10 câu nói hay của người Do Thái

 10 câu nói hay của người Do Thái

  1. Một cốc nước sạch vì một giọt nước bẩn mà trở nên vẩn đục, nhưng một cốc nước đục không thể vì một giọt nước sạch mà trở nên tinh khiết. 
  1. Nếu bạn thực sự tài năng, thì bạn sẽ không sợ mình không may mắn. 
  1. Đừng sợ đi chậm. Chỉ sợ đứng yên. 
  1. Trên đời không có sự phân biệt rõ ràng giữa bi kịch và hỉ kịch, nếu bạn có thể bước ra từ bi kịch, đó là hỉ kịch. Nếu bạn chìm đắm mãi trong hỉ kịch, đó là bi kịch. 
  1. Nếu không đọc sách, đi vạn dặm đường chẳng qua cũng chỉ là một người đưa thư. 
  1. Cái khuy áo đầu tiên sai, cái sau cùng khó mà chữa được. 
  1. Bạn bè thực sự không phải là những người có thể ngồi với nhau nói chuyện cả ngày không hết mà là những người ngay cả khi chẳng nói với nhau câu nào vẫn không cảm thấy ngại ngùng. 
  1. Ngựa thường dễ bị khuỵu chân trên những con đường đất mềm, con người dễ ngã gục trong những lời đường mật.. 
  1. Đừng sợ rằng bạn không biết một cái gì đó. Hãy sợ rằng bạn không chịu tìm hiểu về nó. 
  1. Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tốt thứ hai là ngay bây giờ. 

Hy vọng với 10 câu nói hay của người Do Thái trên có thể giúp bạn thay đổi và phát triển bản thân mỗi ngày, vượt qua mọi khó khăn trở ngại trong cuộc sống, để có một cuộc sống hạnh phúc và thành công hơn. (ng/hTrich tonghop ) 

From: TU-PHUNG

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cách Mạng/Hy Sinh & Cống Hiến

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cách Mạng/Hy Sinh & Cống Hiến

Ảnh của tuongnangtien 

tuongnangtien

Đã có các giải pháp để huy động nguồn lực vàng, USD trong dân. 

Thống Đốc Ngân Hàng Lê Minh Hưng

Từ Bangkok, FB Trần Quang Đô hớn hở cho hay: “Ngân hàng hôm nay 5/5 đông kín người. Thiên hạ xếp hàng nhận 5000 baht, tương đương 250 đô la Úc, tiền hổ trợ người dân trong dịch Cúm Vũ Hán. Điện nước thì miễn phí trong ba tháng cho dân lao động.”

Tôi cũng hay lui tới Thái Lan nên hoàn toàn không ngạc nhiên gì về chuyện này. Tuy mang tiếng là “quân phiệt” nhưng bọn tướng lãnh ở nước này “yếu xìu” hà, và hay “mị dân” bằng tiền lắm: tiền trợ cấp cho những người khuyết tật, tiền giúp đỡ cho kẻ neo đơn, hay ông già/bà lão … Họ tạo cho dân chúng Thái cái tâm lý ỷ lại, và hèn yếu. Bởi vậy dân Thái chưa bao giờ đánh thắng được một đế quốc to nào cả, đế quốc cỡ trung bình, hoặc nhỏ (xíu) thôi cũng khỏi có dám luôn.

Dân Việt thì hoàn toàn khác. Ngon lành và bảnh hơn thấy rõ. Báo Thanh Niên, số ra ngày 6 tháng 5 năm 2020, vừa hãnh diện cho hay: “Nhiều cá nhân, gia đình ở tỉnh Thanh Hóa đã làm đơn xin không nhận tiền hỗ trợ dịch bệnh Covid-19, nhằm chia sẻ khó khăn với Chính Phủ trong giai đoạn hiện nay.” Báo Lao Động (đọc được hôm 2 tháng 4 năm 2020) còn loan tin “phấn khởi” hơn nữa : “Lão nông miền núi hiến đất mặt tiền để chống dịch Covid-19.” 

Những nghĩa cử cao đẹp này, tiếc thay, đã không được dư luận đồng tình mà còn có không ít điều tiếng eo sèo:

  • Ngô Trường An: “Dân nào rảnh rỗi quá vậy? Không nhận thì thôi chứ việc chó gì phải viết đơn?”
  • Minh Nguyen Khue: “Đất mặt tiền thì liên quan gì đến việc chống dịch COVID 19 ạ?”
  • Thảo Dân: “Tại sao dân cứ phải hi sinh nhiều như vậy? Tại sao cứ mãi bòn rút tận dụng nơi khố rách?”

Những lời phát biểu linh tinh thượng dẫn hoàn toàn đi ngược với truyền thống cống hiến toàn diện và hy sinh tuyệt đối của cuộc Cách Mạng Vô Sản Vỹ Đại ở nước ta. Xin đơn cử đôi ba trường hợp để rộng đường dư luận:

  • Ngày 12 tháng 12 năm 1953, Bế Văn Đànhy sinh lấy vai làm giá súng.
  • Ngày 1 tháng 2 năm 1954, Tô Vĩnh Diệnhy sinh lấy thân chèn pháo.
  • Ngày 13 tháng 3 năm 1954, Phan Đình Gióthy sinh lấy thân mình lấp lỗ châu mai.

Những tấm gương hy sinh vừa nêu, có thể, vì quá sáng khiến nhiều người chói mắt nên không nhìn nhận là sự thực. It’s too good to be true! Còn những  đợt hy sinh tập thể, có vô số cá nhân người dính chùm, thì vô phương chối bỏ:

  • Sau cuộc Cải Cách Ruộng Đất (1953 – 1956) tại miền Bắc, toàn thể nông dân nơi đây đã “tự nguyện” mang hết đồng ruộng giao nộp lại cho Nhà Nước (bằng cách gia nhập hợp tác xã) để Chính Phủ thực hiện chủ trương đất đai của toàn dân. Một chính sách mang lại công bằng và ơn ích cho trăm dân muôn họ.
  • Trong những đợt Cải Tạo Công Thương Nghiệp – ở cả hai miền Nam/Bắc –không ít người dân Việt cũng đã mang hết nhà đất, xe cộ, cơ sở thương mại  hiến tặng cho Nhà Nước trước khi … tự tử vì họ ân hận đã tích trữ tài sản hơi nhiều!

Thiệt là quá đã, và quá đáng!

Tuy thế, vẫn chưa đã bằng nguyên cả Tuần Lễ Vàng – theo như tường thuật của Báo Điện Tử Đảng Cộng Sản Việt Nam:

Cách đây gần 75 năm, trước những khó khăn chồng chất của tình thế cách mạng, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng ta đã vận động nhân dân cả nước tham gia “Tuần lễ Vàng” và xây dựng “Quỹ Độc Lập”. Sự kiện trên không chỉ giúp Chính phủ cách mạng non trẻ vượt qua những thiếu thốn về tài chính mà còn là minh chứng rõ nét cho sức mạnh vô địch của quần chúng nhân dân…

Chỉ trong 1 tuần, từ ngày 17-24/9/1945, hưởng ứng lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đồng bào cả nước đã ủng hộ cho “Quỹ Độc Lập” khá nhiều vàng, bạc, tiền Đông Dương. Ở nơi cực Bắc của Tổ quốc, Vua Mèo Vương Chí Xình (Đồng Văn, Hà Giang) đã ủng hộ 9 cân vàng và 2,2 triệu đồng bạc trắng. Tại cố đô Huế, Nam Phương Hoàng Hậu (Vợ của cựu hoàng Bảo Đại – khi đó là cố vấn Vĩnh Thuỵ) đã ủng hộ hàng chục chiếc nhẫn, hoa tai, vòng vàng quý, nêu gương cho nhân dân Huế ủng hộ 420 lạng vàng. Bà Thềm – Công chúa Chăm (Ninh Thuận) ủng hộ 1 mũ vàng, 1 quả na, 1 quả khế, 1 nải chuối vàng và cả chiếc mục vàng của dòng họ vua Chăm… Có thể nói, thông qua tuyên truyền, “Tuần lễ Vàng” đã nhận được sự ủng hộ sôi nổi trên cả ba miền Bắc, Trung, Nam. Không chỉ có người giàu mà gần như mỗi gia đình dù ít, dù nhiều cũng tham gia ủng hộ xây dựng “Quỹ Độc Lập”, người đôi bông tai, nhà 1-2 con bò… Kết quả là chỉ trong một thời gian ngắn, nhân dân cả nước đã quyên góp được 20 triệu tiền đồng và 370 kilôgam vàng.

