Lòng Nhân Từ Vượt Trên Sự Công Lý Trong Xã Hội

  ĐÓN NHẬN SỰ CÔNG CHÍNH CỦA CHÚA

CHỦ NHẬT 24 NĂM C
Các bài đọc:  Ex 32:7-11, 13-14; 1 Tim 1:12-17; Lk 15:1-32 hay Lk: 1-12
Lòng Nhân Từ Vượt Trên Sự Công Lý Trong Xã Hội

Ông bà anh chị em thân mến,

Mở đầu bài tin mừng chúng ta vừa nghe, thánh Luca cho biết các người thu thuế và các người tôi lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng.  Thấy vậy, những người Pharisiêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau : “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng…”. Xầm xì như thế có nghĩa là họ đòi hỏi công lý cần phải thi hành, phải tôn trọng.  Giờ đây, qua bài Tin Mừng, cùng nhau chúng ta suy niệm xem cách con người lập luận và thể hiện về công lý trong đời sống thường nhật như thế nào và cách Chúa hành động về công lý đối như thế nào. Sau đó, làm cách nào để cảm nghiệm, để sống thể hiện công lý như Ngài hầu tâm hồn mình luôn được hân hoan vui mừng.  Theo phụng vụ, Chúa Nhật Thứ Tư Mùa Chay hôm nay cũng được gọi là Chúa Nhật của Hân Hoan, Vui Mừng.

 CÔNG BẰNG/CÔNG LÝ TRONG ĐỜI SỐNG THƯỜNG NHẬT
Trước hết trong đời sống thường nhật, đa số chúng ta lập luận về công bằng hay công lý dựa vào tiêu chuần của lề luật trong gia đình, trong xã hội, tiêu chuẩn của kẻ trên người dưới, tiêu chuẩn của người được coi là đạo đức và của giới bị coi là tội lỗi.  Hiểu một cách đơn giản về công bằng hay công lý là nếu có ai làm thiệt hại cho mình thì mình có quyền trả đũa cân xứng.  Chúng ta thường nghe ăn miếng trả miếng là một lối lập luận nghe như hợp pháp về công bằng, công lý.  Hoặc nếu ai có tội thì phải bị phạt, hoặc có mắc nợ thì phải trả. Chính vì thế mà họ lẫm bẫm trách móc Ngài sao ăn uống với những người tội lỗi mà không tôn trọng luật giai cấp trong xã hội. Chính vì thế – chắc hẳn chúng ta còn nhớ -mà các người kinh sư và pharisiêu mang đến Chúa Giê su người phụ nữ bắt gặp đang ngoại tình để đòi ném đá theo luật.  Chính vì thế mà một số cha mẹ đau buồn khi phải cắt đứt liên lạc với con cái đang ăn ở với bạn của mình trước khi thành hôn, vì chúng sống không phù hợp với tiêu chuẩn đạo đức. Như thế, muốn thi hành công bằng hay công lý cũng phải có luật lệ, phải có nguyên tắc thì tòa án công lý mới phân biệt trắng đen được.  Công bằng hay công lý theo quan niêm trên thì vẫn tốt hơn là bất công, vẫn tốt hơn là dùng bạo lực hoặc quyền hành áp chế người khác.

CÔNG LÝ CỦA CHÚA DỰA TRÊN LÒNG NHÂN TỪ VÀ YÊU THƯƠNG
Còn Chúa Giê-su, Ngài đã thể hiện công lý đối với chúng ta như thế nào. Thưa, để trả lời những người kinh sư, biệt phái lên án Ngài không giữ tiêu chuẩn về công lý ở đời, Ngài đã dùng dụ ngôn NGƯỜI CHA NHÂN LÀNH để giải thích cho họ và cho cả chúng ta về hành động công lý của Ngài. Người Cha Nhân Lành ở đây là hình ảnh của Thiên Chúa.

Trong dụ ngôn này, người con thứ và người anh cả cũng đòi công bằng, công lý theo quan niệm bình thường trong xã hội. Người con thứ xin cha chia gia tài, bởi vì theo luật thì các con đều được chia gia tài. Tuy nhiên, cũng theo luật xã hội Do Thái, người cha vẫn có quyền chưa chia gia vì cha còn sống.  Thế nhưng người cha trong dụ ngôn lại không thi hành công bằng công lý theo tiêu chuẫn ở đời. Ông đã chia gia tài cho cậu con thứ.  Điều này chỉ có thể hiệu vì ông đã quá thương yêu con, đã tôn trọng tự do của con hay đúng hơn là của mọi người. Công lý của ông cha là ở hành động đầy yêu thương nhưng cũng đầy xót xa vì ngày ngày ra cửa trông chờ con trở về. Điều này cũng có nghĩa một khi cậu con thứ chọn lựa tự do trẩy đi phương xa, cậu mặc nhiên coi như cha đã chết, mặc nhiên bỏ lại mọi liên hệ gia đình, xóm làng.

Còn người con cả, cũng đòi công bằng công lý : Khi từ ngoài đồng về, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, được biết cha đang đãi tiệc mừng em mình trở về, anh đã cảm thấy mình bị bất công. Cả cuộc đời hầu hạ cha mà anh chẳng thấy phần thưởng đâu cả, chẳng được một con bê béo đãi chúng đãi bạn, chẳng thấy công bằng công lý ở đâu cả.  Ghen tị là phải, nổi giận là phải, không chịu vào nhà khi nghe yến tiệc linh đình bên trong là phải, bởi vì người cha hành động hoàn toàn ngược lại với công bằng mà xã hội mọi thời quan niệm. Chúng ta chắc hẳn cũng cảm thông với anh. Nếu đặt mình vào hoàn cảnh của người anh, chắc một số chúng ta nỗi khùng lên được, không phải một lần mà chắc đã nhiều lần trong đời rồi!  Người cha này hành động quá bất thường, không công bằng chút nào cả!

Vậy người cha đã phản ứng thế nào để giải thích sự công bằng, công lý của mình cho hai người con và cho cả chúng ta. Đối với người con thứ, nhìn thấy con từ đàng xa trở về, người cha đã vội vã chạy ra trước, ôm lấy con và hôn lấy hôn để – chẳng đợi con xin lỗi, chẳng quan tâm con mình hối hám vì ăn đồ ăn của heo, chẳng coi con là kẻ bần cùng nhất như xã hội nhục mạ, nhưng người cha mau mau phục hồi phẫm giá ngay cho con : khoác áo choàng tượng trưng danh giá của con, đeo nhẫn tượng trưng quyền bính của con, mang dày tượng trưng tư do của con và bắt bê béo đặt tiệc ăn mừng vì con tôi đã chết nay lại sống, đã mất nay lại tìm thấy. Niềm hân hoan vui sướng của người cha khi thấy cách thể hiện công lý của mình đã có kết quả, đó là người con trở về sau thời gian sống xa mình. Cha chỉ cầu con trở về, thế là quá đủ !

Đối với người con cả, khi cơn ghen tị nổi lên vì cho rằng người cha bất công, cha quá rộng lượng với cậu em, anh anh quyết định không vào nhà dự tiệc mừng em về, một người em mà vì ghen tị, anh còn đi xa hơn để kết tội em đã ăn chơi với bọn đàng điếm. Hay biết anh nhất quyết không vào nhà, thái độ này hẳn giúp người cha thấy rằng từ lâu anh ở bên cha, trong nhà thật- nhưng tâm hồn hẳn luôn ở ngoài.  Thế nhưng, để thể hiện công bằng, công lý, công chính của mình, người cha đã ra ngoài nan nỉ và tuyên bố với anh ta rằng : mọi sự của cha là của con. Và một lần nữa, người cha xác quyết cách mình thể hiện công bằng, công lý, công chính là qua niềm hân hoan vui mừng : nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy. Giá như người anh cả nghiệm được câu vui mừng nảy lần thứ hai, anh thấy mình đã chết và CẦN sống lại, đã mất và CẦN trở vào nhà để được tim thấy.

Đối với con người công bằng hay công lý dựa trên tiêu chuẩn : ăn miếng thì phải trả miếng, có tội thì phải phạt như đa số đã chấp nhận như thế.  Chính vì thế mà cho đến giờ này một số người trong hay ngoài gia đình vẫn chưa làm hòa, vẫn cầm buộc nhau, vẫn chưa bình an, vẫn xa cách nhau. Trong khi Chúa lại dạy rằng ai tát má này thì đưa thêm má kia cho họ vả, ai lỗi phạm thì không phải tha bảy lần mà bảy mươi bảy lần bảy.  Sự công chính của Ngài dựa trên tình yêu thương vô điều kiện, lòng xót thương vô bờ bến với mọi người, luôn thấp thỏi chờ mong mỗi người, miễn là kẻ có tội ăn năn xám hối. Vậy làm sao cảm nhận, làm nhìn thấy được lòng nhân lành yêu thương -sự công chính của Chúa Ngài dành cho mỗi chúng ta đây- hầu chúng ta có thể thể hiện sự công chính của Ngài cho tha nhau!

