45 năm chính sách “triệt người”

45 năm chính sách “triệt người”

April 24, 2020

Giáo sư Lê Xuân Khoa, cựu phó Viện trưởng Viện Đại Học Sài Gòn (Ảnh: Uyên Nguyên)

MẠNH KIM

Trong hồi ký Viết trên gác bút, nhà văn Nguyễn Thụy Long (cháu ruột nhà văn Nguyễn Bá Học, người nổi tiếng với câu “Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông”), kể lại thảm cảnh một vụ tịch thu sách năm 1975 sau khi chính quyền mới tiếp quản Sài Gòn: “Một cửa hiệu chuyên cho thuê truyện tại đường Huỳnh Quang Tiên bên cạnh nhà thờ Ba Chuông tại Phú Nhuận phát nổ khi đoàn thu gom sách mang băng đỏ xâm nhập tiệm. Ông chủ nhà sách mời tất cả vào nhà. Rồi một trái lựu đạn nổ. Chuyện xảy ra không ai ngờ. Đương nhiên là có đổ máu… Cả chủ tiệm cũng mạng vong”…

Câu chuyện ông chủ hiệu sách uất ức thà chết còn hơn nhìn “băng đỏ” gom và ném sách đi đốt chỉ là một trong những bi kịch của miền Nam sau 1975. Không chỉ đốt sách, con người cũng bị triệt, đến tận cùng. Nhà văn, nhà báo, nhà giáo, bác sĩ, kỹ sư… đều bị tống đi học tập cải tạo. Miền Nam không chỉ đột nhiên rơi vào tình trạng thống khổ cùng cực mà còn chứng kiến những cảnh không thể tưởng tượng: phu nhân đại tá đi bán rong, vợ giáo sư buôn vỉa hè, thầy giáo mưu sinh bằng xích lô, ký giả chạy xe lam, con sĩ quan xếp hàng mua từng ký gạo…

Những hình ảnh đã đột ngột làm biến dạng miền Nam sau 1975. Những câu chuyện trải dài theo ký ức và nghe (tưởng chừng) “phi thực tế” đến nỗi những thế hệ sau này khi được kể nghĩ chắc hẳn là chuyện bịa. Đã có cả trăm quyển sách viết về những câu chuyện này, từ đi tù cải tạo đến vượt biên bỏ mạng. Nhắc lại không phải “đào xới” chuyện cũ. Để thấy rằng, “di sản” 1975 đến giờ vẫn tiếp tục còn sau 45 năm. Chính sách triệt tiêu con người sau 1975 vẫn tồn tại. Đó mới là điều cần nói.

Trong số “đối tượng” hứng chịu sự trả thù vô lý và nghiệt ngã có những trí thức đỉnh cao mà trí tuệ họ xứng đáng đại diện cho dân tộc Việt. Có lẽ không gương mặt nào trong Bộ Chính trị hoặc nhân vật nào trong “nội các” hiện tại có thể so với những bậc trí thức VNCH về trình độ lẫn nhân cách. Điều đáng tiếc nhất là một số trí thức này đã phải “trả giá” cho lòng yêu nước, chỉ bởi họ quá yêu nước, khi họ chọn ở lại mà không đi nước ngoài sau 1975, với niềm tin ngây thơ vào chế độ mới và với nhiệt tâm đóng góp tái thiết sau chiến tranh. Quê hương, với họ, là nước nhà; là đất nước và mái nhà.

GS Nguyễn Duy Xuân (trái) và GS Phạm Hoàng Hộ

Sinh năm 1929 tại Cần Thơ, giáo sư Phạm Hoàng Hộ có bằng Cử nhân khoa học, thủ khoa Thực Vật học, Paris; bằng Cao học Vạn Vật học, Paris; bằng Thạc sĩ/Agrégé Vạn vật học; bằng Tiến sĩ Khoa học/Vạn vật học, Paris. Giáo sư Hộ từng là giám đốc Hải học viện Nha Trang; Khoa trưởng Đại học Sư phạm Sài Gòn; Tổng trưởng Quốc gia Giáo dục; Viện trưởng sáng lập Viện Đại học Cần Thơ… Ông cũng là Hội viên Hội Thực vật học Pháp; Hội viện Hội Tảo học Quốc tế; Hội viện Hội Viện trưởng Đại học Quốc tế; Cố vấn Môi sinh Uỷ ban Quốc Tế Sông Mekong… Giáo sư Hộ chính là người vận động cho bằng được việc thành lập ngôi trường đại học đầu tiên ở miền Tây vào giữa thập niên 1960. Đó là Viện Đại học Cần Thơ, nơi canh nông trở thành môn khoa học chính quy được đào tạo như một chuyên ngành đại học.

Sau 9 năm sống dưới chế độ mới, giáo sư Hộ, từ khát vọng, trở nên thất vọng. Môi trường giáo dục bị thay đổi hoàn toàn. Nó bị cào xé rách nát để thay bằng chiếc áo thô đính băng đỏ. Ý nghĩa và triết lý giáo dục khai phóng bị vất xó. Theo lời kể của bác sĩ Ngô Thế Vinh, năm 1977, giáo sư Hộ phải học lớp chính trị 18 tháng về “chủ nghĩa xã hội khoa học”. Không chấp nhận chương trình giáo dục bị “đảng hóa”, giáo sư Hộ phản đối quyết liệt. Cuối cùng, năm 1984, khi được Chính phủ Pháp mời sang thỉnh giảng, giáo sư Hộ quyết định ở lại Paris. Tại Pháp, ông vùi mình vào Viện Bảo Tàng Thiên nhiên Quốc gia Paris (thuộc hệ thống Đại học Sorbonne), miệt mài làm việc suốt sáu năm, bổ túc cho công trình Cây Cỏ Việt Nam của ông – một công trình đồ sộ có giá trị đến mức giới thực vật học thế giới phải nghiêng mình ngưỡng mộ.

Nhắc đến giáo sư Hộ, không thể không nhắc đến giáo sư Nguyễn Duy Xuân. Không như giáo sư Hộ, giáo sư Xuân có số phận cay nghiệt gấp nhiều lần. Từng được giáo sư Hộ mời về Viện Đại học Cần Thơ thay mình ở ghế viện trưởng, giáo sư Xuân tốt nghiệp tiến sĩ kinh tế tại Đại học Vanderbilt-Hoa Kỳ. Giáo sư Xuân cũng là vị Tổng trưởng Bộ Văn hóa Giáo dục cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa. Một bài báo trên Thanh Niên (28-4-2015) nhắc lại: “Theo giáo sư Võ Tòng Xuân, trước ngày 30-4-1975, những người nào có chức sắc ở Viện Đại học Cần Thơ đều được cấp một tấm giấy coi như giấy thông hành để ra nước ngoài khi có biến cố. Với chức vụ tương đương bộ trưởng, giáo sư Nguyễn Duy Xuân có thể ra nước ngoài bất cứ lúc nào nếu muốn nhưng ông vẫn ở lại Việt Nam”.

