”Chủ nghĩa cộng sản đã tạo nên những con người dối trá!” – bà Angela Merkel – Thủ tướng Đức phát biểu (*).

”Chủ nghĩa cộng sản đã tạo nên những con người dối trá!” – bà Angela Merkel – Thủ tướng Đức phát biểu (*).

Nếu một nhân vật nào khác phát biểu như thế thì chưa thể dựa trên một nền tảng chứng minh chắc chắn, …

Nhưng với bà Angela Merkel – Thủ tướng Liên bang Đức – một người đã sinh ra, lớn lên và trưởng thành trong nôi cộng sản Đông Đức và bà được rèn luyện, đào tạo từ trong lòng chế độ độc tài, tàn bạo nầy thì không có lời nào chứng minh hùng hồn hơn bằng những phát biểu của bà nói về tội ác cộng sản.

(*): Phát biểu của nữ thủ tướng Đức Dr. Angela Merkel vào ngày 07/5/2009, vào dịp nước Đức kỷ niệm 20 năm bức tường Bá Linh sụp đổ, Phong trào nổi dậy đòi dân chủ tại Đông Đức cộng sản vào năm 1989.

Image may contain: 1 person, text

CHỐT CHẶN CUỐI CÙNG

Đỗ Ngà

CHỐT CHẶN CUỐI CÙNG

Nhân dân, 1 khối gần 100 triệu người. Chỉ cần 1% là có ngay 1 triệu người xuống đường, CS lo sợ. Chỉ cần 2% là có 2 triệu người xuống đường, CS đái ra quần. Chỉ cần 4% là có 4 triệu người xuống đường. Đến lúc đó, ầm một tiếng, lâu đài CS đổ nát thành một đống xà bần chôn hàng vạn xác những kẻ có dã tâm bán nước hại dân.

Nhìn thấy tiêu cực của chính quyền thì gần 100 triệu người nhìn thấy, vì nó nhan nhản trên báo nhà nước chứ chẳng ai vu khống. Từ thực tế trên báo chính thống, người ta sẽ đi sâu vào tìm hiểu nguyên nhân bằng những phản biện trên facebook, số lượng những người này cũng có hàng chục triệu. Vì thế mà cũng có hàng chục triệu người đã thấu đáo về cái xấu xa của chính quyền này. Đây là nguồn nhân lực tiềm ẩn, nó rất lớn nếu biết khai thác.

Dòng nhận thức của dân chỉ có tăng chứ không giảm. Để ngăn cản sự chuyển biến trong nhận thức của người dân, CS huy động 800 tờ báo của đảng vào cuộc chiến. Kết quả thua, vì vạn kẻ dối trá cũng không thể thắng lý 1 người nói thật. Tức quá, đảng trở nên u mê hơn bao giờ hết, Đảng cho lùa một đám hàng chục vạn DLV trực chiến trên mạng. Cũng thất bại ê chề, vì đám DLV không chiến đấu được gì ngoài việc phô diễn cái đầu bò cho thiên hạ khinh khi, và người ta khinh khi luôn đảng vì những trò bẩn mà Đảng áp dụng. Thua mặt trận DLV, Đảng lồng lộn như con thú hoang bị trúng ná. Đảng lùa tiếp 10.000 thằng có thẻ ngành, đám này có tên là LL47, tiếp tục chống những tiếng nói sự thật. Kết quả, chỉ là trò report cho sập nick chứ trên mặt trận bút chiến, chúng nó chỉ là con số zero tròn trĩnh. Đảng lại thấy bại lần nữa.

Sự thật là kẻ thù của Đảng. Những ai hiểu ra sự thật đều là thế lực thù địch của Đảng. Như vậy, thế lực thù địch mà Đảng ngầm ám chỉ chính là toàn dân chứ không ai khác. Nhưng để chỉ mặt trực tiếp toàn dân gọi là “thế lực thù địch” thì Đảng không dám. Chọc vào ổ kiến lửa lòng dân một cách trực diện là con đường tự sát nhanh nhất của ĐCS. Vì vậy, nên đảng đã lấy một cái tên xa lắc xa lơ, một cái tên ở tận bên Mỹ và chả ảnh hưởng gì nhiều đến sự chuyển biến nhận thức toàn dân để làm bao bố trút giận. Hễ khi nào dân biểu tình thì đảng mang Việt Tân ra đổ lỗi. Thực ra, chính Đảng cũng thừa hiểu, Việt Tân chả sách động gì được với những người dân đã hiểu rõ sự thật. Chỉ có người dân tự bảo nhau, và họ thấy cần thiết xuống đường là họ xuống thôi. Nhưng Đảng không bao giờ dám gọi nhân dân là thế lực thù địch.

Như vậy, Đảng đã bất lực trong việc duy trì sự ngu dân. Làm ngu dân là cách làm đề phòng bất trắc cho Đảng từ xa. Nay cách này bị vỡ, Đảng đang vội vã ngăn chặn sự bùng phát của lòng dân bằng gieo rắc sợ hãi. Đảng tăng cường bọn an ninh, đám an ninh thì dùng mọi trò bẩn, chúng công khai hoặc đội lốt giang hồ để chơi trò bẩn với dân. Chúng huy động tối đa đám công an địa phương, lực lượng dân phòng, côn đồ tay sai vv..vào cuộc. Tất cả như một đám đông đảo thu hoang sẵn sàng ngăn cản, đe doạ, theo dõi, hành hạ những ai dám viết, dám like, dám share sự thật.

Thấy đáng sợ đấy, nhưng đây là chốt chặn cuối cùng cho sự an toàn chế độ. Cho nên, tôi mong rằng, mỗi người trong chúng ta hãy sử dụng mạng xã hội một cách khôn ngoan. Lập nick facebook mới, nick này chỉ dùng để tham gia mạnh vào phong trào lan toả sự thật. Dùng phần mềm PVN ẩn IP hoặc dùng nick ảo chỉ chuyên xài WiFi ở cà phê, tránh dùng Internet tại nhà. Hãy là người dùng Internet thông minh để đánh thủng chốt chặn cuối cùng của CS. Chỉ cần khai thông bức tường sợ hãi thì sẽ có sự bùng phát kiểu thác lũ. 5 triệu người xuống đường sẽ nhấn chìm được CS giúp đất nước thoát đại hoạ.

NỀN GIÁO DỤC NGÀY CÀNG KỲ LẠ VÀ TỎ RA NGUY HIỂM

Bang Uong and 3 others shared a post.
Image may contain: 1 person, sitting
No automatic alt text available.
Image may contain: 2 people, people standing
Từ Kế Tường

TỪ KẾ TƯỜNG

NỀN GIÁO DỤC NGÀY CÀNG KỲ LẠ VÀ TỎ RA NGUY HIỂM

Việc Ông Bùi Hiền “cố đấm ăn xôi” quyết tâm “cải cách” tiếng Việt để hình thành một loại chữ kỳ lạ, rối rắm, và hoàn toàn biến dạng lối chữ truyền thống mà các thế hệ trước đây đã học tôi không cho rằng đây là sáng tạo khoa học đổi mới chữ viết theo quy chuẩn của một người có đầu óc bình thường mà là một dạng tâm thần. Thế rồi một số người hùa theo chứng tỏ mình có đầu óc đổi mới, a dua theo xu hướng nghiên cứu một công trình tầm cỡ cho thấy người bất bình thường trong vụ đổi mới tiếng Việt này không phải chỉ có mình ông Bùi Hiền. Và nếu ông Phùng Xuân Nhạ Bộ trưởng Bộ Giáo dục cho thử nghiệm vụ chữ Việt kỳ lạ này tôi e rằng chính đầu óc ông Phùng Xuân Nhạ cũng có vấn đề chứ không phải chỉ có tật nói ngọng nờ lờ và ngược lại.

