ĐẼO CHÂN THEO GIÀY
ĐẼO CHÂN THEO GIÀY
Một câu chuyện ngụ ngôn kể về người thợ đóng giày. Vì tay nghề của ông quá kém, nên khi đóng một đôi giày, khách hàng thường phải yêu cầu ông sửa đi sửa lại nhiều lần. Có một khách hàng đến khiếu nại vì giày của ông quá chật. Đáng lẽ phải nới rộng giày cho vừa với chân thì ông thợ kia lại đề nghị khách hãy “đẽo bớt chân cho vừa giày.”
Ý tưởng của người thợ giày ngược đời và không có tính khả thi. Tác giả muốn qua câu chuyện này cho thấy xung quanh ta vẫn có những hành động phi lý, gượng ép và không mang lại hiệu quả. Trong đời sống đức tin cũng như đời sống xã hội, vẫn còn đó nhan nhản những khuynh hướng theo kiểu “đẽo chân theo giày”.
Khuynh hướng thứ nhất là tự dựng nên một hình ảnh Thiên Chúa theo ý kiến chủ quan
Nếu tác giả sách Sáng thế viết: “Thiên Chúa tạo dựng con người theo hình ảnh mình…” (St 1,27), thì nay nơi nhiều người đang có khuynh hướng làm ngược lại: “Con người tạo dựng Thiên Chúa theo hình ảnh của họ (!)”. Thật thế, để tạo nên một thứ tôn giáo đáp ứng được đam mê và sở thích cá nhân, người ta tự xây dựng một hình ảnh Thiên Chúa nhằm thỏa mãn tự do của mình. Các môn đệ xưa kia cũng không thoát khỏi lối suy nghĩ nguy hiểm này. Họ mang một quan niệm sai lệch về sứ mạng thiên sai của Đức Giêsu. Tư tưởng “một người làm quan cả họ được nhờ” cũng thúc bách bà mẹ của hai người con ông Giêbêđê. Bà xin Đức Giêsu cho hai con trai mình, một bên tả, một bên hữu Chúa. Hai chàng thanh niên này cùng đi với mẹ và hăng hái sẵn sàng chấp nhận chén đắng miễn là được hai vị trí quan trọng hai anh đang mong chờ (x. Mt 20,21-22). Ngay cả khi Người vừa loan báo: “Nhưng này bàn tay kẻ nộp Thầy đang cùng đặt trên bàn với Thầy…” (Lc 22,21) thì liền sau đó, các môn đệ vẫn sôi nổi tranh luận xem ai trong nhóm được coi là lớn nhất (x.Lc 22,24). Thậm chí sau khi Đức Giêsu đã trỗi dậy từ cõi chết, một vài người trong họ vẫn còn giữ khái niệm thuần túy nhân loại về sứ mạng của Người. Tác giả sách Công vụ Tông đồ chắc đã mỉm cười hài hước khi ông ghi lại câu hỏi của một số người có mặt: “Thưa Thầy, có phải bây giờ là lúc Thầy khôi phục vương quốc Ít-ra-en không?” (Cv 1,6). Thật là khó hiểu, vì các môn đệ là những người bỏ mọi sự mà theo Thầy, đã được thụ giáo trong suốt ba năm có lẻ, mà vẫn bị những tham vọng trần thế làm mờ con mắt. Các ông muốn xây dựng hình ảnh một đấng Messia theo nhãn giới trần thế của các ông, với hy vọng được thăng quan tiến chức và hưởng phú quý vinh hoa.
Trong thời buổi kinh tế thị trường, tôn giáo cũng có thể biến thành một thứ hàng hóa bát nháo như một cái chợ. Người ta viện cớ “có thờ có thiêng, có kiêng có lành”, “bên cha cũng kính mà bên mẹ cũng vái,” để duy trì một thứ tôn giáo hỗn tạp. Thiên Chúa bị đặt để ngang hàng với các loại ngẫu thần và các hình thức mê tín dị đoan. Trong cách nghĩ của nhiều tín hữu, Thiên Chúa là người quản lý giàu có và hào phóng, giống như Bà Chúa Kho, khi cần thì đến khấn vái để được những lợi lộc, may mắn. Đây là một quan niệm làm biến dạng đức tin vào Thiên Chúa, rất nguy hiểm. Bởi lẽ khi người ta tin vào Chúa thế nào thì người ta thực hành đức tin như vậy. Một Thiên Chúa để ban ơn lợi lộc thì chỉ được kêu cầu để buôn may bán đắt. Người ta khấn vái Ngài để thực hiện những “phi vụ” làm ăn, bất chấp những điều phi pháp và trái đạo lý con người. Chẳng bao giờ người ta nghĩ đến việc lắng nghe và thực thi Lời Chúa. Tạo nên hình ảnh Thiên Chúa cho mình, đó chính là một hình thức “đẽo chân theo giày” của khá nhiều người thời nay.
