Nhìn cách Chính Phủ Mỹ phát tiền cho dân, nghĩ về nạn “ăn chận” tại Việt Nam
4 nhân vật dân sự xuất sắc của Việt Nam Cộng Hòa có thể bạn chưa biết
4 nhân vật dân sự xuất sắc của Việt Nam Cộng Hòa có thể bạn chưa biết

Đồ họa: Luật Khoa.
Thật vậy, ngay sau cuộc đảo chánh Ngô Đình Diệm năm 1963, hầu hết những cái tên đáng kể trên chính trường miền Nam Việt Nam đều có xuất thân nhà binh. Từ Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ, Dương Văn Minh cho đến Trần Thiện Khiêm, Lê Minh Đảo hay Nguyễn Khánh.
Việc tập trung vào những nhân vật này làm cho bức tranh về chính trị Việt Nam Cộng hòa có phần không hoàn chỉnh. Nhấn mạnh quá nhiều vào các nhóm quân sự kiểm soát chính quyền khiến góc nhìn về chính thể và môi trường chính trị của nền cộng hòa miền Nam Việt Nam có phần không lành mạnh, dễ bị bóp méo. Từ đó, bài viết, tư liệu dành cho các lãnh đạo dân sự thật sự của Việt Nam Cộng hòa cũng không còn bao nhiêu.
Dưới đây là bốn cái tên bạn có thể cân nhắc cho các đối thoại chính trị mới mẻ hơn về Việt Nam Cộng hòa.
Giáo sư Nguyễn Văn Bông
Nguyễn Văn Bông từng là một cái tên đầy triển vọng của chính trường miền Nam. Ông không được mấy ai ngày nay ở Việt Nam biết đến. Nếu không có một bài báo chính thống trên tờ Dân Việt phát hành hồi năm 2011 kể về chuyện biệt động thành đã ám sát ông vào năm 1971 thì có lẽ càng ít người biết đến ông hơn nữa.
Sinh năm 1929 tại Gò Công, Tiền Giang trong một gia đình thị dân nghèo, Nguyễn Văn Bông khác biệt với hầu hết các chính trị gia có tiếng của Việt Nam Cộng hòa, vốn đều xuất thân từ các gia đình danh thế, không tư bản thì cũng đại điền chủ. Thông tin về đời tư và tuổi trẻ của Nguyễn Văn Bông hiện nay rất hiếm, và đa phần chỉ còn có thể tìm thấy trong quyển hồi ký “Autumn Cloud: Vietnam War Widow to American Activist”. Quyển này do chính bà Lê Thị Thu Vân, vợ của ông Bông viết, nên có thể xem là một văn bản đáng tham khảo.

Nguyễn Văn Bông tốt nghiệp loại ưu cấp cử nhân, thạc sĩ và tiến sĩ tại trường đại học danh tiếng của Pháp Sorbonne Université, chuyên ngành công pháp và sau đó là luật học. Ông trở về Việt Nam vào đầu năm 1963 và trước tiên tham gia vào hoạt động giảng dạy tại Học viện Quốc gia Hành chánh, trung tâm đào tạo nhân viên công quyền cho chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Trong quá trình giảng dạy, tầm nhìn của ông thu hút được đông đảo sự ủng hộ của sinh viên, và trở thành nền tảng cho các hoạt động chính trị của ông sau này.
Cuối năm 1963, chính quyền hậu Ngô Đình Diệm quyết định bổ nhiệm ông làm Viện trưởng Học viện này.
Đến năm 1968, khi cả miền Nam Việt Nam chuẩn bị cho đợt tổng tuyển cử đầu tiên của nền Đệ nhị Cộng hòa, Nguyễn Văn Bông thành lập Phong trào Quốc gia Cấp tiến (Progressive National Movement), với sự hậu thuẫn chính trị đông đảo từ sinh viên, công chức và giới trí thức miền Nam Việt Nam.
Quan điểm chính trị của phong trào thì còn nhiều tranh cãi, song cũng thể hiện được tính độc lập của phong trào này.
Một số ghi nhận ngắn như của New York Times thì cho rằng phong trào ủng hộ chính phủ đương quyền của Nguyễn Văn Thiệu, nhìn chung có thể vì Nguyễn Văn Bông có thái độ chính trị chống Cộng khá rõ ràng. Một số tài liệu khác, như trong “Di cảo cố Giáo sư Nguyễn Văn Bông” ghi nhận lại, thì đường lối mà ông Bông đặt ra là gầy dựng một chính quyền nhân dân phổ quát và dân chủ, hạn chế và từ từ đi đến triệt tiêu chính quyền quân quản đang tồn tại ở miền Nam Việt Nam. Vậy nên cũng có thể xếp phong trào vào nhóm đối lập.

Dù không trực tiếp tham gia tranh cử năm 1968 – 1969, Phong trào Quốc gia Cấp tiến phát triển mạnh mẽ và trở thành một thế lực chính trị đáng nể. Đây là lần đầu tiên một phe nhóm chính trị có ảnh hưởng tại miền Nam Việt Nam không lệ thuộc quá nhiều vào tôn giáo, vùng miền hay là di sản kế thừa từ các chính đảng già cỗi từ thời kháng Pháp.
Thành công của phong trào khiến sau đó Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu mời Nguyễn Văn Bông làm thủ tướng cho nội các mới. Tại thời điểm này, sau khi thực hiện thành công chính sách “Người cày có ruộng”, Nguyễn Văn Thiệu đang mong muốn mở rộng nền tảng hậu thuẫn và tính chính danh cho chính quyền mới, dần dần dân sự hóa và ổn định môi trường chính trị Việt Nam Cộng hòa.
Đây cũng là lý do Việt Cộng ám sát ông vào cuối năm 1971, lúc ông chỉ mới 42 tuổi.
Một số tác phẩm mà giáo sư Nguyễn Văn Bông để lại có thể kể đến tham luận “Đảng phái và Đối lập chính trị”, và đặc biệt nhất là quyển “Luật Hiến pháp và Chính trị học” – sách gối đầu giường một thời của sinh viên Học viện Quốc gia Hành chánh VNCH, hiện đã được trang Pro&Contra của nhà văn Phạm Thị Hoài số hóa.
Bộ trưởng Cao Văn Thân
Sinh năm 1934, Cao Văn Thân là Bộ trưởng Bộ Cải cách Đất đai và Phát triển Nông nghiệp dưới thời Nguyễn Văn Thiệu. Ông gần như “tàng hình” trong sử sách chiến tranh Việt Nam, một phần vì bị lấn át bởi thông tin của giới tướng lĩnh Việt Nam Cộng hòa, một phần vì giới cầm quyền đương đại của Đảng Cộng sản Việt Nam tránh nói về các lãnh đạo dân sự của “Ngụy quyền”. Vì lẽ này, rất khó để thu thập đầy đủ thông tin về thân thế và lịch sử hoạt động chính trị của ông.
May mắn là trong các tài liệu rải rác tìm được, chúng ta có thể thấy dấu ấn của Cao Văn Thân trong các thành công bước đầu của chính quyền dân sự miền Nam Việt Nam. Cụ thể, Cao Văn Thân thi thoảng được báo chí phương Tây nhắc đến như là kiến trúc sư trưởng của chính sách “Người cày có ruộng” (Lands to the Tillers), cùng những nỗ lực không mệt mỏi của ông trong việc thi hành thành công chính sách quan trọng này.

Trong nghiên cứu có tên “Âm vang Đệ nhị Cộng hòa miền Nam Việt Nam” (Voices from the Second Republic of South Vietnam) của Giáo sư K. W. Taylor thuộc Đại học Cornell – sử gia hàng đầu về Việt Nam của Hoa Kỳ, Cao Văn Thân được ghi nhận là một trong những lứa lãnh đạo đời đầu được đào tạo luật lẫn kinh tế tại Hoa Kỳ, thay thế cho nhóm “cây đa cây đề” gốc Pháp trước đó.
Ông cũng được khen ngợi là bộ óc sáng giá nhất trong nội các của Nguyễn Văn Thiệu thời kỳ bấy giờ. Hệ thống nhân sự, chương trình đào tạo và tiến trình thực hiện “Người cày có ruộng” là do ông chuẩn bị và soạn thảo trong gần nửa năm. Các chương trình phát triển như tăng cường xuất khẩu nông sản, bảo vệ an ninh lương thực, thử nghiệm giống lúa mới cũng như mô hình sản xuất 5 năm… đều do ông đề xướng và chịu trách nhiệm.
Không phải là một nhà nghiên cứu, nhưng ông Thân có để lại quyển Agrarian reform in Vietnam, được xuất bản dưới sự bảo trợ của Hội đồng Đối ngoại Việt Nam Cộng hòa. Hiện quyển này còn có thể được tìm thấy trong Thư viện Quốc gia Australia.
Theo thông tin hồi năm 2016 từ đài VOA, Bộ trưởng Cao Văn Thân sinh sống cùng gia đình tại Canada. Tuy vậy, gần đây báo Người Việt ở Mỹ có đăng một số cáo phó nói rằng ông qua đời ngày 14/4/2020 ở Montreal, Canada.
Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy
Nguyễn Ngọc Huy là một nhân vật chính trị gốc gác dân sự khác bị bỏ quên trong lịch sử chiến tranh Việt Nam. Ông là bạn đồng chí với giáo sư Nguyễn Văn Bông từ lúc là sinh viên học tập tại Pháp, và cũng là tác giả của quyển “Di cảo cố Giáo sư Nguyễn Văn Bông”.
Có thể gọi ông Nguyễn Ngọc Huy là một nhà nghiên cứu đi làm chính trị, do khối lượng bài viết và các công trình nghiên cứu đồ sộ của ông. Đáng tiếc là hầu hết chúng đều rơi vào lãng quên.

Giáo sư Huy sinh năm 1924, tại Sài Gòn – Chợ Lớn, gốc ở Biên Hòa. Ông gia nhập Đảng Đại Việt Quốc dân Đảng thuộc xứ bộ Nam kỳ từ khi còn khá trẻ và tiếp tục trung thành với chính đảng này cho đến tận cuối thập niên 60, dù trải qua nhiều lần bị chính quyền Ngô Đình Diệm đàn áp và phải đi tị nạn chính trị.
Sau khi lấy bằng Tiến sĩ Chính trị học ở Pháp vào năm 1963, ông trở về Việt Nam và cùng giảng dạy với GS Nguyễn Văn Bông tại Học viện Quốc gia Hành chánh, và trở thành một nhân vật lãnh đạo chủ chốt của Phong trào Quốc gia Cấp tiến. Cũng trong năm 1969, ông tự mình lập Đảng Tân Đại Việt và trở thành nhân vật chính trị đối lập với chính quyền quân quản.
Ngoài các thành tựu chính trị mà ông gắn chung tên tuổi với GS Bông, GS Huy cũng cho thấy sức viết và khả năng đóng góp vượt trội về mặt tri thức – học thuật của mình cho phong trào dân chủ tại Việt Nam.
GS Huy có một lượng kiến thức đáng nể về văn hóa và chính trị Trung Hoa, giúp ông có một cái nhìn đặc biệt hơn về địa chính trị, vai trò của văn hóa, chủ nghĩa dân tộc và tương lai của Việt Nam giữa hai làn đạn Chiến tranh lạnh. Một số tác phẩm của ông về Trung Quốc và văn hóa Đông phương có thể kể đến “Đề tài người ưu tú trong tư tưởng chánh trị Trung quốc cổ thời”, hay “Lễ trong tư tưởng chánh trị Trung Quốc cổ thời”.
Trong quyển “New Perceptions of the Vietnam War”, do Tiến sĩ Nathalie Huynh Chau Nguyen làm chủ bút [Giáo sư của Trung tâm Úc học Quốc gia (National Centre for Australian Studies) của Đại học Monash, và là một trong những sử gia tiếng tăm nhất thế giới về chiến tranh Việt Nam], người ta nhận định Nguyễn Ngọc Huy là một trong những chiến lược gia lớn trong lịch sử Việt Nam đương đại, dù ông không có cơ hội biến chúng thành sự thật.
Nguyễn Ngọc Huy là chủ bút của tờ nguyệt san Cấp tiến với hàng loạt các bài viết sắc sảo về tình hình chính trị miền Nam Việt Nam. Ông cũng là tác giả của tác phẩm “Sự tồn vong của một quốc gia” (Survival of a Nation). Tác phẩm này được ca ngợi là có thể hóa giải nhiều vấn đề của chính quyền miền Nam Việt Nam, và những cuộc đảo chính chống Ngô Đình Diệm dẫn đến sự thống trị của giới tướng lĩnh trong chính trường cũng sẽ không xảy ra nếu các nguyên tắc quản trị Việt Nam đặc trưng của ông được thừa nhận. Đáng tiếc là hiện nay chưa thể tìm ra bản thảo gốc đầy đủ của tác phẩm này.
Sau 1975, GS Huy tị nạn ở Hoa Kỳ, và tiếp tục hoạt động đấu tranh dân chủ của mình với kỳ vọng có thể trở về Việt Nam và thúc đẩy các phong trào dân chủ bên trong Việt Nam. Tuy nhiên, ông mất sớm vào năm 1990. Quyển “The tradition of human rights in China and Vietnam”, do ông cùng GS Stephen B. Young chấp bút, hiện vẫn còn được lưu hành.
Nhà báo Từ Chung
Từ Chung là biên tập viên, là cây bút của tạp chí Chính Luận, một trong những tờ báo độc lập được đón đọc và nể trọng nhất miền Nam Việt Nam thời điểm bấy giờ.
Cũng như Bộ trưởng Cao Văn Thân, thông tin về thân thế và lịch sử hoạt động của Từ Chung gần như là không tồn tại. Tản mạn trong một vài bài viết trên mạng, như của Hoàng Hải Thủy nói về hai tờ Ngôn luận và Chính luận, Từ Chung có được nhắc đến như là thư ký của tờ báo, từng du học tại Thụy Sĩ. Nhưng còn thông tin về thân thế của ông thì gần như không có.
Riêng tạp chí Chính Luận thì được bàn khá chi tiết trong nghiên cứu của tác giả Tran Nu Anh có tên “South Vietnamese Identity, American Intervention, and the Newspaper Chính Luận”, đăng tải trên tạp chí khoa học Journal of Vietnamese Studies của Đại học California. Được thành lập vào năm 1963, và vận hành cho đến tận khi Sài Gòn thất thủ, Chính Luận là tờ tạp chí tồn tại lâu đời nhất và là tờ báo được đọc nhiều nhất. Trong năm 1974, tạp chí phát hành được hơn 13.000 bản mỗi ngày, cao nhất trong các báo miền Nam Việt Nam.