Trước năm 1975, ở Sài Gòn có một người tên Nguien Ngu Í đã “sáng tạo” ra loại chữ biến dạng này và thử áp dụng viết lại tên ông ta, những bài thơ, bài văn của ông ta theo lối “chữ lạ” này người ta cho là ông bị điên và nghe đâu có một thời gian ông Nguien Ngu Í đã vào chữa bệnh trong nhà thương điên Biên Hòa. Không lẽ ông Bùi Hiền, những người a dua theo ông và những ai có trách nhiệm ở Bộ Giáo dục, kể cả Phùng Bộ trưởng cũng muốn nối gót ông Nguien Ngu Í vào đấy để có thời gian “nghiên cứu” thêm cái vụ chữ viết kỳ lạ này. Hay mấy ông, mấy bà muốn cả dân tộc này bị điên? Không, tôi không điên, con cháu tôi không điên, bạn bè tôi không điên, dân tộc này không điên.

Vụ này chưa xong lại tới vụ đánh vần chữ viết học sinh lớp 1 theo “công nghệ Giáo dục”. Thế hệ chúng tôi, ở lứa tuổi chúng tôi và nhiều lứa tuổi về sau này cho tới tận trước ngày các ông có đầu óc đầy sáng kiến, đầy cải cách, vẫn đánh vần chữ viết theo truyền thống, đơn giản, dễ nhớ, mau thuộc chứ đâu có rối rắm, khó hiểu, quẹo lưỡi và tăm tối như cái cách mà mấy ông vẽ ra để buộc các cháu học sinh lớp 1 đầu óc còn ngây thơ trong sáng nhét vào. Thầy cô giáo vì miếng cơm manh áo, vì đồng lương đứng lớp mà bắt buộc phải dạy các cháu nhỏ ngây thơ cách đánh vần rối rắm, khó hiểu khiến đầu óc chúng bi mụ đi, tiếp thu không nổi. Và rồi thì chúng tôi, những phụ huynh đã học chữ viết, đọc chữ truyền thống a, b,c, d,đ ngày xưa, rối ráp vần thuộc lòng ô thì đội mũ, ơ thì mang râu, chữ i móc ngược, chữ tờ gạch ngang…sẽ không còn biết cách kèm cặp con cháu mình ra sao.

Ngày xưa khi chúng tôi vào lớp 1 đã tắm đẵm trong “Tiên học lễ, hậu học văn”, “Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”, “Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”…Và, bộ sách “Quốc văn Giáo khoa thư” đã dạy chúng tôi không chỉ có văn hóa, kiến thức, lịch sử, văn chương mà cả học làm người với chuyện Mẫn Tử Khiêng khóc măng, Nhị thập tứ hiếu, Chuyện mẹ thầy Mãnh Tử dạy con… Lớn lên, chúng tôi có những bộ sách Giáo khoa cho từng năm, từng lớp nhưng nhiều năm sau, nhiều lớp sau vẫn học, đọc lại được vì không thay đổi, không cải cách. Bây giờ cứ cải cách xoành xoạch mỗi năm, cải cách thi cử, cải cách tuyển sinh, cải cách lùng tùng xòe và ngày càng lộn tùng phèo. Bằng chứng là dẫn đến gian lận điểm thi, lo tiền bạc chạy trường điểm, trường chuyên. Mỗi lần cải cách, mỗi mùa thi là cả nước nháo nhào, phụ huynh lo lắng, học sinh hoang mang, xã hội bấn loạn, mất an ninh trật tự trong môi trường Văn hóa, Giáo dục.

Một nền Giáo dục mãi lo cải cách, mãi lo tìm chữ lạ, cách đánh vần lạ để hành học sinh, hành phụ huynh, làm rối tinh xã hội, môi trường sư phạm loạn xà bần là có động cơ gì? Và kết quả của nó ra sao? Đó là học sinh đánh học sinh rồi quây clip tung lên mạng cã hội coi như chiến tích, thầy đánh trò, trò đánh thầy, lịch sử mù mờ, tập làm văn ngây ngô… nhưng những trò chơi cộng đồng thì đều hướng đến sự phản cảm, kém văn hóa, thậm chí thô tục. Rồi nhan nhãn gameshow nhảm nhí, đến gần đây diễn ra gameshow “Nụ hôn hẹn hò” với sự trần trụi của sự kích dục, hình ảnh nam nữ ngậm môi nhau, cố nút lưỡi để chứng tỏ nụ hôn ấn tượng, ngọt nào… để được cô bạn gái lạ hoắc mới gặp lần đầu chọn để cặp bồ, hẹn hò…

Văn hóa do Giáo dục mà ra. Văn hóa xuống tận đáy là đồng hành với môi trường Giáo dục, cách Giáo dục ngày càng “kỳ lạ” và còn tỏ ra nguy hiểm. Ông Phùng Xuân Nhạ và ngành Giáo dục không thấy điều “kỳ lạ” này hay sao?

Câu chuyện tuyệt vời về sự thống nhất dân tộc của nước Mỹ.

Câu chuyện tuyệt vời về sự thống nhất dân tộc của nước Mỹ.

….

Câu chuyện tại làng Appomattox.

Cách đây đúng 150 năm, Tướng Robert E Lee của quân đội miền Nam đầu hàng Tướng Ulysses Grant của quân đội miền Bắc, đánh dấu kết thúc cuộc nội chiến Hoa Kỳ đã làm hơn 7 trăm ngàn người thiệt mạng. Sở dĩ gọi là chiến tranh Nam Bắc là vì cuộc chiến diễn ra giữa hai phe: phe miền Bắc (còn gọi là phe liên bang) đứng đầu là Tổng thống Lincoln chủ trương xóa bỏ buôn bán nô lệ người da đen và phe miền Nam chống lại chủ trương này.

Cuộc chiến Nam Bắc của Mỹ thường được nhắc tới qua những trận đánh đẫm máu giữa quân đội của hai phe: quân miền Bắc do tướng Ulysses Simpson Grant chỉ huy và quân miền Nam do tướng Robert Edward Lee cầm đầu. Tuy tướng Lee đã nhiều lần tấn công và gây tổn thất khá nặng cho đội quân của tướng Grant nhưng quân miền Bắc được sự hỗ trợ to lớn từ ngân sách liên bang và chiêu mộ được thêm nhiều quân số từ những người nô lệ da đen vừa được giải phóng nên cuối cùng quân miền Nam của tướng Lee phải chấp nhận thua trận.

Đã có những lời khuyên tướng Lee nên chia nhỏ quân của mình ra và tiến hành đánh du kích nhưng tướng Lee đã nói: nếu cứ tiếp tục chiến tranh gây bao chết chóc thì tội của tôi đáng chết gấp ngàn lần. Ông đã nhắn cho tướng Grant là ông chuẩn bị đầu hàng. Tướng Grant nhắn lại, đề nghị tướng Lee chọn địa điểm bàn thảo việc qui hàng. Và căn nhà của một người buôn bán tên là Wilmer Mc. Lean tại làng Appomattox đã được chọn. Ngày nay ngôi nhà này trở thành di tích lịch sử quốc gia, và được gọi là Appomattox Court House.

