Đảng Tiến Lên – Move Forward thắng cử và chuẩn bị thành lập chính phủ liên minh với đảng Pheu Thai

Theo Nikkei Á Châu và các báo trên thế giới

Liên minh tiến bộ  giành được 309 ghế với Pita (đảng Tiến Lên) sẽ làm Thủ Tướng.

Pita Limjaroenrat, lãnh đạo Đảng Tiến lên, nói trong cuộc họp báo ở Bangkok vào ngày 15 tháng 5, “Tôi sẵn sàng làm thủ tướng cho tất cả các bạn cho dù bạn đồng ý với tôi hay không đồng ý với tôi.” (Ảnh của Ken Kobayashi)

BANGKOK – Tiến lên của Thái Lan và Pheu Thai, các đảng chiến thắng trong cuộc bầu cử hạ viện hôm Chủ nhật, hôm thứ Hai xác nhận rằng họ sẽ thành lập một liên minh chủ yếu gồm các nhóm ủng hộ dân chủ phản đối chính phủ quân sự cầm quyền.

Lãnh đạo Move Forward Pita Limjaroenrat cho biết tại một cuộc họp báo rằng đảng đã sẵn sàng thành lập chính phủ. Ông nói: “Người dân Thái Lan đã nói lên nguyện vọng của họ và tôi sẵn sàng làm thủ tướng cho tất cả các bạn cho dù các bạn đồng ý với tôi hay không đồng ý với tôi”.

Hơn 99% địa điểm bỏ phiếu đã báo cáo kết quả vào sáng thứ Hai, xác nhận vị trí dẫn đầu mà Move Forward đã thiết lập vào tối Chủ nhật. Move Forward đã giành được 151 trong số 500 ghế tranh cử, tiếp theo là Pheu Thai với 141, theo Ủy ban bầu cử tính đến 12 giờ trưa giờ địa phương.

Pita xác nhận ông đã nói chuyện qua điện thoại với các nhà lãnh đạo của năm đảng đã thành lập phe đối lập trong quốc hội vừa bị giải tán. Kết hợp với Pheu Thai cũng như Thai Sang Thai, Prachachart, Đảng Tự do Thái Lan và Đảng Công bằng Thái Lan, liên minh Tiến lên sẽ kiểm soát 309 ghế.

“Với công thức này, rõ ràng là chúng tôi có toàn quyền thành lập một chính phủ đa số,” Pita nói.

Một thủ tướng được bầu bởi thượng viện và hạ viện. Thượng viện bao gồm 250 thượng nghị sĩ được chỉ định bởi chính phủ quân sự đã nắm quyền trong một cuộc đảo chính vào năm 2014. Sự trỗi dậy của Move Forward có khả năng khơi mào cho một cuộc đấu tranh quyền lực với Thượng viện về việc ai sẽ lãnh đạo chính phủ tiếp theo.

“Với sự đồng thuận có được từ cuộc bầu cử, sẽ phải trả một cái giá khá đắt cho những ai đang nghĩ đến việc hủy bỏ kết quả bầu cử hoặc thành lập một chính phủ thiểu số”, ông Pita nhấn mạnh tại cuộc họp báo.

Pita nói thêm rằng ông sẽ không liên hệ với các đảng trong liên minh cầm quyền hiện tại, anh ấy cũng không nhận được phản hồi nào từ các nhà lãnh đạo của họ kể từ khi Move Forward giành được vị trí dẫn đầu.

Chiến thắng của đảng tiến bộ Move Forward là một sự thất vọng choáng váng không chỉ đối với liên minh bảo thủ cầm quyền mà còn đối với Pheu Thai, vốn gần như chắc chắn sẽ giành chiến thắng vào Chủ nhật.

Các giám đốc điều hành của Pheu Thai đã chúc mừng Move Forward vào thứ Hai. Trong một tuyên bố, họ cho biết Pheu Thai “đồng ý với lời mời của Đảng Tiến lên dành cho các đảng từ các liên minh dân chủ tham gia chính phủ mới” và đảng này sẽ không cạnh tranh với Đảng Tiến lên.

“Chúng tôi rất vui vì MFP đã giành được đa số ghế và chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ họ thành lập chính phủ”, lãnh đạo Pheu Thai Cholnan Srikaew nói trong một cuộc họp báo riêng.

Đảng Pheu Thai Srettha Thavisin (giữa) và Paetongtarn Shinawatra (thứ hai bên phải), với tổng thư ký đảng Prasert Jantararuangtong (trái) tại trụ sở đảng ở Bangkok vào ngày 14 tháng 5 năm 2023. Đảng đã giành được 141 ghế, theo ủy ban bầu cử Thái Lan. ẢNH ST: STEPHANIE YEOW

Khi được hỏi về lập trường của Pheu Thai đối với luật Khi Quân của đất nước  mà Move Forward đã hứa sẽ sửa đổi Paetongtarn nói: “Chúng tôi có lập trường rất rõ ràng rằng chúng tôi sẽ không ủng hộ ý tưởng thu hồi Điều 112 [của bộ luật hình sự] .Tuy nhiên, chúng ta có thể thảo luận về nó một cách hợp lý trong quốc hội về cách chúng ta có thể áp dụng nó một cách hiệu quả.”

