CÁN CÂN QUYỀN LỰC

From facebook:  Hằng Lê
CÁN CÂN QUYỀN LỰC

Thứ nhất, ông Nguyễn Phú Trọng nói, chống tham nhũng rất khó vì ta tự đánh ta (ta ở đây tức là Đảng cộng sản).

Thứ hai, ông Cục trưởng cục phòng chống tham nhũng đã thừa nhận: tham nhũng là kẻ có quyền chức, chống lại có khi chúng tôi chết trước.

Thứ ba, ông Phó ban Nội chính trung ương cũng phải thẳng thắn: tham nhũng chỉ có cán bộ là đảng viên thôi.

Thứ tư, chính Chính phủ thừa nhận Chính phủ không chống được tham nhũng.

Vậy với dân chúng, họ làm gì có quyền hành hay quyền lực chính trị nào, ngoài tấm thân với bàn tay không, mà cả một tổ chức hùng hậu gồm công an, nhà tù, báo chí mà “đánh còn khó” và “đánh là ta tự đánh ta” thì mong gì dân chúng chống được tham nhũng?

Vậy với mong muốn có một cái lồng để nhốt quyền lực lại thì đã đến lúc cần một nhánh quyền lực độc lập khỏi đảng cộng sản để có thể kiểm soát, đối trọng và giải quyết vấn đề tự suy thoái của quyền lực hay chưa?

Vì chỉ có quyền lực mới giải quyết được vấn đề của quyền lực, chỉ có đảng phái khác mới giám sát và đấu tranh được với đảng phái khác trong cùng một thể chế chính trị.

Nếu không thể làm được điều đó, thứ nhất là trói đảng cộng sản lại bằng một đạo luật chính thức để hoạt động chứ không thể chỉ bằng cương lĩnh, nghị quyết hay điều lệ (không phải luật pháp), thứ hai là dùng một đảng phái khác đối trọng và kiểm soát lại với đảng cộng sản trong hoạt động, thứ ba, chỉ có tam quyền phân lập (dùng thiết chế toà án là trung tâm và cơ chế lưỡng viện, hành pháp là nhánh có thể phủ quyết luật của quốc hội, toà án xét xử cả tổng thống và các đạo luật nếu vi hiến), mới khiến con người được sống an toàn dù có đứng trước vành móng ngựa bởi sự cáo buộc của công tố hay cơ quan điều tra trong một nền tư pháp tranh tụng văn minh và khoa học thực sự.

Vì nếu sống trong trạng thái hiện tại, thì có những người sống cũng đã không được nói, mà rồi đến khi cận kề cái chết hay thậm chí đã bị vùi chôn trong cát bụi rồi vẫn còn không được cất lên tiếng nói của sự thật, của lương tâm con người mình.

Facebook luật sư Lê Luân

Image may contain: 1 person

Ngày Xuân Đất Lạ – S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

 Ngày Xuân Đất Lạ-

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

RFA

Ảnh của tuongnangtien

Từ làng nổi Koh K’ek tôi đi ghe ra Pursat, rồi bắt xe đò trở lại Phnom Penh. Dọc theo quốc lộ 5, thỉnh thoảng, có nơi bầy bán mai vàng. Nhìn những cành hoa vừa nhu nhú nụ, sao hơi thấy nôn nao. Tết đến rồi đa!

Vào đến thủ đô Nam Vang lúc chiều vừa tắt nắng. Ngang công viên Tượng Đài Độc Lập, đôi chỗ, thấy bán bóng bay. Những chùm bóng đủ mầu rực rỡ, to hơn kích cỡ bình thường, với hàng chữ Việt (Cung Chúc Tân Xuân – Chúc Mừng Năm Mới) khiến tôi không khỏi ngẩn ngơ:

Không dưng thấy mắt hơi cay. Tôi đổ thừa tại khói xe nhưng lại nhớ đến lời kêu gọi thiết tha của ông Nguyễn Thiện Nhân hồi cuối năm trước: “Tất cả đồng bào Việt Nam ở nước ngoài nếu trong 40 năm qua chưa có dịp về nước thì nên về … chắc chắn sẽ thấy nó phát triển.”

Năm nay, Ban Tuyên Giáo còn “tiếp sức” với ông Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc bằng nguyệt san Di Sản Việt Nam (Vietnam Heritage – December 2016-January 2017 ) với nội dung vô cùng phong phú. Tất cả những bài viết đều bằng Anh Ngữ, kèm nhiều hình ảnh sống động: đua thuyền, thổi cơm thi, đá gà, dựng nêu, múa lân, đốt pháo …

Xem mà nhớ quê hương muốn ứa nước mắt luôn, và chỉ ước ao sao mình có thêm đôi cánh (hay được cấp cái visa) để bay về quê tức khắc. Nước Việt thiệt là nền nã, an bình, và phú túc.

Đọc đến trang cuối mới thấy một mẩu tin (“ Vietnam to slap higher fines on public urination”) ngăn ngắn, khiến độc giả – dù là người Việt – cũng phải bàng hoàng:

People who urinate in public will be fined VND1-3 million ($44-133) from February 1, 2017, according to a new government decree.

The fines have been raised significantly from the current $9-13.

Public urination is nothing strange in Vietnam, where there is an acute shortage of public toilets...

Data from Hanoi’s Department of Construction shows that the capital has 340 public toilets, but two thirds are located in residential areas and only 100 are situated along streets or at entertainment facilities.

Ho Chi Minh City faces the same problem with only 200 public toilets serving the needs of its 10 million residents and the 5 million foreign tourists that visit the city each year.

Úy, trời, đất, qủi, thần, ơi ? Giữa Thủ Đô Của Lương Tâm Nhân Loại và Thành Phố Hồ Chí Minh (Quang Vinh) mà mười lăm triệu người phải dùng chung chỉ có hai trăm cái nhà vệ sinh công cộng thôi sao?

Ảnh: internet

Nếu thế, nếu có bệnh tiểu đường thì sống làm sao ở một đất nước mà khắp nơi đều có bảng ghi “cấm đái.” Đã thế, kể từ ngày 1 tháng 2 năm 2017 – theo luật lệ mới – mỗi lần tè bậy là có thể bị phạt đến 144 Mỹ Kim thì chịu đời sao thấu. Đ…mẹ, tiền (dollar) chớ bộ giấy lộn hay sao – mấy cha? Thảo nào mà nhà báo Lê Phú Khải  đã phải nặng lời: “Có lẽ không có ở đâu trên trái đất này có một chính quyền cư xử với dân ti tiện như vậy.”

Thế là “giấc mơ hồi hương” tan vỡ. Lại phải tiếp tục đi thôi, dù chưa biết sẽ đi đâu?  Thôi, cứ ghé đại chỗ nào làm vài ly cái đã:

Dừng chân nơi quán lạ
Thèm com chiều h
ương quê
Chị
ơi thôi đừng đợi
Chiều nay em ch
ưa về (tnt)

Chả quen biết ai ở Nam Vang, và cũng đã trải qua hai cái Tết chán ngắt ở Xứ Chùa Tháp rồi nên tôi nghe lời rủ rê của một người bạn đồng nghiệp (đang làm thông tín viên thường trực cho RFA, ở Thái Lan) bay sang Bangkok, rồi đi xe về vùng quê nghỉ chơi vài bữa.

Anh kết hôn với một cô giáo Thái, người vùng Chai Nat. Họ sống cách thủ đô chỉ chừng hai trăm cây số mà cảnh khung cảnh nơi đây an bình và trầm lặng khiến tôi cảm thấy ngỡ ngàng. Nhà hai người nằm cạnh bờ sông. Dòng sông (Chao Phraya) mà chỉ mới chỉ thoạt trông thôi tôi cũng đã “phải lòng” rồi: tĩnh lặng, hiền hoà và yêu kiều quá!

Ảnh chụp tháng Giêng 2017

Tôi sinh trưởng ở cao nguyên, nơi chả có biển rộng hay sông dài gì ráo trọi. Suốt thời thơ ấu, tôi chỉ quen với những buổi sáng rừng tưng bừng (tiếng con vuợn hú) và những đêm trăng tà ngây ngất, hoang vu.

Mãi đến năm mười sáu – trong một chuyến giang hồ (vặt) đầu đời – khi đặt chân đến Tân Châu, tôi mới được nhìn thấy một nhánh sông Tiền đang cuồn cuộn cuốn mau dưới ánh nắng chiều lấp lánh. Tôi đoán đó là “Giòng An Giang” của Anh Việt Thu mà ca sĩ Ánh Tuyết đã khiến cho nhiều người thương mến:

Giòng An Giang sông sâu nước biếc
Giòng An Giang cây xanh lá thắm
Lả lướt về qua Thất Sơn
Châu Đốc giòng sông uốn quanh
Soi bóng Tiền Giang Cửu Long.
..

Cô thôn quê đang giặt yếm trên sông
Tiếng sáo vắng trên đồng lúa xanh tươi
Trâu lang thang, đôi cò trắng tung bay dập dìu. 

Tôi không thấy cô gái Thái nào giặt yếm, hay phơi khăn, trên sông Chao Phraya cả. Cũng không nghe “tiếng sáo vắng trên đồng lúa xanh tươi” nhưng cò trắng và cò quăm thì (ôi thôi) không phải từng đôi mà dễ đến hàng ngàn, bay rợp cả bầu trời.

Thỉnh thoảng, tôi cũng bắt gặp vài cánh cò lạc lõng ở California nhưng đến Chai Nat thì mới nhìn thấy tận mắt – lần đầu – cảnh vật an bình mà mình chỉ được nghe qua tiếng đàn và giọng hát (trầm ấm) của Phạm Ngọc Lân:

Con cò lại bay trên đồng ruộng xanh
Tre già bảo nhau cúi đầu trầm ngâm
Cùng mùi khói rơm quen thuộc
...

Đồng xanh, cánh cò, khói rơm, và trâu bò dục mõ … tuy cũng quyến rũ nhưng chính nét diễm kiều và hiền dịu của dòng sông Chao Phraya mới khiến cho tôi say đắm. Chợ họp không đông, ngay tại bến đò. Những con đò thưa khách, từ từ cặp bến rồi chầm chậm rời bờ. Dù không đón, cũng chả đưa ai, mà lòng cũng thoáng bâng khuâng.

Người dân Chai Nat đều có dáng vẻ chậm rãi và khoan thai y như con sông và bến đò của họ. Ở đây, rõ ràng, chả ai có việc gì phải vội. Tôi cũng thế, tôi cũng “chậm” lại (luôn) mà chả hiểu tại sao và tự lúc nào?

Sáng, chiều thơ thẩn đi dọc bờ sông. Nhìn nắng, nhìn nước, nhìn trời, nhìn mây, ngó lá, ngó hoa, ngó cây, ngó quả. Chao ơi, xứ sở gì mà thơ mộng và trù phú dữ vậy nè? Đu đủ, mía, xoài, vú sữa, chuối, dừa … mọc tá lả khắp nơi – kể cả ở những khúc sông hoang dã. Thiệt là quá đã!

Đã nhứt là đứng sau bất cứ búi tre, bụi chuối nào cũng có thể vạch quần tè mà không sợ làm bận mắt tha nhân. Tuy thế, đái bậy dường như chỉ là thói quen của người dân Việt (và người dân Miên nữa) chớ người Thái thì không.

Dọc theo bờ sông Chao Phraya, tại những khoảng cách nhất định, đều có những nhà vệ sinh chung. Tuy chỉ nhỏ nhắn thôi nhưng xinh sắn và sạch sẽ nên dân chúng không ai bị bệnh … đái đường!

Ảnh chụp tháng Giêng 2017

Vợ chồng anh bạn còn cho tôi biết thêm rằng phong trào xây dựng nhà vệ sinh công cộng ở Thái Lan đã phát khởi từ hai mươi năm trước. Bởi thế, những chiếc ghế đá đặt phía trước cho khách nghỉ chân đều đã nhuốm rêu phong nhưng bồn tiểu và bồn cầu thì vẫn trắng tinh vì được thay thế định kỳ và cọ rửa thường xuyên.

Nghe mà lại nhớ đến lời khẳng định về sự “phát triển đất nước” của ông Nguyễn Thiện Nhân, và những với bài viết (dùng toàn những lời có cánh) trên Vietnam Heritage mà không khỏi thở dài!

Loài vật có thể tiểu tiện hay đại tiện bất cứ nơi đâu vì chúng không có ý thức gì về ngoại cảnh. Ép buộc con người phải sinh hoạt gần như cầm thú – trong những đô thị với hàng trăm ngàn người mới có một nhà vệ sinh chung – là điều chỉ có thể xẩy ra trong một chế độ bất nhân, nơi mà những kẻ nắm quyền “ăn không từ một thứ gì” – kể cả những cái cầu tiêu hay buồng tiểu.

 

BỎ THẦY, CON THEO AI?

BO THAY
BỎ THẦY, CON THEO AI?

Tôi nổi giận, và Ngài bảo:  HÃY THỨ THA
Tôi run sợ, và Ngài bảo:  CAN ĐẢM
Tôi nghi hoặc, và Ngài nói:  HÃY TÍN THÁC
Tôi bồn chồn không ngơi, và Ngài nói: TĨNH LẶNG
Tôi thích đi con đường riêng của mình, và Ngài bảo:  HÃY THEO TA
Tôi muốn lập kế hoạch riêng của mình, nhưng Ngài bảo:  HÃY QUÊN ĐI
Tôi nhắm tìm của cải vật chất, và Ngài bảo:  HÃY BỎ LẠI ĐẰNG SAU
Tôi muốn được bảo đảm, nhưng Ngài nói:  TA CHẲNG HỨA HẸN GÌ
Tôi thích sống ̣đời riêng của mình, và Ngài nói:  TỪ BỎ CHÍNH MÌNH
Tôi nghĩ mình tốt lành, nhưng Ngài bảo:  TỐT LÀNH THÔI CHƯA ĐỦ
Tôi thích làm ông chủ, và Ngài nói:  PHỤC VỤ
Tôi thích ra lệnh cho người khác, nhưng Ngài nói:  HÃY HỌC VÂNG LỜI
Tôi kiếm tìm tri thức, và Ngài nói:  HÃY TIN
Tôi thích sự rõ ràng, nhưng Ngài lại nói bằng:  DỤ NGÔN
Tôi thích thi ca, Ngài lại nói CHUYỆN THỰC TẾ
Tôi yêu sự yên tĩnh của mình, còn Ngài lại muốn TÔI BỊ QUẤY RẦY
Tôi thích bạo lực, và Ngài bảo: BÌNH AN Ở CÙNG CHÚNG CON
Tôi rút gươm ra, nhưng Ngài bảo:  NÉM ĐI
Tôi nghĩ đến trả thù, nhưng Ngài bảo:  ĐƯA MÁ BÊN KIA
Tôi nói về trật tự, và Ngài bảo:  TA ĐẾN ĐEM GƯƠM GIÁO
Tôi căm ghét, nhưng Ngài bảo:  HÃY YÊU THƯƠNG KẺ THÙ
Tôi muốn gieo hoà hợp, và Ngài nói:  TA ĐEM LỬA XUỐNG THẾ GIAN
Tôi thích làm người lớn nhất, nhưng Ngài bảo:  HÃY HỌC LÀM TRẺ NHỎ
Tôi muốn ẩn thân, và Ngài nói:  ÁNH SÁNG PHẢI CHIẾU SOI
Tôi kiếm tìm chỗ nhất, nhưng Ngài bảo:  XUỐNG CHỖ CUỐI CÙNG
Tôi thích được quan tâm, và Ngài nói:  ĐÓNG CỬA LẠI MÀ CẦU NGUYỆN

Không, tôi không hiểu Ông Giêsu này. Ngài khiêu khích tôi làm tôi bối rối.
Cũng giống như nhiều môn đệ khác, tôi muốn đi theo một ÔNG THẦY KHÁC, chắc chắn hơn và ít đòi hỏi hơn.