Đến ngày hẹn, tướng Lee bận một bộ lễ phục mới tinh và đeo kiếm, còn tướng Grant xuất hiện muộn hơn trong bộ đồ tác chiến thường ngày còn dính bùn đất hành quân. Hai người ngồi trong phòng khách của ông Mc. Lean và hàn huyên thân mật về những kỷ niệm quân ngũ trong cuộc chiến tranh Mexico. Câu chuyện lâu đến nỗi tướng Lee sốt ruột, chủ động đề cập đến “mục đích buổi gặp gỡ của chúng ta ngày hôm nay là bàn về việc đầu hàng”. Tướng Grant bèn lấy cây bút chì và tờ giấy viết vội những điều khoản và trao cho tướng Lee, trong đó có những nội dung nói về binh lính miền Nam:

1. Không bị coi là phản quốc và không phải ở tù.

2. Chính phủ coi binh lính miền Nam là những công dân bình thường nếu họ chấp hành tốt luật lệ.

3. Được mang ngựa và lừa về nhà để giúp gia đình cày cấy vào mùa xuân.

Sau khi xem qua những điều tướng Grant vừa viết, tướng Lee nói: “Những điều này sẽ có tác động tốt đến quân sĩ của tôi. Chúng sẽ góp phần quan trọng trong việc hòa giải dân tộc chúng ta.” Tướng Lee cho biết ông sẽ trao trả những tù binh miền Bắc vì ông không có đủ lương thực cho họ. Tướng Grant đáp lại rằng ông sẽ gửi ngay cho binh lính miền Nam 25.000 phần lương thực khô. Ông cũng ra lệnh cho in 28.231 giấy phóng thích cho binh lính miền Nam.

Khi tin phe miền Nam đầu hàng bay đến doanh trại, quân miền Bắc định bắn đại pháo chào mừng. Tướng Grant ra lệnh ngưng ngay lập tức các hoạt động ăn mừng. Ông nói với các sĩ quan dưới quyền: “Chiến tranh đã kết thúc. Giờ đây họ đã là đồng bào của chúng ta”. Ông cho rằng hai bên không còn là kẻ thù, và cách tốt đẹp nhất để bày tỏ niềm vui của miền Bắc là không vui mừng trước thất bại của miền Nam.

Ngày 12 tháng 4 năm 1865, quân đội của tướng Lee tiến vào ngôi làng Appomattox để giao nộp vũ khí. Tướng Joshua L.Chamberlain của miền Bắc được chỉ định tiếp nhận binh sĩ qui hàng. Trước hàng quân miền Bắc nghiêm chỉnh, ông nhìn những binh sĩ miền Nam bại trận đi vào làng với cảm xúc dâng trào. Sau này ông viết lại: “Giây phút đó làm tôi thực sự xúc động. Tôi quyết định đánh dấu sự kiện này bằng một hành động, không gì khác hơn là giơ tay chào kiểu nhà binh. Tôi biết có người sẽ chỉ trích tôi về cử chỉ này. Tôi đã không xin phép và cũng không yêu cầu sự tha thứ về hành động này. Đối diện với chúng tôi là những chiến binh, bại trận nhưng can trường, là biểu tượng cho tinh thần trượng phu, không rã rời, không đau khổ, bất chấp hy sinh và không có gì khuất phục được họ. Giờ đây, họ là những người ốm yếu và đói khát, nhưng họ hiên ngang nhìn thẳng vào chúng tôi, làm sống dậy những ràng buộc thiêng liêng cao cả hơn bao giờ hết. Không có lý do gì để những đấng nam nhi ấy không được hội nhập vào Hợp Chủng Quốc vững vàng của chúng ta.”

Sau đó tất cả hàng ngũ quân miền Bắc thắng trận từ đơn vị này đến đơn vị khác đều nghiêm chỉnh giơ tay chào kiểu nhà binh. Vị tướng dẫn đầu đoàn quân miền Nam đầu cúi xuống trong buồn bã, chợt nhận ra và ngồi thẳng lại trên lưng ngựa, giơ tay chào đáp lễ. Ông ra lệnh cho các đơn vị theo sau tuân theo nghi lễ quân sự khi đi ngang qua đoàn quân miền Bắc. Không có kèn thắng trận, không có tiếng trống, tiếng hô, tiếng reo hò mừng chiến thắng, không một lời nói hay tiếng xì xầm… Một sự im lặng đến nghẹt thở.

Từ sáng sớm đến chiều tối, những người lính miền Nam đều giơ tay chào khi đi ngang qua hàng quân miền Bắc cũng đang giơ tay chào. Họ giao nộp vũ khí, những lá cờ trận rách tơi tả của miền Nam và trở về quê. Gần 100.000 quân miền Nam đã qui hàng ở làng Appomattox. Vài ngày sau tất cả rời khỏi nơi này, ngôi làng trở lại cuộc sống bình thường.

Hàng năm, có khoảng 110.000 du khách đến thăm ngôi làng này. Các du khách đến đây để tìm nguồn cảm hứng, và câu chuyện các du khách muốn nghe không phải là trận đánh cuối cùng mà là sự hòa hợp của quốc gia và những điều khoản rộng rãi do tướng Grant đưa ra.

Ông Ron Wilson, sử gia của Appomattox Court House nói: “Tướng Grant và tướng Lee có một tầm nhìn rất xa. Hai ông nhận thức rằng những nỗ lực hai bên cùng dồn vào cho cuộc chiến đã gây ra sự phân hóa khắc nghiệt trong bao năm qua, giờ đây cần phải được dùng để tái thiết quốc gia. Không cần phải có hận thù.”

Tướng Lee và tướng Grant đã đi vào lịch sử như những huyền thoại. Nhưng đằng sau câu chuyện ở làng Appomattox là bàn tay đạo diễn của Tổng thống Abraham Lincoln, lẽ đương nhiên cũng là một nhân vật huyền thoại. Ông thường nói rằng ông mong muốn cuộc chiến kết thúc trong sự khoan dung. Ông Ron Wilson nói rằng Tổng thống Lincoln và tướng Grant đã gặp nhau hai tuần trước đó trên chiến hạm River Queen ở sông James. Họ đã thảo luận rất lâu về hình thức kết thúc chiến tranh và những xáo trộn có thể xảy ra trong thời kỳ hậu chiến. Tổng thống Lincoln đã nói với tướng Grant: “Hãy để họ buông súng một cách thoải mái”.

(Sau chiến tranh, ngày 14/4/1865 tổng thống Lincoln bị ám sát, tướng Lee trở thành Viện trưởng của Đại học Washington, tướng Grant được bầu làm Tổng thống Mỹ hai nhiệm kỳ 1869-1877).

Nguồn: Đa Minh Việt Nam
Phỏng theo Mercy at Appomattox (William Zinsser) – Reader’s Digest.

Mỹ đang trả giá đắt vì bỏ rơi VNCH và bắt tay TC cách đây hơn 43 năm về trước?

Mỹ đang trả giá đắt vì bỏ rơi VNCH và bắt tay TC cách đây hơn 43 năm về trước?

Posted by dongsongcu

Bài viết của tác giả tác giả Damir Sagolj, một người ngoại quốc sẽ cho chúng ta cái nhìn trung thực về việc nước Mỹ đang phải hối hận vì đường lối bắt tay Trung Cộng và bỏ rơi VNCH cách đây hơn 43 năm về trước.


Nga hoàng Putin và hoàng đế Trung Quốc Tập Cận Bình, là hai mối de dọa mà Tây phương buộc phải chung sống. Trong khi đó, Le Point dự báo tổng thống Pháp sắp tung ra kế hoạch 2, thì L’Obs quảng cáo xe bay và thị trường bất động sản « hấp dẫn » của Paris.