Không chỉ không được trọng vọng, giáo sư Xuân còn bị tống đi tù, bị giam tại trại Hà-Nam-Ninh. Cuối cùng, năm 1986, giáo sư Xuân bỏ mạng chốn thâm sơn cùng cốc. Nhắc lại điều này, bác sĩ Ngô Thế Vinh không giấu được chua xót: “Tôi không thể không tự hỏi nếu không có 11 năm giam hãm đầy đọa độc ác và vô ích của những người cộng sản thắng cuộc, nếu giáo sư Nguyễn Duy Xuân, một tiến sĩ kinh tế tài ba và giàu lòng yêu nước, vẫn tiếp tục ở lại xây dựng Viện Đại học Cần Thơ với nhịp độ 1966-1975 thì không biết Viện Đại học Cần Thơ và ĐBSCL sẽ phát triển và tiến xa tới đâu”…

(Ảnh: Uyên Nguyên)

Sẽ phát triển và tiến xa tới đâu, nếu Việt Nam sau 1975 trân trọng trí tuệ và tài năng của các trí thức như giáo sư Phạm Hoàng Hộ, giáo sư Nguyễn Duy Xuân, giáo sư Lê Xuân Khoa, cụ Bùi Diễm, bác sĩ Ngô Thế Vinh, giáo sư Nguyễn Tiến Hưng, giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, ông Đỗ Văn Thảo (cựu Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia; bị đi “cải tạo”), giáo sư Vũ Quốc Thông (Khoa trưởng Đại học Luật khoa Sài Gòn, cũng bị đi tù)?… Sẽ còn phát triển và tiến xa tới đâu, nếu chế độ đang cai trị – luôn dễ bị “kích động” một cách thái quá cái gọi là “tự hào dân tộc” – biết dùng hiền tài, để sự tự hào có phần đóng góp của những trí thức đỉnh cao và trí thức đúng nghĩa? Trí thức chân chính là những người không chỉ “thể hiện” lòng yêu nước bằng ngôn từ. Họ là những người không bao giờ ngưng bồn chồn lo lắng cho sự tụt hậu nước nhà cùng sự lấn át ngoại bang.

Trong bài viết trên tờ Một Thế Giới ngày 2-2-2017, tác giả Lê Học Lãnh Vân thuật lại tâm sự của giáo sư Phạm Hoàng Hộ trong một lần gặp ông tại Pháp giữa thập niên 1980: “Nhiều người Trung Quốc từ đại lục và cả từ Đài Loan, Singapore đã đến tìm học các bộ sưu tập thực vật Đông Dương của Pháp. Tôi không biết họ có chủ trương gì đó không. Tài nguyên nước mình, mình phải biết. Mình không biết mà người ta biết thì người ta xài hết của dân mình. Lãnh vực nào cũng vậy riết rồi người ta áp chế mình, ăn trên ngồi trước còn mình cắm đầu dưới đất, tiếng là có độc lập mà còn thua hồi thuộc Pháp!”…

Bác sĩ Ngô Thế Vinh (Ảnh: Quảng Pháp)

Cách đây hai năm, khi nghe giáo sư Lê Xuân Khoa vừa trải qua ca phẫu thuật ngặt nghèo, tôi đã vào viện thăm. Ông nằm giữa đống dây nhợ gắn quanh gần như kín người. Không thể nói vì miệng mũi còn vướng ống, ông ra hiệu cho cô con gái lấy tấm bảng. Ông viết, chỉ một câu, nhưng nghe nặng trịch, mỗi chữ như một nhát búa: “Tôi lo mất nước về tay Tàu rồi”. Và ông rươm rướm. Nằm trên giường bệnh, thập tử nhất sinh, ông chẳng nghĩ gì khác ngoài quê hương. Ông không lo gì khác ngoài cái lo “mất nước”, về sự lệ thuộc gần như toàn diện của Việt Nam với Trung Quốc. Bao nhiêu người trong hệ thống lãnh đạo Việt Nam hiện tại có thể bị đánh thức lòng tự ti dân tộc bởi nhát búa lương tri của một vị trí thức gần 90 tuổi như giáo sư Lê Xuân Khoa?

Chưa ai thống kê cho thấy hiện có bao nhiêu trí thức kiều bào vang danh nước ngoài nhưng không được mời về hoặc họ không buồn về. Thậm chí có những người bị cấm về, dù hệ thống tuyên truyền chế độ luôn ra rả về sự “trân trọng đón chào” trí thức hải ngoại. Một số trí thức đã quyết định không về. Họ không tin và họ có đủ bằng chứng để không tin nhà cầm quyền. Khi những Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Chu Hảo… còn là “thành phần phản động” thì không ai còn ngây thơ để ngộ nhận sự “thành thật” của nhà cầm quyền đối với trí thức. 45 năm sau 1975, chế độ cai trị vẫn tiếp tục chính sách “triệt người”, “triệt” cả chính người của họ. Trí thức muốn đóng góp và xây dựng nhằm thay đổi chính sách đã và sẽ không có cơ hội.  

Một trong những trí thức mà khi tiếp xúc, tôi luôn nhìn thấy sự nhiệt tình dữ dội của ông dành cho nước nhà. Nói chuyện với ông có cảm giác như đang ngồi trước một sinh viên tràn đầy nhiệt huyết, dù ông đã gần 80 tuổi. Đó là bác sĩ Ngô Thế Vinh. Ông là một trong những người Việt Nam luôn nặng tình với miền Tây, với đồng bằng sông Cửu Long, một cách bền bỉ, dù quê quán ông ở Hà Nội. Ông là tác giả quyển khảo cứu Cửu Long cạn dòng, Biển Đông dậy sóng. Ông cũng là tác giả quyển Mekong, dòng sông nghẽn mạch… Việt Nam không chỉ có dòng Mekong nghẽn mạch. Việt Nam đang bị nghẽn cả dòng trí tuệ của các bậc trí thức minh tuệ-hùng tâm.

Bài viết của Linh Mục Bác sĩ Phạm Hữu Tâm

Image may contain: 2 people

Image may contain: Tam Pham, standing
Image may contain: 1 person, standing, possible text that says 'WE ARE HERE FOR YOU PLEASE STAY HOME'
Image may contain: one or more people and people standing, possible text that says 'WE ARE HERE FOR YOU PLEASE STAY HOME'
Image may contain: 1 person
+10

Tam Pham

Bạn thân mến,

Hôm nay tôi hoàn tất 3 tuần phục vụ tại Elmhurst Hospital Queens, NYC. Tình hình dịch bệnh Covit tại NYC đang giảm bớt cách khả quan. Số tử vong trong 3 ngày qua đều xuống dưới 500. Bệnh nhân vào ICU và nhập viện cũng giảm bớt. Nhân viên y tế được tăng cường, đặc biệt là các Bs và y tá Quân Y. Bản Cáo Phó cho Covit đã được soạn sẵn! Cùng chung sức, chúng ta chắc chắn sẽ chiến thắng cuộc chiến này!

Dịch bệnh Covit dạy tôi nhiều bài học. Hãy nhận ra và trân quí những gì mình đang có, nhiều khi rất routine như tự do đi lại, đi ăn phở, cho đến dự Thánh Lễ, họp mặt bạn bè. Hãy quí trọng thời gian và cơ hội phục vụ, yêu thương, chia sẽ, vì cuộc đời rất mong manh, nay còn mai mất. Hãy nhận ra tình yêu và tấm lòng của cuộc đời, những đóng góp rất âm thầm, nhỏ bé, nhưng tất cả gộp chung tạo nên cuộc đời này tốt và đẹp hơn.

Trước khi tôi đi có người chia sẽ “cuộc đời ai cũng muốn yên ổn và an toàn cho mình và gia đình”. Chắc có phần đúng. Nhưng tôi thấy cũng có rất, rất nhiều người lao mình ra phục vụ , bất chấp những rủi ro, hy sinh tiền bạc để giúp người khác. Chắc Ơn Trên đã đặt vào tâm hồn mỗi người cảm nhận và thao thức tình yêu, để khi đáp lại tiếng gọi đó, thì con tim chúng ta lại được tròn đầy. Trong hy sinh, chúng ta lại được ban thêm.