Như nghiên cứu chỉ ra, tờ Chính Luận là diễn đàn lớn nhất bàn luận về danh tính Việt Nam giữa “cơn bão” văn hóa Mỹ và tiền Mỹ. Các bài viết đặt ra những câu hỏi về danh tính người Việt, vai trò của người Mỹ, rồi cả hình ảnh và vai trò của người phụ nữ trong sự giao thoa giữa phương Đông và phương Tây.
Song đồng thời, đây cũng là tờ báo hiếm hoi dành thời gian chỉ trích những sai lầm của chính phủ Việt Nam Cộng hòa lẫn hành vi khủng bố thường trực của phe Mặt trận Giải phóng miền Nam Việt Nam (hay Việt Cộng).
Sự trỗi dậy của tờ báo phần lớn nhờ vào tầm nhìn và chủ trương của ông Đặng Văn Sung, một dân biểu có tiếng, và hoạt động quản trị của thư ký – biên tập viên Từ Chung.
Cuối năm 1965, sau nhiều loạt bài chỉ trích hành vi tấn công dân thường và các hoạt động quân sự không phù hợp của phe Việt Cộng, Đặng Văn Sung và Từ Chung nhận tối hậu thư của phe này: một là im lặng – hai là chết.
Vài ngày sau khi nhận được tối hậu thư, Từ Chung thay mặt tòa soạn viết thư trả lời phe Việt Cộng đăng trên Chính Luận. Theo ghi nhận của “Vietnam Information Notes” do Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ lưu trữ, Từ Chung khẳng định rằng Chính Luận là một tờ báo trung lập và từng vạch trần tất cả sai phạm của mọi bên trong chính trường miền Nam, song duy chỉ có Việt Cộng là đưa ra kiểu đe dọa vô pháp như vậy. Ông khẳng định: Các anh có thể giết chúng tôi, nhưng tinh thần của chúng tôi sẽ còn sống mãi.
Ngày 30 tháng 12 năm 1965, sau hai năm quản lý tờ báo, Từ Chung bị Việt Cộng (nhiều khả năng là biệt động Sài Gòn) bắn chết ngay trước cửa nhà ông bằng bốn phát đạn.
Hết chiến tranh sao phải dạy “đả đảo”, “căm thù”?
18-4-2020
Trước chiến tranh cha thoát ly đi làm du kích. Con về vùng tản cư tìm sự an toàn, được học hành.
Từng đêm con tránh đạn cha pháo kích từ trên núi xuống, trong căn cứ ra. Cũng lại qua màn đêm cha mò về bắn giết trong vùng tản cư. Nơi những người dân đang ngày đêm bảo vệ, dạy dỗ con. Nơi con cùng gia đình đang tìm sự an toàn.
Đâu chỉ pháo kích, phá đồn, cha còn phá cầu, phá đường, phá trường, phá tất cả những gì bên này cố gắng xây dựng lên để có một cuộc sống được bình thường.
Vì vậy, nơi con ở, dân gọi hành động của những người như cha là “giặc”.
Trường con học đêm qua vừa bị cha pháo kích. Tường đổ. Mái sập. Bàn ghế gãy chỏng chơ. Nơi con vẫn nhận được bữa ăn lót dạ mỗi buổi đến trường. Con vẫn được khen, được thưởng, có bảng danh dự hằng tháng.
Cha có biết không?! Đầu tháng 3/1974, những người phe cha đã pháo kích vào trường tiểu học Cai Lậy, tại thị trấn Cai Lậy, tỉnh Định Tường (nay là Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang).
Ngôi trường đó đâu có may mắn như trường con học. Khi vụ pháo kích làm hơn 30 người chết và gấp đôi con số đó bị thương. Trong đó có nhiều bạn cùng học sinh, đồng tuổi như con cha à!
***
Khi chiến thắng, cha bắt con phải quên điều Mỹ – Ngụy dạy về tinh thần nhân văn, tự do, dân chủ và lấp vào đó bằng “khí thế cách mạng”. Cha dạy con từ nay phải biết “Đả đảo Mỹ – Ngụy”, “Đời đời căm thù”.
Cha ơi, thật không dễ “đả đảo”, “căm thù” những người, chính quyền đã từng cưu mang, giúp con tránh đạn, dạy con học, trao cho con sự an toàn, cho con không phải chịu cảnh đói.
Cha chiến thắng rồi, nhiều ngày con đến trường nhưng không phải học. Thay vào đó con phải cầm cờ đi bộ dọc theo con đường chính ở xã, ở huyện hô vang: “Đả đảo Mỹ – Ngụy”, căm thù người từng cưu mang con và tung hô đảng của cha, lãnh tụ của cha.
Cha bảo, đó là nhiệm vụ chính trị của thời đại mới – thời đại XHCN con phải làm.
Chiến thắng rồi, phe cha xây dựng lên không biết bao nhiêu tượng đài của “khí thế cách mạng” chỉa súng, vung gươm, tượng mạo hung hăng, mặt đầy sát khí… vào lòng người. Cha bảo, đó là những tượng đài giáo dục cách mạng.
Liệu con có thể trở thành người tốt bởi phải học, nuôi dưỡng sự căm thù, nhìn cảnh bạo lực qua các tượng đài mỗi khi ra đường không cha?!
Cha mở ra cái thời, dân trong làng, trong xã đi làm không phải được tính lương, hiệu suất lao động, mà tính bằng điểm, sự có mặt. Để rồi đâu chỉ có cơm độn, con còn phải tập ăn bo bo.
Con đói hơn. Quần áo con rách nhiều hơn. Cả xã hội miền Nam mọi thứ trở nên thiếu thốn hơn thời chiến tranh con sống cha à!
Con lại phải hô cho chính mình:
“Đả đảo Mỹ – Ngụy ăn gạo bao.
Hoan hô bác Hồ ăn ‘lúa điểm’.”.
Ăn ‘lúa điểm’ – “liếm đũa”, đó là thực tế phe cha mang lại.
…
Con hôm nay chẳng còn trẻ để xuống đường xuống đường hô “đả đảo”, “căm thù”, nhưng nhìn những bảng đỏ, bang rôn ăn mừng chiến thắng lòng con đau thắt khi dân tộc này vẫn đầy chia rẽ cha à!
Giáo sư Luc Montagnier: Virut Cúm Vũ Hán ( COVY 19) chắc chắn là nhân tạo,

Hôm nay cả Thế giới rung chuyển vì Giáo sư Luc Montagnier – Nhà Vi Rút học nổi tiếng hàng đầu Thế giới, được trao giải Nobel Y học năm 2008, Viện sĩ Viện Hàn Lâm Khoa Học Pháp -, nhà Khoa học thuộc Viện Pasteur Pháp, người vào năm 1983 đã cùng 2 nhà khoa học cộng sự nghiên cứu & tìm ra virut HIV gây bệnh SIDA & ông đã được trao giải Nobel Y Học năm 2008 cho công trình này- GS Montagnier vừa công bố kết quả nghiên cứu của ông là virut Cúm Vũ Hán ( COVY 19) chắc chắn là nhân tạo, do con người bằng các kỹ thuật chuyên môn tạo ra.
Ông đã tìm ra một đoạn gen của Virut HIV trong Virut COVY và ông nói việc gen virut HIV xâm nhập vào virut Covy là không thể tự nhiên mà diễn ra được, chỉ trừ khi do con người cố tình và chủ ý tạo ra
Nếu con người lén lút nghiên cứu tạo ra loại virut có khả năng hủy diệt cả bao nhiêu mạng sống trên khắp toàn cầu như thế này thì dù cho ngay cả họ ko cố tình gieo giắc nhưng do sơ xuất mà thành đại dịch như hiện nay thì nguy hiểm đến mức nào
Trước đây người ta cũng nêu ra chuyện này nhưng ko có cơ sở, chỉ là nghi vấn thôi nên ko đáng tin cậy và ko chính phủ nào thực sự có phản ứng
Còn đây là công bố kết quả nghiên cứu với đầy đủ cơ sở khoa học và bằng chứng của nhà vi rút học nổi tiếng, đã từng tìm ra virut HIV, và đã nhận giải Nobel Y học nên mang tính xác quyết rất cao ko dễ dàng phủ nhận. Không biết mọi việc sẽ tiếp diễn ra sao.
Hiện giờ Giáo sư Montagnier đang bị tấn công sức ép tứ bề, bị phản bác, chửi bới và xúc phạm, tất nhiên rồi, nhưng mình tin một nhà Khoa học và Y khoa người Pháp, người dành cả cuộc đời cho các công trình khoa học để cống hiến cho nhân loại, sẽ giữ đúng đạo Đức Khoa học và ko thoả hiệp Chính trị hay bất cứ thế lực nào, ko lùi bước trước sự tấn công của những nhà khoa học cơ hội, đố kỵ đang tìm cách phủ nhận bịt miệng ông bằng mọi giá…
Trong video này Giáo sư Montagnier nói rằng ông là nhà khoa học và ông ko đứng về phe nào hay có chủ ý nói ai là người đã tạo ra virut này với mục đích gì mà chỉ xác quyết COVY là nhân tạo.
Ông cũng nói trước ông đã từng có 1 nhóm nhà Khoa học người Ấn độ đã nghiên cứu COVY 19 và tiến rất gần đến cùng kết quả này và khi nhóm nhà Khoa học đó công bố thì đã bị sức ép bắt rút lại.
“ Tuy nhiên tôi là nhà nghiên cứu Tự do, tôi cũng từng được trao giải Nobel Y Học nên tôi không dễ bị sức ép” Giáo sư Mongtanier nói
Ông cũng nói thêm là cũng có thể do người ta muốn nghiên cứu ra một loại virut để chữa bệnh SIDA nên cấy ghép như vậy nhưng đây chỉ là 1 trong những giả thuyết có thể thôi
Ông cũng nói khi dịch COVY 19 xuất hiện thì đã có giả thuyết nó là nhân tạo và khoảng tháng 1/2020 rất nhiều nhà Khoa học đã bắt tay vào nghiên cứu và họ hầu như ko tin vào giả thuyết trên. Nhưng cho đến hiện nay thì các nhà khoa học đang nghiên cứu về con virut COVY này lại ngày càng nhiều người có xu hướng tin vào điều đó và ông tin sẽ có nhiều nghiên cứu tiếp tục khẳng định việc COVY 19 là Virut nhân tạo
Câu nói trong avatar của video: “ Sự lừa dối đi bằng thang máy còn sự thật thì leo thang bộ. Tuy cần thời gian nhưng cuối cùng thì sự thật sẽ luôn luôn đến đích”
#PrMontagnier
#Covy19humainmanipulate
https://www.youtube.com/watch…
NGƯỜI GIÀ TRONG MÙA DỊCH
NGƯỜI GIÀ TRONG MÙA DỊCH
Có tiếng gõ cửa. Con gái mở cửa phòng tôi, ló đầu vào và nói:
– Hồi chiều con thấy má ho vài tiếng. Má bị sặc nước hay ho thật? Má có đau cổ hay khó chịu gì không?
Tôi trả lời:
– Má bị sặc nước, sức khỏe má bình thường.
– Như vậy không sao. Nếu má thấy có gì lạ, má phải nói với con liền nha. Đừng có nghĩ không sao rồi dấu. Bệnh viện hai đứa con làm việc lúc này đã nhận nhiều bệnh nhân nhiễm virus Corona rồi. Cho nên má tránh tiếp xúc và lại gần tụi con để bảo vệ an toàn cho má.
– OK.
Tôi gật đầu và cũng không rời khỏi giường. Con gái nhẹ nhàng đóng cửa phòng. Tiếng bước chân của con đi về hướng phòng nó. Có tiếng cửa đóng và tôi nằm đó suy nghĩ vẫn vơ.
Từ ngày bệnh dịch tràn lan tới nay, tôi đã tự cách ly mình với thế giới bên ngoài. Cả mấy tháng tôi chỉ ra ngoài một lần để đi Bác Sĩ gia đình và một lần siêu âm theo định kỳ.
Quên nữa còn một lần tôi đi chợ.
Số là trường đóng cửa, cháu ngoại phải ở nhà học online. Tin tức, video tràn lan trên mạng xã hội, nói về tình hình người dân tranh nhau mua hết đồ ở các chợ làm mình cũng nôn nao.
Buổi sáng thứ hai cháu ở nhà chưa ngồi vào máy để học, các con đi làm cả, tôi nói với cháu chở ngoại đi chợ một bửa để “xem dân cho biết sự tình”.
Thế là cháu chở tôi đi chợ Wal Mart gần nhà. Đúng như lời đồn, những thịt tươi, thịt đông lạnh gần như hết sạch, đồ hộp, thức ăn đông lạnh cũng hết, rau quả còn nhưng không nhiều.
Riêng giấy đi cầu và giấy lau tay đương nhiên là không có.
Tôi mua một ít thức ăn rồi nói cháu chở ngoại qua chợ 99 Cent. Tôi nghĩ chắc ở đây cũng còn ít giấy lau tay. Tôi thật nhẹ dạ, cái kệ trống trơn.
Thế là hai bà cháu dẫn nhau qua chợ 99. Đây là chợ của người tàu có bán thức ăn VN. Chợ cũng không còn nhiều đồ như những lần tôi đi trước. Mì ly thiên hạ cũng gom hết.
Không có giấy, không có gạo… Nói chung những thứ cần thiết để ăn lâu dài đã hết. Thiên hạ chả ai đeo khẩu trang nhưng nói chuyện xí xô xí xào ít hơn. Mọi người như ngầm nói với nhau “Cẩn thận”.
Chiều đó, con gái đi làm về la cho tôi một trận. Nó la cũng đúng vì thương mẹ. Nó sợ tôi ra ngoài bị người khác lây bệnh thì rất nguy hiểm.
Khi Thống Đốc Cali tuyên bố tình hình khẩn cấp, người già trên 65 tuổi không nên ra đường. Con gái tôi cười và tuyên bố “Thiết quân luật bà ngoại. Không được rời khỏi nhà trước khi có lệnh mới.”
Xong dường như cũng thông cảm với mẹ, cháu nhìn tôi giọng trầm hẳn xuống: “Má cần gì nói với con. Con sẽ mua đem về. Ra ngoài má lớn tuổi dễ bị lây nhiễm.”
Tôi mỉm cười và đành chấp nhận hai chữ “cấm cung”.
Bây giờ tôi mới thấy mình quan trọng trong gia đình. Nếu mà tôi bị dính Virus thì cuộc sống các con hoàn toàn đảo lộn, cơ may về lại mái nhà thân yêu này chắc hẳn khó khăn.
Tôi đã đi gần cuối đoạn đường đời. Cũng như tôi phải chấp nhận bốn chữ: “Tuổi già sức yếu” Vì bởi sức yếu nên Virus Wuhan mới mê. Chúng mà gặp lứa tuổi “già háp” của chúng tôi thì bám chặt như mèo thấy mỡ, như gái xuân tới thì mà gặp trai tơ.
Cũng may hai vợ chồng con tôi đều làm về thuốc trong bệnh viện, việc tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân không nhiều.
Mặc dù cơ hội bị nhiễm bệnh không cao nhưng mấy ai biết được con virus tiềm ẩn ở ngõ ngách nào và bám theo mình lúc nào. Cho nên đối với các con, tôi cũng phải tự cô lập mình, tránh tiếp xúc nhiều với chúng.
Từ ngày ông nhà tôi mất đi, căn nhà trống vắng và thiếu tiếng cười. Tự dưng tôi cũng ít nói tếu vì không còn ai để chọc cười cho không khí vui tươi quên đi bệnh tật.
Cháu tôi hai đứa đều học trung học và theo lớp huấn luyện Volleyball ở trường. Mỗi ngày sau giờ học là tập huấn tới chiều mới về nhà. Đôi khi có lịch đấu tại sân nhà hay ở các trường khác, xe chở về nhà trời đã tối. Ăn qua loa mấy miếng là hai đứa rúc vào phòng làm homework cho kịp mai đi học.
Con gái, con rễ làm hai bệnh viện khác nhau, sau giờ làm cũng cần nghỉ ngơi. Phòng nào cũng đóng kín cửa. Họa hoằn lắm hai vợ chồng mới được xếp lịch cùng nghỉ một ngày, gia đình có một bữa cơm chiều sum họp, ấm cúng.
Cuộc sống thời dịch bệnh rất buồn tẻ và căng thẳng, loanh quanh ăn rồi ngủ. Trong phòng ngủ, xuống lầu, ở phòng ăn, phòng khách, lên lầu vào phòng ngủ. Cái vòng tròn nho nhỏ theo nhịp sống mỗi ngày của người già là như thế
Thường thường tôi cũng vào thế giới của riêng tôi. Căn phòng với cái giường nho nhỏ, máy desktop với cái monitor thật lớn.
Tôi có bạn bè trên khắp thế giới. Tôi cười, tôi đùa, tôi trò chuyện, tôi làm thơ, tôi viết … tôi bằng lòng và trân quý những gì mình có được ở tuổi hoàng hôn.
Ngày xưa ông xã tôi bệnh. Tôi cẩn thận giữ vệ sinh cá nhân cho hai vợ chồng rất tốt. Việc đó ngoài là giữ vệ sinh chung còn là sự tự trọng.
Bây giờ trong thời kỳ vô cùng nguy hiểm của dịch Vũ Hán, giữ vệ sinh còn là bảo vệ mạng sống cho mình, cho gia đình và đáp ứng nhu cầu xã hội.
Ở nhà, tự cách ly còn là tham gia chống dịch, không làm cho hao tốn tiền bạc quốc gia. Nói cho lớn chuyện đi một chút, mình ở nhà không ra đường còn là tỏ lòng cám ơn và trân trọng những người Bác Sĩ, y tá, nhân viên trong bệnh viện đã dốc hết sức để đối phó với dịch cúm, dành sinh mạng cho những bệnh nhân.
Hiện nay Virus Wuhan đã làm cả thế giới như bị đóng băng.
Mọi phương tiện đời sống, mọi sinh hoạt cá nhân đều hướng về đề phòng và chống dịch.
Ngồi suy nghiệm cuộc đời, tôi thấy trước cái chết, tiền bạc, danh vọng, sắc đẹp đều không còn giá trị.
Sức khỏe là trên tất cả. Nghị lực và niềm tin là cứu cánh để duy trì sức khỏe của mình.
Hãy tha thứ và dễ dãi một chút trong cuộc sống để dễ buông bỏ phiền não và nhẹ nhàng trong tâm.
Chưa có lúc nào như bây giờ người lại sợ người đến như vậy.
Việt Nam ta thường “gặp nhau tay bắt mặt mừng”, người tây phương ôm hôn nhau thắm thiết.
Bây giờ thì “Xưa rồi Diễm” phải đứng cách xa nhau 2 thước, đưa tay ngoắc ngoắc làm dấu chào nhau.
Đám ma không thể đến chia buồn, đám cưới phải đình lại.
Cha mẹ chết, con cái cũng phải giới hạn không được tập trung quá 10 người.
Như vậy cho thấy sinh mạng con người thật nhỏ bé trước tạo hóa. Không có gì là bền vững vĩnh viễn.
Khi bệnh dịch tấn công mãnh liệt, người chết quá nhiều, chính phủ không thể trở tay thì ai cũng như ai.
Tất cả nghi lễ đều vô nghĩa và không thể thực hiện. Có nhìn hàng loạt chiếc quan tài chờ đi hỏa táng ở nước Ý mới rùng mình sợ hãi.
Nhìn hình những đoàn xe sáng tinh mơ nối đuôi nhau di chuyển quan tài ra khỏi thành phố, ai trong chúng ta không ngậm ngùi và nghĩ đến riêng mình.
Này nhé, ngồi nhà chán quá mình đi ra phố, nói chuyện vu vơ với một người vừa quen. Họ thân thiện và bặt thiệp, nhưng họ đang bị nhiễm bệnh mà họ lẫn mình đều không biết.
Con Virus Wuhan ác ôn đó gặp ta già rồi mà vui tính, mừng rỡ reo lên: “Tình cờ gặp được nhau đây…” Chúng bám lấy ta, yêu ta ngàn năm, lưu luyến không rời, sinh con đẻ cháu. Ôi! Người tình không chân dung gặp gỡ giữa đàng mà vì nói chuyện thân mật nó bám chặt lấy ta.
Ta phải đau khổ cưu mang và gắn bó với nó, chết sống vì nó. Ta già rồi, không còn nhiều kháng thể để bảo vệ bản thân. Ta hết sức chống cự muốn đẩy nó đi xa.
Muốn giết nó như giết người trong mộng. Ta không thở được, không nói được, đau đớn và bất lực.
Vì nó ta bỏ lại tất cả những gì bên ta: Con cái, gia đình và tình yêu thương của những người xung quanh. Khi nó thề sinh tử ôm nhau cùng chết thì chỉ vài tuần thôi, ta đành xuôi tay ra đi nhanh chóng.
Ta gia nhập vào hàng ngũ những vong hồn bại trận vì dịch Covid-19 ( China Original Virus In December 2019).
Cái nguy hiểm là ta đã vô tình lây lan thêm cho con, cháu và những người ta tiếp xúc.
Nghĩ thôi đã rùng mình vì vô hình chung mình là mầm dịch, là tội nhân gieo tai họa cho cộng đồng, làm phiền lụy cho Bác Sĩ và những người trong bệnh viện.
Chưa bao giờ con người thấy mạng sống của mình bị đe dọa như lúc này. Nhìn đâu cũng sợ bị lây nhiễm. Hai bàn tay mỗi ngày rửa không biết bao nhiêu dạo, nhưng rồi rờ vô cái gì cũng sợ virus.
Từ nắm cửa đến thư từ, bưu phẩm, báo chí, quảng cáo đều có bàn tay của ai đó đụng vào.
Đi ra ngoài mua thức ăn, trong những người đứng xếp hàng biết ai là người đang mang mầm bệnh.
Người nhìn người e dè, sợ nhau lây. Tình người bỗng chốc nhạt nhẽo và nghi kỵ. Dịch bệnh xuất xứ từ Vũ Hán bên Tàu.
Người Việt Nam mình dân Á Châu vô tình bị đánh đồng với người Tàu nên nhận những cái nhìn, cử chỉ và lời nói kỳ thị.
Thật tình con virus này nhỏ chưa từng nhỏ hơn mà sức công phá của nó lớn hơn vũ khí hiện đại.
Nó làm điên đảo loài người trên trái đất.
Nó từ một tỉnh của Tàu đi khắp năm châu không cần visa hay hộ chiếu.
Nó không hình, không dạng mà đi tới đâu người ta chết đến đó.
Nó khiến phi cơ không thể lên trời, những du thuyền dù sang trọng thế mấy cũng chẳng thể ra biển.
Nó san bằng giàu nghèo, chức vụ trước bệnh dịch và cái chết.
Nó đã làm con người và xã hội có sự liên đới bằng sự lây lan.
Nó gieo sự mất mát, sợ hãi để con người quay về với niềm tin và tín ngưỡng.
Nó đó, nó là kẻ thù của nhân loại ở thế kỷ này.
Nó khiến cho nhịp sống tất bật của con người chậm lại, sự ăn chơi phung phí xa hoa phải ngưng, những tiệc tùng phải dẹp.
Mọi quốc gia trên thế giới đều liên đới mang gánh nặng ngàn cân vì nó. Nó cảnh báo loài người về ăn tạp, về âm mưu hũy diệt lẫn nhau. Nó là hiện thân của ma quỷ và tội ác.
Có một người nói với tôi như thế này:” Ngày xưa tuổi thọ con người không cao, loài người sống chan hòa với thiên nhiên, trái đất không hề bị ô nhiễm.
Bây giờ văn minh vượt bậc, khoa học đã tiến tới những bước thần kỳ. Con người đã tận dụng tất cả những gì có trong thiên nhiên để cung phụng cho cuộc sống, hầu thỏa mãn những phát minh, những khao khát khám phá và hiểu biết.
Tài nguyên cạn kiệt, không khí ô nhiễm, thú vật bị tàn sát, môi trường sống chật chội và thiếu tình người.
Người già lại được chăm sóc bằng những phương tiện tối tân nhất, thuốc men tốt nhất để kéo dài tuổi thọ.
Có nhiều nước, người trẻ lao động ít hơn người lớn tuổi. Dân số càng ngày càng lão hóa nên mất cân đối cho tương lai.
Trận dịch này vô hình chung thu xếp được điều đó.
Nó chọn người già để khuếch tán và hủy diệt.
Trong những người ra đi vì dịch bệnh Virus Vũ Hán tại Trung Cộng, tại Ý và các nước khác, có phải chăng người già chiếm đa số. Trong bệnh viện, lúc phương tiện y tế không đủ, Bác Sĩ đành phải dành ưu tiên cứu người trẻ, hy sinh người già.”
Nghe qua thì thật mũi lòng, nhưng phải công nhận đó là sự thật.
Cho nên, muốn không phải là một tử thi nằm ở một trong số những quan tài sắp từng dãy kia, tôi chọn tự mình cách ly tại nhà.
Tuy rằng ở nhà nhưng chưa phải là an toàn 100%.
Thí dụ như con tôi đi làm trong bệnh viện, có chắc chắn gì là nó không mang virus trong người.
Ở cơ thể, ở áo quần, ở túi xách, ở bình nước… Biết đâu một ngày đẹp trời nào đó, con Virus Vũ Hán sẽ qua thăm tôi và gắn bó với tôi.
Biết thân biết phận mình, tôi đã cách ly với con bằng cách không va chạm vào bất cứ đồ dùng đi làm của nó.
Khi ăn mỗi người mỗi dĩa, tôi thường ăn trước và đi nghỉ sớm. Nếu ăn chung tôi ngồi ở đầu bàn. Không ngồi coi phim chung ở ghế salon và nhất là không ôm hôn con như ngày xưa thân ái.
Người già cơ thể sẽ yếu và dễ nhiễm bệnh. Tôi tự nhủ như vậy và sống lạc quan, tích cực mỗi ngày.
Chuyện gì đến phải đến. Hãy bảo vệ lấy mình vì con cháu, còn chết hay sống đều do số mạng.
Nói tới bệnh này, tôi xin gọi cái tên trung thực nhất: ‘Virus Wuhan”. Bởi vì dịch họa này xuất phát từ Wuhan bên Tàu và chính Trung Quốc nói Vũ Hán là nơi khởi đầu của Virus.
Theo tôi Trung Quốc thiếu thế giới một cái cúi đầu xin lỗi vì đã làm cho dịch này phát tán, Trung Quốc cố tình ém nhẹm, dấu diếm nên thế giới không kịp phòng ngừa, dịch bệnh lan tràn không thể chận đứng kịp.
Virus theo chân người Trung Quốc đi khắp nơi trên thế giới trở thành bệnh dịch toàn cầu. Giết hại không biết bao nhiêu sinh mệnh và làm tê liệt mọi hoạt động của dân chúng.
Ngoài ra Trung Cộng thiếu nước Mỹ hai cái cúi đầu.
Cái cúi đầu thứ nhất xin lỗi đã đem dịch bệnh đến các tiểu bang của nước Mỹ.
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
Sự thật bao giờ cũng là sự thật.
Nguyễn Thị Thêm
From: TU-PHUNG
CHỬI TRUMP ĐỂ BẢO VỆ CHẾ ĐỘ


