Con Dê Tế Thần

Con Dê Tế Thần

“Con dê tế thần” là thuật ngữ trong sách kinh Cựu Ước chỉ về một con dê sẽ mang lấy oan nghiệt, tiền khiên, phải gánh hết mọi tội vạ mà người ta đã trút lên đầu nó; nó sẽ chịu tội thay cho mọi người và bị đuổi vào sa mạc để dâng hiến cho thần Azazel (Lv 16,8)

Lang thang trong sa mạc, nó sẽ phải đối diện với những khó khăn, luôn phải lấy tính mạng ra đặt cược vì không còn ai che chở và bảo vệ, nó phải chịu đói khát, sống trong sợ hãi và một mình đương đầu với thú dữ.

Số phận của con dê gánh tội coi như đã được định đoạt trong sự nghiệt ngã của một phán quyết…

Không phải vô ý và vô lý mà “hiện tượng” bà Phương Hằng gây ra một cuộc bão mạng, khi “chiến” tận tình với “danh y” Võ Hoàng Yên và “danh hề” Hoài Linh, thu hút hằng triệu người hồi hộp, háo hức theo dõi đang khi nhiều tỉnh thành trên toàn cõi Việt Nam, nhiều bịnh viện và các bác sĩ, nhân viên y tế phải gồng mình chống chọi với con Virus Corona (Virus Vũ Hán)

Không phải vô ý và vô lý mà những những cá nhân hoặc những tập thể – không may bị dương tính, hoặc có tiếp xúc với người bị dương tính với virus “quan ngại” khi phải khai báo, truy vết, vì bị tiết lộ danh tánh và bị đấu tố như những “nguồn lây nhiễm” gây nguy hiểm cho cộng đồng, thay vì phải được đối xử như “những bịnh nhân” và được bảo mật thông tin cá nhân.

Không phải vô ý và vô lý mà dịch bệnh bùng phát sau “dài” ngày lễ mừng “giải phóng” Miền Nam 30/4 và sau ngày Hội toàn dân – bầu cử 23/05, thì Nhà cầm quyền buộc phải công bố dịch phát hiện trên diện rộng cả nước, và bắt đầu rơi vào sự hoảng loạn, bất lực khi tin tức về số ca nhiễm, nơi nhiễm dồn dập tăng.

Những hình ảnh giãn cách – cách ly – phong toả được truyền thông trong nước cập nhật từng ngày nơi những con hẻm, đường phố và cụm dân cư, gây không ít hoang mang e sợ cho người dân về nơi mình đang sống và về khả năng “chỉ có thế” của Nhà cầm quyền.

Hình ảnh những bác sĩ, nhân viên y tế kiệt sức, nằm la liệt mà truyền thông nhà nước trong những ngày đầu của cơn dịch dùng để tuyên truyền, thay vì chứng minh cho người dân thấy chính phủ thật sự đang cố gắng chống dịch, lại trình ra sự bất khả của việc phòng chống dịch như hiện nay – nói như ông Chủ tịch Tp Hà nội Chu Ngọc Anh là “bung, toang”.

Không phải vô ý và vô lý mà người dân kháo nhau về những gói cứu trợ nghìn tỉ của chính phủ và rủ nhau “lên TV mà lãnh”, rồi mới đây, ông Thủ tướng chính phủ lại đề xuất vận dụng mọi biện pháp để huy động các nguồn lực trong dân để mua vắc xin.

Và cũng không phải vô ý và vô lý mà hôm nay, cả hệ thống truyền thông Nhà nước định hướng dư luận nhắm vào Hội thánh truyền giáo Phục Hưng ở quận Gò Vấp Tp Hồ Chí Minh như là nguồn lây nhiễm dịch bệnh lần này và còn tệ hơn thế, là những “tội đồ phản động – chống lại nhân dân cả nước” đã bị khởi tố hình sự, vì đã có những hành vi chống lại việc khai báo y tế, khai báo không trung thực, và vi phạm nghiêm trọng quy tắc phòng chống dịch 5K của Bộ y tế.

Nhà cầm quyền Cộng sản luôn sẵn những “con dê tế thần” cho mọi sự kiện, luôn có những “con dê – để tế thần” cho kịp lúc, và là bậc thầy trong việc tạo ra những “con dê – dùng vào việc tế thần” khi họ cần.

(Ảnh Internet)

Linh mục Giuse Ngô Văn Kha C.S.s.R

May be an image of outdoors

THẾ NÀO LÀ NỀN KINH TẾ NHỎ GIỌT ƠN MƯA MÓC (A TRICKLE-DOWN ECONOMY)?

THẾ NÀO LÀ NỀN KINH TẾ NHỎ GIỌT ƠN MƯA MÓC (A TRICKLE-DOWN ECONOMY)?

Một nền kinh tế nhỏ giọt xuống (a trickle-down economy) là một nền kinh tế dùng bổng lộc của người giàu có, phân phối nhỏ giọt xuống (trickle-down) cho những người khác. “Bổng lộc của người giàu có” là những bổng lộc họ có được từ chính sách cắt giảm thuế khổng lồ (huge tax cuts) của tổng thống Cộng Hoà trên những đại doanh nghiệp, những tập đoàn, những người có lợi tức cao; tiền lời từ việc mua và bán cổ phiếu (capital gains); tiền lời của đại doanh nghiệp chia cho cổ đông (dividends)…

***

Tựa đề bài báo: BIDEN CHẾ NHẠO NHỮNG ĐẢNG VIÊN CỘNG HÒA ĐÃ GIÀNH CÔNG LAO GÓI KẾ HOẠCH PHỤC HỒI KINH TẾ MÀ HỌ ĐÃ BỎ PHIẾU CHỐNG LẠI NÓ Ở QUỐC HỘI

Tổng thống đã bay đến Cleveland để quảng bá những kế hoạch chi tiêu mới của mình trị giá 4 ngàn tỷ đô la cho đất nước.

Video (1 phút): [Đừng bỏ qua đoạn video ngắn này. Cách tổng thống Biden chế nhạo Cộng Hoà rất khả ái, đáng nể phục, đặc biệt là không hề buồn ngủ tí nào.]

Anita Kumar/Polictico

Lien Nguyen tạm dịch,

CLEVELAND – Tổng thống Joe Biden vẫn tiếp tục thương lượng với đảng Cộng Hòa về những kế hoạch chi tiêu số tiền lớn (big-ticket) của mình. Nhưng vào hôm thứ Năm, khi rời Washington, ông đã chế nhạo họ vì tất cả họ đã bỏ phiếu chống lại gói kế hoạch phục hồi coronavirus*, nhưng khi gói kế hoạch được thông qua nhờ tất cả thượng nghị sĩ và dân biểu Dân Chủ đã bỏ phiếu thuận, thì Cộng Hòa quay mặt lại 180 độ và khoe khoang khoác lác rằng dự luật đó là công lao của mình.

[* Là gói kế hoạch cứu trợ và phục hồi kinh tế trị giá 1900 tỷ đô la do tất cả thành viên Dân Chủ đã bỏ phiếu thông qua và tổng thống Dân Chủ ký ban hành thành luật ngay lập tức. Nhờ vậy, mới đây, mỗi người dân chúng ta được nhận 1400 đô la; nhờ vậy, nhiều người trong chúng ta đã được gia hạn thời gian xin tiền thất nghiệp nếu vẫn còn bị thất nghiệp, v.v…]

“Nếu bạn đang cố gắng giành công lao cho những gì bạn đã làm, thì đừng gây khó khăn hoặc cản trở những gì chúng ta vẫn cần phải làm,” Biden đã nói như vậy trong một chuyến thăm viếng đến miền Đông Bắc của tiểu bang Ohio; rồi ông lấy ra và cầm trên tay một danh sách gồm tên của 13 đảng viên Cộng Hòa [là những người đã khoác lác giành công lao đạo luật về phần mình]. “Không một người nào trong số họ đã bỏ phiếu cho kế hoạch giải cứu,” Biden nói như vậy.

Biden đặc biệt cho biết ông sẽ không tiết lộ tên của những đảng viên Cộng Hòa nào mà ông đang đề cập đến, mà ông chỉ trưng ra một tờ giấy được nhìn thấy trên đó có nhiều hàng chữ viết tay.

“Tôi sẽ không khiến bất cứ ai trong số họ phải xấu hổ, nhưng tôi có ở đây một danh sách về việc họ đang khoác lác về Kế Hoạch Giải Cứu ở những quận của họ như thế nào… Ý tôi là, một số người không biết xấu hổ là gì. Nhưng tôi rất vui vì họ biết rằng đạo luật đó đã làm lợi cho những cử tri của họ,” Biden nói và cười thành tiếng.