ĐÓN NHẬN SỰ CÔNG CHÍNH CỦA CHÚA

Một cô bé đang ngồi trên lòng mẹ, chợt lên tiếng hỏi mẹ: “- Mẹ ơi, con có thê nhìn thấy lòng mẹ không?” Bà mẹ đáp: “- Mẹ không biết, nhưng con có thể nhìn vào mắt mẹ xem có thấy gì trong đó?” Cô bé nhướng mình lên, mắt chăm chú nhìn vào đôi mắt người mẹ, rồi sung sướng kêu lên: “- Mẹ ơi, con nhìn thấy lòng mẹ rồi, còn hiểu mẹ thương con vì ở trong đôi mắt mẹ, con nhìn thấy một cô bé tí xíu – là chính con đó mẹ ạ !”
Như cô bé, trong mùa chay, chúng ta chạy đến ngồi vào tòa hòa giải với linh mục, như ngồi vào lòng Chúa -để cảm nhận lòng công chính của Chúa thật tuyệt vời dành cho mỗi chúng ta trong đôi mắt Ngài mà cậu con thứ cảm nhận rõ nhờ trỗi dậy trở về làm hòa với Cha. Chúa chỉ mong có thế. Một khi được Chúa tháo cởi lỗi phạm, chúng ta tháo cởi cho những ai mình đang cầm buộc.  Chắc hẳn CHÚA SẼ VUI LẮM, vui mừng như NGƯỜI CHA NHÂN LÀNH và vui mừng vì sự công chính được đón nhận.

(Phó tế NGUYỄN SĨ BẠCH

Văn Thơ & Bạo Lực – Tưởng Năng Tiến

Văn Thơ & Bạo Lực – Tưởng Năng Tiến

Tôi được một tác giả nổi tiếng – Tiêu Dao Bảo Cự – khen là “có tố chất của một nhà văn thượng thừa”! Dù biết ổng nói chơi, lúc đã hơi quá chén, tôi vẫn vui râm ran (và sướng âm ỉ) gần cả buổi chiều. Sự thực tôi chỉ là một tay nghiệp dư, cầm bút bữa đực/bữa cái, và phần lớn thì giờ đều dành cho việc cầm chai (từ hơn nửa thế kỷ nay) chưa bỏ sót bữa nào – trừ những ngày tháng (lẻ tẻ) ngồi tù thì không kể!

Đã vậy, cứ sau khi cạn mấy ly đầy (rồi đầy mấy ly cạn) và lại cạn thêm vài ly đầy nữa là …thế nào tôi cũng bắt đầu phát biểu linh tinh về mọi vấn đề thời sự và luôn được mấy cha bạn (cùng bàn) ồn ào tán thưởng! Sẵn trớn, tôi còn lớn tiếng hứa hẹn là sẽ cô đọng mọi ý tưởng đặc sắc của mình thành những công trình văn học để in thành sách. Quí bạn đồng ẩm sẽ được tặng (không) mỗi người một cuốn, với  chữ ký của tác giả đàng hoàng.

Tôi hứa – ít nhất – cũng đã cả ngàn lần như thế nhưng chỉ hứa (lèo) thôi, chứ mãi đến nay vẫn chưa xuất bản được một tác phẩm nào ráo trọi. Hóa ra uống dễ hơn là viết, không cần chuẩn bị hay suy nghĩ chi nhiều, cầm ly ực một cái rất nhẹ nhàng và lẹ làng như bỡn. Cầm bút là chuyện hoàn toàn khác, vất vả và cực nhọc (không ít) nên đành phải xù thôi!

Tôi cứ “xù” hoài khiến có người đâm ra ngượng ngùng và ái ngại (dùm) nên khuyên nhủ chuyển qua làm thơ đi, cho nó đỡ phần vất vả. Thưa thật là tôi cũng đã “thử” rồi nhưng cũng chả đi đến đâu. Có bữa, tôi tình cờ (và bất ngờ) đọc được một dòng nhắn tin ngăn ngắn – qua F.B – từ một tác giả quen thuộc:

Thái Kế Toại to‎ Tưởng Năng Tiến: “Xin chào anh. Tôi đã tuyển thơ anh in trong tập Vầng trăng lưu lạc. tuyển tập thơ hải ngoại cho NXB Hội Nhà văn, Hà Nội xuất bản năm 1994. Lê Hoài Nguyên.”

Ủa! Bộ thiệt vậy sao cà ?

Và nếu đúng vậy thì kể như … tiêu! Sáng tác của tôi đã được vô tuyển tập, và được Hội Nhà Văn VN xuất bản gần chục năm rồi mà không thấy có “tiếng vang” hay “tiếng dội” nào sất. Cũng chả thấy ai suýt xoa khen ngợi, hoặc tỏ vẻ quan tâm, hay bình luận một lời nào. Nửa lời cũng không luôn!

Thơ của Phùng Cung, Trần Dần, Hữu Loan, Tuân Nguyễn, Phùng Quán, Nguyễn Chí Thiện, Tô Thùy Yên … đều được người đời nhắc nhở dài dài – dù các vị đều đà khuất núi. Tôi thì vẫn còn sống nhăn nhưng chả được thiên hạ nhắc nhở gì đến cả.

Thế nhân đã hờ hững như vậy thì còn cố nấn ná làm chi cho má nó khi! Thôi, dẹp (mẹ) chuyện thi phú qua một bên đi cho khoẻ cái thân già. Hơn nữa, nói thiệt tình (chứ chả phải là nói “dỗi” đâu) tôi cũng không mặn mà gì lắm với cái kiếp thi nhân bầm dập ở xứ sở của mình.

Trần Dần ẩn mình trong bóng tối cho đến khi nhắm mắt. Hữu Loan, Phùng Quán túng bấn thường xuyên. Cả hai chỉ có thể uống rượu suông thôi mà còn là rượu chịu, dù họ luôn sẵn sàng lao lực đến đổ mồ hôi hay sôi nước mắt. Phùng Cung, Tuân Nguyễn, Nguyễn Chí Thiện, Tô Thùy Yên… đều đã trải qua những quãng đời tù mà đơn vị thời gian được tính theo từng thập niên (dài dặc) thay vì ngày tháng.

Nghĩ mà thấy thương cái đám thi sỹ Việt Nam muốn ứa nước mắt luôn, chứ có quí báu gì đâu mà mộng mơ chuyện thơ với thẩn. Xin cứ để “em” làm thường dân đi cho nó đỡ cực cái thân – đúng không?

Không!

Why?

Bởi những chuyện trên tuy hoàn toàn chính xác nhưng đã xa xưa, cũ kỹ lắm rồi! Văn nghệ sỹ giờ đây không còn bị Nhà Nước ngược đãi như trước nữa. Họ đã được cởi trói hết rồi. Đảng đã dũng cảm nhìn vào sự thực, và quyết tâm đổi mới từ lâu.

Xứ sở giờ đã thay da đổi thịt. Cả nước không chỉ được ăn ngon mặc đẹp mà còn được chăm sóc tận tình về đời sống tinh thần. Tất cả mọi sinh hoạt văn hóa nghệ thuật đều được biểu dương và cổ vũ. Chỉ cần xem qua vài hàng tựa, trên trang nhất, của báo chí nhà nước là cũng đã cảm thấy được cái tâm cảm rộn ràng của cả nước luôn :

– Chúng ta khao khát văn học Việt Nam lan toả với bạn đọc thế giới
– Văn học phải đi trước, biến tinh hoa văn hoá dân tộc thành sức mạnh nội sinh để phát triển đất nước
– Phát Triển Văn Hoá Nâng Cao Giá Trị Con Người
– Chăm lo đời sống văn hóa tinh thần đồng bào dân tộc vùng cao

“Cao” hay “thấp” bất kể, Kinh hay Thượng cũng thế, cũng đều được “chăm sóc” tận tình. Đám nhi đồng cũng vậy luôn, theo như bản tin (“Văn Học Cần Người Trẻ Dấn Thân Để Bước Ra Thế Giới”) của báo Công An Nhân Dân:

Ngày 9/1/2022, Hội Nhà văn Việt Nam đã vinh dự đón Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc đến thăm và dự Lễ phát động cuộc vận động sáng tác văn học về đề tài Thiếu nhi và trao giải thưởng “Tác giả Trẻ” lần thứ nhất. Điều này thể hiện sự quan tâm sâu sắc của lãnh đạo Đảng, Nhà nước đối với văn học và những người cầm bút. Phát biểu tại buổi lễ, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc bày tỏ mong ước trong tương lai không xa, Việt Nam sẽ có nhà văn đoạt giải Nobel văn chương, mang về niềm tự hào cho đất nước.

