ni Việt có, Tây có, rầm rộ cờ súy diễn hành từ Nam ra Bắc.. Cầu siêu.. Cầu hồn.. Được chủ tịch nhà nước Việt cộng Nguyễn minh Triết khen: “Thiền sư Thích nhất Hạnh và đoàn tăng thân Làng Mai đã có những đóng góp tích cực vào hoạt động tôn giáo ở Việt Nam..” Được lời như cởi tấm lòng, thiền sư vội vàng bỏ ra cả triệu đô la Mỹ, lập dựng tu viện Bát-Nhã ở Bảo Lộc, tập trung được 400 tăng sĩ nam nữ. Mới chưa được bao lâu thì nhà nước xem ra thấy không ổn, bèn cho bọn côn đồ lưu manh tới phá phách, dùng bạo lực đánh đuổi tăng sĩ ra khỏi chùa! Dư luận đàm tiếu thì Nhà Nước giải thích đó là hành động tự phát của nhân dân!

**Những đòn “đểu, độc” không những chỉ ra chiêu với đối tượng không phải Cộng Sản, mà ngay trong đảng viên CS chính hiệu cũng chơi nhau sát ván! Đơn cử như ông Hoàng minh Chính, viện trưởng viện triết học Mác và Lênin của Hà-Nội được Nhà nước cho qua Mỹ chữa bệnh. Ngày 28-9-2005, ông “Triết gia” Triết phát biểu tại trường đại học Harvard về tính chất không thật của chủ nghĩa Marx và Engels, đồng thời đề nghị dân chủ cho Việt-Nam. Khi trở lại Sài-Gòn, liền bị một nhóm côn đồ đến trước cổng vứt phân người vào nhà ông. Ông đưa đơn khiếu nại thì chính quyền giải thích đó là hành động tự phát của nhân dân!

Bây giờ, sắp tới, bốn mươi tám năm trước, ngày 30-4-1975; ngày mà miền Nam thân yêu rơi vào tay bọn Bắc Việt-Cộng. Chúng cướp bóc, bỏ tù, trả thù, chém giết, đày đọa… Đất nước gặp khổ nạn! Cả miền Nam tràn ngập máu lửa, hừng hực hận thù. Kinh hoàng, hoảng hốt, người dân lành vô tội ùa nhau băng rừng vượt biển chạy trốn! Người chết nổi, kẻ chết chìm, xác người bồng bềnh phủ kín biển Đông! Người dân miền Nam gọi tháng đó là “Tháng Tư Đen”!

Bản thân tôi giờ đây có được những tháng năm cuối đời sống bình an  ở đất nước tự do này là nhờ tấm lòng nhân ái của người chủ nhà, một dân tộc hiếu khách, hiền hòa, thẳng thắn . Nhưng ngây ngô trước những cái “độc”, cái “đểu” của Việt Cộng!..

Những năm tháng còn lại ở cuối đời, tôi thường tự nhủ: “ơn hãy đền, oán thôi trả!” Ơn cha ơn mẹ, ơn bạn bè thân thích; ơn đồng bào miền Nam yêu thương, hiền hòa; ơn tổ quốc miền Nam tự do no ấm. Từ mang nặng những ơn đó,tôi sẽ kiên định lập trường giữ vững lằn ranh Quốc-Cộng: Không chao đảo, bấp bênh, bội bạc.

“Oán không trả”! Những vết thương tuy đã đóng vảy liền da qua nhiều năm tháng.. Thế nhưng gặp phải những ngày trở mưa , trở gió, tránh sao không khỏi nhức nhối? Nhiều bạn trẻ trách tôi rằng: “sao cứ thấy hình ông Hồ-chí-Minh thì phát dị ứng , khó chịu?” Tôi thừa nhận điều đó. Vì chính ông ta là “cây cung” đã làm hoảng sợ mẹ tôi, bác tôi, bản thân tôi và những chiến hữu của tôi.

