Mỹ: TQ cần ‘dừng thái độ bắt nạt’ ở Biển Đông
“Hoa Kỳ cương quyết phản đối việc o ép và hăm dọa từ bất kỳ bên nào nhằm xác quyết các tuyên bố của mình về lãnh thổ hay quyền trên biển,” thông cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hôm 20/7 nói.
“Trung Quốc cần phải dừng thái độ bắt nạt của mình và kiềm chế, không thực hiện kiểu hành động khiêu khích và gây bất ổn này,” bản thông cáo nói thêm. https://bbc.in/2Y5tD4S
Nhiều hàng Trung Quốc nhập về Việt Nam đã ghi sẵn mác “Made in Vietnam”
Tổng cục Hải quan dẫn ví dụ thời gian gần đây đã thu được 3.300 bộ khóa mang nhãn hiệu Việt – Tiệp; 2.880 bút bi ghi nhãn hiệu Thiên Long; 438 bộ tay nắm khóa cửa Huy Hoàng v.v. Tất cả đều được nhập từ Trung Quốc.
Tại sao hàng chục nghìn căn hộ Thủ Thiêm không ai ở ? (Phần 2)
2019-07-19
Báo Tuổi Trẻ ra ngày 7/4/2007 có bài [*] “TP.HCM: Quản lý đất ở Q.2 cần “bàn tay sắt”, trong đó Lê Thanh Hải hùng hổ tuyên bố: “Phải xây dựng quận 2 thành khu đô thị văn minh, hiện đại, tầm cỡ của thế kỷ 21, hơn cả Phú Mỹ Hưng hiện nay” và “cần phải có “bàn tay sắt” trong quản lý sử dụng đất, quản lý xây dựng và quản lý qui hoạch ở địa phương này” (!)
Tập đoàn CT&D và Tập đoàn LTH&D
Phú Mỹ Hưng với diện tích khoảng 500ha, chỉ do một nhà đầu tư duy nhất – Tập đoàn CT&D của Đài Loan – chịu trách nhiệm. Các “nhân vật” Việt Nam tham gia trong liên doanh này chỉ có vai trò “làm cảnh” và “thụ hưởng” những thành quả mà tập đoàn CT&D tạo ra.
Thủ Thiêm với khoảng 750ha, lại do khá nhiều “chủ đầu tư” tham gia và chịu thao túng toàn bộ bởi “tập đoàn Lê Thanh Hải & đồng bọn” – “LTH&D”.
Bất kỳ khu đô thị nào, đạt thành công hay chịu thất bại, đều do người đầu tư am tường “Kinh Tế Thị Trường” cùng các quy luật, các đòn bẫy, dự báo kinh tế (economic forecasting) v.v… đến cỡ nào. Đó là điểm khác biệt quan trọng thứ nhất, khi so sánh CT&D với LTH&D..
Trong khi CT&D đầu tư vốn & tri thức vào Phú Mỹ Hưng với mục đích tìm kiếm lợi nhuận (chân chính) thì LTH&D “đầu tư” “bạo quyền” & “ngu dốt” vào Thủ Thiêm với mục đích tìm kiếm… “tiền” (tham nhũng) nhưng nấp dưới ý nghĩa cao cả “xây dựng quận 2 thành khu đô thị văn minh, hiện đại, tầm cỡ của thế kỷ 21″ !. Đây là điểm khác biệt quan trọng thứ nhì, khi so sánh CT&D và LTH&D.
Từ hai điểm quan trọng nói trên, chúng kéo theo các kết quả thành công mỹ mãn của Phú Mỹ Hưng và hậu quả thảm thương tàn khốc của Thủ Thiêm.
Trong khi CT&D “chớp thời cơ” giá đất rẻ bèo trên vùng đầm lầy không người ở và không trồng trọt gì cho “ra hồn” từ hồi 1993, thì LTH&D “vồ con mồi” ngay trên vùng đất Thủ Thiêm mà “con mồi” sinh sống hàng trăm năm qua, cùng biết bao lịch sử và văn hóa trên đó!
