Sự im lặng của tình yêu
“Bố câm điếc ngay từ khi sinh ra và bố xin lỗi con vì điều đó. Bố không thể nói được như những ông bố khác. Nhưng bố muốn con biết rằng, bố yêu con bằng cả trái tim mình” Lời người cha muốn nhắn nhủ tới cô con gái nhưng đã quá muộn… Vì có người bố bị câm điếc bẩm sinh nên cô gái thường xuyên trở thành mục tiêu bị trêu chọc của bạn bè ở trường. Từ việc phản kháng đến gây lộn với các bạn, cô gái dần trở nên ác cảm với chính người bố của mình.
Trong khi đó, dù không thể nghe, nói, như một người bình thường được, ông cũng phần nào hiểu được nỗi buồn của cô con gái mình cho dù ông luôn quan tâm, động viên, cố gắng làm con vui hơn trong mỗi bữa ăn của hai người. Dù người bố luôn cố gắng nhưng cô con gái lại tỏ ra khó chịu do bị bạn bè chế giễu.
Với tất cả tình yêu thương của một người cha, ông đã âm thầm chuẩn bị chiếc bánh mừng sinh nhật con gái và cùng với đó là những tâm sự ông muốn nhắn nhủ. “Bố câm điếc ngay từ khi sinh ra và bố xin lỗi con vì điều đó. Bố không thể nói được như những ông bố khác. Nhưng bố muốn con biết rằng, bố yêu con bằng cả trái tim mình”.
Đáng tiếc, lời nhắn nhủ đó của ông mãi mãi không được cô con gái biết đến. Người bố bế con tới bệnh viện với lời cầu xin “Con gái tôi, nó không thể chết” Vì sự muộn phiền và áp lực không thể vượt qua, cô gái đã tự tử đúng ngày sinh nhật của mình. Trong cơn tuyệt vọng, người bố bế thốc con tới bệnh viện, cầu xin các bác sỹ cứu sống cô con gái bé bỏng của mình dù có hết sạch tiền hay phải bán nhà với một hy vọng: “Con gái tôi, nó không thể chết”. Và cô con gái đã được cứu sống bằng những giọt máu và chính tính mạng của chính ông. Đến lúc này, cô con gái chỉ còn biết nắm tay cha và khóc. Những ký ức yêu thương về người cha hiện về với cô gái…
Video clip câu chuyện
https://www.youtube.com/watch?v=qZMX6H6YY1M&feature=player_embedded
Đoạn clip trên có tên tiếng Anh “Silence of love”. Dù là đoạn phim của một hãng bảo hiểm Thái Lan nhưng chỉ ít ngày đăng tải trên youtube, hơn 600.000 lượt truy cật cùng hàng nghìn bình luận về tình yêu thương mà người cha dành trọn cho cô con gái.
Một trong số bài bình luận của đọc giả:
This is really sad love story. Well you could hear his voice at 1:21 and I start to cry when he’s in front of a doctor. His expression makes me understand clearly that he can give everything for the one dear to him; then 2:15 he’s carrying his child and he can’t yell at anyone to ask for help in that situation. I too asked myself what should I do. I watched it 5 times and am still crying. Love it !
Bên cạnh thông điệp: “không có người cha hoàn hảo mà chỉ có người cha luôn dành yêu thương hoàn hảo nhất cho những đứa con của mình”, đó còn là lời nhắn nhủ tới các bạn trẻ biết gạt qua chút ích kỷ cá nhân để quan tâm hơn tới cha mẹ, gia đình và những người xung quanh.
(ST) From: NguyenNThu
Khỉ đỏ ngu dốt phá hoại đất nước.
*** Khỉ đỏ ngu dốt phá hoại đất nước.
Cách đây 100 năm, người Pháp xây dựng đường sắt răng cưa Phan Rang Tháp Chàm – Đà Lạt dài gần 100km hiện đại bậc nhất thế giới.
Sau ngày 30.4.75 nhiều đoạn đường sắt được bọn lãnh đạo CSVN tháo gỡ bán sắt vụn, đầu máy bán cho Thụy Sỹ. Giờ bắt đầu tính khôi phục lại.