Bầu cử ở Thái Lan được coi là trắc nghiệm quan trọng cho nền dân chủ

Cuộc bầu cử ở Thái Lan vào ngày 14 tháng 5 gần như là cuộc đọ sức giữa các đảng đối lập ủng hộ dân chủ chống lại các tướng lĩnh quân đội bảo thủ và các đồng minh của họ, những người đã cai trị đất nước trong gần một thập kỷ. Một đảng gây bất ngờ cho các cuộc thăm dò dư luận và làm dậy sóng mạng xã hội là Move Forward (Tiến lên), với cương lĩnh kêu gọi cải cách triệt để nền kinh tế và chính trị.

Lịch sử và tư tưởng Cộng Hoà đang và sẽ được viết tiếp từ Hậu Duệ VNCH

Destiny Nguyen

 

Washington DC là nơi có nhiều tác giả lão thành và cũng là nơi được chọn ra mắt rất nhiều sách . Nhưng đây là lần đầu tiên tham gia buổi ra mắt sách mà chúng tôi thấy rất sôi nổi với nhiều ý kiến cũng như trăn trở của thế hệ đi trước . Có thể đây là động lực cho những người dấn thân làm việc cộng đồng bởi đơn giản rằng thấy cha mẹ mình quá đỗi lo lắng mà không thể nào mình ngồi đó mà không làm gì.

Đây là hai quyển sách bằng tiếng Anh mà thế hệ thứ hai nên có ở nhà để khi con cháu mình cần học và viết về chiến tranh Việt Nam hay về tư tưởng Cộng Hoà được hình thành tại miền Nam Việt Nam thì các em cháu có sẳn tài liệu mà chính bản thân làm cha mẹ như chúng ta không thể nói và giải thích hết được.

Tác giả giáo sư Vũ Tường cũng là một Hậu duệ VNCH đến Hoa Kỳ theo diện H.O khi ông tròn 25 tuổi . Giáo sư Vũ Tường hiện là Chủ nhiệm khoa Khoa học Chính trị, Đại học Oregon, ông bắt đầu nghiên cứu và giảng dạy tại khoa này với tư cách giảng viên từ năm 2008. Ông cũng từng giảng dạy tại Đại học Princeton và Đại học Quốc gia Singapore, đồng thời giảng dạy tại Trường Sau đại học Hải quân ở Monterey, California. Nghiên cứu và giảng dạy của Giáo sư Vũ Tường liên quan chính trị học so sánh về hình thành và phát triển nhà nước, chủ nghĩa dân tộc và các cuộc cách mạng, đặc biệt tập trung vào Đông Á, cùng với một số quan tâm khác nữa như hệ tư tưởng, chủ nghĩa cộng sản và Đông Nam Á học.

Trong đề tài thảo luận :

**Tại sao chúng ta tự hào về Việt Nam Cộng Hoà? Những giá trị gì của Việt Nam Cộng Hoà cần được gìn giữ và truyền lại cho thế hệ tương lai? Làm sao để thế hệ tương lai hiểu được và tự hào về quá khứ của dân tộc và gia đình? Làm sao để cộng đồng người Việt tự do bảo tồn được di sản của mình?

**Làm thế nào để cộng đồng người Việt tự do có tiếng nói mạnh mẽ hơn để ảnh hưởng đến chính sách của chính phủ Hoa Kỳ đối với Việt Nam? Làm sao để hoá giải xung đột văn hoá và quan điểm chính trị giữa thế hệ đến từ Việt Nam và thế hệ sinh ra và lớn lên ở Hoa Kỳ?

Câu hỏi không giành riêng cho người viết sử mà là trách nhiệm của mỗi cá nhân trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt yêu chuộng Tự Do …

Giải pháp nào cho Biển Đông?

Báo Tiếng Dân

Trương Nhân Tuấn

14-5-2023

Thấy học giả VN lên truyền thông quốc tế “chém gió” thiệt tình sốt ruột. Tình hình nóng bỏng ở Biển Đông, VN cần các học giả, các giáo sư tiến sĩ… cho một “giải pháp” chớ không cần các lời “gió bay” hay các lời phân tích cao siêu.

Đọc RFI thấy có đăng tin Philippines đặt phao trên biển để đánh dấu ranh giới vùng biển EEZ của quốc gia. Xem ra học giả Phi “quyền biến” hơn học giả VN rất nhiều.

Còn VN thì bên quí bạn Đại ký sự Biển Đông đăng hình cho thấy tàu TQ vẫn tiếp tục “rà tới rà lui” trong vùng biển EEZ của VN.