Với thời gian, việc hiến tặng (chắc) trở thành truyền thống nên dân Việt cứ thế mà tiếp tục dâng hiến dài dài:

Ngay cả bọn thuyền nhân chạy theo bơ thừa sữa cặn, trước khi đâm xầm ra biển, cũng không quên hiến tặng hết cả của chìm của nổi cho Chính Quyền Cách Mạng. Dù với đủ kiểu/đủ cách/đủ cỡ/đủ thứ/đủ loại hy sinh và hiến tặng như thế (ròng rã hơn bẩy mươi năm qua) hiện tình tài chính nước nhà cũng vẫn y chang như hồi 1945 thôi, quốc khố vẫn cứ trống trơn, và nay lại còn thêm một mớ nợ nần chồng chất nữa – theo như lời báo nguy của T.T Nguyễn Xuân Phúc:

 “Nợ công trong 5 năm qua tăng trung bình gấp 3 lần tốc độ tăng trưởng… tốc độ tăng chi thường xuyên cao …thu ngân sách không đủ chi thường xuyên và trả nợ…. nếu không chấm dứt tình trạng này, sự sụp đổ nền tài khóa quốc gia không thể tránh khỏi… đề nghị các cơ quan chức năng phải có cải cách đột phá trong tư duy ngân sách, kiểm soát nợ công và đảm bảo khả năng trả nợ.”

Đại Biểu Quốc Hội có “kiến nghị” rất “đột phá” là “huy động vàng và USD trong dân.” Nói là đột phá nghe cho lạ tai, chứ giải pháp này không khác mấy với sáng kiến Tuần Lễ Vàng (từ hồi 1945) của Hồ Chủ Tịch. Ba phần tư thế kỷ đã qua – toàn dân đều đã sáng mắt, sáng lòng ráo trọi – vàng chứ có phải là phân đâu (và đô la cũng chả phải là giấy đi cầu) mà “huy động” hoài vậy được?

CHÚNG TA LÀ HỒ DUY HẢI NGÀY MAI

No photo description available.

Ngoc LucFollow

___Bác Sĩ Nhàn Lê____

CHÚNG TA LÀ HỒ DUY HẢI NGÀY MAI

Thân gửi các bạn có chung ý tưởng với người đặt câu hỏi !

Có bạn nói là: BS quan tâm đến chuyện xã hội làm gì, ví dụ vụ án Hồ Duy Hải chẳng hạn. BS Chỉ cần khám bệnh giỏi là đủ.

 Bạn thân mến. Tôi phải nói với bạn thế này:

Tất cả mọi sự việc xảy ra trên hành tinh này đều có liên quan và ảnh hưởng đến bạn. Vậy tại sao bạn không quan tâm?

Nhà hàng xóm quét cát và rác vào miệng cống thoát nước, lâu ngày gây tắc cống, mưa xuống bị ngập nước, ảnh hưởng đến bạn không?

Người đi đường ăn quả chuối xong vứt vỏ ngay trên vỉa hè, con bạn giẫm phải, té ngã, liên quan đến bạn không?

Nhà hàng xóm đổ cứt chó bừa bãi, gió thổi mùi cứt vào nhà bạn, ảnh hưởng đến bạn không?

Kẻ trộm ăn trộm nhà ở khu phố bên cạnh, bạn nhìn thấy, bạn không nói gì, từ từ bọn trộm sẽ lộng hành hơn, sẽ đến lượt nhà bạn bị mất trộm, đụng tới bạn chưa?

Con hàng xóm đi học bị đánh, bạn cho rằng không đụng tới mình thì thôi, mấy hôm nữa con bạn cũng sẽ bị đánh, bạn nghĩ sao?

Đi đường có người bị té xe, bạn thờ ơ bỏ qua, rồi một ngày nào đó bạn cũng bị té, ai giúp bạn, nếu tất cả mọi người đều thờ ơ như bạn?

Về vụ án Hồ Duy Hải, chúng ta không thể làm thay công việc của toà án, không thể làm thay công việc của luật sư, nhưng cái bạn làm được, đó là chia sẻ nỗi đau của một người mẹ.

Bạn biết đau với nỗi đau của đồng loại- bạn là một con người có trái tim.

Bạn tử tế với đồng loại, bạn là một con người đúng nghĩa.

Bạn quay lưng với nỗi đau của đồng loại- Bạn không phải là một con người.

Con người sống cần phải có cộng đồng, bạn không thể sống một mình.

Trách nhiệm của bạn với xã hội là bạn lên án cái xấu, cái ác, bảo vệ lẽ phải, như vậy môi trường sống của bạn sẽ thanh bình, con bạn sẽ được đối xử tử tế.

Ngay đơn giản như nhiều vụ bom hàng vừa qua chẳng hạn, nếu cộng đồng không lên tiếng thì một số bạn sẽ tiếp tục coi công việc của những shipper như trò đùa, trong khi họ đang kiếm tiền nuôi sống gia đình một cách chân chính.

Bạn có thể không có con, bạn có thể mồ côi nên không hiểu được giá trị của tình mẫu tử, nhưng bà mẹ của Hồ Duy Hải là đồng bào của bạn, bà Loan là người Việt. Tôi đau với nỗi đau của người mẹ Việt. Ít nhất là như vậy.

Tiêu chuẩn để làm một con người là có trí tuệ và trái tim.

Trái tim biết yêu thương đồng loại, biết chia sẻ đớn đau mất mát trước đồng loại của mình.

Bạn là một hạt cát bé nhỏ và vô cùng ý nghĩa trong cộng đồng ấy.

Bạn phải hiểu được giá trị và trách nhiệm của mình. ❤️❤️❤️

Tôi không có đủ năng lực để khẳng định Hải vô tội nhưng tôi có niềm tin Hải bị oan.

Tôi đau với nỗi đau của người mẹ 12 năm kêu oan cho con, vết thương chưa bao giờ lành sẹo liên tục bị rỉ máu. Hy vọng rồi lại thất vọng.

12 năm kêu oan nhưng tiếng kêu đến kiệt sức của người mẹ vẫn chưa thấu trời cao xanh.

Bs Nhàn Lê

SỰ THẬT ĐẰNG SAU VỤ ÁN HỒ DUY HẢI…!

Liên Trà
XIN HÃY CÒN CHÚT LƯƠNG TÂM CỦA 1 CON NGƯỜI

SỰ THẬT ĐẰNG SAU VỤ ÁN HỒ DUY HẢI…!

17 cánh tay đã biểu quyết giơ lên để bác kháng nghị của VKSNDTC đề nghị hủy hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm tuyên án Hồ Duy Hải tử hình cách đây 12 năm để điều tra lại. Có những sự thật mà nếu ai theo dõi báo chí năm 2008, 2014 và xuyên suốt vụ án này đều có thể nhận thấy có những sự thật sau đây không thể chối bỏ:

1. Hồ Duy Hải không phải là người yêu của 1 trong 2 nạn nhân của vụ án.

2. Đã có nhân chứng nhìn thấy nghi can Nguyễn Văn Nghị có mặt tại Bưu điện nơi án mạng xảy ra tối 13/1/2008.

3. Nghi can Nguyễn Văn Nghị đã bỏ trốn khỏi nơi cứ trú trong ngày 14/1/2008 và chỉ xuất hiện vào khoảng gần 12 giờ đêm và bị công an bắt tại nhà mẹ đẻ ở Cai Lậy Tiền Giang.

https://tintucvietnam.vn/xet-xu-ho-duy-hai-nguyen-van-nghi-…

4. Chỉ vài ngày sau Nghị được thả và ngay lập tức hiện trường vụ án được giải tỏa, những tang vật vụ án, kể cả cái thớt có dính máu, con dao gây án và chiếc ghế inox bị tiêu hủy (đốt cháy). Đây là các tang vật có lưu dấu tay của thủ phạm mà lại không được thu giữ là có chủ ý chứ không đơn giản chỉ là sai sót trong quá trình điều tra. Đốt cháy những vật này không dễ như đốt tài liệu hay quần áo trừ khi bỏ vào lò luyện thép.

5. Máu để lại hiện trường không được xét nghiệm là của ai. Khi phát hiện vào buổi sáng, từ người nạn nhân Hồng vẫn còn máu tươi chảy ra.

6. Thời điểm nạn nhân bị sát hại không được nhận định qua thức ăn đã nhuyễn trong dạ dày mà được nhận định bằng suy đoán tính toán cảm tính thời gian phải có mặt trước 19h39’. Mốc thời gian 19h13’ có hiện trên điện thoại của Hải khi có cuộc gọi tới và mốc thời gian 19h39’ nhân chứng Thường gọi điện đi Cà Mau là cố định không thể thay đổi, nên ĐTV đã cố gò là Hải phải có mặt đúng 19h30’ (He he, còn dư 9 phút dư để dựng xe, vào bưu điện ngồi vào ghế và lấy tiên đưa cho Vân đi mua hoa quả chứ không thể như Tôn Ngộ Không được).

