Miến Điện: Làm thế nào phong trào ‘‘Bất Tuân Dân Sự’’ có thể thành công ? (RFI)

Đăng ngày: 07/03/2021 – 19:57

Phong trào Bất Tuân Dân Sự chống chế độ độc tài Miến Điện: Cuộc chiến của trứng chọi đá có cơ hội thành công ? Biếm họa của RFI. © rfi Hausa/Dr Meddy

Trọng Thành

Đảo chính quân sự đầu tháng 2/2021 chặn đứng tiến trình quá độ sang xã hội dân chủ tại Miến Điện. Đông đảo dân chúng Miến Điện không chấp nhận. Từ hơn một tháng nay, trong lúc biểu tình chống đảo chính tiếp diễn gần như hàng ngày, tập đoàn quân sự gia tăng đàn áp. Liệu phong trào « Bất Tuân Dân Sự » chống lại sức mạnh áp đảo của súng đạn có cơ may thành công ? 

Trang mạng Anh ngữ Frontier Myanmar (1), ngày 04/03/2021, có bài viết đáng chú ý mang tựa đề : « Phong trào Bất Tuân Dân Sự có thể thành công như thế nào ? ». Sau đây là phần lược thuật của RFI.

Thành công ban đầu

Bài viết của nhà báo Aye Min Thant (2) và nhà hoạt động Yan Aung trên Frontier Myanmar ghi nhận trước hết, bản thân sự hình thành của phong trào Bất Tuân Dân Sự (Civil Disobedience Movement, gọi tắt là CDM) trong tháng tranh đấu vừa qua đã là một thành công. Xuất phát từ phong trào đình công của giới y tế, phong trào CDM lan rộng ra khắp xã hội. Phong trào lôi cuốn hàng triệu người tham gia, với các cuộc biểu tình trên đường phố, khuyến khích tẩy chay các doanh nghiệp của quân đội hay có vốn của quân đội, và đặc biệt là kêu gọi nhân dân từ chối tuân thủ các mệnh lệnh của quân đội.

Một tháng sau cuộc đảo chính, tác động của phong trào CDM đến xã hội Miến Điện là rất rõ. Các cuộc đình công của công chức khiến trao đổi thương mại quốc tế của Miến Điện đình trệ, các bệnh viện của nhà nước không còn khả năng tiếp nhận bệnh nhân, ngân hàng không còn khả năng hoạt động, khiến đất nước lâm vào tình trạng thiếu tiền mặt. Bất chấp các tác động này, chính quyền quân sự không hề có dấu hiệu nhân nhượng.

Cuộc chiến lâu dài

Bài viết đưa ra 5 thách thức chính đối với phong trào Bất Tuân Dân Sự Miến Điện. Thách thức về mục tiêu tranh đấu, về lực lượng lãnh đạo, về khả năng duy trì phong trào trong thời gian dài, về việc bảo vệ các nguồn lực của phong trào và về việc xác định đúng mối quan hệ giữa phong trào trong nước với sự hỗ trợ từ quốc tế.

Bài phân tích của Frontier Myanmar nhấn mạnh, những người tranh đấu chống chế độ độc tài quân sự cần hiểu rằng đây không phải là cuộc chiến sớm gặt hái kết quả, mà là một cuộc chiến kéo dài thậm chí nhiều năm, và để thắng lợi, CDM cần tự khẳng định như là « một phong trào tranh đấu chủ động, chứ không phải là nạn nhân đang tranh đấu ngoan cường, trong khi chờ đợi can thiệp quốc tế ». Chính vì vậy, việc huy động các nguồn lực bên trong – đoàn kết rộng rãi mọi thành phần không phân biệt xuất thân xã hội, tôn giáo, sắc tộc, giới tính – là yếu tố có ý nghĩa quyết định. Để « phong trào Cách mạng Mùa Xuân thành công, một cuộc tranh luận thẳng thắn về chiến lược là điều cơ bản ». Các tác giả tin tưởng « hiện tại, hơn bao giờ hết, chính trong không khí hỗn loạn do đảo chính tạo ra, nhân dân Miến Điện có cơ hội thiết lập một nền dân chủ thực sự ».

***

Thách thức đầu tiên : Làm rõ mục tiêu tranh đấu

Mặc dù đã có sự nhất trí chung là lên án cuộc đảo chính quân sự, nhưng cho đến nay, phong trào CDM chưa có được đồng thuận về việc phong trào hy vọng đạt được cụ thể điều gì, một khi buộc quân đội ngồi vào bàn đàm phán. Trong lúc nhiều người kêu gọi chính quyền quân sự tôn trọng kết quả bỏ phiếu, thì nhiều nhà hoạt động xuất thân từ các sắc tộc và các tôn giáo thiểu số không tranh đấu để ủng hộ sự trở lại của chính phủ dân sự, mà muốn xây dựng một Nhà nước Liên bang dân chủ ở Miến Điện, dựa trên Hiến pháp mới hoặc Hiến pháp sửa đổi.

Nếu không xác định được mục tiêu hướng đến công lý, tập hợp được những lực lượng thuộc các nhóm thiểu số thì trong tương lai có nguy cơ, hoặc lợi ích của các nhóm thiểu số bị hy sinh, hoặc phong trào bị rơi vào các cuộc đấu tranh nội bộ, rồi phá sản.

Thách thức thứ 2 : Làm rõ lực lượng lãnh đạo 

Hiện tại, tất cả mọi người tham gia phong trào Bất Tuân Dân Sự dường như hành động theo sáng kiến riêng, không có ý thức rõ ràng về vai trò của mỗi cá nhân, mỗi nhóm. Về lâu dài, lối tranh đấu như vậy là « cực kỳ nguy hiểm », khi đối thủ là quân đội, một thế lực « được tổ chức rất tốt và có nhiều nguồn lực ». 

Hiện tại có ba nhóm có khả năng trở thành lãnh đạo phong trào, bao gồm Ủy Ban Đại Diện cho Hạ Viện Miến Điện (Committee Representing the Pyidaungsu Hluttaw – CRPH), Ủy Ban Tổng Đình Công (General Strike Committee) và Ủy Ban Tổng Đình Công Quốc Gia (General Strike Committee of Nationalities) (3).

Bài viết của Frontier Myanmar nhấn mạnh là, ưu điểm của một phong trào không có tổ chức lãnh đạo là sẽ không bị ảnh hưởng nhiều do việc chính quyền bắt giữ hay ám sát các thành viên chủ chốt. Tuy nhiên, bước sang giai đoạn tiếp theo, khi phong trào được coi là đã đạt được một vị thế nhất định, thì sẽ cần phải có các cuộc thảo luận nhiều bên, phong trào cần phải có tổ chức đại diện, và cơ chế chọn ra những người đại diện, để hoạch định hướng đi cho dân tộc.

Thách thức thứ 3: Bảo tồn nguồn lực

Đối mặt tới Tatmadaw – với dự trữ hàng tỉ đô la và cả một kho vũ khí khổng lồ -, CDM cần chuẩn bị kháng cự có tổ chức trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm, mới hy vọng chiến thắng. Điều chỉnh cách thức hoạt động của phong trào trong những tuần tới « cho phù hợp », là điều rất quan trọng. Mục tiêu chủ yếu là làm sao để « gây tổn hại tối đa cho khả năng hoạt động của chính quyền quân sự, trong lúc vẫn bảo đảm được đông đảo dân chúng vẫn tiếp cận được với các nhu yếu phẩm và dịch vụ cơ bản nhất ». Bởi, « nếu người dân bắt đầu mất đi không chỉ thu nhập, mà còn cả điện, nước, hay dịch vụ thu gom rác thải, thì lúc đó nhiều người sẽ mơ đến sự ổn định dưới thời độc tài quân sự ».

Một cuộc tổng đình công làm kiệt quệ cả một nền kinh tế, nếu không được tiến hành một cách phù hợp, có thể phản tác dụng, khiến phong trào tranh đấu Bất Tuân Dân Sự ít có người theo hơn, hủy diệt chính các nguồn lực tài chính cần thiết để duy trì phong trào.

Thách thức thứ 4 : Bảo đảm các mạng lưới phân phối nguồn lực

Bảo tồn được nguồn lực, nhưng cùng lúc phải bảo đảm phân phối được nguồn lực. Hiện tại, đang hình thành một phong trào trợ giúp những người tranh đấu (công nhân bãi công, người biểu tình, che chở các nhà hoạt động, các nhà báo lẩn trốn), với hạt nhân là các quỹ do một số nhân vật nổi tiếng thiết lập. Theo các tác giả của bài viết, về lâu dài, điều quan trọng nhất là phải bảo đảm được niềm tin, tạo lập được các kết nối an toàn giữa người cần hỗ trợ tài chính và những người cung cấp tài chính. Bởi, kinh nghiệm cho thấy tập đoàn quân sự đã có nhiều kinh nghiệm trong việc đưa người xâm nhập vào phong trào, gây mất lòng tin. Cuộc tranh đấu bất tuân dân sự là « cuộc chiến giằng co » giữa quân đội và người dân, cuộc cạnh tranh « sức mạnh, khả năng chịu đựng và khả năng thống nhất hành động ».

