ÔNG TRẦN QUỐC VƯỢNG HÃY HUY ĐỘNG ĐẢNG VIÊN BỎ TIỀN TÚI CỦA MÌNH RA MUA ĐI, ĐỪNG DÙNG TIỀN NGÂN SÁCH LẤY TỪ THUẾ CỦA DÂN LÀM ĐIỀU HÃO HUYỀN ẤY..

Image may contain: 1 person, text
Image may contain: one or more people and text

Lê Hồng Song

ÔNG TRẦN QUỐC VƯỢNG HÃY HUY ĐỘNG ĐẢNG VIÊN BỎ TIỀN TÚI CỦA MÌNH RA MUA ĐI, ĐỪNG DÙNG TIỀN NGÂN SÁCH LẤY TỪ THUẾ CỦA DÂN LÀM ĐIỀU HÃO HUYỀN ẤY..

Lưu Trọng Văn

Báo chí chính thống đưa tin:

“Thay mặt Ban Bí thư, ông Trần Quốc Vượng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư ký ban hành Thông báo kết luận số 173 -TB/TW về tiếp tục thực hiện Chỉ thị số 11-CT/TW của Bộ Chính trị khóa VIII về việc mua và đọc báo, tạp chí của Đảng”.

Xin ông Vượng hỏi ngay vợ con và các cháu của ông có ai đọc báo Nhân Dân không?

Xin ông hỏi mấy cảnh vệ và lái xe của ông chắc chắn đều là đảng viên xem có ai đọc báo Nhân dân không?

Và vì sao?

Xin kể.

Một lần gã ra hồ Gươm ngồi ngắm các cô xinh đẹp qua lại và gửi hồn thơ bay bổng thì bị mấy chú bé bán báo cứ xoắn xuýt mời mua. Gã vốn từ lâu không đọc báo in mà chỉ đọc báo mạng nên lắc đầu hoài.

Một ông có vẻ trí thức đang đọc sách ghế bên cũng bị quấy rầy như gã bèn nói với cậu nhóc bán báo: có bán báo Nhân dân không, chú mua. Thằng bé cười: chú nói đểu cháu đấy à? Rồi bỏ đi.

Một lần gã đến một doanh nghiệp nhà nước thấy trên bàn giám đốc có sấp báo Nhân dân. Gã khen: chăm đọc báo đảng nhể? Tay giám đốc cười: hỏi đểu nhau làm gì? Chỉ tiêu thi đua đó.

Một lần gã tới thăm một doanh nhân tư cũng thấy có báo Nhân dân, tay giám đốc thanh minh: tôi chủ động mua đó vì chỉ có báo đảng mới được đăng các bố cáo hợp pháp các giải thể, phá sản tranh chấp của các doanh nghiệp.

Ông Vượng chắc quá biết nếu không bao cấp từ tiền mồ hôi nước mắt của Dân và các nghị quyết của đảng ép các chi bộ lấy tiền công quỹ mua báo
thì với cách làm báo như Nhân dân chắc chắn phá sản như báo Pravda – Sự thật của đảng CS Liên Xô khi đảng CS hết cầm quyền.

Vậy thì tại sao ông ra chỉ thị bắt mọi đảng viên phải đọc báo đảng khi ông cũng thừa biết tờ báo ấy không hấp dẫn, không lấy lợi ích của Dân, của Dân tộc lên trên lợi ích của đảng phái và quan chức đảng phái?

Ông đang muốn chứng minh với ai rằng nếu mình là tổng bí thư mới của đảng chắc chắn sẽ không mất đảng?

Tại sao trong những ngày cả nước trong đó cả hệ thống chính trị chống dịch như chống ngoại xâm thì ông liên tục ký nhiều nghị quyết, chỉ thị về hội nhà báo, về hợp tác hoá, về đọc báo đảng mà nội dung rất bảo thủ, khuôn mẫu, sáo rỗng?

Ông cùng phe nhóm của mình đang tranh cử đại hội 13 ư?

Đất nước phải thay đổi hơn bao giờ hết. Muốn thay đổi phải có tầm nhìn và tư duy hiện thực mới. Đảng muốn thành công phải đi với Dân, quên mình phục vụ Dân chứ không phải chăm chăm ép đảng viên phải trung thành với mình.

https://www.facebook.com/profile.php?id=100009457401127

HỌA CÚM TẦU: Ý CHÚA MẸ HAY Ý QUỶ MA? BỞI TRỜI HAY BỞI NGƯỜI? Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải CSsR

  HỌA CÚM TẦU: Ý CHÚA MẸ HAY Ý QUỶ MA? BỞI TRỜI HAY BỞI NGƯỜI? Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải CSsR
 

HỌA CÚM TẦU: Ý CHÚA MẸ HAY Ý QUỶ MA? BỞI TRỜI HAY BỞI NGƯỜI? (Trả lời một comment-phần 7)

  1. “Mất mùa là tại thiên tai
    Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta” ?

Chị Hải Ý mến

Chị viết cho tôi rằng: “Trong họa có phúc, họa từ phúc mà ra. Hãy xem đây là ý của Chúa Mẹ. Trong mọi sự việc con luôn tìm ra hướng tích cực của nó.”

Trong mạch văn chị viết, tôi hiểu cái “đây là” của chị là họa cúm Tầu.

Tôi nghĩ trước mọi sự kiện xảy ra ở đời, có cái nhìn đức tin là cần thiết để nhận ra được ý nghĩa của nó và rút ra được bài học hữu ích nhất cho cuộc sống.

Tiếc thay cái nhìn của chị lại không đúng, nếu không nói là ngược với những gì Kinh Thánh bày tỏ cho chúng ta biết về Đức Chúa Trời và về những sự dữ xảy ra ở đời.

Tôi không ngạc nhiên, vì những lời như chị nói tôi đã được nghe nhiều lần.

Nhiều lần tôi nghe người ta nói với nạn nhân trộm cướp mất sạch tài sản: Thôi đừng buồn. Của đi thay người. Ý Chúa muốn vậy!

Nhiều lần tôi nghe người ta an ủi cha mẹ của các em bé bị chết sớm vì bệnh tật: Thôi đừng buồn! Ý Chúa muốn vậy! Hoa thơm trái tốt Chúa hái về sớm!

Nhiều lần tôi nghe người ta nói với vợ của một người chết vì tai nạn: Thôi đừng buồn! Ý Chúa muốn vậy! Hãy vâng theo Thánh Ý Chúa! Biết đâu như thế chả tốt hơn cho anh!

Rồi lúc này dịch cúm Tầu hoành hành khắp nơi, đau khổ và sự chết bao trùm thế giới, người chết cũng khổ và người sống cũng khổ, thì chị bảo “HÃY XEM ĐÂY LÀ Ý CỦA CHÚA MẸ!”

Đấy là những phát ngôn hết sức sai lầm và bất công!

Chúa nào muốn vậy!

May mà Chúa nhân từ và kiên nhẫn chứ nếu không Chúa vả cho chúng ta rụng răng hết từ lâu rồi, vì cái tội cứ đổ oan cho Chúa mọi sự dữ, trong khi mọi cái tốt thì nhận về mình.

Làm sao tôi tin được cảnh bà mẹ trẻ kia chết vì Cúm Tầu trong khi con thơ đang khóc đòi mẹ là ý Chúa!

Làm sao tôi tin được cái chết của chị bác sĩ trẻ kia vì vì lây nhiễm Cúm Tầu khi chăm sóc các bệnh nhân là ý Chúa!

Làm sao tôi tin được hàng triệu người bị nhiễm, hàng trăm nghìn người bị chết vì Cúm Tầu kia là ý Chúa!

Làm sao tôi tin được cuộc sống của cả hàng tỷ người trên thế giới bị ngưng đọng và đảo lộn, khiến cả thế giới đứng trước nguy cơ bất ổn và đói nghèo là ý Chúa!

Không!

Đức Chúa Trời là Cha nhân lành và Ngài không muốn chúng ta là con cái của Ngài phải đau khổ và phải chết thảm như vậy!

Cũng giống như cha mẹ không bao giờ muốn con cái mình phải chịu bất cứ nỗi bất hạnh nào!

Ngày xưa các bậc tổ tiên mình như cụ Nguyễn Du còn biết phát biểu: “Sư rằng phúc họa đạo Trời, cội nguồn cũng ở lòng người mà ra!”

Ngày xưa qua truyện Sơn Tinh-Thủy Tinh tổ tiên mình còn thấy họa chết chóc do lụt lội hàng năm gây nên là do có sự đổ vỡ giữa con người với thần thánh và giữa thần thánh với nhau.

Ấy thế mà một người ngày nay mang danh Công giáo như chị lại đi cho rằng họa cúm Tầu là “do ý Chúa Mẹ”.

Thật đúng là suy nghĩ kiểu vô thần duy vật Việt Nam: Mất mùa là bởi thiên tai/Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta!

Suy nghĩ của chị thật là sai lầm lớn, nếu không muốn nói đấy là một quan niệm lạc giáo!

  1. VÌ SỰ DỮ KHÔNG BAO GIỜ LÀ DO THIÊN CHÚA!
    CÓ CHĂNG TRƯỚC NHẤT LÀ DO CON NGƯỜI!

Đức Chúa Trời là Đấng nhân lành, giầu lòng từ bi và thương xót, Ngài không dựng nên sự dữ. Ngài là Chúa của kẻ sống, Ngài không làm nên sự chết!