Nhưng tôi cảm nhận như Phêrô:  “Tôi không biết ai khác có LỜI BAN SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI”

Sưu tầm

NĂM MỚI và TÂM LINH

NĂM MỚI và TÂM LINH

 Trầm Thiên Thu 

Năm 2017 là năm Con Gà.   Đặc tính nổi bật của con gà là tiếng gáy của chú gà trống vào mỗi buổi sáng.  Tiếng gáy đó báo thức để người ta biết giờ thức dậy, đặc biệt là dậy sớm.  Thức khuya và dậy sớm là điều cần thiết, không chỉ với nông dân mà với mọi người.

Tiếng Gà báo thức cũng là tiếng cảnh báo chúng ta phải tỉnh thức về mọi thứ, cả xã hội và tâm linh.  Mỗi dịp đón năm mới, nhiều người trong chúng ta tự hứa với nhiều điều quyết tâm cho Năm Mới – các điều này chủ yếu liên quan các mục đích như giảm cân hoặc tập thể dục nhiều.  Nếu chúng ta thực sự cảm thấy có hứng thú, chúng ta có thể hứa viếng Thánh Thể hằng ngày hoặc đọc trọn bộ Kinh Thánh.

Không may thay, với đa số các quyết định năm mới, khả năng chịu đựng tinh thần chỉ kéo dài khoảng một tuần, và chúng ta thấy mình vẫn ở điểm bắt đầu, cảm thấy thất bại và thắc mắc: “Tôi có thể hứa cầu nguyện nhiều trong năm mới?  Tôi có nên bỏ qua và bắt đầu lại?”

Kết hợp nhiều thời gian để cầu nguyện là điều không dễ thực hiện, để đến gần các mục đích tâm linh, đây là vài gợi ý thực tế có thể giúp bạn quyết định làm cho năm nay là năm tâm linh đặc biệt:

  1. Tin Tưởng Vào Mục Đích Và Tín Thác Vào Thiên Chúa

 Bước thứ nhất này có thể mang vẻ hiển nhiên, nhưng chúng ta thường bỏ lỡ.  Khi chúng ta nghĩ về việc cầu nguyện “nghiêm túc”, chúng ta thường có kiểu nói như thế này: “Tôi biết tôi sẽ thất bại, không thể làm được, vì tôi không thánh thiện đủ.”  Nói thật, tư tưởng như vậy là lừa dối, nó ngăn cản bạn bắt đầu kế hoạch cầu nguyện.  Nó thuyết phục bạn tin mình “chưa thánh thiện đủ” hoặc “quá bận” hoặc “không bao giờ theo đến cùng.”  Satan có xu hướng ngăn cản bạn cầu nguyện hằng ngày và làm cho bạn tìm nhiều cách lừa dối xoay quanh ý tưởng rằng “bạn không thể đạt được điều bạn muốn.”  Đừng nghe lời ma quỷ xúi giục!

Bạn là con cái của Thiên Chúa, và Ngài luôn ở bên bạn.  Bạn có thể làm được điều đó!  Nếu chúng ta mở lòng ra với Thiên Chúa, Ngài sẽ hướng dẫn chúng ta và ban cho chúng ta có sức mạnh cần thiết.  Chúng ta cần phải tin rằng Thiên Chúa sẽ giúp chúng ta và chúng ta có thể làm được điều không thể.  Hơn mọi thứ khác, đức tin là tặng phẩm do Thiên Chúa trao ban.  Hãy cầu xin tặng phẩm đức tin!  Hãy xin Ngài gia tăng lòng yêu mến.

Chúa Giêsu đã nói: “Tại anh em kém tin! Thầy bảo thật anh em: nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này “rời khỏi đây, qua bên kia!” nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được” (Mt 17:20).

  1. Nhớ Lại Điều Đã Hoặc Không Tác Dụng

 Trong đời sống tâm linh, chắc chắn có sự thăng trầm; có những lúc bạn cảm thấy rất sung mãn, cũng có những lúc bạn cảm thấy như trong ao tù.  Hãy nhìn lại quá khứ, xem điều gì tác động và khi nào cảm thấy “sung mãn.”  Bạn có thể chú ý các kiểu nào đó hữu ích hoặc bạn muốn tái tạo trong hiện tại.

Thêm vào đó, chúng ta còn có những thói quen khác nhau.  Đây có thể là cách chúng ta sẵn sàng vào buổi sáng theo cách riêng là gấp quần áo.  Cầu nguyện cũng cần trở thành một thói quen.  Khi chúng ta nghĩ về các thói quen mà chúng ta có liên quan, điều gì là điểm chung?  Rất có thể đó là điều bạn học biết khi còn nhỏ và tiếp tục vẫn làm điều đó hằng ngày.  Rồi điều đó ăn sâu vào cuộc sống và bạn chỉ nghĩ về điều đó.  Việc làm cho cầu nguyện trở thành thói quen là điều RẤT QUAN TRỌNG nếu bạn muốn cầu nguyện nhiều trong năm mới này.

Đừng sợ bắt đầu một điều nhỏ, thậm chí nhỏ như việc bắt đầu và kết thúc một ngày bằng Dấu Thánh Giá và Kinh Sáng Danh.  Từ những điều nhỏ như vậy mà xuất hiện những vị thánh.

  1. Bạn Là “Con Gà” Hay “Con Cú”?

Đối với nhiều người, họ không thể kiểm soát cuộc sống trong khoảng từ 9 giờ sáng tới 5 giờ chiều.  Dù chúng ta có thể đi làm công sở, ở nhà chăm sóc con cái, hoặc đã nghỉ hưu, ban ngày vẫn đầy khả năng.

Điều này cho chúng ta hai cách chọn lựa đối với thời gian cầu nguyện: buổi sáng hoặc buổi tối.  Hai khoảng thời gian này thường là “khoảng” chúng ta có thể kiểm soát những gì xảy ra.  Có thể chúng ta phải lo cho con nhỏ, phải ăn tối, phải lo việc lặt vặt trong gia đình, nhưng hằng ngày chúng ta vẫn có cách chọn lựa những gì cần làm sau khi con cái đi ngủ và đã xong việc nhà.  Bạn có vô internet hoặc facebook tới 1 giờ sáng, hay là bỏ mọi thứ để cầu nguyện?  Hãy chân thật với chính mình, và đặc biệt là chân thật với Thiên Chúa.

Mặt khác, chúng ta có thể có nhiều thời gian vào buổi sáng và mau mắn thức dậy lúc 5 giờ sáng để cầu nguyện khoảng 30 phút.  Đây là điểm quan trọng: bạn là “người buổi sáng” hay “người ban đêm,” là “con gà trống” hay “con cú,” việc tự biết mình như vậy sẽ giúp chúng ta biết lúc nào là lúc tốt nhất để chúng ta dành thời gian cho việc cầu nguyện.

  1. Suy Nghĩ “Nhiều Phút” Chứ Không “Nhiều Giờ”

 Tác giả Gary Jansen viết một cuốn sách có tựa là “The 15-Minute Prayer Solution: How One Percent of Your Day Can Transform Your Life” (Giải Pháp Cầu Nguyện 15 Phút: Một Phần Trăm Mỗi Ngày Sống Có Thể Biến Đổi Cuộc Đời Bạn), ông cho biết: “Bạn có biết rằng mỗi ngày có 1.440 phút?  Đúng vậy.  Tôi đã tính toán.  Bạn có biết rằng 1% của số thời gian đó là 14 phút đối với 24 giờ?  Điều gì xảy ra nếu hằng ngày bạn quyết định khôn ngoan để rèn luyện linh hồn bằng cách dành 15 phút cho Thiên Chúa?  Chỉ 1% bé nhỏ của cuộc đời bạn mà thôi.  Cuộc đời bạn có thay đổi không?  Cuộc đời tôi đã thay đổi.”

Chúng ta thường có những mục đích cao ngất là làm một giờ thánh mỗi ngày, và rồi chúng ta thất bại, chúng ta cứ tưởng mình là người đáng thương.  Thay vì đặt ra mục đích cao xa và thất bại, trước tiên chúng ta nên cố gắng áp dụng từng “bước nhỏ.”  Nếu mỗi ngày chúng ta có thể dành 15 phút để cầu nguyện và kiên trì làm như vậy, chúng ta có thể tăng thêm thời gian và dần dần vượt qua những mục đích nhỏ để có thể đạt tới các mục đích cao hơn về sau.

  1. Thời Khóa Biểu Cầu Nguyện 

Đầu óc của chúng ta đầy những thông tin nên dễ quên những gì “đã hứa” thực hiện.  Đó là lý do chúng ta phải thận trọng và viết thời khóa biểu hằng ngày, quyết tâm làm cho việc cầu nguyện là việc chính.  Chúng ta phải có khung thời gian hằng ngày.  Hãy viết bằng CHỮ HOA, và có thể TÔ ĐẬM, để giúp củng cố trí nhớ.  Nếu bạn có điện thoại thông minh, hãy dùng “chương trình nhắc nhớ” (Reminders App).  Tóm lại, chúng ta phải cẩn trọng đối với việc dành thêm thời gian hằng ngày cho việc cầu nguyện.

Quả thật, cầu nguyện là việc rất cần thiết hằng ngày.  Thánh Ephraem Syria xác định: “Các nhân đức thành hình nhờ cầu nguyện.  Lời cầu nguyện duy trì sự điều độ, ngăn chặn sự tức giận, ngăn chặn sự kiêu ngạo và đố kỵ.  Lời cầu nguyện đưa Chúa Thánh Thần vào linh hồn và nâng con người tới Thiên Đàng.”

Cuối cùng, làm trọn các mục đích tâm linh của bạn trong năm mới này sẽ không dễ dàng, mà cũng chẳng bao giờ dễ dàng.  Hôn nhân cũng không hề dễ dàng, nhưng chúng ta có sự chọn lựa cẩn thận để quyết định chung sống với người bạn đời của mình “trong mọi hoàn cảnh, và cho đến chết.”  Điều chúng ta cần làm là quyết định, nhận biết những gì liên quan và cố gắng hết sức để đạt tới thành công.

Philip Kosloski

Trầm Thiên Thu 

 (Chuyển Ngữ Từ Aleteia.Org)