Nói nào ngay bà con cũng nên cám ơn quí bạn chăm lo trang Đại ký sự Biển Đông. Không có quí bạn này “ăn cơm nhà vác ngà voi” báo cáo thường xuyên tình hình Biển Đông thì đồng bào ta xem như là “mù và điếc”. Vì vậy tôi đề nghị, các tập đoàn truyền thông lớn (như VOA) khi lấy tin tức của quí bạn ở đây thì “mở hầu bao” rộng rãi một chút. Kho bạc Mỹ chớ đâu phải hủ “gạo” nhỏ xíu của những người nghiên cứu a ma tơ (như tui).

Trở lại chuyện Phi đánh dấu ranh giới biển. Hiển nhiên là nhờ Phán quyết của Tòa PCA 14-7-2016 mà Phi biết đâu là giới hạn pháp lý các yêu sách của TQ. Ngay cả khi TQ không tuân thủ Phán quyết thì quốc gia này cũng không dám làm chuyện ngang ngược trên vùng biển được xác định của Phi. Mọi hành vi sử dụng vũ lực của TQ trên vùng biển (đã được luật pháp quốc tế xác định) của Phi sẽ bị cộng đồng quốc tế xem là “agression”, xâm lược bằng vũ lực vùng biển của quốc gia khác.

Còn VN?

Ngay cả lúc viết những giòng chữ này, VN vẫn còn cơ hội để xác định ranh giới trên biển, vùng Trường Sa, tương tự như Phi. Ngay cả khi VN thua xiểng liểng “cuộc chiến công hàm”.

VN có thể tập hợp tất cả các công hàm của các quốc gia đã nộp lên Ủy ban Ranh giới thềm lục địa thuộc Văn phòng Tổng thư ký LHQ, ngoại trừ các công hàm của TQ. Những công hàm có nội dung ủng hộ Phán quyết của tòa PCA 14-7-2016. Dựa theo nội dung các công hàm này VN đệ đơn yêu cầu một Tòa án quốc tế, tốt nhứt là Tòa Công lý quốc tế, cho một “ý kiến”, hay một “phán quyết”, rằng “cách giải thích Luật Biển và cách áp dụng Luật Biển theo Phán quyết của Tòa PCA ngày 14-7-2016 có giá trị erga omnes cho tất cả các quốc gia có liên quan”.

Nếu VN không tận dụng hiệu quả của “cuộc chiến công hàm” thì chắc chắn VN và TQ đã có những “thỏa thuận riêng” về số phận thềm lục địa của VN.

“Hồn Việt có thật không?” – Việt Nam Film Club – “Làm sao duy trì bản sắc văn hóa Việt?” – trả lời của ông Chu Lynh cựu tù nhân cải tạo

  • Lá cờ Vàng dưới con mắt của người yêu tự do khắp nơi ra sao?
  • Sự Tử Tế rất cần cho tiến trình đi lên và hòa giải của Nước Việt.
  • Làm sao trao sự kế thừa Chính Nghĩa VNCH cho thế hệ kế tiếp.
  • Chế độ lao tù của Cộng Sản tàn ác, man rợ, thù hằn ra sao?
  • Di chứng tù tội theo đuổi người tù suốt đời ra sao?
  • Tình tự dân tộc rất cần được duy trì ở mọi người Việt hải ngoại. Văn hóa còn, nước Việt còn.

Sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư lớp Dự Bị

Mời anh em đọc một tài liệu quí hiếm để nhớ một thời của chúng ta.

Thuở còn nhi đồng, không cụ nào không học sách ‘Quốc Văn Giáo Khoa Thư”

Nay tìm được tài liệu nầy, các cụ vừa xem vừa xúc động, vừa nghĩ đến những ngày thơ ấu của chúng ta

Mời anh em đọc một tài liệu quí hiếm để nhớ một thời của chúng ta.

Thuở còn nhi đồng, không cụ nào không học sách ‘Quốc Văn Giáo Khoa Thư”

Nay tìm được tài liệu nầy, các cụ vừa xem vừa xúc động, vừa nghĩ đến những ngày thơ ấu của chúng ta

Quốc Văn Giáo Khoa Thư lớp Dự Bị
Dựa theo bản chính của Nha Học Chính Đông Pháp xuất bản.


Dựa theo bản chính của Nha Học Chính Đông Pháp xuất bản.


 

Giới trẻ trong nước ngưỡng mộ hậu duệ VNCH với 7 vị tướng trong các lực lượng Hải Lục Không Quân Hoa Kỳ

  • Video sau đây từ Taca Channel, do bạn Cảnh Trần trong nước làm, đang có 229 ngàn người xem.
  • Họ ngưỡng mộ hậu duệ VNCH vượt khó khăn, vươn lên từ gian khó và thành công phục vụ tốt cho xã hội và  cho lý tưởng của mình.
  • Nền văn hóa nhân bản của VNCH xưa cũng rất được các bạn trẻ trong nước yêu mến.
  • Bất chấp các kế hoạch tẩy não từ bé của Cộng Sản. Giới trẻ Việt trong nước vẫn ngưỡng mộ những người có thực tài, học giỏi ở trên thế giới.
  • Chúng ta cần phổ biến sự thật về VNCH và những thành công của Hậu Duệ VNCH cho các bạn trẻ trong nước Việt Nam.