Trong một bài diễn văn tại Đại Học Cộng Đồng Cuyahoga, Biden nói những đề nghị trị giá hàng ngàn tỷ đô la của ông đã thúc đẩy rồi, sự phục hồi kinh tế và tạo ra hàng triệu việc làm theo sau đại dịch coronavirus.

Biden và những cố vấn của ông nói rằng họ tin rằng giành được sự ủng hộ của đa số dân Mỹ — cũng như sự ủng hộ của những thống đốc, thị trưởng, và quan chức địa phương của đảng Cộng Hòa trên khắp đất nước — có thể sẽ giúp họ bảo đảm được sự ủng hộ của những chính khách Cộng Hòa trong Quốc Hội — hoặc thậm chí sẽ cung cấp thêm khí thế (momentum) cho những đảng viên Dân Chủ — để thúc đẩy họ bỏ phiếu thông qua những kế hoạch vượt qua lằn ranh đảng phái.

“Chúng ta đã đảo ngược được tình thế đối với một cơn đại dịch một trăm năm mới có một lần. Bây giờ chúng ta phải đối mặt với một câu hỏi. Chúng ta sẽ xây dựng loại kinh tế nào cho ngày mai? Chúng ta sẽ làm gì?” Biden nói. “Tôi tin rằng đây là thời điểm của chúng ta để xây dựng lại một nền kinh tế bắt đầu từ dưới đáy lên và bắt đầu từ tầng lớp trung lưu trở ra*. Không phải là một nền kinh tế do thành phần giàu có nhỏ giọt xuống.”

[* “Từ tầng lớp trung lưu trở ra (from the middle out)”: “The middle” trong đây là “tầng lớp trung lưu.” Cụm từ thuật ngữ kinh tế này, “từ tầng lớp trung lưu trở ra” có nghĩa là nền kinh tế sẽ bắt đầu dựa vào tầng lớp trung lưu để tăng trưởng kinh tế, và từ chỗ này, kinh tế được mở rộng ra, đến tầng lớp trên và tầng lớp dưới của tầng lớp trung lưu.

[Chữ dùng trong đoạn trên chứng tỏ tổng thống của chúng ta có bàn thảo với đội ngũ cố vấn kinh tế và có học hỏi, hiểu biết, lắng nghe từ những chuyên gia kinh tế.]

Hãy trở lại chuyện ở Washington. Cộng Hòa ở Thượng Viện vừa gởi cho Biden đề nghị mới nhất của họ vào hôm thứ Năm, nhưng số tiền 928 tỷ đô la mà họ đề nghị cho kế hoạch xây dựng cơ sở hạ tầng của Biden vẫn còn thấp hơn hàng trăm tỷ đô la so với đề nghị cuối cùng của Toà Bạch Ốc là 1700 tỷ đô la.

Biden nói với những phóng viên rằng hôm thứ Năm ông đã nói chuyện ngắn gọn với thượng nghị sĩ Shelley Moore Capito (CH-West Virginia), là người đang dẫn đầu những cuộc đàm phán về kế hoạch cơ sở hạ tầng, và Biden dự định sẽ gặp lại đảng Cộng Hòa vào tuần tới.

“Tôi đã nói với bà ấy rằng chúng ta phải hoàn tất việc này thật sớm,” Biden nói. “Chúng ta sẽ phải kết thúc việc này thật sớm.”

Biden vẫn đang thúc đẩy đảng Cộng Hoà hãy hỗ trợ một tổng chi tiêu 4 ngàn tỷ đô la trong nhiều tuần, NHƯNG ÔNG ĐÃ CHUẨN BỊ ĐỂ ỦNG HỘ MỘT CHIẾN THUẬT KHÁC THUỘC VỀ QUỐC HỘI (a congressional maneuver) VỐN SẼ CHO PHÉP DÂN CHỦ THƯỢNG VIỆN THÔNG QUA LUẬT MÀ KHÔNG CẦN SỰ ỦNG HỘ CỦA CỘNG HOÀ.

Tổng thống cảm thấy được khích lệ bởi sự ủng hộ của dân Mỹ đối với những đề nghị của ông, bao gồm cả sự phê chuẩn của đa số dân Mỹ trên Kế Hoạch Giải Cứu Nước Mỹ (American Rescue Plan).

Ông nói rằng những kế hoạch của ông hiện đang giúp nước Mỹ trở lại sau cuộc suy thoái kinh tế do đại dịch gây ra. Ông đang quảng bá 1 triệu rưỡi việc làm mới và số đơn xin trợ cấp thất nghiệp đã giảm xuống hơn một phần ba, là mức thất nghiệp thấp nhất kể từ khi đại dịch bắt đầu.

Biden nói, “Số ca nhiễm Covid đang giảm xuống. Số ca tử vong vì Covid đang giảm xuống. Số hồ sơ xin thất nghiệp đang giảm xuống. Sự đói đang giảm xuống. Sự chích ngừa đang tăng lên. Số việc làm đang tăng lên. Sự tăng trưởng kinh tế đang tăng lên. Số người nhận được bảo hiểm y tế đang tăng lên. Niềm tin của những người có doanh nghiệp nhỏ đang tăng lên. Nói một cách đơn giản, nước Mỹ đang trở lại.”

Trước khi tổng thống đi Ohio, Toà Bạch Ốc đã công bố một bản ghi nhớ mới của cố vấn cao cấp Mike Donilon với dòng chủ đề (the subject line) là “Người Dân Mỹ Ủng Hộ Tầm Nhìn về Kinh Tế Tầng Lớp Trung Lưu của Tổng Thống Biden.”

Donilon viết, “Khi lật trang sách đến chương đen tối này trong lịch sử nước Mỹ, chúng ta đang ở một vị trí đảo ngược tình thế (an inflection point) về loại kinh tế — và quốc gia — mà chúng ta muốn cho chính bản thân chúng ta và cho những thế hệ tương lai.

Người dân Mỹ hiểu rằng nền kinh tế mà chúng ta đã có trước đại dịch đã bỏ lại quá nhiều người ở phía sau, và càng ngày càng có nhiều gia đình nhận thấy rằng sự kiểm soát (hoặc sự thăng bằng, “grip”) của họ trên một cuộc sống của tầng lớp trung lưu — và cảm giác an toàn — là bấp bênh. Họ biết rằng chúng ta không thể chỉ đơn giản là quay đồng hồ đi ngược trở lại nơi chúng ta đã từng có.”

Tòa Bạch Ốc quảng cáo trung bình 500 ngàn việc làm mới được tạo ra mỗi tháng, số lượng thất nghiệp giảm xuống gần một nửa, và mức tăng trưởng [kinh tế] đạt con sô kỷ lục.

Trước khi phát biểu, Biden đã đến thăm trung tâm công nghệ của trường đại học Cuyahoga, ở đó, ông đã tìm hiểu về những chương trình cấp văn bằng cho sinh viên và đã xem xét một cánh tay robot. Vài tá sinh viên, một số có mang khẩu trang, đã tụ tập ở trường để nghe bài diễn văn của ông. Một tấm biển lớn được dựng lên ở một bên của căn phòng, nơi ông có bài diễn văn, có nội dung “Bản Thiết Kế Cổ Xanh* cho Nước Mỹ.”

[* Blue-Collar workers: Những người công nhân có cổ áo màu xanh dương. Cụm từ này tượng trưng cho những người làm việc, lao động bằng chân tay bởi vì người lao động chân tay thường mặc những chiếc áo màu xanh dương. Hoàn toàn khác với White-Collar workers, những người làm công có cổ áo màu trắng, tượng trưng cho những người lao động bằng trí óc hoặc ngồi trong văn phòng.]

“Chúng ta phải là Số 1 trên thế giới để dẫn đầu thế giới trong thế kỷ 21,” Biden nói. “Đó là một đề xuất đơn giản và phát súng hiệu lệnh đã bắt đầu nổ.”

Đảng Cộng Hòa đã chống lại quy mô (size) và phạm vi của hai đề xuất chi tiêu của Biden: Kế Hoạch Việc Làm Nước Mỹ (the American Jobs Plan), một gói kế hoạch tổng giá trị 2300 tỷ đô la đã được thiết kế để sửa chữa đường sá và cầu cống đổ nát của quốc gia, để tạo việc làm, và giải quyết biến đổi khí hậu; và Kế Hoạch Gia Đình Nước Mỹ (the American Families Plan), một kế hoạch trị giá 1800 tỷ đô la để tài trợ cho những việc ưu tiên cần phải làm của đảng Dân Chủ, bao gồm hàng tỷ đô la cho việc chăm sóc trẻ em, chương trình trước mẫu giáo, nghỉ phép có lương (paid family leave), và đại học cộng đồng miễn học phí.

