NGHỀ ĐỔ LỖI!

Hoang Le Thanh and Nguyen Ngoc Anh shared a post.
No photo description available.
No photo description available.

Ngô Trường AnFollow

NGHỀ ĐỔ LỖI!

Vâng! Cuối cùng rồi đảng và nhà nước đã tìm ra nguyên nhân của 39 người chết trên xe container ở Anh. Và đảng cũng khẳng định, nước Anh là nước phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về tấn thảm kịch này. Xin trích báo Tuổi Trẻ:

“- Trách nhiệm đầu tiên của tấn thảm kịch không phải do phía chính phủ có người dân di cư lậu xuất phát.

– Trách nhiệm này cũng không phải do bọn buôn người, không phải do gia đình các nạn nhân và thậm chí cũng không phải do các cá nhân đó.

– Vấn đề chính ở đây là, do chính sách nhập cư đã trục trặc từ rất lâu của các nước giàu”.

À, như vậy là do chính sách nhập cư của nước Anh quá chặt chẽ, nên 39 người kia mới chết? Nếu nước Anh mở cửa khẩu cho nước ngoài tự do lái xe chạy vô lãnh thổ của mình, như, VN cho TQ tự do lái xe chạy sâu vô đến Thủ Đô, thì 39 người kia làm sao mà chết được chứ?

Báo Nhân Dân cơ quan trung ương của đảng cộng sản VN cũng lên tiếng: “Đừng cứ lúc nào cũng gán ghép trách nhiệm cho nhà nước VN”! Đấy, thấy chưa! VN không chịu trách nhiệm về cái chết của 39 người đó, thì nước Anh phải chịu chớ ai vô đây nữa?

Qua vụ này tôi muốn nhắn nhủ đến mấy cô phụ nữ xinh đẹp là, nhà mấy cô bất kể ban ngày hay ban đêm cũng không được đóng cổng, hoặc đóng cửa. Nếu tôi thích cô nào, mà nhà đó đóng cửa thì phải chịu trách nhiệm, nếu tôi trèo tường mà rủi ro rớt xuống đất tắt thở.

Nhớ đó nghe!

HÃY HỌC CÁCH IM LẶNG

HÃY HỌC CÁCH IM LẶNG

“Tài năng thường được tỏa sáng trong im lặng, kém cỏi thường được lan tỏa bằng âm thanh.”

HỌ – NHỮNG NGƯỜI LẠ

 Những người xa lạ đến và chết trên đất nước họ, họ im lặng làm chức trách của mình.

 Người Trung Quốc chỉ trích họ, họ im lặng làm việc của mình

 Chiếc xe container quan tài đá lướt qua trước mặt họ, họ cúi đầu mặc niệm.

 Đứng trước nỗi đau không phải do họ gây nên, họ nói: Chúng tôi xin lỗi !

 Trước những nạn nhân không thấy mặt, không quen biết, chẳng cùng huyết thống hoặc đồng bào; họ khóc và thắp nến cầu nguyện thành kính.

 Không công bố danh tính nạn nhân. Họ không công bố Quốc tịch, nhưng từ xa xôi họ cử người đến tận miền quê Việt Nam để đấu nối thông tin, và hỏi gia đình nạn nhân cần được giúp đỡ điều gì?

 Dù 39 người vào đất nước họ là bất hợp pháp, họ vẫn kêu gọi gia đình các nạn nhân được nhập cảnh vào đất nước mình.

 Họ chưa nói về di cư, nhập cư. Họ chưa nói về Hộ chiếu. Họ chưa nói về trồng cần xa hay buôn lậu. Họ chưa chỉ trích, chưa ta thán, chưa nói về đúng sai. Họ chỉ im lặng làm theo mệnh lệnh của lương tri và trái tim mình.

 Họ là người Anh. Người Anh có một câu ngạn ngữ rằng: ♥️ “Sự im lặng du dương hơn bất cứ bản nhạc nào”…♥️

 Sự im lặng ấy nhân văn gấp vạn lần những lời rao giảng về đạo đức đầy trí trá của bọn ngoa ngôn.

Nguồn: Nguyễn Tiến Tường

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2558518067599887&id=100003251555957

Image may contain: one or more people, people standing and text

5 điều hối tiếc nhất trong cuộc đời mỗi người

5 điều hối tiếc nhất trong cuộc đời mỗi người

điều hối tiếc nhất

Giá như tôi đã dành thời gian cho gia đình; giá như tôi đã gặp gỡ bạn bè thường xuyên hơn… Đó là một trong những điều mà người ta thường cảm thấy tiếc nuối khi thời gian không còn nhiều.

Bronnie Ware sinh sống ở Australia. Cô làm công việc là chăm sóc những bệnh nhân thường chỉ còn sống được trong thời gian ngắn. Đa số những bệnh nhân của cô đều không thể vận động, nên công việc chính của cô là chăm sóc và lắng nghe những tâm sự của họ. Trong suốt 8 năm làm công việc này, cô đã tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân và nhận ra đa số họ có những “điểm chung” về những điều nuối tiếc trong cuộc đời của họ. Cô cũng đã xuất bản cuốn sách “The Top Five Regrets of the Dying” tạm dịch Top 5 điều hối tiếc trong cuộc đời. Với mong muốn những chia sẻ này sẽ giúp cho những người đang sống có một cuộc sống ý nghĩa hơn. Cuốn sách đã bán được hàng triệu bản trên toàn thế giới.

Cùng xem lại những điều người ta thường cảm thấy hối tiếc nhất trong cuộc sống là gì nhé.

  1. Tôi muốn sống cho chính mình nhiều hơn.

Tôi ước mình có đủ dũng khí để sống cuộc đời thực sự như mình muốn, không phải cuộc đời mọi người mong muốn ở tôi. Điều này có vẻ là điều mà nhiều người cảm thấy hối tiếc nhất. Trong sách, Ware kể rằng nhiều bệnh nhân của cô không cảm thấy thỏa mãn ngay cả khi họ đã đạt được một nửa số giấc mơ họ muốn trong cuộc đời và điều này khiến họ hối tiếc ghê gớm trước khi lìa xa cõi đời. Họ vẫn còn cả một danh sách những điều họ muốn thực hiện, nhưng họ đã không còn kịp thời gian và biết rằng những ước mơ vẫn còn dang dở.

Bạn có đang sống cuộc sống mà bạn đã ước mơ? Đơn giản là làm một công việc mà bạn cảm thấy yêu thích? Đừng chết với những giấc mơ vẫn còn trong trái tim bạn. Hãy sống theo cách bạn muốn ngay bây giờ và đừng chờ đợi sự cho phép của bất kỳ ai.

  1. Tôi cảm thấy hối tiếc vì đã làm việc quá nhiều.

Thông thường, người ta làm việc nhiều hơn với mong muốn mang lại cho gia đình cuộc sống tốt hơn, nhưng lại còn rất ít thời gian để chăm sóc cho gia đình, và đến cuối đời họ cảm thấy hối tiếc về điều đó. Tất nhiên cũng sẽ có trường hợp “Tôi ước là tôi đã chăm chỉ hơn”. Tuy nhiên vấn đề ở đây chính là sự cân bằng giữa công việc và phần còn lại của cuộc sống.

Ware cho biết sự hối hận này đứng ở vị trí thứ hai, dựa trên tần suất cô nghe mọi người nói về điều này. Tất cả chúng ta đều làm việc quá cực nhọc trong cuộc đời mình nhưng tại sao và rốt cuộc chúng ta đang sống vì điều gì? Chúng ta muốn đạt được một số mục tiêu, một số thành tựu, một cuộc sống đủ đầy. Tuy nhiên, tất cả điều này thực sự có ý nghĩa gì? Hãy nhớ rằng: “Người ta làm việc để sống, không phải sống để làm việc”.

  1. Tôi ước mình đã không kìm nén cảm xúc của bản thân.

Đây là điều hối tiếc đứng thứ 3 trong danh sách của Ware. Nó liên quan đến cách bộc lộ “cái tôi”, bày tỏ cảm xúc, tính cách và nội tâm của mỗi người. Trong cuộc sống hằng ngày, người ta thường che giấu cảm xúc thật của mình. Và rồi họ hối tiếc vì đã không đủ can đảm để thể hiện điều đó.