Langthangchieutim gởi

Cảnh giác: Mỹ-Trung thỏa thuận để Đài Loan độc lập đổi lấy Việt Nam

Cảnh giác: Mỹ-Trung thỏa thuận để Đài Loan độc lập đổi lấy Việt Nam

Nguyễn Vĩnh Long Hồ (Danlambao) – …Tại sao Tập Cận Bình chọn VN để tấn công mà không phải là Philippines hay Đài Loan? Vì VN không nằm trong trục liên minh Mỹ – Nhật – Philippines đã thành hình và Đài Loan đặt dưới sự bảo vệ của Hoa Kỳ. Một bước lùi để Đài Loan độc lập, Mỹ sẽ làm ngơ để TC tấn công VN. Theo thỏa thuận ngầm giữa Washington và Bắc Kinh? Khi TC tấn công Việt Nam sẽ không lôi kéo Mỹ – Nhật nhập cuộc. Đây là hậu quả của chánh sách “3 không” cực kỳ ngu xuẩn của những tên “lãnh tụ đầu tôm” trong ĐCSVN…
*
Tân Tổng thống Đài Loan bà Thái Anh Văn không ủng hộ “Một Nước TQ Duy Nhất”: 
Theo báo chí TC ngày 21/5/2016, Bắc Kinh cảnh báo sẽ cắt đứt mọi liên lạc chính thức với Đài Loan, nếu tân Tổng thống Thái Anh Văn không ủng hộ nguyên tắc “một nước Trung Quốc Duy nhất”.
Lời cảnh báo này được đưa ra ngày 20/5/2016, trong bài diễn văn nhậm chức tổng thống Đài Loan, bà Thái Anh Văn đã không nhắc gì đến nguyên tắc “Một nước Trung Quốc duy nhất” mà chỉ kêu gọi “đối thoại tích cực với Bắc Kinh”. Nguyên tắc nầy đã được cựu Tổng thống Mã Anh Cửu thuộc Quốc Dân Đảng thừa nhận sau cuộc gặp gỡ giữa các đại diện đảng này với quan chức TC năm 1992. Trong 8 năm, Mã Anh Cửu cầm quyền, quan hệ giữa hai bờ eo biển Đài Loan đã được thắt chặt hơn.
Tuy đã tách rời khỏi Trung Hoa Lục Địa từ năm 1949, sau khi kết thúc nội chiến cho tới nay, Đài Loan chưa bao giờ chính thức tuyên bố độc lập. Về phần Bắc Kinh thì vẫn xem Đài Loan là một phần lãnh thổ của Tàu Cộng, sớm hay muộn gì cũng sẽ thống nhất với Hoa lục. Nhưng, bản thân bà Thái Anh Văn và đảng Dân Tiếng chưa hề công nhận cái gì gọi là “đồng thuận 1992”. Đảng Dân Tiến của bà Thái Anh Văn vốn “chủ trương độc lập” cho Đài Loan, cho nên Bắc Kinh vẫn rất nghi ngại vị nữ tổng thống này và đã từng cảnh cáo bà là đừng nên có ý định chính thức tuyên bố độc lập cho Đài Loan.
Trong bài diễn văn nhậm chức đọc tại Phủ tổng thống trước 20.000 người hôm 20/5/2016, tân lãnh đạo Đài Loan nhận định: “Lãnh đạo của 2 bên phải để lịch sử sang một bên và hướng tới đối thoại mang tính xây dựng vì lợi ích của nhân dân của đôi bên”.
Trong khi Bắc Kinh muốn bà Thái Anh Văn chấp nhận bản thỏa thuận ngầm giữa Bắc Kinh và Đài Bắc năm 1992, theo đó chỉ có “một nước Trung Quốc duy nhất” thì bà Thái Anh Văn khẳng định: “Các mối quan hệ song phương là bộ phận gắn liền việc thiết lập hòa bình trong khu vực và an ninh chung” và “Đài Loan sẽ tham gia tích cực và không bao giờ vắng mặt”. Trong khi đó, báo chí TC nói rất ít về tin tân tổng thống Đài Loan nhậm chức. Tờ Hoàn Cầu Thời Báo nhận định rằng, việc bà Thái Anh Văn lên nắm quyền đánh dấu khởi đầu cho “một thời kỳ bấp bênh”.
Bắc Kinh luôn coi Đài Loan như một phần của lãnh thổ nước này, nếu cần sẽ dùng vũ lực để thu hồi và thường xuyên cảnh cáo mọi ý định đòi độc lập cho hòn đảo nầy. Truyền thông nhà nước TC đưa tin QĐNDTQ đã thực hiện ít nhất 3 cuộc diễn tập ở bờ biển phía đông nam kể từ đầu tháng 5/2016. Cuộc tập trận lớn nhất đã diễn ra trong những ngày gần đây bởi một trung đoàn thuộc Quân đoàn 31 của QĐNDTQ, đóng quân tại tỉnh Phúc Kiến ngang qua eo biển Đài Loan. Quân đội Đài Loan cũng cảnh báo rằng, Bắc Kinh đã thực hiện một cuộc tấn công vào các mục tiêu giống các địa hình ở Đài Loan. Đài Loan cũng ước tính TC nhắm hàng trăm tên lửa vào đảo quốc nầy.
Trong báo cáo đánh giá của BQP Mỹ về tiềm năng quân sự của QĐNDTQ cho biết, ngoài tham vọng thống trị Biển Đông, Bắc Kinh còn gia tăng năng lực tấn công đổ bộ đảo Đài Loan. Cũng theo BQP Mỹ, hiện nay TC chưa tin chắc có đủ khả năng dùng vũ lực đánh chiếm Đài Loan, nhưng Bắc Kinh vẫn tiếp tục cải tiến vũ khí và phương tiện quân sự để chờ thời cơ thuận lợi sẽ tiến hành xâm lược…
Bắc Kinh đã thành lập 2 sư đoàn đổ bộ, 1 lữ đoàn thiết giáp lội nước, 3 sư đoàn dù, 11 trung đoàn không vận và 2 lữ đoàn TQLC. Trong tương lai, TC sắp hạ thủy tàu chiến đổ bộ cỡ lớn thứ 4 có khả năng chở 4 tàu lướt sóng, 50 tàu đổ bộ lớn nhỏ, 4 trực thăng cho hải quân PLA. Hải quân TC được cho là đang cần thêm 30 tàu chở xe tăng, 22 tàu chở quân và đã hợp đồng với Ukraine để mua tàu đổ bộ hạng nặng đệm khí.
Trang Defense News của quân đội Mỹ cho rằng, Bắc Kinh đã hoạch định, tính toán các phương án tấn công Đài Loan, song chiến thuật quan trọng nhất là phối hợp tác chiến đổ bộ, nhảy dù, chiến tranh điện tử và phá hoại hậu cần. Mục tiêu là nhằm chọc thủng hệ thống phòng thủ của Đài Loan, lập đầu cầu đổ bộ ở phía Bắc hoặc phía Nam, triển khai quân đánh chiếm các vị trí chiến lược và cuối cùng là khống chế toàn bộ đảo này. Bắc Kinh coi đảo Đài Loan là một phần thuộc lãnh thổ nước này, trong khi đó, Đài Loan luôn hướng tới vị thế “độc lập” còn Mỹ luôn ủng hộ hòn đảo phát triển sức mạnh quân sự để tự vệ.
Tập Cận Bình đã kiên quyết đàn áp các hành động ly khai dưới mọi hình thức nhằm bảo vệ toàn vẹn chủ quyền và lãnh thổ của nước nầy. Họ Tập cho rằng: “Đây là ước muốn chung và ý chí vững chắc của tất cả người TQ. Đó cũng là cam kết và trách nhiệm của chúng tôi đối với lịch sử và nhân dân.” họ Tập nói. “Các chính sách của Bắc Kinh đối với Đài Loan là rõ ràng, nhất quán và không suy chuyển cùng với sự thay đổi trong tình hình chính trị của Đài Loan.”
Trong khi Tập Cận Bình xem các khu tự trị và đặc biệt Đài Loan là các đối tượng nổi loạn và phải được sự kiểm soát bằng vũ lực nếu cần thiết. Nhưng, sau chiến thắng, bà Thái Anh Văn đã phát tín hiệu cảnh báo Bắc Kinh: “Hệ thống dân chủ, bản sắc dân tộc và không gian quốc tế của chúng tôi phải được tôn trọng, bất kỳ hình thức nào cũng sẽ gây tổn hại mối quan hệ giữa hai bờ eo biển.”
Mới đây, ngày 29/5/2016, tân tổng thống Đài Loan đã đi thị sát 2 căn cứ không quân Hoa Liên (Hualien) và Gia Thiện (JiaShan) miền Đông Đài Loan. Phát biểu trước các sỹ quan và binh sĩ, bà Thái Anh Văn khẳng định rằng, Đài Loan sẽ không để cho bất kỳ ai khác muốn làm gì thì làm trên không phận của mình. Động thái nầy rõ ràng nhắm vào Bắc Kinh.
Trước đó, theo Sputnik, cuộc tập trận quân sự được Đài Loan tiến hành từ ngày 26-27/1/2016 trên hòn đảo Kim Môn, một hòn đảo do Đài Loan kiểm soát và nằm ngoài khơi Hoa Lục, điểm đặc biệt của cuộc tập trận lần này đã xuất hiện hàng loạt vũ khí mới do quân đội Đài Loan tự sản xuất hoặc mua của nước ngoài như súng trường tấn công T-91 và súng trường bắn tỉa Barrett,
Trong khi đó, Liên đội Không quân chiến thuật 455 thực hiện các bài diễn tập phòng không tại căn cứ không quân Chiayi. Năng lực hoạt động của phi đội chiến đấu cơ F-16 trang bị tên lửa “không đối không” AIM-9 Sidewinder và AIM-120 của Đài Loan cũng được đưa ra biểu diễn. Cùng với khoản đầu tư 111 triệu USD để mua 3 chiếc trực thăng EC225 Super Pumas, không quân Đài Loan đã cho trình diễn khả năng hoạt động của loại máy bay này cùng với chiếc trực thăng Sikorsky S-70C Blue Hawk trong cuộc tập trận.
Ngoài ra, lực lượng hải quân tiến hành các bài tập trận chống tàu ngầm do hạm đội 124 đảm nhận với sự xuất hiện của tàu khu trục lớp Kidd và tàu hậu vệ La Fayette cùng sự yểm trợ của trực thăng S-70C. Thêm vào đó, chiếc tàu hộ tống mới, lớp Tuo Chiang và Kuang Hua-6 được trang bị tên lửa chống hạm Hsiung Feng.
Cuộc diễn tập của Đài Loan còn diễn ra trong bối cảnh tình hình căng thẳng trên Biển Đông, tuyến đường biển mang lại giá trị thương mại giá trị 5.000 tỷ USD/ năm không ngừng gia tăng. Đây cũng là lý do Mỹ quyết định tiến hành tập trận chung với các nước trong khu vực, cũng như triễn khai tuần tra cả trên biển và trên không gần những hòn đảo nhân tạo mà Bắc Kinh xây dựng trái phép, nhằm đảm bảo quyền tự do hàng hải và hàng không trên Biển Đông.
Ngày 16/1/2017, bà Thái Anh Văn cũng kêu gọi xây dựng tự do hàng hải và giải pháp hòa bình cho các vấn đề tranh chấp ở Biển Đông. Bà Thái Anh Văn còn cho biết sẽ tiếp tục đẩy mạnh các mối quan hệ với Nhật Bản và khẳng định chủ quyền của Đài Loan, vùng lãnh thổ mà Bắc Kinh cho là một phần lãnh thổ “không thể tách rời” của TC.
Trong khi đó, Bắc Kinh ngang ngược, khẳng định họ không cho phép Đài Loan xây dựng bất kỳ hành động “độc lập” nào. Bắc Kinh sẽ sẵn sàng đối thoại với bất kỳ đảng phái nào tại Đài Loan, miễn là đảng phái nầy phải công nhận rằng, 2 bờ eo biển đều là một nước Trung Quốc. Chủ trương của Bắc Kinh hoàn toàn đi ngược lại chính sách của Đảng Dân Tiến của bà Thái Anh Văn chủ trương độc lập cho Đài Loan.
Quan hệ Trung – Đài bước vào thời kỳ bất ổn:
Theo nhật báo Pháp Les Echos nhận định: Quan hệ TC & Đài Loan đang bước vào thời kỳ bất ổn với việc tân Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn tuyên thệ nhậm chức với chủ trương đối thoại nhưng không hy sinh chủ quyền, bà sẽ nói với lãnh đạo Bắc Kinh những gì mà Đài Bắc không chấp nhận. Lần đầu tiên trong lịch sử Đài Loan, lãnh đạo ngành hành pháp nắm luôn đa số trong ngành lập pháp. Tổng thống Thái Anh Văn hội đủ điều kiện thuận lợi để đối phó với Bắc Kinh. Nhưng, giữa lập trường chính trị và thực tế địa chính trị (TC nhập 40% hàng xuất cảng của Đài Loan).
Trả lời phỏng vấn của Les Echos, nhà phân tích chính trị về TC, Stéphane Corcuff giải thích: “Bà Thái Anh Văn không thể không để ý đến thế mạnh của TC và mưu đồ “thu hồi đảo Đài Loan”. Tuy nhiên, “đồng thuận 1992” chẳng qua là sự cam kết giữa 2 đảng, ĐCSTQ và Quốc Dân Đảng không có ghi lại bằng văn kiện. Tình hình hiện nay hoàn toàn khác. Khi nói đồng thuận chỉ có một nước Trung Hoa, nhưng Trung Hoa nào?” Theo chuyên gia Stéphane Corcuff, Bắc Kinh đang đứng trước thực tế là Đài Loan không bao giờ chịu sáp nhập vào Trung Quốc Đại Lục.
Theo báo cáo quốc phòng 2015 của Đài Loan, TC đang chuẩn bị cho một cuộc chiến quy mô lớn, làm tăng nguy cơ xảy ra một cuộc xung đột quân sự, chi tiêu quốc phòng hàng năm của Đại Lục duy trì ở mức hai con số chỉ đứng sau Hoa Kỳ. Bắc Kinh tăng cường sức mạnh lực lượng hải quân & không quân trong khu vực nhằm ngăn nước ngoài như Mỹ & Nhật can thiệp nếu một cuộc tấn công có thể xảy ra: Sina ngày 17/1/2016 đăng lại bài bình luận trên tạp chí Kanwa Defense Review của Canada về chủ đề, quân đội TQ vẫn coi “Chiến tranh thống nhất Đài Loan” là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu, quân đội Đài Loan là một trong những “đối tượng tác chiến” của họ. Trước đây, trong các phương án “thống nhất Đài Loan” của QĐNDTQ, Mỹ luôn được xem là nhân tố quan trọng và tác động trực tiếp đến chiến cuộc.
Mỹ “yếu tố bảo vệ Đài Loan”:
Lần đầu tiên, Đài Loan được Mỹ đưa vào danh sách các quốc gia và vùng lãnh thổ nhận được sự “tài trợ và huấn luyện” của Mỹ trong năm tài chính 2016 để bảo vệ Biển Đông. Theo nguồn tin của The Diplomat, số ra ngày 01/10/2015, lưỡng viện Quốc hội Mỹ đã biểu quyết thông qua ngân sách Quốc phòng Mỹ trong năm tài chính 2016, cho phép BQP Mỹ “tài trợ và huấn luyện” cho 7 nước Đông Nam Á Indonesia, Malaysia, Philippines, Thái Lan, Việt Nam, Brunei, Singapore.
Điểm đặc biệt là vào giờ chót, Đài Loan đã được đưa thêm vào danh sách các quốc gia và vùng lãnh thổ nhận được sự hỗ trợ của Mỹ. Cụ thể, mục 1261 của Luật ngân sách Quốc phòng tài khóa (NDAA) 2016 vạch ra một nội dung mới gọi là “Sáng kiến Biển Đông” lần đầu tiên xuất hiện trong phần “Những vấn đề liên quan đến khu vực châu Á – TBD”. Nó lưu ý rằng, BQP được ủy quyền để cung cấp hỗ trợ và huấn luyện cho Indonesia, Philippines, Thái Lan, VN, Brunei, Singapore và vùng lãnh thổ Đài Loan nhằm mục đích tăng cường an ninh hàng hải và nhận thức về lĩnh vực hàng hải của các nước ven Biển Đông”.
Nội dung của NDAA 2016 cũng đề cập đến việc Mỹ ủng hộ Đài Loan phù hợp theo đạo luật an ninh chung giữa 2 nước còn gọi là “Đạo luật Quan hệ Đài Loan” mà theo đó, Washington có trách nhiệm bảo đảm cho Đài Loan có một thế trận quốc phòng mạnh mẽ. Đặc biệt, “Luật Ngân sách Quốc phòng” tài khóa 2016 của Mỹ quy định: “Mỹ phải tiếp tục ủng hộ các nỗ lực của Đài Loan trang bị những phương tiện hiện đại và vượt trội để có thể cân bằng với sức mạnh quân sự đang lên của Tàu Cộng”.
Trong số các loại vũ khí cần được tăng cường có tàu xung kích cao tốc, tên lửa “địa đối hải”, hệ thống tu sửa khẩn cấp đường băng quân sự, mìn tấn công và tàu ngầm để tối ưu hóa hệ thống quốc phòng của eo biển Đài Loan.
Trước đó, trong một cuộc Hội thảo tại Washington mới đây với chủ đề “Đài Loan với Biển Đông”, một số chuyên gia tư vấn và hoạch định quốc phòng Mỹ đã cảnh báo đang có một cơn bão quân sự đang thành hình trên Biển Đông và cơn bão nầy liên quan trực tiếp tới Đài Loan. Các ý kiến nhấn mạnh, Mỹ cần phải hành động và hành động ngay để ngăn chận TC bành trướng trên Biển Đông, vì nếu để Bắc Kinh tự tung tự tác ở Biển Đông, an ninh của Đài Loan cũng sẽ bị đe dọa.
Bắc Kinh cảnh báo Donald Trump về Nguyên Tắc “Một Nước Trung Hoa:
Công nhận “một nước Trung Hoa” là “không thể bàn cải”. Bắc Kinh ngày 15/1/2017 đưa ra lời tuyên bố khẳng định như trên, nhằm đáp trả lại Donald Trump, Tổng thống tân cử Mỹ trước đó đã tuyên bố, sẵn sàng xét lại nguyên tắc nầy để củng cố quan hệ giữa Hoa Kỳ và Đài Loan.
Lục Khảng – Phát ngôn viên BNG Tàu Cộng – đã giận dữ tuyên bố nói: “Nguyên tắc một nước Trung Hoa là nền tảng chính trị cho mối quan hệ Mỹ – Trung, đó không phải là chủ đề thương lượng,” Lục Khảng nhấn mạnh. “Trên thế giới này chỉ một nước Trung Quốc và Đài Loan là một phần lãnh thổ của Trung Quốc. Chính phủ nuớc Cộng Hòa Nhân Dân là chính phủ hợp pháp của Trung Quốc”.
Theo AFP, TC đã có phản ứng mạnh mẽ như trên do việc hồi trong tuần, khi trả lời phỏng vấn nhật báo Wall Street Journal, ông Donald Trump nêu rõ là: “Mọi thứ đang được đàm phán, kể cả chính sách “Một nước Trung Hoa”. Bên cạnh đó, ông Trump còn biện minh về cuộc trao đổi điện đàm với tổng thống Thái Anh Văn – người đàn bà thép của Á Châu – và vào trung tuần 12/2016, ông Trump đã đe dọa Bắc Kinh là “không công nhận nguyên tắc một nước Trung Hoa”.
Ngày 31/12 tại dinh thự Mar-a-Lago, ông Donald Trump trả lời báo giới trong buổi tiệc mừng năm mới rằng, ông không loại trừ khả năng gặp Tổng thống Đài Loan bà Thái Anh Văn nếu bà sang thăm Hoa Kỳ sau khi ông chính thức nhiệm chức. Trước đó, ngày 09/12, cuộc điệnn đàm giữa tân Tổng thống Hoa kỳ đắc cử với Tổng thống Đài Loan khiến Bắc Kinh sửng sốt. Cú điện đàm phá lệ đặt ra trong chính sách của Hoa Kỳ thiết lập từ năm 1979 khi quan hệ hai bên bị cắt đứt chính thức.
Mỹ – Nhật đang giăng bẫy Tàu Cộng ở Biển Đông – Đài Loan là mồi nhử:
Cái bẫy do liên minh Mỹ – Nhật tạo ra trên Biển Đông mà Đài Loan là miếng mồi nhữ để TC rơi vào. Hiện nay, giới lãnh đạo Bắc Kinh chắc chắn phải suy nghĩ nghiêm túc về chủ đề nầy để đưa ra phản ứng phù hợp với tình thế. Bất cứ tính toán sai lầm nào của Bắc Kinh đề có thể dẫn đến xung đột vũ trang. Tập Cận Bình chắc phải đau đầu liệu Tổng thống Donald Trump sẽ ra chiêu gì? Có thể sẽ mạnh tay sử dụng Đài Loan để làm áp lực Bắc Kinh trong hàng loạt lĩnh vực khác nhau hay không? Hay đơn giản ở mức độ “hù dọa” cho Bắc Kinh nhận thức được khả năng này.