Trong khi CT&D hầu như không thay đổi quy hoạch và làm hạ tầng đồng bộ, cho đến xây dựng, kinh doanh, bảo hành, bảo trì, quản lý một cách chuyên nghiệp thì LTH&D phá nát quy hoạch, băm xẻ mảnh đất 750ha cùng những thủ đoan man trá, lọc lừa, tàn ác, phi nhân một cách cũng “chuyên nghiệp” không kém!
Trong khi nội khu của 500 ha Phú Mỹ Hưng hầu như không bao giờ ngập lụt thì nội khu của 750 ha Thủ Thiêm hầu như không bao giờ không ngập lụt mỗi khi mưa!
Trong khi nội khu Phú Mỹ Hưng có nhiều Hội thánh Tin Lành của người Hàn Quốc hoạt động tự do thì nội khu Thủ Thiêm có chùa Liên Trì bị đập tan nát và nhà thờ Thủ Thiêm bị đe dọa san phẳng!
Trong khi nội khu Phú Mỹ Hưng hầu như không thiếu và khá tập trung dịch vụ dành cho cư dân thì nội khu Thủ Thiêm gần như khá thiếu và rất rải rác các dịch vụ gì dành cho cư dân!
Trong khi nội khu Phú Mỹ Hưng hầu như người ta thấy cư dân là người nước ngoài chiếm đa số với khuôn mặt nhẹ nhõm, ánh nhìn vui tươi cùng tiếng cười nói ríu rít của con trẻ, thì nội khu Thủ Thiêm hầu như người ta chỉ thấy cư dân là người Việt Nam chiếm đa số, với khuôn mặt đau đớn, ánh nhìn căm phẫn, nụ cười đờ dẫn, những dòng lệ tuôn trào uất ức và vắng lặng hẳn tiếng nói cười vô tư lự của trẻ con!
Trong khi CT&D hình thành và phát triển, tính cho đến nay được 26 năm thì LTH&D thành hình và suy thoái, tính cho đến nay cũng tròn… 23 năm, kể từ quyết định số 367/TTg của Võ Văn Kiệt ký ngày 4/6/1996 phê duyệt quy hoạch xây dựng Khu đô thị mới Thủ Thiêm!
“Bàn tay sắt”!
So sánh như trên để LTH&D không còn gì có thể chối cãi về thảm trạng điêu linh mà chúng gây ra cho dân lành không ngơi nghỉ, suốt 20 năm từ cái thứ gọi là “bàn tay sắt”!
Người ta chưa bao giờ thấy bất kỳ một “đại gia đỏ” nào sống trong căn hộ (dù hiện đại nhất) ngay cả những “chuyên gia căn hộ” như: Đoàn Nguyên Đức, Dương Quốc Minh, Diệp Bạch Dương. Cường Đô La hay anh em nhà Phạm Nhật Vũ, Phạm Nhật Vượng v.v…
Và “bàn tay sắt” Lê Thanh hải và tập đoàn LTH&D của hắn cùng gia quyến chúng, cũng chưa bao giờ có ý định rời bỏ những căn biệt thự mặt tiền, rộng mênh mông để “dấn thân”vào “căn hộ không người ở” nhằm “đi sâu vào trong quần chúng” như chúng và cha ông của chúng thề thốt rằng: “Đảng ta là một đảng cách mạng, ngoài lợi ích của công nhân và nông dân, Đảng ta không có lợi ích nào khác” (!) – Hồ Chí Minh.
Kết
Hàng chục ngàn căn hộ không người ở cùng nước mắt, máu và nỗi uất hận của người dân Thủ Thiêm do “bàn tay sắt” của tập đoàn LTH&D trực tiếp gây ra, xuất phát từ tư duy “cướp của giết người” nhưng được gọi là “luật đai đai”, “hiến pháp”.
Cho đến khi cương lĩnh của người CSVN thôi “trát phấn tô son” lên chính bộ mặt của họ về mấy cái loại:
1/ Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh;
2/ Do nhân dân làm chủ;
3/ Có nền kinh tế phát triển cao dựa trên lực lượng sản xuất hiện đại và quan hệ sản xuất tiến bộ phù hợp;
4/ Có nền văn hoá tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc;
5/ Con người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện;
… lúc đó, người dân Thủ Thiêm nói riêng và người Việt Nam nói chung mới mong…
Còn bây giờ, người Thủ Thiêm nói riêng và người Việt Nam nói chung hãy tạm lau khô dòng lệ và hướng về “bàn tay sắt” của tập đoàn LTH&D, coi thử chúng có phải trả giá cho tội ác do chúng gây ra hay không (?!)