Thách thức thứ 5 : Đầu tư nội lực, đặt đúng mức niềm tin vào quốc tế

Bài viết trực diện chỉ trích việc rất nhiều người trong phong trào đặt quá nhiều niềm tin vào cộng đồng quốc tế, với khẳng định : « Tương lai của Miến Điện không thể và không nên nằm trong tay cộng đồng quốc tế ». Đây là một thực tế nổi bật.

Tin tưởng phương Tây có thể và sẽ cứu Miến Điện là điều phổ biến. Nhiều người tham gia tranh đấu tin tưởng các nước phương Tây có thể tiến hành các can thiệp quân sự chống lại chế độ độc tài quân sự. Hiện tại, không hề có dự án can thiệp nào như vậy. Riêng việc đưa ra các trừng phạt đối với một số lãnh đạo quân đội Miến Điện, các nước phương Tây cũng phải mất nhiều ngày bàn bạc. Cấm vận vũ khí thì có thể có, nhưng sẽ không có việc lãnh đạo đảo chính bị khởi tố, điều tra. Các can thiệp quyết liệt để hỗ trợ người dân Miến Điện sẽ không đến.

Theo các tác giả, nỗ lực của phong trào trong nước là quyết định. Phong trào Bất Tuân Dân Sự cần khẳng định là « lực lượng dẫn dắt » cuộc tranh đấu chống chế độ độc tài quân sự, chứ không phải là « nạn nhân đang tranh đấu ngoan cường trong khi chờ bên ngoài cứu viện ».

Tuy nhiên, bài viết cũng lưu ý rõ là phong trào Bất Tuân Dân Sự cũng cần tranh thủ các hỗ trợ quốc tế. Ví dụ như gây áp lực với các chính phủ nước ngoài, với Liên Hiệp Quốc, không công nhận chính quyền quân sự, thúc đẩy các đàm phán đa phương hướng đến việc trả lại quyền lực cho người dân Miến Điện. Phong trào Bất Tuân Dân Sự cần thúc giục chính phủ các nước ngăn chặn các công ty nước mình hợp tác với tập đoàn quân sự, gây áp lực với các công ty đang hoạt động tại Miến Điện tôn trọng quyền của công nhân tham gia các biểu tình phản kháng.

Ghi chú

(1) – Tạp chí song ngữ Frontier Myanmar, bằng tiếng Anh và tiếng Miến Điện, được lập ra năm 2015, là một trong những báo đầu tiên của Miến Điện ra đời sau khi tổng thống Thein Sein hủy bỏ chế độ đàn áp báo chí. Sáng lập Frontier Myanmar là nhà báo Sonny Swe, từng bị tù 10 năm (2004 – 2013) vì các hoạt động báo chí.

(2) – Nhà báo Aye Min Thant, sống tại Miến Điện, từng đoạt thưởng báo chí Pulitzer trong chuyên mục Tin tức Quốc tế, năm 2019, cùng với một số phóng viên Reuters.

(3) – CRPH là nhóm nghị sĩ được bầu lên sau cuộc bầu cử 2020, hầu hết thuộc đảng Liên Đoàn Quốc Gia vì Dân Chủ, do bà Aung San Suu Kyi lãnh đạo. Ủy Ban Đại Diện cho Hạ Viện Miến Điện nhận được sự ủng hộ rộng rãi và ngày càng nhiều từ các thị trấn, phường xã. Tại các địa phương ủng hộ CRPH, một bộ máy chính quyền song song được lập ra. Ngày 26/02/2021, đại diện thường trực của chính quyền Miến Điện tại Liên Hiệp Quốc, ông U Kyaw Moe Tun, tuyên bố trung thành với nhân dân, và kêu gọi Liên Hiệp Quốc công nhận CRPH là « chính phủ hợp pháp » của Miến Điện. Hai tổ chức Ủy Ban Tổng Đình Công và Ủy Ban Tổng Đình Công Quốc Gia không được sự ủng hộ rộng rãi như CRPH, nhưng gần đây Ủy Ban Tổng Đình Công Quốc Gia đã thu hút sự chú ý quốc tế, với thư gửi đến đại sứ Trung Quốc tại Miến Điện, và Hội Đồng Bảo An, nêu rõ mục tiêu của tổ chức này là thành lập Nhà nước Dân chủ Liên bang tại Miến Điện, trong đó các sắc tộc thiểu số được tham gia vào chính phủ một cách bình đẳng. Thành phần của Ủy Ban Tổng Đình Công Quốc Gia so với Ủy Ban Đại Diện cho Hạ Viện Miến Điện trẻ hơn, và đa dạng về sắc tộc hơn.

Miến Điện: Làm thế nào phong trào ‘‘Bất Tuân Dân Sự’’ có thể thành công ?

RFI.FR | BY RFI TIẾNG VIỆT

Miến Điện: Làm thế nào phong trào ‘‘Bất Tuân Dân Sự’’ có thể thành công ?

Chuyện Cô Nhíp ngày xưa “chống Mỹ cứu nước “và Cô Nhíp bây giờ thành “công dân Mỹ”

Chuyện  Nhíp ngày xưa “chống Mỹ cứu nước “và  Nhíp bây giờ thành “công dân Mỹ” !! (Nguoidongbang)

“…Chuyện gì đã xảy ra vậy? Sử sách sẽ ghi chép thế nào đây? Cả tôi lẫn nó đều không ai nhắc về “Cô Nhíp” với chiếc xe tăng từ Củ Chi tiến về Sài Gòn cách đây 40 năm, về cái chuyện nó rời bỏ VN và quên đi quá khứ “hào hùng” của nó…”

Cô Nhíp quốc tịch Mỹ lên bìa tạp chí Văn hóa Nghệ An

24/04/2015

Một hình ảnh công dân Việt nam nay là quốc tịch Mỹ : Đó là Cô Nhíp người hùng một khoảnh khắc dẫn xe tăng tiến vào dinh Độc lập trưa ngày 30/4/1975… và ngay sau đó cô cũng đã vứt bỏ đi quá khứ đến với một vương quốc “giãy chết” Nước Mỹ xứ sở của muôn vàn thăng trầm sự kiện 30/4/1975

Nay được tạp chí Văn Hóa Nghệ An lấy hình ảnh “Cô Nhíp” đặt trang trọng trên ảnh bìa số kỷ niệm 30/4 tròn 40 năm ngày giải phóng đất nước

Không biết sự cân nhắc này có làm phiền đến anh Phan Thắng không ?

co_nhip01

Phan Thắng

Cô Nhíp: Có ai còn nhớ?

co_nhip02

Hình ảnh Cô Nhíp 40 năm trước

co_nhip03

co_nhip04
và Cô  Nhíp (công dân Mỹ)  hiện nay định cư tại Nam Cali US

Ngày 29/4/1975, xe tăng của Phe Cách Mạng đã vào đến cửa ngõ Sài Gòn theo hướng Tây Bắc. Trên xe có một cô gái trẻ, xinh đẹp, đầu đội mũ tai bèo, dẫn đường.

Sau này, đạo diên họ khác. Một khoảng đời với cái tên Nhíp trước đây, cô đã tự chôn vùi.

Mùa hè cách đây vài năm, ở thành phố Garden Grove, Nam California, tôi gặp lại Nhíp. Vẫn xinh đẹp như xưa nhưng khi được hỏi về ngày 29/4/1975, Nhíp trả lời: “Tôi đã quên rồi. Quên lâu lắm rồi”.

Một buổi sáng thượng tuần tháng 10 năm ngoái, “Cô Nhíp” đến nhà thăm tôi khi vừa tử Cali về lại VN.
Tôi và nó là đôi bạn thân trước khi nó rời bỏ Sài Gòn để đến nước Mỹ xa xôi và trở thành cư dân ở đó.

Bốn mươi năm “Cô Nhíp” năm xưa đã mất dấu thật rồi. Chỉ còn đây, một người Mỹ gốc Việt.

Chuyện gì đã xảy ra vậy? Sử sách sẽ ghi chép thế nào đây? Cả tôi lẫn nó đều không ai nhắc về “Cô Nhíp” với chiếc xe tăng từ Củ Chi tiến về Sài Gòn cách đây 40 năm, về cái chuyện nó rời bỏ VN và quên đi quá khứ “hào hùng” của nó.