7. Những lời khai của Nghị liên quan đến vụ án và lời khai của các nhân chứng có lợi cho Hồ Duy Hải không được đưa vào hồ sơ vụ án (Ví dụ lời khai của cô Ngân bán hoa quả, lời khai của Đinh Vũ Thường và của nhân chứng cho biết 22 h đèn vẫn còn sáng ở tầng 2).

https://m.thanhnien.vn/…/ky-an-ho-duy-hai-hai-tinh-nghi-bie…

8. Buổi sáng khi phát hiện các nạn nhân cửa cầu thang lên tầng 2 khóa và cầu dao điện bị ngắt.

9. Theo “Biên bản xét nghiệm ở hiện trường” (Bút lục 45), thì két sắt bưu cục vẫn còn chùm chìa khóa và trong đó vẫn còn : “2 nhẫn vàng và 893.000 đồng”

10. Các dấu vân tay thu được tại hiện trường không có cái nào khớp với vân tay của Hồ Duy Hải.

11. Lời khai của Hồ Duy Hải về tài sản đã lấy sau khi gây án không khớp với tài sản trong thực tế mà các nạn nhân sở hữu (qua lời người thân của các nạn nhân tại các bút lục đã lưu) nhưng trong cáo trạng lại cho là phù hợp.

12. “Cố tình Sử dụng” nhẫn của em gái Hồ Duy Hải (mua có hóa đơn) làm tang vật cho vụ án và chỉ trả lại sau phiên sơ thẩm nhưng không trả hóa đơn.

13. Luật sư Võ Thành Quyết ban đầu do gia đình Hồ Duy Hải thuê (Đã lấy 10 triệu đồng), nhưng sau khi gia đình không thuê nữa vì không tin tưởng thì biến thành luật sư do tòa chỉ định (không cần thiết và chỉ tốn tiền thuê từ tiền thuế của dân).

”Luật sư này đã không bào chữa cho Hồ Duy Hải mà lại làm xấu thêm. Luật sư Võ Thành Quyết nguyên là trưởng phòng cảnh sát hình sự CA tỉnh Long An.”

https://m.baophapluat.vn/…/thuc-su-la-ho-duy-hai-da-keu-oan…

14. Luật sư Nguyễn Văn Đạt (người được gia đình thuê thay cho luật sư Võ Thành Quyết) thì hoàn toàn không được tham gia vào quá trình lấy khẩu cung để lập các biên bản điều tra.

15. Cả hai phiên Tòa đều bỏ qua không xem xét các chứng cứ có lợi cho Hồ Duy Hải và các sai sót về tố tụng của các điều tra viên mà luật sư Nguyễn Văn Đạt đã đưa ra.

16. Trại giam đã ngăn cản không cho gia đình đưa cho Hồ Duy Hải đơn kháng cáo đề nghị phúc thẩm mà luật sư Đạt đã soạn, thay vào đó là đơn do công an soạn gửi lên Tòa án cấp trên (theo hướng giảm án chứ không phải là minh oan).

https://motthegioi.vn/…/nhung-lan-keu-oan-cua-ho-duy-hai-ta…

17. Hải bị bắt vì liên quan đên cuộc gọi đến cho nạn nhân vào lúc 11h30’ ngày 13/1/2008 sau 2 tháng 9 ngày ( 21/3/2008).

18. Dùng tro thu được sau nhà người dì là bà Len để vu cho Hải đã đốt bộ quần áo mà nhân chứng đã nhìn thấy trên người thủ phạm.

19. Điều tra viên suy luận chỉ trong vòng 17 phút (Từ 19h13’ đến 19 h30’) Hải đủ thời gian để vừa nghe điện thoại, vừa đi về nhà trả xe, đi bộ sang nhà khác lấy xe và đến nơi hẹn để gặp người gọi điện thoại rồi đến bưu điện (Từ tiệm cầm đồ nơi Hải nghe điện thoại là 7,5 km). Vì Hải phải đi loanh quanh chắc chắn quãng đường phải dài hợn nên không thể 17 phút kịp hoàn tất mọi việc và quãng đường như trên (riêng cất xe đi bộ sang nhà khác lấy xe cũng không thể chỉ trong vòng 2 phút như ĐTV tính toán).

20. Trong cả 2 phiên tòa Hải đều kêu oan nhưng biên bản lại ghi nhận là Hải xin giảm án.

21. Bà Loan, mẹ của Hải đã phải bán nhà để có kinh phí kêu oan suốt 12 năm ròng.

22. Luật sư Võ Thành Quyết và 4 công án liên quan đến vụ án đều chết đột tử. Liệu đây có phải là ai đó giết người diệt khẩu để tránh hậu họa khi vụ án bị điều tra lại.

23. Bà Lê Thị Nga, phó ban Tư pháp Quốc Hội đã phải vào tận Long An để giám sát, gặp trực tiếp Hồ Duy Hải và đã báo cáo khẳng định Hồ Duy Hải bị oan.

24. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã hoãn thi hành án trước 20 h để Hồ Duy Hải có thể còn sống đến ngày hôm nay và đề nghị CQĐT xem xét lại các nghi can khác.

25. Nghi can Nguyễn Văn Nghị biến mất từ thời điểm đó đến nay.

https://motthegioi.vn/…/vu-an-ho-duy-hai-nhung-dau-hieu-pha…

26. Văn phòng chủ tịch nước có văn bản chỉ đạo VKSNDTC kháng nghị vụ án.

27. Viện KSNDTC đã kháng nghị đề nghị hủy 2 phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm tuyên Hồ Duy Hải tử hình để điều tra lại gồm 17 điểm sai pháp luật tố tụng hình sự trong quá trình điều tra và xét xử vụ án.

28. Ông Nguyễn Hòa Bình là người liên quan trong quá trình điều tra vụ án năm 2008, bác kháng cáo đề nghị giám đốc thẩm của bị cáo và nay trực tiếp chủ tọa phiên tòa giám đốc thẩm (Một mình đóng luôn 3 vai liên quan đến vụ án).

29. Ông Nguyễn Hòa Bình, chủ tọa phiên tòa đã không xem xét khách quan để làm rõ các điểm mờ về tố tụng trong quá trình điều tra và xét xử vụ án đã được VKSNDTC đưa ra . Ông chỉ tập trung vào việc định hướng cho các thành viên Hội đồng và ngụy biện suy đoán theo hướng buộc tội HDH trái nguyên tắc “Suy đoán vô tội” trong bộ luật hình sự và phải trọng chứng hơn trọng cung.

30. 17 thành viên Hội đồng thẩm phán cấp cao tại phiên tòa Giám đốc thẩm vụ án HDH giơ tay biểu quyết 100% đồng ý bác kháng nghị của VKSNDTC.
Cái thớt tại hiện trường bị Công an tiêu hủy rồi sau này ra chợ mua nói lên điều gì?

Tin tổng hợp
Nguồn

https://amp.dantri.com.vn/…/vu-tu-tu-ho-duy-hai-tieu-huy-va…

Image may contain: one or more people and text

Văn hóa đổ lỗi nơi người Việt

Image may contain: one or more people

Lm Trần Chính Trực

Văn hóa đổ lỗi nơi người Việt

Tôi chạnh lòng khi biết người Việt thường đổ lỗi cho người khác, cho hoàn cảnh. Nhiều người còn đổ lỗi cho điều kiện tự nhiên, đổ tội cho số phận. Không ít người gọi đó là căn bệnh. Báo động là căn bệnh này ngày càng lây lan.

Ngay từ nhỏ, cha mẹ ông bà vô tình tập cho con cháu đổ lỗi. Khi bé vấp phải cái bàn, chiếc ghế, bà liền dỗ cháu bằng cách đánh cái bàn, đập cái ghế: “Mày làm cháu bà đau nè, đánh nè, đánh nè.” Bà đã vô tình gieo vào tâm trí của trẻ cách đổ lỗi cho hoàn cảnh. Đứa trẻ ấy lớn lên, mọi vấp ngã của nó, không bao giờ là do nó. Khi thất bại trong kỳ thi, học sinh đổ thừa cho thầy cô ra đề khó, tại xui xẻo nên bị “tủ đè”. Trong gia đình, mỗi khi thất bại, người lớn thường đổ lỗi tại hoàn cảnh, tại điều này, điều nọ. Hiếm khi người ta dám: tiên trách kỷ, hậu trách nhân – xem mình trước, trách người sau.