Kinh Thánh cho biết khởi thủy Chúa dựng trời đất, muôn loài, muôn vật và Chúa thấy thế là rất tốt đẹp (St 1,31).

Ấy thế mà sau đó thế giới này không còn tốt đẹp, vì con người đã phạm tội chống lại Thiên Chúa.

Sự dữ đã đột nhập vào thế gian, sự chết đã lan tràn tới mọi người, bởi vì mọi người đã phạm tội (Rm 5:12).

Kinh Thánh cho biết Thiên Chúa dựng nên con người theo hình ảnh của Ngài. Con người có thân xác, có trí khôn, có ý muốn, có tình yêu, có tự do.

Khi chưa phạm tội con người sống hòa hợp với Thiên Chúa, hòa hợp với nhau và hòa hợp với thiên nhiên và hòa hợp với chính mình, nghĩa là không phải đau khổ và không phải chết.

Thế nhưng khi con người ăn trái cấm theo sự cám dỗ của ma quỷ, nghĩa là khi con người đã lạm dụng tự do là cái làm cho con người nên cao cả để chống lại Chúa Trời.

Thì kết cục bi thảm đã xảy ra.

Ngay khi vừa phạm tội xong một cái, tức thì con người không muốn đi dạo với Thiên Chúa nữa và con người lẩn trốn Thiên Chúa!(St 3:10-11). Thế là tương giao giữa con người với Thiên Chúa đổ vỡ rồi! Khốn chưa!

Ngay khi vừa phạm tội xong một cái, tức thì con người đổ tội cho nhau, tìm cách chiếm đoạt và thống trị nhau! (St 3: 12 & 16).Thế là tương giao người với người bị đổ vỡ rồi! Khổ chưa!

Ngay khi vừa phạm tội xong một cái, tức thì con người phải nhận lấy án phạt cho mình. Con người từ đây bị dục vọng thống trị, bị đau khổ và cuối cùng phải chết. Từ cát bụi sẽ trở về cát bụi (St 3:16 & 19). Thế là có sự đổ vỡ tận căn nơi chính mình rồi!

Ngay khi vừa phạm tội xong một cái, tức thì con người bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng; và từ đấy đất đai trổ sinh gai góc dưới chân họ, họ phải bới đất lật cỏ, đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có cái mà ăn (St 3:17-19). Thế là có sự đổ vỡ giữa con người với thiên nhiên rồi!

Thế đấy đau khổ và sự chết xảy đến trước nhất là do con người bất tuân lệnh Đức Chúa Trời, không tin tưởng vào Ngài và không đặt mình trong sự hướng dẫn của Ngài, trái lại đã gạt ý Đức Chúa Trời sang một bên và tự mình quyết định tốt xấu cho mình theo cám dỗ của ma quỷ.

Mọi đau khổ đến trên thế gian này đều do tội của con người và đều trực tiếp hay gián tiếp đến từ con người, do con người gây ra cho chính mình và cho người khác!

Thực tế nhân sinh thấy đúng như vậy!

HỌA CÚM TẦU HIỆN NAY CŨNG DO TỘI CỦA CON NGƯỜI.

Trước nhất do con người đã không tôn trọng thiên nhiên, đã hủy hoại môi trường sống, bởi vậy mới sinh ra những thứ như virus Cúm Tầu chết người kia!

Tôi không nói virus kia là do con người cố tình gây ra để dùng làm vũ khí sát hại nhau như có người nói. Cứ coi thứ virus này nguồn gốc của virus này là do tự nhiên đi.

Nhưng ai trong chúng ta cũng biết rằng trong tự nhiên thì luôn có đấy không virus này thì virus khác, không vi trùng này, thì vi trùng kia. Có hàng triệu hàng triệu mối nguy hiểm đe dọa sự sống con người.

Trong tư cách là con người có trí khôn, nếu chưa làm chủ được mối nguy hiểm tiềm tàng, thì ít nhất và thường xuyên nhất, cũng cần phải chỉ mặt đặt tên chúng, tránh xa và báo động cho nhau tránh xa chúng.

Trong trường hợp có nguy cơ chết người, thì phải cô lập mối nguy hiểm tiềm tàng, kiểu như người ta thường làm hàng rào sắt và đặt biển báo nguy hiểm chết người ở những nơi có trạm biến thế điện!

Ai cũng thấy con virus Cúm Tầu là một kẻ khủng bố tinh quái và chết chóc. Nhưng tiếc thay, lúc ban đầu, con người đã cố tình không chỉ mặt đặt tên nó và không thi hành những biện pháp cần thiết để ngăn chặn nó!

Nếu nó đã gieo được kinh hoàng cho thế giới hôm nay ở mức độ khủng khiếp như chúng ta thấy, thì ấy là vì tội của con người. Trước nhất là tội của những người có trách nhiệm, của Tầu Cộng và của Tổ chức Y tế Thế giới-theo tôi!

Vì Tầu Cộng đã không báo động cho thế giới biết là có nó. Tệ hơn nữa, ai bảo có thì lại bị đàn áp và dùng vũ lực để bịt miệng người ta hay buộc người ta nói không! DỐI TRÁ!

Vì khi đã công nhận nó có, Tầu Cộng lại tiếp tục bảo rằng nó không đáng sợ! Vì nó không lây nhiễm từ người sang người mà nó chỉ lây nhiễm từ động vật sang người! DỐI TRÁ!

Vì khi đã lây nhiễm cho nhiều người, Tầu Cộng vẫn bảo rằng nó mới lây cho ít người thôi và còn trong vòng kiểm soát được! DỐI TRÁ

Vì khi các chuyên gia dịch tễ trên thế giới đến hiện trường nghiên cứu để tìm cách đề phòng cho cả thế giới thì Tầu Cộng ngăn chặn. CHE ĐẬY.

Vì Tầu Cộng cố tình tổ chức hội hè đình đám và cố tình để người dính virus mang virus đi gieo rắc khắp các nước trên thế giới. LỪA ĐẢO

Vì Tầu Cộng báo cáo con số nạn nhân thấp hơn nhiều lần so với con số người nhiễm và người chết trên thực tế, khiến cho cả thế giới chủ quan và nghĩ rằng căn bệnh chưa đến mức đang sợ lắm, từ đó không đề phòng đúng mức. DỐI TRÁ và LỪA ĐẢO!

Vì chính phủ và người dân các nước trên thế giới quá tin vào Tầu Cộng và vào Tổ chức Y tế Thế giới do Tầu Cộng thao túng nên thiếu đề phòng và chuẩn bị khả năng chống dịch. CHỦ QUAN.

Vì các công ty cung cấp vật tư y tế chỉ lo tìm kiếm lợi nhuận của mình trước nhất thay vì biết đặt lợi ích chăm sóc sức khỏe và cứu sống các nạn nhân trước nhất. THAM LAM & ĐỘC ÁC.

Vì người dân trên thế giới, nhất là ở các nước phát triển Châu Âu và Bắc Mỹ, thường nghĩ rằng họ đã có bảo hiểm y tế, rằng thời đại ngày nay là thời đại của khoa học kỹ thuật, rằng nền y học ở nước họ rất hiện đại tân tiến, thế nên chẳng có gì phải sợ! Ỷ Y.

Cho nên bất chấp những lời báo động của các chuyên gia dịch tễ, bất chấp những biện pháp kêu gọi cách ly của các chính phủ, nhiều người vẫn chủ trương “tự do trên hết”, “cứ ăn chơi đi!”, “chơi xuân kẻo hết xuân đi; cái già xồng xộc nó thì đến mau!” NGU DẠI!

Vì thế không phải ngẫu nhiên mà dịch bệnh lại thường bùng phát đầu triên ở vùng nơi có đông khách du lịch, hoặc có nhiều hội hè đình đám, hoặc nơi có kỳ nghỉ mùa xuân đến sớm và dân chúng đi du lịch nhiều.

Đấy! Từ những nguyên do trên đây và bao nhiêu nguyên do khác không thể kể hết, tôi có thể khẳng định rằng sở dĩ Cúm Tầu gây đại họa như hiện nay trước nhất là do tội của con người chúng ta: Tội dối trá, tội che đậy, tội chủ quan, tội kiêu ngạo, tội sống bất chấp lẽ khôn ngoan Chúa ban, etc.

Con người đã mở hộp pandora để cho con virus Vũ Hán xổ lồng và bây giờ hoành hành khắp thế giới!

3…VÀ DO BỞI MA QUỶ

TẠI SAO SỰ ÁC CỨ ĐEO ĐUỔI CON NGƯỜI MÃI KHÔNG THÔI?

Hồi nhỏ học kinh bổn tôi nghe dạy rằng: “trên trời dưới đất Đức Chúa Trời đã dựng nên hai loài trọng hơn, một là thiên thần, hai là loài người ta”.

Các thiên thần là những thụ tạo hoàn hảo nhất, là “giống thiêng liêng, chẳng hề chết được”, có trí khôn, có tình yêu, có ý chí, có tự do, siêu vượt không gian và thời gian.