Khuynh hướng thứ hai là thực hành đức tin tự do, theo những tham vọng cá nhân
Tại một số nước Âu Mỹ, xuất hiện một cách thức sống đức tin mà người Pháp gọi là “à la carte”. “Carte” là bản thực đơn trong nhà hàng. Mỗi khi khách đến, nhân viên đưa ra một thực đơn để khách hàng chọn những món ăn mình thích. Thành ngữ trên đây muốn diễn tả một cách sống đức tin có chọn lựa, giống như chọn lựa món ăn. Món nào ngon, hợp khẩu vị thì chọn, món nào không hợp thì thôi. Vì vậy, có những người tín hữu chủ trương “Tin Chúa Kitô nhưng không chấp nhận Giáo Hội” hoặc ngược lại. Họ chấp nhận đi nhà thờ, nhưng không lãnh nhận bí tích. Họ nhận mình là người công giáo, nhưng vẫn ly dị hoặc sống chung ngoài hôn nhân. Họ chấp nhận kết hôn, nhưng không sinh con cái. Họ nổi loạn và phản đối từ Đức Giáo Hoàng cho đến mọi phẩm chức trong Giáo Hội, khi họ không được đáp ứng những yêu sách chủ quan của họ. Nói tóm lại, họ chỉ chọn lựa những gì dễ dãi cho bản thân, mà không chấp nhận bất kỳ sự ràng buộc nào do Luật của Thiên Chúa và Luật của Giáo Hội quy định.
Quan niệm sống đức tin theo kiểu “hiện đại” trên đây cũng đã bắt đầu xuất hiện tại Việt Nam. Nhiều người, nhất là các bạn trẻ, dựa vào lý luận “Thiên Chúa nhân từ” để dễ dàng vượt qua những quy định của Giáo Hội. Họ coi nhẹ những ràng buộc hôn nhân và sự chung thủy vợ chồng. Họ quan niệm quá tự do về tính dục. Đời sống cầu nguyện nội tâm và việc học giáo lý bị coi thường. Nhiều bạn trẻ vẫn nhận mình là Kitô hữu, nhưng lại không thực hành đức tin. Họ dễ dàng từ bỏ danh nghĩa là người công giáo để có thể thăng tiến trong xã hội. Họ muốn thay ngôi đổi vị trong mối tương quan giữa con người với Thiên Chúa, biến Ngài thành một Thiên Chúa phụng sự con người hơn là con người phụng sự Thiên Chúa. Bắt Thiên Chúa chiều theo con người, chỉ chấp nhận những gì dễ dãi, đây là một kiểu “đẽo chân theo giày” trong việc sống đức tin.
Khuynh hướng thứ ba là hành động vô trách nhiệm
“Mình vì mọi người và mọi người vì mình”, “Lợi ích tập thể phải đặt ưu tiên trên lợi ích cá nhân”… Những câu châm ngôn này xem ra nay đã lỗi thời. Xã hội ngày càng rối ren do con người thiếu trách nhiệm trong cách hành xử, từ lãnh vực cá nhân đến lãnh vực tập thể. Trong lãnh vực cá nhân, người ta nói và làm theo nhận định chủ quan của mình mà không quan tâm đến ích lợi của người khác. Trong lãnh vực tập thể, những người có trách nhiệm chỉ để ý tới lợi nhuận trước mắt mà quên những lích lợi lâu dài.
Những người công bộc của dân được đặt lên để phục vụ và làm cho ích nước lợi nhà, nhưng xem ra phần “ích nước” luôn bị coi nhẹ và phần “lợi nhà” lại là chính. Ấy vậy nên mới có những vị “đầy tớ nhân dân” mà gia tài của họ được so sánh như những đại gia, thậm chí còn giống như vua chúa thời phong kiến, có vườn thượng uyển, có dinh thự xa hoa. Một điều lạ lùng là những vị lãnh đạo kém khả năng và thiếu tư cách, lẽ ra phải cho nghỉ việc thì lại được đề bạt lên cấp cao hơn, đến lúc bị phát hiện thì mọi người tá hỏa vì tổn thất quá lớn và thủ phạm đã cao chạy xa bay. Nhiều người phỏng đoán nếu có bắt được thủ phạm thì cũng “hòa cả làng”. Những cách hành động trên đây đang làm cho đất nước và dân tộc nghèo đi, không chỉ về kinh tế, mà còn nghèo về tình người và nguy hiểm nhất là nghèo về niềm tin.
Trong đời sống xứ đạo, những chia rẽ, cạnh tranh theo kiểu “con gà tức nhau tiếng gáy” vẫn tồn tại. Nhiều khi người ta quên điều cốt lõi của đức tin mà quá nặng về hình thức. Giữa một thời kỳ “trăm hoa đua nở” về xây cất và lễ lạc, việc thực thi công bằng, tôn trọng lương tâm và đời sống cầu nguyện dễ bị coi nhẹ.
Trong lãnh vực gia đình cũng vậy. Nếu ngày xưa các cụ dạy: “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, thì hiện nay đang phổ biến tình trạng ngược lại: “Con đặt đâu cha mẹ ngồi đấy.” Nhiều bạn trẻ tự do và quyết đoán trong việc trăm năm, đưa cha mẹ vào thế “đã rồi” và cha mẹ chỉ còn mỗi việc là làm theo những gì con cái muốn. Họ tự do yêu nhau, tự do quyết định hôn lễ và cũng tự do trong những quyết định hệ trọng của cả một đời người.