Tòa Bạch Ốc hôm thứ Sáu đã giảm mức độ quy mô của kế hoạch việc làm xuống còn 1700 tỷ đô la, phần lớn bằng cách chuyển sự chi tiêu này sang chỗ khác, nhưng những đảng viên Cộng Hòa đã cản trở bằng cách phản công lại. Họ đã giảm số tiền xuống còn 928 tỷ đô la vào hôm thứ Năm, đã được tăng lên so với đề xuất ban đầu của họ về kế hoạch này là 568 tỷ đô la.

Ở Đông Bắc tiểu bang Ohio, ngân quỹ cơ sở hạ tầng sẽ được chi để mở rộng sự truy cập Internet tốc độ cao và để thay thế những đường ống nước bằng chì để có nước uống sạch hơn, Tòa Bạch Ốc cho biết.

Nhiều đảng viên Cộng Hòa đã bày tỏ sự phản đối những cách mà Biden muốn huy động tiền, bao gồm tiền thuế đánh lên những tập đoàn và người Mỹ siêu giàu. Những nhóm bảo thủ đã phát động một chiến dịch chỉ trích đề xuất của Biden là thuê thêm gần 87 ngàn công nhân IRS mới trong thập kỷ tới để thu hồi tiền từ những vụ gian lận về thuế. Trong khi đó, đảng Dân Chủ không muốn đụng đến số tiền cứu trợ Covid còn sót lại, nhưng dù gì thì Tòa Bạch Ốc cũng nói là không đủ để chi trả cho kế hoạch.

Biden nói, “Chúng tôi đã không gặp trở ngại gì khi thông qua một kế hoạch về thu thuế trị giá 2 ngàn tỷ đô la được đánh trên thành phần siêu giàu chiếm 1% dân số, vốn dĩ họ cũng chưa đóng thêm xu nhỏ nào. “Nhưng mỗi khi tôi nói về việc cắt giảm thuế cho những người thuộc tầng lớp lao động, thì sẽ là “‘Ôi, Chúa ơi, chúng ta sẽ làm gì đây?’ Thì đây, chúng ta sẽ lấy phần nào tiền từ tiền thuế của thành phần 1% đó.”

Một số đảng viên Dân Chủ đang thúc đẩy Biden hãy tiến hành với những gì họ có thể thông qua mà không cần sự ủng hộ của đảng Cộng Hòa, nhưng những cố vấn và phụ tá của Biden đã ra dấu rằng họ đang sẵn lòng đàm phán với Cộng Hòa thêm một vài tuần trước thời hạn chót mà Biden tự đặt ra cho mình là ngày Lễ Tưởng Niệm. Để thông qua dự luật này, tất cả những thượng nghị sĩ Dân Chủ phải ủng hộ nó. Nhưng một số đảng viên Dân Chủ ôn hòa, bao gồm thượng nghị sĩ Joe Manchin của West Virginia, muốn tiếp tục đàm phán.

Biden trước đó đã lên kế hoạch cho một cuộc vận động tranh cử tổng thống tại trường Đại Học Cộng Đồng Cuyahoga vào tháng 3 năm 2020, nhưng kế hoạch này đã bị hủy bỏ bởi vì đại dịch. Ông đã nhớ lại ngày hôm đó.

“Cuộc sống ở Mỹ đã thay đổi kể từ lúc đó. Một năm dài, đen tối, sắp sửa giáng xuống chúng ta,” ông nói vào hôm thứ Năm. “Mười bốn tháng sau, cuối cùng chúng tôi cũng đến được trường. Sau một năm dài tăm tối, cuối cùng chúng ta cũng đã bước ra ánh sáng.”

Đây là chuyến thăm thứ hai của Biden đến Cleveland kể từ khi ông tuyên thệ nhậm chức.

Liên Đoàn Cử Tri Bảo Tồn đã khởi động một chiến dịch quảng cáo trị giá 40 ngàn đô la xung quanh Cleveland vào thời điểm chuyến thăm viếng của Biden, để thúc đẩy một gói ngân quỹ tập trung vào vấn đề khí hậu và năng lượng sạch.

Heather Taylor-Miesle, chủ tịch Quỹ Hành Động của Hội Đồng Môi Trường ở Ohio, nói, “Kế Hoạch Việc Làm Nước Mỹ của tổng thống Biden sẽ thúc đẩy nền kinh tế của chúng ta, sẽ bảo vệ môi trường, và sẽ đấu tranh cho công lý về khí hậu — tất cả đều đồng thời hỗ trợ cho những cộng đồng khỏe mạnh và bền bỉ hơn.”

https://www.politico.com/…/biden-recovery-plan-mocks…

(Copy từ FB Lien Nguyen)

Biden mocks Republicans for promoting recovery plan they voted against
POLITICO.COM
The president flew to Cleveland to try to sell his $4 trillion in new spending plans to the country.  

Tình Bạn

GÓC SUY GẪM…

Tình Bạn

Có một người bạn đã khó, và giữ cho tình bạn đó bền lâu càng khó hơn. Có những việc tưởng chừng như rất dễ, song thực hiện lại khó vô vàn. tìm thấy được những người bạn tốt biết quan tâm chia sẻ cùng nhau. Và hãy cùng nhau giữ vững tình bạn của mình.

Bạn chắc chắn muốn có 1 tình bạn lâu bền? Vậy bạn đã làm được những điều dưới đây chưa?

  1. Muốn giữ được bạn thì đừng nói xấu bạn sau lưng, đừng đem bạn ra là chuyện làm quà cho người khác!
  2. Muốn giữ được bạn thì đừng lợi dụng bạn. Đừng nghĩ rằng thân nhau thì giúp nhau kiểu gì chẳng được!
  3. Muốn giữ được bạn thì đừng xúc phạm bạn. Với bạn lớn tuổi hơn hay bé tuổi hơn cũng cần tôn trọng.
  4. Muốn giữ được bạn thì cần tuyệt đối sòng phẳng. Nhất là chuyện tiền bạc. Chỉ vay và cho vay trong trường hợp cùng cực bất đắc dĩ hay bất khả kháng. Trong công việc làm ăn phải sòng phẳng. Không được tham lam!
  5. Muốn giữ được bạn thì đừng bao giờ vì mình mà khiến bạn phải chịu thiệt thòi.
  6. Muốn giữ được bạn thì cần chân thành với bạn. Có thể chia sẻ với bạn những niềm vui cũng như nỗi buồn. Muốn giữ được sự chân thành thì đừng trong bụng bực tức mà ngoài mặt vẫn niềm nở!
  7. Muốn giữ được bạn cần phải giữ được những điều bí mật của bạn!
  8. Muốn giữ được bạn thì đừng coi mình luôn luôn giỏi hơn bạn. Đừng bao giờ hạ thấp bạn để nâng mình lên!
  9. Muốn giữ được bạn thì đừng nói cạnh nói khóe bạn hay người thân của bạn. Nếu không vừa lòng bạn điều gì. Có thể thẳng thắn mà nói ra!
  10. Muốn giữ được bạn thì phải luôn tự nhìn nhận thái độ của mình với bạn. Luôn cố gắng sống đàng hoàng không khuất tất! Không suồng-sã trong gia-đình bạn dù rất thân !!
  11. Muốn giữ được bạn thì đừng thờ ơ với bạn quá. Tình bạn đẹp luôn luôn cần được nuôi dưỡng.
  12. Muốn giữ được bạn thì càng không nên xâm phạm vào khoảng trời riêng của bạn.

May be an image of text that says 'friends forever'

 Đọc và suy ngẫm

 Đọc và suy ngẫm:

Chuyện xưa kể rằng có một vị giáo sĩ Do Thái và một người làm xà phòng (xà bông) không tin vào Thượng Đế. Một ngày nọ trong khi ông ta đang đi dạo với vị giáo sĩ ông nói: “Có một điều tôi không thể hiểu nổi. Chúng ta đã có tôn giáo trong hàng ngàn năm. Nhưng ở khắp mọi nơi ta nhìn đều là tà ác, thối nát, bất lương, bất công, đau khổ, đói kém, và bạo lực. Dường như tôn giáo đã không cải thiện thế giới một chút nào cả. Vậy thì tôi hỏi ông, tôn giáo tốt ở đâu vậy”

Vị giáo sĩ không trả lời nhưng vẫn tiếp tục bước đi song hành với người làm xà phòng …Và xảy ra trước mắt họ là một sân chơi nơi có các trẻ em người dính đầy bụi bặm đang chơi đất.

Vị giáo sĩ nói: “Có một điều gì đó mà tôi không hiểu.” “Hãy nhìn các em đó. Chúng ta đã có xà phòng trong hàng ngàn năm, vậy mà những đứa trẻ đó thật là dơ bẩn. Xà phòng thì tốt gì chứ?”