Ấy vậy mà chỉ vài tuần sau, một tác giả trẻ, nhà thơ Thái Hạo, mới vừa rời nhà thôi (chứ chưa kịp “bước ra thế giới”) đã gặp “sóng gió bất kỳ” ngay – theo như nguyên văn cách dùng từ và lời tường thuật của chính nạn nhân:

Tôi đã im lặng và định im lặng hẳn, nhưng vì càng lúc càng có nhiều bạn bè lo lắng gọi điện, nhắn tin hỏi thăm tôi về việc vì sao không thể có mặt tại lễ trao giải Thơ của Văn Việt …

Sáng hôm qua (2/3), tôi từ nhà đi sân bay… Ra cách nhà được khoảng 1km thì cảnh sát giao thông cùng cảnh sát trật tự (áo xanh) ra chặn lại. Tôi vừa bước xuống xe thì có hai người đàn ông lạ mặt mặc thường phục từ bên kia đường chạy qua, một người giữ, một người đấm liên hồi vào mặt tôi, vừa đấm vừa chửi thề, trước mặt rất nhiều công an…

Sự việc làm tôi hết sức bất ngờ. Không biết tại sao mình bị đánh, cũng không biết ai là người đánh mình và đánh vì lý do gì. Ban đầu tôi đã tự hỏi rất nhiều, rằng ai, tại sao…, Nhưng về tới nhà, yên tĩnh, bỗng một nỗi buồn không thể tả được xâm chiếm tôi. Mọi thứ như vỡ nát.

Ngòi bút của Thái Hạo, tất nhiên, không thể bị khuất phục bởi những “cú đấm liên hồi” của chế độ hiện hành nhưng thế giới quanh ông cũng đã “vỡ nát” chả khác chi cái môi trường sống (đầy dẫy bạo lực) đã vây quanh suốt đời lớp người đi trước – như Phùng QuánCó nơi nào trên trái đất này/ Mật độ đắng cay như ở đây/ Chín người mười cuộc đời rạn vỡ/ Bị ruồng bỏ và bị lưu đầy…

Với “mật độ đắng cay” (và giữa lòng cái chế độ độc đoán và tàn bạo này) “như ở đây” mà Chủ Tịch Nước nói chuyện “Nobel văn chương” thì nghe thiệt mỉa mai, hay nói chính xác hơn là ông ấy diễu dai và diễu dở!

Tưởng Năng Tiến
3/2022

‘Ủng hộ Ukraine chống Nga xâm lăng, nhưng đừng lạc quan tếu’ – BBC News Tiếng Việt

BBC News Tiếng Việt

Ý kiến cảnh báo dư luận phương Tây cần thận trọng, đừng vội nghĩ rằng chiến thắng của Ukraine trước Nga sẽ là sự thật.

“Hãy hỏi những người Syria, vẫn còn mắc kẹt dưới chế độ Assad, các thành phố của họ bị bom Nga phá hủy. Hãy hỏi những người Chechnya, những người đã thấy thủ đô của họ bị san phẳng theo lệnh của Vladimir Putin. Hoặc, hãy hỏi vô số người Ả Rập, Iran, Belarus và Myanmar dũng cảm, những người đã liều mạng để phản đối những kẻ thống trị áp bức mà chưa đi tới đâu.”

'Ủng hộ Ukraine chống Nga xâm lăng, nhưng đừng lạc quan tếu' - BBC News Tiếng Việt

BBC.COM

‘Ủng hộ Ukraine chống Nga xâm lăng, nhưng đừng lạc quan tếu’ – BBC News Tiếng Việt

Ý kiến cảnh báo nói dư luận phương Tây cần thận trọng, đừng vội nghĩ rằng chiến thắng của Ukraine trước Nga sẽ là sự thật.  

Thêm một tướng Nga tử trận tại Ukraine

Thêm một tướng Nga tử trận tại Ukraine

March 26, 2022

KIEV, Ukraine (NV) – Bộ quốc phòng Ukraine hôm Thứ Bảy, 26 Tháng Ba, thông báo thêm một tướng Nga, Trung Tướng Yakov Rezantsev, bị giết trong cuộc tấn công gần thành phố Kherson, nằm về phía Nam Ukraine.

Tướng Rezantsev là tư lệnh quân đoàn 49 bộ binh hỗn hợp của Nga, theo bản tin của BBC News. Các đơn vị trực thuộc Rezantsev gồm cả biệt kích Spetnaz, bộ binh cơ giới, chiến xa và pháo binh.

Lính Nga bị giết trên chiến trường Ukraine. (Hình minh họa: Sergey Bobok/AFP via Getty Images)

Một giới chức Tây Phương nói rằng Rezantsev là sĩ quan cấp tướng thứ bảy tử trận ở Ukraine và là trung tướng thứ nhì của Nga bị giết ở nơi này.

Các nguồn tin tình báo nói rằng tinh thần chiến đấu suy sụp của lính Nga đã khiến cho các sĩ quan cao cấp phải ra sát trận địa để điều động các đơn vị trực thuộc.

Nguồn tin truyền thông Ukraine cho hay tướng Rezantsev bị giết tại căn cứ không quân Chornobaivka gần Kherson, nơi quân đội Nga có bộ chỉ huy tiền phương và đã bị quân Ukraine mấy lần tấn công.

Một trung tướng khác, Andrei Mordvichev, nghe nói cũng thiệt mạng trong một cuộc tấn công vào cùng căn cứ.

Kherson là thành phố đầu tiên của Ukraine lọt vào tay quân Nga ngay sau cuộc xâm lăng, dù rằng có các báo cáo là người dân thành phố hàng ngày vẫn tổ chức biểu tình phản đối quân chiếm đóng.

Trung Tướng Nga Yakov Rezantsev. (Hình: BBC News)

Tuy phía Nga chỉ mới xác nhận cái chết của một tướng, chính phủ Kiev và các cơ quan tình báo Tây Phương tin rằng có tới bảy tướng lãnh bị giết kể từ khi Nga xâm lăng.

Hôm Thứ Sáu, một nguồn tin Tây Phương cho hay một đại tá lữ đoàn trưởng Nga mới đây đã bị chính lính dưới quyền hạ sát sau khi đơn vị này bị tổn thất nặng nề.

Theo nguồn tin này, việc tư lệnh lữ đoàn bộ binh cơ giới số 37 bị chính lính thuộc quyền hạ sát, cho thấy “sự suy sụp tinh thần kỷ luật và chiến đấu của quân đội Nga.” (V.Giang)

‘TRẬN CHIẾN MỚI VÌ TỰ DO’

VOA Tiếng Việt

‘TRẬN CHIẾN MỚI VÌ TỰ DO’

Tổng thống Mỹ Joe Biden ngày thứ Bảy nói rằng việc Nga xâm lược Ukraine đe dọa hủy hoại an ninh toàn cầu và các nền dân chủ trên thế giới phải chuẩn bị cho một cuộc chiến lâu dài chống lại chế độ chuyên quyền.

“Phương Tây hiện nay mạnh mẽ hơn, đoàn kết hơn bao giờ hết,” ông Biden nói tại thủ đô Warsaw của Ba Lan trước hàng trăm quan chức dân cử của nước này, học sinh sinh viên và nhân viên đại sứ quán Mỹ, nhiều người cầm cờ Mỹ, Ba Lan và Ukraine.

“Chúng ta cần phải kiên gan bền chí cho cuộc chiến lâu dài phía trước.”

Gọi cuộc chiến chống lại Tổng thống Nga Vladimir Putin là một “trận chiến mới vì tự do,” ông Biden nói rằng khao khát “quyền lực tuyệt đối” của ông Putin là một thất bại chiến lược đối với Nga và là thách thức trực tiếp đối với nền hòa bình Châu Âu vốn đã ngự trị kể từ Thế chiến thứ hai.

Ông phát biểu sau khi đưa ra những lời hứa hỗ trợ an ninh cho Ukraine và gọi ông Putin là “đồ tể” khi ông đến thăm những người tị nạn chạy lánh cuộc chiến ở Ukraine hiện đang ở thủ đô của Ba Lan.

