Có đúng Việt Nam ‘chọn chính nghĩa, không chọn phe’?

Đài Á Châu Tự Do 

Trả lời RFA hôm 16/5 từ Na Uy, Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ cho rằng, thực ra mà nói các phát biểu của giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam hầu như không có giá trị về mặt uy tín mấy trên trường quốc tế. Đó là bởi vì họ có một truyền thống nói một đằng làm một nẻo. Ông Vũ dẫn chứng:

“Câu phát biểu của ông Phạm Minh Chính rằng chọn chính nghĩa chứ không chọn bên là một minh chứng rõ rệt cho chuyện này. Lấy ví dụ rằng trong cuộc chiến giữa Nga và Ukraine chẳng hạn, giữa một bên là Nga ngang nhiên xâm lược một nước có chủ quyền là Ukraine và Ukraine ra sức cầu cứu sự viện trợ của thế giới để chống đỡ bọn xâm lược. Nếu giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam chọn chính nghĩa hẳn họ đã chọn lên án hành vi xâm lược của Nga. Trái lại, họ không những không lên án Nga mà việc bỏ phiếu của họ ở Liên Hiệp Quốc càng thể hiện rằng họ chọn đứng cùng một chiến tuyến với Nga.”

Theo Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ, câu phát biểu không chọn bên của ông Chính một lần nữa khẳng định lập trường đi dây giữa hai phe độc tài và dân chủ của giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam. Giới lãnh đạo đảng Cộng sản sẽ tiếp tục duy trì mối quan hệ thân thiết với giới lãnh đạo độc tài ở Nga và Trung Quốc nhằm hỗ trợ những tiếng nói chung của phe độc tài ở các diễn đàn Liên Hiệp Quốc, nhưng mặc khác, giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam cũng sẽ tiếp tục thúc đẩy những mối quan hệ với Mỹ để tranh thủ những lợi ích về kinh tế và dùng Mỹ như là một đối trọng có thể hỗ trợ vị trí của mình nhằm đối chọi lại sự chèn ép của Trung Quốc khi cần thiết. Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ nói tiếp:

“Tuy vậy, trước sự cạnh tranh quyết liệt hơn giữa hai phe dân chủ, dẫn đầu bởi Mỹ, và phe độc tài, dẫn đầu bởi Nga và Trung Quốc, cuối cùng giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam bắt buộc phải chọn phe. Phe dân chủ với tiềm lực kinh tế và quân sự mạnh mẽ sẽ thắng thế. Những lãnh đạo cộng sản có hiểu biết tất sẽ biết rằng chọn lựa tốt nhất là đứng về phe thắng cuộc. Mà để đứng về phe thắng cuộc họ buộc phải dân chủ hoá hệ thống chính trị nhằm cho phép sự xuất hiện hệ thống đa đảng và thực thi bầu cử tự do.”

https://www.rfa.org/…/is-it-true-that-vietnam-chooses…

Có đúng Việt Nam ‘chọn chính nghĩa, không chọn phe’?

RFA.ORG

Có đúng Việt Nam ‘chọn chính nghĩa, không chọn phe’?

Thủ tướng Phạm Minh Chính trong chuyến làm việc ở Mỹ mới đây khẳng định Việt Nam ‘chọn chính nghĩa, không chọn bên.’ Thực tế ra sao?  

Chuyện tình cảm động ít người biết của bà Aung San Suu Kyi

Chuyện tình cảm động ít người biết của bà Aung San Suu Kyi

Rebecca Frayn  Ngoc Nhi Nguyen dịch – Telegraph

Khi tôi bắt đầu nghiên cứu một kịch bản phim về bà Aung San Suu Kyi bốn năm trước, tôi không bao giờ nghĩ mình lại sẽ khám phá ra 1 câu chuyện tình yêu vĩ đại của thời đại chúng ta.

Tuy nhiên, những gì đáng chú ý là một câu chuyện tình rất lãng mạn – nhưng cũng rất đau lòng – giống như một tình sử Hollywood: một cô gái sắc sảo xinh đẹp từ phương Đông gặp một thanh niên đẹp trai và đam mê từ phương Tây.

Đối với Michael Aris đó là 1 mối tình sét đánh, và cuối cùng ông cầu hôn bà Suu Kyi giữa những ngọn núi phủ tuyết trắng của Bhutan, nơi ông đã được mướn làm gia sư cho gia đình hoàng gia của Bhutan. Trong 16 năm sau đó, cô Suu Kyi trở thành người vợ tận tụy của ông và mẹ của hai đứa con trai, cho đến khá tình cờ cô bị bị cuốn vào chính trị trên một chuyến đi ngắn tới Miến Điện, và không bao giờ trở về nhà nữa. Buồn thay, sau 10 năm vận động để cố gắng giữ cho vợ an toàn, ông Michael chết vì ung thư mà không bao giờ được phép nói lời vĩnh biệt.

Tôi cũng phát hiện ra rằng lý do không ai biết về câu chuyện này là do Tiến sĩ Michael Aris đã làm tất cả để giữ cho gia đình của ông không bị đưa ra công chúng. Ngày nay con trai của họ đã lớn – và Michael đã chết – bạn bè và gia đình của họ cảm thấy đã đến lúc để nói chuyện một cách cởi mở, và rất hãnh diện, về vai trò quan trọng của ông, mà bấy lâu nay ít ai biết đến.

Là con gái của một anh hùng vĩ đại, tướng Aung San, người đã giải phóng Miến Điện ra khỏi ách thống trị của thực dân Anh và Phát xít Nhật, người đã bị ám sát khi cô chỉ có hai tuổi, Suu đã được mẹ nuôi dạy với một ý thức mạnh mẽ về di sản chưa hoàn thành của cha cô, vì ông đã bị ám sát và thay thế bởi chính quyền độc tài. Năm 1964, cô đã được mẹ gửi đi học ở nước ngoài để nghiên cứu về Chính trị, Triết học và Kinh tế học tại Oxford, nơi người giám hộ của gia đình, ông Gore-Booth, giới thiệu cô với Michael. Ông Michael là nhà nghiên cứu lịch sử tại Durham nhưng đã luôn luôn có một niềm đam mê cho Bhutan – và ở Suu ông đã tìm thấy sự thể hiện lãng mạCô sinh viên San Suu Kyin của tình yêu lớn của mình cho Đông Phương. Nhưng khi cô chấp nhận lời cầu hôn của ông, cô đã giao trước: nếu đất nước của cô cần đến cô, cô sẽ phải ra đi. Và Michael sẵn sàng đồng ý

Cô sinh viên San Suu Kyi

 Nhà nghiên cứu lịch sử Michael và San Suu Kyi

Trong 16 năm kế tiếp, Suu Kyi đã giấu đi sức mạnh phi thường của bà và trở thành bà nội trợ hoàn hảo. Khi hai cậu con trai, Alexander và Kim, được sinh ra bà đã trở thành một người mẹ rât tỉ mỉ, lưu ý từng bữa tiệc sinh nhật tổ chức thật chu đáo cho con và những bữa ăn hàng ngày nấu rất tinh xảo. Nhiều khi bà làm cho các bạn bè nữ của mình phải phát bực, khi bà khăng khăng đòi ủi vớ cho chồng và tự tay lau dọn mọi thứ trong nhà mình.

Rồi một buổi tối yên tĩnh vào năm 1988, khi con trai của bà lúc đó 12 và 14 tuổi, khi bà và Michael ngồi đọc sách trong nhà tại Oxford, họ đã bị gián đoạn bởi một cuộc gọi điện thoại cho biết mẹ của Suu Kyi đã bị đột quỵ.

Bà ngay lập tức bay đến Rangoon trong 1 chuyến viếng thăm dự định độ 2 tuần, chỉ để thấy một thành phố trong tình trạng hỗn loạn. Một loạt các cuộc đối đầu bạo lực với quân đội đã đưa đất nước Miến Điện đến chỗ bế tắc, và khi bà vào Bệnh viện Rangoon để chăm sóc cho mẹ, bà thấy cả bênh viện đầy nghẹt các sinh viên bị thương và chết, vì bị bắn khi đi biểu tình. Kể từ khi các cuộc họp công cộng bị cấm, bệnh viện đã trở thành trung tâm điểm của một cuộc cách mạng không có thủ lĩnh, và tin con gái của vị anh hùng dân tộc đã trở về Miến Điện lan tỏa nhanh như 1 trận cháy rừng.