Trước hết là Trung Quốc của Tập Cận Bình. Quan điểm lo sợ Trung Quốc rõ nét nhất trong tuần không phải là của báo chí Âu – Mỹ mà xuất phát từ châu Á: Tây phương nuôi ong tay áo, quan điểm của báo Apple Daily của Hồng Kông hay là « một chính quyền chuyên chế, đàn áp bên trong, thống trị bên ngoài », nhận định của Manila Times mà Courrier International chuyển đến độc giả Pháp.

Dưới bức hí họa chủ tịch Trung Quốc cưỡi phi thuyền, báo Apple Daily nhận định: Tây phương hãy tự trách mình đã không biết nhìn xa, đã lầm tưởng rằng giúp Trung Quốc trở thành một nền kinh tế tự do sẽ đưa đến một chế độ dân chủ. Nào ngờ Bắc Kinh luôn luôn tìm cách thay đổi nguyên trạng trên bàn cờ thế giới để làm lại dựa trên những cơ sở mới.

Từ khi Tập Cận Bình tuyên bố ý định sửa đổi Hiến Pháp để có thể trở thành hoàng đế, người dân Trung Hoa tức giận nhưng không dám phản đối công khai. Trong khi đó, báo chí Tây phương không tiếc lời chỉ trích. Một cách khéo léo, Apple Daily mượn lời tuần báo The Economist: « Trong 10 năm gần đây, Tây phương nỗ lực giúp Trung Quốc gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới, hội nhập vào thế giới. Nhưng trên thực tế, chế độ Trung Quốc không ngừng gia tăng chính sách kềm kẹp dân chúng, đả phá một số giá trị văn minhTây phương như là tự do kinh tế, tôn trọng nhân quyền ».

Apple Times của Hồng Kông viết tiếp: Xã luận của tuần báo Anh không nói thẳng « Tây phương nuôi chó sói trong nhà » nhưng rõ ràng là gần như thế. Ngay từ khởi đầu, Đặng Tiểu Bình sang tận Hoa Kỳ để nhờ Mỹ giúp Trung Quốc hội nhập hệ thống kinh tế thế giới. Mục đích là để được chuyển giao công nghệ, nguồn vốn đầu tư – hai thứ mà Trung Quốc hoàn toàn thiếu thốn.

Tây phương thì muốn lợi dụng Trung Quốc để đối trọng với Liên Xô. Khi Liên Xô tan rã, Tây phương, đứng đầu là Hoa Kỳ, kỳ vọng vào sự xuất hiện của một tầng lớn trung lưu mới sẽ giúp xã hội cởi mở hơn và Trung Quốc từ từ dân chủ hóa. Do vậy, Trung Quốc được gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới, tiếp cận với thị trường quốc tế và nhờ động lực này, kinh tế Trung Quốc mới hưng thịnh như ngày nay.

Thế nhưng sau thời gian « dò đá qua sông », giả vờ làm « học trò ngoan » để không bị cản đường vào WTO, bây giờ Trung Quốc đủ mạnh nên đưa ra yêu sách muốn một vị trí trong trật tự chính trị, kinh tế toà cầu: muốn thêm quyền quyết định trong Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF và bổ nhiệm nhân sự điều hành. Đến khi Tập Cận Bình lên cầm quyền năm 2012, thì Bắc Kinh không còn bằng lòng với luật chơi hiện hành, mà đòi thay đổi nguyên trạng, xóa bài lập ván mới, trên cơ sở mới.

Nhật báo độc lập của Hồng Kông cảnh báo: WTO chỉ là món khai vị. Con đường tơ lụa « một vành đai, một con đường » phủ khắp địa cầu mới là món ăn chính.

Trung Quốc dẹp qua một bên lời hứa mở cửa thị trường, tăng thêm gọng kềm kiểm soát, doanh nghiệp nước ngoài phải tuân theo ý của thiên triều nếu không muốn bị trừng phạt nặng nề. Bàn tay của đảng Cộng Sản ngày càng thô bạo.

Về chính trị, không còn hiện tượng dung thứ một số trào lưu tư tưởng thế giới du nhập vào Trung Quốc, không còn khả năng thảo luận tự do trong các câu lạc bộ văn học, đại học. Trong 5 năm của Tập Cận Bình, giới dân chủ bị đàn áp thê thảm. Trong nội bộ đảng, xu hướng cải cách bị « bóp miệng ». Giá trị phổ quát của nhân quyền, tự do dân chủ trở thành « cấm kỵ ».

Trong nhiều thập niên qua, Tây phương nuôi một con hổ hung dữ, và giờ đây con hổ này đang nhe nanh vươn móng sắt. Vì sao nên nỗi? Tây phương hãy tự than thân đã nuôi một con thú dữ. Nếu vẫn còn tiếp tục hy vọng Trung Quốc tự do hóa kinh tế và chính trị thì đúng là ảo tưởng.

Tờ Manila Times của Philippines tỏ ra dè dặt trước quyết định « sốc » của đảng Cộng Sản Trung Quốc mở đường cho Tập Cận Bình cai trị mãn đời, có thời gian để thực hiện ba « đại công trình »: chống tham nhũng, con đường tơ lụa mới và tăng cường quân sự, thực hiện chính sách thống trị Biển Đông, thay đổi nguyên trạng, bằng sức mạnh.

Manila Times cảnh báo chính quyền Philippines là phải biết cách bảo vệ quyền lợi, đừng để cho Bắc Kinh dồn vào chân tường, phủ nhận chủ quyền của Philippines trong vùng biển của đất nước mình.

Hoa Kỳ thức tỉnh?

Một trong những chiến lược của Bắc kinh áp đảo kinh tế thế giới là chiếm đoạt sở hữu trí tuệ, phát minh của các doanh nghiệp quốc tế bằng biện pháp bắt chẹt các xí nghiệp nước ngoài hoạt động tại Trung Quốc phải chuyển giao công nghệ. Mưu đồ thành lập một « Silicon Valley » tại Hoa lục, bị tổng thống Mỹ Donald Trump thọc gậy bánh xe.

Courier International trích đọan một bài báo của Los Angeles Times: ngày 12/03/2018, Donald Trump ký sắc lệnh, nhân danh« nhu cầu an ninh quốc gia », không cho công ty điện tử Singapore Broadcom mua lại, với giá 117 tỷ đôla, hãng chế tạo « chip » điện tử Qualcomm của Mỹ. Trước đây 5 năm, một hợp đồng khổng lồ như thế có lẽ đã được chấp thuận dễ dàng.

Chính quyền Mỹ lo ngại một khi Qualcomm lọt vào tay Singapore, ngành bán dẫn và công nghệ G5 sẽ bị Trung Quốc chiếm đoạt. Trong tương lai, Ủy ban xem xét đầu tư của Mỹ, dưới tên gọi CFIUS, nếu được Quốc Hội cho thêm thẩm quyền như dự trù, sẽ có thể « cấm » các công ty Mỹ hoạt động tại Trung Quốc chuyển giao công nghệ cho đối tác Trung Quốc. Chính vì những chuyển nhượng này mà Bắc Kinh kiểm soát được đời tư của công dân, xâm nhập tài khoản trên mạng xã hội của các nhà họat động nhân quyền, dân chủ.