Kính chúc bạn luôn nhận ra được tiếng gọi của tình yêu. Cầu chúc bạn luôn có can đảm đáp trả!

Giêsu ơi ở cùng con luôn mãi
Chúa cùng đi con sẽ không sợ gì
Trên đường đời mặc cho bao chông gai
Bước với Ngài con sẽ mang tình yêu.

Vì sao chủ yếu quan chức về hưu lên tiếng khi Trung Quốc gây hấn?

Nhà nghiên cứu Biển Đông Đinh Kim Phúc: “Phản ứng trước các hành động khiêu khích của Trung Quốc trên biển Đông, cũng như phân tích âm mưu chiến lược của Trung Quốc đối với biển Đông, đối với Việt Nam cũng như khu vựa Đông Nam Á, thì toàn xuất hiện những quan chức, mà đứng trước tên các quan chức đó toàn là chữ ‘nguyên’ với chữ ‘cựu’…

Chúng ta biết rằng, các quy định của đảng cộng sản Việt Nam trong nội bộ, có 19 quy định mà đảng viên không được làm, đó là nói những vấn đề trái quan điểm, đường lối của đảng cộng sản Việt Nam.

Những vị này khi phát ngôn, vẫn phân tích được những âm mưu và thủ đoạn của Trung Quốc, nhưng tiếng nói của họ khi không còn giữ chức vụ, nhất là những chức vụ cao cấp trong hệ thống chính trị Việt Nam, thì những phân tích đó không đại diện cho quan điểm của đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam.”

  

Ai là Ngụy? – Ngô Trường An

Ai là Ngụy? – Ngô Trường An

Ai là Ngụy? – Ngô Trường An

 

Anh bạn cùng quê vô Bà Rịa dạy học từ thời bao cấp. Hôm qua anh về quê và vợ chồng anh ghé đến nhà thăm tôi. Ngồi nói chuyện, bất giác anh nhìn lên bàn thờ cha tôi và hỏi:

– Ba mày hồi trước là ngụy quân hay ngụy quyền vậy?.

Tôi hỏi:

– Ngụy quân là sao? Ngụy quyền là sao?

Anh ngạc nhiên:

– Ơ, mày không biết à? Ngụy quyền là người làm trong chính quyền ngụy, ngụy quân là lính trong chính quyền ngụy. Có thế mà không biết à?

Tôi lắc đầu trả lời:

Cha tui chỉ là một công chức của chính phủ Miền Nam thôi, chứ ổng có theo Cộng Sản đâu mà ngụy quân với ngụy quyền!.

Anh đưa mắt nhìn sang vợ rồi ngước mặt lên trần nhà cười lớn:

– Mày nói cái gì thế? Ngụy là chính phủ Miền Nam đó! Những người làm việc cho Miền Nam là ngụy quyền, ai đi lính là ngụy quân. Hiểu chưa?.

 

Tôi nghiêm mặt:

– Anh nói bậy! Anh có hiểu nghĩa tính từ NGỤY là gì không? Theo wikipedia, ngụy, có nghĩa là sự giả tạo, ví dụ như: Ngụy trang, ngụy tạo, ngụy biện, ngụy quân tử… Riêng về ngụy quyền là để ám chỉ một chính quyền do soán đoạt mà có (soán đoạt cũng có nghĩa là cướp) hoặc do quân xâm lược nước ngoài dựng lên để làm tay sai cho nó trong quá trình xâm lược. Vậy thì chính quyền của ông Ngô Đình Diệm ăn cướp từ chính quyền nào mà anh gọi là ngụy? Và chính quyền Miền Nam làm tay sai cho ai mà anh gọi là ngụy?.

 

Anh đừng nghĩ rằng, chính phủ VNCH là tay sai của Mỹ nha? Không đâu! Quân, dân, cán, chính Miền Nam chiến đấu để bảo vệ lãnh thổ tổ quốc của họ. Mỹ cũng có nghĩa vụ ngăn chặn làn sóng đỏ cộng sản tiến sâu vào phương nam. Do đó, họ viện trợ cho miền Nam Việt Nam và cùng quân dân miền Nam chiến đấu chống Cộng Sản bành trướng. Việt Nam Cộng Hòa nhận viện trợ của Mỹ, họ xem Mỹ là đồng minh cùng chung chiến hào, chứ chưa bao giờ nhận Mỹ là anh em, hay bạn vàng. Trong tất cả các khẩu hiệu, báo chí, thơ ca, âm nhạc… người Miền Nam chưa bao giờ ca ngợi Mỹ, tung hô chính phủ Mỹ… Và, tổng thống Ngô Đình Diệm là người phản đối Mỹ đưa quân sang tham chiến ở Miền Nam. Vậy thì, làm sao có thể gọi chính quyền Miền Nam là ngụy? Anh nói đi!

 

Anh chồng đưa mắt nhìn chị vợ, chị ta nghiêng người lên tiếng:

– Xưa nay em nghe người ta nói chính quyền cũ là ngụy quyền Sài Gòn, và bọn em cũng cứ thế mà gọi chứ cũng không nghĩ ngợi hay tìm hiểu gì. Vậy là, theo anh, dùng từ ngụy quân – ngụy quyền là không đúng phải hôn?

– Từ ngữ thì nó không sai, nếu dùng nó để ám chỉ cho chính quyền Miền Nam thì sai, nhưng để chỉ cho chính quyền Miền Bắc thì hoàn toàn đúng!

Anh bạn nghe tui nói vậy liền trợn mắt lên hỏi:

– Sao? Mầy nói chính quyền này là ngụy à?

 

– Không! Tôi chỉ dựa trên định nghĩa của wikipedia mà nhận xét. Ngụy quyền, có nghĩa rằng chính quyền đó có do cướp của nhà nước khác. Anh là giáo viên, chẳng lẽ anh không biết ông Hồ Chí Minh lãnh đạo đảng Cộng Sản cướp chính quyền từ tay Thủ Tướng Trần Trọng Kim? Như vậy, chính quyền hôm nay được thừa kế từ đời ông Hồ cướp từ tay người khác chứ còn gì nữa?.

 

Anh có biết, ông Lê Duẩn tuyên bố: “Ta đánh Mỹ đây là đánh cho Liên Sô, TQ, đánh cho các nước XHCN anh em…” quân đội mà đi đánh thuê tùm lum như vậy có phải là ngụy quân không?

Nếu chính phủ của ông Hồ là chính phủ của nhân dân Miền Bắc, mắc mớ chi treo hình ông Mác, ông Lê-nin, ông Mao… ở chốn nghị trường? Mắc mớ chi đưa ra chủ trương quyết đi theo con đường mà TQ đã chọn? Mắc mớ chi in chữ TQ trên đồng tiền lưu hành ở Miền Bắc? Và mắc mớ chi in hình quốc kỳ TQ trên con tem mang quốc hiệu nước VNDCCH???

 

Anh nói đi! Anh sống ở Miền Nam cũng gần 20 năm, anh có thấy chính quyền Miền Nam làm những điều như Miền Bắc vậy không mà anh nói chính phủ Miền Nam là ngụy?

– Mầy… phản động!

– Ôi trời! Nảy giờ nói chuyện với anh tui tưởng anh là con người biết đúng, biết sai. Không ngờ, anh như con Vẹt. Người ta nói ngụy thì anh nói ngụy, người ta hô phản động thì anh hô phản động… cứ lặp theo lời thiên hạ như thế thì cái đầu chỉ để đội nón thôi sao?