CHỬI TRUMP ĐỂ BẢO VỆ CHẾ ĐỘ.
Trung cộng còn, cộng sản Việt Nam còn.
Việc chửi Trump của những nhà hoạt động xã hội dân sự (XHDS) – những người mang danh yêu nước và chống Tàu cộng – rõ ràng thiếu công tâm, không vì lợi ích quốc gia, chưa nói là được định hướng bởi những kẻ nào đó bên ngoài nước Việt.
Những người hoạt động XHDS, những người chống Tàu cộng – họ khoát lên người là nhà đấu tranh dân chủ, yêu nước Việt – họ miệt mài chửi Trump mà quên mất đi những điều Trump, trên cương vị tổng thống Mỹ, đã và đang giúp cho VN nhiều điều trọng đại. Họ cố tình quên Trump đã chi ra hàng trăm triệu đô la giúp thế giới trong đó có VN để chống dịch bệnh. Họ cố tình lãng quên lần đầu tiên Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng Mỹ chính thức lên tiếng phê phán Tàu cộng bênh vực ngư dân VN bị Tàu cộng đâm chìm tàu, là chuyện chưa từng có trong các đời TT. Mỹ trước đây, và cũng chưa từng có với bất cứ quốc gia bạn bè nào của VN.
Các nhà đấu tranh ở Việt Nam quay ra chửi Trump rất tiểu xảo, vô lý là họ chính thức thò cái mặt con thò lò cơ hội giữ gìn chế độ thân Tàu của họ ra. (Phạm Thành)
Theo @Phien Ngung:
Bị Việt Cộng nó kìm kẹp đối xử như thú vật thì không lo, không biết nhục, lại bày đặt đi chỉ trích nhân quyền của Mỹ dưới thời Trump.
Bị bọn Tàu Cộng nó đối xử như kẻ thù, bắt, bắn, đâm chìm, giết hại không biết mà đối phó lại đi chửi bới Donald Trump.
Một lũ ngu và hèn như thế hèn gì không thể kéo theo dân chúng theo để giành lại quyền tự quyết của con người (Phien Ngung)
Phải chăng họ chửi Trump để ngấm ngầm bảo vệ chế độ toàn trị mà họ cố che giấu.
THẬT ĐÁNG KHINH bọn giả vờ đấu tranh dân chủ, giả vờ chống cộng để tìm một vé đi Mỹ.
Ảnh 2: Nhân cách và đạo đức của bọn cuồng loạn chống Trump thể hiện qua ý kiến tên vô loại hoàng ngọc tuấn
Mời các bạn cùng đọc:
CHỬI TỔNG THỐNG MỸ
…
Bị nhốt trong nhà, nên vào mạng hơi nhiều. Thấy rằng ngoài thông tin về cúm Tàu, về vụ mafia Đường Nhuệ còn rộ lên các bài viết đả kích phê phán tổng thống Trump, và tất nhiên cũng rộ lên những bài viết ngược lại, ủng hộ Trump và phê phán đả kích những người đả kích Trump.
Chuyện đả kích Trump đã xuất hiện ngay sau khi ông ta đắc cử TT, ầm ỉ lên tiếp theo khi ông ta triển khai kế hoạch bao vây Tàu cộng và thay đổi sách lược ngoại giao. Và càng đến gần ngày bầu cử “phong trào” chống Trump càng đẩy mạnh lên hơn bao giờ hết.
Đảng đối lập ở Mỹ, công dân Mỹ chống Trump là chuyện bình thường. Tổng thống Mỹ là đầy tớ đúng nghĩa của nhân dân Mỹ, không bỏ phiếu bầu ông hoặc bỏ phiếu bầu ông, nhưng sau khi lên không làm vừa ý thì bị chửi là đúng rồi. Họ còn có quyền truất phế TT của họ ngay giữa nhiệm kỳ nữa. Người Việt là công dân Mỹ có toàn quyền làm những chuyện đó.
Thế nhưng, những người Việt không phải là công dân Mỹ cũng rộ lên đả kích TT Mỹ đương nhiệm là ông Trump một cách ác liệt. Phê phán, đả kích, thậm chí chửi bới đến thậm tệ còn hơn công dân Mỹ nữa.
Bọn bò đỏ, bọn thờ Tàu cộng chửi Trump là có lý do và động cơ đen tối của chúng.
Nhưng ngạc nhiên nhất là có một số người chống cộng, đấu tranh dân chủ, hoạt động XHDS trong nước, và ở các nước khác ngoài Mỹ, vào thời điểm này cũng rộ lên viết bài phê phán, đả kích hoặc chửi bới Trump nặng nề.
Họ bươi móc bất cứ khuyết điểm có thật hay khong có thật của Trump ra để mắng chửi. Nào quá khứ Trump tồi tệ, đường lối ngoại giao sai lầm, giả vờ chống Tàu nhưng con cái đang làm ăn với Tàu, điều hành kém cỏi nên để dịch bệnh tràn lan nước Mỹ, háo danh nên ký tên vào ngân phiếu hỗ trợ dân, độc ác tạm ngưng chi tiền cho WHO, …
Những người hoạt động, những người chống Tàu cộng yêu nước ấy miệt mài chửi Trump mà quên mất đi những điều Trump, trên cương vị tổng thống Mỹ đang giúp cho VN nhiều điều sát sườn, ngay mới đây. Họ cố tình quên Trump đã chi ra hàng trăm triệu đô la giúp thế giới trong đó có VN để chống dịch bệnh. Họ bỏ lơ qua chuyện nóng sốt nhất là lần đầu tiên Bộ ngoại giao Mỹ chính thức lên tiếng phê phán Tàu cộng bênh vực ngư dân VN bị chúng đâm chìm tàu, là chuyện chưa từng có trong các đời TT Mỹ trước đây, và cũng chưa từng có với bất cứ quốc gia bạn bè nào của VN.
Qua đó dư luận thấy rằng việc chửi Trump của những người kể trên – những nhà hoạt động, những người yêu nước – có gì đó thiếu công tâm, không vì lợi ích quốc gia, chưa nói là được định hướng bởi những kẻ nào đó bên ngoài nước Việt.
Thử phân tích vài nội dung mà nhóm người đó bươi ra chống Trump.
Đường lối ngoại giao sai, giả vờ chống Tàu cộng.
Hai vấn đề lớn này đã có quá nhiều tranh cãi chưa ngã ngũ vì sự việc còn đang diễn biến chưa kết thúc để thấy kết quả, phải chờ thời gian trả lời. Chuyện này phê hay bênh Trump tùy vào cảm nhận mỗi người.
Điều hành kém để dịch bệnh tràn lan. Đây là vấn đề công dân Mỹ đang tranh cãi quyết liệt để tìm ra lỗi phải từ đâu. Những công dân Mỹ mà cho rằng lỗi do Trump, có quyền mắng Trump là chuyện bình thường vì đó là quyền lợi sát sườn của họ. Nhưng những nhà hoạt động trong nước cũng bỏ hết công sức ào lên mắng chửi Trump là sao, trong khi trong nước còn vô vàn vấn đề cần họ lên tiếng, nếu họ quá thừa năng lượng. Buồn cười là một số người Việt ở Úc, ở Châu Âu cũng hùa vào mắng Trump về chuyện dịch bệnh ở nước Mỹ trong khi ngay tại nước họ đang sinh sống dịch bệnh cũng bùng phát ra tràn lan và nghiêm trọng lại không lên tiếng chửi mắng lãnh đạo của họ. Và cũng không thấy những nhà hoạt động VN chửi Trump lên tiếng chửi lãnh đạo Ý, Pháp, Anh, Đức, Tây Ban Nha …vì để dịch bệnh tràn lan nhỉ?
Chuyện tạm ngưng chi tiền cho WHO. Lãnh đạo WHO trong việc phòng chống dịch bệnh đã quá sai trái, đã tiếp tay cho Tàu cộng bưng bít thông tin, đã không đưa ra quyết định nguy hiểm toàn cầu đúng lúc … là điều không phải tranh cãi. Đó là lý do tại sao khắp thế giới lên án lãnh đạo tổ chức này và đưa đến một thư kháng nghị gần 1 triệu chữ ký đòi cách chức chủ tịch WHO. Trump ra lịnh tạm ngừng chi cho WHO để áp lực tổ chức này phải thay đổi lãnh đạo và thay đổi cách điều hành là hoàn toàn đúng. Tạm ngừng để gây áp lực chứ không phải ngừng vĩnh viễn. Tàu cộng la ó phê Trump và bênh WHO là có lý do bất hảo của chúng. Một số nhà hoạt động VN cũng ào lên chửi Trump và bênh WHO là vì sao?
Rồi chuyện in tên Trump lên ngân phiếu hỗ trợ dân Mỹ trong dịch bệnh cũng bị các nhà hoạt động thừa năng lượng trong nước bêu riếu. Chuyện đó có hay không có chưa biết, nhưng đảng đối lập hoặc công dân Mỹ lên tiếng chửi Trump là có lý do của họ. Còn công dân VN có lãnh được tờ ngân phiếu đó đâu mà cũng mắng chửi Trump? Mà chuyện đó nếu có cũng không sai, tờ ngân phiếu chi tiền phải có chủ tài khoản ký tên thì mới hợp lệ, đó là tiền từ ngân khố Mỹ lấy ra đền cho dân theo đạo luật CARE, không tổng thống Mỹ đứng tên thì ai đứng tên mới đúng đắn?
Bài viết này không nhằm mục đích phê phán chuyện dùng lời lẽ nặng nhẹ nói qua lại giữa phe bênh Trump hay chống Trump. Chuyện sử dụng từ ngữ hay bày tỏ thái độ nặng nhẹ là quyền của mỗi người, miễn không vi phạm luật pháp. Anh có quyền mắng chửi Trump thậm tệ thì người ủng hộ Trump cũng có quyền mắng chửi lại anh, không có gì phải phàn nàn.
Bài viết chỉ đặt ra vấn đề là ngay thời điểm hiện tại, thời điểm sát kề với bầu cử ở Mỹ, vì sao lại rộ lên chuyện chống Trump từ những nhà hoạt động trong nước?
Trong chuyện hơn 200 công dân VN ở HN đang bị an ninh giam giữ phi pháp phi nhân quyền trong nhà thì lại không thấy lên tiếng phản đối giùm.
Nguồn: Fb: Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10207486426796490&id=1763201593
Tôn Vận: Vì đâu TGĐ WHO Tedros Adhanom cung phụng ĐCSTQ? – Trí Thức VN