Người làm xà phòng đáp: “Nhưng thưa giáo sĩ, thật là không công bằng để đổ lỗi cho xà phòng vì các em này dơ bẩn. Xà phòng phải được sử dụng trước khi nó có thể hoàn thành mục đích của nó.”

Vị giáo sĩ mỉm cười và nói: “Đúng vậy.”

Thánh chửi, thần y, danh hài, và các ngôi sao đang lặn

Thánh chửi, thần y, danh hài, và các ngôi sao đang lặn

Bởi  AdminTD

 Viet-Studies

Nguyễn Quang Dy

27-5-2021

Gần đây, dư luận ồn ào về câu chuyện “thần y” Võ Hoàng Yên đang bị “thánh chửi” Nguyễn Phương Hằng (CEO của Đại Nam, vợ đại gia “Dũng Lò Vôi”) tố cáo dùng bùa ngải để lừa đảo hòng chiếm đoạt tài sản. Theo bà Phương Hằng, 14 năm qua ông Yên đã hành nghề “lang băm”, lừa đảo nhiều người cả trong và ngoài nước, làm họ “tiền mất tật mang”. Bà còn tố cáo một số “nghệ sỹ” đã ẩn danh nói xấu mình để bênh vực cho ông Yên.

Bà Phương Hằng cũng lên án “danh hài” Võ Hoài Linh, không chỉ vì đồng bóng, mà sáu tháng qua đã ỉm đi gần 14 tỷ VNĐ mà những người hảo tâm đã ủng hộ đồng bào bị lũ lụt. Về pháp lý, phải chờ cơ quan chức năng điều tra làm rõ sự thực, nhưng nếu sự thực được phanh phui thì đây là tiếng chuông cảnh tỉnh về một nhóm lợi ích có bóng dáng một giáo phái tà đạo mà chính bà ấy là nạn nhân, nay đang làm thay đổi cuộc chơi (game changer).

Các loại siêu lừa   

Tuy lừa đảo không chỉ có ở Việt Nam mà nước nào cũng có, nhưng ở các nước văn minh, họ thường lừa đảo “chuyên nghiệp hơn”. Siêu lừa Bernie Madoff bị bắt vào tháng 12/2008, sau khi công ty quản lý tài sản mà ông ta điều hành ở Manhattan (New York) bị cáo buộc lừa đảo bằng “mô hình kim tự tháp” (Ponzi), với số tiền lên tới 65 tỷ USD. Nhưng ở Việt Nam, họ thường lừa đảo dân chúng một cách “thô thiển hơn”, như một đặc thù riêng.

Hai năm trước, siêu lừa Lê Xuân Giang (Chủ tịch HĐQT Công ty Liên Kết Việt) đã bị tuyên án tù chung thân. Theo Viện Kiểm Soát, từ tháng 3/2014 đến tháng 11/2015, Lê Xuân Giang và các đồng phạm đã sử dụng mạng lưới bán hàng đa cấp gồm 34 chi nhánh và đại lý tại 27 tỉnh/thành, chiếm đoạt 2.090 tỷ VNĐ của hơn 68.000 người. Giang và đồng bọn đã phạm tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, gây ngộ nhận rằng Liên Kết Việt là công ty của Bộ Quốc phòng, và tổ chức lễ đón nhận bằng khen (giả) của thủ tướng chính phủ. (Lao Động, 23/12/2020).

Trước đó là vụ “nhà báo quốc tế” Lê Hoàng Anh Tuấn phạm tội lừa đảo. Tuấn vốn lái taxi nên được nhận vào làm lái xe ở cục Phòng chống Tham nhũng (Thanh tra Chính phủ). Vì quen với Chủ tịch Hội Luật gia và Hội Nhà báo, nên Tuấn được kết nạp làm hội viên, và đã “thỉnh giảng” tại Học viện Báo chí & Tuyên truyền. Tuấn còn làm “trợ lý” cho ông Võ Kim Cự (Chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh). Năm 2016, với danh nghĩa “Viện trưởng Viện Pháp luật & Kinh doanh” (thuộc Hội Luật gia Việt Nam), Tuấn định ứng cử vào Quốc Hội. (VOV, 19/5/2019).

Người Việt lừa đảo không chỉ trong nước mà còn ở nước ngoài. Năm 2016, cô gái Lê Mỹ Trúc bị bắt ở Sydney (Australia) và bị tuyên án 18 tháng tù treo vì tội lừa đảo với số tiền là 466.000 AUD (khoảng 8 tỷ VNĐ). Trên 300 du học sinh người Việt ở Sydney và Melbourne là nạn nhân của trang Facebook Vi Tran, bán vé máy bay giá rẻ trên mạng. Các nạn nhân bị lừa do mua vé máy bay giá rẻ mà không thẩm định. (Thanh Niên, 10/8/2016).

Gần đây, các vụ lừa đảo ngày càng nhiều, với các phương thức đa dạng hơn, kết hợp truyền thống với công nghệ cao, nên càng khó đối phó, được cảnh báo thường xuyên như một hiện tượng “bình thường mới” (new normal). Năm 2020, tiếp theo thiên tai là đại dịch Covid, làm cho nền kinh tế suy thoái, càng tạo điều kiện cho bọn lừa đảo hoạt động. Người ta nói “quan tham thì dân gian”, nên tình trạng buôn gian bán lận không có gì lạ.

Các “siêu lừa” như Lê Xuân Giang, Lê Hoàng Anh Tuấn, hay Võ Hoàng Yên, là những kẻ mạo danh (imposters), thu hút được rất nhiều người tham gia và trở thành nạn nhân, bao gồm doanh nhân, trí thức và văn nghệ sỹ. Trong thế giới đầy “tin vịt” (fake news), “nửa thật nửa hư” (half truth) và “hậu sự thật” (post truth) mà Yuval Noah Harari đã cảnh báo, các Youtubers bẩn đang mọc ra như nấm, thao túng thông tin làm nhiều người dễ ngộ nhận.

Theo bà Phương Hằng và dư luận trên các trang mạng, “thần y” Võ Hoàng Yên và “danh hài” Võ Hoài Linh đã thao túng một mạng lưới lừa đảo xuyên quốc gia, vận dụng các phương thức truyền thống (như bùa ngải) và hiện đại (như truyền thông mạng xã hội), nên khó nhận dạng và đối phó. Điều đó vừa phản ánh sự phân hóa của cộng đồng, vừa bộc lộ hiện trạng dân trí của đất nước. Tuy đã có nhiều bài viết về dân trí, nhưng có lẽ chưa đủ.

Bài học truyền thông và dân trí

Trong khi cộng đồng người Việt khó đoàn kết và hòa giải, thì lại dễ chia rẽ và phân hóa theo vùng miền hay phe nhóm. Trong khi người Việt coi nhẹ những vấn đề cốt lõi, thì lại coi trọng những vấn đề vụn vặt. Họ thường lẫn lộn hệ quy chiếu làm thước đo giá trị, nên dễ ngộ nhận.  Trong khi bị người khác lừa, họ lại thích lừa người khác vì tưởng mình khôn ngoan hơn. Đó là một nghịch lý làm nhiều người tinh tướng và “khôn nhà dại chợ”.

Tuy có nhiều nguyên nhân, nhưng có ba nguyên nhân chính. Một là dân trí thấp, làm nhiều người Việt không chịu lắng nghe để học hỏi nên dễ nhầm lẫn. Hai là giáo dục và đào tạo có lỗ hổng lớn, làm nhiều người Việt không có tư duy độc lập và thiếu phản biện nên dễ chấp nhận. Ba là truyền thông yếu kém, làm nhiều người Việt ít được giao lưu với thế giới bên ngoài và thiếu kinh nghiệm quốc tế (international exposure) nên dễ bị lừa.

Thực ra, chất lượng một cộng đồng trí thức hay văn nghệ sỹ không phụ thuộc vào số giáo sư tiến sỹ hay nghệ sỹ ưu tú và nghệ sỹ nhân dân, mà phụ thuộc vào chất lượng sản phẩm của họ đóng góp cho xã hội. Cũng như vậy, chất lượng của một thầy thuốc hay lang băm phụ thuộc vào số người mà anh ta cứu sống hay làm chết oan. Nghe nói hàng chục người đã chết dưới tay “thần y” Võ Hoàng Yên. Nếu đó là sự thực thì phải truy tố như một tội ác.

Cuộc chiến đầy kịch tính giữa “thánh chửi” Phương Hằng với “thần y” Võ Hoàng Yên và “danh hài” Võ Hoàng Linh, cùng một số “ngôi sao”, không chỉ phản ánh sự phân hóa cộng đồng, mà còn bộc lộ thực trạng văn hóa và dân trí của giới Showbiz. Đằng sau hào quang của các “ngôi sao” showbiz là một khoảng tối của dân trí thấp. Trong đó, bà Phương Hằng nổi lên như một hiện tượng truyền thông, trong một xã hội dân sự đang hình thành. Tuy bà sử dụng truyền thông mạng (lá cải), nhưng nó ngày càng hiệu quả và có tác động tích cưc.