Tổng thống Donald Trump vốn có sự mâu thuẫn sâu sắc với Tàu Cộng và chính quyền của ông Trump sẽ thúc đẩy các hành động tăng cường lực lượng quân sự tại các căn cứ ở Australia để phù hợp với kế hoạch nhằm vào TC của Donald Trump. Dẫn lời Đô đốc Harry Harris cho biết: “Để chống lại các bước đi chính trị quân sự của Bắc Kinh, năm 2017, Mỹ sẽ triển khai máy bay chiến đấu tàng hình F-22 Raptor và máy bay ném bom chiến lược B-2, B-1B ở căn cứ không quân của Australia. Mỹ sẽ sử dụng vài hạm đội tác chiến của Hải quân Mỹ hạm đội 3,5 và 7 và nhiều phi đội không quân chiến thuật và chiến lược của Không quân Mỹ”.
Theo Đô đốc về hưu Dennis Blair, Mỹ không thể chấp nhận những yêu sách của Bắc Kinh về chủ quyền lãnh thổ trên Biển Đông. Trong trường hợp xung đột xảy ra, quân đội Mỹ chỉ cần mất khoảng 10 – 15 phút để khống chế các tiền đồn của TC tại Biển Đông. Theo bà Deborah James, Bộ trưởng Không quân Mỹ, cho biết, các đồng minh của Washington trong khu vực đang yêu cầu Không quân Mỹ tăng cường sự hiện diện trong khu vực. Hiện không quân Mỹ có khoảng 45.000 binh sĩ ở nhiều căn cứ trên Thái Bình Dương và Mỹ sẽ tiếp tục điều các “máy bay ném bom chiến lược tầm xa” như B-1, B-2 và B-52 tham gia các chiến dịch thực thi quyền tự do hàng hải hàng không ở Biển Đông.
Đài Loan từ lâu đã là trọng điểm trong quan hệ Mỹ – Trung. Bắc Kinh coi Đài Loan là một phần lãnh thổ chờ thống nhất, kể cả bằng vũ lực khi cần thiết. Tôn trọng nguyên tắc “một nước Trung Hoa” Washington từ năm 1979 cắt đứt quan hệ ngoại giao với Đài Bắc, cho đến khi TT Donald Trump phá vỡ nguyên tắc trên, khi tuyên bố trên các phương tiện truyền thông sẽ xem xét lại chính sách dài hạn mơ hồ đối với Đài Loan.
Đái Húc, đại tá không quân TC về hưu, tuyên bố: “TQ không e sợ đối với Mỹ,” ông ta nói. “Không có sự hợp tác từ TQ, Trump sẽ chẳng đạt được điều gì cả. Tôi dám nói rằng, nếu ông ta chọn cách đối đầu với TQ, ông ấy sẽ không ngồi được ghế tổng thống quá 4 năm”. Còn Kim Xán Vinh, giáo sư ngành quan hệ Quốc tế ĐH Nhân dân, còn mạnh miệng tuyên bố: “TQ là rồng, Mỹ là đại bàng, Anh là sư tử. Khi “Rồng” tỉnh giấc, tất cả những con vật khác đều là đồ ăn vặt của nó”.
Những phản ứng cứng rắn như trên, không định hình chính sách đối ngoại của Tàu Cộng. Song Tập Cận Bình cùng các lãnh đạo TC khác rất nhạy cảm với cơn phẫn nộ mang tính “chủ nghĩa dân tộc cực đoan” ở trong nước. Vì thế, áp lực đối với Tập Cận Bình có khả năng tăng lên nếu TT Donald Trump tiếp tục công khai chỉ trích TQ, đặc biệt trước vấn đề Đài Loan đòi độc lập.
Ủy ban Quốc gia Chính sách Mỹ (NCAFP) đã đưa ra báo cáo “Thiết lập trật tự khu vực Đông Á”, cựu Chủ tịch của Viện Mỹ tại Đài Loan (AIT) Stephen Young cũng tham gia viết báo cáo này rằng: “Tôn trọng chế độ dân chủ mạnh mẽ của Đài Loan; cần tiếp tục cung cấp vũ khí mang tính phòng thủ cho Đài Loan; Quân đội Mỹ cần duy trì lực lượng quân sự mạnh mẽ ở khu vực Châu Á-TBD, cuối cùng Washington cần nói rõ với Bắc Kinh rằng: “Điều mà Mỹ kiên trì lâu dài chính là vấn đề hai bờ không thể được giải quyết bằng đe dọa hoặc vũ lực”.
Điều này cho thấy khả năng Mỹ can thiệp mạnh mẽ vào vấn đề Đài Loan tăng lên, điều đáng chú ý là Mỹ – Nhật Bản bắt tay liên minh thúc đẩy vấn đề hai vùng Biển Đông và Hoa Đông về vấn đề Đài Loan, tạo ra một cục diện cạnh tranh chiến lược ngăn chận toàn diện đối với Tàu Cộng. Tóm lại, Mỹ – Nhật giăng bẫy chiến lược mà Đài Loan là miếng mồi cho “con rồng giấy” TC sụp bẫy.
Tập Cận Bình tấn thoái lưỡng nan:
Tập Cận Bình thừa biết rằng, nếu Trung – Nhật xảy ra xung đột quân sự trên Biển Đông hoặc Hoa Đông. TC chưa chắc thắng được Nhật Bản, nhưng nếu Mỹ can thiệp, TC sẽ đại bại là điều chắc chắn sẽ xảy ra.
Vasily Kashin – nhà nghiên cứu cấp cao, Trung tâm Phân tích Chiến lược và Công nghệ cao Nga – cho rằng: “Trên biển TC hoàn toàn không có ưu thế số lượng mang tính áp đảo; đồng thời về chỉ tiêu chất lượng, tàu chiến TC hoàn toàn thua xa Nhật Bản. Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản thậm chí còn mạnh hơn quân đội Mỹ”.
Khác với Vasily Kashin, Konstantin Sivkov Phó viện trưởng Học viện Địa chính trị Nga – đánh giá sức mạnh của Hải – Không quân Tàu Cộng cao hơn Nhật Bản một chút: “Về số lượng, Quân đội TC hơn nhiều Nhật Bản. TC có 2,3 triệu quân. Nhật Bản chỉ có 250.000 quân. Nhưng, chiến tranh xung quanh hòn đảo tranh chấp sẽ chủ yếu dựa vào sức mạnh của Hải & Không quân. Để đoạt lấy các hòn đảo trên, TC có thể sẽ điều động 400 – 500 chiến đấu cơ, không ít hơn 20 tàu ngầm diesel. Phía Nhật bản có thể điều gần 150 chiến đấu cơ, tàu ngầm diesel, 5-10 tàu khu trục và tàu hộ vệ chỉ bằng 1/3 của TC,” ông chỉ ra. “Không quân TC chủ yếu là hàng nhái, chất lượng kém, chiến đấu cơ sẽ chiếm ưu thế mang tính quyết định.”
Năm 2017 được quốc tế dự báo là năm khó khăn cho họ Tập và khó khăn lớn nhất là quan hệ đôi bờ eo biển Đài Loan trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết từ khi Tổng thống Donald Trump phá vở quy tắc nhiều thập niên của Mỹ, đàm thoại trực tiếp với nhà lãnh đạo Đài Loan Thái Anh Văn và sau đó tỏ ra nghi ngờ về chính sách “một Trung Hoa” vốn là nền tảng để Mỹ – Trung bình thường hóa quan hệ từ năm 1979.
Vấn đề Đài Loan, rõ ràng TT Donald Trump đã dồn Tập Cân Bình vào chân tường khi TT Thái Anh Văn tuyên bố độc lập bất chấp lời hăm dọa của Bắc Kinh. Theo hãng tin China News, tuyên bố được xem như lời cảnh cáo đối với Đài Loan là hải đảo bất trị. Phát ngôn viên cơ quan chính phủ đặc trách quan hệ Đài Loan, cho rằng TQ có quyết tâm không gì lay chuyển và khả năng dùng vũ lực ngăn chận mọi ý đồ độc lập và ly khai ở Đài Loan. Do vậy, thực tế sẽ chứng minh “độc lập là tử lộ”.
Có 3 kịch bản dành cho Tập Cận Bình giải quyết vấn đề Đài Loan tuyên bố độc lập được tiên liệu như sau:
[1] Dùng vũ lực đánh chiếm Đài Loan để sáp nhập vào Hoa Lục? Kịch bản nầy bất khả khi, vì dùng vũ lực đánh chiếm Đài Loan sẽ khiến quân đội Mỹ và Nhật Bản nhập cuộc. PLA sẽ không đủ khả năng giành chiến thắng và sẽ bại trận một cách nhục nhã trước liên minh Mỹ – Nhật – Đài.
[2] Chấp nhập cho Đài Loan độc lập thì uy tín lãnh đạo ĐCSTQ của Tập Cận Bình sẽ tiêu tan trước khi đối mặt sự chuyển đổi lãnh đạo ở Bắc Kinh, dự kiến sẽ diễn ra vào tháng 11 năm nay, khi Đại hội toàn quốc lần thứ 19 của ĐCSTQ diễn ra. Hiện quá trình tranh giành vị trí lãnh đạo cốt cán đã bắt đầu.
[3] Nếu chấp nhận Đài Loan độc lập, Tập Cận Bình phải đối mặt khó khăn nội bộ đó là chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Muốn hóa giải vấn đề nầy, họ Tập sẽ chọn một cuộc chiến tranh ở ngoại biên để đánh lạc hướng dư luận sôi sục trong nước. Vậy đâu là mục tiêu để Tập Cận nhắm tới? Đó là Việt Nam trong tầm ngấm của họ Tập. Bắc Kinh sẽ mặc cả với Mỹ trên lưng dân tộc Việt Nam để đánh đổi sự Đài Loan độc lập với việc để Bắc Kinh thôn tính Việt Nam.
Dùng chiến tranh ngoại biên đánh lạc hướng dư luận trong nước:
Tập Cận Bình học chiêu nầy từ sư phụ Mao Trạch Đông để giải quyết những bế tắc trong nước, dùng chiến tranh biên giới Nga năm 1969 để đánh lạc hướng dư luận. Bắc Kinh hiện đang lên kế hoạch thực hiện chính sách đối ngoại phiêu lưu, thậm chí gây ra chiến tranh để đánh lạc hướng dư luận trong nước về các vấn đề nợ nần chồng chất, bạo loạn đang gia tăng hàng ngày, nạn thất nghiệp, tham nhũng, xâu xé nội bộ, môi trường sống ô nhiễm trầm trọng gần như hết thuốc chữa, đặc biệt là vấn đề Đài Loan tuyên bố độc lập… nhằm tranh thủ sự ủng hộ của nhân dân TQ.
Thuyết “Dùng chiến tranh đánh lạc hướng” (Diversionary Theory of War). Nhiều học giả đã lưu ý các nhà lãnh đạo chính trị sử dụng “chính sách đối ngoại hiếu chiến” để củng cố vị thế lãnh đạo trong nước của họ
Theo Shakespeare (1845) đã đề nghị với các chính khách rằng: “Hãy để tâm trí người dân quay cuồng bận rộn với những cuộc cãi vã ở nước ngoài” (Be it thy course to busy giddy minds with foreign quarrels). 
Nhà sử học Michel Bodin (1955) chỉ ra rằng: “Cách tốt nhất để gìn giữ quốc gia khỏi sự nổi loạn và nội chiến là tìm ra một kẻ thù để các thần dân có thể cùng nhau chống lại”. 
Theo Schumpeter (1939) cho rằng: “Chủ nghĩa đế quốc và chiến tranh không phải phục vụ lợi ích của tầng lớp tư bản mà phục vụ lợi ích của giới tinh hoa quân sự – tầng lớp đã sử dụng chiến tranh và mối đe dọa chiến tranh để hợp thức hóa và duy trì vị trí áp đảo của mình trong nước”. 
Hass & Whiting (1956 & 1962) chỉ ra rằng: “Các chính khách có thể bị chi phối bởi chính sách xung đột quốc tế, nếu không muốn nói là dùng chiến tranh để bảo vệ họ trước sự nổi dậy của kẻ thù trong nước”. 
Vấn đề là nếu Bắc Kinh nhượng bộ Hoa Kỳ để Đài Loan độc lập. Tập Cận Bình và các chiến lược gia TC có thể họ đang nghiên cứu chiến lược tấn công ngoại biên để đánh lạc hướng dư luận và chủ nghĩa cực đoan trong nước. Những mục tiêu tấn công từ khó đến dễ như sau:
– Biển Đông: Chưa đủ thế và lực để đánh thắng Mỹ & đồng minh.
– Vùng Viễn Đông & Siberia: Chưa đúng thời cơ.
– Việt Nam: Mục tiêu dễ nhất để thôn tính.
Tại sao Tập Cận Bình chọn VN để tấn công mà không phải là Philippines hay Đài Loan? Vì VN không nằm trong trục liên minh Mỹ – Nhật – Philippines đã thành hình và Đài Loan đặt dưới sự bảo vệ của Hoa Kỳ. Một bước lùi để Đài Loan độc lập, Mỹ sẽ làm ngơ để TC tấn công VN. Theo thỏa thuận ngầm giữa Washington và Bắc Kinh? Khi TC tấn công Việt Nam sẽ không lôi kéo Mỹ – Nhật nhập cuộc. Đây là hậu quả của chánh sách “3 không” cực kỳ ngu xuẩn của những tên “lãnh tụ đầu tôm” trong ĐCSVN.
Tưởng cũng nên nhắc lại, TBT Nguyễn Phú Trọng sang chầu thiên tử Tập Cận Bình ngày 12/01/2017 đã ký 15 văn kiện bán nước, nhưng đó chỉ là mặt nổi. Một “mật ước” giữa Trọng Lú và họ Tập là khi quân Tàu Cộng PLA mở cuộc vượt biên tấn công Việt Nam như năm 1979, thì nhiệm vụ của Trọng Lú sẽ ra lệnh các lực lượng vũ trang QĐNDVN gồm Hải – Lục – Không Quân, CANDVN… “án binh bất động”, buông súng đầu hàng vô điều kiện trước quân xâm lược Tàu Cộng. Hiện nay, theo chỉ thị của Tập Cận Bình, TBT Nguyễn Phú Trọng đã hoàn tất quyết tâm “Hán hóa” đội ngũ lãnh đạo Việt Nam chờ chuyển giao quyền lực cho Bắc Kinh.
Số phận những tên lãnh đạo đcsvn sẽ ra sao?:
Số phận của bọn Thái thú Cộng sản Hà Nội như: Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn thị Kim Ngân, Nguyễn Xuân Phúc, Nông Đức Mạnh, Mười, Anh, Phiêu, Dũng Sang… Tập Cận Bình có để yên bọn chúng sống an hưởng tuổi già, sống vinh hoa phú quý trong các biệt thư nguy nga tráng lệ hay không? Câu trả lời khẳng định nhất là “KHÔNG”! Ngay sau khi thôn tính Việt Nam xong, gia đình, vợ con quý vị sẽ trở thành con tin, áp lực quí vị đem tất cả hiện kim và hiện vật mà quý vị bóc lột, vơ vét được của nhân dân Việt Nam phải giao nạp chúng nó để chuộc mạng.
Độc chiêu của bọn Chệt Cộng, đó là chiêu “quá kiều trừu bản” nghĩa đen của nó là “qua cầu rút ván”. Số phận của quý vị đã được bọn lãnh đạo Bắc Kinh an bài qua “12 chữ vàng khè” mà quý vị có mắt như mù biết gì về thủ đoạn tàn độc của chúng nó: “Phi điểu tận luơng cung tàn, giảo thử tử cẩu phanh thây” nghĩa đen của nó là “Chim chết cất cung, Thỏ chết giết chó”.
Vả lại, dưới tầm nhìn của Tập Cận Bình thâm hiểm, quý vị lãnh đạo ĐCSVN là những tên ngu xuẩn phản quốc, mãi quốc cầu vinh. Họ Tập chỉ dùng quý vị trong một giai đoạn nhất định nào đó, giống như xài một lũ chó săn trong một mùa săn thì làm sao Tập Cận Bình tin dùng quý vị được chứ?
Uổng sát công thần hầu như là một thứ định luật chính trị tàn nhẫn trong lịch sử cổ kim Trung Hoa. Khi mùa săn đã qua, lũ chó săn sẽ bị phanh thay trước để khỏi nuôi tốn cơm, đôi khi còn phản chủ, cắn lại mình. Lịch sử Tàu đã chứng minh điều nầy để quí vị sáng mắt:
Ngay từ đầu, Phạm Lãi đã nhìn thấu ruột gan của Việt Vương Câu Tiễn. Vì vậy, khi thành công, Phạm Lãi phải từ quan, tìm cách đổi tên họ, ngao du ngũ hồ mới sống tới hết tuổi già. Đường Thái Tôn tuy được dân Tàu tôn vinh là vị minh quân, nhưng cũng là tay giết hại công thần nhiều nhất.
Lưu Bang nổi danh trong lịch sử là người sử dụng chiêu “quá kiều trừu bản” nhiều nhất. Lúc còn là một tên đình trưởng, chuyên ăn trộm gà làm kế sinh nhai. Nhưng đến lúc được thiên hạ, dựng nên cơ nghiệp rồi thì người thứ nhất được ra chém là Hàn Tín, lần lượt tới Bành Việt, Anh Bố. Còn Tiêu Hà, Phàn Khoái, Trần Hi thì bị tống vào ngục chết rũ trong tù. Chỉ có Trương Lương thức thời, nhanh chân bỏ lên núi tu tiên nên thoát nạn.
Trong lịch sử Tàu Cộng cận đại, Mao Trạch Đông chưa bao giờ chỉ huy một trận đánh nào cho ra hồn. Nhưng, những danh tướng như Cao Cương, Chu Đức, Lâm Bưu, Dương Thượng Côn, Bành Đức Hoài, La Thụy Khanh, Lưu Thiếu Kỳ… đều bị Mao giết sạch.
Đây cũng là số phận mà bọn Bắc Kinh sẽ dành sẵn cho bọn Thái thú cộng sản Hà Nội để làm tấm gương soi trong nội bộ ĐCSTQ về tội “Phản quốc” sẽ bị trừng trị như thế nào và cái chết thê thảm của quý vị lãnh đạo ĐCSVN đã được chúng dành sẵn để xoa dịu nhất thời lòng căm phẫn của nhân dân Việt Nam.
Số phận của QĐNDVN sẽ ra sao?
Mỗi chế độ chính trị đều có quân đội riêng của nó. Người lính tự vẽ nên chân dung của chế độ. QĐNDVN vốn thường tự hào nào là “thành đồng bảo vệ Tổ Quốc”, “khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”… Có thể nào QĐNDVN có truyền thống tốt đẹp như thế lại tự làm ô uế thanh danh của mình, khi hạ mình đi bằng 4 cẳng như lũ chó săn công an mật vụ làm công cụ bảo vệ ĐCSVN?
Đã đến lúc người lính QĐNDVN phải thức tỉnh, trả lời dứt khoát với chế độ cộng sản độc tài toàn trị, ngoại lai vong bản rằng: “QĐNDVN là thành đồng bảo vệ Tổ Quốc & Dân Tộc, chứ không phải bảo vệ bọn lãnh đạo ĐCSVN buôn dân bán nước, tham nhũng thối nát, một lũ bưng bô cho bọn Rợ Hán”.
Nếu người lính QĐNDVN không dám đứng lên làm nhiệm vụ đó ngày hôm nay thì sau này, người lính QĐNDVN sẽ trở thành những tên lính xung kích cho bọn Rợ Hán, các bạn sẽ đi mở đường cho chủ nghĩa bành trướng của Tàu Cộng ở vùng Viễn Đông, Siberia… các bạn sẽ chiến đấu đơn độc, không chết vì súng đạn của lính Nga thì cũng chết vì đói lạnh. Lúc đó, các bạn có hối hận thì đã muộn. Các bạn sẽ chết bỏ thây nơi xứ người thay cho lính Tàu, các bạn chết càng nhiều càng tốt, Bắc Kinh sẽ đem dân Tàu di dân ồ ạt xuống Việt Nam, chúng chiếm tất cả nhà cửa đất đai, ruộng vườn cùng tài sản của các bạn. Vợ con của các bạn từ đây sẽ mang họ Địch, họ Từ, họ Ôn, họ Hàn…vợ và con gái các bạn sẽ bị chúng đưa vào nhà thổ làm gái hộ lý cho quân đội viễn chinh Tàu Cộng sau này. Những thiếu nữ VN còn xuân sắc sẽ bị ép buộc lấy dân Tàu Khựa để lai giống; nếu không sẽ bị triệt sản để hạn chế sinh sản. Cũng giống như dân Tây Tạng, Tân Cương, Mông Cổ, người dân Việt Nam sẽ trở thành dân tộc thiểu số ngay trên quê hương của chính mình…
Nhân dân Việt Nam kỳ vọng những người lính QĐNDVN sớm phản tỉnh, quay súng trở về với nhân dân lật đổ chế độ cộng sản độc tài toàn trị chết tiệt để cứu lấy quê hương. Mong lắm thay!!!
30/1/2017
 