Quyết định của Nhà Trắng có thể gây xáo trộn trong quan hệ giữa giới doanh nghiệp Mỹ với Bắc Kinh và có thể bị Trung Quốc trả đũa. Tuy nhiên, theo Los Angeles Times, biện pháp bảo hộ công nghệ điện tử, tiếp theo quyết định tăng thuế nhập khẩu nhôm, thép, có thể suy đoán Washington sẽ ấn định lại quan hệ với Trung Quốc trong lãnh vực công nghệ cao cấp.

Với cơ sở hiện nay tại Hoa lục, năm 2015, Qualcomm từng bị Bắc Kinh trừng phạt một khoản tiền lớn gần 1 tỷ đô la với cáo buộc cạnh tranh bất chính. Hai năm nay, Qualcomm giúp cho đối tác Trung Quốc chế tạo máy bay tự hành, siêu vi tính, đầu tư vào một công ty chế tạo camera nhận diện đang được cảnh sát khai thác để theo dõi.

Trong giới chuyên gia Mỹ có hai nhận định khác nhau. Người thì cho rằng mục đích của Bắc Kinh là tiến đến khả năng độc lập về công nghệ mới. Chia sẻ phát minh cho Trung Quốc là cách hay nhất để sớm bị đá ra khỏi thị phần. Người khác thì lạc quan hơn: Doanh nghiệp Mỹ đề kháng rất khéo, không phải đầu hàng sau mỗi cái búng tay.

Người ta nghĩ rằng đầu tư tại Trung Quốc sẽ gây thiệt hại cho tương lai xí nghiệp nhưng nghĩ thế không chắc là đúng. Chỉ có tương lai mới biết ai đúng ai sai.

Chung quy là do lỗi lầm từ 43 năm trước vì sự phản phúc tráo trở của một cường quốc đối với một đồng minh bé nhỏ để bắt tay với tên khổng lồ Tàu Cộng, với hy vọng về một thị trường tiêu thụ khổng lồ để đến lúc này Mỹ đã sáng mắt ra khi nhận thấy thằng khổng lồ đó vươn dậy trở thành hung hãn, không còn là thị trường tiêu thụ béo bở nữa- như mong đợi- ngược lại Nó đã trở thành chủ nợ của Mình , đã thế Nó còn bằng mọi cách đi ăn trộm những bí mật về khoa học, kỹ thuật kể cả quân sự và tình báo để cố bành trướng và tiến mạnh hơn đe dọa trực tiếp nền kinh tế và an ninh của mình.

Damir Sagolj

http://hoangsaparacels.blogspot.com.au/2018/04/my-ang-tra-gia-at-vi-bo-roi-vnch-va-bat.html

Cảm ngộ

Cảm ngộ

 Câu chuyện thứ 1:

Nelson Mandela từng bị giam giữ và xúc phạm trong suốt 27 năm. Đến khi ông trở thành Tổng thống Nam Phi, ông đã mời 3 người cai ngục từng canh giữ ông trong thời gian chốn lao tù đến gặp mặt. Khi Mandela đứng dậy cung kính chào 3 vị này thì mọi người có mặt và trên toàn thế giới đều phải tĩnh lặng.
Ông nói: “Khi tôi bước ra khỏi phòng giam của mình, đi qua cánh cổng nhà tù để được tự do, tôi đã hiểu rõ ràng rằng, nếu không thể để nỗi đau của riêng mình và oán giận ở lại đằng sau, thì tôi vẫn là còn ở trong tù”.

Cảm ngộ:

Tha thứ cho người khác, nhưng thực ra là giải thoát chính mình.

Câu chuyện thứ 2:

Có một người hỏi vị nông phu: “Trồng loại lúa mì nhé?”. Nông phu đáp: “Mỗi ngày đều phải chăm sóc nó thật tốt! Không, tôi sợ rằng trời sẽ không mưa”. Người kia lại hỏi: “Vậy ông trồng bông không?”, nông phu nói: “Không, tôi lo lắng sâu sẽ ăn bông”. Người kia hỏi tiếp: “Vậy ông sẽ trồng loại cây gì?”. Nông phu nói rằng: “Cây gì cũng không được, tôi muốn đảm bảo chắc chắn an toàn”.

Cảm ngộ:
Mọi điều đều không muốn nỗ lực, đều không muốn mạo hiểm, luôn sợ rủi ro, những người vô tích sự như vậy đương nhiên sẽ không làm nên việc gì.

Câu chuyện thứ 3:

Có một con quạ đang bay trên đường thì đụng phải một ngôi nhà chim bồ câu. Bồ câu hỏi:“Bạn muốn bay đi đâu?”. Quạ nói: “Thực ra là tôi không muốn đi, nhưng vì mọi người đều

lo ngại rằng tiếng kêu của tôi không tốt lành, cho nên tôi phải rời đi”. Bồ câu nói với quạ: “Vậy thì tốt nhất là bạn đừng phí công vô sức! Nếu bạn không thực sự thay đổi tiếng kêu của mình thì cho dù bạn đi đến chỗ nào cũng sẽ đều không được chào đón”.

Cảm ngộ:

Nếu bạn mong muốn hết thảy mọi thứ xung quanh mình trở nên tốt đẹp, thì trước tiên hãy thay đổi chính mình.

Câu chuyện thứ 4:

Một gia đình có 3 người con trai, lũ trẻ từ nhỏ đã phải lớn lên trong tiếng cãi vã giữa cha mẹ, mẹ của chúng thường xuyên bị đánh tới mức thương tích khắp người. Người anh cả nghĩ:“Mẹ của mình thật đáng thương! Ta sau này nhất định sẽ đối xử tốt với vợ của mình”. Người anh thứ 2 nói: “Hôn nhân thật vô nghĩa, ta khi trưởng thành nhất định sẽ không kết hôn”.Người em út nói:“Hóa ra, làm chồng là có thể đánh đập vợ mình như vậy!”

Cảm ngộ:
Với cùng một hoàn cảnh nhưng sẽ có những lối suy nghĩ khác nhau, cũng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống sau này. Vì vậy, là cha mẹ ngoài việc giáo dục con cái bằng những hành động gương mẫu của mình, thì lời nói cũng vô cùng quan trọng.

Câu chuyện thứ 5:

Có một vị tiểu hòa thượng phụ trách quét dọn lá rụng trong chùa, mỗi ngày phải cần rất nhiều thời gian mới có thể quét xong. Một người nói với anh ta: “Ngươi hãy rung cái cây thật mạnh cho lá rụng xuống rồi hãy quét, như vậy ngày mai sẽ không phải quét nữa!”. Tiểu hòa thường nghe vậy thấy cũng có lý, liền cao hứng làm theo, nhưng ngày hôm sau lá lại vẫn rụng khắp sân chùa như cũ. Mặc cho người này hôm nay ra sức rung mạnh cây, ngày mai lá vẫn lại rụng xuống như vậy.

Cảm ngộ:

Mọi việc đều không thể nóng lòng làm cho xong, làm tốt việc của ngày hôm nay, chính là có trách nhiệm với cuộc sống của mình vậy.

 From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

VỚI CẢ TÂM TÌNH

VỚI CẢ TÂM TÌNH

 ĐTGM Ngô Quang Kiệt

Truyện thiền kể có hai nhà sư xuống núi.  Dọc đường các ngài gặp một thiếu nữ đứng bên vũng nước sâu.  Thiếu nữ muốn đi qua mà không sao đi được.  Thấy vậy, một nhà sư liền bế thiếu nữ vượt qua vũng nước.  Trở về gần đến chùa, nhà sư kia trách bạn: “Sao anh lại bế một thiếu nữ như thế?”  Nhà sư trả lời: “Tôi đã để cô ta lại bên vũng nước, sao anh còn mang cô ta về đến tận chùa.”