M.TRITHUCVN.NET
Tôn Vận: Vì đâu TGĐ WHO Tedros Adhanom cung phụng ĐCSTQ? – Trí Thức VN
Hàng năm Mỹ đóng góp cho WHO 400-500 triệu USD, vượt xa so với 40 triệu USD của ĐCSTQ. Vậy thì vì sao ông Tedros Adhanom lại cung phụng ĐCSTQ?
Tôn Vận: Vì đâu TGĐ WHO Tedros Adhanom cung phụng ĐCSTQ?
Tôn Vận
- Thứ Sáu, 17/04/2020
- Như Tổng thống Mỹ Donald Trump đã cho biết, hàng năm Mỹ đóng góp cho Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) 400-500 triệu USD (đô la Mỹ), vượt xa so với 40 triệu USD của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Vậy thì vì sao ông Tedros Adhanom lại cung phụng ĐCSTQ?
Tổng Giám đốc WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus. (Ảnh: Alexandros Michailidis/Shutterstock)
Lý do chính là ĐCSTQ đã giúp ông Tedros Adhanom có thể ngồi ở vị trí này. Với tư cách là Tổng giám đốc của WHO, vừa có danh vừa có lợi, ngoài mức lương hàng năm là 240.000 USD còn có thể được bay khắp thế giới mà không phải bỏ tiền túi, gặp gỡ nguyên thủ các nước và tận hưởng đãi ngộ của một quốc khách. Theo AP, riêng chi phí đi lại của ông Tedros Adhanom trong năm 2018 đã lên tới gần 210.000 USD.
Tác gia Rebecca Myers của Thời báo Chủ nhật (The Sunday Times) tại Anh đã từng viết, một số nhà ngoại giao kể với bà rằng khi ông Tedros Adhanom ra tranh cử Tổng Giám đốc WHO năm 2017, Trung Quốc (ĐCSTQ) đã tận lực hỗ trợ ông ta, không chỉ tận dụng sức mạnh kinh tế của Bắc Kinh mà còn sử dụng một số quỹ đen để giành được nhiều phiếu ủng hộ của các nước đang phát triển giúp Tedros Adhanom trúng cử.
ĐCSTQ nổi tiếng về việc vung tiền trong quan hệ quốc tế, điều này đặc biệt nổi bật trong thời ông Tập Cận Bình khi ngân sách ngoại giao hàng năm đã tăng từ 30 tỷ nhân dân tệ lên 60 tỷ nhân dân tệ. Ngoài ra, với sự phát triển của ngoại thương, Trung Quốc đã trở thành đối tác thương mại và nhà đầu tư lớn nhất của ngày càng nhiều nước đang phát triển, có ảnh hưởng lớn đến các nước đang phát triển tại châu Phi, châu Á, châu Mỹ Latinh và các nước vành đai Thái Bình Dương.
Đây là lý do giải thích trong bầu cử vị trí quan trọng của nhiều tổ chức quốc tế, ĐCSTQ phát huy được vai trò lớn. Năm 2017, lần đầu tiên việc bầu cử Tổng giám đốc WHO đã được mở cho tất cả các nước thành viên. Ông Tedros Adhanom đã giành được phiếu bầu áp đảo với số phiếu 133 trong tổng số 185 phiếu, vai trò mang tính quyết định phía sau là ĐCSTQ.
Đến nay Trung Quốc đã giành được vị trí lãnh đạo cao nhất của 4 cơ quan trong số 17 tổ chức và cơ quan chuyên môn của Liên Hiệp Quốc. Đó là Tổng giám đốc Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hiệp Quốc Khuất Đông Ngọc (Qu Dongyu, cựu Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp Trung Quốc), Tổng thư ký Tổ chức Hàng không Quốc tế Lưu Phương (Liu Fang, cựu quan chức Cục Hàng không Dân dụng Trung Quốc), Tổng thư ký Liên minh Viễn thông Quốc tế Triệu Hậu Lân (Zhao Houlin, cựu kỹ sư của Viện Thiết kế Bộ Bưu chính Viễn thông Trung Quốc), và Tổng Giám đốc Tổ chức Phát triển Công nghiệp Liên Hiệp Quốc Lý Dũng (Li Yong, cựu Thứ trưởng Bộ Tài chính Trung Quốc).
Nếu cựu thứ trưởng của Bộ Công an Trung Quốc Mạnh Hồng Vĩ (Meng Hongwei) không bị thanh trừng trong cuộc đấu tranh quyền lực của ĐCSTQ thì đến nay ông này vẫn là Chủ tịch của Interpol (Tổ chức Cảnh sát Hình sự quốc tế). Interpol không thuộc về Liên Hiệp Quốc, nhưng đây là tổ chức quốc tế lớn nhất ngoài Liên Hiệp Quốc. Có thể thấy tầm ảnh hưởng của ĐCSTQ trong các tổ chức quốc tế hiện nay là thế nào.
Hiển nhiên ông Tedros Adhanom hiểu được điều này, không có gì ngạc nhiên khi ngay sau ngày trúng cử, ông ta đã gặp Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch Y tế và Gia đình Trung Quốc vào thời điểm đó là ông Lý Bân (Li Bin) và thể hiện quan điểm ủng hộ một Trung Quốc, sẽ xử lý thỏa đáng vấn đề Đài Loan dựa trên cơ sở nghị quyết liên quan.
Sau khi ông Tedros Adhanom nhậm chức ngày 1/7/2017, đến ngày 18/8 đã dẫn đầu một phái đoàn đến Bắc Kinh tham gia “Hội thảo cấp cao về Hợp tác Sức khỏe Vành đai Con đường và Con đường tơ lụa sức khỏe”. Phía Bắc Kinh cũng đặc biệt tán dương sự hỗ trợ của ông Tedros Adhanom, ngoài được Thủ tướng Lý Khắc Cường tiếp đón còn nhận được khoản tiền 20 triệu USD. Thông cáo báo chí của WHO khi đó đã viết: “Chủ nhiệm Lý Bân đã gặp Tổng giám đốc Tedros Adhanom, đã thay mặt cho Trung Quốc và WHO ký một biên bản ghi nhớ cùng khoản đóng góp thêm tự nguyện trị giá 20 triệu USD dùng để hỗ trợ WHO triển khai công việc trên toàn cầu.”
Cái bóng của ĐCSTQ
Từ năm 2005 đến 2012, ông Tedros Adhanom từng là Bộ trưởng Bộ Y tế của Ethiopia; từ năm 2012 đến 2016, lại nhậm chức Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Ethiopia. Về đảng phái, ông Tedros Adhanom thuộc Mặt trận Giải phóng Nhân dân Tigray, tổ chức này đã từng chi rất nhiều tiền cho bầu cử Tổng Giám đốc WHO, lãnh đạo của tổ chức này chính là Mặt trận Dân chủ Cách mạng Nhân dân Ethiopia (EPRDF), là đảng cầm quyền ở Ethiopia. Mặc dù sau khi Liên Xô sụp đổ thì đảng này đã đề xuất phát triển “nền kinh tế thị trường tự do”, nhưng nhà lãnh đạo và cựu thủ tướng của Ethiopia vẫn tuyên bố rằng “không đi chệch khỏi chủ nghĩa Mác – Lênin”.
Hệ tư tưởng nào thì hành vi cũng tương tự như vậy. Ngay khi ông Tedros Adhanom đang tranh cử chức Tổng giám đốc WHO thì đã bị đối thủ tố cáo trong thời gian là Bộ trưởng Bộ Y tế Ethiopia đã ba lần che đậy dịch bệnh tả. Năm 2016, khi Ethiopia bắt giữ 16 phóng viên, ông Tedros Adhanom đã lên tiếng rằng họ bị bắt không phải vì phát ngôn mà vì họ đã vi phạm luật pháp của Ethiopia. Sau khi đắc cử, ông Tedros Adhanom cũng đã gây làn sóng chỉ trích khi bổ nhiệm nhà độc tài khét tiếng thân ĐCSTQ là Tổng thống Mugabe của Zimbabwe làm đại sứ thiện chí của WHO, vì vậy đã buộc phải rút lại ý định sau đó 4 ngày. Dư luận cho rằng đây là hành động trả ơn với ông Mugabe, bởi vì khi ông Mugabe là lãnh đạo của Liên minh châu Phi đã giúp ông Tedros Adhanom loại trừ hai đối thủ cạnh tranh và thành công hỗ trợ ông Tedros Adhanom thành ứng cử viên châu Phi của WHO.
Ông Tedros Adhanom và ĐCSTQ không chỉ chung ý thức hệ, ĐCSTQ còn là đối tác thương mại lớn nhất, nhà đầu tư lớn nhất và nhà thầu lớn nhất của Ethiopia, và hiện đang hỗ trợ xây dựng trụ sở Trung tâm Phòng ngừa Dịch bệnh châu Phi ở Ethiopia. Dưới sự chống lưng của ĐCSTQ, cộng với việc ông Tedros Adhanom cũng đã trải nghiệm sức mạnh của ĐCSTQ khi ông là Bộ trưởng Bộ Y tế và Bộ trưởng Ngoại giao, nên hiển nhiên ông biết sức nặng của mối quan hệ tốt đẹp với ĐCSTQ.
Thực tế, ông Tedros Adhanom chỉ thuần túy là một chính trị gia, trong số các Tổng giám đốc của WHO, ông là người duy nhất chưa bao giờ làm bác sĩ.
Tại sao ĐCSTQ phải kiểm soát WHO
Tất nhiên, việc ĐCSTQ không tiếc nỗ lực gây ảnh hưởng trong các tổ chức quốc tế là xuất phát từ lợi ích riêng của họ, điều này có thể thấy rõ trong vấn đề đàn áp Đài Loan.
Đài Loan trong thời ông Mã Anh Cửu nắm quyền vẫn còn có vai trò là quan sát viên của WHO và có thể tham dự một số cuộc họp. Đến thời bà Thái Anh Văn chống ĐCSTQ thì Đài Loan đã mất vai trò này. Rõ ràng, không có sự đồng ý của ĐCSTQ thì Đài Loan không thể tham gia các cuộc họp của WHO, thậm chí chỉ là cuộc họp mang tính kỹ thuật. Vì theo quy tắc hiện hành, sự tham gia của Đài Loan trong cuộc họp của WHO phải thông qua phê duyệt hàng năm của ĐCSTQ. Qua đây có thể thấy rõ sự kiểm soát của ĐCSTQ đối với WHO.
Sau khi trúng cử Tổng giám đốc WHO, ông Tedros Adhanom đã thực hiện cam kết riêng tư về “xử lý vấn đề Đài Loan”, chỉ nêu ra hai ví dụ:
Vào cuối năm 2017, Nhật Bản đã mời Đài Loan tham gia “Diễn đàn sức khỏe quốc gia” tổ chức tại Tokyo, nhưng vì phản đối sự tham gia của Đài Loan nên WHO đe dọa không đồng tổ chức sự kiện này.
Năm 2018, Ban thư ký WHO yêu cầu các tổ chức phi chính phủ như Liên đoàn sinh viên y tế quốc tế (IFMSA) và Hiệp hội y tế thế giới (WMA) phải đổi tên Đài Loan thành “Đài Loan Trung Quốc”.
Không chỉ có vấn đề Đài Loan, trong vấn đề dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán hiện nay thì ĐCSTQ đã bị cả thế giới lên án vì ban đầu không có hành động kịp thời để dịch bệnh lây lan khắp thế giới, nhưng trong vai trò phụ trách tổ chức y tế quốc tế lớn nhất và có thẩm quyền nhất thế giới là WHO, ông Tedros Adhanom lại hết lời ca ngợi ĐCSTQ trong xử lý dịch bệnh, phản đối lệnh cấm vận của Mỹ và các nước khác đối với Trung Quốc, không khác gì trở thành người quản lý khủng hoảng quan hệ công chúng xuất sắc của ĐCSTQ. Dĩ nhiên ĐCSTQ đã không bỏ lỡ cơ hội để quảng bá lời khen ngợi của WHO dành cho họ để tự biến hình thành vị cứu tinh của thế giới trong công tác phòng chống dịch bệnh. Như vậy, khoản đầu tư của ĐCSTQ vào ông Tedros Adhanom trong WHO đã nhận được báo đáp tuyệt vời.
Tedros Adhanom sẽ về đâu?
Tính đến trưa ngày 15/4, hơn 950.000 người đã ký tên trên Change.org để kêu gọi ông Tedros Adhanom từ chức, dự kiến số người tham gia sẽ sớm vượt quá một triệu người. Nhưng loại kháng cáo này chỉ là dư luận xã hội, cú đánh mạnh nhất với ông Tedros Adhanom là việc ông Trump đã ngừng hỗ trợ tài chính cho WHO và mở cuộc điều tra về bệnh viêm phổi Vũ Hán, điều này có thể hình dung như cú đánh phủ đầu. Nếu không hợp tác với cuộc điều tra và mất nguồn tài chính lớn thì WHO sẽ khó duy trì hoạt động bình thường; còn hợp tác điều tra (cung cấp tất cả các hồ sơ liên lạc với ĐCSTQ…) chắc chắn những trò gian lận với ĐCSTQ sẽ bị đưa ra ánh sáng.
Trong bối cảnh ở vào thế lưỡng nan này, không khó để tưởng tượng Tổng giám đốc WHO Tedros Adhanom đã tới bước đường cùng. Hy vọng rằng kết cục này sẽ là hồi chuông cảnh tỉnh cho những ai vẫn còn mơ tưởng xây dựng mối quan hệ hữu hảo với ĐCSTQ.
Tôn Vận
(Bài viết được đăng trên Epoch Times)
Toàn cầu hoá: Chiêu bài ĐCSTQ âm mưu bá chủ thế giới
Toàn cầu hoá: Chiêu bài ĐCSTQ âm mưu bá chủ thế giới (全球化:中共欺骗的诡计以谋求统治世界)
|
Mấy năm lại đây, “Toàn cầu hóa” trở nên một “chủ đề thời sự” hấp dẫn giới nghiên cứu Việt Nam, không chỉ giới nghiên cứu kinh tế, mà cả các giới nghiên cứu văn hóa, khoa học và công nghệ. Một số nghiên cứu rải rác trên các trang mạng xã hội đã đề cập việc Tàu Cộng ra sức lợi dụng chính sách mở cửa trong bối cảnh toàn cầu hóa để thâm nhập đất nước ta với những hành vi rất trắng trợn để phá hoại kinh tế, môi trường, lấn chiếm lãnh thổ và làm suy thoái các giá trịvăn hóa của Việt Nam. Tuy nhiên, chưa có một chính sách nào của Việt Nam để ngăn ngừa chính sách này của Tàu Cộng, không những vậy, nhiều nhân vât có trách nhiệm ở các cấp quản lý còn tiếp tay cho Tàu Cộng lũng đoạn kinh tế và xã hội Việt Nam qua thắng thầu, thuê đất thuê rừng, thâm nhập nhiều lĩnh vực hoạt động. Ngày 16/4/2020, trên trang NTD đã có bài viết với tiêu đề “Toàn Cầu hóa: Chiêu bài ĐCSTQ âm mưu bá chủ thế giới” của tác giả Đường Thư. Đây là một bài nghiên cứu thú vị đáng để giới nghiên cứu và giới làm chính sách tham khảo góp phần vào việc hoạch định chính sách của Việt Nam. Bauxite Việt Nam |

Kể từ khi trở thành ông chủ Nhà Trắng, Tổng thống Mỹ Donald Trump liên tiếp rút khỏi các tổ chức quốc tế, hiệp định và hiệp ước. Ông khiến thế giới bất ngờ khi ra những quyết định chống lại xu hướng Toàn cầu hóa, mặc dù nó đã trở nên quá quen thuộc đến nỗi không mấy ai hoài nghi gì về bản chất của nó. Nhưng có lẽ Tổng thống Trump đã sớm nhận ra Toàn cầu hoá không phải là một sân chơi tự do mà là phương tiện để ĐCSTQ thực hiện âm mưu bá chủ thế giới.
Tổng thống Donald Trump vừa quyết định dừng tài trợ cho Tổ chức Y tế thế giới (WHO) và lên án tổ chức này cùng Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) lợi dụng Mỹ. Đây chỉ là một trong một loạt các hành động thể hiện sự phản đối các tổ chức quốc tế từ khi ông làm chủ Nhà Trắng.
Ngay sau khi nhậm chức, Tổng thống Donald Trump quyết định rút khỏi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) vì cho rằng TPP gây tác hại cho nền kinh tế Hoa Kỳ và ảnh hưởng đến việc làm của người lao động Mỹ. Ông cũng rút khỏi Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu, ông gọi đây là trò lừa bịp do Trung Quốc tạo ra nhằm làm tê liệt ngành công nghiệp Mỹ. Mỹ cũng rút khỏi Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên Hợp Quốc (UNESCO); rút ra khỏi Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc; rút khỏi hiệp định hạt nhân với Iran; rút khỏi Hiệp ước về tên lửa tầm trung (INF) với Nga; Nhà Trắng rút khỏi Liên minh Bưu chính thế giới UPU kéo dài 1 năm và chỉ rõ: quy định hiện hành của UPU đã khiến Mỹ lâm vào tình trạng bị cạnh tranh không công bằng, gây thiệt hại nghiêm trọng đến thu nhập của ngành bưu chính Mỹ.
Tổng thống Donald Trump đã nhận ra từ rất sớm, có lẽ trước khi ông ấy tranh cử tổng thống Mỹ, rằng ĐCSTQ đã đang thống trị toàn thế giới dưới vỏ bọc mỹ miều của toàn cầu hoá, tự do thương mại, kinh tế phát triển…
Nghị sĩ Anh Tom Tugendhat chỉ ra rằng, giống như tất cả các chế độ độc tài, Chính phủ Trung Quốc rất xảo trá, họ bất chấp tất cả để duy trì quyền lực và kiểm soát người dân, vì vậy họ phải che đậy sự thật về virus vì có thể gây ảnh hưởng đến uy quyền của họ. Ủy ban Ngoại giao của Hạ viện do ông Tugendhat làm chủ tịch tuyên bố rằng Trung Quốc đang quyết tâm xây dựng một trật tự toàn cầu mới do họ lãnh đạo.