Kết luận: “Đẽo chân theo giày” là một lối hành xử trái với tự nhiên hoặc cẩu thả, vô trách nhiệm, nên gây ra những hậu quả vô cùng tai hại. Con người có khả năng và trí thông minh để điều khiển vũ trụ, nhưng họ cũng cần phải lắng nghe sứ điệp của Tạo Hóa để tôn trọng các nguyên tắc mà Ngài đã quy định. Hành động với lương tâm ngay chính, tôn trọng phẩm giá và ích lợi tha nhân, đó chính là bí quyết của thành công trong mọi lãnh vực của cuộc sống chúng ta.
Gm Giuse Vũ Văn Thiên
THÁC BẢN GIỐC CỦA VIỆT NAM – NAY ĐÃ THÀNH TÀI SẢN TÀU CỘNG – CHUẨN BỊ GIAO TIẾP 3 ĐẶC KHU?


THÁC BẢN GIỐC CỦA VIỆT NAM – NAY ĐÃ THÀNH TÀI SẢN TÀU CỘNG – CHUẨN BỊ GIAO TIẾP 3 ĐẶC KHU?!!!!!
Thác Bản Giốc của Việt Nam nay đã bị Tàu Cộng chiếm lĩnh với sự đồng ý ngầm của chế độ CSVN.
Đặc biệt những nơi có tầm quan sát tuyệt đẹp đã nằm trong tay Tàu khựa và họ đã tổ chức thành thắng cảnh cho khách du lịch tham quan như hình nêu trên.
Đau nhất cho dân tộc VN phải trả tiền để đến tham quan trên chính mảnh đất cha ông để lại…. Hỡi bà con còn cảnh nào đau lòng hơn… khi đất nước thống nhất hơn 43 năm, mà đất biển dần dần bị mất và thu hẹp????
SỐNG – CHẾT


tôi xin nhường quyền bình luận cho các bạn: Ai anh hùng, ai hèn mạt!
NGƯỜI VIỆT NAM HÃY TỈNH GIẤC ĐI.
VIỆT NAM NAY VẪN CÒN HAY ĐÃ MẤT!
CHIẾN DỊCH HÁN HÓA VIỆT NAM KHÔNG CẦN PHẢI CHE DẤU NỮA.
SỐNG – CHẾT
Photos from the Internet
SỐNG
Sống tủi làm chi đứng chật trời?
Sống nhìn thế giới hổ chăng ai?
Sống làm nô lệ cho người khiến?
Sống chịu ngu si để chúng cười?
Sống tưởng công danh, không tưởng nước.
Sống lo phú quý chẳng lo đời,
Sống mà như thế đừng nên sống!
Sống tủi làm chi đứng chật trời?
CHẾT
Chết mà vì nước, chết vì dân,
Chết đấng nam nhi trả nợ trần.
Chết buổi Đông Chu, hồn thất quốc,
Chết như Tây Hán lúc tam phân.
Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh,
Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần.
Chết cụ Tây Hồ danh chẳng chết,
Chết mà vì nước, chết vì dân.
Cụ Phan Bội Châu
TỬ HUYỆT TRUNG CỘNG

TỬ HUYỆT TRUNG CỘNG
Hôm truớc có viết sơ nói về “tử huyệt” của Trung Quốc, đập Tam Hiệp (Three Gorges Dam). Vậy vì sao đập thủy điện lớn nhất thế giới này đang khiến các quốc gia thù ghét TQ nhắm đến nếu có xung đột?
Hiện tại, TQ bố trí có 4 tổ tên lửa phòng không, một đại đội máy bay trực thăng lục quân, 8 tàu tuần tra, 24 trung đội phản ứng nhanh, toàn bộ binh lực gồm 4.600 biên chế. Nhưng nếu bị đối phương tấn công bằng tên lửa hành trình, tên lửa liên lục địa hoặc bom hạt nhân; thì gần như TQ không có cách nào ngăn chặn thảm họa Đại hồng thủy nhấn chìm 1 nửa lãnh thổ Trung Quốc
Đập Tam Hiệp được xây cất tại vùng Tam Đẩu Bình, của lưu vục Nghi Xương, tỉnh Hồ Bắc là một trong ba nhánh của sông Dương Tử (tức Trường Giang, sông dài thứ 3 trên thế giới) .Đập cao đến 600 bộ, dài 1.4 dặm có 286 cổng thoát nước và lưu giữ một hồ nước lớn và dài 400 dặm, có một hệ thống 25 turbines phát .
Lượng điện năng lớn hơn gấp 8 lần năng xuất của Đập Hoover của Hoa Kỳ, nhưng chỉ đáp ứng được 3% nhu cầu điện năng của TQ (Source: Scientific American)
Việc phá hủy chiếc đập này bằng tên lửa, hoặc bom hạt nhân, sẽ gây tai họa khủng khiếp cho TQ. Vì sao ? Dưới đây là những lý do:
– Trong khi tsunami (sóng thần) do thiên nhiên tạo ra, phát xuất từ đại dương tràn vào lục địa gây ra sự tàn phá và chết chóc kinh hoàng cho một vùng dân cư rộng lớn (như đã xảy ra ở Nam Duơng, Thái Lan, Nhật Bản trong quá khứ gần đây) .. thì ngược lại, ở Đập Tam Hiệp có thể tạo ra hiện tượng tsunami do con người gây nên khi phá hủy đập này.