Thế mới biết cái đầu của người Pháp họ đã nghĩ trước cho mình hàng trăm năm.
Dự án khôi phục tuyến đường sắt Phan Rang Tháp Chàm – Đà Lạt từng được đề xuất khôi phục năm 2012. Đến năm 2017, ḑự án này được khảo sát, tuy nhiên, đánh giá tiền khả thi mới được thực hiện gần đây.
Dự án khôi phục đường sắt Tháp Chàm – Đà Lạt kỳ vọng sẽ bổ sung thêm sản phẩm du lịch độͼ đáo chᴑ tam giác du lịch Khánh Hòa – Phan Rang – Đà Lạt. Đây là khu vực có khả năng đón hơn 40 triệu lượt khách mỗi năm, với tổng ͼôŋց suất phòng khách sạn đạt gần 120.000 phòng.
TL : reshnews7 & Fan UH BT DLT
HAI MẢNH ĐỜI, HAI THÁI ĐỘ SỐNG -Vũ Chí Thành, SJ
Vũ Chí Thành, SJ
Cơn gió chiều mùa Thu Sài Gòn nhảy nhót trên những ngọn cây cao vun vút ngoài sân. Rồi chợt thấy tôi, nó lại cà tưng cà tưng từng bước theo tôi vào căn phòng của bệnh nhân suy thận. Vừa mở cửa, gió liền luồn qua khe tràn đầy cả căn phòng, đuổi hết những hơi cồn sát trùng ra ngoài… Tôi bước vào.
Trong phòng chỉ có hai người đang ở trong hai trạng thái hoàn toàn trái ngược. Chú Dương thì đang bình thản lần chuỗi Mân Côi kính Đức Mẹ; còn cô Tuyết thì đang nằm co ro, khóc thút thít. Cả hai cô chú đều bị suy thận nặng. Mỗi tuần, chú Dương và cô Tuyết phải chạy thận hai, có khi đến ba lần. Tôi tò mò tiến về phía giường của cô Tuyết.
– “Cô ơi! Sao cô khóc vậy?” Tôi hỏi một cách ngây thơ như đứa con nít lần đầu tiên nhìn thấy một đứa bạn bị bố phạt cho vài roi.
– Cô trả lời tôi bằng những đợt khóc nức không thành lời. Lúc này, chú Dương bỏ chuỗi tràng hạt đang cầm trên tay xuống góc chiếu phía đầu giường rồi nói: “Ở đây toàn người bệnh nặng; khóc thì có gì lạ đâu anh. Mà anh là ai, ở đâu tới đây?”
– Tôi mỉm cười rồi đáp, “dạ, con tới thăm cô chú nè! Con ở gần đây thôi! Cuối tuần con vô thăm các cô chú chút xíu ạ!”
– Dường như bắt được sự tò mò của tôi, chú Dương nói: “Cô Tuyết mới tới, chưa chấp nhận nổi thực tế. Cũng tội nghiệp!”
Nghe chú Dương nói đến hai chữ “tội nghiệp”, cô Tuyết quay phắt lại, ném vào mặt hai chú cháu tôi một ánh mắt bực bội mà tôi nghĩ, suốt đời này tôi chẳng có thể nào quên được. Ánh mắt ấy như con dao cắm phập vào sâu trong trái tim tôi khiến lòng tôi rỉ máu. Tôi chắc rằng cô đang nghĩ hai chữ “tội nghiệp” kia cũng chẳng khác gì so với hai chữ “thương hại.”
– Tôi vờ như chưa nhìn thấy ánh mắt của cô. Tôi quay sang hỏi chú Dương: “Chú bị bệnh này lâu chưa? Giờ chú thấy người thế nào ạ?”
– “Tôi bị bệnh này lâu rồi. Giờ nó nặng hơn. Nhưng mà tôi là người Công Giáo, nếu tôi chết thì tôi về với Chúa. Tôi tin Chúa chẳng nỡ bỏ rơi tôi.” Chú nói với vẻ mặt đầy xác tín.