1. Trung Quốc thao túng thế giới thông qua toàn cầu hoá như thế nào (中国如何通过全球化操纵世界)
Toàn cầu hoá bắt đầu từ phương Tây, là con đường mà chủ nghĩa tư bản mở rộng trên toàn cầu. Toàn cầu hoá về hình thức khiến cho kinh tế thâm nhập lẫn nhau, làm các quốc gia liên kết, hợp tác và phụ thuộc vào nhau trong một chuỗi cung ứng sản xuất tiêu thụ. Điều bất hạnh là, ĐCSTQ với bản tính ma mãnh đã nhận ra toàn cầu hoá chính là cơ hội vàng để thao túng thế giới, làm các nước mất đi chủ quyền quốc gia, phá hoại cơ sở kinh tế dân tộc, nhằm thực hiện mục tiêu cuối cùng là làm bá chủ thế giới.
Khi đại dịch bùng nổ, cả thế giới chao đảo vì nguồn cung y tế và dược phẩm cũng như 90% hàng hoá phụ thuộc vào Trung Quốc. Các quốc gia tiếp tục phải nhập khẩu từ Trung Quốc và nhận được bài học cay đắng khi trong cơn khủng hoảng, Trung Quốc dùng chính thảm hoạ để trục lợi họ bằng việc đầu cơ hàng tỷ khẩu trang của thế giới rồi bán lại, bán các thiết bị y tế như máy thở với giá cắt cổ và các bộ xét nghiệm cho kết quả sai 80%, với khẩu trang y tế được làm từ đồ lót.
Ngày nay cả thế giới chìm ngập trong sản phẩm hàng hóa made in China, nó đã trở thành thương hiệu của toàn cầu hoá khi một mình Trung Quốc thao túng mọi nguồn lực. Thông qua toàn cầu hoá, ĐCSTQ xâm nhập vào các ngành nghề, các tầng diện trong xã hội trong mọi phương diện về chính trị, kinh tế, pháp luật, giáo dục, truyền thông, nghệ thuật và xã hội, văn hoá.
Làm cách nào mà con virus ĐCSTQ đã thao túng cả thế giới, trong mấy thập kỷ qua, và mỗi chúng ta đều là một mắt xích trong kế hoạch thống trị và huỷ diệt của nó.
2. Toàn cầu hoá: dịch chuyển nguồn lực ‘bơm máu’ cho Trung Quốc (全球化:将全球资源转移到中国以为自己的经济注入血液)
Chủ nghĩa thực dân thế kỷ 21 của riêng Trung Quốc bắt đầu chiêu bài là những khoản cho vay hậu hĩnh, lãi suất thấp để xây dựng hạ tầng đổi lấy nguyên liệu và sự xâm nhập thị trường nội địa. Từ đó, các nước thay vì dùng lao động tại chỗ, Trung Quốc sẽ mang vào đội quân kỹ sư và công nhân khổng lồ của nó để xây dựng đường cao tốc, đường sắt, cảng và hệ thống viễn thông, mở đường khai thác và vận chuyển nguyên vật liệu, chuyển về lại các công xưởng tại các thuộc địa của Trung Quốc, sau đó bán lại thành phẩm của nó vào thị trường các nước, bằng cách đó xóa bỏ các ngành sản xuất tại chỗ của những nước này, đẩy họ vào tình cảnh thất nghiệp và đói nghèo.
Trên thực tế toàn cầu hóa chính là thông qua việc dịch chuyển một lượng lớn của cải của thế giới vào tay Trung Quốc, khiến Trung Quốc có thể giàu lên nhanh chóng trong khi nó có đạo đức tệ hại nhất, bức hại nhân quyền nghiêm trọng nhất, khiến hành tinh ô nhiễm trầm trọng nhất. Toàn cầu hóa khiến Trung Quốc tận dụng khai thác toàn bộ tài nguyên, sở hữu trí tuệ, thị trường tiêu thụ khổng lồ của thế giới, thị trường nhân công nô lệ.. mà trở nên “hoá rồng”, vô cùng lớn mạnh, với dã tâm soán đoạt vị trí của Mỹ, thống trị thế giới, khiến cả thế giới im lặng trước tội ác của chính quyền Trung Quốc về nhân quyền, vốn là mục tiêu quan trọng nhất của chế độ phản nhân loại này.
Toàn cầu hoá đồng thời khiến cho kinh tế thị trường phụ thuộc lẫn nhau, và hoàn toàn nằm trong vòng thao túng từ vốn, hạ tầng, sản xuất, tiêu thụ, nhưng không phải bởi cơ chế tự do và minh bạch mà bằng mua chuộc, hối lộ, cưỡng ép, lũng đoạn… khiến cho phương Tây đứng trước phương diện lợi ích kinh tế, mà vứt bỏ các giá trị đạo đức cơ bản, lương tri đạo nghĩa và giá trị phổ quát trở thành món hàng rẻ mạt mà Trung Quốc dễ dàng mua bán, để mặc chính quyền Trung Quốc lợi dụng sức ép kinh tế uy hiếp thế giới tiến tới thống nhất thiên hạ. Rất nhiều chính phủ quốc gia, công ty lớn và doanh nhân trên bề mặt hoặc nhất thời có thể đạt được cái gọi là “lợi ích” từ ĐCSTQ, nhưng việc hy sinh các nguyên tắc đạo đức rốt cuộc lại khiến họ “được chẳng bõ cho mất”. Lợi ích bề mặt đó thực ra đều là thuốc độc mà đến khi xảy ra đại dịch họ mới bừng tỉnh.

Từ một phương diện khác, toàn cầu hoá kinh tế khiến ngày càng nhiều người mất đi điều kiện để tự do sản xuất, mất việc làm và đói nghèo, các quốc gia lạc hậu thường trở thành một khâu của chuỗi cung ứng, như vậy dẫn đến việc chủ quyền kinh tế của quốc gia suy yếu, chính là sự thất bại của quốc gia trước thể kinh tế toàn cầu hoá. Cơn khủng hoảng kinh tế trong đại dịch đã khiến cả thế giới mở mắt bừng tỉnh trước nguy cơ phụ thuộc lẫn nhau và phụ thuộc vào Trung Quốc khiến xuất nhập khẩu đình trệ có thể dẫn đến ảnh hưởng kinh tế nghiêm trọng. Hơn bao giờ hết, giờ đây các nước đã nhận ra hậu quả tai hại của việc chạy theo toàn cầu hoá dưới sự thao túng của ĐCSTQ thay vì nỗ lực củng cố xây dựng một nền kinh tế độc lập bền vững mang bản sắc quốc gia dân tộc.

3. Toàn cầu hoá để đánh cắp trí tuệ thế giới (全球化以窃取世界智慧)
Bất cứ công ty nào muốn leo qua “Bức Vạn Lý Trường Thành bảo hộ” của Trung Quốc và bán hàng vào thị trường nước này phải chịu thứ phí nhập cuộc là giao nộp công nghệ của họ cho đối tác Trung Quốc. Đồng thời phải chuyển cơ sở nghiên cứu và phát triển sang Trung Quốc, bằng cách này, Trung Quốc đã cướp không tài sản trí tuệ mà mỗi công ty phải bỏ ra đến 20% cho các nghiên cứu phát triển. Dù không mất một khoản chi phí nghiên cứu lớn, nhưng đường sắt cao tốc Trung Quốc lại bước vào thời kỳ phát triển nhảy vọt, họ đã xây dựng được tuyến đường sắt cao tốc dài nhất thế giới. Chỉ trong vài năm, Trung Cộng đã tiếp thu được công nghệ của phương Tây, biến thành cái gọi là “Tự chủ về sở hữu trí tuệ”.
Mới đây Charles M. Lieber, nhà bác học Sinh-Hoá tại Harvard, đã bị bắt vì nhận hàng triệu USD từ Trung Quốc để thành lập phòng thí nghiệm nghiên cứu tại Đại học Vũ Hán. Số tiền này được chuyển thông qua chương trình “Ngàn người tài” của Trung Quốc, nhằm mục đích săn trộm các chuyên gia công nghệ và khoa học tài giỏi từ phương Tây và đưa họ đến Trung Quốc làm việc trong các lĩnh vực công nghệ sinh hoá học. Nhà bác học này chỉ là một ví dụ trong vô số gián điệp đã bán mình cho Trung Quốc, phản bội lại đất nước đã cưu mang họ và ăn cắp các công nghệ vũ khí tiên tiến nhất cho kẻ thù Trung Quốc.

Sáng kiến trong khoa học kỹ thuật là thành quả của tư tưởng tự do sáng tạo của chủ nghĩa tư bản. Nhưng môi trường mạng internet bị Trung Quốc phong tỏa, tư tưởng bị kìm kẹp, các nhà nghiên cứu khoa học ở Trung Quốc ngay cả quyền tự do sử dụng các công cụ tìm kiếm ở nước ngoài cũng bị tước đoạt mất. Nhưng với tố chất lưu manh vốn không đếm xỉa gì đến đạo đức, Trung Quốc lựa chọn cách đơn giản hơn là đánh cắp. Những phát minh mà phương Tây phải bỏ lượng kinh phí khổng lồ và mất hàng chục năm để nghiên cứu lại bị Trung Quốc đánh cắp, tiếp thu thậm chí cải tiến, sau đó ứng dụng vào sản xuất trên quy mô lớn, rồi lại bán phá giá trên quy mô toàn cầu, khiến các doanh nghiệp và nền kinh tế tư nhân ở phương Tây bị đánh đổ.
Christopher Wray, cục trưởng FBI nói: “Mục tiêu của Trung Quốc là thay thế nước Mỹ trở thành nước lớn siêu cấp đi đầu thế giới, họ đang dùng mọi thủ đoạn phi pháp để thực hiện mục tiêu này”.
Trung Quốc sử dụng mạng lưới rộng khắp từ gián điệp viên chức, hacker, du học sinh, phóng viên, người gốc Hoa làm việc trong các công ty phương Tây, hàng triệu người Trung Hoa được cấp visa hàng năm, cho đến những người phương Tây bị dụ dỗ, lợi dụng để đánh cắp bí mật công nghệ của phương Tây.
Kathleen Puckett, một nhân viên tình báo Mỹ nói: “Trung Quốc dồn tất cả nỗ lực vào hoạt động gián điệp, và nó đã đạt được mọi thứ một cách miễn phí”.
Hàng ngày, một mạng lưới hàng ngàn gián điệp chuyên nghiệp và không chuyên của Trung Quốc thu thập các tin tức tình báo ở các văn phòng, nhà máy, trường học từ khắp thế giới. Mỗi phút, hàng trăm tin tặc Trung Quốc dùng cả ngàn chương trình để tấn công vào tường lửa của các hệ thống thông tin về công nghiệp, tài chính, học thuật, chính trị, quân sự trên khắp thế giới, tìm kiếm các dữ liệu quý giá và âm thầm lấy các thông tin nhạy cảm có thể khai thác được này để phá hủy trong tương lai. Tầm ảnh hưởng của những cuộc tấn công tin học được tổ chức hoàn hảo với quy mô lớn “trên thực tế có thể đã đạt tới mức độ của vũ khí hủy diệt hàng loạt” là cảnh báo của tướng James Cartwright, nguyên là người đứng đầu Bộ tư lệnh Chiến lược Mỹ.

4. Cướp việc làm, thống trị nền sản xuất, các ngành chế tạo kỹ thuật (掠夺工作并统治全球生产背景以及所有制造各专业)
Trung Quốc dùng miếng mồi thị trường 1,3 tỷ dân cùng các chính sách bảo hộ xuất khẩu phá vỡ mọi quy tắc của thương mại thế giới, lôi kéo chiêu mời các công ty lớn của phương Tây chuyển sang Trung Quốc. Chiêu bài ép chuyển giao công nghệ và cơ sở nghiên cứu sang Trung Quốc buộc các nước phải xuất khẩu nguồn cung tạo ra việc làm tương lai cho đối thủ thù địch. Rất nhiều công ty lớn nhất thế giới nhằm tối đa hóa lợi nhuận đã dàn xếp với đối tác Trung Quốc. Khi bánh mì của họ được phết bơ ở nước ngoài, các tổ chức thương mại quốc tế đã chuyển biến từ phê phán gay gắt chủ nghĩa con buôn thành những chiến binh vận động hành lang ủng hộ Trung Quốc.
Hậu quả là hàng triệu công ăn việc làm của Mỹ, Canada, Châu Âu, Mexico và Châu Á bị đánh mất, và toàn bộ cơ sở sản xuất của Phương Tây gục ngã trong bàn tay Trung Quốc. Chính sách và chiến lược công nghiệp theo thuyết trọng thương hám lợi và chủ nghĩa bảo hộ mà Trung Quốc theo đuổi không ngoài các mục tiêu như thống trị hoàn toàn nền sản xuất và chế tạo thế giới, gặm nhấm toàn bộ thị trường toàn cầu, và khuất phục xã hội phương Tây về kinh tế.

5. Trung Quốc được bảo kê bởi các tổ chức quốc tế ăn tiền Mỹ (中国由受美国財政的许多国际组织守卫)
Trong khi tăng trưởng kinh tế, ĐCSTQ cũng tăng cường thâm nhập vào các tổ chức kinh tế thế giới, bao gồm cả Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Tổ chức Tiền tệ Thế giới (IMF), Ngân hàng Thế giới, Tổ chức Phát triển Công nghiệp Liên Hợp Quốc (LHQ)… Khi các quan chức của ĐCSTQ tiếp nhận các vị trí trọng yếu của những tổ chức này, thì tích cực thúc đẩy họ hợp tác với ĐCSTQ; lợi dụng LHQ làm chỗ tuyên truyền. Chiến lược “Một vành đai một con đường” của ĐCSTQ khiến rất nhiều quốc gia bị rơi vào khủng hoảng nợ trầm trọng. Nhưng dưới sự vận động chính trị của ĐCSTQ “Một vành đai một con đường” lại nhận được sự tâng bốc của một số quan chức cao cấp LHQ. Là thành viên thường trực của Hội Đồng Bảo an Liên Hiệp quốc, Trung Quốc có thể phủ quyết bất cứ biện pháp trừng phạt nào nó muốn.
ĐCSTQ xây dựng được mối quan hệ mật thiết với các quan chức cấp cao của rất nhiều chính phủ phương Tây, đó là những nhân vật quan trọng hàng đầu trong Liên Hợp Quốc, nguyên thủ quốc gia, quan khách chính phủ, nghị sĩ quốc hội, cố vấn cấp cao của chính phủ, người đứng đầu các tổ chức quốc tế, người nổi tiếng trong giới học thuật và viện nghiên cứu, các ông trùm tập đoàn truyền thông v.v. vào thời điểm then chốt sẽ yêu cầu họ lên tiếng ủng hộ cho ĐCSTQ.
Dựa vào nguồn lực tài chính hùng hậu, Trung Quốc lôi kéo các đảng phái chính trị cánh tả và những nhân sĩ cánh tả trên toàn thế giới, khiến họ truyền bá tư tưởng của ĐCSTQ, lôi kéo và mua chuộc những nhân vật trong giới tài chính và công nghiệp của phương Tây bằng những lợi thế trong kinh doanh, từ đó thông qua họ để thuyết phục chính phủ các nước, gây ảnh hưởng đến chính sách kinh tế và tài chính của các quốc gia phương Tây.

Trong cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung, lãnh đạo cấp cao của ĐCSTQ và các ông trùm phố Wall đã qua lại với nhau nhiều lần. Rất nhiều cơ quan tài chính chóp bu và công ty đa quốc gia của Mỹ đã mở các chi nhánh hoạt động ở Trung Quốc, để mở rộng hoạt động kinh doanh, họ đã tuyển dụng rất nhiều con cái của các quan chức cấp cao ĐCSTQ, những người này dựa vào quan hệ cá nhân để phát ngôn thay cho Trung Cộng trong chính cơ quan mà họ làm việc.
ĐCSTQ dùng tiền bạc, địa vị, danh tiếng để mua chuộc các học giả nước ngoài, đặc biệt là những học giả nghiên cứu vấn đề Trung Quốc nhằm tung hô ĐCSTQ: “Trỗi dậy trong hòa bình”, “Giấc mơ Trung Quốc” và “Mô hình Trung Quốc”.
Năm 2018 viện chiến lược nổi tiếng Châu Âu là Viện nghiên cứu chính sách công toàn cầu (GPPI) công bố báo cáo nghiên cứu, phơi bày hoạt động thâm nhập của ĐCSTQ tại Châu Âu. Báo cáo chỉ ra, ĐCSTQ có công cụ gây ảnh hưởng chính trị toàn diện. Các nước Châu Âu bắt đầu điều chỉnh chính sách để vừa lòng ĐCSTQ. Các nước EU và một số nước lân cận thậm chí còn không tiếc làm tổn hại lợi ích quốc gia, chấp nhận lập luận và lập trường của ĐCSTQ, nhất là ở phương diện giá trị tự do và bảo vệ nhân quyền (1).
6. Biến truyền thông toàn thế giới trở thành “Tân Hoa xã” (将全球媒体转变为“新华社”)
Tuyên truyền đối ngoại toàn cầu là một chiến lược chủ yếu mà ĐCSTQ dùng để tranh đoạt thế giới, nó đã đạt được ngày càng nhiều quyền phát ngôn và đã bắt đầu dẫn dắt môi trường phát ngôn quốc tế. “Đài phát thanh quốc tế Trung Quốc” (CRI) thuê công ty của người Hoa bản địa làm đại lý, Trung Quốc đứng đằng sau thao túng bằng cổ phần, lợi dụng những đài phát thanh bản địa của Mỹ để tuyên truyền cho ĐCSTQ, khiến người ta có cảm giác chính người Mỹ đang phát ngôn ủng hộ cho ĐCSTQ, từ đó gây hiểu lầm rất lớn cho người nghe.
Sự tinh giản biên chế của các tờ báo và tin tức truyền hình trong thời đại Internet dẫn đến việc đóng cửa hay thu hẹp nhiều phòng tin tức ở nước ngoài, từ đó khiến các phương tiện truyền thông Mỹ ngày càng dựa vào luồng tin tức từ báo chí của chính quyền Trung Quốc – một trong những cỗ máy tuyên truyền không ngừng và hiệu quả nhất mà thế giới từng chứng kiến.
Không chỉ truyền thông, ĐCSTQ còn mua chuộc ngành giải trí. Một trong những mục tiêu chủ yếu mà Trung Quốc muốn đạt được khi xâm nhập vào làng giải trí là khiến cho thế giới phải nói những câu chuyện tốt đẹp về Trung Quốc, mua các nhà hát lớn, đầu tư vào phần lớn các bộ phim điện ảnh ăn khách của Hollywood, thông qua đó truyền bá văn hoá thấp kém, biến dị ra toàn thế giới một cách tinh vi dưới vỏ bọc phương Tây tự do.