Khi một đoàn đại biểu của các trí thức đến mời bà Suu Kyi đứng ra lãnh đạo phong trào dân chủ, bà đã đồng ý, nghĩ rằng một khi một cuộc bầu cử được tổ chức, bà sẽ được tự do để quay trở lại Oxford. Chỉ hai tháng trước đó bà là một bà nội trợ tận tụy, bây giờ lại dẫn đầu một cuộc nổi dậy của quần chúng chống lại một chế độ man rợ.
Ở Anh, Michael lo lắng vô cùng vì chỉ có thể theo dõi các tin tức của bà khi bà đi khắp nơi vận động cho dân chủ tại Miến Điện, tiếng tăm của bà tăng vọt, trong khi quân đội quấy rối bà từng bước đi và nhiều thành viên trong nhóm của bà bị bắt và bị tra tấn. Ông bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi rằng bà có thể bị ám sát giống như cha của mình. Và khi năm 1989 bà bị quản thúc tại nhà, an ủi duy nhất của ông là nó ít nhất có thể giúp giữ cho vợ mình an toàn tánh mạng.

Michael bây giờ đáp lại tất cả những năm Suu đã dành cho ông với một lòng vị tha đáng quý của người chồng, bắt tay vào một chiến dịch cao cấp để thiết lập bà như là một biểu tượng quốc tế để quân đội Miến không dám hãm hại. Tuy nhiên, ông đã cẩn thận để giữ cho công việc của mình kín đáo, bởi vì một khi bà nổi lên như là lãnh đạo của một phong trào dân chủ mới, quân đội sẽ lợi dụng việc bà đã kết hôn với người nước ngoài làm cơ sở cho một loạt các bài viết, thông tin đánh phá – và thường mang tính tình dục thô tục – để xuyên tạc bà trên báo chí Miến Điện.

Trong năm năm tới, khi 2 con trai của bà đã lớn thành những người thanh niên trẻ, bà Suu Kyi vẫn còn bị quản thúc tại nhà và lưu giữ trong sự cô lập. Bà duy trì tinh thần bản thân bằng cách học ngồi thiền, đọc rộng rãi về Phật giáo và nghiên cứu các tác phẩm của Mandela và Gandhi. Michael đã được cho phép chỉ có hai lần trong thời gian đó được thăm vợ. Tuy nhiên, đây là một loại tù đặc biệt, vì bất cứ lúc nào Suu có thể yêu cầu được đưa tới sân bay và bay về với gia đình, miễn là bà chịu từ bỏ đấu tranh.
Nhưng cả hai đều không bao giờ dự tính làm một điều như vậy. Trong thực tế, là một nhà sử học, dù ông Michael đau đớn vì nhớ vợ và tiếp tục gây sức ép chính trị đằng sau hậu trường, ông đã biết bà là một phần của lịch sử đang hình thành của Miến Điên. Ông giữ trên màn hình điện thoại di động của mình cuốn sách vợ đã đọc khi bà nhận được cuộc điện thoại của gia đình gọi về Miến Điện. Ông trang trí các bức tường trong nhà với các giải thưởng bà đã được trao về nhân quyền, trong đó có giải Nobel Hòa bình năm 1991. Và trên đầu giường của mình, ông treo một bức ảnh lớn của vợ.

Trong nhiều khoảng thời gian dài khi không có thông tin liên lạc gì, ông lo sợ Suu có thể đã chết, và chỉ khi nghe được báo cáo từ người dân đi ngang qua nhà bà còn nghe thấy tiếng đàn piano do bà chơi vẳng ra mới khiến ông yên tâm . Tuy nhiên, khi độ ẩm của Đông Nam Á cuối cùng cũng phá hủy cây đàn piano, thì thậm chí bảo đảm mong manh này cũng đã bị mất đi.

Sau đó, vào năm 1995, Michael khá bất ngờ nhận được một cú điện thoại từ Suu. Bà đã được tin nhắn từ Đại sứ quán Anh. Bà đã được cho phép gặp người thân! Michael và các con đã được cấp thị thực và đã bay tới Miến Điện. Khi Suu thấy Kim, con trai của bà, bà đã rất ngạc nhiên khi thấy cậu đã trở thành một người đàn ông trẻ tuổi. Bà thừa nhận bà có thể không nhận ra con trên đường phố. Nhưng Suu đã trở thành một người phụ nữ hoàn toàn thay đổi, bà đã là chính trị gia có tầm cỡ, những năm tháng bị giam trong cô lập đã hun đúc cho bà một quyết tâm sắt đá, và bà đã quyết định ở lại đất nước của mình để đấu tranh, ngay cả khi cái giá phải trả là phải vĩnh viễn xa chồng con.
Nhà báo Fergal Keane, người đã gặp Suu nhiều lần, mô tả bà là người có một tâm hồn thép. Ông cho biết chính sự can trường thầm lặng này của bà đã khiến ông phải nể phục khi ông tìm hiểu về bà để viết kịch bản cho bộ phim The Lady. Câu hỏi đầu tiên nhiều phụ nữ hỏi khi họ nghe câu chuyện của Suu là làm thế nào bà có thể chấp nhận rời xa những đứa con của mình. Ông đã nói đơn giản: ” Bà ấy đã làm những gì bà phải làm.” Bà Suu Kyi thường tránh nói về vấn đề này, mặc dù bà thừa nhận rằng những giờ phút đen tối nhất của bà là khi bà nghĩ ” Các con tôi có thể đang cần tôi “.

Đó là năm1995, là lần cuối cùng Michael và Suu được phép gặp nhau. Ba năm sau, ông được biết ông bị ung thư giai đoạn cuối. Ông gọi cho vợ để báo tin xấu và ngay lập tức xin visa đi Miến Điện để ông có thể nói lời từ biệt với bà. Khi đơn xin của ông bị từ chối, ông đã liên tục xin thêm 30 lần nữa, trong khi sức khỏe ông xuống dốc nhanh chóng. Một số nhân vật nổi tiếng – trong đó có Đức Giáo Hoàng và Tổng thống Clinton – đã viết thư khiếu nại với chính quyền độc tài Miến, nhưng tất cả đều vô ích. Cuối cùng, một quan chức quân sự đến để gặp Suu. Họ cho phép bà đi gặp chồng nhưng với điều kiện bà phải từ bỏ đấu tranh và trở về sống ở Anh Quốc.

Sự lựa chọn âm thầm ám ảnh bà suốt 10 năm xa cách chồng con bây giờ đã trở thành một tối hậu thư rõ ràng: bà phải chọn giữa gia đình và tổ quốc. Bà đã rất đau lòng. Nếu bà rời khỏi Miến Điện, cả hai đều biết điều đó có nghĩa là lưu vong lâu dài – là tất cả những gì họ đã cùng nhau chiến đấu vì dân chủ tự do cho Miến Điện sẽ tiêu tan. Suu gọi cho Michael từ Đại sứ quán Anh hỏi ý kiến ông, và ông kiên quyết nói với bà đừng bao giờ nghĩ đến việc đó, ông nói bà cứ yên tâm đấu tranh cho quê hương.
Khi tôi gặp người em sinh đôi của Michael, ông Anthony, ông nói với tôi một điều ông chưa bao giờ nói với bất cứ ai trước đây. Ông nói rằng khi bà Suu Kyi nhận ra rằng bà sẽ không bao giờ nhìn thấy Michael một lần nữa, bà đã mặc chiếc váy màu ông thích nhất, gắn một bông hồng trên mái tóc của mình, và đã đi đến Đại sứ quán Anh, ghi lại một đoạn video nói lời chia tay với chồng, trong đó bà nói với ông rằng tình yêu ông dành cho bà là điểm tựa duy nhất trong bao nhiêu năm qua của bà. Đoạn video đó được chuyển lậu ra khỏi Miến Điện, nhưng khi đến được Anh Quốc thì ông Michael đã qua đời 2 ngày trước đó . Ông không được nhìn thấy mặt bà cũng không nghe được những lời cuối cùng của bà, sau hơn 10 năm xa cách .

Trong nhiều năm sau đó, khi hồ sơ nhân quyền của Miến Điện ngày càng xấu đi, dường như sự hy sinh của gia đình Aris có thể là vô ích. Tuy nhiên, trong những tháng gần đây chính quyền quân đội độc tài cuối cùng đã công bố đồng ý thay đổi chính trị. Và 22 năm đấu tranh không ngừng nghỉ của bà Suu Kyi đã tạo thuận lợi cho quá trình chuyển đổi này – khi nó thực sự xảy ra – cũng như Mandela đã thành công đấu tranh cho Nam Phi.

Giống như họ luôn vẫn tin , giấc mơ dân chủ của bà Suu Kyi và ông Micheal vẫn có thể trở thành hiện thực.

Rebecca FraynNgoc Nhi Nguyen dịch – Telegraph

From: Đỗ Tân Hưng & KimBằng Nguyen

Video Phạm Minh Chính ‘chém gió’ bị gỡ khỏi Youtube Bộ Ngoại Giao Mỹ

Video Phạm Minh Chính ‘chém gió’ bị gỡ khỏi Youtube Bộ Ngoại Giao Mỹ

May 15, 2022

WASHINGTON, D.C. (NV) – Sau một ngày đăng tải, hôm 15 Tháng Năm, kênh YouTube Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã gỡ video clip về khoảnh khắc Thủ Tướng CSVN Phạm Minh Chính nói: “Rõ ràng sòng phẳng, mẹ nó, sợ gì!”

