10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM THỜI CHÍNH THỂ VIỆT NAM CỘNG HÒA.

Ngoc LucFollow

 

10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM
THỜI CHÍNH THỂ VIỆT NAM CỘNG HÒA.

1. Học sinh đi học không cần đóng học phí. Đây là chính sách khuyến học của chính phủ VNCH dành cho tất cả con em Miền Nam được tiếp cận tri thức.

2. Đi bệnh viện không tốn tiền. Bạn khó tin ư? Nhưng đây hoàn toàn là sự thật.

Các bệnh viện do chính quyền VNCH quản lý đều miễn phí tiền khám chữa bệnh cho người dân. Và đặc biệt, bác sĩ và nhân viên y tá vô cùng gần gũi và thân thiện với bệnh nhân cho dù người giàu hay người nghèo.

3. Trẻ con, người lớn khi đi ngoài đường nếu gặp phải đám tang đều đứng lại, cởi nón và cúi đầu đưa tiễn người quá cố.

4. Bất kỳ ai đang trên đường phố, nếu nghe tiếng Quốc ca vang lên đều đứng nghiêm trang chào cờ với lòng tự hào dân tộc.

5. Học sinh được uống sữa, ăn bánh mì miễn phí. Ăn uống đến ngán phải lén bỏ vào thùng rác.

6. Bạn được quyền bầu chọn người đứng đầu đất nước thông qua bầu cử Tổng Thống một cách dân chủ và công khai.

7. Nếu không hài lòng về chính sách quản lý đất nước của chính phủ, bạn có quyền xuống đường biểu tình thể hiện chính kiến. Bạn có thể đứng trước Dinh Tổng Thống chửi rủa hay đốt hình ông ta mà không gặp bất kỳ sự đàn áp hay bắt bớ gì của chính quyền.

8. Ra đường bạn có thể đeo bao nhiêu vàng, mang bao nhiêu tiền cũng không sợ cướp giật.

9. Khi chạy xe trên đường, bạn cũng không sợ chó vàng & chó xanh xin bánh mì.

10. Bạn cầm Giấy thông hành VNCH có thể đi khắp thế giới mà không bị coi thường, khinh rẻ. Ngược lại, được bạn bè quốc tế quý mến và tôn trọng.

Còn nữa, còn nhiều nữa những thứ đã tồn tại ở Miền Nam Việt Nam trước 1975 mà đến tận bây giờ ở chế độ CSBV vẫn không hề có được.

Nguồn: Congtrung Nguyen

Có thể đọc thêm ở đây: 
https://dansaigon.com/…/co-mot-thoi-viet-nam-tung-van-min…/…

PS. Vì link đã bị gỡ bài xuống nên để vào ảnh minh họa cố nghệ sĩ Thanh Nga.

Image may contain: 1 person, standing

Người Cyclo ở Tp. HCM năm 2019 và người phu xe ở Tokyo năm 1905

Người Cyclo ở Tp. HCM năm 2019 và người phu xe ở Tokyo năm 1905

Phan Bội Châu kể:

Cuối năm 1905, Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ dành dụm được vài đồng bạc làm hành phí để lên Tokyo tìm cho được anh học sinh Trung Quốc, quê Vân Nam có tên Ân Thừa Hiến. Xuống khỏi xe lửa, 2 người gọi một phu xe và đưa danh thiếp “Ân Thừa Hiến” ra. Người phu xe này kéo xe chở Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ đến một khách sạn tìm người nhưng đến nơi thì người đó đã chuyển chỗ, không để lại địa chỉ, nhưng anh phu xe bảo cứ đứng đợi để anh ta đi tìm người đó giúp. Sau ba giờ anh ta đã tìm thấy nơi ở mới của người đó và chở 2 ông đến tận nơi để gặp người cần gặp. Phan Bội Châu đưa một đồng bạc trả công cho người phu xe. Nhưng anh ta từ chối, chỉ lấy hai mươi lăm xu, và nói: “Theo giá cả của Bộ Nội vụ định, giá xe từ chỗ kia đến đây chỉ hai mươi lăm xu, tôi chỉ lấy đúng như vậy. Vả lại, các ngài vì mến mộ nền văn minh Nhật Bản mà qua đây, chúng tôi rất hoan nghênh, chứ có phải vì tiền mà tận tụy với các ngài đâu”.

Cử chỉ và lời nói ấy của người phu xe Nhật Bản khiến Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ kinh ngạc, thán phục và …lòng thêm tủi .