Bạn nghĩ sao khi Tony Buổi Sáng nhận xét rằng:

“Ở các nước châu Á, có lẽ lối giáo dục đổ lỗi tạo thành văn hóa chỉ trích người khác nhưng tuyệt nhiên không nói đến mình. Giáo viên nói học sinh dốt. Học sinh thì nói giáo viên dạy dở, chương trình dở. Giám đốc nói nhân viên kém cỏi. Nhân viên thì chê giám đốc không đủ trình độ. Đồng nghiệp thì xét nét nhau, đổ lỗi cho nhau khi có sự cố. Trừ mình. Hễ ai nói đến mình là nổi điên,vì tôi là một pháo đài bất khả đề cập.”[1]

Thực ra câu chuyện đổ lỗi cho người khác là thân phận của con người. Kinh Thánh khéo léo trình bày hiện tượng này bằng một câu chuyện xảy ra ngay trong Vườn Địa Đàng. Nơi đó có một cây mà Thiên Chúa cấm ông Ađam và bà Eva không được ăn. Xui thay con rắn là loài xảo quyệt ngày đêm thủ thỉ với Eva. Bà mủi lòng và hái trái ngon ngọt trên cây đó. Ăn xong, bà còn đưa cho chồng ăn nữa. Họ đã phạm thiên luật, chống lại Thiên Chúa và xấu hổ trốn chui trốn nhủi.

Như thường lệ, Thiên Chúa dạo quanh Vườn và hôm nay không thấy ông bà đâu hết. Thiên Chúa gọi vang cả khu vườn. Ông bà liền thưa và Thiên Chúa hỏi tội ông bà. Kinh Thánh kể hai ông bà chối lấy chối để. Ông đổ thừa cho Eva đã đưa cho ông ăn, chứ ông đâu biết gì. Ông tưởng chối như thế là hết tội. Đúng là Eva đã đưa cho Ađam ăn, nhưng chính con rắn đã dụ dỗ bà ăn. Thực lòng bà đâu muốn hái ăn trái cấm. Thiên Chúa ngó sang con rắn. Dĩ nhiên, hắn chẳng biết đổ lỗi cho ai nữa, vì hắn là thủ phạm cám dỗ, đầu têu mọi chuyện. Kết quả là Thiên Chúa trừng phạt con rắn, đuổi ông bà ra khỏi khu vườn hạnh phúc. Từ đó, câu chuyện đổ lỗi, chối tội và đổ thừa đi vào tâm tính của con người.

Tiếc là đổ thừa lại rất phổ biến ở người Việt. Chúng xảy ra như cơm bữa, có khi chính tôi và bạn cũng mắc phải. Khi phạm lỗi lầm gì đó, phản xạ tự nhiên của nhiều người là lỗi đó không phải của tôi. Tại người ta, tại hoàn cảnh, tại nhà nước, tại ông trời mà tôi mắc lầm lỗi thôi. Chối cãi như thế để lỗi lầm nhẹ hơn. Về mặt tâm lý có vẻ đúng, nhưng về nhiều mặt khác sẽ ảnh hưởng rất nhiều:

– Trách nhiệm: Khi lỗi lầm, người nhát đảm thường đổ lỗi để trốn tránh trách nhiệm. Ngược lại, người can đảm dám đương đầu với sự thật, để nhận trách nhiệm về những gì mình đã gây nên. Stephen R. Covey, tác giả một cuốn sách gối đầu giường: Bảy thói quen của bạn trẻ thành đạt, viết: Người tích cực, chủ động: Là những người luôn tự chịu trách nhiệm về mọi việc và chủ động tạo ra hoàn cảnh cho mình. Người tiêu cực, thụ động: Là những người chỉ biết đổ lỗi, và luôn chờ hoàn cảnh xảy đến với mình.

– Trưởng thành: Người nhận lỗi bao giờ cũng chững chạc để giải quyết những gì mình đã gây ra. Từ đó, họ ý thức lỗi lầm cũng có giá trị để họ học tập và rút kinh nghiệm. Họ muốn lớn lên từ những lỗi lầm, có khi trả giá rất đắt. Hẳn nhiên, những người cứ đổ lỗi, thật khó để lớn lên, để đương đầu với nhiều khó khăn trong cuộc sống. Kết quả là họ sợ không dám làm gì, hoặc cứ phải luẩn quẩn tìm lý do để biện minh. Như thế thì mệt lắm!

– Lịch sự. Văn hóa thường là những gì tốt, tuy nhiên với tựa đề trên đây, thật tội cho chữ văn hóa[2] khi đứng chung với những người đổ lỗi. Người lịch sự mỗi khi họ cảm thấy, hoặc gây ra lỗi lầm, họ xin lỗi chân thành. Họ ý thức được những yếu đuối của bản thân và xin người khác thứ tha. Đó là điều kiện quan trọng để chúng ta thành nhân. Người lịch sự ai cũng mến.

– Trong làm ăn kinh tế, đổ lỗi luôn là kẻ thù của thành công. Khi khởi nghiệp làm giàu, thất bại là điều khó tránh khỏi. Tuy nhiên, hầu hết những người thành công đều thừa nhận thất bại luôn có giá trị cho những ai dám phân tích đúng sai, rút kinh nghiệm và học từ những lỗi lầm. Tiến sĩ tâm lý Menis Yousry, tác giả cuốn sách Tìm lại chính mình, quả quyết: “Những người luôn đổ lỗi cho người khác là những người không bao giờ thành công, bởi bạn sẽ không thể biết được mình thất bại ở điểm gì để lần sau còn rút kinh nghiệm.” Tôi muốn thành công!

– Xây dựng tương quan. Từ gia đình, nhóm nhỏ, giáo xứ, Giáo hội và xã hội, đổ lỗi đồng thời với đổ vỡ những mối tương quan. Không phải tôi làm, không phải lỗi của tôi. Tại anh A, vì chị B, tại nhóm, vì xã hội, nên tôi… Mặc nhiên, ai cũng thấy chính đương sự gây lầm lỗi. Đúng là ai cũng hiểu, chỉ một người không chịu hiểu! Người ấy cứ đổ thừa, đổ tội. Lời xin lỗi cũng vắng bóng trên môi miệng của người này.

Có lẽ bạn sẽ ngạc nhiên khi người Công giáo ý thức mình luôn mang thân phận tội lỗi. Chúng ta là những tội nhân, cần được Thiên Chúa tha thứ. Có bạn đưa tay ý kiến: “Tôi đâu có tội tình chi, cần gì phải đi xưng tội!” Thực lòng, chúng ta đúng là sinh ra trong bể khổ; nơi ấy, tội lỗi thấm vào từng thớ thịt của ta. Bởi đó, ngay chính Đức Giáo Hoàng Phanxicô cũng nhiều lần nhắc cho chúng ta về thân phận này. Để với tâm hồn khiêm tốn, chúng ta biết chạy đến xin Thiên Chúa tha thứ, cứu độ. Chỉ có người kiêu ngạo mới tưởng mình vô tội.

Đã đến lúc chúng ta nhìn nhận điểm yếu của người Việt: đổ lỗi. Nhất là người trẻ và các gia đình trẻ, chúng ta can đảm tập nói lời xin lỗi. Mỗi khi mình gây ra lỗi lầm, hãy chấp nhận khuyết điểm, hãy nhận trách nhiệm về những gì mình làm. Đừng quanh co đổ lỗi. Đó chưa bao giờ là đặc tính của người mạnh mẽ. Chúng ta sẽ ngạc nhiên khi người Phương Tây thường nói lời xin lỗi. Đó là văn hóa của kẻ mạnh.

Ước gì, ngay từ nhỏ, người Việt tập sống trách nhiệm với cuộc đời, với số phận của mình. Đừng đi vào thứ văn hóa rẻ tiền là đổi lỗi. Nếu nhỏ đổ lỗi nhỏ, lớn lên họ sẽ đùn đẩy, sợ trách nhiệm và đổ lỗi cho người này, người kia. Hệ quả là xã hội vẫn còn nhiều lỗi: lỗi to, lỗi nhỏ và lỗi hệ thống. Tiếc thay, cả dân tộc phải gồng mình chịu lỗi, có khi lỗi lầm rất khủng khiếp.

[1] Đọc thêm: Phần: Tony Buổi Sáng – Trên Đường Băng, phần: Nhành cây trứng cá.

[2] Văn hóa có nguồn gốc từ các dạng của động từ Latin theo ngôn ngữ Latinh: colere là colo, colui, cultus với hai nghĩa: (1) giữ gìn, chăm sóc, tạo dựng trong trồng trọt; (2) cầu cúng. Tuy nhiên, văn hóa là một khái niệm rất rộng và có nhiều cách hiểu về từ ngữ này.

(Giuse Phạm Đình Ngọc SJ)

CHO LÀ NHẬN…

Bang Uong

Hiểu câu:
“Ăn gì Bổ nấy!”
“Gieo gì Gặt nấy!”
“Cho gì Nhận nấy!”