_________________
Nguyễn Ngọc Già
[*] https://tuoitre.vn/tphcm-quan-ly-dat-o-q2-can-ban-tay-sat-195267.htm
Người dân Thủ Thiêm tiếp tục biểu tình đòi quyền lợi
Van Pham and Thanh Duong Le shared a link.
BẤT CÔNG VỚI CHÍNH MÌNH!
BẤT CÔNG VỚI CHÍNH MÌNH!
Người Giồng Trôm
Ở đời, thấy người ta hay ta thán với nhau xã hội bất công, con người bất công…
Bản thân tôi, cảm thấy không ai bất công bằng chính mình.
Vì sao? Thật đơn giản. Con người khi sinh ra trong trần gian này, dưới con mắt đức tin thì con người có 2 phần: xác và hồn. Điều này không cần nói nhiều thì ai ai cũng biết cả.
Nhìn vào cuộc đời, con người luôn bị cuốn hút bởi: CƠM – ÁO – GẠO – TIỀN!
Tất cả những thứ ấy chi phối đời sống của con người để rồi ai ai cũng phải nỗ lực để tìm cho thật nhiều tiền để nuôi sống bản thân, nuôi sống gia đình. Điều này hoàn toàn đúng chứ không sai.. Thế nhưng, bất chợt, có khi nào đó trong cuộc đời, ta nhìn lại đời ta và ta giật mình qua lời nhắc nhớ của Thầy Chí Thánh Giêsu: “Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm ta không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi.. Người là Đấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu.”
Lời nhắc nhở này xem ra là xác đáng và hữu ích cho cuộc đời mỗi người và nhất là trong thời đại hôm nay.
Con người, dường như ai ai cũng cuống cuồng trong một thế giới lao động để tìm của nuôi thân. Nhưng, bi đát ở chỗ ngày hôm nay không ai chết vì đói mà chết vì no và chết vì trong người có quá nhiều hóa chất. Trên bàn ăn của con người ngày hôm nay, nhìn tới nhìn lui chỉ hóa chất và hóa chất.
Con người bất công với chính mình. Vì sao?
Thân xác con người thì hữu hạn mà linh hồn là vô cùng. Xác con người sẽ chấm hết sau cái chết nhưng linh hồn vẫn còn và linh hồn đó đi về đâu mới là chuyện quan trọng.
Chính thánh Inhaxio cũng đã hơn một lần nhắc nhớ con người: Được lời lãi cả và thế gian, mất linh hồn nào được ích gì?
“Hãy tin vào Thiên Chúa”
Lời Chúa mời gọi chúng ta hết sức thực tế. Niềm tin vào Thiên Chúa đó, chúng ta diễn tả như thế nào? Câu trả lời cũng tự mỗi người chúng ta trả lời với Chúa mà thôi.
Mới hôm qua, có một người nhắn tin cho con như thế này: “Con nghe Tin Mừng Lời Chúa và bài giảng của Cha ấy, con cảm thấy con sống đúng là quá “Thực dụng” cầu lợi nhiều hơn là cho đi. Thú thật cùng Cha gia đình chúng con còn khô khan về việc Thờ Phượng Kính Mến Chúa Lắm. Xin Cha cầu nguyện cho gia đình chúng con. Con cảm ơn Cha nhiều, kính chúc Cha thật nhiều sức khỏe và ơn Thánh Chúa đầy tràn trên Cha.”
Con có chia sẻ với vài người tâm tình này và những người này đều giật mình rằng chính bản thân họ cũng khô khan về việc thờ phượng kính mến Chúa lắm!
Có nghĩa rằng, người ta đến với Chúa cũng thực dụng như những người Do Thái ngày xưa nghĩa là đi tìm mối lợi cho được ăn bánh no nê thôi chứ không tin Chúa.