Từ biệt quê hương yêu dấu đã lâu năm, lòng hoài cảm, tình hoài hương luôn chập chờn thôi thúc… nhưng chưa một lần thực hiện được. Cũng chỉ tại cái “cây cung Hồ-chí-Minh” kia in trên đồng tiền ở Việt-Nam đang luân lưu trên tay người dân mua bán, tiêu xài. Về thăm quê hương yêu dấu mà phải để cả triệu đồng tiền giấy có hình ông Hồ trong túi quần túi áo của mình qua ngày qua đêm thì… kinh hoàng quá! Thôi thì quê hương yêu dấu dù có như chùm khế ngọt cũng đành nén lòng nhớ nhung… Chờ đợi vậy!

Lỗ trí Thâm

Thủ Đô Little Saigon

From: T. Nguyễn

Án văn nghệ Vũ Hoàng Chương (Phần 1)

Báo Tiếng Dân

14/02/2023

Nguyễn Thông

13-1-2023

Sài Gòn năm 1970. Ảnh tư liệu

Mấy hôm nay, vài tờ báo nhắc đến tên tuổi thi sĩ Vũ Hoàng Chương sau khi Viện Hàn lâm Thụy Điển, nơi có trách nhiệm xét và trao giải Nobel văn chương “giải mật” công bố danh sách những người được đề xuất nhận giải danh giá này năm 1972. Suốt năm 50, một đề xuất bị cất giấu trong bí mật theo quy định của giải. Còn người được nhà văn Thanh Lãng đề nghị, thi sĩ Vũ Hoàng Chương, cũng bị thể chế “cách mạng” chôn vùi sự nghiệp lừng danh, cả khi ông sống lẫn đã chết.

Nói chính xác, Vũ Hoàng Chương là một tên tuổi, danh tiếng lẫy lừng trong đời sống văn chương văn nghệ nước nam ta. Chỉ có điều, sự tỏa sáng bị đứt đoạn theo thời cuộc, nhất là theo thể chế chính trị cầm quyền.

Nhắc tới Vũ Hoàng Chương trước năm 1945, tức là trước cách mạng tháng 8, nếu bỏ khuyết Vũ Hoàng Chương thì đó là sai lầm không thể chấp nhận. Không có thơ Vũ, nền thơ bấy giờ sẽ bị lỗ hổng rõ to, chống chếnh, thiếu thứ gì đó rất cơ bản, mặc dù khi ấy đã có những Lưu Trọng Lư, Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử, Thế Lữ, Chế Lan Viên, Nguyễn Bính, Trần Huyền Trân, Đoàn Phú Tứ, Nguyễn Nhược Pháp… sáng rực rỡ. Mỗi người một vẻ nên không ai trên bầu trời thi ca ấy có thể thay thế được bản sắc riêng của Vũ Hoàng Chương.

Anh em ông Hoài Thanh – Hoài Chân năm 1942 đã viết về Vũ Hoàng Chương sau khi đọc tập thơ đầu tiên của Vũ, tập “Thơ say”: “Kể, cái say sưa của Vũ Hoàng Chương là một thứ say sưa có chừng mực, say sưa mà chưa hẳn là trụy lạc”. Thời đó, khi chưa bị chính trị chi phối, dắt mũi thô bạo, người ta nghĩ về nhau một cách công tâm vậy.

Sau khi đất nước bị chia cắt năm 1954 (còn lực lượng nào “có công”, thủ phạm chính trong sự chia cắt ấy, sau này lịch sử sẽ khách quan, đánh giá đúng đắn hơn), Vũ Hoàng Chương sống định cư trong Nam, là một thứ tên tuổi hàng “top” của làng văn nghệ. Nói tới thơ miền Nam trước năm 1975, có lẽ vị trí đứng đầu phải là Vũ Hoàng Chương.