– Cô Tuyết bất chợt gào lên, tiếng nói của cô xen lẫn tiếng nấc: “Còn tui… thì sao đây? …Tui …chưa …muốn… chết!”
Tôi nắm lấy một tay cô như thể tôi đang cố truyền một nội công gì đó, giống hệt trong các bộ phim võ thuật Kim Dung thường hay mô tả. Tôi chỉ thốt ra một chữ: “Dạ!”
Có vẻ như phương thế này có tác dụng. Cô Tuyết thôi không khóc nữa. Lúc này cơn gió khẽ khàng lau khô dần hai dòng nước mắt đang lăn tròn trên gò má của cô như thể nó không muốn cô biết đến sự có mặt của nó vậy.
– Cô Tuyết bắt đầu kể: “Tui không có đi chùa, cũng chẳng có đi nhà thờ. Nhà tui chỉ có thờ ông bà thui. Mà tui thiệt tình cũng chẳng biết chết rồi sao nữa. Tui thấy sợ lắm! Tui chưa muốn chết!”
…
Trước hoàn cảnh của cô Tuyết và chú Dương, tôi cảm nhận sự bất lực của con người khi đối diện với sự đe dọa của thần chết. Tôi không biết nói gì, chỉ ngồi lặng im ở đó với cô chú thật lâu… Những làn gió nhẹ nhàng thổi vào từng ngóc ngách của căn phòng. Tôi thấy sống mũi mình cay cay và mắt tôi bắt đầu rưng rưng những giọt lệ; nhưng tôi biết đó không phải là tại cơn gió…
Về đến nhà, tôi tiếp tục miên man nghĩ tới hai cô chú; hai mảnh đời, hai thái độ đón nhận cuộc sống. Tôi cảm tạ Chúa vì ơn sự sống, ơn được làm người, được làm con Chúa. Tôi cảm nhận rằng khi cuộc sống đẩy một người xuống đáy vực thẳm, chỉ có đức tin mới có thể giúp người ấy vươn lên. Tôi cầu nguyện cho hai cô chú. Tôi tin Chúa sẽ không quên lòng tín thác của chú Dương; và tôi cũng tin Chúa sẽ có cách nâng đỡ cô Tuyết trong những ngày này…/.
Vũ Chí Thành, SJ
Nguồn: https://dongten.net
From: Langthangchieutim
Lời Tạ Ơn Lạ Thường
Lời Tạ Ơn Lạ Thường
Bạn thân mến,
Hôm nay, khi tôi đang lái xe và nghe đài Immaculate Heart Radio (AM 1260) về ngày lễ Tạ Ơn, thì có một nữ thính giả gọi vào với giọng nói yếu ớt mệt mỏi, nhưng rất vui vẻ và hạnh phúc. Tôi đoán chừng là bà này cũng khá lớn tuổi. Bà tạ ơn Chúa và cám ơn những nhân viên trong đài đã làm cho nhiều người được ơn hoán cải và trở về với Giáo Hội Công Giáo. Những lời nói sau cùng của bà đã làm cho nhiều người, trong đó có tôi, rất xúc động và rất đáng cho chúng ta suy nghĩ về ý nghĩa của những sự mà nhiều người cho là đau khổ và bất hạnh. Sau đây là lời tâm sự của bà:
“Tôi rất cám ơn Chúa đã cho tôi một cơ hội để tỏ lòng biết ơn Ngài! Năm nay tôi 84 tuổi, đang bị bệnh ung thư và phải nằm cấm cung ở nhà. Tôi xin dâng những tật bệnh và những cơn đau này cho Chúa để cầu nguyện cho các linh hồn nơi luyện ngục, cho những người mẹ đã và đang dự định phá thai, và cho các thai nhi vô tội…! Tôi rất vui và hạnh phúc khi có được cơ hội để đền đáp lại hồng ân và tình yêu vô bờ bến mà Ngài đã dành cho tôi, một tạo vật nhỏ bé và bất xứng…!”