Theo các chuyên gia, bà Phương Hằng không chỉ là một doanh nhân giàu có, mà còn là một người giỏi truyền thông. Để lôi kéo và thuyết phục đám đông, bà đạt được 4 concepts về truyền thông (một tỷ lệ cao). Đó là: (1) nổi tiếng, (2) có tài sản lớn, (3) biết kiện cáo, (4) biết bật mí. Bà phát động cùng lúc 2 cuộc chiến: (1) cuộc chiến truyền thông (phương tiện) và (2) cuộc chiến pháp lý (mục đích). Bà biết lồng ghép các thông điệp truyền thông đúng lúc đúng chỗ, và đối đầu với giới showbiz làm phương tiện để đạt mục đích (chơi tất tay).

Trong một cuộc chiến “đuổi cùng diện tận”, bà Phương Hằng biết chơi cờ, đưa mình vào thế bị bắt nạt (họ ăn hiếp em), để đối phương bộc lộ điểm yếu (ai sập bẫy ai), nhằm phân hóa đối phương (đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy). Để có chính nghĩa (legitimacy), bà biết chiếm lĩnh điểm cao (positioning) là yêu nước và đứng về phía người dân để “thế thiên hành đạo” (như Robinhood). Bà biết cách khai thác điểm yếu của đối phương (như hiệu ứng bầy đàn) để công kích họ đúng chỗ (tạm ứng niềm tin, đánh tráo khái niệm).

Trong một livestream dài ba tiếng đồng hồ (tối 25/5/2021), bà Phương Hằng đã cùng lúc thu hút được nửa triệu người xem (một kỷ lục rất cao). Theo các chuyên gia, bà nổi nên như một ngôi sao truyền thông và showbiz có tài, đang làm chủ cuộc chơi và dẫn dắt dư luận. Trong khi các nettizens gọi bà Phương Hằng là “thánh chửi” thì ông “Dũng Lò vôi” gọi vợ mình là một “chiến binh”. Đó là một nữ chiến binh xinh đẹp, thông minh và dũng cảm.

Tuy bị đám đông xúm vào tấn công, nhưng bà Phương Hằng vẫn bình tĩnh livestream một cách chuyên nghiệp, với phong cách tự nhiên, tự tin và nữ tính, sẵn sàng thách đấu các đối thủ “núp lùm”. Sau khi hạ đo ván (knockout) “thần y” Võ Hoàng Yên và “danh hài” Võ Hoài Linh, chắc “thánh chửi” không còn đối thủ. Có lẽ vì vậy, mà ông “Dũng Lò Vôi” đã tin tưởng chống lưng cho vợ và nhường cho bà làm Tổng Giám đốc (CEO) của Đại Nam.

Lời cuối 

Cách đây hơn một thế kỷ, trong khi cụ Tản Đà than “Dân hai lăm triệu ai người lớn. Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con”, thì cụ Phan Châu Trinh đề xướng “Khai dân trí” như tư tưởng khai phóng để quốc gia khởi nghiệp. Trong khi Nhật mở cửa canh tân thành công và cất cánh thành cường quốc sau thời Minh Trị (Meiji Restoration) theo “Thoát Á luận” của Fukuzawa Yukichi, thì Việt Nam vẫn “bế quan tỏa cảng”, nên trở thành thuộc địa của Pháp.

Đến nay, Việt Nam vẫn dậm chân tại chỗ, chưa thoát khỏi “ngã ba đường”, thậm chí vẫn đang tụt hậu. Liệu Việt Nam có thể phát triển nếu vẫn nhốt những người như Trần Huỳnh Duy Thức, và thả rông Võ Hoàng Yên? Nay bàn về dân trí là hơi muộn, nhưng “muộn còn hơn không”. Việt Nam không thể tiếp cận công nghệ 4.0 nếu vẫn theo hệ quy chiếu 0.4. Triết gia Immanuel Kant (cha đẻ của thuyết khai sáng) đã nói: “Khai sáng là ra khỏi trạng thái vị thành niên do tự mình chuốc lấy”. Theo nhà nghiên cứu triết học Bùi Văn Nam Sơn, “khai sáng và trưởng thành là quá trình con người ra khỏi hang tối của tư duy, để tiếp cận ánh sáng”.

 Sợ !!! Nỗi Sợ Của FB Ngô Trường An

Sợ !!! Nỗi Sợ Của FB Ngô Trường An

Gặp bọn chúng (những người cùng lớp thời trung học) ở một đám cưới. Bọn chúng thấy tôi vội chạy đến nắm tay kéo ra ngoài dạy dỗ:

– Mày viết tùm lum trên FB mà không sợ công an à?

– Mày coi chừng đó! Công an nó chưa đủ lý do để tóm mày thì nó cũng sẽ cho an ninh mật theo dõi xử mày theo kiểu giang hồ đó nghe.

– Mày đừng cho người lạ vào nhà, đề phòng chúng nó cho người đến giấu tài liệu, sau đó chúng đến bắt.

Tôi nói, cảm ơn các vị đã có lòng lo cho tôi. Các vị hỏi tôi có sợ không à?

Tôi sợ chứ!

Bị đánh đập, tù đày ai mà không sợ! Có lẽ, sợ hãi đó là bản chất trong quá trình cuộc sống của tui. Sẵn đây, xổ bầu tâm sự luôn với các bạn để hiểu.

*******

Tôi biết sợ từ năm lên 6 tuổi. Năm đó, tui đang ngủ với Cha thì cộng sản đạp cửa vào nhà bắt trói Cha tui dẫn đi. Tôi thức dậy ngơ ngác nắm lấy vạt áo của Cha kéo lại thì bị 1 người trong bọn họ dộng 1 báng súng vào bụng, tôi ngất xỉu.

Từ đó, nỗi sợ hãi luôn ám ảnh tôi. Đêm đến, tiếng chó sủa, tiếng cành cây gió va vào nhau xào xạc đều làm cho tôi sợ.

Lớn lên đi học, tôi chứng kiến cảnh những chiếc xe khách bị mìn lật nhào. Máu, thịt người dân vương vãi, nham nhở đầy mặt đường.

Tui chứng kiến những người dân bị chết cháy, nằm co quắp trong đống tro tàn, đổ nát.

Tôi chứng kiến người dân khai quật 1 hố chôn tập thể của 4 thanh niên rất trẻ trong làng bị Việt cộng giết cách nhà tôi chừng hơn cây số…..

Nỗi sợ hãi đó nó hành trình theo suốt tuổi thơ của tôi đến ngày hoà bình lập lại. Sau đó, đất nước không còn cảnh chết chóc do chiến tranh thì tôi lại sợ đói.

Ôi cái đói! Cả nhà tôi bị đói suốt 1 thời gian dài, cái đói hành hạ tui trong cả giấc ngủ, trong cả ước mơ. Cái đói thật đáng sợ!

Giờ đây không còn đói nữa, nhưng ngồi trước mâm cơm lại sợ chất độc.

Chính quyền họ nhẫn tâm nhập chất cấm để đưa vào các nguồn thức ăn, làm sao mà không sợ?

Mỗi ngày VN chết 315 người vì mắc bệnh ung thư, do đâu? Trong 315 người ấy khi nào đến phiên mình?

Mỗi khi dắt xe ra khỏi nhà là tôi lại sợ. Chẳng biết hôm nay mình có về lại nhà được không? Hay là được bà con đắp cho manh chiếu ở đoạn đường nào đó.

Với hệ thống giao thông hỗn loạn như bây giờ thì tính mạng mình ra đường như ngàn cân treo trên sợi tóc.

Tôi sợ, bỗng 1 ngày nào đó. Công an ập đến nhà đọc lệnh tôi giết người rồi bắt trói để thế chân cho 1 kẻ quyền uy nào đó.

Với 1 nền tư pháp đặt tiền lên trên công lý như hiện nay thì điều này đã xảy ra rất nhiều chứ không phải là không có.

Tôi sợ đất nước này sẽ mất vào tay giặc Tàu.

Tôi sợ nền giáo dục hôm nay sẽ biến con cháu tôi thành loài súc vật.

Tôi sợ bọn xì ke, ngáo đá, cướp giựt, giết người mỗi ngày một tăng mà nạn nhân của nó tiếp đến có thể là tôi.

Và còn rất nhiều nỗi sợ khác mà không thể kể hết ………..