Thật vậy, con người, trong thân phận làm người rất dễ bị rơi vào tình cảnh thực dụng của một chia sẻ rất thực này. Thực dụng với Chúa và với nhau nữa. Nghĩa là họ đến với nhau tất cả cũng chỉ vì thực dụng chứ không hề biết sẻ chia.
Và rồi, nhìn lại cuộc đời, cứ nhìn thật, nhìn thẳng và nói với nhau đừng giấu diếm rằng mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng và mỗi năm ta dành thời gian chăm chút cho phần hồn chúng ta được bao nhiêu? Có người bỏ hàng giờ vào shopping và đi lựa hết đồ này đến đồ khác và đi mua mang về nhà. Điều oái ăm là ở nhà, trong cái tủ quần áo của mình, có những món chưa mặc 1 lần hay chỉ mặc 1, 2 lần sau khi mua về để đó. Tối nay về nhà, ta cứ thử lục lại trong tủ đồ của ta, ta sẽ thấy có quá nhiều món dư thừa mà ta không hề đụng đến và cứ để trong xó tủ cho vui. Nhưng, tâm lý lúc nào cũng thấy thiếu và đi mua.
Mất thời gian cho shopping thì thoải mái và chả bao giờ thấy đủ cả.
Ngày nay, nhiều dịch vụ làm đẹp, nhiều dịch vụ chăm sóc sức khỏe. Nghe đâu có nhiều cái dịch vụ là đi tập thể dục, đi đến phòng gym để làm đẹp, làm tốt cho sức khỏe.
Nói thì có thể là đụng chạm, xin các bà các cô tha thứ cho. Mỗi khi đi làm tóc mất mấy tiếng thì các bà các cô là người hiểu hơn ai hết.
Phim một bộ dài bao nhiêu thì người xem trả lời.
Một chầu nhậu mất bao nhiêu thời gian thì người nhậu mới biết.
Hẳn nhiên, làm đẹp, nhậu, xem phim tự nó không phải là xấu vì là nhu cầu của con người hết sức bình thường. Thế nhưng, bất thường ở chỗ là ta bỏ thời gian quá nhiều để chăm chút cho nó, còn phần hồn của ta, ta bỏ cho nó coi như là chết đói.
Cứ thực lòng thực tâm, một ngày, ta cho linh hồn ta ăn được bao nhiêu thời gian hay ta chỉ bỏ đói phần hồn của ta?
Đến Nhà Thờ, cha nào giảng dài một tí là ai oán. Không thích cha đó thì không đi lễ… và hóa ra là người ta theo đạo cha chứ không phải theo đạo Chúa.
Mùa này là mùa mà nhiều giáo phận thuyên chuyển. Cứ không thuyên chuyển thì thôi mà cứ thuyên chuyển là có chuyện. Cha ở xứ nào đó chừng 5 năm là đổi, đó là chuyện hiển nhiên và bình thường. Thế nhưng khi đổi là ai oán và có người bỏ không đi nhà thờ vì giám mục dám chuyển cha của họ. Hóa ra họ theo đạo cha chứ không theo đạo Chúa.
Chả có cha nào giảng dở cả. Cha nào cũng phân tích, chia sẻ và mời gọi mọi người sống Lời Chúa thôi. Có điều anh bất công, anh chê cha này, anh khen cha kia. Thế nhưng chuyện quan trọng cần đó là anh có sống Lời Chúa hay không mà thôi.
Không chăm chút phần linh hồn, không nuôi dưỡng phần hồn mà cứ mãi chạy theo thứ lương thực hay hư nát.
Thử hỏi mỗi người, dù chăm chút cho sắc đẹp, dù giành nhiều thời gian để tập gym, dù ăn thật kỹ và thật bổ để lo cho thân xác nhưng thử hỏi cái mạng sống này giữ được bao lâu? Có người ăn uống cho thật kỹ nhưng rồi chết vẫn chết và không thoát khỏi cái chết.
Mạnh giỏi chăng là được tám mươi thôi như Thánh Vịnh nhắc nhở.