Có nỗi xót xa không thể nói thành lời.

Nguoidongbang’s blog

Nguồn: https://kontumquetoi.com/2015/04/26/chuyen-co-nhip

Bổ sung:

Cô Cao Thị Nhíp quê Tiền Giang, lên Sài Gòn hoạt động cách mạng, tham gia biệt động thành dưới vỏ bọc là người làm công cho gia đình một sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa. Vốn thông thuộc đường sá, cô Nhíp dễ dàng dẫn đường cho xe tăng vào đánh sân bay Tân Sơn Nhất, Năm 1976 Hãng phim Giải Phóng đã dựng phim “Cô Nhíp” do Nguyễn Trí Việt viết kịch bản và Khương Mễ làm đạo diễn, bộ phim được chiếu rộng rãi và giành nhiều giải thưởng điện ảnh lớn.

Năm 1983 cô Nhíp làm ở Công ty Thương nghiệp tổng hợp Quận 5 rồi sang Mỹ, mang quốc tịch Mỹ với tên họ khác, ở thành phố Garden Grove, Nam California.”
(fb Lịch sử Việt Nam qua ảnh)

Thói ngụy biện của người Việt

Thói ngụy biện của người Việt

Có một thói quen rất nguy hiểm mà người Việt thường xuyên sử dụng trong giao tiếp, đó là ngụy biện. Thói quen này đã lây nhiễm một cách vô hình từ giao tiếp thường nhật, từ tâm lý thắng thua khi tranh cãi, đến tranh luận trên diễn đàn và nhất là trong cộng đồng cư dân mạng…

Ngụy biện hay Fallacy là khái niệm để chỉ những cách lập luận tưởng chừng là đúng, nhưng thực chất lại là sai lầm và phi logic trong tranh luận. Ngụy biện có thể biến một vấn đề từ sai thành đúng, và từ đúng trở thành sai. Ngụy biện có thể dẫn đến những cái nhìn sai lệch và tư duy sai lầm mà chính bản thân người nói cũng không nhận ra được.

Những ai đã có kiến thức về ngụy biện đều hiểu một điều đáng buồn rằng: Người Việt rất hay ngụy biện và tư duy ngụy biện! Chúng ta đều biết hai chữ “ngụy biện”, nhưng liệu chúng ta có thật sự hiểu về nó? Bạn có tin rằng tại Việt Nam, ngụy biện có thể cướp đi mạng sống của con người?

Dưới đây xin được tổng hợp lại 9 câu “ngụy biện” điển hình của người Việt đã được nêu ra tại các nguồn tài liệu trên:

  1. “Nhìn lại mình đi rồi hẵng nói người khác”

Mình làm sai thì là sai rồi, sao lại không nhận sai, không nói thẳng vào vấn đề “mình sai” mà lại quay qua tìm điểm yếu của người khác? Việc này cũng giống như là khi nhận được góp ý: “Viết sai chính tả rồi kìa”, thì thay vì sửa sai, bạn lại bốp chát: “Thế mày chưa viết sai bao giờ à?”

  1. “Có làm được gì cho đất nước đâu mà to mồm”

Người ta có làm được gì hay không thì là điều mình chưa biết, hơn nữa bạn đã “lạc đề” rồi. Vấn đề người ta nêu ra thì bạn không trả lời, không đưa ra luận điểm logic, mà lại đi đường vòng, chuyển qua công kích người khác.

  1. “Nó ăn trộm chó thì cứ đánh cho nó chết”

Lập luận này đã khiến cho những kẻ trộm chó vốn không đáng phải chết bị giết chết bởi chính những người dân tưởng chừng “lương thiện”. “Ăn trộm chó” là sai, nhưng “giết người” cũng là sai, hai sai thì không phải là một đúng, mà là sai lại càng sai.

  1. “Làm được như người ta đi rồi hãy nói”

Lại một hình thức “lạc đề”. Luận điểm mà người ta đưa ra thì bạn không xoay quanh mà bàn luận, lại cứ phải công kích cá nhân người khác thì mới vừa lòng sao?

  1. “Nếu không hài lòng thì cút xéo ra nước ngoài mà sinh sống”

Lời nói này không chỉ đánh lạc hướng vấn đề, mà còn rất bất lịch sự, chuyên dùng để làm người đối diện tức giận, chứ chẳng có một chút logic nào trong đó cả.

  1. “Chỉ có những người chân lấm tay bùn từ nhỏ mới là người cần cù chăm chỉ xây dựng đất nước”

Câu khẩu hiệu này đã từng xuất hiện ở Việt Nam trong quá khứ. Người ta có câu “vơ đũa cả nắm”, ấy chính là để chỉ việc lập luận cảm tính, khái quát cảm tính, mà không hề đưa ra logic hợp lý nào cả. Cũng như vậy, khi phân chia giai cấp và tuyệt đối hóa đấu tranh giai cấp, thì người ta đã mắc sai lầm ngụy biện, ví như chủ đất không nhất định là xấu, chủ doanh nghiệp cũng không nhất định là xấu, và người làm công ăn lương hay nông dân chắc gì đã là một người tốt cần cù chăm chỉ?

  1. “Nước nào mà chẳng có tham nhũng”

Vì nước nào cũng có tham nhũng nên Việt Nam được phép có tham nhũng hay sao? Vì mọi người đều vượt đèn đỏ nên tất nhiên tôi cũng phải vượt đèn đỏ? Vì xã hội thiếu gì nghiện hút nên trong nhà có người hút chích cũng là bình thường?

  1. “Nếu anh là họ mà anh làm được thì hẵng nói”

Đặt mình vào vị trí người khác là một tiêu chuẩn người xưa dùng để tu sửa bản thân, hướng vào bản thân tìm lỗi, là một nét văn hóa rất độc đáo của phương Đông. Tuy nhiên câu nói đó chỉ sử dụng khi một người tự răn mình, chứ không phải là một câu nói dùng trong tranh luận. Việc sử dụng nó trong tranh luận không chỉ là sự bịt miệng những phê bình của người khác, không giải thích các luận điểm của người khác, mà còn chứng tỏ rằng chúng ta đang phá hoại và lãng quên văn hóa truyền thống của chính mình.

  1. “Tại sao anh dám nói chúng tôi sai? Anh là một tên phản bội dân tộc”

Kiểu lập luận chụp mũ này mặc nhiên coi mình là đúng, họ là sai, và những người đồng quan điểm với họ cũng là sai. Nó không hề đưa ra một thứ logic nào, nhưng lại cắt ngang một cái giới tuyến, và tùy tiện định tội cho người khác.

Tất nhiên đây mới chỉ là những câu ngụy biện cơ bản nhất, thường thấy nhất. “Văn hóa ngụy biện” đã ngày càng xuất hiện thường xuyên hơn, muôn hình vạn trạng, và luôn ẩn giấu trong tư duy của người Việt. Vậy nguyên nhân của thói quen này là từ đâu?

Trong phần nhiều các lỗi ngụy biện thường gặp của người Việt, có một tâm lý cơ bản hiện rõ ra khi tham gia thảo luận, đó chính là tâm lý tranh đấu, hiếu thắng, và không hề tôn trọng người đối diện. Ngoài đó ra, chúng ta cũng hay bị ảnh hưởng của tâm lý đám đông, lợi dụng tâm lý đám đông để che đi trách nhiệm của bản thân mình.

Muốn tránh cách tư duy ngụy biện, chúng ta không những phải sửa lối tư duy vòng vo, thiếu suy nghĩ, mà còn phải sửa chính từ tâm thái của mình khi trao đổi và luận bàn về mọi việc. Điều cơ bản nhất khi tham gia tranh luận là có trách nhiệm trong lời nói của chính mình và biết tôn trọng người đối diện.

  1. Nguyễn Văn Tuấn

(Chia sẻ từ fb Chu Vĩnh Hải)

May be an image of text that says 'Đã làm gì cho đất nước chưa mà to mồm! Anh hùng bàn phím! Hát hay bằng người ta chưa mà nói!'

TÔI YÊU TIẾNG NƯỚC TÔI

TÔI YÊU TIẾNG NƯỚC TÔI

 MẠNH KIM

 Không còn nhớ ai là người đầu tiên dịch “Gone with the wind” thành “Cuốn theo chiều gió” nhưng vị nào dịch câu này hẳn nhiên là bậc thượng thừa về ngôn ngữ nói chung và rất giỏi tiếng Việt nói riêng. Ông Huỳnh Phan Anh cũng khắc tên mình vào bảng mạ vàng khi dịch “For whom the bell tolls” thành “Chuông gọi hồn ai”. Cụ Bùi Giáng cũng thuộc vào nhóm người “giáng thế” khi dịch “Terre des Hommes” (Vùng đất của người) thành “Cõi người ta”.