Trái ngược với miền Nam, ở miền Bắc những năm đó, Vũ Hoàng Chương bị án “tử hình về văn nghệ”, đã “chết” như khá nhiều người có số phận giống ông, những Đinh Hùng, Phạm Duy, Hồ Hữu Tường, Nguyễn Vỹ, Nhất Linh, Doãn Quốc Sỹ, Nguyễn Mạnh Côn, Võ Phiến… Thậm chí cả những tên tuổi như Vũ Bằng (sau này nghe nói được cài vào Nam hoạt động), Nguyễn Bính một hồn thơ hiền lành đa cảm tài hoa nhất mực, Vũ Trọng Phụng vốn chả gây thù chuốc oán gì với họ, Khái Hưng đấng bậc của nhóm Tự lực văn đoàn… mà họ còn nghỉ chơi, cấm tiệt thông tin, cấm tiệt xuất bản, loại hẳn khỏi sách giáo khoa và đời sống văn nghệ, huống hồ là những người đang sống, sáng tác trong chế độ “ngụy quyền”. Với phe cộng sản, văn nghệ phải đi với chính trị, tuyệt đối phục tùng chính trị. Chỉ cần trái ý họ, không làm theo lời họ là bị thi hành án, mà rõ nhất là Nhân văn giai phẩm với những nhân vật chiếu trên trong đời sống văn nghệ khi ấy như Nguyễn Hữu Đang, Trương Tửu, Phan Khôi, Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm, Phùng Quán…

Nói thế để thấy rằng một người như Vũ Hoàng Chương, cộng sản luôn coi là kẻ không đội trời chung, có tài mấy hay mấy cũng phải bị hủy diệt, cả danh tiếng lẫn con người.

(Còn tiếp) 

Hãy thẳng tay một lần đi, đủ rồi!

Báo Tiếng Dân

Đỗ Ngà

14-2-2023

Cách đây 4 năm, bạn mất 34 năm lao động để mua một căn nhà nhưng hiện nay, bạn phải mất 57 năm. Vậy thì thị trường bất động sản Việt Nam đã cướp mất 23 năm tiền công lao động của bạn chỉ trong 4 năm. Đây có thể ví như trò “siết cổ êm dịu” bởi người dân “mất rất nhiều nhưng nhận được có bao nhiêu”? Đây là sự ăn cướp tàn nhẫn nhất và khó thấy nhất.

Năm 2019 tôi đã tích cóp được 30 năm làm việc, dự tính sang 2023 tôi sẽ mua được nhà. Tuy nhiên, đến năm 2023 tôi lại đợi đến 2046. Nếu tôi ráng dành dụm đến 2046 thì vẫn không thể mà phải đợi thêm 120 năm tiếp. Và cứ thế, người dân bị tước mất quyền an cư một cách tự nhiên mà chẳng mấy ai nhận ra điều đó.

Như vậy, nhà đất cứ mỗi ngày mỗi rời xa tầm với người dân. Khi giá nhà đất quá cao, số người thực sự sở hữu được nhà ít dần, trong khi đó dự án thì vẫn ồ ạt phát triển. Điều tất yếu là thành phố ma xuất hiện gây nên lãnh phí kinh khủng. Đấy là thực trạng thị trường bất động sản Việt Nam hiện nay.

Nguyên nhân là bởi thể chế chính trị mà ra. Đảng Cộng Sản nó giành độc quyền cai trị đất nước nhưng bản chất nó là tham lam và vô đạo đức. Từ tham lam và vô đạo đức nó hình thành nên các nhóm lợi ích như là một lẽ tự nhiên. Nhân là tham lam vô đạo đức thì ắt nó trổ ra quả là các nhóm lợi ích, không thể nào khác được.

Nhóm lợi ích là sự cộng sinh của bọn có quyền và bọn nó tiền. Bọn có tiền làm dự án, bọn có quyền đứng sau làm chính sách hỗ trợ. Mục đích là để hút hết tài sản của dân vào nhóm lợi ích và từ đó chia chát nhau. Thị trường bất động sản trở nên như ngày hôm nay cũng bởi từ đó mà ra.