Vì tham vọng mà mù quáng mà người Trung Quốc đã tạo thù oán với thế gìới và chỉ cần một hành động nhỏ của đối phương, là khối tsunami ở đập Tam Hiệp sẽ ào ra.
Hiện tượng nầy sẽ tàn phá và chết chóc cho TQ trong khoảnh khắc từ 5,10 giây cho đến 30 phút là xong tất cả !!Sẽ không có một sức lực nào trên thế gian có thể cưỡng lại hay ngăn chận được cơn sóng thần do đập vỡ tạo ra.
– Hằng trăm triệu dân Tàu sẽ bị cuốn ra biển Đông theo con sông Dương Tử rộng lớn.
– 1/2 nước Trung Quốc– vùng thịnh vượng nhất – mà dân cư sinh sống sẽ bị chôn vùi trong Đại hồng thủy…
– Các di tích lịch sử mà TQ thường hãnh diện với thế giới hằng ngàn năm qua, sẽ tan biến trong nước lũ.
– Hằng ngàn thành phố lớn nhỏ sẽ bị nhấn chìm
– Hằng chục ngàn nhà máy kỹ nghệ, xưỡng, hãng sản xuất hàng để xuất cảng sẽ bị tàn phá, ngập nước và sẽ bị trôi di mất tang mất tích.
– Hàng chục ngàn tàu bè thương mãi, kỹ nghệ, du lịch sẽ bị tan tành vì hằng triệu tấn nước đỗ xuống hằng giây .. nhận chìm chúng truớc khi tống ra biển đông
– Nền kinh tế TQ khựng lại, nạn đói hoành hành
Đó là 1 tử huyệt của TQ, sự tồn vong của nơi này sẽ quyết định vận mệnh của lãnh thổ TQ. Nếu họ cứ tiếp tục bành truớng, hành xử côn đồ thì sẽ trả giá. Gần họ nhất chính là Đài Loan, quốc gia đang chĩa tên lửa vào Đập Tam Hiệp, và sẵn sàng khai hỏa nếu TQ dám tấn công lãnh thổ Đài Loan.
ĐỔI TIỀN
ĐỔI TIỀN
1985, bỗng dưng Hà Nội rộ lên tin đổi tiền, đâu đâu người ta cũng nói sắp đổi tiền. Giá cả ngoài chợ tăng từng giờ, từng phút. Náo loạn cả lên.
Chiều hôm đó, trường tôi (Học Viện An Ninh) có một cuộc họp nhằm trấn an các học viên. Ông Hiệu trưởng, một vị tướng, một nhà giáo đáng kính, có tài hùng biện đã ứng khẩu một bài diễn văn có thể nói là xúc động nhất trong cuộc đời mình.
Ông nói về chính sách tiền tệ của nhà nước, về âm mưu, phương thức, thủ đoạn phá hoại kinh tế nham hiểm, thâm độc của kẻ thù, về trách nhiệm của cán bộ đảng viên phải tin tưởng ở sự lãnh đạo, điều hành của nhà nước, cảnh giác trước hoạt động của bọn phản động thông qua việc tung tin đổi tiền để phá hoại chính sách tiền tệ của chúng ta.
Ông nói chân thành, nhiệt huyết và đầy sức thuyết phục. Chưa kể, quân hàm cấp tướng của ông là bảo chứng cho những lời ông nói. Không còn ai xì xào về chuyện đổi tiền nữa.
Quá nửa đêm. Kẻng báo động vang lên dồn dập, náo động cả đêm thanh vắng. Theo phản xạ đã được rèn tập, chỉ mấy phút sau chúng tôi đã đội ngũ chỉnh tề ở sân trường.
Vị hiệu trưởng với bài diễn văn chân thành đến xúc động hồi chiều với quân phục, quân hàm cấp tướng chỉnh tề, bước lên trước micro…
“Công điện khẩn của Bộ số…ngày…
Nay điều động đột xuất 100 cán bộ của trường ta đi bảo vệ công tác…ĐỔI TIỀN!”
(Trích từ stt của Phạm Xuân Cần)
BỂ KÈO

Đỗ Ngà
Lại quả là gì? Là chiêu thông đồng của đại diện bên mua và bên bán để móc túi người chủ thực sự. Chuyện này nó trở thành nét đặc trưng của chính quyền độc tài. Tiền thuế của dân đóng vào, rồi chính phủ chi tiêu như thế nào dân hoàn toàn không biết. Không minh bạch và độc tài được phép dùng bạo lực để dẹp sự chỉ trích, thì đó là môi trường cực tốt để xà xẻo tiền thuế dân. Và đây là lí do để những kẻ tham lam bảo vệ đến cùng chế độ này.