 Cụ Phạm Duy là một bậc tài hoa xuất chúng nữa với các tác phẩm chuyển ngữ lời Việt. Ca khúc “The house of the rising sun” đã được cụ chuyển thành “Chiều vàng dưới mái nhà tranh”. So sánh từng câu từng từ trong các ca khúc chuyển ngữ của thiên tài Phạm Duy, không thể nói gì hơn ngoài sự kính phục tột bậc. Trong Love Story, ca khúc rất phổ biến Sài Gòn thập niên 1970 mà cụ Phạm chuyển ngữ, có những từ được diễn đạt mà chỉ những bậc thượng thừa tiếng Việt mới thể hiện nổi, chẳng hạn “this empty world” thành “cuộc đời vắng ngắt”; hoặc “wild imaginings” thành “mộng huyền mênh mang”…

 Có một điểm chung giữa những bậc kỳ tài Phạm Duy, Bùi Giáng hoặc vô số văn sĩ, nhạc sĩ cùng thời với họ, là: “Tôi yêu tiếng nước tôi!”. Chỉ những người thật sự yêu quý tiếng nói của dân tộc mình mới biết cách làm đẹp ngôn ngữ. Họ nhảy múa với ngôn ngữ. Họ thăng hoa với ngôn ngữ. Họ bay bổng với ngôn ngữ. Sự cuồng nhiệt trong tình yêu ngôn ngữ của họ đã tạo ra một nền văn hóa trong đó tiếng Việt vượt qua cả khái niệm ngôn ngữ như là ký hiệu giao tiếp thuần túy mà vươn lên đến chóp đỉnh của một thứ trừu tượng hơn: linh hồn dân tộc. “Tôi yêu tiếng nước tôi”. Tình yêu của họ với tiếng Việt đã làm đẹp tiếng mẹ đẻ, làm sang trọng tiếng mẹ đẻ, và cuối cùng làm nên một nền văn hóa đẹp đẽ.

 Chỉ những giai đoạn tiếng Việt bay bổng thì nền văn hóa mới thăng hoa, hay là ngược lại, thật khó có thể nói chính xác. Nhưng, có thể đoan chắc rằng một nền văn hóa xuống cấp luôn đi đôi với việc ngôn ngữ và cách dùng ngôn ngữ xuống cấp. Nó bị dùng sai là một chuyện. Nó bị xem thường mới là điều đáng nói. Khi tiếng Việt không còn được tôn trọng, văn hóa và xã hội sẽ không còn được tôn trọng. Con người cũng không còn được tôn trọng. “Tiếng Việt còn, nước ta còn”. Nhưng tiếng Việt bầy hầy, như đang thấy trên báo chí hàng ngày, trong các ca khúc được hàng triệu người nghe, thì “nước ta” còn gì?

 Đừng trông chờ ở những khẩu hiệu “giữ gìn tiếng Việt” hay “làm trong sáng tiếng Việt” hô hào chiếu lệ trong nền giáo dục hiện tại. Tiếng Việt đang bị hỏng không chỉ bởi các MC tung hứng bừa bãi với những câu chữ làm màu “cho sang”, như “điểm trang” thay vì phải nói cho đúng là “trang điểm”; không chỉ bởi các phát ngôn viên truyền hình học nhau cách nói rập khuôn, hay các nhà báo viết bài không bao giờ xem lại lỗi chính tả; không chỉ bởi những cách dùng sai như “cặp đôi” hay “fan hâm mộ”; không chỉ bởi các từ ghép Hán-Việt vô nguyên tắc như “phượt thủ”… Nguồn gốc khiến tiếng Việt hư chính là từ giáo dục. Không ngôn ngữ nào có thể bay bổng trong một mô hình giáo dục giáo điều. Chẳng ai có thể sửa lại tiếng Việt với đà tuột dốc của nền giáo dục hiện nay. Muốn “làm trong sáng tiếng Việt”, hệ thống giáo dục phải tự làm trong sáng mình. Điều này sẽ chẳng bao giờ có, không bao giờ thành hiện thực, khi mà giáo dục đang nằm dưới bàn chân của những “chủ trương” và “đường lối”. Đừng mong chờ những thay đổi trong giáo dục. Sẽ chẳng có thay đổi tích cực gì cả. Tiếng Việt sẽ tiếp tục bị hành hạ và văn hóa sẽ tiếp tục bị tra tấn.

 Dường như không ai có thể cứu tiếng Việt nhưng tiếng Việt có thể được cứu nếu mỗi người trong chúng ta cùng quay lại với con đường “tôi yêu tiếng nước tôi”. Tìm kiếm và đọc lại những quyển sách của một thời làm nên sự kỳ vĩ một nền văn hóa, như một cách thức tự giải độc khỏi những luồng khí đen đang bủa quanh, có thể được xem là một cách thức. Nhiều giá trị hiện bị mất đi đang nằm trong những quyển sách đó. Văn hóa sẽ đi lạc vĩnh viễn nếu chẳng có ai tìm. Con đường đi tìm văn hóa đã mất có thể sẽ giúp tìm lại ánh hào quang của tiếng Việt, và cuối cùng, dẫn đến việc nhìn lại sự cần thiết phải tôn trọng tiếng Việt.

 Không người dân nào có thể thay đổi được hệ thống giáo dục hiện tại. Họ không có quyền hạn để làm điều đó. Tuy nhiên không ai có thể ngăn chặn sự chọn lựa để dung nạp một nền văn hóa khác với “hệ văn hóa” nhồi sọ và tuyên truyền. Cũng không ai có thể ngăn chặn sự chọn lựa đọc gì bên ngoài phạm vi những bài văn mẫu hay nên đọc gì trên những trang mạng xã hội. Đó là sự chọn lựa cần thiết, và cấp bách, để “tôi yêu tiếng nước tôi” có thể còn tồn tại và còn có cơ may truyền lại cho hậu sinh.

 MẠNH KIM

Donald Trump và luật pháp Mỹ (Phần 3)

Donald Trump và luật pháp Mỹ (Phần 3)

Bởi   AdminTD

Minh Phạm

6-3-2021

Tiếp theo phần 1 và phần 2

Một nguồn tin cho biết, một đại bồi thẩm đoàn (Grand Jury) ở Atlanta đã được triệu tập (convene) cho vụ Georgia Call, nghĩa là vụ điều tra ông Trump về cáo buộc “lật đổ kết quả bầu cử tổng thống 2020 có dự mưu” ở tiểu bang Georgia (GA call) đã chính thức bắt đầu.

Cũng liên quan đến âm mưu lật đổ kết quả bầu cử, theo trang tin The Daily Beast, luật sư đại diện cho dân biểu Bennie Thompson (đảng Dân chủ, đại diện bang Mississippi) và Tổ chức NAACP vừa tống đạt một Triệu-hoán-trạng cho cựu tổng thống Donald Trump ở tận nơi cư trú “hậu Tổng thống” Mar-a-Lago club, bang Florida.

Triệu hoán trạng chính thức báo cho ông Trump biết rằng, ông bị dân biểu Bennie Thompson và Tổ chức NAACP kiện ra tòa vì phạm luật liên bang, liên quan đến vụ bạo loạn ở trụ sở Quốc Hội liên bang ngày 6/1/2021. Đơn kiện vụ này được phát động vào ngày 16/2/2021 ở Tòa sơ thẩm liên bang Phân khu thủ đô.

Đồng bị đơn với ông Trump trong vụ này là luật sư Rudy Giuliani cùng các nhóm cực hữu gồm Proud Boys, the Oath Keepers. Tất cả các đồng bị đơn bị cáo buộc vi phạm đạo luật “Ku Klux Klan Act,” 1871 (luật 3K Act 1871), “tội cố ý có dự mưu ngăn cản các thành viên Quốc Hội thi hành nghĩa vụ pháp định của họ trong lúc thực hiện việc kiểm phiếu Đại cử tri sau ngày bầu cử tổng thống; đe dọa tính mạng của nguyên đơn cùng các Nhà lập pháp khác“.

Đáng chú ý là trong vụ này, ông Trump chưa có luật sư đại diện. Nguyên đơn thỉnh cầu tòa án phán quyết, các bị đơn vi phạm điều luật đã dẫn bồi thường cho Nguyên đơn, phạt tiền các bị đơn để làm gương, chịu án phí cùng phí luật sư…

(Nhân nhắc đến Triệu-hoán-trạng, tin cho biết, nữ luật sư Sidney Powell – bị đơn trong vụ Dominion Voting System kiện đòi bà này bồi thường 1,3 tỷ dollars – hiện vẫn “bặt vô âm tín” khiến nguyên đơn không thể tống đạt Triệu hoán trạng đến tận tay; và tin mới nhất từ vụ Dominion Voting System kiện Giuliani đòi bồi thường 1,3 tỷ dollars cũng với tội tung tin giả trong vụ kiện tội phỉ báng [defamation lawsuit] thì ông Giuliani vừa xin Tòa gia hạn nộp Biện minh trạng trong 35 ngày).