Kinh Thánh cho biết ngay từ ban đầu đã có những thiên thần kiêu ngạo, không chấp nhận địa vị của mình, đã lạm dụng tự do và trí thông minh của mình để chống lại Thiên Chúa. (1 Ga 3,8; 1:6).

Bổn dạy trẻ em nói “ma quỷ phạm tội kiêu ngạo, nó muốn lên bằng Đức Chúa Trời”.

ĐGH Gioan Phaolô II nói những thiên thần ấy đã “chối bỏ Thiên Chúa và vương quốc của Ngài, mưu toan chiếm đoạt quyền tối thượng của Thiên Chúa, phá hủy chương trình cứu độ và trật tự sáng tạo” .

Vậy trước khi loài người phạm tội thì các thiên thần đã phạm tội.

Những thiên thần ấy trở thành ma quỷ.

Ma quỷ là tên sát nhân, chuyên nghề chia rẽ, vu khống, lừa dối và cám dỗ người ta và thậm chí cám dỗ cả Chúa Giêsu chống lại Thiên Chúa và chống lại con người (x. Lc 4: 3-13 ).

Chúa Giêsu nói “Thầy thấy ma quỷ từ trời sa xuống đất như sấm chớp vậy!”(Lc 10:18). Còn Thánh Phêrô thì nói: “Ma quỷ thù địch của anh em như sư tử gầm thét rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1 Pr 5:8).

Ma quỷ hoạt động rất khủng khiếp nhằm thao túng thế giới. Thánh Gioan nói, trừ những người thuộc về Thiên Chúa, còn “cả thế gian đều nằm dưới ách thống trị của ác thần” (1 Ga 5:19).

Ma quỷ chính là “tác giả của sự chết trong thế gian này” (Kn 2:24).

CỨ THEO HƯỚNG DẪN CỦA KINH THÁNH VÀ CỦA HUẤN QUYỀN GIÁO HỘI THÌ TÔI THẤY VÀ TÔI TIN: MA QUỶ LUÔN ĐEO BÁM CON NGƯỜI VÀ GÂY RA SỰ DỮ CHO CON NGƯỜI, XƯA CŨNG NHƯ NAY.

Chỉ trong vấn đề dịch bệnh cũng đủ thấy như vậy.

Thời nào cũng có bệnh thời khí của thời đấy! Thời nào cũng có bệnh nan y của thời đấy!

Nếu ngày xưa bệnh phong hủi, bệnh dịch hạch, bệnh đậu mùa, bệnh cúm Tây Ban Nha, vân vân, thì ngày nay là bệnh HIV-AIDS, bệnh ung thư, bệnh cúm Tầu và các bệnh khác…

Con người hiểu biết hơn thì dịch bệnh cũng tinh quái hơn. Khoa học phát triển thì virus gây chết người cũng phát triển theo, vì ma quỷ luôn có đấy, đeo đuổi mưu toan hủy diệt con người và thống trị thế giới (x. 1Ga 5:19).

Chúa không là tác giả của sự dữ ở thế gian này. Chúa dọn ruộng tốt, Chúa gieo giống tốt, nhưng ma quỷ lại lẻn vào gieo cỏ lùng (Mt 13:38-39); và tôi tin cúm Tầu đang gieo rắc tai ương cho nhân loại lúc này là một thứ cỏ lùng kia.

Ma quỷ là tên sát nhân chuyên đi cám dỗ người ta chống lại Thiên Chúa và chống lại nhưng ai thuộc về Chúa.

ĐGH Gioan Phaolô II nói rằng “sự hiện diện của satan trong lịch sử nhân loại trở nên rõ nét khi con người và xã hội xa rời Thiên Chúa”.

Tôi tin Satan đang hiện diện rõ nhất ở Đảng Cộng sản Tầu: Cộng sản Tầu là một cơ chế và là một công cụ của ma quỷ để chống lại Thiên Chúa, thống trị con người và hủy diệt thế giới.

Cứ xem Tầu Cộng đã và đang bách hại Kitô giáo thế nào thì biết! Cứ xem việc Tầu Cộng phá hủy nhà thờ, bách hại các giám mục linh mục và giáo dân thế nào thì biết! Cứ xem Tầu Cộng đòi viết lại Kinh Thánh theo quan điểm vô thần duy vật của mình thế nào thì biết!

Cứ xem hàng chục triệu người dân Tầu bị chết trong cuộc cách mạng Đại nhảy vọt thì biết! Cứ xem hàng chục triệu người Tầu khác bị chết trong cuộc Cách mạng Văn hóa thì biết!

Cứ xem hàng chục triệu người Tây Tạng, người Ngô Duy Nhĩ, người Mông Cổ bị diệt chủng thế nào thì biết! Cứ xem hàng trăm nghìn người theo phái Pháp Luân Công bị mổ sống lấy nội tạng thế nào thì biết!

Cứ xem mấy triệu người Cambodia bị chết thảm vì đồ đệ của CS Tàu là Khơ Me Đỏ thì biết!

Cứ xem hàng trăm nghìn người Việt trở thành nạn nhân của Cải cách ruộng đất do Tầu Cộng cố vấn chỉ đạo thế nào thì biết! Cứ xem Tầu cộng xâm lược và giết chóc người Việt thế nào năm 1979 và những năm sau đó thì thấy!

Cứ xem Tầu đang khủng bố, bắn giết ngư dân Việt và xâm chiếm các đảo của Việt Nam và xâm phạm lãnh hải Việt Nam thế nào thì biết!

Cứ xem Tầu đang hủy hoại môi trường, đầu độc thực phẩm và đồ gia dụng ở Việt Nam thế nào thì biết! Cứ xem Tầu cộng khống chế nhà cầm quyền CSVN và các nước chư hầu thế nào thì biết!

Trong những năm vừa qua những loại virus gây chết người hàng loạt hầu hết đều từ Tầu ma ra cả: H5N1 (1996), SARS (2002) và bây giờ là Cúm Tầu Covid-19.

Tại sao lại cứ từ Tầu cộng mà ra?

Vì “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”; ma quỷ tìm thấy Đảng Cộng sản Tầu là nơi chốn thích hợp cho chúng tổ chức hoạt động và gieo rắc sự chết trên thế gian.

Đặc biệt tôi thấy bóng dáng ma quỷ và bàn tay thao túng của ma quỷ trong việc Tầu Cộng xử lý dịch bệnh lần này.

Tầu Cộng đối xử với người dân Tầu như súc vật, bắt bớ và thậm chí thiêu sống các nạn nhân còn chưa chết hẳn, che đậy sự thật và che giấu thông tin, đóng cửa chợ thú vật hoang dã trong khi lại để hàng trăm nghìn người đến và đi khỏi vùng dịch, đầu cơ tích trữ vật tư y tế trên thế giới để làm khó các nước khác, gắp lửa bỏ tay người khi trơ trẽn chối bỏ nguồn gốc virus, vân vân.

“Ma dẫn lối quỷ đưa đường. Cứ tìm theo lối đoạn trường mà đi.”

Tất cả những việc làm của Tầu Cộng, chứng tỏ Tầu Cộng là đồ đệ của của ma quỷ là “hoàng tử”, là “đầu mục” là “ác thần” của thế giới. Tất cả cho thấy Tầu Cộng ngay từ đầu đã là tên sát nhân, đã không đứng về phía sự thật, đã gây ra sự hủy diệt, chia rẽ, vu khống và lừa dối như Kinh Thánh nói về ma quỷ. (Ga 8:44; 12:31; 14:30; 16:11; 2 Cr 4:4).

Thế đấy! Tôi tin ma quỷ là nguồn gốc của sự ác và Tầu Cộng là đồ đệ của chúng là tên phản kitô đang chống lại Thiên Chúa và chống lại thế giới này.

HỌA CÚM TẦU HIỆN NAY TRƯỚC NHẤT LÀ DO MA QUỶ VÀ DO TẦU CỘNG MÀ RA!

  1. HƯỚNG TÍCH CỰC TỪ HỌA CÚM TẦU

Chị Hải Ý mến

Cuối comment chị nói với tôi rằng: “trong mọi sự việc con luôn tìm ra hướng tích cực của nó.”

Đúng là cần phải như thế. Người có đức tin chân chính luôn làm vậy!

Tuy nhiên, khẳng định như chị rằng họa Cúm Tầu là “ý của Chúa Mẹ” và cho rằng đấy là “hướng tích cực” thì lại rất tiêu cực.

Vì nó cho ta một hình ảnh sai lạc về Thiên Chúa và một quan niệm sai lầm về nguồn gốc thảm họa đang xảy ra. Và từ quan niệm sai lạc này sẽ chẳng tìm ra được cái gì đích thật là tích cực cả! Chỉ có sự thật mới giải thoát chúng ta như Chúa nói!

Phần tôi, tôi tin Thiên Chúa mới là chủ của lịch sử.

Như ông Giuse trong Cựu ước, tôi tin Chúa biến sự dữ nên sự lành (St 45:3-8).

Như Thánh Phaolô trong Tân ước tôi tin Chúa làm cho mọi sự trở nên sinh ích cho những kẻ yêu mến Người (Rm 8:28).

