Chuyện một bà mẹ quyết không từ bỏ, sau cái chết của con mình

Chuyện một bà mẹ quyết không từ bỏ, sau cái chết của con mình

Fb Khanh Nguyen 

Trong thời gian ở Melbourne, tôi hay đi ngang giao lộ Ruth, ở St Albans, nơi có một tòa metro lớn luôn nhộn nhịp, trước cửa vào có đặt một bia đá cẩm thạch, tưởng niệm những người đã thiệt mạng khi băng qua đường, để vào khu nhà ga. Tấm bia đá này làm tôi tò mò và lần theo câu chuyện, mà ngẩn người khi biết kết cục của nó: vừa kiêu hãnh, vừa day dứt đau.

Mọi thứ bắt đầu từ câu chuyện anh thanh niên Christian bị tàu điện tông chết, khi anh lao vào giải cứu một cô gái trẻ đang đứng nghiêng ngả gần đường ray.

Chuyện xảy ra vào năm 2012 và bùng nổ thành các cuộc tranh cãi về sự nguy hiểm của cách thiết kế hai đường tàu nối nhau không an toàn. Đến cái chết của anh Christian, đã là người thứ 16 bị nạn như vậy, kể từ năm 2006. Người ta còn liệt kê ra đến 39 người khác, suýt chết cũng vì đường ray ở St Albans.

Nhưng biết làm sao bây giờ. Chính quyền ở Victoria đã bỏ một số tiền quá lớn để dựng nên cơ sở hạ tầng quy mô này. Vấn đề là việc phát triển thành phố nhanh, dẫn đến nhà ga tiện lợi và thoáng đãng ngày nào trở nên chật chội, các cao ốc và con đường hẹp dần, khiến che tầm mắt của người lái tàu khi ra vào ga.

Nhưng với Dianne Dejanovic, bà mẹ của anh Christian, thì không nghĩ vậy.

Bà Dianne cho rằng đã đến lúc phải ngừng lại việc chấp nhận cái chết của những công dân trong vùng, để tiếp tục vận hành hệ thống nhà ga này.

Trong 2 năm liền, bà đứng ở khu vực này biểu tình một mình, dán tờ rơi và đòi hỏi sự thay đổi để không ai phải chết như con bà. Bà muốn tính mạng của con bà được đền bù bằng sự thay đổi cho tất cả mọi người khác.

Bất kể nắng mưa, bà Dianne Dejanovic gần như bỏ mọi công việc cho dự án tưởng chừng là cuối cùng của đời mình: công bằng cho con mình, và cho xã hội.

Khởi đầu, hành động này của bà bị coi như là một kẻ phá rối trật tự, một kẻ muốn sinh sự – mà vốn với những quốc gia có những đạo luật chồng chéo và mơ hồ như Việt Nam, chắc chắc bà sẽ phải ngồi tù nhanh, bởi chạm đến chính quyền hay giới nhà thầu xây dựng hợp pháp của chính quyền là không đơn giản. Công cuộc kiên trì của bà đã có lúc làm cho những người trong vùng cảm động, cùng tham gia thành những cuộc tuần hành, yêu cầu phải thay đổi. Cụ thể, họ đòi hỏi một cấu trúc xây dựng mới an toàn hơn.

Thật ra, cũng có những lời hứa hảo về thay đổi đến với bà. Trên tờ The Sydney Morning Herald, bà Dianne nói “Bọn chính quyền cứ quảng bá việc sẽ thay đổi đến phát ngán, hết người này đến kẻ nọ (They’ve done this ad nauseam, government after government), không ai còn đủ kiên nhẫn nữa”.

Ở Việt Nam, bà Dianne có thể bị khép tội vào điều 117 BLHS chứ chẳng chơi, bởi như vậy chẳng khác nào tuyên truyền chống nhà nước.

Cùng với những người ủng hộ ít ỏi, bà Dianne Dejanovic cẩn thận ghi chú tất cả những sự kiện về người thiệt mạng trên các đoạn đường ray này, đặt các tờ rơi với hình ảnh và dữ kiện ở đúng chỗ đã xảy ra, mỗi ngày.