Vài giờ trước khi viết bài này, tiếp bước dân biểu Bennie Thompson, dân biểu Swalwell – sứ giả luận tội của Hạ nghị viện trong phiên tòa Senate Trial mới đây – cũng kiện ông Trump ra tòa với cùng nguyên cớ và cùng thỉnh cầu tương tự đơn kiện của dân biểu Thompson. Tuy nhiên, đồng bị đơn với Trump vẫn là luật sư Giuliani, không có các tổ chức cực hữu nhưng lại có thêm trưởng tử Trump Jr,.

Trong 3 vụ trên, vụ điều tra GA call là vụ hình sự do tân nữ Biện lý Fani Willis ở Atlanta tiến hành, theo luật tiểu bang Georgia; hai vụ còn lại của hai nhà lập pháp tại Hạ viện, sử dụng tố quyền với tư cách cá nhân (private citizen) chứ không sử dụng tư cách “dân biểu” (US. Representative) trên căn bản Dân-sự-phạm (Tort, tức “luật về hành vi gây thiệt hại”, cũng là luật về “Trách nhiệm dân sự”, “luật bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng”).

Một số vụ kiện ông Trump đang đối mặt. Nguồn: MSNBC

***

Ông Trump được biết đến như một người “rất có duyên” với kiện tụng, và thật sự là ông đã vướng vào vũng lầy kiện tụng suốt một thời gian dài. Số vụ kiện mà ông Trump “mắc phải” trước khi ông làm Tổng thống Mỹ lên đến con số ngàn, nhưng có điều hơi “phiền toái” chút đỉnh là ông luôn ở vị thế của một… bị đơn (tức người BỊ kiện). Phần lớn các vụ kiện này đều là những vụ kiện kinh doanh thương mại trên danh nghĩa cá nhân (personality: Donald Trump) và cả pháp-nhân (legal entity: Trump Organization), thuộc lĩnh vực tố tụng dân sự.

Với “bề dày” như vậy, việc ông Trump đánh bại các ứng cử viên tổng thống tiềm năng nhất của đảng Cộng hòa trong vòng bầu cử sơ bộ 2016 đã là một hiện tượng không ai ngờ tới. Nhưng với một nhân thân như vậy mà đắc cử tổng thống thì quả là một quái sự nếu xét trên toàn bộ lịch sử về nhân thân các ứng cử viên tổng thống Mỹ từ xưa đến nay!

Kịp đến khi đắc cử tổng thống Mỹ năm 2016, “danh mục” kiện tụng của ông Trump dài thêm. Ngoài các vụ kiện dân sự và có khả năng một số vụ sẽ mở rộng thành điều tra hình sự, ông Trump liên tục bị kiện trong các vụ hành-chánh bởi các chính sách (dưới hình thức các sắc lệnh: Executive Orders) do ông ban hành bị phản đối bởi các tổ chức công (các Viện Chưởng lý tiểu bang: pháp-nhân công-pháp) và tổ chức tư (pháp-nhân tư-pháp: các tổ chức dân sự, gồm cả các tổ chức mệnh danh “giám sát công quyền” (watchdog).

Đáng nói nhất, trong giai đoạn này, ông Trump sẽ đi vào lịch sử như vị tổng thống đầu tiên bị điều tra vì cáo buộc thông đồng với ngoại quốc (Nga) để can thiệp vào bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016. Kết luận điều tra của Robert Mueller (Mueller’s Report) hiện vẫn còn là tài liệu còn nguyên giá trị tham khảo cho các điều tra viên ở các cấp liên bang và tiểu bang ở các vụ kiện hành chánh tiềm năng.

Hơn nữa, vì một trong những yêu cầu về phẩm-hạnh của vị tổng thống là phải minh bạch về nhân thân (private life) trong quá khứ, và thế là ông Trump xuất hiện thêm ở nhiều vụ cáo buộc sách nhiễu tình dục (sexual harassment) kèm theo tội trạng “phỉ báng” (defamation claims) những phụ nữ từng bị ông Trump “ghé mắt” hàng thập niên về trước.

Kế tiếp, vì quy định từ Hiến pháp và thông lệ buộc tổng thống phải “rạch ròi chuyện công-tư”, ông Trump lại bị kiện về tội “nhận các bổng lộc” nhờ gián tiếp, vào chức vụ tổng thống và xung đột lợi ích (interest conflict) giữa “công dân Trump” và “doanh nhân Trump” theo quy định trong Hiến pháp có tên gọi là Điều khoản Bổng lộc” (Emoluments Clause).

***

Có thể nói, Donald Trump là một nhân vật nổi bật trong các vụ điển-cứu (case-study) ở ngành luật-học khi mà Trump hiện diện trong tất cả các lĩnh vực tố tụng của ngành khoa học này. Vì vậy, có lẽ ông Trump cũng phá kỷ lục là người BỊ kiện bởi mọi giới khi mà nguyên đơn trong các vụ kiện liên quan đến ông gồm đủ mọi giai tầng trong xã hội!!!

  LỢI ÍCH NHÓM HOÀNH HÀNH

May be an image of 1 person

  LỢI ÍCH NHÓM HOÀNH HÀNH

Đỗ Ngà

Thảm sát Đồng Tâm nó bắt nguồn từ việc chính quyền thu hồi đất của dân làm sân bay. Sau đó dự án sân bay bị hủy rồi đất thu hồi đó chuyển cho doanh nghiệp, mà cụ thể là Viettel. Vì việc giao đất đó mà xảy ra tranh chấp, khi xảy ra tranh chấp như vậy thì nhà nước lại vác súng đến nhà dân bóp cò để triệt phản kháng. Cướp đất sau đó giết người đều do bàn tay nhà nước làm, doanh nghiệp chỉ có việc nấp sau lưng nhà nước rồi an tâm làm dự án rồi chia lại lợi ích cho những lãnh đạo nhà nước ấy là xong. Sự phối hợp nhà nước – tư nhân rất hoàn hảo. Đất đai là chuyện muôn thuở, nó là nơi tạo ra dân oan khắp mọi miền đất nước.

Đến nay thì vụ án Đồng Tâm đã ngã ngũ, phần thua đã thuộc về nhân dân. Hiện giờ nhà nước dùng 2 chiêu bài để lấy đất dân nghèo với giá rẻ bèo giao cho doanh nghiệp thân hữu, đó là thu hồi đất xây đô thị hoặc thu hồi đất làm sân bay. Thu hồi đất làm đô thị thì Thủ Thiêm là vụ điển hình, còn thu hồi đất làm sân bay thì Đồng Tâm là vụ điển hình.

Được biết, hiện nay có hàng loạt địa phương như Hà Giang, Ninh Bình, Hà Tĩnh, Ninh Thuận, Bạc Liêu, Cà Mau, Cao Bằng và Bắc Giang… đang có đề xuất làm sân bay. Chính vì đề xuất như thế này mà bà Phạm Chi Lan khuyên đã phải lên tiếng cảnh báo rằng, sẽ tránh lãng phí nguồn lực, tốn nhiều tiền của, và sẽ kém hiệu quả.

Vâng! Tại Cam Ranh đã có sân bay từ lâu, vậy mà Ninh Thuận lại đòi có sân bay nữa thì bay kiểu gì? Cam ranh – Ninh Thuận có cự li chỉ có từ 50-60 km đường ô tô thì bay kiểu gì? Vô lí. Nếu xây là gây ra lãng phí kinh khủng. Tuy nhiên nếu nhìn ở khía cạnh khác là họ xin quy hoạch sân bay vì mục đích khác thì sao? Chẳng phải vụ thảm sát Đồng Tâm nó bắt từ quyết định thu hồi đất xây sân bay Miếu Môn sao? Rồi cuối cùng họ đã hủy dự án sân bay và lấy đất giao doanh nghiệp làm giàu. Nếu họ tính bài đó thì việc họ xin xây các sân bay cánh nhau chỉ chừng 100 km cũng được. Vì mục đích của họ là lấy đất chứ có phải là làm sân bay thật đâu? Mà nếu có xây dựng sân bay thật đi nữa thì đất khu vực sân bay được chia chác cho “con cháu các cụ” chiếm hết như sân bay Long Thành.