Thư giãn cuối tuần – Chuyện Vui Gia Đình2

Theo tạp chí “Tóm Tắt Sách cho Bạn đọc – Reader’s digest” 

Eyesight peril of older drivers | UK | News | Express.co.uk

Lái xe  phân tâm

Cha mẹ tôi đang lái xe khi bà bị cảnh sát chặn lại. Mẹ đã vội vàng giải thích với cảnh sát giao thông mình bị phân tâm.

“Tôi hiểu, thưa bà,” anh nói. “Nhưng tôi phải gởi giấy phạt cho bất kỳ ai trên 55”

Mẹ hét lên,  “Đó là sự phân biệt đối xử!”.

Viên cảnh sát bình tĩnh giải thích, “Ý tôi là giới hạn tốc độ.”

Tamara Encke, Holladay, Utah

 

Bài cơ thể học đầu lòng

Tiếng suýt soa và huyên náo vang lên sau khi dây rốn của đứa con trai mới sinh của tôi rụng xuống. Sau đó một ngày,  điều tự nhiên là trong một lần thay tã cho em bé thì chị của em, lên tám tuổi, con bé  chỉ tay về phía cái vòi của baby và hào hứng hỏi: “Mẹ…Cái đó, chừng nào nó mới rụng vậy á?”

Susan khôn ngoan, Campbellsville, Kentucky

 

Ngon hơn sữa

Tôi bước vào phòng gia đình đúng lúc nhìn thấy con mèo con của chúng tôi đang đứng trên chiếc bàn bên cạnh, hít hà ly rượu của chồng tôi. “Miu đi …Xuống !” Tôi hét lên.

Khi mèo con nhảy đi, tôi hãnh diện quay sang liếc chồng và con trai tôi, kể lể: “Tôi chưa bao giờ thấy nó lộng như vậy.”

Con trai tôi nhún vai. “Thiệt a Mẹ? Con hay dòm thấy nó lò dò, uống lén  sữa… á, tách của Mẹ nó uống hoài à”

Rebecca Pervere, Fairfield, Connecticut

cat drinking milk by Canan Czemmel - Stocksy United

 

Câu hỏi hay

Sau khi mải mê thảo luận về tổ chim, Chim Mẹ ấp trứng ra chim con ở trong tổ, đứa con trai nhỏ của chị tôi hỏi: “Có phải chúng ta được sinh ra như vậy không?”

“Ừa, đúng rồi, giống vậy đó” chị nói.

Chú bé ra vẻ hiểu tất cả trong một giây, sau đó, chỉ vào cha mình ở phía bên kia phòng, hỏi, “Còn Ba, thì mình kiếm được Ba từ đâu vậy?”

Kathleen O’Hara, qua e-mail

 

Vụng về …

Con trai chín tuổi của tôi nói với y tá của trường: “Mẹ sinh ra em bé, cho nên nó trông giống mẹ lắm hén”. “Nhưng mà, rồi làm sao nó có thể giống cha vậy ạ, thưa cô?”
Không chắc cậu bé biết bao nhiêu về nguồn gốc của trẻ sơ sinh, cô y tá muốn  chuyển hướng đề tài,  “Đó là một câu hỏi hay,” cô nói. “Vậy con trông giống ai?”

“Dạ… giống Chú con.”

Penny Gregory, Đồi Richmond, Georgia

 

Tóc rõ ràng

Do you have 'senior moments'? Research shows that might not be a bad ...

Chỉ vào bức ảnh 30 tuổi của tôi, đứa cháu gái năm tuổi của tôi nói: “Ông ơi, lần sau khi ông cắt tóc, hãy bảo họ cắt giống như bức ảnh đó.”

Vấn đề là, lúc đó tôi không bị hói nửa đầu.

Allen Jochim, Spearfish, Nam Dakota


 

Nghe đọc truyện cuối tuần: Đêm Giữa Ban Ngày – Vũ Thư Hiên

Vũ Thư Hiên sinh ngày 18 tháng 10 năm 1933 tại Hà Nội, cha là Vũ Đình Huỳnh và mẹ là Phạm Thị Tề đều là thành viên của Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội, tiền thân của Đảng Cộng sản Đông Dương.

Ông thuở nhỏ đi học, hay vào Phủ Chủ tịch chơi, được Hồ Chí Minh yêu mến, hay nhờ những việc lặt vặt.

Năm 1946, đi ca hát, đóng kịch trong một đội Tuyên truyền xung phong.

Năm 1949, đi bộ đội.

Năm 1953, công tác trong lĩnh vực điện ảnh.

Từ 1955 đến 1958, đi học viết kịch bản điện ảnh tại Liên Xô.

Năm 1959, làm việc cho Xưởng phim Việt Nam tại Hà Nội.

Năm 1960, làm biên tập viên và phóng viên Báo Ảnh Việt Nam.