Tháng 5 năm 2016, tổng thống Barack Obama dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương. Đây là cơ hội cho Việt Nam hiện đại hoá quân đội để củng cố thế lực trước các nước trong khu vực, mà đặc biệt là với Trung Cộng. Thế nhưng thật bất ngờ, ngày 25/07/2017, tờ Shephard Media cho biết, phía Hoa Kỳ từ chối bán vũ khí vì phía Việt Nam đề nghị ghi vào hợp đồng cao hơn giá trị thực của gói mua bán là 25%. Như vậy, nếu gói vũ khí có giá trị thực là 1 tỷ USD thì ghi vài hợp đồng là 1 tỷ 250 triệu. Con số 250 triệu là giá trị bên đối tác Mỹ phải thối lại cho các quan chức Việt Nam bỏ túi. Nhưng phía Mỹ đã từ chối bán vũ khí cho phía Việt Nam vì họ không tiếp tay cho trò bẩn thỉu này.
Theo VOA, từ năm 2012 đến 2016 Việt Nam nhập khẩu 5 tỷ USD vũ khí. Vậy theo luật chơi này thì quan chức CS đã bỏ túi 1 tỷ USD tiền lại quả. Thực ra, vì sao Việt Nam thích mua vũ khí Nga? Vì Nga chấp nhận luật chơi này. Chỉ đơn giản là vậy.
Mấy ngày hôm nay lùm xùm vụ “bản quyền truyền hình ASIAD”. VTV hoang báo rằng, họ không mua được vì giá lên đến 15 triệu USD, “đàm phán không thành công”. Khán giả chỉ biết nghe VTV thông báo thế nào thì hay vậy thôi. Nhưng xui cho chúng nó, VTV bể kèo, VOV thông báo giá của gói đó chỉ 1 triệu 700 ngàn USD. Câu hỏi đặt ra là 13,3 triệu USD chênh lệch kia mang ý nghĩa gì? Không nói ai cũng hiểu, đó là giá trị đôn lên để lại quả cho đám lãnh đạo VTV. Thế đấy! Tiền thuế của dân được ĐCS xài như thế đấy. Ừ! Đảng đáng tin lắm, tin đi để rồi mất.
Điều kiện & tiêu chuẩn để đạt tới hạnh phúc Nước Trời
httpv://www.youtube.com/watch?v=YeFPKAipz2E
Điều kiện & tiêu chuẩn để đạt tới hạnh phúc Nước Trời
Thăm viếng TPB – VNCH ở Cà Mau
httpv://www.youtube.com/watch?v=1k887Mt88K0&feature=push-fr&attr_tag=okbZSskhcKZsYwDH%3A6
Thăm viếng TPB – VNCH ở Cà Mau
Khi lãnh đạo của một nước…
Thuong Phan and Son Dang shared a post.

Chỉ cần nhìn những hình ảnh bình thường giản dị của các nguyên thủ quốc gia thì ta suy ra được : Khi lãnh đạo của một nước có cuộc sống bình dị thì chứng tỏ tỷ lệ tham nhũng của nước đó thấp và ngược lại.
TỰ HOẠI
Đỗ Ngà
Mỗi ngày 315 người chết vì ung thư, Việt Nam thuộc trong top 2 của thế giới về căn bệnh này. Nguyên nhân thì chỉ có từ 5-10% là do duy truyền, còn lại từ 90-95% là do môi trường. Như vậy, nguyên nhân duy truyền thì nước nào cũng có, nhưng ung thư do môi trường làm điểm khác biệt. Việt nam có tỷ lệ ung thứ cao là bởi môi trường.
Môi trường có thể do tự cá nhân mỗi con người tự mang lại cho mình và cũng do xã hội mang lại cho họ. Ví dụ như hút thuốc lá là con người tự chuốc lấy mà thôi, nhưng cũng có sự tiếp tay của chính quyền khi đánh thuế thuốc lá quá thấp, chỉ cần 1 đô la thì có gói thuốc ngon, rất rẻ. Còn vấn đề ô nhiễm môi trường do cộng đồng vô ý thức và do chính sách bao che những doanh nghiệp ô nhiễm thì ở Việt Nam là một tai họa cho đất nước.
Thứ nhất, người dân thờ ơ là một nguyên nhân khiến họ hại nhau. Để kiếm lời, ông A bán rau bẩn cho mọi người chừa rau sạch lại cho mình, ông ta nghĩ thiên hạ sống chết mặc bay tiền tao bỏ túi. Tương tự vậy, ông B nuôi lợn, bán lợn bẩn cho mọi người còn lợn sạch mình ăn, cũng tư tưởng thiên hạ sống chết mặc bay tiền tao bỏ túi. Anh C bán bún miến cũng vậy, chị D bán cà phê cũng thế. Người ta thoát thực phẩm bẩn do mình làm ra nhưng luôn bị bủa vậy bởi thực phẩm bẩn của kẻ khác. Từ đó nó hình thành một xã hội với một mạng lưới đầu độc chéo, ai cũng sẽ không thoát khỏi thực phẩm bẩn. Chính sự thờ ơ, sống chết mặc bay đã đưa đến hậu quả, xã hội rệu rã vì con người tự hại nhau. Cái khôn lõi của người Việt đã đưa đến đại họa tự diệt. Đấy là cái u mê của một dân tộc khi những cái khôn lõi được cho là ‘khôn ngoan’ trong xã hội. Để thoát, phải quan tâm đến cộng đồng hơn, đừng thờ ơ nữa.