Như Chúa Giêsu là viên đá bị thợ xây loại bỏ, đã trở nên tảng đá góc tường, tôi tin Chúa Giêsu đã ghi dấu chiến thắng tuyệt đối trong lịch sử nhân loại này bằng việc phục sinh từ cõi chết.

Sau những trận dịch trước đây, nhân loại đều đã rút ra được những bài học hay và đưa đến những hình thức tổ chức cuộc sống mới và những thành tựu văn minh mới.

Nhạc sĩ Roby Facchienetti bên Ý cách đây mấy bữa đã viết rằng: “Chúng ta được sinh ra để đương đầu với số phận/ Và lần nào chúng ta cũng đã luôn chiến thắng. Những ngày này sẽ thay đổi cuộc sống của chúng ta/Nhưng lần này chúng ta sẽ có thêm nhiều bài học”

Trận dịch này chưa chấm dứt, nhưng tôi tin toàn thế giới, cũng như mỗi quốc gia, mỗi tổ chức sẽ vượt qua cũng như sẽ rút ra được những bài học thiết thực cho chính mình.

Thí dụ mấy ngày nay tôi thấy nước Mỹ đã nhận ra rằng sự sống của người dân thì quan trọng hơn tiền bạc. Vì lợi nhuận mà chơi với Tầu thì đúng là “đi đêm lắm có ngày gặp ma!”

Là ảo tưởng khi nghĩ rằng đối thoại với ma quỷ thì sẽ thuyết phục được ma quỷ sám hối! Cũng vậy là ảo tưởng nghĩ rằng chơi với Tầu sẽ chuyển biến được Tầu từ độc tài sang dân chủ.

Riêng đối với người có đức tin Kitô giáo thì trận dịch nhắc nhở ta rằng loài người cần phải biết khiêm tốn hơn, nếu không trước Chúa Trời thì ít ra cũng trước thiên nhiên.

Chúng ta cần phải “tìm sức mạnh trong Chúa và trong uy lực toàn năng của Ngài để có thể đứng vững trước những mưu chước của ma quỷ (Ep 6:11-12). Chúng ta cần phải tỉnh thức, cầu nguyện và ăn chay nhiều hơn nữa theo lời mời gọi của Chúa Giêsu (Mc 9: 28-29; Lc 22:31-32).

Vì như lời Thánh Phaolô nói “chúng ta chiến đấu không phải với phàm nhân, nhưng là với những quyền lực thần thiêng, với những bậc thống trị thế giới tối tăm này, với những thần linh quái ác chốn trời cao” (Ep 6:12)

Chúa Giêsu nói “không có Thầy anh em không thể làm gì được!” (Ga 15:5). Trên tất cả mọi sự, ta phải trông cậy vào Chúa Giêsu, vì chỉ có Ngài là Đấng Chiến Thắng tử thần mới là niềm hy vọng của chúng ta và mới là câu trả lời cho mọi đau khổ và sự chết của con người.(NPH tô đậm và tô mầu)

Chào chị và xin Chúa cho chị nhận ra đâu là ý Chúa và những gì là chân thật để sống hạnh phúc và thành công!

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải CSsR

CHÚ THÍCH HÌNH: Hình Chúa Phục Sinh của Van Dyck, lấy từ https://passionedicristonellarte.it/…/antoon-van-dyck-op048

From: Mydinhtran

NIỀM TIN CÓ TÍNH TOÁN CẨN THẬN

NIỀM TIN CÓ TÍNH TOÁN CẨN THẬN
  
“Ngài thổi hơi vào các ông và nói với họ: Hãy nhận lấy Thánh Thần” (Ga 20,22)
 
Để xác định một người đã chết, ngày xưa người ta thường đặt một tấm gương dưới hai lỗ mũi của thi hài người chết để xem người đó còn thở hay không.  Ngày nay, với phương pháp đo điện tâm đồ và kiểm tra hoạt động của phổi, người ta sẽ kết luận một người đã chết thực sự khi họ ngưng thở hoàn toàn.  Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Kitô Phục Sinh đã “thổi hơi sự sống” vào buồng phổi nhỏ bé của cộng đoàn những người tin, giải thoát họ khỏi sợ hãi, làm cho họ được lưu thông huyết mạch đức tin để họ có thể cùng nhau “thở” và sống cách sung mãn cho sứ mệnh được gửi trao.
 
Các môn đệ đầy sợ sệt đang co rúm lại với nhau trong căn phòng đóng kín cửa vì “sợ người Do Thái.”  Sau khi Đức Giêsu bị hành quyết, nỗi khiếp sợ này cũng dễ hiểu, vì họ sợ sẽ đến lượt mình.  Trong Tin Mừng của Thánh Gioan, từ ngữ “Người Do Thái” đồng nghĩa với những con người không tin vào Đức Giêsu, và chống đối Ngài, cho dầu chính Đức Giêsu và những học trò đầu tiên của Ngài cũng là người Do Thái.  Đối tượng sự sợ hãi nơi các môn đệ, chính là những người cũng giống họ về người gốc dân tộc, nhưng khác họ ở niềm tin vào Đức Giêsu.
 
Đôi khi, điều làm chúng ta khiếp sợ nhất là phải trực diện những gì chúng ta không muốn xảy ra cho mình như đã từng xảy ra cho người khác.  Giữa lúc sợ hãi cao điểm như thế nơi các tông đồ, Chúa Giêsu đã hiện ra và đến với họ, mời gọi họ đón nhận sự bình an mà Ngài mong muốn đem đến cho họ.  Đó không phải là sự bình an cất giấu đi sự tàn bạo hằn sâu nơi thân thể Ngài, khi Ngài vạch mở cho họ thấy những vết thương lồ lộ vẫn còn nguyên trạng nơi xác thân Ngài.  Nhưng đó là sự bình an với nhận thức đầy đủ về sự khủng khiếp đối với những gì đã xảy ra nơi cái chết của Chúa, nhưng bình an sẽ đến trong tiến trình chữa lành những vết thương đó, trong tinh thần tha thứ và hòa giải chứ không phải là bạo lực hay oán thù.  Ngắm nhìn những vết tích nơi thân thể Chúa, phải có một cái nhìn khác.  Không phải là một cái nhìn mang tính hận thù, nhưng là một cái nhìn được Chúa Kitô khởi dẫn để chữa lành, với tinh thần và bình an của Ngài, để giúp các môn đệ thoát vượt sợ hãi, vươn tới niềm vui thực sự.
 

Kết quả, chính là sự hồi sinh của cộng đoàn.  Cũng giống như Đấng Tạo Hoá ban đầu đã thổi hơi vào lỗ mũi của nguyên tổ để trao ban sinh khí (St 2,7), Đức Kitô Phục Sinh cũng đem lại sự sống cho cộng đoàn những kẻ theo Ngài, đang trong cơn khiếp sợ.  Đây không phải là một tiến trình dễ dàng, không gây nhức nhối.
 
Tôi có một người bạn bị viêm phổi nặng, sự đau đớn ghê gớm mà người bạn đó đã kinh qua khi buồng phổi đang bị tàn phá khủng khiếp, làm tôi liên tưởng gần sát với những khó khăn mà những học trò của Đức Giêsu đã trải qua trong tiến trình biến đổi đức tin.  Trước khi thụ nạn, Đức Giêsu đã nói với họ về những thống khổ như là nỗi đau quặn của một phụ nữ khi sinh nở, để sau đó có được niềm vui khi một mầm sống mới được khai sinh (Ga 16, 20-22).
 
Đối với vài người trong nhóm họ, sự tái sinh này xảy ra vào ngày thứ nhất trong tuần sau khi Đức Kitô Phục Sinh.  Nhưng không phải tất cả đã hiện diện ngày hôm ấy và đã cảm nghiệm được giai điệu huyền nhiệm này.  Tuần sau, vài người trong họ vẫn còn sợ và đóng kín cửa.  Họ vẫn đưa ra những điều kiện dường như bất khả thi để có thể tin.  Tôma đã lên tiếng bộc lộ sự nghi ngại “Tôi cần phải thấy tận mắt, sờ tận tay, mới tin.”  Đây không phải là một sự phản kháng ngoan cố trước những gì các bạn hữu khác đã trải nghiệm và truyền đạt lại, nhưng thực sự Tôma muốn nói lên rằng mọi người và từng mỗi người cần được tiếp cận trực tiếp với Đức Kitô để có thể tin.
 
Ở đây, không có chuyện Tôma đã thể hiện một thứ đức tin hạng hai.  Chứng tá của các bạn khác dẫn ông đến với Đức Giêsu, nhưng không thay thế cho kinh nghiệm của chính bản thân ông để có thể thấy được nhãn tiền, khi ông cần phải gặp gỡ Đức Giêsu một cách trực tiếp, cũng như từng người một trong nhóm họ.  Tin Mừng cho phép người ta có thể dùng nhiều phương pháp khác nhau để có được đức tin.  Một vài người có thể thủ đắc đức tin bằng việc nhìn thấy, những người khác có thể không cần.  Cả hai thái độ này đều tốt và được Chúa chúc lành.  Cách thức đến với đức tin, điều đó không quan trọng, trong một cộng đoàn mà đức tin luôn được toan tính cẩn thận, nhưng trong đó mọi người cùng “thở” chung với nhau bằng hơi thở của Thần Khí, Đấng sẽ đẩy lùi mọi sợ hãi bằng khí cụ của bình an, của sự tha thứ và của sự giao hoà.