Bằng giọng điệu hùng hồn và quả quyết, ông khẳng định Ukraine sẽ không bao giờ là chiến thắng của Nga vì “những con người tự do khước từ sống trong một thế giới vô vọng và u tối.”

“Vì Chúa, kẻ này không thể nào tại vị được,” ông nhắc đến ông Putin trong lời phát biểu cuối cùng trước khi kết thúc bài diễn văn.

Brendan Smialowski / AFP

Xin Mẹ Maria đoái thương đến nhân loại đang bị chiến tranh, đại dịch đe doạ

Chúc bình an, hôm nay thứ 7, xin Mẹ Maria đoái thương đến nhân loại đang bị chiến tranh, đại dịch đe doạ. Nhớ nhau trong lời kinh nguyện nhé.

Cha Vương

Thứ 7: 26/03/2022

TIN MỪNG: Rồi Chúa nói: Si-môn, Si-môn ơi, kìa Xa-tan đã xin được sàng anh em như người ta sàng gạo. Nhưng Thầy đã cầu nguyện cho anh để anh khỏi mất lòng tin. (Lc 22:31-32a)

SUY NIỆM: Ai muốn vượt biển có gió bão, đầy san hô cồn sạn, mà không phòng bị trước, chắc chắn sẽ chìm đắm. Có ai không thức tỉnh không gắng công chiến đấu mà nên thánh được? Lạy Chúa xin cho con biết sợ chúa, để sự kính sợ ấy giúp con ở tỉnh thức, mà sự tỉnh thức sẽ giúp con toàn thắng ba giặc thù. [1-Xác thịt của bản thân; 2-Hấp lực của thế gian; 3-Cạm bẫy của Xa-tan.]

Xin chúa đoái thương soi sáng cho con hiểu rõ ơn thánh sủng tất cao trọng, giúp con nên gia thuộc và con cái Chúa. Nếu con không mất ơn trọng ấy bao giờ thì phúc cho con biết bao!

Con đành mất mọi của trần gian để được phúc vô cùng đời sau. Nếu con quyết chí chịu mọi đau khổ để bảo toàn ơn trọng ấy, thì phúc cho con muôn trùng! Nếu con giữ gìn quý vật ấy cho xứng, Chúa sẽ ngự trị trong linh hồn con, sẽ soi sáng, thêm sức, tỏ lòng nhân ái và sẽ trở nên phần thưởng cho con đời này đời sau muôn kiếp. (x. Sách Gương Đức Mẹ, Q1:3:4)

LẮNG NGHE: Lạy Cha, đừng để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng hãy cứu chúng con khỏi kẻ ác. (Mt 6:13)

CẦU NGUYỆN: Lạy ơn Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, xin giúp chúng con trong cơn giao chiến, đánh phá sự hiểm ác mưu sâu quỉ dữ. Chúng con sấp mình nguyện xin Chúa chế trị nó cùng xin nguyên soái cơ bình trên trời lấy quyền phép Chúa mà hạ Satan cùng các quỉ dữ đang rong ruổi khắp thế làm hại các linh hồn, bắt chúng giam cầm trong hỏa ngục. Amen (Kinh Cầu Cùng Tổng Lãnh Thiên Thần Micae)

THỰC HÀNH: Tập đọc Kinh Cầu Cùng Tổng Lãnh Thiên Thần Micae mỗi ngày, nhất là trong cơn bị cám dỗ.

From: Đỗ Dzũng

Yêu thương và tha thứ

Yêu thương và tha thứ

Tác giả: Phùng Văn Phụng

Trong một cuộc phỏng vấn giữa hằng mấy ngàn bác sĩ y khoa với câu hỏi:

Trong số các bệnh nhân đến phòng mạch bác sĩ trong tuần, có bao nhiêu phần trăm bác sĩ thấy mình có đủ khả năng để điều trị cho họ?

Câu trả lời bất ngờ, bất ngờ đến kinh ngạc.

Các bác sĩ trả lời rằng: Trong số 100 bịnh nhân thì chỉ có độ 10 người là chúng tôi nghĩ mình có đủ khả năng điều trị thôi! Còn 90 bệnh nhân kia cũng là những ngườí đau ốm thực sự. Nhưng bệnh của họ không phải là thứ bệnh về thể lý mà về tâm lý.

Bệnh họ là tâm bệnh không thể điều trị theo phương pháp y khoa.

Cội rễ cơn bệnh của họ là LÒNG GIẬN DỮ, HẰN THÙ, GHEN GHÉT và những điều khác như vậy.

Về các vấn đề như thế, chúng tôi, giới y sĩ đã không được dạy và chuẩn bị để đối phó khi còn đi theo học ở nhà trường y khoa”. Trích lịch phụng vụ Nhâm Dần 2022 (trang 125-126)

*Đa số người bịnh do tâm lý mà ra. Do thù hằn, ghen ghét, giận dữ, bất mãn người khác thành ra tâm hồn không ổn định, sinh ra mất ngủ, đau đớn về thể xác và đau đớn về tâm hồn, mà đau đớn về tâm hồn mới là quan trọng, sinh ra đủ thứ bịnh tật ung thư, đau dạ dày, trầm cảm v.v…

Cho nên để có thể được mạnh khỏe về thể xác hầu có tâm hồn vui vẻ, thoải mái nên đọc và thực hành thường xuyên Kinh Hòa Bình của Thánh Phanxicô dạy rằng: “Đem yêu thương vào nơi oán thù, Đem thứ tha vào nơi lăng nhục. Đem an hòa vào nơi tranh chấp…”

*Dụ ngôn người Cha nhân lành, yêu thương người con thứ, sau khi đứa con hư hỏng này tiêu hết nửa gia tài của người cha, trở về xin cha tha thứ làm cho chúng ta liên tưởng đến lòng thương yêu vô tận của Cha trên trời đối với chúng ta nếu chúng ta biết yêu thương, tha thứ, chúc phúc, cầu nguyện cho những người đã ngược đãi chúng ta. (Lc15,1-3 và 11-32)

Yêu thương, tha thứ không dễ dàng đâu. Nhưng nếu chúng ta cầu nguyện thật nhiều xin Chúa giúp sức, trông cậy vào Chúa thì chúng ta có thể làm được, vì sao vậy?

Vì nếu chúng ta không yêu thương và tha thứ cho người khác,(người đã làm hại chúng ta), thì người thiệt thòi trước tiên là chúng ta. Nếu chúng ta nuôi hận thù, điều trước tiên chúng ta chịu đựng là ăn không ngon, ngủ không yên. Thời gian dài mất ngủ sẽ sinh ra bịnh hoạn, được gọi là tâm bịnh. Tâm bịnh thì không có thuốc thang nào chữa được.

*Rũi ro khi ra đi với tâm trạng không yên, lòng chất chứa hận thù thì làm sao linh hồn ta thanh thoát, bình an được?

Muốn có thiên đàng trần thế này và thiên đàng vĩnh cửu mai sau không còn cách nào khác là thực tập yêu thương, tha thứ mỗi ngày.

Phùng Văn Phụng

Ngày 24-03-2022

Vụ bắt Nguyễn Phương Hằng: Luật sư cảnh báo về điều luật ‘thòng lọng’ toàn dân

VOA Tiếng Việt 

Giữa lúc dư luận Việt Nam “dậy sóng” và không ít người hả hê vì sự kiện nữ doanh nhân Nguyễn Phương Hằng bị bắt tạm giam vào ngày 24/3 với cáo buộc theo Điều 331, một luật sư nói với VOA rằng đây là điều luật “vi hiến”, và cảnh báo rằng điều luật đã biến tất cả người dân Việt Nam trở thành “tù nhân dự khuyết” nếu họ dám đưa ra những quan điểm trái nhãn quan của chính quyền.

Điều 331 của Bộ Luật Hình sự Việt Nam đã vô hình chung biến tất cả công dân Việt Nam đều có khả năng trở thành một tù nhân dự khuyết của chế độ. Chỉ cần họ có bất cứ hành vi, biểu hiện nào đó không phù hợp với nhãn quan, quan điểm chính thống của chính quyền thì Điều 331 sẽ được sử dụng để trấn áp”, Luật sư Vũ Đức Khanh từ Canada nhận định.

Nữ Tổng giám đốc 51 tuổi của Công ty Cổ phần Đại Nam đã bị Công an TP.HCM tống đạt quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam vào ngày 24/3 về hành vi “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” theo quy định của Điều 331 Bộ luật hình sự.