Từ năm 1967 đến 1976, trong Vụ án Xét lại Chống Đảng, ông bị chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bí mật bắt và giam giữ sau khi đã bắt cha ông (Vũ Đình Huỳnh) 2 tháng trước đó. Công an chìm bắt giữ ông lên ôtô và đưa về nhà tù Hỏa Lò ngay trong lúc ông đang đạp xe trên phố Hà Nội. Mãi về sau gia đình ông mới hay tin. Ông bị giam 9 năm, trong đó bị giam trong xà lim cá nhân bốn năm rưỡi, qua các nhà tù Hỏa Lò, Bất Bạt (Sơn Tây) và Tân Lập (Phú Thọ), Phong Quang (Hoàng Liên Sơn). Chính quyền thả ông không án cũng như không xét xử.

Ra tù năm 1976, nhưng còn bị quản thúc bằng lệnh miệng của chính quyền mãi cho tới mùa thu năm 1980 mới được phép vào Nam.

Năm 1993, ông qua Nga với tư cách phiên dịch cho công ty xuất nhập khẩu Vũng Tàu-Côn Đảo VIECO (hợp tác với tổ hợp Minh Phụng) rồi ở lại làm đại diện cho công ty ở Moskva. Tại đây ông bắt đầu viết cuốn hồi ký Đêm giữa ban ngày về chín năm bị giam cầm, trong đó ông muốn chia sẻ với người đọc những điều suy ngẫm về mô hình nhà nước chuyên chính vô sản.

Cuối năm 1995, sau một vụ tấn công mà ông cho là của mật vụ Việt Nam, ông thấy không thể ở Moskva lâu hơn nữa, nên tìm cách qua Ba Lan. Sau đó ông quyết định tỵ nạn tại Pháp. Tại đây, ông đã hoàn thành tập hồi ký Đêm giữa ban ngày. Tháng 4 năm 1997, xuất bản hồi ký Đêm giữa ban ngày tại Hoa Kỳ.

Ông ở Strassbourg (Pháp) 1 năm, Bern (Thuỵ Sĩ) 1 năm, Đức 2 năm (2000-2001) sau khi đến Pháp theo lời mời của International Parliament of Writers, German PEN Club và Uỷ ban Nhân quyền thành phố Nuremberg. Ngót ba mươi năm lưu lạc xứ người, cuối năm 2022 ông trở về quê hương.

BÌNH TÂM – Thái độ cần có trong cuộc sống nhiều khổ đau

Nguồn: Dongten.net

Lm. GB. Nguyễn Ngọc Thế SJ.

Bình tâm là một thái độ rất căn bản và nền tảng cho đời sống tâm linh, và thái độ này giúp ích rất nhiều cho những ai gặp khổ đau và thử thách. Thái độ bình tâm này cũng là cung cách hành xử đúng đắn của người có niềm tin đối với Thiên Chúa, và đối với tha nhân.[i]

Bình thường con người luôn có khuynh hướng cột chặt vào mình tất cả những gì quý báu. Thật vậy, “chúng ta luôn luôn yêu thích nhiều thứ, và tin tưởng vào chúng trong liên hệ đến cuộc sống thân xác, và chúng ta cũng đã nếm thử chúng với cả thích thú lẫn đắng cay. Những thứ đó đã được chôn kỹ trong tình yêu và trong sự sợ hãi của chúng ta đối với chúng. Chúng ta cần có can đảm cho một cuộc xuất hành nội tâm mới, để hoá giải sức mạnh lôi cuốn của nhiều thứ, và giải thoải chúng ta khỏi những nguy hiểm đến từ sự lệ thuộc hay tình trạng nô lệ”.[ii]

Không chỉ cột chặt mình vào những gì quý báu, trong vô thức hay ý thức con người cũng có khuynh hướng giữ mãi những khổ đau, đặc biệt những hận thù trong lòng. Người ta vẫn nói đến thái độ nuôi hận thù. Nuôi hay giữ lại và cột chặt những điều tiêu cực ấy vào mình, thì con người tự mình đánh mất sự tự do nội tâm. Khi con người không có tự do thật sự trong lòng, thì khả năng đón nhận những gì cao quý sẽ bị giảm đi, và đôi khi khả năng đó bị tê liệt. Thay vào đó, con người sống trong lệ thuộc, trong thụ động, trong sợ hãi đến nỗi luôn luôn ôm chặt những gì mình đang có, và nói khác đi họ tự nhốt mình trong ốc đảo riêng với nhiều điều tiêu cực.

Chỉ khi nào con người gặp gỡ Thiên Chúa, và can đảm trao cho Ngài tất cả, thì con người mới gìn giữ được tự do nội tâm. Với một hình ảnh khác, chỉ khi nào con người thực sự muốn và được rơi vào bàn tay của Thiên Chúa, thì con người sẽ tìm lại được sự tự do nội tâm, và với sự tự do này họ có thể gặp gỡ Thiên Chúa và mọi người cách đích thật. Thái độ bình tâm cũng được đề cập trong Thánh Kinh, như trong lời Thánh Vịnh sau:

“Hồn con, con vẫn trước sau
giữ cho thinh lặng, giữ sao thanh bình.
Như trẻ thơ nép mình lòng mẹ,
trong con, hồn lặng lẽ an vui.