Đấy là tất cả những điều tôi sợ. Có lẽ những nỗi sợ này lớn lao luôn cô đọng trong tiềm thức nên không còn chỗ chứa cho nỗi sợ công an bắt mà các bạn vừa nói.

Còn các bạn, các bạn chỉ sợ mỗi công an mà không sợ những mối hiểm hoạ kia đang chực chờ cho mình và cho những người thân yêu của mình, thì quả thật, các bạn là những người rất gan dạ, anh hùng!

Đôi điều về một bài thơ chưa được trao giải

Đôi điều về một bài thơ chưa được trao giải

Nguyễn Ngọc Chu

28-5-2021

Không bàn về thơ. Chỉ đề cập đến cách xuất hiện thơ.

Khi Luật sư Lê Văn Hòa tuyên bố từ bỏ nghề luật sư vì đã mất hết niềm tin vào nền Tư pháp, vợ anh là chị Phương Phạm đã giãi bày tâm sự bằng một bài thơ 5 chữ. Không chủ ý sáng tác thơ. Chỉ giãi bày tâm sự. Thế mà có một bài thơ hay. Rất hay.

Bài thơ CHỒNG BỎ NGHỀ LUẬT SƯ không chỉ hay, mà đẹp. Thơ đẹp không kém phần quan trọng cùng với thơ hay.

Có người chủ ý viết thơ. Nhất là thơ tuyên truyền. Kể cả những tên tuổi nổi tiếng. Thơ được in. Thậm chí được dạy. Nhưng chưa hay. Càng chưa đẹp.

Bài thơ CHỒNG BỎ NGHỀ LUẬT SƯ của chị Phương Phạm vừa hay vừa đẹp.

***

CHỒNG BỎ NGHỀ LUẬT SƯ

Hôm nay chồng bỏ nghề

Luật sư của nhà nước,

Chồng đã nhìn thấy trước

Một kết thúc buồn đau,

Khi mọi người bảo nhau

Chồng không còn tin nữa

Em cũng không tin nữa,

Nhiều người cũng giống mình

Khi tất cả lặng thinh

Thì chuyện gì sẽ đến,

Này nhé, em nghĩ thế

Nếu một ngày không làm

Của những người tốt bụng:

Bác sĩ và luật sư

Lái xe và đầu bếp

Thợ may và bà vợ

Bộ đội và công an

Nông dân và nhà máy…

Ôi thế thì gay đấy

Chỉ còn lại gian tham

Bác sĩ và luật sư

Lái xe và đầu bếp

Thợ may và bà vợ

Bộ đội và công an

Nông dân và nhà máy…

Một đất nước suy tàn!

Hôm nay chồng bỏ nghề

Luật sư của nhà nước,

Ở nhà nghỉ trồng hoa

Nếu có người đến hỏi

Người tốt nên ở nhà!

Em sẽ bảo họ thế

Người tốt nên ở nhà!

***

Đọc bài thơ, đọc đến đâu câu chữ theo nhau lặng lẽ biến đi, để hiện dần lên trước mắt, mỗi lúc một rõ hơn, trọn vẹn những tầng lớp lao động đại diện cho đất nước.

Đọc bài thơ, đọc đến đâu câu chữ theo nhau lặng lẽ biến đi, để hiện dần lên trước mắt, mỗi lúc một rõ hơn, trọn vẹn hình ảnh của một người phụ nữ Việt – một người vợ với thật nhiều đức tính quý giá. Mà trong đó nổi trội là lòng yêu đất nước.

Đó là hai dòng sáng lấp lánh xuyên suốt bài thơ CHỒNG BỎ NGHỀ LUẬT SƯ của Phương Phạm.

Trước tiên hãy nói về sự chịu đựng. Chịu đựng sự bỏ việc của chồng. Đó là sự bỏ việc làm cho chồng bị tổn thương về tinh thần, gia đình tổn thất về vật chất. Nhưng người vợ đã chịu đựng để đón nhận “Một kết thúc buồn đau” của chồng với một tư thế bình tĩnh, vì đã nhìn thấy trước:

“Hôm nay chồng bỏ nghề/

Luật sư của nhà nước,/

Chồng đã nhìn thấy trước/

Một kết thúc buồn đau,”

Một sự mở đầu quá tự nhiên và quá đẹp. Đẹp vì tự nhiện. Tự nhiên vì giã bày tâm sự. Không làm thơ mà nên thơ.

Nhưng tại sao lại phải chịu đựng và chịu đựng được? Là vì đồng cảm và tin tưởng chồng:

“Chồng không còn tin nữa/ Em cũng không tin nữa”.

Chắc chắn sự đồng cảm và tin tưởng này đến với người vợ không phải chỉ bây giờ, khi người chồng bỏ việc, mà đến từ lâu. Có nghĩa là chị Phương Phạm đã đi cùng với LS Lê Văn Hoà qua nhiều sóng gió mà trong đó LS Lê Văn Hoà phải đối mặt với những thế lực xấu. Vợ chồng luật sư đã phải trải qua nhiều ngày tháng chống chọi với điều đen tối thì mới đúc kết được sự tin tưởng tuyệt đối hai là một như thế. Tin tưởng tuyệt đối mà không mù quáng. Vì nó chắt lọc từ đồng cam cộng khổ của nghĩa vợ chồng. Đến mức tâm đầu ý hợp.

Nhưng không chỉ có 2 vợ chồng LS Lê Văn Hoà không tin, mà “Nhiều người cũng giống mình”. Một người vợ bình dị – không lý luận cao siêu, không từ ngữ hào nhoáng, không khẩu hiệu lên gân – vì thương chồng là người tốt mà phải bỏ việc, nên thấy được thực trạng:

“Chồng không còn tin nữa/

Em cũng không tin nữa,/

Nhiều người cũng giống mình”.

Đó là nỗi lo của chị Phương Phạm. Lo vì trong xã hội nhiều người “không tin nữa”, “cũng giống mình”. Bởi vì lo nên rất có trách nhiệm. Vì có trách nhiệm nên tìm cách giãi bày điều phải trái. Giãi bày một cách nhẹ nhàng, một cách thủ thỉ:

“Khi tất cả lặng thinh/

Thì chuyện gì sẽ đến,/

Này nhé, em nghĩ thế”.

Cách dẫn chuyện thật tài tình. Chỉ vỏn vẹn 5 chữ “Này nhé, em nghĩ thế” mà hiện rõ chân dung của người vợ thông minh, lễ độ. Thông minh vì cách khuyên. Lễ độ vì lời lẽ.

Và cứ thế mà thủ thỉ sự đánh mất, để lặng lẽ hiện ra sự sáng suốt:

“Nếu một ngày không làm

Của những người tốt bụng:

Bác sĩ và luật sư

Lái xe và đầu bếp

Thợ may và bà vợ

Bộ đội và công an

Nông dân và nhà máy…

Ôi thế thì gay đấy

Chỉ còn lại gian tham”.

Chao ôi, đọc mà cảm phục sự sáng suốt. Đọc mà khâm phục sự dấn thân. Người vợ Phương Phạm nhìn thấy chồng LS Lê Văn Hoà là người tốt mà phải bỏ nghề luật sư vì mất lòng tin, nên mới thủ thỉ rằng, nếu tất cả những người tốt trong xã hội mà bỏ nghề thì “gay đấy”, thì “Chỉ còn lại gian tham”. Không sáng suốt đã không thấy xã hội “Chỉ còn lại gian tham”.

Cho nên tất cả những người tốt không thể bỏ cuộc. Tất cả “Bác sĩ và luật sư/ Lái xe và đầu bếp/ Thợ may và bà vợ/ Bộ đội và công an/ Nông dân và nhà máy…” phải dấn thân. Nếu không thì “Chỉ còn lại gian tham”. Chỉ mấy dòng thủ thỉ mà có sức thuyết phục hơn cả trăm câu khẩu hiệu giáo điều.

Nhưng đó chưa phải là hoạ lớn nhất khi những người tốt khuất phục. Hoạ lớn nhất khi tất cả những người tốt đầu hàng là “Một đất nước suy tàn”:

“Bác sĩ và luật sư

Lái xe và đầu bếp

Thợ may và bà vợ

Bộ đội và công an

Nông dân và nhà máy…

Một đất nước suy tàn!”

Điệp khúc. Đọc đến đâu hình ảnh những tầng lớp nhân dân đại diện cho đất nước hiện lên đến đấy. Không yêu nước đã không thấy được “Một đất nước suy tàn”. Không yêu nước sâu thẳm không thể có được những câu thơ này. Những câu thơ thôi thúc “Bác sĩ và luật sư/ Lái xe và đầu bếp/ Thợ may và bà vợ/ Bộ đội và công an/ Nông dân và nhà máy…” không được lùi bước trước kẻ xấu. Nếu không thì “đất nước suy tàn”!