 GẦN 115 NĂM SAU, Ở TPHCM, VIỆT NAM

 Ngày 3.8, cụ Oki Toshiyuki (83 tuổi, du khách Nhật Bản) muốn được ngắm nhìn Sài Gòn khi còn vắng xe cộ nhưng lại có một trải nghiệm… ngỡ ngàng…Trên đoạn đường ngắn về lại khách sạn khoảng 5 phút, cụ Oki có ý định sẽ gởi tài xế xích lô 500 ngàn đồng để cám ơn khi đến nơi. Tuy nhiên, anh xích lô chỉ thả cụ gần khách sạn, cụ rút bóp ra, lấy 1 tờ 500 ngàn đồng đưa cho anh này thì anh này… tỏ ý đòi thêm. Cụ cũng đồng ý, nhưng người già tay chân chậm chạp, chưa kịp lấy thêm tiền thì anh xích lô thò tay vào bóp cụ, lấy hết 5 tờ 500 ngàn và 2 tờ 200 ngàn của cụ rồi bỏ đi.

*   *   *

 Tôi nghĩ, đây chính là vấn đề DÂN TRÍ của một dân tộc. Không lẽ dân trí người Việt năm 2019 lại không bằng dân trí người Nhật năm 1905 sao?

 Nguyễn Thiện

Cụ Oki (ngoài cùng, bên trái) chụp ảnh kỷ niệm cùng gia đình ở phố đi bộ Nguyễn Huệ 

10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM THỜI CHÍNH THỂ VIỆT NAM CỘNG HÒA.

Image may contain: 1 person, standing
Ngoc LucFollow

10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM
THỜI CHÍNH THỂ VIỆT NAM CỘNG HÒA.

1. Học sinh đi học không cần đóng học phí. Đây là chính sách khuyến học của chính phủ VNCH dành cho tất cả con em Miền Nam được tiếp cận tri thức.

2. Đi bệnh viện không tốn tiền. Bạn khó tin ư? Nhưng đây hoàn toàn là sự thật.

Các bệnh viện do chính quyền VNCH quản lý đều miễn phí tiền khám chữa bệnh cho người dân. Và đặc biệt, bác sĩ và nhân viên y tá vô cùng gần gũi và thân thiện với bệnh nhân cho dù người giàu hay người nghèo.

3. Trẻ con, người lớn khi đi ngoài đường nếu gặp phải đám tang đều đứng lại, cởi nón và cúi đầu đưa tiễn người quá cố.

4. Bất kỳ ai đang trên đường phố, nếu nghe tiếng Quốc ca vang lên đều đứng nghiêm trang chào cờ với lòng tự hào dân tộc.

5. Học sinh được uống sữa, ăn bánh mì miễn phí. Ăn uống đến ngán phải lén bỏ vào thùng rác.

6. Bạn được quyền bầu chọn người đứng đầu đất nước thông qua bầu cử Tổng Thống một cách dân chủ và công khai.

7. Nếu không hài lòng về chính sách quản lý đất nước của chính phủ, bạn có quyền xuống đường biểu tình thể hiện chính kiến. Bạn có thể đứng trước Dinh Tổng Thống chửi rủa hay đốt hình ông ta mà không gặp bất kỳ sự đàn áp hay bắt bớ gì của chính quyền.

8. Ra đường bạn có thể đeo bao nhiêu vàng, mang bao nhiêu tiền cũng không sợ cướp giật.

9. Khi chạy xe trên đường, bạn cũng không sợ chó vàng & chó xanh xin bánh mì.

10. Bạn cầm Giấy thông hành VNCH có thể đi khắp thế giới mà không bị coi thường, khinh rẻ. Ngược lại, được bạn bè quốc tế quý mến và tôn trọng.

Còn nữa, còn nhiều nữa những thứ đã tồn tại ở Miền Nam Việt Nam trước 1975 mà đến tận bây giờ ở chế độ CSBV vẫn không hề có được.

Nguồn: Congtrung Nguyen

Có thể đọc thêm ở đây: 
https://dansaigon.com/…/co-mot-thoi-viet-nam-tung-van-min…/…

PS. Vì link đã bị gỡ bài xuống nên để vào ảnh minh họa cố nghệ sĩ Thanh Nga.

VỀ LUẬN ĐIỆU “VẬN NƯỚC KHÔNG CỦA RIÊNG AI”

VỀ LUẬN ĐIỆU “VẬN NƯỚC KHÔNG CỦA RIÊNG AI”

Bạch Hoàn

Thật kỳ lạ. Người ta đang đặt trách nhiệm lên vai người dân rằng “vận nước không của riêng ai”, nghĩa là lúc nghĩ đến nguy cơ xung đột, cần tiền và máu, cần mất mát và khổ đau thì người ta tìm đến dân để nói đất nước này không của riêng ai.

Đất nước không của riêng ai, vận nước không của riêng ai, nhưng người dân có được biết đầy đủ về những gì đang xảy ra trên đất nước khốn khổ này không?