Chúc quý bạn một ngày lễ Tạ Ơn thật vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình và những người thân!
San Jose, CA
Joseph V. Bùi
Chuyện tôn sư trọng đạo bên tây, bên ta.
Chuyện tôn sư trọng đạo bên tây, bên ta.
-“Tôi là Carnot đây, thầy còn nhớ tôi không?”, người đàn ông quyền lực ấy cung kính thưa với thầy rồi quay sang khuyên đám học trò:
“Ta bình sinh, nhất là ơn cha, ơn mẹ, sau ơn thầy ta đây, vì nhờ có thầy chịu khó dạy bảo, ta mới làm nên sự nghiệp ngày nay”.
Đó là chuyện bên Tây kể về ông Francois Sadi Carnot (1837-1894), nguyên Tổng thống Pháp đến thăm thầy cũ được in trong sách giáo khoa mà bao thế hệ học trò có lẽ đều biết.
Còn đây là chuyện bên ta, cũng chuyện thăm thầy. Nhưng chuyện quan đại thần Phan Thanh Giản (1796-1867) ghé thăm thầy cũ hầu như ít thấy ai nhắc tới.
Đọc bộ sách “Vĩnh Long nhân vật chí” in năm 1925 ( đồng tác giả Lê Văn Bền và Nguyễn Văn Dần ) thấy có 1 chương riêng viết về cụ Phan Thanh Giản truyền cho quân lính dẹp kiệu võng, bước xuống đi bộ đến nơi thầy cũ ở tại một túp chòi miệt Gò Vấp.
Phần kết luận, tác giả ví cụ Phan như một “biểu tượng của đạo học” xứ Nam Kỳ trong các đời vua Thiệu Trị, Tự Đức.
Cũng nên nhớ là khi ấy cụ Phan đã lần lượt đảm nhận các chức vụ trọng yếu trong triều đình như Tổng Đốc, Kinh lược sứ, Lại bộ Thượng thư kiêm Cơ mật viện đại thần.
Tóm lược câu chuyện viết trong sách “Vĩnh Long nhân vật chí” như sau:
Năm Tự Đức thứ 15 (1862), cụ Phan Thanh Giản trong vai trò kinh lược sứ có chuyến đi thăm Vĩnh Long.
Khi đến Gia Định, cụ ghé Gò Vấp để viếng thăm thầy cũ là cụ Võ tiên sanh.
Lúc gần đến nơi ở của thầy Võ là một mái chòi tranh, cụ Phan truyền cho quân lính thu xếp hết võng lọng rồi đi bộ vào chòi, hai tay chắp bái lễ phép cúi đầu vấn an cụ Võ.
Thầy trò sau bao ngày xa cách, gặp nhau vui mừng khôn xiết.
Hàn huyên xong cụ bái tạ thầy đi xuống Vĩnh Long, không quên dâng lại cho thầy hai nén bạc để uống trà. Võ tôn sư cảm động, cũng đáp lại cho người học trò cũ nay thành danh một chục trái bắp.
Rời căn chòi đi bộ một đỗi khá xa, cụ Phan mới tiếp tục cuộc hành trình theo nhiệm vụ .
………
_Người Trà Vinh
Vị Tha chính là Hạnh Phúc
Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình Yêu: Sòng Phẳng, Ích Kỷ và Vị Tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:
Sòng Phẳng: Cho = Nhận
Ích Kỷ: Cho < Nhận
Vị Tha: Cho > Nhận
Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng Phẳng lên tiếng:
– Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.
– Anh làm thế nào cho cân được? Ích Kỷ hỏi.
– Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.
Ích Kỷ:
– Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.
Sòng Phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích Kỷ ngạc nhiên:
– Tôi nói vậy không đúng à?
– Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.
Ích Kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng Phẳng thoáng bâng khuâng:
– Không phải lúc nào tôi cũng Sòng Phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.
Ích Kỷ tán thành:
– Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: “Ông rút chân giò, bà thò chai rượu”.