Đối với ban quản lý của hệ thống nhà ga St Albans, đây quả là một điều khó chịu vì mỗi ngày, họ cứ phải cử nhân viên đi gỡ bỏ các tờ rơi, biểu ngữ… của bà Dianne cùng đồng sự.

Tại nơi con trai bà bị tàu điện tông chết, bà Dianne ghi rằng “Con trai tôi đã bị giết ở giao lộ đường sắt St Albans này. Đừng để điều này xảy ra với gia đình của ông, Ted Baillieu (tên người chịu trách nhiệm hệ thống nhà ga St Albans, thủ hiến bang Victoria lúc đó). Lý do gỡ bỏ các biểu ngữ này, được nhà ga thông báo là việc đăng ‘chủ đề tôn giáo, chính trị hoặc chủ đề khác gây tranh cãi’ trên đường sắt là bất hợp pháp.

Nhưng may mắn, bà Dianne không sống ở một đất nước có luật 331 (BLHS 2015), là lợi dụng tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của một số thứ ngớ ngẩn nào đó. Thậm chí việc kêu tên thủ hiến, thủ tướng để chỉ trích khi được báo chí phỏng vấn, bà cũng không bị phạm vào bất kỳ điều nào như kiểu thông tin sai sự thật, bôi nhọ lãnh tụ… ngược lại, sự ủng hộ của giới báo chí tự do có danh dự và đức nghiệp ngày càng nhiều, khiến câu chuyện của bà càng được chú ý nhiều hơn.

Trong ngôn luận của mình, Bà Dainne nói “Tôi tin rằng hành động gỡ bỏ các biểu ngữ và biểu ngữ của tôi là một hành động bức hiếp công dân”, bà viết trên tài khoản cá nhân của mình, “Tài liệu này là tài sản của tôi và tôi yêu cầu trả lại nó hoặc cách khác là tôi muốn được bồi thường cho sự mất mát của mình”. Báo chí ở cả nước Úc cũng đăng bài, và cho là ý kiến bà không sai, và họ tuyệt đối không đưa tin một chiều, dựa vào thông cáo của Ban quản lý nhà ga để đưa, tờ The Age theo sát và loan tin nói trên.

Câu chuyện này làm tôi chợt nhớ và suýt sặc cười, khi năm 2014, trong bối cảnh giàn khoan HD981 tiến vào hải vực của Việt Nam, nhiều người cứ tin rằng cuộc phản đối là quyền và là trách nhiệm. Anh bạn làm ở một tờ báo khi được tặng áo có hình đề cao chủ quyền của Việt Nam – do chính một nữ quan chức tổ chức in và phát. Trên đường đến tòa soạn thì có 2 thanh niên mặt mày hung hăng rượt theo, nói “mày không đổi áo, tao xé và tịch thu ngay lập tức”. Sợ mất áo và cả dép, anh nhà báo này phải chạy trở ngược về nhà để thay. Loại thanh niên ấy là gì, ai cũng hiểu.

Bà Dianne không uổng công. Vào một ngày chủ nhật, một ngày mà lệ thường cơ quan hành chánh không làm việc, nhưng chính quyền Victoria vẫn phải họp và ra quyết định cải tạo công trình, xây lại từ đầu. Tất cả các báo ở Úc ủng hộ bà Dianne đều đưa tin này vào ngày 27-4-2014. Thông cáo ghi rằng “Thủ hiến Denis Napthine cho biết Liên minh sẽ dỡ bỏ giao lộ Main Road ở St Albans sau khi phân bổ 200 triệu AUD (đô la Úc) cho việc đại tu, 151 triệu AUD trong số đó sẽ được cung cấp bởi Chính phủ Liên bang, và phần còn lại từ tiểu bang với khoản tiết kiệm được từ Dự án Liên kết Đường sắt Khu vực”.

Quyết định này của chính quyền bang Victoria cũng rất đáng kính trọng, vì nhà ga này, được tính toán là mỗi ngày có đến 20.000 xe các loại đi qua, giao lộ này cũng có khoảng 2.500 người đi bộ băng qua ngã tư này vào thời gian cao điểm… mọi xây dựng trong thời gian này (từ 2014-2017), sẽ thiệt hại và ách tắc rất nhiều thứ về đời sống, kinh tế… Quyết định này cũng dứt khoát đưa ra, dựa trên lợi ích của nhân dân, chứ không chịu áp lực nào của nhà thầu như kiểu đường Cát Linh- Hà Đông, hoặc phải lắng nghe một trung tâm kiểm định nước ngoài nào, để làm mất thời gian và đánh loãng sự quan tâm của người dân.