Ngoài chuyện xin làm sân bay tràn lan thì hiện nay, có 3 thành phố là Bắc Ninh, Huế, Khánh Hòa dự tính tách ra làm thành phố trực thuộc trung ương. Mà như ta biết, khi thành phố được chấp nhận nâng cấp đô thị thì sẽ được trung ương rót kinh phí về để phục vụ công tác quy hoạch chứ? Mà đã có quy hoạch thì ắt có thu hồi đất. Đấy là điều mà chính quyền và doanh nghiệp thân hữu đang cần. Không cách làm giàu nào dễ cho bằng cách nấp sau những chính sách nhà nước để trục lợi. Và nhờ đó các sân sau sẽ ăn trên đầu trên cổ dân oan như Thủ Thiêm thôi. Quan chức sẽ giàu, bọn đầu nậu sân sau sẽ giàu, chỉ có dân nghèo là mất tất cả.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://dantri.com.vn/…/ba-pham-chi-lan-khong-the-moc…

https://vietnambiz.vn/bac-ninh-thua-thien-hue-khanh-hoa…

KHÔN NHÀ DẠI CHỢ…

8 SÀI GÒN
KHÔN NHÀ DẠI CHỢ…Tôi là người sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn trải qua 2 thời kỳ trước và sau 75…

Tôi xin mấy chú ngoài vĩ tuyến 17, tức là những kẻ sinh sau đẻ muộn, đừng đem cái sự bịa đặt, tuyên truyền láo khoét của ông cha mấy chú về viễn cảnh “Sài Gòn toàn đĩ điếm, dân Sài Gòn sống nhờ viện trợ của Mỹ…” Nghe nó thối lắm và nó NGU DỐT lắm!

Nói về đĩ điếm, gái quán bar khi xưa Sài Gòn cũng có, nhưng nó cũng không tới mức độ xuất khẩu đĩ điếm ở VN như ngày nay đâu.

Nhục mặt khi chính phủ Singapore kiểm soát gắt gao phụ nữ VN nhập cảnh sang Singapore, cũng bởi vì số gái bán hoa người VN, mượn cớ du lịch sang Singapore, Malaysia rồi hành nghề mại dâm trái phép.

Cái đó chưa kể là xuất khẩu mại dâm sang Trung Quốc và Cambodia nữa chớ… Còn cái trò lừa gạt phụ nữ, trẻ em VN bán sang Trung Quốc của mấy chú ngoài Bắc thì quả thường tình rồi!

Nếu nói về kinh tế Sài Gòn trước 75, Mỹ có viện trợ là viện trợ cho lính Mỹ, cho chính quyền miền Nam, tức là VNCH. Chứ người Mỹ họ không dư tiền mà đi nuôi cả dân miền Nam, đặc biệt là người Sài Gòn.

Dân Sài Gòn họ cũng phải cày thấy mẹ thấy cha, chứ không phải suốt ngày đợi viện trợ từ Mỹ mà ăn đâu.

Nền kinh tế Sài Gòn trước 75 rất đa dạng, có rất nhiều công ty, tập đoàn nước ngoài vào đầu tư: Esso, Shell, Coca Cola, Panasonic, Philips…

Trong khi ngoài xứ Bắc Kỳ của mấy chú, có chó nó vào đầu tư. Mấy chú được sống trong thời bình, thế mà đường sắt, đường bộ, cầu Thăng Long… của mấy chú là Trung Quốc nó xây cho. Nhiệm vụ của mấy chú là trồng lúa, tăng gia sản xuất cùng với những tổ, đội sản xuất hợp tác xã.

Ngay tại Hà Nội của mấy chú, tắm còn nhảy xuống sông tắm, chứ đào đâu ra nước máy, xà phòng mà tắm. Nhà nào vớ được cục xà bông “cô Ba” trong miền Nam là quý còn hơn cục vàng, 1 chiếc đài radio là cả xóm bu vào nghe, tivi là thứ xa xỉ phẩm…

Trong khi mấy chú nằm chiếu manh, thì dân Sài Gòn họ đã nằm giường nệm từ trước 75 rồi.

Mấy chú xài bếp củi, chứ đừng nói chi bếp dầu, vì dầu đâu ra mà xài, trong khi Sài Gòn người ta xài bếp gas khi đó rồi…

Còn chuyện tôi dùng 3 chữ “xứ Bắc Kỳ”, thì mấy chú cứ mạnh dạn chửi tôi là “thằng Nam Kỳ”, tôi càng thích.

Bởi vì, Nam Kỳ Khởi Nghĩa là 1 tên đường ở Sài Gòn ngày nay, còn mấy chú tự nhột khi nghe đến 2 chữ “Bắc Kỳ” là mấy chú phải tự hiểu vì sao mình nhột.

Cái dân Sài Gòn từ xưa đến nay, có những cái “tật” kỳ lắm: Khi xưa, nếu mấy chú hỏi đường người cảnh sát Sài Gòn, thì họ chỉ tận nơi, tận tình cho mấy chú.

Người Sài gòn đi đường thấy ai quên đá chống xe, thì cố rượt lên mà nói với theo: anh, chị, chú, bác, cô, dì… ơi đá chống xe kìa.

Người dân Sài Gòn xưa kia không phân biệt tỉnh lẻ như mấy chú ngoài Bắc lồng lộn vụ Hà Nội 1, Hà Nội 2 đâu.

Những doanh nghiệp làm ăn xưa kia: Nước ngọt Phương Toàn (giờ là nước ngọt Chương Dương ), Bia La-de “Con Cọp”, Bia 33 (giờ là bia Sài Gòn), nước tương Nam Dương, kem đánh răng “Hynos”, “Dạ Lan”…

Nhà máy “Caric”, Hãng máy may “Sinco”… hầu như là của tư nhân họ phát triển… đứng hàng đầu Đông Nam Á, Singapore thèm thuồng là lý do đó!

Sau ngày giải phóng, Nhà Nước VN tiếp quản các công ty, nhà máy… rồi làm ăn như quần què người ta.

Mấy chú gửi email cho nhà máy bia Hà Nội, hỏi giùm tôi xem tiểu sử dây chuyền sản xuất bia Hà Nội bây giờ là lấy từ đâu ra? Không vào Nam cướp dây chuyền sản xuất bia sau giải phóng, thì mấy chú có bia uống à?

Vậy thì tại sao mấy chú không tự hỏi lại xem coi mấy chú là người hay là súc vật vậy?

Và tại sao mấy chú lại hèn với giặc lại ác với dân?

Đồ thứ khôn nhà dại chợ.

TIÊU TẤN ĐẠT

Bóc trần năm ngộ nhận về việc tăng lương tối thiểu

Bóc trần năm ngộ nhận về việc tăng lương tối thiểu

Marc Stier, Pennsylvania Capitol Star

Dịch bởi: Người Mỹ Gốc Việt

Về tác giả: Marc Stier là giám đốc của Trung tâm Chính sách và Ngân sách Pennsylvania, một tổ chức tư vấn (think-tank) cấp tiến ở Harrisburg.

Trong khi việc tăng lương tối thiểu là một cuộc thảo luận tiếp tục vang dội khắp thủ đô, rõ ràng là nhiều nhà lập pháp đang e ngại về việc tăng lương lần đầu tiên trong hơn một thập niên qua. Một số nhà lập pháp đã nói với những người ủng hộ rằng họ không tin rằng thậm chí nên có một mức lương tối thiểu.

Bảng tham khảo mức lương tối thiểu, thu nhập bình quân đầu người và bầu cử 2020

Nhưng việc tăng mức lương tối thiểu không chỉ giúp người lao động có thêm vài đô la trong túi mỗi tháng. Nó không phải là sự bố thí cho những người làm công ăn lương thấp.

Nó là một phần trong nỗ lực thay đổi các quy tắc của nền kinh tế của chúng ta để những người đi làm được cải thiện hơn, đảo ngược xu hướng của 40 năm qua mà trong đó phần lớn thu nhập và của cải chạy vào túi những người rất giàu. Tăng mức lương tối thiểu sẽ giúp mang lại lợi ích cho tất cả những người đang làm việc và giúp mở rộng tầng lớp trung lưu.

Trong quá trình vận động tăng lương tối thiểu của chúng tôi trong vài năm qua, chúng tôi đã nghe thấy nhiều quan điểm gây hiểu lầm và không chính xác lặp đi lặp lại trước những nỗ lực của chúng tôi. Chúng tôi muốn phản hồi những vấn đề phổ biến nhất trong số đó một cách nhanh chóng và ngắn gọn.

NGỘ NHẬN THỨ NHẤT: “Lương tối thiểu không bao giờ có nghĩa là một mức lương đủ sống. Nó chủ yếu dành cho những người trẻ mới bắt đầu.” SAI.