Đất nước không của riêng ai, vận nước không của riêng, nhưng ai đang xài xể tài nguyên, ai đang cào cấu và vơ vét nguồn lực quốc gia, bao nhiêu người được lợi và bao nhiêu triệu người phải chịu đựng hậu quả?

Liệu người ta có dám nói đất nước không của riêng ai với những người dân Hà Tĩnh sau thảm hoạ Formosa không?

Liệu người ta có dám nói vận nước không của riêng ai với người dân Bình Thuận xuống đường biểu thị lòng yêu nước khi Quốc hội mang dự Luật Đặc khu ra hăm he thông qua và rồi họ bị những tay bồi bút chụp mũ là một lũ nghiện ngập, là phá hoại không?

Liệu người ta có dám nói đất nước không của riêng ai với người dân Văn Giang, Dương Nội, với người dân Thủ Thiêm, với những mảnh đời vất vưởng Vườn Rau Lộc Hưng, với những người đã mất đất mất nhà vào tay những dự án của ông này bà kia trên khắp đất nước này không?

Liệu người ta có dám nói vận nước không của riêng ai với những người người dân yêu nước bị chụp mũ nhận 300.000 đồng khi xuống đường vì lo cho vận mệnh quốc gia không?

Liệu người ta có dám nói đất nước này không của riêng ai với những người có lý tưởng, có khát khao xây dựng đất nước này đã bị đánh đập, bỏ tù?

Liệu người ta có đủ can đảm để nói đất nước không của riêng ai với tử tù Đặng Văn Hiến hay không?

Nếu có đủ độ dày mặt để nói đất nước không của riêng ai, vận nước không của riêng ai với những người dân khốn cùng ấy, nếu trơ lì được tới mức đó thì hãy mở miệng nói với những người còn lại.

Image may contain: ocean, sky, text, outdoor and water
Image may contain: 5 people, people smiling, people standing
Image may contain: 1 person

BỤNG DẠ CỦA GIẶC TÀU BÀNH TRƯỚNG

Image may contain: 1 person, smiling, standing
Image may contain: 1 person, text

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

07.08.2019

ĐÂY LÀ BỤNG DẠ CỦA GIẶC TÀU BÀNH TRƯỚNG ĐÃ, ĐANG VÀ SẼ LUÔN TÌM CÁCH XÂM LƯỢC, THÔN TÍNH VIỆT NAM VÀ TRIỆT TIÊU DÂN TỘC VIỆT BẰNG MỌI GIÁ TRONG ĐÓ CÓ VỎ BỌC “BẠN VÀNG – 4 TỐT”.

Thơ chú Thái Bá Tân viết lại theo lời của Mao Trạch Đông :

“Việt Nam và Trung Quốc
Nghìn năm nay bất hòa.
Vậy không được xem họ
Là đồng chí của ta.

Ngược lại, phải tìm cách
Làm họ luôn đói nghèo,
Nhu nhược và yếu thế,
Để họ phải nghe theo.

Bề ngoài vờ hữu hảo
Như đồng chí của mình.
Trong lòng phải xem họ
Là kẻ thù của mình.”
______
Thái Bá Tân .

Chữ ngờ

Chữ ngờ

Tác giả: Trầm Thiên Thu

 

Sống ở đời, người ta có thể học biết nhiều điều, nhưng không ai học được chữ NGỜ. Đối với những người lo vỗ béo thân xác mà bỏ mặc linh hồn gầy ốm, mê làm giàu đời này mà quên đời sau, Chúa Giêsu nói: “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?” (Lc 12:20).

Chữ NGỜ luôn bất ngờ. Trong Việt ngữ, chữ NG có âm “ngờ” – vừa kỳ lạ, vừa kỳ cục. Ngốc Nghếch hóa Ngớ Ngẩn, Ngớ Ngẩn hóa Ngẩn Ngơ, Ngẩn Ngơ nên Ngờ Nghệch, Ngờ Nghệch vì Ngu Ngốc. Thật là đáng Ngại Ngần và Ngại Ngùng lắm!

Chuyện kể rằng… Một ông chủ ngân hàng rất giàu có. Ông bị chứng viêm màng não. Một bác sĩ danh tiếng nhất được mời đến khám bệnh, và bác sĩ lạnh lùng nói:

– Ngài không sống được ba giờ nữa!

Bệnh nhân yêu cầu:

– Xin bác sĩ làm thế nào cho tôi sống được tới ngày mai để tôi thanh toán các công việc. Tôi sẽ thưỏng cho bác sĩ bội hậu.

Bác sĩ vừa lắc đầu vừa nói:

– Thưa ngài, bác sĩ chúng tôi có thể kê toa để ngài đi mua thuốc, nhưng bác sĩ chúng tôi không thể bán thời giờ, vì THỜI GIỜ Ở TRONG TAY CHÚA.