7. Đầu độc người tiêu dùng, thâu tóm mọi nguồn tài nguyên, hủy diệt môi trường (投毒消费者,获取所有資源,破坏生态环境)
Thế giới ngập tràn hàng hoá giá rẻ của Trung Quốc. Lợi thế giá rẻ này được tạo ra bằng vô số hoá chất độc hại mà Trung Quốc thêm vào thành phần trong các sản phẩm để tối ưu lợi nhuận, tạo ra lợi thế cạnh tranh khiến các nước đầu hàng bó tay. Để nói về các sản phẩm độc hai của Trung Quốc có lẽ người ta phải thống kê vài cuốn sách, nhưng hiểu một cách đơn giản là mọi sản phẩm từ Trung Quốc đều hứa hẹn một ổ hoá chất tặng kèm cho người tiêu dùng, như chì trong các sản phẩm đồ chơi trẻ em, kẻ giết người hàng loạt Melamine trong thực phẩm, chất độc heparin, thạch tín, thậm chí đầu độc cả trong thuốc chữa bệnh. Điều này đồng nghĩa với việc Trung Quốc đã phá huỷ đầu độc thiên nhiên đất nước mình bằng khối hoá chất khổng lồ mà nó dùng để đầu độc người tiêu dùng khắp thế giới.
Hậu quả nguy hiểm nhất từ sự nổi lên của Trung Quốc như là “công xưởng” không thể tranh chấp của thế giới là sự tận diệt nguồn năng lượng và nguyên liệu của trái đất. Để nuôi cỗ máy sản xuất của mình, Trung Quốc phải tiêu dùng một nửa xi-măng, gần một nửa lượng thép, một phần ba đồng, và một phần ba nhôm của thế giới.
Trung Quốc thực hiện chiến lược thâu tóm tài nguyên để giữ cho các nhà máy của họ hoạt động hết công suất, phần còn lại của thế giới thì không có gì. Bằng cách thiết lập mối quan hệ thuộc địa xuyên qua các châu lục như Châu Phi, Châu Á, và cả sân sau của nước Mỹ là Châu Mỹ La Tinh, Trung Quốc đang ngày càng nắm giữ nhiều nguồn tài nguyên thiên nhiên của thế giới. Chiến lược khóa chặt và sở hữu “thuộc địa hóa” các nguồn tài nguyên thiên nhiên khiến cho Trung Quốc có thể sử dụng các tài nguyên này khi cần với chi phí rẻ nhất và do vậy họ dễ dàng có lợi thế về giá thành cạnh tranh với Hoa Kỳ và phần còn lại của thế giới.
Trong khi đang thâu tóm các nguồn tài nguyên thiên nhiên và thao túng các thị trường mới là các mục tiêu chiến lược chủ yếu, các nhà hoạch định trung ương Bắc Kinh cũng muốn xuất khẩu có hệ thống hàng triệu công dân Trung Quốc vào các “nhà nước vệ tinh” tại Phi Châu và Mỹ La Tinh để giảm thiểu áp lực tăng dân số quá mức ở Đại Lục.

Vũ khí cạnh tranh của Trung Quốc “ô nhiễm càng nhiều thì giá càng rẻ” gây ra biết bao khó khăn cho các nhà máy trong lĩnh vực công nghiệp sản xuất và chế tạo ở Mỹ, bởi những nhà máy này luôn phải đối mặt với chi phí cao nhất về thỏa thuận môi trường.
Trong vài ba thập kỷ, Trung Quốc đã nổi lên như là một phân xưởng sản xuất của thế giới, đồng thời cũng trở thành “Quốc gia ô nhiễm nhất hành tinh” và “Quốc gia gây ảnh hưởng nhiều nhất tới việc thay đổi khí hậu”. Và điều này dẫn tới việc không chỉ các nhân công người Mỹ chịu tác động và ảnh hưởng. Mà dân chúng Trung Quốc cũng đã phải trả một cái giá quá cao, điều này thể hiện ở việc gia tăng khủng khiếp về bệnh nhân ung thư, nhồi máu cơ tim, tai biến mạch máu não, bệnh về đường hô hấp và da liễu…
Người Trung Quốc chết bởi chính quyền Trung Quốc từ mô hình tăng trưởng kinh tế với ô nhiễm lan tràn, chính trị độc tài. Bầu khí quyển của trung tâm công nghiệp của Trung Quốc thành đám mây che phủ độc hại lớn nhất thế giới. Khi các nhà máy Trung Quốc tạo ra cơn lũ sản phẩm, các loại tro bụi ô nhiễm không khí cực kỳ độc hại của Trung Quốc theo các luồng gió xoáy bay đi khắp thế giới và thải các chất độc hại trên đường đi. Các nước “thuộc địa” là công xưởng của Trung Quốc tất nhiên cũng sống trong tình trạng ô nhiễm môi trường trầm trọng từ các chất thải độc hại do các nhà máy thải ra, huỷ hoại họ bằng các thứ bệnh do ô nhiễm, chất độc. Và cuối cùng khi cần đến thuốc và vật tư y tế, họ lại phụ thuộc vào Trung Quốc.

8. Dùng lợi ích kinh tế ép các quốc gia im lặng trước tội ác phản nhân loại (利用经济利益迫使各国对自己的危害人类罪保持沉默)
Mục tiêu cuối cùng của ĐCSTQ không phải là kinh tế. Huỷ diệt nhân loại mới là đích đến cuối cùng của thể chế tà ác này, bất kể là người Trung Quốc hay nước ngoài. Trung Quốc dùng lợi ích kinh tế để cả thế giới phải im lặng trước các tội ác về nhân quyền kinh hoàng của chính quyền này. Đàn áp tôn giáo, tín ngưỡng, người bất đồng chính kiến, giết người để duy trì quyền lực thống trị.. hàng trăm triệu người đã bị giết dưới sự cai trị của ĐCSTQ. Vì thế mọi nguồn lực kinh tế của Trung Quốc thực chất là để che đậy tội ác phản nhân loại này. Tiếc thay, Trung Quốc đã thành công khi khiến các tổ chức quốc tế thế giới, các chính phủ, nhà lãnh đạo thỏa hiệp im lặng và đồng lõa với ĐCSTQ trong kế hoạch này.
Nguyên tắc mà Ủy ban Nhân quyền LHQ thực hành là đa số phiếu bầu, mà quốc gia có lý lịch nhân quyền không tốt cũng có thể trở thành nước thành viên, thậm chí trở thành Chủ tịch Ủy ban Nhân quyền, khiến việc thẩm tra nhân quyền mất đi ý nghĩa. Nguyên tắc “đa số thắng thiểu số” của LHQ trở thành công cụ để ĐCSTQ đối kháng với các nước tự do trong rất nhiều sự việc. Điều này khiến cho nước Mỹ rất nhiều lần rút khỏi Hội đồng Nhân quyền.
Năm 1999 người đứng đầu ĐCSTQ là Giang Trạch Dân sang thăm đã tặng cho nước Pháp một hợp đồng mua bán lớn trị giá 15 tỷ Franc, mua gần 30 chiếc máy bay của công ty Airbus, do vậy đạt được sự ủng hộ của chính phủ Pháp về việc Trung Quốc gia nhập tổ chức WTO. Pháp trở thành quốc gia phương Tây đầu tiên thiết lập “quan hệ bạn bè chiến lược toàn diện” sau cuộc thảm sát ở quảng trường Thiên An Môn của ĐCSTQ, tổng thống Pháp lúc bấy giờ là vị đầu tiên phản đối phê bình Trung Quốc tại hội nghị nhân quyền Geneva, lại là người đầu tiên chủ trương giải trừ lệnh cấm vận vũ khí của EU đối với Trung Quốc, đứng đầu một chính phủ phương Tây mà ca ngợi ĐCSTQ.

Các nước mạnh Tây Âu chịu ảnh hưởng không ngừng mở rộng của Trung Quốc. Trung Quốc đã là bạn thương mại lớn nhất của Đức. Thành phố công nghiệp phía Tây nước Đức Duisburg trở thành điểm trung chuyển Châu Âu của “nhất đới nhất lộ”. Mỗi tuần có chuyến xe lửa với 30 đoàn tàu chở đầy hàng hóa Trung Quốc đi đến thành phố này, từ đây lại vận chuyển đến các nước khác. Thị trưởng thành phố này nói, Duisburg là “Thành phố Trung Quốc của Đức”.(3)
Bài viết trên tờ Bild cho rằng sự phụ thuộc của Đức vào Trung Quốc khiến Đức sẵn sàng tin vào những dối trá của ĐCSTQ về virus Corona và nhiều điều khác. Chẳng hạn, “Vì Volkswagen bán được hàng triệu xe hơi mỗi năm tại Trung Quốc, ông chủ của Volkswagen không muốn biết đến các trại cải tạo của Trung Quốc nơi giam giữ người Duy Ngô Nhĩ và những người bị buộc tội phá rối.”
Báo “Daily Mail” của Anh đã đăng tải một bộ phim tài liệu mang tên “Hard to Believe” (Điều khó tin) miêu tả về việc mổ cướp nội tạng sống các học viên Pháp Luân Công của ĐCSTQ. Bộ phim nêu ra vấn đề vì sao một tội ác kinh hoàng thế này mà thế giới lại không chú ý đến?
Bộ phim tài liệu “Hard to Believe” là điều tra nghiên cứu của nhà báo Ethan Gutmann, cùng với luật sư nhân quyền ông David Matas, người từng được đề cử giải Nobel Hòa bình và cựu Ngoại trưởng Canada, ông David Kilgour.
Bộ phim chỉ ra, thực trạng mổ cướp nội tạng sống tại Trung Quốc đã rất rõ ràng, đồng thời còn có luật sư nhân quyền, các nhân chứng, thậm chí là bác sĩ tham gia phẫu thuật đều đứng ra làm chứng. Bộ phim tài liệu này chỉ ra rằng tại sao thế giới đối với việc xâm phạm nhân quyền nghiêm trọng bậc nhất này, lại coi như chưa từng nghe thấy?

Trung Quốc lợi dụng thủ đoạn kinh tế để ép buộc Australia phải nhượng bộ về một loạt các vấn đề bao gồm quân sự và nhân quyền. Bắc Kinh hi vọng biến Australia trở thành “Nước Pháp thứ hai”, một quốc gia phương Tây dám nói “không” với Mỹ. Sau nhiều năm điều tra kỹ lưỡng ông Hamilton phát hiện, “Những cơ cấu của Australia – từ trường học, đại học và hiệp hội chuyên nghiệp cho đến truyền thông của chúng ta; từ những ngành khai khoáng, nông nghiệp và du lịch đến những tư sản chiến lược như cảng biển và mạng lưới điện; từ nghị viện địa phương và chính phủ liên bang của chúng ta, đến chính đảng tại Canberra của chúng ta – đang bị thâm nhập và cải tạo bởi một hệ thống khống chế phức tạp dưới sự giám sát của ĐCSTQ.” (2)
Sau khủng hoảng tài chính năm 2008, Trung Quốc bơm lượng lớn tiền vào những nước Châu Âu, đổi lấy sự thỏa hiệp của họ về những vấn đề như luật pháp quốc tế và nhân quyền. Trung Quốc dùng phương thức này để tạo ra và mở rộng rạn nứt trong nội bộ các nước liên minh Châu Âu, từ đó trục lợi. Những nước yếu bị Trung Quốc nhắm đến gồm có Hy Lạp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hungary v.v.
Là thành viên của EU, Hy Lạp nhiều lần phản đối những nghị quyết phê bình nhắm vào chính sách và nhân quyền của Trung Quốc, khiến cho những tuyên bố này bị huỷ bỏ. Tháng 8 năm 2017, một bài bình luận của “Thời báo New York” nói: “Hy Lạp đã bắt đầu lao vào vòng tay của kẻ có nhiệt tình nhất với mình và theo đuổi dã tâm địa chính trị lớn nhất là Trung Quốc”.
Cũng như Hy Lạp, Hungary cũng nhiều lần phản đối những phê bình của EU về tình hình nhân quyền của Trung Quốc. Tổng thống Czech thuê thương gia giàu có người Trung Quốc làm cố vấn cho mình, cao giọng giữ khoảng cách với Đạt Lai Lạt Ma.(4)
Năm 2010 Ủy ban giải Nobel ở Na Uy trao giải Nobel hòa bình cho nhân sĩ bất đồng chính kiến vẫn còn trong nhà tù. Trung Quốc nhanh chóng có hành động trả thù nước này, thiết lập rất nhiều trở ngại cho việc xuất khẩu cá hồi của Na Uy sang Trung Quốc, ở các phương diện khác cũng có rất nhiều khó khăn. Sau khi quan hệ hai nước “bình thường hóa”, Na Uy bắt đầu giữ im lặng về phương diện nhân quyền của Trung Quốc.(theo RFA)
Còn đây là lời của cựu Tổng thống Mỹ và Tổng thống Donald Trump nói về những gì Trung Quốc đã làm:
“Tôi tuyệt đối tin rằng sự trỗi dậy hòa bình của Trung Quốc là tốt cho thế giới, và cũng tốt cho Mỹ”. – Barack Obama
“Nói thẳng: Trung Quốc không phải bạn ta. Họ xem ta như kẻ thù. Tốt hơn là Washington nên tỉnh ra thật nhanh, vì Trung Quốc đang cướp công ăn việc làm của ta, phá hủy ngành công nghiệp chế tạo của ta, ăn trộm công nghệ và năng lực quân sự của ta với tốc độ âm thanh. Nếu nước Mỹ không sớm khôn lên, tổn thất sẽ là không thể vãn hồi.” – Donald Trump
Phần tiếp theo: Vì sao ĐCSTQ có thể thành công với chiêu bài toàn cầu hoá để thao túng thống trị thế giới? Lối thoát nào cho nhân loại bước ra khỏi cuộc tranh phi bạo lực mang tên Toàn cầu hoá?
Đ.T.
Chú thích:
(1) (Thorsten Benner, et al, “Authoritarian Advance: Responding to China’s Growing Political Influence in Europe,” Global Public Policy Institute (GPPI) (2) (Clive Hamilton. Silent Invasion: China’s influence in Australia (Melbourne: Hardie Grant, 2018). (3) (Philip Oltermann, “Germany’s ‘China City’: How Duisburg Became Xi Jinping’s Gateway to Europe,” The Guardian) (4) (Jan Velinger, “President’s Spokesman Lashes out at Culture Minister for Meeting with Dalai Lama,” Radio Praha)
Nguồn: https://www.ntdvn.com/van-hoa/toan-cau-hoa-p1-chieu-bai-dcstq-am-muu-ba-chu-the-gioi-30230.html
BVN dịch các tiêu đề trong bài sang tiếng Trung
ÔNG TRẦN QUỐC VƯỢNG HÃY HUY ĐỘNG ĐẢNG VIÊN BỎ TIỀN TÚI CỦA MÌNH RA MUA ĐI, ĐỪNG DÙNG TIỀN NGÂN SÁCH LẤY TỪ THUẾ CỦA DÂN LÀM ĐIỀU HÃO HUYỀN ẤY..