Vi hiến

Vụ bắt giữ bà Nguyễn Phương Hằng đã khuấy động mạng xã hội và cả khu vực xung quanh dinh thự của bà khi một lực lượng hùng hậu gồm các nhà báo, những người làm YouTube và người dân hiếu kỳ tập trung để đưa “tin nóng” về vụ bắt nữ CEO nổi tiếng đình đám trên mạng xã hội.

Ngoài những người hâm mộ, đa số công luận Việt Nam tỏ ra nhẹ nhõm, thở phào vì sẽ không tiếp tục “bị tra tấn” bởi những lời lẽ chỉ trích, công kích nặng nề mà bà Nguyễn Phương Hằng sử dụng trong các livestream nhắm vào nhiều người khác nhau, bao gồm cả những gương mặt nổi tiếng trong giới nghệ sĩ.

Tuy nhiên, theo lưu ý của LS. Vũ Đức Khanh, Điều luật mà nhà chức trách sử dụng để cáo buộc bà Nguyễn Phương Hằng là một điều luật “vi hiến”. Ông nói đây là điều khoản an ninh nhằm “hình sự hoá những biểu hiện về chính trị” và lâu nay vẫn thường được chính quyền Việt Nam sử dụng để đàn áp những tiếng nói đối lập, độc lập.

“Vì bà Nguyễn Phương Hằng có nhiều luồng dư luận không thuận lợi cho bà ấy nên trong trường hợp nhà nước Việt Nam sử dụng điều khoản này thì họ sẽ không gặp bất cứ trở ngại nào đối với dư luận quần chúng, vì có một lượng dư luận không nhỏ không đồng tình với thái độ cũng như cách biểu đạt ý kiến của bà Nguyễn Phương Hằng”, LS. Vũ Đức Khanh nói với VOA.

Vì vậy, theo ông, nếu không cẩn thận suy xét rõ ràng về điều luật 331, đại đa số dư luận sẽ cho rằng bà Nguyễn Phương Hằng bị bắt theo Điều 331 là đúng.

“Chúng ta cần phải nhìn rõ rằng Điều 331 Bộ Luật Hình sự là vi hiến, đồng thời nó cũng phản lại với tất cả quy định của các luật nhân quyền quốc tế và các công ước về quyền dân sự và chính trị”, LS. Vũ Đức Khanh nói thêm.

Trở thành nạn nhân của điều luật chống ‘phản động’

Khác với đa số trường hợp bị cáo buộc vi phạm Điều 331 trước đây thường là những nhà hoạt động, người bất đồng chính kiến – tức những người bị xem là có quan điểm đối lập về chính trị với chính quyền – bà Nguyễn Phương Hằng bị cáo buộc tội danh theo Điều 331 trong khi bản thân bà thường xuyên bày tỏ quan điểm ủng hộ đường lối của Đảng và Nhà nước trong các buổi livestreamà cũng không ít lần chỉ trích nặng nề những người mà bà gọi là “phản động”.

Cách thức làm show theo kiểu “chửi hết mọi người” nhưng luôn ủng hộ chính quyền của bà Nguyễn Phương Hằng đã khiến nhiều người bất bình, thậm chí có nhiều đơn tố cáo từ các nghệ sĩ và cá nhân – theo lời nhà chức trách, nhưng talk show bị xem là “chói tai” của bà vẫn tồn tại và đắt khách trong suốt hơn một năm qua.

Nhưng vụ bắt giữ nữ CEO đã khiến dư luận cho rằng bà Hằng đã “vượt lằn ranh đỏ” của chính quyền và giờ chính bà trở thành nạn nhân của điều luật đã khép tội nhiều người mà bà gọi là “phản động”.

LS Vũ Đức Khanh nói:

“Bà Nguyễn Phương Hằng có nhiều biểu hiện đã được thông đồng với chính phủ Việt Nam để khuấy động lên làn sóng dư luận trong rất nhiều vấn đề mà toàn xã hội quan tâm. Nhưng cuối cùng, bà Nguyễn Phương Hằng là nạn nhân của chính sách (điều luật) đó vì chính điều bà ấy làm lại đụng chạm đến những vấn đề khác của chế độ. Và khi không còn phù hợp với quan điểm chính thống của chính phủ nữa thì bà Nguyễn Phương Hằng sẽ phải là người bị trả giá đầu tiên”.

Bà Nguyễn Phương Hằng bắt đầu nổi lên từ đầu năm 2021 khi bà tổ chức họp báo và livestream tố cáo về khả năng chữa bệnh và những tranh chấp tiền bạc giữa bà và ông Võ Hoàng Yên – người vẫn thường được một số người sùng bái gọi là “thần y”.

Sau đó, bà tiếp tục được công luận ủng hộ qua các livestream tố cáo những tiêu cực trong việc làm từ thiện của nhiều người, bao gồm các gương mặt nghệ sĩ nổi tiếng như Hoài Linh, Đàm Vĩnh Hưng, Thủy Tiên, Trấn Thành…

Trước khi bị bắt, bà Nguyễn Phương Hằng đã bị Cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP.HCM ban hành quyết định tạm hoãn xuất cảnh từ ngày 16/2 đến ngày 29/4/2022 liên quan đến nhiều đơn thư tố cáo bà.

VIỆT NGỮ

VIỆT NGỮ

Anh chàng Tây con học được ít tiếng Việt đã huyênh hoang tự đắc nói với ông Hai là hắn thông thạo ngôn ngữ Việt.

Ông Hai hỏi hắn em có biết tiếng Việt có bao nhiêu từ là ăn không? Hắn suy nghĩ mãi chịu bí. Ông Hai nói: Tiếng Việt có rất nhiều từ là ăn: Dồi đi! Nốc đi! Tọng đi! Chớt đi! Liếm đi! Xơi cơm, đả, hốc, dùng cơm… Hắn lấy cuốn sổ tay ra ghi chép rất cẩn thận.

Ông hỏi tiếp tiếng Anh có bao nhiêu từ mầu đen?

Chỉ có một từ đen thôi anh ạ. Vậy tiếng Việt có bao nhiêu từ mầu đen?

Tiếng Việt có rất nhiều từ chỉ màu đen. Gà đen gọi là gà ác. Chó đen gọi là chó mực, mực đen gọi là mực tầu, mèo đen gọi là mèo mun, ngựa đen gọi là ngựa ô, mắt đen gọi là mắt huyền, quần đen của phụ nữ gọi là quần thâm… Nhiều không kể hết em ạ.

Từ chết ở Việt Nam có vô số từ: Nghẻo, tịch, đi rồi, về rồi, mất rồi, từ trần, tạ thế, mệnh chung, mãn phần, viên tịch… (dùng cho các nhà sư).

Ông nghĩ thầm: Đến “ông tổ” ngôn ngữ tiếng Việt là Đào Duy Anh còn chưa dịch hết mọi ngôn ngữ của truyện Kiều nữa là thằng “Mắt xanh mũi lõ”. Lúc nào cũng “dương dương tự đắc” giỏi tiếng Việt. Hôm nay “Bố” cho mày nhừ đòn.

Bây giờ em giải thích cho anh câu: “Già dái non hột”

Hắn cắm tăm dễ đến dăm phút. Miệng lẩm bẩm: Dái sinh ra cùng với người, người bao nhiêu tuổi thì dái bấy nhiêu tuổi, sao lại dái già mà hột non được? Lắc đầu chịu thua.

Ông hai bảo: Ở Việt Nam là vùng khí hậu nhiệt đới, nhất là phía Nam, nắng nóng quanh năm, các trái cây bị rám nắng, nhìn tưởng quả nó già nhưng thực ra hạt nó còn non. Câu ấy nghĩa là “Già trái non hạt” Em ạ. Tùy theo trường hợp có đôi khi còn được hiểu là thằng chết nhát!

Ông Hai cười và lẩm bẩm Mẹ bố mấy thằng Tây! Học được vài từ cứ tưởng là mình thông suốt hết ngôn ngữ Việt, Cụ mày bạc đầu còn chưa hiểu hết chữ và nghĩa. Quê tao “chiếu không có hoa thì gọi là chiếu đậu. Cháo mà không có đậu gọi là cháo hoa” thì đến Cụ tổ nhà mày cũng “bó tay” con ạ.

St

Úc đứng thứ 12 & Mỹ đứng thứ 16 trong bảng xếp hạng các quốc gia hạnh phúc nhất thế giới.