Hơn thế nữa, tháng 6-2017, chính quyền ở đây quyết định xây một vườn hoa nhỏ, trân trọng đặt ở đó, ghi nhớ 16 mạng người, do sự sai lầm của đường ray nhà ga cũ. Trên tấm bia ghi dòng chữ “Để tưởng nhớ tất cả những người đã mất mạng tại các ngã tư ngang qua Victoria. Họ mãi mãi trong suy nghĩ của chúng tôi ”. Bà mẹ Dianne Dejanovic đã được mời để khánh thành bia tưởng niệm này, sự có mặt của bà là niềm vinh hạnh của công dân vùng St Albans, và thể hiện cả sự công chính của một chính quyền.

Nói trên tờ Star Weekly, bà khóc “Phải mất một thời gian dài nhưng rồi sự thật đã đến. Tôi đã rất xúc động khi được chứng kiến tấm bia này”.

Câu chuyện này vẫn lẩn quẩn trong đầu tôi nhiều năm. Thế giới của những bà mẹ quả vĩ đại. Và đặc biệt với những người mẹ không chịu từ bỏ, quyết đi đến cùng, nhân danh người mẹ vì đứa con của mình – và cho cả những người khác.

——————-

Chính quyền mở hẳn một trang công bố tiến trình thực hiện nhà ga St Albans mới, minh bạch mọi thứ trước mắt người dân để nghe ý kiến phản hồi.

https://levelcrossings.vic.gov.au/…/main-road-st…/news

May be an image of 1 person and flower

Học sinh cấp 1 ở Thái Lan…

 May be an image of 9 people and people standing

Học sinh cấp 1 ở Thái Lan…

– Đi học không đóng bất cứ tiền gì.

– Sách vở thì được nhà trường phát miễn phí.

– Ở nhà học trực tuyến thì được phát tiền cơm 1 buổi ăn 30 bat (22.500₫).

– Một tháng được nhận 1thùng sữa học đường.

– Phụ huynh đi họp một buổi được nhận 200bat (150.000₫).

– Học sinh nào có hoàn cảnh khó khăn thì được nhận thêm học bổng.

– Học sinh đi học không bị phân biệt đối xử (kể cả là người tị nạn).

– Học sinh không bị nhồi sọ phải yêu đảng yêu bác.

– Học sinh được học chương trình hướng đạo sinh (học cách sinh tồn).

– Em nào học giỏi cuối kì được phát 500bat tương đương 375.000₫ (không phát giấy khen và đóng thêm tiền).

* Nếu là trẻ em tị nạn thì được Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc lo tiền quần áo, giầy dép, bút mực và màu vẽ. Ngoài ra được nhận thêm một tháng 500bat hoặc 1.000bat tùy theo đường di chuyển xa gần.

* Xung quanh ngôi trường không có bất cứ trò chơi cờ bạc hoặc bất cứ dịch vụ nào ảnh hưởng đến giáo dục (do chính phủ Thái cấm hoàn toàn).

* Tất cả bộ sách mỗi trường tự in theo cách dạy riêng, nhưng vẫn đáp ứng chương trình khung của bộ giáo dục.

Theo Fb Đoàn Minh Tuân

Chống dịch như… chống giặc. Xem người chưa bịnh cũng thành giặc … 

May be an image of 1 person, sitting and indoor

Bạn tôi ở Mỹ, kể rằng nếu bạn nhiễm bệnh (F1 thành F0) vẫn ở nhà tự cách ly. Có sự hướng dẫn từ BS gia đình. Bạn cũng xông và uống thuốc giảm sốt. Bạn trên 60 tuổi và tự vượt qua trong 8 ngày. Ai trở nặng mới đi bệnh viện.