Thứ nhì, lãnh đạo cao cấp tàn ác bất nhân, quan chức địa phương cũng bất nhân và tàn ác cũng là nguyên nhân tiếp tay cho việc tuồng chất cấm, chất độc trôi nổi vào Việt Nam. Thứ trưởng Bộ Y Tế thì ký cho nhập 9140 tấn chất cấm Salbutanol vào mà con vô trách nhiệm bảo rằng ‘không biết đó là chất cấm’. Quan chức địa phương đã làm gì với trách nhiệm cua minh khi để hoá chất chui trót lọt vào Việt Nam và ra chợ công khai bán buôn? Mua một can hoá chất hương cà phê dễ ợt, len chợ Kim Biên có ngay. Mua chất tẩy trắng lòng bo, tẩy bún miến cũng dễ ợt, lên chợ Kim Biên. Tất cả đều được bày bán công khai giữa thanh thiên bạch nhật. Nói cho cùng, quan chức từ trên xuống dưới thì cũng sống chết mặc bay, tiền tao bỏ túi rồi đem những đồng tiền tanh hôi ấy ra nước ngoài để lót ổ cho gia đình.
Thứ 3, tập thể ĐCS cũng tiếp tay cho cho vấn đề ô nhiễm. Dưới con mắt của Đảng thì toàn dân có thế nào họ chẳng quan tâm, chỉ có quyền lợi đảng là trên hết. Những “chủ trương lớn của Đảng” đã và đang thực hiện, đều là những dự án nguy hiểm đến môi trường. Bauxit Tây Nguyên, Formosa, các nhà máy nhiệt điện ở Vĩnh Tân – Bình Thuạn, nhà máy giấy Lee & Man vvv… Điều đáng nói là mọi sự phản ứng của dân, ĐCS chọn phương pháp đè bẹp phản kháng chứ không sửa chính sách sai lầm. Đó là một điều vô cùng nguy hiểm cho đất nước. Đảng đã sai con ngoan cố, mà hiện giờ dân thì hoàn toàn bất lực.
Nhìn toàn cảnh xã hội cho ta thấy gì? Từ ĐCS quyết ép cho đất nước chịu ô nhiễm từ những “chủ trương lớn”. Họ quyết không lùi bước trước dân dù cho thiệt hai đang diễn ra trước mắt. Xét cấp tập thể ĐCS đã vậy, từng lãnh đạọ còn tranh thủ cho phép, hoặc nhúng tay vào việc đưa chất độc vào Việt Nam. Bên trong đất nước, với chất độc chất cấm dồi dào, họ thay nhau đầu độc lẫn nhau. Như vậy, dân tộc này tự hoại có sự ” thống nhất” từ trên cao xuống.
Đứng bên cạnh Trung Cộng mà chúng ta đang tự hoại thì không sớm thì muộn cũng bị nuốt. Vậy điểm nào để gỡ cho dân tộc này thoát khỏi quá trình tự hoai? Chỉ có một cách là từ nhân dân. Hãy kiên trì và chung tay đánh thức lương tâm những con người trong xã hội. Khi thức tỉnh, nhờ số đông hàng chục triệu người giải thể nguyên nhân của mọi nguyên nhận – ĐCS. Chỉ có cách đó thôi.
Cộng sản sụp đổ bằng lời “cầu nguyện”

#GNsP (18.08.2018) – Vào năm 1917, cách mạng tháng 10 Nga thành công, cộng sản lên nắm quyền tại nước Nga (Liên Sô cũ), sau đó lan tràn khắp nơi đặc biệt là các nước trong khối Đông Âu. Chế độ độc tài, tàn ác cộng sản đã đe dọa hòa bình thế giới, gây ra cho các đất nước: Nga, Ba Lan, Hungary, Đông Đức, Bulgaria, Tiệp Khắc… nhiều tang thương, bạo loạn, nhân vị bị chà đạp, xã hội đảo điên.
Chế độ cộng sản thảm sát tàn ác người dân Nga
Theo số liệu của chính phủ Nga, ít nhất 21 triệu người được cho là đã thiệt mạng trong các cuộc đàn áp và “nạn đói khủng khiếp” sau năm 1917, trong đó có hơn 106.000 giáo sĩ Chính Thống giáo đã bị bắn chết chỉ trong giai đoạn Đại Thanh Trừng khoảng những năm 1937-1938. Trong số 60.000 nhà thờ Chính Thống giáo, chỉ có duy nhất 100 ngôi thánh đường vẫn còn mở cửa vào năm 1939, với chỉ bốn Giám mục còn sống sót, trong khi hàng chục ngàn người Hồi giáo, Phật giáo, Do Thái và các Kitô hữu phi Chính thống khác cũng đã bị tàn sát.