Hiện tại, khi người dùng truy cập vào link chỉ thấy dòng chữ thông báo “Video unavailable. This video is private” (Video không khả dụng. Đoạn phim này đang ở chế độ riêng tư).

Thủ Tướng Phạm Minh Chính (phải) bắt tay Ngoại Trưởng Antony Blinken của Mỹ sau khi “chém gió” với các giới chức Việt Nam, bị máy quay phim của Bộ Ngoại Giao Mỹ quay và chiếu trực tiếp. (Hình minh họa: Jose Luis Magana/Pool/AFP via Getty Images

Không rõ Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tự gỡ đoạn clip hay Bộ Văn Hóa, Thể Thao và Du Lịch Việt Nam yêu cầu YouTube gỡ bỏ, tương tự như đối với music video “There’s No One At All” của ca sĩ Sơn Tùng M-TP bị cáo buộc là cổ võ giới trẻ tự tử gần đây.

Tuy vậy, video clip có phụ đề tiếng Việt về vụ này hiện vẫn có thể xem được trên kênh YouTube Đài Á Châu Tự Do và Facebook VOA Tiếng Việt.

Phát ngôn gây sốc của ông Chính được đưa ra trong lúc ông này và các thuộc cấp đang chờ gặp Ngoại Trưởng Mỹ Antony Blinken tại một khách sạn ở Washington, hôm 13 Tháng Năm.

Trong đoạn clip, ông Chính và Bộ Trưởng Công An Tô Lâm cũng bình phẩm về một số quan chức cao cấp của Tòa Bạch Ốc.

Giáo Sư Nguyễn Văn Tuấn, Đại Học New South Wales, bình luận trên trang cá nhân: “Tôi đoán rằng các quan chức ngoại giao Mỹ khi nghe câu ‘Mẹ nó, sợ gì’ thì họ chỉ cười mỉm thông cảm như là một ‘Freudian slip’ (sự lỡ lời, phát biểu thiếu kiểm soát) mà thôi hay biểu hiện của sự kém văn hóa, thiếu chuyên nghiệp tính. Có thể họ sẽ nghĩ: ‘With friends like you, who needs enemies’ (Với bạn bè như anh thì chúng tôi đâu cần thêm kẻ thù).”

Facebooker Hoàng Dũng nhận xét trên trang cá nhân: “…Nên nhớ trước kia, [ông] Chính đã từng là thứ trưởng Công An và hiện vẫn là phó chủ tịch Hội Đồng Quốc Phòng và An Ninh. Tức là những vấn đề về bảo mật, an ninh cơ bản, Chính phải nắm rõ.”

Theo ông Dũng, việc Thủ Tướng Chính “bô bô cái miệng” cười đùa với bộ hạ trong phòng họp của người ta để bị ghi âm, ghi hình công khai “là biểu hiện của sự ngu dốt.”

Thủ Tướng CSVN Phạm Minh Chính và các thuộc cấp trong lúc chờ gặp Ngoại Trưởng Mỹ Antony Blinken. (Hình cắt từ video clip trên kênh YouTube U.S. Department of State)

Bên cạnh đó, Facebooker này bình phẩm rằng việc ông Tô Lâm tham gia cuộc tán gẫu như một người bằng vai phải lứa với thủ tướng, cho thấy ông này “không coi Phạm Minh Chính ra gì.”

“Đây là một sự cố ngoại giao cực lớn mà Phạm Minh Chính đã ngu dốt để lộ. Nó phá hỏng hoàn toàn mọi hình ảnh và vị thế còn sót lại của Chính trong cuộc đua tranh một vị trí khả quan trong tứ trụ ở nhiệm kỳ sắp tới. Sau video này, người ta thêm một lần phải thừa nhận vị trí đáng nể của Tô Lâm sắp tới,” theo Facebook Hoàng Dũng. (N.H.K) 

Dịch vụ viết thuê luận văn tiến sĩ nhan nhản trên mạng

 Lương Văn Can 75. Kimtrong Lam  

Dịch vụ viết thuê luận văn tiến sĩ nhan nhản trên mạng

May 15, 2022.

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) .- Hàng chục cơ sở dịch vụ viết thuê luận văn thạc sĩ, tiến sĩ ngang nhiên quảng cáo trên mạng như một kỹ nghệ kinh doanh phồn thịnh.

Chỉ cần đánh máy nhóm từ “Dịch vụ viết luận văn tiến sĩ” qua Google Search, người ta thấy hàng chục địa chỉ quảng cáo dịch vụ viết thuê luận văn tiến sĩ, thạc sĩ, công khai kiếm tiền tại Việt Nam. Việc nghiên cứu để tự trình bày qua một luận văn hầu có thể được thẩm định giá trị cho tấm bằng thạc sĩ, tiến sĩ có vẻ lỗi thời.

Các ông bà nhận bằng tốt nghiệp thạc sĩ của một đại học ở Sài Gòn. (Hình: Tuổi Trẻ)

Hầu như tất cả các nhóm, tổ chức dịch vụ viết thuê luận văn đó, nơi nào cũng quả quyết các luận văn đều “chất lượng”, không trùng hợp với luận văn khác. Nhiều trang mạng viết thuê có cả người tư vấn “chat” trực tuyến với ai có nhu cầu nhờ viết thuê luận văn. Giá cả và điều kiện trả tiền cũng được công khai bên cạnh e-mail, điện thoại để liên lạc giữa bên “mua” với bên “bán”.

Trên internet, tổ chức viết luận văn thuê “Luận Văn Việt” quảng cáo là “12 năm kinh nghiệm làm dịch vụ luận văn. Luôn hoàn thành trước Deadline. Đội ngũ hơn 300 Cộng Tác Viên ưu tú. Giá cả hợp lý, cạnh tranh. Cam kết không sao chép. Bảo mật tuyệt đối thông tin khách hàng”.

Để thuyết phục khách hàng lựa chọn “Luận Văn Việt”, tổ chức này quảng cáo là “Luận Văn Việt chúng tôi luôn tự hào là một trong số ít các nhóm đi đầu trong lĩnh vực tư vấn – hỗ trợ viết luận văn, hình thành ý tưởng, chuyên nhận viết thuê luận văn thạc sĩ, cao học, làm thuê luận án tiến sĩ. Từ đó các bạn có thể hoàn thiện các bài tiểu luận, báo cáo, luận văn, chuyên đề tốt nghiệp Đại học, Cao học, Tại chức … ở tất cả các chuyên ngành Kinh tế, Văn hoá, Xã hội…”

Quảng cáo đầy trên internet về dịch dụ làm thuê luận văn đại học đủ mọi loại gồm cả tiến sĩ, thạc sĩ. (Hình: chụp lại màn hình)

Gần đây, dư luận sửng sốt khi một số báo tại Việt Nam thuật lại báo cáo của Thanh tra chính phủ phàn nàn về “chất lượng công tác nghiệm thu không bảo đảm” đối với các công trình nghiên cứu của học vị tiến sĩ được tổ chức “nghiệm thu” hàng loạt trong cùng một ngày của Viện Hàn lâm Khoa học và Xã hội Việt Nam (KHXH) giai đoạn 2015-2019.

Mấy năm trước đã thấy kêu ca về tình trạng sản xuất tiến sĩ như “gà đẻ trứng” tại Viện hàn lâm Khoa học và Xã hội Việt Nam, báo cáo của Thanh tra chính phủ chỉ như hâm lại một vấn đề từng được báo động gần chục năm trước nhưng không thấy chấn chỉnh, đem trả lại giá trị cho các tấm bằng thạc sĩ, tiến sĩ. Điều này phản ảnh giá trị thật của những mảnh bằng cao nhất xã hội lại thật thấp.

Nhà cầm quyền CSVN không phải không biết nhưng không hành động gì. Một năm trước, ngày 20 Tháng Tư 2021, tờ Công an nhân dân (báo tuyên truyền của Bộ Công an CSVN) viết rằng “Dịch vụ viết thuê luận án, luận văn tốt nghiệp hoạt động bát nháo trên mạng là hồi chuông báo động cho công tác quản lý giáo dục cũng như chất lượng của nhiều văn bằng học vấn hiện nay.”

Trước đó, ngày 23 Tháng Hai 2019, tờ báo Giáo dục Việt Nam đưa ra phóng sự về dịch vụ viết thuê luận văn thạc sĩ, tiến sĩ tràn lan trên mạng “Nếu như trước đây để hoàn thành luận văn, luận án các cấp người học phải lao đầu vào nghiên cứu, lao tâm, khổ tứ cho đến khi bảo vệ thành công luận văn, luận án thì giờ đây nhiều người đã chọn một hình thức nhàn nhã hơn đó là thuê người làm luận án, luận văn.”