Nước ta, F0 bị hốt đương nhiên luôn. Nặng hay nhẹ đều hốt tuốt luốt…

Còn F1 cũng bị hốt vào khu cách ly tập trung là hết sức phi lý. Người mang mầm bệnh nhốt chung với người không mang bệnh Và rồi một người lây cho vài chục người do dùng chung nhà tắm nhà vệ sinh.

Như vậy sự lây nhiễm chéo rất cao, người ko bịnh thành bị bịnh. Bởi thế người ta trốn cách ly là đúng rồi. Có một cái clip trên mạng: Mấy trăm con người ở tòa nhà gì đó ở Tân Bình chạy như vịt khi có 1 F0 lọt vô… Họ đâu muốn họ bịnh đâu. Họ sợ chết nữa. Họ không bệnh bỗng nhiên nhốt họ chung với người bệnh là sao?

Chưa kể, họ nghèo thì tiền đâu trả một ngày cả 1 triệu hai?

Bạn nhìn gia đình này xem, một ngày họ phải trả 3,6 triệu. Cũng có thể bới luôn cái nhà họ lên tìm cũng không thấy đủ tiền trả cho 1 ngày đừng nói 14 ngày cách ly.

Rồi hốt như vậy lỡ bị lây bệnh, lại không tiền chữa thì họ chết luôn à?

*****

Chống dịch như… chống giặc. Xem người chưa bịnh cũng thành giặc … 

 VỊ LINH MỤC KHIẾM THỊ ĐẶC BIỆT NHẤT VIỆT NAM

 VỊ LINH MỤC KHIẾM THỊ ĐẶC BIỆT NHẤT VIỆT NAM

Thường thì chỉ người sáng mới dắt được người mù. Ấy vậy mà có mộT người mù lại dắt được rất nhiều người sáng đến bến bờ yêu thương.

Thánh lễ Tạ ơn long trọng bắt đầu diễn ra với Bài ca Nhập Lễ. Trên gian cung Thánh, bàn tay người linh mục trẻ đang lướt nhanh thoăn thoắt trên cuốn sách lễ Rôma in bằng chữ nổi Braille.

Mọi con mắt đổ dồn về phía bàn thờ. Không gian yên ắng đợi chờ. Không ít người cảm động chỉ chực rưng rưng nước mắt.

Trong phút chốc, một thanh âm đĩnh đạc đầy bất ngờ được cất lên dẫn cộng đoàn bước vào Thánh lễ long trọng.

Thứ thanh âm được kết tinh trong nước mắt, tăm tối, khổ đau nhưng vẫn sáng ngời niềm hy vọng. Đúng là Thiên Chúa đã viết thẳng trên những đường cong với bất cứ ai có tấm lòng thành tâm thiện chí. Đó là những gì đã diễn ra trong thánh lễ Tạ ơn của Cha Dương, vị Linh mục mù.

Cha Dương, tên đầy đủ là Phêrô Phạm Văn Dương, sinh ngày 6/6/1973, tại xứ Rú Đất, hạt Bảo Nham, giáo phận Vinh, thuộc địa bàn xã Long Thành, Yên Thành, Nghệ An. Ngài là con thứ 3 trong gia đình làm nông nghiệp và có tới 10 anh chị em.

Cuộc đời dâng hiến của Ngài bắt đầu từ mốc gia nhập dòng Anh em Đức Mẹ Về Trời kể từ năm 1998. Sau một thời gian học tập tại Việt Nam, năm 2002, thầy Dương qua Pháp. Thật không may mắn, đến năm 2004, khi đường tu còn dang dở, đau thương ập đến với người tu sỹ trẻ tuổi khi thầy bị một loại virus đặc biệt tấn công khiến đôi mắt trở nên mù hẳn.

Con đường ơn gọi tưởng chừng chấm dứt. Giữa lúc đau khổ cuộc sống, thầy Phêrô Dương vẫn một lòng tin tưởng vào thánh ý Chúa. Con người lạc quan, có cách nói chuyện vui vẻ, hay đùa, hay tếu ấy không bao giờ đầu hàng số phận.

Và cuộc đời không phụ sự nỗ lực vươn lên và dấn thân miệt mài của vị tu sĩ mù. Ngài được bề trên truyền chức vào ngày 14.10.2012 tại giáo xứ Hyppolyte, TGP Paris, Pháp quốc và chuẩn bị sứ mệnh phục vụ cộng đoàn tại Việt Nam.