Mức lương tối thiểu được thiết lập để đảm bảo rằng các công việc trả đủ để hỗ trợ các gia đình. Trong nhiều năm, nó được đặt ở mức khoảng một nửa mức lương trả cho một công nhân điển hình (mức trung đoạn).

Nhưng cả mức lương tối thiểu quốc gia và của riêng bang Pennsylvania đều giảm đến mức họ chỉ trả 30% thu nhập hàng giờ của một công nhân điển hình.

Ngày nay, gần 20% lực lượng lao động ở Pennsylvania kiếm được ít hơn 12 đô la một giờ – tức là hơn 1 triệu công nhân. Đó là quá nhiều công việc để xem tất cả đều là công việc làm huấn nghệ dành cho thanh thiếu niên. Trong số những người lao động Pennsylvania sẽ được hưởng lợi từ mức lương tối thiểu 12 đô la mỗi giờ, 90% là người lớn, 72% là người da trắng, 60% là phụ nữ, 40% có học đại học một mức nào đó và đa số làm việc toàn thời gian.

Tất cả những công nhân này đều rất quan trọng đối với các doanh nghiệp Pennsylvania cung cấp hàng hóa và dịch vụ mà chúng ta cần. Nếu chúng ta muốn họ có cuộc sống tốt, chúng ta phải tăng mức lương tối thiểu trở lại khoảng một nửa mức lương của người lao động thông thường — lên khoảng 12 đô la hiện nay và gần 15 đô la vào năm 2025.

NGỘ NHẬN THỨ HAI: “Tăng lương tối thiểu chỉ làm tăng giá hàng hóa trên diện rộng.” SAI.

Tăng lương tối thiểu có thể dẫn đến tăng giá nhỏ nhưng sẽ thấp hơn nhiều so với mức tăng lương vì ba lý do: (1) Lao động chỉ là một phần của chi phí sản xuất hàng hóa và dịch vụ. (2) Mức lương cao hơn làm giảm việc thất thoát công nhân và chi phí đào tạo mới cho các doanh nghiệp, giúp họ tiết kiệm tiền. (3) Mức lương cao hơn giúp cải thiện tinh thần và năng suất của người lao động, điều này cũng giúp họ tiết kiệm tiền.

Một nghiên cứu gần đây ở California cho thấy việc tăng mức lương tối thiểu 25 phần trăm chỉ làm tăng giá nhà hàng 1,45 phần trăm – ở một tiểu bang mà những người lao động có tiền boa (tiếp viên, phục vụ, v.v.) nhận được cùng mức lương tối thiểu như những người lao động khác. Ở Thành phố New York, mức lương tối thiểu hiện là 13,50 đô la mỗi giờ — nhưng bạn vẫn có thể mua một miếng pizza với giá 1 đô la.

NGỘ NHẬN THỨ BA: “Tăng lương tối thiểu sẽ làm tổn hại đến những người hiện kiếm được 12 đô la, 15 đô la, 18 đô la một giờ.” SAI.

Khi mức lương tối thiểu tăng lên, tiền lương của những người lao động làm nhiều hơn mức lương tối thiểu mới cũng tăng theo. Các doanh nghiệp không muốn mất đi những người lao động có kinh nghiệm.

Nếu mức lương tối thiểu được tăng lên 12 đô la theo Văn phòng Tài chính Độc lập (IFO) của chính Quốc hội tiểu bang, 1,1 triệu người Pennsylvania đang kiếm ít hơn mức lương tối thiểu mới sẽ được tăng lương. Và gần một triệu người Pennsylvania hiện kiếm được hơn 12 đô la sẽ nhận được mức lương cao hơn.

So sánh lương tối thiểu giữa một số tiểu bang (Nguồn: Văn phòng Tài chính Độc lập Pennsylvania)

NGỘ NHẬN THỨ TƯ: “Tăng lương tối thiểu sẽ phá hủy các doanh nghiệp nhỏ.” SAI.

Những người làm công ăn lương tối thiểu làm việc cho cả các doanh nghiệp lớn và nhỏ vì vậy mức lương tối thiểu cao hơn không gây thiệt thòi cho các doanh nghiệp nhỏ — nó thiết lập một sân chơi bình đẳng. Mức lương tối thiểu cao hơn có thể mang lại lợi ích cho các doanh nghiệp nhỏ bằng cách giảm bớt đau đầu của người quản lý — giảm việc thay thế nhân công và chi phí đào tạo — và tăng năng suất của công nhân.

Và như chủ tịch ủy ban điều hành của Hiệp hội Doanh nghiệp Hoa Kỳ đã chỉ ra gần đây, khi người lao động được trả lương cao hơn, họ có thể chi tiêu nhiều hơn, điều này giúp ích cho các doanh nghiệp nhỏ.

NGỘ NHẬN THỨ NĂM: “Tăng lương tối thiểu sẽ dẫn đến mất việc làm.” SAI.

Khi đã thấy rằng mức lương tối thiểu cao hơn không ảnh hưởng đến doanh nghiệp hoặc dẫn đến giá cả tăng cao, không có gì ngạc nhiên khi nghiên cứu cho thấy việc tăng lương có ít hoặc không ảnh hưởng đến số việc làm.

Một nghiên cứu mới (xem thêm tại đây) của hơn 750 quận cho thấy rằng việc tăng mức lương tối thiểu lên 15 đô la một giờ cho đến năm 2024 có thể sẽ tăng thu nhập nhưng không dẫn đến mất việc làm đáng kể.

Và trong nền kinh tế với tỷ lệ thất nghiệp thấp của chúng ta, bất kỳ ai bị mất việc sẽ có thể kiếm được một công việc khác — với mức lương cao hơn — một cách nhanh chóng. Một số nghiên cứu và các nghiên cứu khác phân tích dữ liệu từ năm 1979 đến giờ đã tìm thấy rất ít hoặc không có tác động của việc tăng mức lương tối thiểu đối với số công việc làm.

Trung tâm Nghiên cứu Keystone cũng phát hiện ra rằng, mặc dù mọi tiểu bang xung quanh Pennsylvania đều tăng mức lương tối thiểu, không những mức lương của công nhân ngành dịch vụ ăn uống của các bang láng giềng đã tăng nhanh, mà lượng công việc cũng tăng nhanh hơn./.

Nguyên bản tiếng Anh:

Five myths about raising the minimum wage — debunked | Opinion

HÌNH:

– Một nhà hoạt động SEIU biểu tình đòi mức lương tối thiểu 15 đô la/giờ, một trong những chính sách mà các nhà nghiên cứu của F&M đã thăm dò ý kiến ​​trong cuộc khảo sát ý kiến ​​công chúng gần đây nhất của họ. (Ảnh: Stephen Melkisethian / Flickr Commons)

– Bảng tham khảo mức lương tối thiểu, thu nhập bình quân đầu người và bầu cử 2020

– So sánh lương tối thiểu giữa một số tiểu bang (Nguồn: Văn phòng Tài chính Độc lập Pennsylvania)

Việt Nam tiếp tục bị xếp vào nhóm không có tự do

Việt Nam năm nay tiếp tục bị xếp vào nhóm không có tự do với tổng điểm số là 19 trên thang điểm 100. Cụ thể 3 điểm cho các quyền chính trị và 16 điểm cho các quyền tự do dân sự.

Như vậy theo báo cáo năm ngoái, Việt Nam bị mất 1 điểm.
Việt Nam tiếp tục bị xếp vào nhóm không có tự do

RFA.ORG

Việt Nam tiếp tục bị xếp vào nhóm không có tự do

Việt Nam tiếp tục thuộc nhóm quốc gia không có quyền tự do theo báo cáo Tự do trên Thế giới năm 2021 mà tổ chức Freedom House công bố vào ngày 3 tháng 3.

Báo cáo thường niên của Freedom House, trụ sở tại Washington DC, Hoa Kỳ, đưa ra nhận định đây là năm thứ 15 quyền tự do trên toàn cầu bị suy giảm. Tình trạng suy thoái dân chủ gia tăng.

Với tựa ‘Democracy under seige’, tạm dịch ‘Dân chủ bị vây hãm’, báo cáo đánh giá trong năm 2020 khoảng cách giữa những nhóm được lợi và những nhóm chịu tổn hại thêm cách biệt. Hiện nay có ít hơn một phần năm người dân trên thế giới được sống trong một đất nước có đầy đủ các quyền tự do.

Báo cáo được thực hiện qua theo dõi những khuynh hướng trên toàn cầu về các quyền chính trị và quyền tự do dân sự tại 210 quốc gia và vùng lãnh thổ.