Khi được “hút máu dân” thì lại tiêu pha hoang phí, giờ trổ bệnh thì đòi nhà nước phải làm chính sách riêng để nuôi sống bọn chúng. Vừa qua VinGroup, Novaland và Hưng Thịnh v.v… đã yêu cầu Ngân hàng Nhà nước chỉnh sửa chính sách để chúng được sống. Chúng nó bảo phải giãn nợ cho chúng, chúng bảo phải hạ lãi suất cho chúng.

Nếu hạ lãi suất để cứu các đại gia bất động sản thì lạm phát mất kiểm soát ai chịu trách nhiệm? Mà lạm phát cao thì khác nào móc túi toàn dân? Khi khỏe, mấy ông đánh chén sức dân chưa đã, giờ lâm bệnh mấy ông còn yêu cầu nhà nước hút máu dân truyền cho các ông? Các ông ăn gì khôn thế?

Biết rằng để cho VinGroup, SunGroup, Novaland v.v… sụm thì sẽ gây ra hiệu ứng domino và nền kinh tế sẽ nát. Tuy nhiên, thà một lần đau rồi đứng dậy từ đống tro tàn, còn hơn cứ hút máu dân nuôi mãi bọn phá hoại nền kinh tế này. Hy vọng, Ngân hàng Nhà nước siết cho ngợp thở bọn bất động sản và Bộ tài Chính tẩy sạch bọn “bán vịt trời” trên thị trường chứng khoán cho bay màu luôn để dân bắt đầu lại. Giờ nát quá rồi, không chữa gì được nữa.

_________

Tham khảo:https://soha.vn/chuyen-gia-kinh-te-le-xuan-nghia-4-nam-truoc-nguoi-dan-viet-nam-can-35-nam-de-mua-mot-can-ho-hien-tai-con-so-la-57-nam-20220715091537651.htm

Hoa Kỳ tuyên bố sẽ bảo vệ Phi Luật Tân tiếp theo sự cố chiếu Laser của Tàu Trung Quốc

Thông Tẫn Xã AP và Các Báo khác

Hoa Kỳ nhắc lại cảnh báo rằng họ sẽ bảo vệ đồng minh hiệp ước của mình nếu các lực lượng Philippines bị tấn công ở Biển Đông đang tranh chấp, sau khi một tàu bảo vệ bờ biển Trung Quốc bị cáo buộc tấn công một tàu tuần tra Philippines bằng tia laser cấp độ quân sự khiến một số thủy thủ đoàn của tàu này bị mù trong thời gian ngắn.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Ned Price cho biết “hành vi hoạt động nguy hiểm của Trung Quốc đe dọa trực tiếp đến hòa bình và ổn định khu vực, xâm phạm quyền tự do hàng hải ở Biển Đông như được bảo đảm theo luật pháp quốc tế và phá hoại trật tự quốc tế dựa trên luật lệ”.

“Mỹ đứng về phía các đồng minh Philippines của chúng tôi,” Price nói trong một tuyên bố.

Ông nói rằng một cuộc tấn công vũ trang vào các lực lượng vũ trang, tàu công vụ hoặc máy bay của Philippines, bao gồm cả lực lượng bảo vệ bờ biển ở Biển Đông, sẽ viện dẫn các cam kết phòng thủ chung của Hoa Kỳ theo hiệp ước năm 1951. Hiệp ước bắt buộc các đồng minh phải giúp bảo vệ lẫn nhau trong trường hợp bị tấn công từ bên ngoài.

Phát ngôn viên bộ ngoại giao Hoa Kỳ, Ned Price

Tổng thống Ferdinand Marcos Jr. đã triệu tập Đại sứ Trung Quốc Huang Xilian tại Manila hôm thứ Ba để bày tỏ mối quan ngại sâu sắc của ông “về tần suất và cường độ ngày càng tăng của các hành động của Trung Quốc đối với lực lượng bảo vệ bờ biển và ngư dân Philippines,” Bộ trưởng Truyền thông Cheloy Garafil cho biết mà không nêu chi tiết.