Cậy vào Chúa, Ít-ra-en ơi,
từ nay đến mãi muôn đời muôn năm”
 (Tv 131,2-3).

Psalm 131 - King James Version - YouTube

Lời Thánh Vịnh này là lời cầu nguyện đơn sơ của tâm hồn có lòng trông cậy và có thái độ bình tâm sâu thẳm. Sự bình tâm trong sự thinh lặng và thanh bình của người có niềm tin đang khiêm tốn đứng trước tôn nhan Thiên Chúa. Thật vậy, trước sau như một, không có bất cứ thế lực và sự dữ nào có thể lấy mất sự thanh bình và thinh lặng của người bình tâm, của người khiêm tốn và tin tưởng phó thác hoàn toàn vào Chúa.

Lời cầu nguyện của Thánh Vịnh cũng diễn tả một thái độ khiêm tốn, một sự tinh ròng của niềm tin tưởng mạnh mẽ. Với sự khiêm tốn, người cầu nguyện ý thức mình không có thể hiểu thấu được Thiên Chúa và đường lối của Ngài, nên niềm tin và Lời của Chúa là đủ cho họ. Sự tin tưởng được diễn tả qua hình ảnh của đứa con thơ trong vòng tay của mẹ. Bỏ tất cả mọi sự, không màng đến những an ủi trần gian, tháo cởi tất cả mọi thứ thuộc về trần gian với vui buồn, yếu khoẻ, giàu nghèo, giỏi dốt, và chỉ cần được ấp ủ trong vòng tay Thiên Chúa, người có niềm tin tìm thấy sự thanh bình, yên tĩnh, hạnh phúc, và đặc biệt được kết hiệp với Thiên Chúa.

Ngoài ra, Thánh Phao-lô nhắc nhớ:“Thưa anh em, tôi xin nói với anh em điều này: thời gian chẳng còn bao lâu. Vậy từ nay những người có vợ hãy sống như không có; ai khóc lóc, hãy làm như không khóc; ai vui mừng, như chẳng mừng vui; ai mua sắm, hãy làm như không có gì cả; kẻ hưởng dùng của cải đời này, hãy làm như chẳng hưởng. Vì bộ mặt thế gian này đang biến đi” (1Cr 7,29-32).

British Columbia, Canada, Calm, Forest, Lake, Landscape, Reflection ...

Thánh Phao-lô nhắc nhớ các tín hữu ở Cô-tin-tô về ngày Quang Lâm của Chúa Giê-su đã rút ngắn thời gian, nói theo nghĩa bóng: chúng ta không còn có thể sống an nhàn trong thế giới hiện tại như trước kia, khi chúng ta không thấy xa hơn. Giờ đây, chúng ta hoàn toàn hướng về cái đang đến. Tín hữu sống trong hiện tại với mọi thực tế của nó, cả niềm vui lẫn nỗi buồn, cả hạnh phúc lẫn khổ đau, cả giàu sang lẫn nghèo nàn, và cả mạnh khoẻ lẫn yếu đau. Tất cả mọi thứ đó không phải là đích đến, không được là những điều tín hữu tha thiết và cột chặt vào mình, mà điều tha thiết nhất đối với tín hữu là cái đến sau khi bộ mặt thế giới này qua đi. Một hình ảnh của bộ mặt thế giới này qua đi được nhận ra rõ ràng qua sự chết của con người. Khi đối diện với sự chết, tất cả mọi sự trên trần gian đều chẳng còn có giá trị gì, lúc đó tín hữu chỉ còn xin được phó thác mọi sự trong bàn tay Thiên Chúa. “Cuối cùng, trong cái chết mọi sự đều tan biến. Lúc đó, chúng ta không còn có gì cả. Chúng ta chỉ biết kiên nhẫn để đứng vững và nói với Chúa rằng: Trong tay Ngài, con xin phó thác hồn con”.

Phó thác trong tay Chúa là chú ý tới cái đến sau sự chết. Đó là cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa, là chính Thiên Chúa, Đấng là Đường là Sự Thật và là Sự Sống, Đấng là khởi nguyên và là cùng đích. Vì thế, tín hữu không cột chặt đời mình vào những điều thuộc về thế gian, mà một lòng hướng về Thiên Chúa, hướng về Đức Kitô. Tín hữu cần là người tự do, không bị bất cứ điều gì của trần gian chiếm đoạt, mà họ cần được chiếm hữu bởi Chúa Kitô, như chính Thánh Phao-lô, ngài đã được Chúa Kitô chiếm hữu.

Thái độ bình tâm này cũng được một số nhà thần bí người Đức đề cập tới, như Meister Eckhart, Johannes Tauler và Heinrich Seuse. Thánh Gioan Thánh Giá và Thánh I-nhã Thành Loyola cũng đề cập tới.