 (Barbara E. Reid, O.P – Nữ Tu Đaminh thuộc cộng đoàn Đaminh ở Grand Rapids, Michigan, Giáo sư môn Tân Ước tại Đại Học Công Giáo ở Chicago, Illinois, và là phó trưởng khoa tại Đại Học này. – Văn Hào, SDB chuyển ngữ)

Bác sỹ Lý Văn Lượng có cứu được ai không?

Bác sỹ Lý Văn Lượng có cứu được ai không?

Bởi  AdminTD

Đặng Sơn Duân 

6-4-2020

Bác sỹ Lý Văn Lượng, người từng bị khiển trách vì đăng tải thông tin ban đầu về virus Vũ Hán, đã qua đời vì chính loại virus này vào đầu tháng hai.

Cái chết của anh khiến rất nhiều người vô cùng xúc động và làm dấy lên nỗi phẫn nộ lan rộng vì cách hành xử bưng bít của giới chức Trung Quốc.

Nỗ lực gióng lên tiếng chuông báo động ấy cùng bị kịch theo sau biến anh trở thành người hùng trong mắt nhiều người.

Tiếng kêu ấy nhanh chóng bị dập tắt bởi bộ máy an ninh của chính quyền Trung Quốc và thảm họa Vũ Hán vẫn xảy đến như nó đã xảy đến.

Thế nhưng, hành động của bác sỹ Lý Văn Lượng không hề vô ích và nó THỰC SỰ đã cứu được rất nhiều người.

Câu chuyện đó được Phó giám đốc Trung tâm ứng phó dịch bệnh Đài Loan (TCDC) La Nhất Quân kể lại ngày hôm qua.

Theo ông La, sau khi bác sỹ Lý gửi thông tin trong nhóm Wechat của ông, tin nhắn này đã bị rò rỉ trên mạng xã hội.

Một cư dân mạng đã đăng nó trên diễn đàn PTT của Đài Loan, một bác sĩ dịch tễ nhìn thấy nó và chuyển cho nhóm chat của TCDC. Khi đó là rạng sáng ngày 31.12.2019.

Ngay lúc đó, ông La Nhất Quân chính là người đã phân tích tin nhắn của bác sỹ Lý, vốn đề cập đến bệnh SARS và kèm theo một báo cáo phân tích của phòng thí nghiệm chụp qua điện thoại.

Cùng với việc tìm kiếm thêm sục sạo trên mạng tìm các nguồn độc lập khác, Phó giám đốc La phát hiện thêm một số lo ngại về nguy cơ lây nhiễm trong bệnh viện.

Bằng chuyên môn của mình, ông La biết thông tin đó cần phải được xử lý nghiêm túc và nguy cơ lây nhiễm giữa người là cao, và ông lập tức báo động TDCD.

Nhờ vậy, Đài Loan đã hành động nhanh chóng trước bất kỳ nước nào.

Kể lại câu chuyện này, ông La ngỏ lời tri ân bác sỹ Lý Văn Lượng và netizen vô danh đã đăng tin nhắn này lên diễn đàn PTT của Đài Loan.

Hành động của bác sỹ Lý Văn Lượng ít nhất đã cứu được nhiều người Đài Loan.

Nhận định của lứa thiếu niên vào thời 1975 về cuộc xoay vần chế độ!

Đài Á Châu Tự Do
17 hrs ·
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 được Nhà nước Việt Nam gọi là Giải phóng miền Nam, Thống nhất đất nước trong khi báo chí nước ngoài thì gọi đây là Ngày Sài Gòn sụp đổ (Fall of Saigon).

Sáng hôm đó, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa (VNCH) Dương Văn Minh và chính phủ của ông tuyên bố đầu hàng vô điều kiện Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, chấm dứt chiến tranh.

Sau chiến tranh, có khoảng 250.000 người chết trong các trại cải tạo; không biết bao nhiêu người chết trên đường vượt biển; khoảng hai triệu người phải bỏ nước ra đi và cuộc sống nhiều người miền Nam lâm vào cảnh lầm than tăm tối!

Những thanh thiếu niên đang tuổi lớn với nhiều hoài bão, ước vọng bỗng chốc đổi đời, buộc phải hòa nhập vào xã hội mới, chứng kiến biến cố 30 tháng 4 với sự ngơ ngác. Có người hòa nhập được, có người không, nhưng đa số họ bị hụt hẫng.

 

 

RFA.ORG
Biến cố 1975 ảnh hưởng đến biết bao gia đình người miền Nam nhiều thế hệ. Những thiếu niên tuổi từ 14 đến 18 vào thời điểm năm 1975 nghĩ gì về thời cuộc khi họ đủ tuổi để so sánh và nhận thức sau biến cố lịch sử đó?

Sau khi Đài Loan tố WHO che dấu dịch bệnh…

No photo description available.

Luật Sư Di Trú

 

Sau khi Đài Loan tố WHO che dấu dịch bệnh dù đã được họ cảnh báo từ năm ngoái. Ông Tổng Giám đốc WHO tố ngược lại Đài Loan tội…”phân biệt chủng tộc”, cố ý “vu khống” ông và WHO vì ghét người da đen nắm quyền lãnh đạo.

Cho nên Đài Loan bắt đầu tung hết các email cảnh báo(*) về virus corona mà họ đã gửi cho WHO và Liên Hiệp Quốc vào cuối tháng 12/2019, nhưng không hề được hồi đáp.

Trả lời thông tấn xã Reuters sau khi các email bị phía Đài Loan tung ra, đại diện WHO còn chối đây đẩy, bảo “chúng tôi không nhận được email nào”. Ngay cả một tổ chức quốc tế lớn như WHO còn giở trò đê tiện con nít như vậy. Dựa vào biết bao bằng chứng như này thì chối sao hết tội. Trách nhiệm với mấy chục ngàn sinh mạng con người đã lìa đời, hàng triệu người nhiễm bệnh, hàng trăm quốc gia phải dừng hoạt động, kinh tế bao nhiêu nước sụp đổ, bao nhiêu tỷ người sẽ lâm vào cảnh lầm than đói nghèo?!

Nếu những định chế quốc tế như WHO hoạt động mà không cần phải chịu trách nhiệm, làm sai chỉ cần rút kinh nghiệm mà không phải đối mặt với các cáo buộc mang tính pháp lý, thì dẹp hết đi.

—————
(*) https://nypost.com/…/taiwan-accuses-who-of-downplaying-chi…/

– Ảnh: Tổng Giám đốc WHO Tedros Adhanom: “Cứu tui. Đài Loan nó ức hiếp, vu khống tui nà bà con ơi.”

30/4: Lời của một người từ miền Bắc về ‘chính nghĩa quốc gia’

30/4: Lời của một người từ miền Bắc về ‘chính nghĩa quốc gia’

Lê Mai Hoa

Gửi bài cho Diễn đàn BBC nhân 30/4
25 tháng 4 2019

Đối với những thế hệ lớn lên ở miền Bắc sau năm 1975 cho đến nay thì lá cờ vàng hay chính nghĩa quốc gia là những khái niệm đầy xa lạ, thậm chí bị hiểu sai, bôi nhọ rất nhiều.

Tiếp xúc với VNCH là một may mắn

Tôi sinh ra ở miền Bắc sau khi chiến tranh đã kết thúc, người thân trực hệ cũng không có ai đi tù cải tạo nên suốt những năm tháng ấu thơ, Chiến tranh Việt Nam cũng như những người ở bên kia chiến tuyến là khái niệm rất mờ nhạt.

Thời bấy giờ, chỉ được nghe người lớn kể rằng gia đình vẫn còn mấy ông, bà nữa đang định cư ở Mỹ.

Thời tiểu học, khi thấy tôi háo hức vì sắp được nghỉ học dịp 30/4, mẹ nhẹ nhàng nói: “Con không nên ăn mừng ngày 30/4. Có biết bao con người khổ đau, họ phải treo cờ rủ, mặc áo tang trong ngày đó đấy”.

Đối với đứa trẻ miền Bắc khi ấy mới 9-10 tuổi, câu nhắc nhở của mẹ để lại trong tôi nỗi nghi vấn trong nhiều năm sau này, vì trót được dạy rằng 30/4 là ngày “thắng Mỹ.

Một cách khách quan, vào thời đi học, tôi không thấy “Mỹ-Ngụy” là xấu, chỉ thấy nó là cái gì đó mơ hồ, xa xôi.

Cho đến khi hiểu được sơ lược về VNCH, tôi mới thấy hóa ra VNCH thực gần gũi, chính là những người máu mủ mà giờ đây bị chia cắt bởi hai bờ đại dương.

Từ sau 1995 tôi đã dần dần được gặp một số người thân từ Mỹ về. Thời gian đầu, giữa tôi và họ cũng không có gì đậm đà vì sự không hiểu nhau, mà chắc nhiều người tị nạn khi về thăm quê hương cũng gặp tình trạng tương tự.

Sau này câu chuyện có nhiều tiến triển đáng kể do kiến thức của tôi về phía ‘quốc gia’.