Tổng hợp & nhận định:

Đảng cộng sản Việt Nam, ngã ba đường lịch sử (phần 2)

Đảng cộng sản Việt Nam, ngã ba đường lịch sử (phần 2)

FB Lang Anh

30-1-2017

Các ông tổ cộng sản Liên Xô. Ảnh: internet

Tiếp theo phần 1: Đảng cộng sản Việt Nam, ngã ba đường lịch sử: Tồn tại và diệt vong?

Những người cộng sản ở hầu hết các nước đều giành được quyền cai trị theo những cách thức giống hệt nhau. Bằng những khẩu hiệu tuyên truyền về một xã hội ảo tưởng, họ đặt trước mặt những người nghèo và thất học một cái bánh vẽ và xúi họ vào lò lửa chiến tranh. Tuy nhiên cơn điên dại tập thể cuối cùng cũng qua đi và hầu hết người dân nhận ra mình đã bị lừa vì không hề thấy sự bình đẳng cũng như phồn thịnh ở đâu mà chỉ thấy những ông chủ mới. Cho đến khi hàng loạt chế độ cộng sản sụp đổ vào cuối những năm 1980, nhân loại và chính người dân các nước đó đã phải trả những cái giá quá mức nặng nề. Dẫu sao họ đã gặp may vì cuối cùng cũng thoát khỏi một thứ quái vật ghê sợ trong lịch sử.

Tôi không phủ nhận rằng đã có những lớp người cộng sản sống vì lý tưởng với niềm tin cuồng tín rằng mình duy nhất đúng. Họ sẵn sàng phạm những tội ác không ghê tay để tiêu diệt và buộc những người khác phải nghe mình. Giữa những người cộng sản cuồng tín thời kỳ đầu và những tay đao phủ của nhà nước hồi giáo IS hiện nay có sự tương đồng giống hệt nhau: Khi cắt cổ người, chúng đều cho rằng mình đang làm vì điều đúng.

Với thứ bùa thiêng về một xã hội ảo tưởng, nơi con người có thể hưởng thụ theo nhu cầu bất chấp năng lực tạo ra của cải, những người cộng sản thế hệ đầu đã rất thành công trong việc nhồi sọ và lôi kéo con người. Họ đặc biệt thành công ở những xã hội đói nghèo với nền tảng dân trí thấp. Nhưng có lẽ khả năng trại lính hoá xã hội, triệt hạ tri thức độc lập mới là thứ vũ khí siêu hạng của những người cộng sản. Lenin và những đệ tử của ông ta đã diệt không gớm tay những người Mensevich và Trotsky, dù họ cùng là những đệ tử của Marx. Tất nhiên là bằng chuyên chính vô sản, số phận của trí thức và những kẻ thù giai cấp còn lại thì cực kỳ thê thảm. Mao Trạch Đông diệt hàng chục triệu người và tận diệt mọi tri thức đối lập cũng như các đối thủ chính trị trong Đại Cách Mạng văn hoá. Ở Việt Nam, ông Hồ Chí Minh cũng dìm chết mọi tư tưởng độc lập bằng cuộc thanh trừng nhân văn giai phẩm. Họ hành động rất giống nhau dù quy mô khác biệt nhau và mục đích thì chỉ có một: Tạo ra một xã hội tê liệt về tư duy và chỉ biết cúi đầu. Ở đây có lẽ nên có một nhận xét công bằng, Hồ Chí Minh không tàn bạo như hai tiền bối của ông ta. Trong hầu hết trường hợp, Hồ Chí Minh luôn tìm cách nấp phía sau giật dây và đẩy thuộc cấp ra hứng chịu búa rìu (Trường Chinh với cải cách ruộng đất, Tố Hữu với nhân văn giai phẩm).

Tuy nhiên những xã hội cộng sản đời đầu nhanh chóng đối diện với thực tại mà họ không thể vượt qua. Do xuất phát từ một lý tưởng sai lầm, họ thất bại trong việc tạo ra đủ của cải vật chất nuôi sống xã hội. Mục tiêu về sự công bằng thì lại càng xa vời vì cách thức họ kiểm soát quyền lực độc tài tự thân nó là gốc rễ tạo ra bất bình đẳng. Cuối năm 1980, sự tan rã của hàng loạt nhà nước cộng sản đánh dấu sự cáo chung của phong trào cộng sản toàn cầu.

Trong lúc đó, những người cộng sản ở Trung Quốc và Việt Nam loay hoay tìm cách thay đổi để kéo dài thời gian cai trị. Họ thấy rằng có thể vay mượn nền kinh tế thị trường vốn có năng lực nổi trội để tạo ra của cải ở phương Tây, và dựa vào đó làm bầu sữa nuôi sống cho bộ máy cai trị độc tài của mình. Trung Quốc tiến hành những cải cách cho phép sự hiện diện của đầu tư nước ngoài và kinh tế tư nhân vào cuối những năm 1970. Việt nam nối gót chậm hơn, vào khoảng cuối những năm 1980. Cả hai chế độ cộng sản này đều gặp may, vì các nước phương Tây sau khi chứng kiến sự tan rã của hàng loạt nhà nước cộng sản đã cho rằng sớm muộn gì Trung Quốc hay Việt Nam cũng sẽ phải từ bỏ con đường bế tắc ấy. Vốn nước ngoài và công nghệ đổ vào những đất nước này và tạo ra những nguồn lực mới. Trong khi đó việc giành được quyền tồn tại cũng khiến các lực lượng tư nhân tham gia vào việc tạo ra của cải. Tuy nhiên đây cũng là lúc đánh dấu sự tuyệt chủng của những người cộng sản cuối cùng. Các lợi ích kinh tế được tạo ra cùng với quyền lực độc tài không được kiểm soát đã khiến toàn bộ đội ngũ cai trị tại Trung Quốc và Việt Nam nhanh chóng thoái hóa và đánh mất chút niềm tin lý tưởng cuối cùng. Kết quả là họ trở thành một tập đoàn tội phạm gắn kết với nhau bởi những khẩu hiệu chẳng ai còn tin và các món lời được tạo ra từ bòn rút ngân sách, từ việc lạm dụng quyền lực hoặc kiếm lợi từ lợi thế thông tin bất bình đẳng. Thực tế chế độ cộng sản đã chết từ lâu ở cả Trung Quốc lẫn Việt Nam, còn lại chỉ là một tập đoàn cai trị độc tài tham nhũng dưới cái vỏ cộng sản.

Hai thứ bùa thiêng từng giúp những người cộng sản nắm quyền là cái bánh vẽ về một xã hội bình đẳng thì nay đã chẳng còn lừa gạt được ai khi chính họ đang là một đẳng cấp ưu tiên với mọi đặc quyền. Tuy nhiên, thứ vũ khí siêu hạng còn lại là kiểm soát thông tin và tiêu diệt mọi trí thức có năng lực tư duy độc lập thì họ vẫn đang làm rất tốt. Trung Quốc kiểm soát mạng xã hội cực kỳ ngặt nghèo và thanh trừng khốc liệt mọi trí thức đối lập. Việt Nam cũng đàn áp và triệt hạ không tiếc tay mọi trí thức phản biện với hàng loạt án tù. Bên cạnh đó, họ vẫn tiếp tục cố gắng duy trì hoạt động tuyên truyền để có thể lừa gạt càng lâu càng tốt những thành phần dân trí thấp nhằm kéo dài thời gian tồn tại. Tất nhiên đó là những nỗ lực không có ngày mai vì theo thời gian, khi chứng kiến tình trạng tham nhũng lan tràn, khi đối diện với sự tận diệt môi trường, những món nợ khổng lồ mà những tay cộng sản tham nhũng mang về cho đất nước, sự tuyên truyền của bộ máy cộng sản ngày một mất thiêng. Và cuộc cách mạng Internet đã bồi thêm những đòn trí mạng vào bức màn sắt kiểm duyệt tư tưởng và tuyên truyền của những chế độ cộng sản. Họ càng lúc càng mất khả năng kiểm duyệt và bóp nghẹt các luồng tư tưởng tự do. Bên cạnh đó chính nền kinh tế thị trường mà họ vay mượn từ các xã hội phát triển phương tây đã tạo ra sự hội nhập và giao lưu văn hoá mà họ không thể chặn lại được. Vấn đề mà tất cả các lãnh tụ cộng sản đều nhận ra: Không phải là có tồn tại được hay không mà là còn tồn tại được bao lâu nữa?

Những căn bệnh trầm kha mà Trung Quốc và Việt Nam đang mắc phải gần như giống hệt nhau. Một bộ máy tha hoá tham nhũng đến tận gốc rễ với hiệu năng cai trị ngày càng suy giảm. Các nguồn tài nguyên cạn kiệt và môi trường bị tàn phá nặng nề đến mức mất khả năng duy trì cuộc sống thông thường. Tình trạng bất công lan tràn với nạn lạm dụng quyền lực của bộ máy cai trị đã bị lưu manh hoá. Gánh nặng nợ công đè ngập cổ người dân cộng với mức thuế phí nặng nề trong khi các dịch vụ an sinh xã hội vô cùng tồi tệ.

Nhà lãnh đạo thuộc thế hệ thứ 5 của chế độ cộng sản Trung Quốc là Tập Cận Bình cố gắng tìm lối thoát bằng một cuộc đại thanh trừng với chiến dịch đả hổ diệt ruồi, nhắm mục tiêu vào những đối thủ chính trị của ông ta và những thành phần quan chức tham nhũng không nằm trong phe cánh của Tập. Nhưng hơn ai hết Tập Cận Bình hiểu rất rõ rằng ông ta đang dựa vào một phe cánh tham nhũng để triệt hạ phe cánh còn lại. Cái gọi là đấu tranh tham nhũng của Tập Cận Bình tự thân nó thất bại ngay từ đầu khi không giải quyết được sự cai trị độc tài: Quyền lực độc tài không được kiểm soát tự thân nó là mảnh đất màu mỡ cho tham nhũng. Tập triệt hạ được một phe nhưng nếu Tập tước đoạt quyền lợi hoặc chĩa mũi dùi vào phe cánh đang phò trợ ông ta thì khi đó cái gì sẽ bảo vệ được Tập?