Tất cả là của Thiên Chúa, chúng ta chỉ có đôi tay không – vào đời và ra đi vẫn chỉ có vậy thôi. Thế nên Chúa Giêsu khuyên chúng ta tín thác vào Ngài, bởi vì Thiên Chúa quan phòng mọi sự: “ĐỪNG lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng ĐỪNG lo cho thân thể: lấy gì mà mặc; vì mạng sống thì hơn của ăn, và thân thể thì hơn áo mặc. Hãy nhìn những con quạ mà suy: chúng không gieo, không gặt, cũng không có kho có lẫm, thế mà Thiên Chúa vẫn nuôi chúng. Anh em còn quý giá hơn loài chim biết bao! Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được một gang tay? Vậy, việc nhỏ nhất mà anh em còn làm không được, thì anh em lo lắng về những việc khác làm gì? Hãy nhìn hoa huệ mà suy: chúng không kéo sợi, không dệt vải, thế mà, Thầy bảo cho anh em biết: ngay cả vua Salômôn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin! Phần anh em, ĐỪNG tìm xem mình sẽ ăn gì, uống gì, và ĐỪNG BẬN TÂM. Vì tất cả những thứ đó, dân ngoại trên thế gian vẫn tìm kiếm; nhưng Cha của anh em thừa biết anh em cần những thứ đó. Vậy hãy lo tìm Nước của Người, còn các thứ kia, Người sẽ thêm cho” (Lc 12:22-31).

TRẦM THIÊN THU

ĐẠI CỤC LÀ GÌ ?

Image may contain: 1 person
Chân Trời Mới Media

ĐẠI CỤC LÀ GÌ ?

Ngô Trường An

Nếu các nước tư bản trúng thầu đường cao tốc Bắc Nam, thì hàng triệu lao động VN có cơ hội có việc làm trong một thời gian dài. Còn nếu, vì đại cục mà nhà nước quyết giao cao tốc cho TQ làm, thì VN chắc chắn sẽ vượt chỉ tiêu về dân số có quốc tịch Hán trong tương lai gần!

Trung Quốc trúng thầu. Việc đầu tiên nó sẽ đưa hàng chục vạn quân (bao gồm lao động kỹ thuật, lao động cơ giới, lao động thủ công, bảo vệ, thủ kho…) qua lập chốt, dựng láng trại, củng cố bộ chỉ huy… rải rác ở khắp các tỉnh/thành mà đường cao tốc đi qua. Sau đó, chúng tìm chỗ khai thác cát – đất, xây dựng mỏ đá, xây dựng nhà máy bê tông nhựa nóng, lập bãi đúc dầm cầu, đúc con lương, cọc tiêu, biển báo v.v….

Khi một dự án đã giao cho TQ thì chỉ có Trời mới biết khi nào chúng làm xong! Và trong thời gian thi công khắp Bắc – Trung – Nam ấy, chúng nó sẽ lấy vợ VN và sinh con đẻ cái. Đến khi công trình hoàn thành, thì có khi gia đình chúng nó có từ 2 đến 3-4 thế hệ cũng chưa biết chừng.

Đừng nói với tôi là xong công trình rồi chúng sẽ dẫn bầu đoàn thê tử về nước nha! Nếu ai có suy nghĩ này thì hãy xem các Thủy điện như: Sông Tranh, Tà Dơn, A Vương… Mà TQ đưa quân qua thi công ở cuối thế kỷ trước, đến bây giờ chúng nó đã về chưa? Hay chúng lấy vợ sinh con rồi lập làng, lập xóm sống bầy đàn dọc theo đường HCM trên ấy?

Nếu xong đường. TQ không những không đưa lao động về nước, mà đưa thêm hàng vạn lao động mới sang làm công việc mới. Làm gì? Thu phí BOT! Tất nhiên nó làm đường thì nó thu phí! Thành phần thu phí gồm những lực lượng nào? Bán vé, bảo vệ, phân luồng xe, trật tự, kỹ thuật hệ thống…. Lực lượng này sẽ cắm chốt ít nhất 20 năm, và trong thời gian ấy thì biết bao nhiêu vạn đứa con lai chệt ra đời nữa thì cũng chỉ có Trời mới biết!

Tóm lại, từ khi giao dự án cho TQ và đến khi chúng xả BOT, để đường lại cho VN hoàn toàn sở hữu duy tu, xử dụng. E rằng, dân số Tàu lúc đó tương đương với dân số Việt tộc trên mảnh đất này.

Chỉ có thể, đây là đại cục mà đảng cộng sản dành cho dân tộc VIỆT NAM./.