Những bệnh nhân của Ware kể rằng, họ không muốn gây bất hòa với ai, vì vậy họ cố gắng kìm nén cảm xúc của mình dù trong tâm không thoải mái. Điều này khiến họ nảy sinh tâm oán giận. Lâu dài, sự oán giận không được tiêu đi mà càng thêm tích tụ bởi những hiểu lầm và phán xét.

  1. Tôi ước tôi đã giữ liên lạc với bạn bè.

Nhiều người vào cuối cuộc đời hối hận vì mất liên lạc với bạn bè. Họ đã bỏ lỡ tình bạn và họ ước đã nỗ lực nhiều hơn để giữ liên lạc với bạn bè. Hiện tại chúng ta có thể coi bạn bè là chuyện đương nhiên và không quan tâm tới. Nhưng hãy nhớ, họ sẽ không luôn luôn ở quanh bạn. Nếu bạn bỏ lỡ một người bạn, hãy cố gắng liên lạc lại với họ qua Facebook, email hoặc một số hình thức liên lạc khác. Họ có thể cũng nhớ bạn và rất vui mừng khi nhận tin từ bạn.

Vì sao chúng ta cần bạn bè? Bởi chính họ sẽ giúp chúng ta đi trọn cuộc đời và gắn bó với chúng ta qua những thăng trầm. Cuộc sống có thể đưa bạn theo các hướng khác nhau, nhưng nó không nên làm cho bạn xa cách họ. Hãy nhấc điện thoại lên và trò chuyện với họ; bạn sẽ không bao giờ hối hận vì đã mở rộng vòng tay.

  1. Tôi ước tôi đã sống hạnh phúc hơn.

Điều này có vẻ thật ngạc nhiên, có người sẽ nói, làm sao tôi có thể sống hạnh phúc khi cuộc sống quá buồn chán, thời tiết thì nóng, ra đường thì đầy khói bụi, kẹt xe, công việc thì buồn tẻ, thu nhập lại thấp, sếp thì khó tính, chưa kể còn cô đơn… Nhưng sự thật là chúng ta có quyền lựa chọn cảm xúc của mình đối với sự việc đã và đang xảy ra. Hay nói cách khác, sống một cuộc đời vui vẻ hay buồn chán thì đó là quyết định ở chính chúng ta cả thôi.

Trăm năm đời người vốn chỉ trong cái nháy mắt, vậy tại sao chúng ta lại lãng phí thời gian chỉ để phàn nàn những điều nhỏ nhặt? Chẳng phải vui vẻ, hạnh phúc sẽ tốt hơn sao? Nó không chỉ giúp bạn khỏe mạnh hơn, mà còn khiến cuộc sống của bạn thăng hoa hơn, có nhiều mối quan hệ tích cực hơn.

Lời nhắn gửi:

Trong tác phẩm kinh điển Nhà Giả Kim của Paulo Coelho, có một đoạn đối thoại giữa nhà vua xứ Salem và anh chàng chăn cừu như sau: “Vận mệnh chính là điều ta luôn muốn đạt được. Khi còn trẻ ai ai cũng biết vận mệnh của mình. Trong đoạn đời này mọi sự đều đơn giản và người ta mơ mộng đủ thứ về những điều họ muốn làm trong đời. Nhưng rồi, theo thời gian, một sức mạnh bên ngoài sẽ tìm cách thuyết phục rằng con đường ta mơ ước sẽ không thể nào thực hiện được đâu.”

Bạn thân mến, bạn có đang là một trong những người bị “sức mạnh” bên ngoài áp đảo? Bạn có bao giờ tự hỏi: ta là ai, tại sao ta sinh ra trên đời này, tại sao ta không trở thành người như ta muốn… Nếu đã đọc qua bài viết này, đâu đó có thể bạn sẽ nhận ra rằng, cuộc đời này là của chính bạn và chỉ chính bạn mới biết được mình cần gì cho cuộc sống vốn dĩ trôi qua rất nhanh.

Trần Anh (theo Guardian)

ĐÀN BÀ HAY ĐÀN ÔNG ĐỀU NÊN ĐỌC BÀI VIẾT NÀY

ĐÀN BÀ HAY ĐÀN ÔNG ĐỀU NÊN ĐỌC BÀI VIẾT NÀY

Đọc để ngẫm, để thấm, để hiểu

  1. Hãy nhớ người ở cạnh bạn lúc khó khăn, mới là người thương bạn nhất.
    Người mà chỉ vui khi bạn giàu có, chỉ là người yêu tiền của bạn thôi.
    Người ở cạnh bạn ngay lúc bạn xấu xí nhất mới là người yêu bạn nhất.
    Người chỉ hớn hở khi thấy bạn xinh đẹp, chỉ là người muốn “ngủ’ với bạn thôi!

    2. Đàn bà dù có giỏi giang và thành đạt đến nhường nào. Đến khi rũ bỏ lớp quần áo trên người xuống, vẫn chỉ là bờ vai gầy guộc bị mài mòn theo bão giông của cuộc đời. Vậy nên hãy đối xử tốt, yêu thương vợ mình, trân trọng mẹ mình

    3. Đàn ông biết bênh vợ là đàn ông khôn. Đối với đàn bà, ngàn lời chê trách của thiên hạ cũng không bằng một lời chê của chồng

    4. Đàn ông thường không trân trọng người phụ nữ mình đang có
    Mà chỉ tập trung dòm ngó những người phụ nữ không thuộc về mình.
    Đến lúc hối hận cũng không kịp

    5. Đời phụ nữ …
    Tim là của bố mẹ
    Thân xác là của chồng
    Thời gian là của con
    Chỉ có nếp nhăn là của mình mà thôi!

    6. Chẳng ai sinh ra mà đã hợp nhau
    Một chút nhường nhịn, một chút chịu đựng
    Thêm một chút nhẫn nại
    Và có cả một chút hy sinh vì nhau nên
    Tình yêu mới bền vững

    7. Quen biết một người là do duyên phận
    Hiểu được một người là do kiên trì
    Chinh phục được một người dựa vào trí tuệ
    Có thể ở bên nhau dài lâu hay không
    Thì phải dựa vào sự bao dung

    8. Không phải cứ bộc lộ ra mới là có chuyện. Người luôn giữ trong lòng luôn là người tổn thương sâu sắc nhất. Dù sao, khi đã chọn sự im lặng cũng là lúc khoảng cách dần tăng và con người ta không còn muốn gần nhau nữa… Đừng để người phụ nữ của mình im lặng

    9. Tình cảm sẽ chết đi khi niềm tin không còn tồn tại. Tình yêu sẽ khép lại khi không còn hai chữ QUAN TÂM

    10. Vợ đẹp mà bạc tình thì tan nát cả gia đình. Chồng giàu mà vô trách nhiệm thì chỉ là ung nhọt của vợ con

    11. Nhà không thể tự sạch
    Cơm không phải tự chín
    Con không thể tự trưởng thành
    Vì vậy, dù có “ chức cao” cũng đừng xem thường người vợ ở nhà của bạn

    12. Con người ai cũng có lúc rung động “ngoài vợ ngoài chồng” nhưng phải đủ tỉnh táo nhận ra đâu là thoáng qua và đâu mới là yêu thương thực sự.

    13. Phụ nữ thông minh đánh phấn không đánh ghen
    Phụ nữ hiện đại kiếm tiền không kiếm chuyện
    Phụ nữ khôn vừa giữ sắc vừa giữ chồng

    14. Sau này cưới ai hay nhận lời yêu ai cũng vậy:
    – Chọn vội sẽ nhầm
    – Làm vợ chứ không làm bồ
    – Làm người duy nhất chứ đừng ham thứ nhất
    – Hôn nhân có thể trễ nhưng không có quyền sai…

    Lele Pham

 From: Lucie 1937

CÓ AI HIỂU KHÔNG?

Ngo Thu

CÓ AI HIỂU KHÔNG?

Các tổng công ty, tập đoàn nhà nước (quả đấm thép) đã nợ lên đến 1.454.668 tỷ đồng, tương đương với 63 tỷ USD.