 Câu chuyện ý nhị trên đã minh họa rõ nét về hai lối sống đạo.  Lối sống đạo theo hình thức và lối sống đạo theo nội tâm.  Nhà sư trọng hình thức không dám động đến thiếu nữ, nhưng tâm hồn ông lại nặng vấn vương.  Thế mà ông vẫn yên tâm cho rằng mình đã giữ trọn luật giới sắc.  Ông tự hào về mình và trách móc bạn đã vi phạm luật tu hành.  Ông đã hoàn toàn giữ luật theo hình thức bề ngoài mà không xét đến nội tâm của mình.

Những người Biệt phái và Luật sĩ trong đạo Do Thái cũng giữ đạo theo hình thức như thế.  Họ rất trọng những lề luật theo hình thức bề ngoài.  Họ cho rằng giữ những hình thức bề ngoài là đủ.  Theo họ, đạo là lề luật.  Giữ trọn lề luật là giữ đạo.  Đặc biệt là luật thanh sạch.  Người Do Thái có nhiều cấm kỵ ô uế.  Bị coi là ô uế những người mắc bệnh phong, những người phụ nữ sau khi sinh con, người ngoại đạo.  Ai tiếp xúc với những người ô uế sẽ bị lây nhiễm ô uế.  Ngay cả những đồ vật bị người ô uế động đến cũng trở thành ô uế.  Ai động đến những đồ vật đã bị ô uế cũng sẽ bị lây nhiễm ô uế.  Ô uế là tội lỗi.  Những người bị ô uế sẽ không được dâng lễ vật cho Chúa.  Để tránh ô uế, người Do thái luôn rửa tay, rửa bát bên ngoài cho sạch.

Đức Giêsu chê trách họ là giả hình.  Vì họ chỉ lo giữ sự trong sạch bề ngoài mà không lo giữ sự trong sạch bề trong.  Họ lo rửa tay chân mà không lo rửa lương tâm.  Họ sợ tiếp xúc với người bệnh nhưng họ vẫn ấp ủ những ý đồ xấu xa trong tâm hồn.  Có lần Đức Giêsu đã sánh ví họ với những mồ mả, bên ngoài thì tô vôi, sơn phết đẹp đẽ, nhưng bên trong thì đầy xương cốt hôi hám xấu xa.

Vì quá chú trọng đến những luật lệ tỉ mỉ bên ngoài, họ biến đạo thành một mớ những nghi thức trống rỗng vô hồn.  Đọc kinh cho đủ bổn phận mà không cầu nguyện.  Ăn chay để giữ đúng luật hơn là để hạn chế tính mê tật xấu.  Làm việc bác ái để phô trương hơn là để chia sẻ với người anh em cơ nhỡ.  Tệ hại nhất là họ giữ đạo mà không thật lòng yêu mến Chúa.  Nên hôm nay, Đức Giêsu đã nặng lời chỉ trích họ: “Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta.”

Những hình thức bên ngoài không phải là không cần thiết.  Nhưng những hình thức bên ngoài, muốn có giá trị, cần phải phát xuất từ tâm tình bên trong.  Nội tâm con người là nguồn mạch của mọi hành vi.  Nội tâm có tốt thì hành vi mới tốt.  Nội tâm có chân thật thì hành vi mới có giá trị.

Đạo Chúa không phải là hình thức.  Đạo Chúa là tình yêu.  Tình yêu chân thật phát xuất từ đáy lòng.  Giữ hình thức mà không có tình yêu thì chưa phải là giữ đạo.  Làm những việc lớn lao mà không có tình yêu cũng chỉ là vô ích, như lời thánh Phaolô dạy: “Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chũm chọe xoang xoảng.  Giả như tôi được ơn nói tiên tri và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì.  Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi.”

Vì thế, khi làm việc gì, điều cần thiết là cho cử chỉ phản ánh trung thực tâm hồn.  Tất cả mọi việc làm lời nói ra bên ngoài phải phát xuất từ tâm hồn chân thực.  Nhất là phải làm sao cho mọi nghi thức tôn giáo phát nguồn từ trái tim yêu mến chân thành.  Việc từ thiện phải phát nguồn từ một tình yêu mến huynh đệ, thành thực muốn chia sẻ.  Lời cầu nguyện phải phát xuất từ một trái tim yêu mến của người con hiếu thảo đối với Cha trên trời.  Việc ăn chay phải khởi đi từ ý muốn chế ngự các nết xấu.  Nghi thức thanh tẩy phải cử hành trong tâm tình sám hối.  Có như thế, khi môi miệng đọc kinh, lòng ta mới gần gũi Chúa.  Khi ăn chay, tâm hồn ta mới tan nát vì tội lỗi.  Khi làm việc bác ái, ta tránh được thói phô trương.  Khi rửa tay, tâm hồn ta mới được thanh tẩy nên trong trắng.

Với tất cả tâm tình, những nghi thức mới trở nên có hồn, thành thực.  Với tất cả tâm tình, ta mới thực sự sống đạo.  Với tất cả tâm tình, đạo mới đưa ta đến gần Chúa.

Lạy Chúa, xin ban cho con thêm lòng yêu mến Chúa.

ĐTGM Ngô Quang Kiệt

From: Langthangchieutim 

Việt Nam không cho Nghị sĩ Quốc hội Đức vào thăm Mẹ Nấm trong nhà tù

  • Trần Bang shared a post.  

    Ngày 21.08.2018 sau khi bị Việt Nam từ chối không cho ông vào thăm Mẹ Nấm trong nhà tù, Nghị sĩ Đức, ông Frank Schwabe, đã thông báo qua Twitter:
    “Điều đó chứng tỏ một sự không tôn trọng của Chính phủ Việt Nam đối với Quốc hội Liên bang Đức và hơi thiếu bản lĩnh tự tin khi không tạo điều kiện cho tôi gặp Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trong nhà tù. Tôi vẫn tiếp tục dấn thân cho sự tự do của bà !” ( FB Võ Hồng Ly)

    FB Lê Trung Le Trung Khoa : Trong khi Chính phủ với người đứng đầu là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hào hứng tung hô cách mạng 4.0, thì phe đảng của Nguyễn Phú Trọng vẫn muốn cột chặt người dân Việt Nam vào đường lối bảo thủ, lỗi thời của chủ nghĩa cộng sản.

    Quyết định không cho Nghị sĩ Quốc hội Đức vào thăm Mẹ Nấm trong nhà tù đã làm mất đi một cơ hội hàn gắn với Đức.

    Nghị sĩ Frank Schwabe, Phát ngôn viên về Nhân quyền và Viện trợ Nhân đạo của Khối Dân biểu đảng Dân chủ Xã hội (SPD) trong Quốc hội Liên Bang Đức, đã thực hiện chuyến đi làm việc tại Việt Nam trong từ ngày 20 đến 22 tháng 8 vừa qua, đồng thời chỉ trích Chính phủ Việt Nam không tôn trọng Quốc hội Liên bang Đức

    https://thoibao.de/viet-nam-khong-cho-nghi-si-quoc-hoi-duc-…
    —–
    Link vượt tường: http://bit.ly/2MW2QH1 > bấm GO
    Tại VN, để xem được trang tin nước ngoài, các bạn cài VPN vượt tường lửa (cho máy tính và các thiết bị di động, smart phone). Link: http://bit.ly/2mYSZBq

    https://tbproxy.de/browse.php…

    Võ Hồng LyFollow

    Shared via AddThis

    30.08.2018

    Ngày 21.08.2018 sau khi bị Việt Nam từ chối không cho ông vào thăm Mẹ Nấm trong nhà tù, Nghị sĩ Đức, ông Frank Schwabe, đã thông báo qua Twitter: “Điều đó chứng tỏ một sự không tôn trọng của Chính phủ Việt Nam đối với Quốc hội Liên bang Đức và hơi thiếu bản lĩnh tự tin khi không tạo điều kiện cho tôi gặp Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trong nhà tù. Tôi vẫn tiếp tục dấn thân cho sự tự do của bà !”