Việc phong chức cho người khuyết tật hầu như “xưa nay hiếm”. Nhiều năm trước, báo đài Công giáo loan tin một giáo phận Hàn Quốc quyết định truyền chức cho một chủng sinh khuyết tật để phục vụ anh em đồng cảnh ngộ. Dù sao, đó cũng là trường hợp hy hữu, rất đặc biệt.

Nhìn vào hành trình ơn gọi của tân chức Phêrô Phạm Văn Dương, con người nhận ra Thiên Chúa đưa ra lời mời gọi và tuyển chọn không giống ai: “Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em” (Ga 15,16).

Cha Phêrô quả là nhân chứng cho tình yêu thương dạt dào không bờ bến của Chúa. Thiên Chúa nhân lành đã “viết thẳng trên những đường cong” qua cuộc đời tưởng chừng như đi vào ngõ cụt của Cha.

Hàng ngày, Cha vẫn tự dâng Lễ và làm các việc mà không hề cần ai trợ giúp, ngoại trừ việc dắt lên dắt xuống. Những ai chứng kiến thì hoàn toàn nể trọng, cảm động và thán phục Cha. Ngoài ra, Cha còn có năng khiếu giảng rất hay và ý nghĩa. Cha đã là tấm gương ngời sáng về sự vượt khó cho những người khổ đau khuyết tật.

Chúng ta cùng cúi đầu tạ ơn Chúa với Cha, chúc mừng Cha và cầu cho Cha mãi là vị mục tử tuy mù loà thể xác nhưng luôn chói sáng nơi tâm hồn tình yêu thương, đó chính là yêu mến Thiên Chúa và xót thương con người.

Giuse Kích

Hộ khẩu – Định chế thọ 2377 tuổi

Hộ khẩu – Định chế thọ 2377 tuổi

Bởi  AdminTD

Đặng Đình Mạnh

1-7-2021

Hôm nay, ngày 01/07/2021, Việt Nam đã chính thức cho khai tử sổ Hộ Khẩu thường trú sau 2377 năm tồn tại định chế này kể từ Thương Ưởng, cha đẻ của chế định hộ khẩu thành luật pháp ban hành tại nước Tần (Trung Quốc) vào năm 356 trước công nguyên (TCN).

Thương Ưởng, tức Vệ Ưởng sinh năm 390 TCN, mất năm 338 TCN. Ông là nhà chính trị gia và là đại diện phái Pháp trị chủ nghĩa nổi tiếng (đối lập với phái Nhân trị chủ nghĩa). Với tư cách thừa tướng nước Tần của thời Chiến Quốc cộng với những đóng góp của bản thân với nước Tần, Vệ Ưởng được phong tước Thương quân, đất phong ở ấp Thương nên tên ông còn được gọi là Thương Ưởng.

Trước đó, đem bá đạo thuyết giảng được vua Tần là Tần Hiếu Công trọng dụng phong quan chức, nên năm 356 TCN, Thương Ưởng cho ban hành luật pháp. Trong đó, lần đầu tiên có các quy định quản lý người dân thông qua quan hệ gia đình, đặt nền tảng cho sự chế định hộ khẩu tồn tại suốt hơn 23 thế kỷ, như: Chia dân thành từng nhóm, năm hộ, mười hộ, phải kiểm soát nhau và bị ràng buộc vào nhau, lại ra lệnh ai không tố cáo kẻ gian thì bị chém ngang lưng; ai tố cáo kẻ gian thì cũng được thưởng ngang với người chém đầu quân địch; người che giấu quân gian bị phạt ngang với người đầu hàng quân địch…

Trước khi ban hành luật pháp, sợ dân không theo. Ông cho dựng một cây gỗ dài ba trượng ở phía cửa nam kinh thành, nói rằng ai có thể mang nó đến phía cửa bắc thì có mười lạng vàng. Dân không tin. Ông lại tăng lên năm mươi lạng thì có một người mang. Thương Ưởng bèn cho người đó năm mươi lạng để chứng tỏ mình không lừa dối. Sau đó ông mới ban bố luật pháp.