Tờ GDVN còn kêu rằng “Mặc dù báo chí không ít lần điểm mặt, chỉ tên những thạc sĩ nọ, cử nhân kia dùng bằng giả, luận văn, luận án giả nhưng có vẻ như tình trạng này không được cải thiện là mấy.”

Luận án tiến sĩ “Phát triển môn cầu lông” của ông Đặng Hoàng Anh. (Hình: chụp màn hình).

Nhân chuyện thiên hạ diễu cợt về luận án tiến sĩ “Phát triển môn cầu lông cho công chức viên chức thành phố Sơn La” của ông Đặng Hoàng Anh, báo GDVN phỏng vấn ông giáo sư tiến sĩ Nguyễn Anh Trí. Ông này cho rằng có tham nhũng trong việc “đẻ” liền liền bằng tiến sĩ tại Việt Nam.

Gần 10 năm trước, báo chí tại Việt Nam dẫn thông tin của Bộ Giao dục và Đào Tạo CSVN nói rằng Việt Nam có hơn 24,000 tiến sĩ như một thành tích đáng tự hào. Đến năm 2020, tờ Tuổi Trẻ dẫn thuật các tài liệu của bộ này, nói mỗi năm đào tạo được hơn 1,500 tiến sĩ và hơn 36,000 thạc sĩ.

Tức là , từ 8 năm qua, ít nhất đã có thêm 10,000 tiến sĩ và 288,000 thạc sĩ nữa. Vậy là số ông bà có bằng tiến sĩ tại Việt Nam đã hơn 34,000 rồi. Mười năm trước, người ta thấy tờ GDVN phàn nàn “Việt Nam có nhiều tiến sĩ, ít phát minh”. Bây giờ, các trang mạng quảng cáo dịch vụ viết thuê luận văn thạc sĩ, tiến sĩ công khai, giúp giải thích tại sao Việt Nam lại “ít phát minh”.(TN)

Cuộn chỉ thời gian – Tạp ghi Huy Phuong

 Cuộn chỉ thời gian

Tạp ghi Huy Phuong

“Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy,

Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”

(Kahlil Gibran)

Chuyện gì nhắc chúng ta biết rằng một ngày đã qua: Tiếng đồng hồ báo thức mỗi buổi sáng hay khi chúng ta mở vòi nước để làm vệ sinh khi ra khỏi giường? Chuyện gì nhắc chúng ta một tuần lễ đã qua: Sáng Thứ Bảy này dậy trễ hay có hẹn đưa gia đình đi chơi cuối tuần?

Chuyện gì nhắc chúng ta hai tuần đã qua: Ðến kỳ lãnh check lương hay ngày rằm hay mồng một ăn chay? Chuyện gì nhắc chúng ta một tháng đã qua: Trả các thứ bill nhà, bill điện, bill nước? Chuyện gì nhắc chúng ta sáu tháng đã qua: Vặn đồng hồ lui hay tới một giờ? Chuyện gì nhắc một năm đã trôi qua: Phải chăng là những khúc ca Giáng Sinh rộn ràng và các thương xá giăng đèn kết hoa, và với người Việt là hoa cúc, hoa mai, bánh chưng, bánh tét và những bài hát về Mùa Xuân đã trở lại?

Trọn một năm rồi, hôm nay tôi trở lại văn phòng dịch vụ khai thuế mà cảm thấy như mới đến đây hôm qua, cũng anh chàng khai thuế vui tính, những chồng hồ sơ ngổn ngang, trên vách chiếc đồng hồ tròn chậm rãi đếm giây… Cách đây một năm tôi đã ngồi trên chiếc ghế này, hôm nay tôi lại đến đây. Mùa khai thuế đã tới. Một năm nữa đã qua. Ði khai thuế mỗi năm hẳn lòng ta chẳng có cảm xúc gì, nhưng bạn cứ tưởng tượng, nào ngày con cháu chúng ta tốt nghiệp, nào ngày tan trường, ngày tựu trường, Mùa Thu lá rụng, rồi Mùa Ðông tuyết rơi.

Không những một giờ, một ngày qua rất nhanh, mà một năm, mười năm cũng như phút chốc. Phương Ðông nói: “Thời gian như bóng câu qua cửa sổ” (câu quang quá khích). Ca dao Việt Nam lại nói: “Thời giờ thấm thoắt thoi đưa -Nó đi đi mãi chẳng chờ đợi ai!” Thời gian có những bước đi cố định của nó, nhưng qua chủ quan, nhanh chậm hay dài ngắn lại “tùy người đối diện”, dù Lamartine đã thốt nên lời: “Thời gian ơi, xin hãy ngừng cánh bay.” (Ô temps, suspends ton vol!), cũng như chúng ta vẫn thường than vãn: “Ngày vui qua mau!” Trái lại, Kim Trọng tương tư Thúy Kiều thì một ngày cũng dài bằng ba năm: “Sầu đong càng lắc càng đầy- Ba thu dọn lại một ngày dài ghê!” Người bị gông cùm, lao lý thì “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại.” Phải chăng vì: “Người vui thì than đêm ngắn- Kẻ buồn lại hận canh dài.” Những ngày ở trong tù 35 năm về trước, hằng ngày phải lao động khổ sai vất vả, chúng tôi thấy ngày quá dài, chỉ mong đến lúc có tiếng kẻng “thu dụng cụ” để ra về, kiếm chén khoai lửng dạ và ngã tấm thân gầy guộc mệt nhoài trên chiếc chõng tre. Ðêm là lúc tự do, riêng rẽ một mình thì quá ngắn, vì người tù cảm thấy sợ hãi khi nghe tiếng kẻng đánh thức mỗi buổi sớm mai để thức dậy trước một ngày nữa, vất vả và vô vọng.

Bây giờ đến lúc tóc đã hoa râm, ngoảnh mặt nhìn lại: “Hồng Hồng! Tuyết Tuyết! Mới ngày nào còn chữa biết chi chi!” (Nguyễn Công Trứ), con cháu ngày nào, còn bồng bế nay đã trưởng thành, nghĩ lại “đời người như giấc mộng.” Nghĩ lại, thời hoa niên, rồi chiến tranh, tù đày, lưu lạc quê người cũng qua nhanh. Bây giờ không còn nói chuyện một ngày qua, một tuần qua, một tháng qua, mà nói chuyện mười năm, ba mươi năm, sáu mươi năm qua. Nhìn lại quá khứ, hình như chúng ta đều mang trong lòng nỗi tiếc nuối hơn là vui mừng vì chúng ta đã làm được điều gì đó trong những ngày tháng cũ.

Ai cũng nói được câu “dĩ vãng là lịch sử,” là những điều đã qua, nhưng tất cả văn thơ, âm nhạc đều khóc lóc, thương tiếc những ngày tháng cũ. Người thì xin đi lại từ đầu, người thì gọi ngày xưa là hoa bướm… Hiện tại là món quà Trời cho (Present) nhưng ít ai biết giá trị mà nâng niu nó, để khi nó đã trở thành dĩ vãng mới buồn bã khóc than. Phật Pháp cũng có nói đến: “Quá khứ đã qua, tương lai chưa tới, hãy sống tĩnh thức trong giờ phút hiện tại!”

Ðể biết giá trị của thời gian, phương Tây nói:

“Ðể biết giá trị của một năm, hãy hỏi một sinh viên vừa thi trượt năm cuối.

Ðể biết giá trị của một tháng hãy hỏi một người mẹ sanh non.

Ðể biết giá trị của một tuần hãy hỏi chủ bút của một tuần báo.

Ðể biết giá trị của một giờ, hãy hỏi những người yêu đang chờ đợi gặp nhau.

Ðể biết giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa lỡ chuyến tàu.

Ðể biết giá trị của một giây, hãy hỏi người vừa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.

Ðể biết giá trị của một phần nghìn giây hãy hỏi người vừa nhận huy chương bạc trong cuộc thi Olympic.”

Thời gian đi những bước đều đặn, như tiếng đồng hồ kêu “tic-toc” nhịp từng giây, nó chẳng bao giờ có thể chạy nhanh hơn theo ý ta, hay chậm lại để chờ đợi ai. Trong những chuyện cổ tích của Ðông Âu, ông Tiên cho mỗi con người một “cuộn chỉ thời gian”, chiều dài của cuộn chỉ là chiều dài của mỗi đời người. Ai thấy đời khổ đau thì cứ kéo vội sợi chỉ đi nhanh, ai muốn hưởng hạnh phúc thì kéo cuộn chỉ chậm lại.