Báo cáo năm nay cho rằng vào khi tình trạng bất an gây nên bởi dịch bệnh chết người, những bất toàn về kinh tế cùng xung đột bạo lực lan tràn trên thế giới, những người bảo vệ dân chủ phải chịu đựng những tổn thất mới trong cuộc đấu tranh chống lại những kẻ toàn trị mà đang chuyển cán cân quốc tế nghiêng theo hướng có lợi cho phía bạo quyền.

Việt Nam năm nay tiếp tục bị xếp vào nhóm không có tự do với tổng điểm số là 19 trên thang điểm 100. Cụ thể 3 điểm cho các quyền chính trị và 16 điểm cho các quyền tự do dân sự.

Như vậy theo báo cáo năm ngoái, Việt Nam bị mất 1 điểm.

Trả lời RFA từ Đức Quốc hôm 4/3, Luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài, một cựu tù chính trị, nhận định về việc này:

“Trong năm 2020, rõ ràng Việt Nam đã vi phạm nhân quyền một cách rất nghiêm trọng. Theo thống kê của các Tổ chức nhân quyền, đã có ít nhất 32 nhà hoạt động bị bắt trong năm 2020. Ngoài ra có 30 người khác bị đưa ra xét xử rất là nặng, trong đó có một thành viên của Hội Anh em Dân chủ bị xử tới 12 năm tù và những thành viên của Hội nhà báo Độc lập xét xử vào những ngày đầu năm 2021, trong đó ông Phạm Chí Dũng bị xử tới 15 năm tù. Rõ ràng nhân quyền Việt Nam năm qua rất là kém, trong khi đó nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam còn áp lực Facebook đóng, khóa tài khoản của hầu hết các nhà hoạt động trong nước, hầu như 100% nhà hoạt động đều bị khóa từ 1 đến rất nhiều lần.”

CHÌA KHÓA NIỀM VUI

GÓC SUY GẪM…

“Một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui.”. Tôi rất thích cái ý tưởng này nên xin post lên để chia sẻ cùng các ban.

***

MỘT NGƯỜI BIẾT NẮM CHẮC CHÌA KHÓA NIỀM VUI CỦA MÌNH THÌ NGƯỜI ĐÓ KHÔNG ĐỢI CHỜ NGƯỜI KHÁC LÀM CHO MÌNH VUI.

(Dịch từ Life-goal)

Phóng viên nổi tiếng Sydney Harries và một người bạn dừng chân mua báo ở một quầy bán báo, người bạn mua xong rất lịch sự nói lời “Cám ơn!” nhưng người chủ quầy báo thì ngược lại, mặt lạnh như tiền, một tiếng cũng không thèm mở miệng.

Hai người rời quầy báo tiếp tục đi về phía trước, Sydney Harries hỏi:

– Ông chủ đó thái độ kỳ quái quá phải không?

– Cứ mỗi buổi tối là anh ta đều như vậy cả.” Người bạn đáp lại

– Như vậy, tại sao bạn lại đối xử tử tế với ông ta chứ? Sydney Harries lại hỏi tiếp.

– Tại sao tôi để ông ta quyết định hành vi của tôi chứ?. Người bạn trả lời.

Một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình, thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui mà ngược lại mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác. Trong tâm của mỗi người đều có “Chiếc chìa khóa của niềm vui”, nhưng chúng ta lại không biết nắm giữ mà đem giao cho người khác cầm giữ.

Một người phụ nữ thường than phiền trách móc: “Tôi sống rất buồn khổ, vì chồng tôi thường vắng nhà!”, cô ta đã đem chìa khóa niềm vui của mình đặt vào tay chồng.

Một người mẹ khác thì nói: “Con trai tôi không biết nghe lời, làm cho tôi thường xuyên nổi giận!”, bà đã trao chìa khóa niềm vui của mình vào tay con trai.

Một vị trung niên của một công ty thở dài nói: “Công ty không thăng chức cho tôi, làm tinh thần tôi giảm sút…!”, anh ta lại đem chìa khóa niềm vui của cuộc đời mình nhét vào tay ông chủ.

Bà cụ kia than thở: “Con dâu tôi không hiếu thuận, cuộc đời tôi sao mà khổ!”.

Một thanh niên trẻ từ tiệm sách bước ra la lên: “Thái độ phục vụ của ông chủ đó thật đáng ghét…”

Những người này đều có một quyết định giống nhau, đó là để người khác chế ngự tình cảm của mình. Lúc chúng ta cho phép người khác điều khiển và chế ngự tinh thần chúng ta, chúng ta có cảm giác như mình là người bị hại, đối với tình huống hiện tại không có phương pháp nào khác nên trách móc và căm giận, việc này trở thành sự lựa chọn duy nhất của chúng ta.

Chúng ta bắt đầu trách móc người khác đồng thời chúng ta cũng truyền tải một yêu cầu là: “Tôi khổ như vậy là do người khác và họ phải chịu trách nhiệm về nỗi khổ này!”. Lúc đó chúng ta đem trách nhiệm trọng đại phó thác cho những người xung quanh và yêu cầu họ làm cho chúng ta vui.

Chúng ta dường như thừa nhận mình không có khả năng tự chủ lấy mình, mà chỉ có thể nhờ người nào đó xếp đặt và chi phối mình.

Những người như vậy khiến nhiều người không muốn tiếp xúc, gần gũi, lý do đơn giản là bởi khi nhìn thấy họ ta chỉ thấy toàn sự trách móc, giận hờn.

Nhưng, một người biết nắm chắc chiếc chìa khóa niềm vui của mình thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui mà ngược lại mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác.

Tinh thần người đó ổn định, biết chịu trách nhiệm về chính mình không đổ lỗi cho người khác; biết làm chủ xúc cảm và biết tạo, cũng như giữ được niềm vui cho chính mình. Như thế thì trong cuộc sống và công việc hằng ngày, người đó sẽ luôn thảnh thơi, vui vẻ và không bị áp lực từ người khác.

Chiếc chìa khóa niềm vui của bạn ở đâu rồi? Đang nằm trong tay người khác phải không? Hãy nhanh lên mà lấy lại bạn nhé!

Chúc mọi người đều giữ được chiếc chìa khóa niềm vui của mình!

Thêm 9 người biểu tình Myanmar bị cảnh sát bắn chết

+3

 

Thêm 9 người biểu tình Myanmar bị cảnh sát bắn chết

Có thêm 9 người dân Myanmar bị lực lượng an ninh bắn chết trong cuộc biểu tình phản đối cuộc đảo chính quân sự hôm thứ tư 3-3-2021, chỉ một ngày sau khi các nước ASEAN nhóm họp trực tuyến nhằm chấm dứt cuộc khủng hoảng kéo dài một tháng qua.

Hãng tin Reuters dẫn lời một nhân chứng và các phương tiện truyền thông cho biết, hai người đã thiệt mạng trong cuộc đụng độ tại Mandalay – thành phố lớn thứ hai của Miến Điện và một người khác thiệt mạng khi cảnh sát nổ súng ở thành phố Yangon, một nhân chứng ở đó cho biết.

Mạng báo Monywa Gazette thì đưa tin, có 5 người đã thiệt mạng tại thị trấn trung tâm trong vụ nổ súng của cảnh sát.

Một người khác bị bắn chết ở thị trấn trung tâm Myingyan, nhà hoạt động sinh viên Moe Myint Hein, 25 tuổi cho hay.

Anh Moe Myint Hein, người bị thương ở chân, nói với Reuters qua điện thoại: “Họ đã bắn chúng tôi bằng đạn thật. Một người đã thiệt mạng, anh ta còn trẻ, một thiếu niên, bị bắn vào đầu”.

Một phát ngôn viên của hội đồng quân sự cầm quyền đã không trả lời các cuộc điện thoại của Reuters.

Bạo lực tiếp tục xảy ra một ngày sau khi các ngoại trưởng từ các nước láng giềng Đông Nam Á kêu gọi các bên kiềm chế nhưng không đoàn kết đứng sau lời kêu gọi quân đội thả nhà lãnh đạo chính phủ bị lật đổ – Aung San Suu Kyi và khôi phục nền dân chủ.

Ít nhất 30 người đã thiệt mạng kể từ cuộc đảo chính ngày 1-2, chấm dứt các bước đo dự kiến ​​của Myanmar đối với chế độ dân chủ, gây ra các cuộc biểu tình trên toàn quốc và sự thất vọng của cộng đồng quốc tế.

Các lực lượng an ninh cũng bắt giữ khoảng 300 người biểu tình khi họ giải tán các cuộc biểu tình ở Yangon, hãng tin Myanmar Now đưa tin.

Một nhà hoạt động cho biết một số nhà lãnh đạo biểu tình nằm trong số những người bị đưa đi.

#RFAVietnamese #Myanmar #SaveMyanmar #SaveBurmar #WhatishappeninginMyanmar

Ảnh: Reuters/RFA