Áp dụng luật pháp một thời gian, xảy ra việc thái tử phạm pháp, giết người vô tội gây căm phẫn cho dân chúng. Thương Ưởng muốn lấy pháp luật trị thái tử, nhưng lại cho rằng thái tử là người sẽ nối ngôi cho nên không thể trừng trị, bèn trừng phạt cắt mũi thái phó của thái tử, chạm vào mặt thầy thái tử, còn thái tử bị truất phế, đuổi ra làm dân thường. Từ đó người Tần đều sợ mà răm rắp thi hành theo luật pháp.

Từ khi ban hành luật pháp, ngoài đường không nhặt của rơi, trong núi không có trộm cướp, nhà đủ người no, dân dũng cảm trong lúc chiến đấu vì việc công, khiếp sợ không dám đánh nhau vì việc riêng, làng xóm đều được bình an.

Năm 350 TCN, Thương Ưởng lại ban bố biến pháp lần thứ hai, ra lệnh cấm cha, con, anh em cùng ở chung một nhà; phân cư và hợp các làng, xóm nhỏ lại thành huyện, đặt chức quan lệnh và thừa, được tất cả ba mươi mốt huyện, bỏ bờ ruộng, đường thiên đường mạch, thống nhất hộc, thùng, quả cân, thước, tấc nhờ đó việc đánh thuế được tăng.

Ban hành luật pháp hà khắc và bảo đảm áp dụng luật pháp với sự cưỡng chế cao độ. Thế nên, ông được xem như là một trong số các đại diện của phái Pháp trị chủ nghĩa trong lịch sử pháp chế Trung Hoa. Điều đáng nói, cuối đời, ông đã chết thảm vì chính những quy định khắc nghiệt của mình.

Khi vua Tần Hiếu Công mất, thái tử kế ngôi nghĩ lại thù xưa, muốn bắt tội Thương Ưởng. Ông sợ hãi bỏ trốn đến nhà trọ, chủ nhà trọ nói theo phép của Thương Quân phải có giấy chứng nhận mới cho vào ở. Thương Ưởng bỏ đi, than về cái tệ hại của luật pháp mình ban hành. Sau đó, ông bị bắt và bị vua kế vị cho xe xé xác ông để thị uy, sau đó lại giết cả nhà của Thương Ưởng.

Ông mất năm 338 TCN, chỉ thọ 52 tuổi. Nhưng chế định hộ khẩu của ông thì quá thọ, chỉ bị khai tử vào ngày hôm nay, 01/07/2021, thọ đến 2.377 tuổi.

* Thực tế, chỉ sổ hộ khẩu bản giấy bị khai tử để “biến hình” ở một dạng khác: Hộ khẩu điện tử.

   VIỆT NAM, MỘT ĐẤT NƯỚC KỲ LẠ …

   VIỆT NAM, MỘT ĐẤT NƯỚC KỲ LẠ …

  • -Thiếu tiền mua vacxin. Nhưng thừa tiền xây tượng đài.
  • – Tuyên bố đã nghiên cứu sản xuất được vacxin Covid-19. Nhưng lại xin “ tiếp cận “ vacxin từ nước khác .
  • – Xây miễn phí bệnh viện, trường học cho Lào, Căm, Cu. Nhưng Kinh tế, Y tế, Giáo dục lại không bằng họ.
  • – Không tự bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ. Nhưng lại cho quân đi giữ hoà bình ở tận Châu Phi.
  • – Tặng các nước khác cả trăm tấn gạo. Nhưng người dân miền Trung lại nghèo đói không có ăn.
  • – Nghiên cứu vũ trụ đưa người lên không gian. Nhưng nông nghiệp lạc hậu như thời tiền sử.
  • – Chết bởi ung thư, TNGT, giết người khá cao. Nhưng người dân vẫn lạc quan yêu đời.
  • – Những người thù ghét, đánh, chửi nước Mỹ. Nhưng chính kẻ đó lại rất muốn sang Mỹ.
  • – Là đất nước có chỉ số hạnh phúc gần nhất thế giới. Nhưng ai cũng muốn bỏ trốn ra đi.
  • * Thật tôi chẳng hiểu thế này là thế nào. Cần lắm một lời giải thích …
  • Từ Đức Minh

Nói về người Việt của Paul Doumer

  May be an image of 1 person

 

Nói về người Việt của Paul Doumer (Toàn quyền Đông Dương từ 1897-1902, làm Tổng thống Pháp từ 1931-1932, xem photo), trích cuốn hồi ký “Xứ Đông Dương”:

“Người An Nam chắc chắn là tộc người ưu trội so với các dân tộc xung quanh. Người Cao Miên, Ai Lao và Xiêm La đều không thể chống lại được họ.