Này người bạn già của tôi ơi! Khổ đau hay hạnh phúc, bạn đã kéo “cuộn chỉ đời” bạn, nhanh hay chậm, thì chúng ta chỉ còn lại mươi vòng chỉ nữa thôi. Vì thời gian vẫn trôi đi, nên chúng ta không thể dừng lại, mà vẫn phải tiếp tục kéo sợi chỉ ra khỏi cái lõi của nó, cho đến lúc thở ra hơi thở… cuối cùng. Liệu trong mươi vòng chỉ còn lại này, chúng ta có thể làm gì để bù đắp cho gần cả một “cuộn chỉ đời” dài dằng dặc của những ngày tháng đã qua từ bao lâu nay không?

Kiếp Người Là Chuyến Hành Trình, Gặp Gỡ Nhau Nên Cảm Kích

GÓC SUY GẪM…

Kiếp Người Là Chuyến Hành Trình, Gặp Gỡ Nhau Nên Cảm Kích

Khi tàu về đích, trăm người đi trăm hướng, cuộc gặp gỡ bất chợt, thoáng qua âu cũng là duyên phận. Không ai là vô duyên vô cớ xuất hiện trong cuộc đời của bạn cả, sự xuất hiện của mỗi người đều có nguyên do, đều đáng được cảm kích.

Ta không thể sống một mình. Cuộc sống là sự tương duyên nương tựa giữa ta và người. Mấy mươi năm sống trong đời, không biết bao nhiêu người đã đi ngang đời ta. Có lẽ ta sẽ không nhớ hết những người từng gặp từ khi mở mắt chào đời đến bây giờ.

Nhưng gặp gỡ trong một khoảnh khắc nào đó hay một thời gian dài thì cũng không ngoài chữ duyên. Dù duyên ấy là thiện duyên hay ác duyên, nhưng có gặp nhau thì đã là có duyên rồi.

Người với người gặp gỡ là dựa vào một chút duyên phận, sống được với nhau, là dựa vào một chút thành ý…

Sự hấp dẫn của đàn ông không ở chỗ có bao nhiêu tiền, lớn lên đẹp trai đến đâu, mà là khi gặp chuyện có thể gánh vác trách nhiệm.

Sự quyến rũ của phụ nữ không phải ở chỗ xinh đẹp bao nhiêu, mà là ở tính cách ôn nhu, thiện lương và một nội tâm khoan dung độ lượng.

Trong cuộc sống, bất kể tình thân, tình bạn hay là tình yêu, có thể tự nhiên mà gắn bó mới thực sự là tình cảm tốt đẹp nhất.

Tai thính thật sự có thể nghe được tiếng lòng; mắt sáng thực sự có thể nhìn thấu nội tâm…

Chứng kiến không có nghĩa là đã nhìn thấy,

Nhìn thấy không có nghĩa là thấy rõ,

Thấy rõ không có nghĩa là đã xem hiểu,

Xem hiểu không có nghĩa là đã nhìn thấu,

Nhìn thấu không có nghĩa là đã thông suốt,

Thông suốt không có nghĩa là không phiền não.

Chuyện trên đời có những lúc biến hóa khôn lường, nhưng có thể bảo trì một nội tâm bao dung, thấu hiểu và trân quý thì có thể khiến các mối quan hệ được bền chặt lâu dài. Bởi dù sao, những người có thể gặp được trong kiếp này đều là duyên phận hy hữu.

Mọi người thường nói, duyên do trời định, phận do nhân định. Đúng là như thế, gặp nhau là ý trời, bên nhau là ý người. Dựa vào đôi bên gìn giữ, phát triển thì duyên một lần gặp gỡ mới thành mối phận trăm năm.

Nhưng duyên phận dài ngắn thế nào lại chẳng ai hay, ai biết? Một năm, năm năm, cả đời? Hết thảy chúng ta đều không đoán được.

Hôm nay có duyên phận không có nghĩa là vĩnh viễn sẽ có duyên phận. Phật bàn về nhân duyên rằng, cái gì cũng chỉ có thời điểm, duyên phận cũng vậy. Bởi thế mà phải nắm thật chắc, giữ thật chặt, hết lòng quý trọng. Đó là món quà trời ban, chỉ trong một giây, một khắc, một đoạn.

Kiếp này có thể tương ngộ chính là điều hạnh phúc nhất. Bất kể là gặp thoáng qua, là bạn bè, đồng sự, hay hẹn ước trăm năm đều vô cùng trân quý.

Sinh mệnh vốn là một hành trình phiêu bạt, gặp được ai cũng đều không hề ngẫu nhiên, vậy nên ta cần trân trọng tất cả những người gọi ta là bằng hữu, cảm ơn những người mà kiếp này ta tương ngộ.

Cuối cùng ông Trương Quốc Cường cũng phải hầu tòa

Cuối cùng ông Trương Quốc Cường cũng phải hầu tòa

Blog VOA

Trân Văn

14-5-2022

Trương Quốc Cường tại tòa án. Hình: Danh Trọng/ Báo TT 

Không rõ vì sao Thanh tra Chính phủ đã chuyển Kết luận thanh tra về trách nhiệm của Cục Quản lý Dược cho UBKT của BCH TƯ đảng từ 9/2019 nhưng nơi này để đó và không nói gì?

Cuối cùng, ông Trương Quốc Cường – Thứ trưởng Bộ Y tế bị khởi tố vì “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” hồi đầu tháng 11 năm ngoái (1) mới hầu tòa (2).

Việc truy cứu trách nhiệm hình sự của ông Cường cùng với một số viên chức của Cục Quản lý Dược thuộc Bộ Y tế trong vụ Công ty VN Pharma “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” cho thấy, “phòng – chống tham nhũng tiêu cực” để… “chỉnh đốn đảng” chẳng khác gì đảng tiếp tục… điều chỉnh đồng hồ sắp hết pin.

***

Scandal VN Pharma được phép nhập thuốc trị ung thư giả vào Việt Nam bùng lên hồi giữa thập niên 2010. Vài năm sau những cá nhân là chủ hoặc nhân viên hữu trách của VN Pharma mới bị khởi tố vì… “buôn lậu” và “làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan tổ chức”. Tháng 8/2017, Tòa án TP.HCM đưa vụ án này ra xét xử sơ thẩm lần thứ nhất.

Đến tháng 9/2017, Viện Kiểm sát Cấp cao tại TP.HCM đề nghị xem xét lại toàn bộ vụ án: VN Pharma không “buôn lậu” mà “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh”. Phía kiểm sát cũng cho rằng cần làm rõ trách nhiệm của Cục Quản lý Dược và khoản hoa hồng mà VN Pharma đã chi.

Tháng 10/2017, Tòa án Cấp cao tại TP.HCM đưa vụ án ra xét xử phúc thẩm lần thứ nhất và tuyên bố hủy toàn bộ bản án sơ thẩm để điều tra lại.

Tháng 7/2019, các bị cáo trong vụ VN Pharma bị truy tố vì “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh”.

Tháng 9/2019, Thanh tra Chính phủ Việt Nam chuyển kết luận thanh tra về trách nhiệm của Cục Quản lý Dược trong scandal Pharma cho Ủy ban Kiểm tra (UBKT) của BCH TƯ đảng để xem xét, xử lý theo thẩm quyền đối với những đảng viên thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý (3).

Cũng trong tháng 9/2019, Tòa án TP.HCM đưa các bị cáo trong vụ VN Pharma “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” ra xét xử sơ thẩm lần thứ hai.

Tháng 5/2020, Tòa án Cấp cao tại TP.HCM đưa vụ án VN Pharma ra xét “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” ra xét xử phúc thẩm lần thứ hai và tuyên bố giũ nguyên hình phạt mà tòa án cấp sơ thẩm đã tuyên. Hai người bị cáo buộc là chính phạm, một bị phạt 20 năm tù, một bị phạt 17 năm tù, mười người còn lại bị phạt từ 12 năm tù đến ba năm tù.

Hai lần điều tra (lần đầu về “buôn lậu”, lần sau về “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh”) và ba lần xét xử (sơ thẩm lần thứ nhất, phúc thẩm lần thứ nhất, sơ thẩm lẩn thứ hai) chỉ có các cá nhân là chủ hoặc làm việc cho các công ty tư nhân, bất kể nhiều người thuộc nhiều giới, kể cả các ngành hữu trách (Kiểm sát, Thanh tra,…) cho rằng không thể bỏ qua trách nhiệm của những viên chức ở Cục Quản lý Dược. Một tháng sau khi Hội đồng xét xử sơ thẩm lần thứ nhất công bố bản án, công an Việt Nam mới khởi tố vụ án “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” và “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” xảy ra ở Cục Quản lý Dược và gọi đó là… “giai đoạn hai”.