Nhờ vào quan hệ người thân, tôi đã được tiếp xúc với Tiến sĩ Phạm Đỗ Chí, bà quả phụ của Trung tướng Ngô Quang Trưởng, ca sĩ Minh Phúc (lúc đang viết bài này thì được tin ông vừa qua đời) và một người cháu nội của cụ Trần Văn Hương đang định cư ở châu Âu.

Tôi cũng từng được Giáo sư Nguyễn Tiến Hưng và Phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại tặng sách, đó vừa là vinh dự cho người trí thức trong nước, cũng là may mắn hiếm hoi của một người trẻ lớn lên ở miền Bắc.

Tôi xem đó là cơ duyên may mắn của mình. Vì với một đứa trẻ miền Bắc lớn lên cùng với hằng hà sa số huân, huy chương chống Mỹ của ông nội, ông ngoại, đó là cơ hội quá hiếm hoi để mở mang đầu óc, xua tan áng sương mù đã án ngữ trong não trạng của người miền Bắc (sau 1954).

Tôi vẫn còn nhớ hai đêm thức trắng đọc cuốn Khi Đồng Minh Tháo Chạy của tác giả Nguyễn Tiến Hưng – cuốn sách mà trang của BBC có giới thiệu.

Đọc xong thì vừa trăn trở, vừa xót thương cho số mệnh của dân tộc.

Ngoại lệ hiếm hoi

Nhưng tôi có thể xem là một ngoại lệ hiếm hoi của thế hệ sống tại miền Bắc ngày nay.

Tôi đã tiếp xúc với nhiều người, ngay cả với nhiều tầng lớp người ta vẫn gọi là trí thức. Với những người tử tế, hầu hết trong số họ có mục tiêu lớn nhất là nuôi sống gia đình, còn lớn hơn nữa là nuôi hoài mộng trở thành đại gia, nhưng số người giàu có ý thức làm từ thiện, tác động tích cực ngược trở lại với xã hội không nhiều, chứ chưa nói đến việc xoay chuyển giang sơn.

Cũng không nên nhầm lẫn những người đấu tranh hiện nay là người quốc gia. Tôi còn nhớ có một vị tù nhân lương tâm khi mới sang Mỹ, ngồi họp báo với đồng bào ở Cali nhưng vẫn gọi VNCH là tội đồ của dân tộc vì chống lại sự thống nhất đất nước.

Chuyện đó không quá lạ lẫm với những người lớn lên ở miền Bắc, vì từ khi mở mắt chào đời họ (thậm chí bậc phụ huynh của họ) đã chỉ biết có lá cờ đỏ sao vàng là lá cờ duy nhất.

Di sản lớn nhất của VNCH là tri thức, hãy gắng truyền đạt nó về nước.

Tùy vào góc độ nhìn nhận của mỗi người, VNCH có những ảnh hưởng riêng với đời sống trong nước như âm nhạc, văn hóa hay… dollar. Tôi biết nhiều người ở Việt Nam sáng đi họp chi bộ, chiều vẫn ký giấy nhận dollar người nhà bên Mỹ gửi về.

Nhóm làm phim The Vietnam War và các chính khách Hoa Kỳ từng tham chiến ở VN, cựu TNS Chuck Hagel và cố TBS John McCain. Người Mỹ vẫn có cái nhìn về cuộc chiến VN khác với người Việt từ hai miền Nam và Bắc. Bản quyền hình ảnhDAVID HUME KENNERLY/GETTY IMAGES

Trong cộng đồng người Việt hải ngoại, có người chọn cách không bao giờ bắt tay với Hà Nội, thậm chí không về thăm quê hương, để bảo vệ lý tưởng, có người chủ động về Việt Nam hợp tác với nhà nước, mong muốn đem kiến thức của mình về xây dựng đất nước tuy chưa biết hiệu quả của nó đến đâu.

Nhưng dù chọn cách nào, tấm lòng ái quốc của những người Quốc Gia chân chính thực đáng trân trọng.

Sự thực, trong nước bây giờ không còn quá thiếu thốn về vật chất như thời thập niên 1980.

Cái thiếu của phần đông thế hệ trẻ trong nước hiện nay là lý tưởng phục vụ tổ quốc hoặc phục vụ nhân loại và tri thức.

Đó là thứ tôi lại cảm nhận thấy rất rõ ràng từ những người Quốc Gia đã lớn lên, đi học dưới thời Đệ Nhất Cộng Hòa.

Từ những người trí thức đã thoát ra hải ngoại, nay trở về thăm quê hương cho đến những ông cụ thương phế binh Nhảy dù, Thủy quân lục chiến mà tôi từng tiếp xúc trên mảnh đất miền Nam.

Khi kênh SBTN bằng tiếng Việt ở Hoa Kỳ làm cuốn phim tài liệu về trận chiến Quảng Trị vào năm 2007, tôi còn nhớ một người lính VNCH năm xưa đã trả lời trước câu hỏi về mong ước cho tương lai:

“Tôi mong con tôi sẽ biết làm người.”

Người cựu quân nhân nêu trên chỉ hành nghề bán vé số ở thời điểm đó, nhưng nói được câu mà bộ phận không nhỏ người lớn lên phía Bắc vĩ tuyến 17 không bao giờ nghĩ đến.

Vì thế người Việt tị nạn cũng nên hạn chế gửi xa xỉ phẩm về nước cho người nhà.

Thay vì dầu thơm hay chocolate đắt tiền, hãy gắng đem sách vở, tri thức, truyền đạt lý tưởng về chính nghĩa quốc gia cho thế hệ trẻ trong nước.

Họ mới là những người cần biết về ý nghĩa của lá cờ vàng. Họ nên được thấy lá cờ vàng trong những sự kiện tích cực nêu tỏ chính nghĩa quốc gia, chứ không phải làm nền cho những màn chửi bới cộng sản và đả kích lẫn nhau trong cộng đồng.

Họ cũng cần hiểu rằng nhờ có lá cờ vàng, nay mới có cả mấy thế hệ giỏi giang mang dòng máu Việt ở hải ngoại.

Lời kết, mong ước văn minh cho dân tộc
Bản quyền hình ảnh PHỤNG LINH

Văn hóa VN tại Hoa Kỳ: gói bánh chưng tại Little Sài Gòn, California

Mỗi người Việt Nam có những cảm xúc, có những số phận khác nhau xung quanh biến cố 30/4.

Nhưng sau bốn thập kỷ, tôi nghĩ chúng ta nên đánh giá sự kiện này theo hướng tích cực.

Nhờ có biến cố ấy mà người Việt Nam có mặt khắp năm châu, nước Việt Nam tồn tại hai thực thể (trong nước và hải ngoại), từ đó tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau.

Xin được kết bài này nhỏ này bằng câu của thi sĩ, nhà văn Nguyễn Đình Toàn:

“Tôi cố đợi ngày Việt Nam tái sinh, trong sông biển yêu thương.”

Ảnh:
Nhóm làm phim The Vietnam War và các chính khách Hoa Kỳ từng tham chiến ở VN, cựu TNS Chuck Hagel và cố TBS John McCain. Người Mỹ vẫn có cái nhìn về cuộc chiến VN khác với người Việt từ hai miền Nam và Bắc.
DAVID HUME KENNERLY/GETTY IMAGES
Image caption
Nguồn: BBC
https://www.bbc.com/vietnamese/forum-48022722

Image may contain: 1 person, standing and suit

Thơ người cha gởi cho con

Con trai yêu dấu!

Đời người phúc họa vô thường! Không một ai biết trước mình sẽ sống được bao lâu. Có một số việc tưởng nên sớm nói ra thì hay hơn.

Cha là cha của con, nếu cha không nói với con, có lẽ không ai nói rõ với con những điều này!

Những lời khuyên để con ghi nhớ này, là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời, mà bản thân cha đã trải nghiệm. Nó sẽ giúp con tiết kiệm nhiều những nhầm lẫn hoang phí trên bước đường trưởng thành của con sau này.

Dưới đây là những điều con nên ghi nhớ trong cuộc đời:

– Nếu có người đối xử không tốt với con, đừng bận tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời này, không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con, ngoại trừ Cha và Mẹ của con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc con phải biết ơn và trân quý,  con cũng nên thận trọng suy xét, vì người đời làm việc gì thường có mục đích và nguyên nhân. Con chớ vội vàng xem đối phương là chân bằng hữu .

– Con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với con. Con đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu con không hiểu rõ được điểm này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình mai sau.

– Trên đời không phải không có người nào mà không thể thay thế được, không có vật gì mà nhất định mình phải sở hữu được. Con nên hiểu rõ ở điểm này. Nếu mai sau rủi người bạn đời không còn muốn cùng con chung sống, hoặc giả con vừa mất đi những gì trân quý nhất trong đời, thì con nên hiểu rằng: Đây cũng không phải là chuyện lớn lao gì cho lắm!

– Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ qua là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác này tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà thay đổi. Nếu người yêu rời xa con, hãy nhẫn nại chờ đợi , để thời gian từ từ gột rửa, để tâm tư mình dần dần lắng đọng thì nỗi đau thương cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi . Không nên cứ ôm ấp hoài niệm mãi cái ảo ảnh yêu thương, cũng không nên quá bi lụy vì tình.

– Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay con đã lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi! Cho nên càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì con sẽ được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng con cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.