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sau khi thanh trừng được đối thủ chính trị lớn nhất của mình tại đại hội XII có vẻ cũng muốn thừa thắng xông lên với một chiến dịch học theo Tập Cận Bình. Nền chính trị của Việt Nam có độ tản quyền cao hơn và do đó dù có học theo thì Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng chẳng diệt nổi muỗi, chưa nói gì đến ruồi hay hổ. Và mục đích chống tham nhũng tự thân nó mâu thuẫn ngay từ đầu với nền chính trị độc tài.

Lá bài nguy hiểm nhất của Tập Cận Bình nhằm kéo dài thời gian cai trị lại chẳng dính dáng gì đến bộ máy nhà nước hay các tư tưởng tự do. Nó chính là chủ nghĩa dân tộc cực đoan mà nhiều thế hệ lãnh đạo Trung Quốc đã nối tiếp nhau vun xới như một giải pháp dự phòng cho các bất ổn xã hội.

Cách Mạng Lên Đồng – S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Cách Mạng Lên Đồng –

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

RFA

Ảnh của tuongnangtien

Tôi vừa nhìn thấy qua F.B hình Đền Thờ Quan Lớn Đệ Tam cao ngất ngưởng, ở giữa lòng Hà Nội.

Ảnh: Ngô Nhật Đăng

Bức ảnh khiến tôi nhớ đến một đoạn văn mô tả cảnh “bắt đồng” trong hồi ký (Chiều Chiều) của Tô Hoài.

Chúng tôi xộc lên gác. Cái gác lửng cạnh sân thượng, trong phòng mù mịt khói hương. Góc trong, người cung văn già, áo đại cán, chòm râu lưa thưa, quần vải nhuộm cậy, cây đàn với người nghiêng ngả ê a bên một bà, tôi đã nhận ra mụ Na béo phục phịch. Mụ Na kéo trên đầu xuống một vuông nhiễu điều, miệng nhai trầu, mặt đỏ như uống rượu. Xung quanh, mấy bà nạ dòng đương rì rầm khấn vái.

Thấy người lố nhố, tất cả im bặt.

Trên bàn thờ, khói hương trắng mờ. Mấy nải chuối xanh chồng lên nhau giữa mâm ngũ quả. Hai bên chân án thư dán hai con thanh sà bạch sà bằng giấy viền trang kim vàng choé miệng há ngậm hòn ngọc giấy điệp nhấp nhánh. Cái đuôi con rắn ngoắt lên.

Mấy người quay ra, ơ mặt nhìn cô công an. Cô Đàng đội mũ lưỡi trai, áo kà ki vàng cứng nếp, nom oai vệ nhất. Tưởng cô ấy sắp lấy còng số 8 ra xích cả lại.

Mụ chủ nhà bỏ hẳn vuông nhiễu trên đầu xuống, trông rõ không phải vuông lụa vuông nhiễu, mà là hai ba cái khăn quàng đỏ của trẻ đi học khâu ríu lại.

Tôi hỏi:

– Bà là bà Na?

– Thưa vâng.

– Thế này là tụ tập trái phép làm mê tín dị đoan... Tôi nhân danh chính quyền cấm gia đình từ nay không được phạm vào đồng bóng dị đoan. Chúng tôi tịch thu các đồ mê tín. Yêu cầu các đồng chí bảo vệ làm việc...”

Hề Hoài Linh hầu đồng: Ảnh: Đất Việt

Tô Hoài qua đời đã lâu. Đám công an và dân phòng cùng đi “bắt đồng” với nhà văn năm xưa, nếu không mồ yên mả đẹp, cũng đều đã trở thành những ông già bà lão cả rồi. Chả ai còn sức để có thể “xộc lên” những cao ốc cao chót vót, giữa lòng Hà Nội, để “nhân danh chính quyền cấm đồng bóng dị đoan” như trước nữa.

Việc “chính quyền cấm đồng bóng dị đoan” nay cũng đã qua. Đất nước đã bước vào thời kỳ đổi mới. Mọi người, nhất là giới quan chức, đang có những “đam mê” mới – theo tin loan của báo Người Tiêu Dùng:

Hầu đồng còn gọi là hầu bóng hoặc lên đồng. Đây là một nghi lễ, một hiện tượng tâm linh còn chứa đựng nhiều điều “bí ẩn” mà không ít người đam mê.

Trong số những người theo nét văn hóa tín ngưỡng “Hầu đồng” này, một số cán bộ có chức, có quyền rất thành tâm khi đi “hầu đồng”, có cán bộ của Bộ Y tế đi “hầu đồng” điều một lúc 7 chiếc xe ô tô, đi cả trong giờ hành chính, đến bao trọn đền Bảo Lộc (tỉnh Nam Định) để ngồi “hầu đồng” mong được “thăng quan tiến chức”...

Theo ghi nhận, trong khoảng thời gian từ 12h đến 17h30 ngày thứ 7 (ngày 1/10/2016), một trong những ngày mà ông Phạm Văn Tác, Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ (Bộ Y tế) kéo đoàn xe đi “hầu đồng”, đền Bảo Lộc chỉ tiến hành cầu “may mắn” cho ông Tác và không cho người lạ vào khu vực. Có tất cả 7 chiếc ô tô trong đoàn “hầu đồng” đến đền Bảo Lộc.

Trong buổi hầu đồng, theo nguồn tin cung cấp, ông Phạm Văn Tác mua lễ 110 triệu đồng, đặt lễ 80 triệu đồng và mục đích chính của việc này là cầu “thăng quan tiến chức”.

Được biết, trong 4 tháng qua, ông Tác đi “hầu đồng” đến 17 lần và mục đích chính cũng chỉ như lần này: “Thăng quan tiến chức”.

Trong một chế độ mà “ghế ít đít nhiều” thì việc cầu cõi âm (hay “cõi trên”) cho được “thăng quan tiến chức” là một nhu cầu tất yếu, và được luật pháp “bảo đảm” – như thông tin của báo An Ninh Thủ Đô:

Ngày 10-10, Bộ Y tế đã nhận được đơn kiến nghị của ông Phạm Văn Tác phản ánh về việc ngày 9-10, Báo điện tử Người tiêu dùng thuộc Hội tiêu chuẩn và bảo vệ Người tiêu dùng Việt Nam có đăng bài phản ánh về việc ông Phạm Văn Tác, Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ – Bộ Y tế đi “hầu đồng” cầu thăng quan tiến chức.

Sau khi nghiên cứu vụ việc, đối chiếu với các văn bản quy phạm pháp luật hiện hành, Bộ Y tế có ý kiến như sau: “Việc ông Phạm Văn Tác tổ chức lễ tạ đền Bảo Lộc thờ Đức thánh Trần là việc cá nhân, gia đình đồng chí, không liên quan đến công việc của ngành y tế.

Dùng một lúc bẩy chiếc xe ô tô đi hầu đồng, trong giờ hành chính (và mua lễ cả trăm triệu) để cầu thăng quan tiến chức … mà được coi chỉ “là việc cá nhân, gia đình đồng chí, không liên quan đến công việc của ngành y tế” thì quan niệm của bà Bộ Trưởng Kim Tiến về tình đồng chí – rõ ràng – rất thoáng!

Vụ trưởng Phạm Văn Tác hầu đồng. Ảnh: nguoitieudung

Thiệt là may phước cho ông Vụ Trưởng. Nếu không có chút tình “đồng chí” thì phen này nếu không bị lôi thôi lớn, e cũng lôi thôi lắm. Ông Tống Hồ Phương, người dựng tượng Ðức Thánh Trần – ở xã Ninh Gia, huyện Ðức Trọng, tỉnh Lâm Ðồng – không có được sự may mắn tương tự – theo tường trình của biên tập viên Hoà Ái, RFA:

“Vụ việc chính quyền địa phương không cho phép người dân đặt tượng thờ Đức Thánh Trần-Hưng Đạo Vương trên bục, trong khuôn viên gia đình ở Lâm Đồng làm dấy lên quan ngại rằng dân chúng Việt Nam thể hiện tín ngưỡng thuần Việt của họ như thế nào mới là đúng luật?

Ông Tống Hồ Phương kêu cứu kể từ ngày 4 tháng 1 năm 2017, là thời điểm dựng tượng Đức Ông-Trần Hưng Đạo, cao khoảng 1,6 mét lên bục. Trong vòng ba ngày liên tiếp, cho đến ngày mùng 6 tháng 1, chủ tịch và phó chủ tịch cùng công an và cán bộ địa chính xã Ninh Gia đến tận nhà yêu cầu gia đình hạ tượng. Anh Nguyễn Xuân Quang, cháu của ông Tống Hồ Phương kể lại diễn tiến của vụ việc:

“Bắt đầu xây cái bục tầm khoảng ngày 9, ngày 10 tháng 12. Mình xây xong thì họ chẳng nói gì hết. Khi đưa tượng Ông về thì họ nói là vi phạm không có giấy phép xây dựng. Họ kêu phải tháo dỡ tượng Ông xuống. Biên bản lập yêu cầu tháo dỡ xuống. Gia đình em xin không tháo dỡ mà để Ông đứng đó. Họ mới nói dời cái lư hương, không cho để bát nhang, thắp nhang. Gia đình mới dời cái lư hương. Mình xin thì họ đồng ý như vậy, nhưng họ nói miệng rằng trong vòng 60 ngày nếu không có một công văn nào phản hồi cho họ thì họ vào làm việc; không có giấy phép xây dựng thì họ phạt từ 3 đến 5 triệu đồng và họ cưỡng chế.”

Việc “tháo dỡ” và “cưỡng chế” một pho tượng, trong khuôn viên của gia đình, với số tiền phạt vài ba triệu bạc – nói nào ngay – chỉ là chuyện nhỏ, và có tính cách cá nhân. Ở tầm mức quốc gia, liên quan đến tôn giáo/tín ngưỡng, nước Việt còn có lắm chuyện kinh thiên/động địa hơn nhiều, theo lời của blogger Nguyễn Anh Tuấn:

“Trước thì san bằng Chùa Liên Trì, nay lại định giật sập Tu viện và Nhà thờ Thủ Thiêm có lịch sử tới 177 năm trước cả khi thực dân Pháp đến Việt Nam, chính quyền TPHCM đang cho thấy vì tiền họ có thể cạn tàu ráo máng với lịch sử như thế nào …”

Vì tiền thì “chính quyền TPHCM” hay “chính quyền Hà Nội” đều giống y như nhau thôi: Họ ăn tất tần tật không từ một cái gì, và “cạn tầu ráo máng” với tất cả mọi thứ, chứ nào có riêng chi “lịch sử.” Tuy nhiên, theo một blogger khác – Viết Từ Sài Gòn – thì “vấn đề không nằm ở yếu tố kinh tế mà lại nằm ở lĩnh vực chính trị.”

Theo tôi chắc cả hai. Ngoài việc cưỡng chế đất đai vì lợi nhuận, chuyện phá bỏ đình/chùa/đền/miếu/thánh thất/giáo đường và những cơ sở tôn giáo (ngoài vòng kiểm soát của nhà nước) vốn là chủ trương bất biến và xuyên suốt của những người CSVN. Họ cũng đang họ “cổ võ” hay “khuyến khích” loại tín ngưỡng thực dụng như Hầu Đồng hay Hầu Bóng. Bởi thế, nên giới quan chức dùng cả chục chiếc xe ô tô (trong giờ hành chính) để đi “hầu” mà vẫn được coi như là chuyện riêng tư, được pháp luật cho phép và bảo vệ!

Khi mà cả nước đều “lên đồng” và “đời sống tâm linh” của mọi người chỉ còn giới hạn vào việc cầu xin lợi lộc cho cá nhân (hoặc gia đình) thôi thì bọn cầm quyền hiện hành – tất nhiên – cũng cảm thấy sẽ bớt lo lắng hơn nhiều về sự tồn vong của chế độ. Bởi thế, Wikipedia (tiếng Hà Nội) nay có đoạn sau:

Trong cách mạng, các đền phủ không chỉ là nơi hương khói phụng sự mà nhiều nơi là căn cứ cách mạng nơi cứu dân độ thế.

“Ai bảo là đồng không giúp nước

Âm phù dương trợ chẳng kể công”

Phong trào dân chủ bị đe dọa

Phong trào dân chủ bị đe dọa

Kính Hòa, phóng viên RFA
2017-01-30
Người dân biểu tình trước Tòa án nhân dân Hà Nội, nơi diễn ra phiên xử blogger Basam Nguyễn Hữu Vinh ngày 23 tháng 3 năm 2016. Ảnh minh họa.

Người dân biểu tình trước Tòa án nhân dân Hà Nội, nơi diễn ra phiên xử blogger Basam Nguyễn Hữu Vinh ngày 23 tháng 3 năm 2016. Ảnh minh họa.

AFP photo

Cuộc trấn áp vẫn tiếp tục

Thêm một người phụ nữ hoạt động dân sự nữa bị bắt. Bà Trần Thị Nga bị công an ập vào nhà bắt giữ vào ngày 21 tháng giêng, chỉ vài ngày trước Tết nguyên đán để lại hai con còn nhỏ.

Bà Nga được biết đến là người đấu tranh chống những sai trái trong việc đưa công nhân ra nước ngoài đi làm thuê, và đấu tranh cho những nông dân bị mất đất.

Blogger Châu Đoàn đặt ra câu hỏi tại sao nhà cầm quyền lại bắt giam một người phụ nữ không một tấc sắt trong tay:

Bắt để đe doạ những người đấu tranh khác? Có thể đấy là tư duy của những người đưa ra quyết định nhưng đấy là một sai lầm. Những người đã tham gia vào đấu tranh, nếu sợ họ đã không làm từ đầu. Việc bắt bớ một người với lý do thiếu thuyết phục sẽ chỉ khiến họ phẫn nộ hơn và có thể sẽ khiến cả những người không quan tâm tới chính trị sẽ ít thiện cảm hơn với chính quyền.

Những người đã có đủ dũng khí để đấu tranh đều hiểu một điều đơn giản là đời chỉ có một lần, thời gian sống thực ra cũng không là bao nhiêu, sống làm sao cho có ý nghĩa nhất và để được thế thì họ cần phải sống đúng là mình. Nỗi sợ, nếu có chỉ là thoáng qua và sẽ bị chôn vùi bởi khát vọng đẹp đẽ. Do vậy mà càng sống, nỗi sợ trong họ càng ít đi, và nếu đã đấu tranh, họ sẽ ngày càng quyết liệt hơn mà thôi.

Bắt để đe doạ những người đấu tranh khác? Có thể đấy là tư duy của những người đưa ra quyết định nhưng đấy là một sai lầm.
– Blogger Châu Đoàn

Hình ảnh gương mặt không sợ hãi của bà Nga được lan truyền khắp các trang blog và mạng xã hội, bên cạnh những nét mặt mà blogger Cánh Cò mô tả là hoàn toàn thiếu tự tin, đầy tự ti của các nhân viên công an, điều mà Cánh Cò cho rằng thể hiện rõ ràng sự nhỏ mọn của nhà cầm quyền:

Sự nhỏ mọn mà chính quyền Việt Nam dung dưỡng cho công an các cấp biểu hiện trên từng khuôn mặt của những cán bộ thi hành lệnh bắt giam chị. Mỗi ánh mắt hay từng cái nhếch mép, hành động đều toát lên vẻ ác độc và đầy tự ti. Chiếc còng số 8 tra vào tay chị trong khi kẻ cầm nó lại không dám nhìn vào mắt người mà chúng cho là phản động. Chị Nga đúng là phản động theo ngữ nghĩa tích cực nhất: Thay đổi tư duy nhỏ mọn của bọn cầm quyền.