Tuy nhiên chỉ có một cựu Cục phó, một cựu Trưởng phòng, một Phó phòng của Cục Quản lý Dược bị truy cứu trách nhiệm hình sự…

Thế còn lãnh đạo cao nhất – ông Trương Quốc Cường thì sao? Ông Cường không chỉ vô sự mà còn thăng tiến vững vàng hơn. Từ vị trí Cục trưởng Cục Quản lý Dược, ông Cường được chọn làm Thứ trưởng Y tế hồi tháng 11/2016 lúc ông Nguyễn Xuân Phúc làm Thủ tướng. Bất kể dư luận về vai trò của ông Cường trong vụ VN Pharma “buôn lậu” rồi “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” thế nào, ông Cường vẫn ngồi rất vững vàng ở vị trí Thứ trưởng Y tế. Thậm chí khi vị trí Thủ tướng thay đổi, ông Phạm Minh Chính thay ông Phúc làm Thủ tướng (tháng 4/2021) thì ông Cường vẫn yên vị dù công an đã xác định Cục Quản lý Dược thời ông Cường lãnh đạo có vấn đề nghiêm trọng phải điều tra…

***

Không rõ vì sao Thanh tra Chính phủ đã chuyển Kết luận thanh tra về trách nhiệm của Cục Quản lý Dược cho UBKT của BCH TƯ đảng từ 9/2019 nhưng nơi này để đó và không nói gì? Sau khi ông Cường bị khởi tố (11/2021), Bộ Chính trị và Ban Bí thư mới ngồi xuống để tính sổ với ông Cường (khai trừ khỏi đảng). Tháng sau (12/2021) ông Cường mới bị tống giam và thêm hai tháng nữa, ông Cường mới bị cách chức Thứ trưởng Y tế! So cả quy định của đảng lẫn luật pháp hiện hành, rõ ràng “phòng – chống tham nhũng, tiêu cực” giống như ngẫu hứng và tùy tình thế chứ không theo tiêu chí nào cả! “Chỉnh đốn đảng” mà như thế thì có khác gì… chọn “chơi” đồng hồ sắp hết pin?

Chú thích

(1) https://baochinhphu.vn/khoi-to-bi-can-doi-voi-thu-truong-bo-y-te-truong-quoc-cuong-102303342.htm

(2) https://thanhnien.vn/cuu-thu-truong-truong-quoc-cuong-cung-13-dong-pham-duoc-ap-giai-toi-toa-post1457651.html

(3) https://www.vietnamplus.vn/chuyen-ket-luan-thanh-tra-vu-vn-pharma-sang-uy-ban-kiem-tra-trung-uong/595594.vnp

GIẢI TỎA ĐỀN BÙ Ở MỸ

Le Tu Ngoc

GIẢI TỎA ĐỀN BÙ Ở MỸ

Chúng tôi cưới nhau xong thì trở thành tay… đen (người ta tay trắng, còn mình tay đen) vì nợ (năm 2003). Chồng láo ngáo mới qua Mỹ, vợ còn đang đi học nên rất nghèo! Vậy mà 2 năm sau cũng mua được căn nhà cũ do mượn ngân hàng (năm 2005). Lần đầu tiên được lên chức chủ nhà, ngày đi làm, chiều về dồn hết sức cho căn nhà: cắt cỏ, chặt cây, dọn dẹp… Vì căn nhà bỏ hoang khá lâu, nên công việc ngập đầu! Hơn hai năm sau, khi chuyện nhà cửa đâu vào đó thì một ngày đẹp trời, chúng tôi nhận được giấy từ Quận thông báo sẽ… giải tỏa, lấy đất để mở rộng đường! Họ nói sẽ có người tới đo đạc rồi sẽ thông báo chính thức sẽ lấy bao nhiêu đất, có lấy nhà hay không và cả giá cả đền bù bao nhiêu. Một cảm giác hụt hẫng, lo sợ, bế tắc… vì không biết làm sao. Trong gia đình đã có người bị giải tỏa trong dự án kênh Nhiêu Lộc, thời ở Việt Nam cũng nghe qua về Vụ Thủ Thiêm… nên lo sợ vì không biết tụi tư bản giãy chết này sẽ xử ta sao đây?

Trong cơn quẫn trí chợt nhớ ra một người khách hàng. Ông này rất rành rẽ về luật pháp, nhất là về nhà đất. Thế là đem câu chuyện của mình kể cho ông ta (với vẻ mặt đưa đám) và nhờ ông ta cho ý kiến. Sau khi nghe mình kể xong ông ta mỉm cười và phán một câu: Mày thật may mắn! Tui trợn tròn hai mắt vì ngạc nhiên. Tui nghĩ chắc tiếng Anh tui quá tệ nên ổng hiểu chuyện này qua chuyện nọ. Tôi vội vàng chạy ra xe lấy tờ thông báo của quận cho ông ấy coi, rồi nói tiếng Anh tôi quá tệ nên nhờ ông đọc giúp tờ giấy này. Ổng lại mỉm cười: Tao hiểu mày nói gì mà. Mày may mắn mà! Quận sẽ đền cho mày số tiền nhiều hơn giá trị của nhà, đất họ lấy. Mày không phải lo lắng gì hết, cứ đợi họ gửi tờ giấy thứ 2 về đi. Khi nhận được tờ giấy đó xong, mày sẽ biết được họ sẽ đền cho mày bao nhiêu. Dù cho mày đồng ý với số tiền đó mày cũng nói không đồng ý. Họ sẽ tăng tiền lên. Mày nên đồng ý lần này vì nếu không đồng ý thì phải ra tòa phiền phức, mà cũng chẳng được thêm đâu.

Trút được gánh nặng ngàn cân, hai vợ chồng hồi hộp chờ đợi lá thư từ quận. Và rồi ngày đó cũng đến, họ đưa ra giá đền bù mình rất hài lòng (trị giá hơn một chiếc xe mới tinh dù chỉ lấy ít đất trước nhà). Hai vợ chồng làm đúng bài bản ông khách chỉ dẫn. Mấy tuần sau lại một lá thư khác từ Quận được gửi tới. Số tiền lúc đó quá lớn đối với chúng tôi. Nó gần bằng ¼ giá trị căn nhà chúng tôi đã mua mấy năm trước… Từ đó chúng tôi có vốn làm ăn và trở nên khá giả hơn. Sau khi dự án hoàn thành, họ làm vệ sinh sạch sẽ, làm mới con đường vào nhà. Cám ơn Quận đã giải tỏa và đền bù!

Đầu năm nay, chúng tôi lại nhận được lá thư từ quận. Họ lại muốn lấy đất mở rộng đường! Hai vợ chồng không buồn như ngày xưa mà lại vui. Vợ bảo mong sao họ lấy hết đất, hết nhà!!! Cuối cùng họ chỉ lấy có chút xíu thôi! Chúng tôi vẫn dùng bổn cũ soạn lại. Điều đặc biệt là lần nào cũng vậy, ngoài tiền đền bù cho đất sẽ lấy, họ luôn trả thêm một khoản tiền thuê đất. Họ bảo họ có thể đổ ít đất đá, hoặc khi đào bớt có thể đất cát sẽ tràn qua phần đất của mình. Hôm qua Chúa nhật, chúng tôi nhận được cú điện thoại của nhân viên đền bù. Bà ấy hỏi chúng tôi có muốn bà đem tiền (check) tới nhà không? Chừng một giờ sau, bà tới tận nhà đưa tiền, vui vẻ, niềm nở. Tôi không phải trả bất cứ khoản phí nào cho bà cả. Tôi nói đùa muốn gặp bà nhiều lần nữa trong tương lai. Dù chỉ vài ngàn đồng nhưng cách nhân viên công vụ làm việc khiến tôi rất vui.

Mười mấy năm trước tôi chỉ là công dân hạng hai nhưng vẫn được đối xử công bằng như tôi được đối xử ngày hôm nay (là một công dân Mỹ). Không cần biết lấy đất, nhà của người ta vì mục đích phục vụ cho việc gì: mở đường, xây nhà thương, trường học nhưng người bị lấy đất, nhà phải được đền bù xứng đáng! Đó là nguyên tắc của bọn tư bản giãy chết!

Tôi có một mong muốn tột bậc, một ước mơ tột… đỉnh là những người dân Thủ Thiêm và nhiều nơi khác trên đất nước Việt Nam, được đối xử và đền bù chỉ bằng bọn tư bản giãy chết đối xử với công dân hạng hai của nó, là tôi hạnh phúc lắm rồi!

Duy Lễ

Gia Nguyễn chia sẻ từ FB Lê Phước Chín

Võ Hồng/ Phạm Xuân Nguyên & Công An Phú Yên-S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

VNTB – Võ Hồng/ Phạm Xuân Nguyên & Công An Phú Yên

Không gian, bối cảnh và nhân vật trong truyện của Võ Hồng thường rất nhỏ bé và thân thuộc. Ông hay viết về những tỉnh lỵ nghèo nàn, những xóm quê heo hút (xác xơ) và những nông dân quê mùa, chân chất, hiền lành, lam lũ. Đa phần, họ đều thân thiện và gần gũi với chúng ta – kể cả kẻ bị bệnh nan y và buộc phải sống cách ly.