Đây là số tiền mà chính phủ phải đứng ra bảo lãnh để nước ngoài cho doanh nghiệp vay. Nếu đến hạn mà các “quả đấm thép” không trả được, thì chính phủ phải tăng giá, tăng thuế, nạo vét thêm tài nguyên khoáng sản, đưa thêm người đi XKLĐ….mới có mà trả cho họ, chứ bọn nước ngoài đó có biết thằng nào là Vi-na-sin, thằng nào là Vi-na-lai, thằng mô là EVN, TKV, PVN…. mà đi đòi?

Việt Nam hiện có khoảng hơn 24 triệu hộ gia đình. So với số nợ trên thì bình quân mỗi hộ phải gánh tầm 60 triệu (# 1 năm lương của CBCNVC) hic!

Đọc báo, thấy Thụy Sĩ phát không cho dân của họ mỗi người 50 triệu/tháng mà không cần phải làm gì. New Zealand thì sẽ xem xét cấp tiền định kỳ hằng tháng cho dân, bất kể tình trạng lao động của họ như thế nào. Còn Na Uy thì mỗi người dân được hưởng 4,6 tỷ từ lợi nhuận của nhà nước. Nghe phát thèm!

Thế quái nào bọn đó không có lãnh tụ vĩ đại, không có ông bác nào để học tập và làm theo tấm gương, chả có ánh sáng Mác – Lê soi đường chỉ lối, không có tư tưởng bác đếch nào làm kim chỉ nam, chả có đảng sáng suốt quang vinh tài tình nào lãnh đạo…..thế mà sao dân nó sướng dữ vậy trời? Còn xứ Vệ ni có đầy đủ tất cả mà tổng công ty, tập đoàn nhà nước rờ vô đâu là lỗ đến đó. Tài nguyên đào lên bán cũng lỗ, Thủy điện dùng nước trời miễn phí cũng lỗ, xăng dầu tăng giá liên tục cũng lỗ, thậm chí đến in tiền cũng lỗ…..để dân đen phải gánh nợ công, gánh luôn cả nợ doanh nghiệp, là sao?

Móa! Đéo hiểu nổi!

https://www.facebook.com/100003019675969/posts/2289314531179180/

No photo description available.

Nhục Quốc Thể Là Đây

Nhục Quốc Thể Là Đây

Cách đây chưa lâu, cô Lạc Lạc du khách Đài Loan và người bạn đến Sài Gòn ( Thành phố Hồ Chí Mình) đi du lịch, cô kể rằng nhân viên sân bay đã làm tiền trắng trợn hai cô khách lạ (cô Lạc xinh xắn dễ thương như tiểu thư Hồng lâu mộng).

“Chào mọi người! Tôi tên là Lạc Lạc, tôi đã trở về Đài Loan rồi.

Trong lúc chờ xe khách, tôi xin được chia sẻ với mọi người những việc không thuận lợi xảy ra ở Việt Nam.

Dưới đây là những chuyện có thật bản thân tôi đã trải qua, chứng kiến trong chuyến đi sang Thành phố Hồ Chí Minh lần này, nhằm giúp mọi người đề cao cảnh giác khi sang Việt Nam.

CHUYỆN ĐẦU TIÊN,

khi chúng tôi mới sang Việt Nam, tại sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, bạn tôi xếp hàng làm thủ tục hải quan. Bạn tôi để visa của cô ấy trong túi, kéo xăng tia bất cẩn làm rìa trên của tấm visa bị tróc một góc, hoàn toàn không ảnh hưởng đến nội dung viết trên tấm visa, cuốn hộ chiếu cũng không bị rách. Hải quan nói với cô ấy rằng visa đã bị hỏng, không thể sử dụng được nữa, nên muốn nhập cảnh phải đưa tiền cho anh ta. Cô bạn tôi rất lo lắng, không biết phải làm thế nào thì viên công an hải quan đòi lấy 1000 Đài tệ. Bạn tôi chỉ còn cách đưa tiền để được nhập cảnh.

Thật kỳ lạ, chính phủ Việt Nam có nhận Đài tệ không, tại sao không nhận Đô la Mĩ hoặc đồng Việt Nam mà đòi nhận Đài tệ ? Tôi rất hoài nghi là viên công an hải quan này muốn tự nhận đút lót, chứ không phải chính phủ quy định.

Đó là chuyện thứ nhất.

CHUYỆN THỨ HAI

cũng xảy ra ở sân bay. Sau khi nhập cảnh chúng tôi gọi Taxi Grab đi ra khách sạn, nhưng sân bay quá lớn, taxi không tìm thấy chúng tôi ở đâu. Lúc đó ở sân bay có một nhóm người ập đến bảo rằng có taxi đưa chúng tôi đi, chúng tôi thỏa thuận xong giá tiền, họ kéo hành lý chúng tôi đi nhanh, chúng tôi sợ mất hành lý nên chạy nhanh theo họ. Họ kéo đến một góc vắng người, ở đó đều là người của họ, rồi để hành lý lên xe, chúng tôi cũng lên xe ngồi.

Tài xế mới bảo rằng trả tiền trước khi đi, chúng tôi bèn lấy ví tiền ra, anh ta vừa thấy ví tiền của chúng tôi bèn thò tay giật lấy tiền, cô bạn tôi cố sức giữ mà không được, vì trời tối quá nên không biết đã mất 1 triệu.

Sau đó anh ta đòi chúng tôi cho tiền típ, chúng tôi bảo không có, anh ta bảo chúng tôi xuống không chở nữa.

Lúc đó có một người khác đến, cũng là người của họ cả, đòi chở chúng tôi như giá thỏa thuận ban đầu mà không cần tiền típ.

Về đến khách sạn, chúng tôi phát hiện ra đã mất 1 triệu. Chính phủ của họ hình như không quan tâm quản lý mấy chuyện này?

CHUYỆN THỨ BA

cũng xảy ra ở sân bay, khi chúng tôi quay trở về Đài Loan. Tôi đến quầy làm thủ tục check in, làm xong nhân viên hãng hàng không đưa trả lại cho tôi hộ chiếu có kẹp vé bay trong đó. Chúng tôi bèn đi vào trong xếp hàng làm thủ tục hải quan, khi anh công an hải quan mở hộ chiếu ra chỉ còn thấy vé bay chứ không thấy tờ visa nữa. Tôi nghĩ tờ visa của mình đánh rơi ngoài quầy check in, vì họ kiểm tra thấy visa mới cấp cho tôi vé bay. Tôi bèn chạy trở lại quầy check in báo với họ, lúc này bạn bè của tôi đều làm xong thủ tục xuất cảnh. Nhân viên hãng bay nói cô không thấy visa tôi ở đó, bảo tôi đến tìm công an hải quan của sân bay nhờ giúp đỡ.

Tôi đến tìm gặp công an, họ dẫn tôi vào một căn phòng nhỏ, sau đó đóng cửa lại nói chuyện với tôi. Anh ta hỏi tôi muốn về Đài Loan không ? Dĩ nhiên là tôi muốn về rồi, thật là một câu hỏi ngu ngốc. Anh ta nói với tôi có 2 phương án lựa chọn, một là trở lại trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh tìm Sở Ngoại vụ báo cáo sự việc, đợi họ trong 1-2 ngày làm việc cấp lại visa khác, hai là tôi đưa tiền cho anh ta, anh ta sẽ giúp tôi xử lý nhanh gọn để lập tức đáp máy bay về Đài Loan luôn. Trong lòng tôi nghĩ mình không muốn ở lại nơi ma quỷ này chút nào nữa nên chọn phương án 2.

Trong túi tôi lúc này còn 100 Đô la Mĩ, tôi bèn đưa cho anh ta, anh ta bảo vẫn chưa đủ. Nhìn thấy trong ví tôi còn khoảng 3000 Đài tệ, tiền này tôi định giữ lại về đến Đài Loan còn phải trả tiền taxi, anh ta bảo tôi đưa luôn 3 tờ tiền màu xanh lam mới chịu giúp tôi tìm lại visa. Rốt cuộc tôi phải đưa anh ta tất cả 100 Đô la Mĩ và 3000 Đài tệ.