Thánh I-nhã viết trong sách Linh Thao số 23: “Do đó, cần phải giữ cho mình được bình tâm đối với mọi thọ tạo trong tất cả những gì nằm trong sự tự do của ta và không bị cấm, đến nỗi chúng ta không ước muốn sức khỏe hơn bệnh tật, giàu sang hơn nghèo khổ, danh vọng hơn nhục nhã, sống lâu hơn chết yểu và tương tự thế đối với mọi sự khác, nhưng chỉ ước muốn và lựa chọn cái gì dẫn đưa chúng ta tới cứu cánh của mình hơn cả”.

Bình tâm với mọi tạo vật và sống trong ý thức không ước muốn bất cứ điều gì cho bản thân mình. Đó là thái độ thoát ra khỏi con người mình, khỏi cái tôi ích kỷ của mình, để sống với tự do nội tâm đích thật. “Ai thật sự tự do trong ý nghĩa này, thì sẽ không đặt những dấu chân đi tìm mình, và không bị giam hãm vào trong ngục tù của cái tôi. Chỉ có ai tự do thật, mới có thể hỏi xem, điều gì trong những khả năng của tôi sẽ thực hiện điều tốt hơn. Chỉ có người tự do mới có nhiều khoảng cách với chính bản thân, đến nỗi người đó không quyết định theo cảm giác nhất thời hay những tư tưởng nhất thời, mà quyết định theo những giá trị và chuẩn mực quan trọng”.

Ngoài ra, với thái độ bình tâm người ta không chỉ được tự do hoàn toàn, mà họ còn tin tưởng cậy trông vào Chúa, và một lòng một dạ tuân theo thánh ý của Ngài mà thôi. Chính Ngài là nền tảng và nguyên lý của đời sống chúng ta. Tin tưởng như vậy, thì sự sầu khổ sẽ được thánh hóa và có thể trở thành lời chúc phúc cho chúng ta, chứ không trở thành sức mạnh tiêu diệt chúng ta.

Ở đây, chúng ta đọc một chút tâm tình chia sẻ của Karl Rahner: Cuối cùng, tất cả những gì chúng ta gặp phải đều có thể trở nên phúc lành hay là tai họa. Như vậy, điều lúc đầu tưởng như rất khó khăn, tối tăm và cay đắng, đều có thể trở thành phúc lành lớn cho chúng ta, nếu chúng ta vượt qua nó một cách tốt đẹp. Nghĩa là trong niềm tin tưởng hoàn toàn vào Chúa và trong sự bình tâm cùng kiên nhẫn, chúng ta đón nhận điều đó. Cuối cùng, bóng đêm và mọi sự khó hiểu đều có thể trở nên phúc lành. Nếu như vậy, thì chúng ta có thể nói rằng, tất cả mọi điều chúng ta gặp phải đều là phúc lành, dù cho đó là sức khỏe hay bệnh tật, giàu sang hay nghèo khổ, danh vọng hay nhục nhã, sống lâu hay chết yểu. Tất cả đều có thể trở thành phúc lành. Tuy nhiên, trong lời cầu xin của mình, chúng ta vẫn được phép cầu nguyện theo ý của mình: ‘Xin hãy làm cho con được mạnh khỏe và chúc lành cho con được như vậy…’

Landscape Nature Peaceful River Coast With Tall Trees, Sky With ...

Dù vậy, lời cầu nguyện sẽ chân thật, nếu chúng ta dù ở trong sự khác biệt của đời sống thực tế này, nhưng vẫn ý thức, vẫn tin tưởng và vẫn sẵn sàng đón nhận một tâm tình sống, là tất cả mọi sự, điều này hay điều nọ đều có thể trao ban cho chúng ta lời chúc phúc. Sự thanh thản cũng như nặng nề, tất cả đều có thể là lời chúc phúc hay đều có thể trở nên phúc lành. Và ở bất cứ nơi đâu mà chúng ta cầu xin ơn chúc phúc của Thiên Chúa, ngay cả trong lời cầu xin về một điều nhất định nào đó, thì chúng ta đang kêu cầu Chúa ban cho chúng ta ánh sáng và sức mạnh, để đón nhận tất cả mọi sự đến với chúng ta như là sự chúc phúc của Thiên Chúa, và để chúng ta có thể thánh hóa chúng trở thành phúc lành, dù điều đó có bất ngờ xảy đến, hay điều đó có nặng nề đến mấy”.

Để kết, chúng ta cùng để lời Thánh Vịnh dưới đây vang vọng trong tâm hồn, như là lời cầu nguyện với Chúa, lời tự nhắc nhở bản thân đi tìm Chúa và luôn ý thức ở trong Chúa, Đấng là nguồn mạch của bình tâm, tự do và hạnh phúc.

“Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi,
này hồn tôi hãy nghỉ ngơi yên hàn.
Vì hy vọng của tôi bởi Người mà đến,
duy Người là núi đá, là ơn cứu độ của tôi,
là thành luỹ chở che: tôi chẳng hề nao núng”
 (Tv 62,6-7).

(Trích từ Lm. GB. Nguyễn Ngọc Thế SJ. PHÚC THAY. Suy niệm Tám Mối Phúc Thật. Phần “Phúc thay ai sầu khổ, thì sẽ được Thiên Chúa ủi an”. NXB. Tôn Giáo 2015).