Tình yêu thương không mất tiền mua.
Cho yêu thương để Nhận yêu thương!

***************************************
“Trước cổng một nghĩa trang nọ, người ta thấy có một chiếc xe Roll Royce sang trọng dừng lại. Người tài xế tiến lại người giữ cổng và nói:
– Xin anh giúp một tay cho người đàn bà này xuống xe vì bà ta yếu quá không đi được nữa.

Vừa ra khỏi xe, người đàn bà tự giới thiệu và nói với người giữ cổng nghĩa trang:
– Hai năm nay, mỗi tuần, tôi là người đã gửi cho anh 5 đô la để mua hoa và đặt trên mộ con trai tôi, nhưng nay các bác sĩ bảo rằng, tôi không còn sống được bao lâu nữa, nên tôi đến đây để chào từ biệt và cảm ơn anh đã mua hoa giùm tôi.

Thế nhưng, người đàn bà không ngờ rằng người giữ cổng nghĩa trang trả lời như sau:
– Thưa bà, tôi lấy làm tiếc rằng bà đã làm công việc ấy!
Người đàn bà cảm thấy như bị ai đó vả vào mặt. Nhưng bà vẫn còn đủ bình tĩnh hỏi lại người thanh niên:
– Tại sao lại lấy làm tiếc về cử chỉ đẹp như thế!
Người thanh niên giải thích:
– Thưa bà, tôi lấy làm tiếc vì những người chết như con trai bà, chẳng bao giờ còn thấy được một cánh hoa nào nữa!
Bị chạm tự ái, người đàn bà liền cao giọng:
– Anh có biết anh đã làm tổn thương tôi không!
Người thanh niên bình tĩnh trả lời:
– Thưa bà, tôi xin lỗi, tôi chỉ muốn nói với bà rằng có rất nhiều người đang cần đến những cánh hoa của bà hơn. Tôi là hội viên của một tổ chức chuyên đi thăm những người già lão, các bệnh nhân trong viện dưỡng lão, các bệnh viện. Chính họ mới là những người đang cần đến những cánh hoa của chúng ta, họ có thể nhìn thấy và ngửi được cánh hoa ấy.

Nghe thế, người đàn bà ngồi bất động trên chiếc xe sang trọng một lúc, rồi ra hiệu cho tài xế mở máy.

Vài tháng sau người đàn bà trở lại nghĩa trang. Lần này bà không cần ai giúp đỡ, bà tự động bước xuống xe với một dáng vẻ vui tươi nhanh nhẹn hơn, và điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, một nụ cười rạng rỡ, bà nói với người thanh niên giữ cổng:

– Chú đã có lý, tôi mang hoa đến cho những người già lão, bệnh tật. Quả thật, điều đó đã làm cho họ được hạnh phúc. Nhưng người thực sự hạnh phúc chính là tôi. Các bác sĩ không biết được bí quyết làm tôi khỏe mạnh lại! Nhưng tôi đã khám phá ra cái bí quyết ấy, tôi đã tìm ra lẽ sống.

“Giúp đỡ người khác là giúp đỡ chính mình”. Đó cũng là khuôn vàng thước ngọc của Thượng Đế “Cho thì có phúc hơn là Nhận”
Bởi vì, trao ban cho người tức là trao ban cho mình.

Một ngạn ngữ Anh cũng nói một cách tương tự:
– Điều tôi tiêu đi là tôi có.
– Điều tôi giữ lại là tôi mất.
– Điều tôi cho đi là tôi được.
Đó là lý luận của tình yêu.

– Tình yêu lớn lên theo mức độ của sự trao ban.
– Có biết yêu thương thì con người mới thực sự phát triển, và tìm gặp lại chính mình.
– Có biết yêu thương thì con người mới biết vui sống, và tìm được hạnh phúc đích thực trong cuộc sống của chính mình.

Khuyết Danh

ĐBQH: Vụ Hồ Duy Hải ‘cần phải xem lại tính độc lập của nền Tư pháp’

 

ĐBQH: Vụ Hồ Duy Hải ‘cần phải xem lại tính độc lập của nền Tư pháp’
  • Phạm Toàn

ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng đã đưa ra nhiều ý kiến liên quan đến vụ Hồ Duy Hải.

Hình ảnh 17 thẩm phán giơ tay biểu quyết y án tử tù Hồ Duy Hải. (Ảnh chụp màn hình).

Chiều ngày 8/5, kết thúc phiên giám đốc thẩm vụ Hồ Duy Hải, Chánh án TAND Tối cao Nguyễn Hòa Bình (chủ tọa) cùng các thành viên trong Hội đồng thẩm phán đã giơ tay biểu quyết, tuyên y án tử tù Hồ Duy Hải – đã khiến nhiều người cho rằng việc phán quyết này là không vô tư, thiếu tính độc lập trong xét xử,…. vì:

  • Năm 2011, chính ông Nguyễn Hòa Bình (thời điểm này đang giữ chức Viện trưởng Viện KSND tối cao) đã ra quyết định không kháng nghị vụ Hồ Duy Hải, sau khi có đơn kêu oan của bà Nguyễn Thị Loan – mẹ của Hải.
  • Các thành viên của Hội đồng thẩm phán đều chịu áp lực vì là cấp dưới của ông Nguyễn Hòa Bình,…

Ngoài ra, 17/17 thành viên của Hội đồng thẩm phán cùng biểu quyết cho rằng kháng nghị của VKSND Tối cao là “không đúng pháp luật”, cũng khiến nhiều người đặt nghi vấn,…

ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng – Phó Trưởng ban Dân nguyện của Ủy Ban Thường vụ Quốc hội đã có ý kiến xung quanh về những vấn đề này.

Theo ông Nhưỡng, “khi Chánh án TAND Tối cao từng là Viện trưởng Viện KSND Tối cao, là người trực tiếp không kháng nghị vụ việc, mà bây giờ lại ngồi ghế chủ tọa để xét xử thì đương nhiên xã hội, người dân, cử tri có quyền nghi ngờ tính công minh, thiên vị, vô tư của Chánh án TAND Tối cao; nghi ngờ việc mang tính định kiến tư pháp vào ghế chủ tọa”.

Trước phiên xử, người dân đã đặt câu hỏi “liệu Chánh án Nguyễn Hòa Bình có vượt qua được chính bản thân mình hay không?” thì đến bây giờ, với tất cả các tình tiết, diễn biến của phiên xử, cả xã hội đều cho rằng “việc kết luận Hồ Duy Hải có tội là một sự khiên cưỡng”.

Cũng theo ông Nhưỡng, quá trình điều tra vụ án đã “không đến nơi đến chốn, có sai sót”, nhiều tình tiết vụ án chưa được làm rõ như: vết máu, dấu vân tay, công cụ phạm tội (thớt, dao toàn những thứ mua ở chợ mang về), hay chi tiết Nguyễn Văn Nghị – người tình nghi lớn nhất lại không được đưa vào vụ án.

Về việc, Hội đồng thẩm phán đưa ra biểu quyết khẳng định kháng nghị của Viện KSND Tối cao là không đúng pháp luật, ông Nhưỡng cho rằng “điều này là không có cơ sở”.

Tôi đề nghị Chánh án Nguyễn Hòa Bình giải thích có điều luật nào cho phép đi biểu quyết một kháng nghị của VKSND Tối cao là “không đúng pháp luật không”?

Và hình thức xử lý đối với kháng nghị không đúng pháp luật này là gì” – ông Nhưỡng nói và yêu cầu Chánh án Nguyễn Hòa Bình báo cáo trước Quốc hội để xem xét.

Về việc 17 thẩm phán cùng biểu quyết y án tử tù Hồ Duy Hải liệu có công bằng, có đại diện cho công lý, ông Lưu Bình Nhưỡng cho rằng “Tôi nhìn con số 17/17, tôi không dám võ đoán, nhưng mà nhiều người họ cũng nói với tôi là không phải hoàn toàn 17/17 đều biểu quyết, có những người biểu quyết là do bắt buộc. Có ai lại dám không biểu quyết trước mặt Chánh án TAND Tối cao – Thủ trưởng của mình không?.

Người dân đang nghi ngờ về tính độc lập của Thẩm phán. Tôi đã phát biểu tại kỳ họp thứ 4 của Quốc hội, và tôi cho rằng nếu Thẩm phán Việt Nam không đủ bản lĩnh, không độc lập, thì đó là một điều đáng buồn. Đó không còn là một nền Tư pháp nữa. Vì độc lập là cốt lõi của nền Tư pháp. Không độc lập thì rất khó. Như vậy, án oan sai về dân sự, hình sự sẽ tiếp tục tăng”.