NHỮNG TRÒ CHƠI KÍCH DỤC ĐIÊN RỒ ĐỒI BẠI CỦA NHỮNG KẺ VÔ VĂN HÓA

Tai Do shared a post.
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people, people standing and indoor
Image may contain: 2 people, hat
Image may contain: one or more people, people sitting and people sleeping

Đặng Trung NghĩaFollow

GIỮA ĐƯỜNG THẤY CHUYỆN …SỐ 26

NHỮNG TRÒ CHƠI KÍCH DỤC ĐIÊN RỒ ĐỒI BẠI CỦA NHỮNG KẺ VÔ VĂN HÓA

Thư ngỏ gửi ông Võ Văn Thưởng – Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương – Ông Phùng Xuân Nhạ – Bộ trưởng Bộ Giáo dục và ông Lê Quốc Phong Bí thư thứ nhất Trung ương đoàn TNCS Hồ Chí Minh!

Kính thưa các vị! Vừa qua trên mạng xã hội dày đặc những thông tin, clip phản ánh những trò chơi mô tả cách giao cấu kích dục làm tình một cách điên rồ đồi bại và vô văn hóa, vô đạo đức của những tổ chức Đoàn, Đội và Nhà trường được mang tên Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh (?!) Chắc các vị quan liêu không biết thì để tôi thông tin cho các vị biết một số “trò chơi” như sau:

1 – “Chuyển hàng”: Là những chàng trai cô gái chuyển những lá bài cho nhau và tha hồ được va chạm vào những chỗ NHẠY CẢM của nhau.
2 – “Ăn trái cấm”: Đó là những quả táo được treo trước ngực những cô gái để cho các anh chàng thay nhau ăn cho đến hết
3 – Nam sinh viên lần mò dùng miệng “Ăn bim bim” trên người nữ sinh
4 – “Đập bóng bay”: Nữ chổng mông – Nam để quả bóng bay vào chỗ NHẠY CẢM của mình chạy lại dập, ấn vào mông nữ (như một kiểu làm tình) để cho quả bóng bay nổ; hay nữ nằm ngửa đặt quả bóng bay lên chỗ NHẠY CẢM – Nam chống tay nằm úp đúng chỗ NHẠY CẢM nâng lên dập xuống (Như một kiểu làm tình) để làm quả bóng bay nổ.
5 – “Nhặt giấy”: Nam nằm ngửa đặt những mảnh giấy lên cơ thể mình – Nữ bịt mắt mò mẫm trên cơ thể Nam để tìm ra những mảnh giấy đó – tất nhiên là lần mò vào cả chỗ NHẠY CẢM.
6- “Bơm bóng bay”: Nữ chổng mông – Nam dùng chỗ NHẠY CẢM ấn ấn vào mông (Như kiểu làm tình)
7 – “Bú bia”: Nữ gắn chai nước sữa, nước ngọt hay bia vào ngực – Nam thi nhau bú
8 – “Hít đất đôi”: Nữ nằm ngửa – Nam chống tay nằm sấp nâng người lên, xuống như kiểu làm tình ai lâu nhất sẽ thắng
9- “Sờ của quý”: Để nhận ra bạn tình …

Rồi những trò chơi khác như “Nam ăn nho trước ngực nữ”; “Nữ dùng miệng ăn quả dưa chuột được gắn vào chỗ Nhạy Cảm của Nam”; “Nam dùng răng cởi đồ của nữ”…

TOÀN NHỮNG TRÒ CHƠI MÔ TẢ CÁCH GIAO CẤU HÒNG KÍCH DỤC LÀM TÌNH với “ý tưởng” tập trung “tấn công” vào chỗ Nhạy Cảm của Nam – Nữ để KHƠI DẬY BẢN NĂNG THÚ TÍNH

Hỡi các vị! Hàng ngày các vị ăn lương – đó là những đồng tiền thuế của dân thấm đẫm bao mồ hôi nước mắt. Các vị có bao giờ xem các “trò chơi” quái gở trên không? Các vị có thấy đau xót nhục nhã không? Nếu các vị không thấy đau xót nhục nhã thì CÁC VỊ CHỈ LÀ NHỮNG CON BÙ NHÌN, RỐI GỖ vô cảm vô tình. Những đứa chơi và những kẻ tổ chức các trò chơi quái gở dung tục vô văn hóa trên lại được mang danh “ĐOÀN THANH NIÊN CỘNG SẢN HỒ CHÍ MINH?!”. Vậy chính các vị là những kẻ có TỘI với Anh linh của Bác Hồ và với Đảng quang vinh?! bởi các vị đã làm ô uế thanh danh của một lãnh tụ vĩ đại của dân tộc và của Đảng Cộng sản Việt Nam. Các vị mới chính là thứ GIẶC NỘI XÂM. Bởi những trò chơi kinh tởm trên đã bôi đen tâm hồn con trẻ dẫn chúng đến những hành vi đồi bại thất đức, thất nhân tâm. Gián tiếp đưa Việt Nam thành Quốc gia có tỷ lệ nạo phá thai, tội phạm về tình dục đứng hàng đầu thế giới . Vậy tương lai – chúng sẽ là kẻ ĐÀO MỒ CHÔN cái gọi là “LÝ TƯỞNG” mà các vị đang tôn thờ. Tôi nói vậy có đúng không các vị??? Vậy TRÁCH NHIỆM của các vị đến đâu? Các vị hãy từ chức – nếu các vị còn một chút lương tâm của một CON NGƯỜI (?!)

Đặng Trung Nghĩa 
—— 
* Ảnh minh họa: Một số “trò chơi” KÍCH DỤC VÔ VĂN HÓA

BÀN CHUYỆN CHÍNH TRỊ

Đỗ Ngà

BÀN CHUYỆN CHÍNH TRỊ

Chính trị là gì? Là những gì liên đến quyền lực nhà nước. Đối tượng nó tác động là toàn dân, mà đối tượng để nó tồn tại cũng là toàn dân. Như vậy từ khi con người sống có tổ chức thì công tác chính trị đã hình thành. Phương pháp mưu cầu quyền lực nhà nước, người ta gọi là làm chính trị. Chỉ đơn giản là vậy. Thế mà ngày 04/07/2015 ông Nguyễn Phú Trọng ký quyết định số 09-QĐ quy định tiêu chuẩn cán bộ cấp uỷ viên TW là “tuyệt đối không tham vọng về quyền lực”. Nghe nực cười thế nào ấy. Ông Trọng chả hiểu gì về bản chất chính trị cả. Học cả đời với mớ lí luận Mác Lê chỉ hiểu đến đấy.