– Cha không yêu cầu con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại. Ngược lại, Cha cũng không thể bảo bọc nửa quãng đời sau này của con, khi mà con đã trưởng thành và tự lập. Đây là lúc Cha đã làm tròn trách nhiệm của mình.. Sau này con có đi xe buýt hay đi xe hơi riêng; ăn súp vi cá hay ăn mì gói, tự con lo liệu lấy.

– Gia đình thân nhân chỉ là duyên phận một đời. Bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu và như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian sum họp, gia đình đoàn tụ. Kiếp sau, dù ta có thuơng hay không, cũng không chắc sẽ còn gặp lại nhau.

– Tuy có nhiều người thành công trên đường đời mà học hành chẳng đến đâu. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành mà vẫn thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, nhưng không thể thiếu sự hiểu biết. Nên nhớ kỹ điều này!

– Hơn mười mấy, hai mươi mấy năm nay, Cha tuần nào cũng mua vé số, nhưng đến nay, ngay đến giải 3 vẫn chưa từng trúng. Điều này chứng tỏ rằng: Muốn phát đạt phải siêng năng làm ăn, nỗ lực phấn đấu chứ không phải chờ đợi điều may mắn đến với con. Trên thế gian này không có buổi ăn trưa nào miễn phí cả. Nếu may mắn có đến với con, đấy là điều tốt, còn nếu không thì cũng chẳng có vấn đề gì, bởi tất cả phải dựa vào chính bản thân con.

– Con hãy BIẾT ƯỚC MƠ, nhưng để trở thành hiện thực thì ước mơ đừng xa rời thực tế, đừng hão huyền và ảo tưởng. Con phải LUÔN CÓ NIỀM TIN. Không chỉ là niềm tin vào chính bản thân mình mà con cũng cần có niềm tin vào mọi người, niềm tin vào cuộc sống. Nếu không có niềm tin, con sẽ chẳng thể làm được việc gì. Công việc, cuộc sống đôi lúc sẽ có những khó khăn, trở ngại đòi hỏi con phải LUÔN NỖ LỰC. Để có được những thành công thì không thể thiếu sự cố gắng và say mê, con ạ. Hãy nhớ rằng THÀNH CÔNG KHÔNG PHẢI LÀ MỘT ĐÍCH ĐẾN MÀ LÀ MỘT QUÁ TRÌNH. Vì thế, con hãy tiếp tục ước mơ, tiếp tục tin tưởng và không ngừng nỗ lực, con nhé.

(Sưu tầm)

Canadian TQĐ chuyễn bài 

Thân Kính ,

Vì đâu người Vũ Hán ồ ạt tháo chạy trong tuyệt vọng trước đại dịch?

Vì đâu người Vũ Hán ồ ạt tháo chạy trong tuyệt vọng trước đại dịch?

Tác giả : Kiên Định Nguồn: Đại Kỷ Nguyên TV

Ngày đăng: 2020-04-13

Người ta sống trên đời, rất nhiều vấn đề đều có thể mạnh miệng, nhưng đối mặt với sinh tử lại không nói được lời nào. Vậy nên khi đại nạn ập đến, con người chỉ biết tháo chạy trong hoảng loạn…

Vào giữa thế kỷ 17, đại dịch “Cái chết đen” nghiêm trọng chưa từng thấy xảy ra ở châu Âu, khiến dân số châu Âu trong vòng chưa đầy một năm đã giảm đi một nửa. Nước Anh và khu vực phía nam trung tâm thành phố London là nơi chịu ảnh hưởng nặng nề. Tuy nhiên có một điều kỳ lạ là phần phía bắc của nước Anh lại may mắn tránh khỏi đại họa. Điều gì đã mang đến phép màu ấy?

Ở khu vực giáp biên giới phía nam và bắc bán đảo Anh có một ngôi làng tên là Eyam. Sau khi một doanh nhân trở về từ London mang theo bệnh “Cái chết đen”, dịch bệnh đã lây lan khiến 344 người trong thôn ai nấy đều hoang mang lo sợ, dân làng nhốn nháo muốn chạy trốn về phía bắc.

Khi cả làng đang lục đục rời đi, một vị linh mục tên là William Mompesson đã bước ra phản đối. Ông nói: “Không ai trong chúng ta biết rằng dân phía bắc có nhiễm bệnh hay không. Nếu đã nhiễm bệnh, dù chạy trốn hay không đều phải chết, thoát khỏi nơi đây nhất định sẽ làm nhiều người hơn nữa bị lây nhiễm. Xin mọi người hãy ở lại, mang sự thiện lương của chúng ta truyền tới đời sau, để các thế hệ tương lai được ban phước lành, nhân họa đắc phúc”.

Nghe lời vị linh mục, mọi người trong làng đều đồng ý ở lại. Họ cùng nhau xây một bức tường đá ở cổng ra vào phía bắc để ngăn không cho ai vượt ra ngoài.
Và những gì xảy ra tiếp theo thật vô cùng bi thảm. Dịch bệnh tàn sát nghiêm trọng khiến nhiều người đã lần lượt bỏ mạng. Cho đến khi đại dịch qua đi, ngôi làng với 344 nhân khẩu chỉ còn lại 33 người sống sót, trong đó hầu hết là những đứa trẻ chưa thành niên. Vị linh mục cũng tử vong, tuy nhiên quyết định sáng suốt của ông đã ngăn không cho dịch bệnh lây lan tới phía bắc, để lại một hậu họa cho nước Anh.

Trước khi lìa đời, mỗi bệnh nhân đều phải viết lời khắc trên bia mộ mình, nhờ đó mà ngôi làng xinh đẹp Eyam mới có những dòng chữ thấm đầy nước mắt trên hơn 300 bia mộ.

Bia mộ của linh mục Mompesson chỉ viết một câu: “Xin hãy đưa thiện lương truyền tiếp đời sau”.

Trên bia mộ của một vị bác sĩ viết cho người vợ đang xa cách của ông là dòng chữ: “Xin hãy tha thứ vì anh không thể cho em nhiều tình yêu hơn nữa, bởi vì họ cần tới anh”.

Một người tên Ryder viết cho con gái: “Con thân yêu, con đã chứng kiến sự vĩ đại của cha mẹ và dân làng”.

Đây được gọi là sức mạnh của tín ngưỡng, của niềm tin. Cho dù cận kề cái chết, họ vẫn để thiện lương tỏa sáng, cũng không để mất đi tình yêu thương dành cho người khác. Sự khác biệt giữa có tín ngưỡng và không có tín ngưỡng chính là: người có tín ngưỡng sống là người, người không có tín ngưỡng sống là mệnh.

Ngày hôm nay, người dân Vũ Hán đang liều mình trốn chạy, trong khi các vùng lân cận lại tìm cách ngăn chặn trong tuyệt vọng. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng Vũ Hán vốn là trung tâm vùng dịch, mà giới nhà giàu trên khắp Trung Quốc cũng đang tìm con đường đào thoát khỏi quê hương. Đến bất cứ nơi đâu ta cũng thấy một cảnh tượng thê lương hỗn loạn: Người bên trong giẫm đạp lên nhau mà tháo chạy, còn người bên ngoài thì đóng cửa, quay lưng.

Người Trung Quốc hôm nay là thế, khi phải đối diện với sinh tử họ đã không còn gì để mất, và vì để bảo mệnh họ đã lựa chọn cách hành xử như mất hết tính người.

Vì sao gọi là ‘bảo mệnh’? Người dân Vũ Hán vì để bảo toàn tính mệnh của bản thân mà liều mình trốn chạy, nhưng người dân các vùng lân cận cũng vì muốn bảo toàn tính mệnh mà xua đuổi, chặn đường.

Đã có nhiều cuộc tranh cãi gay gắt về việc nên đối xử với người Vũ Hán như thế nào. Một số ít ý kiến cho rằng nên thiện đãi và từ bi với họ, trong khi phần lớn lại đề xuất rằng nên có biện pháp ngăn chặn thẳng thừng.

Có câu chuyện kể rằng, một số chủ nhà ở Thượng Hải vì không thể chống đỡ được nên đã bất đắc dĩ đóng cửa nhà để từ chối người Vũ Hán. Trên Weibo, có một người đàn ông Vũ Hán chạy trốn sang Thượng Hải đăng video than phiền rằng: “Tôi không ăn được, cũng không uống được”.

Một người Vũ Hán chạy trốn tới Thanh Đảo và ngồi ở các toa tàu điện ngầm, kết quả phát hiện anh ta là một người nhiễm bệnh. Mặc dù anh ta không hoàn toàn đại diện cho 4 triệu người Vũ Hán đã chạy trốn khỏi thành phố, nhưng chắc chắn đó không phải là trường hợp ngoại lệ.

Một người Tứ Xuyên trở về từ Vũ Hán không may bị đồng hương tố giác, không ai muốn chấp nhận, không ai muốn lại gần chỉ vì anh ta đã từng ở nơi dịch bệnh.