Chị thật tài tình trong khắc hoạ đất nước. Đất nước là ai? Là “Bác sĩ và luật sư, Lái xe và đầu bếp, Thợ may và bà vợ, Bộ đội và công an, Nông dân và nhà máy…” Chỉ nêu 10 danh xưng mà thâu tóm được giai cấp, tầng lớp, gói gọn cả giới tính, bao quát được cả đất nước. Cách chọn điển hình đến bái phục!

Có người cố làm ra vẻ thật thà trong thơ mà người đọc vẫn nhận ra, không phải là con nai mà là con sói. Chị Phương Phạm không tuyên truyền. Chị thật thà tâm sự:

Hôm nay chồng bỏ nghề

Luật sư của nhà nước,

Ở nhà nghỉ trồng hoa

Nếu có người đến hỏi

Người tốt nên ở nhà!

Không nghĩ đến phải làm thơ thế nào, không nghĩ đến phải mở đầu thế nào, không nghĩ đến phải kết thúc thế nào, chỉ giãi bày mà toàn bộ bài thơ là dòng chảy tự nhiên của tâm tình, và bài thơ được kết thúc với hai câu thấm đẫm nước mắt, thật súc tích, thật đúng chỗ, thật đúng lúc:

Em sẽ bảo họ thế

Người tốt nên ở nhà!

Có điều gì mâu thuẫn. Có điều gì uất ức. Có cái gì cay trong mắt. Có cái gì chát đắng trong miệng. Có cái gì nghẹn nơi cổ họng.

Món Khế Chua

 Tạp Ghi Huy Phương

Món Khế Chua

Những người xa quê hương như chúng ta, mỗi lần nghe một tiếng đàn bầu nỉ non, một giọng hò khoan nhặt hay một câu vọng cổ thiết tha, không khỏi bùi ngùi, có khi rơi lệ thổn thức nhớ đến quê hương.

Người lớn lên sống suốt đời với quê hương, ít khi nhìn thấy quê hương đẹp đẽ, chỉ những người đi xa trở lại như câu chuyện “chốn quê hương đẹp hơn cả” trong sách giáo khoa thư với câu nói quen thuộc “tôi đã đi du lịch ở nhiều nơi, nhưng không nơi nào đẹp bằng quê hương!” mới thấy quý thương quê hương.

Chúng ta, những người đã bỏ quê hương ra đi trong nhiều năm, có người thề không bao giờ trở lại quê hương khi ở đó còn chế độ Cộng Sản còn chế ngự lên đầu lên cổ nhân dân, thì lại thương nhớ quê hương biết chừng nào, vì đây không phải là “xa quê hương” mà là “mất quê hương”.

Đối với những người đang bước tới tuổi xế chiều, thì tiếng gọi quê hương còn thúc giục mãnh liệt hơn nữa, nung nấu tấm lòng, trăn trở qua những đêm không ngủ, khi gặp phải những cảnh trái ngang không vừa lòng, khó hoà nhập ví cuộc sống mới, bất mãn vì những việc riêng tư, buồn việc gia đình, hay vì cách đối xử của con cái.

Chúng ta thử tưởng tượng hình ảnh một chiều mùa đông giá buốt ở miền Đông Bắc Hoa Kỳ, một người già ngồi trong cửa sổ nhìn tuyết rơi mà lòng nhớ đến quê hương xót xa biết chừng nào. Mà không phải chỉ nơi đó, ngày nay ở Nga Xô, Trung Quốc, Úc Đại Lợi, Âu Châu và cả những miền nắng cháy Phi Châu, đâu cũng có người Việt xa xứ thương nhớ quê hương.

Ngày xưa thuở thanh bình, một người ở ngay trên quê hương của mình, trưa nghe “một tiếng gà trưa gáy não nùng” đã thấy buồn, gợi nhớ đến dĩ vãng. Bạch Cư Dị mới bị đày đi Giang Châu cùng trong một nước Trung Quốc, một đêm nghe tiếng đàn tỳ trên sông, nghe lời tâm sự của một nàng ca kỷ lưu lạc mà đã

“lệ ai chan chứa hơn người,

Giang Châu Tư Mã đượm màu áo xanh”.

Huống gì ta, nơi chân trời góc bể, xa quê hương nghìn dặm đường mà với những khoảng cách không bao giờ làm ngắn lại được, sẽ đau lòng biết bao nhiêu? Người về lại với quê hương thì cũng chừng ấy người với những lượt đi về thường trực tiếp nối, người không muốn về với quê hương thì chưa về. Người sống xa quê hương như cây trồng trong chậu, có lẽ dù tưới bón tới đâu thì gốc rễ vẫn không nằm sâu trong đất.

Chúng ta có bao nhiêu điều xót xa vì tình cảnh ly hương như thế mà phải cam chịu, nhưng lòng ta không bao giờ là không nghĩ, nhớ đến quê hương. Như vậy quê hương phải chăng là tiếng gọi sâu kín nhất trong lòng mỗi người, để những lúc yếu lòng vì ngoại cảnh, một đám mây “hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa”, hay một làn khói trên sông “trên sông khói sóng cho buồn lòng ai” mà nhớ nhà, nhớ nước.

Quê hương và quá khứ đã gắn liền với nhau, vì chúng ta đã có đoạn thời gian quá dài gắn bó với quê hương, dù nghèo đói, chiến tranh. Bỏ quê hương bao giờ cũng là điều bất đắc dĩ. Phải chăng quê hương là chỗ yếu lòng người ly hương, chỗ “gót d’ Achille” của mỗi một chúng ta nên chế độ ở trong nước luôn luôn tìm cách đánh vào chỗ yếu ấy, chỗ tình cảm sâu khuất nhất trong lòng mỗi người.

Lâu nay chúng ta thấy bao nhiêu lời mời gọi từ trong nước, quanh quẩn trong hai chữ “quê hương”. Nhẹ nhàng thì phong cảnh quê hương, ca nhạc dân tộc, thực tế và đôi khi thô thiển hơn thì Saigon ăn chơi, Vũng Tàu du hí, Hà Nội hoa hậu, tinh tế mời gọi hơn thì “duyên dáng Việt Nam”, “Festival Huế”. Ai lại không muốn về với quê hương, nghe giọng thổ âm thân quen, ăn món ngon quê hương quen miệng từ ngày thơ ấu, đi lại trên con đường làng quen thuộc sau suốt một cuộc đi dài, nhất là khi mái tóc đã hoa râm, tấm thân đã mệt mỏi. Có bao nhiêu người đã trở về, mỗi năm một đôi lần, khi chúng ta đã muốn đi thì có biết bao động lực và lý do: – xây lại nấm mồ cha mẹ, làm lại ngôi nhà thờ, làm lễ mãn tang, chúc thọ người thân v.v……

Việt Nam hiện nay rẻ của, rẻ người, đồng đô la có thể làm biến dạng một ông già thành người trai trẻ, một người sống trong lãng quên thành một hoàng tử giữa một cung đình.

Người ta nói rằng “Duyên Dáng Việt Nam” là một chương trình nghệ thuật hoàn toàn không mang một sự tuyên truyền chính trị nào, nó không có cờ đỏ, không có hình ảnh lãnh tụ hay khẩu hiệu tuyên truyền. Nhưng chúng ta cũng nên hiểu rằng nó đã được nhà nước công phu tuyển chọn những giai nhân tuyệt sắc, những y phục đẹp nhất, những kỹ thuật mới mẻ nhất, công phu dàn dựng và một ngân khoản lớn không tiếc tiền trong khi dân tình còn đói khổ, chế độ còn bất công và áp bức còn đầy rẫy. Họ đến đây hẳn không vì lý do thương mãi hay để mua vui cho “núm ruột thân thương nghìn dặm”? Quả là viên thuốc “quê hương” bọc đường ngọt ngào như những dòng thơ của Nguyễn Trung Quân.

Trên thế giới này có hằng trăm triệu con người có tự do để chọn một nơi khác làm quê hương của mình. Sau ngày 20 tháng 7-1954, một triệu người miền Bắc đã đến miền Nam “xin nhận nơi này làm quê hương”.

Sau ngày 30 tháng 4-1975, gần ba triệu người Việt đi tìm một quê hương khác trên khắp quả địa cầu. Dù ai cũng biết “quê hương là chùm khế ngọt”, biết rằng “quê hương mỗi người chỉ một” người ta vẫn đi tìm một quê hương khác để khỏi nếm phải chất chua của chế độ. Bây giờ hầu hết xem quê nhà như một nơi du lịch, đến và ra đi như một người khách lạ.