Van Pham

Úc đứng thứ 12 & Mỹ đứng thứ 16 trong bảng xếp hạng các quốc gia hạnh phúc nhất thế giới. Ukraine ở vị trí 98 và Nga ở vị trí thứ 80

Trong năm năm liền, năm nay, Phần Lan tiếp tục đứng ở vị trí dẫn đầu trong bảng xếp hạng của Báo cáo Hạnh phúc Thế giới (The World Happiness Report). Năm 2022, điểm của Phần Lan cao hơn đáng kể so với những quốc gia khác trong top 10.

Các quốc gia Bắc Âu khác đều đạt điểm rất cao. Theo sau Phần Lan là Đan Mạch và Iceland. Thụy Sĩ, Hà Lan và Luxembourg xếp thứ tư và năm, Thụy Điển và Na Uy lần lượt đứng thứ bảy và tám. Israel đứng ở vị trí thứ chín và New Zealand đứng cuối của top 10.

Các quốc gia đứng vị trí tiếp theo: Canada (15), Mỹ (16) và Vương quốc Anh (17). Ba vị trí cuối trong top 20 là Czech Republic, Bỉ và Pháp.

The World Happiness Report là ấn phẩm do Mạng lưới Giải pháp Phát triển Bền vững của Liên Hợp Quốc thực hiện, lấy số liệu từ Gallup World Poll và Lloyd’s Register Foundation. Báo cáo này xếp hạng các quốc gia dựa theo thước đo như tuổi thọ, sức khỏe, GDP bình quân đầu người, hỗ trợ xã hội trong thời kỳ khó khăn, mức độ tham nhũng và lòng tin xã hội, độ rộng lượng của cộng đồng và người dân được tự do đưa ra các quyết định quan trọng trong cuộc sống.

Báo cáo năm nay phát hiện một tin tích cực trong bối cảnh những bất ổn trên toàn cầu gia tăng. Đó là lòng nhân ái giữa người với người đang được lan tỏa.

John Helliwell, một trong ba biên tập viên sáng lập báo cáo, nói với CNN rằng những hoạt động đóng góp cho tổ chức từ thiện, giúp đỡ người lạ hoặc tham gia thiện nguyện đang xuất hiện ngày càng nhiều tại tất cả khu vực trên thế giới, so với trước đại dịch và năm 2020.

Một điểm sáng khác trong báo cáo năm 2022 là chỉ số lo lắng, căng thẳng đã giảm vào năm thứ hai của đại dịch. Năm 2021, chỉ số này tăng 4% và trước đại dịch tăng 8%. “Tôi nghĩ rằng một phần là vì mọi người biết họ cần làm gì để đối phó (với dịch) trong năm thứ hai, ngay cả khi có điều gì đó ập tới một cách bất ngờ,” ông Helliwell nói.

Ukraine và Nga đều rơi vào nửa cuối của bảng xếp hạng thế giới về mức độ hạnh phúc trong báo cáo năm 2022, với Ukraine ở vị trí 98 và Nga ở vị trí thứ 80.

Ở vị trí thứ 146, Afghanistan đứng cuối bảng xếp hạng trong báo cáo năm 2022, “một lời nhắc nhở rõ ràng về thiệt hại vật chất và phi vật chất mà chiến tranh gây ra cho nhiều nạn nhân”, Jan-Emmanuel De Neve, một biên tập viên báo cáo khác, cho biết.

Cuộc chiến hiện tại đang hoành hành ở Ukraine có nghĩa là hạnh phúc ở những nơi khác trên thế giới cũng có thể suy giảm. “Có thể tưởng tượng, hình ảnh đau thương do chiến tranh gây ra, sẽ khiến nhiều người cảm thấy mình may mắn vì không bị lâm vào hoàn cảnh đó, và từ đó, tình thương yêu, lòng nhân từ sẽ nảy nở, cảm thông cho những con người bất hạnh phải sống trong cuộc chiến kia,” Helliwell nói.

Hy vọng rằng, sự gia tăng về lòng nhân từ – dưới mọi hình thức – sẽ kéo dài đến năm 2022 và lâu hơn thế nữa.

Top 20 quốc gia hạnh phúc nhất thế giới năm 2022

Phần Lan

Đan Mạch

Iceland

Thụy Sĩ

Hà Lan

Luxembourg

Thụy Điển

Na Uy

Israel

New Zealand

Áo

Úc

Ireland

Đức

Canada

Mỹ

Anh

Czech Republic

Bỉ

Pháp

(theo CNN)

– Thành phố Rauma ở Phần Lan. (ảnh: Wikipedia)

– Nhà hát con Sò và cầu Cảng Sydney Habour

SINH – LÃO – BỆNH – TỬ là Quy Luật Của Đời Người.

Van Pham

SINH – LÃO – BỆNH – TỬ là Quy Luật Của Đời Người.

Bệnh là một hiện tượng hiển nhiên trong cuộc đời. Có mang thân người là có bệnh. Mỗi chúng ta có thể trải qua một hay nhiều lần bệnh, không lúc này thì khi khác, không nặng thì nhẹ.

Nếu người nào, đến giây phút này vẫn chưa một lần bệnh thì đó là một hạnh phúc lớn. Nhưng ít ra, người đó cũng chứng kiến người thân của mình bị bệnh và biết chắc rằng, đến một lúc nào đó, mình có thể bị bệnh.

Do đó, bệnh là một hiện tượng rất gần gũi với con người mà chúng ta ít nhiều đều có kinh nghiệm, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp. Nói đến bệnh, ai cũng có thể nghĩ đến sự đau đớn, khổ sở, khó chịu, buồn bã, âu lo, sợ hãi và vô số những tâm lý tiêu cực khác. Hễ bệnh là đau.

Điều này không ai phủ nhận. Nhưng điều quan trọng là làm thế nào, dù đau (về thân), chúng ta đừng có khổ (về tâm). Bạn có thể thắc mắc đến ngạc nhiên rằng bệnh làm sao mà không buồn không khổ?

Tôi đã từng thắc mắc như vậy sau vài lần bệnh, nhưng sau đó, thay vào các thắc mắc là các bài học tự nghiệm ra được. Ở đây, tôi xin chia sẻ với các bạn một vài phương diện tích cực khi đang bệnh hoặc phải sống chung với bệnh.

  1. Bệnh là cơ hội để nhận biết tín hiệu cơ thể. Khi chúng ta bị một chứng bệnh nào đó, chúng ta đừng vội buồn phiền, suy sụp tinh thần, thấy sao mình bất hạnh so với nhiều người khác. Bệnh là một điều tất yếu một khi chúng ta mang thân làm người, nên việc nó đến với người này, chưa đến với người khác, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Không có gì bất công đâu.

Hãy coi bệnh là cơ hội để mình nhận được tín hiệu của cơ thể báo cho mình biết có gì đó không ổn trong cơ thể của mình. Ví dụ, khi nghe tức ngực, bạn biết rằng điều này nhắc bạn cần đến bác sĩ để khám, và như thế, rất có thể bạn sẽ biết và tránh được hoặc trì hoãn chứng bệnh mạch vành của tim trước khi mọi việc trở nên quá trễ. Hầu hết các chứng bệnh tiến triển từ nhẹ đến nặng và có những triệu chứng đi kèm.

Nếu chúng ta biết cách lắng nghe cơ thể để kịp thời nhận được tín hiệu thay đổi và có phương pháp xử lý phù hợp, chúng ta đã phần nào biết giữ gìn sức khỏe tốt và đem lại hạnh phúc cho bản thân mình, cho người thân và cho xã hội. Một số bệnh hiểm nghèo, như ung thư, vẫn có khả năng chữa trị nếu được phát hiện ở thời kỳ đầu.

Các bệnh khác cũng vậy. Do đó, sẽ không có gì đáng buồn khi chúng ta ‘nghe’ cơ thể không ổn. Thay vào đó, chúng ta nên vui, nếu không vui nổi thì cũng bình tâm, vì ít ra, mình nhận được tín hiệu mà cơ thể gửi cho mình. Hơn nữa, qua một lần nhận tín hiệu như thế, chúng ta phát triển khả năng lắng nghe cơ thể thường xuyên hơn. Nhờ đó, chúng ta biết cách điều chỉnh chế độ ăn uống và sinh hoạt phù hợp hơn với cơ địa của mình.

  1. Bệnh là dấu hiệu cho bạn biết rằng bạn cần điều chỉnh cho cuộc sống trở nên thoải mái hơn. Thông thường, khi biết mình bệnh, chúng ta thường để tâm lý tiêu cực phát sinh. Bản năng sinh tồn thôi thúc con người muốn sống, nên không bằng lòng khi bệnh đến với mình, thế là tinh thần suy sụp, sợ hãi nảy sinh. Người nào có tâm lý như thế có nghĩa là đang góp phần đáng kể vào việc hủy hoại thân thể mình và làm cho bệnh càng trầm trọng mặc dù có sự can thiệp của các phương pháp trị liệu.