Tổng cộng có 422 linh mục Công giáo đã bị hành hình, bị sát hại hoặc bị tra tấn đến chết, cùng với 962 tu sĩ, nữ tu và giáo dân. Trong số 1.240 nhà thờ Công giáo ở Nga, chỉ trừ 2 nhà thờ, còn lại tất cả bị buộc phải đóng cửa và đồng thời bị biến thành các cửa hàng, nhà kho, nhà ở nông trại và nhà vệ sinh công cộng.
“Dâng nước Nga cho Trái Tim Mẹ”
Cũng trong thời điểm năm 1917, từ tháng 5 đến tháng 10, tại Bồ Đào Nha, ở làng quê Fatima nghèo nàn, xa xôi, hẻo lánh, Đức Mẹ Maria hiện ra với ba trẻ nhỏ chăn cừu, thông truyền Sứ Điệp Fatima và kêu gọi mọi người hãy ăn năn sám hối, lần hạt Mân Côi cho nước Nga được trở lại, nghĩa là hãy siêng năng lần hạt Mân Côi để chế độ cộng sản Liên Sô sụp đổ.
Tin tưởng, phó thác và thực hiện Sứ Điệp Fatima, Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II – xuất thân và sống trong chế độ cộng sản tại Ba Lan – hiểu rõ sự tàn bạo của chế độ này, đã tha thiết kêu gọi con cái toàn cầu cầu nguyện, lần chuỗi Mân Côi cho quê hương Ba Lan, cho nước Nga sớm trở lại và chế độ cộng sản mau chóng bị tiêu diệt. Đây cũng được xem là chiến dịch không cần súng đạn, không cần đổ máu của Thánh Giáo Hoàng khiến cho chế độ cộng sản lung lay, tự sụp đổ và tự tan rã.
Điều này cũng được khẳng định trong cuốn sách “His Holiness John Paul II and the Hidden History of Our Time” của hai nhà báo Carl Bernstein và Marco Polili. Cuốn sách này được dịch thành tựa đề “Đức Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II trong sự sụp đổ của đế chế Cộng Sản” do tác giả Nguyễn Bá Long và Trần Quy Thắng dịch, Nhà xuất bản Công An Nhân Dân in tại Hà Nội, 1997, 911 trang.
Người dân VN đói nghèo, bệnh tật, bị chà đạp nhân phẩm… dưới chế độ cộng sản
Sự tàn bạo của chế độ cộng sản Nga và Đông Âu chấm dứt vào năm 1990 cuối thể kỷ 19, nhưng hệ lụy và tàn dư của nó vẫn còn được “nuôi dưỡng” kéo dài ở bốn nước: Trung Cộng, Bắc Triều Tiên, Cu Ba và Việt Nam. Tuy nhiên, mới đây, đất nước Cu Ba đang dự thảo Hiến Pháp sẽ bỏ chế độ độc tài cộng sản.
Dưới chế độ cộng sản, quê hương dân tộc VN đang trải qua những giờ phút đau thương chưa từng có:
Về mặt thể chất: đại đa số, nếu không nói là tất cả dân chúng đều phải ăn uống thực phẩm nhiễm độc hóa chất, thực phẩm “giả”, thêm vào đó là nạn ô nhiễm môi sinh, nhất là nhiễm độc nguồn nước do các nhà máy thải ra; tất cả các chất độc đó đều tác động trực tiếp lên sức khỏe người dân trong hiện tại (bệnh tật lan tràn) và giống nòi Việt Nam trong tương lai (vô sinh hoặc dị tật bẩm sinh). Chúng ta có thể làm gì để thoát khỏi tai họa này?
Về mặt tinh thần: hầu hết người dân Việt Nam trong nước đều phải hít thở bầu khí tinh thần bị ô nhiễm trầm trọng, phải nghe tuyên truyền những điều dối trá và phải chịu đựng sự đối xử bất công, bằng trấn áp và bạo lực trong một thời gian quá dài. Tất cả những điều đó làm người ta sợ hãi và dần dần mất ý thức phản kháng, dẫn đến vô cảm. Bao giờ thì người dân Việt Nam mới thoát khỏi nỗi sợ hãi để có thể sống đúng với nhân phẩm của mình?
Về mặt xã hội: Tình trạng bất công và tham nhũng tràn lan khắp nơi, đạo đức xuống cấp trong mọi lãnh vực, quyền con người bị xâm phạm nghiêm trọng, ngay cả quyền sống và quyền được bảo vệ an toàn về thân thể. Lúc nào thì người Việt Nam mới hưởng được tự do và được sống an lành trên chính quê hương của mình?
Đó là chưa kể đến hiểm họa ngoại xâm đã và đang hàng ngày đe dọa dân tộc Việt Nam. Không biết dân tộc Việt Nam có giành được tự do, dân chủ và các quyền cơ bản của con người trước khi bị mất nước một lần nữa hay không. Đó là câu hỏi mà bất cứ người Công Giáo Việt Nam yêu nước và yêu mến Thiên Chúa nào cũng bận tâm. Nhưng rất nhiều người trong chúng ta không biết phải làm gì để góp phần vào việc cứu nguy tổ quốc, cứu nguy dân tộc. Đức tin dạy chúng ta rằng khi phải đối diện với một sự dữ vượt sức mình, có nghĩa là dù chúng ta đã nỗ lực hết sức để vượt thoát nhưng vẫn không được, thì chúng ta vẫn còn một thứ vũ khí lợi hại để chiến thắng sự dữ, đó là cầu nguyện.