Sau đó anh ta đi ra khỏi phòng, chừng 2 phút sau quay trở lại mang theo tờ visa của tôi. Rốt cuộc thì tôi đã tìm thấy visa của mình, mà không phải tôi tìm thấy, là anh ta giúp tôi …tìm thấy. Anh ta bảo đã giúp tôi xử lý xong sự việc.

Tôi đã nhận lại được visa, nhưng tiền của tôi đã không nhận lại được. Tốt thôi, ít nhất là tôi không phải xếp hàng làm thủ tục hải quan nữa, mọi người đang xếp hàng rất dài, anh công an đó dắt tôi đi ra cửa sau, không cần kiểm tra visa nữa mà trực tiếp đi ra máy bay.

Xin hỏi, chỉ cần có tiền là được xuất cảnh, vậy còn phải cấp visa làm gì nữa? Đây là đất nước ma quỷ gì vậy?

Tóm lại, chuyến đi Thành phố Hồ Chí Minh 4 ngày 3 đêm của chúng tôi, 3 sự cố ngoài ý muốn đều xảy ra ở sân bay, tôi nghĩ sân bay Tân Sơn Nhất là nơi nguy hiểm nhất, đáng sợ nhất ở Thành phố Hồ Chí Minh, còn trong thời gian đi chơi ở trong nội thành, những người chúng tôi gặp đều rất thân thiện. Lúc sắp sang đây mọi người bảo cẩn thận trong thành phố vì hay có nạn giật đồ, nhưng tôi thấy sân bay mới là nơi đáng sợ nhất.

Nếu mọi người có đến Việt Nam du lịch, tôi khuyên mọi người đề cao cảnh giác, chú ý giữ kỹ đồ đạc tùy thân của mình, các loại xe trong sân bay cần tránh xa, nếu muốn đi thì nên đi Taxi màu trắng (có lẽ là Vinasun) hoặc gọi Grab.

Trên đây là những chia sẻ kinh nghiệm du lịch của tôi, hy vọng có thể giúp đỡ mọi người”.

Fb Nguyễn Thành

Image may contain: 3 people, text

KHÔNG CHỈ 39 NGƯỜI

Lê Vi
KHÔNG CHỈ 39 NGƯỜI

Fb Huỳnh Ngọc Chênh

Nếu chỉ có 39 người, hay 100 người, hay cả 1000 người bằng mọi giá, kể cả sinh mạng, bỏ quê hương xứ sở ra đi tìm đất sống thì cũng không có gì để nói, ngoài chuyện thương xót cảm thông với họ.

Nhưng chỉ kể từ ngày mở cửa ra làm ăn với thế giới, từ ngày đất nước đã thoát ra khỏi đêm đen bao cấp, đến nay, chưa thống kê đầy đủ cũng ước tính đến hàng trăm ngàn người bỏ nước ra đi vì lý do nầy, lý do khác. Chưa nói là ngay vào thời kỳ hiện tại, thời kỳ mà ông Trọng đánh giá “đất nước chưa bao giờ phát triển rực rỡ như thế này”, dòng người bỏ xứ ra đi vẫn không hề giảm xuống. Thì cần phải đặt ra câu hỏi: Tại sao như thế?

Tui về vùng quê ở Hải Dương, thấy hầu như nhà nào cũng có con cái đi xuất khẩu lao động. Trước đây ba năm, cùng nhóm anh em trong Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng về Quảng Bình cứu trợ, chúng tui tìm hiểu cũng thấy rằng đa phần thanh niên ở đó đi xuất khẩu lao động.

Dòng người tìm đường mưu sinh ở nước ngoài bằng con đường xuất khẩu lao động và lấy chồng ngoại là đông nhất. Không ít những người đó, ngay từ khi bước chân đến xứ người đã trốn ra ngoài làm chui, sống chui nhủi bất hợp hợp pháp để tìm đường ở lại. Có người sau khi hoàn tất hợp đồng cũng tìm cách trốn ở lại. Có người đã về nước lại tìm đường ra đi trở lại, cô gái xấu số đáng thương Trà Mi chết ngạt trong container ở Anh là một ví dụ. Những người lấy chồng Hàn quốc, Đài Loan, Tàu cộng… không ít người phải chịu làm kiếp nô lệ tình dục để cứu giúp gia đình.

Dòng người ra đi đông đúc thứ hai, tạm gọi là đi định cư hợp pháp, đó là những người ra đi thông qua hôn nhân (thật và giả), du học (thật và giả), đầu tư nước ngoài (thật và giả)… Dòng người nầy phần lớn nằm trong phân khúc giàu có là gia đình doanh nghiệp, là gia đình quan chức tham ô, là quan chức nghỉ hưu… họ ra đi mang theo hàng tỷ đô la kiếm được. Scandal ầm ĩ mới nổ ra trong phân khúc giàu có này là 9 người “đi nhờ” chuyên cơ của bà Kim Ngân rồi trốn lại Hàn Quốc.

Dòng người thứ ba là những người bất đồng chính kiến, nạn nhân bị đàn áp vì hoạt động tôn giáo, hoạt động công đoàn, hoạt động nhân quyền, bị cướp nhà đất… Hiện đang có hàng ngàn đồng bào đang tị nạn ở Thái Lan, sống lây lất, chờ nước thứ ba đón nhận. Đó là đồng bào Thượng ở Tây Nguyên, đồng bào H’mông Tây Bắc, đồng bào Cồn Dầu bị cướp đất, tìn đồ Tin Lành, tín đồ Phật giáo Hòa Hảo, anh chị em hoạt động xã hội dân sự bị truy bắt, người tham gia các cuộc biểu tình chống Tàu cộng bị áp bức…

Tại sao sau hơn 40 năm hòa bình, sau gần 30 năm mở cửa làm ăn, thoát đêm đen bao cấp, mà dòng người ra đi vẫn tấp nập và không có dấu hiệu giảm xuống? Cái gì phải làm họ lìa bỏ nơi chôn nhau cắt rốn thiêng liêng đối với họ để lưu lạc xứ người xa lạ, trong đó có nhiều người chấp nhận sống chui, chấp nhận lao động chui cực nhọc, chấp nhận làm nô lệ tình duc…?

Công bằng mà nói trong dòng người ra đi, không phải tất cả đều vì bị áp bức bất công, bị đàn áp chính trị, có thể hơn phân nửa là vì lý do kinh tế. Nhưng lý do kinh tế nào không từ nguyên nhân cơ bản là chính trị. Nhà cầm quyền cai trị đất nước như thế nào mà sau hơn 40 năm hòa bình vẫn để kinh tế bê bết đến nỗi người dân phải bỏ xứ ra đi tha phương cầu thực?

Ông Nguyễn Phú Trọng trong phát biểu với cử tri đã giành phần yêu nước, giành phần trách nhiệm và luôn tự hào “chưa bao giờ đất nước phát triển rực rỡ như ngày hôm nay” có khi nào tỉnh táo lại, tự vấn lương tâm, để trả lời câu hỏi trên hay không?

Ở vị trí lãnh đạo, yêu nước là yêu tất cả người dân, trách nhiệm với toàn dân, phải biết xót thương đến từng số phận đau khổ của từng người dân, không phân biệt đối xử, phải thấy trách nhiệm của mình trước những người dân thiếu đói, trước những số phận bị áp bức phải vô gia cư, phải lưu lạc xứ người. Không biết cá nhân ông và trung ương đảng 200 người của ông có ai đang thật sự đổ nước mắt vì 39 đồng bào mình chết ngạt trong container đông lạnh ở Anh?

Đương nhiên nhà cầm quyền cộng sản không vô can trong cái chết thảm thương của 39 đồng bào, nhưng chúng ta, tất cả người dân Việt Nam thất phu hữu trách cũng không vô can trong án mạng thảm khốc gây chấn động cả thế giới này.

Chúng ta hèn nhát nên để một nhà cầm quyền như thế tồn tại quá lâu.

Chú thích hai ảnh: 8 thằng ăn cướp trên một mét vuông tại bến xe và 9 nhân viên an ninh trên một mét vuông tại nhà dân lành.