Sòng Phẳng trầm ngâm:
– Ðôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều – ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.
Ích Kỷ:
– Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.
– Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng Phẳng hỏi.
– Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?
– Anh có người yêu không?
– Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Ðó là nỗi ám ảnh của tôi.
Tàu qua cầu vượt sông Âu Lo. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích Kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích Kỷ và Sòng Phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị Tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:
– Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng Phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích Kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là “vì mình, cho mình”. Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?
Ích Kỷ và Sòng Phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị Tha nói thêm:
– Anh Sòng Phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân – Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.
– Ðũ đầy? Sòng Phẳng và Ích Kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.
Vị Tha mỉm cười:
– Ðấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.
Ích Kỷ và Sòng Phẳng nhìn gánh hành lý của Vị Tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình Yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.
Ngước nhìn vào sân ga, Sòng Phẳng và Ích Kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị Tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình Yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.
Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình Yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Ðể kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Ðón Sòng Phẳng là Khô Khan, Ích Kỷ sánh đôi cùng Bất An và người đón đợi Vị Tha chính là Hạnh Phúc._
From: ngocthuongdalat&NguyenNThu
TẠ ƠN – Trần Duy Nhiên dịch
Tôi tạ ơn Chúa vì chồng tôi cứ phàn nàn khi bữa cơm chưa dọn kịp,
bởi lẽ chàng đang ở ngay bên cạnh tôi, chứ không phải bên ai khác.
Tôi tạ ơn Chúa vì con tôi cứ càu nhàu khi phải phụ rửa chén đĩa cho tôi,
bởi lẽ thằng bé đang ở nhà chứ không phải lêu lổng ngoài đường.
Tôi tạ ơn Chúa vì số thuế thu nhập mà tôi phải trả quá cao,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có một công việc tốt để làm.
Tôi tạ ơn Chúa vì có nhiều thứ phải dọp dẹp sau bữa tiệc nhỏ,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi luôn được bạn bè quý mến đến chơi.
Tôi tạ ơn Chúa vì quần áo tôi bỗng trở lên hơi chật,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có đủ ăn,
Tôi tạ ơn Chúa vì cái bóng của tôi cứ nhìn tôi làm việc,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang sống tự do ngoài nắng.
Tôi tạ ơn Chúa vì sàn phòng cần quét, cửa sổ cần lau, màng xối cần sửa,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có một mái nhà để cư ngụ.
Tôi tạ ơn Chúa vì tất cả những lời than phiền về chính phủ,
bởi lẽ như thế nghĩa là chúng ta đang được tự do ngôn luận.
Tôi tạ ơn Chúa vì hóa đơn đóng tiền cho hệ thống sưởi thật cao,
bổi lẽ như thế nghĩa là tôi đang được ấm áp.
Tôi tạ ơn Chúa vì người phụ nữ ngồi phía sau tôi trong nhà thờ hát sai.
bởi lẽ như thế nghĩa tai tôi còn nghe được rất tinh tế.
Tôi tạ ơn Chúa vì đống đồ phải giặt ủi,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi có đầy đủ quần áo để ăn mặc tử tế.
Tôi tạ ơn Chúa vì các cơ bắp của mình thấy mỏi mệt vào cuối ngày,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi có sức để làm việc nhiều.
Tôi tạ ơn Chúa vì tiếng đồng hồ reo to thật sớm ban mai,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi còn đi lại, hít thở và cười nói,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang còn sống.
và cuối cùng… tôi tạ ơn Chúa vì nhận quá nhiều thư từ gửi về,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi vẫn còn có nhiều bạn bè đang nhớ đến tôi…
Tôi gửi bài này để các bạn hiểu rằng:”Thiên Chúa luôn đến với con người bằng một quả tim yêu thương cho dù chúng ta đang ở trong bất cứ tình trạng nào!”