Thực chất, sự phát triển của một đất nước, sự hùng cường của một quốc gia, trí tuệ của một dân tộc nó phụ thuộc vào bản chất của nền chính trị. Khi nền chính trị kém, vạn chuyên gia kinh tế tế giỏi cũng đầu hàng, triệu bác học thông thái cũng chào thua. Đất nước vẫn ì ạch. Nước Nga là ví dụ, nguồn chất xám của nước Nga rất tuyệt, tuyệt trong mọi lĩnh vực, từ khoa học, âm nhạc, đến văn học vv…đều rất đỉnh. Nhưng nước Nga đã thua Hàn Quốc trong bài toán đưa đất nước đến thịnh vượng. Cơ bản, 2 nước này khác nhau về chất lượng nền chính trị. Chỉ thế thôi.

Trong giáo dục XHCN, những ông viết sách chính trị phân loại chính trị bằng cách dán mác vào các nền chính trị trên thế giới một cách vô cùng phiến diện. Họ phân thế giới thành XHCN và TBCN rồi sau đó tự vẽ rồng vẽ rắn những gì Mác nói, những gì Lê viết và mặc định XHCN tiến bộ hơn. Hàng loạt đầu óc sinh viên bị nhồi sọ cũng nhiễm theo cách phân loại của đám viết sách vô minh ấy nên cũng vô minh y hệt như mấy ông tiến sỹ Mác Lê đó như vậy.

Trước 1975, miền Nam phân phía bắc vĩ tuyến 17 là CS và phía họ – phía nam vĩ tuyến 17 là tự do. Cách phân loại đó nó nói lên hiện trạng xã hội 2 phía. Phía bắc mất tự do, phía nam người dân có tự do hơn. Nhìn về xã hội, tôi thấy cách phân biệt này đúng. Nó nói lên bản chất của nền chính trị ấy, chứ không phải kiểu dán nhãn rồi tự huyễn hoặc như cách giáo dục chính trị của phía CS.

Thực chất, lịch sử các nền chính trị trên thế giới xét từ cổ chí kim theo tôi nhìn nhận nó chỉ có 2 loại. Loại chính trị hỗ trợ và loại chính trị loại trừ nhau.

Loại hình chính trị hỗ trợ là gì? Đó là những đảng phái đứng chung nhau trong cùng nhà nước. Giữa đảng cầm quyền và đảng đối lập là sự bổ trợ. Đảng cầm quyền được đảng đối lập làm cho trong sạch hơn bằng những chỉ trích. Nhân dân có quyền chọn nguyên thủ và người đại diện cho mình trong nghị viện bằng lá phiếu. Có quyền truất phế bất kỳ cá nhân quyền lực nào bằng lá phiếu trưng cầu dân ý và quyền biểu tình. Rõ ràng nền chính trị này là tầng tầng lớp lớp bổ trợ nhau, đảng này bổ trợ đảng khác, nhân dân bổ trợ sự khiếm khuyết nhà nuớc và hiệu chỉnh nhà nước hoàn hảo hơn. Môi trường chính trị này nó sẽ phát huy sức mạnh dân tộc, nâng cao tiềm lực đất nước và tạo sự ổn đinh vững bền. Đó là bản chất của loại hình chính trị các nước tự do.

Loại hình chính trị loại trừ. Điển hình là loại phong kiến tập quyền, và Cộng Sản. Khi nó đến, mục đích là tiêu diệt khác biệt và tạo sự phục tùng. Lịch sử phong kiến là sự chiếm lĩnh một tập đoàn chính trị mới nổi và song song đó là ra tay làm cỏ những người của tập đoàn chính trị cũ. Nhà Trần khi chiếm ngôi nhà Lý, Trần Thủ Độ cho làm cỏ dòng dõi nhà Lý. Cộng Sản du nhập vào Việt Nam, nó làm cỏ mọi tổ chức chính trị khác. Bản chất của nền chính trị CS và Phong kiến tập quyền ngàn năm trước là một, chỉ khác nhau tên gọi. Giữa nhà nước và nhân dân cũng thế, nhân dân hoàn toàn không có một quyền nào để tương tác với nhà nước cả. CS xuất hiện, thì nó loại trừ mọi quyền mà người dân đáng ra phải được hưởng. Các quyền hiến định cho dân chỉ để lừa gạt. Cho nên, trước tư tưởng chính trị khác, CS diệt ngay. Trước đòi hỏi chính đáng của dân, CS đàn áp ngay. Đó là nguyên nhân đất nước không thể phát triển về mọi mặt. Bởi vì, CS chỉ có làm mỗi một việc, bóp nghẹt và tiêu diệt thì mầm móng tiến bộ nào phát triển được? Đó là lý đó vì sao, còn CS đất nước không thể phát triển.

Sự quan tâm đến chính trị của người dân có mạnh hay không nó sẽ quyết định tính sống còn của dân tộc đó. Với Việt Nam, trước mắt, sự quan tâm đến chính trị sẽ tạo cho dân tộc có đề kháng trước hiểm nguy. Formosa xả độc, biểu tình. Luật Đặc Khu đem ra quyết, dân biểu tình làm CS chùn tay. Luật Đặc Khu chưa bị dẹp bỏ hoàn toàn thì biểu tình đòi bỏ hẳn. Như cơ thể con người nhạy phản ứng trước độc tố xâm nhập. Chính sự quan tâm đến chính trị nó quyết đinh dân tộc này sẽ trường tồn hay biến mất. Chuyện thờ ơ chính trị không đơn giản. Nếu không cải thiện nó là tiếng chuông báo tử cho dân tộc đó.

Mọi hướng giải quyết cho đất nước đều bắt đầu từ sự đánh thức lòng dân. Khi dân biết quan tâm đến chính trị, thì dân tộc sẽ dẹp được rào cản đầu tiên đó là CS. Khi người dân biết quan tâm đến chính trị thì đất nước sẽ ngăn độc tài trở lại thời hậu CS. Khi người dân biết quan tâm đến chính trị, thì đó là nền tảng để xây dựng một nền chính trị dân chủ, tự do, công bằng, bác ái để cùng với những nước tự do tiến lên văn minh tiến bộ.

Người:”CÓ TUỔI” hay người “GIÀ”?  

Mời Quý vị đọc để thử nhận xét xem mình là người:”CÓ TUỔI” hay người “GIÀ” ?  

Làm thế nào mà khi về hưu, một số người chỉ đơn thuần là trở thành “cao tuổi” thôi, trong khi người khác thì thành “già”?Là bởi vì cao tuổi khác với già

Trong khi người cao tuổi chơi thể thao, đi du lịch, thì người già lại nghỉ ngơi.

Trong khi người cao tuổi có tình yêu để cho, thì người già lại tích lũy lòng ganh tỵ và oán hờn.

Trong khi người cao tuổi có những dự tính cho tương lai, thì người già luyến tiếc quá khứ.

Trong khi quyển nhật ký của người cao tuổi gồm toàn là những “ngày mai”, thì quyển nhật ký của người già chỉ chứa những “ngày hôm qua”.

Trong khi người cao tuổi thích những ngày sẽ tới, thì người già đau khổ với những ngày ít ỏi còn lại của mình.

Trong khi người cao tuổi có những giấc chiêm bao đẹp khi ngủ, thì người già lại gặp những cơn ác mộng.

Có thể chúng ta cao tuổi, nhưng chúng ta không già bởi chúng ta còn có nhiều tình yêu, nhiều dự tính để thực hiện, và lắm thứ để làm.  Bởi chúng ta không có quyền và cũng chẳng mong muốn già đi. Dù thế nào đi nữa, đó là cái mà tôi muốn chúc cho những năm tháng sắp tới nầy của bạn.