Nói về tính độc lập của Tư pháp, ông Nhưỡng cho hay “bản thân thẩm phán phải độc lập, không chịu bất cứ chỉ đạo nào, cho dù là cấp ủy, cho dù là thủ trưởng của mình”; “tòa án cấp huyện không phải là cấp dưới của tòa cấp tỉnh, tòa cấp tỉnh không phải cấp dưới của tòa cấp cao, tòa cấp cao không phải cấp dưới của tòa tối cao”; “Mỗi tòa án là thực thể độc lập, mỗi thẩm phán, mỗi hội thẩm nhân dân là một thực thể độc lập, mỗi hội đồng xét xử là một thực thể độc lập”,… Do đó, theo ông Nhưỡng, cần phải bàn lại tính độc lập của nền Tư pháp, mà có muốn có tính độc lập thì phải có kiến thức, thái độ, kỹ năng.

Tôi có hỏi một số người, nếu trường hợp ông là thẩm phán tối cao ngồi ở đấy, thì ông có biểu quyết theo không. Họ bảo, họ không thể không biểu quyết, không thể làm trái được” – ông Nhưỡng nói

M.TRITHUCVN.NET

ĐBQH: Vụ Hồ Duy Hải ‘cần phải xem lại tính độc lập của nền Tư pháp’ – Trí Thức VN    

ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng đã đưa ra nhiều ý kiến liên quan đến vụ Hồ Duy Hải.

Nguy hiểm: “Có sai sót về tố tụng nhưng không thay đổi bản chất vụ án”

Image may contain: 1 person, eyeglasses and suit
Image may contain: 2 people
Image may contain: 2 people

Nguyễn TuấnFollow

Nguy hiểm: “Có sai sót về tố tụng nhưng không thay đổi bản chất vụ án” [1]

Tôi nghĩ đọc câu phát biểu trên của TAND Tối Cao thì có lẽ tất cả chúng ta — dù không am hiểu về tư pháp, — vẫn thấy phát biểu đó sai một cách nguy hiểm. Công chúng sẽ hỏi “vậy thì đề ra luật tố tụng làm gì?” Nhưng câu ‘sai sót tố tụng’ làm tôi liên tưởng đến vụ án liên quan đến Đức Hồng Y George Pell bên Úc, người mới được Toà án Tối cao Úc trả tự do vì sai sót trong tố tụng.

Vụ án George Pell

Ở Úc có một vụ án gây ra nhiều tranh cãi và công lí cuối cùng thì cũng đến với nạn nhân. Nạn nhân là Đức Hồng Y George Pell, nhân vật số 3 ở Toà thánh Vatican. Ông nổi tiếng là một nhân vật bảo thủ trong Giáo hội Công giáo (như không chấp nhận hôn nhân của người đồng tính), nên ông có rất nhiều ‘kẻ thù’. Ông bị toà án bang Victoria kết tội rằng ông dung túng những linh mục lạm dụng tình dục thiếu niên và chính ông cũng phạm tội tày trời đó. Vụ án này được rất nhiều người quan tâm, vì tình tiết li kì và nhân chứng có vấn đề. Trước sau như một ông kêu oan. Hai cựu thủ tướng Úc và rất nhiều quan chức cao cấp (bộ trưởng, nhân sĩ elite, nhà khoa bảng, v.v.) viết thư bảo chứng nhân cách của ông. Thế nhưng ông vẫn bị toà án Victoria phạt tù giam.

Ông kháng án. Vài tuần trước, Toà án Tối cao của Úc xem xét chứng cớ và quá trình kết tội ở bang Victoria. Chỉ một thời gian ngắn, Toà án Tối cao bác bỏ những chứng cớ và cáo buộc của toà án Victoria. Tất cả 26 cáo buộc của cảnh sát Victoria đều bị bác bỏ — không một chứng cớ nào được xem là có giá trị chứng cớ trước tòa. Chẳng hạn như cáo buộc rằng ông đã hãm hiếp một cậu lễ sinh (choirboy), nhưng người tố cáo không có mặt vào ngày đó và Đức Hồng Y Pell cũng không có mặt trong buổi lễ! Chỉ cần một chứng cớ ‘tào lao’ như vậy là đủ bác bỏ bản án. Do đó, tất cả quan toà (7/7) thuộc Toà án Tối cao đều đồng ý rằng Đức Hồng Y Pell vô tội, và ra lệnh trả tự do cho ông ngay lập tức.

Tính ra ông đã ngồi tù suốt 405 ngày. Bây giờ, các luật sư và nhân sĩ ủng hộ Đức Hồng Y Pell đang vận động phải có cuộc điều tra những kẻ đã đưa ông vào tù. Những kẻ đó là cảnh sát Victoria, truyền thông (đặc biệt là đài ABC của Nhà nước Úc), vài nhân vật trong chánh phủ bang Victoria, và những nhóm chống đối ông. Vụ án làm chia rẽ nước Úc, vì người ủng hộ ông và những người chống ông không nhìn mặt nhau. Có thể đọc về vụ án lịch sử này trong bài trên ‘The Spectator’ [2].

Vụ án Hồ Duy Hải

Vụ án Hồ Duy Hải dĩ nhiên là rất khác với vụ án của Đức Hồng Y George Pell, nhưng có một điểm giống nhau: sai sót trong tố tụng. Không cần trích đâu xa, Viện Kiểm Sát nói rõ:

” … các cơ quan tiến hành tố tụng đã có nhiều vi phạm nghiêm trọng về thủ tục tố tụng; bỏ sót những chứng cứ vụ án, không trưng cầu giám định vết máu, không đưa một số lời khai của Hồ Duy Hải và người làm chứng vào hồ sơ vụ án dẫn đến sai lầm trong việc giải quyết vụ án.”

Ngược lại, nhân vật được xem là nghi can số 1 là Nguyễn Văn Nghị [3] thì toà bỏ qua! Qui luật gần như bất biến là trong các vụ tội phạm có liên quan đến quan hệ tình cảm, người bị giết thường là nữ và kẻ sát hại thường là người yêu hay chồng. Nhân vật Nghị có quan hệ tình cảm với nạn nhân, nhưng toà án lại bỏ qua nhân vật này là điều khó chấp nhận.

Có người thống kê 40 sai sót trong vụ việc kết án Hồ Duy Hải! Chỉ dấu vân tay tại hiện trường không phải là dấu vân tay của Hồ Duy Hải cũng đủ để huỷ bỏ vụ án. Thêm vụ mua tang vật để kết tội là biết công lí đã bị hư hỏng như thế nào. Thậm chí, không xác định được Hồ Duy Hải có mặt tại hiện trường trong vụ giết người!

Ấy vậy mà 17 người chánh án và thẩm phán toà án tối cao cho rằng sai phạm tố tụng không ảnh hưởng đến bản chất của vụ an! Thật không hiểu nỗi logic của họ như thế nào.

Ngay cả tỉ lệ 100% (17/17) đồng thuận trên tất cả 4 vấn đề cũng là một câu hỏi về tính độc lập trong phán xét. (Ở Mĩ, các quan toà cấp tối cao chỉ đồng thận với nhau chừng 90%).

Thử tưởng tượng nếu Hồ Duy Hải sống ở Úc. Xác suất rất cao là vụ án đã không diễn ra vì sai phạm trong tố tụng ngay từ lúc đầu. Nếu bị kết án, anh ta có thể cầu khẩn đến Toà án Tối cao, và xác suất rất cao là anh ta được trả tự do lập tức.

Hai quan điểm

Kết cục những phiên toà cung cấp nhiều bài học rất quan trọng để nhìn lại nền công pháp và tư pháp giữa các nước. Ở Việt Nam, các chánh án thường xuất thân từ ngành công an hay bên đảng, và họ thường có bằng cấp tiến sĩ (10/17 chánh án và thẩm phán TAND Tối cao có bằng tiến sĩ). Ở Úc, cũng như ở bất cứ xã hội theo thể chế dân chủ nào, quan toà chẳng dính dáng gì đến cảnh sát. Họ xuất thân từ trường luật và trải qua nhiều năm trong ngành tư pháp, nhưng rất rất hiếm ai có bằng tiến sĩ. Đa số quan toà và chánh án từng là luật sư cao cấp với những thành tích sáng chói và uy tín cao nhứt trước khi được bổ nhiệm làm chánh án.

Ở các nước dân chủ và pháp trị, luật và qui trình tố tụng ưu tiên nhận dạng đúng phạm nhân hơn là phạm sai lầm công lí. Ở Tàu, luật và qui trình tố tụng dựa trên suy nghĩ thà sai lầm công lí hơn là bắt đúng phạm nhân. Điều này giải thích tại sao tỉ lệ phá án ở bên Tàu lên đến 99.9% [4].