Trần Duy Nhiên dịch
From: NguyenNThu
CPJ trao giải Tự do Báo chí Quốc tế khiếm diện cho nhà báo Phạm Đoan Trang (RFA)
2022.11.18
Nhà báo Phạm Đoan Trang với Báo cáo Đồng Tâm trên tay
00:21/04:11
Nhà báo Phạm Đoan Trang vừa được Uỷ ban Bảo vệ Ký giả (CPJ) vinh danh và trao giải khiếm diện giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế thường niên năm 2022. Buổi lễ được tổ chức tại trụ sở của tổ chức này ở tiểu bang New York vào đêm 17/11 (giờ miền Đông Hoa Kỳ).
Trên trang web chính thức, CPJ- một tổ chức phi chính phủ hoạt động với mục đích thúc đẩy tự do báo chí và bảo vệ nhà báo trên toàn thế giới- nhận định rằng những người nhận được giải thưởng mà tổ chức trao năm nay đều đã vượt qua những thách thức to lớn để đưa tin một cách độc lập đến với công chúng trong bối cảnh tin giả và chiến tranh lan tràn.
Bà Trần Quỳnh Vi, đồng sáng lập Luật khoa Tạp chí, cũng là người đến nhận giải thay cho nhà báo Phạm Đoan Trang nói với RFA rằng một trong những tiêu chí mà Phạm Đoan Trang nhận được giải này là vì Đoan Trang vẫn thực hiện công việc làm báo của mình một cách chuyên nghiệp, mặc dù luôn có những nguy hiểm chực chờ:
“Tôi nghĩ đây là một giải thưởng rất vinh dự bởi vì nó chứng minh rằng những việc chúng tôi làm chỉ vì tôn chỉ của báo chí. Chúng tôi là những người làm báo chuyên nghiệp và muốn giữ vững nền tảng báo chí Việt Nam. Và Đoan Trang là một nhà báo được công nhận bởi một tổ chức uy tín trên thế giới, đó là một niềm hãnh diện chung của Luật khoa Tạp chí.”
Ngoài bà Phạm Đoan Trang, năm nay còn có ba nhà báo khác cùng nhận giải thưởng này là các nhà báo Niyaz Abdullah đến từ Iraq, Abraham Jiménez Enoa đến từ Cuba, và Sevgil Musaieva đến từ Ukraine.
Theo điều tra của CPJ vào năm 2021, bà Trang là một trong số ít nhất 23 nhà báo bị giam giữ vì đã cố gắng đưa tin một cách độc lập về Việt Nam. Điều này khiến quốc gia độc đảng trở thành một trong năm quốc gia bỏ tù nhà báo nhiều nhất trên thế giới.
Nhà báo Phạm Đoan Trang là sáng lập viên của Luật khoa Tạp chí và là biên tập viên cho The Vietnamese, một mạng báo viết bằng tiếng Anh về tình hình chính trị – xã hội – nhân quyền Việt Nam. Bà còn là tác giả của nhiều cuốn sách bị cấm ở Việt Nam như Chính trị Bình dân, Cẩm nang nuôi tù, cùng với nhiều báo cáo khác bằng song ngữ Anh – Việt như Toàn cảnh thảm họa Formosa, Báo cáo Đồng Tâm…
Chính vì các hoạt động báo chí một cách độc lập của mình, vào ngày 6/10/2020, bà Trang bị bắt với cáo buộc “phát tán tài liệu chống nhà nước”, theo Điều 117 của Bộ luật Hình sự. Từ đó, bà bị biệt giam trong hơn một năm trời suốt giai đoạn điều tra vụ án, trước khi bị kết án chín năm tù giam trong phiên toà phúc thẩm hồi tháng 12/2021.
Bà Quỳnh Vi cũng cập nhật thêm rằng hiện nay, sức khoẻ của nhà báo Phạm Đoan Trang ở trong tù cũng đã ổn định hơn giai đoạn bị biệt giam trước đây:
“Hiện nay, Phạm Đoan Trang đã được chuyển đến Bình Dương. Có một số thông tin cũng khá tích cực đó là họ (trại giam – PV) đã chấp nhận cho Đoan Trang mang một cây đàn guitar vào trong trại để một nơi chung. Đoan Trang có thể chơi đàn mỗi ngày, có thể nhận đồ tiếp tế từ gia đình. Và theo gia đình thì tình hình của Đoan Trang hiện nay cũng đang khá là ổn tuy sức khỏe vẫn yếu nhưng tinh thần thì cũng ổn định.”