Chính vì thế, cũng cần chăm sóc cho cơ thể, cho sắc đẹp nhưng chuyện cần hơn là chăm chút cho phần hồn của chúng ta. Thế nhưng, ta cứ tự lòng nhủ lòng và tự lương tâm ta trả lời với Chúa là ta dành cho phần hồn của chúng ta được bao nhiêu hay ta cứ mãi lo thân xác mà không chăm chút phần hồn.
Lời Chúa ngày hôm nay nhắc nhớ chúng ta nhìn lại bản thân của mỗi người. Có khi ta quá bất công với chính bản thân chúng ta mà chúng ta không biết.
Hãy tội nghiệp cho bản thân chúng ta hơn là tội nghiệp cho con người và xã hội.
Người Giồng Trôm
Vậy đọc sách có ích lợi gì đâu?
Huy Chiêu shared a post to the group: K75 LƯƠNG VĂN CAN.
Cũng phải chọn sách mà đọc

Một ngày cậu hỏi sư phụ: ” Thưa sư phụ, con đã cố gắng đọc những quyển sách như sư phụ nhưng vẫn không thể hiểu nó. Có những đoạn con hiểu, nhưng khi gấp sách lại thì quên nó ngay. Vậy đọc sách có lợi ích gì đâu?”.
Vị sư phụ liền đứng dậy, lấy hết than trong giỏ đặt vào lò và nói: “Con hãy mang giỏ đựng than này ra ngoài sông và mang nước về giúp ta nhé!”.
Vị tiểu hòa thượng làm theo lời dặn, nhưng toàn bộ nước chảy ra hết trước khi cậu quay về đến nhà. Sư phụ liền cười và nói: “Lần sau con cần đi nhanh hơn nữa”. Rồi ông đưa lại cho cậu bé cái giỏ để đi lấy giỏ nước khác.
Lần này, cậu bé chạy nhanh hơn, nhưng cái giỏ đã trống rỗng khi cậu về đến nhà. Thở không ra hơi, cậu nói với sư phụ: “Chúng ta không thể đựng nước trong cái giỏ này được”, và cậu định đi lấy cái xô để chứa nước.
Vị sư phụ liền nói: “Ta không muốn đựng nước trong chiếc xô mà là trong chiếc giỏ kia. Con có thể làm được điều này, do con chưa cố gắng hết sức đấy thôi”. Vị sư phụ lại đưa cái giỏ và bảo cậu bé ra ngoài sông lấy nước lần nữa.
Mặc dù cậu biết điều đó không thể nhưng không muốn cãi lời sư phụ, cậu cố chạy nhanh hết sức, nước vẫn chảy hết ra ngoài giỏ trước khi cậu về đến nhà. Tiêu sư phụ nói: “Sư phụ nhìn này, thật là vô ích!”.
“Con nghĩ nó vô ích? Hãy nhìn vào chiếc giỏ kia!”, vị sư phụ nói.
Tiểu sư phụ liền nhìn vào chiếc giỏ và lần đầu tiên cậu nhận thấy rằng chiếc giỏ trông thật khác. Thay vì một chiếc giỏ đựng than cũ kỹ và bẩn, nó lại trông sạch sẽ.
“Đó là tất cả những gì xảy ra khi con đọc sách. Có thể con không hiểu hoặc không nhớ mọi thứ, nhưng khi đọc, sách sẽ làm thay đổi bên trong tâm hồn của con, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy”.
Nguồn: Tư duy đột phá
#ntgt
Người dân Thủ Thiêm tiếp tục biểu tình đòi quyền lợi
Vụ nữ sinh bị giết chiều 30 Tết, kẻ chủ mưu thản nhiên nhìn đồng bọn ra tay
Vụ nữ sinh bị giết chiều 30 Tết, kẻ chủ mưu thản nhiên nhìn đồng bọn ra tay
July 18, 2019
Bị can Vì Văn Toán cộng tác với công an dựng lại cảnh ngồi trên xe gắn máy nhìn đồng bọn sát hại cô Cao Mỹ Duyên. (Hình: Zing)
ĐIỆN BIÊN, Việt Nam (NV) – Trong vụ sát hại nữ sinh giao gà chiều 30 Tết ở huyện Điện Biên, kẻ chủ mưu Vì Văn Toán ngồi trên xe gắn máy lạnh lùng chứng kiến các đồng phạm ra tay giết người.