Thắp nến cầu nguyện cho quê hương Việt Nam
Những người mang dòng máu Việt luôn hướng về quê hương đất tổ. Khắp nơi ở hải ngoại đã phát động chiến dịch “cầu nguyện cho quê hương Việt Nam sớm thoát ách cộng sản vô thần”. Tại các nhà thờ có đông người Việt thuộc Giáo phận Orange, sau Thánh lễ, các linh mục chủ tế đều kêu gọi giáo dân cầu nguyện “dâng đất nước Việt Nam cho Trái Tim Mẹ”. Lời nguyện cầu tha thiết “Mẹ ơi, đoái thương xem nước Việt Nam…” được cộng đoàn cất lên sau mỗi Thánh lễ, không chỉ là lời ca, tiếng hát mà còn là “hiệp thông với đồng bào tại quê nhà, đặc biệt là những người công giáo Việt Nam tranh đấu cho nhân quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ đang bị nhà cầm quyền dã man… đàn áp”. Là “yểm trợ tinh thần, cũng như nói lên sự quan tâm và đoàn kết của người Việt hải ngoại cùng đồng bào ruột thịt chúng ta còn lầm than ở trong nước” như Lời kêu gọi “Đêm thắp nến cầu nguyện cho quê hương Việt Nam” của Cộng đồng Công giáo Việt Nam tại Giáo phận Orange, Liên đoàn Công giáo Việt Nam Miền Tây Nam Hoa Kỳ, Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ.
Dâng Việt Nam cho Trái Tim Mẹ
Đất bước Ba Lan, Nga và các nước khối Đông Âu đã thoát chế độ cộng sản, đất nước tìm được hòa bình, công lý được ngự trị chỉ đơn thuần bằng sự đoàn kết, kiên trì, nhẫn nại bằng lời kinh Mân côi với niềm xác tín “dâng đất nước cho Trái Tim Mẹ” và “Trái Tim Mẹ sẽ thắng”.
Với niềm xác tín ấy, tại Sài Gòn, suốt một năm nay, một linh mục Dòng Chúa Cứu Thế đã quy tụ nhiều bà con giáo dân – đủ mọi lứa tuổi, kể cả lương dân – sum họp với nhau vào các buổi tối trong tuần, mỗi buổi tại mỗi gia đình dâng lời kinh cầu nguyện khẩn nài “xin Mẹ cứu chúng con thoát nạn Cộng Sản vô thần, để mọi người được sống trong tự do, hòa bình, ngõ hầu Nước Chúa được mở rộng khắp nơi.”
Một nhóm các bạn trẻ ở giáo xứ Ba Chuông, Giáo phận Sài Gòn, cũng hiệp ý cầu nguyện cho quê hương VN trước tượng đài Đức Mẹ sau mỗi buổi sinh hoạt. Cha linh hướng của nhóm phân bổ chuỗi Mân côi cho các thành viên, nguyện cầu với ý nguyện “Dâng Việt Nam cho Trái Tim Mẹ”. Ngài cũng luôn nhắc nhở các thành viên siêng năng lần hạt Mân Côi, có thể lần hạt trên đường đi làm, hoặc bất cứ lúc nào có thời gian rảnh…
Tại giáo phận Xuân Lộc, giáo xứ Thọ Hòa, Linh mục Chánh xứ Giuse Nguyễn Duy Tân mời gọi bà con giáo dân và các em thiếu nhi dâng lời kinh Mân Côi cầu nguyện cho quê hương dân tộc VN sớm thoát khỏi thể chế độc tài cộng sản.
Cùng với các ý nguyện trên, tại Giáo phận Vinh, giáo xứ Mỹ Khánh, Linh mục Chánh xứ Antôn Đặng Hữu Nam cũng phát động giờ kinh Mân Côi cầu nguyện cho quê hương dân tộc VN thoát khỏi cảnh lầm than.
Trong Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng, Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh lòng đạo bình dân – lần hạt Mân Côi – có vị trí quan trọng trong việc xây dựng Hội Thánh và sứ mạng truyền giáo là đem “Tin Mừng cho người bị bỏ rơi hơn cả, và vọng lại tiếng nói của dân oan, của người bị bất công, những người không có tiếng nói”.
Xin hãy “Dâng Việt Nam cho Trái Tim Mẹ”, chắc chắn “Trái Tim Mẹ sẽ thắng”!
Pv.GNsP
Nguồn tham khảo và trích dẫn:
1. Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng
2. Phong trào lần chuỗi Mân côi online vì Công lý và Hòa bình cho quê hương VN (Tin Mừng Cho Người Nghèo)
3. Mẹ ơi, đoái thương xem nước Việt Nam (Lm. Vĩnh Sang, DCCT)
4. Các tín hữu Công giáo Nga suy tư về sự kiện kỉ niệm 100 năm cuộc cách mạng đẫm máu của Lenin (Minh Tuệ chuyển ngữ)
5. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II và sự sụp đổ của chế độ cộng sản (Lm. Chân Tín, DCCT)