Bên cạnh giải thưởng về Tự do báo chí Quốc tế của CPJ, bà Trang từng được nhiều tổ chức cũng như Chính phủ nhiều nước trao giải vì các hoạt động cổ vũ cho tự do báo chí và nhân quyền của mình.
Một số giải thưởng nổi bậc như Giải Homo Homini của People in Need năm 2017; Giải thưởng Tự do Báo chí 2019, hạng mục Tầm ảnh hưởng của CPJ; giải Martin Ennals 2022 dành cho những nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền; Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã trao giải thưởng “Phụ nữ can đảm quốc tế” cho bà Trang vào giữa tháng 3/2022.
PHỤC VỤ ĐỂ LÀM CHỨNG NHÂN
PHỤC VỤ ĐỂ LÀM CHỨNG NHÂN
Sau khi Mẹ Têrêsa được giải thưởng Hoà Bình, một ký giả người Mỹ đến Ấn độ để phỏng vấn Mẹ. Người ký giả đã tìm gặp được Mẹ Têrêsa ở đường phố Calcutta, đang phục vụ những người nghèo đói tật bệnh. Người ký giả ngỡ ngàng vì con số kẻ khó và người bệnh tật quá đông, ông ta hỏi Mẹ Têrêsa:
– Làm thế nào Mẹ có thể thành công trong vấn đề giúp đỡ người nghèo khó đông như thế này?” Sau một ít phút, Mẹ Têrêsa nhìn người ký giả trả lời:
– Chúng tôi không phục vụ để trông đòi thành công, chúng tôi phục vụ để làm chứng cho công việc của Chúa.”
GÓC SUY GẪM… 6 Thời Điểm Bạn Dễ Hiểu Thấu Quy Luật Cuộc Đời!
GÓC SUY GẪM…
6 Thời Điểm Bạn Dễ Hiểu Thấu Quy Luật Cuộc Đời!
Hàng ngày, chúng ta đều bận rộn với học hành, công việc mà quên mất rằng cuộc sống vẫn đang trôi qua ngoài kia, với những quy luật khắc nghiệt của nó. Sáu thời điểm sau là lúc bạn hiểu thấu những quy luật này, nếu một ngày bạn gặp phải một trong 6 điều này thì bạn sẽ không bị ngỡ ngàng, chua xót!!!
- Khi gặp hoạn nạn
Ngày thường, xung quanh ta là biết bao nhiêu anh em, bạn bè, ai cũng cười cười nói nói, thân thiết như chung một nhà. Đến khi ta gặp chuyện không may, có người nhiệt tình giúp đỡ, có người khoanh tay đứng nhìn, nhưng cũng không thiếu kẻ mượn gió bẻ măng.
Bởi vậy, chỉ trong hoạn nạn, ta mới phân biệt được lòng người ngay giả, biết được ai là người quân tử, ai là kẻ tiểu nhân. Có như vậy, ta mới hiểu thế nào là “chọn bạn mà chơi”.
- Khi lâm bệnh nặng
Chỉ khi nào ốm đau liệt giường, ta mới thấm thía hết tầm quan trọng của sức khỏe. Sức khỏe là tài sản quý giá nhất của con người, những thứ khác đều chỉ đáng xếp sau. Nếu không có sức khỏe thì giàu sang, phú quý cũng đều là vô nghĩa.
Chính vì thế, chỉ khi thoát cơn bạo bệnh, con người mới học được cách trân trọng sức khỏe, cũng như coi nhẹ của cải vật chất – những thứ mà ngày thường ta vẫn điên cuồng theo đuổi.