Lưu Trọng Văn
Báo chí chính thống đưa tin:
“Thay mặt Ban Bí thư, ông Trần Quốc Vượng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư ký ban hành Thông báo kết luận số 173 -TB/TW về tiếp tục thực hiện Chỉ thị số 11-CT/TW của Bộ Chính trị khóa VIII về việc mua và đọc báo, tạp chí của Đảng”.
Xin ông Vượng hỏi ngay vợ con và các cháu của ông có ai đọc báo Nhân Dân không?
Xin ông hỏi mấy cảnh vệ và lái xe của ông chắc chắn đều là đảng viên xem có ai đọc báo Nhân dân không?
Và vì sao?
Xin kể.
Một lần gã ra hồ Gươm ngồi ngắm các cô xinh đẹp qua lại và gửi hồn thơ bay bổng thì bị mấy chú bé bán báo cứ xoắn xuýt mời mua. Gã vốn từ lâu không đọc báo in mà chỉ đọc báo mạng nên lắc đầu hoài.
Một ông có vẻ trí thức đang đọc sách ghế bên cũng bị quấy rầy như gã bèn nói với cậu nhóc bán báo: có bán báo Nhân dân không, chú mua. Thằng bé cười: chú nói đểu cháu đấy à? Rồi bỏ đi.
Một lần gã đến một doanh nghiệp nhà nước thấy trên bàn giám đốc có sấp báo Nhân dân. Gã khen: chăm đọc báo đảng nhể? Tay giám đốc cười: hỏi đểu nhau làm gì? Chỉ tiêu thi đua đó.
Một lần gã tới thăm một doanh nhân tư cũng thấy có báo Nhân dân, tay giám đốc thanh minh: tôi chủ động mua đó vì chỉ có báo đảng mới được đăng các bố cáo hợp pháp các giải thể, phá sản tranh chấp của các doanh nghiệp.
Ông Vượng chắc quá biết nếu không bao cấp từ tiền mồ hôi nước mắt của Dân và các nghị quyết của đảng ép các chi bộ lấy tiền công quỹ mua báo
thì với cách làm báo như Nhân dân chắc chắn phá sản như báo Pravda – Sự thật của đảng CS Liên Xô khi đảng CS hết cầm quyền.
Vậy thì tại sao ông ra chỉ thị bắt mọi đảng viên phải đọc báo đảng khi ông cũng thừa biết tờ báo ấy không hấp dẫn, không lấy lợi ích của Dân, của Dân tộc lên trên lợi ích của đảng phái và quan chức đảng phái?
Ông đang muốn chứng minh với ai rằng nếu mình là tổng bí thư mới của đảng chắc chắn sẽ không mất đảng?
Tại sao trong những ngày cả nước trong đó cả hệ thống chính trị chống dịch như chống ngoại xâm thì ông liên tục ký nhiều nghị quyết, chỉ thị về hội nhà báo, về hợp tác hoá, về đọc báo đảng mà nội dung rất bảo thủ, khuôn mẫu, sáo rỗng?
Ông cùng phe nhóm của mình đang tranh cử đại hội 13 ư?
Đất nước phải thay đổi hơn bao giờ hết. Muốn thay đổi phải có tầm nhìn và tư duy hiện thực mới. Đảng muốn thành công phải đi với Dân, quên mình phục vụ Dân chứ không phải chăm chăm ép đảng viên phải trung thành với mình.
HỌA CÚM TẦU: Ý CHÚA MẸ HAY Ý QUỶ MA? BỞI TRỜI HAY BỞI NGƯỜI? Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải CSsR
HỌA CÚM TẦU: Ý CHÚA MẸ HAY Ý QUỶ MA? BỞI TRỜI HAY BỞI NGƯỜI? Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải CSsR
HỌA CÚM TẦU: Ý CHÚA MẸ HAY Ý QUỶ MA? BỞI TRỜI HAY BỞI NGƯỜI? (Trả lời một comment-phần 7)
- “Mất mùa là tại thiên tai
Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta” ?
Chị Hải Ý mến
Chị viết cho tôi rằng: “Trong họa có phúc, họa từ phúc mà ra. Hãy xem đây là ý của Chúa Mẹ. Trong mọi sự việc con luôn tìm ra hướng tích cực của nó.”
Trong mạch văn chị viết, tôi hiểu cái “đây là” của chị là họa cúm Tầu.
Tôi nghĩ trước mọi sự kiện xảy ra ở đời, có cái nhìn đức tin là cần thiết để nhận ra được ý nghĩa của nó và rút ra được bài học hữu ích nhất cho cuộc sống.
Tiếc thay cái nhìn của chị lại không đúng, nếu không nói là ngược với những gì Kinh Thánh bày tỏ cho chúng ta biết về Đức Chúa Trời và về những sự dữ xảy ra ở đời.
Tôi không ngạc nhiên, vì những lời như chị nói tôi đã được nghe nhiều lần.
Nhiều lần tôi nghe người ta nói với nạn nhân trộm cướp mất sạch tài sản: Thôi đừng buồn. Của đi thay người. Ý Chúa muốn vậy!
Nhiều lần tôi nghe người ta an ủi cha mẹ của các em bé bị chết sớm vì bệnh tật: Thôi đừng buồn! Ý Chúa muốn vậy! Hoa thơm trái tốt Chúa hái về sớm!
Nhiều lần tôi nghe người ta nói với vợ của một người chết vì tai nạn: Thôi đừng buồn! Ý Chúa muốn vậy! Hãy vâng theo Thánh Ý Chúa! Biết đâu như thế chả tốt hơn cho anh!
Rồi lúc này dịch cúm Tầu hoành hành khắp nơi, đau khổ và sự chết bao trùm thế giới, người chết cũng khổ và người sống cũng khổ, thì chị bảo “HÃY XEM ĐÂY LÀ Ý CỦA CHÚA MẸ!”
Đấy là những phát ngôn hết sức sai lầm và bất công!
Chúa nào muốn vậy!
May mà Chúa nhân từ và kiên nhẫn chứ nếu không Chúa vả cho chúng ta rụng răng hết từ lâu rồi, vì cái tội cứ đổ oan cho Chúa mọi sự dữ, trong khi mọi cái tốt thì nhận về mình.
Làm sao tôi tin được cảnh bà mẹ trẻ kia chết vì Cúm Tầu trong khi con thơ đang khóc đòi mẹ là ý Chúa!
Làm sao tôi tin được cái chết của chị bác sĩ trẻ kia vì vì lây nhiễm Cúm Tầu khi chăm sóc các bệnh nhân là ý Chúa!
Làm sao tôi tin được hàng triệu người bị nhiễm, hàng trăm nghìn người bị chết vì Cúm Tầu kia là ý Chúa!
Làm sao tôi tin được cuộc sống của cả hàng tỷ người trên thế giới bị ngưng đọng và đảo lộn, khiến cả thế giới đứng trước nguy cơ bất ổn và đói nghèo là ý Chúa!
Không!
Đức Chúa Trời là Cha nhân lành và Ngài không muốn chúng ta là con cái của Ngài phải đau khổ và phải chết thảm như vậy!
Cũng giống như cha mẹ không bao giờ muốn con cái mình phải chịu bất cứ nỗi bất hạnh nào!
Ngày xưa các bậc tổ tiên mình như cụ Nguyễn Du còn biết phát biểu: “Sư rằng phúc họa đạo Trời, cội nguồn cũng ở lòng người mà ra!”
Ngày xưa qua truyện Sơn Tinh-Thủy Tinh tổ tiên mình còn thấy họa chết chóc do lụt lội hàng năm gây nên là do có sự đổ vỡ giữa con người với thần thánh và giữa thần thánh với nhau.
Ấy thế mà một người ngày nay mang danh Công giáo như chị lại đi cho rằng họa cúm Tầu là “do ý Chúa Mẹ”.
Thật đúng là suy nghĩ kiểu vô thần duy vật Việt Nam: Mất mùa là bởi thiên tai/Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta!
Suy nghĩ của chị thật là sai lầm lớn, nếu không muốn nói đấy là một quan niệm lạc giáo!
- VÌ SỰ DỮ KHÔNG BAO GIỜ LÀ DO THIÊN CHÚA!
CÓ CHĂNG TRƯỚC NHẤT LÀ DO CON NGƯỜI!
Đức Chúa Trời là Đấng nhân lành, giầu lòng từ bi và thương xót, Ngài không dựng nên sự dữ. Ngài là Chúa của kẻ sống, Ngài không làm nên sự chết!
Kinh Thánh cho biết khởi thủy Chúa dựng trời đất, muôn loài, muôn vật và Chúa thấy thế là rất tốt đẹp (St 1,31).
Ấy thế mà sau đó thế giới này không còn tốt đẹp, vì con người đã phạm tội chống lại Thiên Chúa.
Sự dữ đã đột nhập vào thế gian, sự chết đã lan tràn tới mọi người, bởi vì mọi người đã phạm tội (Rm 5:12).
Kinh Thánh cho biết Thiên Chúa dựng nên con người theo hình ảnh của Ngài. Con người có thân xác, có trí khôn, có ý muốn, có tình yêu, có tự do.
Khi chưa phạm tội con người sống hòa hợp với Thiên Chúa, hòa hợp với nhau và hòa hợp với thiên nhiên và hòa hợp với chính mình, nghĩa là không phải đau khổ và không phải chết.
Thế nhưng khi con người ăn trái cấm theo sự cám dỗ của ma quỷ, nghĩa là khi con người đã lạm dụng tự do là cái làm cho con người nên cao cả để chống lại Chúa Trời.
Thì kết cục bi thảm đã xảy ra.
Ngay khi vừa phạm tội xong một cái, tức thì con người không muốn đi dạo với Thiên Chúa nữa và con người lẩn trốn Thiên Chúa!(St 3:10-11). Thế là tương giao giữa con người với Thiên Chúa đổ vỡ rồi! Khốn chưa!
Ngay khi vừa phạm tội xong một cái, tức thì con người đổ tội cho nhau, tìm cách chiếm đoạt và thống trị nhau! (St 3: 12 & 16).Thế là tương giao người với người bị đổ vỡ rồi! Khổ chưa!
Ngay khi vừa phạm tội xong một cái, tức thì con người phải nhận lấy án phạt cho mình. Con người từ đây bị dục vọng thống trị, bị đau khổ và cuối cùng phải chết. Từ cát bụi sẽ trở về cát bụi (St 3:16 & 19). Thế là có sự đổ vỡ tận căn nơi chính mình rồi!
Ngay khi vừa phạm tội xong một cái, tức thì con người bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng; và từ đấy đất đai trổ sinh gai góc dưới chân họ, họ phải bới đất lật cỏ, đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có cái mà ăn (St 3:17-19). Thế là có sự đổ vỡ giữa con người với thiên nhiên rồi!
Thế đấy đau khổ và sự chết xảy đến trước nhất là do con người bất tuân lệnh Đức Chúa Trời, không tin tưởng vào Ngài và không đặt mình trong sự hướng dẫn của Ngài, trái lại đã gạt ý Đức Chúa Trời sang một bên và tự mình quyết định tốt xấu cho mình theo cám dỗ của ma quỷ.
Mọi đau khổ đến trên thế gian này đều do tội của con người và đều trực tiếp hay gián tiếp đến từ con người, do con người gây ra cho chính mình và cho người khác!
Thực tế nhân sinh thấy đúng như vậy!
HỌA CÚM TẦU HIỆN NAY CŨNG DO TỘI CỦA CON NGƯỜI.
Trước nhất do con người đã không tôn trọng thiên nhiên, đã hủy hoại môi trường sống, bởi vậy mới sinh ra những thứ như virus Cúm Tầu chết người kia!
Tôi không nói virus kia là do con người cố tình gây ra để dùng làm vũ khí sát hại nhau như có người nói. Cứ coi thứ virus này nguồn gốc của virus này là do tự nhiên đi.
Nhưng ai trong chúng ta cũng biết rằng trong tự nhiên thì luôn có đấy không virus này thì virus khác, không vi trùng này, thì vi trùng kia. Có hàng triệu hàng triệu mối nguy hiểm đe dọa sự sống con người.
Trong tư cách là con người có trí khôn, nếu chưa làm chủ được mối nguy hiểm tiềm tàng, thì ít nhất và thường xuyên nhất, cũng cần phải chỉ mặt đặt tên chúng, tránh xa và báo động cho nhau tránh xa chúng.
Trong trường hợp có nguy cơ chết người, thì phải cô lập mối nguy hiểm tiềm tàng, kiểu như người ta thường làm hàng rào sắt và đặt biển báo nguy hiểm chết người ở những nơi có trạm biến thế điện!
Ai cũng thấy con virus Cúm Tầu là một kẻ khủng bố tinh quái và chết chóc. Nhưng tiếc thay, lúc ban đầu, con người đã cố tình không chỉ mặt đặt tên nó và không thi hành những biện pháp cần thiết để ngăn chặn nó!
Nếu nó đã gieo được kinh hoàng cho thế giới hôm nay ở mức độ khủng khiếp như chúng ta thấy, thì ấy là vì tội của con người. Trước nhất là tội của những người có trách nhiệm, của Tầu Cộng và của Tổ chức Y tế Thế giới-theo tôi!
Vì Tầu Cộng đã không báo động cho thế giới biết là có nó. Tệ hơn nữa, ai bảo có thì lại bị đàn áp và dùng vũ lực để bịt miệng người ta hay buộc người ta nói không! DỐI TRÁ!
Vì khi đã công nhận nó có, Tầu Cộng lại tiếp tục bảo rằng nó không đáng sợ! Vì nó không lây nhiễm từ người sang người mà nó chỉ lây nhiễm từ động vật sang người! DỐI TRÁ!
Vì khi đã lây nhiễm cho nhiều người, Tầu Cộng vẫn bảo rằng nó mới lây cho ít người thôi và còn trong vòng kiểm soát được! DỐI TRÁ
Vì khi các chuyên gia dịch tễ trên thế giới đến hiện trường nghiên cứu để tìm cách đề phòng cho cả thế giới thì Tầu Cộng ngăn chặn. CHE ĐẬY.
Vì Tầu Cộng cố tình tổ chức hội hè đình đám và cố tình để người dính virus mang virus đi gieo rắc khắp các nước trên thế giới. LỪA ĐẢO
Vì Tầu Cộng báo cáo con số nạn nhân thấp hơn nhiều lần so với con số người nhiễm và người chết trên thực tế, khiến cho cả thế giới chủ quan và nghĩ rằng căn bệnh chưa đến mức đang sợ lắm, từ đó không đề phòng đúng mức. DỐI TRÁ và LỪA ĐẢO!
Vì chính phủ và người dân các nước trên thế giới quá tin vào Tầu Cộng và vào Tổ chức Y tế Thế giới do Tầu Cộng thao túng nên thiếu đề phòng và chuẩn bị khả năng chống dịch. CHỦ QUAN.
Vì các công ty cung cấp vật tư y tế chỉ lo tìm kiếm lợi nhuận của mình trước nhất thay vì biết đặt lợi ích chăm sóc sức khỏe và cứu sống các nạn nhân trước nhất. THAM LAM & ĐỘC ÁC.
Vì người dân trên thế giới, nhất là ở các nước phát triển Châu Âu và Bắc Mỹ, thường nghĩ rằng họ đã có bảo hiểm y tế, rằng thời đại ngày nay là thời đại của khoa học kỹ thuật, rằng nền y học ở nước họ rất hiện đại tân tiến, thế nên chẳng có gì phải sợ! Ỷ Y.
Cho nên bất chấp những lời báo động của các chuyên gia dịch tễ, bất chấp những biện pháp kêu gọi cách ly của các chính phủ, nhiều người vẫn chủ trương “tự do trên hết”, “cứ ăn chơi đi!”, “chơi xuân kẻo hết xuân đi; cái già xồng xộc nó thì đến mau!” NGU DẠI!
Vì thế không phải ngẫu nhiên mà dịch bệnh lại thường bùng phát đầu triên ở vùng nơi có đông khách du lịch, hoặc có nhiều hội hè đình đám, hoặc nơi có kỳ nghỉ mùa xuân đến sớm và dân chúng đi du lịch nhiều.
Đấy! Từ những nguyên do trên đây và bao nhiêu nguyên do khác không thể kể hết, tôi có thể khẳng định rằng sở dĩ Cúm Tầu gây đại họa như hiện nay trước nhất là do tội của con người chúng ta: Tội dối trá, tội che đậy, tội chủ quan, tội kiêu ngạo, tội sống bất chấp lẽ khôn ngoan Chúa ban, etc.
Con người đã mở hộp pandora để cho con virus Vũ Hán xổ lồng và bây giờ hoành hành khắp thế giới!
3…VÀ DO BỞI MA QUỶ
TẠI SAO SỰ ÁC CỨ ĐEO ĐUỔI CON NGƯỜI MÃI KHÔNG THÔI?
Hồi nhỏ học kinh bổn tôi nghe dạy rằng: “trên trời dưới đất Đức Chúa Trời đã dựng nên hai loài trọng hơn, một là thiên thần, hai là loài người ta”.
Các thiên thần là những thụ tạo hoàn hảo nhất, là “giống thiêng liêng, chẳng hề chết được”, có trí khôn, có tình yêu, có ý chí, có tự do, siêu vượt không gian và thời gian.
Kinh Thánh cho biết ngay từ ban đầu đã có những thiên thần kiêu ngạo, không chấp nhận địa vị của mình, đã lạm dụng tự do và trí thông minh của mình để chống lại Thiên Chúa. (1 Ga 3,8; 1:6).
Bổn dạy trẻ em nói “ma quỷ phạm tội kiêu ngạo, nó muốn lên bằng Đức Chúa Trời”.
ĐGH Gioan Phaolô II nói những thiên thần ấy đã “chối bỏ Thiên Chúa và vương quốc của Ngài, mưu toan chiếm đoạt quyền tối thượng của Thiên Chúa, phá hủy chương trình cứu độ và trật tự sáng tạo” .