Bộ Ngoại giao Phi đã gửi riêng một công hàm ngoại giao có lời lẽ phản đối mạnh mẽ tới Đại sứ quán Trung Quốc “lên án hành vi theo dõi, quấy rối, hành động nguy hiểm, chiếu tia laser cấp độ quân sự và thách thức vô tuyến bất hợp pháp” của tàu Trung Quốc.

Theo các quan chức Philippines, vụ việc xảy ra vào ngày 6/2 khi tàu bảo vệ bờ biển Trung Quốc chiếu tia laze cao cấp để chặn tàu tuần tra BRP Malapascua của Philippines tiếp cận Bãi Cỏ Mây trong nhiệm vụ tiếp tế cho lực lượng Philippines ở đó.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền hầu như toàn bộ Biển Đông, đặt nước này vào thế va chạm với các bên yêu sách khác. Trước đây, lực lượng hải quân Trung Quốc đã bị cáo buộc sử dụng tia laser cấp độ quân sự để chống lại máy bay quân sự Úc đang tuần tra ở Biển Đông và các điểm khác ở Thái Bình Dương.

Bất chấp những lời đề nghị thân thiện với Bắc Kinh của cựu Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte và người kế nhiệm của ông, Ferdinand Marcos Jr., người đã gặp nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình vào tháng 1 tại Bắc Kinh, căng thẳng vẫn tiếp diễn, kéo theo liên minh quân sự chặt chẽ hơn giữa Philippines và Hoa Kỳ.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Uông Văn Bân cho biết hôm thứ Hai rằng một tàu bảo vệ bờ biển Philippines đã xâm phạm vùng biển Trung Quốc mà không được phép. Ông nói, các tàu bảo vệ bờ biển Trung Quốc đã phản ứng “một cách chuyên nghiệp và có sự kiềm chế tại địa điểm phù hợp với luật pháp Trung Quốc và luật pháp quốc tế,” mà không giải thích hoặc đề cập đến việc sử dụng tia laser.

Vào tháng 7, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Antony Blinken đã kêu gọi Trung Quốc tuân thủ phán quyết trọng tài năm 2016 vô hiệu hóa các yêu sách lãnh thổ rộng lớn của Bắc Kinh ở Biển Đông và cảnh báo rằng Washington có nghĩa vụ bảo vệ Philippines theo Hiệp ước phòng thủ chung.

Hôm thứ Hai, Price nhắc lại rằng “quyết định mang tính ràng buộc pháp lý” nhấn mạnh rằng Trung Quốc “không có yêu sách hàng hải hợp pháp đối với Bãi Cỏ Mây.” Trung Quốc từ lâu đã bác bỏ phán quyết và tiếp tục thách thức nó.

Philippines đã đệ trình gần 200 công hàm phản đối các hành động hung hăng của Trung Quốc ở vùng biển tranh chấp chỉ riêng trong năm 2022.

Phan Sinh Trần

Trung Quốc tiếp tục hung hãn ở Biển Đông, chiếu tia laser vào tàu Phi

Báo Bưu Điện Hoa Nam

Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos hôm thứ Ba đã triệu tập đại sứ Bắc Kinh để bày tỏ “mối quan ngại nghiêm trọng” sau khi một tàu an ninh Trung Quốc bị cáo buộc sử dụng đèn laser cấp độ quân sự chống lại một tàu tuần tra của Philippines ở Biển Đông đang tranh chấp.

Cuộc đối đầu đánh dấu sự leo thang trong tranh chấp ngoại giao, sau khi Bộ Ngoại giao Philippines trước đó đệ đơn phản đối tới Đại sứ quán Trung Quốc lên án các hành động “hung hăng” của tàu cảnh sát biển Trung Quốc mà họ cho là đã khiến các thủy thủ Philippines bị mù tạm thời (vì bị tia laser chiếu vào mắt).