Image may contain: 1 person
Image may contain: 3 people, people standing, people walking and outdoor

Gần nửa dân số Mỹ nghèo đói và sống bấp bên? Á Đù…

Image may contain: one or more people, people sitting and text
Ngô Trường AnFollow

Á ĐÙ !

Tôi gọi điện hỏi cô em bên Mỹ:
– Lúc này gia đình em làm ăn thế nào? Thu nhập có giảm nhiều không?
Nó trả lời:
– Dạ, cũng ổn định anh. Chồng em mới được tăng lương thì thu nhập tăng hơn chứ giảm sao được?
– Ôi, may quá! Thế mày chạy đến nhà chú 8, dì 6 với con út xem tận mắt thử bà con mình sống thế nào rồi báo cho anh biết nha!
– Sao? Có điều gì mà anh lo lắng vậy? Anh định quyên góp tu sửa mộ phần ông bà phải hôn?
– Ồ không! Tại vì anh vừa đọc báo, nghe nói bên Mỹ có gần nửa dân số nghèo đói và cuộc sống bấp bênh, tình trạng rất đen tối…
…..
Bà mẹ! Tôi chưa kịp nói hết câu, thì nó đã quát lên:
– Đến bây giờ mà anh còn nghe cộng sản nói hả? Nước Mỹ nghèo đói, cuộc sống bấp bênh, vậy bọn lãnh đạo chúng nó đưa con cái qua đây làm gì? Thời đại nào rồi mà anh còn tin vào những lời dối trá, bịp bợm như thế? Ngu vừa thôi. Tít..tít….
– Alo, alo!!! Á đù! Nó cúp máy mẹ rồi kìa! Mày dám chửi anh mày ngu hả con kia? Móa nó!

Vì sao người lương thiện cả đời gặp nỗi buồn và trắc trở

Vì sao người lương thiện cả đời gặp nỗi buồn và trắc trở

Tôi đã tìm một người thầy thông thái và đạo hạnh xin chỉ bảo:
-Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên cảm thấy khổ, mà những người ác lại vẫn sống tốt như vậy

Thầy hiền hòa nhìn tôi trả lời:

– Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, điều đó nói lên rằng trong tâm người này có tồn tại một điều ác tương ứng. Nếu một người trong nội tâm không có điều ác nào, như vậy, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác. Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.

Có cảm giác như bị xúc phạm, tôi không phục, liền nói:
-Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!
Thầy trả lời:
-Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.

Tôi nói:

-Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…

Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình.

Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất nhân từ đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:
– Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống chính con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy.

-Nhưng, bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.

– Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm. Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có. Tâm ngu si cũng là ác tâm!

– Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.

Sư phụ tiếp tục mỉm cười:

Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói.”

– Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan, hòa ái, cần cù để thay thế lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.

-Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!”

– Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: “Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy” (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.

-Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy duyên tự tại! Vĩnh viễn dùng tâm lương thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.

-Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?

Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng.

Ngồi im lặng hồi lâu…xưa nay tôi vẫn cho mình là một người rất lương thiện, mãi đến lúc này, phải! chỉ đến lúc này, tôi mới biết được trong tôi còn có một con người rất xấu xa, rất độc ác! Bởi vì nội tâm của tôi chứa những điều ác, nên tôi mới cảm thấy nhiều đau khổ đến thế. Nếu nội tâm của tôi không ác, sao tôi có thể khổ chứ?

Xin cảm tạ thầy, nếu không được người khai thị dạy bảo, con vĩnh viễn sẽ không biết có một người xấu xa như vậy đang tồn tại trong con!

XIN MỘT PHÚT MẶC NIỆM CONTAINER VÀ MỘT PHÚT MẶC… MẸ CHUYÊN CƠ!

XIN MỘT PHÚT MẶC NIỆM CONTAINER VÀ MỘT PHÚT MẶC… MẸ CHUYÊN CƠ!

“Phương tiện lưu vong” của 4 triệu người Việt Nam ở hải ngoại, sau 44 năm đất nước chấm dứt nội chiến, đã ghi thêm 2 kỳ tích (sự tích kỳ cục) là vượt biên bằng chuyên cơ lẫn container.

Trước và sau giờ tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, quân, dân, cán, chính bên thua cuộc đã chen nhau di tản bằng 2 phương tiện: phi cơ quân sự (trực thăng và 1 đầm già ra Hàng Không Mẫu Hạm, phi cơ cánh cứng qua Thái Lan) và tàu quân sự cùng 1 tàu buôn Việt Nam Thương tín. Cuộc di tản khá an toàn, trừ những máy bay bị phòng không bắn hạ.

Sau cuộc cải tạo tư sản lần thứ nhất (từ 4/9/1975), người Hoa rồi người Việt lần lượt vượt biên bằng ghe, số lượng ngày càng tăng dần, số người chết đói, chết khát, bị cướp biển, đàn bà bị hiếp dâm nhiều vô số kể.

Số người ra khỏi hải phận VN và đến được trại tỵ nạn của các nước ĐNA chỉ còn phân nửa. Số người bị bắt tại bãi và trong hải phận VN bị ở tù vì tội phản quốc.

Một chiếc tàu đi bán chính thức bị nổ ở Cát Lái, 300 xác trôi về tới Nhà Bè, xác được vớt tập trung nhiều chỗ, để BS pháp y Nguyễn Thanh Tuyền đến khám tử thi.

Vậy mà, người ta cứ bỏ đi, nếu cột đèn có chân nó cũng đi.

Để dần chấm dứt tình trạng vượt biển bằng ghe (Năm 1997 đóng cửa các trại tỵ nạn) từ năm 1980, Mỹ lập ra chương trình Ra Đi Có Trật Tự (Orderly Departure Program – O.D.P) cho 3 nhóm đối tượng:

Diện HO (Humanitarian Operation) là các cựu tù nhân trại cải tạo, có tên chính thức là Special Release Reeducation Center Detainee Resettlement Program (Chương trình tái định cư phóng thích đặc biệt tù nhân trung tâm cải tạo).

Diện U11 là các cựu nhân viên chính phủ Hoa Kỳ.

Diện V11 là các cựu nhân viên của công ty tư nhân hoặc tổ chức của Hoa Kỳ.

Trước năm 1980, nhiều gia đình diện H.O, U11, V11 đã chia người thân ra vượt biển bằng nhiều chuyến, có chuyến có người thân chết, nên gia đình đã “vắng vẻ” còn định cư ly tán ở nhiều nước.

Trong khi đó, những gia đình 3 diện này không vượt biển, đều định cư cùng “bầu đoàn thê tử”, an toàn trên máy bay. Bởi vậy, kiều bào ta mới có từ mỉa mai: Người sau: DIỆN Ô – ĐI – PI, Kẻ trước: DIỆN Ô – ĐI – GHE.

Diện Ô – ĐI – GHE của bên thua cuộc ôm nhiều tủi hờn nhất, khi nhìn thấy con cái của cán bộ bên thắng cuộc được định cư theo DIỆN Ô – ĐI – DU (học); hoặc cả gia đinh cán bộ cao cấp tham nhũng định cư theo DIỆN Ô – ĐI – I – BI – PHAI (DIỆN EB5).

Mới đây, trang sử luu vong ghi thêm 2 diện vượt biên ô nhục và tang tóc: DIỆN Ô – ĐI – CHUYÊN – CƠ và DIỆN Ô – ĐI – CÔNG – TEN – NƠ.

Khi TBT Nguyễn Phú Trong hỏi “Đất nước ta chưa bao giờ có được như ngày hôm nay” và chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân nói “luật Thanh niên sửa đổi phải giúp thanh niên đọc vào thấy được mình đã làm gì cho Tổ quốc”, thì là lúc người dân phát minh 2 hai phương tiện vượt biên mới: “chuyên cơ” và “container”.

2 chữ hơi đồng âm (homonym) nhưng rất tương phản (contrast). Chín người vượt biên bằng chuyên cơ đều giàu và có thế lực lớn. 39 vượt biên trong container lạnh đều nghèo hèn, đói khổ.

Hai thanh niên Phạm Thị Trà My và Nguyễn Đình Tứ chưa làm gì cho Tổ quốc, nhưng không làm nhục Tổ quốc như bà Ngân đi chuyên cơ còn chở 9 người vượt biên.