Vậy trước khi loài người phạm tội thì các thiên thần đã phạm tội.
Những thiên thần ấy trở thành ma quỷ.
Ma quỷ là tên sát nhân, chuyên nghề chia rẽ, vu khống, lừa dối và cám dỗ người ta và thậm chí cám dỗ cả Chúa Giêsu chống lại Thiên Chúa và chống lại con người (x. Lc 4: 3-13 ).
Chúa Giêsu nói “Thầy thấy ma quỷ từ trời sa xuống đất như sấm chớp vậy!”(Lc 10:18). Còn Thánh Phêrô thì nói: “Ma quỷ thù địch của anh em như sư tử gầm thét rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1 Pr 5:8).
Ma quỷ hoạt động rất khủng khiếp nhằm thao túng thế giới. Thánh Gioan nói, trừ những người thuộc về Thiên Chúa, còn “cả thế gian đều nằm dưới ách thống trị của ác thần” (1 Ga 5:19).
Ma quỷ chính là “tác giả của sự chết trong thế gian này” (Kn 2:24).
CỨ THEO HƯỚNG DẪN CỦA KINH THÁNH VÀ CỦA HUẤN QUYỀN GIÁO HỘI THÌ TÔI THẤY VÀ TÔI TIN: MA QUỶ LUÔN ĐEO BÁM CON NGƯỜI VÀ GÂY RA SỰ DỮ CHO CON NGƯỜI, XƯA CŨNG NHƯ NAY.
Chỉ trong vấn đề dịch bệnh cũng đủ thấy như vậy.
Thời nào cũng có bệnh thời khí của thời đấy! Thời nào cũng có bệnh nan y của thời đấy!
Nếu ngày xưa bệnh phong hủi, bệnh dịch hạch, bệnh đậu mùa, bệnh cúm Tây Ban Nha, vân vân, thì ngày nay là bệnh HIV-AIDS, bệnh ung thư, bệnh cúm Tầu và các bệnh khác…
Con người hiểu biết hơn thì dịch bệnh cũng tinh quái hơn. Khoa học phát triển thì virus gây chết người cũng phát triển theo, vì ma quỷ luôn có đấy, đeo đuổi mưu toan hủy diệt con người và thống trị thế giới (x. 1Ga 5:19).
Chúa không là tác giả của sự dữ ở thế gian này. Chúa dọn ruộng tốt, Chúa gieo giống tốt, nhưng ma quỷ lại lẻn vào gieo cỏ lùng (Mt 13:38-39); và tôi tin cúm Tầu đang gieo rắc tai ương cho nhân loại lúc này là một thứ cỏ lùng kia.
Ma quỷ là tên sát nhân chuyên đi cám dỗ người ta chống lại Thiên Chúa và chống lại nhưng ai thuộc về Chúa.
ĐGH Gioan Phaolô II nói rằng “sự hiện diện của satan trong lịch sử nhân loại trở nên rõ nét khi con người và xã hội xa rời Thiên Chúa”.
Tôi tin Satan đang hiện diện rõ nhất ở Đảng Cộng sản Tầu: Cộng sản Tầu là một cơ chế và là một công cụ của ma quỷ để chống lại Thiên Chúa, thống trị con người và hủy diệt thế giới.
Cứ xem Tầu Cộng đã và đang bách hại Kitô giáo thế nào thì biết! Cứ xem việc Tầu Cộng phá hủy nhà thờ, bách hại các giám mục linh mục và giáo dân thế nào thì biết! Cứ xem Tầu Cộng đòi viết lại Kinh Thánh theo quan điểm vô thần duy vật của mình thế nào thì biết!
Cứ xem hàng chục triệu người dân Tầu bị chết trong cuộc cách mạng Đại nhảy vọt thì biết! Cứ xem hàng chục triệu người Tầu khác bị chết trong cuộc Cách mạng Văn hóa thì biết!
Cứ xem hàng chục triệu người Tây Tạng, người Ngô Duy Nhĩ, người Mông Cổ bị diệt chủng thế nào thì biết! Cứ xem hàng trăm nghìn người theo phái Pháp Luân Công bị mổ sống lấy nội tạng thế nào thì biết!
Cứ xem mấy triệu người Cambodia bị chết thảm vì đồ đệ của CS Tàu là Khơ Me Đỏ thì biết!
Cứ xem hàng trăm nghìn người Việt trở thành nạn nhân của Cải cách ruộng đất do Tầu Cộng cố vấn chỉ đạo thế nào thì biết! Cứ xem Tầu cộng xâm lược và giết chóc người Việt thế nào năm 1979 và những năm sau đó thì thấy!
Cứ xem Tầu đang khủng bố, bắn giết ngư dân Việt và xâm chiếm các đảo của Việt Nam và xâm phạm lãnh hải Việt Nam thế nào thì biết!
Cứ xem Tầu đang hủy hoại môi trường, đầu độc thực phẩm và đồ gia dụng ở Việt Nam thế nào thì biết! Cứ xem Tầu cộng khống chế nhà cầm quyền CSVN và các nước chư hầu thế nào thì biết!
Trong những năm vừa qua những loại virus gây chết người hàng loạt hầu hết đều từ Tầu ma ra cả: H5N1 (1996), SARS (2002) và bây giờ là Cúm Tầu Covid-19.
Tại sao lại cứ từ Tầu cộng mà ra?
Vì “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”; ma quỷ tìm thấy Đảng Cộng sản Tầu là nơi chốn thích hợp cho chúng tổ chức hoạt động và gieo rắc sự chết trên thế gian.
Đặc biệt tôi thấy bóng dáng ma quỷ và bàn tay thao túng của ma quỷ trong việc Tầu Cộng xử lý dịch bệnh lần này.
Tầu Cộng đối xử với người dân Tầu như súc vật, bắt bớ và thậm chí thiêu sống các nạn nhân còn chưa chết hẳn, che đậy sự thật và che giấu thông tin, đóng cửa chợ thú vật hoang dã trong khi lại để hàng trăm nghìn người đến và đi khỏi vùng dịch, đầu cơ tích trữ vật tư y tế trên thế giới để làm khó các nước khác, gắp lửa bỏ tay người khi trơ trẽn chối bỏ nguồn gốc virus, vân vân.
“Ma dẫn lối quỷ đưa đường. Cứ tìm theo lối đoạn trường mà đi.”
Tất cả những việc làm của Tầu Cộng, chứng tỏ Tầu Cộng là đồ đệ của của ma quỷ là “hoàng tử”, là “đầu mục” là “ác thần” của thế giới. Tất cả cho thấy Tầu Cộng ngay từ đầu đã là tên sát nhân, đã không đứng về phía sự thật, đã gây ra sự hủy diệt, chia rẽ, vu khống và lừa dối như Kinh Thánh nói về ma quỷ. (Ga 8:44; 12:31; 14:30; 16:11; 2 Cr 4:4).
Thế đấy! Tôi tin ma quỷ là nguồn gốc của sự ác và Tầu Cộng là đồ đệ của chúng là tên phản kitô đang chống lại Thiên Chúa và chống lại thế giới này.
HỌA CÚM TẦU HIỆN NAY TRƯỚC NHẤT LÀ DO MA QUỶ VÀ DO TẦU CỘNG MÀ RA!
- HƯỚNG TÍCH CỰC TỪ HỌA CÚM TẦU
Chị Hải Ý mến
Cuối comment chị nói với tôi rằng: “trong mọi sự việc con luôn tìm ra hướng tích cực của nó.”
Đúng là cần phải như thế. Người có đức tin chân chính luôn làm vậy!
Tuy nhiên, khẳng định như chị rằng họa Cúm Tầu là “ý của Chúa Mẹ” và cho rằng đấy là “hướng tích cực” thì lại rất tiêu cực.
Vì nó cho ta một hình ảnh sai lạc về Thiên Chúa và một quan niệm sai lầm về nguồn gốc thảm họa đang xảy ra. Và từ quan niệm sai lạc này sẽ chẳng tìm ra được cái gì đích thật là tích cực cả! Chỉ có sự thật mới giải thoát chúng ta như Chúa nói!
Phần tôi, tôi tin Thiên Chúa mới là chủ của lịch sử.
Như ông Giuse trong Cựu ước, tôi tin Chúa biến sự dữ nên sự lành (St 45:3-8).
Như Thánh Phaolô trong Tân ước tôi tin Chúa làm cho mọi sự trở nên sinh ích cho những kẻ yêu mến Người (Rm 8:28).
Như Chúa Giêsu là viên đá bị thợ xây loại bỏ, đã trở nên tảng đá góc tường, tôi tin Chúa Giêsu đã ghi dấu chiến thắng tuyệt đối trong lịch sử nhân loại này bằng việc phục sinh từ cõi chết.
Sau những trận dịch trước đây, nhân loại đều đã rút ra được những bài học hay và đưa đến những hình thức tổ chức cuộc sống mới và những thành tựu văn minh mới.
Nhạc sĩ Roby Facchienetti bên Ý cách đây mấy bữa đã viết rằng: “Chúng ta được sinh ra để đương đầu với số phận/ Và lần nào chúng ta cũng đã luôn chiến thắng. Những ngày này sẽ thay đổi cuộc sống của chúng ta/Nhưng lần này chúng ta sẽ có thêm nhiều bài học”
Trận dịch này chưa chấm dứt, nhưng tôi tin toàn thế giới, cũng như mỗi quốc gia, mỗi tổ chức sẽ vượt qua cũng như sẽ rút ra được những bài học thiết thực cho chính mình.
Thí dụ mấy ngày nay tôi thấy nước Mỹ đã nhận ra rằng sự sống của người dân thì quan trọng hơn tiền bạc. Vì lợi nhuận mà chơi với Tầu thì đúng là “đi đêm lắm có ngày gặp ma!”
Là ảo tưởng khi nghĩ rằng đối thoại với ma quỷ thì sẽ thuyết phục được ma quỷ sám hối! Cũng vậy là ảo tưởng nghĩ rằng chơi với Tầu sẽ chuyển biến được Tầu từ độc tài sang dân chủ.
Riêng đối với người có đức tin Kitô giáo thì trận dịch nhắc nhở ta rằng loài người cần phải biết khiêm tốn hơn, nếu không trước Chúa Trời thì ít ra cũng trước thiên nhiên.
Chúng ta cần phải “tìm sức mạnh trong Chúa và trong uy lực toàn năng của Ngài để có thể đứng vững trước những mưu chước của ma quỷ (Ep 6:11-12). Chúng ta cần phải tỉnh thức, cầu nguyện và ăn chay nhiều hơn nữa theo lời mời gọi của Chúa Giêsu (Mc 9: 28-29; Lc 22:31-32).
Vì như lời Thánh Phaolô nói “chúng ta chiến đấu không phải với phàm nhân, nhưng là với những quyền lực thần thiêng, với những bậc thống trị thế giới tối tăm này, với những thần linh quái ác chốn trời cao” (Ep 6:12)
Chúa Giêsu nói “không có Thầy anh em không thể làm gì được!” (Ga 15:5). Trên tất cả mọi sự, ta phải trông cậy vào Chúa Giêsu, vì chỉ có Ngài là Đấng Chiến Thắng tử thần mới là niềm hy vọng của chúng ta và mới là câu trả lời cho mọi đau khổ và sự chết của con người.(NPH tô đậm và tô mầu)
Chào chị và xin Chúa cho chị nhận ra đâu là ý Chúa và những gì là chân thật để sống hạnh phúc và thành công!
Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải CSsR
CHÚ THÍCH HÌNH: Hình Chúa Phục Sinh của Van Dyck, lấy từ https://passionedicristonellarte.it/…/antoon-van-dyck-op048
From: Mydinhtran
NIỀM TIN CÓ TÍNH TOÁN CẨN THẬN
NIỀM TIN CÓ TÍNH TOÁN CẨN THẬN
“Ngài thổi hơi vào các ông và nói với họ: Hãy nhận lấy Thánh Thần” (Ga 20,22)
Để xác định một người đã chết, ngày xưa người ta thường đặt một tấm gương dưới hai lỗ mũi của thi hài người chết để xem người đó còn thở hay không. Ngày nay, với phương pháp đo điện tâm đồ và kiểm tra hoạt động của phổi, người ta sẽ kết luận một người đã chết thực sự khi họ ngưng thở hoàn toàn. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Kitô Phục Sinh đã “thổi hơi sự sống” vào buồng phổi nhỏ bé của cộng đoàn những người tin, giải thoát họ khỏi sợ hãi, làm cho họ được lưu thông huyết mạch đức tin để họ có thể cùng nhau “thở” và sống cách sung mãn cho sứ mệnh được gửi trao.
Các môn đệ đầy sợ sệt đang co rúm lại với nhau trong căn phòng đóng kín cửa vì “sợ người Do Thái.” Sau khi Đức Giêsu bị hành quyết, nỗi khiếp sợ này cũng dễ hiểu, vì họ sợ sẽ đến lượt mình. Trong Tin Mừng của Thánh Gioan, từ ngữ “Người Do Thái” đồng nghĩa với những con người không tin vào Đức Giêsu, và chống đối Ngài, cho dầu chính Đức Giêsu và những học trò đầu tiên của Ngài cũng là người Do Thái. Đối tượng sự sợ hãi nơi các môn đệ, chính là những người cũng giống họ về người gốc dân tộc, nhưng khác họ ở niềm tin vào Đức Giêsu.
Đôi khi, điều làm chúng ta khiếp sợ nhất là phải trực diện những gì chúng ta không muốn xảy ra cho mình như đã từng xảy ra cho người khác. Giữa lúc sợ hãi cao điểm như thế nơi các tông đồ, Chúa Giêsu đã hiện ra và đến với họ, mời gọi họ đón nhận sự bình an mà Ngài mong muốn đem đến cho họ. Đó không phải là sự bình an cất giấu đi sự tàn bạo hằn sâu nơi thân thể Ngài, khi Ngài vạch mở cho họ thấy những vết thương lồ lộ vẫn còn nguyên trạng nơi xác thân Ngài. Nhưng đó là sự bình an với nhận thức đầy đủ về sự khủng khiếp đối với những gì đã xảy ra nơi cái chết của Chúa, nhưng bình an sẽ đến trong tiến trình chữa lành những vết thương đó, trong tinh thần tha thứ và hòa giải chứ không phải là bạo lực hay oán thù. Ngắm nhìn những vết tích nơi thân thể Chúa, phải có một cái nhìn khác. Không phải là một cái nhìn mang tính hận thù, nhưng là một cái nhìn được Chúa Kitô khởi dẫn để chữa lành, với tinh thần và bình an của Ngài, để giúp các môn đệ thoát vượt sợ hãi, vươn tới niềm vui thực sự.
Kết quả, chính là sự hồi sinh của cộng đoàn. Cũng giống như Đấng Tạo Hoá ban đầu đã thổi hơi vào lỗ mũi của nguyên tổ để trao ban sinh khí (St 2,7), Đức Kitô Phục Sinh cũng đem lại sự sống cho cộng đoàn những kẻ theo Ngài, đang trong cơn khiếp sợ. Đây không phải là một tiến trình dễ dàng, không gây nhức nhối.
Tôi có một người bạn bị viêm phổi nặng, sự đau đớn ghê gớm mà người bạn đó đã kinh qua khi buồng phổi đang bị tàn phá khủng khiếp, làm tôi liên tưởng gần sát với những khó khăn mà những học trò của Đức Giêsu đã trải qua trong tiến trình biến đổi đức tin. Trước khi thụ nạn, Đức Giêsu đã nói với họ về những thống khổ như là nỗi đau quặn của một phụ nữ khi sinh nở, để sau đó có được niềm vui khi một mầm sống mới được khai sinh (Ga 16, 20-22).
Đối với vài người trong nhóm họ, sự tái sinh này xảy ra vào ngày thứ nhất trong tuần sau khi Đức Kitô Phục Sinh. Nhưng không phải tất cả đã hiện diện ngày hôm ấy và đã cảm nghiệm được giai điệu huyền nhiệm này. Tuần sau, vài người trong họ vẫn còn sợ và đóng kín cửa. Họ vẫn đưa ra những điều kiện dường như bất khả thi để có thể tin. Tôma đã lên tiếng bộc lộ sự nghi ngại “Tôi cần phải thấy tận mắt, sờ tận tay, mới tin.” Đây không phải là một sự phản kháng ngoan cố trước những gì các bạn hữu khác đã trải nghiệm và truyền đạt lại, nhưng thực sự Tôma muốn nói lên rằng mọi người và từng mỗi người cần được tiếp cận trực tiếp với Đức Kitô để có thể tin.
Ở đây, không có chuyện Tôma đã thể hiện một thứ đức tin hạng hai. Chứng tá của các bạn khác dẫn ông đến với Đức Giêsu, nhưng không thay thế cho kinh nghiệm của chính bản thân ông để có thể thấy được nhãn tiền, khi ông cần phải gặp gỡ Đức Giêsu một cách trực tiếp, cũng như từng người một trong nhóm họ. Tin Mừng cho phép người ta có thể dùng nhiều phương pháp khác nhau để có được đức tin. Một vài người có thể thủ đắc đức tin bằng việc nhìn thấy, những người khác có thể không cần. Cả hai thái độ này đều tốt và được Chúa chúc lành. Cách thức đến với đức tin, điều đó không quan trọng, trong một cộng đoàn mà đức tin luôn được toan tính cẩn thận, nhưng trong đó mọi người cùng “thở” chung với nhau bằng hơi thở của Thần Khí, Đấng sẽ đẩy lùi mọi sợ hãi bằng khí cụ của bình an, của sự tha thứ và của sự giao hoà.
(Barbara E. Reid, O.P – Nữ Tu Đaminh thuộc cộng đoàn Đaminh ở Grand Rapids, Michigan, Giáo sư môn Tân Ước tại Đại Học Công Giáo ở Chicago, Illinois, và là phó trưởng khoa tại Đại Học này. – Văn Hào, SDB chuyển ngữ)