Marcos đã đối đầu với Đại sứ Trung Quốc Huang Xilian hôm thứ Ba “về tần suất và cường độ ngày càng tăng của các hành động của Trung Quốc đối với Cảnh sát biển Philippines và ngư dân Philippines của chúng tôi”, phát ngôn viên Cheloy Velicaria-Garafil cho biết.

Đại sứ quán Trung Quốc thì lại nói các quan chức ngoại giao của họ đã thảo luận về vấn đề làm thế nào để “quản lý thích hợp những khác biệt hàng hải giữa Trung Quốc và Philippines”.

Sự cố laser xảy ra vào ngày 6 tháng 2 gần 20 km (12 dặm) từ bãi cạn Second Thomas thuộc quần đảo Trường Sa, nơi lính thủy đánh bộ Philippines đang đóng quân trên một con tàu hải quân bỏ hoang được neo đậu để khẳng định yêu sách lãnh thổ của Manila ở vùng biển này.

Tàu quân sự Trung Quốc bị tố chiếu tia laser vào tàu tuần duyên Philippines

Đây là vụ việc mới nhất trong một loạt vụ việc hàng hải giữa Philippines và Trung Quốc, quốc gia tuyên bố chủ quyền đối với gần như toàn bộ Biển Đông và đã phớt lờ phán quyết của tòa án quốc tế rằng tuyên bố chủ quyền của họ không có cơ sở pháp lý.

Vài ngày trước vụ việc mới nhất, Hoa Kỳ và Philippines đã đồng ý nối lại các cuộc tuần tra chung trên biển và đạt được thỏa thuận cho phép quân đội Hoa Kỳ tiếp cận bốn căn cứ quân sự khác ở quốc gia Đông Nam Á này.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Ned Price hôm thứ Hai đã chỉ trích hành động của Cảnh sát biển Trung Quốc là “khiêu khích và không an toàn”.

“Hoa Kỳ sát cánh với các đồng minh Philippines của chúng tôi trước việc Cảnh sát biển Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được báo cáo sử dụng các thiết bị laser chống lại thủy thủ đoàn của một tàu Cảnh sát biển Philippines,” Price nói.

Philippines gửi đơn phản đối đến đại sứ quán về việc lực lượng bảo vệ bờ biển Trung Quốc sử dụng tia laser

Tàu tuần tra Philippines đang hỗ trợ “nhiệm vụ luân phiên và tiếp tế” cho lực lượng thủy quân lục chiến ở Bãi Cỏ Mây thì bị tàu Trung Quốc chiếu đèn laze hai lần vào họ, Lực lượng bảo vệ bờ biển Philippines cho biết hôm thứ Hai.

Bộ Ngoại giao Philippines cho biết, tàu Trung Quốc cũng đưa ra các thách thức vô tuyến bất hợp pháp và thực hiện các thao tác nguy hiểm, “tạo thành mối đe dọa đối với chủ quyền và an ninh của Philippines với tư cách là một quốc gia”.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Teresita Daza cho biết: “Những hành động gây hấn này của Trung Quốc là đáng lo ngại và đáng thất vọng vì nó diễn ra ngay sau chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc của Tổng thống Ferdinand R. Marcos Jnr”.

Daza cho biết Marcos và người đồng cấp Trung Quốc Tập Cận Bình đã đồng ý vào tháng trước để “quản lý các khác biệt trên biển thông qua ngoại giao và đối thoại, mà không cần dùng đến vũ lực và đe dọa”.

Phan Sinh Trần

Bốn người bị bắt vì nhận lại quả trong vụ in sách giáo khoa

14/02/2023

Trụ sở Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam ở Hà Nội

Trụ sở Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam ở Hà Nội

Bốn bị can, trong đó có một cựu lãnh đạo Nhà xuất bản giáo dục, hôm 13/2 đã bị khởi tố và bắt tạm giam để điều tra về vụ án in sách giáo khoa gây thất thoát tài sản của Nhà nước, truyền thông trong nước đưa tin.