Sáng 18 Tháng Bảy, 2019, bị can Vì Văn Toán (37 tuổi, ở xã Thanh Yên, huyện Điện Biên), kẻ chủ mưu thuê nhóm tám người bị can Bùi Văn Công để bắt cóc, sát hại cô Cao Mỹ Duyên (22 tuổi, xã Thanh Hưng, huyện Điện Biên), sinh viên trường Đại Học Nông Lâm Thái Nguyên, được dẫn ra hiện trường để dựng lại hiện trường giết người.
Báo Zing mô tả Toán “trông mập và trắng hơn so với thời điểm bị bắt, bị cảnh sát còng tay, buộc dây thừng để tái hiện lại cảnh phạm tội.”
Hai ngày trước, bị can Bùi Văn Công và nhóm đồng phạm cũng đã lần lượt thực nghiệm vụ án. Kết quả thực nghiệm “phù hợp với lời khai của các bị can và những chứng cứ, tài liệu trong hồ sơ vụ án.”
Theo hồ sơ vụ án, năm 2009, Toán lĩnh án tù về tội “mua bán trái phép chất ma túy.” Sau 10 năm thụ án thì mãn hạn.
Sau khi ra tù, Toán trở về địa phương. Do mâu thuẫn trong chuyện mua bán ma túy với bà Trần Thị Hiền (mẹ nạn nhân Cao Mỹ Duyên), Toán thuê nhóm của Công (khách hàng mua ma túy của vợ chồng Toán) bắt cóc cô Duyên để uy hiếp bà Hiền, hứa trả công cho Công và đồng bọn bằng ma túy để nhóm này thực hiện vụ bắt cóc.
Các bị can trong vụ sát hại nữ sinh giao gà ở Điện Biên. (Hình: Zing)
Theo kế hoạch, Toán phân công Vương Văn Hùng hẹn cô Duyên mang gà đến căn nhà hoang ở gần đồi Độc Lập. Tại đây, Công cùng với Lường Văn Lả, Phạm Văn Nhiệm và Lường Văn Hùng sẽ đợi sẵn để bắt giữ cô gái.
Chiều 4 Tháng Hai (tức 30 Tết Kỷ Hợi), Vương Văn Hùng ra chợ vờ mua gà và xin số điện thoại của cô Duyên. Tối cùng ngày, Hùng gọi điện thoại cho cô Duyên để đặt mua 10 con gà và yêu cầu chở xuống chỗ hẹn là một ngôi nhà hoang gần đồi Độc Lập (ở phường Thanh Trường, thành phố Điện Biên Phủ).
Tại đây, Hùng đã dùng côn có xích sắt siết cổ nạn nhân ngất đi và đưa vào ngôi nhà hoang. Sau đó Hùng gọi điện cho Công và rủ thêm Nhiệm cùng đến. Cả ba đã thay nhau hãm hiếp nạn nhân.
Sau khi hiếp dâm tập thể, các bị can đưa cô Duyên lên xe tải của Công. Đến sáng 6 Tháng Hai (tức Mùng 2 Tết), Lường Văn Hùng và Lường Văn Lả đến nhà Công chơi, sau đó chúng trèo lên thùng xe tải cưỡng hiếp cô Cao Mỹ Duyên.
Đến chiều cùng ngày, thấy sức khỏe của cô Duyên yếu dần, cả nhóm đã đến nhà Công bàn bạc giết cô Duyên để bịt đầu mối. Sau khi sát hại, cả nhóm mang thi thể đến một ngôi nhà hoang tại Đội 11, xã Thanh Nưa, huyện Điện Biên và giấu ở đây.
Sau hơn hai tháng điều tra, Công An tỉnh Điện Biên đã khởi tố Vì Văn Toán và tám bị can gồm Vương Văn Hùng (35 tuổi); Bùi Văn Công (44 tuổi); Phạm Văn Nhiệm (47 tuổi); Lường Văn Lả (đều trú ở xã Thanh Nưa) và Lường Văn Hùng (39 tuổi), Cầm Văn Chương; Phạm Văn Dũng (anh trai Phạm Văn Nhiệm); bà Vì Thị Thu (37 tuổi, vợ ông Toán) về các tội “giết người, hiếp dâm, cướp tài sản, bắt giữ người trái pháp luật, tàng trữ trái phép chất ma túy và không tố giác tội phạm.”