Nhạc sĩ Tuấn Khanh nhìn thấy trong cuộc bố ráp vây bắt bà Nga của lực lượng an ninh, có một điều gì đó mỉa mai khi so với những cuộc tìm kiếm vô vọng, cũng của cơ quan an ninh, đối với các quan chức cao cấp của nhà nước phạm tội tham nhũng,

Cuộc vây bắt rầm rập và quá chuyên nghiệp đến mức người ta nhớ đến các cuộc ra đi khỏi Việt Nam một cách thư thả, của các quan tham nhũng như Trịnh Xuân Thanh, mà tiếng hô vang truy tìm giống như một trò chơi trốn tìm của trẻ con.

Thật dễ nhận ra, ở đâu cũng vậy, khi một nhà nước kinh sợ công lý và sự thật, tìm cách trấn áp, thì chắc chắn đó là một nhà nước tăm tối và vô luân.

image-400.jpg
Truyền hình Việt nam đưa tin vụ bắt bà Trần Thị Nga hôm 21/1/2017Screen shot

Đề cập tới công lý, Thiên Luân nhắc lại câu chuyện một quyển sách về pháp luật Việt Nam in hình một diễn viên hài mặc quần ngắn cách đây đã lâu, tác giả viết trên trang Dân Luận về sự bế tắc của ngành tư pháp Việt Nam dưới sự lãnh đạo tòan diện của đảng cộng sản Việt Nam:

Tòa án theo nghĩa là biểu tượng của Công lý, là nơi công dân gửi gắm niềm tin rằng bất kỳ vi phạm pháp luật nào cũng bị xử lý nghiêm minh. Nhưng tòa án ở nước ta không làm được như vậy. Các tranh tụng tại tòa không được coi trọng, vai trò luật sư thì mờ nhạt – phiên tòa như “đấu tố”. Nên nói không ngoa rằng, tòa án chỉ là cơ quan hợp thức hóa các khâu trước của cơ quan điều tra và viện kiểm sát.

Chiếc còng số 8 tra vào tay chị trong khi kẻ cầm nó lại không dám nhìn vào mắt người mà chúng cho là phản động.
– Blogger Cánh Cò

Nói thêm rằng, với cơ chế hiện nay, tòa án khó mà độc lập khi xét xử và người thẩm phán khó có thể có đủ bản lĩnh để độc lập. Tòa án như một cơ quan hành chính và người thẩm phán như là một công chức trong hệ thống hành chính và họ điều là Đảng viên mà Đảng viên phải chịu sự chỉ đạo cấp ủy. Cho nên chỉ có ở xứ ta mới những quy tắc “bất thành văn” như báo cáo án, thỉnh thị án, duyệt án… Nhà văn Vũ Thư Hiên nhận xét: “Cái này thì rõ ràng, rằng là những gì tôi biết tới nay thì đảng đều có sự can thiệp vào công việc của tòa án.”

Trở lại với vụ bắt giữ bà Trần Thị Nga, đây là vụ mới nhất trong một loạt vụ bắt bớ các nhà hoạt động xã hội dân sự và bất đồng chính kiến trong một thời gian rất ngắn. Giải thích hiện tượng này, tác giả Trương Nhân Tuấn nhắc lại nhận định của ông cách đây không lâu rằng bây giờ giới đấu tranh dân chủ ở Việt Nam rất đơn độc, vì các quốc gia dân chủ phương Tây vốn chống lưng cho phong trào dân chủ khắp nơi trên thế giới đang phải lo toan những việc khác trong đất nước của họ.

Xã hội công an trị bị tháo ra từng mảnh

Những hành động trấn áp bất đồng chính kiến được blogger Nguyễn Anh Tuấn cho là nằm trong cách hành xử của những kẻ chưa kịp khôn lớn nhưng đã lên cầm quyền. Những người cầm quyền này áp dụng một tiêu chuẩn đạo đức mà Nguyễn Anh Tuấn gọi lại là một thói quen đạo đức nước đôi:

Liên tục dẫn lời tiền bối cách mạng của chính họ: ‘Dân chủ là để cho dân được mở miệng ra’, song họ lại thường xuyên xuyên tạc ý nghĩa câu nói này bằng cách thêm thắt, phân loại lời nói của dân lúc thì ‘mang tính xây dựng’, khi thì ‘có ý phá hoại’, tùy vào ý thích chủ quan của họ. Dán nhãn ‘phá hoại’ xong thì cứ theo đó mà trấn áp người dân, họ như đứa trẻ ngông cuồng hành xử theo cảm tính yêu ghét cá nhân nhưng lại được giao quá nhiều quyền lực nên bỗng dưng trở thành mối đe dọa đối với ổn định xã hội.

Nếu chúng ta trung thực với chính mình thì chúng ta sẽ phải nói thật rằng: hiện nay dân chủ hoá chưa phải là nhu cầu của đa số chúng ta.
– Blogger Nguyễn Thị Từ Huy

Nhưng cũng xin nhắc lại rằng những người cộng sản luôn quan niệm rằng cơ quan công an là một công cụ trấn áp của họ chống lại những lực lượng đối lập trong xã hội, tạo nên một xã hội mà nhiều người trong đó có blogger Đoan Trang gọi là xã hội công an trị.

Đoan Trang viết rằng lực lượng này sử dụng những biện pháp lừa đảo và khủng bố để gieo rắc nỗi sợ trong dân chúng, từ đó trấn áp, cô lập những người đối lập trong xã hội.

Nhưng những biện pháp như vậy được cho là đã tạo nên một xã hội chia rẽ, bị tháo rời ra từng mảnh, theo lời của blogger Viết Từ Sài Gòn:

Lẽ ra, Việt Nam đã tốt đẹp hơn nhiều và dân chủ hơn nhiều nếu như không có sự can thiệp thô bạo bằng những chính sách xóa bỏ dân tộc, xóa bỏ văn hóa và tâm linh nhằm sáp nhập vào cái giáo điều gọi là “quốc tế Cộng sản”. Nhưng không, đất nước đã không được như thế, dân tộc không những không đoàn kết, tình yêu thương bị mất mà qua thời gian, những chính sách gắt máu, công an trị và bóp chết tự do của người dân, để giới cán bộ, quan chức lộng hành đã nhanh chóng đẩy xã hội Việt Nam đến vực thẳm của lòng thù hận, sự mạt sát và máu lạnh.

Tác giả viết thêm rằng sự chia rẽ đó có cả trong nội bộ những người mong muốn có một xã hội Việt Nam dân chủ hơn.

000_D28R1-400.jpg
Nhà hoạt động Lã Việt Dũng bị côn đồ hành hung hôm 10/7/2016. AFP photo

Sự chia rẽ đó lại càng trầm trọng hơn khi số đông người Việt Nam hiện nay vẫn chưa có một nhu cầu về một xã hội dân chủ. Blogger Nguyễn Thị Từ Huy viết rằng:

Nếu chúng ta trung thực với chính mình thì chúng ta sẽ phải nói thật rằng: hiện nay dân chủ hoá chưa phải là nhu cầu của đa số chúng ta. Đa số vẫn chỉ đang dừng lại ở nhu cầu thoát nghèo và nhu cầu tiêu dùng. Tầng lớp trung lưu chủ yếu vẫn đang bị cuốn vào lô gic của xã hội tiêu thụ, và đặt mục tiêu kiếm tiền, nhưng chưa tự đặt cho mình nỗi băn khoăn về việc kiếm tiền theo cách nào và kiếm tiền để làm gì.

Đoạn văn trên đây được bà viết trong bài cảm ơn Giáo sư người Mỹ Jonathan London khi ông vừa công bố một bức thư giửi cho tất cả những người Việt Nam, và tự nhận mình là một người bạn thân. Bức thư vạch ra những khó khăn của tiến trình dân chủ hóa tại Việt Nam trên nhiều lãnh vực, trong tình hình thế giới biến động nhiều bất an, mà cả một nền dân chủ lớn như nước Mỹ cũng bị đe dọa.

Tuy nhiên ông London vẫn cho rằng dân chủ vẫn là nguồn cảm hứng cho tất cả mọi người, trong đó có người Việt Nam:

Muốn Việt Nam trở thành một thị trường hấp dẫn, hãy chọn con đường chính đại. Hãy dũng cảm và sáng suốt để bảo vệ người lao động Việt Nam.
– Jonathan London

Muốn Việt Nam trở thành một thị trường hấp dẫn, hãy chọn con đường chính đại. Hãy dũng cảm và sáng suốt để bảo vệ người lao động Việt Nam. Hãy dứt khoát nói không với những dự án không đảm bảo môi trường. Hãy hiểu và biết quý trọng giá trị câu “dân cần nước sạch”. Làm như thế thì Việt Nam mới có lực để ‘chịu phát triển’ bền vững, và có chất lượng hơn so với những năm gần đây.

Tinh thần sẵn sàng đầu tư cho giáo dục của con cái sẽ vô cùng lãng phí nếu chúng ta (tức là cộng đồng nhà giáo và người dân) không đòi hỏi và xây dựng được một hệ thống giáo dục thực sự phản ánh tinh thần cởi mở, phản biện khoa học. Nếu không thế, chúng ta không có cơ sở gì để kỳ vọng đất nước Việt Nam cất cánh.

Hiện nay người dân Việt Nam ngày càng quan tâm hơn đến số phận của đất nước mình. Và đây chính là lúc để cởi trói cho những giá trị chính trị quan trọng nhất đối với người dân Việt Nam từ thời Pháp đến nay: tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do báo chí, tự do tư duy chính trị. Nếu bạn hỏi tại sao tôi lại lạc quan khi những giá trị này chưa được tôn trọng đúng mức? Bởi vì tôi thấy ngày càng nhiều người Việt nhìn nhận rằng những quyền này là cần thiết hơn bao giờ hết.

Trong tình trạng bất an hôm nay, tôi tin rằng người dân Việt Nam sẽ tiếp tục nỗ lực học hỏi, tham gia đóng góp và ra sức thúc đẩy một xã hội dân chủ hơn, văn minh, minh bạch, công bằng, và có trật tự. Tôi nghĩ rằng dù ở Việt Nam hay ở Mỹ hay bất cứ ở nơi nào trên trái đất, những nỗ lực phát triển xã hội thể theo nguyện vọng dân chủ và nhân dân vẫn là vấn đề cốt lõi và cần được khuyến khích hơn bao giờ hết.

Nhà báo Trần Phong Vũ nhận xét bức thư của Giáo sư London:

Đấy là sự đồng nhất trong quan điểm của một trí thức luôn tỏ ra quân bình trong mọi phê phán, nhận định về đường lối, chính sách của đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam cũng như khát vọng sâu xa của người dân, các nhà đấu tranh cho dân chủ và các tổ chức Xã hội Dân sự ở Việt Nam lâu nay.

Ông Trần Phong Vũ cho rằng đây là một bức thư thẳng thắn và đầy thiện chí, một cái phao để đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam tìm ra một sinh lộ, tránh điều mà blogger Nguyễn Anh Tuấn lo ngại rằng Bất ổn xã hội như một lẽ tự nhiên nếu không có gì thay đổi.

Đảng cộng sản Việt Nam, ngã ba đường lịch sử: Tồn tại và diệt vong?

 Đảng cộng sản Việt Nam, ngã ba đường lịch sử: Tồn tại và diệt vong?

FB Lang Anh

29-1-2017

Các ông tổ cộng sản Karl Marx, Angels, Lenin, Stalin được so sánh với nhà lãnh đạo độc tài phát xít Hitler. Nguồn: internet

Phong trào cộng sản toàn cầu, được khởi xướng từ những nhà tư tưởng thủy tổ là Marx và Engels, cho đến khi được nhào nặn thành một nhà nước thực tế bởi một người có tư duy thực dụng là Lenin, đã trải qua một thời kỳ dài với những phép thử liên tiếp về mặt tư tưởng. Hầu hết những lý luận cốt lõi của lý thuyết cộng sản đều khá mù mờ, với nền tảng là một xã hội ảo tưởng dựa trên khao khát và hiện nay thì đã bị phủ nhận hoàn toàn.

Trong khi đó, con đường mà những đệ tử của Marx tìm cách đến với xã hội chỉ có trong mơ đó thì lại đầy rẫy sai lầm. Kết quả của những phép thử về mặt tư tưởng này là một thế giới bị cày xới bởi những biến động xã hội sâu sắc. Có nhiều triệu sinh mạng đã phải trả giá trong những cuộc chiến đẫm máu, nhiều quốc gia chìm vào vài chục thập niên trong bóng tối để đến lúc nhận ra thì đất nước đã phải trả giá nặng nề và họ lại phải bắt đầu lại từ vạch xuất phát, trong khi phần còn lại của thế giới đã có những bước tiến quá xa trong lộ trình hướng tới văn minh.

Thời hoàng kim của những lý thuyết cộng sản là những năm 1960. Khi đó người ta thống kê được trên dưới 100 quốc gia áp dụng theo hoặc mô phỏng theo các mô hình tổ chức xã hội mang sắc thái cộng sản. Sự đào thải của thực tế là một phép thử rất đắt giá. Ngày nay chỉ còn năm quốc gia tự nhận là hậu duệ của những nhà cách mạng cộng sản, gồm Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Lào và CuBa. Toàn bộ các chế độ cộng sản còn lại đều đã bị lịch sử đào thải.

Với 5 chế độ cộng sản còn đang thoi thóp, họ cũng chẳng còn chút bóng dáng nào của những mô hình xã hội mà họ tuyên bố kế thừa. Cốt lõi lý luận của họ đều đã bị chính họ đào thải về mặt thực tiễn, phần còn lại chỉ là một xã hội lai căng quái đản giữa thể chế cai trị độc tài và nền kinh tế thị trường vay mượn từ các nước phương tây. Trong năm quốc gia đó, Trung Quốc đạt được những bước tiến rất mạnh mẽ trong khoảng 45 năm qua và hiện được coi là cường quốc số hai thế giới. Việt Nam có những cải cách vay mượn học theo ở một trình độ thấp hơn và lọt tốp các quốc gia có mức thu nhập trung bình thấp, trong khi đó, Bắc Triều Tiên thoái lui trở lại thành một xã hội phong kiến, hai quốc gia kế chót còn lại thì đang ngấp nghé bởi những trào lưu hứa hẹn sự tan rã của các chính thể độc tài.