Và, đó cũng chính là lí do tại sao bên Tàu có rất nhiều án sai và án oan. Chẳng hạn như năm 1995, một thanh niên Tàu tên Nie (thuộc tỉnh Hồ Bắc) bị cáo buộc hãm hiếp và giết người, và anh ta bị tử hình; nhưng 21 năm sau Toà án Nhân dân Tối cao của Tàu tuyên bố rằng Nie vô tội vì họ tìm ra thủ phạm là Wang Shyjin! Nhưng Nie đã chết [4]. Sai lầm như thế đã cướp đi biết bao mạng người bên Tàu.

Câu nói “Có sai sót về tố tụng nhưng không thay đổi bản chất vụ án” phản ảnh rất đúng quan điểm thà để cán cân công lí bị lệch (hơn là nhận ra đúng thủ phạm), y như bên Tàu. Đúng ra phải dùng chữ “VI PHẠM”, chớ không phải “sai sót” như ông chánh án nói.

Nếu nền tư pháp Tàu đã gây ra nhiều oan khiên thì Việt Nam chắc không thoát khỏi tình trạng đó (vì cùng hệ thống). Và, vụ án Hồ Duy Hải có thể đi vào lịch sử tư pháp quốc tế như là một ca oan khiên tiêu biểu của một hệ thống tư pháp được xây dựng trên nền tảng thiếu tính độc lập [5] và chuyên nghiệp [6].

===

[1] https://tuoitre.vn/hoi-dong-tham-phan-bieu-quyet-bac-khang-…

[2] https://www.spectator.co.uk/…/Cardinal-George-Pell-is-the-v…

[3] https://motthegioi.vn/…/vu-an-ho-duy-hai-nhung-dau-hieu-pha…

[4] https://www.scmp.com/…/no-sign-change-chinas-deeply-flawed-…

[5] http://quochoi.vn/hoatdongdbqh/Pages/home.aspx?ItemID=44610

[6] https://www.tienphong.vn/…/nganh-toa-an-se-moi-giao-vien-de…

NGÀY LỄ CỦA MẸ

NGÀY LỄ CỦA MẸ

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Trong nhiều năm qua, tôi có thành kiến với Ngày lễ của Mẹ.  Tôi không chống lại tư tưởng đó, đây chỉ là mối bực bội cá nhân.  Mẹ tôi qua đời cách đây 40 năm, nên chuyện tôi làm ngơ trước Ngày lễ của Mẹ từ trước đến giờ chỉ là thái độ của tôi trước bất công của vũ trụ mà tôi cảm thấy: Mọi người cứ ăn mừng, trừ tôi!

Nhưng thời gian đã chữa lành vết thương và đôi khi làm chúng ta khôn ngoan hơn.  Bây giờ, vào Ngày lễ của Mẹ, tôi luôn luôn ý thức về mẹ và tìm thấy các lý do rất hay để ăn mừng.  Bạn không cần phải còn sống mới nuôi nấng được một người nào đó, và đó chính là trường hợp mẹ tôi.  Chúa Giêsu đã chẳng bảo rằng, chúng ta chỉ tiếp nhận cách tinh tuyền tinh thần của một người nào đó sau khi họ ra đi và tôi biết điều đó đúng.  Bốn mươi năm sau cái chết của bà, tôi ý thức mẹ tôi là ai và những gì bà đã cho tôi một cách rõ ràng hơn so với suốt thời thơ ấu của tôi khi bà còn sống và tình mẫu tử của bà như đang hiển hiện ôm tôi.

Những gì anh chị em tôi và tôi giờ đây ý thức rõ ràng hơn so với khi bà còn sống, là chúng tôi rất may mắn.  Chúng tôi có được một bà mẹ tốt lành.  Đơn giản là như vậy.  Trong những điều thiết yếu, bà đã cho chúng tôi những thứ quan trọng: An toàn, bảo bọc, cảm thấy được người khác mong muốn, cảm thấy mình là quý giá, được ăn no, mặc ấm, một cảm nhận rằng cuộc đời là đẹp, và trên hết thảy, cảm thấy chúng tôi luôn luôn ở trong vòng tay của một Thiên Chúa đáng tin cậy. 

Dĩ nhiên, chẳng có điều nào trong số đó hoàn hảo.  Mẹ tôi không phải là Chúa.  Bà có những giới hạn, nguồn năng lượng và nguồn lực nhờ đó bà nuôi dưỡng chúng tôi cũng giới hạn.  Gia đình đông người và lúc nào cũng thiếu tiền.  Chúng tôi có đủ, nhưng chỉ là đủ mà thôi, không hơn.  Chưa bao giờ có dư.  Nó cũng đúng nếu nói về sự quan tâm và tình thương bà dành cho mỗi anh chị em chúng tôi.  Bà không có thì giờ, năng lực hay niềm vui sướng xa xỉ nào để tuôn tràn lên bất cứ riêng ai trong chúng tôi, dù không ai trong chúng tôi nghĩ rằng bà thương mình như đứa con độc nhất.  Tuy vậy, tất cả chúng tôi đều thấy các giới hạn của bà và sống với hệ quả của chúng cho tới hôm nay. 

Nhưng các nỗ lực quá mức thường xuyên của bà cũng là một năng khiếu đặc biệt của bà: Giống như Chúa Giê-su, bà nhân bánh mì và cá lên gấp bội lần.  Cách nào đó bà luôn luôn tìm được đủ mọi thứ, thức ăn, áo quần, sách vở, thêm một cái bánh, một dây ruy-băng, hay bất cứ cái gì cho một dịp đặc biệt.  Cách nào đó chúng tôi luôn luôn có những thứ chúng tôi cần, cũng giống như cách nào đó bà đã làm cho cái bàn ăn gia đình dài thêm đủ để mọi người cùng ngồi – hàng xóm, giáo viên, linh mục, người bán hàng, hoặc một ông chú sa cơ lỡ vận – người mà cứ tình cờ đến chơi nhà khi gần bữa ăn.  Bà tin tưởng rằng rồi lúc nào cũng sẽ đủ, và đúng vậy thật. 

Và bà là một bổ sung hoàn hảo cho cha tôi.  Phim trường Hollywood hay dịch vụ hẹn hò Công giáo không thể nào sắp xếp được một cuộc hôn nhân tốt đẹp hơn thế.  Họ đã tìm thấy nhau, hai người tri âm tri kỷ, tại một cuộc đi chơi ngoài trời của giáo xứ, tình thương yêu và tôn trọng lẫn nhau của họ là điều mà, có lẽ hơn bất kỳ điều gì khác, đã đem lại cho chúng tôi, những người con của họ, một cảm thức mạnh nhất về sự an toàn, vững chãi, và đức tin.  Cha tôi là kim chỉ nam về đạo đức, bà là trái tim; nhưng họ có thể hoán đổi vai trò này cho nhau và bà có thể đưa ra những thách thức về luân lý còn ông đem đến sự nhạy cảm.  Dù cách nào đi nữa, họ đều làm cùng nhau, và khi họ chết, họ để lại đằng sau một gia đình còn quá non trẻ để có thể tự xoay xở một mình, họ đã cho chúng tôi những gì họ cần phải cho, tất cả những công cụ cơ bản để xây dựng cuộc sống của riêng mình và sống một cách sôi nổi, vui vẻ. 

Bà chết vì căn bệnh viêm tụy tạng và đau tim, chỉ ba tháng sau khi bà đã chăm sóc cha tôi trong trận quyết chiến cả năm trời nhưng thất bại với căn bệnh ung thư.  Khi cha tôi sắp chết, một người em của tôi và tôi đưa bà ra hiệu để mua một bộ áo mặc cho dịp tang lễ.  Bà đã quyết định vung tay mua bộ áo đắt tiền nhất bà chưa từng mua.  Khi mặc thử bộ áo, người bán hàng nói: “Bà mặc áo này trông thật tuyệt!  Tôi hy vọng bà thích mặc nó!”  Mẹ tôi chỉ mặc nó có hai lần, một lần trong đám tang ba tôi, và một lần trong đám tang của bà.  Nhận xét trớ trêu của người bán hàng vậy mà đúng. 

Không biết lý do gì, mẹ tôi không thích tên Mathida của mình.  Các bà bạn gọi ngắn là Tilly lại càng làm bà không thích!  Tôi không biết khi thân mật, ba tôi gọi bà tên gì nhưng tôi nghi là chẳng phải tên nào trong số hai tên này.