Ở những quê hương thứ hai này, con người rõ ràng đã “lớn nổi thành người”, thứ con người tử tế, có nhân cách, không biết xảo trá hay chiều chuộng ai. Quả đất tròn, nên đi hết biển có thể trở lại nơi khởi hành, tuy vậy con cá hồi, con chim én còn chọn mùa, chọn vùng biển, vùng trời, huống gì con người.

Tuy vậy rồi tất cả, đều trở lại nơi không phải là quê hương của mình mà cảm thấy bình yên như chính ở quê hương. Nghe mà xót xa thay khi bà con chúng ta đi Việt Nam lúc trở về nơi “ăn nhờ ở đậu” lại có cảm tưởng như được “trở về nhà”.

“Dù ai nói ngọt nói ngon”, dù ai đem “núm ruột ngàn dặm” chiêu dụ thì quê hương vẫn là quê hương, nhưng xin hẹn một ngày về chưa phải là hôm nay, và hy vọng của chúng ta sẽ không bao giờ tàn lụi.

Các góc nhìn khác nhau về “hiện tượng” Nguyễn Phương Hằng

Các góc nhìn khác nhau về “hiện tượng” Nguyễn Phương Hằng

Bởi  AdminTD

Jackhammer Nguyễn

26-5-2021

Bà Nguyễn Phương Hằng, Tổng Giám đốc công ty cổ phần Đại Nam, trở thành một ngôi sao được hàng triệu người nói tiếng Việt trên thế giới chú ý. Bà Hằng là vợ ông Huỳnh Uy Dũng, hỗn danh Dũng “lò vôi”, nổi tiếng giàu có.

Bà Hằng dùng các kênh mạng xã hội của mình để bàn chuyện (bình luận) xã hội, chỉ trích, tố cáo các nghệ sĩ có nhiều tai tiếng, trong đó có cả những đối thủ của bà.

Theo con số của BBC Việt ngữ cho biết, clip livestream của bà Hằng thu hút nửa triệu người xem trực tiếp trên YouTube và Facebook. Đây là clip livestream ngày 25/5 của bà Hằng, trên kênh một kênh YouTube của bà:

httpv://www.youtube.com/watch?v=w9Pq1QUbpOQ&t=2s

Căn cứ nội dung các clip bà Hằng livestream của bà Hằng, có thể xếp các chương trình này vào loại báo chí “lá cải”, mà ta thường thấy bán ở các quầy tính tiền trong các siêu thị phương Tây, những chuyện xung quanh “tình, tiền, tù, tội”.

Dĩ nhiên không phải “lá cải” là sai sự thật, nhưng hiểu một cách tương đối thì những sự thật này không có trọng lượng lớn, gây sự chú ý của các kênh truyền thông dòng chính. Ngay trong các kênh truyền thông lớn, thỉnh thoảng ta cũng thấy những mục “xe cán chó, chó cán xe”, thật ra cũng thuộc loại này.

Bài viết trên BBC Việt ngữ trích dẫn một số người am tường trong lĩnh vực truyền thông, để tìm hiểu xem vì sao bà Hằng lại thu hút người Việt đến thế.

Có thể đặt vấn đề khác từ “hiện tượng Nguyễn Phương Hằng”, rằng người Việt Nam đang thật sự chú ý đến chuyện gì. Câu trả lời có thể có ngay là, người Việt chú ý đến những chuyện… lá cải! Và không hẳn chỉ người Việt, mà một số người dân khác cũng vậy, nhưng có thể thấy sự khác nhau ở số lượng người quan tâm.

Không có gì sai khi một người đọc một tờ báo lá cải, tìm hiểu chuyện đời tư một ngôi sao nào đó, tài sản của một người nổi tiếng ra sao… Nhưng hàng triệu, hoặc hàng chục triệu người trên một đất nước cứ chăm chú vào những chuyện ấy, rõ ràng là có vấn đề.

Và đây chính là mục đích của các chế độ cầm quyền không chính danh, muốn sự chú ý của dân chúng bị đánh lạc hướng, thay vì quan tâm đến thực tại.

Người cộng sản từng chỉ trích nhà cầm quyền thực dân thời Pháp thuộc, tổ chức những cuộc vui giải trí nhảm nhí, để dân chúng không còn quan tâm đến chuyện giành độc lập nữa. Nay người cộng sản cũng làm như thế, để người dân không chú ý tới những chuyện thiết thực, như vụ Đồng Tâm (tranh chấp đất đai, đàn áp đẫm máu), Hồ Duy Hải (án oan, mà bất cứ người dân nào cũng có thể trở thành nạn nhân)… Có thể nói, hệ thống truyền thông nhà nước Việt Nam hàng chục năm qua, đã được định hướng như thế, rất đậm tính giải trí.

Tuy nhiên, truyền thông giải trí của nhà nước không vượt qua được những khuôn khổ bó buộc của những từ ngữ tuyên giáo, không sử dụng được những nền tảng truyền thông đại chúng mới của mạng xã hội một cách có hiệu quả. Và do vậy, xuất hiện hiện tượng Nguyễn Phương Hằng, với ngôn ngữ bình dân, cùng những câu chuyện thật, những vụ bê bối trong xã hội, vô cùng hấp dẫn.

Có thể nhìn hiện tượng Nguyễn Phương Hằng từ hai góc độ khác nhau. Thứ nhất, bà Hằng bổ sung vào thể loại “lá cải” của truyền thông nhà nước, giúp nhà nước cộng sản đánh lạc hướng sự chú ý của công chúng ra ngoài những vụ bê bối của “Đảng và Nhà nước”.

Nói như thế không có nghĩa là bà Hằng đang âm mưu với nhà nước cộng sản, mà tôi tin là bà Hằng chỉ làm những điều mà bà thích làm, ngẫu nhiên trùng hợp với tin tức “lá cải” của truyền thông nhà nước.

Và với sự khôn ngoan của một doanh nhân dưới chế độ cộng sản, bà biết lằn ranh mà chế độ ấy đặt ra, nằm ở đâu, để không vượt qua “lằn ranh đỏ”. Bà cứ việc móc mỉa Hoài Linh, cứ thóa mạ Vy Oanh … không sao cả, miễn không đụng tới Tô Lâm hay Nguyễn Phú Trọng là bà an toàn.

Điều thứ hai là, sự chú ý của công chúng với bà Hằng và những câu chuyện của bà, thay vì Ban Tuyên giáo Trung ương và những câu chuyện “chống diễn biến hòa bình” của ban này, có nghĩa là dân chúng chú ý đến những câu chuyện có thật (dù lá cải), chú ý đến đời thường, thay những hoang tưởng mỹ miều mang màu sắc cộng sản ra rả trên các phương tiện truyền thông mấy chục năm nay.

Ở góc nhìn đó, sự xuất hiện của bà Hằng là một điểm tích cực. Tuy nhiên, như đã trình bày ở trên, vài ngàn người thì không sao, nhưng hàng triệu hay hàng chục triệu người chỉ quan tâm đến chuyện lá cải, bỏ qua những chuyện hệ trọng như: Chuyện nông dân ngày càng cơ cực, dân nghèo sắp chết đói vì đại dịch, biển Đông bị Trung Quốc uy hiếp, chuyện tham nhũng của bộ máy tư bản bồ bịch (crony capitalism) bòn rút công sản,… có thể thấy tương lai của đất nước ra sao!

Có lẽ những người cổ vũ cho dân chủ hóa Việt Nam thoát khỏi chế độ toàn trị, cần quan sát “hiện tượng Nguyễn Phương Hằng”, để biết được tâm trí người dân Việt Nam đang ở đâu và vì sao họ quan tâm đến những chuyện như thế, thay vì những chuyện hệ trọng, ảnh hưởng trực tiếp tới đời sống của họ và tương lai của con cháu họ.

Bà Nguyễn Phương Hằng là thước đo cho những người cổ xúy dân chủ Việt Nam nhìn ra mình đã thành công hay thất bại trong việc gieo mầm những tư tưởng cấp tiến và dân chủ cho công chúng Việt Nam.

Cho tới nay, chưa thấy ai nói rằng bà Hằng phao tin vịt, ngoại trừ Sở Thông tin và Truyền thông thành Hồ xử phạt 7,5 triệu đồng hồi tháng trước, vì bà lỡ vượt lằn ranh, đụng tới chủ tịch UBND tỉnh Bình Thuận.

Theo ý kiến chủ quan của tôi, dù sao người dân Việt Nam xem bà Hằng nói thao thao bất tuyệt, vẫn tốt hơn so với chuyện ông Trọng mơ màng đến chủ nghĩa xã hội và dĩ nhiên là tốt hơn các YouTuber hải ngoại tung tin vịt, chẳng hạn như về gian lận bầu ở Mỹ, hay chuyện ông Trump trở lại nắm quyền trong vài tháng tới.