 

Thấy tình hình căng thẳng, chị vợ vội nắm tay chồng đứng dậy chào tui.

Tôi cũng đứng lên cúi gập người tiễn khách:

– Vâng, xin chào anh chị. Cầu chúc anh chị nhiều sức khỏe!


Ngô Trường An

Covid-19: Phòng thí nghiệm P4 tại Vũ Hán, bài học lọc lừa

Thuc Tran and 7 others shared a link.
Liệu siêu vi corona SARS-CoV-2 gây đại dịch trên thế giới “sổng chuồng” từ phòng thí nghiệm P4 tại Vũ Hán chứ không phải tự nhiên xuất hiện tại chợ động vật hoang dã như chính quyền Trung Quốc lý giả…

Covid-19: Phòng thí nghiệm P4 tại Vũ Hán, bài học lọc lừa

Tú Anh

Liệu siêu vi corona SARS-CoV-2 gây đại dịch trên thế giới “sổng chuồng” từ phòng thí nghiệm P4 tại Vũ Hán chứ không phải tự nhiên xuất hiện tại chợ động vật hoang dã như chính quyền Trung Quốc lý giải ? Không thể loại trừ xác suất siêu vi lây cho một nhà khoa học, một nhân viên, và người này lây nhiễm cho dân Vũ Hán. Làm thế nào, phòng thí nghiệm do Pháp xuất khẩu, lại có thể thoát khỏi mọi kiểm soát?

Không phải vô cớ mà Mỹ điều tra và Anh, Pháp muốn Trung Quốc trả lời sáng tỏ. Cũng phải có lý do Trung Quốc cấm chuyên gia Tổ Chức Y Tế Thế Giới đến thanh tra tận nơi cũng như giấu biệt thông tin về một nhà nghiên cứu trẻ tuổi Hoàng Diễm Linh.

Cội nguồn : Ngây thơ hay tham lợi

Đối với công luận Pháp, nước Pháp thiếu chín chắn khi cung cấp cho Hoa lục một phòng thí nghiệm tối tân, được xem là “quả bom hạt nhân sinh học“. Ngược dòng thời gian về năm 2004 với một số nhân vật có thế lực lúc bấy giờ qua bài điều tra của Le Figaro:   “Làm thế nào, phòng thí nghiệm do Pháp xuất khẩu, thoát khỏi mọi kiểm soát?”.

Nghi vấn phòng thí nghiệm P4 tại Vũ Hán có thể là nơi xuất phát SARS-CoV-2, gây ra đại dịch được đặt tên Covid-19 (theo yêu cầu của Trung Quốc) được ba nhà lãnh đạo Tây phương trực tiếp nêu lên và muốn làm sáng tỏ : Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo, đồng nhiệm Anh Dominic Raab và tổng thống Pháp Emmanuel Macron thì tuyên bố, « có nhiều chuyện xảy ra ở đó mà chúng ta không biết ».

Paris bối rối là phải. P4 là phòng thí nghiệm sinh học cực an toàn dùng để nghiên cứu các loại siêu vi cực độc mà chưa có thuốc trị, cũng không có vác-xin phòng ngừa. Vào lúc đó, đề án hợp tác trong một lãnh vực nhạy cảm như thế với y tế Trung Quốc đã gây căng thẳng trong nội bộ của Pháp.

Từ năm 2004, giới tình báo và an ninh quốc phòng, chuyên gia vũ khí sinh học Pháp đã khuyến cáo các chính phủ tại Paris không nên xuất khẩu phòng thí nghiệm P4, hạng “an toàn tối đa” cho Trung Quốc để nghiên cứu siêu vi SARS. Tuy nhiên, giới lãnh đạo chính trị và công nghiệp, với những lý do khác nhau, người thì sợ Bắc Kinh trả đũa, kẻ muốn hợp tác để kiểm soát không cho đối tác âm thầm chế tạo vũ khí vi trùng.

Nhóm phóng viên  điều tra của Radio France phát hiện vào năm 2004, tổng thống Jacques Chirac và chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào quyết định hai nước hợp tác chống các bệnh truyền nhiễm mới nẩy sinh. Trong chiều hướng này, ngoại trưởng Michel Barnier ký thỏa thuận chuyển giao một phòng thí nghiệm P4.

Trước đó, thủ tướng đầu tiên của tổng thống Chirac, nhiệm kỳ hai, Jean- Pierre Raffarin (một người bạn của Trung Quốc như đánh giá của Bắc Kinh) gặp bác sĩ Trần Chu, đang được đào tạo chuyên môn tại bệnh viện Saint Louis, và là người thân cận của cựu chủ tịch Giang Trạch Dân, tiền nhiệm của Hồ Cẩm Đào.

Một năm trước đó, 2003, Trung Quốc bị dịch Viêm phổi cấp tính SARS. Theo lời kể của một công chức cao cấp, theo dõi hồ sơ này, vào lúc đó trong giới chính trị Pháp, một số người cho rằng cần phải giúp các nhà sinh học Trung Quốc nghiên  cứu các loại siêu vi mới như Ebola, SARS, trong điều kiện tốt. Tránh cho họ  tự mò mẫm nghiên cứu với các phương tiện thiếu thốn và kiến thức còn hạn hẹp. Nói rõ hơn là không để Trung Quốc âm thầm chế tạo vũ khi sinh học.

Nhưng dự án này gây tranh luận trong nội bộ Pháp. Jacques Chirac, Jean-Pierre Raffarin ủng hộ. Trong giới y khoa, trong đó có bác sĩ cựu bộ trưởng Bernard Kouchner tán đồng. Nhà doanh nghiệp kỹ nghệ dược phẩm, vắc-xin Alain Merieux, cũng hăng hái cùng điều hành hội đồng chỉ đạo với đối tác bác sĩ Trần Chu.

Trái lại, các chuyên gia chống phổ biến vũ khí sinh học ở bộ Ngoại Giao, bộ Quốc Phòng, Văn Phòng Quốc Phòng và An Ninh Quốc Gia trực thuộc phủ thủ tướng và trong giới nghiên cứu khoa học đều lo ngại. Họ sợ P4 biến thành nơi chế tạo vũ khí sinh học. Nhất là, khác với vũ khí hóa học và hạt nhân, cộng đồng quốc tế không có một cơ chế kiểm soát các phòng thí nghiệm “y tế“.

Cụ thể là một số phòng thí nghiệm loại P3, lưu động, mà chính phủ Jean-Pierre Raffarin bán cho Trung Quốc ngay sau khi dịch SARS kết thúc, cũng không được Trung Quốc xác minh dùng để làm gì. Phe tìm cách trì hoãn thi hành thỏa thuận khuyến cáo chính phủ Pháp đừng xem nhẹ bởi vì “P4 là một nhà máy nguyên tử vi khuẩn”.

Gửi  trứng cho ác: Viện P4 Vũ Hán

Tuy nhiên, giới lãnh đạo chính trị quyết định thi hành, chống lại ý kiến của các chuyên gia. P4 được xây dựng xong vào năm 2015. Ngày P4 Vũ Hán đi vào hoạt động, tháng 01/2018, trùng hợp với chuyến viếng thăm của tổng thống Emmanuel Macron. Pháp cũng làm nhiều cách để kéo dài thời gian nhưng cuối cùng cũng phải “giao hàng“, một chuyên gia cho biết như thế.