- Khi bị mất chức quyền
Khi ta ở đỉnh cao danh vọng, chức trọng quyền cao thì luôn được săn đón bởi biết bao nhiêu người. Nhưng một khi quyền lực đã không còn trong tay thì cục diện hoàn toàn thay đổi. Những kẻ xu nịnh trước kia, nay nhìn thấy ta cũng coi như không quen biết. Những người tưởng chừng như anh em thân thiết bỗng cũng hóa xa lạ, lạnh lùng.
Vì thế, dù có được công danh, bạn cũng đừng nên vội đắc ý trước những lời ngợi ca, tâng bốc. Hãy học cách sống khiêm nhường để không bị sự tự cao che mờ mắt, khiến ta trở nên ích kỷ và thiển cận.
- Khi đã về hưu
Nhiều người sau khi về hưu mới có thời gian ngồi ngẫm nghĩ lại cuộc đời mình. Tham gia công tác nhiều năm, vì ham chức ham quyền mà cấp trên chèn ép cấp dưới, vì muốn thăng quan tiến chức mà đồng nghiệp đấu đá lẫn nhau. Thế nhưng, những thứ đạt được cũng chỉ là vật ngoài thân, người mất đi rồi cũng chẳng mang theo được.
Dù là lãnh đạo hay nhân viên, cấp trên hay cấp dưới, đến cuối cùng chẳng phải cũng đều về hưu sao? Sớm biết chẳng có gì khác nhau thì trước đây hà tất phải tranh đấu? Hãy làm tốt việc của mình, đối xử chân thành với người khác, đó mới là việc nên làm.
- Khi rơi vào cảnh ngục tù
Con người có thể ngộ ra điều gì khi bị giam giữ trong bốn bức tường nhà ngục? Đó chính là “ác giả ác báo”. Luật pháp không phải trò đùa, người làm việc xấu sẽ phải đền tội, chỉ là quả báo đến sớm hay muộn mà thôi.
Nếu một người không chịu tu thân dưỡng tính, chỉ chuyên hãm hại người khác để tư lợi cá nhân thì sẽ có ngày chịu sự trừng phạt.
Giam giữ – hình phạt tưởng chừng như nhẹ nhàng nhất cũng chính là cách tước đoạt đi thứ quý giá nhất của con người, đó là sự tự do.
- Khi sắp trút hơi thở cuối cùng
Trớ trêu thay, lâm chung là lúc con người trở nên thông suốt nhất. Cuộc đời này quá ngắn mà cũng quá dài. Mọi ân oán tình thù đều chỉ như mây khói, ta hà tất phải cố chấp với chúng mà không học cách buông bỏ?
Khi đã hiểu được đạo lý ấy cũng là lúc con người có thể nhắm mắt xuôi tay, ra đi thanh thản.
Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế hàng năm lần thứ 32
Luật Khoa tạp chí
ĐỪNG BỎ LỠ
Tối nay lúc 19:45 giờ Việt Nam, Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (The Committee to Protect Journalists) sẽ vinh danh năm nhà báo xuất sắc trên khắp thế giới tại Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế hàng năm lần thứ 32, diễn ra tại Thành phố New York.
#IPFA sẽ vinh danh:
Abraham Jiménez Enoa, nhà báo tự do tại Cuba
Niyaz Abdullah, nhà báo tự do người Kurd ở Iraq
Sevgil Musaieva, nhà báo người Ukraine, tòa soạn Ukrainska Pravda
Phạm Đoan Trang, nhà báo người Việt Nam tại Luật Khoa tạp chí
Galina Timchenko, nhà báo người Nga, sáng lập tờ Mezuda, được trao Giải thưởng Tự do Báo chí GWEN IFILL dành cho cá nhân có thành tích nổi bật, kiên định với sự nghiệp tự do báo chí.
Tìm hiểu chi tiết tại: cpj.org/IPFA
Mất mát và đau buồn | Dòng chảy cuộc đời – Lm GB. Phương Đình Toại
https://www.youtube.com/watch?v=ejk11WF4mII
Mất mát và đau buồn | Dòng chảy cuộc đời – Lm GB. Phương Đình Toại