Hoạt là một trong những người không may như thế. Hoàn cảnh gia đình khiến anh chỉ được theo học đến lớp tư trường làng, rồi phải ở nhà phụ giúp mẹ cha trong việc mưu sinh.

Sau đó chừng bốn năm năm, một hôm không nhớ đang nói chuyện gì bỗng một người nhắc đến Hoạt. Giọng nói đang to bỗng chợt nhỏ đi, thì thầm như một tâm sự:

  • … nó bị phung. 
  • “Không ai chuẩn bị để nghe tin đó nên ai nấy đều có cảm tưởng mình vừa rùng mình. Chừng như người ta có quyền mắc một trăm thứ bệnh khác, điều đó không khiến ai ngạc nhiên, chứ bệnh phung thì không thể tưởng tượng được.
  • Cha nó phải dựng một cái chòi ở giữa đám dưa hấu ngoài soi để giấu nó ngoài đó, – lời người bạn kể. Nhưng lâu ngày rồi cũng bị lộ. Có người đâm đơn xuống huyện. Nhà nước bắt chở đi…

“Gần đây, do ngẫu nhiên mà tôi được tiếp xúc với một sư huynh quản đốc của một viện bài cùi.

  • Bệnh cùi – lời vị sư huynh – chúng tôi chữa lành được…  

“Tôi dè dặt trong cuộc đối thoại:

  •  Người ta nói rằng thuốc Sulfon chỉ giữ cho bệnh không tăng thêm chứ chưa thể…
  •  Tôi hiểu sự hoài nghi của ông. Cố nhiên là khoa học có nhiệm vụ và có khả năng đi tới không ngừng…

“Tôi nghĩ đến anh Hoạt liền ngay lúc đó và những ngày sau đó. Sao anh sinh ra đời chi sớm những ba mươi năm. Có gì đâu để mà vội vàng? Anh đã hưởng gì ở cuộc đời ?

 Nghe một tiếng chim tu hú vào đầu mùa Hè, ngửi một mùi thơm của hoa mù u trong buổi chiều, nhìn những con chuồn chuồn đảo lộn trên nền trời sau cơn mưa… những niềm vui đó quá nhỏ nhoi với nỗi khổ đè nặng của anh. Giá cứ thong thả, giá cứ đến chậm chậm một chút để kịp cho nhân loại dẹp bớt những khổ não. Giá anh sống lùi lại ba mươi năm, năm mươi năm…” (Võ Hồng. “Hãy Đến Chậm Hơn Nữa”. Trầm Mặc Cây Rừng. Lá Bối: Saigon, 1971).

Thực sự, nếu Hoạt được sống lùi lại năm ba (hay năm b̉y) chục năm thì tình trạng chưa chắc đã khả quan hơn – theo như lời tâm sự của linh mục Nguyễn Văn Đông, với phóng viên Thanh Trúc (RFA) vào hôm 20 tháng 5 năm 2011: “Ông đã khóc trong một ngày mưa rừng gió núi lội đi thăm một gia đình cùi. Cả nhà người Thượng ấy, hai người lớn ba đứa nhỏ nheo nhóc, lở lói nằm chui rúc dưới một tấm bạt bằng mủ rách nát tả tơi.”

Dù hoàn cảnh xã hội ra sao chăng nữa thì tình cảm của nhà văn Võ Hồng dành cho người bạn bất hạnh (thuở ấu thời) cũng vẫn rất đáng trân trọng, và vừa được một nhà phê bình văn học tên tuổi ân cần nhắc lại:

“Đó là một người bạn đồng học không may bị bệnh hiểm nghèo mất sớm khiến tác giả thương xót tiếc cho anh ra đời sớm trước khi khoa học tìm ra phương thuốc chữa những bệnh nan y như anh bị mắc phải.” (Phạm Xuân Nguyên. “Viết Cho Trẻ Phải Từ Cái Nhân Ái.” Dân Việt – 22/04/2022).

Tác giả của đoạn văn thượng dẫn cũng là một trong những nhân vật quan trọng, được mời đọc tham luận trong buổi hội thảo (“Hoài Cố Nhân – Kỷ Niệm 100 Năm Ngày Sinh Nhà Văn Võ Hồng”) do Đại học Phú Yên tổ chức. Diễn giả – tuy thế – đã không thể có mặt vì sự can thiệp “thô bạo” của chính quyền địa phương (vào giờ phút cuối) theo như tường thuật của chính ông, qua FB:

Nhưng sáng thứ Sáu (22/4/22) tôi nhận được điện gọi của người trong ban tổ chức báo là tuyên giáo tỉnh Phú Yên yêu cầu họ không được để tôi và hai người nữa (trong đó có nhà văn miền Nam cũ Nguyễn Lê Uyên tức Đoàn Việt Hùng) tham dự hội thảo, bài của cả ba không được đưa vào kỷ yếu. Lý do bên an ninh đưa ra, theo người của ban tổ chức cho biết, là do tôi tham gia“Văn Đoàn Độc Lập”.

Tôi không lạ và không bất ngờ trước sự việc này đối với mình. Nhưng đây là một hành động thô bạo của công an Phú Yên can thiệp vào một hội thảo khoa học quốc gia về một nhà văn nổi tiếng của tỉnh nhà… Tôi không buồn cho mình, chỉ buồn cho tỉnh Phú Yên… Thôi việc ai nấy làm…

Tôi cũng “không lạ,” và “không bất ngờ” chi cả mà chỉ thoáng chút băn khoăn khi chợt nhớ đến vài ba sự kiện đã qua:

– Ngày 20 tháng 11 năm 2020, Thứ Trưởng Giáo Dục Hoàng Minh Sơn cho biết: “Quá trình thực hiện thí điểm về tự chủ đại học đã có thành công nhất định, là xu hướng không thể đảo ngược và cần làm sao để ngày càng tốt hơn.”

– Ngày 28 tháng 11 năm 2020, P.T.T Vũ Đức Đam tuyên bố: “Những vướng mắc về quản lý nhà nước liên quan tới ngành GD-ĐT trong tự chủ ĐH không còn nhiều, và cũng không có vấn đề gì lớn.”

Đến hôm 22 tháng 4 năm 2022 thì công an ngang nhiên “can thiệp thô bạo” vào buổi hội thảo do Đại học Phú Yên tổ chức. Mức độ “thô bạo” trong sự việc nói trên, khách quan mà nói, chỉ là chuyện nhỏ (rất nhỏ) so với nhiều hành động càn rỡ, bất nhân và ác đức khác của lực lượng công an ở địa phương này.

Xin ghi lại đôi ba:

Ngày 29 tháng 9 năm 2014, báo Lao Động đi tin: “Năm công an dùng nhục hình đánh chết người ở Phú Yên.” Tuy can tội sát nhân nhưng họ chỉ bị kết án “dùng nhục hình” khiến cho người thân của nạn nhân phải gào khóc (“Sao tòa xử nhẹ hều thế này?”) sau khi hội đồng xét xử tuyên án vào chiều hôm 3 tháng tư năm 2014.

Trước đó, bắt đầu từ đầu tháng 2 năm 2012, công an Phú Yên đã lần lượt bắt giữ 22 người dân địa phương ̣(thuộc giáo phái Ân Đàn Đại Đạo) và kết án  họ về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền.”

Trong một cuộc phỏng vấn do RFA thực hiện, Thiếu Tướng Phạm Văn Hoá ̣(giám đốc công an tỉnh Phú Yên) khẳng định: “Họ không kêu oan gì cả, họ thừa nhận cả. Hỏi có yêu cầu luật sư không nhưng người ta không yêu cầu bởi vì người ta biết rõ tội rồi bây giờ chỉ cần khoan hồng cần giảm nhẹ thôi.”

Sau khi “khoan hồng giảm nhẹ,” ngày 4 tháng 2 năm 2013, TAND tỉnh Phú Yên đã tuyên phạt 22 bị cáo với mức án tổng cộng 295 năm tù… khiến cho công luận bất bình:

– RFA: Đề nghị Giám Đốc Thẩm Vụ Công Án Bia Sơn

– BBC: Tiềm ẩn bất ổn đằng sau vụ Phú Yên

– RFI: Công Án Bia Sơn là một vụ án tạo dựng

Sao phải tạo dựng vậy cà?

Blogger Trần Hoàng giải thích: “Ở Việt Nam, khi muốn chiếm đất đai của dân chúng, đất đai của chùa, hay của nhà thờ,  chính quyền trung ương và địa phương thường tìm cớ, hay các sơ hở của chủ đất đai và gán cho tội phản động.”