Người ta sống trên đời, với một số vấn đề nhất định thì có thể mạnh miệng, nhưng đối mặt với sinh tử lại không nói được gì. Dù là nông dân hay trí thức, nghèo hèn hay sang giàu, đều sẽ phải một lần đối mặt. Rất nhiều người ngày thường hô lớn chủ nghĩa vô thần, tập hợp mọi người lại để phát biểu, ba hoa khoác lác, nhưng khi mạng sống sắp mất đi họ lại lo sợ cuống cuồng, chạy vạy khắp nơi mong tìm “phương thuốc” để kéo dài thọ mệnh.
Nhưng dù lựa chọn như thế nào, thì sau tất cả vẫn để lại cho chúng ta một nỗi xót xa. Đó là: khi một dân tộc mất đi tín ngưỡng, đối diện với thiên tai nhân họa, thì dù có cố gắng chạy trốn hay ngăn chặn, mỗi người đều đang tuyệt vọng tìm đường sống cho mình.

Cổ nhân có câu: “Cùng tắc độc thiện kỳ thân, đạt tắc kiêm tể thiên hạ”, tạm hiểu là: bần cùng giữ được mình, thành đạt thì tạo phúc cho thiên hạ. Trong cảnh nghèo hèn, bất đắc chí, điều quan trọng chính là giữ được tấm thân trong sạch, không ngừng tu dưỡng đạo đức và hoàn thiện bản thân, có như vậy mới có thể tạo phúc cho thiên hạ sau này. Đây đều thuộc về tín ngưỡng văn hóa đã lưu truyền qua hàng nghìn năm.

Người Tây phương tin vào Thiên Chúa, họ bình tĩnh trước cái chết, tin tưởng rằng sau khi chết linh hồn sẽ lên Thiên đường, do đó đối mặt với tử thần họ không quá sợ hãi. Họ nói: “Bạn chưa thấy Thiên đường, bạn có thể cho rằng Thiên đường không tồn tại. Nhưng bạn cũng chưa từng chết, làm sao bạn dám chắc người chết sẽ không có linh hồn để đi tới Thiên đường hay Địa ngục đây?”.

Nhưng thật không may, thứ tín ngưỡng được gọi là “chỉ vì mạng sống” của người dân Trung Quốc lại dựa trên học thuyết vô thần. Vậy nên họ không dám đối mặt cái chết, tại điểm cuối của sinh mệnh ở trong sợ hãi và mờ mịt mà trôi qua.

Một triết gia nổi tiếng nước Đức là Emmanuel Kant từng nói: “Khuyết điểm của một người xuất phát từ thời đại của họ, nhưng đức hạnh và sự vĩ đại thuộc về bản thân họ”.

Người Vũ Hán có nên chạy khỏi Vũ Hán hay không? Có lẽ chúng ta không nên chỉ trích bởi khuyết điểm của họ là thuộc về thời đại, tuy nhiên cũng rất khó để đồng tình với sự trốn chạy này. Tương tự như vậy, chúng ta cũng thông cảm với người dân các vùng lân cận khi họ không sẵn lòng tiếp đón, bởi vì khuyết điểm của họ cũng thuộc về thời đại.

Cùng là cái chết, có người trong sợ hãi mờ mịt mà qua đời, có người lại trong ao ước lên Thiên đường mà rời khỏi dương gian. Nhìn thấy người nhiễm bệnh ở Trung Quốc sợ hãi trước khi chết, lại thấy các tín đồ Kitô bình tĩnh chờ đợi thời điểm về với Chúa, ta mới hiểu rõ: thì ra thống khổ lớn nhất của những người Vũ Hán không phải trên thể xác, mà là ở tâm hồn, một tâm hồn héo úa không có tín ngưỡng, không có niềm tin.

Sinh tử không phải chỉ là lời nói huênh hoang, người Trung Quốc hiện nay, thực sự cần một tín ngưỡng, cần một tín ngưỡng cao thượng đúng đắn.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU!

Image may contain: 2 people, people standing
Quốc Hung is with Nguyễn Kim Chi and 48 others.

CÙNG BÍ MẬT TÌM HIỂU…???! – “MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU!”

Vũ Hán đến Thượng Hải = 839 km
Vũ Hán đến Bắc Kinh = 1.152 km
Vũ Hán đến Milan = 8,684 km
Vũ Hán đến NY = 12.033 km

Các coronavirus bắt đầu ở Vũ Hán nhưng không có tác dụng gì ở Bắc Kinh hoặc Thượng Hải gần đó nhưng lại có rất nhiều trường hợp tử vong ở Ý, Iran, các nước châu Âu và Mỹ.
Tất cả các lĩnh vực kinh doanh của Trung Quốc hiện vẫn an toàn.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU!

Mỹ không chỉ đổ lỗi cho Trung Quốc mà không có lý do.
Ngay cả ngày nay, Ấn Độ bị đóng cửa trong khi tất cả các thành phố của Trung Quốc đều mở cửa. Trung Quốc cũng đã tuyên bố mở Vũ Hán từ ngày 08 tháng Tư. Không một nhà lãnh đạo nào ở Trung Quốc đã thử nghiệm dương tính với loại virus coravavav gây chết người này.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU!

Virus đã hủy hoại nhiều nền kinh tế trên thế giới. Nhiều nước đã phải đóng cửa biên giới của họ trong nỗ lực ngăn chặn và kiểm soát sự lây lan của coronavirus. Hàng ngàn người đã mất mạng, hàng triệu người đã mắc căn bệnh này, vô số người đã bị nhốt trong nhà và nhiều quốc gia đã đưa công dân của họ vào tình trạng bị cách ly.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU!

Virus corona có nguồn gốc từ thành phố Vũ Hán ở Trung Quốc và hiện đã đến mọi nơi trên thế giới, nhưng virus này không đến được thủ đô chính trị Bắc Kinh và thủ đô kinh tế Thượng Hải của Trung Quốc, nằm rất gần Vũ Hán.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU?

Hiện nay Paris đóng cửa, New York đóng cửa, Berlin đóng cửa, Delhi đóng cửa, Mumbai đóng cửa, Tokyo đóng cửa, các trung tâm kinh tế và chính trị lớn của thế giới đóng cửa, nhưng Bắc Kinh và Thượng Hải vẫn mở cửa. Không có hiệu ứng coronavirus được nhìn thấy ở một trong hai thành phố. Chỉ có một vài trường hợp đơn lẻ nhưng virus này không có tác dụng thực sự đối với Bắc Kinh và Thượng Hải.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU?

Bắc Kinh là thành phố nơi tất cả các nhà lãnh đạo của Trung Quốc sinh sống, bao gồm cả các nhà lãnh đạo quân sự của họ. Không có đóng cửa ở Bắc Kinh.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU?

Thượng Hải là thành phố điều hành nền kinh tế của Trung Quốc. Đây là thủ đô kinh tế của Trung Quốc, nơi tất cả những người giàu của Trung Quốc sống và điều hành các ngành công nghiệp chính. Không có đóng cửa ở đây, không có ảnh hưởng của coronavirus ở đó.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU!

Bắc Kinh và Thượng Hải là những khu vực tiếp giáp với Vũ Hán. Virus từ Vũ Hán đến mọi nơi trên thế giới, nhưng virus này không ảnh hưởng gì đến Bắc Kinh và Thượng Hải.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU?

Một điều lớn nữa là, thị trường cổ phiếu trên toàn thế giới đã giảm gần một nửa. Ở Ấn Độ, Nifty cũng đã tăng từ 12 nghìn xuống còn 7 nghìn, nhưng thị trường cổ phiếu của Trung Quốc ở mức 3000 và chỉ giảm xuống còn 2700.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU?

Điều này khiến người ta suy đoán rằng coronavirus là vũ khí sinh hóa của Trung Quốc, mà Trung Quốc đã sử dụng để thực hiện sự hủy diệt trên thế giới nhằm đạt được uy quyền kinh tế.
Trung Quốc hiện đã kiểm soát được loại virus này, có thể họ cũng có thuốc giải độc / vắc-xin mà họ không chia sẻ với thế giới bao giờ hoặc sẽ làm gì khi đó là lợi ích tốt nhất của họ để làm điều đó.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU!

Các ngôi sao Hollywood, Bộ trưởng Nội vụ Úc, Thủ tướng Anh, và Bộ trưởng Y tế, vợ của Thủ tướng Tây Ban Nha, vợ của Thủ tướng Canada, và Hoàng tử Charles của Anh, trong số những người khác, đã ký hợp đồng với coronavirus, nhưng KHÔNG CÓ MỘT NHÀ LÃNH ĐẠO CHÍNH TRỊ Ở TRUNG QUỐC HAY TƯ LỆNH QUÂN SỰ NÀO tại Trung Quốc đã thử nghiệm dương tính với coronavirus.

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU!

Nguyễn Thế Thăng lược dịch

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2528089017431703&id=1747516705488942

Bác sĩ Fauci: Trung Quốc lừa dối thế giới; virus bùng nổ từ giữa tháng 12 – Trí Thức VN

Le Tu Ngoc and Trí thức Việt Nam shared a link.
About this website

M.TRITHUCVN.NET

Bác sĩ Fauci: Trung Quốc lừa dối thế giới; virus bùng nổ từ giữa tháng 12 – Trí Thức VN

COVID-19 truyền nhiễm người sang người đã bùng nổ tại Trung Quốc từ giữa tháng 12/2019, nhưng chế độ này không thông tin cho Mỹ và thế giới.