Không một dân tộc nào trong Đế quốc các xứ Ấn Độ có những phẩm chất như họ. Phải tới tận Nhật Bản mới có tộc người có phẩm chất của người An Nam và giống như người An Nam. Người An Nam và người Nhật Bản chắc chắn có mối quan hệ thân tộc từ xa xưa. Cả hai đều thông minh, cần cù và dũng cảm.

Người lính An Nam là một người lính giỏi, có kỷ luật và dũng cảm. Họ cũng là những người lao động mẫu mực, những nông phu giỏi việc đồng áng, những người thợ lành nghề, những nghệ nhân khéo léo và thông minh.

So với các dân tộc khác ở châu Á, trên tư cách người thợ và người lính, người An Nam vẫn xếp cao hơn một bậc. Vả chăng, đó là một quy luật chung mà tôi đã kiểm chứng trên khoảng 20 chủng tộc của nhân loại, và tôi cũng thấy rất đúng ở châu Âu: những người dũng cảm trong lao động cũng là những người dũng cảm trong chiến tranh; nói khác đi, can đảm là một tính cách thống nhất. Nếu người nào can đảm trước sự mệt mỏi, người đó sẽ can đảm trước nguy hiểm và trước cái chết.”

Mới có già 100 năm mà mình thua quá xa Nhật và Thái .

Link tải sách “Xứ Đông dương”:

http://sach.tonirovkasamara.ru/pdf-xu_d_ng_duong_b_a_mem…

#lichsu7

 

KẾ BỊT TAI TRỘM CHUÔNG

KẾ BỊT TAI TRỘM CHUÔNG

Khách vào yết kiến vua Vệ và thưa:

– Thần mới đi ngang nước Tấn, có câu chuyện “rân ran” hay lắm, xin được kể, bệ hạ nghe chơi !

Vua Vệ đon đả:

– Tiên sinh cứ kể.

Khách kể :

– “Nước Tấn vào thời Xuân Thu, khi họ Phạm bị Trí Bá truy đuổi, có một kẻ muốn nhân cơ hội này đến nhà họ Phạm “hôi của”, nhưng nhà chỉ còn một cái chuông lớn.

Tên trộm nghĩ, lấy cái chuông này bán cũng có tiền, nhưng chuông lớn quá vác không nổi. Hắn ta tìm được một cái búa to và nghĩ ra một cách là đập bể cái chuông, mới mang đi được.

Nhưng tên trộm sợ mọi người nghe được, nên nút chặt tai mình lại, nghĩ :” Mình không nghe thì người khác cũng chẳng nghe ?”. Nghĩ xong, hắn cố đập chuông bể ra từng mảnh.

Người chung quanh nghe, nhưng thấy tên trộm “táo tợn”, “dữ dằn” quá, dắt đao kiếm đầy mình, nên chẳng dám vây bắt”.

Vua Tề ngắt lời:

– Ta tối dạ lắm. Xin tiên sinh đừng dùng “chiện” “ngụ ngôn” hoặc “nói bóng, nói gió”, cứ nói thẳng ra.

Khách rón rén thưa:

– Các quan tham của nước Vệ tha hồ vơ vét của dân, không thèm nghe tiếng “dân kêu”. Khác nào tên trộm tự bịt tai, trộm chuông đâu !

Vua Vệ ra vẻ “boăn khoăn” nói:

– Bọn tay chân của ta kém cỏi về trí tuệ và mưu kế đến thế sao ?

Khách nói:

– Bệ hạ nhầm rùi ! “Bịt tai trộm chuông” là mưu kế phổ biến nhất, hiệu quả nhất hiện nay.