Sự phát triển của Trung Quốc thường được các tay tuyên huấn cộng sản tuyên truyền như một khởi đầu mới của các lý thuyết cộng sản. Trên thực tế, chính bản thân những nhà lãnh đạo cao nhất của Trung Quốc cũng hiểu rất rõ họ đang đối mặt với sự sụp đổ từ bên trong, và thời gian tồn tại của nền cái trị độc tài cộng sản ở quốc gia này là một chiếc đồng hồ đếm ngược. Sự lai căng quái đản giữa mô hình cái trị độc tài và nền kinh tế thị trường ở Trung Quốc và Việt Nam đã tạo ra những vấn nạn mà các chế độ này không thể tự giải quyết được. Toàn bộ nền tảng lý luận của họ đã bị thực tế phủ nhận và lộ rõ tính ảo tưởng, những đảng viên từ cấp thấp nhất đến cấp cao nhất lâm vào sự khủng hoảng khi không còn lý tưởng soi đường. Trong khi đó, quyền lực độc tài và những món lợi kinh tế được tạo ra từ sự cấu kết giữa quyền lực chính trị và các hoạt động kinh tế tư bản rừng rú đã khiến bộ máy cai trị của họ tha hoá nhanh chóng đến tận gốc rễ. Trên thực tế, tất cả các đảng viên từ cấp thấp nhất đến cấp cao nhất tại Trung Quốc và Việt Nam đều không sống bằng những nguồn thu nhập công khai, họ vơ vét tiền và làm giàu nhanh chóng từ những lợi thế quyền lực và thông tin mà chế độ ban phát cho họ. Bằng cách vay nợ và đánh đổi các giá trị môi trường, Trung Quốc đạt được nhiều thành tích kinh tế ngắn hạn, nhưng đi kèm với nó là sự tha hoá của toàn bộ đội ngũ cầm quyền. Tập Cận Bình khá thực lòng khi phát biểu công khai trong một hội nghị cấp cao của Đảng Cộng Sản Trung Quốc vào năm 2012: “Chúng ta đang phải dựa vào một đội ngũ tội phạm để cai trị đất nước”

Hầu như không còn ai tại Trung Quốc và Việt Nam còn tin rằng chế độ cai trị có thể trường tồn. Câu cửa miệng của các quan chức Trung Quốc khi gửi vợ con và các tài sản vơ vét được ra nước ngoài là: “Cũng chẳng còn được lâu nữa đâu”. Trên thực tế các xã hội như Trung Quốc và Việt Nam từ lâu đã biến thành những xã hội phân biệt đẳng cấp sâu sắc. Nếu có những thống kê thực tế về tài sản của các Đảng viên Đảng cộng sản cỡ trung cao cấp và toàn bộ phần còn lại của đất nước thì chắc chắn rằng hầu hết các tài sản và nguồn lực kinh tế của những quốc gia này đều nằm dưới sự chi phối, sở hữu và thao túng của các hậu duệ cộng sản. Khởi nguồn từ những cuộc đấu tranh giai cấp, nhưng hiện nay chính họ lại là một giai cấp mới, sở hữu hầu kết các nguồn lực kinh tế và sở hữu tuyệt đối về quyền lực chính trị. Tất nhiên, kiểu tồn tại của họ sẽ không thể lâu dài, vì tự thân nó là nguyên nhân của sự diệt vong. Vậy nhưng các nhà nước cộng sản tại Trung Quốc và Việt Nam vẫn đang tồn tại và cố tìm mọi cách níu kéo quyền lực của mình.

Bằng cách tận diệt tài nguyên và đánh đổi các giá trị môi trường, Trung Quốc tạo được nhiều thành tích ấn tượng về phát triển kinh tế ngắn hạn. Đây được coi là thứ bùa thiêng để các nhà tuyên huấn của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tuyên truyền nhằm duy trì tính chính danh của mình. Tuy nhiên, đó là sự phát triển không có ngày mai vì đó là sự vay mượn tận diệt từ tương lai để đốt hết cho hiện tại. Trong lúc các vấn nạn về tham nhũng, tha hoá, bất bình đẳng và sự kìm kẹp xã hội đến nghẹt thở càng lúc càng nặng nề. Ở chiều ngược lại là một nền tảng dân chúng ngày một khao khát tự do. Một điều gần giống như thế cũng diễn ra ở Việt Nam, tuy nhiên chế độ cộng sản ở Việt Nam kém thành công hơn trong việc tạo ra các thành tích kinh tế ngắn hạn (điều không may) và đồng thời cũng kém thành công hơn trong việc bóp nghẹt sự giao lưu về các lý tưởng tự do (điều may mắn). Giữa hai chế độ độc tài cộng sản có thể coi là còn hùng mạnh này, Việt Nam có nhiều cơ sở để tạo ra sự đổi thay nhanh hơn Trung Quốc.

Mặc dù biết chắc phía trước là vực thẳm, nhưng đội ngũ lãnh đạo chóp bu ở cả Trung Quốc lẫn Việt Nam đều tin rằng họ có thể trì hoãn được thời gian. Những nỗ lực của họ không phải để hướng tới tương lai mà là để kéo dài cái chết. Điểm kết cuối cùng là những tay cộng sản nặng túi sẽ tìm cách đào thoát khỏi con tàu sắp đắm. Còn những gì diễn ra sau lưng thì có lẽ đúng với câu ngạn ngữ cổ xưa: “Khi trẫm đã thôi trị vì thì dẫu có nạn hồng thủy trên vương quốc cũng mặc”. Có những cách thức để họ có thể thay đổi và trì hoãn ngày tàn, và đó cũng chính là thứ mà các tay lý luận cộng sản cố gắng tìm kiếm. Bài viết này sẽ bàn đến những cách thức đó.

Lời chúc đầu năm

15 câu châm ngôn tuyệt diệu.

15 câu châm ngôn tuyệt diệu.

 CHAM NGON

 

 

 

 

 

 

 

 

Tài sản lớn nhất của đời người chính là sức khỏe, sự giàu có lớn nhất chính là sự thỏa mãn, thắng lợi lớn nhất chính là không tức giận, thành tựu lớn nhất không gì hơn chính là dù ở bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào đều ung dung tự tại

  1. Thuốc tốt trên đời này, mỗi một loại thuốc chỉ có thể chữa một loại bệnh; còn thuốc tốt của tâm linh, trí tuệ và từ bi thì có thể chữa trị tất cả mọi đau khổ.
  1. Con người vẫn hay than phiền không thể tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, nhưng kỳ thực, trước giờ nó vẫn ở sâu trong lòng, bạn không cần phải tìm kiếm. Chỉ cần bạn có thể giữ tâm bất động, không“vì dục vọng mà cực khổ, bận rộn suốt cả ngày”  thì tự nhiên sẽ cảm nhận được sự tồn tại của nó.
  1. Khi trong lòng bạn ngập tràn sự yên vui, thì đi đến đâu cũng đều là hoan hỷ tự tại; khi trong tâm tràn đầy trí huệ thì một cành hoa, cọng cỏ cũng khiến bạn thấy được chân lý.
  1. Thế giới mà bạn đang nhìn thấy, chỉ là phản ứng của nội tâm. Trong lúc tâm trạng cởi mở, nhìn thấy ai cũng là bạn bè thân thiết; còn khi đang buồn bực, đi đâu cũng chỉ thấy những khuôn mặt đáng ghét.
  1. Mọi người đều cho rằng giàu có và nổi tiếng đồng nghĩa với vui vẻ. Nhưng thực ra, nếu trong lòng bạn ngập tràn niềm vui, bạn vốn dĩ không cần danh lợi. Còn nếu trong lòng bạn không có niềm vui, hiển nhiên là có sở hữu giàu có và nổi tiếng của cả thế giới cũng không có ý nghĩa gì. Nếu bạn chỉ biết suốt ngày bận rộn mong kiếm được nhiều tiền hơn và bảo vệ sự giàu có mà bạn sở hữu, thì thật ra đối với bạn mà nói, chúng đã không có lợi ích thực sự nào nữa rồi.
  1. Nếu bạn nhìn cuộc đời bằng đôi mắt phán xét, thế giới này sẽ chỉ toàn những người có  khiếm khuyết; nhìn bằng đôi mắt kiêu ngạo, thế giới này sẽ chỉ toàn những người thấp hèn và ngu ngốc; nhìn bằng đôi mắt trí tuệ, bạn sẽ phát hiện ra rằng mỗi người bạn gặp phải,  đều có những điểm đáng để bạn học hỏi và tôn trọng.
  1. Người có trí tuệ, khi ở một mình sẽ quản thúc tốt tâm của mình và coi đó là cơ hội tốt để tự kiểm điểm bản thân. Còn khi tiếp xúc với người khác, họ sẽ quản tốt cái miệng của mình và coi đó là cơ hội để khiêm tốn học hỏi.
  1. Kẻ tự biết mình là ngốc thì không phải kẻ ngốc, còn kẻ tự cho mình là thông minh thực ra lại là kẻ ngốc trong số những kẻ ngốc.
  1. Mỗi một người bạn gặp hàng ngày đều là thầy của bạn: Người thông thái dạy đạo lý từ bi, người ngang ngược dạy bạn đạo lý nhẫn nhục.
  1. Tất cả mọi người, tất cả mọi sự vật trên thế gian này đều là có sự liên quan, tương hỗ với nhau. Trong lúc cho đi, thật ra là bạn đang làm lợi ích cho chính mình. Vũ trụ, vạn vật đều là nhất thể. Khi bạn làm hại mặt đất, dòng sông và các sinh linh sống trên đó, thật ra là bạn đang làm hại chính mình.
  1. Nếu như bạn muốn thường xuyên vui vẻ, đừng đem niềm vui đặt vào những thứ phù phiếm bề ngoài. Hãy xem sự giàu có của bạn, nhà và xe của bạn đều là mượn của người khác, lợi dụng chúng thật tốt, nhưng không được si mê chúng. Chỉ cần làm được như vậy bạn sẽ hưởng thụ được một cuộc đời đơn giản nhưng vui vẻ.
  1. Tài sản lớn nhất của đời người chính là sức khỏe, sự giàu có lớn nhất chính là sự thỏa mãn, thắng lợi lớn nhất chính là không tức giận, thành tựu lớn nhất không gì hơn chính là dù ở bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào đều ung dung tự tại.
  1. Nếu như vấn đề có thể giải quyết, bạn không cần phải lo nghĩ. Nếu vấn đề không cách nào giải quyết, bạn có lo nghĩ mấy cũng không giúp ích được gì.
  1. Mọi người đều thích có thể sống tự chủ, nhưng nếu như bạn nghe người khác nói câu gì đó khó chịu liền nổi nóng, thì bạn chính là đang giao quyền tự chủ cho người khác, rồi dần dần, ngoài bản thân bạn ra, mọi người đều trở thành chủ nhân của tâm bạn. Nếu bạn muốn có thể sống tự do tự tại, thì bạn nên đi học cách làm chủ tâm của mình trước.
  1. Tâm là nguồn gốc của sự an vui và cũng là nguồn gốc của sự đau khổ. Thân – khẩu – ý do một cái tâm chứa đầy hận thù và tham vọng gây ra thì chỉ mang đến đau khổ; ngược lại, những hành động, suy nghĩ, lời nói mà xuất phát từ một cái tâm thiện lành thì điều mang lại chính là phúc lạc.

Châu Yến biên dịch .

THỜI ĐẠI BỊP

From facebook:  Tran Dat shared Hung Le‘s post.
Image may contain: 2 people, text
Hung Le

THỜI ĐẠI BỊP

——

Lịch sử Việt Nam đã và đang tồn tại một thời đại như vậy, điều mà chúng ta gọi là: Thời Đại Bịp. Mới hay rằng, thế gian này chuyện ngược đời đến mấy cũng có thể xẩy ra, sự thể đã 70 năm nay rồi. Có thể nói, dân ta đã chịu đựng nổi bất công nhiều như sao trên trời, dân tộc ta phải hứng chịu một cơn đại hồng thủy phá hủy văn hóa ngàn năm.

Nhà nước hiện nay nói rằng, họ đang xây dựng sự nghiệp “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Thực tế thì như thế nào?

Họ (nhà nước) lấy của dân 10 đồng, rồi lại chia cho dân 2 đồng. Sau đó hệ thống truyền thông làm rùm beng lên, cho đó là công lao trời biển của đảng. Người dân cho dù nhìn thấy bất công, có phát hiện ra trò bịp thì cũng đành phải im lặng. Đảng sẽ giành một thái độ trìu mến cho những người biết sợ và phục tùng, và đàn áp bất cứ ai dám phản đối. Lâu dần xã hội hình thành một thói quen ứng xử: Nếu người dân chịu để cho đảng bóc lột và lừa dối thì mới được đảng tôn trọng.

Theo họ lý luận, đảng là người đầy tớ trung thành, nhân dân là chủ, nhưng người chủ đó phải chấp nhận các nguyên tắc sau: Đảng nói gì, dân cũng không được cãi lại, đó mới là một công dân tốt. Khi nhà nước ban hành các chủ trương chính sách, dân chỉ việc ngoan ngoãn làm theo, không phản đối và thắc mắc, có như vậy mới không phải là “phản động”. Trung ương bao giờ cũng đúng, chỉ có cấp dưới làm sai và ý thức chấp hành pháp luật của người dân chưa tốt, vì vậy mà đảng không bao giờ phải chịu trách nhiệm. Đảng còn nói rằng, mọi việc người dân không cần phải quan tâm, đã có đảng và nhà nước lo tất cả.

Người dân cúi đầu sợ hãi mà tuân thủ các nguyên tắc do đảng đặt ra, kết quả là dân tình khốn khổ, mất hết nhân quyền, nước mất nhà tan.

Với một sự vô lý to lớn như vậy, đảng biết rằng sẽ có ngày người dân nổi lên để mà đòi tự do đa đảng. Nhằm ngăn chặn quy luật tất yếu đó, đảng tung ra luận điệu “đảng nào cũng giống nhau mà thôi, rồi cũng tham nhũng cả. Thôi thì cứ để cho đảng Cộng Sản lãnh đạo mãi mãi cho khỏe chuyện. Vả lại, đa đảng thì lộn xộn và phức tạp lắm, khủng bố suốt ngày”. Để minh chứng cho nhận định trên, đảng cho chiếu trên truyền hình nhà nước tin tức khủng bố ở các nước dân chủ, để người dân xem đó thấy sợ mà không dám đòi tự do nữa.

Trong thời đại bịp này, báo chí, truyền hình, phát thanh tư nhân không có, tất cả đều là của nhà nước. Vì vậy mà tiếng nói của người dân vô cùng nhỏ bé, có muốn phản đối cũng không thắng nổi truyền thông của chế độ. Với một hệ thống truyền thông độc quyền hùng hậu như vậy, bao giờ đảng cũng đúng, cũng tốt và vĩ đại, chỉ có nhân dân là có tội. Đảng nắm phần cán dao, nhân dân thì nắm phần lưỡi dao, vì vậy không thể nào mà xoay chuyển tình thế được.

Tình cảnh đó khiến người ta luôn phải sống trong dối trá và bưng bít. Một xã hội không biết đến sự thật thì cũng giống như con người ta bịt mắt cho kẻ khác dắt đi. Dân tộc Việt Nam đã bị đảng Cộng Sản bịt mắt và dẫn dắt theo ý muốn của họ. Người dân không được biết gì khác ngoài những điều mà đảng cho phép biết, những điều mà đảng tuyên truyền.

Quay lại 70 năm về trước, đó là câu chuyện của những tầng lớp người thấp nhất vùng lên cướp chính quyền và sau đó lãnh đạo toàn bộ xã hội. Một nhà nước “vô sản” được dựng nên, và những người trí thức, bác học, nhà khoa học, kỹ sư, luật sư, giáo viên….phải phục tùng tuyệt đối những người Công Nhân và Nông Dân. Đó là một mô hình nhà nước hoang tưởng và ngược đời nhất mà nhân loại từng được chứng kiến, nó hoàn toàn đi ngược lại quy luật tự nhiên. Đó là một chế độ độc tài toàn trị, là kẻ thù không đội trời chung của các giá trị tự do, dân chủ. Là nơi mà con người bị đày đọa và trói buộc một cách có hệ thống nhất, nơi mà cái phí lý trở nên có lý. Và rồi những người công nhân và nông dân cũng bị lừa, bị chính chế độ đại diện cho họ phản bội, bị bóc lột và đàn áp hơn xưa.Từ đó mới dẫn đến một thời đại bịp như ngày hôm nay.

Đảng không bao giờ nhận lỗi, mà luôn có những đối tượng chịu trách nhiệm thay, đó là: Các thế lực thù địch, thiên tai, nhận thức yếu kém của người dân, đế quốc Mỹ, bệnh dịch…

Lừa dối nhân dân, biến sai thành đúng, biến trắng thành đen, cho nên nó thật xứng với danh xưng: Thời Đại Bịp.

Không có bất cứ luận điệu nào có thể biện minh cho một chế độ độc tài toàn trị, vì sự tồn tại của nó đã là một tội ác tày trời. Bởi nó tồn tại bằng cách lừa bịp, đàn áp, tham nhũng, và cướp đi các quyền tự do dân chủ của nhân dân.

Minh Văn.