Bởi vì vào thời điểm đó, Pháp có nhiều dự án khác với Trung Quốc như xây một nhà máy xử lý phóng xạ, hợp đồng bán máy bay Airbus. Khác với Hoa Kỳ, Pháp chỉ là cường quốc hạng trung, không có đủ khả năng đối đầu với các biện pháp trả đũa của Trung Quốc. Bắc Kinh còn bắt chẹt doanh nghiệp Pháp để chiếm đoạt công nghệ. Theo một nhà ngoại giao Pháp, cái tội của chính quyền Pháp là “quá ngây thơ, nghĩ là có thể tin vào chữ tín của chính quyền Trung Quốc”.

Những gì xẩy ra sau đó cho đến đại dịch Covid-19 chứng minh là phe “không tin” Trung Quốc có lý. Nhà thầu Trung Quốc lãnh phần xây dựng nhưng không đáp ứng được nhu cầu kiến trúc bảo đảm an toàn rất phức tạp.

Thất vọng vì không thấy kết quả hợp tác cụ thể, năm 2015, đồng chủ tịch hội đồng hợp tác song phương Alain Merieux từ chức. Nhóm chuyên gia Pháp, 50 người, lẽ ra sẽ cùng làm việc với các đồng nghiệp Trung Quốc tại P4 trong 5 năm đầu, không bao giờ đến Vũ Hán. Bắc Kinh ngăn chận hay vì Pháp thiếu tài chính?

Khi phòng thí nghiệm bán thú hoang ra chợ

Điều rõ ràng là Trung Quốc không minh bạch, không tôn trọng thỏa thuận. Hoạt động tại P4 được giữ kín. Đại sứ Mỹ tại Bắc Kinh, sau khi thăm P4 năm 2018, đã cảnh báo Washington về tình trạng thiếu an toàn của phòng thí nghiệm.

Ngày 16/04/2020, báo chí Trung Quốc cũng nói đến những bất cập: Nhiều nhà khoa học tại P4 đã vất dụng cụ xuống cống rãnh mà không qua sát trùng. Họ còn bán thú rừng thử nghiệm ra chợ Vũ Hán, để có thêm thu nhập.

Một nhà nghiên cứu mất tích

Nhưng sự kiện gây bối rối cho Trung Quốc là các câu hỏi liên quan đến số phận một chuyên gia về siêu vi SARS tại P4 tên Hoàng Diễm Linh. Phải chăng nhà nghiên cứu trẻ tuổi này là bệnh nhân ZERO.

Ảnh của Hoàng Diễm Linh đột nhiên bị xóa trên trang mạng của P4. Viện P4, lúc đầu cũng chối là không có nhân viên tên Hoàng Diễm Linh rồi sau đó đăng trở lại. Truyền thông Nhà nước lập đi lập lại “Hoàng Diễm Linh, vẫn khỏe mạnh, không bị nhiễm siêu vi corona, đang làm việc ở một thành phố khác, không trở lại Vũ Hán”. Nhưng cho đến nay, Hoàng Diễm Linh vẫn biệt vô âm tín.

Nguồn: Le Figaro, RFI, SciencePost

TỘI CỦA ÔNG VŨ HUY HOÀNG, TỘI CỦA ÔNG LÊ THANH HẢI VÀ TỘI CỦA THẦY GIÁO NGUYỄN NĂNG TĨNH?

Tho Nguyen and 2 others shared a post.
Image may contain: 3 people, people sitting, people standing and indoor
Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Nguyen Ngoc ChuFollow

TỘI CỦA ÔNG VŨ HUY HOÀNG, TỘI CỦA ÔNG LÊ THANH HẢI VÀ TỘI CỦA THẦY GIÁO NGUYỄN NĂNG TĨNH?

1. Trong lịch sử nước ta, chưa bao giờ có nhiều án oan như bây giờ.

Ông Nguyễn Thanh Chấn thoát nạn tù chung thân sau hơn 10 năm tù oan (29/8/2003-4/11/2013) nhờ hung thủ ra tự thú. Mẹ tử tù Hồ Duy Hải (bị tù từ 21/3/ 2008) kêu oan suốt 12 năm cho con, rung động cả đất nước, mà vẫn chưa được minh oan. Vụ án bác sĩ Hoàng Công Lương. Vụ án Đặng Văn Hiến. Hàng ngàn hộ dân oan ở Thủ Thiêm. Không kể xiết. Nhà văn Phạm Lưu Vũ viết trong bài “Khóc Tố Như”:

Ngày xưa oan chỉ một nhà
Ngày nay muôn dặm đều là dân oan!

2. Điều khác biệt so với mọi thời là nguyên nhân dẫn đến án oan. Nhiều vụ án oan không phải do sai lầm trong xét xử, mà là do cố tình xử sai. Cố tình xử sai do bị sai khiến bởi quyền lực. Cố tình xử sai vì bị mua chuộc bởi đồng tiền.

Chưa bao giờ có nhiều “án bỏ túi” như bây giờ. Chưa bao giờ nhân cách của các quan tòa bị thấp kém như hiện nay. Những ai từng liên quan đến các vụ kiện thì mới thấm hiểu được một phần sự nhơ nhớp của các quan toà đương đại.

3. Đừng nói rằng vơ đũa cả nắm. Có ai chỉ ra được quan tòa nào không chịu khuất phục bởi quyền lực? Không bị mua chuộc bởi đồng tiền? Hãy nêu ra một cái tên?

4. Ngày 20/4/2020 Tòa án cấp cao Hà Nội đã y án Tòa án sơ thẩm Nghệ An ngày 15/11/2019, xử Thầy Giáo Nguyễn Năng Tĩnh 11 năm tù giam và 5 năm quản chế về tội danh: “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.

5. Thầy Nguyễn Năng Tĩnh là giảng viên âm nhạc trường Cao Đẳng Văn Hóa và Nghệ Thuật Nghệ An. Thầy thể hiện chính kiến một cách ôn hòa. Thầy tham gia biểu tình chống Forrmosa. Thầy tham gia biểu tình bảo vệ biển đảo. Thầy chống cho Trung Quốc thuê đất.Thầy dạy học trò hát bài hát “Trả lại cho dân”. Không thể vì những điều đó mà lại kết án Thầy Nguyễn Năng Tĩnh đến 11 năm tù giam. Đây chắc chắn là một vụ án oan.

6. Ông Vũ Huy Hoàng cựu Bộ trưởng Bộ Công Thương (2007-2016) đã phá nát nền kinh tế Việt Nam với các dự án thua lỗ lên đến hàng trăm ngàn tỷ đồng. Tội của ông Vũ Huy Hoàng là tội “Phá Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”.

Vậy mà ông Vũ Huy Hoàng chỉ bị xóa tư cách “Nguyên bộ trưởng bộ Công Thương”, cách chức “ Bí thư Ban cán sự Đảng bộ Công Thương 2011-2016” – là những chức của quá khứ, không có thực. Ông Vũ Huy Hoàng không phải chịu một ngày tù nào.

7. Ông Lê Thanh Hải cựu Bí thư Thành ủy TPHCM (2006-2016) gây tội tày đình, mang tai họa cho hàng chục ngàn dân oan Thủ Thiêm, làm thiệt hại cho nhà nước hàng trăm ngàn tỷ đồng, mà cũng chỉ bị cách cái chức không tồn tại là “Bí thư Thành ủy HCM nhiệm kỳ 2010-2015”.

Tội của ông Lê Thanh Hải là tội “ Phá Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”. Vậy mà ông Lê Thanh Hải chưa phải chịu một ngày tù nào.