Vua Vệ chán quá nói:

– Đa tạ tiên sinh. Ta cũng đang muốn bịt tai đây.

Khách từ biệt lui ra, than:

” Ta đang ở một nước của bọn giả điếc !”

(Tiếu lâm cải biên- ĐAS)

Sang Tran

May be an image of outdoors

Cảnh báo: status có những chi tiết bạo lực.

Cảnh báo: status có những chi tiết bạo lực.

Nếu hỏi đây là vật gì thì một đứa trẻ lên ba cũng có thể đưa ra một đáp án thông thường. Mình cũng khó có thể nghĩ được câu trả lời nào khác cho đến khi được nghe hai câu chuyện.

Mãi cách đây vài năm mình mới biết được, qua lời kể của nạn nhân, là vật này còn có thể là nỗi kinh hoàng của những người đang bị người khác khống chế: đổ đầy nước và dùng một sợi dây nhỏ, trọng lượng hơn ba lạng của nó có thể thít dần bộ phận sinh dục của một nam giới đang bị giam giữ và trói treo tay, khiến người này vừa đau đớn vừa nhục nhã khôn xiết. Cũng chai nước này bỏ vào tủ đông thành một cục đá, đem áp vào bộ phận sinh dục gây bỏng lạnh, và nỗi đau đớn của một con vật bị hành hạ ám ảnh người bị giam nhiều năm sau.

Cái vỏ chai nhỏ cũng có thể được phát cho kẻ bị phạt: người tù hoặc tân binh dùng nó múc nước tưới cho ướt cái cột cờ giữa sân bê tông, giữa trời nắng trưa 40-50oC cứ lẽo đẽo đi từ bể nước đến cột cờ cách vài trăm mét đến cả cây số, cấm được để nó khô.

Những đồ vật đơn giản khác trên bàn cũng có tác dụng tra tấn tương tự: hai chiếc bút bi kẹp chặt đầu ngón tay. Một sợi dây buộc treo lơ lửng tay quá đầu trong nhiều giờ khi chân còn nhón gót.

Mà nhiều khi chả cần vật dụng gì, thịt da ai cũng là người.

Những hành vi tra tấn hay trừng phạt tàn ác vô nhân tính này không ở đâu xa. Nó có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào, tưởng như một hình thức kỷ luật nghiêm khắc, nhiều khi như một trò đùa “ma cũ bắt nạt ma mới” trong những môi trường tập thể. Nhưng cái giá phải trả cho những “trò vặt” hay “nghiệp vụ” này có thể là sinh mạng, là những nỗi đau không bao giờ lành, là sự ghê tởm cái hệ thống nào đã sinh ra và dung dưỡng, bao che cho nó.

Trong mấy năm vừa rồi trong quân đội đã triển khai học tập về Công ước Chống Tra tấn. Mình hy vọng việc học tập này có cả các nội dung lồng ghép sâu biện pháp chống tra tấn trong kỷ luật quân đội, và chống CIDT (các biện pháp trừng phạt hay đối xử tàn bạo, vô nhân đạo, hạ nhục con người) một cách nghiêm túc.

Hy vọng cái chết của tân binh Trần Đức Đô sẽ sớm được làm sáng tỏ và những người có trách nhiệm sẽ phải chịu trách nhiệm của họ.

Quyền con người là gì?

 Mạng xã hội hôm nay đưa nhiều tin về 2 sự việc:

  1. Ông Lê Văn Dũng (Lê Dũng Vova) bị bắt;
  2. Cái chết của chiến sỹ Trần Đức Đô.

Càng ngẫm càng thấy đau lòng.

Chừng nào những người như ông Dũng còn bị bắt, chừng đó còn nhiều cái chết oan nghiệt như Trần Đức Đô.

Tự do, dân chủ, nhân quyền là những đòi hỏi bức thiết của một xã hội văn minh!

Quyền con người là gì? Là không bị tùy tiện bắt bớ, đánh đập. Là không còn những cái chết đầy oan khuất khi tuổi đời chưa tới đôi mươi.

Cầu mong em Đô được siêu thoát!

Cầu bình an cho ông Dũng Vova!