Rất nhiều chứng bệnh và cơn đau phát sinh do tâm lý căng thẳng. Các bệnh về tim mạch, huyết áp, dạ dày đều có liên quan đến tình trạng rối loạn tâm lý. Tâm lý không ổn định và mất thăng bằng là một trong những nguyên nhân rất dễ đưa đến rối loạn các quá trình trao đổi chất trong cơ thể và gây nên bệnh.

Do vậy, khi chúng ta bệnh, chúng ta cần nhận ra rằng đây là cách mà cơ thể báo cho mình biết rằng tâm trí cần nghỉ ngơi nhiều hơn và học cách chuyển hóa những căng thẳng hiệu quả hơn. Làm như vậy là giúp cơ thể nhanh lành bệnh và phòng bệnh về sau một cách hiệu quả.

  1. Khi bệnh, chúng ta thấy nhu cầu chăm sóc tâm thức và đời sống tinh thần trở nên cần thiết hơn. Lúc đang mạnh khỏe, chúng ta những tưởng mình là bất tử, nên việc chăm sóc đời sống nội tâm chưa phải là vấn đề cần thiết lắm. Khi bệnh, chúng ta mới cảm nhận được cảm giác chơi vơi, trống vắng và sợ hãi. Khi ấy, chúng ta mới nhận ra rằng cái mình thật sự thiếu là một tinh thần vững chãi, một nội tâm kiên định để có thể vững vàng trong những tình huống như vậy. Từ đó, chúng ta học được cách chăm sóc tâm mình.

Thật ra, nhu cầu chăm sóc tâm thức cần được thực hiện thường xuyên chứ không đợi đến khi bệnh, vì nó cần thiết hơn cả việc chăm sóc thân thể. Thế nhưng, thông thường, chúng ta ít để ý đến nhu cầu này nên chưa nhận ra. Do vậy, nhiều người sau khi bị bệnh, thường quay về với đời sống tâm linh nhiều hơn. Đối với bản thân tôi cũng vậy, bệnh lần đầu tiên, buồn và nản lắm. Sau đó, thấy tinh thần mình bạc nhược. Như vậy là không được. Khi bệnh mình bất an thì những người thân thêm lo lắng chứ chẳng được gì. Rồi bệnh lần sau, tôi biết cách làm cho mình cảm thấy khá hơn và bây giờ, khi mang trong người căn bệnh mãn tính, tôi học được cách sống chung với bệnh và rút ra được nhiều kinh nghiệm trong quá trình ‘chung sống’ này để cuộc sống dễ chịu hơn.

Một điều có tính quy luật tôi rút ra được là lúc nào tâm tôi bình an và ít dao động, tôi có cảm giác ít đau đớn hơn. Nghĩa là, thân bệnh thì thân ‘đau’, nhưng không vì thân đau mà tâm phải ‘khổ’. Thật ra, khi thân đau, cũng chỉ có một vài bộ phận ở một vài khu vực đau mà thôi. Sự thổi phồng nỗi đau ra toàn thân và lan đến cả tâm là một căn ‘bệnh’ khác nan giải hơn cả bệnh lâm sàng mình đang mắc phải. Khi nào chúng ta để cái khổ của tâm gắn với cái đau của thân, cái đau khổ ấy thống thiết và nhức nhối vô CÙNG.

  1. 4. Bệnh dạy cho chúng ta về vô thường. Già, bệnh, rồi đến cuối chặng đường của một kiếp người là chết. Tất cả những hiện tượng tự nhiên này diễn ra không ngừng trong con người và mọi loài mọi vật.

Các giai đoạn (ta tạm gọi như thế, chứ thật ra không có ranh giới nào) sinh ra, trưởng thành, già cỗi và hư hoại đan xen nhau trải dài trên một chiếc trục gọi là ‘cuộc sống’ mà một cực là sự sanh ra trên cuộc đời và cực kia là cái chết. Ở mức độ vi tế hơn, chúng ta cần hiểu rằng trong mỗi tích tắc, bao nhiêu tế bào trong cơ thể chết đi và bao nhiêu tế bào mới được sinh ra. Thế nhưng, để ‘thấy’ được sự thay đổi thì cần phải có những biến chuyển cụ thể, rõ ràng và lớn hơn. Một khi bệnh, chúng ta dễ dàng nhận ra rằng mình đang ‘chuyển giai đoạn’.

Ý thức được vô thường giúp chúng ta ý thức hơn về cách sử dụng và quản lý thời gian của bản thân cũng như điều chỉnh các mối quan hệ với những người xung quanh để có một cuộc sống ý nghĩa hơn. Chỉ có những người trải qua cơn bạo bệnh mới hiểu được trọn vẹn sức khỏe tốt là một thứ tài sản vô giá, để rồi sau đó, họ không phung phí tài sản ấy.

  1. 5. Bệnh làm cho chúng ta tăng trưởng tâm từ bi. Khi ta bệnh, ta thấu hiểu nỗi đau của người khác nhiều hơn, nhất là những người mắc bệnh giống mình hoặc bệnh nặng hơn mình. Người xưa nói ‘đồng bệnh tương lân’ quả không sai. Trong đau đớn, chúng ta cảm thấy mình không đơn độc chống chọi với căn bệnh này. Nghĩ đến những người cùng chịu nỗi đau giống mình hoặc hơn mình nữa, chúng ta có thể dễ dàng trải lòng thương yêu đến cả những người không quen.

Tâm đồng cảm, thấu cảm và chia sẻ với những người cùng bệnh rất lớn. Nếu chúng ta tiếp tục nuôi dưỡng tâm lành này, tức là chúng ta đang nuôi dưỡng tâm từ bi của mình. Nhờ đó, chúng ta sẽ có những động thái tích cực và thiết thực góp phần giúp người bệnh vơi nhẹ nỗi đau bằng kinh nghiệm bản thân. Thực tế, khi chứng kiến bệnh tật, thân nhân người bệnh cũng mở rộng tấm lòng và sự đồng cảm đối với những người bệnh. Các chương trình ‘Ước mơ của Thúy’, “Nụ cười của Ben’ là những ví dụ sinh động về sự chia sẻ đồng cảm của những người có người thân từng là bệnh nhân nhi ung thư đối với những em bé có cùng số phận.

  1. Bệnh giúp chúng ta nuôi dưỡng tâm khiêm hạ và biết đủ. Khi bệnh, chúng ta mới sực nhớ ra rằng cuộc đời mình không phải là không có giới hạn. Giới hạn của con người là lẽ thường xưa nay, nhưng bình thường chúng ta không ý thức đầy đủ về những giới hạn của mình. Nếu thấy người khác bệnh, chúng ta cứ tưởng bệnh chỉ đến với người đó mà không đến với mình. Cho đến khi chính bản thân mình hay người thân bị bệnh như bao người khác, chúng ta mới kịp nhận ra, ai cũng chịu sự chi phối của quy luật tự nhiên: đau, già, bệnh và chết.

Ý thức rằng mình không hơn gì người khác, ít nhất là trong quy luật tự nhiên này, giúp chúng ta bớt đi lòng kiêu hãnh và trở nên khiêm tốn hơn trong cuộc sống. Qua một lần bệnh, chúng ta có thể bớt đi lòng tham cầu một cách đáng kể. Qua một lần bệnh, chúng ta có thể biết cách tổ chức cuộc sống mình hiệu quả hơn và tốt hơn.

  1. Bệnh giúp chúng ta có ý chí và nghị lực hơn. Ý chí và nghị lực là kỹ năng sống cần được rèn luyện trong nhiều tình huống khác nhau trong cuộc sống. Thế thì tại sao mình bỏ qua cơ hội bệnh để rèn luyện kỹ năng này? Tôi bệnh nhiều lần và tôi nghiệm ra một điều, sau mỗi lẫn bệnh, tôi trở nên mạnh mẽ hơn, nghị lực hơn và rồi các lần bệnh đến và đi cũng nhẹ nhàng hơn.

Thật ra, tôi làm được điều này cũng nhờ nghĩ đến cha tôi, một người trở về từ chiến trường chỉ còn một cánh tay và một chân không bao giờ gấp lại được vì một vết mổ, dù những năm tháng ở chiến trường, cha tôi chỉ biết cầm kim, dao mổ và ống chích chứ chưa bao giờ biết cầm súng. Với cánh tay đã mất, cha phải chịu đau đến ba lần cắt (lần đầu cắt bàn tay, lần thứ hai tháo khớp khủy tay vì nhiễm trùng, lần thứ ba lại cắt tiếp vì nhiễm trùng nữa). Thế mà cha tôi vẫn vui sống, luôn tích cực trong suy nghĩ và hành động, truyền nghị lực và sức sống còn lại cho những đứa con.