Các nhà nhân chủng học cho rằng mẹ của mình là mối dây cộng sinh của chúng ta với cuộc sống.  Các bà mẹ phải cho chúng ta biết rằng vũ trụ này muốn có chúng ta, và chúng ta đáng yêu chỉ đơn giản chúng ta là chúng ta, rằng tình yêu thương là không cần gắng gỗ mới có được.  Mẹ tôi đôi khi quá bận rộn nên không thể nuôi nấng riêng từng đứa một với cảm giác rằng chúng tôi là duy nhất, là xinh đẹp, là quý giá; nhưng bà đã làm mẹ chúng tôi theo một cách mà chính cuộc sống và vị Chúa tạo dựng cuộc sống đó đã đem lại cho chúng tôi món quà quý giá đó.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Vụ 2 nhân viên bưu điện bị giết: Nghi can là bạn trai của nạn nhân

CHÚNG TÔI TỐ CÁO TRƯỚC CÔNG LUẬN THẾ GIỚI VÀ NHÂN DÂN VIỆT NAM – HỆ THỐNG TƯ PHÁP XHCNVN LÀ MỘT HỆ THỐNG THỐI NÁT, TỒI BẠI, ĐỔI TRẮNG THAY ĐEN – HÃY ĐỌC LẠI TƯỜNG THUẬT CỦA BÁO CÔNG AN NHÂN DÂN SỐ RA NGÀY 16/01/2008…

*******

Vụ 2 nhân viên bưu điện bị giết: Nghi can là bạn trai của nạn nhân

📷

NGHI CAN CHÍNH LÀ NGUYỄN VĂN NGHỊ, NGỤ TẠI HUYỆN CAI LẬY (TIỀN GIANG), CÓ DẤU HIỆU NGHIỆN MA TÚY. NGHỊ LÀ MỘT TRONG HAI BẠN TRAI CỦA NẠN NHÂN NGUYỄN THỊ ÁNH HỒNG. VÀO ĐÊM XẢY RA VỤ ÁN, NGƯỜI DÂN ĐỊA PHƯƠNG THẤY NGHỊ ĐI XE MÁY ĐẾN BƯU ĐIỆN CẦU VOI GẶP HỒNG VÀ VÂN.

Ngày 15/1, cơ quan điều tra Công an tỉnh Long An tiến hành lấy lời khai ba thanh niên quê ở tỉnh Vĩnh Long, tạm trú tại ấp 5, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa (Long An) do có mối quan hệ với hai nạn nhân bị giết tại Bưu điện thị tứ Cầu Voi hôm 13/1. Sau đó, cơ quan điều tra tiếp tục câu lưu một thanh niên được xác định là nghi can chính trong vụ án.

Nghi can chính là đối tượng nghiện ma túy

Ba thanh niên không bị câu lưu là Nguyễn Văn S.; Nguyễn Tuấn A., Trần Văn Ch., thợ bạc tiệm vàng K.L. khu vực thị tứ Cầu Voi, thuộc ấp 5, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa (Long An).

Cả ba người này từng có mối quan hệ với hai nạn nhân bị giết chết đêm 13/1 là Nguyễn Thị Ánh Hồng và Nguyễn Thị Thu Vân.

Bước đầu, cả ba thanh niên này đưa ra được chứng cứ ngoại phạm. Đối tượng đang bị câu lưu là Nguyễn Văn Nghị, ngụ tại huyện Cai Lậy (Tiền Giang), là bạn của ba thợ bạc tiệm vàng K.L., có dấu hiệu nghiện ma túy. Nghị là một trong hai bạn trai của nạn nhân Nguyễn Thị Ánh Hồng.

Vào đêm xảy ra vụ án, người dân địa phương thấy Nghị đi xe máy đến Bưu điện Cầu Voi gặp Hồng và Vân. Người dân địa phương còn miêu tả Nghị mặc quần Jean, khoác bên ngoài chiếc áo gió rộng.

Ngay trong ngày 14/1, cơ quan điều tra đã cử trinh sát đến tất cả những địa chỉ mà Nghị thường xuyên lui tới nhưng không gặp anh ta. Sau đó, cơ quan điều tra cử trinh sát mai phục tại nhà cha mẹ của Nghị ở Cai Lậy (Tiền Giang) đến nửa đêm thì nghi can xuất hiện, các trinh sát thực hiện biện pháp áp giải về cơ quan điều tra lấy lời khai.

Theo tin ban đầu, Nghị cố tình đưa ra chứng cứ ngoại phạm nhưng không có cơ sở thuyết phục nên cơ quan điều tra quyết định câu lưu để làm rõ.

Cả hai nạn nhân đều bị cắt cổ

Theo kết quả khám nghiệm hiện trường, hung thủ giết chết Hồng và Vân từ khoảng 20h đến 20h30′ ngày 13/1.

Nguyễn Thị Ánh Hồng chết trong tư thế bị một vật bén cắt đứt cuống họng, chiếc áo nạn nhân bị kéo ngược lên tận cổ, nằm khuất trong cầu thang.

Thi thể Nguyễn Thị Thu Vân được cơ quan chức năng xác định bị đập đầu chết trước, sau đó hung thủ dùng dao cắt cổ như đã làm với Hồng. Trước bên cạnh xác hai nạn nhân còn một chiếc xe gắn máy hiệu Ware, phía trước bàn khách vẫn còn một bịch trái cây (quýt và bưởi) chưa ăn. Chiếc xe máy này là của một trong hai nạn nhân.

Cả hai nạn nhân chết khi trên người vẫn còn đang mặc quần áo đồng phục của ngành bưu điện. Theo nhận định ban đầu, hung thủ chuẩn bị gây án từ trước, do đó ngay khi đến Bưu điện Cầu Voi y đưa tiền cho Vân ra ngoài mua trái cây để có thời gian giết chết Hồng.

Sau khi sát hại Hồng, hung thủ còn đủ thời gian dọn dẹp hiện trường, kéo xác nạn nhân giấu ở chân cầu thang rồi nép mình trong một chỗ khuất chờ Vân quay về giết chết cô để bịt đầu mối.

Sau khi thực hiện tội ác, hung thủ đến quầy thu tiền lấy đi 10 triệu đồng và 10 sim card điện thoại di động có mệnh giá sử dụng từ 100.000 đến 300.000 đồng rồi trốn thoát ra cửa trước.

Theo nhiều nhân chứng cho biết, trước đây, Hồng và anh thợ bạc tên S. có quen nhau. Hai người dự định đi đến hôn nhân nhưng gia đình hai bên không đồng ý với lý do nhà S. quá xa. Sau đó, Nguyễn Văn Nghị là bạn của S. đến Cầu Voi chơi và làm quen với Hồng. Nghị thường hay đến Bưu điện Cầu Voi dắt Hồng và Vân đi chơi.

Tuy quen với Nghị nhưng Hồng vẫn còn quan hệ với S., dẫn đến tình bạn giữa S. và Nghị bị sứt mẻ. Đôi khi hai người bạn này chạm trán nhau tai Bưu điệu Cầu Voi. Nghị cũng nhiều lần lên tiếng yêu cầu Hồng chấm dứt quan hệ với S.

Gần đây, S. không còn làm thợ bạc cho tiệm vàng K.L., mà lên TP HCM kiếm sống bằng nghề chính của mình. Vào ngày cuối tuần, S. mới về Cầu Voi thăm bạn bè, trong đó có Hồng. Có tin cho hay, buổi tối hôm xảy ra vụ án, S. cũng về Cầu Voi nhưng không vào Bưu điện thăm Hồng vì biết có Nghị ở đó.

Chị Nguyễn Thị Phượng, người bán trái cây ở Cầu Voi cũng cho biết, đêm đó Vân có nói là tiền mua trái cây là do bồ của Hồng tài trợ. Người này đến từ Tiền Giang.

Các nhận định đều tập trung vào nghi can Nguyễn Văn Nghị, vì anh này nổi ghen do thấy S. có mặt ở Cầu Voi, hơn nữa Hồng không nghe lời anh ta mà đoạn tuyệt với S.

Cũng có nguồn tin cho hay, trước đó, đêm 12/1, Hồng và Vân đi hát karaoke với hai thanh niên, đó chính là S. và Nghị. Hiện trường để lại cho thấy không có dấu hiệu nạn nhân bị cưỡng hiếp, mà thể hiện rõ một sự xung đột cao độ giữa nạn nhân và hung thủ.

Người dân xung quanh cho biết có nghe cả tiếng la của cô gái, nhưng nghĩ đó là sự đùa giỡn thường tình của những cặp tình nhân trẻ nên không đến xem rõ thực hư.

Đến cuối ngày 15/1, cơ quan điều tra tiếp tục đấu tranh với nghi can Nguyễn Văn Nghị.

http://m.cand.com.vn/Ban-tin-113/Vu-2-nhan-vien-buu-dien-bi-giet-Nghi-can-la-ban-trai-cua-nan-nhan-120348/?fbclid=IwAR1gJNhAszMNcprImU8M7GXLIvYcovtUwNZXN_FwTm7u6OUYr0AWRVk8bgQ