Vượt biên băng chuyên cơ làm nhục quốc thể, còn vượt biên bằng container chỉ làm “nhớ nước đau lòng con quốc quốc, thương nhà mỏi miệng cái gia gia”.

Xin một phút mặc niệm 39 người trong container và một phút mặc… mẹ Nguyễn Thị Kim Ngân vả 9 người trên chuyên cơ!

MAI BÁ KIẾM

****

QUỐC THỂ CHO AI?…

1. Thi thoảng nhìn tấm khăn len trên vai người con gái Việt ở miền Nga giá buốt, nghe một điệu hát quê hương bên ánh lửa xứ Lào, lòng tôi rức lên một cảm xúc hỗn mang.

Tôi vui vì đồng bào tôi tìm được một nơi cho họ một cuộc sống khác. Tôi cũng buồn, trong mắt của những người viễn xứ luôn có điều gì đó buồn bã, tiếc nuối.

Bạn tôi ở Úc, lấy vợ Việt. Vợ 17 tuổi làm lễ rồi đợi đủ tuổi làm đăng ký. Đợi thêm vài năm để vượt qua các cuộc sát hạch của xứ bạn. Họ kiểm tra cả những tấm hình trước kết hôn để chắc rằng họ không đính hôn giả.

Anh tôi sang Úc tìm đường cho các con mai này. Anh làm công việc cắt thịt, làm cả hai ca, là một điều cấm. Ngày làm đêm ngủ, bàn tay bấy máu. Anh live stream về cho chị, hai người tươm nước mắt…

Những người quen tôi những tháng đi về để giữ điều kiện nhập tịch. Họ bảo cô đơn và lạnh lẽo, buồn lắm nhưng vì con.

2. Úc, Mỹ Canada… với những chính sách nhập cư hà khắc, không còn là “thiên đường” của người Việt. Nó chỉ còn rộng cửa với người giàu. Mỗi năm tầm 9 tỷ đô ra nước ngoài, theo các chuyên gia. Và trong số những người giàu đó, chắc rằng không ít quan chức.

Thiên đường thứ hai của người Việt hiện tại hầu hết là Đông Âu, để lưu lại được vào Nhật, Hàn cực khó. Mẹ bạn tôi ở Nga bao nhiêu năm, đến khi xế bóng muốn về quê nhưng hai bàn tay trắng. May mắn sao bạn tôi có chút công danh như ý, đón mẹ về.

Nước Lào đang là lựa chọn mới nổi. Người miền Trung sang bên đó làm gỗ, làm ve chai. Mấy lúc nhàn rỗi lại về. Họ dắt díu nhau đi tìm đất sống. Nước Lào hiền dịu cưu mang rất nhiều người con quê tôi.

Ly hương là lựa chọn nghiệt ngã. Càng nghiệt ngã hơn cho những con người “sống chui” nơi đất khách. Nép mình trong phòng sợ hãi. Chờ siêu thị hết giờ để lấy thịt hết hạn, ăn nội tạng mà người ta không ăn…

3. Tôi không cổ suý đồng bào tôi ra đi. Nhưng tôi lấy gì để níu họ ở lại? Tôi nhìn vào thực tế đắng cay: Ai cũng muốn ra đi. Tài năng chất xám ra đi, người giàu có ra đi, tôi chưa bao giờ trách họ.

Tôi trách quốc gia. Một quốc gia để công dân của mình không có đất sống, phải ngậm đắng ra đi lựa chọn cuối cùng. Quốc gia mà đến y tế và giáo dục người ta cũng tìm đường tị nạn. Đến cả việc dồn dân đô thị cũng không còn đất cho người nữa rồi.

Tôi trách quan chức. Họ cũng là những kẻ ra đi. Nhưng là đi trong nhung gấm. Tài sản ở nước ngoài, con cái ở nước ngoài. Tiền đó ở đâu? Chắc chắn là góp lại từ những mảnh đời của nhân dân tôi lam lũ.

Nhân dân đánh bạc với cuộc đời cũng chỉ để mong chắt mót một chút của cải từ viễn xứ mang về quê hương, cho mình và cho người xung quanh mình. Họ có thể sai nhưng có gì đáng tội?

So với quan chức vơ vét quê hương để mang đi vương giả đầm ấm ở thiên đường, ai mới là tội phạm?

Quốc gia rừng vàng biển bạc đã không nuôi nổi những công dân lương thiện. Để họ phải vượt sóng xé trời tìm nơi khác. Quốc gia ấy lấy tư cách gì đòi hỏi nhân dân giữ gìn quốc thể?

Quan chức ăn là mặc lượt đu bám những chuyến xuất ngoại. Quan chức mang cả vợ con bằng tiền của nhân dân đi du lịch shopping có nghĩ đến quốc thể hay không?

Đừng nói về quốc thể. Khi quốc thể của các người là miếng bít tết vào mỗi buổi sáng, còn quốc thể của nhân dân là tô cơm hẩm cuối chiều!”

NB NGUYỄN TIẾN TƯỜNG

Image may contain: 2 people
Image may contain: 9 people, people standing
Image may contain: 1 person

Ly hương ngay trên chính quê hương mình

Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.

Ly hương ngay trên chính quê hương mình

  • Lê Trai
  • Thứ Hai, 28/10/2019 • 4.7k Lượt Xem
  • “Em ơi, gọi điện về cho bố mẹ thắp hương cho anh, chứ giờ anh lên xe đây” – là  
  •    lời nhắn cuối cùng của anh N. (Nghệ An) trong cuộc gọi vội vã cho vợ trưa ngày   
  • 22/10. Chúng nghiệt ngã như những dòng tin nhắn cuối cùng Trà My (Hà Tĩnh)
  • nhắn cho mẹ lúc 4 rưỡi sáng ngày 23/10.

“Con xin lỗi bố mẹ nhiều mẹ ơi… Con chết vì không thở được… Con xin lỗi mẹ, mẹ ơi”…

 

Những lời nhắn gửi cô độc, một nửa hy vọng và rồi hoàn toàn tuyệt vọng. Không có ai, ngoài gia đình làm nơi bấu víu cho những bước chân biết mình đang đánh cược cả mạng sống khi dấn thân vào những chuyến xe sinh tử. Không có ai, ngoài gia đình khiến những dòng tin nhắn đầy day dứt lẫn trong đau khổ tuyệt vọng khi không làm tròn chữ hiếu vì đường đi không thành.

Sau chuyến đánh cá, Phú Bài, Thừa Thiên Huế, ngày 4/7/2019. (Ảnh: Tran Qui Thinh/Shutterstock)

Tại Anh, danh tính 39 người thiệt mạng trong container vẫn đang được xác định, với lời hứa “đảm bảo sự tôn trọng người đã mất” của cảnh sát hạt Essex (London).

Còn tại Việt Nam, tính đến chiều ngày 27/10, 24 gia đình ở Nghệ An, Hà Tĩnh đã xác nhận có con mất tích ở Anh. Trong số đó, riêng một huyện Can Lộc (Hà Tĩnh) đã có 8 gia đình báo đã mất liên lạc với người thân khi trên đường sang Anh.

Chưa bao giờ, những con ngõ, ngôi nhà ở Hà Tĩnh, Nghệ An nhiều tang thương như thế. Tất cả vẫn đang cùng nguyện cầu rằng các con còn sống. Nhưng cùng lúc, những gia đình khốn khổ ấy vẫn thu thập mẫu máu, mẫu tóc gửi sang Anh để giới chức xác nhận tìm con. Có gia đình đã lập bàn thờ tạm trong nỗi mong ngóng con trở về. Dù chỉ còn một tia hy vọng, không ai nỡ bỏ rơi con mình. Dù cõi dương hay âm, không ai đành lòng khi biết con mình hãy còn bơ vơ.