Thế nên mỗi lần đau bệnh, có khi nằm cả tháng trời, có khi đau răng nhức nhối khó chịu, lúc trật khớp chân mất cả tuần mới đi lại được và hiện tại là cơn đau dai dẳng đeo đẳng theo tôi từ mấy năm qua, tôi vẫn thấy không thấm vào đâu so với nỗi đau của cha mình. Nghĩ như thế, tôi vượt qua cơn đau dễ hơn mình tưởng. Cách nghĩ như vậy là liều thuốc giảm đau hiệu nghiệm nhất đối với bản thân mình.

Trên đây, tôi chia sẻ những ‘lợi ích’ khi mình bệnh. Nói như vậy không có nghĩa là tôi muốn bản thân mình hay các bạn, hoặc ai đó bị bệnh. Bệnh là một hiện tượng nằm ngoài ý muốn của con người. Những điều trên, đơn giản là vài phương pháp mà tôi dùng đến mỗi khi bệnh.

Đó là những phương pháp hỗ trợ các phương tiện trị liệu y khoa, làm cho bệnh mau lành và giúp người bịnh không hao tổn quá nhiều năng lượng để ‘chống chỏi’ với bệnh. Nếu thấy điều nào phù hợp với mình, các bạn cứ thử áp dụng, tôi tin là sẽ có hiệu quả.

Nguyên tắc chung để chịu đựng và sống chung với bệnh (đối với các bệnh mãn tính và những thương tật vĩnh viễn do tai nạn) là khi thân đau, đừng để tâm khổ vì cái đau của thân. Hãy xem bệnh là một ‘vị khách không mời’ và đối xử lịch sự với ‘nó’. Đừng xua đuổi vì một khi bị xua đuổi, nó sẽ kháng cự.

Việc chúng ta cần làm là tạo một môi trường thích hợp nhất để ‘nó’ tự ra đi. Hãy buông bỏ, nó sẽ tự ra đi không một lời từ biệt đó các bạn ạ.

Gần như toàn bộ châu Âu đều đứng lên chống Nga

Gần như toàn bộ châu Âu đều đứng lên chống Nga

 Bởi   AdminTD

Vũ Hoàng Linh

25-3-2022

Mục tiêu ban đầu của Nga khi đánh Ukraine là đánh nhanh, thắng nhanh, phát động quần chúng nhân dân Ukraine đứng lên phối hợp với quân đội giải phóng Nga, lật đổ “ngụy quyền” Zelensky và tiêu diệt bẽ lũ phát xít Azov, xây dựng nhà nước Ukraine hòa bình, hữu nghị, hợp tác (với Nga). Ban đầu, mọi sự tưởng như diễn ra theo kế hoạch khi cả những nhà quan sát lạc quan nhất cũng không thể nghĩ là Ukraine trụ được cho tới một tháng, chưa nói tới việc những người bi quan thì cho rằng việc Nga chiếm Kyiv, bắt giữ (hay buộc Zelensky phải đào tẩu ra nước ngoài) sẽ chỉ trong vài ngày tham chiến. 

Và quả thật lúc đầu, chỉ sau hai ngày tham chiến, lính dù Nga đã chiếm giữ được một sân bay quan trọng cách thủ đổ Kyiv chừng 60km, và họ kỳ vọng sẽ dùng mũi nhọn đó để đưa quân đặc nhiệm đánh vào trong thành phố, gây hoảng loạn và bắt giữ hay ám sát các quan chức cao cấp chính quyền (khi đó Zelensky còn lên truyền hình nói rằng chưa biết chừng đây sẽ là bài phát biểu cuối cùng của tôi và tôi được đưa vào là đối tượng số 1 để quân Nga bắt cóc hay ám sát).

Nhưng người Nga không ngờ tinh thần dân tộc mãnh liệt của người Ukraine. Người Nga vẫn được nuôi dạy bằng một tinh thần sô-vanh (chauvinist) rằng Nga và Ukraine là hai dân tộc anh em nếu không nói là chỉ là một dân tộc, trong đó Ukraine là cậu em dại dột, đôi khi ương bướng cần được ông anh đưa vào khuôn phép… Và không chỉ người Nga, rất nhiều người Việt Nam cũng nghĩ như vậy. Những người này không biết rằng một quốc gia ra đời là do ý chí, nguyện vọng của người dân nước đó, và những lý do mơ hồ như cách đây 1000 năm, tổ tiên người Nga và Ukraine được xuất phát từ công quốc Kyiv Rus hoàn toàn là những thứ lý luận ngớ ngẩn, không phù hợp với lý thuyết và thực tiễn về dân tộc- quốc gia hiện đại. Nếu lấy đó làm căn cứ thì người Mỹ lẽ ra không bao giờ có thể độc lập khỏi Anh khi mà đa phần người Mỹ thời thuộc địa đều nói tiếng Anh, có nguồn gốc từ Anh…

Sức kháng cự mãnh liệt của người Ukraine, việc kiên cường bám trụ thủ đô và không di tản của Tổng thống Zelensky, cũng như sự đồng lòng trong việc hỗ trợ Ukraine và trừng phạt Nga từ phương Tây (và chấp nhận cái giá không nhỏ từ việc đó). Gần như toàn bộ châu Âu (kể cả những nước láng giềng sát biên giới Nga trừ Belorusia) đều đứng lên chống Nga. Các nước trung lập như Thụy Điển, Thụy Sĩ, hay có truyền thống tránh làm gấu Nga tức giận như Phần Lan chuyển sang ủng hộ hẳn Ukraine, viện trợ vũ khí hay tham gia trừng phạt Nga. Nếu có điều gì Putin thành công sau 30 ngày chiến tranh và khi không chiếm được thành phố lớn nào cả thì đó là làm cho tâm lý ghét Nga, sợ Nga trở thành một hiện tượng chung. The Russians are coming- như tên một bộ phim được sản xuất năm 1966 của Mỹ.

Cũng không nên quá ngạc nhiên với việc từ đây, những người Nga sẽ bị kỳ thị khi ra nước ngoài, nhất là ở phương Tây. Putin không phải là tất cả người Nga cũng như Hitler có thể không phải là đại diện cho dân tộc Đức. Nhưng tại sao sau 1945, nước Đức phải có quá trình vật vã tự nhận trách nhiệm của mình về di sản “quốc xã” như thế, trong hàng chục năm, để có thể lấy lại được hình ảnh của mình như một dân tộc văn minh, một đất nước dân chủ? Khi mà hơn 70% người Nga vẫn ủng hộ Putin, khi mà Putin được họ bầu ra làm lãnh đạo cao nhất trong hơn 20 năm qua, và để ông ta thỏa thích làm những gì tùy ý muốn tới mức ông ta giờ đây đồng nhất những gì ông ta muốn, như xâm lược, bạo lực, bành trướng, đe dọa sử dụng vũ khí hạt nhân… như là ý nguyện của dân tộc Nga thì người Nga cũng bắt buộc phải chịu trách nhiệm một phần về tất cả những điều đó.

Một điều nữa đáng chú ý trong cuộc chiến này là kế hoạch B của Nga, tức là dựng lên một chính quyền Ukraine thân Nga dường như đã bị vứt vào sọt rác sau các thất bại trên chiến trường và khi tỷ lệ ủng hộ Zalensky lên tới hơn 90% khi chiến tranh xảy ra. Người ta không nghe được các tuyên bố ủng hộ Tổng thống Putin từ các quan chức cao cấp, nhân sĩ, trí thức tên tuổi của Ukraine, không có một “mặt trận giải phóng”, một lực lượng vũ trang Ukraine thân Nga nào được thành lập và tham gia chiến đấu cùng quân Nga để giải phóng Tổ quốc. Ngay cả Yakunovych, người bị lật đổ trong cuộc nổi dậy Maidan 2014, và đang sống lưu vong ở Nga cũng hoàn toàn im lặng. Đảng đối lập thân Nga ở Ukraine là đảng Opposition Platform — For Life cũng lên tiếng phản đối cuộc xâm lược Ukraine. Chắc chắn dù Nga có chiếm được Ukraine (một khả năng tới giờ đang ngày càng nhỏ) thì cũng sẽ không dễ tìm ra được những gương mặt nào đủ sạch sẽ để lập ra một chính quyền bù nhìn thân Nga trong bối cảnh này.