Ngày 25 Tháng Năm, cơ quan điều tra khởi tố, bắt tạm giam Trần Thị Hiền. Cảnh sát xác định Hiền nằm trong đường dây buôn bán ma túy tại địa phương, trong đó có cả những người ra tay sát hại chị Duyên. Đường dây buôn bán ma túy này chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc nữ sinh Cao Mỹ Duyên bị giết. (Tr.N)
CÁC BẠN NHẬT KHỔ RỒI!

Anh Lương Ngọc Huỳnh nói về việc cải tạo sông Tô Lịch với những kỷ niệm thật chua chát:
CÁC BẠN NHẬT KHỔ RỒI!
Lương Ngọc Huỳnh
Ở Hà Nội có một hội mà giới chuyên môn hay gọi là “Hội Quỷ Môn Quan” gồm có hơn chục giáo sư, tiến sĩ tạm gọi là hội đồng khoa học. Hội này không có thiện chí với những công nghệ mới nếu họ không được tham gia bàn và cãi, thứ nữa là các hệ thống quản lý ngành vô cùng lắt léo và đều có vấn đề trong đó.
Cuối năm 2009 đến đầu năm 2010 tôi đã vấp phải muôn vàn khó khăn khi đưa công nghệ xử lý nước thải bằng từ tính của Nga kết hợp với Israel về định bụng làm sạch sông tô lịch và các hồ nước không sạch để chào mừng 1000 năm thăng long.
Ngoài công nghệ của chúng tôi ra thì còn có nhiều công nghệ khác của nhiều nước cùng đưa về, trong đó có cả vợ của các đồng chí lãnh đạo, và một đồng chí đương nhiệm là đại sứ ở nước ngoài lúc bấy giờ, cũng đưa công nghệ từ Bỉ, Hàn Quốc, và một vài trường hợp khác của Việt Nam cùng tham gia mong muốn cống hiến.
Chúng tôi họp lên họp xuống, báo cáo các loại báo cáo, và tất cả các nhóm muốn tham gia đều phải “biểu diễn thí nghiệm” để cho Hội quỷ môn quan này xem xét!
Trong thời điểm ấy chúng tôi là đơn vị đưa ra giá thành rẻ nhất nghĩa là 8 ngàn đồng cho 1 mét khối nước thải được làm sạch đạt chất lượng từ B2 trở lên, nghĩa là loại nước có thể sử dụng trong sinh hoạt như tắm rửa… còn lại tất cả các công nghệ khác thì đều báo giá từ 25 ngàn đến 45 ngàn cho việc làm sạch 1 mét khối nước thải.
Các công ty khác chủ yếu xử lý nước thải bằng công nghệ vi sinh, hoặc hoá chất, chỉ có mỗi chúng tôi là không dùng bất kỳ loại hoá chất nào.
Tất cả chúng tôi lao vào như thiêu thân nào họp nào bàn nào làm thử…. tốn tiền tốn của mất gần 6 tháng lăn lộn, nhưng vẫn không thể làm hài lòng hội quỷ môn quan này!
Cuối cùng chúng tôi chết sặc tiết, tôi thiệt hại mất hơn 4 tỷ tiền đầu tư máy móc, tiền chi phí các loại….! Nhưng có nhóm còn mất nhiều hơn chúng tôi!
Mặc dù lúc bấy giờ thứ trưởng bộ khoa học công nghệ Nguyễn Văn Lạng rất nhiệt tình giúp đỡ và mong đưa các công nghệ tiên tiến vào để xử lý môi trường, anh Lạng ngày đêm cùng chúng tôi ra hiện trường những nơi thử nghiệm để trực tiếp kiểm tra đánh giá kết quả khách quan. Nhiều lãnh đạo nhà nước lúc bấy giờ cũng rất quan tâm và ủng hộ.