Như nhiều biến cố và thảm kịch xảy ra gần như mỗi ngày trên đất nước Việt, xót thương không còn là cảm xúc duy nhất và tuyệt đối trước những phận người đã khuất. Sự tuyệt vọng đang phủ trùm từng người bởi những thảm kịch xảy ra liên tục không có hồi kết, dù gần ngay trước mắt như tai nạn giao thông hay âm thầm và dai dẳng như ung thư hay muôn vạn trạng bệnh do môi trường khánh kiệt, người với người đầu độc nhau khiến từng miếng ăn, miếng nước, khí thở cũng làm nên tội. Vì xót xa nên thay vì lặng một chút cảm thông, người người vội lên tiếng trách than cho người đi bởi sự lựa chọn quá nghiệt ngã. Chúng ta thậm chí hãy ngưng phán xét cả những người đang phán xét. Như lời của một người đã chứng kiến quá nhiều phận “người rơm” khốn khổ (*), một chút im lặng cảm thông với những gia đình đang ở tận đáy của sự đau thương có lẽ là điều cần trong lúc này. Dù là người Việt Nam, người Trung Quốc hay người dân của bất kỳ quốc gia nào chăng nữa, họ được quyền yên nghỉ sau quá nhiều những đau đớn, hoảng loạn lúc cuối đời. Người đã khuất cần được tôn trọng, như cách cả thế giới đã nâng niu cậu bé Syria say ngủ vĩnh viễn bên bờ biển ở xứ sở mênh mông.

Hãy vội khoan phán xét, chỉ bởi chúng ta là một phần trong xã hội đó, trong vô thức hay thờ ơ mà góp phần làm cho xã hội ấy vận hành. Những tác nhân vĩ mô không khiến cho trách nhiệm của mỗi phần tử trở nên tiêu biến. Hôm nay, không chỉ có hàng chục, hàng trăm… người Hà Tĩnh, Nghệ An chấp nhận phận “người rơm” nơi đất khách. Trên vùng cao phía Bắc, những người H’Mông, Dao, Tày… mất đất, hết rừng từ lâu đã chui theo đường mòn, đánh cược mạng sống của phận làm chui với những chủ người Trung Quốc. Với những cô gái Việt bán tủi nhục, bán tương lai làm lao động tình dục bên Singapore, Malaysia, Phillipines…, Việt Nam là quê nhà nhưng không phải nơi để về. Nơi đất Tây Nguyên, nhiều gia đình người Thượng kéo nhau cùng chạy trốn, sang Campuchia, sang Thái Lan, không hẳn bởi đói mà bởi những trận đòn, những hận thù, họ chẳng được đối xử như con người, bị cấm nói ngôn ngữ tộc mình, bị cấm thực hành đức tin theo tín ngưỡng của mình. Còn nhiều tiếng nói tha hương ngay trên đất mình, cô độc đến lẻ loi khi bị gọi tên “bất đồng chính kiến” chỉ bởi họ cất lên tiếng nói của chính mình giữa muôn vàn ngụy tạo.

Chúng ta không thể từ chối rằng mình đã hơn một lần quay lưng – vì sợ sệt hay vì vị kỷ đến thờ ơ – trước những điều được gọi chung là “vấn đề xã hội”, vội vã gieo vào đầu một từ “làm chính trị” để cắt đứt mọi dòng suy tư. Có lẽ sự “thiếu hiểu biết” chẳng ở đâu xa. Thiếu hiểu biết đôi khi chỉ là việc chúng ta từ chối trách nhiệm. Trách nhiệm bận tâm, trách nhiệm đi tìm ngã rẽ, trách nhiệm cùng giải quyết vấn đề. Khác với những người không biết, khi có phán xét nhất định rằng đó là “vấn đề xã hội” hay “làm chính trị”, chúng ta rõ ràng đã có sự lựa chọn. Chỉ là chúng ta lựa chọn im lặng mà thôi.

Mà, hãy khoan nói đến biển chết do Formosa, thành phố ngộp thở do hàng triệu cây xanh bị chặt, nước chết, đất chết do hóa chất công nghiệp, nông nghiệp, rừng bị tàn phá và những xác đứa trẻ quện trong lũ bùn… Đóng một bản tin, tắt màn hình điện thoại, mọi lời tự vấn “tại sao” cũng tự nhiên khép lại. Không phải vì chúng đã được trả lời, mà vì chúng đi vào bế tắc. Thật khó chấp nhận cho những con đường ngồn ngộn xe, nước uống nhiễm độc, không khí gây bệnh, rác khắp nơi, tiếng còi xe, tiếng la hét, tiếng chửi rủa từ đường phố cho tới khi về nhà. Nhưng chúng ta vẫn chấp nhận. Chấp nhận một đời sống “định hướng”, sống theo tư duy “định hướng” chỉ là con đường nối dài dẫn tới việc chấp nhận cho qua từ thảm họa này sang thảm họa khác. Trong xã hội đó, ai cũng là nạn nhân và ai cũng là thủ phạm. Miễn là khi cái chết không ập xuống bất thình lình, có ai không thừa nhận rằng chúng ta đang lựa chọn cách phớt lờ để sống?

Ai cũng chọn cách sống đời ly tán, để rồi tất cả cùng ly hương?

Vì sao nhiều người kêu gọi phải minh bạch thông tin, vì sao cần giúp đỡ kẻ yếu, hướng dẫn những người không có hiểu biết, ít được học hay hỗ trợ từ những điều thiết yếu như ăn, ở, học hành? Chỉ bởi muốn thay đổi thì cần phải hành động. Hãy dừng phán xét và cũng đừng tự ti. Hãy giúp thay đổi, cải biến hoàn cảnh, bắt đầu từ những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt ở xung quanh.

Khi người trẻ Hồng Kông gây dựng biểu tượng cho lòng khát khao nhân quyền dọc mùa hè 2019, nhiều người Việt đã lên tiếng hỏi: Người trẻ Việt Nam đâu? Họ đang sống thay cho những thế hệ đã chọn ngậm miệng và giữ im lặng trước quá nhiều sự toàn trị. Thế hệ trước cả một thời đại đã bị cưỡng chế buông bỏ truyền thống văn hóa, nội hàm đạo đức được gầy dựng thông qua giáo dục, thế hệ tiếp theo thì hoàn toàn trưởng thành trong hoàn cảnh ấy, chấp nhận rằng nội hàm văn hóa chính là như thế, phương cách tư duy chính là như thế. Thế hệ trẻ hôm nay hấp thu nền giáo dục “không chân”, buộc tồn tại trong một hệ văn hóa biến dị, ô nhiễm khi chứa đầy gian dối và bạo lực. Không chỉ người trẻ hôm nay chạy trốn, nhiều người trung niên, lão niên cũng chạy trốn dưới cái tên “định cư nước ngoài”. Chạy trốn vì nghèo thôi chưa đủ. Người người đang chạy trốn vì mong cầu một nền giáo dục nhân văn, một đời sống nhân văn, một nền văn hóa nhân văn.

Con đường có thể dài hay ngắn, hợp pháp hay hiểm nguy, để theo đuổi ước mơ hay mang theo hy vọng đổi đời – nhưng giữa rất nhiều dấu ngược ấy, có một điểm chung rằng người ta đi vì tin. Chẳng có cái giá nào người ta cho là đắt nếu không có đủ niềm tin rằng nơi đó có tương lai.

“Giá của sự sống” không còn chỉ là câu hỏi vọng với 39 người xấu số. “Giá của sự sống” có lẽ đã thành câu hỏi vọng cho một dân tộc tự biến mình thành ly hương ngay trên chính quê hương mình.

Lê Trai

(*) “Người rơm” ở Anh và những câu chuyện buồn từ Calais

 

M.TRITHUCVN.NET
39 người thiệt mạng trong container, nếu được xác nhận có người Việt, đau buồn thay, đó chỉ là một trong rất nhiều thảm kịch xảy ra mỗi ngày nơi đây.

Không ai muốn bỏ nước mình


Tôi mới quay trở lại huyện Thuỷ Nguyên, thành phố Hải Phòng do bà con ở đây nhờ tôi tới tư vấn đấu tranh chống lại giặc môi trường.

Ô nhiễm môi trường nặng nề là một nguyên nhân khiến người dân ở Thuỷ Nguyên, Hải Phòng phải bỏ xứ mà đi? (Ảnh: Đỗ Cao Cường)

Tôi cũng rất buồn khi nghe bà con nói là họ không hề biết đến những người đấu tranh nổi tiếng nhất hiện nay – những người đã được nhiều tổ chức nước ngoài tôn vinh, trao thưởng. Chỉ có số ít người đến với họ nhưng cuối cùng cũng phản bội, làm tiền. Vậy là, công cuộc khai sáng trí tuệ mới chỉ dừng ở việc ngồi một chỗ hát cho nhau nghe, hát cho những người đang sống và đã biết.