8. So với ông Vũ Huy Hoàng và ông Lê Thanh Hải mới thấy rõ mức độ oan trái của Thầy Nguyễn Năng Tĩnh.

Đừng nói rằng “mọi sự so sánh là khập khiễng”. Vì các tội, dù theo điều khoản nào, cuối cùng cũng quy về các hình phạt mà nặng nhất là tù giam và tử hình.

Với nhân dân, không ai thấy Thầy Nguyễn Năng Tĩnh có hại. Họ chỉ thấy những người như ông Vũ Huy Hoàng, ông Lê Thanh Hải mới là nguy hại.

9. Làm thầy giáo mà không thể hiện được chính kiến của mình thì không thể đứng lớp, vì không có khả năng dạy cho học trò sự tự do thể hiện chính kiến. Có tự do thể hiện chính kiến thì mới có sáng tạo mà sinh ra phát minh. Tự do thể hiện chính kiến là thần cốt của tự do học thuật. Tự do học thuật là mục tiêu thiêng liêng của mọi sự học. Không thể bày tỏ chính kiến thì mọi sự học đều đi đến lịm tắt.

Nghề giáo thiêng liêng – được tôn làm thầy – chính là nhờ đã truyền dạy cho học trò sự tự do tư duy. Nhờ đó nhân loại mới không ngừng sáng tạo. Nhờ đó dân tộc mới độc lập tự chủ. Nhờ đó con người mới không bị khuất phục.

10. Tòa Giám đốc thẩm hãy sáng suốt trả lại công bằng cho Thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh.

Bỏ tù người thầy vì bày tỏ chính kiến là toan tính triệt đường nghề giáo. Tư tưởng của nhà giáo không thể giam cầm. Khí phách của nhà giáo không thể khuất phục.

Hãy nghe những lời nói của Thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh trong cuối phiên Sơ thẩm 15/11/2019:

“…Tôi khát khao một đất nước tự do, dân chủ.
Tôi lo lắng cho vận mệnh đất nước và dân tộc; lo lắng cho môi trường sống của nhân dân bị đầu độc.
Tôi không thể vô cảm và cam tâm trước nguy cơ mất chủ quyền quốc gia, trước mối đe doạ xâm lăng của Trung Quốc.
Dù mức án có cao đến đâu, 10 năm, 20 năm, kể cả tử hình, tôi cũng không thay đổi chính kiến”.

Các nhà giáo ở đâu? Các luật sư ở đâu?

Khảo sát Pew: 91% người Mỹ xem Trung Quốc là ‘đe dọa’ với Mỹ

Khảo sát Pew: 91% người Mỹ xem Trung Quốc là ‘đe dọa’ với Mỹ

  • Xuân Thành
  • Thứ Tư, 22/04/2020 • 1.5k Lượt Xem
  • Trung tâm nghiên cứu Pew mới đây đã công bố một bản khảo sát cho thấy 91% người Mỹ bây giờ xem sức mạnh và ảnh hưởng của Trung Quốc trên thế giới là “đe dọa” đối với nước Mỹ.

Truyền thông Trung Quốc kích động người dân phá hủy Tòa Bạch Ốc, nhưng lại đưa nhầm ảnh Tòa Nhà Quốc hội Mỹ. (Ảnh chụp màn hình)

Khảo sát của Pew phát hiện người Mỹ gần như hoàn toàn nhất trí lo lắng về sự thống trị của Trung Quốc trong bối cảnh virus corona Vũ Hán đã đang tàn phá Mỹ.

Khoảng 91% người Mỹ nói sức mạnh và ảnh hưởng của Trung Quốc là mối đe dọa đối với Mỹ. Trong đó, 62% nói Trung Quốc là “mối đe dọa lớn”, và 29% nói Trung Quốc là “mối đe dọa nhỏ”.

Người Mỹ bây giờ coi Trung Quốc là mối đe dọa hàng đầu đối với nước Mỹ, vượt trên các yếu tố khác như tình trạng nóng lên toàn cầu, sức mạnh và ảnh hưởng của Nga, điều kiện kinh tế thế giới và hiện trạng đói nghèo toàn cầu.

Khảo sát mới nhất của Pew cho thấy xu hướng người Mỹ lo lắng về Trung Quốc tiếp tục tăng trong vài năm qua. Khoảng thời gian từ năm 2017 đến nay, số người Mỹ nói Trung Quốc là “mối đe dọa lớn” đối với Mỹ đã tăng thêm 21%.

Theo Pews, những yếu tố kinh tế như Mỹ bị mất việc làm sang Trung Quốc và thâm hụt thương mại Mỹ – Trung vẫn duy trì là nhân tố khiến người Mỹ có cái nhìn tiêu cực về Trung Quốc. Bên cạnh đó các yếu tố khác như chính sách nhân quyền của chế độ Trung Quốc và suy thoái môi trường tại quốc gia này cũng làm người Mỹ lo lắng.

Đánh giá của người Mỹ về Trung Quốc cũng khá khác biệt theo đảng phái. Thành viên Đảng Cộng hòa vẫn lo lắng về Trung Quốc hơn thành viên Đảng Dân chủ. Gần 3/4 thành viên Đảng Cộng hòa hoặc những người độc lập có khuynh hướng Cộng hòa có cái nhìn tiêu cực về Trung Quốc, so với 6/10 thành viên Đảng Dân chủ và những người độc lập có khuynh hướng Dân chủ.

Khảo sát của Pew cũng cho thấy người già Mỹ lo lắng về Trung Quốc hơn những người trẻ. Gần 7/10 những người 50 tuổi trở lên xem sức mạnh và ảnh hưởng của Trung Quốc là mối đe dọa lớn với Mỹ, trong khi tỷ lệ đó ở người trẻ độ tuổi 18-29 chỉ khoảng 50%.

Cuộc khảo sát của Pew được thực hiện trong khoảng thời gian từ ngày 3/3 đến ngày 29/3, dựa trên mẫu ngẫu nhiên 1.000 người Mỹ trưởng thành.

Xuân Thành

M.TRITHUCVN.NET

Khảo sát Pew: 91% người Mỹ xem Trung Quốc là ‘đe dọa’ với Mỹ – Trí Thức VN

Pew mới đây đã công bố một bản khảo sát cho thấy 91% người Mỹ bây giờ xem sức mạnh và ảnh hưởng của Trung Quốc trên thế giới là “đe dọa” đối với nước Mỹ.

Xin Lòng Chúa Thương Xót

Image may contain: candles
Image may contain: one or more people and people standing
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Image may contain: 2 people, people standing
+10
Tam Pham

Xin Lòng Chúa Thương Xót

Bạn thân mến,

Tối thứ Năm vừa rồi, một số nhân viên bệnh viện Elmhurst Queens đã đốt nến cầu nguyện trước cửa bệnh viện. Chúng tôi cầu nguyện cho nhiều ngàn bệnh nhân Covit đã tử vong nơi đây trong 6 tuần qua. Cho gia đình của họ đang đau khổ, thương xót người thân. Cho những người còn đang quằn quại trên giường bệnh. Cho những bác sĩ, y tá trên tuyến đầu đã ngã xuống vì công việc. Bạn có thể hỏi cầu nguyện với Ơn Trên được lợi ích gì?