Nhưng “Hà Nội Không Vội Được Đâu” đã trở thành cái đầu lâu xương chéo nhiều năm nay rồi! Ở đó có hoàng thành kiên cố phòng thủ vững chắc, có những con người có thể gọi là bố của các loại ma, họ không thích chia sẻ quyền lực và lợi nhuận!
Tôi xin làm thí điểm ở một đoạn sông Kim Ngưu, tôi cũng đã đến để báo cáo với anh cả một thành viên này rồi, mấy ngày đầu làm tốt, tiến triển từng ngày, thậm chí có lãnh đạo cao cấp của đảng, nhà nước vì thương anh em vất vả đêm đến còn đưa cho tôi bánh nói rằng mang ra cho anh em ăn đỡ đói.
Đến ngày thứ 3 tự nhiên nước dâng lên đột ngột, các loại nước bẩn ầm ầm kéo đến tràn vào khu vực thực nghiệm!!! Xong phim…. thằng bé chỉ còn biết chửi thề thôi!
Điện thoại báo cáo với anh Lạng rồi điều tra thì biết anh cả cấp thoát nước mở cống?!
Chiều hôm sau gặp anh Tuân lúc đó là tổng giám đốc Vinaconex anh ấy nói: “Huỳnh ạ em muốn yêu nước thì em phải làm đơn”! Nghe xong câu nói đó tôi buồn hẳn và thất vọng hoàn toàn.
Tôi cũng báo cáo toàn bộ sự thất bại đó cho chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, thường trực ban bí thư Trương Tấn Sang, và phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân biết, đồng thời xin rút lui toàn tập vì không thể chọc thủng hàng phòng thủ của thủ đô Hà Nội!
Cho nên tôi rất thương các bạn Nhật Bản, các bạn cứ từ từ chiến đấu và cảm nhận, tôi rất mong có một ngày dòng sông Tô Lịch và các dòng sông chảy qua Hà Nội trong xanh hiền hoà, nam thanh nữ tú bơi thuyền thiên nga vui đùa té nước cùng những tiếng sáo diều và tiếng cá nhảy lõm bõm trên những dòng sông thơ mộng uốn lượn trong lòng thủ đô ngàn năm văn hiến.
Tôi chia buồn cùng các bạn Nhật!
Cái mà Trung Quốc muốn…
Bộ Trưởng Pháp phải từ chức dưới áp lực của người dân
Bộ Trưởng Pháp, một xứ giàu có và tự do, phải từ chức dưới áp lực của người dân chỉ vì ăn tiệc với tôm hùm và rượu vang; cũng như vậy, giá xăng chỉ tăng vài cent, hầu hết dân chúng đều phẫn nộ và biểu tình liên tục khiến Tổng thống phải xin lỗi và hứa sẽ giải quyết.
Trước đó, có một nữ Bộ trưởng nước Bắc Âu cũng phải xin từ chức chỉ vì khi lái xe cảnh sát đã phát hiện cô này có chút nồng độ cồn. Hay Bộ trưởng Nhật Bản, Hàn Quốc phải cúi đầu xin lỗi rồi sau đó là từ chức vì lỡ lời phát biểu thiếu thận trọng hoặc gây tổn thương cho nhân dân.
Ở ta, quốc hội họp có ngày vắng tới hơn 100 người nhưng không hề hấn gì và nhiều quan chức phát biểu vô trách nhiệm, dốt nát và thậm chí coi thường dân, nhưng họ vẫn thênh thang thăng tiến hoặc an vị.
Rõ ràng là chẳng có quyền lực nào của dân tác động được tới cán bộ xứ ta. Trong khi chúng ta hầu như mỗi ngày đều phải nghe hoặc bị nghe được những đề xuất hay phát ngôn vô tội vạ của họ.
Cần gì phải làm một mạng xã hội mới hay một nền tảng công nghệ mới, khi những nền tảng cơ bản giữa người dân và chính quyền vẫn còn chưa được thiết lập và vận hành một cách đầy đủ – báo chí như một quyền lực thứ tư thì đã nằm trọn vẹn trong tay của nhà nước – thử hỏi có cần thêm bất cứ mạng xã hội nào nữa hay không khi người dân đã hầu như chẳng thể nhờ cạy được gì tới?
Fb Luân Lê