Trước khi đi tôi có tìm hiểu về hội Liên lạc Việt kiều Hải Phòng, hội này có ba chi hội Việt kiều quận, huyện thì huyện Thủy Nguyên nằm trong số đó, để thấy rằng lượng Việt kiều ở Thuỷ Nguyên đông đến mức nào. Tiêu biểu là xã Lập Lễ – một trong những xã có số lượng chị em lấy chồng nước ngoài đông nhất cả nước.

Người kết hôn giả, người vượt biên trái phép, người xuất khẩu lao động hợp pháp và cũng có người “cắm nhà” cho con đi du học…

Có người đi do hoàn cảnh, có người lo làm ăn nhưng cũng có người dính vòng lao lý, có người chết trên biển và có người gửi tiền về cho người thân đập phá, sau khi trở về tiền mất tật mang gia đình đổ vỡ, lần trở về cũng là lần chia ly.

Cũng có người trở về quê với vẻ mặt kiêu ngạo, khinh đời, nhưng xét cho cùng, sự ra đi nào cũng chất chứa những nỗi buồn, sự đáng thương – thân phận người Việt cùng tấn bi kịch cuộc đời.

Không ai muốn mình phải tha hương cầu thực hay kết hôn với người lạ, bất đồng cả về ngôn ngữ lẫn tư duy, cũng tại hệ thống bất lực, quan chức bất tài, báo chí độc quyền, giáo dục độc đoán đã đẩy con người ta vào bước đường cùng.

Từ dữ liệu của Ngân hàng Thế giới, tôi được biết Việt Nam liên tục lọt top 10 nước nhận kiều hối nhiều nhất thế giới, nguồn tiền đó không đến từ đâu khác mà đến từ chính các quốc gia, nhóm người bị quy cho là phản động, thế lực thù địch hay tư bản giãy chết.

Và cuối cùng…

GDP bình quân đầu người đã bị Lào vượt, tấm hộ chiếu ngày càng rẻ mạt, tài nguyên thiên nhiên từ thời dựng nước đã bị khai phá đến cùng kiệt chỉ trong một thời, tài sản của hàng triệu người nằm trong tay một số, thu không bù chi và nếu cứ để cho con nghiện quản lý… chẳng mấy chốc vỡ nợ công, viễn cảnh Venezuela chẳng xa. Ô nhiễm hoành hành, mỗi năm Việt Nam không chỉ có 165 ngàn ca ung thư mới (chắc chắn số liệu không đầy đủ vì nhiều bệnh nhân ung thư cho tôi biết họ giấu bệnh, cũng không thấy ai đến lấy số liệu), các làng ung thư mọc lên cùng những dân oan ngày càng nhiều…

Tôi tới xã Minh Tân, huyện Thuỷ Nguyên vào một buổi chiều tàn, bức tranh sơn thuỷ hữu tình hiện ra trước mắt. Nhưng càng đi sâu, tôi càng sợ hãi vì sự sống ở đây đang có dấu hiệu kết thúc, bức tranh xám xịt như cuộc đời của chú cá nhiễm kim loại nặng nằm trên thớt.

Những người dân khốn khổ ở đây cho tôi biết buổi tối đi ngủ, đóng kín cửa rồi họ vẫn phải đeo khẩu trang, người chết do ung thư không đếm hết, có rất nhiều sát nhân môi trường vây quanh, không chỉ vây quanh mỗi cái xã Minh Tân khốn khổ, tội nghiệp này.

Nhà máy xử lý chất thải Minh Tân thuộc chi nhánh Công ty cổ phần Thương mại và Dịch vụ kho vận Phú Hưng vẫn ngày ngày phát tán mùi hôi thối ra toàn khu vực, hố chôn lấp chất thải sinh hoạt, chất thải công nghiệp rộng hơn 2 ha, người dân phải tập trung lập bốt, chặn không cho xe chở rác vào bãi chôn lấp vì nước rỉ rác chảy ra sông Thải khiến cá chết hàng loạt, đầu độc nguồn nước uống, mặt nước màu vàng khè có dấu hiệu nhiễm kim loại.

Chẳng hề có công nghệ xử lý chất thải hiện đại, rác không được phân loại – từ hộ gia đình cho tới lúc chôn lấp, không có miếng lót đặc thù nào để ngăn rác với đất, tất cả vô tư thẩm thấu vào nguồn nước ngầm.

Theo người dân, hầu hết chất thải rắn đều được mang về đây xử lý, với sự xuất hiện của nhiều nhân công Trung Quốc.

Và đâu chỉ có một, nhà máy xử lý rác thải của Công ty TNHH Thương mại dịch vụ Toàn Thắng cũng khiến bà con nơi đây cảm thấy sợ hãi, họ cho biết doanh nghiệp này đốt rác trộm vào ban đêm khiến nhiều cụ già, em nhỏ khó thở, mắc nhiều bệnh liên quan tới đường hô hấp. Nếu không xử lý theo dây chuyền hiện đại thì chắc chắn việc để lộ thiên, đốt rác thải công nghiệp, sinh hoạt độc hại sẽ kèm theo điôxin, khí axit và kim loại nặng…. người yếu chết trước, người khoẻ chết sau và những thế hệ dị tật ra đời.

Và đâu chỉ có hai, người dân còn tố cáo lãnh đạo Trung tâm GD & LĐ xã hội Gia Minh đã biến trung tâm này thành nơi tái chế chất thải nguy hại bậc nhất thành phố cảng. Hàng trăm học viên cai nghiện đã từng bỏ trốn và tố Trung tâm GD & LĐ xã hội Gia Minh trên danh nghĩa dạy họ học nghề nhưng thực chất bắt họ làm các công việc độc hại ở lò đốt, phân xưởng tái chế nhựa – được Trung tâm GD & LĐ xã hội Gia Minh ký hợp đồng với một số doanh nghiệp trên địa bàn, các học viên không được thanh toán tiền công, còn phải khai thác đá “chui”, nghiền đá rất độc hại và nguy hiểm.

Người dân tâm sự rằng các nhóm lợi ích khai thác đá khiến khói bụi, bom mìn làm rung chuyển nhà cửa, lăng mộ trong khi chưa đền bù thoả đáng cho bà con…

Nói chung, dù đến bất cứ nơi đâu trên mảnh đất Việt Nam này tôi cũng đều phát hiện nhiều sai phạm cùng những câu chuyện đẫm nước mắt, nếu cấu kết với các nhóm lợi ích tôi đã trở nên giàu có và ít gặp nguy hiểm. Nhưng không, tôi muốn sống cuộc đời ngẩng cao đầu và tôi mong người Việt nếu ra đi thì cũng phải ngẩng cao đầu.

Tôi hy vọng chính quyền Việt Nam cùng mỗi một thân phận trong đất nước này hãy nhìn lại chính mình, các bạn đã làm gì để cho những người đồng bào khốn khổ tội nghiệp phải tìm mọi cách ra đi, dù biết rằng bản thân sẽ chết bất cứ lúc nào.

Không ai muốn bỏ lại người thân, quê hương của mình để đến những nơi lạ nước lạ cái. Chắc hẳn phải khổ lắm, nghiệt ngã, đau đớn lắm họ mới phải ra đi.

Sông có khúc, người có lúc, ai rồi cũng phải chết, tôi hy vọng tất cả hãy hồi tâm chuyển ý, làm một điều gì đó chuộc lại lỗi lầm, để những thân phận còn sống sót trong cái đất nước này có một ngày ngẩng cao đầu bước chân ra thế giới. Và dù có đi đâu, đến một lúc nào đó họ còn muốn quay về.

Đỗ Cao Cường (Phóng viên):01

About this website

M.TRITHUCVN.NET

Vượt biên – Không ai muốn bỏ lại người thân, quê hương của mình để đến những nơi xa lạ. Chắc hẳn phải khổ lắm, nghiệt ngã, đau đớn lắm họ mới phải ra đi.