Bốn người bị khởi tố bao gồm ba người ở Nhà xuất bản giáo dục là các ông Nguyễn Đức Thái, cựu Chủ tịch Hội đồng Thành viên, bà Nguyễn Thị Thanh Thủy và ông Đinh Quốc Khánh, lần lượt là Trưởng và phó Ban Kế hoạch Marketing. Ngoài ra còn có bà Tô Mỹ Ngọc, Chủ tịch Hội đồng thành viên Công ty Giấy Phùng Vĩnh Hưng vốn là đối tác cung cấp giấy in cho nhà xuất bản.

Các bị can này bị khởi tố về tội ‘Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ’ và ‘Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng’ xảy ra trong vụ việc in sách giáo khoa.

Theo cơ quan điều tra của Bộ Công an, các vị quan chức trên ở Nhà Xuất bản giáo dục đã thông đồng với bà Tô Mỹ Ngọc để tạo điều kiện cho công ty bà này trúng thầu một cách không công bằng và không minh bạch.

Bà Ngọc sau đó được gần như độc quyền cung cấp giấy in cho nhà xuất bản với giá cao, ‘gây thiệt hại nghiêm trọng cho tài sản Nhà nước’. Ông Thái và bà Thủy đã được bà Ngọc lại quả, tờ Công an nhân dân cho biết.

Hiện tại, cơ quan điều tra đang làm rõ vai trò của từng bị can trong vụ án cũng như số tiền mà họ được lại quả.

Theo kết luận của Thanh tra Chính phủ về những sai phạm ở Nhà xuất bản Giáo dục được công bố hồi cuối năm ngoái, cơ quan này đã chọn công ty Phùng Vĩnh Hưng cung cấp đến hơn 83% lượng giấy sử dụng để in sách giáo khoa trong giai đoạn từ năm 2014 đến năm 2019 với số tiền gần 1.900 tỉ đồng, cũng theo Công an nhân dân.

Thanh tra đã phát hiện giá giấy công ty Phùng Vĩnh Hưng bán cho Nhà xuất bản giáo dục ‘gấp khoảng 1,7 lần giá công ty này nhập khẩu trực tiếp’ và họ đã ăn tiền chênh lệch hàng trăm tỷ đồng.

Do đó, Thanh tra chính phủ cho rằng lãnh đạo Nhà xuất bản Giáo dục trong thời kỳ này đã tổ chức đấu thầu cung cấp giấy in ‘có nhiều điểm bất thường’, ‘không bảo đảm công bằng, minh bạch và hiệu quả kinh tế’.

Nhà xuất bản Giáo dục là đơn vị độc quyền xuất bản, in ấn và phát hành sách giáo khoa đến hàng chục triệu học sinh trên khắp cả nước. Học sinh bắt buộc phải mua sách của họ để học vì không còn lựa chọn nào khác.

Cơ quan này được cho là đã sai sót trong việc xác định giá sách dẫn đến việc học sinh phải mua sách giáo khoa với giá cao hơn giá đúng với số tiền chênh lệch là khoảng 85 tỷ đồng trong giai đoạn từ năm 2014 đến năm 2018, Công an nhân dân dẫn kết luận của Thanh tra Chính phủ cho biết.

Nhà xuất bản giáo dục đã ‘có hành vi lạm dụng vị trí thống lĩnh thị trường để xây dựng và đăng ký mức giá sai’. Họ cũng không ‘rà soát cơ cấu chi phí, kế hoạch sản xuất kinh doanh, giảm tỷ lệ chiết khấu, không tiết kiệm chi phí…’ dẫn đến giá thành sách giáo khoa cao, cũng theo kết luận của Thanh tra Chính phủ hồi cuối năm ngoái.