Hôm qua lần đầu tôi xuống Khoa Cấp Cứu ED để gặp bệnh nhân. Ngay giường bên cạnh khoảng 10 bs, y tá đang làm cấp cứu hồi sức cho bệnh nhân Nam khoảng 45 tuổi. chest compression, bơm oxy, US scan tìm tỉnh mạch cho nước biển, chích epinephrine, cardiac shock… tất cả kiến thức và dụng cụ y khoa tối tân nhất để hy vọng cứu được bệnh nhân. 30 phút như vậy, nhưng cuối cùng người bệnh cũng chết. Cả Khoa Cấp Cứu như một bãi chiến trường, bệnh nhân đầy nhóc, cấp cứu liên tục.

Đứng trước cái chết, con người cảm thấy bất lực và thật sự khiêm tốn. Y khoa hàng đầu rồi cũng có giới hạn. Như trong đại dịch Vũ Hán này, con người càng cảm thấy cuộc đời rất mong manh và giới hạn. Để chúng ta biết chấp tay cúi đầu cầu nguyện với Đấng Tối Cao.

Vũ khí của chúng ta không chỉ giới hạn trong y khoa hiện đại, nhưng còn là niềm hy vọng và tình yêu.

Lạy Chúa Giêsu, xin cứu chúng con và toàn thế giới.

Hình ảnh cũ 1974

Image may contain: 4 people, text
Bác lê đức thọ, bác phạm văn đồng, bác trường chinh, bác lê duẫn.

Cả 4 bác vui mừng, hồ hởi, phấn khởi, cảm xúc vỡ òa khi nhận được tin Trung cộng đã chiếm được quần đảo Hoàng Sa từ tay VNCH ngày 19.01.1974.
TSB các bác!

– Ngô Trường An

ĂN ĐƯỢC THÌ ĂN, TỘI GÌ KHÔNG ĂN !

Image may contain: 1 person, standing and suit

Ngô Thị Thứ

Nguyen Ngoc Duc

ĂN ĐƯỢC THÌ ĂN, TỘI GÌ KHÔNG ĂN !

Câu nói trên quá đúng cho hiện trạng nước ta ! Đúng một cách đau đớn, xót xa.

Trong khi người nghèo xếp hàng cả cây số, chờ cả ngày để có vài ký gạo ăn trong mùa dịch bệnh, thì có kẻ ăn cả hàng tỷ đồng ngon ơ, không cần chờ đợi, xếp hàng. Vụ “ăn” thiết bị y tế chống dịch tại Trung tâm Kiểm soát bệnh tật (CDC) Hà Nội có thể nói là một tội ác !

Mặc dù hàng loạt tổng giám đốc, giám đốc, trưởng phòng, cán bộ… liên quan đến vụ này đã bị bắt. Nhưng câu hỏi là đã hết chưa những đường dây tội ác như vậy ? Vì Vụ “ăn” này không thể một mình ông giám đốc CDC Nguyễn Nhật Cảm làm được, mà là cả một đường dây, từ tài chính-kế toán, đến công ty vật tư và bộ phận định giá. Vì làm sao một hệ thống xét nghiệm coronavirus giá thị trường chưa tới 4 tỷ, nhưng trung tâm Kiểm soát bệnh tật này có thể mua hơn 7 tỷ ?

Trong mấy tháng qua, để đối phó nhanh với dịch Covid-19, nhà cầm quyền cho phép các cơ sở y tế chỉ định thầu, thay vì đấu thầu, để mua các trang thiết bị, hóa chất, vật tư y tế. Thế là các cơ sở y tế này đã lợi dụng để thiết lập các đường dây nâng giá lên gấp đôi, cho đúng với lề thói nước ta “ăn được thì ăn, tội gì không ăn”.

Đường dây “ăn” thiết bị y tế chống dịch ở CDC Hà Nội không phải là duy nhất. Chắc chắn còn nhiều đường dây khác. Virus corona không có khả năng lây nhiễm ở Việt Nam. Vì nó đã bị một con virus khác khống chế. Đó là virus tham nhũng và hủ hóa. Con virus này đã lây nhiễm cả guồng máy cai trị, ổ dịch lớn nhất là đảng cộng sản Việt Nam (CSVN).

Cách đây mấy hôm, tôi vừa đọc vừa cười muốn té. Báo chí loan tin một cách long trọng là Tổng cục Thuế vừa ban hành văn bản số 1199 bắt buộc toàn thể cán bộ làm cho ngành thuế phải làm “giấy cam kết không tham nhũng”. Hình như các ông bộ trưởng Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn cũng đã từng làm giấy cam kết như vậy.

Hiện nay ông Phạm Văn Đồng đang được dư luận đề cập đến, vì ông là người ký công hàm bán nước năm 1958. Tôi nhớ cuối đời của ông, khi trung ương đảng CSVN muốn phát động một chiến dịch tận diệt tham nhũng trong guồng máy đảng và chính quyền, ông Đồng nói “Nhà đã dột từ nóc dột xuống. Nay Đảng muốn tận diệt tham nhũng, thì chỉ có cách tự cắt cổ mình mà thôi”. Tiếc rằng tôi không lưu và không tìm lại được nguồn báo chí về lời tuyên bố này. Nhưng vì bị ấn tượng bởi lời tuyên bố đó, nên tôi vẫn lưu lại trong trí nhớ.

Ông Phạm Văn Đồng có nói như vậy hay không, không quan trọng. Vì thật sự nạn tham nhũng ở nước ta đúng là “Nhà đã dột từ nóc dột xuống”. Ông Nguyễn Phú Trong muốn “đốt lò chống tham nhũng”, thì chắc phải đốt cả guồng máy cai trị hiện nay, thì may ra, Việt Nam mới hết tham nhũng.

https://www.facebook.com/100000298997773/posts/3231433286876606/

BILL GATES DÍNH ĐÒN HỒI MÃ THƯƠNG CỦA TÀU CỘNG

Thuc Tran
 Nhân Tommy Lê

BILL GATES DÍNH ĐÒN HỒI MÃ THƯƠNG CỦA TÀU CỘNG

Bill Gates bị dính phản đòn hồi mã thương của chính đồng đảng.
Trung cộng dựa vào sự ủng hộ WHO nhiệt tình cùng sự chống đối Tổng thống Donald TRUMP ra mặt của Bill Gates. Trung cộng liền đổ vấy tội cho Bill Gates chính là thủ phạm sản xuất ra virus Corona để chạy tội trước làn sóng lên án của thế giới.

Giờ hối cũng ko kịp nữa rồi BIll Gates à…cả đời làm lụng vất vả, giờ ngậm ngùi cho cái ngu ngục khi dang díu với loài quỷ đỏ tàn bạo.
Cố gắng mà đổ sạch rổ vỏ ốc này nha ông Bill Gates.

Năm 2017, Bill Gates được kết nạp làm thành viên trọn đời của Học viện Kỹ thuật Trung Quốc (CAE), một trong những vinh dự cao quý nhứt ở nước này, nhờ dự án hợp tác hạt nhân nói trên. Nên biết, CAE – trực thuộc Hội đồng Nhà nước, cơ quan quản lý hàng đầu của Trung Quốc – đóng vai trò tư vấn cho chánh quyền Bắc Kinh về phát triển kinh tế và xã hội, và các thành viên của nó phải trải qua quá trình kiểm tra lý lịch chánh trị nghiêm ngặt mới được kết nạp.

Năm 2019, tờ Financial Times đưa tin các chuyên gia của Microsoft đang hợp tác với các nhóm nghiên cứu của Đại học Kỹ nghệ Quốc phòng Trung Quốc, cùng làm việc trong các dự án trí tuệ nhân tạo, mà giới quan sát độc lập cảnh báo là nó có thể được chế độ cầm quyền Bắc Kinh áp dụng cho việc giám sát và cai trị công dân nước này.