Cuộc sống ngắn ngủi

Nguồn: Dongten.net

“Chúng ta không có cơ hội làm quá nhiều điều, và mỗi thứ chúng ta làm đều phải thật sự tuyệt vời. Bởi vì đây là cuộc đời của chúng ta. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, và rồi bạn chết, bạn biết chứ? Và chúng ta đều được lựa chọn để làm điều này với cuộc đời mình. Vì vậy điều ta làm nên thật tốt. Nên đáng giá.”[1]

Steven Job

Con người được gọi là chết khi mạch, nhiệt độ, huyết áp và hơi thở không còn đo được. Khi con người chết, người ta sẽ hoàn toàn bất động, các chất dịch trong cơ thể thoát dần ra ngoài, thân xác sẽ thối rữa, từng thớ thịt sẽ bong tróc. Thân xác sẽ phân hủy dần theo thời gian.

Chết mang lại cho người ta nhiều ý nghĩa.

Chết là bình thường. Các tế bào trong cơ thể đều có một tuổi thọ nhất định. Đến một lúc nào đó, các tế bào không còn hoạt động nữa. Con người sẽ chết.

Người ta có thể chết do nhiều nguyên nhân khác nhau: tai nạn, bệnh tật, già yếu, … Tất cả mọi người đều sẽ kết thúc cuộc sống theo quy luật của tự nhiên.

Nhưng tại sao con người ta sinh ra ở đời, phải làm việc vất vả để rồi cuối cùng cũng phải chết? Điều này khiến cho sự chết không là bình thường, nhưng là một nghịch lý.

Cuộc sống là một hành trình mà con người phải nỗ lực thật nhiều. Trong thế giới ngày nay, người ta phải nỗ lực thật nhiều để học tập, làm việc nhằm có khả năng đáp ứng với  mọi nhu cầu của cuộc sống, nhưng, những gì họ làm ra cũng sẽ không mang theo được khi chết.

Như vậy, chết là bất thường trong một cuộc sống mà bình thường lẽ ra là ta phải hưởng thụ những gì mà ta làm ra mãi mãi. Nhưng chết xuất hiện và làm cho mọi sự đều phải nhìn lại một cách khác. Có người đã nói rằng chết trở nên cưỡng bách.

12 hauntingly beautiful cemeteries from around the world - Mirror Online

Trước cái chết, những chọn lựa trở nên chính xác hơn bao giờ hết. Khi đứng trước cái chết, những quyến luyến lệch lạc không còn. Tiền tài vật chất không còn mang ý nghĩa đối với người sắp chết, vì người chết không còn sử dụng được những thứ đó. Danh vọng, chức tước, quyền lực, địa vị … cũng trở nên không quan trọng. Phải chăng khi không còn những bám víu ấy nữa, người ta sẽ trở nên khôn ngoan hơn?

Trừ những cái chết bất đắc kỳ tử, những lúc hấp hối, người chết cũng phải phụ thuộc hoàn toàn vào những người thân cận. Khi chết rồi, thân xác bất động phải phụ thuộc vào những người ở lại tắm rửa, lau lọt, trang điểm…

Nhưng thực sự, không có sự giống nhau giữa những người chết vì mỗi người tạo nên những thành quả khác nhau trong cuộc sống. Có người để lại sự tiếc nhớ vì những đóng góp của họ cho xã hội, đất nước. Có người chẳng để lại gì khác ngoài tiếng nhơ nhuốc vì những công việc bẩn thỉu họ làm. Có người lại chẳng ai biết tới vì họ vốn sống ẩn mình, vô danh.

Trong sự khác biệt này, cái chết đem lại cho người ta một động lực để sống. Nếu chết là bình thường theo quy luật tự nhiên, khiến cho con người hoàn toàn thụ động, thì sống làm sao không để lại tiếng nhơ nhuốc cho đời sau khi chết, mang lại cho con người một sự chủ động để sống có ích cho người khác.

Dẫu rằng, đối với người sống thì chỉ nên ghi nhớ những điều tốt đẹp mà người chết đã làm khi người đó còn sống, và xóa nhòa những lỗi lầm của người đó khi họ đã chết.

Cemetery tourism: an ethical traveller's guide to graveyards - Lonely ...

Tuy nhiên, đối với một vài người, chết là cơ hội để họ thỏa mãn những vui thú của bản thân. Họ nghĩ rằng vì ai cũng phải chết nên cứ thỏa mãn những thú vui của cuộc đời. Vì thế, cần thỏa sức trải qua các thú ăn chơi, miễn không làm hại người khác là được.

Nhưng đến khi sắp chết, những con người đó có hối tiếc với cuộc đời đã qua không?

Cuộc sống thực sự ngắn ngủi. “Em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời …”[2]. Ai đó rồi cũng sẽ đến lúc phải chết. Thế nên, người ta cần sống thực sự có ích để không phải hối tiếc với những gì đã qua.

Đức Thiện SJ.