Hóa ra chỉ vì Khu Du Lịch Sinh Thái Đá Bia của giáo phái Ân Đoàn Đại Đạo tọa lạc trên một khu đất vàng nên 22 thành viên phải nhận lãnh gần 300 năm tù giam sao?

Vâng, đúng thế!

Chỉ hơn một năm sau – sau ngày xử án, vào hôm 23 tháng 10 năm 2014, Tổng Cục Du Lịch Việt Nam hân hoan thông báo: “280 tỉ đồng xây dựng Khu du lịch sinh thái Đá Bia. UBND tỉnh Phú Yên vừa đồng ý cho Công ty cổ phần Đầu tư du lịch sinh thái Phú Yên (phường 7, TP Tuy Hòa) đầu tư dự án khu du lịch sinh thái Đá Bia trên diện tích 50ha tại xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa.”

Cướp bóc trắng trợn đến vậy nhưng những kẻ thủ ác không chỉ hoàn toàn vô can mà còn được cả Chủ Tịch Nước lẫn Thủ Tướng trao Huân Chương Chiến Công và Bộ Trưởng Công An tặng thưởng tiền mặt nữa cơ.

Ơ lạ nhỉ?

Lạ cái (mẹ) gì ?

“Cái nước mình nó thế” đấy!

G.S Hoàng Ngọc Hiến đã từng nói vậy, từ hồi đầu thế kỷ, và ai cũng gật gù chấp nhận “thế” rồi. Sau khi bị công an Phú Yên cấm đặt chân đến Đại Học Phú Yên, vào hôm 22 tháng 4 vừa qua, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên – một người nổi tiếng là sắc sảo và cương trực – cũng đành phải chép miệng (“thôi việc ai nấy làm”) cho xong chuyện. Chỉ riêng có mỗi FB Nguyên Tống thì xem chừng vẫn còn (hơi) bị băn khoăn chút xíu: “Đến giờ, chúng ta đang ở đâu? Và sẽ đi về đâu nếu cứ tiếp tục thế này?”

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

GÓC SUY GẪM… CON ƠI! NHỚ LỜI CHA DẶN …

Van Pham

GÓC SUY GẪM…

CON ƠI! NHỚ LỜI CHA DẶN …

– Có ai khen con đẹp, con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy.

– Có ai bảo con ngoan, hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa.

– Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang, con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy.

– Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ, con hãy đến bên và kề vai gánh giúp.

– Người chìa tay và xin con một đồng. Lần thứ nhất con hãy tặng họ hai đồng. Lần thứ hai hãy biếu họ một đồng. Lần thứ ba con phải biết lắc đầu. Và đến lần thứ tư con hãy im lặng, bước đi.

– Con hãy biết khen. Nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền qua cửa sổ.

– Lời chê bai con hãy giữ riêng mình.

– Nụ cười cho người. Con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm.

– Nỗi đau. Con hãy nén vào trong.

– Nỗi buồn. Hãy biết chia cho những người đồng cảm.

– Đừng khóc than, quỵ lụy, van nài. Khi con biết ngày mai rồi sẽ đến. Có bầu trời, gió lộng thênh thang.

– Con hãy đưa tay. Khi thấy người vấp ngã.

– Cần lánh xa. Kẻ thích quan quyền.

– Bạn. Là người biết đau hơn nỗi đau mà con đang có.

– Thù. Là người quặn đau với niềm vui mà con đang có.

– Chọn bạn sai. Cả đời trả giá.

– Bạn hóa thù. Tai họa một đời.

– Con hãy cho. Và quên ngay.

– Đừng bao giờ mượn. Dù chỉ một que tăm, sợi chỉ.

– Chớ thấy vui khi mình thanh thản trước điều cần nghĩ. Sự thanh thản chỉ có ở người vô tâm.

– Đừng sợ bóng đêm. Đêm cũng là ngày của những người thiếu đi đôi mắt.

– Đừng vui quá. Sẽ đến lúc buồn.

– Đừng quá buồn. Sẽ có lúc vui.

– Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi, dừng lại.

– Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao.

– Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp.

– Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.

– Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ.

– Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay.

– May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may.

– Hãy nói thật ít. Để làm được nhiều – những điều có nghĩa của trái tim.

– Nếu cần, con hãy đi thật xa. Để mang về những hạt giống mới. Rồi dâng tặng cho đời. Dù chẳng được trả công.

– Những điều cha viết cho con – được lấy từ trái tim chân thật. Từ những tháng năm lao khổ cuộc đời. Từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn. Từ bao ngày vất vưởng long đong.

– Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng.

– Cha gởi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con cất bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy. Con sẽ bớt thấy đau và đỡ phải tủi hờn.

– Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ.

– Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn.

– Con hãy chậm bước dù là người đến muộn.

– Dù phần con chẳng ai nhớ để dành!

– Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa.

– Hãy buồn với chuyện bất nhân.

– Và hãy tin vào điều có thật :

“CON NGƯỜI SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG”.

Thực Trạng Sinh Viên Ra Trường Tại Xứ VN Xã Nghĩa!

Van Pham

Thực Trạng Sinh Viên Ra Trường Tại Xứ VN Xã Nghĩa!

Đầu đường Xây dựng bơm xe.

Cuối đường Kinh tế bán chè đậu đen.

Ngoại thương mời khách ăn kem.

Các anh Nhạc viện thổi kèn đám ma.

Ngân hàng ngồi dập đô la.

In giấy vàng mã, sống qua từng ngày.

Sư phạm trước tính làm thày.

Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.

Điện lực chẳng dám bô bô,

Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.

Lập trình chả hiểu thế nào,

Mở hàng trà đá, thuốc lào…cho vui.

Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi,

“Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu”

Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?

Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn…

Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn

Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài.

Báo chí buôn bán ve chai.

Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.

Bách khoa cũng gặp đôi lần

Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng.

Mỹ thuật thì đang chổng mông

Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời.

Mỏ địa chất mới hỡi ôi

Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than.

Thuỷ sản công việc an nhàn

Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao…!

Hàng hải ngồi gác chân cao

Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi.

Bác sĩ, y tá có thời

Học xong về huyện được mời chích heo…

Lượm trên mạng…

Phạm Minh Chính: “Tôi sẵn sàng đối thoại bất cứ ai trên thế giới về dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam!”

Đài Á Châu Tự Do 

Ông Chính: “Tôi sẵn sàng đối thoại bất cứ ai trên thế giới về dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam!”

Người đứng đầu Chính phủ Việt Nam có phát biểu như vừa nêu hôm 12/5 (giờ Hoa Kỳ) trước các doanh nghiệp Mỹ trong buổi làm việc do Hội đồng Kinh doanh Mỹ – ASEAN (USABC) và Phòng Thương mại Mỹ (USCC) tổ chức.

“Chúng tôi mong các đối tác, doanh nghiệp Mỹ tiếp tục đến Việt Nam tìm kiếm cơ hội.

Tôi sẵn sàng đối thoại bất cứ ai trên thế giới về kinh tế Việt Nam, về dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam.

Chúng ta cởi mở, chân thành để làm việc. Khi hợp tác với nhau thì lợi ích hài hoà mà rủi ro phải cùng nhau chia sẻ”, mạng báo Thanh Niên trích nguyên văn lời ông Chính nói.

Chính quyền Việt Nam trả tự do cho tù nhân chính trị Hồ Đức Hòa từ trại giam khi đang thụ án 13 năm tù giam và lên đường sang Mỹ hôm 11/5 cùng thời gian với chuyến đi dự hội nghị Thượng đỉnh ASEAN-Mỹ của ông Chính.

Báo chí nhà nước Việt Nam hoàn toàn không đề cập đến thông tin này, tuy nhiên chỉ một ngày sau đó, Nguồn thông tin cho hay, Cơ quan An ninh điều tra Long An bắt tạm giam đối với bà Cao Thị Cúc, chủ hộ của Tịnh thất Bồng Lai, với cáo buộc tội danh “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tổ chức, cá nhân”.

Trong vụ này, đến nay đã có 5 người bị khởi tố và trong đó ông Lê Tùng Vân được tại ngoại để điều tra do tuổi cao, sức khỏe yếu.

Trong bài nói chuyện trước các doanh nghiệp Mỹ, ông Chính cũng cho rằng sau gần 30 năm bình thường hóa quan hệ thì hai nước trải qua nhiều thăng trầm, chua cay, đắng ngọt đủ cả và đến nay hai bên đang bước vào giai đoạn quả ngọt.

#RFAVietnamese #PhamMinhChinh #VietnamPM #Vietnam #PMCUStrip

 
May be an image of 1 person and text that says 'CHUYẾN ĐI MỸ CỦA THỦ TƯỚNG DỰ HỘI NGHỊ ASEAN @esis Tôi sẵn sàng đối thoại bất cứ ai trên thế giới về dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam! Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính phát biểu hôm 12/5 tại Mỹ.'