Với một lịch sử thân Trung cộng như vậy, dễ hiểu vì sao trong đại dịch lần này, Bill Gates hết lòng ủng hộ Bắc Kinh và WHO, cơ quan ngôn luận của Trung Quốc, chấp nhận tuyên truyền giả dối và cổ xúy một tư tưởng bịnh hoạn rằng chế độ cầm quyền Trung Quốc là hình mẫu chống dịch và đối tác tin cậy toàn cầu!

Nhưng trước sự lên án của thế giới về nguồn gốc và mục đích của con Cúm Tàu. Tàu cộng đã đổ lỗi vấy tội cho Mỹ, cho Ý không được nay vấy tội cho Bill Gates chính là thủ phạm sản xuất ra virus Corona để chạy tội trước làn sóng lên án của thế giới…

Quốc Nguyên

Image may contain: 1 person, text

TÌNH YÊU THỜI COVID-19

TÌNH YÊU THỜI COVID-19

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Năm 1985, văn hào được giải Nobel, Gabriel Garcia Marquez đã viết quyển sách có tên Tình yêu thời Thổ Tả (Love in the Time of Cholera).  Ông kể câu chuyện đầy màu sắc về tình yêu có thể sinh sôi, bất chấp nạn dịch.

Vậy mà thứ đang bủa vây thế giới chúng ta bây giờ không phải là dịch tả mà là dịch coronavirus, Covid-19.  Trong cả cuộc đời của tôi, tôi chưa bao giờ thấy thế giới bị tác động đến tận căn như bởi con vi-rút này.  Nhiều nước đóng trọn cửa, trường học đóng cửa, học sinh về nhà học trực tuyến, chúng ta không còn muốn ra khỏi nhà, không còn muốn mời ai về nhà, và chúng ta xin đừng ai đụng đến mình, và thực hành “cách ly xã hội.”  Bình thường, thời gian ngừng lại.  Chúng ta ở trong một mùa, mà không có thế hệ nào, có thể kể từ nạn dịch năm 1918, từng trải qua.  Hơn nữa, chúng ta chưa biết được khi nào sẽ chấm dứt tình trạng này.  Không ai, kể cả các nhà lãnh đạo, các bác sĩ cũng không có được chiến lược để thoát ra khỏi tình trạng này.  Không ai biết khi nào và cách nào nạn dịch này sẽ chấm dứt.  Tuy nhiên như những người lên con tàu Nô-ê, chúng ta bị nhốt lại và không biết khi nào nước sẽ rút xuống để sống cuộc sống bình thường.

Làm thế nào sống trong giai đoạn lạ thường này?

Vậy mà tôi đã có chỉ dẫn riêng về chuyện này cách đây 9 năm.  Mùa hè năm 2011, bác sĩ cho biết tôi bị ung thư ruột già, tôi phải mổ để cắt bỏ bướu, rồi trải qua hai mươi bốn tuần hóa trị.  Dĩ nhiên tôi hãi sợ khi đứng trước sự hoang mang không biết hóa trị sẽ tác động như thế nào trên cơ thể.  Hơn nữa tôi mất kiên nhẫn khi trong hai mươi bốn tuần là sáu tháng, thời gian tôi phải trải qua mùa “bất thường” này.  Tôi muốn chấm dứt nhanh cho rồi.  Vì thế, tôi đối diện nó giống như đối diện với hầu hết các thất bại khác trong cuộc sống của tôi, tôi có thái độ khắc kỷ: “Mình sẽ vượt qua nó!  Mình sẽ chịu đựng được!”

Tôi giữ những gì có thể được gọi là nhật ký, chỉ đơn thuần ghi lại những gì tôi làm mỗi ngày, ai và những gì tôi gặp trong ngày.  Và thế là tôi anh hùng bắt đầu buổi hóa trị đầu tiên, tôi đánh dấu các ngày này trong nhật ký Daybook của tôi: Ngày Một, rồi Ngày Hai…  Tôi làm con tính và tôi biết phải cần168 ngày để kết thúc mười hai liều hóa trị, liều này cách liều kia hai tuần.  Cứ như thế tiếp tục trong vòng bảy mươi ngày đầu tiên, tôi kiểm con số mỗi ngày, cố giữ cuộc sống và hơi thở để chờ ngày tôi có thể viết Ngày 168.

Rồi một ngày giữa chặng đường hai mươi bốn tuần, tôi có một thức tỉnh.  Tôi không biết chính xác điều gì nảy sinh, một ơn từ trên cao, một cử chỉ tình bạn của ai đó, một cảm giác mặt trời trên cơ thể tôi, một cảm giác tuyệt vời của một loại nước uống mát lạnh, có thể là tất cả những chuyện này, nhưng khi thức dậy, tôi nhận ra tôi đã để cuộc đời treo lơ lửng, tôi không thật sự sống, tôi sống chỉ để chịu đựng mỗi ngày, để kiểm và để cuối cùng đạt đến cái ngày thứ 168, ngày tôi có thể bắt đầu sống trở lại.  Tôi nhận ra tôi đã lãng phí một nửa mùa cuộc đời mình.  Hơn nữa, tôi nhận ra những gì tôi đã sống đôi khi còn phong phú hơn nhờ tác động của hóa trị trong cuộc đời tôi.  Thế là tôi được lên tinh thần một cách đáng kể, dù hóa trị tiếp tục hành hạ nặng trên cơ thể tôi.

Tôi bắt đầu chào đón mỗi ngày với sự tươi mát, phong phú với những gì cuộc sống mang lại cho tôi.  Bây giờ tôi nghĩ lại, tôi xem ba tháng cuối (trước ngày 168) như một trong ba quãng thời gian phong phú nhất đời tôi.  Tôi kết với một số bạn cho cả đời, tôi học một vài bài học kiên nhẫn mà tôi cố bám vào và nhất là tôi học các bài học từ lâu tôi đã học về lòng biết ơn, sự mến chuộng, sức khỏe, tình bạn, công việc, những thứ mình không được xem mỗi khi có là có mãi mãi.  Đó là niềm vui đặc biệt tìm lại đời sống bình thường sau khi đã sống 168 ngày “xa-bát”; nhưng những ngày “xa-bát” này cũng thật đặc biệt dù nó đặc biệt theo một cách khác.

Con coronavirus đã bắt chúng ta nghỉ xa-bát và bắt những người bị nhiễm phải theo một loại hóa trị riêng của nó.  Và nguy hiểm là chúng ta ngưng sống khi qua giai đoạn lạ thường này, chúng ta chịu đựng với những gì xảy ra trong mùa không mời mà đến này.

Đúng, sẽ có thất vọng, sẽ có đau đớn khi sống trong cảnh này, nhưng điều này không phải là không tương hợp với hạnh phúc.  Bác sĩ tác giả Paul Tournier (1898-1986) đã mất vợ, đã chịu cảnh tang chế sâu đậm, sau đó ông hòa nhập nỗi đau đớn này vào đời sống mới, ông mới viết được những hàng chữ sau: “Tôi thực sự nói tôi rất đau buồn và tôi là một người đàn ông hạnh phúc.”  Những chữ đáng suy gẫm để chúng ta chiến đấu chống con coronavirus này.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Nguồn:  http://ronrolheiser.com/tinh-yeu-thoi-covid-19/#.Xp6AiMhKguU

https://www.abccolumbia.com/2020/03/25/students-make-virtual-orchestra-and-sing-what-the-world-needs-now-is-love/

From: Langthangchieutim